Ngay ngày đầu tiên về làm dâu, em chồng ngang nhiên đ;;ổ cả một chậu nước b;;ẩ;;n lên người tôi, khi biết được nguyên nhân thì mặt tôi tr;;;ắng b;ệ;ch
Sau một đêm mệt mỏi, sáng tôi dậy sớm chuẩn bị bữa cho nhà chồng để lấy lòng mọi người.
Khi bữa sáng xong xuôi thì cả nhà đã có mặt đầy đủ rồi, duy chỉ có em chồng chưa xuống ăn. Thế là tôi lại phải lọ mọ leo lên tận tầng 3 để gọi em ấy xuống.
Vừa lên đến nơi thì một chậu nước b;;ẩ;n từ đâu dội thẳng lên người, thật may tôi đã bám kịp vào lan can của cầu thang nếu không thì trượt chân ngã xuống rồi. Khi định thần lại thì thấy em chồng vẻ mặt hả hê nhìn tôi.
Còn tôi cố kìm nén cơn gi;ậ;n d;;ữ lại và hỏi tại sao ngày đầu tiên lại đối xử với chị dâu như vậy. Em chồng cười gằn bảo làm như thế còn quá nhẹ nhàng với tôi. Nói xong em hiên ngang bước xuống dưới tầng, để mặc tôi cả một người bẩn như con chuột lột vừa chui từ trong cống ra.
Vì là dâu mới nên tôi nén nỗi t;;ứ;c gi;ậ;n vào trong, xuống phòng thay đồ. Khi tôi vừa ngồi vào bàn ăn thì em chồng nói thẳng…
Nàng dâu mới (Linh) bước vào phòng ăn, trên người là bộ đồ mới, nhưng trong lòng cô vẫn còn nguyên sự bứt rứt và tủi hổ từ sự việc vừa rồi. Cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, cô từ từ kéo ghế và ngồi xuống cạnh Chồng Nàng dâu mới. Mẹ chồng và Bố chồng đã có mặt, không khí bữa sáng dường như nặng nề hơn mọi ngày. Em chồng (Trang) đang ngồi đối diện, ánh mắt sắc lạnh và đầy vẻ khinh khỉnh. Vừa thấy Nàng dâu mới (Linh) yên vị, Trang lập tức buông lời, giọng nói oang oang đầy mỉa mai, phá tan sự im lặng ngột ngạt.
“Tôi nói thẳng cho chị biết,” Trang buông đũa xuống bàn, tạo ra một tiếng động chói tai, “loại người như chị không xứng đáng bước chân vào nhà này!”
Nàng dâu mới (Linh) chết lặng. Lời nói của Trang như một nhát dao đâm thẳng vào tim cô. Máu trong người như ngừng chảy, cô cảm thấy toàn thân mình cứng đờ. Cả căn phòng như quay cuồng, những âm thanh xung quanh bỗng trở nên xa vời. Cô cúi gằm mặt xuống, cố gắng nuốt ngược dòng nước mắt đang chực trào ra. Sự sỉ nhục tột cùng dội lên, khiến cô chỉ muốn bỏ chạy khỏi nơi này ngay lập tức. Cô thầm ước mình có thể trở nên vô hình.
Chồng Nàng dâu mới ngước nhìn Trang với vẻ khó xử, định nói gì đó nhưng lại thôi. Mẹ chồng và Bố chồng chỉ khẽ nhíu mày, rồi lại cúi xuống bát đũa, tránh ánh mắt của Nàng dâu mới (Linh). Sự im lặng của họ còn đau đớn hơn cả lời lẽ cay nghiệt của Trang. Nàng dâu mới (Linh) cảm thấy mình hoàn toàn đơn độc, một mình chống chọi với nỗi tủi hổ đang nhấn chìm cô. Bữa sáng đầu tiên tại nhà chồng hóa thành một cơn ác mộng.
Linh vẫn cúi gằm mặt, hơi thở nghẹn lại trong lồng ngực. Cô cảm thấy những ánh mắt vô hình đang dán chặt vào mình, dù không ai nói một lời. Nỗi uất nghẹn dâng lên cổ họng, nóng rát. Cô hy vọng Chồng Nàng dâu mới sẽ nói điều gì đó, bất kỳ điều gì, để bảo vệ cô, để ngăn chặn sự sỉ nhục này. Nhưng anh chỉ khẽ cau mày, nhìn về phía Trang với vẻ khó chịu, rồi lại thở dài quay đi. Anh không hề can thiệp. Sự im lặng của anh như một lưỡi dao khác, cứa sâu vào trái tim Linh.
Mẹ chồng đặt đũa xuống một cách nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt bà lại ngập tràn sự lúng túng. Bà nhìn Linh, rồi lại liếc sang Trang, dường như không biết phải xử lý tình huống này ra sao. Bố chồng cũng chẳng khá hơn. Ông cụ chỉ hắng giọng một tiếng khô khốc, dùng đũa gắp một miếng thức ăn mà không nhìn ai. Cả hai ông bà đều tránh né ánh mắt của Linh, như thể sự tủi hổ của cô là điều họ không muốn đối diện.
Cả gia đình chồng chết lặng, không ai nói gì. Linh cảm thấy mình như một kẻ ngoại lai hoàn toàn trong chính ngôi nhà này, trong chính bữa ăn đầu tiên với tư cách nàng dâu mới. Cô đơn đến tê dại, cô nuốt từng miếng cơm mà như nuốt nước mắt. Vị mặn chát của nỗi nhục nhã, sự thờ ơ của người thân, và cảm giác bị bỏ rơi bủa vây lấy cô. Cô không còn muốn ăn, chỉ muốn thoát khỏi không khí ngột ngạt này. Linh ngước nhìn Chồng Nàng dâu mới thêm một lần nữa, tìm kiếm dù chỉ một tia an ủi, nhưng anh vẫn tránh né, ánh mắt lảng đi nơi khác. Cô biết, mình đang một mình đối mặt với tất cả.
Bữa ăn cuối cùng cũng kết thúc trong sự im lặng đến ngột ngạt. Không ai nói thêm lời nào, chỉ có tiếng dao dĩa khẽ chạm vào bát đĩa. Linh đặt đũa xuống, cảm thấy từng thớ thịt trên người đều mệt mỏi rã rời. Cô chậm rãi đứng dậy, bắt đầu dọn dẹp bàn ăn mà không một lời thắc mắc, không một tiếng động. Mỗi lần cúi xuống nhặt bát đĩa, Linh lại cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt bởi nỗi uất ức, nỗi tủi nhục dâng trào. Cô ước mình có thể tan biến khỏi nơi này ngay lập tức.
Chồng Nàng dâu mới vẫn ngồi đó, ánh mắt anh nhìn vào khoảng không vô định, tránh né mọi ánh nhìn, đặc biệt là ánh nhìn của Linh. Anh thở dài, rồi lại nhấp một ngụm trà, như thể muốn xua đi sự khó chịu đang vây lấy mình. Mẹ chồng và Bố chồng cũng rời ghế, không nói một lời động viên hay an ủi nào. Họ bước đi, để lại một mình Linh giữa căn phòng ăn lạnh lẽo và mớ bát đũa chất chồng.
Linh đang ôm chồng bát đĩa vào bếp thì một giọng nói thì thầm, đầy tính khiêu khích, vang lên từ phía bàn ăn, đủ để cô nghe rõ mồn một. Đó là Trang. Em chồng vẫn ngồi đó, mắt dán chặt vào bóng lưng Linh với vẻ đắc thắng.
“Đấy là cái giá phải trả cho việc cố chui vào nhà người khác!” Trang lẩm bẩm, nụ cười nhếch mép lộ rõ vẻ khinh thường.
Linh khựng lại. Tay cô siết chặt chồng bát đĩa, cảm giác như có hàng ngàn mũi kim đâm vào tim. Cô không quay lại, nhưng sống lưng như đóng băng. Từng lời của Trang như nhát dao cứa sâu vào lòng tự trọng của Linh. Cô hít một hơi thật sâu, cố kìm nén dòng nước mắt chực trào ra. Cơn giận dữ bỗng trào lên cùng nỗi đau, nhưng Linh biết, đây không phải lúc để phản kháng. Cô phải chịu đựng, ít nhất là bây giờ. Linh tiếp tục bước vào bếp, bóng lưng gầy gò khuất dần sau cánh cửa, để lại Trang một mình với nụ cười mãn nguyện đầy độc địa.
Linh bước vào bếp, bóng lưng gầy gò khuất dần sau cánh cửa, để lại Trang một mình với nụ cười mãn nguyện đầy độc địa. Linh đặt chồng bát đĩa xuống bồn rửa một cách mạnh bạo, tiếng va chạm khô khốc vang lên trong không gian trống trải. Cô đứng đó một lúc, nhìn chằm chằm vào dòng nước chảy từ vòi, đôi mắt đỏ hoe cố kìm nén nước mắt. Từng thớ thịt như muốn vỡ ra vì uất ức. Cô không thể chịu đựng thêm nữa.
Với một hơi thở hổn hển, Linh quay người rời khỏi bếp. Cô không dọn dẹp, không rửa bất kỳ thứ gì. Bước chân cô nặng nề, lướt qua phòng ăn lạnh lẽo, nơi mùi thức ăn vẫn còn vương vấn nhưng chỉ khiến cô thêm buồn nôn. Chồng Nàng dâu mới đã biến mất. Mẹ chồng và Bố chồng cũng không còn ở đó. Căn nhà rộng lớn bỗng chốc trở nên trống rỗng và xa lạ.
Linh vội vã leo lên cầu thang, từng bước chân như muốn chạy trốn khỏi căn nhà này. Khi cánh cửa phòng riêng đóng sập lại phía sau, cô như trút được gánh nặng vô hình. Linh không kìm nén được nữa, cô lao đến giường, úp mặt vào chiếc gối mềm mại và bắt đầu khóc nức nở. Từng tiếng nấc nghẹn ngào xé toạc không gian tĩnh mịch. Nước mắt lã chã tuôn rơi, làm ướt đẫm gối. Cô cảm thấy mình thật yếu đuối, thật tủi thân. Sự bắt nạt công khai của Trang, sự thờ ơ đến lạnh lùng của Chồng Nàng dâu mới, tất cả như những nhát dao đâm thẳng vào tim cô.
Tay Linh run rẩy với lấy chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường. Cô lướt qua danh bạ và dừng lại ở cái tên quen thuộc: “Mẹ yêu”. Linh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh. Cô không muốn mẹ lo lắng.
Tiếng chuông điện thoại đổ dài, rồi đầu dây bên kia vang lên giọng nói ấm áp của mẹ cô.
“Alo, mẹ nghe đây con gái. Sao rồi, con làm dâu có ổn không?”
Linh cắn chặt môi, cố gắng điều chỉnh giọng mình để không bị lộ. Tiếng nấc vẫn chực trào ra.
“Dạ… con nghe mẹ. Con vẫn ổn ạ.” Cô nói, giọng nghẹn ngào.
Mẹ Linh dường như nhận ra sự bất thường. “Sao giọng con nghe lạ vậy? Có chuyện gì à con?”
“Dạ không có gì đâu mẹ… Chỉ là…” Linh ngập ngừng, lưỡng lự. Cô muốn kể hết, nhưng lại không dám. Cô sợ mẹ sẽ lo lắng, sẽ trách mình, sẽ đòi cô về. Hơn nữa, cô còn yêu Chồng Nàng dâu mới. Cô không muốn mọi chuyện trở nên tệ hơn.
“Chỉ là con… con thấy không quen nếp sống ở đây thôi ạ. Mọi thứ khác quá, con thấy hơi buồn một chút.” Linh cố gắng lái câu chuyện sang hướng khác, tránh xa sự thật nghiệt ngã.
Mẹ Linh thở dài. “Biết là vậy mà. Con gái mẹ từ bé được chiều quen rồi, giờ phải theo nhà chồng thì làm sao không buồn được. Cố gắng lên con nhé, rồi sẽ quen thôi.”
Linh gật đầu dù mẹ không thể thấy. “Dạ, con biết rồi ạ. Con sẽ cố gắng.” Cô nói, nước mắt vẫn tuôn rơi không ngừng.
“Thôi được rồi, nếu có chuyện gì thì cứ gọi cho mẹ. Đừng tự chịu đựng một mình nhé con.” Mẹ Linh dặn dò.
“Dạ… con biết rồi ạ.”
Sau khi cúp máy, Linh lại vùi mặt vào gối, tiếp tục khóc. Cô cảm thấy cô đơn hơn bao giờ hết. Ngay cả với mẹ ruột, cô cũng không thể nói hết nỗi lòng. Căn phòng dường như chật chội hơn với nỗi buồn chất chứa trong tim Linh.
Màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của buổi chiều. Linh ngồi lặng lẽ trên mép giường, ánh mắt vô hồn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh. Nước mắt đã khô cạn, nhưng nỗi buồn vẫn hằn sâu trong đôi mắt đỏ hoe. Cánh cửa phòng bất ngờ mở ra, Chồng Linh bước vào. Anh thấy Linh ngồi đó, ánh đèn vàng hắt hiu chiếu lên gương mặt xanh xao của cô.
Chồng Linh khẽ nhíu mày. “Em làm gì mà ngồi đây trong bóng tối vậy, Linh? Sao không bật đèn lên?”
Linh giật mình, quay lại nhìn anh. “Em… em chỉ đang suy nghĩ một chút.” Giọng cô yếu ớt.
Chồng Linh đi đến bên cạnh, đặt tay lên vai cô. “Em sao vậy? Vẫn còn buồn chuyện sáng nay sao?” Anh nói, nhưng ánh mắt lại có vẻ lảng tránh, không nhìn thẳng vào cô.
Linh hít một hơi thật sâu. Đây là cơ hội duy nhất. “Anh… em muốn nói chuyện với anh về Trang.”
Chồng Linh rụt tay lại, đi đến bên tủ quần áo, bắt đầu lấy đồ ngủ. “Trang á? Có chuyện gì nữa sao?” Giọng anh có vẻ miễn cưỡng.
“Thái độ của em ấy… Nó không phải chỉ là chuyện trẻ con nữa rồi, anh ạ,” Linh nói, cố giữ bình tĩnh. “Sáng nay, em ấy cố tình đổ chậu nước bẩn lên người em, rồi còn nói những lời khó nghe ở bàn ăn.”
Chồng Linh dừng lại động tác thay đồ, quay lưng về phía Linh. “Thôi mà Linh, em đừng để ý làm gì. Trang nó còn trẻ con, tính tình bộc trực, không có ý gì xấu đâu. Anh biết em ấy chỉ đùa thôi.”
Linh cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên ngực. “Đùa sao? Anh thấy hành động đó là đùa sao? Em ấy công khai sỉ nhục em, ngay trong ngày đầu tiên em về làm dâu!” Giọng cô bắt đầu run lên vì uất ức.
Chồng Linh thở dài, quay lại nhìn cô với vẻ bất lực. “Thôi được rồi, anh biết em khó chịu. Nhưng giờ em ấy đã làm vậy rồi thì mình bỏ qua đi. Cứ làm lớn chuyện lên thì cả nhà lại mất vui. Em ấy là em gái anh, em cũng biết rồi đó.”
Linh chết sững. Anh vừa nói gì? Anh khuyên cô bỏ qua? Cô nhìn vào đôi mắt anh, tìm kiếm một chút sự thấu hiểu, một lời bênh vực, nhưng chỉ thấy sự né tránh và mệt mỏi. Trái tim Linh như bị bóp nghẹt. Chồng cô, người cô yêu thương, người đã hứa sẽ bảo vệ cô, lại đang đứng về phía em gái mình, phủ nhận nỗi đau của cô một cách lạnh lùng.
“Anh… anh không tin em?” Linh thốt lên, nước mắt chực trào. “Anh không thấy em đang bị đối xử bất công sao? Anh không định bảo vệ em sao?”
Chồng Linh lại tiến đến, cố gắng ôm lấy cô. “Linh à, em đừng nghĩ vậy. Anh tin em, nhưng Trang nó vẫn là em gái anh. Em biết mà, anh không thể chọn bên nào được. Em cố gắng thông cảm cho anh đi. Thôi, bỏ qua hết đi nhé. Mệt mỏi cả ngày rồi, mình đi ngủ thôi.”
Linh gạt tay anh ra, lùi lại. Cô nhìn anh với đôi mắt ngập tràn thất vọng. Lời nói của anh như những nhát dao đâm thẳng vào trái tim cô. Cô không cần một người chồng đứng giữa, cô cần một người chồng bênh vực cô, tin tưởng cô. Nhưng anh đã không làm vậy. Ngay lúc này, Linh cảm thấy mình hoàn toàn đơn độc, lạc lõng trong chính ngôi nhà này, ngay cả bên cạnh người đàn ông mà cô đã nguyện gắn bó cả đời. Cô hiểu rằng, cuộc sống làm dâu của cô sẽ còn nhiều sóng gió, và có lẽ, cô sẽ phải tự mình đối mặt với tất cả.
Sáng hôm sau, ánh nắng len lỏi qua khe cửa sổ, nhưng không thể xua đi cái lạnh lẽo trong lòng Linh. Đêm qua, cô đã trằn trọc, nước mắt cứ lăn dài. Khi chồng Linh đã say ngủ, cô nằm lặng lẽ, suy nghĩ về mọi chuyện. Lời nói của anh tối qua vẫn vang vọng, như một lời khẳng định cô phải tự đứng lên. Linh quyết định. Cô sẽ không ngồi yên chịu đựng nữa. Cô sẽ tự mình tìm hiểu nguyên nhân sâu xa đằng sau sự thù địch của Trang. Tại sao một cô gái trẻ lại có thể hằn học đến vậy với chị dâu mới cưới? Linh cần câu trả lời.
Bước xuống nhà, Linh cố gắng giữ vẻ mặt bình thản nhất có thể. Bữa sáng hôm nay diễn ra trong không khí gượng gạo. Chồng Linh né tránh ánh mắt cô, còn Trang thì thỉnh thoảng liếc nhìn Linh với nụ cười khó hiểu, đầy ẩn ý. Linh không nói gì, chỉ cúi đầu ăn. Nhưng đôi tai cô thì hoàn toàn mở rộng, chăm chú lắng nghe từng lời nói, từng cử chỉ của mọi người. Cô quan sát Trang khi cô em chồng nói chuyện với Mẹ chồng và Bố chồng, ánh mắt cô ta thỉnh thoảng lại dừng lại trên gương mặt anh trai mình một cách lạ lùng, đầy sự sở hữu.
“Mẹ ơi, hôm qua con đi siêu thị thấy có loại sữa chua mới ngon lắm. Để con mua cho anh Huy nha,” Trang nói, giọng nũng nịu. Cô ta không hề nhắc đến Linh.
Mẹ chồng mỉm cười hiền hậu. “Con bé này, lúc nào cũng lo cho anh trai thế.”
Bố chồng chỉ đọc báo, thỉnh thoảng gật gù. Chồng Linh thì lúng túng, chỉ đáp qua loa.
Linh nuốt khan, trái tim cô thắt lại. Cô nhìn thấy ánh mắt Trang tràn ngập sự ngọt ngào, khác hẳn với vẻ mặt hằn học Trang dành cho cô. Linh bắt đầu cảm thấy bất an. Đây không chỉ là sự ghen tị thông thường giữa chị dâu em chồng. Có điều gì đó sâu xa hơn đang ẩn giấu.
Suốt buổi sáng hôm đó, Linh cố tình đi lại quanh nhà nhiều hơn bình thường, giả vờ dọn dẹp, sắp xếp đồ đạc. Cô muốn nghe lén, muốn hiểu rõ hơn về mối quan hệ giữa Trang và chồng mình. Cô đi ngang qua phòng khách, nghe thấy tiếng Trang đang nói chuyện điện thoại với ai đó.
“Không, anh ấy không bao giờ thích cô ta đâu… Anh ấy chỉ cưới vì bị ép thôi,” Trang thì thầm, giọng đầy cay nghiệt. “Tôi biết anh ấy yêu ai mà. Cô ta chỉ là kẻ chen ngang.”
Linh đứng sững lại sau cánh cửa. Tim cô đập thình thịch. Bị ép cưới? Yêu ai? Cô ta là kẻ chen ngang? Những lời Trang nói như một nhát dao nữa đâm vào Linh, khiến cô run rẩy. Cô cố gắng trấn tĩnh, vờ như đang lau bàn. Từng câu chữ của Trang cứ xoáy sâu vào tâm trí Linh, gieo rắc những hạt mầm lo lắng và nghi ngờ. Có phải chăng, thái độ của Trang không chỉ đơn thuần là ghen tị với vị trí của Linh, mà còn ẩn chứa một tình cảm cấm kỵ, một sự chiếm hữu đối với anh trai mình? Linh siết chặt bàn tay, lòng cô như có lửa đốt. Cô biết mình đã chạm đến một bí mật động trời, một sự thật có thể làm lung lay cả cuộc hôn nhân này. Cô cần phải tìm hiểu kỹ hơn, thận trọng hơn, để đối mặt với sóng gió đang chờ đợi phía trước. Nỗi lo lắng giờ đây đã biến thành một quyết tâm lạnh lùng.
Nàng dâu mới (Linh) đứng thẳng, ánh mắt sắc như dao găm thẳng vào Chồng Nàng dâu mới. Anh vừa bước vào phòng riêng, nét mặt vẫn còn vẻ mệt mỏi sau một ngày làm việc. Cánh cửa vừa khép lại, không khí bỗng chốc đông đặc.
“Anh có điều gì muốn nói với em không?” Nàng dâu mới (Linh) lên tiếng, giọng cô lạnh lẽo, không chút cảm xúc.
Chồng Nàng dâu mới giật mình, chiếc cặp tài liệu trên tay suýt rơi. Anh ngước nhìn vợ, vẻ mặt hiện rõ sự bối rối. “Em nói gì vậy, Linh? Anh…”
“Anh và Trang,” Nàng dâu mới (Linh) ngắt lời, từng chữ cô nói ra như những viên đá dội vào tâm trí anh. “Mối quan hệ giữa anh và em gái anh.”
Gương mặt Chồng Nàng dâu mới lập tức tái đi. Anh né tránh ánh mắt của vợ, lùi lại một bước như muốn trốn chạy khỏi câu hỏi trực diện đó. “Linh, em đang nói gì vậy? Cô ấy là em gái anh mà!”
“Em gái?” Nàng dâu mới (Linh) bật cười khẩy, nụ cười méo mó chua chát. “Một người em gái yêu anh trai mình? Một người em gái tìm mọi cách hãm hại chị dâu để giữ anh trai cho riêng mình?” Cô tiến lại gần, ép sát anh vào tường. “Anh đừng giả vờ ngây thơ nữa. Nói cho em biết, tất cả là thật phải không? Cô ta thích anh, và anh biết điều đó.”
Chồng Nàng dâu mới thở dốc, mắt anh đảo liên hồi, cố tìm một lối thoát. Anh biết mình không thể chối cãi được nữa. Linh không phải là người dễ dàng bỏ qua.
“Phải,” cuối cùng anh cũng thốt ra được, giọng nói lí nhí. “Trang… Trang từng có tình cảm với anh.”
Nàng dâu mới (Linh) cảm thấy như có một nhát dao đâm thẳng vào tim. Cô đã đoán trước, nhưng khi nghe chính miệng anh xác nhận, nỗi đau vẫn xé nát tâm can. “Từng? Anh nói ‘từng’ là sao?”
“Là khi chúng ta còn nhỏ, Linh,” Chồng Nàng dâu mới vội vàng giải thích, đôi tay anh run rẩy. “Cô ấy chỉ là trẻ con, không hiểu chuyện. Anh đã từ chối cô ấy, đã nói rõ ràng rằng anh chỉ coi cô ấy là em gái. Chuyện đó kết thúc từ rất lâu rồi!”
“Kết thúc từ rất lâu?” Nàng dâu mới (Linh) cười lớn, tiếng cười của cô đầy chua chát và giễu cợt. “Vậy tại sao cô ta vẫn không buông tha cho anh? Tại sao cô ta vẫn ghen ghét em đến vậy? Tại sao anh, người biết rõ chuyện này, lại có thể che giấu em suốt thời gian qua? Che giấu mối quan hệ bệnh hoạn của em gái anh! Che giấu sự thật rằng cô ta ghét em vì yêu anh!”
Nước mắt bắt đầu trào ra khỏi khóe mi Nàng dâu mới (Linh), không phải vì đau khổ, mà vì sự tức giận tột cùng. Cô cảm thấy mình như một con ngốc, bị lừa dối, bị coi thường. “Anh biết tất cả, nhưng anh vẫn để em một mình chống chọi với cô ta? Anh vẫn im lặng nhìn em bị sỉ nhục, bị hành hạ?”
Chồng Nàng dâu mới cố gắng nắm lấy tay Nàng dâu mới (Linh), nhưng cô giật mạnh ra. “Linh, không phải như em nghĩ. Anh không muốn em phải suy nghĩ nhiều, anh nghĩ chuyện đó đã qua rồi…”
“Đã qua rồi ư?” Nàng dâu mới (Linh) không kìm được nữa, cô hét lên, gương mặt đỏ bừng vì uất ức. “Anh có thấy cái chậu nước bẩn đó không? Anh có thấy những bữa ăn cô ta phá hoại không? Anh có thấy cách cô ta luôn tìm mọi cách để làm tổn thương em không? Tất cả những chuyện đó xảy ra là vì cô ta yêu anh, và anh, người biết rõ điều đó, lại chọn cách IM LẶNG! Anh đã lừa dối em, anh đã phản bội em!”
Chồng Nàng dâu mới đứng đó, bất lực nhìn vợ. Lời thú nhận của anh đã mở ra một vực sâu ngăn cách giữa hai người, một vực sâu của sự lừa dối và nỗi đau. Linh quay lưng lại, ánh mắt cô nhìn về phía cửa sổ, nơi màn đêm đang bao trùm. Mọi thứ trong căn phòng này, trong cuộc hôn nhân này, bỗng chốc trở nên tối tăm, lạnh lẽo.
Nàng dâu mới (Linh) rời khỏi phòng riêng, cảm giác bức bối và thất vọng nặng nề vẫn còn lởn vởn. Cuộc nói chuyện với Chồng Nàng dâu mới đã mở ra một sự thật tàn khốc, nhưng vẫn còn một người cô cần đối mặt. Nàng dâu mới (Linh) tìm đến phòng của Em chồng (Trang) ở tầng hai. Cánh cửa khẽ hé, cho phép Nàng dâu mới (Linh) nhìn thấy Em chồng (Trang) đang ngồi trên giường, đôi mắt dán vào màn hình điện thoại, gương mặt ánh lên vẻ tự mãn khó tả.
Nàng dâu mới (Linh) hít một hơi thật sâu, gõ cửa nhẹ. “Trang, chị nói chuyện với em một lát được không?”
Em chồng (Trang) ngẩng đầu lên, đôi mắt sắc lạnh lướt qua Nàng dâu mới (Linh) từ đầu đến chân. Một nụ cười nhếch mép hiện trên môi cô ta. “Chuyện gì vậy chị dâu? Hay chị lại định mách lẻo Chồng Nàng dâu mới nữa?” Giọng điệu của Em chồng (Trang) ẩn chứa sự mỉa mai và khinh thường rõ rệt.
Nàng dâu mới (Linh) bước vào phòng, nhẹ nhàng đóng cánh cửa lại. Không khí trong căn phòng nhỏ bỗng chốc trở nên đặc quánh, căng như dây đàn. “Chị muốn nói chuyện thẳng thắn với em. Về những chuyện đã xảy ra… và về Chồng Nàng dâu mới.”
“Chồng Nàng dâu mới… à, ý chị là anh trai tôi đó hả?” Em chồng (Trang) nhướng mày, vẻ mặt thích thú khi thấy Nàng dâu mới (Linh) có vẻ ngập ngừng. “Có gì mà phải vòng vo?”
Nàng dâu mới (Linh) cố gắng giữ bình tĩnh, giọng cô mềm mỏng hơn hẳn sự tức giận ban nãy. “Trang, chị biết em không thích chị. Chị cũng biết… có lẽ em nghĩ chị là người thứ ba xen vào giữa em và anh ấy. Nhưng chị muốn em biết một điều…” Nàng dâu mới (Linh) tiến lại gần hơn một chút, ánh mắt chân thành. “Chị thực sự không biết gì về chuyện tình cảm của em với Chồng Nàng dâu mới trước đây. Nếu chị biết, chị đã không bao giờ bước chân vào đây.”
Em chồng (Trang) bật cười gằn, tiếng cười khô khốc và đầy khinh bỉ vang lên. Cô ta đột ngột đứng dậy, đối mặt với Nàng dâu mới (Linh), khoảng cách giữa hai người chỉ còn vài gang tay. “Không biết ư? Chị định diễn trò ngây thơ đến bao giờ nữa hả, chị dâu giả tạo?”
Nàng dâu mới (Linh) giật mình, lùi lại một bước trước sự gay gắt bất ngờ của Em chồng (Trang). “Trang, chị nói thật mà. Chị…”
“Sự thật?” Em chồng (Trang) cắt ngang lời Nàng dâu mới (Linh), ánh mắt cô ta tóe lửa thù hằn. “Chị đừng giả vờ ngây thơ nữa, đồ cướp anh trai tôi! Chị đã cướp anh ấy khỏi tôi, chị đã phá hoại tất cả! Đừng có giả vờ thánh thiện ở đây!”
Những lời nói như nhát dao của Em chồng (Trang) đâm thẳng vào tim Nàng dâu mới (Linh). Cô đứng sững sờ, cảm giác toàn thân mình đông cứng. Sự thù hằn mãnh liệt, không chút che giấu trong đôi mắt của Em chồng (Trang) khiến Nàng dâu mới (Linh) bàng hoàng đến tột độ. Nó không chỉ là sự khó chịu hay ghen ghét thông thường, đó là một hố sâu của lòng căm phẫn không thể nào lấp đầy. Nàng dâu mới (Linh) cảm thấy một nỗi sợ hãi lạnh lẽo bò dọc sống lưng. Cô thực sự đã đánh giá thấp sự nguy hiểm của Em chồng (Trang).
Nàng dâu mới (Linh) đứng sững sờ, cảm giác toàn thân mình đông cứng. Sự thù hằn mãnh liệt, không chút che giấu trong đôi mắt của Em chồng (Trang) khiến Nàng dâu mới (Linh) bàng hoàng đến tột độ. Nó không chỉ là sự khó chịu hay ghen ghét thông thường, đó là một hố sâu của lòng căm phẫn không thể nào lấp đầy. Nàng dâu mới (Linh) cảm thấy một nỗi sợ hãi lạnh lẽo bò dọc sống lưng. Cô thực sự đã đánh giá thấp sự nguy hiểm của Em chồng (Trang). Nhưng rồi, cảm giác sợ hãi nhanh chóng biến thành một cơn giận dữ bùng nổ. Cô đã cố gắng bao nhiêu để đối xử tử tế, để hiểu chuyện, nhưng tất cả những gì cô nhận lại chỉ là sự khinh miệt và những lời buộc tội vô căn cứ.
“Đủ rồi!” Nàng dâu mới (Linh) gằn giọng, tiếng nói của cô không còn giữ được sự mềm mỏng ban đầu mà trở nên đanh thép, vang vọng khắp căn phòng. Đôi mắt Nàng dâu mới (Linh) đỏ rực, nhìn thẳng vào Em chồng (Trang) không một chút nhượng bộ. “Cướp anh trai cô? Cô nói cái gì vậy hả, Em chồng (Trang)? Tôi đã nói tôi không hề biết gì về cái thứ tình cảm bệnh hoạn của cô với anh trai mình! Cô có nghĩ là tôi muốn bước chân vào cái gia đình đầy rẫy sự khinh miệt và những trò bẩn thỉu này không?”
Em chồng (Trang) giật mình trước sự phản kháng dữ dội bất ngờ của Nàng dâu mới (Linh). Cô ta chưa bao giờ thấy Nàng dâu mới (Linh) tức giận đến thế. Nhưng chỉ một khoảnh khắc, Em chồng (Trang) lấy lại bình tĩnh, nụ cười nhếch mép quay trở lại, pha lẫn sự mỉa mai và khinh bỉ. “Bệnh hoạn? Cô dám nói tình yêu của tôi bệnh hoạn sao? Chính cô mới là kẻ bệnh hoạn! Kẻ đã phá nát tất cả! Cô nghĩ tôi không biết cô tìm mọi cách quyến rũ Chồng Nàng dâu mới sao? Ngay từ bữa sáng đầu tiên, cô đã trưng ra cái bộ mặt giả tạo đó rồi!”
“Giả tạo ư? Cô mới là kẻ giả tạo! Kẻ diễn kịch giỏi nhất ở đây là cô, Em chồng (Trang) ạ!” Nàng dâu mới (Linh) hét lớn, không khí trong phòng như nổ tung. Cô tiến sát lại Em chồng (Trang), không cho phép mình lùi bước thêm nữa. “Tôi đã chịu đựng đủ rồi! Từ cái chậu nước bẩn ngày đầu tiên đến những lời lẽ xỉ nhục mỗi ngày! Cô nghĩ tôi là bù nhìn sao? Tôi đã sống đường hoàng, không thẹn với lương tâm. Còn cô, với cái kiểu tình cảm loạn luân này, cô không thấy ghê tởm chính mình sao?”
Câu nói của Nàng dâu mới (Linh) chạm đúng vào dây thần kinh nhạy cảm nhất của Em chồng (Trang). Gương mặt cô ta trắng bệch đi, rồi đỏ bừng lên vì tức giận. “Câm miệng! Cô dám nói tôi loạn luân? Con tiện nhân!” Em chồng (Trang) giơ tay định tát Nàng dâu mới (Linh), nhưng Nàng dâu mới (Linh) đã nhanh hơn, giữ chặt cổ tay Em chồng (Trang) trong không trung.
“Cô dám đụng vào tôi?” Nàng dâu mới (Linh) siết chặt tay Em chồng (Trang), giọng đầy căm phẫn. “Cô nghĩ cô có thể muốn làm gì thì làm với tôi sao? Cô sai lầm rồi! Tôi không phải loại người cô có thể chà đạp!”
Tiếng cãi vã lớn tiếng, gay gắt và đầy phẫn nộ từ phòng Em chồng (Trang) đã vọng rõ ra ngoài hành lang, phá tan sự yên tĩnh của ngôi Nhà chồng. Từ phòng khách dưới tầng một, Mẹ chồng và Bố chồng đang ngồi xem tivi lập tức giật mình, hoảng hốt nhìn nhau. Tiếng tranh cãi quá lớn, dường như có đánh nhau.
“Có chuyện gì vậy?” Bố chồng đứng bật dậy, lo lắng.
Mẹ chồng xanh mặt, bà nhận ra giọng của Nàng dâu mới (Linh) và Em chồng (Trang). “Trời ơi, hai đứa nó lại cãi nhau!”
Cùng lúc đó, Chồng Nàng dâu mới đang ở trong phòng riêng trên tầng ba cũng nghe thấy tiếng ồn ào bất thường. Anh lập tức cảm thấy có điều chẳng lành, tiếng nói của Nàng dâu mới (Linh) đầy sự uất ức và giận dữ, còn Em chồng (Trang) thì gào thét thất thanh. Chồng Nàng dâu mới không kịp suy nghĩ thêm, vội vàng chạy ra khỏi phòng.
Mẹ chồng và Bố chồng không chần chừ, vội vã chạy lên cầu thang. Chồng Nàng dâu mới cũng chạy xuống, cả ba người cùng lúc đổ dồn về phía phòng của Em chồng (Trang), nơi tiếng cãi vã vẫn đang vang lên đầy hỗn loạn.
Chồng Nàng dâu mới là người đầu tiên xông vào phòng, ánh mắt anh ta lập tức khóa chặt vào cảnh Nàng dâu mới (Linh) đang siết chặt cổ tay Em chồng (Trang). Khuôn mặt cả hai đỏ bừng vì giận dữ, không khí đặc quánh sự thù địch.
“Hai đứa đang làm cái gì vậy hả?” Chồng Nàng dâu mới gằn giọng, vội vàng tách Nàng dâu mới (Linh) và Em chồng (Trang) ra. Sức lực của anh ta mạnh hơn, khiến cả hai phải buông tay nhau.
Ngay sau đó, Bố chồng và Mẹ chồng cũng lao vào, vẻ mặt đầy hoảng loạn.
“Trời đất ơi, chuyện gì vậy?” Mẹ chồng lắp bắp, nhìn thấy cảnh tượng hỗn loạn. Em chồng (Trang) lập tức co rúm lại, nước mắt lưng tròng, ôm lấy cổ tay vừa bị Nàng dâu mới (Linh) siết chặt.
“Bố mẹ, anh ơi! Con Nàng dâu mới (Linh) nó dám đánh con!” Em chồng (Trang) thút thít, chỉ tay về phía Nàng dâu mới (Linh) với vẻ mặt đầy oan ức.
Nàng dâu mới (Linh) tức giận đến mức cả người run lên. Cô định nói, nhưng Bố chồng đã nghiêm giọng: “Thôi đủ rồi! Xuống phòng ăn ngay! Tất cả ngồi xuống nói chuyện rõ ràng!”
