Mẹ tái hôn với người lạ… tôi bỏ chạy vì sự thật chấn động

Năm tôi 25 tuổi, mẹ tôi muốn tái hôn, tôi vui vẻ đồng ý vì nghĩ ai cũng cần có hạnh phúc cho riêng mình nhưng ngày gặp cha dượng tôi bỏ đi ngay lập tức…Năm tôi 25 tuổi, mẹ tôi muốn t;ái h;ôn. Tôi vui vẻ đồng ý vì nghĩ ai cũng cần có hạnh phúc cho riêng mình. Nhưng ngày gặp cha dượng, tôi bỏ đi ngay lập tức. Không phải vì ông ấy xấu tính, thô lỗ hay già nua. Ông ta là người đàn ông từng đưa tôi vào bóng tối của tuổi thơ, thứ mà tôi đã m;ất hàng năm trời để tưởng rằng mình đã quên.
Tôi tên là Mai, sinh ra và lớn lên ở một thị trấn nhỏ thuộc tỉnh Quảng Nam. Mẹ tôi là giáo viên cấp một, còn ba tôi – người cha ruột duy nhất mà tôi từng biết – mất trong một tai nạn xe máy khi tôi lên sáu. Kể từ đó, hai mẹ con tôi nương tựa vào nhau mà sống. Mẹ tôi không tái giá. Suốt mười chín năm trời, bà sống như một chiếc bóng, vừa làm mẹ, vừa làm cha. Tôi chưa bao giờ nghe bà than vãn một lời.
Khi tôi đậu đại học và ra Hà Nội học, mẹ vẫn ở lại quê. Bà không muốn tôi bị xao nhãng vì lo lắng cho bà. Tôi biết bà từng có vài người để ý, nhưng chưa ai thực sự đi vào đời bà. Bà sợ điều tiếng, sợ tôi tổn thương, sợ người ta không tử tế.
Tôi học xong, đi làm ở Sài Gòn. Cuộc sống bộn bề cuốn tôi đi với những deadline, những mối quan hệ mở mà chẳng ai dám gọi tên. Tôi không nghĩ đến chuyện lập gia đình, càng không nghĩ nhiều về quá khứ. Mỗi tháng, tôi gọi điện về cho mẹ vài lần, gửi tiền đều đặn, dặn bà giữ gìn sức khỏe. Bà vẫn như mọi khi: nói ít, cười nhẹ và luôn kết thúc cuộc gọi bằng một câu, “Mẹ ổn. Con cứ yên tâm làm việc.”
Rồi một ngày đầu tháng ba, khi tôi đang ngồi trong quán cà phê ở Quận 1, mẹ gọi. Giọng bà nhẹ nhàng, nhưng có gì đó khác lạ.
– Mai à, mẹ muốn nói với con chuyện này… Mẹ định đi thêm bước nữa.
Tôi hơi bất ngờ. Nhưng rồi lại thấy mình không nên bất ngờ. Bà xứng đáng được hạnh phúc.
– Ai vậy mẹ? Người ở gần nhà mình à?
– Không. Là người quen cũ. Mẹ gặp lại ông ấy ở lễ cưới con Hằng, bạn mẹ. Ông ấy góa vợ hơn mười năm rồi. Tính tình hiền lành, con đừng lo. Mai, mẹ đã suy nghĩ kỹ rồi.
Tôi cười qua điện thoại.
– Mẹ đã vất vả vì con cả đời. Giờ mẹ muốn có người bầu bạn thì con mừng cho mẹ. Con sẽ về dự đám cưới.
Đó lẽ ra đã là đoạn kết đẹp cho một hành trình dài của mẹ tôi. Nhưng cuộc đời, như một cuốn truyện cũ, có những trang bất ngờ đến khó tin.
Tôi bắt chuyến bay về Đà Nẵng, rồi đi xe về thị trấn nhỏ quê nhà. Lần đầu tiên sau ba năm, tôi trở lại căn nhà cấp bốn cũ kỹ, nơi từng vang tiếng cười của tôi và mẹ. Mẹ đón tôi với ánh mắt sáng bừng, bà trẻ ra trông thấy.
– Cuối tuần này, mẹ và chú Hưng sẽ tổ chức bữa cơm thân mật, mời vài người bạn thân. Mẹ muốn con gặp ông ấy.
Tôi gật đầu, dù trong lòng có chút hồi hộp.
Tối hôm đó, tôi thức đến khuya xem lại ảnh cũ. Có một tấm ảnh từ năm lớp 3, tôi mặc áo dài trắng, đứng giữa một nhóm người lớn ở nhà văn hóa thôn. Trong ảnh, có một người đàn ông quen quen. Tôi không nhớ nổi là ai.
Ba ngày sau, tôi gặp chú Hưng.
Ông ta bước vào nhà, tay cầm bó hoa lay-ơn. Nhìn thấy tôi, ông khựng lại một giây. Tôi thì như bị một cú tát bất ngờ. Mọi ký ức ập về….Xem tiếp

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Mẹ tái hôn với người lạ… tôi bỏ chạy vì sự thật chấn động

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt