Ngày cưới thuê mẹ ăn xin: Bà trao 2 cây vàng và lời tuyên bố rúng động…

Ngày cưới vì muốn đẹp mặt nên tôi thu;-ê tạm ng-ườ:i ă-n x-i:n gần nhà làm mẹ, ai mà ngờ giữa đám cưới, bà bất chợt trao cho tôi 2 cây vàng
Tiếng trống, tiếng kèn hòa lẫn với giọng hò reo của đám bạn phù dâu. Tôi đứng trong phòng trang điểm, nhìn mình qua tấm gương lớn. Chiếc váy cưới trắng ôm lấy dáng người, đuôi váy dài quét nhẹ trên nền gạch. Mái tóc búi cao, vài lọn xoăn rơi xuống gò má, tô điểm bằng chiếc trâm ngọc trai sáng lấp lánh.
Nhưng giữa cái rực rỡ ấy, lòng tôi lại đầy chộn rộn. Không phải vì hồi hộp trước giờ lên xe hoa, mà vì… mẹ tôi.
Thực ra, mẹ tôi đã m:-ất từ năm tôi mười tuổi. Cha t:ôi l;ấy v:ợ khác, rồi cũng b;-ỏ đi khi tôi mười sáu. Từ đó, tôi sống một mình, làm đủ nghề để nuôi bản thân. Ngày cưới đến gần, họ hàng bên nội bên ngoại chẳng còn ai liên hệ. Bạn bè hỏi: “Mẹ cậu đâu? Hôm cưới ai trao cậu cho chú rể?”. Tôi cười trừ, bảo là có. Nhưng trong lòng, một khoảng trống lạ;-nh ngắt.
Và rồi, ý tưởng đó lóe lên — một ý tưởng mà nếu kể ra, hẳn nhiều người sẽ cho là l-iều lĩ-nh. Tôi quyết định nhờ bà ăn x-:in hay ngồi ở góc chợ gần nhà đóng giả mẹ mình trong lễ cưới.
Bà tên gì, tôi không biết. Chỉ biết mọi người gọi bà là “bà Ba kh;ùn:-g”. Bà mặc áo nâu sờn, đội nón lá rá-:ch, dáng gầy còm, ánh mắt lúc thì lơ đãng, lúc lại sáng lên lạ thường. Có những hôm tôi đưa bà ổ bánh mì, bà chỉ cười, không nói gì.
Hôm tôi ngỏ ý:
— Bà… bà có thể giúp cháu một việc được không? Hôm cưới, bà… làm mẹ cháu, được không? Cháu sẽ cho bà ít tiền.
Bà im lặng một lúc, rồi gật đầu, đôi mắt ánh lên một tia khó đoán.
Ngày cưới, tôi đón bà ở đầu hẻm. Thay vì bộ quần áo r-á:ch, bà mặc chiếc áo dài gấm màu tím tôi thuê từ tiệm. Mái tóc bạc búi gọn, gương mặt gầy guộc trở nên hiền từ, ánh mắt nhìn tôi như chan chứa điều gì.
— Đẹp quá, con gái… — bà khẽ nói.
Tôi hơi khựng lại. Cách bà gọi tôi “con gái” khiến tim tôi thắt lại, nhưng tôi vội bỏ qua, nghĩ đó chỉ là một câu buột miệng.
Đám cưới rộn ràng. Tiếng nhạc, tiếng chúc phúc, tiếng cười nói tràn ngập. Ai cũng khen “mẹ cô dâu” phúc hậu, hiền lành. Tôi chỉ cười, không đính chính.
Đến nghi thức trao quà cưới, hai bên gia đình lần lượt lên sân khấu. Khi đến lượt “mẹ” tôi, tôi định sẽ chỉ cần bà trao cho tôi một phong bì tượng trưng, rồi xuống. Nhưng không.
Bà nắm chặt tay tôi, kéo tôi lại gần micro. Giọng bà run run, nhưng rõ ràng:
— Hôm nay, tôi không chỉ là mẹ cô dâu… tôi là…………………..

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Ngày cưới thuê mẹ ăn xin: Bà trao 2 cây vàng và lời tuyên bố rúng động…

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt