1 tháng không thấy con gái về thăm, mẹ sang chơi ngửi thấy m/ùi hô/i nồ/ng nặ/c từ ngoài cổng, để rồi ch//ết lặng khi thấy bao tải con rể gi///ấu dưới gầm giường…
Một buổi sáng đầu tháng, bà Hạnh ngồi trên chiếc ghế tre ngoài hiên, đôi mắt hướng về con đường dẫn ra thành phố. Đã tròn một tháng, con gái bà – Thủy – không về thăm mẹ như thường lệ. Từ trước đến nay, cứ cuối tuần, Thủy đều bắt xe về quê, ngồi trò chuyện, ăn bữa cơm giản dị cùng bà. Nhưng lần này, kể cả những tin nhắn cũng bặt vô âm tín. Bà Hạnh gọi điện, số máy báo không liên lạc được.
Trong lòng bà, một lin/h cả/m b/ất a/n dấy lên. “Hay con bé bận quá mà quên gọi cho mẹ?” – bà tự trấn an, nhưng nỗi lo cứ cuồn cuộn không yên.
Hôm ấy, bà quyết định bắt chuyến xe sớm lên thành phố tìm con. Căn nhà Thủy thuê chung với chồng – Quân – nằm trong một con hẻm sâu. Bà vừa bước xuống xe đã thấy ngột ngạt, nhưng không hiểu vì sao. Đến gần cổng, một m/ùi h/ôi l//ạ xộc thẳng vào mũi, nồ/ng n/ặc đến mức bà phải đưa tay bịt mũi.
Mời các bạn đọc tiếp lại bình luận 👇👇👇
Bà Hạnh đứng bất động trước cổng căn nhà, bàn tay nhăn nheo vẫn bịt chặt mũi, cố gắng kìm nén cơn buồn nôn đang dồn lên cuống họng. Mùi hôi thối kỳ lạ, nồng nặc đến rợn người ấy khiến bà phải gắng sức hít thở từng hơi nông, trấn tĩnh bản thân. Đôi mắt bà quét một vòng quanh con hẻm sâu hút, vắng lặng như tờ. Nắng gay gắt đổ xuống nhưng không làm tan đi vẻ u ám, tĩnh mịch đến đáng sợ. Một nỗi sợ hãi vô hình len lỏi, hòa lẫn với linh cảm bất an đã giày vò bà suốt mấy ngày qua, khiến bà không dám bước chân vào ngay.
Bà Hạnh yếu ớt gọi, giọng run rẩy lạc đi trong không gian chết chóc: “Thủy ơi, Quân ơi, có ai ở nhà không?”
Chỉ có tiếng gió khẽ luồn qua kẽ lá và tiếng ve kêu râm ran xa xăm đáp lại. Căn nhà vẫn im lìm như tờ, cửa chính khép hờ, không một tiếng động, không một ánh đèn. Sự im lặng đến rợn người ấy như nuốt chửng lời gọi của bà, nhấn chìm hy vọng mong manh cuối cùng. Bà Hạnh cảm thấy lồng ngực mình siết lại, một dự cảm chẳng lành ập đến, nặng trĩu. Bà đứng đó, chân như hóa đá, nỗi lo lắng giờ đây biến thành một cơn hoảng sợ thực sự.
Bà Hạnh đứng đó, chân như hóa đá, nỗi lo lắng giờ đây biến thành một cơn hoảng sợ thực sự. Nhưng mùi hôi thối kỳ lạ ấy không ngừng xộc thẳng vào mũi, mỗi lúc một nồng nặc hơn, tanh tưởi đến mức bà không thể chịu đựng thêm được nữa. Cơn buồn nôn lại dồn lên cuống họng, buộc bà phải hành động.
Bà Hạnh hít một hơi thật sâu, nuốt khan, bàn tay nhăn nheo run rẩy nắm lấy cánh cổng sắt đã gỉ sét. Lớp sơn cũ bong tróc, lộ ra những mảng rỉ sét đỏ quạch dưới nắng chiều. Bà dùng chút sức lực còn lại đẩy mạnh. “Kẽo… kẹt…” Tiếng cánh cổng ma sát với bản lề vang lên khô khốc, rùng rợn như tiếng rên rỉ ai oán giữa không gian tĩnh mịch đến đáng sợ. Âm thanh ấy như xé toạc sự im lặng, chỉ để lộ ra một không gian bên trong còn u ám hơn.
Bà Hạnh bước từng bước chậm rãi, nặng nề vào sân. Cơn gió nhẹ mang theo mùi tử khí đặc quánh quẩn quanh, phả vào mặt bà. Không gian bên trong căn nhà tối om, ẩm thấp đến rợn người, như thể ánh sáng mặt trời không thể xuyên thấu. Từng bụi cây dại mọc lởm chởm, khô héo, và những mảng tường loang lổ ẩm mốc càng khiến cảnh tượng thêm tiêu điều, hoang tàn. Tim bà Hạnh đập thình thịch, một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng khi bà nhận ra sự bất thường ghê rợn đang bao trùm nơi đây. Cả căn nhà như một cái miệng khổng lồ, đang chờ đợi nuốt chửng bà vào bóng tối vô định.
Bà Hạnh cố gắng dồn hết sức lực còn lại, tiếng gọi xé lòng vang vọng giữa không gian đặc quánh mùi tử khí: “Thủy! Quân! Các con đâu rồi?” Nhưng chỉ có tiếng vọng lại khô khốc, như trêu ngươi, nuốt chửng giọng bà vào bóng tối vô định của căn nhà. Lòng bà Hạnh như có ngàn mũi kim châm, cảm giác bất an dâng lên tột độ.
