Tối qua chồng nhắn em bảo mưa ngập không về được nhà, thông báo sẽ ngủ lại ở công ty, lin-h cả-m không lành em vào facebook của chồng xem thì bàng hoàng trước tin nhắn của chồng với đồng nghiệp nữ, không thể ngờ được bấy lâu nay…
Tối qua Hà Nội mưa như trút nước, đường xá ngập trắng xoá. Điện thoại rung lên, tôi nhận được tin nhắn từ chồng – anh Minh:
“Mưa to quá, đường tắc hết rồi, chắc anh ngủ lại công ty nhé, mai về.”
Đọc xong, tôi hơi khựng lại. Lòng dấy lên một cảm giác lạ – linh cảm chẳng lành. Không hiểu sao, thay vì an tâm, tôi thấy ngực nghẹn nghẹn.
Nằm mãi không ngủ được, tôi mở điện thoại, vô thức lướt Facebook. Tò mò, tôi nhấp vào tài khoản của anh Minh, kéo xuống phần bạn bè, rồi vào mục tin nhắn. Chính khoảnh khắc đó, tôi như bị sét đánh ngang tai.
Trên màn hình là đoạn hội thoại giữa anh và một đồng nghiệp nữ. Tin nhắn còn hiện rõ:
Anh Minh: “Tối nay mưa to thế, em có ngại không nếu anh qua chỗ em cho tiện? Ở lại công ty chán lắm.”
Cô ấy đáp: “Em để cửa nhé, anh đi cẩn thận.”
Tôi sững người, bàn tay run bần bật, mắt nhòe đi không đọc nổi nữa. Bao nhiêu hình ảnh xấ-u nhất ập đến trong đầu. Nhưng rồi tôi lại chần chừ… Liệu mình có nghĩ quá không? Có thể họ chỉ là đồng nghiệp thân thiết? Có thể chỉ là hiểu lầm?
Nằm trong bóng tối, tôi thấy trái tim mình vừa đau, vừa hoang mang. Cả đêm không chợp mắt nổi.
Nhưng nào ngờ sáng nay tỉnh dậy, chồng lại nhắn cho tôi… 👇👇
Sáng nay, Người vợ giật mình tỉnh giấc, cơ thể nặng trĩu sau một đêm dài trằn trọc. Cảm giác mệt mỏi và hoang mang bao trùm lấy cô, như thể những hạt mưa đêm qua vẫn đang gặm nhấm tâm hồn.
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường bỗng rung lên bần bật, phá tan sự tĩnh lặng của buổi sớm. Người vợ lập tức giật mình, một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Cô vội vã đưa tay với lấy, lòng đã dấy lên linh cảm chẳng lành.
Màn hình hiển thị rõ ràng tên người gửi: “Anh Minh”. Người vợ nuốt khan, cổ họng nghẹn ứ. Ngón tay cô run rẩy không kiểm soát nổi, nhưng vẫn buộc mình chạm vào biểu tượng tin nhắn. Từng dòng chữ từ chồng hiện ra, nhưng Người vợ không dám đọc ngay lập tức. Cô như bị đóng băng, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Lòng cô thắt lại, cảm giác bất an dâng lên đến cực điểm.
Anh Minh sẽ nói gì sau cái đêm mưa gió định mệnh ấy? Lời giải thích, một lời biện minh, hay một sự thật phũ phàng hơn? Người vợ thật sự không muốn biết, nhưng cô biết mình không thể trốn tránh được. Đôi mắt Người vợ dán chặt vào màn hình, từng chữ như nhảy múa trước mặt cô, báo hiệu một điều chẳng lành mà cô đã lo sợ suốt cả đêm.
Người vợ hít một hơi sâu, đôi mắt nhắm nghiền trong tích tắc, như để chuẩn bị cho cú sốc sắp tới. Rồi cô mở bừng mắt, ép mình nhìn thẳng vào dòng tin nhắn. Từng chữ hiện ra rõ mồn một, đập thẳng vào tâm trí Người vợ, khiến cô cứng đờ cả người.
ANH MINH: “Anh về đến nhà rồi, em dậy chưa?”
Cả thế giới của Người vợ như quay cuồng. Cô chớp mắt lia lịa, cố gắng chắc chắn mình không nhìn nhầm. “Về đến nhà rồi?” Âm thanh đó lặp đi lặp lại trong đầu cô như một tiếng vọng chói tai. Không thể nào. Đêm qua, Anh Minh nói kẹt mưa ở Hà Nội, công ty ngập, sẽ ngủ lại cơ quan. Rằng đường về nhà của Người vợ là cả một con sông. Vậy mà giờ đây, anh ta lại nhắn tin bình thản như chưa hề có chuyện gì xảy ra?
Người vợ đưa tay dụi mạnh mắt, lòng bàn tay lạnh toát. Cô đọc lại tin nhắn, từng chữ như mũi kim châm vào trái tim. “Anh về đến nhà rồi.” Người vợ nhìn quanh căn phòng ngủ quen thuộc, ánh nắng sớm đã len lỏi qua khe rèm, nhưng căn phòng vẫn trống vắng đến lạ. Anh Minh không có ở đây. Chắc chắn là không.
Một cảm giác bàng hoàng, khó tin dâng lên, nhanh chóng biến thành sự khó hiểu tột độ. Điều này hoàn toàn mâu thuẫn với những gì anh ta đã nói tối qua. Mưa lớn, ngập lụt, công ty, chỗ ở của đồng nghiệp nữ – tất cả những lý do đó giờ đây đều trở nên vô nghĩa. Thay vào đó là một câu nói đơn giản, lạnh lùng, như một lưỡi dao vô hình đâm xuyên qua mọi sự thật mà Người vợ đã biết.
Nghi ngờ. Sự nghi ngờ cuộn trào trong lòng Người vợ, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh Minh đang ở đâu? Anh ta về nhà nào? Hay đây chỉ là một lời nói dối trắng trợn, một sự sắp đặt kỳ lạ để che giấu điều gì đó? Mắt Người vợ dán chặt vào màn hình điện thoại, nhưng tâm trí cô đã bay xa, cố gắng lắp ghép những mảnh ghép rời rạc của đêm mưa gió định mệnh. Dòng tin nhắn kia không phải là lời giải thích, mà là khởi đầu cho một mớ bòng bong mới, một bí mật kinh hoàng hơn.
Người vợ không thể tin vào mắt mình. Cô vội vã bật dậy, bước chân như chạy thi với thời gian, lao xuống cầu thang. Mỗi bậc thang đều như dội một nhát búa vào lồng ngực cô, giục giã cô tìm kiếm câu trả lời cho mớ bòng bong trong đầu.
Dưới nhà, mùi cà phê và bánh mì nướng thoang thoảng. Anh Minh đang ngồi ở bàn ăn, bình thản nhâm nhi tách cà phê, lướt điện thoại. Dáng vẻ của anh ta như một bức tranh hoàn hảo của một buổi sáng bình thường, hoàn toàn đối lập với cơn bão đang càn quét trong tâm trí Người vợ. Anh ta mặc áo phông quen thuộc, tóc còn hơi rối, nhưng không hề có vẻ gì của một người vừa trải qua một đêm ngủ vật vạ ở công ty hay kẹt xe giữa đường ngập.
Người vợ cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Cô cố gắng nén cơn giận và sự bàng hoàng xuống, ép mình phải giữ bình tĩnh. Nắm chặt tay, cô hít một hơi thật sâu, từng nhịp thở như xé toạc lồng ngực. Cô bước đến gần bàn ăn, giọng nói run rẩy nhưng cô gắng giữ cho nó ổn định nhất có thể, ánh mắt dán chặt vào Anh Minh.
NGƯỜI VỢ: Anh về từ khi nào vậy? Anh nói công ty ngập mà?
Anh Minh bình thản ngẩng đầu lên, nhếch mép cười nhẹ, một nụ cười khiến Người vợ thấy gai người. Anh ta đặt tách cà phê xuống, ánh mắt lướt qua cô, đầy vẻ tự nhiên như không có chuyện gì xảy ra.
ANH MINH: (Bình thản) À, anh về từ sớm. Mưa ngớt thì anh tìm cách về ngay. Em dậy rồi à? Sao xuống sớm thế? Không ngủ thêm chút nữa đi.
Người vợ cảm thấy dạ dày mình thắt lại. “Về từ sớm?” Vậy tin nhắn kia… Anh ta đang nói dối. Lời nói dối quá trắng trợn khiến cô muốn hét lên, nhưng cô phải kiềm chế. Hơi thở của Người vợ trở nên nặng nề hơn.
NGƯỜI VỢ: (Nhấn mạnh, cố gắng dò xét, giọng cố tỏ ra bình thản nhưng đầy vẻ dò xét) Sớm là khi nào? Anh không ngủ lại công ty sao? Em nhớ anh nói mưa lớn, đường ngập không về được mà.
ANH MINH: (Thở dài, vẻ mặt khó chịu, ánh mắt không nhìn thẳng vào Người vợ) Ngập đến tận đầu gối, làm sao mà về được? Anh phải ngủ vật vạ trên sofa ở công ty, điện thoại thì hết pin, mà sóng chập chờn như ma ám. Vừa sáng sớm tạnh mưa cái là anh lóc cóc chạy xe về đây ngay. Nói thật, một đêm như thế phát ốm ra chứ sung sướng gì đâu.
Anh Minh nhấp một ngụm cà phê, rồi lại lướt điện thoại như thể cuộc nói chuyện này là một sự phiền toái không đáng có.
Người vợ cảm thấy máu nóng dồn lên não. Cô cứng người lại, đôi mắt mở to nhìn thẳng vào Anh Minh, từng lời anh nói như những nhát dao đâm vào trái tim cô. “Ngủ vật vạ ở công ty? Điện thoại hết pin, sóng chập chờn?” Trong đầu cô, hình ảnh những tin nhắn Facebook của Anh Minh gửi cho Đồng nghiệp nữ hiện rõ mồn một. Anh ta đang nằm trên chiếc sofa tiện nghi ở chỗ ở của Đồng nghiệp nữ, nhấm nháp trà sữa, lướt điện thoại một cách vui vẻ. Còn ở đây, anh ta đang diễn một màn kịch lố bịch.
Cơn giận dữ bùng lên trong Người vợ. Toàn thân cô run rẩy, những ngón tay siết chặt vào nhau đến trắng bệch. Cô muốn tát thẳng vào mặt Anh Minh, muốn xé toạc lớp mặt nạ đạo đức giả của anh ta ra. Nhưng cô vẫn cố gắng kiềm chế, ép bản thân phải giữ một chút lý trí cuối cùng. Nước mắt chực trào ra, nhưng Người vợ đã nuốt ngược vào trong.
NGƯỜI VỢ: (Giọng nói như bị siết chặt, từng chữ như nghiến ra từ kẽ răng, ánh mắt sắc lạnh) Ồ, vậy sao? Khổ cho anh quá nhỉ. Chắc chắn là một đêm không mấy dễ chịu.
Người vợ nhìn thẳng vào Anh Minh, đôi mắt cô như muốn xuyên thủng lớp mặt nạ của anh ta. Cô không thể chịu đựng thêm màn kịch này. Cơn sóng dữ dội trong lòng cô đã đến giới hạn, sắp sửa vỡ tung.
NGƯỜI VỢ: (Hít một hơi thật sâu, giọng nói đã mất đi vẻ mỉa mai, thay vào đó là sự lạnh lùng đến đáng sợ) Anh Minh, anh nói anh ngủ vật vạ ở công ty… Nhưng tối qua, lúc mưa ngập như thế, anh có ghé qua chỗ đồng nghiệp nữ nào không?
Anh Minh đang định nhấp thêm một ngụm cà phê, bỗng khựng lại. Ly cà phê va vào răng anh kêu lạch cạch. Toàn thân anh giật mình, một tia hoảng loạn vụt qua trong ánh mắt anh. Anh ngước lên nhìn Người vợ, đôi mắt lảng tránh, không dám đối diện. Một thoáng bối rối hiện rõ trên gương mặt Anh Minh, nhưng anh ta nhanh chóng trấn tĩnh lại, cố gắng nở một nụ cười gượng gạo.
ANH MINH: (Giọng nói có phần cứng nhắc, cố tỏ ra bình thản nhưng không giấu được sự lúng túng) Em nói gì vậy? Đang tự dưng lại nghĩ vẩn vơ cái gì thế? Mưa gió bão bùng như vậy, anh bận lo đường xá, lo công việc, lo về nhà với em… ai mà đi ghé qua chỗ ai được? Em đừng có mà nghe ai nói lung tung rồi lại sinh chuyện. Làm gì có chuyện đó!
Người vợ nhìn thấu sự giả dối trong từng lời nói, từng cử chỉ của Anh Minh. Trái tim cô như bị bóp nghẹt, nhưng ánh mắt cô vẫn sắc như dao cạo.
Người vợ đã không thể chịu đựng thêm màn kịch dối trá. Sự bình tĩnh đến đáng sợ ban nãy giờ tan biến. Nắm chặt chiếc điện thoại trong tay, cô cảm thấy toàn thân run lên bần bật. Cô không nói thêm lời nào, chỉ nhìn Anh Minh bằng ánh mắt lạnh như băng, rồi đột ngột, một lực mạnh dứt khoát, cô ném thẳng chiếc điện thoại xuống mặt bàn kính. Tiếng va chạm “CẠCH!” khô khốc vang lên, khiến Anh Minh giật thót.
Anh Minh nhìn chiếc điện thoại nằm chỏng chơ trên bàn, rồi lại nhìn Người vợ, trong lòng dấy lên một dự cảm cực kỳ tồi tệ. Anh ta cố nặn ra một nụ cười gượng gạo, ánh mắt vẫn còn một tia hy vọng mỏng manh.
ANH MINH: (Giọng nói yếu ớt, lạc đi) Em… em làm gì vậy? Sao lại nóng tính thế?
Người vợ không đáp. Ngón tay cô thoăn thoắt mở khóa điện thoại, lướt nhanh đến ứng dụng Facebook. Cô không cần tìm kiếm, đoạn tin nhắn hiển thị ngay đầu tiên, vì đó là cuộc trò chuyện mà cô đã đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần tối qua. Người vợ đưa thẳng chiếc điện thoại ra trước mặt Anh Minh, màn hình sáng rõ mồn một những dòng chữ nghiệt ngã.
Trên màn hình là đoạn hội thoại giữa Anh Minh và “Đồng nghiệp nữ” từ tối qua:
**Đồng nghiệp nữ:** (23:15 Tối qua) Anh ơi, mưa to quá em sợ. Anh có về được không?
**Anh Minh:** (23:18 Tối qua) Anh đang ở công ty. Em sao rồi? Đèn đóm ổn chứ?
**Đồng nghiệp nữ:** (23:20 Tối qua) Em ổn ạ. Nhưng mà mưa gió thế này em buồn với sợ quá. Anh qua với em một lát được không? Chỉ cần có anh ở đây em sẽ đỡ sợ hơn nhiều.
**Anh Minh:** (23:25 Tối qua) Để anh xem sao. Đường ngập lắm, nhưng em đừng lo. Anh sẽ cố gắng.
**Anh Minh:** (00:30 Sáng nay) Anh đến rồi đây. Mở cửa đi em.
Anh Minh nhìn chằm chằm vào màn hình, từng dòng chữ như hàng ngàn mũi dao đâm thẳng vào tim anh ta. Khuôn mặt Anh Minh tái mét, trắng bệch không còn một giọt máu. Hai thái dương anh ta đổ mồ hôi hột, lấm tấm chảy xuống má. Đôi mắt anh ta trợn trừng, hoàn toàn mất đi vẻ bình tĩnh giả tạo ban nãy, chỉ còn lại sự hoảng loạn và sợ hãi tột độ. Anh ta há hốc mồm, cố gắng thốt lên điều gì đó, nhưng cổ họng như bị nghẹn ứ, không một âm thanh nào có thể thoát ra. Anh ta run rẩy, bất lực trước bằng chứng hiển hiện không thể chối cãi.
Người vợ nhìn anh ta, ánh mắt rực lửa căm phẫn. Sự im lặng của Anh Minh chính là lời thú tội đanh thép nhất.
Anh Minh cố gắng hít một hơi thật sâu, giọng nói vẫn còn run rẩy nhưng đã có phần nào lấy lại được lý trí. Anh ta ngước mắt nhìn Người vợ, cố gắng nặn ra một nụ cười khổ sở.
ANH MINH: (Giọng khàn đặc, yếu ớt) Em… em đừng hiểu lầm. Em bình tĩnh lại đã. Anh… anh có thể giải thích mà.
Người vợ vẫn đứng im, không nói một lời, chỉ chăm chú nhìn Anh Minh bằng ánh mắt chứa đầy sự khinh bỉ. Cô không cho anh ta bất kỳ cơ hội nào để né tránh.
ANH MINH: (Tiếp tục, giọng nói càng lúc càng nhỏ dần) Anh… anh thề là không có gì hết. Những tin nhắn đó… chỉ là đùa thôi, em tin anh đi. Đồng nghiệp nữ đó là bạn thân của anh ở công ty, bọn anh hay trêu đùa nhau như vậy. Tối qua mưa lớn quá, cô ấy sợ, nên anh… anh chỉ nhắn như vậy cho cô ấy yên tâm thôi. Anh không hề qua nhà cô ấy! Tuyệt đối không có! Anh ở lại công ty thật mà!
Anh Minh cố gắng giơ tay lên thề thốt, gương mặt tái nhợt vì lo sợ. Những lời thanh minh của anh ta nghe thật vụng về, yếu ớt, như những mũi kim đâm vào sự kiên nhẫn cuối cùng của Người vợ. Một nụ cười chua chát, lạnh lẽo bất chợt nở trên môi cô. Nụ cười ấy không chứa đựng chút niềm vui nào, mà chỉ có sự cay đắng và thất vọng.
NGƯỜI VỢ: (Giọng nói nhỏ nhẹ đến đáng sợ, nhưng từng từ lại như nhát dao cắt vào không khí) Đùa sao? Anh nói đó là tin nhắn đùa? Và cô ta là bạn thân của anh? Bạn thân đến mức nửa đêm còn nhắn tin rủ rê, còn anh thì “sẽ cố gắng” để qua? Anh Minh, anh nghĩ tôi là đứa trẻ con ba tuổi hay sao mà dễ dàng tin vào những lời dối trá vụng về này của anh?
Từng câu, từng chữ của Người vợ như một lưỡi dao sắc bén, xé toạc lớp mặt nạ cuối cùng của Anh Minh. Anh ta lùi lại một bước, cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên lồng ngực. Sự tức giận của Người vợ không còn là bùng nổ mà là một sự thất vọng sâu sắc, lạnh lẽo, còn đáng sợ hơn cả một trận la hét.
NGƯỜI VỢ: (Nhấn mạnh từng chữ, ánh mắt không hề rời khỏi Anh Minh) Anh nói anh không qua nhà cô ta? Vậy “Anh đến rồi đây. Mở cửa đi em.” là anh nhắn cho ai? Hay anh nhắn cho ma? Anh biết không, thà anh im lặng, thà anh chấp nhận, có khi tôi còn thấy khinh thường anh ít hơn là phải nghe những lời thanh minh vô lý đến mức xúc phạm trí thông minh của tôi như thế này!
Người vợ siết chặt chiếc điện thoại trong tay, các khớp ngón tay trắng bệch. Cô cảm thấy cơn giận dữ trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, không phải vì anh ta ngoại tình, mà vì cách anh ta đối xử với cô, xem thường cô bằng những lời nói dối rẻ tiền, cố gắng biến cô thành một kẻ ngốc. Đối với cô, đó là sự sỉ nhục không thể chấp nhận được.
ANH MINH: (Quỳ sụp xuống, cố gắng nắm lấy tay Người vợ) Anh… anh xin lỗi. Anh biết lỗi rồi. Anh… anh chỉ là nhất thời sai lầm. Anh… anh không biết phải nói gì nữa. Anh xin em, đừng như vậy mà.
Người vợ giật mạnh tay ra khỏi cái nắm yếu ớt của Anh Minh, đôi mắt vẫn rực lửa căm phẫn. Nỗi uất hận dâng trào, nhấn chìm mọi chút tình cảm còn sót lại.
Người vợ lùi lại một bước, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào Anh Minh đang quỳ dưới chân cô. Nỗi đau và sự phẫn nộ đã biến thành một tiếng gầm kìm nén, bật ra khỏi cổ họng cô.
NGƯỜI VỢ: (Hét lên, giọng khàn đặc vì cố gắng kìm nén cảm xúc, nhưng sự uất nghẹn đã vượt quá giới hạn) Anh còn định lừa dối tôi đến bao giờ nữa hả? Anh Minh! Anh nói anh không qua nhà cô ta? Anh nói anh không có gì? Vậy cái tin nhắn… cái tin nhắn chết tiệt này là gì hả? “Em để cửa nhé, anh đi cẩn thận”… Anh nghe rõ không? “Em để cửa nhé, anh đi cẩn thận”!!! Cô ta bảo anh đi cẩn thận VỀ ĐÂU HẢ? VỀ CÔNG TY NHƯ ANH NÓI Á?
Người vợ giơ cao chiếc điện thoại, màn hình hiển thị rõ ràng dòng tin nhắn đó, như một bằng chứng không thể chối cãi. Cơ thể cô run lên bần bật, không phải vì sợ hãi, mà vì cơn giận dữ tột cùng đang nhấn chìm cô. Từng câu chữ cô nói ra đều như những nhát dao găm thẳng vào Anh Minh, giọng nói cô run rẩy đến thảm hại, như thể mọi sức lực đang dần rời bỏ cơ thể cô vì sự uất nghẹn.
NGƯỜI VỢ: (Giọng nói vỡ ra, từng tiếng nghẹn ngào khó nhọc) Anh… anh nói dối! Anh nói dối tôi! Anh giải thích đi! Giải thích rõ ràng cho tôi nghe xem! Cái tin nhắn đó là sao hả? Anh… anh giải thích đi! Hay là… anh không còn gì để nói nữa rồi? Anh Minh, anh trả lời tôi đi!
Anh Minh vẫn quỳ đó, đầu cúi gằm xuống sàn nhà lạnh lẽo. Hai bàn tay anh nắm chặt, khớp xương trắng bệch. Anh không nói một lời nào. Cả căn phòng chìm trong sự im lặng đáng sợ, chỉ có tiếng nức nở đến xé lòng của Người vợ và tiếng mưa gào thét bên ngoài. Sự câm lặng của Anh Minh không phải là sự phản kháng, mà là một lời thú tội không lời, nặng trĩu. Anh biết mình không thể che giấu được nữa.
Người vợ nhìn chằm chằm vào đỉnh đầu Anh Minh, từng lời van xin, từng câu hỏi chất vấn cô vừa thốt ra như vô nghĩa. Cô không cần thêm bất kỳ lời giải thích nào nữa. Cái cúi đầu, sự im lặng ấy đã nói lên tất cả. Nỗi đau như một mũi dao sắc nhọn xoáy sâu vào trái tim cô, nghiền nát từng mảnh hy vọng cuối cùng.
NGƯỜI VỢ: (Giọng nói như mất hết hơi sức, chỉ còn là tiếng thì thầm lạc lõng, xen lẫn tiếng nấc nghẹn) Anh… anh thực sự… không còn gì để nói nữa ư? Anh im lặng như vậy… là anh thừa nhận tất cả phải không?
Anh Minh vẫn không nhúc nhích. Anh chôn chặt khuôn mặt vào lòng bàn tay, cơ thể run lên từng đợt nhẹ. Anh cố gắng nuốt ngược những lời chưa thể thốt ra, hoặc không dám thốt ra.
NGƯỜI VỢ: (Cơn đau đớn biến thành sự tuyệt vọng, giọng cô lạc hẳn đi, không còn chút sức lực nào) Anh Minh… tại sao… tại sao anh lại đối xử với tôi như vậy? Tình yêu của chúng ta… gia đình này… có ý nghĩa gì với anh không? Anh trả lời tôi đi!
Sự im lặng của Anh Minh như một bức tường vô hình, đè nát Người vợ. Cô cảm thấy trái tim mình rỉ máu, từng nhịp đập chỉ còn là những vết cứa sâu hoắm. Không một lời bào chữa, không một tiếng thanh minh, chỉ có sự câm nín ghê rợn, một sự thừa nhận cay đắng mà Người vợ không bao giờ muốn đón nhận. Cô không còn khóc được nữa, nước mắt đã cạn, chỉ còn lại sự trống rỗng đến cùng cực. Nỗi tuyệt vọng như một vực thẳm nuốt chửng cô.
Người vợ ngã khuỵu xuống sàn nhà, cơ thể cô như bị rút cạn toàn bộ sức lực. Nỗi trống rỗng vừa rồi giờ đây bị thay thế bởi một cơn sóng thần dữ dội của sự thật phũ phàng, vỡ òa thành những mảnh vụn sắc nhọn, găm thẳng vào tim. Cái cúi đầu của Anh Minh, sự câm lặng kinh hoàng đó, đã đóng lại mọi cánh cửa hy vọng một cách tàn nhẫn nhất. Anh Minh thực sự đã làm thế. Người chồng cô từng tin yêu, người cha của con cô, đã phản bội cô một cách trắng trợn, không chút hối tiếc hay lời bào chữa.
Cả thế giới của Người vợ như sụp đổ dưới chân, không còn một điểm tựa nào. Cô không thể tin nổi. Trái tim cô bị bóp nghẹt, và rồi, những giọt nước mắt nóng hổi lại một lần nữa tuôn trào, không thể kìm nén. Chúng chảy thành dòng, làm ướt đẫm gò má tái nhợt. Từng tiếng nấc nghẹn ngào bật ra khỏi lồng ngực cô, ngày càng lớn, ngày càng thống thiết, xé toạc không khí nặng nề trong căn phòng. Người vợ úp mặt vào hai bàn tay, cơ thể run lên từng đợt, tiếng khóc nức nở đau đớn như một con thú bị thương.
NGƯỜI VỢ: (Giữa những tiếng nấc và hơi thở gấp gáp, giọng cô đứt quãng đến tội nghiệp) Anh… anh… tại sao… tại sao lại là em… Tại sao lại là chúng ta…?
Anh Minh vẫn quỳ đó, không dám ngẩng đầu. Anh nghe tiếng vợ khóc, tiếng khóc chất chứa toàn bộ sự vỡ nát, mất mát và nỗi đau đớn cùng cực. Mỗi tiếng nấc của Người vợ như một nhát dao cứa vào lương tâm Anh Minh, nhưng anh vẫn không thể thốt ra một lời nào. Cơ thể anh run lên nhè nhẹ, như thể đang cố gắng chịu đựng cơn bão tố cảm xúc đang càn quét căn phòng.
Ngoài cửa sổ, mưa vẫn trút xuống xối xả, tiếng gió rít qua khe cửa như một bản nhạc bi thương, hòa cùng tiếng nức nở đến xé lòng của Người vợ. Cô gục đầu xuống, những sợi tóc bết vào má, nước mắt và nước mũi hòa lẫn vào nhau. Cơn đau không chỉ là phản bội, mà còn là sự mất mát của niềm tin, của tình yêu, của một tương lai mà cô từng nghĩ là vững chắc. Giờ đây, tất cả chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn. Cô cảm thấy mình như một con thuyền lênh đênh giữa biển cả giông tố, mất phương hướng và hoàn toàn chìm đắm trong tuyệt vọng.
ANH MINH: (Giọng anh khản đặc, khó nhọc như thể từng lời nói bị kẹt lại trong cổ họng. Anh vẫn không dám ngẩng đầu, chỉ thì thầm, lắp bắp) Anh… Anh xin lỗi… Người vợ… anh… anh thật sự xin lỗi em.
Người vợ như đóng băng, tiếng nấc nghẹn lại trong lồng ngực. Cô ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm vào bóng lưng run rẩy của Anh Minh. Lần đầu tiên, Anh Minh lên tiếng, nhưng lời nói của anh không phải là phủ nhận, mà là một lời xin lỗi, một sự thừa nhận gián tiếp. Nỗi đau trong tim Người vợ càng thêm nhức nhối.
ANH MINH: (Tiếp tục, lời nói đứt quãng, xen lẫn sự hối lỗi và sợ hãi) Anh… anh biết… anh biết anh đã sai rồi. Tối qua… anh… anh đã qua chỗ ở của Đồng nghiệp nữ… Anh… anh chỉ là… một phút yếu lòng thôi. Anh thề… anh thề với em là không có gì… không có gì nghiêm trọng cả.
Mỗi từ Anh Minh nói ra như một mũi kim đâm vào Người vợ. Một phút yếu lòng? Không có gì nghiêm trọng? Cô không thể tin vào tai mình. Sự xoa dịu đầy yếu ớt và vô trách nhiệm của anh chỉ khiến ngọn lửa giận dữ trong cô bùng lên dữ dội hơn, thiêu đốt chút tàn dư của sự chịu đựng.
NGƯỜI VỢ: (Giọng cô khàn đặc vì khóc, nhưng giờ đây pha lẫn sự căm phẫn và thất vọng tột độ) Một phút yếu lòng? Anh gọi đó là một phút yếu lòng ư? Anh… anh dám nói không có gì nghiêm trọng ư?
Anh Minh giật mình, toàn thân khẽ run lên trước giọng điệu sắc lạnh của Người vợ. Anh Minh cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu, đầy vẻ hối hận và sợ hãi nhìn vào gương mặt tái nhợt, đau khổ của Người vợ.
ANH MINH: (Anh vươn tay ra, như muốn chạm vào cô, nhưng lại rụt lại. Giọng anh đầy cầu khẩn) Người vợ… anh biết… anh biết em đang rất giận. Anh… anh xin em… hãy tha thứ cho anh. Anh sẽ sửa sai, anh hứa. Anh chỉ… anh chỉ là không chịu nổi cơn mưa lớn, anh đã say…
NGƯỜI VỢ: (Cô cười khẩy một tiếng, nụ cười đầy cay đắng và khinh miệt. Nước mắt vẫn tuôn, nhưng giờ không còn là nước mắt của đau khổ đơn thuần, mà là của sự phẫn uất) Say? Say sao? Anh lấy cớ say xỉn để biện minh cho sự phản bội của mình ư? Anh qua nhà Đồng nghiệp nữ trong đêm mưa gió, giữa lúc tôi đang ở nhà lo lắng cho anh, và anh dám nói đó không có gì nghiêm trọng? Anh nghĩ tôi là kẻ ngốc sao, Anh Minh?
Anh Minh chết lặng. Những lời nói của Người vợ như tát thẳng vào mặt anh, khiến anh không còn lời nào để bào chữa. Anh nhìn cô, ánh mắt tràn đầy sự bất lực và tuyệt vọng, biết rằng lời giải thích yếu ớt của mình đã không thể xoa dịu được vết thương lòng của Người vợ, mà chỉ khiến nó thêm rỉ máu. Anh Minh chỉ có thể lặp lại một cách yếu ớt.
ANH MINH: (Thì thầm, gần như cầu xin) Anh… anh thật sự xin lỗi. Xin em, Người vợ… xin em hãy tha thứ cho anh.
Người vợ lùi lại một bước, như thể lời nói của Anh Minh là một vết nhơ cô không muốn chạm vào. Đôi mắt Người vợ đỏ ngầu, không còn nước mắt, chỉ còn lại sự trống rỗng và một tia nhìn sắc lạnh như băng. Nụ cười nhếch mép chua chát nở trên môi cô.
NGƯỜI VỢ: (Giọng Người vợ khàn đặc, mỗi từ thốt ra đều nặng trịch, đong đầy sự khinh miệt) Tha thứ cho anh? Anh thật sự nghĩ tôi sẽ tin những lời dối trá rẻ tiền đó của anh nữa sao? Anh Minh, anh có còn coi tôi là vợ anh không? Hay anh nghĩ tôi là một kẻ ngu ngốc, dễ dàng bị anh qua mặt bằng cái cớ “say xỉn” và “một phút yếu lòng” vớ vẩn đó?
Anh Minh run rẩy, đôi mắt anh cụp xuống, không dám đối diện với ánh nhìn của Người vợ. Anh cảm thấy như bị lột trần, mọi lời biện hộ đều trở nên vô nghĩa trước sự phẫn nộ lạnh lẽo của cô.
NGƯỜI VỢ: (Người vợ siết chặt hai bàn tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, nhưng cô không cảm thấy đau đớn thể xác, vì nỗi đau trong tim đã quá lớn. Giọng Người vợ đột nhiên vỡ òa, nhưng vẫn đầy căm phẫn) Anh coi thường tôi, phải không? Anh coi thường tình cảm mà tôi đã dành cho anh suốt bao năm qua! Anh coi thường lời thề ước, coi thường gia đình này! Một phút yếu lòng của anh đã xé nát trái tim tôi, Anh Minh. Nó đã giết chết mọi sự tin tưởng tôi dành cho anh.
Anh Minh cố gắng vươn tay ra, một lần nữa, nhưng Người vợ gạt phắt đi, như thể chạm vào anh sẽ làm cô ô uế.
NGƯỜI VỢ: (Tiếng cười khô khốc thoát ra từ cổ họng Người vợ. Cô lùi xa hơn, ánh mắt nhìn Anh Minh như nhìn một người xa lạ, một kẻ đã chết trong lòng cô) Anh nghĩ một lời xin lỗi sẽ sửa chữa được tất cả ư? Từ giờ trở đi, tôi không còn tin bất cứ lời nào anh nói nữa. Một lời nào cũng không!
Anh Minh sụp đổ, hoàn toàn tuyệt vọng. Anh quỳ thụp xuống sàn nhà lạnh lẽo, đôi vai run rẩy. Anh biết, những gì anh đã làm tối qua, và cách anh biện minh, đã phá hủy mọi thứ. Người vợ không chỉ giận, cô đã hoàn toàn mất niềm tin. Trái tim Người vợ đã bị anh xé nát, và anh biết, mình không thể nào hàn gắn lại được nữa.
Người vợ đứng thẳng dậy, đôi mắt vẫn đỏ hoe nhưng giờ đây chất chứa sự mệt mỏi cùng cực hơn là giận dữ. Người vợ nhìn Anh Minh đang quỳ dưới sàn, cảm thấy một sự xa lạ đến đáng sợ. Mọi cảm xúc từng có dường như đã bị bào mòn hết.
NGƯỜI VỢ: (Giọng Người vợ trầm xuống, không còn gay gắt như trước, nhưng lạnh lùng và dứt khoát) Tôi không thể… không thể đối mặt với anh ngay lúc này, Anh Minh.
Anh Minh ngẩng đầu lên, ánh mắt cầu xin.
ANH MINH: Em ơi, làm ơn… xin em đừng nói thế. Anh biết anh sai rồi, anh…
NGƯỜI VỢ: (Người vợ ngắt lời Anh Minh bằng một cái lắc đầu nặng nề. Người vợ đưa tay lên thái dương, day nhẹ, như thể đang cố gắng xua đi một cơn đau đầu khủng khiếp) Tôi cần thời gian. Rất nhiều thời gian để suy nghĩ. Mọi thứ… mọi thứ đã sụp đổ quá nhanh.
Người vợ lùi lại thêm một bước, tạo ra khoảng cách vật lý giữa hai người. Căn phòng dường như chật chội hơn, ngột ngạt hơn với sự hiện diện của Anh Minh.
NGƯỜI VỢ: (Giọng Người vợ vỡ òa trong tuyệt vọng, nhưng không có nước mắt. Đó là sự tuyệt vọng khô khan, rỗng tuếch) Tôi không biết tương lai của cuộc hôn nhân này sẽ đi về đâu. Tôi không còn thấy bất kỳ hy vọng nào nữa, Anh Minh. Tôi chỉ thấy… một sự trống rỗng.
Anh Minh cố gắng đứng dậy, bước về phía Người vợ, nhưng Người vợ giơ tay ra, ngăn cản anh. Một cử chỉ dứt khoát, không khoan nhượng.
NGƯỜI VỢ: Đừng lại gần tôi. Xin anh, hãy để tôi yên một mình. Bây giờ… tôi không muốn nhìn thấy anh.
Người vợ quay lưng lại, bước về phía cửa sổ, đôi mắt nhìn ra ngoài màn đêm vẫn còn ẩm ướt sau trận mưa. Người vợ cảm thấy cả thế giới đang quay cuồng, còn mình thì chới với giữa hư vô. Tương lai của Người vợ và Anh Minh, của gia đình này, giờ đây chỉ là một dấu chấm hỏi mờ mịt, nặng trĩu trong màn sương tuyệt vọng.
Anh Minh vẫn quỳ dưới sàn, nhìn bóng lưng Người vợ bên cửa sổ, trái tim anh như bị bóp nghẹt. Anh cố gắng đứng lên, bước một bước chập chững về phía cô, bàn tay run rẩy đưa ra.
ANH MINH: (Giọng Anh Minh yếu ớt, đầy sự hối lỗi và van nài) Em ơi, xin em… Cho anh một cơ hội nữa. Anh biết anh đã sai, anh thật sự… Anh không thể mất em. Xin em đừng bỏ anh mà.
Người vợ không quay lại. Đôi vai cô khẽ run lên, không phải vì khóc, mà vì một cơn chán chường, mệt mỏi đến tận cùng. Cô chậm rãi giơ bàn tay ra sau lưng, một cử chỉ dứt khoát đẩy nhẹ tay Anh Minh ra khi anh chạm tới. Anh Minh lập tức rút tay lại như bị điện giật.
NGƯỜI VỢ: (Giọng Người vợ nhỏ đến mức gần như thì thầm, nhưng chất chứa sự lạnh lẽo khó tả) Đừng chạm vào tôi, Anh Minh. Đừng nói thêm bất cứ lời nào nữa.
Anh Minh đứng chết trân, nhìn theo bóng lưng vợ. Anh cảm thấy một bức tường vô hình đã dựng lên giữa hai người, lạnh lẽo và vững chắc.
ANH MINH: (Anh Minh tuyệt vọng, cố gắng níu kéo tia hy vọng cuối cùng) Em ơi, anh biết em thất vọng, nhưng anh… Anh sẽ sửa chữa tất cả. Anh sẽ làm mọi thứ để chuộc lỗi. Xin em, đừng im lặng như thế. Hãy nói gì đó đi!
Người vợ vẫn đứng đó, bất động. Lời nói của Anh Minh lọt vào tai cô như những âm thanh vô nghĩa, không còn một chút trọng lượng nào. Cô chỉ cảm thấy trống rỗng, một sự hụt hẫng đến đau đớn. Trái tim cô đã chai sạn, không còn chỗ cho sự giận dữ hay nước mắt, chỉ còn lại sự vỡ vụn của niềm tin. Cô không muốn nghe thêm bất kỳ lời thề thốt hay van xin nào. Tất cả đã quá muộn.
Người vợ từ từ quay người lại. Ánh mắt cô vô hồn, không nhìn thẳng vào Anh Minh. Cô chậm rãi bước từng bước về phía cánh cửa phòng ngủ, bóng lưng cô giờ đây như một bức tường vững chắc, không thể lay chuyển.
Anh Minh bỗng rùng mình. Anh cảm thấy một luồng khí lạnh lướt qua khi Người vợ lướt qua anh, không một lời, không một cái nhìn. Anh cố gắng với tay, nhưng bàn tay anh như bị đóng băng, không thể nhúc nhích. Anh tuyệt vọng nhìn theo cô, tia hy vọng nhỏ nhoi cuối cùng vụt tắt.
ANH MINH: (Anh Minh gọi khẽ, âm thanh yếu ớt như bị nuốt chửng bởi sự im lặng chết chóc) Người vợ…
Người vợ không một giây dừng lại, bước thẳng vào phòng ngủ. Cánh cửa gỗ nặng nề *RẦM* một tiếng, đóng sập lại, vang vọng khắp căn nhà. Âm thanh khô khốc đó cắt đứt sợi dây liên kết cuối cùng giữa hai người, giáng xuống Anh Minh như một nhát búa chí mạng.
