Gắp cho thông gia giàu miếng thịt gà, tôi ngỡ ngàng thấy mặt bà ấy nhăn lại, không hề đụng đũa. Lúc sau bà ném cho con chó đứng chực bên cạnh, tôi đứng dậy tuyên bố luôn 1 chuyện
Hai năm kể từ ngày con gái tôi đi lấy chồng, hôm ấy là lần đầu tiên thông gia về thăm nhà. Cũng phải, vì họ sống ở thành phố, lại kinh doanh nên bận rộn tối ngày, thời gian đâu mà về thăm nhà tôi. Tôi cũng chỉ biết nghĩ vậy cho nhẹ lòng.
Lần này, nghe tin mẹ tôi mới đi viện về, họ lại có việc ở gần nhà tôi nên nhân tiện vào thăm hỏi.
Tôi mừng lắm. Con gái dặn trước: “Mẹ chuẩn bị mâm cơm tươm tất một chút nhé, bố mẹ con kỹ tính lắm”. Thế là tôi dậy từ tờ mờ sáng, đi chợ, làm cả mâm cơm có gà, tôm, mực, thịt trâu xào, nem rán… Toàn những món ngày giỗ, ngày lễ gia đình tôi mới làm.
Khi họ đến, tôi niềm nở mời vào, cố gắng tạo không khí thân mật. Sau màn thăm hỏi, bữa cơm dọn ra, mọi người ngồi quây quần, tôi vừa ăn vừa nói chuyện, thỉnh thoảng pha trò cho mọi người vui. Nhưng nhìn sang, vợ chồng thông gia vẫn im lặng. Bà chỉ trả lời ngắn gọn mỗi khi tôi bắt chuyện.
Muốn tỏ lòng hiếu khách, tôi gắp một miếng thịt gà bỏ vào bát bà thông gia vì thấy bà chẳng động đũa. Vậy mà bà chẳng phản ứng, cũng không nói cảm ơn, thậm chí có phần hơi khó chịu…
Bà Lan vừa gắp xong miếng thịt gà, đặt vào bát bà thông gia. Bà thông gia chỉ liếc nhìn miếng thịt, vẻ mặt vẫn khó chịu. Bà Lan thấy hơi chột dạ nhưng vẫn cố giữ nụ cười.
Bỗng, bà thông gia cầm đũa lên. Bà Lan nghĩ bụng, chắc bà ấy sẽ ăn thôi. Nhưng không. Bà thông gia dùng đũa gạt mạnh miếng thịt gà ra khỏi bát mình, không thèm nhìn Bà Lan. Miếng thịt lăn xuống cạnh mâm, rồi khinh khỉnh ném thẳng xuống đất, nơi con chó vẫn đang chực chờ.
Con chó, nãy giờ vẫn nằm im dưới gầm bàn, nghe tiếng động liền ngẩng đầu. Nó nhanh như cắt lao đến, ngửi ngửi rồi ngoạm lấy miếng thịt, ăn ngấu nghiến.
Bà thông gia không nói một lời, chỉ đưa ánh mắt lạnh lùng, đầy vẻ coi thường nhìn thẳng vào Bà Lan. Đôi mắt ấy không chút che giấu sự khinh miệt, như thể miếng thịt gà đó còn không bằng một miếng thức ăn thừa cho chó.
Bà Lan chết lặng. Miếng thịt gà béo ngậy, công sức chuẩn bị cả buổi sáng của bà, vừa được bà thông gia gạt thẳng xuống đất cho chó ăn. Bà cảm thấy như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt, tim quặn lại. Lòng bà uất nghẹn, cổ họng bà nghẹn ứ, không thể thốt nên lời.
Bà Lan chết lặng. Miếng thịt gà béo ngậy, công sức chuẩn bị cả buổi sáng của bà, vừa được bà thông gia gạt thẳng xuống đất cho chó ăn. Bà cảm thấy như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt, tim quặn lại. Lòng bà uất nghẹn, cổ họng bà nghẹn ứ, không thể thốt nên lời.
Đến tận lúc này, bà thông gia vẫn không nói một tiếng, chỉ nhếch mép, ánh mắt lướt qua Bà Lan một cách khinh miệt, như thể đó là điều hiển nhiên. Ông thông gia ngồi cạnh, tay cầm đũa khều khều miếng nem rán, vẻ mặt dửng dưng không khác gì vợ mình. Con gái Bà Lan ngồi cạnh chồng, cúi gằm mặt xuống bát cơm, vai run run nhưng không dám nói lời nào. Bà ngoại yếu ớt cũng chỉ biết thở dài thườn thượt, ánh mắt mệt mỏi đầy xót xa nhìn con gái mình.
Sự im lặng bao trùm cả căn bếp, nhưng đó là một sự im lặng nặng nề, ngột ngạt đến khó thở. Từng tia máu dồn lên não Bà Lan. Đến giờ phút này, bà không thể chịu đựng thêm được nữa. Máu nóng như sôi lên trong người bà.
Bà Lan đột ngột đứng phắt dậy, chiếc ghế gỗ kẽo kẹt kéo lê trên nền gạch, tạo nên một tiếng động chói tai, khiến tất cả mọi người trong mâm giật mình. Con chó giật bắn mình, đánh rơi miếng thịt gà đang ăn dở, rồi rụt đầu lại dưới gầm bàn. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Bà Lan, kinh ngạc và hoang mang.
Bà Lan đứng đó, hơi thở dồn dập. Bà nhìn thẳng vào mặt vợ chồng thông gia, đôi mắt đỏ ngầu nhưng không còn chút e dè, sợ sệt. Giọng bà run run, nhưng mỗi từ thốt ra đều chắc nịch, nặng trĩu sự căm phẫn và kiên quyết.
“Các vị muốn ăn thì ăn, không ăn thì thôi!” Bà Lan gằn giọng, “Nhưng sỉ nhục tôi thế này thì tôi không chấp nhận được!”
Con gái Bà Lan giật mình mạnh mẽ nhất. Cô bé tái mét mặt, vội vàng đứng dậy, theo quán tính níu lấy cánh tay Bà Lan. Lòng bàn tay cô bé lạnh toát, bấu chặt vào tay mẹ.
“Mẹ ơi, có gì từ từ nói chuyện ạ!” Con gái Bà Lan khẩn khoản, giọng run run như sắp khóc, “Mẹ đừng làm thế…”
Bà Lan không quay đầu nhìn con gái, ánh mắt sắc như dao vẫn găm thẳng vào vợ chồng thông gia. Bà không muốn con gái xen vào, không muốn con gái phải chịu đựng thêm sự sỉ nhục này nữa.
Vợ chồng thông gia vẫn ngồi đó, như tượng đá. Ông thông gia tiếp tục khều khều miếng nem rán trên đĩa, nhưng rõ ràng là ông ta không ăn. Khóe môi Bà thông gia vẫn nhếch lên một cách khinh khỉnh, nhưng lần này, ánh mắt bà ta thoáng chút xao động. Một tia bất ngờ lướt qua nhanh đến mức khó nhận ra, như thể bà ta chưa từng nghĩ rằng Bà Lan, một người phụ nữ quê mùa hiền lành, lại dám phản ứng mạnh mẽ đến vậy. Sự tự mãn trên gương mặt bà thông gia hơi chùn xuống, dù chỉ là trong tích tắc.
Bà thông gia khôi phục vẻ mặt thờ ơ, nhếch môi. Bà ta hắng giọng một tiếng, kéo dài hơi như thể sắp ban phát một lời khuyên vàng ngọc. Ánh mắt liếc qua mâm cơm, dừng lại ở đĩa gà luộc, rồi lại quay về nhìn thẳng Bà Lan, chậm rãi, từng chữ như giễu cợt:
“Thịt gà nhà quê… nuôi cỏ… tôi không rõ có đảm bảo vệ sinh không.” Bà thông gia nhấp một ngụm nước, gương mặt không chút biểu cảm, “Thành thật mà nói, nhà tôi quen ăn đồ siêu thị chuẩn chỉnh rồi. Có nhãn mác, nguồn gốc rõ ràng. Dù sao thì, cũng cảm ơn cô đã chuẩn bị.”
Những lời nói đó như nhát dao lạnh lẽo đâm thẳng vào lồng ngực Bà Lan, xoáy sâu vào từng thớ thịt. Bà Lan cảm thấy lồng ngực mình như bị nén chặt, một dòng máu nóng dồn lên tận thái dương. Phẫn uất, căm giận và cả sự tủi nhục bỗng chốc bùng lên như ngọn lửa. Bà Lan siết chặt bàn tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.
Con gái đứng cạnh Bà Lan, nghe những lời mẹ chồng nói, mặt cô bé trắng bệch đi. Đôi mắt long lanh nước, cô bé cúi gằm mặt, không dám nhìn ai.
Ông thông gia vẫn ngồi im, bàn tay buông thõng trên đùi. Ông ta không hề ngẩng đầu lên, cũng không nói một lời nào, như thể những gì vợ mình vừa nói là điều hiển nhiên, không cần phải bình luận. Một sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy không khí.
Bà Lan hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén dòng nước mắt nóng hổi chực trào ra. Bà ngẩng đầu lên, ánh mắt đỏ hoe nhìn thẳng vào Bà thông gia, giọng nói lạc đi vì nghẹn ngào, run rẩy từng tiếng:
“Món gà này… là gà nhà tôi tự nuôi. Gà lớn lên từ vườn rau, từ đồng cỏ… không phải thứ gà công nghiệp ở siêu thị.” Bà Lan dừng lại, lấy hơi, cảm giác như có cả tảng đá đè nặng trong cổ họng. “Mẹ tôi… bà ngoại của con gái tôi… bà vừa đi viện về. Người đang ốm yếu, cần tẩm bổ… Tôi đã dành riêng con gà khỏe nhất, béo nhất để làm thịt cho bà.”
Nước mắt Bà Lan bắt đầu lăn dài trên má, nhưng bà không để ý, chỉ cố gắng nói ra hết những lời chất chứa trong lòng. “Nhưng vì các vị là khách quý, là thông gia từ xa về… tôi nghĩ là lòng thành… muốn làm một bữa cơm tươm tất nhất để đãi các vị.” Giọng Bà Lan càng lúc càng nghẹn lại, đứt quãng, từng tiếng như nấc. “Ai ngờ… lòng thành của tôi… lại bị coi thường đến vậy! Bị khinh rẻ đến vậy!” Đôi mắt Bà Lan đỏ hoe, long lanh nước, nhìn Bà thông gia vừa uất ức vừa tủi thân.
