Mở túi hàng hiệu em chồng gửi, chị dâu rùng mình trước sự thật kinh hoàng…

Em chồng mang đến một chiếc túi hàng hiệu nhờ tôi cất hộ. Tôi cứ nghĩ bên trong chỉ là đồ dùng cá nhân, nhưng khi mở ra, thứ xuất hiện bên trong đã khiến tôi r:ù:ng mình k:inh h:ãi
Tối cuối tuần ấy, ánh đèn vàng vọt từ con hẻm nhỏ hắt vào phòng khách nhà tôi, tạo nên những vệt sáng lờ mờ trên sàn gỗ. Tôi đang ngồi gấp quần áo, tiếng tivi vọng đều đều, bỗng giật mình khi cánh cửa bật mở. H., em chồng tôi, lao vào nhà với vẻ mặt hớt hải, hơi thở hổn hển như vừa chạy đua marathon.
Trên tay nó ôm khư khư một chiếc túi xách hàng hiệu màu kem, còn nguyên mác và trông rất sang trọng. Tôi chưa kịp hỏi han, nó đã dúi chiếc túi vào tay tôi, mắt đảo quanh như sợ ai đó đang theo dõi. “Chị ơi, cho em gửi tạm túi này ở nhà chị mấy hôm nhé. Mai kia em sẽ sang lấy, chị đừng mở ra nhé, đồ quan trọng lắm,” H. nói nhanh, giọng đứt quãng vì mệt.
Tôi nhìn em, thấy nó vội vã đến là lạ. Gương mặt thanh tú thường ngày rạng rỡ nụ cười nay lại đầy vẻ lo lắng, đôi mắt đen láy ẩn chứa điều gì đó nặng trĩu. Tôi chỉ ừ một tiếng, bụng nghĩ chắc nó mua được món đồ đắt tiền mà sợ bố mẹ biết sẽ la mắng, nên mới tìm đến nhà anh trai để “lánh nạn” vài bữa.
Đặt chiếc túi vào góc tủ quần áo trong phòng ngủ, tôi định bụng sẽ chẳng bao giờ động tới. Tôi vốn là người tôn trọng sự riêng tư, và lời dặn “đừng mở ra nhé” của H. cứ văng vẳng bên tai. Nhưng rồi, ánh mắt tôi cứ vô thức dán vào chiếc túi mỗi khi đi ngang qua. Nó nằm đó, im lìm, nhưng lại khuấy động một sự tò mò không tên trong lòng tôi.
Càng nhìn, tôi càng thấy có điều gì đó không ổn. Chiếc túi này, tôi nhớ mình từng thấy quảng cáo trên mạng, thuộc phiên bản giới hạn, giá trị đến mấy chục triệu đồng. Mức lương văn phòng của H. làm sao có thể chi trả cho một món đồ xa xỉ như vậy mà không chút đắn đo? Suy nghĩ ấy cứ quẩn quanh, gặm nhấm sự bình yên trong tôi.
Một nỗi lo lắng mơ hồ len lỏi, không biết H. có đang vướng vào chuyện gì sai trái không. Cuối cùng, sự tò mò và lo lắng đã chiến thắng nguyên tắc của tôi. Tôi lén lút mở tủ, tay r:un r:un chạm vào chiếc túi mềm mại. Hít một hơi thật sâu, tôi kéo khóa. Tiếng kim loại khẽ kêu trong không gian tĩnh mịch của đêm khuya.
Bên trong không phải những hóa đơn mua sắm, cũng chẳng phải đồ dùng cá nhân như tôi dự đoán. Thay vào đó là một tập ảnh in trên giấy bóng, được buộc gọn gàng bằng một sợi dây thun màu đỏ. Lòng tôi thắt lại, linh cảm có điều chẳng lành. Tay tôi r:un lên khi lật tấm ảnh đầu tiên.
ĐỌC TIẾP CÂU CHUYỆN TẠI PHẦN BÌNH LUẬN👇👇👇

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Mở túi hàng hiệu em chồng gửi, chị dâu rùng mình trước sự thật kinh hoàng…

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt