Nam sinh xuất sắc đột ngột ᴍấᴛ ᴛíᴄʜ, 12 năm sau được tìm thấy: Tờ giấy chi chít chữ khiến cha mẹ ɢụᴄ ɴɢã ᴛʀᴏɴɢ ɴướᴄ ᴍắᴛ. Nguyễn Văn Cường sinh ra trong một làng quê nhỏ ở tỉnh Nghệ An. Bố anh, ông Nguyễn Văn Hòa, là giáo viên cấp hai tại một trường làng, còn mẹ ʟàᴍ ɴɢʜề ɴôɴɢ. Từ nhỏ, Cường được cha định hướng học hành ɴɢʜɪêᴍ ᴋʜắᴄ, trở thành học sinh giỏi toàn diện và là niềm hy vọng duy nhất của gia đình để ᴛʜᴏáᴛ ᴄảɴʜ ɴɢʜèᴏ ᴋʜó.
Khi được nhận vào trường THPT chuyên ở thành phố Vinh với thành tích xuất sắc, ông Hòa tin rằng con trai mình chắc chắn sẽ thi đỗ một trường đại học danh giá, mở ra ᴛươɴɢ ʟᴀɪ sáɴɢ ʟạɴ.
Tuy nhiên, áᴘ ʟựᴄ ʜọᴄ ᴛậᴘ ᴄùɴɢ ᴠɪệᴄ ᴛʜɪếᴜ sự ᴛʜấᴜ ʜɪểᴜ trong gia đình khiến Cường dần trở nên ᴍệᴛ ᴍỏɪ. Ở năm cuối cấp, giáo viên chủ nhiệm thông báo với phụ huynh rằng Cường học tập ᴄʜểɴʜ ᴍảɴɢ, ᴛʜườɴɢ xᴜʏêɴ ᴛʀốɴ ʀᴀ ǫᴜáɴ ɴᴇᴛ ᴄʜơɪ ɢᴀᴍᴇ. Ông Hòa ᴛứᴄ ɢɪậɴ, đếɴ ᴛʀườɴɢ ᴍắɴɢ ᴄᴏɴ ᴛʀᴀɪ ᴛʀướᴄ ᴍặᴛ ʙạɴ ʙè.
Sau đó, Cường ɴʜậɴ ʟỗɪ ᴠà ʜứᴀ sẽ tập trung trở lại. Cuối cùng, nam sinh thi đỗ vào Đại học Bách khoa Hà Nội – một trong những sinh viên đại học hiếm hoi của làng. Trong mắt mọi người, ông Hòa đã thành công trong việc ɴᴜôɪ ᴅạʏ ᴍộᴛ ᴄậᴜ ᴄᴏɴ ᴛʀᴀɪ ɢɪỏɪ ɢɪᴀɴɢ. Nhưng trong lòng ông vẫn chưa hài lòng vì cho rằng ngôi trường này chưa đủ ᴅᴀɴʜ ᴛɪếɴɢ, ᴍᴜốɴ ᴄᴏɴ ᴛɪếᴘ ᴛụᴄ ᴛʜɪ ʟạɪ.
ʙấᴛ ᴄʜấᴘ áᴘ ʟựᴄ, ᴄườɴɢ ǫᴜʏếᴛ địɴʜ ɴʜậᴘ ʜọᴄ để ᴛʀáɴʜ ᴍấᴛ ᴛʜêᴍ ᴍộᴛ ɴăᴍ.
Sau khi vào đại học, Cường íᴛ ᴠề ǫᴜê, ᴅầɴ ɴɢʜɪệɴ ɢᴀᴍᴇ ᴋʜɪ ᴛʜᴏáᴛ ᴋʜỏɪ sự ᴋɪểᴍ sᴏáᴛ của gia đình. Đến năm thứ hai, thầy cố vấn liên lạc với ông Hòa để thông báo Cường ᴛʜườɴɢ xᴜʏêɴ ʙỏ ʜọᴄ, ɴợ ᴍôɴ, ᴄó ɴɢᴜʏ ᴄơ ᴋʜôɴɢ ᴛốᴛ ɴɢʜɪệᴘ. Dù bị ᴄʜᴀ ᴍắɴɢ ɴặɴɢ ʟờɪ, ᴀɴʜ ᴠẫɴ ᴋʜôɴɢ ᴛʜᴀʏ đổɪ.
Khi không thể ᴛốᴛ ɴɢʜɪệᴘ đúɴɢ ʜạɴ, ᴄườɴɢ ᴛʀở ᴠề ǫᴜê, gần như không trò chuyện với bố mẹ. Một thời gian sau, anh xin phép ra Hà Nội ʟàᴍ ᴛʜêᴍ ᴠà ʜứᴀ sẽ ǫᴜᴀʏ ʟạɪ ʜᴏàɴ ᴛʜàɴʜ ᴠɪệᴄ ʜọᴄ. Ông Hòa đưᴀ ᴄᴏɴ íᴛ ᴛɪềɴ ᴠà ᴛɪễɴ ᴄᴏɴ ʟêɴ xᴇ.
Nhưng từ đó, Cường ʜᴏàɴ ᴛᴏàɴ ᴍấᴛ ʟɪêɴ ʟạᴄ. Một năm sau, ông Hòa đến ᴛʀườɴɢ ᴛìᴍ ᴛʜì ᴍớɪ ʙɪếᴛ ᴄᴏɴ ᴛʀᴀɪ ᴄʜưᴀ ʙᴀᴏ ɢɪờ ǫᴜᴀʏ ʟạɪ để ᴛʜɪ ᴛốᴛ ɴɢʜɪệᴘ. ᴄả ɢɪᴀ đìɴʜ ʀơɪ ᴠàᴏ ᴛᴜʏệᴛ ᴠọɴɢ….. mời quý độc giả đọc tiếp ở đây: https://chuyenthienha.com/p122
Căn nhà tranh nhỏ ở làng quê Nghệ An chìm trong sự im lặng chết chóc ngay sau khi ông Nguyễn Văn Hòa từ Hà Nội trở về, mang theo tin con trai Nguyễn Văn Cường mất tích hoàn toàn. Mẹ của Cường ngồi bệt xuống chiếu tre, gào khóc, hai tay bứt tóc bạc phơ, vai run bần bật.
Ông Hòa đứng sững giữa phòng khách, tay siết chặt tấm giấy xác nhận Cường chưa từng quay lại trường làm thủ tục thi tốt nghiệp, các đốt ngón tay trắng bệch. Đột ngột, ông bừng tỉnh, lao vào buồng ngủ lục tung tủ quần áo. Áo sơ mi cũ, quần dài, vài gói mì tôm, ít tiền lẻ dành dụm được từ mấy sào ruộng vứt tung tóe vào chiếc túi nylon rách.
“Đóng gói nhanh lên, bắt xe khách đêm nay ra Hà Nội tìm Cường!” Ông hét lên, giọng khàn đặc, hai mắt đỏ ngầu, mạch máu nổi vằn vện trên trán.
Mẹ của Cường vội vàng gom đồ, tay run run xếp lại bộ quần áo đồng phục cũ Cường từng mặc khi nhận giấy báo đỗ Đại học Bách khoa Hà Nội, giọt nước mắt rơi ướt cả vải. Bà nức nở: “Cường ơi, con ở đâu? Sao con không về? Mẹ nhớ con, con về với mẹ đi…”
Hai vợ chồng vội vã khóa cửa nhà, chạy bộ ra bến xe khách cách làng ba cây số. Chuyến xe đêm đi Hà Nội đã sắp xuất bến, họ leo lên xe thở hổn hển, ngồi vào góc cuối cùng của khoang xe chật ních người, mùi thuốc lá, cá khô và mồ hôi bốc lên nồng nặc.
Ông Hòa rút từ trong túi áo ngực ra tấm ảnh Cường chụp năm lớp 12, lúc nhận giấy khen học sinh giỏi toàn quốc. Tay ông run bần bật, mép ảnh cong vẹo vì mồ hôi tay. Ông lẩm bẩm, giọng nhỏ đến mức chỉ mình nghe thấy: “Sao con lại bỏ đi không nói tiếng nào?”
Mẹ của Cường ngồi bên cạnh, mặt úp vào cửa sổ xe, khóc nức nở suốt từ lúc xe rời bến. Tiếng khóc của bà hòa vào tiếng động cơ xe gầm rú, tiếng hành khách nói chuyện ồn ào, nhưng không ai dám hỏi thăm. Bà lấy từ trong túi xách ra tấm ảnh Cường lúc mới vào đại học, ngón tay chai sần vuốt nhẹ gương mặt con trai, nước mắt rơi lênh láng xuống mặt ảnh.
Suốt đêm dài trên xe, không ai trong hai vợ chồng chợp mắt được phút nào. Ông Hòa cứ nhìn chằm chằm vào tấm ảnh, thỉnh thoảng lại lẩm bẩm câu hỏi cũ, tay siết chặt đến mức các đốt ngón tay trắng bệch. Mẹ của Cường thiếp đi chút chút rồi lại giật mình dậy, gọi tên con trai trong mơ. Bên ngoài, bóng đêm bao trùm cánh đồng lúa Nghệ An, rồi những ngọn đồi trập trùng Thanh Hóa, rồi ánh đèn đường phố thị mờ mịt khi xe tiến gần đến Hà Nội, nhưng trong mắt hai vợ chồng, chỉ có gương mặt Nguyễn Văn Cường hiện lên rõ mồn một.
Bóng đêm nhường chỗ cho ánh bình minh nhợt nhạt khi chuyến xe khách nghi ngút khói phanh gấp trước cổng Đại học Bách khoa Hà Nội. Hai vợ chồng ông Nguyễn Văn Hòa và bà mẹ của Cường lảo đảo bước xuống, chân tay rã rời sau đêm dài thức trắng. Tiếng còi xe, tiếng sinh viên cười nói xô bồ khiến ông Hòa thêm hoa mắt.
Ông Hòa siết chặt tay vợ, giọng khàn đặc: “Đi nhanh, phải tìm được bạn cùng phòng của Cường ngay. Chắc chắn chúng nó biết con đang ở đâu.”
Họ len lỏi qua những dãy nhà ký túc xá cũ kỹ, nồng nặc mùi mồ hôi và mì tôm. Dừng lại trước phòng 203, ông Hòa gõ cửa mạnh tay. Cánh cửa mở hé, một nam sinh trẻ mắt thâm quầng, tay còn cầm điện thoại nhìn họ chằm chằm.
“Các bác tìm ai?” Nam sinh hỏi, giọng lạnh lùng.
“Bác tìm Nguyễn Văn Cường, nó ở phòng này phải không? Cường đâu rồi? Sao nó không về?” Bà mẹ của Cường vội vàng hỏi, giọng run rẩy, tay chai sần đưa tấm ảnh Cường chụp năm lớp 12 ra trước mặt.
Nam sinh nhìn tấm ảnh, khóe môi bỗng nhếch lên đầy mỉa mai. Hắn khoanh tay lại, thản nhiên buông lời như ném đá: “Cường á? Nó bỏ học từ năm thứ 2 rồi. Lúc đó bố mẹ nó có biết không mà hỏi? Nó dính chặt lấy đám nghiện game, ngày đêm chỉ biết quán net với cờ bạc, giờ biết nó trôi dạt đi đâu nữa.”
Thời gian như ngưng đọng.
Ông Hòa đứng sững người, mắt trợn trừng, đôi môi run bần bật nhưng không thốt ra được tiếng nào. Toàn thân ông cứng đờ như tượng đá, máu gần như ngừng lưu thông. “Bỏ học… từ năm thứ 2?” Ông lẩm bẩm, giọng như tiếng xé giấy.
Bà mẹ của Cường không kịp phản ứng. Chân bà khuỵu xuống, toàn bộ hành lý trong tay rơi vãi tung tóe xuống nền đất bụi bặm. Bà ngồi bệt xuống đất, hai tay ôm lấy đầu, gào thét trong tuyệt vọng: “Không! Nói dối! Con tôi là học sinh giỏi, là niềm hy vọng của cả làng! Nó không thể bỏ học! Nó không thể đi với bọn nghiện game! Cường ơi, mẹ đâu có biết con khổ thế này!”
Bà gục đầu xuống, khóc ngất đi, vai rung lên bần bật. Ông Hòa vẫn đứng đó, chết lặng, nhìn đống hành lý rách nát của vợ mình vương vãi dưới chân, còn lời nói của người bạn cùng phòng cứ như hàng ngàn mũi dao đâm thẳng vào lồng ngực ông.
Ông Hòa chớp mắt, bờ vai run rẩy đẩy người bạn cùng phòng đang đứng chắn cửa. Hắn lảo đảo lùi lại, định mở miệng mỉa mai thì ông Hòa đã xô qua, lao xuống cầu thang ký túc xá, đôi dép lê sần sùi cạp đất phát ra tiếng lẹp kẹp đứt quãng.
“Ông đi đâu? Đợi bà với con!” Bà mẹ của Cường gượng dậy, tay vịn khung cửa sổ gào theo, nhưng bóng dáng ông Hòa đã khuất sau dãy nhà xây thô chưa trát vữa.
Ông Hòa không quay đầu. Khói bụi từ xe máy phả vào mặt, mùi mồ hôi chua loét của những sinh viên đi học sớm xộc vào mũi, nhưng ông không để ý. Trong tay ông vẫn nắm chặt tấm ảnh Nguyễn Văn Cường chụp năm lớp 12, mép ảnh đã cong queo vì mồ hôi tay ông tiết ra.
Ông dừng lại hỏi một người bán nước rong ven đường: “Chú ơi, quán net gần đây nhất ở đâu?”
Người bán nước chỉ về phía dãy phố đối diện: “Quán Thắng đây, đi thẳng qua ngã tư là tới.”
Ông Hòa lê bước tới. Quán net Thắng nồng nặc mùi thuốc lá và mì tôm xào. Nhân viên thu ngân đang gác chân lên bàn, nhai trầu, nhìn ông từ trên xuống dưới bằng ánh mắt khinh khỉnh.
“Tôi tìm người, có thấy nam thanh niên này không?” Ông Hòa đặt tấm ảnh lên quầy, giọng khàn đặc, run rẩy.
Nhân viên thu ngân nhếch mép, lấy tay quẹt nước miếng, ngó nghiêng tấm ảnh: “Giống thật đấy, nhưng tôi làm đây mới được nửa năm, không biết. Hỏi mấy thằng khách trong đó đi, tụi nó hay ở đây suốt ngày.”
Ông Hòa quay sang nhóm thanh niên đang ngồi cụm năm cụm ba, hút thuốc, cười hô hố. Ông đưa ảnh cho từng người, giọng van lơn: “Các cháu có thấy anh này không? Cháu ấy tên Nguyễn Văn Cường, cao ráo, da ngăm đen, hay chơi game không?”
Một thanh niên tóc nhuộm xanh lắc đầu, cười khẩy: “Ông tìm tội phạm à? Tụi tôi không biết.”
Ông Hòa không nản. Ông đi từ quán net này sang quán net khác, khắp các con phố Đê La Thành, Láng Thượng, Cầu Giấy. Chân ông bắt đầu nhức mỏi, bàn chân sưng tấy vì dép lê cọ xát, nhưng ông không dám dừng. Trong đầu ông chỉ hiện lên hình ảnh Nguyễn Văn Cường đội chiếc mũ lưỡi trai, ngồi trước màn hình máy tính, mắt dán chặt vào game, như lời người bạn cùng phòng nói.
Tại một quán net nhỏ nằm trong ngõ hẹp gần chợ Nghĩa Tân, ông Hòa đẩy cửa bước vào. Nhân viên quán là một người đàn ông trung niên, đang lau bàn phím, nhìn ông hỏi: “Chú tìm ai?”
Ông Hòa đưa tấm ảnh ra, tay run run: “Tôi tìm con trai tôi, Nguyễn Văn Cường. Cháu ấy cao 1m75, hay thuê máy cả ngày chơi game. Có thấy cháu ấy không?”
Người đàn ông trung niên cầm tấm ảnh soi kỹ dưới ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy. Mắt ông bỗng sáng lên, gật đầu lia lịa: “Có chứ! Giống y hệt đấy. Trước đây có một người hay thuê máy cả ngày giống ảnh chú đưa, nhưng 2 năm nay không thấy đến nữa.”
Hy vọng bùng lên trong lồng ngực ông Hòa, ông nắm chặt tay người đàn ông, giọng run rẩy: “Rồi sao? Cháu ấy giờ ở đâu? Cho tôi gặp cháu ấy!”