Con gái không kìm được nữa, bật khóc nức nở, vội vàng chạy đến bên Bà Lan, ôm chầm lấy mẹ. Bà thông gia vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh lùng, nhưng ánh mắt bà ta có chút dao động thoáng qua, rồi lại nhanh chóng trở về trạng thái thờ ơ cố hữu. Ông thông gia cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, nhìn Bà Lan một cái, ánh mắt không rõ là thương hại hay vẫn là sự dửng dưng.
Con gái, hai mắt đỏ hoe, vội vã buông mẹ ra. Cô bé đứng chắn giữa Bà Lan và bàn ăn, nơi hai vị thông gia vẫn đang ngồi im lìm, nhìn thẳng vào mắt Bà Lan. Giọng cô run rẩy, đầy cầu xin, từng tiếng như vỡ vụn: “Mẹ ơi! Bố mẹ chồng con! Xin mẹ đừng nói nữa!”
Bà Lan sững lại, nhìn con gái mình. Ánh mắt đau đáu của con bé như nhát dao cứa vào tim bà. Bà muốn ôm lấy con, muốn bảo vệ con khỏi mọi thị phi, nhưng chính bà lại đang đẩy con vào thế khó xử này.
Con gái lập tức quay sang phía Bà thông gia và Ông thông gia, cúi đầu một cách vội vàng, đầy áy náy. Khóe môi cô run run, giọng nói lạc đi, cố gắng nặn ra nụ cười yếu ớt để che giấu nỗi đau tột cùng đang giằng xé trong lòng: “Bố mẹ thông gia đừng chấp mẹ con ạ. Mẹ con ở quê không biết… không biết những điều ở thành phố… Bố mẹ thông cảm cho mẹ con.”
Từng lời nói của con gái như những mũi kim châm vào tim Bà Lan. ‘Mẹ con ở quê không biết…’ Câu nói ấy, dù xuất phát từ ý tốt của con gái, nhưng lại càng khắc sâu thêm vết thương lòng trong Bà Lan, vết thương của sự tủi thân, của sự phân biệt đối xử. Bà Lan nhìn con gái, thấy rõ vẻ mặt con bé đang đau khổ tột cùng, nước mắt lưng tròng nhưng vẫn cố gắng gượng cười, cố gắng xoa dịu bầu không khí ngột ngạt. Trái tim bà thắt lại, đau nhói. Bà thông gia vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh, không chút biểu cảm, nhưng ánh mắt bà ta lướt qua con gái Bà Lan một cách khó hiểu. Ông thông gia khẽ thở dài, nhấp một ngụm nước, không nói gì.
Ông thông gia từ nãy đến giờ chỉ im lặng, khẽ thở dài và nhấp một ngụm nước, bỗng đặt ly xuống bàn một tiếng cộp khô khốc. Ông ta chậm rãi ngẩng đầu lên, nhếch mép một nụ cười lạnh lùng, ánh mắt sắc lẹm lướt qua Bà Lan rồi dừng lại trên Con gái.
“Bà ấy cũng chỉ có ý tốt nhắc nhở thôi mà,” Ông thông gia nói, giọng điệu chậm rãi, đầy vẻ bề trên, “Sức khỏe quan trọng hơn. Dù sao thì, đồ ăn thế này cũng không phải thứ nhà tôi có thể ăn được.”
Lời nói của ông ta không khác gì một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Bà Lan, không, nó giống như một ngọn lửa tàn nhẫn được đổ thêm dầu, bùng lên đốt cháy mọi sự chịu đựng còn sót lại trong bà. Bà Lan cứng người, đôi mắt bà trợn trừng nhìn thẳng vào Ông thông gia, những mạch máu trên thái dương bà giật thon thót. Cơn tức giận và sự tủi nhục trào lên đến tận cổ họng, khiến bà không thốt nên lời. Con gái tái mét mặt mày, cô bé vội vàng siết chặt tay Bà Lan, ánh mắt vừa hoảng sợ vừa cầu xin mẹ. Bà thông gia vẫn giữ nguyên vẻ mặt dửng dưng, nhưng khóe môi bà ta lại khẽ cong lên một cách khó nhận ra, như đang thưởng thức màn kịch vừa được đẩy lên một cao trào mới.
Bà Lan nuốt khan. Ánh mắt bà từ sự choáng váng vì bị xúc phạm đã chuyển hóa thành một ngọn lửa không thể dập tắt, bùng cháy dữ dội. Bà nhìn thẳng vào mắt Ông thông gia, rồi lướt sang Bà thông gia đang nhếch mép. Bàn tay run rẩy của Con gái vẫn níu chặt cánh tay mẹ, nhưng lúc này, Bà Lan không còn cảm nhận được nữa. Tất cả những gì bà cảm nhận được là sự khinh miệt lạnh lẽo và sự sỉ nhục đau điếng.
“Được!” Giọng Bà Lan vang lên, khàn đặc nhưng rõ ràng, khiến mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía bà. Con gái giật mình thon thót, hoảng hốt nhìn mẹ. “Nếu đã vậy thì…” Bà Lan hít một hơi thật sâu, ánh mắt bà trở nên sắc như dao, không còn một chút nhân nhượng. “…xin mời các vị đứng dậy!”
Ông thông gia hơi nhíu mày, vẻ bề trên vẫn còn đó nhưng có chút bất ngờ. Bà thông gia thì vẫn giữ nguyên khuôn mặt lạnh tanh, dù ánh mắt bà ta đã hơi nheo lại.
“Nhà tôi không dám có phúc đãi những vị khách quý như thế này!” Bà Lan dứt khoát nói, từng lời như những viên đạn găm thẳng vào đối phương. Tay bà không chút do dự, thẳng thừng chỉ ra phía cửa. Con chó đang nằm dưới gầm bàn cũng giật mình ngóc đầu dậy, ngơ ngác nhìn chủ. Trong lòng Bà Lan, mọi sự kiên nhẫn, mọi tình cảm thông gia đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại sự quyết liệt và lòng tự trọng bị tổn thương đến cực điểm. Con gái bật khóc nức nở, nhưng Bà Lan đã không còn nhìn thấy, không còn nghe thấy gì nữa. Bà đã đi đến giới hạn cuối cùng.
Bà thông gia và Ông thông gia như bị điện giật, bật phắt dậy. Gương mặt Bà thông gia đỏ gay vì tức giận, những nếp nhăn hằn sâu hơn trên trán. Bà ta không thèm nhìn Bà Lan một cái, như thể bà Lan không hề tồn tại. Bà thông gia giật mạnh tay Ông thông gia, kéo ông ta đứng dậy.
“Đi!” Bà thông gia gằn giọng, tiếng nói như xé không khí. “Chúng ta đi ngay! Thứ nhà quê rách nát này, chúng ta không thèm ở lại!”
Ông thông gia, dù có chút bối rối trước tình hình, cũng bị kéo đứng lên. Ông ta liếc nhìn Bà Lan một cái đầy vẻ khó chịu, rồi quay đi. Con gái vẫn còn nức nở, định chạy lại níu tay mẹ chồng nhưng bị Bà thông gia lườm một cái sắc lạnh khiến cô rụt rè đứng yên.
Vợ chồng thông gia không nói thêm lời nào, cũng không chào hỏi bất kỳ ai. Họ vội vàng đi thẳng ra phía phòng khách, tay chân loạng choạng thu dọn những túi đồ, quà cáp mà họ đã mang theo. Mỗi hành động đều toát lên sự khinh miệt và tức giận tột độ, như thể muốn nhanh chóng thoát khỏi nơi đây, khỏi những con người mà họ cho là “rách nát” ấy. Cánh cửa chính mở ra, rồi đóng sầm lại, tạo ra một tiếng động chát chúa, bỏ lại phía sau một không khí nặng nề, ngột ngạt đến khó thở trong căn nhà của Bà Lan.
Cánh cửa vừa đóng sầm lại, tạo ra một tiếng động chát chúa, thì như chợt bừng tỉnh, Con gái lao vụt ra ngoài, đôi chân trần vấp váp trên nền gạch lạnh. Nước mắt lã chã tuôn rơi, khuôn mặt cô bé nhòe đi vì hoảng loạn.
“Bố mẹ ơi, đừng đi mà!” Con gái gọi với theo, giọng nói đứt quãng vì nức nở. “Con xin bố mẹ! Bố mẹ ở lại đi ạ!”
Nhưng Bà thông gia và Ông thông gia, những bóng dáng giận dữ đã khuất sau cánh cổng, không hề ngoảnh đầu lại. Họ bước đi vội vã, như muốn thoát khỏi nơi này càng nhanh càng tốt. Sự thờ ơ đến lạnh lùng của họ càng khiến tiếng khóc của Con gái thêm xé lòng.
Tuyệt vọng khi thấy họ biến mất khỏi tầm mắt, Con gái quay phắt vào trong, quỳ sụp dưới chân Bà Lan. Đôi mắt đỏ hoe ngước lên nhìn mẹ, đầy vẻ van lơn, cầu xin.
“Mẹ ơi, mẹ xin lỗi bố mẹ chồng đi mẹ!” Con gái nắm chặt lấy vạt áo Bà Lan, giọng nói run rẩy nức nở. “Con xin mẹ! Mẹ làm ơn đi mẹ! Nếu không, con biết phải làm sao bây giờ?”
Tiếng khóc của con bé như hàng ngàn mũi kim đâm vào tim Bà Lan. Lòng Bà Lan quặn thắt, đau đớn đến tận xương tủy khi nhìn đứa con gái bé bỏng của mình vật vã, van nài. Bà Lan đưa tay ôm lấy vai con, muốn an ủi, nhưng rồi đôi mắt bà lại nhìn về phía cánh cửa vừa đóng, nơi sự khinh miệt và tự cao vẫn còn vương vấn. Bà Lan siết chặt hàm răng, quyết giữ vững lập trường, dù biết điều đó đang khiến con gái bà phải chịu đựng.
Bà Lan quay người lại, cúi nhìn Con gái đang quỳ sụp dưới chân bà, đôi mắt đỏ hoe ngước lên. Nỗi đau của con bé như một lưỡi dao sắc nhọn cứa vào lòng bà, nhưng bà vẫn cố nén lại, giọng nói khẽ khàng nhưng đầy chua chát.
“Con gái à, con biết không?” Bà Lan đưa tay chạm nhẹ lên mái tóc rối bời của con, đôi mắt bà xa xăm nhìn về phía mâm cơm vẫn còn nguyên vẹn những món ăn thịnh soạn. “Miếng gà đó… nó không chỉ là công sức mẹ đổ ra đâu con. Nó còn là cả tình cảm mẹ dành cho con, cho bên thông gia nữa.”
Bà Lan nghẹn ngào, một giọt nước mắt lăn dài trên gò má hằn sâu những nếp nhăn. Bà đưa tay quệt vội, cố gắng ổn định lại hơi thở. “Mẹ đã muốn tẩm bổ cho mẹ của mẹ, là bà ngoại của con đó. Bà mới ở bệnh viện về, sức khỏe còn yếu lắm. Mẹ nghĩ, hôm nay thông gia về thăm, là lần đầu tiên sau hai năm con lấy chồng, nên mẹ phải làm một bữa thật tươm tất.”
Bà Lan nhắm mắt lại, ký ức về buổi sáng hôm đó ùa về rõ mồn một. “Mẹ đã ra vườn, chọn con gà trống to nhất, khỏe mạnh nhất. Con gà mà mẹ đã dành dụm thức ăn, nuôi nấng kỹ lưỡng chỉ để dành cho những dịp đặc biệt như thế này. Mẹ nghĩ bụng, thông gia từ Thành phố về, chắc họ đã ăn sơn hào hải vị quen rồi. Nên mâm cơm ở quê, tuy đạm bạc nhưng phải sạch sẽ, tinh tươm, phải là những thứ ngon nhất mà nhà mình có. Mẹ đã tự tay mổ gà, làm sạch sẽ từng chút một, rồi nêm nếm gia vị cẩn thận để nấu thành món gà luộc. Mẹ muốn mọi thứ phải thật hoàn hảo để đãi khách, để mẹ con được nở mày nở mặt với nhà chồng.”
Nước mắt Bà Lan lại trực trào. Bà quay mặt đi, không muốn Con gái nhìn thấy sự yếu đuối của mình. “Vậy mà… vậy mà giờ thì…” Tiếng nói của bà lạc đi trong cổ họng, nghẹn đắng. Con gái nhìn mẹ, nỗi đau và sự tuyệt vọng càng thêm dâng trào trong lòng cô.
Đúng lúc đó, tiếng chuông điện thoại réo rắt vang lên, cắt ngang không khí nặng nề, u ám giữa hai mẹ con. Bà Lan giật mình, hơi thở nén chặt, đưa tay quệt vội những giọt nước mắt còn vương trên khóe mi. Bà nhìn xuống màn hình điện thoại, một số lạ. Bà ngập ngừng một lát rồi cũng bắt máy, lòng bỗng dấy lên một dự cảm chẳng lành.
“Alo? Vâng, tôi là Lan đây. Cô gọi có việc gì không?” Giọng Bà Lan vẫn còn run run, cố gắng giữ bình tĩnh.
Đầu dây bên kia, một giọng nữ gấp gáp, xen lẫn tiếng xì xào của bệnh viện, vang lên đầy lo lắng: “Chào chị Lan. Tôi là y tá trực ban ở Bệnh viện đây. Tình hình sức khỏe của cụ nhà… đột nhiên có chuyển biến xấu. Các bác sĩ đang cố gắng hết sức nhưng cụ đang nguy kịch lắm. Chị có thể đến Bệnh viện ngay được không ạ?”
Câu nói của cô y tá như một nhát sét đánh thẳng vào tai Bà Lan, khiến toàn thân bà cứng đờ. Chiếc điện thoại tuột khỏi tay bà, rơi xuống nền đất lạnh lẽo, phát ra một tiếng động khô khốc. Mọi thứ trước mắt Bà Lan bỗng chốc trở nên mờ ảo, xoay tròn. Bà cảm thấy như cả thế giới đang sụp đổ dưới chân mình, một cơn đau buốt xé nát lồng ngực. Mẹ của Bà Lan, bà ngoại của Con gái, người phụ nữ mà bà yêu thương nhất, đang phải vật lộn với tử thần.
Con gái, vẫn còn đang quỳ dưới chân Bà Lan, nghe thấy tiếng điện thoại rơi và những từ ngữ đứt quãng của mẹ, vội vàng ngước lên. Nhìn thấy khuôn mặt Bà Lan tái mét, đôi mắt thất thần như người mất hồn, Con gái cũng hoảng hốt tột độ. Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng cô.
“Mẹ… mẹ ơi, có chuyện gì vậy mẹ? Bà ngoại… bà ngoại sao rồi ạ?” Con gái lắp bắp, giọng nói run rẩy đến không thành tiếng. Khuôn mặt cô cắt không còn một giọt máu, trắng bệch như tờ giấy. Cả hai mẹ con nhìn nhau, ánh mắt chất chứa nỗi sợ hãi tột cùng, một dự cảm chẳng lành đang bao trùm lấy ngôi nhà nhỏ.
Con gái vội vàng đỡ Bà Lan đứng dậy, mặt cắt không còn giọt máu. “Mẹ! Bà ngoại… chúng ta phải đến bệnh viện ngay!” Cô gần như hét lên, kéo tay Bà Lan chạy ra cửa. Bà Lan như người mất hồn, để con gái dìu đi, đôi chân loạng choạng. Nước mắt vẫn tuôn rơi lã chã, nhưng nỗi sợ hãi cho mẹ già đã át đi mọi tủi hờn.
Chiếc xe máy cũ của Bà Lan được Con gái nhanh chóng khởi động. Hai mẹ con lao đi trong màn đêm, tiếng động cơ gầm rú xé tan sự tĩnh lặng của làng quê. Gió tạt vào mặt Bà Lan, cuốn đi những giọt nước mắt, nhưng không thể cuốn đi nỗi đau và sự lo lắng đang giày vò bà. Con gái ngồi phía trước, ánh mắt tập trung vào con đường tối tăm phía trước, nhưng trong lòng cô cũng đang dậy sóng. Cô liếc nhìn mẹ qua gương chiếu hậu, thấy Bà Lan đang run rẩy, thất thần.
“Mẹ ơi…” Con gái khẽ gọi, giọng nói nghẹn ngào. “Con… con có chuyện này cần nói với mẹ.”
Bà Lan không đáp, chỉ khẽ lắc đầu, như không muốn nghe bất cứ điều gì nữa. Tâm trí bà lúc này chỉ hướng về Mẹ của Bà Lan đang nằm trong bệnh viện.
“Chuyện về… bà thông gia, mẹ ạ,” Con gái nói tiếp, hạ giọng, như sợ ai đó nghe thấy. “Mẹ có nhớ… con từng dặn mẹ làm món khác cho bà ấy không?”
Bà Lan chợt giật mình, một mảnh ký ức vụt qua. Bà quay sang nhìn Con gái, ánh mắt mơ hồ chờ đợi.
Con gái hít một hơi thật sâu. “Bà ấy… bị dị ứng nặng với thịt gà nuôi thủ công, mẹ ạ. Từng bị sốc phản vệ mấy lần rồi. Con đã dặn mẹ là nên chuẩn bị món khác, hoặc ít nhất là gà công nghiệp thôi… nhưng mẹ lại quên mất.”
Câu nói của Con gái như một nhát dao đâm thẳng vào tim Bà Lan. “Cái gì?” Bà Lan thốt lên, giọng lạc đi. Tay bà siết chặt vào vai con gái. “Con… con đã nói sao? Mẹ… mẹ quên mất chuyện đó!”
Hình ảnh Bà thông gia hất miếng thịt gà vào mâm, rồi ném cho con chó đang nằm dưới chân, ánh mắt lạnh lùng, miệt thị bỗng hiện rõ mồn một trong đầu Bà Lan. Nhưng giờ đây, những hành động đó không còn mang ý nghĩa khinh thường nữa, mà là sự lo sợ, phản ứng tự vệ của một người từng trải qua cơn sốc phản vệ. Bà Lan sững sờ, cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên ngực. Nỗi tức giận, tủi thân bấy lâu bỗng chốc tan biến, thay vào đó là sự hối hận tột cùng, một cơn đau buốt không gì sánh được.
“Trời ơi… một sự hiểu lầm tai hại!” Bà Lan thầm nghĩ, nước mắt lại trào ra. Bà cảm thấy mình thật ngu ngốc, thật thiếu sót khi đã để một chuyện quan trọng như vậy trôi vào quên lãng, để rồi tự mình xây nên bức tường hiểu lầm sâu sắc. Chiếc xe vẫn tiếp tục lao đi, nhưng trong lòng Bà Lan, một cơn bão cảm xúc đang cuộn trào, mang theo cả nỗi lo lắng cho mẹ già và sự dằn vặt khôn nguôi vì lỗi lầm của chính mình.
Bà Lan và Con gái vội vã chạy vào sảnh bệnh viện, không khí ngột ngạt mùi thuốc sát trùng và tiếng bước chân dồn dập. Nỗi lo lắng cho Mẹ của Bà Lan khiến Bà Lan quên đi cả những cơn đau nhức toàn thân. Họ hỏi thăm thông tin ở quầy tiếp tân, sau đó lao nhanh về phía khu phòng cấp cứu.
Vừa đến hành lang dẫn vào phòng bệnh, Bà Lan chợt khựng lại. Đứng ở cuối hành lang, ánh mắt đầy vẻ bồn chồn, chính là Bà thông gia và Ông thông gia. Hai người họ cũng đang ở đó, có lẽ đã đến từ sớm, gương mặt lộ rõ vẻ lo lắng không kém. Bà thông gia mặc một bộ đồ công sở tươm tất nhưng mái tóc đã hơi rối, còn Ông thông gia thì liên tục đi lại, tay vân vê chiếc điện thoại. Rõ ràng, họ cũng đang chờ đợi tin tức về Mẹ của Bà Lan.
Một cảm giác lạ lùng trỗi dậy trong lòng Bà Lan. Không còn là sự giận dữ hay tủi hờn, mà là một sự thấu hiểu muộn màng và nỗi hổ thẹn tột cùng. Bà Lan hít một hơi thật sâu, nắm chặt tay Con gái như để lấy thêm sức mạnh.
“Con ơi… đợi mẹ một lát,” Bà Lan khẽ nói với Con gái, giọng run run. Con gái gật đầu, ánh mắt cũng hướng về phía vợ chồng thông gia.
Bà Lan chậm rãi bước tới, từng bước chân nặng nề như đeo chì. Khi đến gần, Bà thông gia và Ông thông gia cũng ngẩng đầu lên, nhìn thấy Bà Lan và Con gái. Ánh mắt Bà thông gia thoáng nét ngạc nhiên, rồi chuyển sang phức tạp, không còn vẻ lạnh lùng như trước.
Bà Lan đứng đối diện Bà thông gia, cúi gằm mặt xuống, không dám nhìn thẳng vào ánh mắt của bà ấy. Giọng Bà Lan nghẹn lại, xen lẫn nước mắt.
“Thưa ông bà thông gia… tôi… tôi xin lỗi,” Bà Lan thốt lên, từng chữ như bị xé ra từ lồng ngực. “Tôi thành thật xin lỗi vì… tôi đã không hiểu chuyện, đã có những lời lẽ nặng nề với ông bà. Tất cả là do tôi sai, do tôi đã quá hồ đồ…”
Bà Lan cúi đầu thấp hơn nữa, nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo. Bà cảm thấy mình thật nhỏ bé, thật đáng trách.
Bà thông gia nhìn Bà Lan, ánh mắt từ từ dịu đi. Nét mặt căng thẳng vì lo lắng dường như cũng giãn ra đôi chút. Bà không nói gì, chỉ im lặng nhìn người phụ nữ đang cúi đầu trước mặt mình, và dường như trong khoảnh khắc đó, một bức tường vô hình giữa hai người phụ nữ đã bắt đầu sụp đổ. Ông thông gia đứng cạnh cũng chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên vai vợ, nhìn Bà Lan với vẻ trầm ngâm.
Bà thông gia từ từ đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào vai Bà Lan. Bà Lan giật mình ngẩng đầu lên, nước mắt vẫn còn đong đầy trên khóe mi. Ánh mắt Bà thông gia giờ đây không còn sự lạnh lùng hay bực bội, mà thay vào đó là một sự dịu dàng, pha lẫn chút mệt mỏi và hối lỗi.
“Chị Lan ơi… Chị đừng nói vậy,” Bà thông gia cất tiếng, giọng nói cũng khẽ run. “Người đáng lẽ phải xin lỗi ở đây… là tôi.”
Bà Lan sững sờ, không hiểu ý bà thông gia. Con gái cũng tiến lại gần hơn, ánh mắt khó hiểu nhìn hai người mẹ.
Bà thông gia hít một hơi sâu, đôi mắt thoáng buồn. Bà chậm rãi giải thích, từng lời như được gỡ bỏ từ sâu thẳm lòng mình. “Tôi… tôi thực sự xin lỗi chị, chị Lan. Lẽ ra tôi phải nói rõ ngay từ đầu, nhưng vì tính tôi không muốn làm phiền ai, lại thêm bận rộn nhiều việc… nên tôi đã không kịp giải thích.”
Bà thông gia nhìn sang Ông thông gia, ông gật đầu khuyến khích bà nói tiếp. “Tôi… tôi bị dị ứng hải sản rất nặng, đặc biệt là tôm và mực,” bà tiếp tục, giọng nhỏ dần. “Từ bé đến giờ, mỗi lần ăn phải là lại nổi mẩn khắp người, khó thở, phải đi cấp cứu. Hôm đó nhìn mâm cơm của chị thịnh soạn quá, nhiều món tôm, mực… tôi chỉ sợ không kiềm chế được mà ăn phải, rồi lại gây rắc rối cho gia đình chị. Hành động vội vàng ném đồ ăn cho chó là do tôi hoảng hốt và thiếu tế nhị, thật sự là một sai lầm lớn. Tôi xin lỗi chị rất nhiều.”
Bà Lan nghe đến đó thì mọi mảnh ghép trong đầu bà chợt khớp lại. Cơn giận dữ, nỗi tủi hờn bấy lâu bỗng tan biến, nhường chỗ cho sự hối hận và thấu hiểu đến tột cùng. Bà thông gia, một người phụ nữ quyền quý, bận rộn đến mấy cũng có nỗi khổ riêng, có căn bệnh riêng mà bà đã không hề biết. Bà Lan vội vàng nắm lấy tay Bà thông gia, nước mắt lại trào ra, nhưng lần này là nước mắt của sự đồng cảm.
“Khổ thân bà thông gia… tôi… tôi lại không hay biết gì,” Bà Lan nghẹn ngào nói. “Tôi thật sự đáng trách. Thấy bà không ăn, tôi đã vội vàng nghĩ oan cho bà, đã trách lầm bà… Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi nhiều lắm!”
Hai người phụ nữ, hai người mẹ, nắm chặt tay nhau, những giọt nước mắt hòa lẫn vào nhau. Mọi hiểu lầm, mọi rào cản dường như đã được gỡ bỏ trong khoảnh khắc đó. Ông thông gia đứng cạnh, gương mặt cũng giãn ra, ánh mắt nhìn vợ và Bà Lan đầy sự nhẹ nhõm.
Con gái, đứng chứng kiến cảnh tượng ấy, không cầm được nước mắt. Cô cảm thấy trái tim mình như được giải tỏa khỏi gánh nặng bấy lâu. Cô lao đến, ôm chầm lấy cả Bà Lan và Bà thông gia, giọt nước mắt nóng hổi lăn trên má.
“Mẹ ơi, mẹ chồng ơi…” Con gái nức nở, siết chặt vòng tay. “Con mừng quá… Con mừng vì hai mẹ đã hiểu nhau…”
Ba người phụ nữ đứng ôm nhau giữa hành lang bệnh viện, nơi thường chứa đầy những nỗi đau và lo âu. Nhưng lúc này, ở đó lại tràn ngập một thứ tình cảm thiêng liêng và ấm áp lạ thường, một cầu nối yêu thương đã được dựng lên từ chính sự thấu hiểu muộn màng và những giọt nước mắt chân thành.
Ba người phụ nữ dần buông nhau ra, nhưng đôi tay vẫn còn nắm chặt, hơi ấm truyền qua như xóa tan mọi lạnh lẽo. Bà Lan nhìn Bà thông gia, ánh mắt giờ đây chỉ còn sự áy náy khôn nguôi.
“Bà thông gia ơi, tôi thật sự xin lỗi. Tôi đã quá nông nổi, quá vội vàng kết luận,” Bà Lan nghẹn ngào nói, giọng run run.
Bà thông gia khẽ lắc đầu, nở một nụ cười hiền hậu, yếu ớt. “Không sao đâu chị Lan. Tôi cũng có lỗi khi không nói rõ ràng ngay từ đầu. Cả hai chúng ta đều đã hiểu lầm nhau, nhưng may mắn là giờ đã thấu tỏ. Quan trọng là bây giờ chúng ta đã hiểu nhau rồi.”
Ông thông gia tiến lại gần, đặt tay lên vai vợ, rồi gật đầu với Bà Lan. “Đúng vậy, chị Lan. Người thành phố chúng tôi đôi khi quen sống khép kín, ít chia sẻ. Đó là lỗi của chúng tôi. Nhưng tôi thực sự cảm ơn chị đã cho chúng tôi cơ hội được giải thích.”
Con gái lau nước mắt, mỉm cười qua những giọt lệ. “Con cứ sợ hai mẹ sẽ giận nhau mãi. Giờ con thấy nhẹ nhõm quá.”
Bà Lan chợt nhớ đến mẹ mình. “À, thôi chết, chúng ta đứng đây mãi làm gì. Bà cụ nhà tôi mới đi viện về, chắc cũng muốn gặp mặt thông gia. Mời hai ông bà vào thăm bà cụ cho bà ấy vui lòng.”
Bà thông gia và Ông thông gia lập tức đồng ý. Cả bốn người cùng nhau bước vào phòng bệnh của Mẹ của Bà Lan, không khí không còn sự căng thẳng hay xa cách như trước nữa, mà thay vào đó là sự ấm áp, thân tình của một gia đình lớn. Câu chuyện về dị ứng hải sản của Bà thông gia được kể lại một cách nhẹ nhàng, khiến Mẹ của Bà Lan cũng không khỏi xót xa, thương cảm.
Sự việc tưởng chừng là đổ vỡ ấy, cuối cùng lại trở thành một bước ngoặt quan trọng, gắn kết hai gia đình thông gia một cách sâu sắc hơn bao giờ hết. Sau hôm đó, những định kiến ban đầu về khoảng cách giàu nghèo, về lối sống thành thị và nông thôn dường như tan biến. Bà Lan không còn giữ suy nghĩ về một người thông gia “khinh người”, còn Bà thông gia cũng hiểu hơn về sự chân chất, lòng hiếu khách của người phụ nữ thôn quê.
Những chuyến thăm hỏi không còn là nghĩa vụ mà trở thành sự mong chờ. Bà thông gia thường xuyên gọi điện hỏi thăm Mẹ của Bà Lan, gửi quà bồi bổ. Mỗi lần về thăm quê, Bà thông gia đều cẩn thận dặn dò trước về thực đơn để tránh những món mình dị ứng, và Bà Lan luôn chuẩn bị những bữa cơm tươm tất, đa dạng, đặc biệt là không bao giờ quên những món chay hoặc những món không có hải sản dành riêng cho Bà thông gia. Những câu chuyện tưởng chừng không bao giờ có thể chia sẻ giữa hai người phụ nữ khác biệt ấy, giờ đây lại trở nên dễ dàng và chân thành. Họ cùng nhau trò chuyện về con cái, về những lo toan trong cuộc sống, không còn khoảng cách hay dè dặt.
Bây giờ, nhìn lại, tôi vẫn luôn cảm thấy lòng mình ấm áp lạ thường. Gia đình không chỉ là sợi dây máu mủ, mà còn là sự thấu hiểu, sẻ chia, và quan trọng nhất là sự chân thành. Bài học về việc không nên vội vàng đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài, qua những hành động chưa được làm rõ, đã thấm sâu vào tâm trí tôi. Từ một sự cố tưởng chừng như tai hại, một mối quan hệ thông gia đã nở hoa, trở nên khăng khít và bền chặt hơn cả mong đợi. Đó là minh chứng cho thấy, chỉ cần một chút lắng nghe, một chút sẻ chia, và một trái tim rộng mở, mọi hiểu lầm đều có thể được hóa giải, để tình yêu thương và sự gắn kết thực sự có thể nảy mầm và phát triển.