Không khí trong phòng ăn Nhà chồng nặng như chì. Nàng dâu mới (Linh) ngồi đối diện với Em chồng (Trang) qua chiếc bàn ăn dài, ánh mắt cả hai vẫn tóe lửa. Bố chồng và Mẹ chồng ngồi ở hai đầu bàn, vẻ mặt căng thẳng, nhìn từ người này sang người khác. Chồng Nàng dâu mới ngồi cạnh Nàng dâu mới (Linh), nhưng đôi mắt anh ta cứ dán chặt vào mặt bàn, tránh né mọi ánh nhìn.
“Giờ thì nói đi!” Bố chồng lên tiếng, giọng nói đầy uy quyền. “Rốt cuộc là có chuyện gì mà hai đứa cứ như muốn xé xác nhau ra vậy?”
Em chồng (Trang) lập tức nắm lấy cơ hội, cô ta nức nở kể lể. “Bố mẹ ơi, anh ơi! Con Nàng dâu mới (Linh) cô ta… cô ta đã cố tình quyến rũ anh con, quyến rũ Chồng Nàng dâu mới! Ngay từ ngày đầu tiên về nhà, cô ta đã cố tình thân mật với anh, còn cố tình ra vẻ tội nghiệp để được anh thương hại!”
Nàng dâu mới (Linh) không thể tin nổi vào tai mình. “Em chồng (Trang)! Cô nói cái gì vậy hả? Cô bịa đặt trắng trợn!”
“Tôi không bịa đặt!” Em chồng (Trang) gào lên, nước mắt giàn giụa. “Chính cô mới là kẻ giả dối! Ngay cái bữa sáng đầu tiên ở Nhà chồng, cô đã cố tình khoe khoang, rồi lại tỏ vẻ ngây thơ khi bị con chê bai! Cô muốn gây sự chú ý của anh con, đúng không?”
Mẹ chồng nghe vậy thì nhíu mày. Bà nhớ lại bữa sáng đầu tiên, Nàng dâu mới (Linh) đúng là có vẻ rụt rè, nhưng Em chồng (Trang) cũng có vẻ khắt khe.
“Mẹ, bố, anh không tin con Nàng dâu mới (Linh) đâu!” Em chồng (Trang) tiếp tục. “Cô ta đã cướp anh khỏi con! Anh trai là của con, cô ta không có quyền! Cô ta cố tình chen vào giữa hai anh em con!”
Nàng dâu mới (Linh) tức đến nghẹn lời. “Em chồng (Trang)! Cô điên rồi! Cô nói cái gì vậy? Tôi và Chồng Nàng dâu mới đến với nhau là do tình yêu, cô có hiểu không? Cô lấy quyền gì mà nói tôi cướp anh trai cô?”
“Tình yêu?” Em chồng (Trang) cười khẩy, giọng đầy chua chát. “Cô nghĩ tôi sẽ tin cái tình yêu giả dối đó sao? Chắc chắn cô đã dùng thủ đoạn gì đó để dụ dỗ Chồng Nàng dâu mới! Cô là một kẻ mưu mô, một con cáo già!”
Bố chồng và Mẹ chồng nhìn nhau đầy bối rối. Họ không biết nên tin lời ai. Một bên là cô con gái mà họ yêu thương từ bé, một bên là nàng dâu mới có vẻ hiền lành nhưng lại đang bị tố cáo nặng nề.
“Con Nàng dâu mới (Linh) à, con nói đi…” Mẹ chồng rụt rè lên tiếng. “Chuyện này là sao?”
Nàng dâu mới (Linh) hít một hơi thật sâu. “Con không biết phải nói sao nữa, mẹ ạ. Em chồng (Trang) luôn có thái độ thù ghét con từ ngày đầu tiên. Cô ấy đổ chậu nước bẩn lên người con ở Tầng 3 của nhà ngay ngày đầu tiên về làm dâu, rồi liên tục kiếm cớ gây sự, mắng nhiếc con. Con đã cố gắng nhẫn nhịn, nhưng cô ấy cứ tiếp tục bịa đặt và làm khó dễ con.”
Mẹ chồng và Bố chồng sững sờ khi nghe đến chi tiết “chậu nước bẩn”. Họ liếc nhìn Em chồng (Trang), người đang cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng vào mắt họ.
“Có thật là con đã đổ nước bẩn lên người chị dâu con không, Em chồng (Trang)?” Bố chồng hỏi, giọng đầy nghiêm nghị.
Em chồng (Trang) không nói gì, chỉ lắc đầu lia lịa. “Không phải! Con không có! Cô ta lại bịa đặt!”
“Cô dám nói tôi bịa đặt?” Nàng dâu mới (Linh) hét lên. “Bằng chứng vẫn còn đó! Cô nghĩ tôi sẽ quên sao?”
Không khí trong phòng càng lúc càng căng như dây đàn. Bố chồng và Mẹ chồng cảm thấy đầu óc quay cuồng. Nàng dâu mới (Linh) và Em chồng (Trang) tiếp tục cãi vã, mỗi người một mực giữ vững lập trường, đưa ra những lời buộc tội gay gắt.
Trong suốt cuộc tranh cãi nảy lửa đó, Chồng Nàng dâu mới vẫn ngồi im lặng như pho tượng. Anh ta cúi gằm mặt, đôi lúc khẽ liếc nhìn Nàng dâu mới (Linh) với vẻ mặt phức tạp, nhưng lại nhanh chóng tránh đi khi Nàng dâu mới (Linh) nhìn lại. Anh ta không nói một lời nào, không đứng về phía ai, chỉ đơn giản là né tránh mọi ánh mắt chất vấn từ gia đình. Sự im lặng của anh ta càng khiến cho Nàng dâu mới (Linh) cảm thấy hụt hẫng và tức giận. Cô nhìn vào người đàn ông đã hứa sẽ bảo vệ mình, nhưng giờ đây anh ta lại chọn cách lẩn tránh. Sự im lặng đó như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim Nàng dâu mới (Linh).
“Em chồng (Trang)!”
Giọng Chồng Nàng dâu mới vang lên đầy phẫn nộ, cắt ngang mọi sự ngụy biện. Anh ta bước lại gần, ánh mắt rực lửa nhìn thẳng vào cô em gái đang tái mét.
“Đủ rồi! Em nghĩ anh không biết những gì em đã làm sao? Em nghĩ anh không thấy những hành động đáng xấu hổ của em từ ngày Linh (Nàng dâu mới) mới về đây sao?”
Trang lùi lại một bước, nét mặt biến sắc hoàn toàn. Đôi mắt cô ta mở to, vừa kinh ngạc vừa giận dữ.
“Anh… anh nói cái gì vậy? Em đã làm gì chứ? Anh đang vu khống em!” Trang lắp bắp, cố gắng giữ lại chút lý trí cuối cùng.
“Vu khống? Em dám nhìn vào mắt anh và nói rằng tất cả những chuyện em gây ra chỉ là vô tình? Cái chậu nước bẩn đó! Bữa sáng đầy gián! Rồi những lời nói xúc phạm! Tất cả chỉ để em thỏa mãn sự ghen tỵ vô cớ của mình, đúng không, Trang?” Chồng Nàng dâu mới gần như gằn giọng, mỗi từ như một nhát dao đâm thẳng vào sự thật trần trụi. “Em ghen tỵ vì Linh xuất hiện, vì cô ấy chiếm mất vị trí trung tâm trong cuộc sống của anh, trong ngôi nhà này, đúng không? Em muốn anh là của riêng em, em muốn anh không có ai khác ngoài em!”
Lời nói của Chồng Nàng dâu mới như một tiếng sét đánh ngang tai. Khuôn mặt Trang chuyển từ tái nhợt sang đỏ gay, rồi lại trắng bệch. Nước mắt bắt đầu trào ra, không phải vì tủi thân, mà vì sự bẽ bàng và tức giận khi bí mật thầm kín nhất của mình bị anh trai ruột phơi bày.
“Không! Anh im đi! Anh bịa đặt! Anh dám tin lời con người ngoài kia mà vu khống chính em gái mình sao?” Trang hét lên, giọng lạc đi vì uất ức. Cô ta quay sang Linh, ánh mắt tóe lửa. “Cô! Tất cả là tại cô! Cô đã nói gì với anh tôi? Cô đã nhồi nhét những gì vào đầu anh ấy?”
Linh chỉ đứng đó, lặng lẽ chứng kiến, không nói một lời nào. Khuôn mặt cô vẫn giữ một vẻ điềm tĩnh, nhưng ánh mắt chất chứa nỗi buồn.
Mẹ chồng và Bố chồng đứng cạnh đó, chết lặng. Từng lời của Chồng Nàng dâu mới, cùng với phản ứng điên cuồng của Trang, đã xé toạc màn sương mù bấy lâu nay. Nét mặt họ từ ngạc nhiên chuyển sang bàng hoàng, rồi đau đớn, thất vọng tột cùng. Mẹ chồng đưa tay lên che miệng, một tiếng nấc nghẹn ngào bật ra. Bố chồng siết chặt nắm tay, vẻ mặt ông đanh lại, không thể tin được sự thật kinh hoàng này.
“Con… con đã làm những chuyện đó thật sao, Trang?” Bố chồng thì thầm, giọng ông khàn đặc.
Trang không đáp lời, cô ta cảm thấy như mọi thứ sụp đổ. Không thể đối mặt với ánh mắt thất vọng của bố mẹ, không thể chịu đựng sự thật bị phơi bày. Cô ta khóc nức nở, tiếng khóc chua chát, đầy căm hờn.
“Không! Không phải vậy!” Trang la lên lần cuối, rồi quay người, lao như bay về phía cầu thang. Từng bước chân cô ta dồn dập, nặng nề, như muốn chạy trốn khỏi tất cả. Cô ta chạy lên tầng 3 của nhà, về phòng riêng của mình.
TIẾNG SẦM LỚN.
Cánh cửa phòng Trang đóng lại, tạo ra một tiếng động chát chúa, vang vọng khắp ngôi nhà, như một tuyên bố về sự cố chấp và bế tắc.
Căn phòng ăn chìm trong sự im lặng đáng sợ. Chỉ còn lại tiếng nức nở không thành lời của Mẹ chồng và ánh mắt thất thần của Bố chồng. Hai ông bà nhìn nhau, rồi lại nhìn Linh và Chồng Nàng dâu mới, trên mặt hiện rõ sự xấu hổ và nỗi thất vọng sâu sắc về đứa con gái bấy lâu nay họ đã quá mực nuông chiều. Bao nhiêu lời thanh minh, bao nhiêu sự bao che, giờ đây đều sụp đổ tan tành.
Mẹ chồng bật khóc nức nở, tiếng nấc nghẹn ngào xé toạc sự im lặng bao trùm căn phòng. Bà từ từ quay sang nhìn Linh, ánh mắt ngấn lệ xen lẫn sự hối lỗi tột cùng. Bố chồng cũng thở dài nặng nề, gương mặt nhăn lại vì đau khổ và xấu hổ. Ông đặt tay lên vai vợ, an ủi, rồi cũng hướng về phía Linh.
“Linh… con ơi…” Mẹ chồng khó nhọc cất lời, giọng bà run rẩy. “Mẹ… mẹ xin lỗi con. Xin lỗi vì tất cả. Vì những gì Trang đã làm, và vì sự im lặng của mẹ… của cả bố nữa.” Bà cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào Linh. “Mẹ đã sai… đã quá nuông chiều con bé, để nó gây ra những chuyện tày đình như vậy.”
Bố chồng bước tới, đứng cạnh vợ, vẻ mặt ông nghiêm nghị nhưng chất chứa sự ăn năn. “Linh, con cứ yên tâm. Bố mẹ sẽ dạy dỗ lại con bé Trang thật nghiêm khắc. Chắc chắn nó sẽ phải xin lỗi con một cách đàng hoàng. Đây là nhà con, không ai có quyền làm con tổn thương.” Ông nói, giọng dứt khoát hơn, như muốn khẳng định lại quyền làm chủ và sự công bằng.
Chồng Nàng dâu mới tiến lại gần Linh, nắm lấy tay cô, siết nhẹ. Anh nhìn bố mẹ, gật đầu, thay cho lời cảm ơn.
Linh nhìn Mẹ chồng và Bố chồng, lắng nghe từng lời xin lỗi. Trong thâm tâm, cô cảm thấy được an ủi phần nào, một tia hy vọng le lói về sự công bằng. Cô biết, lời xin lỗi này không phải là giả dối, mà xuất phát từ sự nhận thức thật sự của hai người. Tuy nhiên, nỗi đau và sự tổn thương mà Trang gây ra, cùng với những ngày tháng bị ghẻ lạnh, vẫn còn hằn sâu trong trái tim cô. Một lời xin lỗi không thể xóa nhòa tất cả. Linh khẽ nhắm mắt, suy nghĩ miên man về chặng đường phía trước. Liệu đây có phải là dấu chấm hết cho những sóng gió, hay chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến mới, phức tạp hơn? Cô biết, mọi chuyện sẽ không dễ dàng.
Linh mở mắt. Ánh mắt cô vẫn đượm một nỗi buồn sâu thẳm, dù lời xin lỗi của Mẹ chồng và Bố chồng đã thốt ra. Nắm tay của Chồng Nàng dâu mới vẫn còn ấm, nhưng cảm giác xa xăm như vọng lại từ một thế giới khác. Cô khẽ rút tay ra, cúi chào Bố chồng và Mẹ chồng một cách lễ phép rồi chậm rãi quay người, bước lên những bậc cầu thang dẫn về phía phòng riêng của mình, từng bước chân nặng trĩu.
Căn phòng riêng, nơi đáng lẽ là tổ ấm, giờ đây lại mang một không khí nặng nề, ngột ngạt đến lạ. Linh ngồi xuống mép giường, ánh mắt vô hồn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng chiều đang dần tắt. Từng ký ức tồi tệ ùa về như một thước phim quay chậm. Hình ảnh chiếc chậu nước bẩn đổ thẳng xuống đầu cô ngay ngày đầu về làm dâu, lời lẽ miệt thị của Trang, và đặc biệt là sự im lặng đầy thờ ơ của Mẹ chồng, Bố chồng trong bữa sáng hôm ấy. Cảm giác bị sỉ nhục, bị ghẻ lạnh, bị đẩy ra rìa một cách không thương tiếc cứ thế dâng lên, bóp nghẹt trái tim cô.
Mọi chuyện đã được sáng tỏ. Trang đã bị vạch trần, và gia đình chồng đã nói lời xin lỗi. Nhưng liệu một lời xin lỗi có đủ để xóa đi những vết sẹo hằn sâu trong tâm hồn Linh? Cô nhìn quanh căn phòng, rồi mường tượng đến toàn bộ Nhà chồng này, nơi cô đã phải trải qua những ngày tháng kinh hoàng nhất đời mình. Linh nhắm mắt, một câu hỏi lớn quặn thắt trong lòng, vọng lên rõ ràng hơn bao giờ hết: “Liệu đây có phải là gia đình mà mình muốn gắn bó cả đời không? Liệu mình có thể thật sự hạnh phúc ở đây, sau tất cả những tổn thương này?”
Chồng Nàng dâu mới khẽ mở cửa bước vào phòng. Anh thấy Linh ngồi thẫn thờ, đôi mắt đượm buồn. Anh bước tới, nhẹ nhàng ôm lấy cô từ phía sau, siết chặt. “Em đừng suy nghĩ nhiều nữa. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi, anh hứa. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua.” Giọng anh ấm áp, nhưng đối với Linh lúc này, nó lại khó chạm đến được nơi sâu thẳm trong trái tim cô. Linh tựa vào bờ vai anh, cảm nhận hơi ấm từ người mình yêu, nhưng trong lòng, những nghi ngờ vẫn cuộn trào dữ dội. Một khởi đầu tồi tệ như vậy, làm sao có thể dễ dàng quên đi? Cô không biết mình phải làm gì, cũng không biết câu trả lời cho tương lai đầy bấp bênh này.
Linh khẽ nâng đầu lên khỏi vai Chồng Nàng dâu mới, ánh mắt cô tìm kiếm ánh mắt anh. Một quyết định lớn đang thành hình trong tâm trí cô, dù trái tim vẫn còn nặng trĩu những vết sẹo. Cô hít một hơi sâu, kéo tay anh, ngồi thẳng dậy.
“Anh à…” Giọng Linh run run, nhưng ẩn chứa một sự kiên định lạ thường. “Em đã suy nghĩ rất nhiều. Em vẫn yêu anh, và em muốn cho cuộc hôn nhân của chúng ta một cơ hội.” Chồng Nàng dâu mới vội siết chặt tay Linh, đôi mắt anh ánh lên niềm hy vọng. “Nhưng có những điều em cần anh phải hiểu rõ.”
Linh nhìn thẳng vào mắt Chồng Nàng dâu mới, từng lời nói như khắc sâu vào không gian tĩnh lặng của căn phòng. “Nếu em ở lại, anh phải là người đứng ra bảo vệ em. Bảo vệ em khỏi bất kỳ ai, kể cả là gia đình anh. Anh không thể tiếp tục im lặng, không thể tiếp tục né tránh. Anh phải là người tạo ra giới hạn, và yêu cầu sự tôn trọng từ tất cả mọi người dành cho em và mối quan hệ của chúng ta.” Cô dừng lại, chờ đợi phản ứng từ anh. “Nếu anh không làm được điều đó, thì dù em có cố gắng đến mấy, chúng ta cũng không thể tiếp tục.”
Chồng Nàng dâu mới gật đầu mạnh mẽ, ánh mắt kiên quyết. “Anh hiểu rồi, Linh. Anh xin lỗi vì tất cả những gì đã qua. Anh hứa, từ bây giờ, anh sẽ không để em phải chịu đựng bất kỳ tổn thương nào nữa. Anh sẽ bảo vệ em, bảo vệ gia đình nhỏ của chúng ta bằng mọi giá.” Anh ôm Linh vào lòng một lần nữa, lần này, cái ôm không chỉ là sự an ủi mà còn là lời thề hẹn.
Sau vài phút im lặng, Linh đứng dậy. “Chúng ta cần nói chuyện với Bố mẹ và Trang. Em muốn mọi thứ rõ ràng ngay từ bây giờ.”
Hai vợ chồng bước xuống phòng khách. Bố chồng và Mẹ chồng đang ngồi đó, vẻ mặt vẫn còn chút lo lắng, Trang thì ngồi riêng một góc, ánh mắt vẫn đầy vẻ thách thức ngấm ngầm. Chồng Nàng dâu mới nắm tay Linh, bước tới.
“Bố mẹ, Trang,” Chồng Nàng dâu mới cất lời, giọng anh vang dứt khoát, “Linh đã đồng ý cho gia đình ta một cơ hội nữa.” Mẹ chồng và Bố chồng thoáng vẻ nhẹ nhõm. Trang thì nhếch mép. “Nhưng mọi thứ phải thay đổi. Linh là vợ của con, là con dâu trong nhà này. Con yêu cầu tất cả mọi người phải tôn trọng cô ấy, tôn trọng cuộc sống hôn nhân của chúng con. Mọi hành động, lời nói làm tổn thương Linh, con sẽ không cho phép. Con sẽ là người đứng ra bảo vệ vợ mình.”
Mẹ chồng nhìn con trai, rồi nhìn Linh, bà chậm rãi gật đầu. “Mẹ hiểu rồi. Mẹ sẽ cố gắng hết sức để bù đắp cho con, Linh. Mẹ xin lỗi.” Bố chồng cũng gật đầu đồng tình. Trang vẫn im lặng, ánh mắt lảng tránh.
Linh nhìn Trang, giọng nói cô không còn run rẩy mà thay vào đó là sự điềm tĩnh và mạnh mẽ. “Trang, những gì em làm với chị là không thể chấp nhận được. Chị không yêu cầu em phải yêu quý chị, nhưng chị yêu cầu em phải tôn trọng chị. Nếu còn tiếp diễn, chị sẽ không ngần ngại chấm dứt mọi thứ và rời khỏi đây. Khi đó, không ai có thể làm gì được nữa.” Linh nói xong, cô quay sang Chồng Nàng dâu mới, anh siết nhẹ tay cô như một lời khẳng định.
Trang bật dậy, định cãi lại nhưng ánh mắt nghiêm nghị của Chồng Nàng dâu mới và sự im lặng đầy áp lực từ Bố mẹ chồng khiến cô ta chùn bước. Cô ta nghiến răng, cuối cùng chỉ có thể gật đầu một cách miễn cưỡng, khuôn mặt lộ rõ sự bất mãn.
“Mọi chuyện sẽ cần thời gian,” Linh nói khẽ, nhìn vào các thành viên trong gia đình chồng, “nhưng em hy vọng, chúng ta có thể cùng nhau xây dựng lại niềm tin.”
***
Ánh nắng cuối ngày xuyên qua khung cửa sổ, nhuộm vàng căn phòng khách. Linh nhìn Chồng Nàng dâu mới, người đàn ông đã hứa sẽ bảo vệ cô, và nhìn những gương mặt vẫn còn vương vấn sự căng thẳng nhưng cũng bắt đầu hé mở sự chấp nhận. Cô biết, con đường phía trước sẽ không dễ dàng. Những vết sẹo trong tâm hồn không thể biến mất chỉ sau một lời xin lỗi, hay một lời hứa. Sức mạnh của tình yêu, của sự tha thứ, và của sự kiên trì sẽ là chìa khóa để cô vượt qua tất cả. Có lẽ, hạnh phúc không phải là một đích đến dễ dàng, mà là một hành trình dài, đòi hỏi sự dũng cảm để đối mặt với những thử thách, sự bao dung để chấp nhận những lỗi lầm, và sự thấu hiểu để xây dựng nên một mái ấm thực sự. Cô không thể ép buộc ai phải yêu thương mình, nhưng cô có thể yêu cầu sự tôn trọng, và cô có quyền được bảo vệ. Linh biết rằng, cuộc sống hôn nhân vốn dĩ là một cuộc thử thách không ngừng, nhưng chỉ cần có người bạn đời bên cạnh, cùng nhau đối mặt và vượt qua, thì mọi giông bão rồi sẽ tan biến. Giờ đây, cô không còn cảm thấy cô đơn như trước, bởi vì cô đã tìm thấy tiếng nói của chính mình, và quan trọng hơn, cô đã tìm thấy một người sẵn sàng lắng nghe và đứng về phía cô. Hy vọng, một tia sáng yếu ớt, đã bắt đầu len lỏi vào trái tim Linh, báo hiệu một khởi đầu mới, nơi tình yêu và sự thấu hiểu có thể dần chữa lành những vết thương sâu thẳm nhất. Cô khẽ mỉm cười, nụ cười đầu tiên sau bao ngày giông bão. Cuộc chiến chưa kết thúc, nhưng cô đã sẵn sàng.

