3 cô con gá::i bất hiếu muốn chiếm đoạt ngôi nhà 3 tỷ mà nhẫn tâm làm điều này với mẹ mình…và cái kết rùng mình!
bà Tâm, suốt đời lam lũ nuôi ba cô con gái khôn lớn: Hoa, Lan và Cúc. Chồng mất sớm, một tay bà vừa làm mẹ, vừa làm cha, vất vả tảo tần từng bữa cơm, từng manh áo để các con được ăn học nên người.
Thời gian trôi qua, ba cô con gái lần lượt lấy chồng, lập nghiệp ở thành phố. Bà Tâm ở lại quê sống trong căn nhà nhỏ, chờ các con về thăm. Nhưng rồi năm này qua năm khác, chỉ còn những cuộc điện thoại thưa thớt. Một ngày, bà Tâm bị tai biến nhẹ, không thể sống một mình. Bà gọi cho ba cô con gái, mong được về sống cùng một trong số họ.
Sau một hồi bàn bạc, ba chị em quyết định bán căn nhà ở quê của mẹ lấy tiền chia ba, rồi thay phiên nhau nuôi mẹ mỗi người ba tháng. Những tưởng sẽ được chăm sóc đàng hoàng, nhưng thực tế lại cay nghiệt hơn bà nghĩ.
Ở nhà Hoa, bà bị coi như người giúp việc: dậy sớm nấu cơm, trông cháu, còn bị mắng khi làm rơi đồ. Ở nhà Lan, bà phải ở trong kho, vì “nhà chật không có phòng riêng”. Ở nhà Cúc, con gái út từng yêu thương mẹ nhất, nhưng nay cũng viện lý do công việc bận rộn để thuê giúp việc chăm mẹ – nhưng là một cô gái lạnh lùng, hay cáu gắt.
Một hôm, ba chị em tụ họp lại, bàn với nhau rằng cuộc sống quá vất vả, không ai có thể “gánh vác” mẹ được nữa. Họ đưa ra quyết định cuối cùng: đưa mẹ vào viện dưỡng lão. Khi bà Tâm nghe tin, bà lặng người, không nói gì, chỉ gật đầu. Hôm rời khỏi nhà, bà đưa cho ba cô con gái một chiếc hộp cũ, nói là món quà cuối cùng bà để lại….xem thêm dưới bình luận
Bà Tâm chậm rãi đưa chiếc hộp gỗ đã cũ sờn ra trước mặt ba cô con gái. Ánh mắt bà dừng lại trên từng gương mặt, đong đầy một nỗi buồn vô hạn, như muốn khắc ghi lần cuối.
Hoa, Lan, Cúc đứng đó, mỗi người một vẻ hời hợt. Hoa nhíu mày đón lấy, chiếc hộp nhẹ hều trong tay cô. Lan đảo mắt nhìn quanh, như thể muốn nhanh chóng kết thúc mọi chuyện. Cúc, cô út, chỉ thoáng liếc qua rồi quay đi, vờ chỉnh lại tóc.
“Món quà cuối cùng mẹ để lại cho các con,” bà Tâm thì thầm, giọng khản đặc, nhưng không ai trong số họ thực sự lắng nghe. Họ chỉ thấy sự chậm chạp, sự yếu ớt của người mẹ mà họ sắp “gửi gắm” vào viện dưỡng lão.
Chiếc xe màu trắng của viện dưỡng lão vừa dừng trước cổng. Tiếng còi khẽ vang lên, như một lời nhắc nhở.
“Thôi mẹ đi đi, xe đến rồi,” Hoa giục, không chút kiên nhẫn.
Bà Tâm lặng lẽ quay người, bước từng bước nặng nhọc ra xe, không một ai đưa tiễn tận cửa. Bà không ngoảnh lại, vì bà biết, phía sau lưng mình, chỉ có sự lạnh nhạt và thờ ơ.
Ba cô con gái đứng nhìn theo bóng xe khuất dần, rồi Lan phá vỡ sự im lặng.
“Hộp gì mà cũ rách thế này,” Lan bĩu môi, cầm lấy chiếc hộp từ tay Hoa. “Chắc mấy thứ kỷ vật lặt vặt vô giá trị của mẹ thôi.”
Cúc cười nhạt: “Chứ còn gì nữa. Mẹ làm gì còn gì đáng giá mà cho chúng ta chứ. Cả cái nhà 3 tỷ cũng đã chia xong rồi.”
Hoa gật đầu đồng tình, gương mặt không chút cảm xúc. Cả ba cô đều tin chắc rằng, bên trong chiếc hộp cũ kỹ kia chỉ là những kỷ vật hoài niệm vô nghĩa, một gánh nặng khác mà bà Tâm cố tình để lại. Họ vứt chiếc hộp lên bàn trà, quên bẵng đi ngay lập tức, tâm trí đã bay bổng tới những kế hoạch chi tiêu với số tiền vừa có được.
Ba chị em quay về nhà Cúc, nơi chiếc hộp cũ sờn vẫn nằm chỏng chơ trên bàn trà. Không khí im lặng bao trùm căn phòng, nặng nề hơn sau khi bóng dáng bà Tâm khuất hẳn.
“Mệt quá,” Hoa thở dài, ngồi phịch xuống ghế sofa, lấy điện thoại ra lướt. “Giờ thì xong xuôi hết rồi.”
Lan bĩu môi, nhấp một ngụm nước cam. “Thôi bỏ qua chuyện đó đi. Giờ mình tính sao với cái hộp này đây? Chắc mẹ để lại cái gì kỷ niệm lặt vặt thôi.”
Cúc, vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, khoanh tay đứng nhìn chiếc hộp. Cô không nghĩ có gì đáng giá bên trong, nhưng một thoáng tò mò chợt lóe lên. “Dù sao cũng là của mẹ. Cứ mở ra xem có gì.”
Hoa tắt điện thoại, liếc nhìn chiếc hộp. “Phải rồi, biết đâu mẹ còn chút tiền tiết kiệm nào đó giấu kín không ai biết thì sao? Hay là sổ đỏ căn nhà cũ mà bà Tâm nói đã mất?”
Ánh mắt của cả ba chị em bỗng sáng lên. “Tiền tiết kiệm?” Lan lặp lại, giọng đầy hy vọng. “Mẹ tôi mà có tiền thì đã không để chúng ta phải vất vả thế này.”
Cúc đi tới, cầm chiếc hộp lên. Chiếc hộp gỗ đã bạc màu, có vẻ nặng hơn một chút so với vẻ ngoài cũ kỹ của nó. “Biết đâu đấy. Mẹ già rồi, hay quên. Ai mà biết được bà giấu gì.”
Ba chị em tụ tập lại, ánh mắt dán chặt vào chiếc hộp cũ kỹ. Hoa hắng giọng: “Để tôi mở cho.” Cô cẩn thận gỡ chốt cài bằng kim loại đã rỉ sét. Một tiếng “cạch” nhẹ vang lên, báo hiệu chiếc hộp đã được mở. Ba gương mặt tham lam cúi xuống, chờ đợi một bất ngờ.
Hoa cẩn thận gỡ chốt cài bằng kim loại đã rỉ sét. Một tiếng “cạch” nhẹ vang lên, báo hiệu chiếc hộp đã được mở. Ba gương mặt tham lam cúi xuống, chờ đợi một bất ngờ.
Bên trong chiếc hộp không phải cọc tiền dày cộp hay những thỏi vàng lấp lánh như họ đã hình dung. Thay vào đó là một cuốn sổ tay cũ kỹ đã ố vàng, bìa sờn rách, và dưới đó là vài tờ tiền giấy bạc được bọc kỹ trong một mảnh vải cũ.
“Cái gì thế này?” Hoa buột miệng, giọng đầy thất vọng. Cô dùng ngón tay khều cuốn sổ lên. “Chỉ có thế này thôi ư? Một cuốn sổ cũ và… đây là mấy tờ tiền gì?”
Lan nhíu mày, cúi sát xuống nhìn. “Tiền gì mà cũ rích vậy? Có phải tiền thật không? Bao nhiêu đây mà mẹ gọi là ‘món quà cuối cùng’ sao?” Cô không giấu nổi vẻ khinh thường. “Hay bà ấy lẫn rồi?”
Cúc không nói gì, ánh mắt lướt qua cuốn sổ rồi dừng lại ở những tờ bạc. Dù không phải số tiền lớn, nhưng cách chúng được bọc kỹ lưỡng lại gợi lên một cảm giác khác lạ. Cô không tin bà Tâm lại chỉ để lại “những thứ lặt vặt” như vậy.
Hoa cầm cuốn sổ lên, phủi nhẹ lớp bụi mỏng. “Sổ nhật ký à? Hay là sổ ghi chép công thức nấu ăn của mẹ?” Cô cười khẩy. “Chắc mẹ nghĩ chúng ta sẽ hứng thú với những thứ này.”
“Hứng thú cái gì!” Lan giật lấy mấy tờ tiền giấy từ tay Hoa, bóc lớp vải bọc ra. Đó là những tờ tiền polymer mệnh giá lớn, nhưng số lượng quá ít ỏi so với kỳ vọng của họ. “Chỉ có ba tờ 500 nghìn. Tổng cộng có 1 triệu rưỡi bạc lẻ. Mẹ làm trò gì vậy trời?” Cô vò nhàu mấy tờ tiền trong tay, quẳng lại vào hộp một cách thô bạo.
Cúc nhìn Hoa, giọng vẫn điềm tĩnh nhưng ánh mắt có chút thắc mắc. “Mẹ nói đây là món quà cuối cùng. Không thể nào chỉ là mấy tờ tiền lẻ và một cuốn sổ cũ kỹ.” Cô chạm nhẹ vào cuốn sổ trên tay Hoa. “Chắc chắn phải có ý nghĩa gì đó.”
“Ý nghĩa gì chứ? Ý nghĩa của sự keo kiệt à?” Lan nhếch mép. “Mẹ tôi giờ hết tiền rồi, làm gì có của cải gì mà để lại. Chắc đây là tất cả những gì bà ấy còn lại sau khi bán nhà.” Cô thở dài. “Thôi bỏ đi. Tiền thì đã lấy rồi, nhà cũng bán rồi. Cái hộp này với mấy thứ lặt vặt này thì vứt xó đi cho rồi.”
Hoa lật giở những trang đầu của cuốn sổ, nhưng các trang giấy đã ố vàng đến mức chữ viết cũng trở nên mờ nhạt. “Thôi, cứ giữ lại vậy. Dù sao cũng là của mẹ.” Cô đặt cuốn sổ trở lại hộp, đóng nắp lại một cách thờ ơ. Ba chị em đứng đó, nhìn chiếc hộp cũ kỹ một lần nữa, cảm giác hụt hẫng và khó hiểu. Món quà cuối cùng của bà Tâm không phải là thứ họ mong đợi.
Hoa khẽ thở dài, tay vẫn đặt trên chiếc hộp cũ kỹ. Dù miệng nói bỏ đi, nhưng một phần nào đó trong cô lại thôi thúc, có lẽ là sự tò mò về “ý nghĩa” mà Cúc đã nhắc đến. Cô cầm lại cuốn sổ cũ, ngón tay miết nhẹ trên bìa giấy sờn rách, lật mở một cách miễn cưỡng. Trang đầu tiên ố vàng, chữ viết nhòe nhoẹt nhưng vẫn đọc được. Đó là những dòng nhật ký.
*Ngày 10 tháng 3… Mẹ về sống cùng Hoa. Mẹ vui lắm, nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang. Con bé Hoa bảo mẹ ở nhà không làm gì thì nên phụ giúp việc nhà. Mẹ già rồi, tay chân run rẩy, nhưng vẫn cố gắng lau dọn, nấu nướng. Hôm qua mẹ làm vỡ cái bát, Hoa mắng mẹ té tát. Nó bảo mẹ ‘vô tích sự’, ‘ăn bám’. Nước mắt mẹ cứ chảy ngược vào trong…*
Hoa sững người, đôi mắt dán chặt vào từng con chữ. Nụ cười chế giễu trên môi cô cứng lại. Lan và Cúc, vốn đang xì xào về “số tiền ít ỏi”, cũng ngưng bặt khi thấy sắc mặt Hoa thay đổi.
“Hoa, chị đọc cái gì vậy?” Lan hỏi, giọng pha chút bực dọc. “Có gì hay ho sao?”
Hoa không trả lời, cô tiếp tục đọc, giọng run run như không tin vào những gì mình đang thấy.
“Cái gì mà ‘ăn bám’, ‘vô tích sự’? Mẹ tôi viết thế về tôi sao?” Hoa lẩm bẩm, một sự giận dữ xen lẫn bối rối dâng lên. Cô nhớ lại những lần mình đã lớn tiếng với bà Tâm, nhưng chưa bao giờ nghĩ mẹ lại ghi lại tỉ mỉ như vậy.
Lan nhíu mày, tiến lại gần hơn. “Có gì sai sao? Bà ấy già rồi thì giúp việc nhà một chút có sao đâu? Chả lẽ về nhà con cái để ngồi không hưởng thụ?”
Cúc im lặng, nhưng ánh mắt cô đã dán vào cuốn sổ, vẻ tò mò pha lẫn lo lắng. Cô cảm nhận được một luồng khí lạnh đang chạy dọc sống lưng.
Hoa lật sang trang tiếp theo, giọng cô chợt nghẹn lại. Đó là những dòng nhật ký ghi lại tháng ngày bà Tâm ở nhà Lan.
*Ngày 25 tháng 6… Mẹ sang nhà Lan. Ban đầu con bé nói mẹ ở phòng khách rộng rãi, nhưng rồi nó lại bảo mẹ nên “tiết kiệm không gian”, “không tiện đi lại”. Thế là mẹ phải ngủ trong kho chứa đồ. Căn kho ẩm thấp, chật chội, mùi mốc meo nồng nặc. Đêm đến chuột chạy sột soạt, muỗi cắn. Mẹ lạnh lắm, nhớ hơi ấm của bố, nhớ căn nhà nhỏ ở quê biết bao…*
“Cái gì?!” Lan thốt lên, gương mặt trắng bệch. Cô vội vàng giật lấy cuốn sổ từ tay Hoa, nhưng Hoa đã siết chặt. “Mẹ tôi viết cái gì vậy? Ngủ trong kho á? Làm gì có chuyện đó! Mẹ tôi bị lẫn rồi!”
“Mẹ có lẫn hay không, thì đây là chữ viết của mẹ.” Hoa nói, giọng đầy chua chát, không còn vẻ giễu cợt ban đầu. “Mẹ viết rõ ràng từng ngày tháng, từng cảm xúc mà mẹ phải chịu đựng khi ở nhà chúng ta.”
Cúc nhìn Lan, đôi mắt cô mở to vì kinh ngạc. Nét mặt lạnh lùng thường ngày của Cúc giờ đây mang một vẻ suy tư nặng nề, như thể một tảng băng vừa vỡ vụn trong tâm trí cô. Có những điều bà Tâm chưa từng nói ra, nhưng lại được ghi lại tỉ mỉ trong cuốn sổ cũ kỹ này. Từng lời, từng chữ như một nhát dao đâm thẳng vào lương tâm ba chị em.
Hoa siết chặt cuốn sổ, tay cô run rẩy bần bật. Cảm giác chột dạ, xen lẫn một nỗi sợ hãi mơ hồ len lỏi trong lòng cô. Cô vẫn còn nhớ rõ những lời mình đã nói với bà Tâm, cách cô gắt gỏng khi thấy bà lóng ngóng, và sự khó chịu mỗi khi bà Tâm muốn giúp đỡ nhưng lại làm hỏng việc.
Hoa lướt lại những dòng chữ đã đọc, như muốn tìm một lý do để phủ nhận, nhưng chúng cứ hiện lên rõ mồn một. “Con bé Hoa bảo mẹ ở nhà không làm gì thì nên phụ giúp việc nhà…” Hoa nhớ lại những buổi sáng tinh mơ, bà Tâm đã phải lọ mọ dậy sớm hơn cả cô để nấu nướng, chuẩn bị bữa ăn cho cả gia đình. Đôi vai gầy guộc của bà Tâm, tưởng chừng chỉ còn lại da bọc xương, lại gồng gánh nào việc nhà, nào trông nom những đứa cháu hiếu động của Hoa. Bà Tâm mệt mỏi đến mức có lần ngủ gật khi đang bế cháu, suýt làm rơi đứa bé. Hoa đã mắng bà không thương tiếc, gọi bà là “lão già vô tích sự.”
Những hình ảnh đó, những lời lẽ cay nghiệt của chính cô, giờ đây được tái hiện qua từng nét chữ run rẩy của bà Tâm. Hoa cảm thấy tai mình nóng bừng, không phải vì tức giận, mà là một cảm giác khó chịu, hổ thẹn đang dâng lên cuồn cuộn. Một sự nặng nề, một cục nghẹn ứ lại trong lồng ngực.
“Chị Hoa sao vậy?” Lan lên tiếng, giọng vẫn còn chút gay gắt. “Có gì mà chị cứ đọc đi đọc lại mãi thế?”
Hoa không đáp lời, cô vẫn dán mắt vào cuốn sổ như thể nó chứa đựng một bí mật khủng khiếp. Từng câu chữ, từng kỷ niệm về những lần cô đã lớn tiếng, đã lạnh nhạt với bà Tâm, cứ như những mũi kim sắc nhọn đâm thẳng vào tâm trí. Cái cảm giác bị phơi bày, bị chỉ trích bởi chính người mẹ yếu ớt của mình khiến Hoa muốn vứt phăng cuốn sổ đi, nhưng cô lại không thể.
Cúc lặng lẽ quan sát Hoa, vẻ mặt cô giờ đây đã mất đi sự lạnh lùng thường thấy, thay vào đó là một nét suy tư sâu sắc. Cô bắt đầu hiểu vì sao bà Tâm lại quyết định giữ kín cuốn sổ này cho riêng mình. Từng trang nhật ký không chỉ là những lời kể, mà là những vết sẹo hằn sâu trong tâm hồn người mẹ, những nỗi đau mà bà đã nín nhịn, không một lời than vãn. Cúc cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng, không phải từ cơn gió, mà từ nỗi sợ hãi về những điều còn ẩn giấu trong cuốn sổ cũ kỹ đó.
Hoa chậm rãi gập cuốn sổ lại, đôi mắt đỏ hoe. Cô không nói một lời nào, chỉ đưa cuốn sổ về phía Lan với một sự nặng nề không tên. Bàn tay cô vẫn còn run rẩy, như vừa thoát ra từ một cơn ác mộng.
Lan đón lấy cuốn sổ, môi mím chặt. Cô liếc nhìn Hoa và Cúc, cố gắng giữ vẻ bình thản nhưng trong lòng đã dâng lên một dự cảm chẳng lành. Có lẽ cuốn sổ này không đơn thuần chỉ là những lời than thở của bà Tâm, mà là một lời buộc tội.
Lan mở cuốn sổ ra, những ngón tay cô lướt qua những dòng chữ xiêu vẹo, đầy tâm sự. Cô dừng lại ở một đoạn, đôi mày khẽ nhíu lại.
“Tháng 3… ở nhà Lan…” Cô lẩm bẩm.
Rồi những dòng chữ bắt đầu hiện ra rõ ràng, găm thẳng vào tâm trí Lan: “Đã ba tháng rồi mẹ ở nhà Lan. Đêm nào mẹ cũng thức trắng. Căn kho nhỏ hẹp, lạnh lẽo, tối tăm. Không có cửa sổ, chỉ có duy nhất một bóng đèn mờ. Mẹ không dám than vãn. Lan bảo nhà chật, không có phòng riêng cho mẹ. Nó bảo mẹ có tuổi rồi, ngủ đâu cũng được, miễn là có chỗ che nắng che mưa…”
Lan đọc đến đó thì cổ họng nghẹn ứ. Hình ảnh bà Tâm, người mẹ gầy guộc, co ro trong căn kho chứa đồ bẩn thỉu, bỗng hiện lên sống động trong tâm trí cô. Căn kho mà cô đã dùng để chứa những đồ cũ, những vật dụng không dùng đến, những chiếc hộp bụi bặm. Cô đã nói với bà Tâm rằng đó là “phòng riêng tạm thời”, nhưng thực chất đó chỉ là một cái kho tối tăm, lạnh lẽo, không một chút hơi ấm.
“Mẹ không muốn làm phiền con cái, nhưng mỗi đêm nằm đó, mẹ lại thầm ước có một chỗ ngủ tử tế, không bị chuột chạy qua, không bị mùi ẩm mốc xộc vào mũi… Mẹ chỉ là gánh nặng…”
Những lời cuối cùng đập mạnh vào Lan, khiến cô run rẩy. Cô nhớ lại cách mình đã đối xử với bà Tâm, cách cô lảng tránh khi bà Tâm hỏi về phòng riêng, và cách cô bao biện rằng “nhà chật, mẹ thông cảm”. Cô nhớ lại ánh mắt buồn bã của bà Tâm mỗi khi cô đóng cánh cửa căn kho lại, nhốt bà Tâm vào thế giới riêng của sự cô đơn và lạnh lẽo.
Mặt Lan nóng bừng, từng mạch máu như giật lên thái dương. Cô cúi gằm mặt xuống, không dám ngẩng lên nhìn Hoa hay Cúc. Cô cảm thấy một sự hổ thẹn cháy rực trong lòng, lớn đến mức muốn vứt bỏ ngay cuốn sổ này, muốn chạy trốn khỏi sự thật nghiệt ngã đang phơi bày. Tiếng thở dốc của cô hoà vào sự im lặng nặng nề của căn phòng.
Cúc nhìn Lan, rồi ánh mắt cô dừng lại ở cuốn sổ trên tay Lan. Cô vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt đó, một nỗi lo lắng mới đã bắt đầu hiện hữu. Cúc biết, phần của mình, có lẽ còn khủng khiếp hơn nhiều.
Lan cúi gằm mặt, không dám ngẩng lên nhìn hai người em. Cô lặng lẽ đặt cuốn sổ lên bàn, đẩy nhẹ về phía Cúc. Bàn tay cô vẫn còn run rẩy, những giọt nước mắt lăn dài trên má.
Cúc nhìn cuốn sổ, rồi liếc nhanh qua gương mặt đỏ hoe của Lan, ánh mắt ngập tràn sự hổ thẹn. Một dự cảm chẳng lành càng lúc càng rõ rệt hơn trong lòng cô. Cúc hít sâu một hơi, bàn tay run rẩy vươn ra cầm lấy cuốn sổ cũ kỹ. Cô biết, đã đến lượt mình đối diện với sự thật.
Những ngón tay Cúc lật từng trang, dừng lại ở đoạn ghi chú tháng 6. Đó là thời gian bà Tâm đến ở nhà Cúc, người con gái út từng được bà Tâm yêu thương, cưng chiều nhất. Cô bắt đầu đọc, từng dòng chữ như xát muối vào trái tim.
“Tháng 6… mẹ ở nhà Cúc…” Bà Tâm bắt đầu ghi. “Căn nhà rộng rãi, sang trọng. Cúc thuê cô giúp việc để chăm sóc mẹ. Nhưng mẹ vẫn thấy cô đơn, Cúc à. Cô giúp việc chỉ làm đúng phận sự, cô ấy lạnh lùng và khuôn phép. Cô ấy dọn dẹp, nấu ăn, đưa mẹ uống thuốc, nhưng không bao giờ nói chuyện với mẹ, không bao giờ hỏi mẹ có muốn gì không, có buồn không.”
Cúc nhíu mày. Cô nhớ lại hình ảnh cô giúp việc đúng là ít nói, nhưng cô đã nghĩ như vậy là tốt, là chuyên nghiệp. Cúc tiếp tục đọc, trái tim bắt đầu thắt lại.
“Mẹ không cần phải động tay vào việc gì. Nhưng mẹ thèm được nấu một bữa cơm cho con, thèm được ngồi giặt chiếc áo cho con, thèm được nghe con kể chuyện cả ngày như ngày xưa. Con bé út của mẹ ngày nào cũng bận rộn. Về nhà thì ôm điện thoại, ôm laptop. Mẹ muốn hỏi con một câu, con chỉ gật đầu hoặc ừ một tiếng rồi lại vội vã. Có những hôm mẹ muốn nói chuyện, con lại bảo ‘Mẹ cứ nghỉ ngơi đi, con bận lắm’.”
Cúc đột nhiên cảm thấy lồng ngực đau nhói. Cô nhớ lại những lần bà Tâm cố gắng bắt chuyện khi cô đang dán mắt vào điện thoại, những lần cô chỉ gật đầu cho qua vì quá mệt mỏi với công việc. Cô đã nghĩ rằng việc thuê giúp việc, mua sắm đầy đủ là đủ rồi. Cô đã nghĩ bà Tâm sẽ hài lòng.
“Mẹ nhớ ngày xưa, con là đứa hay ôm mẹ ngủ, hay đòi mẹ kể chuyện cổ tích. Giờ đây, mẹ nằm trong căn phòng lớn, sạch sẽ, nhưng trống rỗng. Mẹ cảm thấy mình như một bông hoa bị lãng quên trong chính ngôi nhà của con, Cúc à. Mẹ chỉ là một gánh nặng. Mẹ không còn giá trị gì nữa rồi.”
Những lời cuối cùng của bà Tâm như một nhát dao đâm thẳng vào tim Cúc. Cô bật khóc nức nở, tiếng nấc nghẹn ngào phá tan sự im lặng trong căn phòng. Cuốn sổ rơi khỏi tay cô, lật mở trên nền nhà. Trái tim Cúc như bị xé toạc thành từng mảnh. Cô gục mặt xuống, bờ vai run lên bần bật. Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài, thấm ướt cả chiếc áo. Hình ảnh bà Tâm già nua, cô đơn trong căn nhà rộng lớn, khao khát một lời trò chuyện, một cái ôm từ con gái, cứ thế hiện lên rõ mồn một trong tâm trí Cúc. Cô bé út ngày nào nay đã quá vô tâm.
Hoa và Lan nhìn Cúc, hai gương mặt cũng nhuốm đầy sự đau khổ và ân hận tột cùng. Ba chị em, ba nỗi đau, ba sự hổ thẹn đang cùng lúc trỗi dậy.
Cúc vẫn gục đầu nức nở, tiếng khóc nấc nghẹn ngào xé tan sự im lặng nhưng cũng nhanh chóng chìm vào không gian nặng nề. Cuốn nhật ký của bà Tâm nằm trên sàn nhà, những trang giấy cũ kỹ như đang thì thầm nỗi cô đơn của một người mẹ bị lãng quên. Hoa và Lan ngồi bất động, ánh mắt vô hồn nhìn vào khoảng không. Nước mắt của họ đã khô cạn, nhường chỗ cho một nỗi đau âm ỉ, róc rách trong tim.
Họ không còn cảm thấy tức giận, không còn sự tính toán hay tranh giành. Tất cả những cảm xúc đó đã bị đè bẹp dưới sức nặng của những lời tâm sự trong cuốn nhật ký. Bà Tâm không một lời trách móc, không một câu oán thán. Bà chỉ kể, chỉ ghi lại nỗi buồn, sự trống rỗng mà bà phải chịu đựng trong chính ngôi nhà của các con. Đó là nỗi đau của một người mẹ khao khát tình thương, khao khát được sẻ chia, nhưng chỉ nhận lại sự thờ ơ và lạnh nhạt.
Lan đưa tay vuốt nhẹ khuôn mặt sưng húp của mình. Cô nhớ lại những lời bà Tâm viết về việc phải ngủ trong kho, về những bữa ăn vội vã. Cô đã nghĩ rằng đó là điều tất yếu, là sự hy sinh mà bà Tâm phải chấp nhận khi đã “chia tài sản” cho con cái. Nhưng giờ đây, cô nhận ra sự tàn nhẫn trong suy nghĩ ấy. Bà Tâm, người đã tần tảo nuôi dạy ba chị em khôn lớn, đã nhận lại gì ngoài sự cô đơn và tủi hổ?
Hoa ngước nhìn trần nhà, lồng ngực quặn thắt. Cô nhớ lại những lời lẽ cay nghiệt cô đã nói với bà Tâm, những lần cô bắt bà Tâm làm việc nhà như một người giúp việc. Cô đã viện cớ rằng bà Tâm cần vận động, cần làm việc để “không rảnh rỗi sinh nông nổi”. Giờ đây, những lời bà Tâm viết về việc thèm được nấu một bữa cơm cho con, thèm được giặt chiếc áo cho con, như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Hoa. Cô nhận ra mình đã biến tình thương thành sự sai khiến, biến người mẹ thành người ở.
Cúc từ từ ngẩng mặt lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn hai chị. Cô cảm thấy xấu hổ hơn bao giờ hết. Cô là đứa con út, đứa con được bà Tâm yêu thương, cưng chiều nhất. Nhưng cô đã đối xử với bà Tâm như thế nào? Cô đã thuê cô giúp việc để “chăm sóc” mẹ, nhưng lại để bà Tâm cô đơn trong chính căn nhà rộng lớn của mình. Cô đã viện cớ bận rộn để từ chối những lời trò chuyện, những cái ôm của bà Tâm.
Ba chị em ngồi đó, mỗi người một nỗi niềm riêng nhưng cùng chung một cảm giác ghê tởm bản thân. Cuốn nhật ký đã mở ra một sự thật đau lòng, không phải về sự tham lam của bà Tâm, mà về sự bạc bẽo, vô tâm đến đáng sợ của chính họ. Họ đã đánh mất đi giá trị của tình mẫu tử, đã tự tay đẩy người mẹ yêu thương vào vực sâu của nỗi cô đơn và tuyệt vọng. Lương tâm họ cắn rứt, đau đớn như bị hàng ngàn mũi kim châm.
Hoa vẫn ngồi bất động, đôi mắt dại đi nhìn về phía cuốn nhật ký. Trong tâm trí cô, những hình ảnh về bà Tâm cứ thế ùa về, rõ mồn một như một thước phim quay chậm. Cô nhớ lại bà Tâm, dáng người nhỏ bé nhưng kiên cường, gánh đôi gánh nặng trĩu trên vai, đôi chân chai sạn bước trên con đường làng nắng cháy. Bà Tâm từng thức khuya dậy sớm, giặt giũ thuê, làm mướn đủ việc để có tiền cho Hoa đi học thêm, để cô bé Hoa con nhà nghèo không thua kém bạn bè thành phố. Cô nhớ mình đã từng chê chiếc áo bà Tâm vá cho mình là “quê mùa”, mà không biết bà Tâm đã nhịn ăn bao bữa để mua cho cô chiếc áo mới. Nước mắt cô trào ra, nóng hổi, lăn dài trên má.
Lan như thấy lại cảnh bà Tâm ngồi khâu vá dưới ánh đèn dầu leo lét, đôi mắt mờ đi vì lao động cật lực. Bà từng bán cả chỉ vàng hồi môn cuối cùng để Lan có tiền đóng học phí đại học, để Lan có cơ hội đổi đời nơi thành phố hoa lệ. Lan nhớ bà Tâm từng cười hiền, xoa đầu cô bé Lan đang ôm chiếc cặp sách mới tinh, và nói “Con cứ học đi, mẹ lo được.” Giờ đây, những lời bà Tâm viết về việc phải ngủ trong kho, ăn vội vã, như xát muối vào vết thương lòng của Lan. Cô nấc nghẹn, không sao ngừng được, từng cơn đau thắt quặn lên trong lồng ngực.
Cúc không thể quên được hình ảnh bà Tâm ốm yếu, ho khan từng tiếng trong đêm đông lạnh giá, nhưng vẫn cố gắng nấu cho cô bát cháo nóng hổi. Bà Tâm đã từng nhường miếng thịt ngon nhất, phần cơm nhiều nhất cho ba chị em, còn mình chỉ ăn qua loa với rau dưa đạm bạc. Cúc nhớ như in ngày cô bị ốm nặng, bà Tâm đã thức trắng đêm, ôm cô vào lòng, hát ru những bài hát cũ kỹ. Vậy mà giờ đây, cô đã để bà Tâm một mình, cô đơn trong chính căn nhà của mình, giao phó cho một người giúp việc lạnh nhạt. Tiếng khóc của Cúc ngày càng lớn hơn, âm thanh xé lòng, đầy dằn vặt.
Ba chị em ngồi đó, nước mắt hòa lẫn vào nhau, ướt đẫm gương mặt. Mỗi hình ảnh, mỗi ký ức về người mẹ tảo tần, hi sinh vô điều kiện, lại là một nhát dao đâm thẳng vào trái tim đang rỉ máu của họ. Họ đã từng nghĩ rằng mình đã thành công, đã có cuộc sống tốt đẹp, nhưng hóa ra, họ đã đánh mất đi thứ quý giá nhất: tình mẫu tử và lương tâm. Sự hối hận nhấn chìm họ trong một vực sâu không đáy, không lối thoát.
Ba chị em ngồi đó, nước mắt hòa lẫn vào nhau, ướt đẫm gương mặt. Mỗi hình ảnh, mỗi ký ức về người mẹ tảo tần, hy sinh vô điều kiện, lại là một nhát dao đâm thẳng vào trái tim đang rỉ máu của họ. Họ đã từng nghĩ rằng mình đã thành công, đã có cuộc sống tốt đẹp, nhưng hóa ra, họ đã đánh mất đi thứ quý giá nhất: tình mẫu tử và lương tâm. Sự hối hận nhấn chìm họ trong một vực sâu không đáy, không lối thoát.
Giữa những tiếng nấc nghẹn, Hoa bất chợt nhớ đến chiếc hộp cũ kỹ bà Tâm đã dặn dò phải giữ cẩn thận. Cô với tay lấy nó, bàn tay run rẩy chạm vào lớp gỗ đã bạc màu. Trong đầu cô, một tia hy vọng mong manh lóe lên: liệu bà Tâm có để lại thứ gì đó, một chút tiền tiết kiệm cho các con, như bà vẫn thường làm? Cô khẽ khàng mở nắp chiếc hộp, lòng nặng trĩu. Bên trong, không phải những xấp tiền được xếp ngay ngắn như cô hình dung, mà là vài tờ giấy bạc được gói kỹ càng. Chúng không có vẻ gì là tiền mặt. Lan và Cúc nín bặt tiếng khóc, dán mắt vào động tác của Hoa, tim đập thình thịch.
Hoa cố nén nước mắt, dùng những ngón tay run rẩy tháo gỡ từng lớp giấy bạc. Khi lớp giấy cuối cùng bung ra, một sấp giấy tờ nhà đất hiện ra. Chúng không phải là những tờ giấy thông thường. Hoa cầm lên, đôi mắt mờ đi vì nước mắt vẫn cố gắng đọc rõ từng dòng chữ. Từng câu, từng chữ như đóng đinh vào tâm trí cô. Đó là những giấy tờ mua bán đất, ghi rõ bà Tâm đã đứng tên mua một mảnh đất lớn ở thành phố này từ rất lâu rồi, từ cái thời mà ba chị em cô vẫn còn đang chật vật tìm chỗ đứng, vẫn còn than vãn về cái nghèo và sự khó khăn. Mảnh đất ấy, nằm ngay vị trí đắc địa, giờ đây có giá trị không thể đong đếm. Ba chị em chết lặng, không ai thốt nên lời.
Ba chị em nhìn chằm chằm vào sấp giấy tờ, đôi mắt mở to vì không thể tin nổi. Một sự im lặng nặng nề bao trùm căn phòng, chỉ có tiếng nấc nghẹn ngào còn vương lại. Hoa là người đầu tiên phá vỡ sự tĩnh lặng. Cô nhìn Lan và Cúc, giọng run rẩy, khô khốc.