Bà Hạnh bước từng bước nặng nề về phía bậc thềm, đôi chân run rẩy. Tay bà vịn vào cánh cửa gỗ cũ kỹ đã mục ruỗng. Mùi hôi thối giờ đây không chỉ nồng nặc mà còn kèm theo một thứ ẩm mốc khó tả, như mùi của sự phân hủy lâu ngày. Bà Hạnh nuốt khan, dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh cánh cửa. “Kẽo… kẹt…” Tiếng động ghê rợn một lần nữa xé tan sự tĩnh lặng, và rồi, cánh cửa mở ra, hé lộ một khung cảnh kinh hoàng.
Ánh sáng yếu ớt từ bên ngoài cố gắng len lỏi vào, chỉ đủ để Bà Hạnh thấy rõ mớ hỗn độn bên trong phòng khách. Mọi thứ bừa bộn một cách đáng sợ, hoàn toàn trái ngược với sự ngăn nắp, sạch sẽ mà Thủy vẫn luôn tự hào. Ghế sofa bị lật nghiêng, những chiếc gối văng tung tóe. Bàn trà đổ kềnh, mảnh vỡ ly chén vương vãi khắp sàn nhà. Tủ sách trống hoác, vài cuốn sách nằm bẹp dí dưới đất, ố vàng và ẩm mốc. Tấm rèm cửa nhàu nát, xộc xệch, và trên tường, những vệt bẩn loang lổ như vết máu khô. Một lớp bụi dày đặc phủ kín mọi vật, cho thấy đã từ rất lâu không có bàn tay nào chạm vào hay dọn dẹp. Lòng bà Hạnh như lửa đốt, một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng khi bà nhìn thấy khung cảnh tan hoang ấy. Sự lo lắng đã biến thành nỗi sợ hãi tột cùng, một linh cảm chết chóc ghê rợn đang ngày càng lớn dần trong tâm trí Bà Hạnh. Chắc chắn, có điều chẳng lành đã xảy ra ở đây.
Bà Hạnh nhìn chằm chằm vào khung cảnh tan hoang, lòng bà Hạnh như có ai bóp nghẹt. Mùi tử khí vẫn luẩn quẩn, nhưng giờ đây nó dường như đặc quánh hơn, dẫn dắt bà Hạnh đi sâu vào bên trong. Đôi mắt bà Hạnh đảo quanh, cố gắng tìm kiếm một dấu vết, một manh mối của Thủy hay Quân. Bà Hạnh bước chân rón rén qua mớ hỗn độn ở phòng khách, hướng về phía hành lang tối om. Càng đi sâu, mùi hôi càng nồng nặc, nhức óc, giống như mùi của sự mục rữa. Nó không chỉ là mùi ẩm mốc nữa, mà là một thứ gì đó ghê tởm hơn nhiều, khiến Bà Hạnh phải nín thở.
Mùi hôi thối dẫn dắt bà Hạnh đến trước một căn phòng khép hờ cuối hành lang – phòng ngủ. Cánh cửa gỗ cũ kỹ chỉ hé mở một khe nhỏ, nhưng đủ để thứ mùi tử khí đáng sợ kia xộc thẳng vào mặt bà Hạnh, mạnh đến nỗi bà Hạnh phải lùi lại một bước, đưa tay che mũi. Lồng ngực bà Hạnh phập phồng dữ dội, một dự cảm chẳng lành ập đến, nặng trĩu. Bà Hạnh vịn tay vào khung cửa, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Hít một hơi thật sâu, bà Hạnh dùng hết can đảm đẩy mạnh cánh cửa. “Kẽo… kẹt…” Tiếng động quen thuộc một lần nữa vang lên, và rồi, một khung cảnh kinh hoàng đập vào mắt Bà Hạnh.
Giường chiếu trong phòng bị xô lệch một cách dữ dội, ga trải giường nhàu nát, rơi xuống đất. Quần áo của Thủy và Quân vương vãi khắp sàn, từ chiếc áo sơ mi quen thuộc của Quân đến chiếc váy hoa mà Thủy vẫn thường mặc. Mọi thứ lộn xộn, hỗn độn đến đáng sợ, như thể một trận ẩu đả hay một cuộc vật lộn kinh hoàng đã diễn ra ngay tại đây. Một lớp bụi mờ mịt phủ lên mọi vật, nhưng không thể che giấu được sự tan hoang, hoang tàn đến ám ảnh. Bà Hạnh cảm thấy toàn thân run rẩy không kiểm soát, đôi chân mềm nhũn, suýt chút nữa thì khuỵu xuống. Tim Bà Hạnh đập như trống bỏi, từng nhịp đập vang dội trong lồng ngực trống rỗng của bà Hạnh, hòa cùng tiếng ong ong của sự sợ hãi tột cùng. Bà Hạnh nhìn chằm chằm vào sự hỗn độn đó, đầu óc quay cuồng, không thể tin vào những gì mình đang thấy. “Thủy… Quân… chuyện gì đã xảy ra vậy?” Bà Hạnh thì thầm, giọng nói lạc hẳn đi, chỉ còn là tiếng thều thào yếu ớt.
Bà Hạnh nhìn chằm chằm vào sự hỗn độn đó, đầu óc quay cuồng, không thể tin vào những gì mình đang thấy. “Thủy… Quân… chuyện gì đã xảy ra vậy?” Bà Hạnh thì thầm, giọng nói lạc hẳn đi, chỉ còn là tiếng thều thào yếu ớt. Bà Hạnh cố gắng hít thở, lồng ngực đau nhói. Đôi mắt Bà Hạnh run rẩy đảo quanh căn phòng tan hoang, tìm kiếm một lời giải thích, một dấu hiệu nào đó. Chúng dừng lại ở chiếc giường, nơi mùi hôi thối đặc quánh dường như bốc lên mạnh mẽ nhất. Theo bản năng, ánh mắt Bà Hạnh từ từ lướt xuống gầm giường.
Trong bóng tối nhập nhoạng dưới gầm giường, một hình thù mờ mờ hiện ra. Đó là một chiếc bao tải lớn, màu xanh đậm, nằm khuất hẳn trong góc sâu nhất, như thể cố tình bị giấu đi. Từ chính vị trí đó, một luồng khí lạnh lẽo, tanh tưởi xộc thẳng lên, nồng nặc đến mức khiến Bà Hạnh phải nín thở. Mùi hôi thối kinh tởm ấy, giờ đây, không còn mơ hồ nữa, mà trở nên rõ ràng, ghê rợn, len lỏi vào từng tế bào.
Tim Bà Hạnh như bị ai đó bóp nghẹt, ngừng đập hẳn. Toàn thân Bà Hạnh cứng đờ, nỗi sợ hãi tột độ, lạnh buốt chạy dọc sống lưng, bủa vây lấy từng thớ thịt. Linh cảm về một điều kinh khủng, vượt xa mọi tưởng tượng, đang chực chờ bùng nổ, đè nặng lên tâm trí Bà Hạnh, khiến Bà Hạnh không thể cử động, không thể suy nghĩ. Đôi mắt Bà Hạnh dán chặt vào chiếc bao tải xanh đậm, một bóng đen của sự thật kinh hoàng sắp được phơi bày.
Bà Hạnh cố gắng nuốt khan, cổ họng khô khốc như sa mạc, không một giọt nước bọt nào có thể chảy xuống. Chân tay Bà Hạnh bỗng bủn rủn đến mức đứng không vững, tưởng chừng sắp đổ gục xuống sàn nhà tanh tưởi. Đôi mắt Bà Hạnh vẫn dán chặt vào chiếc bao tải, nỗi kinh hoàng bủa vây mọi giác quan. Một cách vô thức, Bà Hạnh quơ tay, tìm kiếm thứ gì đó để bấu víu, và bàn tay Bà Hạnh va phải một cây gậy tre khô, mục được đặt dựa vào góc tường.
Bà Hạnh run rẩy nắm lấy cây gậy, từng thớ cơ trên cánh tay co giật. Hít một hơi thật sâu, Bà Hạnh cố gắng trấn tĩnh, nhưng tim vẫn đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Bà Hạnh từ từ đưa đầu gậy về phía chiếc bao tải xanh đậm, rồi dùng hết sức bình sinh, run rẩy khều nhẹ vào nó.
Chiếc bao tải khẽ dịch chuyển, và một cảm giác rợn người truyền từ đầu gậy lên đến tận cánh tay Bà Hạnh. Bên trong, một vật thể mềm, nhưng nặng trịch, dường như không phải đồ đạc bình thường. Nó mềm mại một cách bất thường, và sức nặng của nó không giống như quần áo hay sách vở. Mùi hôi thối tức thì bốc lên nồng nặc hơn, khiến Bà Hạnh lảo đảo, dạ dày quặn thắt.
Bà Hạnh lùi lại một bước, toàn thân đông cứng. Linh tính mách bảo Bà Hạnh điều kinh hoàng nhất đang nằm ngay trước mắt. “Không, không thể nào…” Bà Hạnh thì thầm trong tuyệt vọng, giọng nói chỉ còn là hơi thở yếu ớt. Hình ảnh Thủy, con gái Bà Hạnh, chợt hiện lên, rồi tan biến trong làn sương mịt mù của nỗi sợ hãi tột cùng.
Nỗi sợ hãi tột cùng đóng băng Bà Hạnh tại chỗ, nhưng một sức mạnh vô hình nào đó vẫn thôi thúc bà phải biết rõ sự thật. Bàn tay Bà Hạnh run rẩy như lên cơn sốt, nhưng bà vẫn nghiến răng, từ từ cúi xuống, dùng cây gậy tre khều mạnh hơn vào góc chiếc bao tải. Cái bao bị kéo lệch một mảng nhỏ.
Đúng như dự cảm kinh hoàng của Bà Hạnh, một luồng khí lạnh lẽo, hôi thối đến mức không thể tưởng tượng nổi, xộc thẳng vào mũi bà, dữ dội hơn gấp vạn lần so với trước đó. Mùi hôi như bám vào từng tế bào, len lỏi vào phổi, xé nát vòm họng. Nó không chỉ là mùi tử khí đơn thuần, mà còn là sự hòa quyện của một thứ gì đó tanh tưởi, mục ruỗng và ngọt lợ đến phát buồn nôn.
Bà Hạnh lập tức đưa tay lên bịt chặt miệng, cổ họng quặn thắt, dạ dày co bóp dữ dội như muốn tống mọi thứ ra ngoài. Bà Hạnh phải cố gắng hết sức để ngăn mình không nôn mửa ngay tại chỗ. Từng đợt mồ hôi lạnh túa ra khắp cơ thể, thấm ướt lưng áo. Khuôn mặt Bà Hạnh tái mét như tờ giấy, đôi môi khô khốc, đôi mắt mở to đến tận cùng, dán chặt vào khoảng hở nhỏ của chiếc bao tải.
Qua khe hở đó, Bà Hạnh nhìn thấy một thứ gì đó mềm nhũn, màu sẫm, đang nằm cuộn tròn bên trong. Hình dáng lờ mờ đó khiến trái tim Bà Hạnh như ngừng đập. Nó không phải là quần áo cũ, cũng không phải rác rưởi. Linh tính mách bảo, hoặc đúng hơn là gào thét trong đầu Bà Hạnh, rằng vật thể đáng sợ kia là một thứ gì đó… kinh khủng hơn tất cả những gì bà có thể tưởng tượng. Toàn thân Bà Hạnh đông cứng, không thể cử động, chỉ còn đôi mắt đầy tuyệt vọng và kinh hoàng nhìn chằm chằm vào cái bao tải chết chóc.
Một luồng gió lạnh buốt từ đâu đó thổi qua, khẽ lay động tấm rèm cửa cũ kỹ, như một lời nhắc nhở rằng Bà Hạnh không thể cứ mãi chìm đắm trong nỗi kinh hoàng này. Thủy là con gái duy nhất của Bà Hạnh. Bằng mọi giá, Bà Hạnh phải biết được chuyện gì đã xảy ra. Một sức mạnh vô hình, một tình mẫu tử thiêng liêng và cả sự tuyệt vọng đến cùng cực, đã xé toang sự đông cứng đang giam hãm Bà Hạnh. Bà Hạnh nghiến chặt răng, một sự dũng cảm điên cuồng bùng lên trong ánh mắt. Bà Hạnh nắm chặt lấy cây gậy tre, dùng toàn bộ sức lực còn sót lại, cắm mạnh đầu gậy vào chiếc bao tải rồi ráng sức kéo.
Cái bao tải, nặng trĩu và dính bết thứ gì đó nhờn nhợt, từ từ trượt ra khỏi gầm giường, tạo nên tiếng sột soạt ghê rợn trên nền nhà bụi bặm. Bà Hạnh dường như không còn cảm thấy được sức nặng của nó, cũng không nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực. Toàn bộ giác quan của Bà Hạnh chỉ tập trung vào cái bao tải đang dần hiện rõ. Mùi hôi thối giờ đây càng nồng nặc hơn, xộc thẳng vào Bà Hạnh, khiến Bà Hạnh phải nín thở, hai mắt nhắm nghiền trong giây lát rồi lại mở to.
Khi chiếc bao tải đã nằm trọn vẹn giữa phòng, Bà Hạnh quỳ sụp xuống đất, hai chân run rẩy không còn trụ vững. Bà Hạnh cố gắng chống tay, giữ cho cơ thể không đổ ập xuống, ánh mắt vẫn dán chặt vào vật thể kinh hoàng kia. Tay Bà Hạnh run lẩy bẩy, chậm rãi vươn tới miệng bao tải, nơi sợi dây thừng được buộc chặt một cách cẩu thả. Mỗi cử động nhỏ của Bà Hạnh đều như hàng ngàn mũi kim châm vào tim, nỗi sợ hãi dâng lên tột cùng, nuốt chửng mọi suy nghĩ. Bà Hạnh cảm thấy đầu óc quay cuồng, một cảm giác buồn nôn lại ùa đến, nhưng Bà Hạnh biết, không thể dừng lại. Tay Bà Hạnh chạm vào sợi dây thừng lạnh ngắt, thô ráp, lằn sâu vào da thịt. Chỉ cần một động tác nữa, bí mật kinh hoàng sẽ được phơi bày.
Bà Hạnh từ từ kéo sợi dây thừng lỏng ra, từng nút thắt như xiềng xích cuối cùng trói buộc bà vào một sự thật khủng khiếp. Tay Bà Hạnh run rẩy đến không tưởng, móng tay cào vào lớp dây thô ráp, gỡ từng vòng, từng vòng một. Mỗi động tác như rút cạn chút sức lực cuối cùng của Bà Hạnh. Bà Hạnh nín thở, lắng nghe tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực, lớn đến mức át đi cả tiếng động từ bên ngoài.
Khi nút thắt cuối cùng bung ra, một khoảng trống nhỏ được hé mở. Ánh sáng yếu ớt từ ô cửa sổ bụi bặm, vốn dĩ đã mờ nhạt, nay lại càng chật vật hơn khi xuyên qua kẽ hở hẹp này. Bà Hạnh ghì chặt miệng bao tải, kéo nhẹ một góc, hé lộ phần bên trong. Một luồng không khí lạnh lẽo cùng mùi hôi thối nồng nặc hơn lúc nãy xộc thẳng vào Bà Hạnh, khiến Bà Hạnh lảo đảo suýt ngã. Thế nhưng, thứ khiến Bà Hạnh chết lặng lại là một mảnh vải.
Màu hồng phấn.
Một màu hồng quen thuộc đến đau lòng. Bà Hạnh nhìn chằm chằm vào mảnh vải, những đường kim mũi chỉ còn hiện rõ mồn một. Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng Bà Hạnh, rồi lan tỏa khắp cơ thể. Tim Bà Hạnh như bị bóp nghẹt. Đó chính là chiếc áo mà Bà Hạnh đã tự tay may cho Thủy vào sinh nhật năm ngoái. Bà Hạnh còn nhớ như in, Thủy đã vui mừng đến thế nào khi nhận được món quà đó. Con bé đã ôm Bà Hạnh thật chặt, nói lời cảm ơn rối rít, đôi mắt sáng lấp lánh hạnh phúc.
Giờ đây, chiếc áo ấy nằm trong cái bao tải kinh hoàng, dính đầy thứ chất lỏng nhờn nhợt và bốc mùi ghê tởm. Một tiếng nấc nghẹn ngào bật ra từ cổ họng Bà Hạnh. Nước mắt bắt đầu chảy dài trên khuôn mặt khô khan, lăn xuống khóe môi mặn chát. Bà Hạnh quỳ sụp xuống, ôm chặt lấy miệng bao tải, những giọt nước mắt nóng hổi rơi lã chã. Hình ảnh Thủy cười nói vui vẻ ngày nào hiện rõ mồn một trong tâm trí Bà Hạnh, đối lập hoàn toàn với sự thật kinh hoàng đang phơi bày trước mắt. Cả thế giới của Bà Hạnh như sụp đổ, tan nát thành ngàn mảnh.
Bà Hạnh, dù toàn thân run rẩy như cây sậy trước bão, vẫn gượng dậy bằng chút sức lực cuối cùng. Nỗi kinh hoàng trộn lẫn với một tia hy vọng mỏng manh, một ảo ảnh điên rồ rằng đây chỉ là một giấc mơ tồi tệ, thôi thúc Bà Hạnh. Bà Hạnh dùng hai tay, kéo mạnh miệng bao tải rộng ra. Tiếng vải bố sột soạt nghe ghê rợn như tiếng xương cốt va vào nhau.
Ánh sáng yếu ớt từ khe cửa sổ vẫn mờ mịt, nhưng đủ để soi rõ thứ đang nằm bên trong. Lồng ngực Bà Hạnh như bị xé toạc. Trong tích tắc, hơi thở của Bà Hạnh ngưng bặt.
Phần đầu của một thi thể hiện ra, lạnh lẽo và trắng bệch. Khuôn mặt ấy… khuôn mặt mà Bà Hạnh đã bồng bế, vuốt ve, hôn lên không biết bao nhiêu lần khi Thủy còn bé. Mái tóc dài, đen nhánh, giờ đây bết bát và dính đầy những thứ nhờn nhợt. Đôi mắt Thủy nhắm nghiền, như đang ngủ một giấc ngủ vĩnh hằng, nhưng khóe môi lại phảng phất một nỗi đau đớn không nói thành lời.
“THỦY ƠI!”
Một tiếng hét thất thanh, xé nát không khí, bật ra từ cuống họng Bà Hạnh. Tiếng hét không còn là tiếng nấc nghẹn ngào, mà là một tiếng gào thét của bản năng, của một người mẹ mất con, của cả một thế giới sụp đổ. Bà Hạnh đổ sụp xuống, hai tay vịn chặt lấy miệng bao tải, những ngón tay Bà Hạnh cào cấu vào lớp vải thô ráp, muốn níu giữ, muốn ôm lấy con mình.
“CON ƠI! TRỜI ƠI LÀ TRỜI! THỦY ƠI!”
Nước mắt Bà Hạnh không còn chảy thành dòng, mà như một con thác lũ, tuôn trào không ngừng. Khuôn mặt Bà Hạnh méo mó vì đau đớn, vì tuyệt vọng. Tiếng hét “Thủy ơi!” vang vọng khắp căn nhà thuê lạnh lẽo, vọng vào những bức tường ẩm mốc, rồi chết lịm trong không gian u ám, bỏ lại Bà Hạnh một mình, với nỗi đau không thể gọi tên. Bà Hạnh ôm chặt lấy bao tải, gục đầu vào đó, khóc đến kiệt sức. Mỗi hơi thở của Bà Hạnh đều mang theo vị mặn chát của nước mắt và mùi tử khí tanh tưởi. Căn nhà như nuốt chửng tiếng khóc của Bà Hạnh, chỉ còn lại sự im lặng rợn người, nặng trĩu.
Bà Hạnh ôm chặt lấy bao tải, gục đầu vào đó, khóc đến kiệt sức. Mỗi hơi thở của Bà Hạnh đều mang theo vị mặn chát của nước mắt và mùi tử khí tanh tưởi. Căn nhà như nuốt chửng tiếng khóc của Bà Hạnh, chỉ còn lại sự im lặng rợn người, nặng trĩu.
Cơ thể Bà Hạnh bỗng nhiên run rẩy dữ dội, không còn là những cơn run sợ hãi, mà là sự co giật của một tâm hồn đã chạm đến vực sâu của đau đớn. Bà Hạnh ngã quỵ xuống sàn nhà lạnh lẽo, những ngón tay vẫn bám víu lấy lớp vải thô ráp của bao tải như thể đó là sợi dây duy nhất níu giữ bà với thực tại mong manh. Khuôn mặt Bà Hạnh giờ đây không còn phân biệt được đâu là nước mắt, đâu là nước mũi, tất cả hòa lẫn vào nhau, bết bát và thất thần. Đôi mắt Bà Hạnh mở trừng trừng nhưng vô hồn, nhìn xuyên qua khoảng không vô định, dường như không thể tiếp nhận thêm bất kỳ hình ảnh nào nữa.
Một tiếng nức nở bật ra từ lồng ngực Bà Hạnh, khản đặc và yếu ớt, lẫn vào đó là tiếng thở dốc nặng nề. Bà gục đầu xuống cạnh bao tải, mái tóc bạc phơ xõa tung trên nền nhà dơ bẩn. Tâm trí Bà Hạnh hoàn toàn trống rỗng, không một suy nghĩ, không một cảm xúc rõ ràng nào có thể hình thành. Tất cả chỉ còn là một khoảng đen kịt, một sự chối bỏ tuyệt đối trước sự thật kinh hoàng vừa diễn ra. “Không thể nào… không thể nào…” Bà Hạnh lẩm bẩm, giọng nói run rẩy như sắp đứt, nhưng lại không thể cất lên thành lời. Bà Hạnh vẫn cố gắng níu giữ chút hy vọng cuối cùng, rằng đây chỉ là một giấc mơ, một cơn ác mộng tồi tệ sẽ tan biến khi bà tỉnh dậy. Nhưng mùi hôi nồng nặc và cảm giác lạnh lẽo từ bao tải kia không ngừng nhắc nhở Bà Hạnh rằng đó là sự thật.
Bà Hạnh giật mình, đôi mắt vô hồn kia đột ngột chớp liên hồi, như con ngươi vừa thoát khỏi một cơn ác mộng cực độ. Hơi thở bà Hạnh vội vã, hổn hển, lồng ngực phập phồng dữ dội như cố gắng nạp đủ oxy sau quãng thời gian chìm trong vô thức. Cả thân thể bà Hạnh run rẩy bần bật, từng thớ thịt căng cứng, như thể nỗi kinh hoàng vừa rồi đã đóng băng bà tại chỗ. Mùi tử khí tanh tưởi vẫn còn quẩn quanh trong khoang mũi, nhắc nhở bà Hạnh rằng tất cả không phải là giấc mơ.
