Lâu lắm mẹ chồng mới rủ đi chùa, tưởng mẹ đã nhìn nhận mình như con gái, nhưng con dâu ch’;’ết s’;’ững khi nghe lời mẹ khấn Phật…
Sáng ấy, trời tháng Hai mát dịu, mưa bụi lất phất như sương. Mẹ chồng tôi bảo:
“Mai cùng mẹ đi chùa lễ Phật đầu năm nhé. Nhà mình mấy năm rồi chưa đi.”
Tôi nghe vậy thì mừng lắm. Sau gần ba năm làm dâu, đây là lần đầu tiên bà chủ động rủ tôi đi đâu cùng. Dù mối quan hệ mẹ chồng – con dâu chưa bao giờ ấm áp, nhưng trong lòng tôi vẫn thầm mong có một ngày, bà nhìn nhận tôi như con gái.
Tôi dậy từ sớm, nấu nước, chuẩn bị lễ. Mẹ chồng bước ra, áo dài nâu sẫm, tóc búi gọn, gương mặt nghiêm nghị nhưng trang trọng. Trên xe, bà không nói gì, chỉ nhìn thẳng, thi thoảng quay sang dặn:
“Lên chùa đừng nói chuyện ồn ào. Lễ Phật phải thành tâm.”
Tôi mỉm cười gật đầu, trong lòng bỗng dâng lên chút hy vọng nhỏ nhoi.
Mời các bạn đọc tiếp lại bình luận 👇👇👇
Chiếc xe dừng lại trước cổng Chùa, ngôi chùa cổ kính trầm mặc nằm ẩn mình giữa những tán cây xanh mướt. Vy và Mẹ chồng bà Vy cùng bước xuống, hít hà bầu không khí trong lành, thoang thoảng mùi hương trầm. Mưa bụi vẫn lất phất, càng làm không gian thêm phần thanh tịnh, tĩnh mịch. Dòng người hành lễ tuy đông nhưng ai nấy đều giữ sự trang nghiêm, lặng lẽ.
Vy cố gắng giữ nụ cười tươi tắn trên môi, ánh mắt long lanh thể hiện sự thành tâm. Cô thầm nhủ, đây sẽ là một khởi đầu mới, một cơ hội để Mẹ chồng bà Vy nhìn nhận cô bằng ánh mắt khác. Cô sẽ cố gắng hết sức để thể hiện mình là một người con dâu hiếu thảo, thành kính.
Mẹ chồng bà Vy vẫn giữ thái độ nghiêm nghị thường thấy. Bà không nói gì, chỉ điềm đạm dẫn Vy vào sâu bên trong khuôn viên Chùa, ánh mắt lướt qua các gian thờ rồi dừng lại ở một góc yên tĩnh, ít người qua lại. Bà ra hiệu cho Vy đặt lễ vật xuống bàn đá, gương mặt hoàn toàn không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào. Vy nhanh chóng làm theo, cẩn thận đặt từng món lễ, trong lòng vẫn tràn đầy hy vọng.
Mẹ chồng bà Vy chậm rãi tiến đến bệ thờ chính, nơi tượng Phật uy nghi ngự trị. Bà không nói một lời, chỉ nhẹ nhàng quỳ xuống, dáng người nghiêm trang, áo dài nâu sẫm như hòa vào không gian trầm mặc của chùa. Đôi tay bà chắp lại trước ngực một cách thành kính, đôi mắt khẽ nhắm nghiền, bắt đầu đọc lời khấn. Giọng bà đều đều, trầm ấm, nhưng không ai nghe rõ từng câu chữ, chỉ thấy sự trang trọng bao trùm.
Vy cũng khẽ khàng quỳ xuống bên cạnh, giữ một khoảng cách vừa đủ thể hiện sự tôn trọng tuyệt đối. Cô lắng nghe từng nhịp thở, từng âm điệu từ lời khấn của Mẹ chồng bà Vy. Lòng Vy bỗng trở nên thành kính lạ thường, nhưng sâu thẳm bên trong, một sự hồi hộp khó tả len lỏi. Cô thầm mong, trong lời khấn nguyện của Mẹ chồng bà Vy, sẽ có chút gì đó dành cho mình, một tia hy vọng được chấp nhận như con gái ruột. Vy nín thở chờ đợi.
Giọng Mẹ chồng bà Vy trầm ấm cất lên, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của chùa, đủ để Vy nghe rõ từng chữ mà bà thành tâm khấn nguyện.
“Nam Mô A Di Đà Phật… Con xin kính lạy mười phương chư Phật, chư Bồ Tát, chư Hiền Thánh Tăng, cùng chư vị hộ pháp Long Thần, con xin cúi đầu bái lạy Tam Bảo chứng minh…”
Từng câu, từng chữ vang lên đầy thành kính, trang trọng. Vy nghe thấy, lòng cô nhẹ nhõm hẳn. Cô hít một hơi sâu, sự căng thẳng ban nãy chợt tan biến.
“Con xin cầu cho quốc thái dân an, thế giới hòa bình, nhà nhà ấm no hạnh phúc…”
Mẹ chồng bà Vy tiếp tục lời khấn, giọng bà vẫn đều đều, không một chút gợn sóng. Vy nghe đến đây, một nụ cười thầm khe khẽ nở trên môi. Cô nghĩ, dù mẹ chồng có nghiêm khắc đến đâu, thì trong những giây phút thiêng liêng như thế này, bà vẫn là một người phụ nữ hiền từ, chỉ muốn những điều tốt đẹp nhất cho mọi người, cho gia đình.
“Con xin cầu cho gia đình chúng con được an khang thịnh vượng, con cháu hiếu thảo, trăm sự hanh thông…”
Lời khấn dừng lại ở những điều tốt lành, chung chung. Vy nhắm mắt lại, thầm cầu nguyện theo. Cô tin chắc rằng, trong những lời cầu phúc cho “gia đình chúng con” ấy, chắc chắn có cả cô. Mẹ chồng bà Vy đang cầu phúc cho tất cả, cho cả đại gia đình, và Vy là một phần của đại gia đình đó. Một cảm giác ấm áp hiếm hoi len lỏi trong lòng cô con dâu đã gần ba năm không được mẹ chồng chấp nhận. Cô cảm thấy nhẹ nhõm, cứ ngỡ mình đã được đặt vào vị trí xứng đáng.
Nhưng ngay sau đó, giọng Mẹ chồng bà Vy chợt thay đổi. Không còn là những lời cầu an chung chung, mà trở nên rõ ràng, mạnh mẽ hơn, như thể bà đang đặt hết tâm tư vào một điều ước cụ thể.
MẸ CHỒNG BÀ VY
(Chậm rãi, nhấn từng chữ, ánh mắt hướng về tượng Phật)
Đặc biệt con xin cầu cho thằng Hùng…
Tim Vy chợt hẫng một nhịp. Cô mở mắt, nụ cười trên môi tắt hẳn. Vy ngước nhìn bóng lưng nghiêm trang của Mẹ chồng bà Vy, cảm giác dự cảm không lành dấy lên.
MẸ CHỒNG BÀ VY
…được vạn sự như ý, công danh hiển hách, gặp nhiều may mắn trong cuộc sống.
Vy nghe rõ từng lời. Mẹ chồng bà Vy chỉ nhắc đến Hùng, con trai bà, chồng của Vy. Bà cầu cho Hùng “vạn sự như ý”, “công danh hiển hách”, “gặp nhiều may mắn”. Từng lời lẽ ấy như những nhát dao vô hình, cứa vào lòng Vy. Vy đứng đó, lồng ngực bỗng trở nên nặng trĩu. Cảm giác ấm áp vừa rồi tan biến, nhường chỗ cho một nỗi chạnh lòng, xen lẫn tủi thân. Vy đã hy vọng, đã tin rằng mình cũng sẽ được bà nhắc đến, dù chỉ là một lời cầu chúc đơn giản. Nhưng không, chỉ có Hùng. Trong mắt Mẹ chồng bà Vy, dường như chỉ có con trai bà là quan trọng nhất. Vy khẽ cúi đầu, cố giấu đi sự hụt hẫng đang lớn dần.
Vừa dứt lời cầu cho Hùng, Mẹ chồng bà Vy chậm rãi, ánh mắt sắc bén lướt qua Vy một thoáng rồi lại hướng về tượng Phật uy nghiêm. Giọng bà trở nên trầm hơn, nhưng từng lời vẫn rõ ràng, vang vọng.
MẸ CHỒNG BÀ VY
(Giọng nhỏ dần, nhưng đầy sức nặng)
Còn con dâu con… Vy.
Vy giật mình ngẩng đầu. Một tia hy vọng mong manh vừa le lói trong lòng Vy. Mẹ chồng bà Vy đã nhắc đến tên Vy. Cô cố nén hơi thở, chờ đợi.
MẸ CHỒNG BÀ VY
(Tiếp tục, giọng không một chút ấm áp)
Tuy nó có tốt… nhưng vẫn chưa được như ý con. Xin Phật độ trì cho nó hiểu chuyện hơn, biết cách cư xử để gia đình êm ấm…
Tia hy vọng trong Vy vụt tắt, thay vào đó là một luồng khí lạnh buốt chạy dọc sống lưng. “Chưa được như ý”, “hiểu chuyện hơn”, “biết cách cư xử”… Những lời đó như những nhát dao vô hình, công khai chỉ trích Vy ngay trước mặt Phật, trước mắt cô. Lồng ngực Vy bắt đầu nhói lên.
MẸ CHỒNG BÀ VY
(Dừng lại một nhịp, ánh mắt bà nheo lại đầy ẩn ý, rồi nói nốt từng chữ một cách lạnh lùng)
…hoặc là cho con trai con tìm được người xứng đáng hơn.
Vy như bị sét đánh ngang tai. Lời cuối cùng của Mẹ chồng bà Vy va đập thẳng vào tâm trí Vy, xé nát mọi hy vọng và niềm tin còn sót lại. Toàn thân Vy cứng đờ, chết sững tại chỗ, không thể nhúc nhích. Gương mặt cô lập tức tái nhợt đi, không còn một giọt máu. Đôi mắt Vy mở to, chấn động tột cùng, tràn ngập sự sốc và tổn thương. Cả thế giới như sụp đổ quanh cô. Vy đứng đó, lồng ngực bị bóp nghẹt, không thể thốt nên lời.
Vy vẫn quỳ đó, cơ thể cứng đờ như một pho tượng đá không hồn. Tâm trí cô giờ đây là một khoảng không vô định, một mảnh vỡ tan hoang. Những lời lạnh lùng của Mẹ chồng bà Vy, “người xứng đáng hơn,” như một bản án tử hình, cứ vang vọng, xoáy sâu vào từng tế bào. Đôi mắt Vy ráo hoảnh, cố ép nước mắt không được phép trào ra. Cô biết, đây là Chùa, một nơi linh thiêng. Cô không thể để bản thân yếu đuối, không thể mất bình tĩnh ngay tại đây, ngay trước mặt Mẹ chồng bà Vy.
Nhưng bên trong, Vy cảm thấy cả thế giới đang vỡ vụn. Một cơn đau buốt xuyên thấu lồng ngực, một sự bàng hoàng đến tột độ, và hơn hết là cảm giác bị phản bội, bị chối bỏ một cách tàn nhẫn nhất. Gần ba năm làm dâu, gần ba năm cô đã cố gắng, đã vun đắp, đã khao khát được nhìn nhận như một người con gái ruột thịt. Tất cả, chỉ trong một câu nói, đã tan thành mây khói, biến thành tro bụi. Vy vẫn quỳ, nhưng tâm hồn cô đã ngã quỵ, vỡ tan thành ngàn mảnh. Cô nuốt ngược những giọt nước mắt mặn chát vào trong, để lại một khoảng trống lạnh lẽo và vô vọng.
Mẹ chồng bà Vy kết thúc lời khấn, khẽ nhả một hơi thở dài, gương mặt bà giãn ra, toát lên vẻ mãn nguyện và bình thản đến lạ. Bà từ từ đứng dậy, đôi mắt khép hờ vẫn chưa mở hoàn toàn, chìm đắm trong cảm giác thanh tịnh sau khi trút cạn tâm tư. Bà hoàn toàn không hay biết đến sự đau khổ tột cùng đang cuộn trào trong lòng Vy, người con dâu vẫn còn quỳ bất động bên cạnh. Mẹ chồng bà Vy quay sang nhìn Vy, nở một nụ cười nhạt, ánh mắt lướt qua vẻ mặt trắng bệch của Vy nhưng không hề dừng lại để dò xét.
“Con đứng dậy đi,” Mẹ chồng bà Vy nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đầy quyền uy, “Mình đi thắp hương các nơi khác.”
Vy nghe thấy lời nói, nhưng âm thanh như đến từ một thế giới khác, xa vời và vô nghĩa. Cơ thể Vy nặng trịch, như bị xiềng xích vào nền đá lạnh lẽo. Cô cố gắng gượng dậy, nhưng đôi chân run rẩy không tuân theo ý muốn, từng thớ thịt như đang phản đối. Một cơn choáng váng ập đến, nhưng Vy vẫn cắn chặt môi, dùng hết sức lực cuối cùng để đưa mình đứng lên. Mắt cô nhòe đi, cả thế giới xung quanh xoay vòng như muốn đổ sập. Vy biết, cô không thể để mẹ chồng bà Vy nhìn thấy sự sụp đổ này. Không thể, ngay lúc này.
Vy đứng vững bằng ý chí sắt đá cuối cùng. Cả người Vy run rẩy, đôi mắt trắng bệch, nhưng cô vẫn nghiến răng, không để lộ dù chỉ một chút yếu đuối. Mẹ chồng bà Vy khẽ gật đầu, quay người, bước về phía các ban thờ khác. Từng cử chỉ của bà vẫn giữ vẻ trang trọng, điềm tĩnh lạ thường.
Vy theo sau, bước chân nặng nề như đeo chì. Mẹ chồng bà Vy dừng lại trước một ban thờ khác, ánh mắt bà lướt qua những bức tượng Phật uy nghiêm, rồi đưa tay nhận lấy nén hương từ một phật tử đang đứng đợi. Bà châm hương, khấn vái. Vy đứng phía sau, nhìn bóng lưng thẳng tắp của Mẹ chồng bà Vy, cảm giác choáng váng vẫn còn vương vấn. Khi Mẹ chồng bà Vy quay lại, đưa nén hương đã châm cho Vy, Vy vội cúi mặt, đôi tay run rẩy đón lấy.
Vy chỉ làm theo một cách máy móc. Cô cắm hương vào lư, đôi mắt trốn tránh không dám nhìn vào Mẹ chồng bà Vy, cũng không dám ngẩng đầu đối diện với bất kỳ ai xung quanh. Mỗi ánh mắt lướt qua, dù chỉ là cái liếc nhìn vô tình của những người hành hương khác, cũng khiến Vy cảm thấy nhục nhã, ê chề đến tận xương tủy. Ngôi chùa, với kiến trúc cổ kính, với mùi hương trầm dịu nhẹ và không khí thanh tịnh, bỗng chốc trở thành một lồng giam vô hình, từng hơi thở đều ngột ngạt.
Đầu Vy trống rỗng, nhưng trái tim lại nặng trĩu. Lời nói của Mẹ chồng bà Vy về sự khác biệt giữa “con gái” và “con dâu” cứ vang vọng, nghiền nát từng chút hy vọng cuối cùng của Vy. Vy nuốt khan, cố gắng đẩy lùi sự tủi hờn đang dâng trào. Cô muốn khóc, muốn gào thét, muốn chạy trốn khỏi nơi đây, nhưng cơ thể cô như bị đóng đinh tại chỗ, phải gượng ép thực hiện những nghi lễ linh thiêng mà lòng cô đã hoàn toàn mục ruỗng. Mẹ chồng bà Vy vẫn tiếp tục đi, Vy vẫn tiếp tục lê bước theo sau, như một cái bóng vô hồn.
Cánh cửa xe đóng sập lại, như nhốt trọn cả một nỗi uất nghẹn vào không gian kín mít. Chiếc xe lăn bánh, dần dần rời xa cổng chùa cổ kính, hòa vào dòng xe tấp nập của buổi chiều đầu năm. Bên trong, không gian chìm trong một sự im lặng nặng nề đến nghẹt thở.
Vy ngồi ghế phụ, cơ thể cứng đờ. Đôi mắt Vy dán chặt vào khung cửa sổ, nhìn ra ngoài. Cảnh vật lướt qua nhanh chóng, nhòe nhoẹt. Mưa bụi vẫn lất phất như sương, nhưng giờ đây nó không còn mang vẻ lãng mạn, êm đềm mà trở thành những giọt nước lạnh buốt, thấm vào tận cùng tâm can Vy. Cổ họng Vy nghẹn ứ, từng đợt sóng tủi hờn dâng lên, chực trào thành dòng nước mắt. Vy cố gắng nuốt xuống, siết chặt hai bàn tay đặt trên đùi, móng tay hằn sâu vào da thịt. Cô không muốn khóc. Cô không thể khóc.
Cảm giác lạnh lẽo và cô đơn bao trùm lấy Vy, bóp nghẹt mọi giác quan. Niềm hy vọng mong manh được mẹ chồng chấp nhận, được xem như con gái, tất cả đã tan biến như bong bóng xà phòng vỡ tan trong gió. Chỉ còn lại mảnh vụn của sự thất vọng, ê chề, và một khoảng trống rỗng vô tận. Vy cúi gằm mặt hơn một chút, trán tựa vào thành cửa kính lạnh lẽo. Cô mất đi tất cả sức lực, cả thể xác và tâm hồn đều rệu rã.
Mẹ chồng bà Vy vẫn ngồi thẳng lưng ở ghế lái, hai tay đặt trên vô lăng một cách điềm nhiên. Khuôn mặt bà không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước. Bà không nói một lời nào, không quay sang nhìn Vy dù chỉ một giây, như thể mọi chuyện ở chùa vừa rồi chưa từng xảy ra. Sự thờ ơ đến ghê người của bà càng khiến Vy cảm thấy mình nhỏ bé, vô giá trị và hoàn toàn bị bỏ rơi trong chính cuộc hôn nhân của mình. Vy khép chặt đôi mi, cố gắng xua đi hình ảnh mờ ảo của bản thân đang trôi dạt vô định.
Chiếc xe dừng lại trong sân nhà. Tiếng động cơ tắt hẳn, trả lại sự tĩnh lặng chết chóc. Mẹ chồng bà Vy xuống xe trước, dáng vẻ vẫn điềm nhiên như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Bà bước vào nhà, không một cái liếc mắt về phía Vy.
Vy vẫn ngồi bất động vài giây, rồi mới chậm rãi mở cửa xe. Từng bước chân Vy nặng trĩu, lê lết theo sau mẹ chồng bà Vy. Ngay khi cánh cửa chính vừa khép lại sau lưng, Vy vội vàng thốt lên.
VY
(Giọng Vy khàn đặc, khô khốc)
Con… con hơi mệt. Con xin phép về phòng trước ạ.
Vy không đợi câu trả lời, lao nhanh lên cầu thang. Mẹ chồng bà Vy chỉ khẽ quay đầu lại, nhìn theo bóng lưng Vy đang khuất dần trên từng bậc thang. Ánh mắt bà lạnh như băng, không chút biểu cảm.
Vừa đặt chân vào căn phòng riêng, Vy lập tức đẩy mạnh cánh cửa đóng sầm lại. Tiếng “rầm” vang vọng, như chính tiếng đổ vỡ trong lòng Vy. Cô chốt chặt then cài, như muốn ngăn cách hoàn toàn với thế giới bên ngoài, với người phụ nữ lạnh lùng vừa cùng cô về nhà.
Vy khuỵu xuống sàn, lưng tựa vào cánh cửa, hai tay ôm mặt. Những giọt nước mắt nóng hổi cuối cùng cũng trào ra, cuốn trôi đi sự kìm nén bấy lâu. Vy nức nở, tiếng khóc nghẹn ngào rung lên từng thớ thịt. Cô cắn chặt môi để không phát ra tiếng động quá lớn, sợ mẹ chồng bà Vy ở dưới nhà sẽ nghe thấy. Cô không muốn bà biết mình đã yếu đuối đến mức nào, càng không muốn bà nhận ra mình đã nghe hết những lời nói tàn nhẫn ấy.
Từng hơi thở Vy run rẩy, lồng ngực đau thắt. Gần ba năm làm dâu, ba năm cố gắng từng chút một để được chấp nhận, được yêu thương như con gái. Vậy mà tất cả, tất cả đều trở thành vô nghĩa. Một sự trống rỗng đến cùng cực bao trùm lấy Vy, bóp nghẹt mọi hy vọng. Cô cảm thấy mình như một con búp bê vô tri, bị giật dây và vứt bỏ không thương tiếc.
Tối đó, bên ngoài căn nhà lớn, ánh đèn đường lờ mờ chiếu vào, đổ bóng xuống khung cửa sổ. Không khí bên trong vẫn nặng như chì, tĩnh lặng đến đáng sợ.
Tiếng khóa cửa lạch cạch vang lên, rồi cánh cửa mở ra, chồng Vy bước vào nhà. Vừa đặt chân qua ngưỡng cửa, anh đã cảm nhận được sự im lặng bất thường. Cả căn nhà chìm trong một thứ không khí u ám, khác hẳn mọi ngày. Ánh mắt anh nhanh chóng quét một vòng và dừng lại ở Vy, đang ngồi bất động trên ghế sofa, đối diện tivi nhưng ánh mắt vô hồn nhìn vào khoảng không. Vẻ mặt cô buồn bã, thất thần, dường như đã khóc rất nhiều.
Anh lo lắng, vội vàng cởi áo khoác, bước nhanh lại gần vợ, quỳ xuống bên cạnh, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Vy.
CHỒNG VY
(Giọng anh dịu dàng, đầy lo lắng)
Vy à, em sao vậy? Sao hôm nay đi chùa về lại buồn thế? Có chuyện gì à?
Vy vẫn ngồi bất động, đôi mắt đỏ hoe ngước nhìn chồng. Nước mắt lại bắt đầu lăn dài trên má cô, sự kìm nén suốt cả buổi chiều cuối cùng cũng vỡ òa. Cô muốn nói, nhưng cổ họng nghẹn ứ, những tiếng nấc nhỏ bật ra. Chồng Vy siết nhẹ tay cô, ánh mắt càng thêm lo lắng, chờ đợi.
VY
(Giọng cô đứt quãng, nghẹn ngào)
Em… em không sao… Mà… mà là mẹ…
CHỒNG VY
(Anh vội vàng lau nước mắt cho cô, sốt ruột)
Mẹ sao? Mẹ nói gì với em à?
Vy lắc đầu, khó khăn hít một hơi sâu để lấy lại bình tĩnh. Cô ngập ngừng, lưỡng lự không biết nên kể ra những lời khấn kia như thế nào. Cái cảm giác tủi nhục, bị bỏ rơi vẫn còn nguyên vẹn, cào xé trong lòng cô.
VY
(Giọng cô run rẩy, đầy uất ức)
Mẹ… mẹ khấn những điều mà em thấy rất tủi thân, như thể em chưa bao giờ là một phần của gia đình mình vậy.
Chồng Vy cứng người lại. Anh không hiểu, nhưng cảm giác lo lắng bỗng chốc biến thành một sự khó chịu mơ hồ. Anh nhìn Vy, chờ đợi cô nói rõ hơn, nhưng Vy chỉ còn biết ôm mặt nức nở, những lời uất ức bị kìm nén quá lâu nay tuôn trào không kiểm soát.
VY
(Hít sâu, giọng cô vẫn đứt quãng nhưng cố gắng từng lời)
Mẹ… mẹ khấn trước Phật… Mẹ nói… mẹ chỉ cầu cho gia đình mình, cho con cháu ruột của mẹ được bình an, mạnh khỏe. Mẹ còn xin… xin Phật cho gia đình sớm có thêm người nối dõi, một đứa cháu mang dòng máu của mình…
Chồng Vy cứng người lại, khuôn mặt anh hiện rõ vẻ khó tin. Anh nhìn Vy, ánh mắt dò xét, pha lẫn sự ngờ vực.
CHỒNG VY
(Anh vội vàng siết chặt tay Vy, như thể muốn níu giữ cô, trấn an nhưng giọng nói lại mang sự nghi hoặc rõ rệt)
Không thể nào… Mẹ anh không thể nào nói những lời như vậy được. Vy à, có khi nào em… em hiểu lầm ý mẹ không? Mẹ vốn nghiêm nghị, đôi khi lời nói của mẹ…
VY
(Cắt ngang lời chồng, nước mắt Vy chảy càng nhiều hơn, cảm giác bị tổn thương và bị phủ nhận như xé nát tim cô. Cô giằng tay ra khỏi tay anh)
Hiểu lầm ư? Em nghe rõ mồn một từng câu chữ, anh ạ! Mẹ anh không hề nhắc đến em trong lời khấn của mẹ. Một chữ “con dâu” cũng không có. Như thể em chưa bao giờ là một phần của gia đình mình vậy! Anh có biết em đã tủi thân đến mức nào không?
CHỒNG VY
(Anh đứng dậy, đi đi lại lại trong phòng, vẻ mặt bối rối và khó chịu)
Vy, em bình tĩnh lại đã. Mẹ anh là người tu tâm, sao mẹ có thể nghĩ hay nói những lời phân biệt như vậy ở chốn cửa Phật chứ? Anh nghĩ chắc chắn là em đã quá nhạy cảm rồi. Em đừng suy nghĩ lung tung nữa.
Vy ngước nhìn chồng, đôi mắt đỏ hoe ngấn nước. Sự không tin tưởng của anh như một nhát dao nữa đâm vào lòng cô. Cô cảm thấy hoàn toàn cô độc trong chính căn nhà của mình, trong mối quan hệ mà cô hằng vun đắp. Nỗi thất vọng tràn ngập, nặng trĩu.
Vy ngước nhìn chồng, đôi mắt đỏ hoe ngấn nước. Sự không tin tưởng của anh như một nhát dao nữa đâm vào lòng cô. Cô cảm thấy hoàn toàn cô độc trong chính căn nhà của mình, trong mối quan hệ mà cô hằng vun đắp. Nỗi thất vọng tràn ngập, nặng trĩu.
Vy không nói thêm lời nào. Cô nhìn chồng Vy một lần cuối, ánh mắt không còn sự van vỉ hay tổn thương, mà thay vào đó là một sự trống rỗng đến lạnh lẽo. Cô quay lưng, bước chậm rãi về phía cửa sổ. Mưa bụi vẫn lất phất ngoài kia, giăng mắc một màn sương mỏng như che khuất cả bầu trời. Vy đặt tay lên khung cửa sổ lạnh ngắt, hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự kiệt sức lan tỏa khắp cơ thể.
Trong thâm tâm Vy, một quyết định lạnh lùng nhưng kiên định hình thành. Cô đã cố gắng gần ba năm, hy vọng, chờ đợi, nhưng tất cả chỉ đổi lại bằng sự hờ hững và những lời từ chối gián tiếp. Đủ rồi. Cô nghĩ, từ giờ mình sẽ không cố gắng nữa. Cô phải tự yêu thương mình và sống độc lập hơn. Cái hy vọng hão huyền về tình cảm của mẹ chồng bà Vy đã bào mòn cô quá nhiều. Giờ đây, Vy cảm thấy một sự dứt khoát đến lạ, dù trái tim vẫn còn nặng trĩu.
Chồng Vy nhìn theo bóng lưng cô, cảm nhận được một bức tường vô hình vừa dựng lên giữa hai người. Anh muốn nói điều gì đó, muốn níu kéo cô lại, nhưng những lời biện minh vô nghĩa vừa rồi đã làm anh á khẩu. Anh thấy Vy đứng lặng im, đôi vai gầy run nhẹ, và nhận ra một điều gì đó trong cô đã vĩnh viễn thay đổi. Anh biết, dù anh có thể hiểu hay không, thì điều đó cũng đã không còn quan trọng với Vy nữa. Cô đã buông bỏ.
Mấy ngày sau, bầu không khí trong nhà Vy trở nên khác lạ, căng thẳng đến mức khó nhận ra. Vy vẫn thức dậy sớm, chuẩn bị bữa sáng, lo toan mọi việc như một người con dâu mẫu mực. Nhưng những hành động của Vy giờ đây chỉ thuần túy là phép tắc, không còn chút hơi ấm hay sự mong đợi nào.
Sáng sớm hôm cả nhà chuẩn bị đi chùa đầu năm, trời Tháng Hai vẫn còn lất phất mưa bụi như sương. Vy mặc chiếc áo dài màu pastel đơn giản, tóc búi cao gọn gàng, nhưng đôi mắt Vy lại thiếu đi vẻ rạng rỡ thường thấy. Vy đặt bát phở nóng hổi trước mặt Mẹ chồng bà Vy. Mẹ chồng bà Vy mặc áo dài nâu sẫm, tóc búi gọn gàng, vẻ mặt nghiêm nghị như thường lệ.
“Mẹ ăn đi ạ. Trời se lạnh, ăn nóng cho ấm người.” Vy nói, giọng đều đều, không cao không thấp.
Mẹ chồng bà Vy ngước lên nhìn Vy. Bà thấy ánh mắt Vy thoáng qua bà rồi nhanh chóng dời đi, không có chút giao lưu nào. Thường ngày, Vy sẽ đợi bà ăn, sẽ hỏi han dăm ba câu chuyện. Nhưng hôm nay, Vy chỉ lặng lẽ đi pha trà.
“Cô có chắc là không ăn gì sao?” Mẹ chồng bà Vy hỏi, giọng hơi chùng xuống.
“Dạ con ăn rồi ạ.” Vy trả lời, lưng vẫn quay về phía bà khi rót nước.
Một khoảng im lặng bao trùm gian bếp. Mẹ chồng bà Vy nhíu mày, cảm nhận được sự xa cách khó hiểu. Bà nhìn bóng lưng Vy, chợt thấy một sự lạnh lẽo vô hình đang bao phủ lấy con dâu.
Trên đường đến chùa, Mẹ chồng bà Vy ngồi ghế trước, Vy ngồi ghế sau. Chiếc xe lăn bánh chậm rãi qua những con phố còn ướt đẫm hơi sương.
“Hôm nay đi chùa đầu năm, con nhớ cầu cho gia đình mạnh khỏe, bình an. Đặc biệt là chuyện làm ăn của chú Dũng.” Mẹ chồng bà Vy dặn dò, mắt nhìn thẳng về phía trước.
“Dạ con nhớ rồi ạ.” Vy đáp lời, giọng cũng đều đều như cũ. Vy không thêm vào bất kỳ câu chuyện nào, không hỏi han về chú Dũng, cũng không thể hiện sự quan tâm đặc biệt.
Mẹ chồng bà Vy lại liếc nhìn qua gương chiếu hậu. Bà thấy Vy đang nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt xa xăm. Bà Vy từng có cảm giác Vy rất muốn được gần gũi bà, nhưng giờ đây, bà chỉ thấy Vy như một bức tượng sống động, làm tròn bổn phận nhưng không có linh hồn. Bà thở dài trong lòng, sự khó hiểu xen lẫn chút hụt hẫng len lỏi. Bà không biết Vy đang giận dỗi điều gì, hay vì sao Vy lại đột ngột trở nên lạnh nhạt đến vậy.
Chiếc xe dừng lại trước cổng Chùa, kiến trúc cổ kính ẩn hiện trong màn mưa bụi lất phất của tháng Hai. Vy và Mẹ chồng bà Vy bước xuống xe. Không một lời nói, không một ánh mắt giao thoa giữa hai người. Vy lặng lẽ đi theo sau Mẹ chồng bà Vy, cảm giác như một cái bóng đơn độc giữa dòng người hành hương đông đúc.
Hương trầm dìu dịu lan tỏa khắp không gian, quyện vào tiếng kinh cầu nhè nhẹ vang vọng từ bên trong chánh điện. Mẹ chồng bà Vy thành kính thắp hương, đặt lễ vật lên bàn thờ Phật. Vy cũng làm theo, động tác chậm rãi, ánh mắt xa xăm không một chút cảm xúc. Đến lúc quỳ xuống trước tượng Phật uy nghiêm, Mẹ chồng bà Vy nhắm mắt lại, đôi môi bà khẽ mấp máy những lời cầu nguyện. Vy cũng quỳ xuống cạnh bà, nhưng lòng Vy trống rỗng, không một lời khấn nguyện nào hiện hữu trong tâm trí.
Mẹ chồng bà Vy khấn, giọng không quá lớn nhưng đủ để Vy ở gần nghe rõ từng lời. “Nam mô A Di Đà Phật. Con xin cầu xin Đức Phật phù hộ cho gia đình con luôn bình an, mạnh khỏe. Cầu cho chú Dũng làm ăn phát đạt, mọi sự hanh thông. Cầu cho con trai con, chồng của Vy, luôn được bình an, công thành danh toại. Con xin cầu mong cho gia đình con sớm có cháu bế bồng, nối dõi tông đường, để nhà cửa được ấm êm, trọn vẹn.”
Ngay khi Mẹ chồng bà Vy ngừng lời, Vy chợt thấy một nhát dao vô hình đâm xuyên qua tim mình. Vy mở mắt nhìn Mẹ chồng bà Vy, bà vẫn đang chắp tay thành kính. Không một từ nào nhắc đến Vy với tư cách là một người con trong gia đình, không một lời chúc phúc nào dành cho con dâu ngoài việc cô là “vợ của con trai bà.” Đặc biệt, câu “sớm có cháu bế bồng, nối dõi tông đường” như một lời nhắc nhở cay nghiệt, một sự phán xét trực tiếp về việc Vy vẫn chưa sinh con sau gần ba năm làm dâu. Đó không chỉ là lời khấn, mà còn là một tuyên án lạnh lùng.
Vy cúi gằm mặt, không để lộ cảm xúc. Nước mắt không chảy ra, nhưng trong lòng Vy dâng lên một nỗi đau rát buốt, chua xót. Vy cảm thấy như mình chưa bao giờ thực sự là một thành viên của gia đình này, mà chỉ là một “người giúp việc cao cấp” có trách nhiệm “nối dõi tông đường.” Tất cả những nỗ lực, sự hy sinh, sự mong mỏi được chấp nhận bỗng chốc tan biến thành tro bụi. Lời khấn ấy, tưởng chừng như vô hại, lại trở thành vết sẹo vĩnh viễn khắc sâu vào tâm hồn Vy, không thể nào chữa lành.
Vy đứng dậy, lặng lẽ bước ra khỏi chánh điện. Mẹ chồng bà Vy quay lại nhìn, thấy Vy đã đi khỏi. Bà nhíu mày, có chút khó hiểu nhưng cũng không quá bận tâm, tiếp tục những nghi lễ còn dang dở. Từ giây phút ấy, Vy đã hiểu. Mẹ chồng bà Vy sẽ không bao giờ chấp nhận Vy như một người con gái ruột thịt. Mối quan hệ này, dù Vy có cố gắng đến đâu, cũng chỉ dừng lại ở bổn phận và trách nhiệm. Hạnh phúc của Vy, định nghĩa về gia đình, cũng thay đổi hoàn toàn. Vy không còn cố gắng làm hài lòng Mẹ chồng bà Vy nữa. Vy bắt đầu học cách chấp nhận rằng giá trị của Vy không nằm ở sự công nhận của người khác, mà ở chính Vy.
Những ngày tháng sau đó, Vy vẫn sống trong ngôi nhà ấy, vẫn làm tròn bổn phận của một người con dâu, nhưng tâm hồn Vy đã không còn ở đó. Một bức tường vô hình, kiên cố và lạnh lẽo, đã sừng sững dựng lên bên trong Vy, ngăn cách Vy với những kỳ vọng hão huyền, những mong ước giản đơn từng có. Vy không còn trông ngóng một lời khen, một ánh mắt dịu dàng, hay một cử chỉ công nhận từ Mẹ chồng bà Vy. Thay vào đó, Vy hướng vào bên trong, tìm kiếm sự bình yên, giá trị và sức mạnh từ chính bản thân mình. Nỗi đau từ lời khấn cay nghiệt ở chùa không biến mất, nó trở thành một vết sẹo âm ỉ, không bao giờ lành hẳn, nhưng cũng chính là dấu mốc quan trọng, đánh thức Vy khỏi giấc mơ viển vông về một tình cảm mẹ chồng – nàng dâu lý tưởng. Vy học cách buông bỏ những điều không thuộc về mình, học cách yêu thương bản thân nhiều hơn, chấp nhận những giới hạn của mối quan hệ này. Vy nhận ra rằng, hạnh phúc đích thực không thể xây dựng từ sự chấp nhận của người khác, mà phải đến từ sự tự tôn, lòng kiên cường và giá trị nội tại của chính mình. Cuộc đời Vy, sau khoảnh khắc cay đắng ấy, không còn chạy theo một ảo ảnh mà đã bình thản đón nhận thực tại nghiệt ngã, trở nên mạnh mẽ hơn, độc lập hơn trong suy nghĩ. Một nỗi buồn thầm kín vẫn đọng lại trong đôi mắt Vy mỗi khi nhìn về phía Mẹ chồng bà Vy, nhưng đó không còn là nỗi buồn của sự thiếu thốn, của khao khát không được đáp lại, mà là sự chấp nhận một sự thật không thể thay đổi. Vy đã trưởng thành, theo một cách không ai ngờ tới, từ chính những vết thương lòng sâu sắc nhất mà cuộc sống đã mang lại.