Anh Minh giật bắn mình. Anh đứng chết trân, nhìn chằm chằm vào cánh cửa đóng kín, đôi mắt mở to vì kinh hãi. Anh Minh giờ đây đứng một mình trong căn phòng khách lạnh lẽo, bao trùm bởi sự hối hận và nỗi sợ hãi tột cùng. Anh đã mất cô thật rồi. Căn nhà bỗng trở nên rộng lớn đến đáng sợ, chỉ còn lại sự cô độc của anh.
Bên trong căn phòng tối, Người vợ không bật đèn. Cô gục xuống sàn nhà, dựa lưng vào cánh cửa, như thể muốn ngăn chặn mọi sự xâm nhập từ bên ngoài. Bóng tối bao trùm lấy cô, như một tấm màn che đi tất cả những vết thương lòng không thể tả. Cô ôm chặt lấy bản thân, cố gắng kìm nén tiếng nức nở đang trào dâng, nhưng những giọt nước mắt nóng hổi vẫn cứ lăn dài trên má. Nỗi đau này, nó vượt quá mọi giới hạn của lời nói, chỉ có thể tồn tại, lặng lẽ nuốt chửng cô.
Người vợ vẫn ngồi gục trên sàn nhà, tấm lưng tựa vào cánh cửa lạnh lẽo. Những tiếng nức nở nhỏ dần, chỉ còn lại sự run rẩy không ngừng của bờ vai và những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Cô không biết mình đã ngồi đó bao lâu. Thời gian dường như ngưng đọng, hoặc có lẽ, nó đã trôi qua quá nhanh đến mức Người vợ không còn cảm nhận được.
Người vợ từ từ ngước lên, đôi mắt đỏ hoe, sưng húp vô định nhìn quanh căn phòng tối. Ánh mắt Người vợ dừng lại trên chiếc bàn trang điểm ở góc phòng. Nằm nghiêng trên mặt bàn là một khung ảnh cưới bằng gỗ gụ, nơi Anh Minh và Người vợ từng cười rạng rỡ, nắm tay nhau trong ngày hạnh phúc nhất. Chiếc váy cưới trắng tinh khôi của Người vợ, nụ cười hứa hẹn tương lai của Anh Minh, tất cả giờ đây chỉ còn là một bức tranh đầy mỉa mai.
Người vợ cố với tay lấy bức ảnh, những ngón tay cô run rẩy lướt nhẹ trên khuôn mặt tươi trẻ của cả hai người. Người vợ nhớ lại từng lời thề non hẹn biển mà Anh Minh đã nói, giọng anh ấm áp, ánh mắt anh tràn đầy tình yêu thương. “Anh hứa sẽ luôn yêu em, bảo vệ em đến trọn đời,” Anh Minh từng thì thầm. “Dù có chuyện gì xảy ra, chúng ta cũng sẽ cùng nhau vượt qua.” Giờ đây, những lời hứa đó nghe như một bản án, khắc sâu vào trái tim Người vợ. Nước mắt cô lại tuôn rơi, mặn chát và cay đắng hơn bao giờ hết. Liệu cuộc hôn nhân này, được xây đắp từ những lời thề thiêng liêng và tình yêu chân thành, có còn cứu vãn được không? Hay tất cả đã vỡ vụn không thể hàn gắn, ngay từ đêm mưa định mệnh đó ở Hà Nội, khi Anh Minh quyết định đi đến Chỗ ở của đồng nghiệp nữ thay vì trở về Nhà của người vợ?
Người vợ ôm chặt bức ảnh vào lòng, cảm giác trống rỗng bao trùm. Những cơn đau này, dường như, không phải là kết thúc, mà là khởi đầu cho một sự thay đổi. Mưa đã ngừng rơi từ lâu, và ngoài kia, bình minh đang dần hé lộ, mang theo một ánh sáng yếu ớt xuyên qua khe cửa sổ. Ánh sáng đó không rực rỡ, nhưng đủ để Người vợ nhìn thấy rõ hơn con đường phía trước, dù mịt mờ và đầy chông gai. Cô biết, tha thứ không phải là quên đi những tổn thương, mà là chấp nhận nỗi đau và tìm cách chữa lành vết thương lòng. Cô không thể ép buộc Anh Minh hay bất kỳ ai thay đổi suy nghĩ, hay đảo ngược những gì đã xảy ra, nhưng cô có thể chọn cách mình đối mặt với cuộc đời. Dù tình yêu có tan vỡ, dù niềm tin có bị đánh mất một cách đau đớn, cuộc sống vẫn tiếp diễn, không ngừng nghỉ. Cô sẽ không để mình chìm đắm mãi trong bóng tối của sự phản bội và nỗi tuyệt vọng. Người vợ thở dài, một hơi thở nặng trĩu nhưng cũng mang theo chút nhẹ nhõm, như thể cô vừa trút bỏ được một gánh nặng vô hình. Có lẽ, đây là lúc cô cần phải buông bỏ gánh nặng của quá khứ, không phải vì Anh Minh xứng đáng được tha thứ cho những lỗi lầm của mình, mà vì Người vợ xứng đáng được bình yên trong tâm hồn. Cô sẽ tìm lại chính mình, từng bước một, xây dựng lại cuộc đời trên một nền móng vững chắc hơn, không còn dựa vào những lời hứa mong manh, dễ vỡ của người khác. Mặt trời đã lên cao hơn một chút, và ánh nắng đầu tiên trong ngày rọi vào căn phòng, vẽ nên một vệt sáng ấm áp trên sàn gỗ. Trong khoảnh khắc đó, Người vợ cảm thấy một làn gió nhẹ thổi qua, như một lời thì thầm rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi, và một tương lai mới đang chờ đợi. Cô sẽ sống tiếp, mạnh mẽ hơn, và tìm thấy hạnh phúc theo cách riêng của mình, không phụ thuộc vào bất kỳ ai.