Người đàn ông bỗng nhíu mày, buông tay ông ra, giọng hạ xuống đầy tiếc nuối: “Tôi làm ở đây 5 năm rồi, hồi đó hắn thường đến từ sáng sớm, ngồi đến tận đêm khuya, bao tử toàn mì tôm với nước ngọt có ga. Có lần tôi hỏi thằng quản lý cũ, nó bảo cháu ấy nợ tiền net mấy triệu, rồi bỏ đi biệt tăm từ hôm đó.”
Tiếng chuông điện thoại reo từ túi ông Hòa, là bà mẹ của Cường gọi, nhưng ông không thèm nghe máy. Hy vọng vừa bùng lên như lửa gặp gió bỗng bị dội một gáo nước lạnh, toàn thân ông trượt dài xuống ghế nhựa, tấm ảnh Nguyễn Văn Cường rơi xuống nền nhà bụi bặm. Chân ông mỏi rã rời, bọng chân sưng vù, nhưng ông vẫn bật dậy ngay lập tức, nhặt tấm ảnh lên, lao ra khỏi quán net, hướng về phía quán net tiếp theo.
“Phải tìm tiếp. Cường còn ở đâu đó. Không được dừng.” Ông Hòa lẩm bẩm, mắt đỏ hoe, nước mũi chảy dài, nhưng ông không lau. Ông đi, đi mãi, qua hàng chục quán net, hàng trăm người hỏi, nhưng câu trả lời cuối cùng vẫn chỉ là lắc đầu, hoặc lặp lại chính câu nói của người nhân viên net kia: “Có một người hay thuê máy cả ngày giống ảnh chú đưa, nhưng 2 năm nay không thấy đến nữa.”
Ông Hòa ngã khuỵu xuống vỉa hè, đôi dép lê sần sùi tuột khỏi chân sưng vù. Tấm ảnh Nguyễn Văn Cường nhàu nát trong lòng bàn tay nhễ nhại mồ hôi, góc ảnh lấm tấm bùn đất từ những quán net chật hẹp. Ông rút chiếc điện thoại Nokia cũ nát, bấm số motel nơi bà mẹ của Cường đang chờ đợi suốt tuần qua.
Đầu dây bên kia vừa thông, tiếng khóc nức nở của vợ vọng qua loa rè rè: “Thấy Cường chưa ông? Cháu nó đâu rồi?”
“Không tìm thấy.” Giọng ông Hòa khàn đặc, run rẩy. “Tất cả quán net đều nói một câu. Cường đến hai năm trước, nợ tiền, rồi biến mất biệt tăm. Ở Hà Nội không còn manh mối nào nữa.”
Bà mẹ của Cường gào lên một tiếng, điện thoại rơi xuống nền nhà. Ông Hòa tặc lưỡi, gọi xe ôm ra bến xe khách. Chuyến xe đêm đi Vinh chật ních người, mùi mồ hôi và mì tôm xào nồng nặc. Ông ngồi bó gối cạnh cửa sổ, tấm ảnh Nguyễn Văn Cường ép chặt lên ngực. Bên cạnh, bà mẹ của Cường cầu nguyện thầm lặng, môi mấp máy không phát ra tiếng.
Khi về đến làng quê nhỏ ở Nghệ An, trời vừa hửng sáng. Con đường đất dẫn về nhà phủ đầy bụi, cổng nhà sắt rỉ sét quay lòi nhòi. Bà Tư, hàng xóm ở đầu làng, thấy bóng hai vợ chồng liền chạy ra, mắt tròn xoe:
“Ông Hòa, bà ơi! Về rồi? Cường đâu rồi? Hôm trước ông còn khoe cháu ấy đạt thủ khoa Đại học Bách khoa, sắp làm kỹ sư rồi mà?”
Ông Hòa cúi gằm mặt, tai đỏ bừng vì xấu hổ. “Cháu nó… mất liên lạc rồi. Hai năm nay không có tin tức gì.”
Tin tức lan đi như gió. Đến trưa, cả xóm đều biết chuyện.
Sáng hôm sau, ông Hòa cầm tập 50 tấm ảnh Nguyễn Văn Cường in sẵn, cùng bà mẹ của Cường đi khắp ngõ xóm. Họ dán ảnh lên cột điện, cổng trường cấp hai nơi ông dạy, gốc cây bàng trước ủy ban xã, đầu ngõ ra quốc lộ 1A. Bà con tá hỏa khi thấy hai vợ chồng dán ảnh tìm người, tụ tập lại bàn tán rì rầm.
Ông Ba, người hàng xóm già nhất làng, nhìn tấm ảnh rồi lắc đầu, nói lớn cho mọi người cùng nghe: “Tưởng Cường thành đạt ở Hà Nội, ai ngờ lại mất tích. Hồi trước ông Hòa khoe cháu ấy gửi về mấy triệu tiền học bổng mỗi tháng, giờ lại thế này.”
Mấy bà phụ nữ đứng xem xì xào: “Đúng đấy, cả làng ai chẳng biết Cường là niềm hy vọng thoát nghèo của nhà ông Hòa. Giờ mất tích, chả biết có chuyện gì xảy ra.”
Ông Hòa cúi mặt sát ngực, tay run run cầm chiếc đinh ghim, không dám ngẩng lên nhìn ai. Ông là giáo viên được cả làng kính trọng, giờ lại thành chủ đề bàn tán xấu hổ. Trong lòng ông thầm nghĩ: “Mình đúng là thất bại.”
Bà mẹ của Cường không để ý đến những lời xì xào, bà vẫn cầm tập ảnh đi dán tiếp. Giọng bà khàn đặc, nói với từng người đi qua: “Ai thấy Cường, hay nghe tin tức gì về cháu ấy, báo cho tui với. Tui xin hậu tạ, dù chỉ là chút quà nhỏ cũng được.”
Từ hôm đó, ngày nào bà mẹ của Cường cũng đứng đầu ngõ, dưới gốc cây bàng to, nhìn chằm chằm xuống con đường dẫn ra quốc lộ. Trên tay bà luôn cầm túi xôi vò làm sẵn, phòng khi Nguyễn Văn Cường về nhà đói bụng. Thỉnh thoảng thấy bóng dáng thanh niên cao ráo từ xa đi lại, bà liền chạy ra đón, rồi lại thất vọng quay về khi nhận ra người lạ.
Ông Hòa đi dạy về, nhìn thấy bóng vợ đứng lặng lẽ đầu ngõ, lòng thắt lại. Ông bước vào nhà, nhìn tấm ảnh Nguyễn Văn Cường treo giữa phòng khách, nhớ lại những lần mắng chửi con trai vì chểnh mảng học, nhớ lại lúc Cường cúi đầu không dám nhìn bố trước mặt bạn bè. Ông ngồi xuống ghế nhựa, hai tay ôm đầu, nước mắt chảy dài thấm ướt vạt áo sờn.
Ngoài kia, bà mẹ của Cường vẫn đứng dưới gốc cây bàng, mắt dán chặt xuống con đường dẫn ra quốc lộ, túi xôi vò trong tay nguội ngắt từ lúc nào.
Ba năm trôi qua, những tấm ảnh tìm người dán khắp xóm phai màu, mép cuộn lên vì mưa nắng. Tờ lịch treo trên tường đã thay ba lần, ngày tháng cứ thế trôi qua lặng lẽ mà không có bất kỳ tin tức nào về Nguyễn Văn Cường. Ông Hòa vẫn đi dạy, nhưng giọng nói ngày càng khàn, bước chân nặng nề, mái tóc điểm bạc từng chút một.
Mùa hè năm thứ năm kể từ ngày Nguyễn Văn Cường mất liên lạc hoàn toàn, chiều muộn một ngày tháng 6, cái nóng oi bức của Nghệ An như thiêu đốt mọi thứ. Ông Hòa vừa về đến nhà, chiếc điện thoại Nokia cũ nát trong túi quần reo lên. Số lạ.
Ông bấm nhận, đưa lên tai, giọng khàn đặc sau bao ngày thao thức: “Alô?”
“Chú Nguyễn Văn Hòa phải không ạ?” Giọng nam thanh niên lạ vọng qua loa rè rè. “Cháu lấy được số chú từ tấm ảnh tìm người dán ở bến xe miền Đông. Cháu thấy cậu ta giống ảnh chú gửi, đang ngồi chờ xe ở bến xe.”
Ông Hòa tim đập thình thịch, tay run lẩy bẩy làm rơi chiếc dép lê xuống nền đất. “Thật không? Cháu chắc chứ?”
“Cháu thấy cậu ta giống ảnh chú gửi, đang ngồi chờ xe ở bến xe miền Đông. Chú mau vào đây đi, kẻo cậu ấy lên xe đi mất!” Người lạ vội vàng cúp máy.
Ông Hòa lao vào nhà, vơ vội chiếc áo sơ mi cũ, ít tiền dành dụm từ lương giáo viên, hét lên gọi bà mẹ của Cường: “Có tin Cường! Ở bến xe miền Đông, TP.HCM! Tôi vào Nam ngay!”
Bà mẹ của Cường đang đầu ngõ, nghe tiếng hét liền chạy vào, mắt tròn xoe: “Để tôi đi cùng! Tôi nhớ cháu nó, tôi nhớ Cường lắm!” Bà nắm chặt vạt áo ông Hòa, tay run rẩy.
“Không! Bà ở nhà chờ tin! Tôi đi nhanh hơn, một mình đi cho kịp!” Ông Hòa đẩy nhẹ vợ ra, chạy ra quốc lộ bắt xe khách đi Vinh, rồi đáp chuyến bay sớm nhất vào TP.HCM. Cả đêm ông không chợp mắt, tay siết chặt tấm ảnh Nguyễn Văn Cường đã nhàu nát, nước mắt chảy ròng ròng xuống tà áo.
Sáng sớm hôm sau, ông Hòa đứng trước cổng bến xe miền Đông, mồ hôi nhễ nhại, quần áo vẫn còn vết nhăn từ chuyến bay đêm. Ông chạy thẳng đến khu vực ghế đá cạnh cổng, mắt lùng sục từng người ngồi chờ xe.
Một thanh niên mặc áo phông xám, đang cúi mặt nhắn tin. Ông Hòa lao tới, nắm chặt vai thanh niên, giọng khóc thét: “Cường! Con là Cường phải không? Bố đây, bố là Hòa đây!”
Thanh niên giật mình ngẩng lên, khuôn mặt lạ hoắc, lùi lại sợ hãi: “Chú làm gì thế? Tôi không biết chú là ai! Tôi tên Tuấn, chờ xe về Đồng Nai thôi!”
Ông Hòa đứng sững sờ, tay buông thõng xuống, nhìn kỹ thanh niên trước mặt. Không phải. Mũi không cao, mắt không sâu, không có nốt ruồi nhỏ dưới mắt trái mà Nguyễn Văn Cường có. Mọi hy vọng tan vỡ trong tích tắc.
“Nhầm… nhầm người rồi các chú ơi…” Ông Hòa lẩm bẩm, khuỵu xuống nền xi măng nóng rẫy. Bảo vệ bến xe chạy lại đỡ, ông lắc đầu, nước mắt chảy ròng ròng, chỉ chỉ tấm ảnh Nguyễn Văn Cường trong tay.
Ông Hòa nằm lại bến xe suốt đêm, không chịu đi đâu. Ba ngày sau, ông quay về Nghệ An, gầy rộc đi, hốc mắt sâu hoắm, quần áo rộng thùng thình. Chỉ trong vỏn vẹn mười ngày, mái tóc đen của ông bạc trắng hết cả đầu, từng sợi tóc bạc phau như cước, da dẻ nhăn nheo, trông già hơn cả hai chục tuổi. Ông không thể đi dạy nữa, cả ngày chỉ ngồi bất động trước tấm ảnh Nguyễn Văn Cường, lẩm nhẩm gọi tên con trai. Bà mẹ của Cường phải đút từng thìa cháo vào miệng ông, vì ông chẳng còn chút sức lực để tự cầm đũa.
Nguyễn Văn Hòa ngồi tại bàn gỗ mòn nghén trong căn nhà nhỏ ở làng quê Nghệ An, mười năm sau khi Nguyễn Văn Cường mất liên lạc hoàn toàn. Trước mặt Nguyễn Văn Hòa là xấp tờ rơi tìm người mỏng dính, góc giấy đã ố vàng vì thời gian. Tiếng leng keng xe đạp của người đưa thư vang lên ngoài sân. Nguyễn Văn Hòa vội chạy ra, nhận lấy phong bì có dấu bưu điện vùng biên giới phía Bắc nhòe nhoẹt.
Mẹ của Cường theo sau, giọng lo lắng: “Hòa lấy cái gì mà vội thế?”
Nguyễn Văn Hòa không đáp, tay run bần bật xé phong bì. Tờ giấy mỏng trong đó ghi nguệch ngoạc: “Tôi thấy cậu ta làm phụ hồ ở bản Dao, đã ở đây 2 năm”. Máu dồn lên thái dương Nguyễn Văn Hòa. Mười năm trời, bao nhiêu cuộc tìm kiếm đều vô vọng, giờ đây tin tức về Nguyễn Văn Cường hiện ra rõ mồn một.
Nguyễn Văn Hòa nắm chặt tờ giấy, quay sang Mẹ của Cường: “Chuẩn bị đồ, tôi đi vùng biên giới phía Bắc ngay.”
Mẹ của Cường khóc nức nở: “Mười năm rồi, ông có chắc tin này thật không?”
Nguyễn Văn Hòa không đáp, nhét tờ thư vào túi áo, xách ba lô lên vai. Nguyễn Văn Hòa thầm nhủ: “Lần này nhất định gặp được Nguyễn Văn Cường.”
Vùng biên giới phía Bắc, các bản làng người Dao nằm cheo leo trên sườn núi. Nguyễn Văn Hòa đi bộ từ bản này sang bản khác, chân dép rách nát, áo sơ mi vải thô nhuốm bụi đường. Nguyễn Văn Hòa dừng trước mỗi túp lều, mỗi công trình đang xây dựng, giơ tấm ảnh Nguyễn Văn Cường ngày còn là sinh viên Đại học Bách khoa Hà Nội: “Các anh có thấy người đàn ông này không? Nghe nói cậu ấy làm phụ hồ ở bản Dao.”
Người dân bản lắc đầu, hoặc chỉ tay lên sườn núi phía xa. Nguyễn Văn Hòa leo từng bậc thang đá trơn trượt, mồ hôi chảy ròng ròng xuống mặt, mắt thâm quầng vì mất ngủ. Một lần, Nguyễn Văn Hòa vấp ngã, lăn xuống sườn dốc thấp, ba lô văng xa. Nguyễn Văn Hòa bò dậy, chùi vết máu ở cùi chỏ, nhặt tấm ảnh Nguyễn Văn Cường lên, vuốt phẳng nếp nhăn.
Tối đến, Nguyễn Văn Hòa ngủ nhờ trong nhà sàn của người dân bản, ăn bát cơm nắm nguội ngắt. Chủ nhà hỏi: “Chú đi tìm con à? Tìm bao lâu rồi?”
Nguyễn Văn Hòa gật đầu, giọng khàn đặc: “Mười năm. Nhưng chỉ cần biết Nguyễn Văn Cường còn sống, tôi đi đến hơi thở cuối cùng cũng được.”
Sáng hôm sau, Nguyễn Văn Hòa tiếp tục đi, hỏi từng công trường, từng quán tạp hóa. Ở bản Dao, Nguyễn Văn Hòa gặp một người thợ xây đang nghỉ giải lao: “Tôi có thấy một người đàn ông cao gầy, nói giọng Nghệ An, làm phụ hồ ở đây năm ngoái. Nhưng hai tháng trước cậu ta bỏ đi rồi, nói là lên bản cao hơn tìm việc.”
Nguyễn Văn Hòa mắt sáng lên, vội hỏi: “Hướng nào? Tôi đi ngay bây giờ.”
Người thợ chỉ tay lên đỉnh núi mù sương. Nguyễn Văn Hòa không chần chừ, siết chặt tấm ảnh Nguyễn Văn Cường trong tay, bước đi dưới cái nắng gắt của vùng cao. Dù chân mỏi nhừ, dù đói khát hành hạ, ý nghĩ về việc tìm thấy Nguyễn Văn Cường vẫn thôi thúc Nguyễn Văn Hòa bước tiếp.
Nguyễn Văn Hòa siết chặt tấm ảnh Nguyễn Văn Cường trong tay, bước tiếp dưới cái nắng gắt của vùng cao. Chân Nguyễn Văn Hòa mỏi nhừ, bụng đói cồn cào, nhưng ý nghĩ về việc tìm thấy con trai vẫn thôi thúc anh cất bước. Hai năm trôi qua kể từ ngày Nguyễn Văn Hòa rời làng quê nhỏ ở Nghệ An, bao nhiêu bản làng vùng biên giới anh đã đi qua, vẫn không một tin tức nào về Nguyễn Văn Cường khả thi hơn tấm giấy nhòe nhoẹt năm nào. Nguyễn Văn Hòa trở về nhà, gương mặt hốc hác, mái tóc đen đã điểm bạc. Mẹ của Cường vẫn ngày ngày ra đồng, ánh mắt héo hon chờ đợi.
Rồi một buổi chiều cuối thu, tiếng xe máy của người đưa thư vang lên trước sân. Mẹ của Cường đang nhặt rau cạnh bờ giếng, vội lau tay chạy ra. Người đưa thư đưa cho Mẹ của Cường một gói bưu phẩm nhỏ, bọc trong giấy báo cũ, không ghi tên người gửi, chỉ ghi rõ địa chỉ người nhận là Nguyễn Văn Hòa và Mẹ của Cường, tại làng quê nhỏ ở Nghệ An.
Mẹ của Cường cầm gói bưu phẩm, tay run run: “Có ai gửi đâu nhỉ? Hòa! Hòa lại đây xem!”
Nguyễn Văn Hòa đang ngồi sửa cái ghế gỗ mòn nghén trong nhà, nghe tiếng vội chạy ra. Nguyễn Văn Hòa nhìn gói bưu phẩm, lồng ngực đập nhanh dần. Mười hai năm rồi, kể từ ngày Nguyễn Văn Cường mất liên lạc, Nguyễn Văn Hòa chưa từng nhận được bất cứ thứ gì gửi về nhà mà không rõ người gửi.
Mẹ của Cường nắm chặt tay Nguyễn Văn Hòa, giọng run rẩy: “Mở ra đi Hòa, mở ra mau!”
Nguyễn Văn Hòa gật đầu, bàn tay gầy guộc run lật bật xé lớp giấy bọc. Bên trong là một tờ giấy học sinh cũ nát, chi chít chữ viết tay nguệch ngoạc quen thuộc — chính là chữ viết của Nguyễn Văn Cường. Tim Nguyễn Văn Hòa đập thình thịch, hy vọng cháy bỏng chưa từng có trào dâng trong lồng ngực.
Nguyễn Văn Hòa lật nhẹ tờ giấy, hàng chữ đầu tiên đập vào mắt: “Bố mẹ thân yêu, con xin lỗi vì đã trốn tránh suốt 12 năm qua”.
Mẹ của Cường đứng cạnh, nghẹn ngào: “Chữ Cường! Là chữ Cường!” Nước mắt Mẹ của Cường lăn dài trên gò má héo hon.
Nguyễn Văn Hòa lật tiếp các trang giấy, chữ viết của Nguyễn Văn Cường tràn đầy hối lỗi, kể lại những năm tháng trốn tránh, nợ môn bỏ học, làm phụ hồ khắp nơi. Giọng Nguyễn Văn Hòa nghẹn lại, tay siết chặt tờ giấy khiến góc giấy rách toạc: “12 năm… con trốn tránh bố mẹ 12 năm…”
Mẹ của Cường gục đầu vào vai Nguyễn Văn Hòa, hai vợ chồng khóc nức nở trong vòng tay nhau, dưới hiên nhà nhỏ giữa làng quê Nghệ An, sau mười hai năm dài chờ đợi.
Nguyễn Văn Hòa nới lỏng vòng tay, tay vẫn run rẩy siết chặt tờ giấy viết tay của Nguyễn Văn Cường. Ông hạ mắt xuống các dòng chữ tiếp theo, hơi thở đứt quãng khi nhận ra nội dung gần cuối lá thư.
Mẹ của Cường ngẩng đầu từ vai chồng, đôi mắt hốc hác đỏ rực vì khóc: “Hòa… còn gì nữa? Đọc cho tôi nghe, đọc mau!”
Nguyễn Văn Hòa nuốt nghẹn nước bọt, giọng nghẹn đặc đọc lớn từng chữ trên tờ giấy chi chít chữ: “Con ốm nặng rồi bố mẹ ạ. Con không dám về, về làm gì khi con đã trốn tránh suốt 12 năm, chỉ làm bố mẹ thất vọng thêm thôi. Con xin lỗi vì đã trốn tránh, không dám đối mặt với bố mẹ, với kỳ vọng của cả nhà.”
Mẹ của Cường ôm chặt ngực, chân bắt đầu run lẩy bẩy. Bà cố ghé sát lại để nghe rõ hơn, tay bấu chặt vào tay áo Nguyễn Văn Hòa đến trắng cả đầu ngón.
Nguyễn Văn Hòa lật nhanh đến dòng cuối cùng, giọng vỡ vụn khi đọc lên lời then chốt Nguyễn Văn Cường đã viết: “Con không xứng đáng là con của bố mẹ, hãy quên con đi.”
Ngay khi câu nói rời khỏi miệng Nguyễn Văn Hòa, ông khuỵu xuống đầu gối, hai tay vịn chặt mặt bàn gỗ mòn nghén dưới hiên nhà, gục đầu xuống mặt bàn lạnh lẽo, tiếng khóc nức nở trào ra không kìm nén nổi. Tờ giấy trong tay ông rơi xuống đất bụi, các dòng chữ nguệch ngoạc quen thuộc của Nguyễn Văn Cường phơi ra dưới ánh nắng chiều tà nhạt dần.
Mẹ của Cường đứng sững sờ, đôi mắt trợn trừng dán chặt vào dòng chữ cuối cùng trên tờ giấy rơi. Bà lắc đầu quầy quậy, miệng lẩm bẩm lời vô thức, cố gắng bước ra khỏi hiên nhà để chạy đi tìm con, nhưng chân bà không nghe lời, đầu óc quay cuồng. Bà ngã khuỵu xuống sàn đất cứng, ngất đi trong tiếng khóc nghẹn ngào chưa kịp thốt ra, hai tay vẫn vươn về phía tờ giấy như muốn chạm vào đứa con xa cách 12 năm.
Nguyễn Văn Hòa nghe tiếng ngã chát chúa, vội vàng ngẩng đầu, nước mắt nhòe nhoẹt chạy đến bên Mẹ của Cường, lay lay vai bà liên tục: “Bà ơi! Tỉnh lại đi! Nguyễn Văn Cường còn chờ chúng ta mà! Bà mà sao thế này!” Nhưng Mẹ của Cường vẫn bất tỉnh, gương mặt nhăn nhó trong cơn mê sảng, nước mắt vẫn rỉ ra đều đặn ở khóe mắt.
Nguyễn Văn Hòa lay vai Mẹ của Cường thêm mấy cái, thấy bà vẫn không có phản ứng, vội chạy ra đầu ngõ hô lớn: “Có ai không! Bà nhà tôi ngất rồi! Mau giúp tôi với!”
Tiếng chân người chạy sột soạt, mấy người hàng xóm xúm lại, giúp Nguyễn Văn Hòa đỡ Mẹ của Cường lên võng, đưa thẳng đến trạm y tế xã.
Sau khi y tá tiêm thuốc, Mẹ của Cường ngủ thiếp đi, Nguyễn Văn Hòa mới lủi thủi về nhà. Tờ giấy viết tay của Nguyễn Văn Cường vẫn nằm dưới hiên, mép giấy dính đầy bùn đất. Nguyễn Văn Hòa nhặt lên, lau nhẹ, ánh mắt dừng lại ở dòng chữ nhỏ nét run rẩy ở góc dưới: “Số 17, ngõ 5, khu dân cư Đông Vinh, thành phố Vinh.”
Nguyễn Văn Hòa siết chặt tờ giấy, gọi cháu trai đang đứng tựa cột nhà: “Đi lấy xe máy, chúng ta lên thành phố Vinh ngay!”
Xe máy phóng nhanh trên quốc lộ 1A, gió rít qua tai. Cháu trai ngồi sau, cầm tờ giấy đọc địa chỉ, thỉnh thoảng liếc dáng lưng gù của Nguyễn Văn Hòa, không dám hỏi gì. Nguyễn Văn Hòa bất chợt nói, giọng nghẹn ngào: “Cháu có thấy ông khổ quá không? Suốt 12 năm, ngày nào ông cũng nhớ Nguyễn Văn Cường, chờ con về…”
Hai tiếng sau, họ dừng trước căn nhà cấp 4 nằm lọt thỏm giữa vườn cây vùng ven thành phố Vinh. Tường nhà bong tróc từng mảng, cửa gỗ đóng chặt, dây thường xuân leo đầy lan can.
Nguyễn Văn Hòa bước xuống xe, chân run rẩy bước lên hiên. Ông gõ cửa liên tục, tiếng gõ vang lên trong không gian tĩnh lặng. Không ai trả lời.
Một người hàng xóm mang thúng rổ đi qua, dừng lại nhìn họ: “Tìm ai thế các chú?”
Nguyễn Văn Hòa quay lại, giọng run rẩy: “Bà ơi, cho tôi hỏi người đàn ông ở căn nhà này, có phải tên Nguyễn Văn Cường không ạ? Cháu tôi cao ráo, gầy, từng là sinh viên Đại học Bách khoa Hà Nội ạ? Bà có biết cháu ấy đi đâu không?”
Người hàng xóm lắc đầu, đặt thúng rổ xuống đất: “Người đàn ông đó chuyển đi 3 tháng trước, không để lại địa chỉ nào. Tôi có hỏi nhưng nó chỉ bảo là đi làm ăn xa, không nói cụ thể. Có một người đàn ông khác đến tìm nó cách đây một tháng, cũng hỏi y như các chú, rồi bỏ đi luôn.”
Tờ giấy trong tay Nguyễn Văn Hòa tuột xuống đất, bay nhẹ theo cơn gió. Nguyễn Văn Hòa khụy xuống vỉa hè gạch vỡ, hai tay ôm mặt, tiếng khóc nghẹn ngào trào ra: “Nguyễn Văn Cường ơi, con ở đâu? Bố tìm con suốt 12 năm rồi… Sao con lại trốn bố mãi thế?”
Cháu trai nhặt tờ giấy lên, đứng cạnh Nguyễn Văn Hòa, tay đưa ra định vỗ vai nhưng lại thu lại. Cậu không biết nói gì, chỉ đứng nhìn Nguyễn Văn Hòa gục đầu xuống đầu gối, vai rung lên bần bật, tiếng khóc xé lòng người vang giữa con ngõ vắng.
Trời đã nhá nhem tối khi Nguyễn Văn Hòa về đến nhà. Tờ giấy vỡ nát trong tay, ông lặng lẽ bước vào trong, nhìn vợ vẫn đang nằm thiêm thiếp trên giường, tiếng thở dốc từng hồi. Mười hai năm. Suốt mười hai năm ròng rã, ông đã chạy đôn chạy đáo khắp nơi, từ Hà Nội đến Vinh, đâu đâu cũng chỉ là những dấu hỏi rỗng tuếch.
Mệt mỏi, ông ngã người xuống chiếc ghế mây cũ kỹ dưới hiên. Gió lùa qua khe cửa, mang theo vị mặn mòi của đất Nghệ An. Ông chợt nhớ lại bóng dáng thư sinh của Nguyễn Văn Cường ngày mới thi đỗ Đại học Bách khoa Hà Nội, niềm tự hào của cả xóm làng. Rồi giọng ông vang lên gắt gỏng trong quá khứ, những trận đòn roi, những lời mắng chửi trước mặt bạn bè khiến đôi mắt của Nguyễn Văn Cường ngày càng trống rỗng.
Đột nhiên, chuông điện thoại bàn cũ kỹ bên cạnh reo lên chát chúa, xé toạc bầu không khí tĩnh lặng.
Nguyễn Văn Hòa giật mình, tay run rẩy với lấy ống nghe. Giọng một người đàn ông trẻ vang lên phía đầu dây bên kia, mang theo chút xa lạ nhưng đầy vẻ khẩn trương.
“Alô, chú Nguyễn Văn Hòa phải không ạ? Cháu là Thắng, nhân viên bên Trung tâm hỗ trợ người thất lạc ạ. Chú ơi, chúng tôi tìm thấy Nguyễn Văn Cường rồi! Chú nhanh lên đây đi, cháu đang ở khu nhà trọ tại Đà Nẵng này.”
Điện thoại từ tay Nguyễn Văn Hòa suýt rơi xuống đất. Ông đứng sững ra, trái tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
“Thật… thật không cháu? Đã mười hai năm rồi… mười hai năm rồi gia đình chú chờ đợi cái tin này! Ở đâu? Con chú ở đâu?” – Giọng ông nghẹn lại, trào nước mắt.
“Dạ, cháu tìm thấy chú ấy ở một khu nhà trọ tại Đà Nẵng. Chú ấy đang làm thợ sửa xe máy ở đây. Chú nhanh lên, chú ấy đang rất yếu, chắc là bệnh gì đó nặng lắm…”
Chưa đợi người bên kia nói hết câu, Nguyễn Văn Hòa đã vội vàng dập máy. Ông lảo đảo chạy vào trong, vơ vội mớ tiền dành dụm trong hũ sứ dưới gầm giường, chân tay run rẩy không tự chủ được.
“Mẹ Cường! Mẹ Cường dậy đi! Họ tìm thấy con rồi! Con chúng ta ở Đà Nẵng! Nó làm thợ sửa xe máy!” – Ông gào lên, đánh thức người vợ đang hôn mê.
Không kịp chờ vợ trả lời, Nguyễn Văn Hòa vội vàng khóa cửa nhà, chạy như điên ra quốc lộ. Xe khách đêm từ Vinh đi Đà Nẵng sắp xuất bến. Ông nhét vội mớ tiền vào tay tài xế, mắt nhìn chằm chằm vào bóng đêm phía trước, hy vọng lần này là thật, không phải là một giấc mơ tan vỡ như bao lần trước.
Mặt trời đã lên cao, oi ả chói chang trên mảnh đất Đà Nẵng, nhưng không làm bớt đi cái lạnh thấu xương trong lòng ông Hòa. Ông lê từng bước chân mệt mỏi dọc theo con hẻm nhỏ dẫn vào khu nhà trọ ổ chuột. Mùi dầu nhớt nồng nặc bốc lên từ phía sau một dãy nhà cấp bốn cũ nát.
Nguyễn Văn Cường đang cặm cụi bên chiếc xe máy cũ kỹ. Đôi bàn tay thoăn thoắt tháo lắp linh kiện, nhưng đôi tay ấy gầy guộc, xương xẩu, những vết chai sạn và dầu mỡ đen kịt bám đầy. Từng hiệp, cậu ho khan, tiếng ho khò khè đứt quãng. Khuôn mặt tiều tụy, hốc hác, mái tóc bù xù và đôi mắt trũng sâu khiến ông Hòa giật mình. Đó là Nguyễn Văn Cường – niềm tự hào một thời của trường Bách khoa Hà Nội – giờ đây chỉ còn là cái bóng nhỏ bé, rách rưới hơn bất kỳ học sinh yếu kém nào ông từng dạy ở trường cấp hai làng xưa.
Bóng dáng người cha xuất hiện ở đầu ngõ. Nguyễn Văn Cường ngẩng lên, đôi mắt nhợt nhạt chạm phải ánh nhìn sững sờ và đau đớn tột độ của ông Hòa. Tiếng nhíp trong tay Nguyễn Văn Cường rơi “cạch” một cái xuống nền xi măng.
Cậu lùi lại mấy bước, chân vấp phải ống dây hơi, mặt tái mét như nhìn thấy ma. Mười hai năm trốn chạy, mười hai năm mang theo nỗi sợ bị phán xét, bị mắng chửi như một kẻ thất bại. Giờ đây, bóng hình người cha nghiêm khắc ấy hiện ra, khiến toàn thân Nguyễn Văn Cường run lên bần bật.
Ông Hòa không còn là người thầy giáo uy nghiêm, cũng chẳng còn là người cha khắt khe ngày nào. Đôi chân run rẩy, ông lao tới như một kẻ vừa tìm thấy kho báu sau ngàn năm đợi đợi. Giọng ông nghẹn lại, đứt quãng giữa tiếng nấc nghẹn:
“Con ơi… Cường… là Cường phải không? Con ơi, bố tìm con suốt 12 năm rồi! Mười hai năm trời!”