Bà Hạnh cố gắng nhấc mình lên, nhưng đôi chân nặng trĩu, không còn chút sức lực nào. Cảm giác ghê tởm xen lẫn tuyệt vọng bao trùm. Bà Hạnh chỉ còn biết bò lết trên sàn nhà lạnh lẽo, từng centimet một, mong tìm thấy một lối thoát. Tứ chi bủn rủn, móng tay cào vào nền gạch hoa cũ kỹ. Miệng bà Hạnh liên tục lẩm bẩm những tiếng không rõ nghĩa, đứt đoạn, như một bài kinh cầu nguyện đứt quãng trong tuyệt vọng.
“Thủy… con… không… không thể nào…”
Đó là những từ ngữ mơ hồ, không thành câu, thoát ra từ cổ họng khô khốc. Bà Hạnh không biết mình đang đi đâu, chỉ biết mình phải ra khỏi căn phòng ám ảnh này, ra khỏi cái mùi hôi thối đang bóp nghẹt từng tế bào. Đôi mắt mở to, vô định, bà Hạnh nhìn chằm chằm vào khoảng tối phía trước, tựa hồ có thể tìm thấy một tia sáng, một bóng người nào đó. Bà Hạnh với tay về phía cánh cửa, tiếng móng tay cào vào gỗ nghe khô khốc đến rợn người.
“Cứu… cứu tôi với… Ai đó… làm ơn…”
Tiếng cầu cứu yếu ớt, lạc hẳn vào sự im lặng chết chóc của căn nhà, chỉ vang vọng trong chính đôi tai ù đặc của bà Hạnh. Nước mắt lại trào ra, lần này không phải vì đau đớn mà vì sự bất lực cùng cực. Bà Hạnh lết qua ngưỡng cửa, nhìn ra hành lang tối tăm, một sự trống rỗng đến cùng cực. Không một ai. Không một tiếng động. Chỉ có sự kinh hoàng và bóng tối nuốt chửng bà Hạnh trong căn nhà của chính con gái mình.
Bà Hạnh tiếp tục bò lết, bằng ý chí cuối cùng, bà Hạnh mò mẫm qua hành lang tối đen, đến gần cánh cửa chính. Một tia sáng yếu ớt lọt qua khe cửa, dù chỉ mong manh nhưng đủ để thôi thúc bà Hạnh. Bà Hạnh dùng hết sức bình sinh, đẩy mạnh cánh cửa gỗ nặng nề.
Tiếng kẽo kẹt rợn người của bản lề cũ kỹ vang lên, hé lộ một phần sân nhỏ. Ngay lúc đó, ánh sáng ban ngày chói chang ập vào mắt bà Hạnh, khiến bà Hạnh nheo mắt lại, nước mắt lại trào ra. Bà Hạnh lờ mờ nhìn thấy một vài bóng người đang đứng cách đó không xa, gần cổng. Đó là những người hàng xóm đang túm tụm trò chuyện.
Sức lực cuối cùng như được bơm vào, Bà Hạnh lết ra đến ngưỡng cửa, đôi tay bấu víu vào khung cửa gỗ sần sùi. Giọng bà Hạnh khản đặc, đứt quãng, như thể từng tiếng kêu xé toạc cổ họng: “Cứu… cứu con gái tôi! Quân… Quân nó… nó đã làm gì con gái tôi…!”
Những người hàng xóm giật mình, quay phắt lại. Khuôn mặt họ từ ngạc nhiên chuyển sang kinh hãi khi nhìn thấy Bà Hạnh trong bộ dạng thảm hại, tóc tai rũ rượi, quần áo dính đầy bùn đất và một thứ gì đó tanh tưởi. Hơn hết, một mùi hôi nồng nặc, khó chịu xộc thẳng vào mũi họ từ phía căn nhà, khiến ai nấy đều phải đưa tay bịt mũi.
“Mùi gì kinh khủng vậy?” một người phụ nữ thốt lên, nhăn nhó.
“Bà Hạnh ơi, bà sao vậy?” một người khác lo lắng hỏi, vội vàng chạy tới.
Bà Hạnh chỉ tay về phía căn nhà tối đen như một cái hố sâu nuốt chửng tất cả. “Trong nhà… Thủy… nó… con gái tôi…” Bà Hạnh nức nở, cơ thể vẫn run rẩy bần bật. Cơn tuyệt vọng tột cùng khiến bà Hạnh chỉ có thể lắp bắp.
Một người hàng xóm dũng cảm hơn, tên là cô Lan, tiến lại gần cửa, tò mò nhìn vào bên trong căn nhà. Ánh mắt cô Lan lập tức mở to, đồng tử co rút vì sợ hãi. Cảnh tượng kinh hoàng vừa đập vào mắt khiến khuôn mặt cô Lan cắt không còn giọt máu. Cô Lan lùi lại hai bước, miệng há hốc, không nói nên lời. “Trời đất ơi… cái gì vậy…” cô Lan thì thào, giọng run rẩy. Những người còn lại cũng nín thở, linh cảm về một điều khủng khiếp đang ẩn giấu bên trong.
Cô Lan lảo đảo lùi lại thêm vài bước, khuôn mặt trắng bệch, tay đưa lên che miệng cố gắng nén tiếng nôn ọe. Ánh mắt kinh hoàng của cô Lan nói lên tất cả. Mùi hôi thối từ căn nhà giờ đây như được gió thổi mạnh hơn, xộc thẳng vào từng ngóc ngách, khiến tất cả những người hàng xóm đều phải lùi lại, mặt mày tái mét.
“Chuyện gì vậy cô Lan? Bà Hạnh ơi, chuyện gì đã xảy ra?” một người phụ nữ lớn tuổi, tên là Bà Ba, vội vã hỏi, giọng run rẩy. Bà Ba nhìn từ Bà Hạnh đang ngồi bệt dưới đất đến cô Lan đang tái mét mặt.
