Cố Hạc Húc, với nụ cười vẫn vương trên môi, kéo tay Giang Minh bước ra khỏi câu lạc bộ. Bầu không khí bên ngoài ban đêm lạnh lẽo, nhưng hơi ấm từ bàn tay Cố Hạc Húc truyền đến khiến Giang Minh cảm thấy dễ chịu hơn. Cô vô thức kéo cao cổ áo khoác, giả vờ yếu đuối.
Trên chiếc xe sang trọng, không gian im lặng bao trùm. Cố Hạc Húc lái xe, ánh mắt lướt qua gương chiếu hậu, nhìn chằm chằm vào bóng lưng Giang Minh. Trong khoảnh khắc đó, một vẻ lạnh lùng khó hiểu thoáng qua trong mắt anh ta, như thể anh ta đang che giấu một điều gì đó.
Giang Minh, ngồi bên cạnh, cố gắng giữ vẻ mong manh, đôi mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng trong lòng cô là một mớ suy tính phức tạp. Kế hoạch của cô đang diễn ra thuận lợi, nhưng cô biết, cuộc chơi này còn rất dài và đầy rẫy những hiểm nguy.
Cố Hạc Húc đột ngột dừng xe ở một con đường vắng. Anh ta quay sang nhìn Giang Minh, đôi mắt anh ta nheo lại.
CỐ HẠC HÚC
(Giọng thì thầm, ẩn chứa sự chiếm hữu)
Em đã chọn anh, Trạch Việt.
Giang Minh khẽ giật mình, nhưng nhanh chóng trấn tĩnh. Cô biết, đây là lúc để cô diễn tròn vai diễn của mình. Cô ngước nhìn Cố Hạc Húc, đôi mắt rưng rưng, cố gắng tỏ ra bối rối và tin tưởng.
GIANG MINH
(Giọng run run)
Em… em không hiểu anh nói gì.
Cố Hạc Húc nhếch mép cười, một nụ cười ẩn chứa sự nguy hiểm và tàn nhẫn. Anh ta không trả lời, chỉ đơn giản là vươn tay ôm chặt lấy Giang Minh. Vòng tay anh ta siết chặt, như muốn bóp nghẹt cả sự phản kháng.
CỐ HẠC HÚC
(Giọng trầm thấp, đầy ám ảnh)
Em đã chọn anh. Mãi mãi.
Giang Minh cảm nhận được sức nặng từ vòng tay Cố Hạc Húc. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén sự ghê tởm dâng lên trong lòng. Cô biết, đây chỉ là bước khởi đầu. Cuộc chiến sinh tồn của cô còn dài, và anh em nhà họ Cố, dù là ai, cũng chỉ là những quân cờ trong bàn cờ của cô.
Giang Minh ngồi cạnh Cố Hạc Húc trên chiếc xe hơi, lòng trĩu nặng nhưng gương mặt vẫn giữ nụ cười dịu dàng. Cô cảm nhận được vòng tay anh ta siết chặt trên vai mình lúc nãy vẫn còn đâu đó, một sự ám ảnh đáng sợ. Tuy nhiên, cô hiểu rõ, đây là lúc cần phải lèo lái con thuyền theo hướng mình muốn.
Những ngày sau đó, Giang Minh bắt đầu thực hiện kế hoạch của mình một cách tinh tế. Mỗi buổi sáng, cô đều dậy sớm, tự tay chuẩn bị bữa sáng thịnh soạn cho Cố Hạc Húc. Những món ăn quen thuộc mà anh ta thích, được bày biện đẹp mắt, toát lên vẻ chu đáo của một người bạn đời lý tưởng.
CỐ HẠC HÚC
(Ngạc nhiên, nhấm nháp món trứng bác)
Ôi, em làm món này khéo quá, đúng vị anh thích luôn.
GIANG MINH
(Cười ngọt ngào, rót thêm sữa cho anh)
Anh thích là em vui rồi. Anh làm việc cả ngày, chắc chắn mệt lắm, phải ăn cho có sức chứ.
Buổi chiều, khi tan tầm, Giang Minh luôn xuất hiện đúng giờ với chiếc xe của mình, đợi sẵn Cố Hạc Húc ở cổng công ty. Cô biết, anh ta luôn tự ái về gia thế, không muốn bị người khác nhìn thấy mình dựa dẫm, nhưng những hành động chăm sóc này, dù nhỏ nhặt, lại chính là thứ khiến anh ta cảm thấy được tôn trọng và yêu thương.
CỐ HẠC HÚC
(Ngồi vào xe, nhìn Giang Minh, ánh mắt ấm áp hơn)
Em đúng là biết cách chiều anh đấy.
Giang Minh chỉ mỉm cười, đưa tay nhẹ nhàng vuốt tóc anh ta. Bên trong, cô cảm thấy ghê tởm với chính mình, ghê tởm với vai diễn đang phải gồng gánh. Nhưng cô biết, sự ghê tởm này là cái giá phải trả cho mục đích lớn hơn, cho sự an toàn của cô.
Một lần, Giang Minh còn cố tình giả vờ bị trượt chân khi bưng khay đồ ăn, khiến Cố Hạc Húc giật mình lao tới đỡ cô.
GIANG MINH
(Giả vờ hoảng sợ, bám chặt lấy cánh tay anh)
Ôi, em xin lỗi, suýt nữa làm anh giật mình.
CỐ HẠC HÚC
(Lo lắng nhìn cô)
Em không sao chứ? Coi chừng đấy, em mong manh lắm.
Cái từ “mong manh” ấy, Giang Minh nghe mà thấy chua chát. Cô biết, anh ta ngày càng tin tưởng, ngày càng dựa dẫm vào cô. Đây chính là bước đầu tiên trong kế hoạch của cô. Cô nhìn Cố Hạc Húc, nụ cười vẫn không tắt, nhưng trong đáy mắt, sự tính toán và lạnh lùng đang âm thầm lên ngôi.
CỐ TRẠCH VIỆT đứng lặng lẽ trong phòng làm việc rộng lớn, ánh mắt quét qua những màn hình máy tính hiển thị vô số thông tin. Đêm qua, sau khi nhìn thấy Giang Minh và em trai mình, mọi thứ dường như vỡ vụn. Sự tức giận và cảm giác bị lừa dối thiêu đốt anh. Anh ta gõ mạnh vào mặt bàn.
CỐ TRẠCH VIỆT
(Giọng lạnh băng, đầy uy lực)
Kiểm tra tất cả những gì liên quan đến Giang Minh, không sót một chi tiết nào. Quá khứ, hiện tại, bất cứ thứ gì. Tôi muốn biết mọi thứ cô ta đang che giấu.
Trợ lý cúi đầu, nhanh chóng ra lệnh cho đội ngũ điều tra viên. Cố Trạch Việt nhìn chằm chằm vào bức ảnh Giang Minh trên bàn, nụ cười rạng rỡ của cô gái giờ đây khiến anh ta thấy ghê tởm. Anh ta nhớ lại ánh mắt cô nhìn Cố Hạc Húc, cái cách cô ta quan tâm chăm sóc em trai mình. Tất cả là giả dối.
CỐ TRẠCH VIỆT
(Thầm thì, ánh mắt đầy thách thức)
Cô nghĩ cô có thể lừa dối tôi sao, Giang Minh? Tôi sẽ cho cô biết cái giá của việc đó.
Anh ta đứng dậy, sải bước ra ngoài cửa sổ, nhìn xuống thành phố nhộn nhịp bên dưới. Trong đầu anh ta, hình ảnh em trai mình đang vui vẻ bên Giang Minh như một vết dao cứa. Sự phản bội này không thể tha thứ. Anh ta quyết định sẽ bóc trần mọi bí mật của Giang Minh, dù nó có tàn khốc đến đâu. Từ giờ trở đi, anh ta sẽ theo dõi mọi bước chân của cô và em trai, tìm kiếm những sơ hở, chờ đợi thời cơ. Mục tiêu duy nhất bây giờ là làm cho Giang Minh phải hối hận vì đã chọn cách lừa dối anh.
Trong sảnh tiệc lộng lẫy của gia tộc Cố, tiếng nhạc du dương hòa lẫn với những lời trò chuyện rôm rả. Giang Minh, trong bộ váy dạ hội kiêu sa, bước vào cùng Cố Hạc Húc. Ánh mắt cô lướt qua đám đông, cảm nhận rõ từng tia nhìn soi mói, dò xét đang đổ dồn về phía mình. Đặc biệt, Cố Trạch Việt, với vẻ mặt lạnh lùng, luôn giữ khoảng cách nhưng ánh mắt anh ta không rời khỏi cô dù chỉ một giây.
Cố Trạch Việt tiến lại gần, nụ cười nhạt trên môi mang theo sự mỉa mai khó dò. Anh ta dừng lại bên cạnh Giang Minh, giọng nói đầy ẩn ý vang lên trong tiếng ồn ào của bữa tiệc.
CỐ TRẠCH VIỆT
Giang Minh, em có vẻ hợp với Hạc Húc nhỉ?
Giang Minh cảm nhận được áp lực vô hình từ lời nói đó, nhưng cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Khuôn mặt cô vẫn giữ vẻ tự tin, đôi mắt đối diện trực diện với Cố Trạch Việt. Cô mỉm cười nhẹ, một nụ cười vừa đủ để đáp lại, vừa đủ để che giấu những cảm xúc phức tạp bên trong. Cô biết đây chỉ là màn khởi đầu, và Cố Trạch Việt không bao giờ bỏ qua bất cứ điều gì.
GIANG MINH
(Giọng ngọt ngào, cố tình nhấn mạnh)
Vâng, em và Hạc Húc luôn rất hợp nhau.
Cô quay sang nhìn Cố Hạc Húc, tựa nhẹ vào vai anh, hành động tuy nhỏ nhưng lại mang đầy ý nghĩa. Cố Hạc Húc nhìn lại Giang Minh, ánh mắt anh ánh lên sự đồng tình và một chút tinh nghịch. Cố Trạch Việt nhìn cử chỉ thân mật của hai người, một tia giận dữ lóe lên trong mắt anh. Anh ta siết chặt nắm tay, cảm thấy bị xem thường. Anh ta biết mình cần phải làm gì đó, ngay lập tức, để vạch trần bộ mặt thật của cô gái này.
Một vài công tử khác trong bữa tiệc, những người bạn của anh em nhà Cố, bắt đầu xúm lại, ánh mắt tò mò nhìn về phía Giang Minh. Họ bàn tán xôn xao, những lời phán xét không ngừng vang lên.
CÔNG TỬ 1
Nhìn xem, Cố Trạch Việt đã đưa “bạn gái mới” đến rồi kìa.
CÔNG TỬ 2
Cô ta trông lạ quá, có bao giờ thấy cô ta xuất hiện cùng Cố Trạch Việt đâu.
CỐ TRẠCH VIỆT
(Ngắt lời những lời bàn tán, giọng đầy kiêu ngạo)
Đây là bạn gái của tôi. Cô ấy có tên là Giang Minh.
Giang Minh khẽ mỉm cười, cảm thấy hơi bất ngờ trước lời tuyên bố công khai của Cố Trạch Việt. Cô biết điều này sẽ càng làm mọi thứ trở nên phức tạp hơn. Ánh mắt cô chạm với Cố Hạc Húc, một thoáng giao tiếp không lời. Cả hai đều nhận thức được mức độ nghiêm trọng của tình huống. Giang Minh cố gắng giữ vững phong thái, không để sự bối rối hay sợ hãi lộ ra. Cô tin rằng kế hoạch của mình sẽ không dễ dàng bị phá vỡ.
Ánh đèn chùm lung linh phản chiếu trên sàn gỗ bóng loáng của phòng VIP. Tiếng cười nói của những công tử nhà giàu vang vọng, hòa lẫn với tiếng nhạc jazz êm dịu. Cố Hạc Húc, trong bộ vest lịch lãm, khẽ kéo Giang Minh vào một góc khuất hơn trong căn phòng. Anh ta đưa tay vuốt nhẹ lọn tóc mai của cô, ánh mắt đầy ẩn ý.
CỐ HẠC HÚC
Giang Minh, em có thực sự coi anh là Trạch Việt không, hay là anh cũng chỉ là một quân cờ?
Lời nói như một cú đánh mạnh vào tâm trí Giang Minh. Cô giật mình, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Một thoáng hoảng sợ quét qua, nhưng cô nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh vốn có. Cô nhìn thẳng vào mắt Cố Hạc Húc, cố gắng che giấu sự bối rối đang trào dâng. Cảm giác nguy hiểm đang đến gần, một mối đe dọa mà cô chưa từng lường trước được. Cô biết, trò chơi này có lẽ đã đi xa hơn cô tưởng. Cô đưa tay nhẹ nhàng gỡ tay Cố Hạc Húc ra khỏi má mình.
GIANG MINH
(Giọng nhỏ nhẹ nhưng kiên định)
Anh đang nói gì vậy, Hạc Húc?
Cố Hạc Húc nhìn chằm chằm vào Giang Minh, ánh mắt anh lướt qua từng biểu cảm trên gương mặt cô. Anh ta nheo mắt, dường như đang cố gắng đọc thấu mọi suy nghĩ ẩn giấu.
CỐ HẠC HÚC
Đừng giả vờ nữa. Em biết rõ điều gì đang diễn ra mà. Anh không phải Trạch Việt. Em có thực sự yêu anh hay chỉ đang lợi dụng anh cho mục đích riêng của mình?
Giang Minh cảm nhận rõ sự chất vấn trong lời nói của Cố Hạc Húc. Cô biết mình không thể chối cãi mãi. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng nói không run rẩy.
GIANG MINH
Em… em chỉ muốn có một cuộc sống tốt đẹp hơn.
Cố Hạc Húc cười nhạt, nụ cười đầy vẻ chua chát. Anh ta tiến lại gần hơn, hơi thở anh phả vào mặt Giang Minh.
CỐ HẠC HÚC
Tốt đẹp hơn? Bằng cách lừa dối hai anh em tôi? Em nghĩ em có thể thoát khỏi đây dễ dàng vậy sao?
Giang Minh cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại. Cô biết mình đã phạm sai lầm, và giờ đây, cô đang đối mặt với hậu quả. Ánh mắt cô nhìn lướt qua căn phòng, tìm kiếm một lối thoát. Nhưng xung quanh cô chỉ toàn là những gương mặt xa lạ, những ánh mắt dò xét. Cô cảm thấy mình như đang bị dồn vào chân tường.
Cố Hạc Húc nhếch mép, nhìn Giang Minh với ánh mắt dò xét. Anh ta bước lùi lại một bước, lấy điện thoại ra.
CỐ HẠC HÚC
Em nói muốn cuộc sống tốt đẹp hơn à? Tốt đẹp đến mức nào đây? Đến mức mà em có thể sẵn sàng bán đứng cả hai anh em tôi?
Giang Minh cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. Cô biết mình đã đi quá xa. Cô nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại của Cố Hạc Húc, nơi anh ta đang lướt qua danh bạ.
GIANG MINH
Không… không phải vậy đâu, Hạc Húc. Em xin lỗi.
Cố Hạc Húc không trả lời. Anh ta đột ngột dừng lại, ánh mắt nheo lại khi nhìn vào một cái tên. Bỗng nhiên, điện thoại của Giang Minh reo vang. Cô giật mình, nhìn màn hình hiển thị “CHA DƯỢNG”. Trái tim cô như ngừng đập.
GIANG MINH
(Thầm thì)
Không thể nào…
Cô nhìn Cố Hạc Húc, ánh mắt đầy cầu xin. Anh ta nhếch mép, một nụ cười lạnh lẽo nở trên môi.
CỐ HẠC HÚC
Vậy ra, quân cờ của em còn nhiều hơn anh nghĩ.
Giang Minh vội vàng bắt máy, cố gắng giữ giọng bình thường.
GIANG MINH
Alo?
Giọng nói khàn khàn, đầy vẻ thô tục của cha dượng vang lên từ đầu dây bên kia.
CHA DƯỢNG (O.S)
(Giọng gằn giọng, tục tĩu)
Mày tưởng mày bám được vào cái nhà họ Cố thì tao không dám động đến mày à? Mẹ mày không thèm chứa chấp, giờ mày lại tưởng mày là bà hoàng à?
Giang Minh cảm thấy mọi thứ xung quanh sụp đổ. Nỗi sợ hãi từ quá khứ ùa về, những lời lẽ của cha dượng như lưỡi dao cứa vào tim cô. Cô siết chặt điện thoại, hai tay run rẩy.
CHA DƯỢNG (O.S)
Mày có biết tao đang cần bao nhiêu tiền không? Mau chuyển vào tài khoản cho tao, không thì đừng trách tao làm chuyện tày trời. Mày liệu mà giữ cái danh tiết của mày đi!
Giang Minh cảm thấy hơi thở của mình càng ngày càng khó khăn. Cô nhìn Cố Hạc Húc, ánh mắt tuyệt vọng.
GIANG MINH
(Nấc nghẹn)
Hạc Húc… em… em không biết phải làm sao…
Cố Hạc Húc nhìn cô, ánh mắt phức tạp. Anh ta biết, đây không còn là trò chơi nhỏ nữa. Nỗi sợ hãi trong mắt Giang Minh là thật, và kẻ đang đe dọa cô cũng là thật. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu Cố Hạc Húc.
CỐ HẠC HÚC
(Giọng bình tĩnh nhưng ẩn chứa sự nguy hiểm)
Đưa đây.
Anh ta chìa tay về phía Giang Minh. Cô ngần ngừ, rồi đưa điện thoại cho anh ta. Cố Hạc Húc nhận lấy, lướt nhanh qua tin nhắn. Sau đó, anh ta nhìn Giang Minh, đôi mắt lóe lên tia lạnh lẽo.
CỐ HẠC HÚC
Anh sẽ lo. Em chỉ cần nhớ, em đang chơi với lửa.
Anh ta quay lưng lại, bước ra khỏi phòng VIP, để lại Giang Minh một mình với nỗi sợ hãi và một chút hy vọng mong manh. Dù biết mình đã phạm sai lầm, nhưng trong khoảnh khắc này, cô lại cảm thấy một sự đắc ý thầm kín. Cô ta đã tìm được người bảo vệ cho mình, ít nhất là vào lúc này.
Cố Trạch Việt bước vào phòng VIP, nơi ánh đèn mờ ảo và không khí sang trọng bao trùm. Giang Minh ngồi đó, cố gắng che giấu sự run rẩy trong ánh mắt. Cô biết khoảnh khắc này sẽ đến.
CỐ TRẠCH VIỆT
(Giọng lạnh lùng, pha chút mỉa mai)
Nghe nói em có vài cuộc hẹn quan trọng với tôi, Giang Minh? Nhưng tôi lại có vẻ không nhớ gì cả.
Giang Minh siết chặt tay, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh. Cô nhìn thẳng vào mắt Cố Trạch Việt, một đôi mắt không để lộ chút cảm xúc nào.
GIANG MINH
Anh Việt, em…
CỐ TRẠCH VIỆT
(Ngắt lời, tiến lại gần hơn)
Đừng có gọi tôi là anh Việt nữa. Chúng ta có một mối quan hệ đặc biệt, phải không? Mối quan hệ mà em đang cố gắng duy trì với cả hai anh em tôi.
Anh ta dừng lại, ánh mắt quét qua khuôn mặt Giang Minh, dường như muốn đọc thấu mọi suy nghĩ của cô.
CỐ TRẠCH VIỆT
Em có nghĩ rằng em có thể lừa dối cả hai anh em nhà họ Cố mà không phải trả giá không, Giang Minh? Em nghĩ sự ngây thơ và vẻ yếu đuối của em đủ để che đậy tất cả sao?
Giang Minh cảm thấy bị dồn vào chân tường. Kế hoạch của cô đang đứng trên bờ vực sụp đổ. Lời nói của Cố Trạch Việt như những nhát dao chí mạng, khoét sâu vào nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của cô. Tuy nhiên, bản năng sinh tồn trỗi dậy. Cô phải giữ vững.
GIANG MINH
(Giọng cố gắng giữ sự trong trẻo)
Anh Việt, em không hiểu anh đang nói gì. Mối quan hệ của chúng ta…
CỐ TRẠCH VIỆT
(Cười khẩy, nụ cười không chạm đến mắt)
Thật sao? Vậy em giải thích thế nào về cuộc gọi lúc nãy? Cha dượng của em. Một kẻ đang ngập trong nợ nần và sẵn sàng bán đứng em bất cứ lúc nào. Anh ta gọi cho em, và em tỏ ra sợ hãi. Điều đó có liên quan gì đến việc em đang là bạn gái của tôi không?
Giang Minh nuốt khan. Cô biết mình đã lộ quá nhiều. Toàn bộ kế hoạch được xây dựng trên nền tảng mỏng manh của sự lừa dối, và giờ đây, nó đang bị phá hủy từng mảnh.
GIANG MINH
Em… em chỉ là…
CỐ TRẠCH VIỆT
(Giơ tay lên, ngăn cô nói)
Đủ rồi. Tôi không muốn nghe thêm lời bào chữa nào nữa. Tôi muốn một câu trả lời thẳng thắn, Giang Minh. Em đang làm gì? Tại sao em lại ở bên cạnh tôi, trong khi em lại có những mối liên hệ với một kẻ như cha dượng của em? Và hơn hết, em đang đùa giỡn với ai? Với tôi, hay với Hạc Húc?
Cố Trạch Việt nhìn chằm chằm vào Giang Minh, đôi mắt anh ta như xoáy sâu vào tâm can cô. Anh ta chờ đợi, sự im lặng trong căn phòng VIP càng làm tăng thêm sức ép. Giang Minh cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại. Cô nhìn thấy trong mắt Cố Trạch Việt sự tức giận, nhưng ẩn sâu hơn là một nỗi thất vọng và sự cảnh giác tột độ. Cô biết, dù có nói gì đi nữa, mọi thứ cũng đã thay đổi.
GIANG MINH
(Cố gắng giữ giọng bình tĩnh, nhưng run rẩy không giấu được)
Anh Việt, em… em chỉ tình cờ đến đây thôi. Em…
Bỗng nhiên, một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau, lạnh lùng và đầy quyền lực.
CỐ HẠC HÚC
(Giọng có chút bối rối, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ kiêu ngạo)
Tình cờ? Em làm gì ở đây, Giang Minh?
Giang Minh sững sờ. Cả hai. Cả Cố Trạch Việt và Cố Hạc Húc cùng lúc xuất hiện. Tim cô đập thình thịch, mồ hôi lạnh túa ra. Cô cảm thấy như toàn bộ kế hoạch đang sụp đổ trước mắt. Cô cố gắng nở một nụ cười gượng gạo, ánh mắt đảo qua lại giữa hai người đàn ông giống hệt nhau.
GIANG MINH
(Lắp bắp)
Em… em cũng không ngờ…
Cô nhận ra mình đã nói sai. Cô đang cố gắng tự cứu mình nhưng lại càng đẩy mình vào thế bí. Cố Trạch Việt nhíu mày, ánh mắt sắc như dao găm quét qua Giang Minh, rồi chuyển sang Cố Hạc Húc, sự nghi ngờ bắt đầu hiện rõ trong đôi mắt anh ta. Cố Hạc Húc cũng nhìn chằm chằm vào Giang Minh, nụ cười trên môi cứng lại. Không khí trong phòng VIP trở nên ngột ngạt, căng như dây đàn. Giang Minh cảm thấy mình đang đứng trên bờ vực, chỉ cần một bước sai lầm cũng đủ khiến cô rơi xuống vực thẳm.
Cố Trạch Việt nhíu mày, ánh mắt sắc như dao găm quét qua Giang Minh, rồi chuyển sang Cố Hạc Húc, sự nghi ngờ bắt đầu hiện rõ trong đôi mắt anh ta. Cố Hạc Húc cũng nhìn chằm chằm vào Giang Minh, nụ cười trên môi cứng lại. Không khí trong phòng VIP trở nên ngột ngạt, căng như dây đàn. Giang Minh cảm thấy mình đang đứng trên bờ vực, chỉ cần một bước sai lầm cũng đủ khiến cô rơi xuống vực thẳm.
Bỗng, một tiếng cười trầm ấm vang lên từ phía cánh cửa phòng VIP, phá tan bầu không khí căng thẳng. Một người đàn ông phong độ, ăn mặc lịch lãm, tiến vào. Đó là một người bạn cũ của Cố Trạch Việt, người luôn có mối quan hệ thân thiết với cả hai anh em nhà họ Cố.
BẠN CỦA CỐ TRẠCH VIỆT
(Nhìn quanh, rồi cười đầy ẩn ý)
Ô, xem ai đang ở đây này. Trạch Việt, Hạc Húc, hai cậu hôm nay lạ thế. Mà Giang Minh, sao em lại ở đây?
Ánh mắt người bạn của Cố Trạch Việt dừng lại trên Giang Minh, rồi chuyển sang Cố Hạc Húc đang giả dạng Cố Trạch Việt. Anh ta nhếch mép cười, một nụ cười đầy vẻ dò xét.
BẠN CỦA CỐ TRẠCH VIỆT
(Quan sát Cố Hạc Húc đang cố gắng tỏ ra bình thường)
Tôi thấy dạo này Cố Hạc Húc có vẻ ga lăng, chiều chuộng bạn gái hơn Trạch Việt ngày xưa nhỉ? Đúng là phong độ đàn ông. Mà này, Giang Minh, em thấy sao?
Câu hỏi đó như một nhát dao đâm thẳng vào tim Giang Minh. Cô biết mình đã bị soi mói. Trong khoảnh khắc đó, mọi con đường đều dẫn đến sự sụp đổ. Cố Trạch Việt, người đàn ông thực sự đứng ở đây, nhìn chằm chằm vào cô với vẻ mặt không thể đọc được. Cố Hạc Húc, người đang đóng vai bạn trai cô, lập tức căng thẳng, cố gắng giữ vẻ điềm tĩnh.
Giang Minh cảm thấy đầu óc mình quay cuồng. Kế hoạch hoàn hảo của cô đang đứng trước nguy cơ tan vỡ. Cô cần một câu trả lời, một câu trả lời đủ khéo léo để lái câu chuyện sang hướng khác, nhưng đồng thời phải giữ được sự bí mật.
GIANG MINH
(Cố gắng nặn ra một nụ cười, giọng hơi run nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh)
À… anh… anh nói đùa gì vậy ạ? Em… em chỉ vô tình gặp anh Trạch Việt ở đây thôi mà. Hạc Húc… ý em là anh Trạch Việt… hai người đúng là giống nhau thật.
Cô cố gắng quay sang nhìn Cố Hạc Húc, hy vọng anh ta hiểu ý mình và tiếp tục màn kịch. Nhưng ánh mắt Cố Trạch Việt vẫn không rời khỏi cô, đầy vẻ dò xét. Người bạn của Cố Trạch Việt nhìn hai người, nụ cười càng thêm sâu. Anh ta biết mình đã chạm vào điểm nhạy cảm. Giang Minh cảm thấy tim mình đập như trống trận, từng giây trôi qua như dài vô tận. Cô biết, chỉ một sơ suất nhỏ nữa thôi, tất cả sẽ vỡ vụn.
Người bạn của Cố Trạch Việt nhếch mép cười, ánh mắt sắc bén quét qua Giang Minh và Cố Hạc Húc. Anh ta rõ ràng đã nhận ra điều gì đó không ổn.
BẠN CỦA CỐ TRẠCH VIỆT
(Vờ như không để ý, nhưng giọng điệu đầy thăm dò)
Ồ, hai người yêu nhau lắm nhỉ. Trạch Việt à, tôi nhớ ngày xưa cậu không thích mấy chuyện này lắm đâu. Hay là… cậu đang học cách làm người yêu lý tưởng cho Giang Minh?
Câu hỏi của người bạn như một mũi dao găm vào tim Giang Minh. Cô cảm nhận được ánh mắt của Cố Trạch Việt đang xoáy sâu vào mình, đầy dò xét và nghi ngờ. Cố Hạc Húc, dù cố gắng giữ bình tĩnh, cũng cảm nhận được sự căng thẳng đang bao trùm.
GIANG MINH
(Cố gắng mỉm cười, giọng hơi run)
Anh Hạc Húc… ý em là anh Trạch Việt… hai người đúng là giống nhau thật đấy ạ. Đôi khi em còn nhầm nữa cơ.
Cô liếc nhìn Cố Hạc Húc, hy vọng anh ta có thể tiếp tục vở kịch. Nhưng ánh mắt của Cố Trạch Việt vẫn không rời khỏi cô, lạnh lùng và thấu suốt. Người bạn của Cố Trạch Việt nhìn hai người, nụ cười trên môi càng thêm sâu. Anh ta biết mình đã chạm đúng vào điểm nhạy cảm.
Đột nhiên, Cố Trạch Việt đứng dậy. Anh ta đi thẳng về phía cửa phòng VIP, ánh mắt không rời khỏi Giang Minh.
CỐ TRẠCH VIỆT
(Giọng lạnh lùng)
Tôi ra ngoài một chút.
Anh ta bước ra khỏi phòng, để lại Giang Minh và Cố Hạc Húc trong bầu không khí ngột ngạt. Người bạn của Cố Trạch Việt vẫn ngồi yên, ánh mắt dõi theo Cố Trạch Việt, rồi lại chuyển sang hai người.
BẠN CỦA CỐ TRẠCH VIỆT
(Nói khẽ, như tự nhủ)
Thú vị thật.
Sau khi Cố Trạch Việt đi khỏi, Giang Minh và Cố Hạc Húc nhìn nhau. Sự căng thẳng vẫn còn đó, nhưng giờ đây, nó pha lẫn chút bàng hoàng.
CỐ HẠC HÚC
(Giọng khàn đi)
Cô làm gì vậy, Giang Minh? Anh ta đã nghi ngờ rồi.
GIANG MINH
(Thở dốc, cố gắng trấn tĩnh)
Em… em không biết. Anh ta đột nhiên…
Bỗng, tiếng mở cửa vang lên. Cố Trạch Việt trở lại phòng, nhưng lần này, anh ta không đi thẳng vào trong. Anh ta dừng lại ở cửa, gọi một người đàn ông khác.
CỐ TRẠCH VIỆT
(Gọi to)
Ngươi mau tới đây. Có chuyện.
Một người đàn ông ăn mặc lịch lãm, có vẻ là nhân viên của câu lạc bộ, vội vã tiến lại.
NHÂN VIÊN CÂU LẠC BỘ
(Cúi đầu)
Xin thiếu gia gọi.
CỐ TRẠCH VIỆT
(Chỉ tay vào điện thoại của mình)
Ngươi bật đoạn ghi âm cuộc gọi vừa rồi lên.
Sự bàng hoàng hiện rõ trên khuôn mặt Giang Minh và Cố Hạc Húc. Người nhân viên lập tức thao tác trên điện thoại.
Âm thanh từ điện thoại vang lên, một giọng nói trầm ấm, pha lẫn chút khinh bỉ, cất lên:
GIỌNG NÓI BÍ ẨN (QUA ĐIỆN THOẠI)
Kế hoạch đã sẵn sàng, và con bé đó chỉ là một phần trong đó.
Giang Minh chết lặng. Tim cô như ngừng đập. Cái lạnh sống lưng chạy dọc sống lưng cô. Con bé đó… là ai? Và kế hoạch gì? Cô cảm thấy mình đang bị lợi dụng. Cái cảm giác này còn tồi tệ hơn cả việc bị cha dượng quấy rối, hơn cả nỗi sợ hãi khi bị Lâm Hiểu bắt nạt. Cô nhìn Cố Trạch Việt, đôi mắt anh ta giờ đây như hố đen hút lấy cô, không còn một tia ấm áp nào. Cố Hạc Húc đứng đó, gương mặt trắng bệch, ánh mắt hoang mang tột độ.
Giang Minh chết lặng. Tim cô như ngừng đập. Cái lạnh sống lưng chạy dọc sống lưng cô. Con bé đó… là ai? Và kế hoạch gì? Cô cảm thấy mình đang bị lợi dụng. Cái cảm giác này còn tồi tệ hơn cả việc bị cha dượng quấy rối, hơn cả nỗi sợ hãi khi bị Lâm Hiểu bắt nạt. Cô nhìn Cố Trạch Việt, đôi mắt anh ta giờ đây như hố đen hút lấy cô, không còn một tia ấm áp nào. Cố Hạc Húc đứng đó, gương mặt trắng bệch, ánh mắt hoang mang tột độ.
BẠN CỦA CỐ TRẠCH VIỆT
(Nụ cười nhạt đi, giọng trầm xuống)
Thú vị rồi đây. Tôi đoán là kế hoạch nào đó của anh trai sinh đôi cậu, Cố Trạch Việt, mà cậu lại đang ngồi đây thay cho anh ta. Phải không, Cố Hạc Húc?
Cố Hạc Húc không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào Cố Trạch Việt. Ánh mắt của anh ta như muốn xuyên thủng đối phương. Giang Minh cảm nhận được sự sụp đổ của mọi thứ. Vở kịch mà cô cố gắng xây dựng, sự bảo vệ mà cô nghĩ mình đã có được, tất cả đang tan thành mây khói.
CỐ TRẠCH VIỆT
(Giọng không chút cảm xúc, quay sang Cố Hạc Húc)
Ngươi chơi đủ rồi. Bây giờ là lúc trả lại.
Anh ta bước thẳng tới Cố Hạc Húc, bàn tay giơ ra như muốn kéo mạnh. Cố Hạc Húc lùi lại, né tránh.
CỐ HẠC HÚC
(Giọng căm phẫn)
Anh nghĩ anh là ai? Anh cho rằng mình có quyền gì với tôi?
CỐ TRẠCH VIỆT
(Lạnh lùng)
Ta là anh trai của ngươi. Và đây là tập đoàn Cố. Ngươi, với cái thân phận giả mạo này, không có bất kỳ quyền lực gì ở đây.
Cố Trạch Việt quay sang đám đông đang tụ tập, bao gồm cả những công tử trong câu lạc bộ.
CỐ TRẠCH VIỆT
(Giọng vang vọng)
Ta tuyên bố trước tất cả mọi người. Bắt đầu từ ngày hôm nay, ta, Cố Trạch Việt, sẽ đảm nhận vị trí chủ tịch tập đoàn.
Sự im lặng bao trùm căn phòng VIP. Những cặp mắt đổ dồn về phía Cố Trạch Việt, rồi lại liếc sang Cố Hạc Húc và Giang Minh.
CỐ TRẠCH VIỆT
(Tiếp tục, giọng đầy uy quyền)
Và có một quyết định kinh doanh quan trọng ta muốn công bố. Tập đoàn Cố sẽ thành lập một nhánh kinh doanh mới. Tuy nhiên… Cố Hạc Húc sẽ không tham gia điều hành.
Mắt Cố Hạc Húc mở to, anh ta gần như không tin vào tai mình. Cố Trạch Việt đang làm gì vậy? Chơi khăm? Hay đã biết tất cả?
CỐ HẠC HÚC
(Giọng run lên, cố gắng giữ bình tĩnh)
Anh… anh đang nói gì vậy?
CỐ TRẠCH VIỆT
(Nhếch mép cười, một nụ cười lạnh lẽo)
Ta đang nói rằng, con rối đã đến lúc phải về chuồng. Kế hoạch của ta không bao giờ bao gồm việc ngươi ngồi vào vị trí này. Và cô gái bên cạnh ngươi… cô ta cũng không hơn gì.
Giang Minh cảm thấy như có ai đó vừa ném cả tảng băng vào mặt mình. Cái nhìn của Cố Trạch Việt dành cho cô đầy khinh bỉ và căm ghét. Tất cả những gì cô đã làm, mọi sự hy sinh, mọi kế hoạch, giờ đây đều trở nên vô nghĩa và tồi tệ. Cô nhìn Cố Hạc Húc, gương mặt anh ta tái mét, ánh mắt ngập tràn sự tức giận và tuyệt vọng.
CỐ HẠC HÚC
(Gầm lên)
ANH!
Anh ta lao về phía Cố Trạch Việt, nhưng bị hai người đàn ông lạ mặt, có vẻ là vệ sĩ của Cố Trạch Việt, nhanh chóng khống chế.
CỐ TRẠCH VIỆT
(Nhìn Cố Hạc Húc đang giãy giụa)
Ta cảnh cáo ngươi, Cố Hạc Húc. Đừng bao giờ xuất hiện trước mặt ta nữa. Và cô gái này… (anh ta nhìn Giang Minh với ánh mắt đầy đe dọa) …cô ta chỉ là một công cụ. Một công cụ đã hết hạn sử dụng.
Giang Minh run lên, toàn thân lạnh toát. Lời nói của Cố Trạch Việt như nhát dao cứa vào tim cô. Cô không ngờ mọi chuyện lại kết thúc một cách tàn khốc như vậy. Cố Hạc Húc bị lôi đi, miệng vẫn không ngừng gào thét tên Giang Minh và những lời nguyền rủa Cố Trạch Việt.
BẠN CỦA CỐ TRẠCH VIỆT
(Đứng dậy, vỗ tay nhẹ)
Tuyệt vời! Đúng là một màn kịch mãn nhãn. Cố Trạch Việt, tôi thật sự nể phục cậu.
Cố Trạch Việt quay lại, nụ cười trên môi càng thêm rộng. Anh ta đi về phía Giang Minh, ánh mắt khóa chặt lấy cô. Giang Minh lùi lại, chân bước không vững. Cô cảm thấy mình đang đứng trên bờ vực thẳm.
CỐ TRẠCH VIỆT
(Giọng nói vang lên như một bản án)
Giang Minh. Ngươi đã tự đặt mình vào một tình thế rất tệ.
Hắn ta bước đến gần hơn, hơi thở của hắn ta phả vào mặt cô. Giang Minh nhắm chặt mắt, chờ đợi một điều gì đó tồi tệ nhất.
CỐ TRẠCH VIỆT
(Giọng trầm lại, pha lẫn sự đe dọa)
Bây giờ, ngươi sẽ phải đối mặt với hậu quả.
Ánh mắt của Giang Minh mở bừng. Cô nhìn Cố Trạch Việt, một tia lửa phản kháng dâng lên trong lòng. Dù sợ hãi, cô biết mình không thể gục ngã. Cuộc chiến của cô, giờ đây, mới thực sự bắt đầu.
Giang Minh đứng đó, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cố Trạch Việt tiến lại gần, ánh mắt anh ta như lưỡi dao sắc bén, phủ đầy sự khinh bỉ và căm ghét. Cô cảm thấy mình đang đứng trên bờ vực thẳm, nơi mọi hy vọng và kế hoạch đều tan biến.
CỐ TRẠCH VIỆT
(Giọng trầm lại, pha lẫn sự đe dọa)
Bây giờ, ngươi sẽ phải đối mặt với hậu quả.
Lời nói của Cố Trạch Việt như nhát dao cứa vào tim Giang Minh. Cô run lên, toàn thân lạnh toát. Mọi sự hy sinh, mọi kế hoạch, giờ đây đều trở nên vô nghĩa và tồi tệ. Cô nhìn Cố Hạc Húc, gương mặt anh ta tái mét, ánh mắt ngập tràn sự tức giận và tuyệt vọng. Anh ta bị lôi đi, miệng vẫn không ngừng gào thét tên Giang Minh và những lời nguyền rủa Cố Trạch Việt.
Giang Minh nhắm chặt mắt, chờ đợi điều tồi tệ nhất. Nhưng rồi, một tia lửa phản kháng dâng lên trong lòng cô. Cô không thể gục ngã. Cuộc chiến của cô, giờ đây, mới thực sự bắt đầu.
Giang Minh mở bừng mắt, nhìn thẳng vào Cố Trạch Việt. Trong khoảnh khắc đó, hình ảnh người cha dượng hiện lên rõ mồn một trong tâm trí cô. Ký ức về những lần bị quấy rối, về sự tủi nhục và bất lực cứ thế bủa vây. Cô nhớ lại cái đêm cha cô trút hơi thở cuối cùng trong bệnh viện, để lại cô và mẹ kế bơ vơ. Rồi mẹ kế cũng dần lạnh nhạt, bỏ mặc cô cho sự tàn nhẫn của cha dượng. Trường học, nơi đáng lẽ là chốn trú ẩn, lại biến thành địa ngục bởi những lời miệt thị và hành động bắt nạt của Lâm Hiểu cùng đám bạn. Những lời khuyên bảo vô vọng của giáo viên, sự thờ ơ của thế giới xung quanh, tất cả đã tôi luyện nên một Giang Minh kiên cường.
Cô siết chặt tay, móng tay ấn sâu vào lòng bàn tay. Cô biết mình đang đứng trước một ngã rẽ định mệnh. Đánh đổi tất cả để sống sót, liệu có đáng? Cái giá phải trả quá đắt, một cuộc đời đầy dối trá và mưu mô. Nhưng nhìn vào đôi mắt lạnh lùng của Cố Trạch Việt, cô chợt nhận ra một sự thật phũ phàng.
GIANG MINH
(Thì thầm, giọng khàn đặc)
Nếu không có quyền lực, mình sẽ mãi mãi là con chuột trong chiếc bẫy đó.
Cái bẫy của gia đình mục nát, cái bẫy của sự khinh miệt, cái bẫy của sự yếu đuối. Cô không muốn quay trở lại. Cô đã quá mệt mỏi với việc trở thành nạn nhân. Dù con đường phía trước có gian nan đến đâu, dù có phải đối mặt với những kẻ quyền lực như Cố Trạch Việt, cô cũng sẽ không lùi bước. Cô sẽ tìm cách thoát khỏi cái bẫy này, bằng mọi giá. Nước mắt vẫn còn đọng trên mi, nhưng ánh mắt cô giờ đây rực lên một ngọn lửa quyết tâm. Cô đã đưa ra lựa chọn của mình.
Giang Minh siết chặt tay, móng tay ấn sâu vào lòng bàn tay. Cô biết mình đang đứng trước một ngã rẽ định mệnh. Đánh đổi tất cả để sống sót, liệu có đáng? Cái giá phải trả quá đắt, một cuộc đời đầy dối trá và mưu mô. Nhưng nhìn vào đôi mắt lạnh lùng của Cố Trạch Việt, cô chợt nhận ra một sự thật phũ phàng.
GIANG MINH
(Thì thầm, giọng khàn đặc)
Nếu không có quyền lực, mình sẽ mãi mãi là con chuột trong chiếc bẫy đó.
Cái bẫy của gia đình mục nát, cái bẫy của sự khinh miệt, cái bẫy của sự yếu đuối. Cô không muốn quay trở lại. Cô đã quá mệt mỏi với việc trở thành nạn nhân. Dù con đường phía trước có gian nan đến đâu, dù có phải đối mặt với những kẻ quyền lực như Cố Trạch Việt, cô cũng sẽ không lùi bước. Cô sẽ tìm cách thoát khỏi cái bẫy này, bằng mọi giá. Nước mắt vẫn còn đọng trên mi, nhưng ánh mắt cô giờ đây rực lên một ngọn lửa quyết tâm. Cô đã đưa ra lựa chọn của mình.
Ánh mắt Cố Trạch Việt quét qua gương mặt Giang Minh, một thoáng vẻ hài lòng hiện lên. Anh ta nhếch mép cười.
CỐ TRẠCH VIỆT
(Giọng mỉa mai, đầy thách thức)
Em nghĩ anh là thằng ngốc sao, Giang Minh? Cái trò chơi hoán đổi bạn trai của em, anh đã nhìn thấu từ lâu rồi. Cái bẫy này, anh đã giăng ra từ khi em còn đang mộng tưởng.
Giang Minh chết lặng. Cô ngỡ ngàng nhìn Cố Trạch Việt, mọi thứ như sụp đổ. Khuôn mặt cô tái mét, đôi mắt mở to không tin vào những gì mình đang nghe. Kế hoạch của cô, cái vỏ bọc hoàn hảo mà cô dày công xây dựng, giờ đây bị lột trần một cách tàn nhẫn. Cô đã tin rằng mình là người duy nhất nắm giữ ván cờ, nhưng hóa ra, cô chỉ là quân cờ trong tay kẻ khác.
CỐ TRẠCH VIỆT
(Bước chậm rãi đến gần Giang Minh, giọng uy quyền)
Em muốn nhờ vả Cố Hạc Húc để có được sự bảo vệ, để thoát khỏi cuộc sống địa ngục của em. Em nghĩ em đủ thông minh để lừa cả hai anh em tôi. Nhưng em đã quên, anh là Cố Trạch Việt. Anh không chỉ có tiền bạc và quyền lực, anh còn có trí tuệ mà em không bao giờ với tới được.
Giang Minh lùi lại một bước, vấp ngã. Cô cố gắng đứng dậy, nhưng đôi chân run rẩy không còn nghe lời. Cô nhìn Cố Trạch Việt, hình ảnh người cha dượng đáng ghê tởm lại hiện về, rồi đến khuôn mặt lạnh lùng của mẹ kế, và những ánh mắt khinh bỉ ở trường. Tất cả đều khiến cô cảm thấy bất lực.
CỐ TRẠCH VIỆT
(Cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt Giang Minh)
Em có biết, cái đêm mà cha em trút hơi thở cuối cùng, anh đã ở đó không? Anh chứng kiến tất cả. Anh thấy em, một đứa trẻ yếu đuối, bị bỏ lại trong thế giới tàn khốc này. Và anh thấy cái cách mà em đã chọn để tồn tại. Em nghĩ đó là sự khôn ngoan? Đó chỉ là sự tuyệt vọng.
Giang Minh cảm thấy như bị bóp nghẹt. Lời nói của Cố Trạch Việt như những mũi dao đâm sâu vào trái tim cô, gợi lại những vết thương tưởng chừng đã lành.
CỐ TRẠCH VIỆT
(Giọng trở nên lạnh lùng tột độ)
Và cái kế hoạch hoán đổi bạn trai đó, nó thật nực cười. Em nghĩ em có thể lợi dụng Cố Hạc Húc để anh phải quan tâm đến em sao? Sai rồi. Anh cho phép nó diễn ra. Anh muốn nhìn xem em sẽ diễn vai diễn đó đến mức nào. Anh muốn thấy em tự dấn thân vào một cái bẫy còn lớn hơn, để cuối cùng, anh có thể xiết chặt nó.
Giang Minh ngẩng đầu lên, nước mắt tuôn rơi. Cô nhìn Cố Trạch Việt với ánh mắt đầy phẫn uất và tuyệt vọng.
GIANG MINH
(Giọng run rẩy)
Anh… anh là quỷ.
CỐ TRẠCH VIỆT
(Bật cười lớn, một nụ cười vô cùng tàn nhẫn)
Quỷ sao? Có lẽ. Nhưng em biết gì không, Giang Minh? Đôi khi, để sống sót trong thế giới này, người ta phải trở thành quỷ. Và em, em đã quá chậm chân rồi. Trò chơi này, đã kết thúc. Và người thắng cuộc, chính là anh.
Cố Trạch Việt quay lưng, bước đi. Giang Minh vẫn ngồi đó, cô độc giữa căn phòng sang trọng, khuôn mặt đầm đìa nước mắt và sự bàng hoàng. Cô đã tin rằng mình có thể làm chủ số phận, nhưng giờ đây, cô nhận ra mình chỉ là một con rối trong tay kẻ thao túng bậc thầy.
Giang Minh ngồi sụp xuống sàn nhà vệ sinh lạnh lẽo, hơi thở đứt quãng. Toàn thân cô run lên bần bật, những giọt nước mắt không thể ngừng rơi. Cô đã nghĩ mình là người duy nhất nắm giữ bí mật, người duy nhất giăng bẫy. Nhưng giờ đây, mọi thứ đã tan vỡ.
Cố Trạch Việt đứng đó, đôi mắt sắc như dao, nhìn xuống cô với vẻ khinh miệt tột cùng. Nụ cười của anh ta giờ đây không còn là sự mỉa mai, mà là một thứ gì đó tàn độc hơn, như một con thú săn mồi vừa dồn con mồi vào đường cùng.
CỐ TRẠCH VIỆT
(Giọng vang vọng trong không gian nhỏ hẹp, đầy uy quyền)
Em đã sai lầm khi nghĩ rằng anh không biết. Cái đêm cha em chết, em có nhớ anh đã nói gì với em không? Anh đã nói rằng anh sẽ bảo vệ em. Nhưng em đã chọn con đường khác. Em chọn dối trá, chọn lừa lọc. Em chọn trở thành kẻ thao túng.
Giang Minh ngước nhìn anh ta, ánh mắt cầu xin.
GIANG MINH
(Giọng run rẩy, yếu ớt)
Xin anh… đừng…
CỐ TRẠCH VIỆT
(Ngắt lời một cách tàn nhẫn)
Đừng gì? Đừng nói sự thật sao? Anh đã nhìn thấu kế hoạch của em từ đầu. Em muốn dùng Cố Hạc Húc để khiến anh ghen tuông, để anh phải chú ý đến em. Nhưng em đã quên, anh là Cố Trạch Việt. Anh không bao giờ để ai đó thao túng mình. Anh để em diễn. Anh để em mắc bẫy.
Anh ta bước lại gần, cúi xuống, ghé sát vào tai Giang Minh.
CỐ TRẠCH VIỆT
(Thì thầm, giọng đầy ám ảnh)
Và bây giờ, em phải đối mặt với sự lựa chọn của mình. Hoặc em phản bội Cố Hạc Húc, nói ra sự thật, và anh sẽ cho em một lối thoát. Hoặc em giữ im lặng, và anh sẽ khiến em hối tiếc vì đã sinh ra trên đời này. Gia đình mục nát của em, bạn bè bắt nạt em, tất cả mọi thứ mà em sợ hãi, anh sẽ biến nó thành cơn ác mộng tồi tệ nhất.
Giang Minh như chết lặng. Đầu óc cô quay cuồng, một mớ hỗn độn giữa sự sợ hãi, tuyệt vọng và một tia hy vọng mỏng manh. Cô nhìn Cố Trạch Việt, rồi lại nhìn xuống sàn nhà lạnh lẽo. Cơn ác mộng mà cô luôn cố gắng chạy trốn, giờ đây lại đang hiện hữu ngay trước mắt.
CỐ TRẠCH VIỆT
(Giọng trở lại vẻ uy quyền, lạnh lùng)
Nói cho anh biết, Giang Minh. Mục đích cuối cùng của em là gì? Ai là người em muốn bảo vệ? Hãy chọn đi. Em có năm phút. Sau đó, mọi thứ sẽ được định đoạt.
Cố Trạch Việt đứng thẳng dậy, bóng anh ta đổ dài xuống sàn, bao trùm lấy Giang Minh trong một không gian ngột ngạt. Giang Minh nhắm chặt mắt, cố gắng giữ cho mình không gục ngã hoàn toàn. Trong bóng tối tưởng chừng vô tận, cô vẫn đang điên cuồng tìm kiếm một lối thoát, một tia sáng le lói, dù biết rằng con đường đó có thể còn tàn khốc hơn cả bóng tối hiện tại.
Giang Minh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh Cố Trạch Việt đang nhìn chằm chằm đầy chế giễu. Năm phút. Anh ta cho cô năm phút để đưa ra lựa chọn, một lựa chọn giữa cái ác này và một cái ác khác, hoặc một con đường mà cô chưa từng nghĩ tới. Cơn tuyệt vọng dâng lên ngùn ngụt, bao trùm lấy cô. Cô đã bị dồn vào bước đường cùng, không còn gì để mất.
Giọng Cố Trạch Việt vang lên, như tiếng chuông báo tử:
CỐ TRẠCH VIỆT
(Thản nhiên)
Thời gian đang trôi đấy, Giang Minh. Em muốn trở thành con rối của anh, hay muốn tự mình nắm lấy sợi dây.
Giang Minh mở mắt. Lần này, không còn là sự van xin hay sợ hãi. Một tia sáng lạnh lẽo lóe lên trong đôi mắt cô, tựa như tia lửa trong đêm tối. Cô nhớ lại tất cả. Ký ức về những lần bị cha dượng quấy rối, về ánh mắt khinh miệt của mẹ kế, về sự thờ ơ của giáo viên, về những lần bị Lâm Hiểu và đồng bọn trút giận. Tất cả những nỗi đau đó, giờ đây, lại trở thành nhiên liệu cho ý chí quật cường của cô.
Và rồi, trong khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, một ý nghĩ bất chợt lóe lên, một bí mật mà cô chưa từng nghĩ tới, một điểm yếu chí mạng của cả Cố Trạch Việt lẫn Cố Hạc Húc. Đó không phải là thứ tình cảm họ dành cho cô, cũng không phải là sự ganh đua giữa hai anh em. Đó là một thứ gì đó sâu sắc hơn, phức tạp hơn.
GIANG MINH
(Giọng khàn đặc, nhưng đầy kiên quyết)
Anh nhầm rồi, Cố Trạch Việt.
Cố Trạch Việt nhướng mày, một chút ngạc nhiên lướt qua vẻ tàn độc trên khuôn mặt anh ta.
CỐ TRẠCH VIỆT
(Cười khẩy)
Nhầm? Em đang ảo tưởng sao?
GIANG MINH
(Đứng dậy, phủi bụi trên quần áo một cách chậm rãi)
Anh nghĩ anh đã nắm thóp được tôi. Anh nghĩ anh có thể thao túng tôi như bất kỳ ai khác. Nhưng anh đã sai. Kế hoạch của anh… nó quá đơn giản.
Cô bước một bước về phía Cố Trạch Việt, đôi mắt không rời anh ta.
GIANG MINH
Anh muốn tôi phản bội Cố Hạc Húc để anh hả hê. Anh muốn tôi cầu xin anh cho một lối thoát. Nhưng tôi không cần. Anh ta có một điểm yếu. Một điểm yếu chết người mà tôi có thể lợi dụng.
Cố Trạch Việt khẽ cau mày. Lần đầu tiên, một chút bất an xuất hiện trong mắt anh ta.
CỐ TRẠCH VIỆT
(Giọng lạnh lùng)
Điểm yếu nào? Em đang nói nhảm gì vậy?
GIANG MINH
(Nhếch mép cười, nụ cười không mang chút vui vẻ nào, chỉ có sự tính toán lạnh lùng)
Anh ta… cũng như anh. Có những thứ anh ta không bao giờ muốn người khác biết. Những bí mật mà gia đình anh ta cất giấu kỹ càng. Anh có bao giờ tự hỏi, tại sao Cố Hạc Húc lại chịu đựng cái trò chơi hoán đổi bạn trai này? Tại sao anh ta lại đồng ý khiến anh ghen tuông?
Cô tiến lại gần hơn, ghé sát vào tai Cố Trạch Việt, thì thầm như một lời tiên tri độc địa.
GIANG MINH
Anh ta sợ hãi. Sợ hãi cái bóng của anh, sợ hãi sự thất bại. Và anh ta sợ hãi CỐ ĐƠN.
Cố Trạch Việt lùi lại một bước, ánh mắt đầy cảnh giác. Những lời của Giang Minh đã chạm đúng vào điểm nhạy cảm mà anh ta không ngờ tới. Cái cảm giác bất lực, cái sự cô độc trong thế giới hào nhoáng này, thứ mà cả hai anh em đều cố gắng che giấu.
GIANG MINH
(Giọng giờ đây đầy sức mạnh, như một vị tướng chuẩn bị xung trận)
Tôi sẽ không phản bội ai cả. Tôi sẽ không quỳ gối cầu xin anh. Tôi sẽ tự mình tạo ra lối thoát. Anh và em trai anh, hai mặt của một đồng xu, đều có những điểm yếu. Và tôi, Giang Minh, sẽ là người lật úp đồng xu đó. Anh ta có một điểm yếu. Và tôi, sẽ dùng nó.
Giang Minh quay lưng lại, bước đi vững chãi ra khỏi phòng vệ sinh, để lại Cố Trạch Việt đứng đó, sững sờ trong sự tức giận và một nỗi bất an mới. Trong lòng cô, ngọn lửa hy vọng đã bùng cháy dữ dội, dẫn đường cho một kế hoạch phản công táo bạo, một cuộc chiến sinh tồn mới. Cô sẽ không còn là con mồi nữa. Cô sẽ là kẻ săn mồi.
Cố Trạch Việt nhìn Giang Minh rời đi, đôi mắt nheo lại. Lời nói của cô ta, như một nhát dao, găm thẳng vào điểm yếu mà anh ta luôn cố gắng che giấu. Sợ hãi Cố Hạc Húc? Sợ hãi thất bại? Cô ta đang bịa đặt. Tuy nhiên, cái nhìn sắc lạnh và đầy tính toán của Giang Minh khiến anh ta không khỏi rùng mình.
Tại nhà của Giang Minh, không khí ngột ngạt như thường lệ. Cha dượng đang ngồi xem tivi, tay lơ đãng lướt trên đùi Giang Minh khi cô bước vào. Ánh mắt ông ta dò xét, đầy thèm thuồng. Giang Minh phớt lờ, cố gắng nhanh chóng vào phòng.
CHA DƯỢNG
(Giọng khàn đặc)
Đi đâu mà về khuya thế?
GIANG MINH
(Không quay đầu lại)
Ra ngoài một chút.
Cha dượng cười khẩy, cái cười không có chút thiện ý nào.
CHA DƯỢNG
Ra ngoài với thằng nào hả? Nhìn bộ dạng là biết có chuyện rồi.
Giang Minh siết chặt tay, cố gắng kìm nén cơn giận dữ. Cô nhớ lại lời Cố Trạch Việt, nhớ lại kế hoạch mà cô vừa vạch ra. Cô cần thời gian.
Đêm đó, Giang Minh không ngủ. Cô ngồi bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm đen kịt. Trong đầu cô, hình ảnh hai anh em nhà họ Cố, những bí mật được chôn giấu, và những lời đe dọa của cha dượng cứ xoay vòng.
Sáng hôm sau, Giang Minh đến trường. Thái độ của cô hoàn toàn thay đổi. Không còn vẻ sợ sệt, cam chịu. Cô bước đi với một sự tự tin lạ thường. Lâm Hiểu và đám bạn đang chờ sẵn ở hành lang.
LÂM HIỂU
(Giọng đầy thách thức)
Nhìn xem ai đây này. Cứ tưởng cô ta trốn biệt tích rồi chứ.
GIANG MINH
(Nhếch mép cười)
Trốn? Tôi không có thói quen trốn chạy.
Lâm Hiểu ngạc nhiên trước thái độ của Giang Minh. Cô ta tiến lại gần, định đẩy Giang Minh.
LÂM HIỂU
Mày nói cái gì? Mày đang khinh thường tao à?
GIANG MINH
(Giọng lạnh lùng)
Tao không khinh thường ai cả. Nhưng tao không còn sợ mày nữa.
Giang Minh lách người qua Lâm Hiểu, bỏ đi. Lâm Hiểu tức giận, nhưng cô ta cảm thấy có điều gì đó khác lạ ở Giang Minh. Cô ta không dám hành động bừa bãi.
Tại văn phòng giáo viên, Giang Minh gặp thầy chủ nhiệm.
GIANG MINH
Thưa thầy, em muốn nói chuyện về việc…
GIÁO VIÊN
(Ngắt lời, giọng mệt mỏi)
Lại chuyện Lâm Hiểu chứ gì? Cô đã nói bao lần rồi, hai đứa con gái gây gổ nhau thì tự giải quyết đi. Tôi không can thiệp.
Giang Minh nhìn giáo viên, đôi mắt cô chợt lóe lên một tia thất vọng. Cô hiểu, trường học không phải là nơi cô có thể tìm thấy sự giúp đỡ.
Chiều hôm đó, Giang Minh đến một quán cà phê nhỏ nằm khuất trong một con hẻm. Cô gọi một ly nước và mở điện thoại. Cô nhấn một dãy số.
GIANG MINH
(Giọng chắc nịch)
Tôi có chuyện muốn nói với anh. Về Cố Hạc Húc.
Đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu, rồi một giọng nói vang lên, đầy ngờ vực.
GIỌNG NÓI BÍ ẨN
Cô là ai? Cô biết gì về Hạc Húc?
GIANG MINH
(Cười khẩy)
Tôi là người hiểu rõ anh ta hơn bất kỳ ai. Và tôi có thứ anh ta muốn.
Cúp máy, Giang Minh nhìn ra ngoài cửa sổ. Một nụ cười đầy ẩn ý nở trên môi cô. Cô đã thực hiện bước đi táo bạo đầu tiên. Cô không chỉ muốn sống sót. Cô muốn cả hai anh em nhà họ Cố phải trả giá cho trò chơi này. Bí mật mà cô vừa phát hiện, thứ có thể lật đổ cả đế chế của họ, giờ đây đã nằm trong tay cô. Cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu, và kết quả, không ai có thể đoán trước được.
Ngày hôm sau, tin tức lan truyền nhanh chóng trong giới thượng lưu. Cố Trạch Việt nhận được một cuộc gọi từ người bạn thân của cha mình.
BẠN CỦA CHA CỐ
(Giọng đầy lo lắng)
Trạch Việt, có chuyện rồi. Cố Hạc Húc… nó đã liên lạc với ai đó bên ngoài. Nó nói nó có bằng chứng về…
CỐ TRẠCH VIỆT
(Cắt ngang, giọng lạnh băng)
Bằng chứng gì?
BẠN CỦA CHA CỐ
(Thở dài)
Về việc cha mình đã làm với công ty cũ. Về những giao dịch mờ ám. Và nó nói nó sẽ công khai tất cả nếu…
Cố Trạch Việt cảm thấy tim mình như ngừng đập. Anh ta vội vàng gọi cho Cố Hạc Húc.
CỐ TRẠCH VIỆT
Em đang làm gì vậy? Ai là người em đang nói chuyện?
CỐ HẠC HÚC
(Giọng bình thản đến đáng sợ)
Anh trai à, anh vẫn chưa nhận ra sao? Mọi thứ đã thay đổi rồi.
Trong lúc đó, Giang Minh đang ngồi trong một quán cà phê sang trọng, nhấm nháp ly trà. Cô nhìn chiếc điện thoại trên bàn. Một tin nhắn hiện lên: “Mọi thứ đã xong.”
Giang Minh nhắm mắt lại. Một giọt nước mắt lăn dài trên má. Đó là giọt nước mắt của sự giải thoát, hay là sự khởi đầu cho một hành trình mới, đầy chông gai? Cô đã đẩy anh em nhà họ Cố vào thế bí, nhưng cô biết, trò chơi này còn lâu mới kết thúc. Cô đã gieo mầm mống, và giờ đây, cô chỉ có thể chờ đợi quả đắng. Cơn giận dữ và khao khát trả thù đã thúc đẩy cô đi quá xa, nhưng cô không hối hận. Cô sẽ không dừng lại cho đến khi mọi thứ kết thúc.
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*