Nguyễn Văn Cường định chạy trốn, định quay lưng bỏ chạy như bao lần hắn từng lẻn ra khỏi ký túc xá năm xưa. Nhưng nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe, nhìn thấy mái tóc bạc phơ và dáng người khom xuống vì tuổi tác và nỗi đau của ông Hòa, chân cậu như bị đóng đinh xuống đất.
Ông Hòa không đợi con phản ứng, ông lao tới, đôi tay gầy guộc siết chặt lấy thân hình gầy rộc của con trai. Ông khóc nức nở, tiếng khóc như một đứa trẻ, xé toạc bầu không khí ngột ngạt của khu trọ cũ kỹ.
“Con đấy à… Bố tưởng con mất thật rồi… Mười hai năm… Bố hối lỗi rồi Cường ơi, bố hối lỗi rồi…”
Nguyễn Văn Cường cứng đờ người trong vòng tay ấy, một cảm giác vừa xa lạ vừa nao nức. Dầu mỡ, mồ hôi và nước mắt hòa quyện vào nhau. Cậu chưa kịp thốt ra một lời, chỉ biết để mặc dòng cảm xúc đang dâng trào dữ dội sau đúng mười hai năm lẻ lối.
Nguyễn Văn Cường bất ngờ giật mình, thực tại ùa về khiến Cường run rẩy. Đôi tay dính đầy dầu mỡ lạnh toát gạt mạnh ngực Nguyễn Văn Hòa, đẩy bật người cha đang siết chặt mình ra. Nguyễn Văn Hòa lảo đảo lùi lại hai bước, suýt vấp phải giá để linh kiện xe máy, đôi mắt đỏ hoe nhìn Cường đang lùi dần về phía góc tối của xưởng sửa xe nhỏ hẹp.
Cường cúi gằm mặt, nhìn đôi bàn chân trần nứt nẻ, quần áo rách rưới nhớp nháp dầu mỡ của mình. Mười hai năm trước, Cường là tân sinh viên Đại học Bách khoa Hà Nội, là niềm hy vọng thoát nghèo của cả gia đình ở làng quê nhỏ Nghệ An, giờ đây chỉ là thợ sửa xe hạng xoàng, bỏ học nợ môn, trốn tránh gia đình suốt hơn một thập kỷ. Cảm giác tủi nhục xộc lên tận cổ, Cường nghẹn ngào, giọng khàn đặc vì mười hai năm hút khói bụi và dằn vặt:
“Con hỏng hết rồi bố ơi, không xứng đáng về nhà.”
Nguyễn Văn Hòa không đứng vững được nữa, ông quỵ xuống đất, đầu gối va lạch cạch vào nền xi măng lạnh lẽo. Đôi tay gầy guộc run rẩy vỗ mạnh vào trán mình, tiếng vỗ nghe lộp độp đau lòng. Nước mắt Nguyễn Văn Hòa chảy ròng ròng, hối lỗi nghẹn ngào:
“Bố sai rồi, bố không ép con nữa, về nhà với bố mẹ nhé.”
Nguyễn Văn Hòa vẫn quỳ sụp dưới nền xi măng lạnh lẽo, đôi bàn tay chai sần chạm vào má Nguyễn Văn Cường, run rẩy: “Về nhà thôi con, Mẹ của Cường đang đợi ở nhà.”
Nguyễn Văn Cường lùi lại một bước, nhìn đôi tay dính đầy dầu mỡ của mình, rồi nhìn bộ quần áo rách rưới nhớp nháp dầu mỡ, lắc đầu: “Bố về đi, con không mặt mũi nào về gặp Mẹ của Cường. Mẹ vẫn nghĩ con là sinh viên Bách khoa, con không thể để mẹ thấy con thế này.”
Nguyễn Văn Hòa lấy điện thoại từ túi áo sờn cổ, bấm số, bật loa ngoài to nhất có thể:
“Alô? Hòa à? Có tin gì không? Mẹ của Cường đang nằm viện mà sốt ruột quá, đêm qua mẹ lại trằn trọc không ngủ được…” Giọng Mẹ của Cường yếu ớt, thở từng hơi dài, tiếng rít từ ống truyền dịch lọc xọc vọng qua loa điện thoại.
Nguyễn Văn Hòa đưa điện thoại về phía Nguyễn Văn Cường, giọng nghẹn ngào đầy hối lỗi: “Con trai đây, nói với Mẹ của Cường đi, bảo con sắp về rồi.”
Nguyễn Văn Cường đứng sững tại chỗ, nhìn màn hình điện thoại hiện ảnh Mẹ của Cường nằm trên giường bệnh, tóc bạc phơ rối xù, ống truyền dịch cắm đầy mu bàn tay gầy guộc, nước mắt chảy ròng ròng xuống đôi má hốc hác. Anh cầm lấy điện thoại, giọng khàn đặc vì mười hai năm hút khói bụi và dằn vặt:
“Mẹ… là con đây. Con… con về ngay, con về làng với mẹ.”
Phía bên kia đầu dây, Mẹ của Cường bật dậy từ giường bệnh, dù hai y tá đang đè vai bà lại, bà gạt phắt ống truyền dịch, kim tiêm rút ra làm rách da thịt tay, máu rỉ ra nhưng bà không để ý, chân run rẩy bước xuống giường: “Về? Về nhà thật à? Chờ mẹ, mẹ ra cổng nhà đợi con! Mẹ biết con sẽ về mà, mẹ không tin con bỏ mẹ đi đâu!”
Mẹ của Cường cố sức đẩy cánh cửa phòng bệnh gỗ mục, bước ra hành lang bệnh viện, y tá chạy theo sau giữ lấy tay: “Bác ơi, chưa được xuất viện mà! Bác bị huyết áp cao, vừa đột quỵ xong mà, thế này nguy hiểm lắm!”
Mẹ của Cường không nghe, cứ bước, chân lê từng bước nặng nề, tay vịn tường trắng lạnh đi về phía cổng bệnh viện, gọi vội chiếc taxi về làng quê nhỏ ở Nghệ An. Suốt dọc đường hơn 100 cây số, Mẹ của Cường ngồi bó gối ở ghế sau, chỉ lẩm nhẩm không ngừng: “12 năm, mẹ đợi con 12 năm, giờ con về rồi, về rồi…”
Xe về đến cổng nhà ở làng quê, Mẹ của Cường đã đứng đó từ hơn một tiếng trước, tay vịn cổng tre nứt nẻ, gió thổi tóc bạc bay, đôi mắt mờ đục nhìn chằm chằm về phía con đường đất đỏ dẫn vào làng, thỉnh thoảng lại vươn cổ nhìn xa hơn, tay siết chặt mép cổng đến trắng bệch. Hàng xóm thấy bà đứng đó, lạ lắm, chạy lại hỏi: “Bác ơi, bác vừa xuất viện mà, đứng đây làm gì giữa trưa nắng thế?”
Mẹ của Cường chỉ lắc đầu, mắt không rời con đường. Rồi tiếng xe máy cũ của Nguyễn Văn Hòa rú ga chạy tới, Nguyễn Văn Cường ngồi sau, mắt đỏ hoe nhìn bóng Mẹ của Cường gầy guộc đứng chờ, quần áo bệnh nhân rộng thùng thình bay trong gió.
Mẹ của Cường thấy con, lao tới dù chân còn yếu, đôi tay gầy guộc ôm chặt lấy Nguyễn Văn Cường, khóc nức nở, vai rung lên bần bật, nước mắt rơi ướt đẫm vai áo rách của anh: “Mẹ biết con sẽ về mà, mẹ đợi con suốt 12 năm.”
Nguyễn Văn Hòa cũng chạy lại, ôm lấy hai mẹ con, cả ba người khóc nức nở, nỗi đau dằn vặt suốt 12 năm như tan đi một phần trong cái ôm ấm áp ấy. Hàng xóm xung quanh thấy cảnh đó, nhiều người cũng rơi nước mắt, có người thầm thì: “12 năm trời gia đình ông Hòa khổ quá, giờ Cường về là mừng rồi, mừng lắm.”
Cả ba người bước vào gian nhà tranh cũ, Mẹ của Cường vẫn cứ ôm chặt lấy cánh tay gầy guộc của Nguyễn Văn Cường, sợ con tan biến như mười hai năm qua. Nguyễn Văn Cường thận trọng ngồi xuống chiếc chiếu rách, đôi tay chai sần vì dầu mỡ run rẩy đặt lên đùi. Ánh mắt anh dán chặt xuống nền đất lạnh lẽo, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt hốc hác của Mẹ của Cường và vẻ mặt nghiêm khắc đang cố nở nụ cười của Nguyễn Văn Hòa.