Bà Hạnh không thể trả lời. Bà Hạnh chỉ biết thút thít, đôi mắt dại đi, mờ mịt nhìn vào bóng tối bên trong căn nhà. Nỗi kinh hoàng về những gì Bà Hạnh đã thoáng nhìn thấy, về sự im lặng đáng sợ của Thủy, về cái mùi nồng nặc và bóng tối bí ẩn đang bóp nghẹt trái tim Bà Hạnh.
Cô Lan, sau một thoáng trấn tĩnh, lấy lại chút sức lực, run rẩy nói: “Mọi người… mau… mau gọi cảnh sát! Trong nhà… trong nhà có chuyện rồi!” Giọng cô Lan vỡ òa, chỉ vào cánh cửa đen ngòm.
Nghe thấy lời kêu gọi hoảng loạn của cô Lan, sự sợ hãi ban đầu của những người hàng xóm biến thành một sự nhận thức rõ ràng về mức độ nghiêm trọng của tình hình. Đây không còn là một cuộc cãi vã gia đình hay một vụ mất tích đơn thuần. Có điều gì đó kinh khủng hơn nhiều đang xảy ra.
Một người đàn ông trẻ tuổi trong đám đông, anh Tú, nhanh chóng rút điện thoại ra. Anh Tú, với vẻ mặt nghiêm trọng, bấm số 113. Giọng anh Tú vang lên dứt khoát nhưng vẫn không giấu được sự lo lắng: “Alo, cảnh sát phải không? Ở địa chỉ… số nhà 15, hẻm cụt XXX, có… có án mạng. Có mùi lạ… và bà chủ nhà đang kêu cứu con gái. Rất gấp ạ!”
Cùng lúc đó, mọi sức lực dường như rời bỏ Bà Hạnh. Bà Hạnh đổ gục xuống nền đất xi măng lạnh lẽo, ngay ngưỡng cửa căn nhà. Đôi mắt Bà Hạnh vô hồn, mở to nhìn chằm chằm vào không gian u tối bên trong, nơi Thủy, con gái Bà Hạnh, có lẽ đang ở đó. Nước mắt Bà Hạnh đã khô cạn, không còn giọt nào để khóc. Chỉ còn lại một nỗi đau giằng xé tột cùng, một sự trống rỗng đến vô vọng, như thể linh hồn Bà Hạnh đã bị rút cạn. Hơi thở của Bà Hạnh yếu ớt, chỉ còn là những tiếng nức nở vụn vỡ hòa lẫn với tiếng gió rít qua khe cửa, mang theo mùi tử khí lạnh lẽo. Bà Hạnh biết, Bà Hạnh đã quá muộn.
Tiếng còi hú của xe cảnh sát và xe cứu thương xé toang sự tĩnh lặng đáng sợ của con hẻm. Hai chiếc xe cảnh sát, cùng với một xe cứu thương, lao tới với tốc độ chóng mặt, đèn pha và đèn ưu tiên nhấp nháy liên hồi, rọi sáng cả khu vực còn đang chìm trong bóng tối nhập nhoạng của rạng sáng.
Cảnh sát nhanh chóng phong tỏa hiện trường. Dải băng vàng “KHU VỰC CẤM” được giăng kín quanh căn nhà số 15, đẩy lùi những ánh mắt tò mò và lo lắng của hàng xóm đang đứng tụ tập. Các sĩ quan cảnh sát với vẻ mặt nghiêm nghị bước vào, không khí lập tức trở nên căng thẳng và chuyên nghiệp.
Đội khám nghiệm hiện trường, trang bị đầy đủ đồ bảo hộ, bắt đầu công việc tỉ mỉ của họ. Những chiếc máy ảnh liên tục chớp đèn, ghi lại từng chi tiết nhỏ nhất. Mùi hôi thối nồng nặc vẫn lẩn quẩn trong không khí, giờ đây càng thêm phần ghê rợn dưới ánh đèn pin của cảnh sát, như một lời nhắc nhở tàn khốc về điều gì đó kinh khủng đã xảy ra.
Bà Hạnh vẫn nằm vật vã dưới đất, hơi thở yếu ớt và đôi mắt vô hồn. Bà Ba và cô Lan nhẹ nhàng đỡ Bà Hạnh đứng dậy, dìu Bà Hạnh ra xa khỏi hiện trường, đến một góc yên tĩnh hơn. Nhưng dù được di chuyển đi đâu, nỗi đau trong Bà Hạnh vẫn không thể nguôi ngoai.
“Thủy ơi! Con gái của mẹ! Thủy ơi!” Bà Hạnh gào thét, từng tiếng kêu xé lòng như xé nát cả không gian u tối. Nước mắt đã cạn, nhưng dòng lệ mới lại ứa ra, nóng bỏng và mặn chát. Bà Hạnh giãy giụa trong vòng tay của hàng xóm, cố gắng lao về phía căn nhà, nơi Bà Hạnh biết, con gái Bà Hạnh đang ở đó, trong một trạng thái mà Bà Hạnh không dám hình dung.
“Con ơi! Sao con lại bỏ mẹ mà đi thế này? Thủy ơi!” Bà Hạnh ú ớ, giọng nói tắc nghẹn trong cổ họng, nỗi đau xé ruột xé gan như chưa từng có, một nỗi tuyệt vọng đen kịt bao trùm lấy tâm trí Bà Hạnh, biến thế giới xung quanh thành một màn đêm vô tận. Hàng xóm chỉ biết lặng lẽ nhìn Bà Hạnh, không ai dám nói lời nào an ủi, bởi ai cũng biết, vào lúc này, mọi lời nói đều trở nên vô nghĩa trước nỗi đau của một người mẹ mất con.
Bà Hạnh gục xuống, tiếng nấc nghẹn ngào dần chìm đi, chỉ còn lại sự im lặng đến đáng sợ của một người mẹ đã kiệt quệ. Đôi mắt Bà Hạnh dán chặt vào căn nhà số 15, nơi dải băng vàng “KHU VỰC CẤM” như một vết thương nhức nhối cắt ngang trái tim. Bà Ba và cô Lan vẫn ở bên cạnh Bà Hạnh, nhưng cả hai đều bất lực trước nỗi đau không thể sẻ chia này.
Cùng lúc đó, các sĩ quan cảnh sát tiến hành lấy lời khai từ những người hàng xóm có mặt. Tiếng thì thầm bàn tán bắt đầu lan nhanh, nhưng không ai dám nói to, chỉ dám ghé tai nhau kể về những gì họ nghe thấy, những suy đoán rùng rợn về vụ án mạng vừa xảy ra. Sự tò mò trộn lẫn sợ hãi khiến con hẻm vốn yên bình bỗng trở nên bất an. Tin tức về một cái chết bí ẩn, về một bao tải chứa đựng bí mật kinh hoàng nhanh chóng lan rộng khắp khu phố, từ nhà này sang nhà khác, mỗi lời kể lại thêm một chút thêu dệt, một chút kinh hãi.
Một nữ cảnh sát tiếp cận Bà Hạnh, giọng nói nhẹ nhàng nhưng kiên quyết.
“Bà Hạnh, chúng tôi cần bà bình tĩnh lại và cho chúng tôi biết một số thông tin,” cô cảnh sát nói, cúi xuống nhìn Bà Hạnh.
Bà Hạnh ngước đôi mắt đỏ hoe lên, vô hồn. Bà Hạnh cố gắng tập trung, nhưng hình ảnh của Thủy, của Quân, và cái mùi hôi thối kinh hoàng cứ ám ảnh trong tâm trí.
“Con gái tôi… Thủy…,” Bà Hạnh thều thào, “Nó đâu rồi? Nó ở đâu?”
“Chúng tôi hiểu nỗi đau của bà. Nhưng để tìm ra sự thật, chúng tôi cần bà hợp tác,” cô cảnh sát kiên nhẫn. “Khi nào bà nhìn thấy Thủy lần cuối? Quân, con rể bà, có mặt ở đây không?”
Bà Hạnh lắc đầu tuyệt vọng. “Một tháng rồi… Tròn một tháng nó không về thăm mẹ. Điện thoại không liên lạc được. Tôi lên đây tìm nó…” Giọng Bà Hạnh đứt quãng, mỗi lời nói như xé nát cổ họng Bà Hạnh.
Cô cảnh sát ghi chép cẩn thận. Bên cạnh đó, các thám tử vẫn đang làm việc bên trong căn nhà, từng chút một hé lộ những mảnh ghép của một câu chuyện kinh hoàng. Mùi hôi vẫn còn đó, là bằng chứng sống động nhất cho tội ác tày trời.
Bà Hạnh đứng dậy một cách khó nhọc, đôi chân run rẩy. Bà Hạnh từ từ tiến lại gần hơn ranh giới phong tỏa, nhìn chằm chằm vào căn nhà đang được khám nghiệm. Mỗi ánh đèn flash, mỗi tiếng động nhỏ từ bên trong đều như một nhát dao cứa vào lòng Bà Hạnh. Nỗi đau mất con hòa lẫn với sự thật kinh hoàng mà Bà Hạnh vừa đối mặt. Thủy, đứa con gái duy nhất của Bà Hạnh, người Bà Hạnh yêu thương hơn cả bản thân mình, giờ đây đã không còn nữa. Và cái chết của Thủy, liệu có liên quan đến Quân, người con rể mà Bà Hạnh đã từng tin tưởng? Hàng ngàn câu hỏi không lời đáp cứ xoáy sâu vào tâm trí Bà Hạnh, đẩy Bà Hạnh vào vực thẳm của nỗi tuyệt vọng. Bà Hạnh chỉ biết đứng đó, đôi mắt đờ đẫn nhìn về phía căn nhà, một biểu tượng của sự mất mát không thể bù đắp và một bí mật đen tối đang dần được phơi bày.
Ánh bình minh từ từ ló dạng, rải những tia nắng đầu tiên lên con hẻm, nhưng không thể xua đi cái không khí nặng nề, u ám. Bà Hạnh vẫn đứng đó, như một bức tượng sống động của nỗi đau, giữa sự hỗn loạn của cuộc điều tra và những lời thì thầm của hàng xóm. Cuộc đời của Bà Hạnh, kể từ khoảnh khắc chạm tay vào cánh cửa mục nát của căn nhà này, đã vĩnh viễn thay đổi. Bà Hạnh đã tìm thấy con, nhưng đó là một cuộc tìm kiếm kết thúc trong bi kịch tột cùng. Cái giá phải trả cho sự thờ ơ, cho những lời hứa hẹn không được giữ, cho những bí mật được chôn vùi trong bóng tối, giờ đây đã lộ ra một cách tàn nhẫn nhất. Dù có tìm được công lý, liệu nỗi đau của Bà Hạnh có thể nguôi ngoai? Liệu tâm hồn tan nát của một người mẹ có thể hàn gắn? Cuộc sống vốn dĩ là một dòng chảy không ngừng, mang theo cả niềm vui và nỗi buồn, nhưng đôi khi, có những cơn sóng dữ cuốn đi tất cả, chỉ còn lại sự trống rỗng và những câu hỏi không có lời đáp. Dẫu biết rằng thời gian sẽ làm lành mọi vết thương, nhưng vết sẹo lòng thì vẫn mãi còn đó, nhắc nhở về một bi kịch đã mãi mãi thay đổi số phận của những người ở lại.

