Mẹ góa lên trông cháu, con gái lạnh nhạt rồi cái kết đắng…

Mẹ góa 62 tuổi về sống với con gái sau khi chồng mất, t/ận t/ụy chăm cháu nhưng một ngày phải lặng lẽ rời đi vì chứng kiến điều đ/au l/òng…Đêm nào tôi cũng thấy bóng bà đứng bên cửa sổ, lặng lẽ nhìn ra con đường nhỏ nơi mấy cây bàng già xào xạc lá. Ánh đèn vàng soi lên khuôn mặt gầy gò, đôi mắt ươn ướt… Không ai hỏi, và bà cũng không kể. Cho đến cái ngày bà gói ghém đồ đạc, lặng lẽ bước ra khỏi nhà không lời từ biệt.”
Sau lễ tang của chồng, bà Hiền, 62 tuổi, về sống cùng con gái út là Thảo tại một khu chung cư mới xây ở quận Nam Từ Liêm. Căn hộ tuy nhỏ, nhưng sáng sủa, sạch sẽ – khác xa ngôi nhà cấp bốn cũ kỹ nơi bà đã sống hơn 30 năm cùng chồng tại quê nhà Bắc Giang.
Thảo làm nhân viên marketing cho một công ty lớn, bận rộn từ sáng sớm đến tối mịt. Chồng Thảo – anh Hùng, là kỹ sư xây dựng, thường xuyên đi công trình xa. Con gái họ, bé Na, mới 5 tuổi, nghịch ngợm và hiếu động. Gia đình nhỏ ấy vốn thiếu đi bàn tay chăm sóc – và sự xuất hiện của bà Hiền được xem là giải pháp hoàn hảo.
“Con mừng vì mẹ lên đây với vợ chồng con,” Thảo ôm mẹ vào lòng ngày đầu bà chuyển đến. “Có mẹ trông bé Na, con yên tâm lắm.”
Bà Hiền gật đầu, nụ cười nhẹ vương trên môi. Bà không nói nhiều, chỉ lặng lẽ quét dọn nhà cửa, nấu từng bữa cơm, pha ly sữa nóng cho bé Na trước khi ngủ, như cái cách bà từng chăm sóc các con mình ngày xưa. Dù khớp gối bắt đầu đau mỏi, dù tay run khi bưng nồi canh nóng, bà vẫn tận tụy, không than thở nửa lời.
Sáng nào cũng vậy, bà dậy sớm hơn cả chuông báo thức, chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà. Bé Na quấn bà như sam, gọi “bà ơi” cả trăm lần một ngày. Tối đến, khi Thảo và Hùng về, cơm canh nóng hổi đã dọn sẵn, nhà cửa tinh tươm, bé Na đã tắm rửa sạch sẽ.
Thoạt đầu, ai cũng vui vẻ. Thảo hay đăng ảnh mẹ lên Facebook với caption kiểu: “Cảm ơn mẹ – người phụ nữ tuyệt vời của đời con.” Ai nhìn vào cũng thấy bà Hiền có một tuổi già bình yên bên con cháu.
Nhưng chỉ sau vài tháng, mọi thứ dần đổi khác…
Một buổi chiều, Thảo về nhà sớm hơn thường lệ, mở cửa thấy bà Hiền đang ngồi xếp quần áo cho bé Na. Không hiểu sao, Thảo gắt:
“Trời ơi, con bảo mẹ đừng xếp lộn đồ bé Na với đồ của con cơ mà! Lần nào cũng vậy!”
Bà Hiền bối rối, vội vàng xin lỗi. Tối hôm đó, bà lặng lẽ ăn ít hơn thường ngày.
Những ngày sau, những lời góp ý nhỏ nhặt bắt đầu dày đặc: “Mẹ ơi, hôm nay mẹ nấu canh hơi mặn.” “Sao mẹ để bé Na xem điện thoại nhiều vậy?” “Mẹ giặt đồ để lẫn áo trắng với đồ màu, con phải giặt lại hết.”
Dù lời lẽ không nặng nề, nhưng ánh mắt của Thảo dần có sự khó chịu. Anh Hùng thì thờ ơ, ít khi nói chuyện với mẹ vợ, chỉ gật đầu khi cần. Có những lần, bà nghe loáng thoáng tiếng thì thầm trong phòng ngủ:
“Em thử thuê người giúp việc cho rồi mẹ về quê. Chứ sống thế này… em cũng thấy bí bách quá.”
Bà Hiền biết, nhưng không trách. Bà từng là mẹ, từng cũng thấy phiền khi chăm mẹ chồng ốm yếu. Nhưng đến lượt mình già, mới thấu cảm hết nỗi cô đơn của một người đã mất chồng, bây giờ như người thừa giữa mái nhà con gái…. Xem thêm tại bình luận

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Mẹ góa lên trông cháu, con gái lạnh nhạt rồi cái kết đắng…

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt