Tôi vì làm việc quá sức, mà bị tái phát viêm ruột thừa, được xe cứu thương đưa đi.
Hôm phẫu thuật, Lâu Hiên đã hứa sẽ ở bên tôi, nhưng lúc sau lại không thấy đâu.
Chỉ để lại một tin nhắn, nói công ty có việc gấp cần giải quyết.
Tôi thông cảm cho anh ta, bởi anh ta mới khởi nghiệp công việc còn nhiều khó khăn, nghĩ vậy tôi liền gửi tin nhắn bảo anh ta cứ tập trung vào công việc, không cần phải lo lắng cho tôi.
Tuy nhiên, lúc phẫu thuật dù đã được tiêm thuốc mê, nhưng cơ thể tôi vẫn cảm nhận được sự đau đớn như bị tra tấn.
Sau đó tôi lại thấy Trần Linh đăng một bài viết mới trên mạng xã hội, khi đó tôi mới chợt hiểu ra: chỉ cần cô ấy cần anh ta, anh ta sẽ không ngần ngại mà bỏ lại mọi thứ kể cả tôi, để cùng cô ấy đi khắp chân trời góc bể.
Bức ảnh là cảnh Lâu Hiên và cô ấy nắm tay nhau đi trên bãi cát, dưới ánh hoàng hôn, đôi nam nữ trông thật nổi bật.
Lúc đó tôi vô cùng tức giận, không kiềm được mà cãi nhau với Lâu Hiên.
Anh ta không những không an ủi tôi, ngược lại trách tôi suy nghĩ lung tung: “Anh và Linh Linh chỉ là bạn thân, em đừng gây chuyện vô cớ có được không? Mèo của cô ấy chết, cô ấy rất buồn, anh lo bệnh trầm cảm của cô ấy bị tái phát, nên đưa cô ấy đi du lịch để giải tỏa. Có vấn đề gì sao? Tâm địa xấu thì nhìn đâu cũng thấy xấu.”
Sau đó nửa tháng anh ta không liên lạc với tôi, dù tôi nhắn tin anh ta cũng không trả lời, biến mất khỏi thế giới của tôi.
Vì mới phẫu thuật sau, giữa chừng lại bị nhiễm trùng sau phẫu thuật, sốt cao đột ngột, mê man bất tỉnh.
May nhờ có dì giường bên thương cảm cho tôi ở bệnh viện một mình, luôn quan tâm đến tôi, phát hiện kịp thời và gọi bác sĩ.
Dì thương xót nói: “Cô gái trẻ một mình bươn chải không dễ dàng, những lúc thế này cần có người nhà bên cạnh.”
Nhìn thấy chồng dì của dì, bận rộn chăm sóc dì, từ đáy lòng tôi cảm thấy vô cùng ghen tỵ.
Tôi cô đơn một mình nằm viện nửa tháng, trước khi xuất viện, Lâu Hiên nhắn tin: “Ngày mai anh đến đón em.”
Tôi biết anh ta đang cho tôi một bậc thang để xuống như mọi lần chúng tôi cãi nhau.
Lâu Hiên không thích tranh cãi, luôn sử dụng chiến tranh lạnh, biến mất để tôi tự bình tĩnh lại, rồi xuất hiện như không có chuyện gì xảy ra, đưa tôi một lối thoát để kết thúc chuyện.
Nếu là trước đây, tôi chắc chắn rất vui vẻ, quên đi mọi khó chịu.
Nhưng nửa tháng qua, trải qua việc nằm viện một mình, trải qua ranh giới sống chết, khiến tôi không ngừng suy nghĩ lại mối quan hệ này.
Lúc này, lòng tôi không hề dao động, chỉ trả lời: “Không cần, anh cứ bận việc đi.”
Rồi tôi bỏ điện thoại vào túi, tiếp tục hỏi bác sĩ cần chú ý gì sau khi xuất viện.
Dù sao anh ta cũng chẳng bao giờ trả lời tin nhắn của tôi kịp thời.
Không ngờ một lát sau anh nhắn tin lại: “Ngày mai anh rảnh, sẽ đến đón em.”
“Được, cảm ơn.”
Ngày hôm sau, tôi đã làm xong thủ tục xuất viện nhưng Lâu Hiên vẫn chưa xuất hiện.
Bệnh nhân mới đã vào phòng, tôi không tiện ở lại, chờ đến trưa vẫn không thấy bóng dáng Lâu Hiên. Dì giường bên cũng xuất viện, con gái dì đến đón, nhiệt tình mời tôi đi cùng xe.
“Không cần đâu dì, con bắt taxi được rồi.”
“Phiền gì chứ, chỉ cần đạp ga là đến thôi. Hơn nữa, con vừa khỏe lại đứng đầy lâu không mệt sao?”
Con gái dì giúp tôi xách đồ lên xe, còn dặn dò nhiệt tình: “Chị nên nghỉ ngơi nhiều vào nhé.”
Tôi rất cảm kích sự chăm sóc của họ trong thời gian qua, để lại số điện thoại, hẹn sau này cùng ăn cơm.
Sau phẫu thuật, cơ thể tôi khá yếu, uống chút canh gà do con gái dì mang đến, rồi nằm ngủ thiếp đi.
Khi tỉnh dậy, đã là 10 giờ tối, trong phòng tối om, Lâu Hiên vẫn chưa về.
Tôi rửa mặt qua loa, chuông điện thoại reo, giọng bố vang lên: “Bảo bối, dạo này con thế nào? Mẹ con mơ thấy con bị thương, làm bố mẹ sợ chết khiếp.”
Tôi vội trấn an họ: “Con không sao, mọi thứ đều tốt, ăn ngon ngủ ngon, bố mẹ đừng lo.”
Bố hỏi về tình hình của tôi và Lâu Hiên, rồi im lặng một lúc, nhẹ nhàng nói: “Bảo bối, con chắc chắn không muốn qua đây học à? Bố mẹ vẫn rất hy vọng con ở bên cạnh.”
Bố mẹ tôi đã di cư Bắc u nhiều năm trước, công việc kinh doanh của họ đều ở đó, họ cũng mong tôi, đứa con gái duy nhất, có thể qua đó học và tiếp quản công việc.
Thực ra, trước đây tôi cũng có kế hoạch ra nước ngoài học tiếp, nhưng sau khi ở bên Lâu Hiên, tôi không nghĩ đến việc đó nữa.
Lâu Hiên không muốn ra nước ngoài, gia đình và bạn bè của anh đều ở thành phố này, anh không muốn rời xa.
Vì vậy tôi đã thỏa hiệp.
Nhưng giờ đây, tôi bỗng nhớ đến lời dì giường bên trong bệnh viện: “Những lúc quan trọng, vẫn cần có người nhà bên cạnh.”
Khi bố mẹ già đi, nếu tôi không ở đó, họ ốm đau thì sao? Với tính cách của họ không muốn tôi lo lắng chắc chắn cũng giống như tôi, chỉ báo tin vui, không báo tin buồn.
Giọng bố lại vang lên trong điện thoại: “Bố biết con lo cho Lâu Hiên, thực ra nó qua đây cũng sẽ có nhiều cơ hội phát triển tốt hơn. Giáo sư Lyon mà con từng liên hệ, lần trước còn hỏi về con. Với năng lực của con, không tiếp tục học là lãng phí.”
Bố lo làm tôi áp lực, nên tôi chuyển chủ đề, nhưng trong lòng tôi cũng có chút dao động. Giáo sư Lyon là bậc thầy trong ngành kiến trúc, được học dưới sự hướng dẫn của ông là ước mơ của mọi sinh viên kiến trúc.
“Được rồi bố, con sẽ thử nộp đơn xin làm nghiên cứu sinh của Giáo sư Lyon.”
Giọng bố đầy vui mừng: “Thật sao?”
Tôi không nói nhiều, chỉ bảo bố: “Môi trường làm việc hiện tại quá cạnh tranh, con cũng muốn học thêm để nâng cao kiến thức.”
Trong tiếng lẩm bẩm của bố, tôi cúp máy, tôi từ kệ sách lấy ra tài liệu chuẩn bị du học trước đây. Tôi từng sống ở Bắc u, ngôn ngữ không phải vấn đề, nhưng tôi cần chuẩn bị một bản thiết kế kiến trúc hoàn hảo cho đơn xin nhập học.
Vy ngồi trước bàn học, ánh đèn khuya hắt lên những bản vẽ dang dở. Giấy tờ, tài liệu về du học được trải rộng. Một luồng quyết tâm mới trỗi dậy trong lòng cô, xen lẫn chút hoài niệm về ước mơ từng bị bỏ quên. Cô lẩm bẩm với chính mình: “Phải hoàn thành bản thiết kế này. Bản thiết kế kiến trúc hoàn hảo nhất cho đơn xin nhập học.”
Cô cầm bút chì, vẽ những đường nét dứt khoát lên giấy. Tưởng tượng về những tòa nhà, về không gian, về kiến trúc sư tài ba mà cô hằng ngưỡng mộ. Trong đầu cô hiện lên hình ảnh Giáo sư Lyon, bậc thầy kiến trúc tại Bắc Âu, người mà cô từng liên hệ. Ông ấy đã hỏi về cô. Cô biết mình có năng lực, nhưng từng vì Lâu Hiên mà từ bỏ.
Ánh mắt cô dừng lại trên khung ảnh đặt trên bàn. Đó là ảnh của bố mẹ cô ở Bắc Âu. Bố cô vừa gọi điện, giọng đầy lo lắng. Mẹ cô mơ thấy cô bị thương, cả hai đều sợ chết khiếp. Ông bà mong cô sang đó du học, kế nghiệp công việc kinh doanh của gia đình. Bố cô còn nhắc đến cơ hội phát triển tại Bắc Âu, và cả lời nhắn nhủ của Giáo sư Lyon.
Vy nhớ lại lời của dì giường bệnh trong viện. “Những lúc quan trọng, vẫn cần có người nhà bên cạnh.” Cô nghĩ về bố mẹ mình, tuổi già, sức yếu. Nếu cô không ở đó, ai sẽ chăm sóc họ? Lâu Hiên thì sao? Anh ta vẫn chưa xuất hiện. Cuộc gọi nhỡ của anh ta tối qua vẫn còn đó, một lời nhắc nhở về sự thờ ơ của anh.
Cô buông bút. Bản thiết kế vẫn còn đó, nhưng tâm trí cô đã dần dịch chuyển. Cô nhặt điện thoại lên, lướt qua danh bạ. Tên Lâu Hiên hiện lên, rồi tên Trần Linh. Một nụ cười nhạt thoáng qua. Cô nhớ lại bức ảnh trên bãi cát dưới ánh hoàng hôn. Cô nhớ lại những lời biện hộ vô lý của Lâu Hiên.
Vy thở dài. Mối quan hệ này đã quá đủ rồi. Cô đã cho anh ta quá nhiều cơ hội, quá nhiều sự thông cảm. Giờ là lúc cô phải nghĩ cho bản thân. Cô nhìn lại bản thiết kế, rồi đưa mắt về phía cửa sổ, nơi màn đêm đang dần buông xuống. Ước mơ du học, ước mơ kiến trúc sư. Có lẽ, đó mới là con đường cô thực sự thuộc về. Cô đứng dậy, thu dọn bàn học. Ánh mắt cô kiên định hơn bao giờ hết. Cuộc sống của cô, cô sẽ tự định đoạt.
Đêm đã khuya. Tiếng chìa khóa lạch cạch vang lên khe khẽ. Lâu Hiên trở về nhà, dáng vẻ mệt mỏi. Căn hộ chìm trong tĩnh lặng, chỉ có ánh sáng vàng vọt từ ô cửa phòng Vy hắt ra. Anh ta bước thẳng về phía phòng mình, không một lời chào, không một cái nhìn. Một sự lạnh nhạt, xa cách không thể phủ nhận. Vy cảm nhận được điều đó, nhưng nỗi chờ đợi, nỗi buồn bã quen thuộc đã không còn quặn thắt như trước. Cô chỉ khẽ thở dài, quay lại với mớ giấy tờ kiến trúc đang dang dở.
Sáng hôm sau, tiếng chuông điện thoại vang lên. Vy nhíu mày. Là tin nhắn từ Trần Linh. “Mèo của tớ… nó đi rồi. Tớ ổn, chỉ hơi buồn thôi.” Vy nhìn dòng tin nhắn, một cảm giác nặng nề bao trùm. Cô biết Trần Linh rất yêu con mèo đó. Lần trước, khi mèo của Linh bị bệnh, cô ta đã suy sụp thế nào. Nguy cơ tái phát trầm cảm là có thật. Vy định nhắn tin hỏi thăm, nhưng rồi cô dừng lại. Cô nhớ lại những gì đã xảy ra, nhớ lại lời biện hộ của Lâu Hiên khi anh ta bỏ cô ở bệnh viện để đi gặp Trần Linh “chỉ vì con mèo chết”.
Bỗng, một giọng nói ấm áp vang lên từ phía hành lang bệnh viện.
“Vy à, xuất viện rồi sao? Mẹ vừa sắc cho con nồi canh gà. Uống vào cho khỏe nhé.”
Đó là Dì giường bên, nay đã khỏe hơn và chuẩn bị xuất viện. Bên cạnh bà là người chồng chu đáo, luôn túc trực bên vợ. Họ nhìn Vy với ánh mắt đầy quan tâm.
Vy mỉm cười, lòng ấm áp. “Con cảm ơn dì, cảm ơn cả chú ạ. Con xin lỗi, đáng lẽ con phải vào thăm dì nhiều hơn.”
“Ở đây có ai đâu mà con với chẳng cái. Quan trọng là con đã qua được rồi,” người chồng dì khẽ nói. Ông nhìn Vy, ánh mắt như thấu hiểu. “Dù có chuyện gì, gia đình vẫn là quan trọng nhất, con ạ.”
Vy gật đầu, lời nói của Dì giường bên và chồng bà cứ vang vọng trong tâm trí. Cô nghĩ về bố mẹ mình ở Bắc Âu, về những cuộc gọi lo lắng. Bố cô luôn muốn cô sang đó du học, kế nghiệp gia đình, theo đuổi ước mơ kiến trúc sư dưới sự dẫn dắt của Giáo sư Lyon. Mẹ cô thì luôn thấp thỏm, sợ cô một mình nơi xứ người.
Điện thoại lại rung lên. Lần này là cuộc gọi nhỡ từ Lâu Hiên. Vy không nghe. Cô nhìn ra cửa sổ, nơi bầu trời xanh ngắt bắt đầu ửng hồng lúc ban mai. Bức ảnh Lâu Hiên và Trần Linh nắm tay trên bãi cát hoàng hôn bỗng hiện về rõ nét. Cô không còn cảm giác đau đớn, chỉ còn sự trống rỗng pha lẫn một chút giải thoát. Cô nhớ lại lời Dì giường bên: “Cứ để những gì không thuộc về mình trôi đi.”
Vy đứng dậy, thu dọn túi xách. Cô biết mình phải đưa ra một quyết định. Cô nhìn lại căn phòng bệnh, nơi cô đã trải qua những ngày đau đớn và cô độc. Rồi cô nhìn về phía xa xăm, về phía Bắc Âu, về phía những bản vẽ kiến trúc dang dở và cơ hội đang chờ đợi.
“Con xin phép về trước ạ,” Vy nói với Dì giường bên và chồng bà. “Con cảm ơn hai người rất nhiều.”
Cô bước ra khỏi bệnh viện, ánh nắng ban mai rọi vào mắt. Con đường phía trước dường như đã rõ ràng hơn bao giờ hết. Cuộc sống của cô, cô sẽ tự định đoạt.
Nắng ban mai rọi vào căn phòng bệnh, xua tan bóng tối và sự lạnh lẽo. Vy đứng dậy, cơ thể vẫn còn đôi chút rệu rã nhưng tâm trí đã kiên định lạ thường. Cô nhìn Lâu Hiên đang ngồi ở bàn, cắm cúi ăn sáng. Ánh mắt anh ta không còn là sự giận dỗi hay hờn trách, chỉ là một sự thờ ơ đến đáng sợ. Vy cảm thấy một nỗi thanh thản bất ngờ lan tỏa trong lòng. Cô không còn cảm giác nặng trĩu hay mông lung như những ngày trước. Hướng đi của mình giờ đây đã rõ ràng hơn bao giờ hết.
Vy chậm rãi thu dọn đồ đạc cá nhân. Tiếng sột soạt của túi nilon vang lên trong không gian tĩnh lặng. Lâu Hiên ngẩng đầu lên, ánh mắt thoáng qua cô, rồi lại cúi xuống. Không một lời hỏi han, không một lời chúc. Anh ta cứ như thể cô chỉ là một bóng ma thoáng qua trong căn phòng.
Vy bước đến bên giường của Dì giường bên. Dì đã ngồi dậy, khuôn mặt hồng hào hơn. Chồng dì đang pha cho dì một cốc nước ấm. Họ nhìn Vy với ánh mắt trìu mến.
“Vy à, hôm nay con xuất viện rồi sao?” Dì giường bên nói, giọng vẫn còn chút yếu ớt nhưng đầy tình thương. “Mẹ con gọi điện sang bảo hôm nay sẽ ghé qua thăm con.”
Vy khẽ mỉm cười, lòng ấm lại. “Con cảm ơn dì. Con xin lỗi vì đã không qua thăm dì nhiều hơn.”
“Ở đây có ai đâu mà con với cái,” người chồng dì nói, ông đặt cốc nước vào tay vợ rồi quay sang Vy, ánh mắt ông chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc. “Quan trọng là con đã vượt qua được. Cứ để những gì không thuộc về mình trôi đi, con ạ. Gia đình là quan trọng nhất.”
Lời nói của Dì giường bên và chồng bà cứ vang vọng trong tâm trí Vy. Cô nghĩ về bố mẹ mình ở Bắc Âu, về những cuộc gọi video dài hàng giờ, về những lời động viên và cả những lo lắng. Bố cô luôn mong muốn cô sang đó du học, kế nghiệp gia đình, đặc biệt là dưới sự dẫn dắt của Giáo sư Lyon, bậc thầy trong ngành kiến trúc mà cô hằng ao ước được theo học. Mẹ cô thì luôn thấp thỏm, lo cô một mình nơi xứ người, nhưng bà tin vào sự độc lập và bản lĩnh của con gái.
Điện thoại trên bàn rung lên. Là một tin nhắn mới từ Trần Linh: “Vừa thấy Lâu Hiên ghé qua nhà tớ. Tớ hơi buồn một chút, mèo của tớ đi rồi. Lâu Hiên ở lại động viên tớ. Cảm ơn cậu đã hiểu cho tớ.”
Vy nhìn dòng tin nhắn, trái tim cô không còn nhói đau. Bức ảnh Lâu Hiên và Trần Linh nắm tay nhau trên bãi cát dưới ánh hoàng hôn bỗng hiện về trong tâm trí, nhưng lần này, nó không còn mang theo sự cay đắng. Chỉ còn là một sự trống rỗng, một sự giải thoát nhẹ nhàng. Cô hiểu ra, cô không còn thuộc về thế giới đó nữa.
Vy hít một hơi thật sâu. Cô nhìn Lâu Hiên lần cuối. Anh ta vẫn đang nhìn vào điện thoại, dáng vẻ thờ ơ.
“Con xin phép về trước ạ,” Vy nói với Dì giường bên và chồng bà. “Con cảm ơn hai người rất nhiều.”
Cô xách túi đồ đạc, bước ra khỏi căn phòng. Ánh nắng ban mai rọi vào mắt, ấm áp và rạng rỡ. Con đường phía trước, con đường dẫn đến Bắc Âu, đến với những bản vẽ kiến trúc và tương lai do chính cô tạo dựng, giờ đây đã hiện ra rõ ràng và đầy hứa hẹn. Cô biết, cuộc sống của mình, cô sẽ tự quyết định.
Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai len lỏi qua khung cửa sổ, rọi vào căn phòng bệnh lạnh lẽo. Vy, dù cơ thể vẫn còn chút rệu rã, nhưng tâm trí đã kiên định lạ thường. Cô nhìn Lâu Hiên đang ngồi ở bàn, cắm cúi ăn sáng. Ánh mắt anh ta không còn chút giận dỗi hay hờn trách, chỉ là một sự thờ ơ đến đáng sợ. Vy cảm thấy một nỗi thanh thản bất ngờ lan tỏa trong lòng, không còn cảm giác nặng trĩu hay mông lung như những ngày trước. Hướng đi của mình giờ đây đã rõ ràng hơn bao giờ hết.
Vy chậm rãi thu dọn đồ đạc cá nhân. Tiếng sột soạt của túi nilon vang lên trong không gian tĩnh lặng. Lâu Hiên ngẩng đầu lên, ánh mắt thoáng qua Vy, rồi lại cúi xuống. Không một lời hỏi han, không một lời chúc. Anh ta cứ như thể Vy chỉ là một bóng ma thoáng qua trong căn phòng.
Vy bước đến bên giường của Dì giường bên. Dì đã ngồi dậy, khuôn mặt hồng hào hơn. Chồng dì đang pha cho dì một cốc nước ấm. Họ nhìn Vy với ánh mắt trìu mến.
“Vy à, hôm nay con xuất viện rồi sao?” Dì giường bên nói, giọng vẫn còn chút yếu ớt nhưng đầy tình thương. “Mẹ con gọi điện sang bảo hôm nay sẽ ghé qua thăm con.”
Vy khẽ mỉm cười, lòng ấm lại. “Con cảm ơn dì. Con xin lỗi vì đã không qua thăm dì nhiều hơn.”
“Ở đây có ai đâu mà con với cái,” người chồng dì nói, ông đặt cốc nước vào tay vợ rồi quay sang Vy, ánh mắt ông chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc. “Quan trọng là con đã vượt qua được. Cứ để những gì không thuộc về mình trôi đi, con ạ. Gia đình là quan trọng nhất.”
Lời nói của Dì giường bên và chồng bà cứ vang vọng trong tâm trí Vy. Cô nghĩ về bố mẹ mình ở Bắc Âu, về những cuộc gọi video dài hàng giờ, về những lời động viên và cả những lo lắng. Bố cô luôn mong muốn cô sang đó du học, kế nghiệp gia đình, đặc biệt là dưới sự dẫn dắt của Giáo sư Lyon, bậc thầy trong ngành kiến trúc mà cô hằng ao ước được theo học. Mẹ cô thì luôn thấp thỏm, lo cô một mình nơi xứ người, nhưng bà tin vào sự độc lập và bản lĩnh của con gái.
Điện thoại trên bàn rung lên. Là một tin nhắn mới từ Trần Linh: “Vừa thấy Lâu Hiên ghé qua nhà tớ. Tớ hơi buồn một chút, mèo của tớ đi rồi. Lâu Hiên ở lại động viên tớ. Cảm ơn cậu đã hiểu cho tớ.”
Vy nhìn dòng tin nhắn, trái tim cô không còn nhói đau. Bức ảnh Lâu Hiên và Trần Linh nắm tay nhau trên bãi cát dưới ánh hoàng hôn bỗng hiện về trong tâm trí, nhưng lần này, nó không còn mang theo sự cay đắng. Chỉ còn là một sự trống rỗng, một sự giải thoát nhẹ nhàng. Cô hiểu ra, cô không còn thuộc về thế giới đó nữa.
Vy hít một hơi thật sâu. Cô nhìn Lâu Hiên lần cuối. Anh ta vẫn đang nhìn vào điện thoại, dáng vẻ thờ ơ.
“Con xin phép về trước ạ,” Vy nói với Dì giường bên và chồng bà. “Con cảm ơn hai người rất nhiều.”
Cô xách túi đồ đạc, bước ra khỏi căn phòng. Ánh nắng ban mai rọi vào mắt, ấm áp và rạng rỡ. Con đường phía trước, con đường dẫn đến Bắc Âu, đến với những bản vẽ kiến trúc và tương lai do chính cô tạo dựng, giờ đây đã hiện ra rõ ràng và đầy hứa hẹn. Cô biết, cuộc sống của mình, cô sẽ tự quyết định.
Vài ngày trôi qua, cuộc sống của Vy bắt đầu tìm lại nhịp điệu cân bằng sau những biến cố. Dù cơ thể vẫn còn cần thời gian hồi phục, nhưng tinh thần cô đã vững vàng hơn bao giờ hết. Một buổi sáng, khi Vy đang sắp xếp lại những suy nghĩ của mình, tiếng chuông báo tin nhắn từ điện thoại vang lên. Cô cầm lấy điện thoại, màn hình sáng lên, hiển thị một địa chỉ email quen thuộc: “Thư ký của Giáo sư Lyon”.
Tim Vy đập nhanh hơn một nhịp. Cô mở email, đôi mắt lướt nhanh trên từng dòng chữ.
“Kính gửi Cô Vy,
Chúng tôi rất ấn tượng với hồ sơ ban đầu mà cô đã gửi. Sau khi xem xét kỹ lưỡng, Giáo sư Lyon muốn mời cô tham gia một buổi phỏng vấn trực tuyến sơ bộ để thảo luận sâu hơn về tiềm năng của cô. Vui lòng phản hồi lại email này để chúng tôi có thể sắp xếp lịch trình phù hợp…”
Vy đọc đi đọc lại lá thư, nụ cười dần nở rộ trên môi. Lời mời phỏng vấn từ một bậc thầy trong ngành kiến trúc, người mà cô luôn ngưỡng mộ và coi là thần tượng, giống như một tia sáng rực rỡ xua tan đi bóng tối của những ngày tháng khó khăn vừa qua. Đây không chỉ là một cơ hội, mà còn là minh chứng cho sự nỗ lực không ngừng nghỉ của cô.
Cô nghĩ về bố mẹ ở Bắc Âu, về những lời động viên và sự tin tưởng mà họ luôn dành cho mình. Giờ đây, cô đã có thể tự tin bước đi trên con đường mà mình mơ ước, con đường mà bố cô từng kỳ vọng, con đường dẫn đến sự nghiệp kiến trúc lẫy lừng. Nỗi buồn và sự tổn thương từ quá khứ dần lùi lại, nhường chỗ cho hy vọng và quyết tâm mãnh liệt. Vy biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình mới, một hành trình mà cô sẽ tự tay kiến tạo.
Vy lập tức hồi đáp, tay run run vì xúc động. Cô dành cả buổi chiều để chuẩn bị cho cuộc phỏng vấn, lựa chọn trang phục, ôn lại kiến thức chuyên ngành và tìm hiểu kỹ hơn về triết lý thiết kế của Giáo sư Lyon.
Cùng lúc đó, tại một góc khác của thành phố, Lâu Hiên đang ngồi trước màn hình máy tính, ánh mắt dán chặt vào danh sách các cuộc gọi nhỡ và tin nhắn chưa đọc. Công việc khởi nghiệp của anh ta đang gặp vô vàn khó khăn, áp lực từ mọi phía đè nặng lên vai. Bỗng nhiên, một cái tên quen thuộc hiện lên: Trần Linh. Lâu Hiên nhíu mày, nhưng vẫn nhấp vào nút gọi.
“Alo Linh à, có chuyện gì vậy?”
Giọng Trần Linh đầy vẻ hốt hoảng. “Hiên ơi, nó… nó chết rồi. Mèo của em… nó chết rồi.”
Lâu Hiên im lặng, đôi mắt lướt qua những tài liệu công việc dang dở. Anh ta biết Trần Linh rất yêu quý con mèo đó, và cô nàng này vốn có tiền sử về các vấn đề tâm lý. “Anh biết rồi. Em ổn chứ?”
“Em… em không biết nữa. Em sợ lắm, Hiên ạ. Em sợ nó sẽ… tái phát.” Giọng Trần Linh nghẹn lại.
Lâu Hiên thở dài. Anh ta cảm thấy phiền phức, nhưng biết mình không thể bỏ mặc Trần Linh lúc này. “Được rồi, anh sẽ đến ngay.”
Vài ngày sau, Vy nhận được một email khác từ thư ký Giáo sư Lyon. Buổi phỏng vấn đã thành công mỹ mãn. Giáo sư rất ấn tượng với kiến thức, sự sáng tạo và đặc biệt là quyết tâm của Vy. Ông đích thân mời cô tham gia chương trình học bổng danh giá tại Bắc Âu.
Vy đọc đi đọc lại email, trái tim cô như vỡ òa. Cô lập tức gọi cho bố mẹ. Cuộc nói chuyện kéo dài hàng giờ, nước mắt và nụ cười xen lẫn. Bố mẹ cô không giấu nổi niềm tự hào và hạnh phúc. Họ đã luôn tin tưởng vào khả năng của con gái, và giờ đây, ước mơ của cô đã gần kề.
Trong khi đó, Lâu Hiên vẫn đang vật lộn với công việc và những rắc rối mà Trần Linh gây ra. Anh ta nhận thấy Vy ngày càng có nhiều thời gian dành cho việc học hành, những cuộc gọi liên quan đến du học ngày càng dày đặc.
Một buổi tối, khi Vy đang say sưa nghiên cứu tài liệu, Lâu Hiên lẳng lặng đi ngang qua phòng. Anh ta nhìn thấy Vy cắm cúi vào đống giấy tờ, bên cạnh là những email về các trường đại học ở Bắc Âu. Anh ta khẽ lầm bầm, giọng nói mang theo vẻ tò mò pha lẫn sự khó chịu: “Em lại định làm gì thế?”
Ánh mắt Lâu Hiên hiện lên một tia phức tạp. Anh ta cảm thấy Vy đang dần trở nên độc lập, ngày càng xa rời tầm kiểm soát của mình. Sự thành công và hoài bão của cô khiến anh ta vừa ngưỡng mộ, vừa bất an, một cảm giác quen thuộc của sự mất mát dần len lỏi. Anh ta siết chặt bàn tay, cố gắng che giấu đi nỗi bất an đang dâng trào.
Vy vội vàng cầm điện thoại lên, tay cô vẫn còn run nhẹ vì xúc động. Cô hít một hơi sâu, rồi nhấn nút gọi cho số quen thuộc ở Bắc Âu.
“Alo, con nghe đây bố mẹ ơi!” Giọng Vy cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng vẫn không giấu được sự phấn khích.
Đầu dây bên kia, giọng bố cô vang lên đầy tự hào và vui mừng. “Vy à! Con gái yêu của bố! Bố mẹ đã nhận được tin rồi. Con làm tốt lắm! Bố biết con sẽ không làm bố mẹ thất vọng mà!”
Mẹ Vy cũng xen vào, giọng đầy trìu mến: “Con gái của mẹ! Mẹ mừng quá! Tuyệt vời lắm con ạ!”
Vy mỉm cười, nhìn ra ngoài cửa sổ nơi bầu trời đêm đang dần buông xuống. Cô cảm nhận rõ ràng tình yêu thương vô bờ bến và niềm tin mãnh liệt mà bố mẹ dành cho mình. Những lời động viên đó như tiếp thêm sức mạnh, củng cố thêm quyết tâm trong cô. Cô sẽ không phụ lòng mong mỏi của gia đình. Cô sẽ chứng minh cho họ thấy, cô đủ sức vươn tới những đỉnh cao mới.
Trong khi đó, Lâu Hiên vẫn đang chìm đắm trong mớ công việc và những lo toan của cuộc sống. Anh ta liếc nhìn Vy, thấy cô đang mải mê với màn hình điện thoại, gương mặt rạng ngời. Một thoáng ghen tị len lỏi trong anh. Anh ta biết Vy đang có những bước tiến lớn, nhưng thay vì vui mừng, anh ta lại cảm thấy một sự bất an mơ hồ. Cô càng thành công, cô càng rời xa anh. Anh ta siết chặt bàn tay, cố gắng đè nén cảm giác trống rỗng đang dần bao trùm.
Vy ngắt cuộc gọi, ánh mắt cô vẫn dõi theo màn hình điện thoại, nơi hình ảnh bố mẹ cô còn hiện hữu. Hạnh phúc dâng trào trong cô, nhưng nó nhanh chóng bị lu mờ bởi một cảm giác quen thuộc, lạnh lẽo. Cô liếc nhìn Lâu Hiên, anh ta vẫn đang chăm chú vào chiếc laptop, biểu cảm cau có. Vy thở dài, quay lưng lại, cố gắng xua đi những suy nghĩ không tên.
Chiều hôm đó, Lâu Hiên bước vào phòng Vy, tay cầm một hộp bánh ngọt và ly trà sữa trân châu. Anh ta đặt chúng xuống bàn, rồi ngồi xuống cạnh giường, nhìn Vy với ánh mắt dò hỏi.
LÂU HIÊN
(Giọng cố tỏ ra ân cần)
Hôm nay em thấy thế nào rồi? Anh có mua món em thích này. Anh còn muốn hỏi, có chuyện gì khiến em không vui không? Anh vẫn ở đây mà.
Vy chỉ khẽ gật đầu, không quay lại nhìn anh. Cô kéo tấm chăn lên cao hơn một chút, tạo thêm khoảng cách.
VY
(Giọng đều đều, không cảm xúc)
Em ổn. Cảm ơn anh.
Lâu Hiên nhíu mày, sự ân cần ban đầu vụt tắt, thay vào đó là vẻ bối rối và cả một chút tức giận ngấm ngầm. Anh ta nhìn Vy chằm chằm, cố gắng tìm kiếm một tia ấm áp nào đó từ cô.
LÂU HIÊN
(Giọng bắt đầu xen lẫn sự bất lực)
Vy à… Chẳng phải chúng ta đã rất hạnh phúc sao? Chúng ta đã cùng nhau trải qua biết bao nhiêu chuyện. Tại sao… tại sao em lại thay đổi như vậy? Anh không hiểu… Em có thể nói cho anh biết được không?
Vy cuối cùng cũng quay lại nhìn Lâu Hiên, đôi mắt cô trong veo, nhưng lạnh lẽo. Cô thấy rõ sự hoang mang trong mắt anh, nhưng trái tim cô đã đóng băng từ lâu. Bức ảnh của Trần Linh trên bãi cát dưới ánh hoàng hôn, hai bàn tay nắm chặt, vẫn ám ảnh trong tâm trí cô. Cô đã nhìn thấy nó, đã cảm nhận được nó.
VY
(Giọng điềm tĩnh đến đáng sợ)
Em vẫn là em. Có lẽ, anh mới là người đã thay đổi.
Lâu Hiên sững sờ, lời nói của Vy như một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt anh. Anh ta định mở miệng phản bác, nhưng rồi lại ngập ngừng. Anh ta nhìn thấy sự kiên định trong đôi mắt Vy, một bức tường vô hình đã dựng lên giữa hai người, và anh ta biết, mình không thể nào vượt qua được nó lúc này. Anh ta chỉ còn biết nhìn Vy, trong im lặng đầy bế tắc, trong khi Vy vẫn giữ vững khoảng cách, kiên quyết không để trái tim mình mềm lòng thêm một lần nữa.
Lâu Hiên nhìn Vy, lời nói của cô khiến anh ta sững sờ. Anh ta định phản bác nhưng rồi lại thôi, nhận ra khoảng cách vô hình đã được dựng lên. Anh ta chỉ biết nhìn Vy trong im lặng. Vy vẫn giữ vững khoảng cách, không để trái tim mềm lòng.
Cùng lúc đó, ở một góc thành phố khác, điện thoại của Vy reo lên. Cô nhìn tên hiển thị: “Con gái dì 8B”. Vy khẽ mỉm cười rồi nhấc máy.
VY
(Giọng hơi yếu nhưng vẫn cố gắng tươi tắn)
Alo? Chị con đây.
CON GÁI DÌ GIƯỜNG BÊN
(Giọng vui vẻ, nhiệt tình)
Dạ, chị Vy ạ? Em gọi hỏi thăm chị. Chị xuất viện rồi ạ?
VY
Ừ, chị mới ra viện mấy hôm nay. Vẫn còn hơi mệt.
CON GÁI DÌ GIƯỜNG BÊN
Ôi, chị vất vả quá. Em đã bảo mẹ em rồi mà, chị cứ lo cho người khác. Dạo này chị thấy sao rồi? Cái vụ phẫu thuật viêm ruột thừa đó…
VY
(Thở dài nhẹ)
Nó… nó làm chị suy nghĩ nhiều. Mấy hôm nằm viện, nhìn mọi thứ trôi qua, rồi lại nghĩ về ước mơ của mình… Chị quyết định rồi.
CON GÁI DÌ GIƯỜNG BÊN
Chị quyết định gì ạ?
VY
Chị sẽ theo đuổi việc du học. Chị muốn sang Bắc Âu, học thêm về kiến trúc. Bố mẹ chị ở đó cũng động viên nhiều lắm.
CON GÁI DÌ GIƯỜNG BÊN
(Hào hứng)
Tuyệt vời quá chị ơi! Em ủng hộ chị hết mình luôn! Đúng rồi chị, phụ nữ là phải sống cho mình chứ! Đừng vì ai mà bỏ dở ước mơ của mình. Bố mẹ chị chắc cũng vui lắm.
Vy cảm thấy lòng mình ấm áp hẳn lên. Lời động viên của con gái dì giường bên như liều thuốc tinh thần. Cô biết Lâu Hiên đã hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời cô, ít nhất là trong mối quan hệ này. Những gì xảy ra ở bệnh viện, những tin nhắn mập mờ, và cái ngày Lâu Hiên biến mất khi cô sốt cao, tất cả đều đã khiến cô nhận ra một sự thật phũ phàng. Nhưng giờ đây, với sự động viên của người thân, và cả những lời khuyên của dì giường bên trước đây về tầm quan trọng của gia đình, Vy tin rằng cô có thể tự mình bước tiếp. Bố mẹ cô ở Bắc Âu, Giáo sư Lyon và cơ hội sự nghiệp ở đó, tất cả đang chờ đợi cô. Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười thật lòng, xua đi bóng tối còn vương vấn.
Vy khẽ mỉm cười, một nụ cười thật lòng, xua đi bóng tối còn vương vấn. Cô gác máy, đôi mắt nhìn ra khung cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai len lỏi. Bố mẹ ở Bắc Âu, Giáo sư Lyon và cơ hội sự nghiệp ở đó, tất cả đang chờ đợi cô. Cô quyết định sẽ không lãng phí thêm một giây phút nào nữa. Vy đứng dậy, dọn dẹp căn phòng gọn gàng. Cô mở chiếc laptop cá nhân, bắt đầu lên kế hoạch cho tương lai.
Trong lúc Vy đi vắng, Lâu Hiên lấy cớ tìm lại chiếc ví bỏ quên, lẻn vào căn hộ. Anh ta lướt mắt khắp căn phòng, tìm kiếm thứ gì đó. Cuối cùng, ánh mắt anh ta dừng lại trên bàn làm việc của Vy. Một xấp giấy tờ bản nháp hồ sơ du học bị bỏ lại. Lâu Hiên cầm lên, tim đập thình thịch. Từng dòng chữ hiện ra trước mắt anh ta: “Học tiếp ở Bắc Âu… Giáo sư Lyon… Chương trình Thạc sĩ Kiến trúc”.
Ánh mắt Lâu Hiên đầy kinh ngạc, rồi nhanh chóng chuyển sang tức giận. Anh ta siết chặt tập giấy, đôi môi mấp máy lẩm bẩm: “Học tiếp ở Bắc Âu… không lẽ là thật?”. Anh ta cảm thấy một cơn tức nghẹn lại trong cổ họng. Sự phản bội, sự giấu giếm. Anh ta cảm thấy mình như một kẻ ngốc. Trong khi anh ta đang vật lộn với công việc khởi nghiệp, đang cố gắng làm mọi thứ để giữ vững mối quan hệ, thì Vy lại lên kế hoạch cho một tương lai xa vời, không có anh ta trong đó.
Lâu Hiên tức giận đập mạnh tập giấy xuống bàn. Anh ta nhớ lại cái cách Vy cứ khéo léo lảng tránh những cuộc trò chuyện về tương lai, về kế hoạch chung của hai người. Giờ đây anh ta đã hiểu. Tất cả chỉ là lời nói dối. Anh ta cười khẩy, một nụ cười đầy mỉa mai. “Thật tuyệt vời, Vy ạ,” anh ta thì thầm, giọng đầy cay đắng. “Cô đã diễn rất tốt.” Lâu Hiên quăng tập giấy lên bàn, quay người bước nhanh ra khỏi căn hộ, bỏ lại sau lưng sự thật mà anh ta vừa khám phá. Bóng dáng Lâu Hiên khuất dần, mang theo sự nghi ngờ và giận dữ. Căn hộ bỗng trở nên tĩnh lặng, chỉ còn lại những bản nháp hồ sơ du học và một bí mật vừa được phơi bày.
Vy bước vào căn hộ, mệt mỏi nhưng lòng tràn đầy hy vọng. Tiếng chìa khóa xoay trong ổ khóa như một lời chào đón, xua tan đi không khí u ám của những ngày tháng nằm viện. Cô khẽ gọi: “Lâu Hiên?”.
Không một lời đáp.
Cô tiến sâu hơn vào nhà, ánh mắt quét qua phòng khách quen thuộc. Mọi thứ vẫn y nguyên, nhưng có gì đó không ổn. Trên bàn làm việc, tập hồ sơ du học cô đã cất kỹ giờ lại nằm ngổn ngang, những tờ giấy bị nhàu nát, như thể bị ai đó vò nát trong cơn giận dữ. Vy sững sờ. Tim cô đập loạn xạ.
Đúng lúc đó, Lâu Hiên xuất hiện từ phòng ngủ. Khuôn mặt anh ta tái mét, đôi mắt trũng sâu, ánh lên vẻ giận dữ pha lẫn sự tổn thương. Anh ta không nói gì, chỉ đứng đó, nhìn chằm chằm vào Vy, như thể đang nhìn một kẻ xa lạ.
Vy cảm nhận được bầu không khí căng thẳng bao trùm. Cô tiến lại gần, giọng run run: “Anh… anh làm gì vậy?”.
Lâu Hiên bật cười, một tiếng cười khô khốc, đầy mỉa mai. “Em làm gì vậy ư? Chẳng phải em nên là người nói cho anh biết em đang làm gì sao, Vy?”. Anh ta chỉ vào tập hồ sơ trên bàn. “Bắc Âu? Giáo sư Lyon? Du học?”.
Vy đứng chết trân. Cô không ngờ anh ta lại phát hiện ra. Lẽ ra cô nên cất nó cẩn thận hơn. “Em… em định nói với anh mà,” cô lắp bắp.
“Định nói? Khi nào thì em định nói? Khi em đã đặt chân lên máy bay rồi sao? Khi em đã hoàn toàn bỏ rơi anh rồi sao?”, Lâu Hiên gằn giọng, từng lời như những mũi dao đâm vào tim Vy. “Chẳng phải em đã nói sẽ ở lại vì anh sao? Anh đã tin em, Vy ạ. Anh đã tin em như một thằng ngốc.”
Nước mắt dâng lên trong khóe mắt Vy, nhưng cô cố gắng kìm nén. Cô nhìn thẳng vào Lâu Hiên, cố gắng giữ cho giọng nói mình vững vàng. “Em xin lỗi vì đã giấu anh. Nhưng kế hoạch này… nó rất quan trọng với em. Anh cũng biết em luôn ước mơ trở thành một kiến trúc sư giỏi mà.”
“Ước mơ? Vậy còn anh thì sao? Anh không phải là ước mơ của em à?”, Lâu Hiên tiến lại gần, giọng anh ta đầy van xin nhưng lại pha lẫn sự đe dọa ngầm. “Anh đã cố gắng hết sức cho công việc khởi nghiệp của mình. Em biết nó khó khăn thế nào. Em đã hứa sẽ ở bên cạnh anh, cùng anh vượt qua mọi thứ.”
Vy lắc đầu, cô không thể để bản thân bị lung lay thêm nữa. “Em biết. Và em đã luôn ở bên anh, Lâu Hiên. Nhưng giờ đây, em cần phải đi. Em cần phải làm điều này cho bản thân mình.”
“Vì bản thân mình? Vậy còn anh, em vứt bỏ anh đi sao?”, Lâu Hiên gầm lên, sự tức giận bùng phát. Anh ta nắm lấy cánh tay Vy, lực siết chặt khiến cô nhăn mặt. “Em có còn yêu anh không? Hay tất cả chỉ là lời nói dối?”.
Vy cố gắng gỡ tay anh ta ra. “Đừng làm vậy, Lâu Hiên. Anh đang làm em đau đấy.” Cô nhìn thẳng vào mắt anh ta, giọng kiên quyết. “Em yêu anh. Nhưng tình yêu không thể giữ chân em ở lại khi em biết mình có một tương lai tươi sáng hơn ở phía trước. Em cần phát triển bản thân, anh hiểu chứ?”
Lâu Hiên nhìn Vy, đôi mắt anh ta đầy sự giằng xé. Anh ta nhìn thấy sự kiên định trong mắt cô, thứ mà trước đây anh ta chưa từng thấy. Sự tuyệt vọng dâng lên, anh ta biết mình đã đánh mất cô rồi. Anh ta buông tay Vy ra, lùi lại một bước, vẻ mặt trở nên lạnh lẽo.
“Tốt thôi. Em cứ đi đi. Em cứ theo đuổi cái gọi là ‘tương lai’ của em đi. Nhưng đừng bao giờ quay lại tìm anh.” Anh ta nói với giọng đầy cay đắng, sau đó quay lưng bước nhanh về phía cửa.
Vy đứng đó, nhìn theo bóng lưng anh ta khuất dần. Một giọt nước mắt lăn dài trên má cô. Cô biết, cuộc đối đầu này đã kết thúc một chương trong cuộc đời mình, và một chương mới đầy thử thách đang chờ đợi phía trước.
Vy đứng lặng giữa căn hộ vắng lặng. Lâu Hiên đã đi. Tiếng cửa đóng sập lại vẫn còn vang vọng trong không gian, như một lời tuyên bố dứt khoát về sự kết thúc. Cô nhìn quanh, mọi thứ vẫn còn nguyên vẹn, chỉ có sự trống rỗng của Lâu Hiên là hiện hữu rõ rệt nhất. Nước mắt cuối cùng cũng tuôn rơi, nhưng không còn là sự đau khổ tột cùng, mà là một nỗi buồn man mác, pha lẫn sự nhẹ nhõm kỳ lạ. Cô đã giải thoát cho cả hai.
Trong những ngày tháng nằm viện một mình, khi cơn sốt hành hạ và nỗi cô đơn bủa vây, Vy đã suy nghĩ rất nhiều. Cô nhìn thấy dì giường bên cạnh, người phụ nữ đã trải qua bao biến cố trong đời nhưng vẫn luôn có người chồng tào khang bên cạnh, có con gái hiếu thảo thường xuyên lui tới. Họ quan tâm, chăm sóc nhau, cùng nhau đối mặt với bệnh tật. Đó là hình ảnh của một gia đình, một chỗ dựa vững chắc mà cô luôn mong ước, nhưng lại không bao giờ tìm thấy ở Lâu Hiên.
Cô nhớ lại những lần mình ốm đau, Lâu Hiên luôn viện cớ công việc bận rộn, hoặc đơn giản là thờ ơ. Lần tái phát viêm ruột thừa này cũng vậy, anh ta không hề có mặt. Thay vào đó, cô nhận được tin nhắn của Trần Linh thông báo về việc “mèo cưng” của cô ta bị bệnh nặng, và Lâu Hiên đã “cần thiết phải ở bên cạnh an ủi cô ấy”. Lúc đó, Vy đã cảm thấy một sự lạnh lẽo lan tỏa trong tim.
Những bức ảnh trên mạng xã hội càng làm rõ thêm sự thật. Trần Linh đăng ảnh hai người nắm tay nhau trên bãi cát dưới ánh hoàng hôn, với dòng trạng thái đầy ẩn ý về “người tri kỷ”. Lâu Hiên không giải thích, không một lời biện minh. Anh ta chọn cách chiến tranh lạnh, bỏ mặc cô một mình đối mặt với bệnh tật và sự phản bội.
Vy hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi những hình ảnh ám ảnh. Cô bước lại bàn làm việc, nơi tập hồ sơ du học của mình từng nằm đó. Giờ đây, nó đã trở lại vị trí cũ, ngay ngắn và gọn gàng. Cô cầm lấy chiếc phong bì dày cộp, bên trong là thư mời nhập học từ trường đại học danh tiếng ở Bắc Âu, là ước mơ mà cô đã ấp ủ từ rất lâu.
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh đèn thành phố nhấp nháy trong đêm. Lâu Hiên đã chọn thế giới của anh ta, nơi công việc khởi nghiệp và Trần Linh. Còn cô, cô sẽ chọn thế giới của riêng mình, nơi có những chân trời mới và ước mơ về kiến trúc.
Vy mỉm cười. Lần này, nụ cười của cô thật sự thanh thản. Cô không cần một người bạn trai chỉ biết ưu tiên người khác, không cần một người yêu coi cô là gánh nặng. Cô cần một người đồng hành, một người có thể cùng cô chia sẻ hành trình chinh phục ước mơ, cùng cô xây dựng một tương lai vững chắc. Và người đó, chắc chắn không phải là Lâu Hiên.
Cô khẽ nói, như tự nói với chính mình: “Em cần một người đồng hành, chứ không phải một gánh nặng.”
Giọng nói của cô vang lên trong căn phòng trống, nghe thật rõ ràng và kiên định. Những lời này, không chỉ là lời chia tay Lâu Hiên, mà còn là lời tuyên ngôn về sự độc lập và quyết tâm của Vy. Cô cảm thấy một nguồn năng lượng mới trào dâng trong mình, sẵn sàng bước tiếp trên con đường đã chọn, dù phía trước có bao nhiêu thử thách.
Vy đứng lặng giữa căn hộ vắng lặng. Lâu Hiên đã đi. Tiếng cửa đóng sập lại vẫn còn vang vọng trong không gian, như một lời tuyên bố dứt khoát về sự kết thúc. Cô nhìn quanh, mọi thứ vẫn còn nguyên vẹn, chỉ có sự trống rỗng của Lâu Hiên là hiện hữu rõ rệt nhất. Nước mắt cuối cùng cũng tuôn rơi, nhưng không còn là sự đau khổ tột cùng, mà là một nỗi buồn man mác, pha lẫn sự nhẹ nhõm kỳ lạ. Cô đã giải thoát cho cả hai.
Trong những ngày tháng nằm viện một mình, khi cơn sốt hành hạ và nỗi cô đơn bủa vây, Vy đã suy nghĩ rất nhiều. Cô nhìn thấy dì giường bên cạnh, người phụ nữ đã trải qua bao biến cố trong đời nhưng vẫn luôn có người chồng tào khang bên cạnh, có con gái hiếu thảo thường xuyên lui tới. Họ quan tâm, chăm sóc nhau, cùng nhau đối mặt với bệnh tật. Đó là hình ảnh của một gia đình, một chỗ dựa vững chắc mà cô luôn mong ước, nhưng lại không bao giờ tìm thấy ở Lâu Hiên.
Cô nhớ lại những lần mình ốm đau, Lâu Hiên luôn viện cớ công việc bận rộn, hoặc đơn giản là thờ ơ. Lần tái phát viêm ruột thừa này cũng vậy, anh ta không hề có mặt. Thay vào đó, cô nhận được tin nhắn của Trần Linh thông báo về việc “mèo cưng” của cô ta bị bệnh nặng, và Lâu Hiên đã “cần thiết phải ở bên cạnh an ủi cô ấy”. Lúc đó, Vy đã cảm thấy một sự lạnh lẽo lan tỏa trong tim.
Những bức ảnh trên mạng xã hội càng làm rõ thêm sự thật. Trần Linh đăng ảnh hai người nắm tay nhau trên bãi cát dưới ánh hoàng hôn, với dòng trạng thái đầy ẩn ý về “người tri kỷ”. Lâu Hiên không giải thích, không một lời biện minh. Anh ta chọn cách chiến tranh lạnh, bỏ mặc cô một mình đối mặt với bệnh tật và sự phản bội.
Vy hít một hơi thật sâu, cố gắng xua đi những hình ảnh ám ảnh. Cô bước lại bàn làm việc, nơi tập hồ sơ du học của mình từng nằm đó. Giờ đây, nó đã trở lại vị trí cũ, ngay ngắn và gọn gàng. Cô cầm lấy chiếc phong bì dày cộp, bên trong là thư mời nhập học từ trường đại học danh tiếng ở Bắc Âu, là ước mơ mà cô đã ấp ủ từ rất lâu.
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh đèn thành phố nhấp nháy trong đêm. Lâu Hiên đã chọn thế giới của anh ta, nơi công việc khởi nghiệp và Trần Linh. Còn cô, cô sẽ chọn thế giới của riêng mình, nơi có những chân trời mới và ước mơ về kiến trúc.
Vy mỉm cười. Lần này, nụ cười của cô thật sự thanh thản. Cô không cần một người bạn trai chỉ biết ưu tiên người khác, không cần một người yêu coi cô là gánh nặng. Cô cần một người đồng hành, một người có thể cùng cô chia sẻ hành trình chinh phục ước mơ, cùng cô xây dựng một tương lai vững chắc. Và người đó, chắc chắn không phải là Lâu Hiên.
Cô khẽ nói, như tự nói với chính mình: “Em cần một người đồng hành, chứ không phải một gánh nặng.”
Giọng nói của cô vang lên trong căn phòng trống, nghe thật rõ ràng và kiên định. Những lời này, không chỉ là lời chia tay Lâu Hiên, mà còn là lời tuyên ngôn về sự độc lập và quyết tâm của Vy. Cô cảm thấy một nguồn năng lượng mới trào dâng trong mình, sẵn sàng bước tiếp trên con đường đã chọn, dù phía trước có bao nhiêu thử thách.
Vy đưa tay chạm vào bức ảnh chụp cô cùng bố mẹ ở Bắc Âu. Giọng nói trầm ấm của bố cô vang lên trong tâm trí: “Con gái à, dù đi đâu, làm gì, gia đình vẫn luôn là điểm tựa vững chắc nhất.” Nước mắt cô lại trào ra, nhưng lần này là giọt nước mắt của sự cảm động và quyết tâm. Cô nhìn về phía chiếc vali đang đặt ở góc phòng, bên trong đã chất đầy quần áo và những vật dụng cần thiết cho một hành trình mới. Cô biết, hành trình sắp tới sẽ không hề dễ dàng, nhưng cô tin mình có đủ bản lĩnh để đối mặt với mọi khó khăn.
Ánh mắt cô dừng lại trên bức ảnh chụp mình và Lâu Hiên trong một lần đi du lịch, lúc đó cả hai còn rất hạnh phúc. Cô thoáng mỉm cười buồn, rồi cầm lấy bức ảnh, đặt nó vào hộp kỷ niệm, khép lại một chương đã qua.
Vy quay lại nhìn căn hộ, nơi từng chứa đựng biết bao kỷ niệm vui buồn cùng Lâu Hiên. Giờ đây, nó chỉ còn là một không gian trống rỗng, như chính trái tim cô đã từng. Nhưng cô không còn cảm thấy buồn bã hay trống rỗng nữa. Thay vào đó, là một cảm giác nhẹ nhõm và thanh thản đến lạ. Cô đã mạnh mẽ buông bỏ tất cả để theo đuổi ước mơ của mình.
Đúng lúc đó, tiếng chuông điện thoại vang lên. Vy nhìn màn hình, là tên của giáo sư Lyon. Tim cô đập nhanh hơn một chút. Cô hít sâu, rồi nhấc máy.
VY
(Giọng kiên định, hơi run)
Chào giáo sư.
GIÁO SƯ LYON (V.O.)
(Giọng trầm ấm, đầy kinh nghiệm)
Vy phải không? Tôi đã nhận được hồ sơ của em. Thật ấn tượng. Đặc biệt là phần đồ án kiến trúc về bảo tồn di sản. Em có quyết định gì về lời mời nhập học của chúng tôi chưa?
Vy nhìn ra ngoài cửa sổ, bầu trời đêm lấp lánh những vì sao. Cô mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ và đầy hy vọng.
VY
(Giọng chắc chắn)
Thưa giáo sư, em sẵn sàng. Em sẽ đến Bắc Âu.
Ngay sau cuộc gọi, Vy vội vã thu dọn những thứ còn lại. Cô dán lên cánh cửa căn hộ một tờ giấy nhỏ. Trên đó chỉ có hai dòng chữ: “Tạm biệt. Em đã đi.”
Cô mở ứng dụng gọi xe, điểm đến đã được đặt sẵn: Sân bay Quốc tế. Khi chiếc xe lăn bánh, Vy ngoái lại nhìn căn hộ lần cuối. Phía xa, ánh đèn thành phố như đang vẫy chào, hứa hẹn một tương lai mới đầy hứa hẹn. Cô biết, hành trình phía trước còn rất dài, nhưng cô đã sẵn sàng. Cô đã sẵn sàng để bay cao, bay xa, với đôi cánh của ước mơ và nghị lực của chính mình.
Vy nhìn vào điện thoại, ánh sáng từ màn hình hắt lên khuôn mặt cô, soi rõ từng giọt nước mắt đang lăn dài. Thư chấp nhận chính thức từ Giáo sư Lyon. Nền kiến trúc danh tiếng ở Bắc Âu giờ đây đã nằm trong tầm tay. Tiếng thở phào nhẹ nhõm, pha lẫn chút xúc động. Cô vội vã hoàn tất mọi thủ tục nhập học, mọi giấy tờ liên quan đến visa đều được cô xử lý một cách nhanh chóng, dứt khoát.
Trong căn phòng vắng, Vy bắt đầu sắp xếp hành lý. Chiếc vali cũ kỹ được mở ra, từng món đồ được gấp gọn gàng. Những cuốn sách về kiến trúc, những bản vẽ phác thảo, và cả những kỷ vật nhỏ nhặt. Mỗi món đồ đều mang theo một câu chuyện, một ước mơ. Cô mỉm cười, tự nhủ: “Một chương mới đã mở ra.” Lòng cô tràn đầy niềm hy vọng và sự háo hức cho tương lai tươi sáng phía trước.
Vy liếc nhìn chiếc điện thoại đặt trên bàn. Không có bất kỳ tin nhắn hay cuộc gọi nào từ Lâu Hiên. Một sự trống rỗng lạnh lẽo dâng lên trong lòng cô. Lâu Hiên, người từng là cả thế giới của cô, giờ đây lại xa lạ đến vậy. Anh ta đã chọn Trần Linh, đã chọn con đường phản bội. Niềm đau đó đã qua đi, nhường chỗ cho sự mạnh mẽ và quyết tâm.
Cô nhìn vào tấm ảnh chụp chung với bố mẹ ở Bắc Âu. Bố cô, người luôn muốn cô nối nghiệp gia đình, người luôn ủng hộ ước mơ của cô. Mẹ cô, người luôn lo lắng cho con gái nơi xứ người. Gia đình. Đó là điểm tựa vững chắc mà cô luôn tìm kiếm. Giờ đây, cô sẽ tự mình xây dựng một tương lai, nơi cô có thể tự hào về chính mình.
Vy bước đến bên cửa sổ, nhìn ra bầu trời đêm. Những vì sao lấp lánh như những hy vọng đang chờ đợi cô. Bãi cát dưới ánh hoàng hôn, nơi Lâu Hiên và Trần Linh nắm tay nhau, giờ đây chỉ còn là ký ức phai mờ. Cô không còn đau khổ, không còn oán giận. Cô chỉ muốn bước tiếp, tiến về phía trước, nơi có những chân trời mới đang chờ đón.
Cô nắm chặt chiếc phong bì chứa thư chấp nhận, cảm nhận sức nặng của nó trong tay. Đó không chỉ là một tờ giấy, đó là chìa khóa mở ra cánh cửa tương lai, là bằng chứng cho sự kiên trì và nỗ lực của cô. Vy hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng không khí trong lành tràn vào phổi. Cô đã sẵn sàng. Sẵn sàng để đối mặt với mọi thử thách, sẵn sàng để theo đuổi ước mơ của mình.
Chiếc xe taxi đã đợi sẵn bên ngoài. Vy bước ra khỏi căn hộ, khóa cửa cẩn thận. Cô không ngoảnh lại. Quá khứ đã khép lại, tương lai đang mở ra. Cô tin mình sẽ tìm thấy hạnh phúc, tìm thấy sự bình yên, và quan trọng nhất, tìm thấy chính mình trên con đường phía trước.
Chiếc taxi lăn bánh, đưa Vy rời xa khỏi nơi từng là mái ấm. Cô không ngoảnh lại. Đèn đường lướt qua khung cửa sổ, phản chiếu những hình ảnh mờ ảo của quá khứ. Một nụ cười thoáng qua trên môi Vy, nụ cười của sự giải thoát. Cô cảm thấy nhẹ bẫng, như trút bỏ được gánh nặng ngàn cân.
Tại căn hộ, Lâu Hiên trở về trong sự mệt mỏi sau một ngày dài. Anh gọi tên Vy, nhưng chỉ nhận lại sự im lặng đáng sợ. Anh tìm thấy mảnh giấy đặt trên bàn ăn. Dòng chữ quen thuộc nhưng đầy xa lạ: “Cảm ơn vì tất cả. Chúc anh hạnh phúc.” Lâu Hiên đứng sững, trái tim như bị bóp nghẹt. Anh nhìn quanh căn phòng, mọi thứ đều còn đó, chỉ thiếu bóng dáng Vy. Anh chạy vào phòng ngủ, nơi ga trải giường vẫn còn vương mùi hương quen thuộc của cô.
Lâu Hiên ôm chầm lấy chiếc gối của Vy, cố gắng hít hà chút hơi ấm còn sót lại. Cảm giác trống rỗng, một sự trống rỗng đến tột cùng, bao trùm lấy anh. Anh hối hận, hối hận vì những lần anh coi thường tình cảm của Vy, hối hận vì đã để Trần Linh xen vào mối quan hệ của họ. Anh đã quá tin vào sự hiện diện vĩnh cửu của Vy, đã quá chủ quan nghĩ rằng cô sẽ luôn ở đó chờ đợi anh. Giờ đây, mọi thứ đã tan vỡ. Anh gọi tên Vy, giọng nói lạc đi trong tuyệt vọng. Anh chạy ra ban công, nhìn theo hướng chiếc taxi vừa khuất. Nhưng chỉ còn lại bóng đêm đặc quánh.
Trong bệnh viện, Dì giường bên vuốt ve tay Vy, ánh mắt đầy sẻ chia. “Cháu ạ, gia đình là quan trọng nhất. Đừng vì những chuyện nhỏ nhặt mà đánh mất đi những người yêu thương mình thật lòng.” Bà nói, giọng bà ấm áp và đầy khuyên bảo. Chồng dì ngồi cạnh, lặng lẽ rót nước cho bà, ánh mắt chăm sóc không rời. Hình ảnh đó khiến Vy càng thêm chua xót khi nghĩ về Lâu Hiên.
Con gái dì ghé qua, mang theo một tô canh gà nóng hổi. “Chị Vy ăn đi cho lại sức. Sắp được xuất viện rồi.” Cô bé cười tươi, đôi mắt lấp lánh. Vy mỉm cười đáp lại, lòng cảm thấy ấm áp lạ thường. Cô biết mình đã đưa ra đúng quyết định.
Sáng hôm sau, Vy chính thức xuất viện. Con gái dì giường bên giúp cô thu dọn hành lý, rồi cùng cô bắt taxi ra bến xe. Vy ngoái lại nhìn bệnh viện lần cuối. “Cảm ơn dì, cảm ơn mọi người,” cô nói khẽ. Cô lên xe, hướng về phía tương lai đang chờ đợi. Bên tai cô, tiếng thì thầm của bố mẹ ở Bắc Âu vang vọng, thôi thúc cô hãy mạnh mẽ, hãy sống vì ước mơ của chính mình. Chuyến đi này không chỉ là một hành trình mới, đó còn là sự trở về với bản thân.
Trong khoang máy bay, Vy nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những đám mây trắng xóa trôi lơ lửng. Cô hít một hơi thật sâu, không khí dường như trong lành và tinh khiết hơn hẳn. Những ngày tháng vật lộn với bệnh tật, sự phản bội và nỗi cô đơn dường như đã lùi xa. Thay vào đó, một tia hy vọng rạng ngời bắt đầu len lỏi trong tâm trí cô. Cô siết chặt tay, ánh mắt kiên định hướng về phía chân trời xa xăm. Nụ cười khe khẽ nở trên môi Vy, một nụ cười của sự giải thoát và quyết tâm.
Khoảnh khắc máy bay hạ cánh xuống sân bay Bắc Âu, trái tim Vy đập rộn ràng. Ngay khi cánh cửa khoang hành lý bật mở, cô đã nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của bố mẹ mình. Họ chạy tới, dang rộng vòng tay ôm chầm lấy cô. Cái ôm thật chặt, ấm áp và đầy yêu thương. Vy vùi mặt vào lòng mẹ, cảm nhận hơi ấm và sự an toàn lan tỏa khắp cơ thể.
Bố Vy, với nụ cười hiền hậu, vỗ nhẹ lên vai cô. “Chào mừng con trở về nhà, con gái yêu!” Giọng ông vang lên đầy trìu mến, chạm đến tận đáy lòng Vy. Bà nhìn quanh, hít hà bầu không khí trong lành của vùng đất mới. Ánh nắng ban mai dịu nhẹ chiếu xuống, bao phủ lên cảnh vật một vẻ đẹp thanh bình. Cô biết, đây là nơi cô thuộc về. Đây là khởi đầu mới.
Căn nhà nhỏ ấm cúng ở Bắc Âu đón chào Vy bằng sự giản dị và thân thương. Bố mẹ cô đã chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ cho cô. Căn phòng riêng của cô được trang trí với những bức tranh kiến trúc và những cuốn sách chuyên ngành. Bố mẹ Vy hiểu rõ niềm đam mê và ước mơ của con gái. Ông bà luôn ủng hộ cô theo đuổi con đường mình đã chọn, ngay cả khi điều đó có nghĩa là cô phải đối mặt với những khó khăn.
Vy bắt đầu cuộc sống mới tại Bắc Âu. Cô dành nhiều thời gian nghiên cứu và liên hệ với Giáo sư Lyon, bậc thầy trong ngành kiến trúc mà cô luôn ngưỡng mộ. Cô đặt mục tiêu rõ ràng: học tập, nâng cao kiến thức và xây dựng sự nghiệp vững chắc tại đây. Những tin nhắn cũ từ Lâu Hiên thỉnh thoảng vẫn hiện lên, nhưng Vy đã chọn cách bỏ qua. Cô biết mình đã đi đúng hướng, đã tìm lại được giá trị bản thân và không còn muốn vướng bận vào những mối quan hệ độc hại.
Một buổi chiều, khi Vy đang ngồi đọc sách, cô nhận được cuộc gọi video từ mẹ. Trên màn hình, khuôn mặt mẹ cô hiện lên, rạng rỡ và đầy yêu thương. “Vy à, con dạo này thế nào? Đã quen với cuộc sống mới chưa?” Bà hỏi han ân cần.
“Con vẫn ổn ạ,” Vy mỉm cười. “Mọi thứ ở đây thật tuyệt vời, mẹ ạ. Con cảm thấy mình đang tìm lại được chính mình.”
“Tốt lắm con gái,” mẹ cô nói. “Nhớ giữ gìn sức khỏe nhé. Bố mẹ luôn ở đây ủng hộ con.”
Cuộc trò chuyện kết thúc, Vy nhìn ra cửa sổ. Hoàng hôn đang buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời. Cô nhớ lại bức ảnh bãi cát dưới ánh hoàng hôn mà Trần Linh từng đăng tải, nơi Lâu Hiên và cô ta nắm tay nhau. Một cảm giác nhẹ nhõm trào dâng. Cô đã thoát ra khỏi bóng tối đó. Cô đã tìm thấy ánh sáng của riêng mình. Cuộc sống ở Bắc Âu đầy hứa hẹn, và Vy sẵn sàng đón nhận mọi thử thách để theo đuổi ước mơ kiến trúc sư danh tiếng. Cô hít thở sâu, không khí trong lành thấm vào lồng ngực, mang theo mùi hương của hy vọng và tương lai rạng rỡ.
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*