“Không thể nào… Mảnh đất này… nó… nó nằm ngay khu đất vàng mới quy hoạch. Giá trị của nó bây giờ…”
Lan giật lấy sấp giấy từ tay Hoa, đôi mắt lướt nhanh qua từng dòng, từng con số. Khuôn mặt cô tái mét, trắng bệch như tờ giấy. Cúc sụp xuống ghế, hai tay ôm mặt, bật khóc nức nở không thành tiếng.
“Hơn ba mươi tỷ… ít nhất là ba mươi tỷ!” Lan thốt lên, giọng lạc đi. Cô gần như hét lên. “Gấp mười lần cái căn nhà 3 tỷ ở quê mà chúng ta đã… đã bán đi để chia chác!”
Lời nói của Lan như nhát dao cứa vào tim ba chị em. Họ đã bán căn nhà ấm áp của bà Tâm, nơi bà đã sống cả đời, để chia nhau ba tỷ bạc, nghĩ rằng đó là tài sản lớn lao. Giờ đây, mảnh đất bí mật này, mà bà Tâm đã cất công mua từ thuở nào, lại có giá trị gấp hàng chục lần.
Hoa cảm thấy choáng váng, chân tay bủn rủn. Cô nhớ lại những lời bà Tâm nói khi đưa chiếc hộp: “Đây là món quà cuối cùng mẹ dành dụm cho các con.” Món quà cuối cùng mà bà Tâm, người mẹ tảo tần, đã âm thầm tích góp, không kêu than một lời. Khi các con vật lộn với cuộc sống thành phố, bà đã lặng lẽ xây dựng một gia sản khổng lồ, không phải cho riêng mình, mà là cho ba đứa con gái bà hết mực yêu thương.
“Mẹ… mẹ đã giữ bí mật này suốt bao nhiêu năm…” Cúc nghẹn ngào, ngẩng mặt lên, nước mắt giàn giụa. “Mẹ… mẹ đã chịu đựng cuộc sống khó khăn, đã để chúng ta khinh rẻ mẹ nghèo, trong khi mẹ có thể sống một cuộc sống sung túc hơn rất nhiều.”
Hóa ra, trong khi ba chị em tranh giành từng đồng ba tỷ bạc ít ỏi, đối xử tệ bạc với mẹ, thì bà Tâm lại đang nắm giữ một gia tài kếch xù. Gia tài ấy, bà không hề hưởng thụ, không hề khoe khoang, mà lặng lẽ giấu kín, chờ ngày để lại cho các con. Căn nhà 3 tỷ ở quê chỉ là bề nổi, là cái vỏ bọc để che giấu khối tài sản khổng lồ này. Họ đã nghĩ bà Tâm là gánh nặng, là người già yếu không có gì, nhưng thực ra, bà chính là người giàu có nhất, và cũng là người bao dung, vị tha nhất. Cả ba chị em đều ngước nhìn nhau, trong mắt tràn ngập sự hối hận và tủi hổ. Họ đã làm gì vậy? Họ đã bán mẹ, bán lương tâm, chỉ vì ba tỷ đồng hão huyền. Và họ đã bỏ lỡ món quà thật sự từ trái tim người mẹ.
Ba chị em ngước nhìn nhau, trong mắt tràn ngập sự hối hận và tủi hổ, nhưng nỗi đau đớn như bị dao cứa chưa dừng lại ở đó. Lan, vẫn còn run rẩy vì sốc, tiếp tục lật giở sấp giấy tờ mà cô đang cầm trên tay. Giữa những hợp đồng mua bán, giấy chứng nhận quyền sử dụng đất cũ kỹ, một mảnh giấy nhỏ, gấp tư, bất ngờ rơi ra.
Cúc, với đôi mắt sưng húp vì khóc, cúi xuống nhặt lên. Đó là một bức thư viết tay, nét chữ run rẩy của bà Tâm. Cô nghẹn ngào mở ra, đôi mắt lướt qua từng dòng. Hoa và Lan lập tức ghé sát vào, nín thở nhìn theo.
“Gửi các con gái của mẹ,” Cúc đọc khẽ, giọng lạc hẳn đi. “Mảnh đất này, mẹ đã dành dụm, tích cóp từng đồng từng cắc từ rất lâu, từ khi ba các con còn sống, chỉ mong một ngày có thể để lại cho các con. Đây là món quà cuối cùng mẹ dành cho ba đứa, mẹ chỉ mong các con có một cuộc sống sung túc, đỡ phải vất vả, phải khổ sở như mẹ. Hãy sống thật hạnh phúc và yêu thương nhau, các con nhé.”
Từng câu chữ của bà Tâm như hàng ngàn mũi kim đâm thẳng vào tim ba chị em. Bàn tay Cúc run rẩy làm rơi bức thư. Hoa ôm mặt, bật khóc nức nở, tiếng khóc xé lòng vang vọng trong căn phòng lạnh lẽo. Cô nhớ lại những lời bà Tâm nói khi đưa chiếc hộp cũ, cái vẻ hiền lành, lặng lẽ của bà khi họ đưa bà đi khắp nơi như một món hàng. Món quà cuối cùng… Món quà ấy, bà đã chuẩn bị từ rất lâu, bằng cả cuộc đời tảo tần của mình.
Lan gục đầu xuống bàn, mái tóc xõa che đi khuôn mặt thất thần. Lời bà Tâm như một lời nguyền, một lời nhắc nhở cay đắng về sự ích kỷ và vô tâm của họ. Bà đã mong họ sung túc, hạnh phúc, nhưng họ đã làm gì? Họ đã vứt bỏ bà, tranh giành từng đồng bạc lẻ, và giờ đây, trước mắt họ là một gia tài kếch xù mà bà Tâm đã chuẩn bị, hoàn toàn không phải để bà hưởng thụ, mà là để dành trọn cho họ. Căn nhà 3 tỷ ở quê chỉ là bức bình phong, che giấu tình yêu thương vĩ đại và sự hy sinh thầm lặng của một người mẹ. Họ đã nghĩ bà già yếu, nghèo túng, là gánh nặng. Nhưng thực ra, bà là người giàu có nhất, giàu có cả về vật chất lẫn tấm lòng. Họ đã bán rẻ lương tâm mình, bán rẻ người mẹ yêu thương họ vô bờ bến, chỉ để nhận lại sự hổ thẹn và nỗi ân hận tột cùng.
Ba chị em không nói nên lời, chỉ còn biết ôm chặt lấy nhau. Tiếng nức nở của Hoa xé tan không khí tĩnh mịch, hòa cùng tiếng nấc nghẹn của Lan và Cúc. Nỗi ân hận dâng trào như một cơn sóng dữ, cuốn phăng mọi sự chai sạn trong tim họ. Từng lời, từng hành động bạc bẽo đối với bà Tâm hiện rõ mồn một trong tâm trí, giờ đây trở thành hàng ngàn nhát dao đâm vào chính lương tâm họ. Nỗi hổ thẹn như muốn chôn vùi họ xuống đất.
“Mẹ ơi… Mẹ ơi con xin lỗi!” Hoa thét lên trong tiếng khóc, giọng lạc hẳn đi. Cô vùi mặt vào vai Lan, cơ thể run lên từng hồi. Cô nhớ lại những ánh mắt buồn bã, những cái cúi đầu cam chịu của bà Tâm khi bà bị đối xử như người giúp việc trong chính nhà cô.
Lan gục đầu xuống tóc Hoa, nước mắt dàn dụa. Cô không thể nào quên ánh mắt bà Tâm nhìn về phía căn kho tối tăm, nơi bà phải ngủ, hay cái cách cô đã buông lời lạnh nhạt đuổi bà đi. Bà Tâm đã cho họ tất cả, còn họ đã đáp lại bằng sự khinh miệt và hắt hủi.
Cúc siết chặt hai chị, cảm giác đau đớn tột cùng xé toạc lồng ngực. Bức thư trong tay cô vẫn còn ấm hơi. Món quà cuối cùng của bà Tâm không phải là căn nhà 3 tỷ, mà là tình yêu thương vô bờ bến, là sự hy sinh thầm lặng của một người mẹ vĩ đại. Họ đã ngu ngốc đến mức nào khi đánh đổi tình mẹ lấy tiền bạc?
“Chúng ta… chúng ta phải làm gì bây giờ?” Lan thều thào, giọng nói khản đặc.
Hoa ngẩng đầu lên, đôi mắt sưng húp nhưng rực lên một quyết tâm cháy bỏng. “Chúng ta phải đón mẹ về! Ngay lập tức! Không thể để mẹ ở đó thêm một giây phút nào nữa!”
Cúc gật đầu lia lịa, nước mắt vẫn tuôn rơi nhưng ánh mắt đã ánh lên sự kiên quyết. “Đúng vậy! Phải đón mẹ về! Chúng ta sẽ chăm sóc mẹ, tự tay chăm sóc mẹ!”
Lan ngước nhìn hai em, dường như đã tìm thấy một tia sáng trong màn đêm tăm tối của lương tâm. “Đón mẹ về… Đúng, đón mẹ về. Lần này, chúng ta sẽ không bao giờ để mẹ phải chịu khổ nữa.”
Ba chị em lại ôm chặt lấy nhau, nhưng lần này không chỉ là tiếng khóc của sự ân hận, mà còn là lời thề thốt từ tận đáy lòng. Họ không còn tranh cãi, không còn tính toán. Chỉ còn một suy nghĩ duy nhất: đón bà Tâm về nhà.
“Đi thôi! Bây giờ!” Hoa bật dậy, lau vội nước mắt. “Chúng ta sẽ đến viện dưỡng lão ngay!”
Lan và Cúc lập tức đứng lên, không chần chừ một giây phút nào. Họ vội vã nắm chặt tay nhau, lao ra khỏi căn phòng lạnh lẽo, lòng đầy khao khát được chuộc lại lỗi lầm.
Ba chị em lao ra khỏi căn phòng, tiếng khóc vẫn còn nghẹn ứ nhưng bước chân đã dứt khoát hơn. Chiếc xe của Hoa lướt đi trong đêm, vượt qua từng con phố quen thuộc mà giờ đây, mỗi mét đường đều như kéo dài vô tận. Lòng họ nóng như lửa đốt, chỉ mong được đến viện dưỡng lão thật nhanh để sửa chữa tất cả.
Đèn pha xe rọi sáng cổng Viện dưỡng lão An Nhiên. Hoa dừng xe gấp, ba chị em không ai bảo ai, lập tức bật cửa lao xuống. Khuôn mặt họ vẫn còn in hằn những vệt nước mắt, đôi mắt sưng húp nhưng rực lên một quyết tâm cháy bỏng. Họ vội vã chạy vào sảnh chính, bước chân dồn dập, tiếng giày khua vang trên nền đá hoa cương lạnh lẽo.
Một nữ nhân viên trực đêm đang ngồi ở quầy lễ tân, ngẩng đầu lên, nhìn ba người phụ nữ mặt mày sưng húp, tóc tai bù xù với vẻ ngạc nhiên.
“Xin lỗi, cho hỏi… bà Tâm… bà Tâm đang ở đâu ạ?” Hoa hổn hển, giọng lạc đi vì hụt hơi và cảm xúc. Cô bám chặt vào quầy lễ tân, toàn thân run rẩy.
Cô nhân viên cau mày, có chút dè dặt. “Bà Tâm nào ạ? Ở đây có vài cụ tên Tâm.”
“Là mẹ chúng tôi! Bà ấy tên là Tâm, mới được đưa vào đây cách đây mấy ngày!” Lan vội vàng chen vào, ánh mắt đầy sốt ruột. “Chúng tôi là con gái của bà ấy. Chúng tôi muốn gặp mẹ ngay lập tức.”
Cúc đứng phía sau, siết chặt tay hai chị, cổ họng nghẹn ứ. Cô nhân viên nhìn ba người một lượt, rồi chậm rãi tra cứu trên máy tính. Mỗi giây phút chờ đợi trôi qua là một nhát dao cứa vào lòng ba chị em. Họ chỉ muốn lập tức nhìn thấy bà Tâm, ôm bà vào lòng và nói lời xin lỗi.
“Chúng tôi… chúng tôi muốn đón mẹ về nhà,” Cúc thì thào, khó khăn lắm mới nói thành lời. “Chúng tôi muốn đón mẹ về. Ngay bây giờ!”
Cô nhân viên khẽ ngước nhìn họ, ánh mắt lướt qua vẻ mặt cầu khẩn, gần như tuyệt vọng của ba chị em. “Các cô muốn đón bà Tâm về nhà?” giọng cô có chút dò xét. “Nhưng… các cô có chắc chắn không?”
Hoa gật đầu lia lịa, nước mắt lại chực trào ra. “Chắc chắn! Chúng tôi hoàn toàn chắc chắn! Mẹ chúng tôi không thể ở đây được. Xin cô hãy cho chúng tôi gặp mẹ ngay lập tức!”
Lan và Cúc cũng đồng loạt lên tiếng, giọng nói đứt quãng vì nấc nghẹn. “Chúng tôi xin cô đó! Chúng tôi muốn đưa mẹ về nhà. Xin lỗi vì đã đưa mẹ đến đây.”
Cô nhân viên nhìn sâu vào mắt ba chị em, ánh nhìn chất chứa một sự nặng trĩu khó tả. Cô ấy cúi mặt xuống, rồi ngẩng lên, hai bàn tay đan vào nhau trên bàn.
“Tôi rất tiếc phải thông báo điều này,” cô nói, giọng đều đều nhưng từng chữ như cứa vào tim ba chị em. “Bà Tâm… bà ấy đã qua đời trong giấc ngủ đêm qua.”
Ba chữ cuối cùng như một tiếng sét đánh ngang tai. Không gian sảnh chính bỗng trở nên ngột ngạt, tĩnh lặng đến đáng sợ. Ba chị em chết sững tại chỗ, mọi âm thanh, mọi ý nghĩ đều tan biến.
“Cô… cô nói gì cơ?” Hoa lắp bắp, khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy. Cô lảo đảo lùi lại một bước, hai tay vịn chặt vào quầy lễ tân như muốn bấu víu vào điều gì đó để không gục ngã.
Lan không thể tin vào tai mình. Cô giật lấy cánh tay cô nhân viên, đôi mắt mở to, đầy hoảng loạn. “Không thể nào! Mẹ tôi… mẹ tôi vẫn còn khỏe mạnh mà! Chúng tôi mới đưa mẹ vào đây hôm kia!”
Cúc chỉ biết đứng bất động, từng giọt nước mắt nóng hổi chảy dài trên má, hòa cùng nỗi đau đang gào thét trong lòng. Toàn thân cô run lên bần bật, hơi thở dồn dập nhưng không cách nào phát ra âm thanh.
“Bà ấy đã ra đi rất nhẹ nhàng… trong giấc ngủ đêm qua, vào khoảng 3 giờ sáng,” cô nhân viên tiếp tục, ánh mắt xót xa nhìn ba người phụ nữ đang suy sụp. “Chỉ vài giờ sau khi các cô đưa bà vào. Chúng tôi đã cố gắng hết sức…”
Những lời nói của cô nhân viên như những nhát dao đâm thẳng vào tim ba chị em. “Vài giờ sau khi các cô đưa bà vào.” Câu nói ấy vang vọng, quặn thắt, xoáy sâu vào nỗi hối hận tột cùng. Bà Tâm đã ra đi trong cô đơn, một mình nơi xa lạ, chỉ vài tiếng sau khi bị những đứa con mình rứt ruột đẻ ra bỏ lại. Bà đã mang theo nỗi đau, sự tủi hờn và cô độc.
Hoa khuỵu gối xuống sàn lạnh lẽo, tiếng nấc vỡ òa thành tiếng khóc xé lòng. “Mẹ ơi… Mẹ ơi!” Cô đấm thùm thụp xuống nền đá hoa cương, không tin nổi vào sự thật nghiệt ngã này.
Lan ôm chặt lấy Cúc, cả hai chị em cùng nhau gục ngã. Tiếng khóc thảm thiết của họ vang vọng khắp sảnh viện dưỡng lão, hòa vào không khí lạnh lẽo, trống rỗng của một đêm định mệnh. Cái hối hận muộn màng, cay đắng giờ đây đã trở thành gánh nặng không thể gột rửa. Họ đã đánh mất cơ hội được nói lời xin lỗi, được bù đắp. Bà Tâm đã vĩnh viễn rời đi, mang theo tất cả.
Hoa vẫn gào khóc, từng tiếng nấc nghẹn xé lòng vang vọng khắp sảnh viện dưỡng lão vắng tanh. Cô đấm thùm thụp xuống nền đá hoa cương, mái tóc rối bời bám dính vào khuôn mặt đẫm nước mắt. “Mẹ ơi… Mẹ ơi! Xin lỗi mẹ! Con xin lỗi mẹ!” Lời xin lỗi muộn màng đến thảm hại, như những vết cứa sâu vào chính tâm can cô.
Lan ôm chặt lấy Cúc, cả hai chị em cùng nhau ngã quỵ. Hơi thở của họ gấp gáp, tiếng khóc hòa lẫn vào nhau tạo thành một bản giao hưởng của nỗi tuyệt vọng. Cúc cố gắng gọi tên mẹ trong vô vọng, nhưng chỉ có những tiếng nấc nghẹn bật ra. Nỗi ân hận cuộn xoáy, bóp nghẹt trái tim họ. Ba chị em nhìn nhau, đôi mắt sưng húp, chứa đựng hàng ngàn câu hỏi không lời đáp, hàng vạn tiếc nuối không thể bù đắp. Họ đã tự tay đẩy mẹ vào nơi cô đơn ấy, để rồi mẹ ra đi chỉ vài giờ sau, mang theo tất cả những tổn thương, uất ức mà họ đã gây ra. Giờ đây, họ chỉ còn lại nỗi trống rỗng đến cùng cực.
Thời gian như ngừng lại, mọi thứ xung quanh trở nên vô nghĩa. Cái chết của bà Tâm như một cú sốc điện cực mạnh, giật tung lớp vỏ bọc ích kỷ, tham lam mà ba chị em đã dày công xây dựng bấy lâu. Họ nhìn thấy rõ bộ mặt thật của mình, một bộ mặt nhơ nhuốc, tàn nhẫn và vô ơn. Họ đã đổi lấy sự thoải mái cá nhân, đổi lấy những đồng tiền vô tri từ căn nhà 3 tỷ đồng, để đánh mất thứ quý giá nhất: tình yêu thương vô bờ bến của người mẹ.
Tang lễ của bà Tâm diễn ra nhanh chóng, đơn giản như chính cuộc đời bà những năm tháng cuối cùng: cô độc và lặng lẽ. Ba chị em Hoa, Lan, Cúc đứng bên linh cữu, gương mặt hốc hác, đôi mắt thâm quầng. Những giọt nước mắt lăn dài trên má họ không còn là tiếng khóc xé lòng, mà là những giọt nước mắt của sự khô cạn, của nỗi đau quá lớn không thể giải tỏa. Họ không dám nhìn thẳng vào di ảnh bà Tâm, nơi ánh mắt hiền từ vẫn dõi theo, như muốn tha thứ nhưng cũng chất chứa nỗi buồn sâu thẳm. Mỗi lần nhìn thấy nụ cười của mẹ, lòng họ lại quặn thắt, như có ai đó dùng dao cứa vào tim. Họ biết, suốt cuộc đời này, họ sẽ không bao giờ có thể thoát khỏi cái bóng của sự day dứt, của tội lỗi tày trời đã gây ra cho mẹ mình. Căn nhà 3 tỷ đồng ở quê giờ đã bán, số tiền chia ba, nhưng không ai trong số họ tìm thấy niềm vui, sự thanh thản. Thay vào đó, nó trở thành gánh nặng vô hình, lời nguyền câm lặng bám riết lấy mỗi đồng tiền, mỗi giấc ngủ. Những giấc mơ chập chờn luôn hiện lên hình bóng bà Tâm già nua, yếu ớt, ánh mắt buồn bã nhìn họ, rồi lẳng lặng quay đi.
Ba chị em thường xuyên đến thăm mộ bà Tâm. Dưới bia đá lạnh lẽo, họ chỉ có thể đặt những bó hoa cúc trắng, lặng lẽ đứng hồi lâu, không một lời nói. Hối hận đã trở thành người bạn đồng hành vĩnh viễn trong cuộc đời họ. Chiếc hộp cũ, món quà cuối cùng bà Tâm định trao, giờ đây nằm im lìm trong tủ của Hoa, chưa từng được mở ra. Họ sợ phải đối mặt với những gì bên trong, sợ phải đối mặt với tình yêu thầm lặng, giản dị mà họ đã từng chối bỏ. Cuộc sống của Hoa, Lan, Cúc sau cái chết của bà Tâm là một chuỗi ngày dài của sự kiếm tìm một chút bình yên trong tâm hồn, nhưng thứ họ nhận lại chỉ là sự trống rỗng, là những tiếng vọng của quá khứ. Họ đã hiểu rằng, có những điều một khi đã mất đi, sẽ không bao giờ có thể tìm lại. Tình mẹ, sự hiếu thảo, và những lời xin lỗi chưa kịp nói đã trở thành vết sẹo mãi mãi không thể lành.

