Mẹ tái hôn với sếp giàu, tôi ghé bất ngờ và chết lặng…

Gia đình tôi rất mừng và ủng hộ mẹ đi bước nữa. Chú kia làm quản lý cấp cao ở nhà máy giày da, kinh tế ổn định, kém mẹ tôi vài tuổi. Đám cưới của mẹ tôi được tổ chức khá linh đình. Rạp cỗ phải hơn trăm mâm, khách đến đông kín cả làng. Chưa bao giờ tôi thấy mẹ xinh đẹp như thế. Nhưng ai ngờ….Tên tôi là Ngọc. Tôi sống cùng mẹ ở một vùng ven thị xã Thái Hòa, tỉnh Nghệ An. Bố tôi mất trong một tai nạn giao thông khi tôi còn học cấp hai. Từ đó, mẹ tôi – chị Hương, một người phụ nữ hiền lành, cần mẫn – vừa làm mẹ, vừa làm cha. Mỗi sớm tinh mơ, khi tôi còn đang ngủ, mẹ đã dậy từ ba giờ sáng để nấu xôi mang ra chợ bán. Trưa lại tranh thủ nhận may quần áo thuê cho bà con quanh xóm.

Cuộc sống khó khăn đã hằn lên mặt mẹ những nếp nhăn sớm. Có lần, tôi thấy mẹ nhìn vào gương và lặng lẽ chải tóc, ánh mắt đượm buồn. Dù vậy, mẹ chưa bao giờ than vãn. Chỉ có tôi, càng lớn càng thương mẹ nhiều hơn. Lúc ấy, tôi từng nghĩ: nếu một ngày nào đó mẹ tìm được một người tốt để nương tựa, chắc chắn tôi sẽ ủng hộ.

Và rồi, người đó xuất hiện.

Chú ấy tên Minh, làm quản lý ở một nhà máy giày da lớn trên thị xã. Chú gặp mẹ tôi trong một lần đi đặt may đồng phục công nhân. Không ai ngờ một người đàn ông từng trải, lịch lãm lại để mắt đến một người phụ nữ quê mùa như mẹ. Nhưng chú Minh không giấu giếm gì, từ sớm đã tìm cách đến nhà, trò chuyện, phụ mẹ khiêng xôi ra xe đạp, có hôm còn lén đặt mấy bó hoa trước cửa sổ.

Ban đầu, mẹ tôi sợ mang tiếng. Hàng xóm lời ra tiếng vào. “G;óa ph;ụ mà còn son rỗi là hay bị để ý lắm đấy!”, bà Sáu bán cá bên chợ b;uông lời. Nhưng tôi nói với mẹ:
– Mẹ à, mẹ còn trẻ, mẹ có quyền hạnh phúc. Con ủng hộ mẹ.

Mẹ chỉ cười, đôi mắt hoe đỏ.

Chú Minh hơn mẹ tôi vài tuổi, kinh tế ổn định, có nhà cửa riêng ở thị xã, không vợ con gì. Theo lời chú, vì ngày trẻ mải mê sự nghiệp nên bỏ lỡ hôn nhân. Tôi lắng nghe mà cũng thấy nhẹ lòng thay mẹ. Chú Minh luôn tỏ ra tử tế, chưa từng cáu gắt, lời nói mềm mỏng. Sau gần một năm tìm hiểu, hai người quyết định tiến tới hôn nhân.

Đám cưới được tổ chức vào tháng Sáu – giữa mùa hè chói chang. Nhà trai thuê cả đội dựng rạp, mở cỗ hơn trăm mâm. Từ ngoài ngõ đã nghe tiếng nhạc sống rộn ràng. Mẹ tôi mặc áo dài đỏ, môi son rạng rỡ, tóc búi cao điểm trâm vàng. Tôi không thể tin được người phụ nữ ngày ngày nắng mưa lam lũ lại có thể xinh đẹp đến vậy.

Tối hôm đó, tôi ngồi trong phòng mà lòng rưng rưng. Cảm giác như vừa gả mẹ đi. Lòng nửa vui, nửa lo. Nhưng nhìn cách chú Minh luôn miệng nhắc nhở mẹ “đi nhẹ thôi kẻo đau chân”, hay “em mệt chưa, để anh đưa em vào nghỉ”, tôi tự trấn an: chắc mẹ sẽ ổn thôi.

Sau đám cưới một tuần, mẹ dọn lên nhà chú Minh. Tôi khi đó đang học năm cuối đại học ở Vinh nên vẫn ở ký túc xá. Ban đầu, mẹ gọi điện cho tôi mỗi tối. Khoe nào là nhà rộng rãi, máy giặt mới, có máy lạnh, buổi sáng được chú đưa đi ăn bún, chiều thì đón về nhà, cuối tuần đi siêu thị…

– Mẹ thấy như sống ở một thế giới khác con ạ – mẹ cười, giọng nhẹ tênh.

Tôi thấy an tâm. Nhưng chỉ được hơn tháng, mẹ bắt đầu gọi ít đi. Khi tôi hỏi thì mẹ bảo “bận việc nhà” hoặc “máy chú ấy bị hư, không nghe được lâu”. Tôi linh cảm có điều gì đó không ổn. Một lần, tôi về nhà bất ngờ vào dịp lễ, ghé thăm mẹ mà không báo trước.

Chuyện bắt đầu l/ộ ra từ đây.

Tôi gõ cửa căn nhà màu kem – nơi mẹ và chú Minh đang ở – thì chính chú Minh ra mở. Mặt chú không giấu nổi ngạc nhiên.
– Ủa… Ngọc… sao không gọi điện báo trước? …. Xem tiếp 👇

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Mẹ tái hôn với sếp giàu, tôi ghé bất ngờ và chết lặng…

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt