“Con gái lấy chồng cả năm không về ngoại, tôi nhớ quá đến thăm thấy con đang ngồi giặt tã chất thành đ/ống ngoài cổng. Ông bà thông gia mặt đăm đăm khó chịu qu::át con dâu như ô s/i/n. Con rể lại còn c:/ục s:/ú::c với vợ. Tôi x/ót con xin đưa con và cháu về thì họ qu::/át: “Nếu bà có đón thì đưa con gái về thôi. Cháu nội tôi thì không được đưa đi đâu hết”. Tôi năm m::á:;u sáu cơn nói 1 câu khiến cả nhà họ c:/ứ:ng họ::ng….
Tôi tên là Bích, năm nay 56 tuổi, làm giáo viên về hưu ở huyện. Con gái tôi – cái Thảo – lấy chồng lên Hà Nội, cũng đã gần một năm. Hôm cưới, họ hứa hẹn bao nhiêu điều: “Cứ yên tâm giao con gái cho nhà này”, “Thằng Hùng nhà tôi hiền lành, thương vợ lắm”, “Bố mẹ nó có tuổi rồi, chỉ mong con dâu về cho có cháu bế bồng”… Ấy vậy mà, cả năm trời con tôi không một lần về thăm nhà mẹ đẻ.
Tôi nhớ nó quay quắt. Mỗi lần gọi điện, Thảo đều nói lí nhí: “Con bận quá mẹ ạ, thằng bé quấy suốt”, hoặc “Mẹ ơi, Tết này mẹ lên với con được không?”. Tôi nghe, xót lắm. Nhưng nhà xa, ông nhà tôi lại đang bệnh, nên tôi lần lữa mãi. Cho đến hôm qua, không chịu nổi nữa, tôi đón xe khách lên Hà Nội.
Tôi đến nhà con gái vào giữa trưa. Trời nóng như đổ lửa, vậy mà ngay ngoài cổng, con tôi – con dâu nhà người ta, má bầu bĩnh ngày nào – đang ngồi giặt một đống tã lót dơ bẩn. Tay nó run rẩy, lưng còng xuống, tóc xõa bết mồ hôi. Cạnh đó là cái chậu nhôm méo mó, nước văng tung tóe.
Tôi chạy lại, nước mắt rơi lã chã:
– Thảo! Sao con lại ngồi đây? Không ai phụ à?
Nó gi;ật mình, ngước lên nhìn tôi, đôi mắt thâm quầng, môi nứt nẻ. Nó cười nhạt:
– Mẹ đến rồi à… Nhà có mỗi mình con thôi. Họ bảo con “ở nhà trông con, không cần giúp việc”.
Tôi đ/iếng người.
Lúc đó, bà thông gia – bà Hoa – bước ra từ cửa, mặt lạnh như băng:
– Bà đến đây làm gì? Tự dưng xuất hiện giữa trưa nắng thế này?
Tôi cố nhịn, nhẹ nhàng:
– Tôi nhớ con, nhớ cháu quá nên bắt xe lên thăm.
Bà Hoa khịt mũi, quay lưng bỏ vào. Rồi từ trong nhà, thằng Hùng – chồng Thảo – cũng chạy ra, giọng c/ộc
l/ốc:
– Vào nhà đi mẹ. Tránh nắng cho cháu.
Nhưng ánh mắt nó không hề nhìn vợ lấy một cái.
Tôi bước vào, lòng nặng như chì. Căn nhà 4 tầng to đẹp, nhưng lạnh lẽo đến kỳ lạ. Con tôi nói khẽ bên tai:
– Mẹ, ở đây con không khác gì ô s/i/n đâu…
Rồi nó bật khóc. Tôi nghe tim mình vỡ vụn.
Sau bữa cơm tối – cơm do một mình Thảo nấu, rửa, dọn, rửa tiếp – tôi nhìn cháu ngoại (đứa bé 8 tháng, bụ bẫm nhưng ít cười), rồi ngồi lại bên con bé. Thảo thì thầm:
– Mẹ… cho con về quê một thời gian được không? Con mệt quá rồi…
Tôi gật đầu ngay, rồi đi lên nói với bà Hoa: … Xem tiếp 👇”
“…Tôi gật đầu ngay, rồi đi lên nói với bà Hoa.
Bà Bích hít sâu một hơi, bước chân nặng trịch lên tầng. Bà thấy bà Hoa đang ngồi ở phòng khách trên tầng hai, xem tivi. Gương mặt bà thông gia vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng, khó gần như thường lệ. Bà Bích tiến lại gần, cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh nhất có thể.
“Chào bà thông gia,” bà Bích mở lời.
Bà Hoa khẽ liếc mắt qua, ánh mắt không chút ấm áp. “Có chuyện gì không? Bà tìm tôi?”
Bà Bích ngồi xuống chiếc ghế đối diện, nhìn thẳng vào bà Hoa. “Tôi… tôi có chuyện muốn nói thật lòng với bà.”
Bà Hoa nhướn mày, ra hiệu cứ nói.
“Tôi thấy con bé Thảo… nó mệt mỏi quá. Cả ngày quần quật trông con, làm việc nhà, chẳng có lấy một phút ngơi nghỉ. Nó gầy rộc đi, trông không còn sức sống nữa.” Bà Bích dừng lại một chút, ánh mắt đầy xót xa khi nghĩ đến con gái.
Bà Hoa im lặng lắng nghe, nhưng nét mặt bắt đầu thay đổi.
“Tôi muốn,” bà Bích nói tiếp, giọng kiên quyết hơn một chút, “Tôi muốn đưa con Thảo và cháu về quê ít hôm để con bé được nghỉ ngơi. Ở quê không khí thoáng đãng hơn, lại có tôi đỡ đần. Nó cần thời gian để hồi phục.”
Vừa nghe đến đây, vẻ mặt bà Hoa lộ rõ sự ngạc nhiên, rồi nhanh chóng chuyển sang thái độ khó chịu thấy rõ. Bà Hoa nhìn bà Bích chằm chằm, như thể bà vừa nói ra một điều gì đó hết sức vô lý. Khóe miệng bà Hoa khẽ mím lại, ánh mắt sắc lạnh hẳn lên.
Bà Bích nhận thấy sự thay đổi trên gương mặt bà thông gia, nhưng vẫn giữ vững lập trường của mình. Bà tin rằng yêu cầu này là hoàn toàn chính đáng, là điều cần thiết cho sức khỏe và tinh thần của con gái bà. Không khí trong phòng khách bỗng trở nên căng thẳng, như có dòng điện chạy ngầm giữa hai người phụ nữ. Bà Hoa vẫn im lặng, nhưng sự khó chịu toát ra từ bà ấy mạnh mẽ đến mức bà Bích có thể cảm nhận rõ ràng.”
“Bà Hoa thôi im lặng. Bà ta nhìn bà Bích từ đầu đến chân, ánh mắt soi mói và lộ rõ vẻ khinh thường, như thể bà Bích là một kẻ ăn mày đang đòi hỏi điều gì đó không tưởng. Bà ta hừ mũi một cái, tiếng hừ khịt đầy vẻ bất mãn và miệt thị vang lên trong không khí căng thẳng.
“Bà nói cái gì lạ vậy?” Bà Hoa cất giọng, chất giọng cao và sắc như lưỡi dao, không giấu nổi sự khó chịu. “Ai cho phép bà tự tiện đưa cháu nội tôi đi?”
Câu nói đó như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt bà Bích. Không chỉ là lời từ chối, đó còn là sự phủ nhận hoàn toàn quyền làm bà ngoại, là thái độ khinh khỉnh đến tột cùng. Bà Bích cảm thấy cổ họng nghẹn lại, trái tim đau nhói vì sự xúc phạm nặng nề trong từng lời nói của bà thông gia. Bà không ngờ rằng tấm lòng yêu thương con, thương cháu của mình lại bị đáp trả bằng thái độ phũ phàng và đầy miệt thị đến vậy. Vẻ mặt bà Bích biến sắc, nhưng bà vẫn cố gắng giữ bình tĩnh, dù trong lòng sóng gió cuộn trào.”
“Bà Bích cố gắng nén sự đau đớn và phẫn nộ. Bà chưa kịp nói lời nào nữa để đáp trả lại sự sỉ nhục của bà thông gia thì từ trong nhà, một người đàn ông bước ra. Đó là Hùng, chồng Thảo, con trai bà Hoa. Hắn ta đứng ở cửa, cau có nhìn cảnh tượng bên ngoài. Vừa nghe thấy cuộc nói chuyện đang căng thẳng, hắn lập tức hiểu ra vấn đề và không ngần ngại chen vào.
“”Có chuyện gì mà ầm ĩ vậy?”” Hùng cất giọng cộc cằn, ánh mắt lướt qua bà Bích với vẻ khó chịu ra mặt. “”Bà làm gì ở đây?””
Thái độ của con rể khiến bà Bích càng thêm chua xót. Hùng không đợi mẹ vợ nói gì thêm, lập tức quay sang bênh mẹ mình, giọng điệu dứt khoát, không có chỗ cho sự thương lượng.
“”Mẹ muốn đưa cô ấy về thì cứ đưa,”” Hùng nói, chỉ tay về phía nhà Bích ở quê, “”nhưng cháu nội tôi thì không đi đâu hết!””
Lời nói của Hùng như xát thêm muối vào vết thương lòng bà Bích. Không ngờ con rể lại hùa theo mẹ, cắt đứt hoàn toàn mong muốn duy nhất của bà lúc này là được đưa con gái và cháu ngoại về quê thăm nhà. Hắn ta coi đứa bé như “”cháu nội của tôi””, hoàn toàn gạt bỏ quyền làm bà ngoại, làm mẹ của bà Bích. Bà Bích cảm thấy một làn sóng phẫn nộ dữ dội dâng lên trong lồng ngực. Cái cách Hùng lạnh lùng, vô cảm nói về cháu mình, về con gái bà, khiến bà nhận ra sự thật tàn nhẫn: cả nhà này đều chung một giuộc, coi thường bà và gia đình bà ra mặt. Bà Bích siết chặt tay, nhìn thẳng vào mắt Hùng, sự tức giận bốc cháy trong đáy mắt.”
“Bà Bích hít một hơi sâu, cố nén cơn giận dữ đang cuộn trào trong lòng. Bà nhìn thẳng vào Hùng, rồi lướt ánh mắt sắc lạnh sang bà Hoa. Bà không muốn đôi co về đứa cháu ngoại nữa, ít nhất là lúc này. Điều quan trọng hơn là vạch trần sự thật về cuộc sống của con gái bà ở cái nhà này. Bà Bích buộc mình phải giữ bình tĩnh, giọng nói tuy trầm nhưng đầy sự đanh thép và uất nghẹn.
“”Tôi không cần biết các người có cho tôi đưa cháu về hay không,”” Bà Bích nói, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào bà Hoa, “”Nhưng tôi phải nói cho rõ. Các người hứa chăm sóc con gái tôi khi nó về đây làm dâu, các người nói sẽ không để nó thiếu thốn gì.””
Bà Bích dừng lại một chút, nỗi đau và sự tức giận hòa quyện trong giọng nói.
“”Vậy mà giờ nhìn nó xem? Gần một năm lấy chồng, nó gầy sọp đi, lúc nào cũng quần quật việc nhà. Nấu nướng, giặt giũ, rồi một mình trông nom thằng bé chưa đầy tuổi. Các người có giúp nó một tay không? Hay chỉ để nó làm hết?””
Ánh mắt bà Bích quét qua Hùng, rồi trở lại bà Hoa. Nước mắt đã lưng tròng, nhưng bà không để nó rơi xuống. Bà phải nói hết.
“”Tôi thấy nó khác gì ô sin trong nhà này đâu! Các người đối xử với con gái tôi như thế à? Cái lời hứa ngày cưới đâu rồi?”” Bà Bích bật thốt lên, nỗi phẫn nộ không thể kìm nén thêm nữa.
Bà Hoa nghe vậy thì lập tức nhăn mặt, đôi lông mày xếch ngược đầy vẻ khó chịu. Bà ta không ngờ bà Bích lại dám nói thẳng những lời đó ngay trước mặt Hùng. Còn Hùng, hắn cũng siết chặt tay, ánh mắt nhìn mẹ vợ đầy vẻ bực tức, như thể lời nói của bà Bích là một sự sỉ nhục không thể chấp nhận được. Cả hai nhìn bà Bích với vẻ mặt lạnh lẽo, không một chút đồng cảm hay hối lỗi.”
“Bà Hoa bật cười khẩy, một nụ cười đầy vẻ coi thường.
“”Ô sin á?”” Bà ta nhắc lại lời bà Bích với giọng điệu mỉa mai. “”Bà thông gia nói lạ nhỉ. Con dâu về nhà chồng thì phải lo việc nhà cửa, con cái là đương nhiên rồi còn gì? Ai đời lấy chồng rồi lại cứ ngồi không, đợi người khác hầu?””
Hùng cũng hùa theo, hắn khoanh tay lại, ánh mắt vẫn đầy vẻ khó chịu nhìn mẹ vợ. “”Đúng vậy ạ. Mẹ thấy đấy, nhà cửa bừa bộn thế này là tại cô ấy lười biếng thôi. Việc nhà không biết sắp xếp, chỉ ngồi yên trông con. Việc chăm con là trách nhiệm của vợ mà.”” Hắn nói, như thể Thảo đang lười biếng tận hưởng cuộc sống chứ không phải đang kiệt sức.
Bà Hoa gật gù đồng tình, giọng điệu càng lúc càng cao ngạo. “”Đấy! Con trai tôi nói đúng đấy. Cái Thảo nó tự lười thì ráng chịu! Nó không biết quán xuyến nhà cửa, con cái thì nhà mới thành ra thế này. Việc nhà cửa, con cái là chuyện của nó chứ của ai nữa!”” Bà ta thản nhiên nói, phủi sạch mọi trách nhiệm của mình và con trai, đẩy hết gánh nặng lên vai Thảo.
Nghe những lời lẽ tráo trở, trắng trợn từ miệng hai mẹ con bà Hoa, bà Bích cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên ngực. Cơn uất nghẹn dâng lên tận cổ họng, khiến bà không thốt nên lời. Họ dám nói con gái bà lười biếng? Con bé quần quật từ sáng đến tối, đến bữa cơm cũng không có thời gian ăn tử tế, vậy mà họ dám đổ lỗi cho nó? Bà nhìn khuôn mặt lạnh lùng của bà Hoa và Hùng, nhận ra sự vô cảm và tàn nhẫn ẩn sau những lời bao biện. Họ không những không hối lỗi mà còn tìm cách bóp méo sự thật, biến nạn nhân thành kẻ đáng trách. Sự phẫn nộ trong lòng bà Bích bùng lên dữ dội, nhưng nỗi uất nghẹn khiến bà chỉ có thể siết chặt hai bàn tay.”
“Sự phẫn nộ trong lòng bà Bích bùng lên dữ dội, nhưng nỗi uất nghẹn khiến bà chỉ có thể siết chặt hai bàn tay. Bà Hoa thấy bà Bích im lặng, tưởng bà đã đuối lý, càng được đà lấn tới. Bà ta nhếch mép, giọng điệu chuyển sang hẳn sự miệt thị công khai.
“”Thôi đi bà thông gia ạ,”” bà Hoa vẫy tay, vẻ coi thường ra mặt. “”Chuyện nhà người ta, bà ở quê lên, biết cái gì mà cứ xen vào. Con cái nhà tôi, tôi dạy bảo, tôi biết! Bà cứ lo việc ở cái huyện nhà bà đi thôi.””
Hùng cũng tiếp lời, giọng điệu càng chua cay. “”Đúng rồi mẹ ạ. Mẹ vợ cứ làm như bà thông thái lắm ấy. Chuyện nhà con, mẹ vợ nên để vợ con tự lo. Có câu ‘ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng’ đấy ạ. Mẹ vợ cứ ở yên đấy trông cháu thôi, đừng có mà vẽ chuyện ra nữa.””
Lời nói của hai mẹ con như những nhát dao đâm thẳng vào lòng bà Bích. “”Ở quê lên,”” “”ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng,”” “”xen vào chuyện nhà người khác.”” Họ không chỉ chà đạp lên sự thật, lên nỗi vất vả của Thảo, mà còn xúc phạm thẳng vào xuất thân, vào danh dự của bà. Họ coi thường bà chỉ vì bà từ quê lên, như thể người ở quê thì ngu dốt, không có quyền lên tiếng hay hiểu biết gì. Sự khinh miệt hiện rõ trong ánh mắt và lời nói của họ.
Bà Bích cảm thấy lồng ngực nóng ran, như có lửa đốt. Hơn 50 năm làm người, làm cô giáo, dạy dỗ bao thế hệ học trò, chưa bao giờ bà bị ai nói những lời lẽ thiếu tôn trọng và cay nghiệt đến thế. Họ không chỉ sỉ nhục bà, mà còn gián tiếp coi thường cả gia đình bà, cả quê hương bà. Hình ảnh ông nhà bà, người chồng luôn hết mực yêu thương và tự hào về vợ, đột nhiên hiện lên trong tâm trí bà. Nếu ông biết bà bị đối xử như thế này, chắc chắn ông sẽ không thể chấp nhận được.
Bà Bích đứng thẳng người lên, cố nén cơn run rẩy. Đôi mắt bà nhìn thẳng vào bà Hoa và Hùng, không còn sự uất nghẹn bất lực, mà thay vào đó là ánh nhìn đầy sự tổn thương và cả một sự quyết tâm lạnh lẽo. Họ nghĩ có tiền, có nhà Hà Nội là có quyền sỉ nhục người khác sao? Họ nhầm rồi! Danh dự của bà, danh dự của gia đình bà, không cho phép bà lùi bước hay im lặng trước những lời lẽ đó.”
“Bà Bích đứng thẳng người lên, cố nén cơn run rẩy. Đôi mắt bà nhìn thẳng vào bà Hoa và Hùng, không còn sự uất nghẹn bất lực, mà thay vào đó là ánh nhìn đầy sự tổn thương và cả một sự quyết tâm lạnh lẽo. Họ nghĩ có tiền, có nhà Hà Nội là có quyền sỉ nhục người khác sao? Họ nhầm rồi! Danh dự của bà, danh dự của gia đình bà, không cho phép bà lùi bước hay im lặng trước những lời lẽ đó. Bà cảm thấy máu trong người sôi lên sùng sục. Từ đỉnh đầu đến gót chân, bà như bị một dòng điện giận dữ chạy qua. Bàn tay bà vẫn siết chặt, móng tay ghim vào lòng bàn tay đến bật máu, nhưng bà không còn cảm thấy đau. Cơn đau về thể xác chẳng thấm vào đâu so với nỗi đau và sự sỉ nhục đang xé nát tâm can bà. Bà hít một hơi thật sâu, lồng ngực căng tức. Giọng bà cất lên, không còn sự yếu ớt hay nghẹn ngào, mà dứt khoát và đầy sức nặng, như tiếng sét đánh ngang tai hai mẹ con nhà kia.
“Phải, tôi ở quê lên đấy,” bà Bích chậm rãi nói, giọng bà run lên vì nén giận, nhưng ánh mắt lại sắc như dao. “Cái huyện nhà tôi, tuy không giàu có như Hà Nội, nhưng nó dạy tôi biết lễ nghĩa, biết tôn trọng người khác. Nó dạy tôi rằng, làm người thì phải có lương tâm, phải biết đạo lý làm dâu, làm vợ, làm mẹ.”
Bà Bích quay sang nhìn thẳng vào Hùng. “Và nó cũng dạy tôi rằng, làm con rể, làm chồng, làm cha, thì phải có trách nhiệm, phải bảo vệ vợ con chứ không phải hùa theo mẹ để sỉ nhục vợ mình, sỉ nhục cả nhà vợ!” Giọng bà Bích giờ đây đã cao hơn, tràn đầy sự phẫn nộ. “Các người bảo tôi ‘ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng’ à? Cái ‘tổng’ mà tôi đang vác đây chính là đứa con gái tôi dứt ruột đẻ ra, là cháu ngoại của tôi đấy! Tôi không ‘vác tù và’ nhà ai hết, tôi đang bảo vệ gia đình tôi!”
Bà Hoa và Hùng sững sờ trước sự bùng nổ dữ dội của bà Bích. Họ chưa bao giờ thấy bà như thế này. Sự im lặng và nhẫn nhịn thường ngày đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một người phụ nữ đang chiến đấu cho danh dự của mình và con gái.
Bà Bích không dừng lại. Bà quay lại nhìn bà Hoa, ánh mắt tràn đầy sự căm phẫn. “Bà Hoa à, bà nói tôi không biết gì về chuyện nhà bà à? Tôi không biết à? Con gái tôi sống ở đây, chịu đựng những gì, tôi là mẹ, sao tôi lại không biết?” Bà chỉ tay về phía trong nhà, nơi Thảo đang ngồi ôm con. “Con bé gầy rộc đi, lúc nào cũng lo sợ, khóc lóc. Cháu tôi mới 8 tháng tuổi, đã phải chịu cảnh thiếu thốn tình thương của bố, chịu cảnh bà nội lạnh nhạt! Đấy, những chuyện đấy, bà nói tôi không biết sao?”
Máu nóng vẫn chạy rần rần trong người bà Bích. Bà cảm thấy mình sắp không thể kiểm soát được nữa. Bao nhiêu uất ức, bao nhiêu nước mắt của con gái, bao nhiêu đêm bà trằn trọc lo lắng, giờ đây tất cả bỗng vỡ òa ra cùng một lúc. Bà cảm thấy mình như đang đứng trên miệng núi lửa, và nó sắp phun trào.”
“Máu nóng vẫn chạy rần rần trong người bà Bích. Bà cảm thấy mình sắp không thể kiểm soát được nữa. Bao nhiêu uất ức, bao nhiêu nước mắt của con gái, bao nhiêu đêm bà trằn trọc lo lắng, giờ đây tất cả bỗng vỡ òa ra cùng một lúc. Bà cảm thấy mình như đang đứng trên miệng núi lửa, và nó sắp phun trào. Bà Bích hít một hơi thật sâu, nhìn thẳng vào mắt bà Hoa và Hùng. Sự giận dữ trong đôi mắt bà bỗng chốc hóa thành một luồng năng lượng sắc lạnh. Bà lấy hết sức bình sinh, giọng nói không còn run rẩy vì uất nghẹn mà dứt khoát, từng lời như ghim thẳng vào tim hai người đối diện.
“”Các người,”” bà Bích nói, giọng trầm nhưng đầy sức nặng, “”xây nhà lầu 4 tầng to thế, có tiền mua sắm đủ thứ, nhưng lại nghèo nàn tình người đến mức biến con gái tôi thành nô lệ.””
Bà dừng lại một chút, đôi mắt long lên, nhìn sâu vào sự sững sờ trên khuôn mặt bà Hoa và Hùng.
“”Tiền bạc có mua được hạnh phúc hay sự khinh bỉ của người đời không?!”” Câu nói cuối cùng như một nhát dao sắc lẹm đâm thẳng vào sự kiêu ngạo của họ. Bà Hoa và Hùng đứng chết trân tại chỗ. Khuôn mặt họ biến sắc hoàn toàn, từ sự ngạo nghễ ban đầu chuyển sang bàng hoàng, rồi cứng lại vì không thể thốt nên lời. Họ chưa bao giờ tưởng tượng được một người phụ nữ quê mùa, nhẫn nhịn như bà Bích lại có thể nói ra những lời “”đắt giá”” đến vậy, vạch trần trúng tim đen sự trịch thượng, coi trọng vật chất của họ. Không gian im lặng đến nghẹt thở, chỉ còn tiếng tim bà Bích đập thình thịch và ánh mắt đầy khinh miệt bà dành cho hai mẹ con họ.”
“Bà Hoa và Hùng đứng như trời trồng, ánh mắt không còn chút kiêu ngạo nào mà chỉ còn sự bàng hoàng tột độ. Khuôn mặt bà Hoa tái nhợt đi trông thấy, những nếp nhăn già nua như hằn sâu thêm dưới lớp phấn trang điểm nhạt nhòa. Bà há hốc miệng, định nói điều gì đó nhưng cổ họng nghẹn lại, không tài nào phát ra âm thanh. Con trai bà, Hùng, cũng không khá hơn. Anh đứng đờ đẫn, đôi mắt dán chặt vào mẹ vợ. Anh chưa từng thấy mẹ vợ như vậy, và càng không ngờ bà lại có thể nói ra những lời lẽ “”thấm thía”” đến mức khiến anh cảm thấy như bị lột trần trước mặt.
Lời nói của bà Bích như một gáo nước lạnh dội thẳng vào sự tự mãn của họ, đánh sập hoàn toàn bức tường ngụy tạo về sự giàu có và nhân nghĩa mà họ đã dày công xây dựng. Bà Hoa cảm thấy xấu hổ đến mức muốn độn thổ. Bà luôn tự hào về căn nhà to, về gia sản mà bà và chồng đã gây dựng, coi đó là thước đo để khinh thường những người quê mùa, nghèo khó hơn. Thế nhưng, giờ đây, chính cái thứ mà bà tự hào nhất lại bị một người phụ nữ quê mùa kia mang ra làm bằng chứng cho sự nghèo nàn về nhân cách của bà. Bà thấy nhục nhã chưa từng thấy trong đời.
Hùng cũng cảm thấy bẽ bàng không kém. Anh luôn nghĩ mình là người có học thức, là chủ gia đình, có quyền quyết định mọi việc trong nhà. Anh đã quen với việc vợ mình, Thảo, luôn nghe lời, luôn nhẫn nhịn. Anh chưa bao giờ lường trước được sự phản kháng này, và càng không ngờ nó lại đến từ mẹ vợ. Anh cảm thấy mình như một thằng hèn, không đủ bản lĩnh để đối mặt với sự thật do chính mẹ vợ phơi bày. Anh nhìn mẹ, nhìn sang bà Bích, rồi lại nhìn xuống đất. Anh không biết phải làm gì, phải nói gì lúc này.
Cả hai mẹ con bà Hoa đứng lặng như pho tượng, mọi sự giận dữ ban đầu đã biến thành nỗi hổ thẹn ê chề. Không khí trong nhà đặc quánh lại. Bà Bích vẫn đứng đó, ánh mắt sắc như dao, nhìn thẳng vào sự sụp đổ của sự ngạo mạn trước mặt. Bà không nói thêm lời nào, chỉ im lặng nhìn họ chìm dần trong sự bẽ bàng của chính mình. Đối với bà, sự im lặng đầy sỉ nhục này chính là lời đáp trả đanh thép nhất.”
“Bà Bích không dừng lại để xem phản ứng của họ, không một chút lưỡng lự, bà quay lưng lại với hai mẹ con đang chết trân tại chỗ. Bước chân bà nhanh nhẹn và dứt khoát, sải thẳng vào phía trong căn nhà bốn tầng, bỏ lại phía sau không khí căng thẳng và đầy nhục nhã nơi tiền sảnh. Bà đi thẳng vào phòng khách, nơi Thảo đang lúi húi gấp quần áo cho đứa bé. Nhìn thấy mẹ, Thảo định cất lời hỏi han, nhưng chưa kịp mở miệng thì bà Bích đã tiến đến gần, nắm chặt lấy cánh tay con gái. Lực siết trên tay bà đủ mạnh để Thảo cảm nhận rõ sự cương quyết phi thường từ người mẹ nhỏ bé. Ánh mắt bà Bích nhìn Thảo không còn sự dịu dàng thường ngày, thay vào đó là một ngọn lửa quyết tâm đang bùng cháy dữ dội.
“”Thu dọn đồ đạc đi con,”” giọng bà Bích vang lên, không cao nhưng đầy uy lực, không cho phép bất kỳ sự phản kháng nào. “”Thu dọn hết quần áo của con, của mẹ, và của cháu ngay lập tức.”” Bà nhìn sâu vào mắt Thảo, nhấn mạnh từng lời: “”Mình về nhà với mẹ!””
Thảo hoàn toàn ngạc nhiên trước thái độ và lời nói của mẹ. Cô chưa từng thấy mẹ mình kiên quyết đến vậy. Đầu óc Thảo trống rỗng trong vài giây, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Nhưng khi nhìn vào đôi mắt mẹ, nhìn thấy sự dứt khoát và cả nỗi buồn sâu thẳm ẩn chứa bên trong, Thảo hiểu rằng đây không phải là lúc để hỏi han hay do dự. Một luồng cảm xúc mạnh mẽ từ mẹ truyền sang cô. Thảo gật đầu, vội vàng buông tay mẹ ra và lập tức quay sang tủ quần áo, bắt đầu thu dọn đồ đạc một cách nhanh chóng. Bà Bích đứng đó nhìn con gái, nét mặt vẫn giữ nguyên sự kiên định.”
“Thảo tay thoăn thoắt, nhanh chóng gấp gọn quần áo của ba người vào chiếc túi xách lớn. Bà Bích tiến lại gần, nhẹ nhàng bế đứa cháu 8 tháng tuổi đang ngủ say trên tay. Bà nhìn khuôn mặt non nớt, trái tim thắt lại vì xót xa. Dứt khoát, bà quay lưng lại, một tay bế cháu, một tay nắm lấy tay Thảo, kéo con gái bước nhanh về phía cửa chính. Thảo vẫn còn chưa hết bàng hoàng, nhưng bước chân theo mẹ lại vô cùng kiên quyết.
Vừa đi qua phòng khách ra đến sảnh, bà Bích đã nghe thấy tiếng thét thất thanh từ phía sau.
“”Dừng lại! Không được!””
Bà Hoa và Hùng như bừng tỉnh sau cơn choáng váng. Họ lao nhanh như cắt, chặn đứng đường ra ở cửa. Khuôn mặt bà Hoa đỏ gay, ánh mắt đầy giận dữ và hoảng loạn. Hùng cũng đứng chắn ở cửa, hai tay dang rộng, bộ dạng hung hăng.
“”Bà muốn đưa con gái bà đi đâu thì đưa!”” Bà Hoa gào lên, chỉ thẳng vào mặt bà Bích, “”Nhưng đứa bé phải ở lại! Cháu nội tôi không đi đâu hết!””
Hùng cũng phụ họa theo mẹ: “”Đúng vậy! Bà chỉ được đưa mẹ tôi đi thôi, à nhầm, đưa vợ tôi đi thôi! Cháu là cháu nội của nhà này!””
Bà Bích vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng, chỉ siết chặt tay ôm cháu hơn. Ánh mắt bà sắc như dao cạo nhìn thẳng vào bà Hoa.
“”Tôi về nhà tôi.”” Giọng bà trầm và chắc nịch. “”Và tôi đưa con gái tôi, cháu ngoại tôi về nhà tôi.””
“”Nằm mơ đi!”” Bà Hoa hét lên. “”Đứa bé là máu mủ nhà tôi! Bà không có quyền đưa nó đi!””
“”Nó là cháu ngoại của tôi,”” bà Bích nhấn mạnh từng lời, “”Và là con của con gái tôi.”” Bà nhìn Thảo, “”Con gái tôi nó khổ sở, nó đau đớn vì cái nhà này, vì cái người đàn ông này!”” Bà liếc xéo Hùng, ánh mắt đầy khinh bỉ. “”Bây giờ tôi đưa nó về, để nó được sống cuộc sống của nó. Cháu tôi, nó cũng sẽ về với mẹ nó!””
“”Không được!”” Hùng tức giận nói. “”Tôi không cho phép!””
“”Anh không có quyền gì hết!”” Bà Bích cắt ngang lời Hùng. “”Ngày hôm nay, tôi sẽ đưa con gái và cháu tôi ra khỏi cái nhà này. Hai người, tránh ra!””
Bà Bích một tay bế cháu, một tay đẩy nhẹ Thảo lách qua khe cửa. Bà Hoa và Hùng vẫn cố gắng chặn lại, giằng co bắt đầu nổ ra ngay trước cửa chính. Bà Hoa cố với tay giật lấy đứa bé từ vòng tay bà Bích.”
“Bà Hoa cố với tay giật lấy đứa bé từ vòng tay bà Bích. Bà Bích nghiêng người tránh, một tay vẫn giữ chặt cháu, một tay giữ lấy tay Thảo. Sự giằng co đẩy cả ba người lùi lại một bước, ngay giữa sảnh nhà. Tiếng khóc mếu máo của đứa bé bắt đầu vang lên khe khẽ trong vòng tay bà Bích khi cảm thấy sự xáo động.
Đột ngột, bà Bích dừng lại. Bà siết chặt vòng tay quanh đứa cháu, ngước nhìn thẳng vào mắt bà Hoa và Hùng. Ánh mắt của bà không còn sự mệt mỏi hay lo lắng, mà thay vào đó là một sự quyết liệt lạnh lùng, đầy đe dọa. Bà đứng thẳng người, dáng vẻ nhỏ bé của một giáo viên về hưu bỗng trở nên cao lớn và uy dũng lạ thường trong giây phút đó.
“”Đủ rồi.”” Giọng bà trầm xuống, nhưng vang vọng rõ mồn một trong căn nhà im phăng phắc, đủ sức át đi tiếng khóc nhỏ của đứa trẻ và cả tiếng thở hổn hển của bà Hoa cùng Hùng.
Bà nhìn thẳng vào bà Hoa, rồi liếc sang Hùng, ánh mắt sắc như dao. “”Các người muốn giữ cháu?”” Bà nói, từng lời găm sâu vào tâm trí họ. “”Vậy hãy chứng minh các người chăm sóc nó tốt hơn tôi chăm sóc con gái tôi đi!””
Bà đưa mắt nhìn Thảo đang đứng cạnh mình, nét mặt đầy đau khổ nhưng cũng bắt đầu hiện lên sự mạnh mẽ. Rồi bà quay lại phía hai người kia, giọng nói càng thêm sắt đá.
“”Hoặc là,”” bà ngừng lại một chút, nhìn rõ sự hoang mang và tức giận đang trộn lẫn trên khuôn mặt họ, “”tôi sẽ không ngại ngần kể hết mọi chuyện.””
Bà Bích hơi nhếch mép, một nụ cười gần như là mỉa mai. “”Mọi chuyện về cách các người đối xử tệ bạc với con dâu mình, với cháu nội của mình.”” Bà đảo mắt một vòng quanh căn sảnh trống trải, như thể đang nhìn thấy cả những người hàng xóm vô hình đang đứng lắng nghe.
“”Tôi sẽ kể cho hàng xóm láng giềng nghe.””
Nét mặt bà Hoa và Hùng lập tức biến sắc. Tai tiếng! Đó là thứ họ sợ hãi nhất. Sống trong căn nhà to 4 tầng ở Hà Nội này, danh dự và bộ mặt là tất cả.
“”Tôi sẽ kể cho cả cấp có thẩm quyền để làm rõ.”” Bà Bích bổ sung, giọng điệu không hề nao núng, trái lại còn thêm phần nhấn mạnh.
Bà Hoa và Hùng đứng chết trân tại chỗ. Khuôn mặt họ từ đỏ gay vì giận dữ chuyển sang tái nhợt vì sợ hãi. Ý nghĩ về việc tất cả những tủi nhục, sự ngược đãi mà họ đã gây ra cho Thảo, những lần bỏ bê đứa cháu, những lời cay nghiệt, giờ có thể bị phơi bày ra ánh sáng, lan truyền khắp khu phố, thậm chí còn liên quan đến pháp luật, khiến chân tay họ rụng rời. Bà Bích đã nắm được gót chân Asin của họ: nỗi sợ mất mặt và sự trừng phạt. Bà ấy không chỉ dọa, bà ấy sẵn sàng làm thật. Bà Bích đã vứt con át chủ bài của mình ra sàn đấu.”
“Sự đe dọa của bà Bích đánh thẳng vào tử huyệt của hai người. Tai tiếng, mất mặt, thậm chí là rắc rối pháp lý – những thứ đó đáng sợ hơn bất cứ sự bướng bỉnh nào. Khuôn mặt bà Hoa méo mó, ẩn chứa sự giận dữ tột độ nhưng bị kìm nén bởi nỗi sợ hãi đột ngột. Hùng đứng chết trân, cái nhìn ban nãy còn đầy vẻ thách thức giờ hoàn toàn vỡ vụn. Anh ta hiểu lời mẹ vợ nói là thật. Bà Bích không nói chơi. Bà ấy sẵn sàng biến căn nhà 4 tầng đầy hào nhoáng này thành tâm điểm của những lời xì xào, bàn tán.
Bà Hoa nhìn đứa cháu đang nép mình trong vòng tay bà Bích, rồi lại nhìn sang Thảo đang cố gắng giữ vững thần sắc, dù đôi mắt vẫn còn đỏ hoe. Bà Hoa nghiến răng, bàn tay nắm chặt đến trắng bệch. Hùng cũng không nói thêm lời nào, ánh mắt lấm lét nhìn mẹ, rồi nhìn sang bà Bích, dò xét.
Bà Bích vẫn đứng đó, dáng vẻ kiên quyết, chờ đợi câu trả lời. Đứa bé trong tay bà đã nín khóc, nép vào ngực bà, cảm nhận được sự an toàn.
Sau một hồi im lặng căng thẳng, bà Hoa hít một hơi sâu, giọng nói run run vì kìm nén cơn thịnh nộ. “”Được… được rồi…””
Hùng giật mình, nhìn mẹ đầy kinh ngạc. Bà Hoa liếc mắt sắc lạnh sang anh ta, ý bảo im lặng. Bà quay lại nhìn bà Bích, ánh mắt đầy sự căm tức bị che đậy bởi một lớp mỏng của sự nhượng bộ.
“”Bà… bà muốn đưa Thảo và cháu đi thì cứ đi đi.”” Bà Hoa nói, cố gắng giữ giọng bình tĩnh nhưng sự khó chịu vẫn lộ rõ. “”Nhưng chuyện này… bà phải giữ kín.”” Bà ta nhấn mạnh hai chữ “”giữ kín””, như một lời cảnh cáo ngầm.
Bà Bích không đáp lại lời cảnh cáo đó. Bà chỉ nhẹ nhàng siết tay ôm cháu, khuôn mặt không biểu lộ cảm xúc gì nhiều, chỉ có sự bình thản của người vừa đạt được mục đích.
“”Vậy thì tôi đi.”” Bà Bích nói gọn lỏn. “”Tôi sẽ đưa cháu về Huyện một thời gian. Khi nào Thảo khỏe hơn, khi nào các người thực sự biết trân trọng con dâu, cháu nội của mình, thì lúc đó tính tiếp.”” Lời nói của bà như một gáo nước lạnh, khiến bà Hoa và Hùng càng thêm bực tức, nhưng họ không dám phản bác.
Bà Bích quay sang Thảo, nhẹ nhàng lau nước mắt cho con gái. “”Đi thôi con.””
Thảo gật đầu, khuôn mặt vẫn còn hơi tái nhợt nhưng đã hiện lên tia hy vọng. Cô bé đưa tay ôm lấy cánh tay mẹ, như sợ mẹ sẽ biến mất.
Hai mẹ con, cùng với đứa cháu 8 tháng tuổi, bắt đầu bước đi ngang qua sảnh. Bà Bích đi trước, dáng đi vẫn hiên ngang dù gánh trên vai đứa cháu. Thảo theo sau, thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía chồng và mẹ chồng.
Bà Hoa và Hùng đứng như trời trồng, nhìn theo bóng lưng hai mẹ con khuất dần về phía cửa. Khuôn mặt họ tối sầm lại, ánh mắt vẫn đầy sự uất hận, hằn học. Họ cảm thấy mình vừa bị sỉ nhục ngay trong chính ngôi nhà của mình. Nhưng họ biết, lần này, bà Bích đã thắng. Bà ấy đã chiến thắng bằng cách phơi bày điểm yếu chết người của họ: danh tiếng.
Tiếng đóng cửa vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của họ. Căn nhà 4 tầng bỗng trở nên trống trải và lạnh lẽo lạ thường. Bà Hoa và Hùng vẫn đứng đó, bóng tối của sự tức giận và nỗi sợ hãi bao trùm lấy họ, khi cả hai mẹ con và đứa cháu đã hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt.”
“Bà Bích không lãng phí một giây phút nào. Ngay khi bà Hoa và Hùng lùi bước, chấp nhận để mẹ con bà đi, bà lập tức kéo Thảo vào phòng. Căn phòng vẫn còn vương vấn mùi nước mắt và sự ngột ngạt. Thảo vẫn còn thút thít, nhưng ánh mắt đã lóe lên tia hy vọng.
“”Nhanh lên con, thu dọn vài thứ cần thiết thôi,”” bà Bích khẽ giục.
Thảo vội vã lấy mấy bộ quần áo cho con, cho mình và vài món đồ nhỏ lặt vặt. Mọi thứ diễn ra trong im lặng vội vã. Đứa bé 8 tháng tuổi nằm ngoan trong cũi, có lẽ cảm nhận được không khí căng thẳng nhưng cũng đầy quyết tâm của bà ngoại và mẹ.
Xong xuôi, Thảo ôm chặt lấy con, khẽ đặt một nụ hôn lên trán con. Nước mắt lại trào ra, lần này là sự giải thoát xen lẫn nỗi tủi nhục về những tháng ngày đã qua dưới mái nhà này. Từng góc nhà, từng đồ vật đều gợi nhắc về sự lạnh nhạt, khinh miệt và những tổn thương cô đã phải chịu đựng.
Bà Bích một tay cẩn thận bế lấy đứa cháu ngoại, đứa bé nép chặt vào ngực bà, tìm kiếm sự ấm áp. Tay còn lại, bà nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của con gái. Bàn tay bà Bích chai sần, nắm chặt tay Thảo như truyền thêm sức mạnh cho con.
“”Đi thôi,”” bà Bích nói, giọng dứt khoát.
Hai mẹ con, cùng với đứa bé, bước ra khỏi phòng. Họ đi ngang qua sảnh lớn, nơi chỉ vài phút trước cuộc đối đầu căng thẳng vừa diễn ra. Bà Hoa và Hùng vẫn đứng đó, nhìn họ bước đi với ánh mắt đầy căm tức và bẽ bàng. Nhưng họ không dám nói thêm lời nào, lời đe dọa của bà Bích về “”tai tiếng”” vẫn lơ lửng trong không khí.
Bà Bích không thèm liếc nhìn họ một cái. Dáng bà vẫn thẳng thắn, kiên cường, dẫn đường cho con gái và cháu. Thảo đi sau mẹ, nước mắt vẫn lăn dài trên má. Mỗi bước chân ra khỏi cánh cửa này là một bước rời xa cái “”địa ngục trần gian”” mà cô đã mắc kẹt bấy lâu nay.
Cánh cửa căn nhà 4 tầng to đẹp nhưng ngột ngạt và đầy sự lạnh lẽo đó từ từ khép lại phía sau lưng họ. Bên ngoài là ánh nắng ban mai, là không khí của sự tự do, dù hành trình phía trước vẫn còn nhiều khó khăn. Bà Bích siết nhẹ tay Thảo, Thảo ôm chặt con. Họ đã rời đi, mang theo hy vọng về một cuộc sống mới, xa khỏi bóng tối và sự tủi nhục.”
“Bà Bích và Thảo bước nhanh ra khỏi ngõ. Chiếc taxi đã đợi sẵn. Bà Bích ôm chặt đứa cháu nhỏ, hơi thở phả vào mái tóc mềm của bé. Thảo vội vã mở cửa xe, ánh mắt còn vương vẻ sợ hãi nhưng bước chân đã vững vàng hơn nhiều. Họ lên xe, chiếc taxi nhanh chóng lăn bánh, đưa họ rời xa căn nhà 4 tầng lạnh lẽo ấy.
Suốt đoạn đường đến bến xe, không ai nói câu nào. Thảo nhìn ra cửa sổ, cảnh vật Hà Nội lướt qua như một cuốn phim quay chậm. Nỗi tủi hờn, sự thất vọng và cả sự nhẹ nhõm bủa vây lấy cô. Đứa bé trong lòng bà Bích đã thiếp đi, tiếng thở đều đều.
Đến bến xe, bà Bích nhanh chóng mua vé chuyến sớm nhất về Huyện. Họ không mang theo nhiều đồ đạc, chỉ vài chiếc túi xách nhỏ. Mọi thứ giá trị trong căn nhà kia, Thảo không màng đến nữa. Tài sản lớn nhất của cô giờ đây là đứa con và sự bình yên sắp tìm lại.
Họ lên xe khách. Ghế ngồi không quá thoải mái, nhưng cảm giác được thoát ly khỏi nơi đã giam hãm mình suốt gần một năm qua khiến Thảo thấy dễ chịu hơn bao giờ hết. Bà Bích đặt cháu ngoại nằm cẩn thận lên đùi mình, còn Thảo dựa đầu vào vai mẹ.
Chuyến xe bắt đầu lăn bánh. Tiếng động cơ đều đều, cảnh đồng ruộng, nhà cửa dần hiện ra qua ô cửa kính, khác hẳn với phố xá chật chội ở Hà Nội. Không gian yên tĩnh trên xe cho phép Thảo trút hết nỗi lòng. Dựa vào vai mẹ, cô bắt đầu kể, giọng nghẹn ngào, nước mắt lại lăn dài.
“”Mẹ ơi… con khổ quá…”” Thảo nấc lên.
Bà Bích ôm lấy vai con gái, siết nhẹ. Bà im lặng lắng nghe.
“”Suốt một năm qua… con như sống trong địa ngục vậy mẹ ạ…”” Thảo kể về những đêm thức trắng chăm con một mình, về những bữa cơm chan nước mắt, về những lời bóng gió, khinh miệt từ bà Hoa. “”Bà ấy nói con là ăn bám, là vô dụng… Con chỉ sinh được con gái… Nhà này cần con trai nối dõi…””
Thảo kể về sự thờ ơ của Hùng, về những lần anh ta đứng về phía mẹ, mặc kệ cô bị tổn thương. “”Con nói chuyện với anh ấy… anh ấy chỉ bảo con suy nghĩ lung tung, là con nhạy cảm quá… Thậm chí còn nói con làm xấu mặt anh ấy trước mẹ anh ấy…””
Từng lời Thảo nói ra như những mũi dao cứa vào tim bà Bích. Bà nghe mà xót xa, nước mắt lưng tròng. Bà đã phần nào đoán được cuộc sống của con gái không dễ dàng, nhưng không ngờ lại cay nghiệt đến vậy.
“”Con bé ốm… bà ấy không cho con đưa đi viện ngay… Bảo là tốn tiền… Đợi xem sao đã… Con sợ hãi đến mức nào mẹ biết không? Con chỉ có một mình…”” Thảo run rẩy, ôm chặt lấy cánh tay mẹ.
Bà Bích không kìm được nữa, nước mắt chảy dài trên gò má khắc khổ. Bà nhẹ nhàng đặt đứa cháu vẫn đang ngủ say xuống đùi, rồi vòng tay ôm chặt lấy Thảo. Lần đầu tiên sau gần một năm, Thảo mới cảm thấy sự bình yên thực sự khi nép mình trong vòng tay mẹ.
“”Mẹ xin lỗi con… Lẽ ra mẹ phải đến sớm hơn…”” Bà Bích thì thầm, giọng nghẹn lại vì xúc động. “”Là mẹ sai… Mẹ đã nghĩ lấy chồng giàu sang thì con sẽ sung sướng… Mẹ không ngờ… Không bao giờ… không bao giờ mẹ để con phải chịu khổ nữa, con gái của mẹ.””
Lời hứa của mẹ như một liều thuốc an ủi, xoa dịu những vết thương lòng của Thảo. Cô siết chặt vòng tay ôm mẹ, khóc nức nở như một đứa trẻ. Nước mắt lần này là nước mắt của sự giải thoát, của tình yêu thương vô điều kiện.
Trên chuyến xe chầm chậm lăn bánh về quê, hai mẹ con ôm chặt nhau, tìm thấy sức mạnh và sự bình yên trong tình thân ruột thịt. Họ đang trở về, về nơi có căn nhà nhỏ đơn sơ nhưng đầy ắp tình yêu thương, nơi không có sự khinh miệt hay giả tạo. Hành trình mới đã bắt đầu, mang theo hy vọng về một cuộc sống tốt đẹp hơn. Đứa bé vẫn ngủ say, không hay biết về giông bão vừa qua và hành trình sắp tới.”
“Chiếc xe khách từ từ phanh lại, dừng hẳn ở bến xe Huyện quen thuộc. Bà Bích nhẹ nhàng đánh thức cháu ngoại đang ngủ say, còn Thảo vội vàng thu dọn đồ đạc ít ỏi. Bước chân xuống xe, cảm giác đầu tiên không phải là mệt mỏi sau chuyến đi dài, mà là sự thân thuộc đến lạ lùng. Không khí trong lành, tiếng chim hót vọng lại từ xa, khác hẳn với sự ồn ào, ngột ngạt của Hà Nội.
Ông nhà bà Bích, dù sức khỏe không được tốt, vẫn chống gậy đứng đợi ở cổng. Vừa thấy hai mẹ con và cháu, ông đã mừng rỡ. Khuôn mặt gầy gò của ông ánh lên niềm vui.
“”Về rồi đấy à con?”” Ông run run hỏi.
Bà Bích tiến đến đỡ ông, còn Thảo bước nhanh lại ôm lấy bố. Nước mắt cô lại trực trào khi thấy bố mình đã già yếu đi nhiều.
“”Vâng, con về rồi bố ạ.”” Thảo nghẹn ngào đáp.
Ông nhà bà Bích nhìn đứa cháu nhỏ trong tay bà, rồi nhìn Thảo đầy xót xa. “”Về là tốt rồi con gái. Về nhà với bố mẹ.””
Bước vào căn nhà cấp bốn nhỏ bé nhưng gọn gàng, cảm giác ấm cúng lập tức bao trùm Thảo. Không phải căn nhà 4 tầng lộng lẫy nhưng lạnh lẽo, nơi đây chỉ có sự đơn sơ nhưng đầy ắp tình thương. Bà Bích nhanh chóng chuẩn bị nước nóng cho Thảo tắm, còn ông thì ngồi bên cạnh ngắm nghía cháu ngoại. Dù bé chưa quen, nhưng ông vẫn kiên nhẫn dỗ dành.
Những ngày ở nhà, Thảo được bố mẹ chăm sóc tận tình. Bà Bích nấu những món ăn dân dã mà ngon miệng, những món cô đã thèm bấy lâu. Ông nhà bà Bích dù bệnh nhưng vẫn cố gắng bế cháu, chơi đùa với bé, khiến tiếng cười thỉnh thoảng lại vang lên trong nhà. Cuộc sống vật chất không bằng ở Hà Nội, nhưng Thảo cảm thấy mình chưa bao giờ hạnh phúc và bình yên đến thế. Không còn những ánh mắt soi mói, những lời nói khinh miệt. Ở đây, cô chỉ là Thảo, con gái của bố mẹ, và là mẹ của đứa bé.
Một buổi chiều, khi đứa bé đã ngủ, bà Bích ngồi lại nói chuyện với Thảo ở hiên nhà. Nắng vàng trải dài trên sân.
“”Giờ con tính sao?”” Bà Bích hỏi, giọng trầm tư.
Thảo nhìn xa xăm về phía cánh đồng lúa xanh mướt. “”Con… con chưa biết nữa mẹ ạ. Con chỉ muốn ở đây với mẹ và bố, không muốn quay lại nơi đó nữa.””
Bà Bích gật đầu. “”Mẹ biết. Mẹ không bao giờ để con quay lại nơi mà họ đối xử tệ bạc với con như vậy đâu. Con và cháu ngoại sẽ ở đây với mẹ.”” Bà siết lấy tay Thảo. “”Nhưng… về mặt pháp lý, con và thằng Hùng vẫn là vợ chồng. Mình cần có kế hoạch rõ ràng.””
“”Kế hoạch gì hả mẹ?”” Thảo ngước nhìn mẹ.
“”Mình phải đối mặt với họ, con ạ.”” Bà Bích nói chắc nịch. “”Không thể cứ trốn tránh mãi được. Con đã chịu đủ ấm ức rồi. Bây giờ là lúc mình giành lại những gì xứng đáng thuộc về con và cháu ngoại.””
Thảo hơi rụt lại. “”Nhưng… nhà họ giàu có, mẹ Hoa lại ghê gớm…””
“”Mẹ không sợ.”” Bà Bích nhìn thẳng vào mắt con gái. “”Mẹ không sợ bất kỳ ai làm tổn thương con gái mẹ nữa. Lần này, mẹ sẽ ở bên cạnh con. Họ muốn gì, mình sẽ nói chuyện thẳng thắn. Muốn ly hôn, được thôi. Nhưng con và cháu ngoại không thể ra đi tay trắng. Họ phải chịu trách nhiệm cho những gì đã gây ra cho con.””
Thảo nghe lời mẹ nói mà cảm thấy lòng dũng cảm trỗi dậy. Đúng vậy, cô không thể cứ mãi sợ hãi. Vì con, cô phải mạnh mẽ.
“”Vậy… mình sẽ làm gì trước hả mẹ?”” Thảo hỏi, giọng đã bớt run rẩy.
“”Trước tiên, mình cần tìm hiểu kỹ các thủ tục pháp lý. Sau đó, mẹ sẽ đi cùng con lên gặp họ. Mẹ muốn xem họ sẽ nói gì. Con cứ yên tâm, mọi chuyện cứ để mẹ lo.”” Bà Bích nói, ánh mắt kiên định.
Hai mẹ con ngồi bên nhau, vạch ra những bước đi tiếp theo. Cuộc chiến giành lại công bằng và xây dựng tương lai mới không hề dễ dàng, nhưng có mẹ ở bên, Thảo cảm thấy mình không còn đơn độc. Nơi quê nhà bình yên này, tình yêu thương của gia đình đã tiếp thêm sức mạnh cho cô. Đứa bé cựa mình trong giấc ngủ, như cảm nhận được sự chở che ấm áp từ bà và mẹ.
Cuộc sống ở quê không ồn ào, tấp nập như chốn thị thành, nhưng lại mang đến một thứ tài sản vô giá: sự bình yên trong tâm hồn. Thảo cảm nhận được sự yêu thương, chở che từ bố mẹ mình, điều mà cô đã khao khát suốt quãng thời gian làm dâu. Ngồi nhìn con ngủ say, cô thầm hứa sẽ làm tất cả để con có một cuộc sống hạnh phúc, đủ đầy tình yêu thương, khác hẳn với tuổi thơ đầy nước mắt của mẹ. Những tháng ngày sắp tới sẽ còn nhiều thử thách, nhưng Thảo không còn sợ hãi nữa. Cô đã có một điểm tựa vững chắc, một mái nhà thật sự để trở về, và một tương lai mới đang chờ đợi cô và con trai phía trước. Dù gian nan đến đâu, chỉ cần có mẹ, có bố, và có con, Thảo tin rằng mình sẽ vượt qua tất cả. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của đất, của lúa chín non, và mỉm cười. Bình yên đã thực sự trở lại trong tim cô.”