Nguyễn Văn Cường nghẹn ngào, giọng khàn đặc vì khói bụi mười hai năm: “Bố, Mẹ… Con hổ thẹn lắm. Con bỏ học Bách khoa từ năm thứ hai. Thoát khỏi sự kiểm soát của gia đình, con sa chân vào game, nghiện ngập cả ngày lẫn đêm.”
Nguyễn Văn Hòa ngồi phịch xuống ghế, đôi vai gục xuống. Mẹ của Cường nắm chặt lấy vạt áo, nước mắt lặng lẽ rơi.
Nguyễn Văn Cường tiếp tục, giọng đầy day dứt: “Tài khoản game đứt, con quẫn quá. Con đi làm phục vụ quán ăn, rồi sang rửa bát thuê, lúc thì đi sửa xe linh tinh. Đói thì nhịn, ốm thì mua thuốc rẻ tiền uống qua ngày. Mười hai năm, con không dám về, không dám gọi điện, chỉ sợ bố mẹ hỏi: ‘Con trai Bách khoa ra trường chưa? Lương bao nhiêu?’. Con không còn mặt mũi nào mà đối diện.”
Nguyễn Văn Hòa đứng dậy, bước chậm rãi đến cái tủ gỗ mục, lấy ra một tờ giấy cũ nát, mép giấy đã ngả màu vàng ố. Đó chính là tờ giấy chi chít chữ mà năm xưa ông đã soạn ra, ghi đầy những kỳ vọng, những mục tiêu danh giá cho con trai. Ông chậm rãi vuốt phẳng tờ giấy, nhìn đứa con trai khắc khổ đang run rẩy trước mặt.
Nguyễn Văn Hòa cất giọng, không còn sự nghiêm khắc nào, chỉ còn lại sự mệt mỏi và thương xót tột cùng: “Bố đã sai. Bố và mẹ gục ngã trong nước mắt bao nhiêu lần vì tờ giấy này. Nó là gánh nặng, là gông cùm trói chặt con.”
Ông Hòa dùng hai tay, xé toạc tờ giấy làm đôi, rồi xé nhỏ tơi tả. Những mảnh giấy vụn bay lả tả xuống nền nhà.
Nguyễn Văn Hòa nhìn thẳng vào mắt Nguyễn Văn Cường, nói rõ từng chữ: “Từ giờ con cứ sống vui vẻ là bố mẹ hạnh phúc. Không cần bằng cấp, không cần danh giá nữa, bố chỉ cần con còn sống và mỉm cười.”
Nguyễn Văn Cường ngước lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn những mảnh giấy vụn – biểu tượng của gánh nặng suốt đời anh – bay lả tả. Một nụ cười nhẹ nhõm, nụ cười lần đầu tiên sau mười hai năm dằn vặt, nở trên đôi môi nứt nẻ của anh. Mẹ của Cường ôm chầm lấy con trai, khóc nức nở nhưng lần này là tiếng khóc của sự an tâm. Nguyễn Văn Hòa nhìn hai mẹ con, đôi vai nặng trĩu cũng dần buông lỏng. Nỗi hối lỗi trong anh dịu đi, thay vào đó là một sự bình yên hiếm hoi.
Tiếng máy mài vang lên đều đặp bên trong một gian chái nhỏ nằm sát mặt đường làng. Biển hiệu “Sửa xe máy Cường” được viết nguệch ngoạc trên tấm gỗ ép, nhưng lúc nào cũng có vài chiếc xe đang xếp hàng chờ sửa.
Nguyễn Văn Cường, trông đã phổng phao hơn thời điểm mười hai năm mất tích, đang loay hoay tháo ắc quy xe máy. Đôi tay anh nay không còn run rẩy, thay vào đó là sự điêu luyện của một thợ lành nghề.
Tiếng cười đùa vẳng ra từ phía sau. Nguyễn Văn Hòa, mái tóc đã bạc trắng hơn hẳn, đang ngồi trên chiếc ghế nhựa, cầm kìm cắt dây cẩn thận. Ông đã về hưu, mỗi ngày lại rón rén ra tiệm phụ việc nhặt nhạnh, tuy chẳng giúp được bao nhiêu nhưng ông thích được ngồi nhìn con trai làm việc.
Một người hàng xóm đi ngang qua, dừng lại ngạc nhiên: “Ông Hòa ơi, ngày trước ông răn dạy con trai thi đại học Bách khoa, giờ sao lại để nó mở cái tiệm sửa xe nhỏ xíu này vậy? Phí lắm chứ!”
Nguyễn Văn Hòa ngước lên, nụ cười hiền hậu nở trên khuôn mặt hằn học những nếp nhăn. Ông đặt chiếc kìm xuống, nhìn sang Nguyễn Văn Cường đang lấm lem mồ hôi nhưng ánh mắt sáng rỡ.
“Phí gì đâu bác,” Nguyễn Văn Hòa cất giọng, nhẹ nhàng nhưng đầy tự hào. “Hồi trước tôi chỉ mong con đỗ đại học, ra trường làm ông nọ bà kia để tôi được tiếng thơm. Nhưng giờ tôi chỉ mong con khỏe mạnh, vui vẻ thôi. Thấy con cười, tôi mới ngủ ngon được.”
Người hàng xóm thở dài, nhìn thấu hiểu: “Đúng đấy ông ạ, con cái học hành đâu bằng được sống an vui. Chứ nhìn mấy đứa trẻ làng mình bây giờ, bố mẹ ép học đến mức tủi thân, chán đời lắm.”
Cạnh đó, Mẹ của Cường mang ra ấm trà nóng, mỉm cười nhìn hai bố con. Ánh nắng chiều tà rọi xuống mái tóc bạc của bà, trông bà cũng nhẹ tênh như một gánh nặng vừa được trút bỏ.
Nguyễn Văn Cường quệt mồ hôi, cười tươi: “Bố ơi, tối nay con về nấu cơm. Để con mời mấy chú ở xóm trọ cũ qua ăn cơm, họ cũng đang buồn vì con trai họ bỏ học đi làm phụ hồ đấy.”
Nguyễn Văn Hòa gật đầu, trong lòng chợt nhận ra cái gọi là thành công không nằm ở tấm bằng đại học, mà nằm ở nụ cười vô tư của đứa con trai duy nhất.
Một năm trôi qua, cái tiệm sửa xe nhỏ bé ở làng quê Nghệ An ấy đã trở thành nơi dừng chân quen thuộc của bao người. Không còn áp lực đèn sách, không còn những tờ giấy chi chít kỳ vọng, Nguyễn Văn Cường giờ đây sống cuộc đời bình dị của một người thợ máy chân chính. Tiếng cười nói, tiếng máy móc rền vang mỗi ngày dường như đã xóa nhòa mười hai năm mất tích đầy cay đắng.
Với Nguyễn Văn Hòa, những ngày tháng về hưu không còn là chuỗi ngày dạy dỗ nghiêm khắc, mà là những buổi chiều hè ngồi nhặt dây điện, nghe con trai kể chuyện sửa xe, thỉnh thoảng lại gật gù nhắc nhở mấy người hàng xóm về bài học xương máu của mình. Ông hiểu rằng, định nghĩa về một đứa con ngoan không phải là nó đỗ đạt đến đâu, mà là nó có thể nhìn vào mắt cha mẹ mình mà không cần cúi đầu vì mặc cảm.
Sự bình yên ấy lan tỏa khắp xóm làng. Câu chuyện từng khiến cả huyện xôn xao về cậu sinh viên Bách khoa mất tích đã dần biến thành bài học sâu sắc cho nhiều phụ huynh trong vùng. Họ bắt đầu nhìn con cái bằng ánh mắt bao dung hơn, thấu hiểu hơn. Dưới bầu trời cao rộng của quê hương, gia đình Nguyễn Văn Hòa đã tìm thấy thứ quý giá nhất mà họ từng đánh mất: sự tha thứ, tình yêu thương thuần khiết và một niềm hạnh phúc giản đơn nơi chốn thôn quê. Cuộc đời vẫn thế, cứ trôi đi nhẹ nhàng như dòng sông Lam, và nụ cười của Nguyễn Văn Cường chính là minh chứng rạng ngời nhất cho một sự thay đổi đầy nhân văn.

