Con còn nhỏ, ở nhà chồng chưa hết cữ đã phải làm hết việc này việc kia, tôi xin bố mẹ chồng đưa con mới đẻ về nhà ngoại ít hôm, nào ngờ bố chồng chì chiết tôi đ:;iên má:;u xách quần áo về ngoại luôn, vừa ra ngoài thì nghe âm thanh độ:;ng tr;;ời từ trong nhà, chạy vội vào thì không kịp nữa rồi…
Con tôi mới lọt lòng, tôi vẫn còn ở cữ, cơ thể chưa kịp hồi phục mà đã phải nai lưng ra làm hết việc từ nấu nướng, giặt giũ đến dọn dẹp. Đêm thì thức trắng cho con bú, ngày lại gồng mình hầu hạ, chẳng khác nào kiệt quệ cả tinh thần lẫn sức lực.
Nghĩ thương thân, tôi khẽ xin bố mẹ chồng cho phép bế cháu về ngoại ít hôm để có người phụ giúp, mẹ tôi chăm, tôi đỡ cực. Thế nhưng chưa dứt lời, bố chồng đã trừng mắt, chì chiết một tràng như tát nước:
“Con dâu nhà này chưa hết cữ mà đã đòi bế con đi, thế thì mày xách quần áo về ngoại luôn đi, khỏi ở đây nữa!”
Tôi sững người, nước mắt lưng tròng, ôm con lủi thủi thu dọn vài bộ đồ. Vừa bước ra khỏi cổng chưa đầy chục bước, thì bất chợt một tiếng động chát chúa, rung chuyển cả căn nhà phía sau vang lên. Cả xóm hốt hoảng chạy ra.
Tim tôi thắt lại, tôi vội vàng bế con lao ngược trở vào. Cảnh tượng trước mắt khiến tôi chân mềm nhũn, suýt ngã quỵ… 👇👇
Nàng dâu Lan ôm chặt đứa con sơ sinh, đôi mắt kinh hoàng nhìn vào bên trong. Cả căn nhà chồng giờ đây đã biến thành một đống đổ nát ngổn ngang. Một góc tường lớn đổ sập hoàn toàn, để lộ những viên gạch vỡ vụn, sắt thép hoen gỉ trơ ra. Gạch đá vương vãi khắp nơi, bụi trắng xóa cuộn lên mù mịt, che mờ cả không gian. Đồ đạc trong nhà đổ nghiêng ngả, chiếc bàn gỗ gãy chân, những mảnh vỡ của đồ dùng gia đình văng tung tóe.
Tim Nàng dâu Lan đập thình thịch trong lồng ngực, âm thanh vang vọng như muốn xé toạc màng nhĩ. Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng, không chỉ vì sốc mà còn vì sợ hãi đến tột độ. Cô siết chặt đứa con bé bỏng hơn vào lòng, đôi mắt mở to vô vọng nhìn quanh, cố gắng tìm kiếm Bố chồng và Mẹ chồng giữa đống đổ nát hỗn độn kia. Liệu họ có sao không?
Từ phía sau, tiếng ồn ào của Hàng xóm đang chạy đến, những tiếng kêu “Trời ơi!”, “Có chuyện gì thế này?” vang lên càng làm không khí thêm phần hỗn loạn. Nàng dâu Lan cảm thấy lồng ngực mình nghẹt thở, đầu óc cô quay cuồng trong vô vàn câu hỏi và nỗi lo sợ hãi hùng.
Đúng như Nàng dâu Lan dự đoán, chỉ trong vài giây, một người hàng xóm trung niên, khuôn mặt thất thần, hớt hải chạy đến Cổng nhà. Ông ta há hốc mồm, đôi mắt trợn ngược, run rẩy chỉ thẳng vào đống đổ nát ngổn ngang. Sau ông, một người phụ nữ lớn tuổi hơn, có vẻ là hàng xóm sát vách, cũng vừa chạy tới, bà ta lập tức hét lên một tiếng thất thanh, xé toạc không khí tang tóc: “Trời ơi, cái gì thế này? Có ai ở trong không?”.
Tiếng hét của bà ta như một nhát dao đâm thẳng vào nỗi sợ hãi tột cùng của Nàng dâu Lan. Cô cảm thấy một luồng khí lạnh buốt chạy dọc sống lưng, từ gáy xuống tận gót chân. Mồ hôi lạnh túa ra như tắm, thấm ướt cả lưng áo dù trời không hề nóng. Toàn thân Nàng dâu Lan run rẩy không kiểm soát, bàn tay siết chặt đứa con nhỏ bé trong lòng đến mức các khớp xương trắng bệch. Nỗi hoảng loạn giờ đây đã lên đến đỉnh điểm, làm đầu óc cô quay cuồng, không còn suy nghĩ được bất cứ điều gì khác ngoài hai chữ: Bố chồng, Mẹ chồng. Họ đang ở đâu? Liệu có còn sống sót không?
Nàng dâu Lan không thể đứng yên thêm một giây phút nào nữa. Đôi chân cô, vốn đã mềm nhũn và run rẩy vì vừa sinh nở chưa lâu, giờ đây như được tiếp thêm một nguồn năng lượng khủng khiếp từ nỗi sợ hãi tột cùng. Cô bất chấp những viên gạch vỡ vụn, những thanh gỗ nhọn hoắt chắn ngang lối đi, lao như điên về phía Nhà chồng. Đứa Con bé bỏng trong tay được che chắn cẩn thận, áp chặt vào ngực mẹ.
“Bố ơi! Mẹ ơi!” Tiếng gọi của Nàng dâu Lan lạc đi trong không khí đặc quánh mùi khói bụi và đổ nát. Cô không ngừng gọi, tiếng kêu xé lòng, cố gắng vượt qua từng đống vật liệu ngổn ngang. Mảnh sân quen thuộc giờ đây biến thành một bãi chiến trường, những bức tường xiêu vẹo, những mái ngói vỡ nát nằm chồng chất lên nhau. Ánh mắt tuyệt vọng của Nàng dâu Lan quét qua từng góc đổ nát, tìm kiếm bất cứ dấu hiệu nào của Bố chồng và Mẹ chồng. Từng hơi thở của cô trở nên nặng nhọc, trái tim đập thình thịch như muốn vỡ tung.
Ánh mắt Nàng dâu Lan chợt dừng lại. Giữa một góc nhà đổ nát, những thanh gỗ và ngói vỡ vụn nằm la liệt, Bố chồng hiện ra. Ông nằm bất động, khuôn mặt tái mét vì bụi và sợ hãi. Một thanh xà lớn, nặng nề đè ngang cẳng chân ông, máu đỏ tươi rỉ ra, thấm dần vào lớp xi măng xám xịt. Cảnh tượng kinh hoàng khiến Nàng dâu Lan như chết lặng. Cô đưa tay lên che miệng, cố gắng ngăn tiếng thét hoảng loạn đang chực trào. Đứa Con trong vòng tay cô cựa quậy nhẹ, như cảm nhận được sự bất an của mẹ. Từng bước chân Nàng dâu Lan run rẩy tiến lại gần. Cô khuỵu gối xuống, bất chấp những mảnh vỡ sắc nhọn dưới đất cứa vào da thịt. Nước mắt lã chã tuôn rơi, hòa cùng bụi bẩn trên má.
“Bố ơi! Bố có sao không?” Tiếng nói của Nàng dâu Lan lạc đi trong tiếng nấc nghẹn ngào, run rẩy đến tận cùng. Cô vươn tay, muốn chạm vào ông nhưng lại sợ hãi không dám, chỉ biết nhìn chằm chằm vào vết thương đang rỉ máu.
Nàng dâu Lan vẫn quỳ gối, nước mắt giàn giụa nhìn vết thương của Bố chồng. Tiếng khóc thảng thốt của cô đã vang ra tận bên ngoài. Từ phía cổng đổ nát, vài bóng người hớt hải chạy vào. Đó là mấy người Hàng xóm, mặt mày tái xanh vì lo lắng. Một người phụ nữ trung tuổi, thấy cảnh tượng hỗn loạn, vội vàng tiến đến.
“Lan ơi, đưa con đây cho tôi bế,” Hàng xóm phụ nữ nói, giọng gấp gáp.
Không chần chừ một giây, Nàng dâu Lan lập tức trao Đứa Con bé bỏng vẫn còn đang ngủ say trong vòng tay mình cho người Hàng xóm. Cô quay phắt lại, ánh mắt kiên định hướng về thanh xà đang đè nặng lên Bố chồng. Mấy người đàn ông hàng xóm khác cũng đã tới gần. Họ nhìn nhau, rồi không ai bảo ai, cùng lao vào.
“Mọi người ơi, giúp tôi với! Nặng quá!” Nàng dâu Lan kêu lên, tay bám chặt vào thanh xà, cố gắng dùng hết sức bình sinh để nhấc nó lên. Cơ thể cô còn yếu ớt sau kỳ ở cữ, nhưng lúc này, mọi đau đớn, mệt mỏi đều bị gạt sang một bên. Mồ hôi lập tức túa ra, ướt đẫm lưng áo, bám dính vào mái tóc lòa xòa. Cô cắn chặt môi, dồn hết sức lực vào cánh tay, từng thớ thịt run lên bần bật.
Thanh xà nặng trĩu, cứng nhắc không hề nhúc nhích. Máu từ chân Bố chồng vẫn không ngừng rỉ ra, thấm đẫm vạt áo ông. Nàng dâu Lan nghe tiếng Bố chồng rên rỉ yếu ớt. Trái tim cô như bị bóp nghẹt. Những lời lẽ cay nghiệt của ông, những tủi hờn mà cô phải chịu đựng, tất cả dường như tan biến hết vào khoảnh khắc này. Trong tâm trí Nàng dâu Lan lúc đó, chỉ có một suy nghĩ duy nhất: phải cứu được ông. Cô gồng mình, siết chặt tay hơn, móng tay cào vào lớp gỗ sần sùi, chỉ mong một phép màu xảy ra.
Nàng dâu Lan gồng mình, siết chặt tay hơn, móng tay cào vào lớp gỗ sần sùi, chỉ mong một phép màu xảy ra. Các Hàng xóm cũng cùng cô dồn hết sức lực, tiếng thở dốc nặng nhọc vang lên giữa đống đổ nát. Bất chợt, từ phía sau xóm, một bóng người hớt hải chạy đến, dáng vẻ xiêu vẹo đầy sợ hãi. Đó là Mẹ chồng.
Khuôn mặt bà tái mét, đôi mắt mở to kinh hoàng khi nhìn thấy cảnh tượng hỗn loạn trước mắt. Cánh cổng đổ sập, ngổn ngang gạch đá, và Bố chồng đang nằm bất động dưới thanh xà ngang nặng trĩu. Bà Mẹ chồng cứng người lại trong giây lát, như không tin vào những gì mình đang chứng kiến. Rồi một tiếng thét thất thanh xé toạc không khí.
“Ông ơi! Ông làm sao thế này?!”
Bà Mẹ chồng gào khóc thảm thiết, giọng khản đặc xen lẫn sự tuyệt vọng. Bà lao như điên dại về phía Bố chồng, quỳ sụp xuống cạnh ông, mặc kệ những mảnh vỡ và bụi bặm đang bám đầy người. Đôi tay run rẩy, bà ôm lấy đầu ông, ghì chặt vào lòng, nước mắt giàn giụa làm ướt đẫm mái tóc bạc của Bố chồng. Bà nhìn vết thương đang rỉ máu trên chân ông, rồi lại nhìn Nàng dâu Lan và những người Hàng xóm đang cố gắng vô vọng nhấc thanh xà. Sự kinh hoàng và nỗi đau khổ tột cùng bao trùm lấy bà.
Giữa tiếng khóc nức nở của Mẹ chồng và tiếng thở dốc nặng nhọc của những người Hàng xóm, Bố chồng đột nhiên khẽ cựa quậy, một tiếng rên khe khẽ thoát ra từ kẽ răng. Cả Nàng dâu Lan và bà Mẹ chồng đều sững lại, như không tin vào điều mình đang thấy. Từ từ, ông Bố chồng mở hé đôi mắt đục ngầu, khuôn mặt nhăn nhó lại vì cơn đau buốt xé từ vết thương đang rỉ máu. Ánh mắt ông chật vật tìm kiếm, rồi dừng lại ở Nàng dâu Lan, người đang đứng gần nhất, tay vẫn bám chặt vào thanh xà.
Nàng dâu Lan nhìn thẳng vào đôi mắt già nua ấy, trong lòng là một mớ cảm xúc hỗn độn: sự căm phẫn, mệt mỏi, và cả một chút bàng hoàng khó tả. Bố chồng cố gắng nhấc tay lên, những ngón tay run rẩy đưa về phía cô, như muốn chạm vào nhưng lại không còn chút sức lực nào. Giọng ông bật ra thều thào, yếu ớt đến mức gần như không nghe rõ, nhưng đủ để Nàng dâu Lan và bà Mẹ chồng nghe thấy rõ mồn một.
“Lan… con… ta… ta xin lỗi…”
Lời nói đứt quãng, xen lẫn tiếng rên khe khẽ vì đau đớn. Ánh mắt của ông Bố chồng chứa đầy sự hối hận muộn màng, một nỗi dằn vặt đang gặm nhấm tâm can ông. Nàng dâu Lan đứng bất động, từng lời xin lỗi ấy như những nhát dao cứa vào vết thương lòng cô, nhưng đồng thời cũng gieo vào cô một cảm giác khó tả, giữa sự hả hê và một nỗi chua xót. Mẹ chồng ôm chặt lấy ông, nước mắt giàn giụa, miệng không ngừng gọi tên ông trong tuyệt vọng.
Mẹ chồng ôm chặt lấy ông, nước mắt giàn giụa, miệng không ngừng gọi tên ông trong tuyệt vọng. Bố chồng run rẩy, những ngón tay yếu ớt cố gắng vươn tới Nàng dâu Lan một lần nữa, ánh mắt ông cầu khẩn. Dường như lời xin lỗi vừa rồi chưa đủ để ông thanh thản. Ông hít một hơi thật sâu, tiếng thở dốc khó nhọc xé toạc không khí căng thẳng. Nàng dâu Lan đứng bất động, trong lòng vẫn là một mớ hỗn độn, nhìn ông cố gắng thều thào.
BỐ CHỒNG
(Giọng khàn đặc, yếu ớt, ngắt quãng, xen lẫn tiếng khạc)
Ta… ta giận quá… không kiềm chế được… Con Lan… ta… ta thấy cái… cái giá sách cũ kỹ… nó cứ lung lay… làm ta ngứa mắt… ta… ta định tự tay… sửa lại… cho xong chuyện…
Ông ho sù sụ, một dòng máu nhỏ rỉ ra từ khóe miệng, khiến Mẹ chồng thảng thốt.
BỐ CHỒNG
(Cố gắng nói, sức lực dần cạn kiệt)
Ai ngờ… nó lại… lại đổ sập… kéo theo cả… cả tường nhà… Ta… ta xin lỗi… Lan… ta… ta không cố ý…
Nàng dâu Lan vẫn đứng đó, đôi mắt chớp chớp, lòng ngổn ngang những câu hỏi và sự bàng hoàng. Bố chồng khó nhọc thở dốc, từng hơi thở như cứa vào không khí. Ông cố gắng gồng mình, dồn chút sức lực cuối cùng, bàn tay run rẩy đưa về phía Nàng dâu Lan. Mẹ chồng vội đỡ lấy cánh tay ông, nước mắt lã chã, nhìn Nàng dâu Lan bằng ánh mắt đầy van lơn.
Nàng dâu Lan như bị một lực vô hình kéo lại gần. Cô từ từ cúi xuống, để Bố chồng yếu ớt nắm lấy bàn tay mình. Da thịt ông lạnh toát, nhưng lực nắm lại vô cùng chặt, như sợ Nàng dâu Lan sẽ vụt bay đi. Nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo của ông, thấm ướt tay Nàng dâu Lan. Ông nhìn thẳng vào mắt cô, trong ánh nhìn vừa có sự hối hận tột cùng, vừa có nỗi sợ hãi mất mát.
BỐ CHỒNG
(Giọng khàn đặc, yếu ớt, từng chữ như bị bóp nghẹt bởi cảm xúc)
Lan… Lan à… Ta… ta sai rồi… Ta đã quá lời… đối xử tệ bạc với con… khiến con phải khổ sở… Con mới sinh… vậy mà ta… ta lại… lại đuổi con đi…
Ông ho khan, cổ họng nghẹn lại. Nước mắt không ngừng chảy. Mẹ chồng ôm chặt lấy ông, nức nở. Nàng dâu Lan cảm thấy một luồng cảm xúc phức tạp dâng trào trong lòng. Sự giận dỗi, tủi thân bị lời xin lỗi chân thành ấy làm cho vơi bớt đi phần nào. Mọi người xung quanh đều lặng đi, không ai cầm được nước mắt trước cảnh tượng đó.
BỐ CHỒNG
(Cố nén tiếng ho, dốc hết sức lực)
Ta xin con… xin con tha thứ cho ta… Lan à…
Nàng dâu Lan nghẹn ngào nhìn Bố chồng, lòng cô quặn thắt. Từng lời xin lỗi yếu ớt của ông, từng giọt nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo ấy, như xé nát trái tim cô. Dù bị đối xử cay nghiệt, dù tủi hờn chất chồng bao ngày qua, nhưng giờ phút này, cô chỉ thấy thương xót ông. Mọi hờn giận dường như tan biến trước hình ảnh một người cha đang cận kề cái chết và ngập tràn hối hận.
NÀNG DÂU LAN
(Giọng khẽ khàng, nghèn nghẹn, nước mắt chực trào)
Bố đừng nói nữa… Bố giữ sức đi ạ… Con không sao đâu…
Nàng dâu Lan siết chặt tay ông, cảm nhận hơi lạnh toát và lực nắm yếu ớt nhưng đầy níu kéo. Cô cố gắng nén chặt những giọt nước mắt đang chực trào, không muốn mình yếu đuối thêm nữa. Mẹ chồng và những người hàng xóm xung quanh đều không thể kìm được xúc động, tất cả đều dõi theo cảnh tượng đau lòng ấy.
Bỗng từ xa, tiếng còi hú của xe cấp cứu xé tan không khí u ám, vọng lại mỗi lúc một gần hơn. Nàng dâu Lan giật mình, ngẩng đầu, đôi mắt ngấn nước nhìn về phía cổng nhà. Chiếc xe cấp cứu màu trắng với đèn ưu tiên nhấp nháy lao nhanh tới, dừng lại đột ngột trước cổng nhà. Cửa xe bật mở, hai nhân viên y tế nhanh chóng bước xuống, mang theo túi dụng cụ và cáng cứu thương.
Họ không đợi ai chỉ dẫn, lập tức tiến thẳng vào nơi Bố chồng đang nằm vật vã, vẫn còn thoi thóp trong vòng tay của Nàng dâu Lan. Một nhân viên y tế, với gương mặt đầy vẻ chuyên nghiệp và khẩn trương, cúi xuống kiểm tra mạch và huyết áp của ông. Người còn lại thoăn thoắt mở túi dụng cụ, chuẩn bị các thiết bị sơ cứu cần thiết.
NÀNG DÂU LAN
(Giọng run run, đầy lo lắng)
Bác sĩ ơi, bố… bố bị ngã rất mạnh ạ… Ông ấy…
NHÂN VIÊN Y TẾ 1
(Giọng dứt khoát, nhưng vẫn giữ bình tĩnh)
Chúng tôi là đội cấp cứu, xin mọi người nhường đường để đưa bệnh nhân đi cấp cứu ngay lập tức!
Mẹ chồng và những người Hàng xóm xung quanh, vốn đang bàng hoàng, vội vàng dãn ra, nhường lối. Nàng dâu Lan cẩn thận buông tay Bố chồng, ánh mắt vẫn không rời ông, đầy lo lắng và cầu nguyện. Các nhân viên y tế nhẹ nhàng nhưng khẩn trương di chuyển Bố chồng lên cáng, cố định ông một cách chắc chắn. Tiếng còi xe cấp cứu lại vang lên, báo hiệu sự cấp bách.
Các nhân viên y tế khẩn trương nâng cáng ra ngoài. Bố chồng nằm trên cáng, gương mặt nhợt nhạt, mồ hôi ướt đẫm. Dù yếu ớt, ánh mắt ông vẫn cố gắng lướt tìm giữa đám đông Hàng xóm, cố định lại trên gương mặt của Nàng dâu Lan.
Nàng dâu Lan đứng sững sờ cạnh cáng, đôi mắt đỏ hoe nhìn ông. Ánh mắt Bố chồng đầy sự ân hận, chất chứa bao lời muốn nói. Ông khẽ nhúc nhích bàn tay, yếu ớt cố vươn tới Nàng dâu Lan, như muốn nắm lấy tay cô thêm một lần nữa.
NÀNG DÂU LAN
(Giọng nghẹn ngào, run rẩy)
Bố…
Không suy nghĩ, Nàng dâu Lan lập tức nắm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của Bố chồng. Lòng bàn tay ông run rẩy, siết nhẹ lấy tay cô, như một lời xin lỗi, một lời nhắn nhủ không thành tiếng. Đôi môi ông mấp máy, cố gắng thốt ra điều gì đó, nhưng chỉ có những hơi thở đứt quãng bật ra, hoàn toàn vô vọng.
MẸ CHỒNG
(Lau nước mắt, giọng run run)
Ông ơi… cố gắng lên ông…
Các nhân viên y tế nhìn nhau, nét mặt đầy sốt ruột.
NHÂN VIÊN Y TẾ 1
(Giọng dứt khoát)
Chúng ta phải đi ngay lập tức! Tình trạng bệnh nhân rất nguy kịch!
Họ bắt đầu di chuyển cáng nhanh hơn về phía xe cấp cứu đang đậu sẵn. Bàn tay Bố chồng vẫn cố nắm lấy tay Nàng dâu Lan, nhưng khoảng cách dần kéo giãn. Ánh mắt ông dường như muốn khắc sâu hình ảnh cô vào tâm trí, tràn ngập sự hối hận và cầu xin. Nàng dâu Lan cũng không muốn buông, bước chân cô lảo đảo theo sau. Nhưng rồi, vì sự thúc giục của nhân viên y tế, bàn tay ông từ từ tuột khỏi tay cô, nhưng ánh mắt tuyệt vọng vẫn dõi theo Nàng dâu Lan cho đến khi ông được đưa hẳn vào trong xe. Cửa xe cấp cứu đóng sập lại, tiếng còi hú vang lên chói tai rồi nhanh chóng khuất dần vào màn đêm.
Nàng dâu Lan vẫn đứng sững sờ, đôi mắt vô hồn dõi theo chiếc xe cứu thương đang khuất dần trong màn đêm, tiếng còi hú xa dần mang theo sự sợ hãi tột cùng. Cô cảm thấy cả thế giới như đổ sụp, bàn tay vừa rồi còn nắm chặt tay Bố chồng giờ lạnh ngắt và trống rỗng.
Mẹ chồng, từ lúc nào đã đứng sát bên Nàng dâu Lan, khuôn mặt bà còn nguyên vẻ hoảng loạn, những giọt nước mắt lăn dài nhưng ánh mắt nhìn Nàng dâu Lan đã phần nào dịu lại, thay bằng sự lo lắng và một chút gì đó van nài. Bà lập tức nắm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của Nàng dâu Lan.
MẸ CHỒNG
(Giọng khản đặc, run rẩy, kéo tay Nàng dâu Lan)
Lan ơi, mình đi theo bố thôi, con đừng lo! Nhanh lên!
Nàng dâu Lan vẫn còn đang bàng hoàng, nhưng theo bản năng, cô để Mẹ chồng kéo mình đi. Mẹ chồng vội vàng lôi Nàng dâu Lan về phía chiếc xe cấp cứu mà Bố chồng vừa được đưa lên. Chiếc xe đã chạy được một đoạn, nhưng rồi lại phanh gấp, có lẽ một nhân viên y tế đã nhận ra sự hiện diện của người nhà.
Cửa xe bật mở. Mẹ chồng nhanh chóng đẩy Nàng dâu Lan vào bên trong, rồi tự mình cũng vội vã leo lên theo. Chiếc xe cấp cứu lại rú còi và tăng tốc, lao đi trong đêm tối. Bên trong xe, Nàng dâu Lan và Mẹ chồng ngồi đối diện với cáng của Bố chồng, người vẫn nằm bất động, gương mặt nhợt nhạt và yếu ớt. Hai người phụ nữ ngồi đó, không ai nói một lời, chỉ có những tiếng nức nở nghẹn ngào của Mẹ chồng và ánh mắt thất thần của Nàng dâu Lan dõi theo từng nhịp thở khó nhọc của Bố chồng, hướng về một tương lai mịt mờ phía trước.
Nàng dâu Lan vẫn ngồi đó, tay ôm chặt đứa Con bé bỏng vào lòng. Dù tinh thần còn đang hỗn loạn, cô vẫn cố gắng tạo cho Con một cảm giác an toàn giữa sự rung lắc và tiếng cào xé của còi xe cấp cứu. Mắt Nàng dâu Lan từ từ rời khỏi gương mặt nhợt nhạt của Bố chồng, hướng về phía ô cửa sổ nhỏ bên cạnh.
Bên ngoài, màn đêm đặc quánh lướt qua như một dải lụa đen. Những ánh đèn đường, ánh sáng từ các ngôi nhà, hay ánh đèn pha của những chiếc xe ngược chiều, tất cả đều hóa thành vệt sáng dài, mờ ảo, không rõ hình dạng. Trong cái bóng tối vội vã ấy, Nàng dâu Lan như thấy lại từng lời nói cay nghiệt mà Bố chồng đã thốt ra chỉ vài phút trước. “Cô về ngoại đi!” – câu nói ấy vẫn văng vẳng bên tai, lạnh lẽo và tàn nhẫn như nhát dao cứa vào lòng. Cô nhớ rõ cái cảm giác tủi nhục, cô đơn tột cùng khi bước ra khỏi cổng nhà, tưởng chừng như cả thế giới đã quay lưng lại với mình.
Nhưng rồi, một hình ảnh khác lại hiện lên: gương mặt Bố chồng tái mét, đôi mắt hoảng loạn khi ông ngã quỵ, bàn tay run rẩy đưa ra nắm lấy tay cô, lời nói lắp bắp trong sự hối hận tột cùng. Cô chưa bao giờ thấy ông yếu đuối đến vậy, cũng chưa bao giờ thấy sự hối lỗi rõ ràng đến thế trong ánh mắt sắt đá thường ngày. Cái tiếng động kinh hoàng vừa rồi đã rung chuyển không chỉ căn nhà, mà còn cả tâm can của những con người trong đó.
Nàng dâu Lan siết chặt đứa Con đang say ngủ. Liệu đây có phải là một dấu hiệu? Một sự thay đổi nghiệt ngã nhưng cần thiết để phá vỡ lớp băng lạnh giá trong gia đình này? Hay tất cả chỉ là sự yếu mềm nhất thời của Bố chồng trước ngưỡng cửa sinh tử? Cô tự hỏi, liệu sau biến cố này, mọi thứ có thể bắt đầu lại, một cách tử tế và bao dung hơn không? Một khởi đầu mới, nơi tình yêu thương và sự thấu hiểu có thể nảy mầm từ đống đổ nát của những hiểu lầm và cay nghiệt? Ánh mắt Nàng dâu Lan vẫn dõi ra ngoài cửa sổ, hòa lẫn vào những vệt sáng lướt qua, mang theo một tia hy vọng mong manh, tựa như một đốm lửa nhỏ nhoi giữa đêm tối mịt mờ.
Ánh mắt Nàng dâu Lan vẫn dõi ra ngoài cửa sổ, hòa lẫn vào những vệt sáng lướt qua, mang theo một tia hy vọng mong manh, tựa như một đốm lửa nhỏ nhoi giữa đêm tối mịt mờ.
Sau đó, chiếc xe cấp cứu lao đi vun vút, mang theo Bố chồng đến bệnh viện. Hành lang phòng cấp cứu lạnh lẽo và vắng tanh. Nàng dâu Lan ngồi trên chiếc ghế nhựa cứng nhắc, đứa Con bé bỏng vẫn cuộn tròn trong lòng cô, say ngủ. Đôi mắt Nàng dâu Lan đỏ hoe vì thức trắng và những giọt nước mắt nghẹn ngào. Cô vẫn còn bàng hoàng, cảm giác tủi nhục chưa kịp tan thì nỗi lo lắng đã ập đến.
Bên cạnh Nàng dâu Lan, Mẹ chồng cũng ngồi đó, gương mặt bà trắng bệch, đôi tay run rẩy đan vào nhau. Bà liên tục đưa mắt nhìn vào cánh cửa phòng cấp cứu đang đóng chặt, mỗi tiếng bước chân hay tiếng xe đẩy ngang qua đều khiến bà giật mình thon thót. Không khí căng như dây đàn, đè nặng lên vai hai người phụ nữ. Mẹ chồng cứ chốc chốc lại liếc nhìn Nàng dâu Lan, ánh mắt bà đầy sự lo lắng cho chồng, nhưng cũng len lỏi một điều gì đó khác lạ. Có sự hối hận? Có sự thấu hiểu? Hay chỉ là sự yếu mềm nhất thời trước sinh tử? Nàng dâu Lan cảm nhận được ánh nhìn đó, nhưng cô không đáp lại. Cô chỉ biết lặng lẽ cầu nguyện.
Mẹ chồng đột nhiên khẽ thở dài, bà đưa tay xoa xoa thái dương, giọng nói khản đặc, như thể đã cố nén từ rất lâu: “Con à… Bố con… ông ấy sẽ không sao đâu, phải không?”
Nàng dâu Lan siết nhẹ đứa Con hơn, ngẩng đầu nhìn Mẹ chồng. Trong khoảnh khắc ấy, cô thấy sự sợ hãi tột cùng trong đôi mắt người phụ nữ vốn luôn nghiêm khắc. “Con… con cũng mong là vậy ạ,” Nàng dâu Lan đáp khẽ, giọng cô cũng nghèn nghẹn. Cô biết, dù thế nào, đó vẫn là Bố chồng của cô, là người thân duy nhất ở đây ngoài đứa Con bé bỏng. Sự căm ghét dường như đã bị gạt sang một bên bởi nỗi sợ hãi chung.
Mẹ chồng nhìn Nàng dâu Lan, rồi lại nhìn đứa Con đang ngủ say trong vòng tay cô. Ánh mắt bà chùng xuống, không còn sự gay gắt thường ngày. “Con đã vất vả rồi… ngồi đợi cả đêm thế này…” Bà nói, giọng bà nhỏ dần, mang theo một sự yếu đuối mà Nàng dâu Lan chưa từng thấy.
Nàng dâu Lan chỉ lắc đầu nhẹ. Cô không biết phải nói gì. Tất cả những lời cay nghiệt, những tủi hờn vẫn còn đó, nhưng hiện tại, chúng dường như đã lùi vào một góc. Chỉ có sự chờ đợi khắc khoải và nỗi sợ hãi bao trùm. Hai người phụ nữ lại chìm vào im lặng, mỗi người một tâm trạng, một nỗi lo, nhưng đều hướng về một mục đích duy nhất: Bố chồng tai qua nạn khỏi. Thời gian trôi qua nặng nề, từng giây phút như bị kéo dài ra vô tận.
Thời gian trôi qua, chậm chạp và khắc khoải như từng nhịp đập của trái tim đang đong đầy lo lắng. Tiếng đồng hồ tích tắc trên tường như gõ vào tâm trí hai người phụ nữ, kéo dài từng giây phút chờ đợi. Đứa Con trong vòng tay Nàng dâu Lan khẽ cựa mình, rồi lại chìm vào giấc ngủ sâu. Nàng dâu Lan khẽ hôn lên trán con, hơi ấm nhỏ bé ấy là nguồn an ủi duy nhất trong không khí ngột ngạt này.
Đột nhiên, cánh cửa phòng cấp cứu bật mở. Một vị bác sĩ trung niên, gương mặt thấm mệt nhưng ánh mắt lộ rõ vẻ nhẹ nhõm, bước ra. Mẹ chồng và Nàng dâu Lan lập tức đứng phắt dậy, đôi mắt dán chặt vào ông. Mẹ chồng lắp bắp: “Bác sĩ… chồng tôi… ông ấy sao rồi?”
Vị bác sĩ mỉm cười trấn an: “Chúng tôi đã cố gắng hết sức. Bệnh nhân đã qua cơn nguy kịch. Tạm thời ổn định rồi. Mọi người có thể yên tâm.”
Một tiếng thở phào nhẹ nhõm thoát ra từ Mẹ chồng, bà như đổ sụp xuống chiếc ghế, hai tay run rẩy ôm lấy mặt. Nàng dâu Lan cũng cảm thấy lồng ngực nhẹ bẫng, một gánh nặng vô hình vừa được trút bỏ. Cô ngẩng đầu nhìn Mẹ chồng.
Mẹ chồng từ từ hạ tay xuống, gương mặt vẫn còn chút tái xanh nhưng ánh mắt đã không còn sự hoảng loạn tột cùng. Bà quay sang nhìn Nàng dâu Lan, ánh mắt bà thay đổi hoàn toàn. Không còn sự lạnh lùng, không còn vẻ xét nét hay gay gắt thường ngày. Thay vào đó là sự thấu hiểu sâu sắc, xen lẫn lòng biết ơn không lời. Bà nhìn Nàng dâu Lan, rồi lại liếc nhìn đứa Con đang ngủ say trong vòng tay cô, như thể mọi sự nghiệt ngã trước đây đã bị dòng sinh tử gột rửa.
Mẹ chồng khẽ khàng đưa tay nắm lấy bàn tay Nàng dâu Lan, bàn tay bà vẫn còn run nhẹ. Giọng bà nhỏ nhẹ, chân thành, phá vỡ bầu không khí im lặng căng thẳng vừa qua: “Cảm ơn con, Lan. Con vất vả rồi.” Lời cảm ơn ấy không chỉ là sự trút bỏ gánh nặng của một người vợ vừa trải qua thời khắc sinh tử cùng chồng, mà còn là lời tự vấn, lời xin lỗi muộn màng cho những tháng ngày đã qua.
Nàng dâu Lan ngỡ ngàng. Cô nhìn bàn tay mình đang được Mẹ chồng nắm lấy, rồi nhìn vào đôi mắt người phụ nữ ấy. Bao nhiêu uất ức, tủi hờn bấy lâu dường như tan biến trước ánh mắt ấm áp và chân thành đó. Một cảm giác lạ lẫm len lỏi trong lòng cô, không còn là sự cam chịu, mà là một tia hy vọng mong manh. Đó không chỉ là lời cảm ơn cho sự hiện diện của cô trong đêm cấp cứu, mà dường như là sự thừa nhận cho tất cả những gì cô đã gánh chịu, đã hy sinh.
Nàng dâu Lan khẽ gật đầu, môi cô mím chặt để ngăn những giọt nước mắt không trào ra. Cô không biết nói gì, chỉ cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay Mẹ chồng đang truyền sang mình, một hơi ấm mà cô đã khao khát bấy lâu nay. Đứa Con bé bỏng trong lòng cô khẽ động đậy, như muốn nhắc nhở về một tương lai mới, nơi có lẽ mọi hiểu lầm, mọi định kiến sẽ được hóa giải. Mối quan hệ giữa hai người phụ nữ, vốn tưởng chừng đã đóng băng bởi những lời cay nghiệt và sự thờ ơ, giờ đây đang hé mở một cánh cửa, dẫu chỉ là một khe hở nhỏ, nhưng đủ để ánh sáng của sự thấu hiểu và tha thứ len lỏi vào. Có lẽ, sau tất cả những sóng gió, họ sẽ tìm thấy một con đường chung để cùng nhau xây dựng lại tổ ấm, bắt đầu từ lời cảm ơn chân thành giữa đêm khuya nơi hành lang bệnh viện lạnh lẽo.

