Biết cô g:ái chồng thuê về làm ô sin là b:;ồ n:hí của anh ta, tôi vẫn vui vẻ giao cho cô ta làm đúng 1 việc này mỗi ngày rồi rung đùi, được 1 tuần thì cô ả chạy mất dé:;p, cho đáng đời loại c:;ướ-p chồng…
Mọi chuyện bắt đầu từ một buổi tối chồng tôi về nhà, bảo:
– “Em hay mệt, nhà lại rộng, anh tính thuê người phụ việc. Cô này anh quen qua bạn, làm việc chăm chỉ lắm.”
Tôi nhìn qua ảnh cô gái – trẻ, da trắng, mặt sắc sảo. Tôi cười nhẹ: “Ừ, anh cứ quyết.” Nhưng tôi không ngu. Chỉ một lần tình cờ thấy tin nhắn xưng “anh yêu – b;/é ngoan”, tôi đã hiểu hết.
Tôi không đá-nh g;/hen. Cũng không làm ầm.
Tôi đón cô ta vào nhà bằng thái độ lịch sự, thậm chí còn bảo:
– “Chị mệt mỏi, nhà em làm giúp chị hết nhé, đặc biệt là giặt giũ, chị rất kỹ khoản đó.”
Và thế là cho đến 1 ngày, tôi giao cho cô ta đồ ló-/ t, khăn, g-a trải giường rồi để cho cô ta nhìn thấy vết này…
Cô ta nhìn tôi, mặt biến sắc.
Tôi chỉ mỉm cười: “Chị em với nhau, ai lại làm khó nhau…”
Ngày thứ 5, tôi bắt đầu nghe tiếng cô ta gọi điện thoại lầ-m bầ-m với chồng
Cuối cùng ngày thứ 6 cũng đến… 👇👇
Sáng ngày thứ sáu, một cảm giác lạ len lỏi trong căn nhà rộng. Linh thức dậy, không còn nghe thấy tiếng lạch cạch quen thuộc từ dưới bếp. Cô không vội vã, chỉ nhếch mép cười đầy ẩn ý. Linh bước xuống, đi thẳng đến căn phòng nhỏ dành cho Mai. Cánh cửa hé mở.
Bên trong, chiếc giường đã gọn gàng. Tấm nệm trải phẳng lì. Tủ quần áo mở toang, trống rỗng. Tất cả hành lý của Mai đã không còn. Trên bàn trang điểm đơn sơ, một tờ giấy nhỏ kẹp dưới lọ hoa cũ kỹ. Linh chậm rãi cầm lên.
Nét chữ nguệch ngoạc, vỏn vẹn vài dòng:
“Chị ơi, em có việc gấp ở quê nên xin phép nghỉ việc đột xuất. Em xin lỗi ạ.
Mai.”
Linh đọc xong, khẽ nhíu mày giả vờ suy nghĩ rồi bật cười thành tiếng. Một nụ cười đầy đắc thắng và hả hê. Kế hoạch đã thành công mĩ mãn. Cô ả thật sự đã chạy mất dép.
Linh đứng đó, nhìn căn phòng trống trải, rồi quay lưng bước đi, mỗi bước chân đều chứa đựng sự tự mãn. Cô thầm nhủ: “Chạy đi đâu cũng chẳng thoát được cái nhục nhã này đâu, cô ả. Cho đáng đời!”
Chiều tối hôm đó, căn nhà rộng chìm trong ánh đèn vàng vọt. Người chồng đẩy cửa bước vào, nới lỏng cà vạt sau một ngày làm việc mệt mỏi. Anh ta gọi vọng: “Mai ơi! Mai đâu rồi?”
Không có tiếng đáp lại. Sự im lặng lạ thường bao trùm căn nhà. Người chồng cởi giày, ánh mắt lướt qua phòng khách, phòng bếp, rồi cả hành lang dài. Không một bóng người. Anh ta bắt đầu thấy sốt ruột, giọng gọi càng lúc càng lớn hơn.
“Mai? Cô ô sin đâu rồi?”
Linh từ phòng khách bước ra, trên tay cầm một tách trà, vẻ mặt điềm tĩnh đến lạ. Cô nhìn người chồng đang đứng ngẩn ngơ giữa nhà, nở một nụ cười nhẹ.
Người chồng quay phắt lại, vẻ mặt lộ rõ sự hoang mang, lo lắng. Anh ta tiến lại gần Linh, giọng điệu đầy vẻ sốt ruột.
“Cô ấy đâu rồi em? Sao không thấy?”
Linh đặt tách trà xuống bàn, ánh mắt nhìn người chồng đầy vẻ bối rối, nhưng khóe môi ẩn chứa một nụ cười gần như không thể nhận ra. Cô khẽ thở dài, bước đến gần anh ta.
“À, Mai hả anh? Sáng nay cô ấy đi rồi.” Linh nói, giọng pha chút ngạc nhiên.
Người chồng tròn mắt, vẻ mặt từ hoang mang chuyển sang sốc. Anh ta vội vã hỏi, giọng điệu mất bình tĩnh: “Đi rồi? Đi đâu? Sao lại đi?”
Linh nhún vai, tỏ vẻ ngây thơ đến lạ. Cô nhìn xung quanh căn nhà rộng như thể đang cố tìm kiếm câu trả lời. “Em cũng không rõ nữa, sáng nay em dậy thì đã không thấy cô ấy đâu rồi. Cũng không có lời nhắn gì cả.”
Người chồng siết chặt tay, gương mặt tái đi. Anh ta nhìn Linh chằm chằm, cố gắng đọc vị cảm xúc của cô. Nhưng Linh chỉ đáp lại bằng ánh mắt trong veo, pha chút lo lắng.
“Chắc là có việc gì gấp lắm nên cô ấy đi vội vậy đó anh.” Linh nói thêm, giọng mang vẻ băn khoăn, rồi cô nhẹ nhàng đặt tay lên cánh tay người chồng, như một cử chỉ an ủi. Một thoáng ý cười thoáng qua trong đôi mắt Linh, rồi vụt tắt.
Người chồng giật tay ra khỏi tay Linh, gương mặt căng thẳng đến tột độ. Anh ta vội vã rút điện thoại di động từ túi quần ra, ngón cái lướt nhanh trên màn hình cảm ứng, tìm kiếm số của Mai. Linh đứng đó, ánh mắt vẫn trong veo nhưng khóe môi khẽ nhếch lên một cách kín đáo, đủ để chỉ mình cô nhận ra.
“Alo… Alo Mai à?” Người chồng áp điện thoại vào tai, giọng điệu run rẩy, đầy lo lắng. Anh ta đi đi lại lại trong phòng khách, đôi mắt dáo dác nhìn ra cửa chính, như thể mong đợi Mai sẽ xuất hiện ngay lập tức. Tiếng chuông đổ dài, dài mãi, nhưng không ai nhấc máy.
Từng giây trôi qua, nét mặt người chồng càng lúc càng biến sắc. Từ lo lắng ban đầu, sự bực tức bắt đầu hiện rõ. Anh ta gọi lại lần nữa, rồi lần nữa, mỗi lần tiếng chuông đổ hồi, sự nóng ruột lại tăng lên gấp bội. Mồ hôi lấm tấm trên trán anh ta.
“Chết tiệt!” Anh ta đập mạnh điện thoại xuống ghế sofa, tiếng động khô khốc vang vọng trong căn nhà rộng. Gương mặt anh ta đỏ bừng, những đường gân xanh nổi rõ trên thái dương. “Sao lại bỏ đi lúc này chứ!” Anh ta lẩm bẩm, giọng nghiến răng ken két, ánh mắt tóe lửa. Cả không gian như chìm vào sự căng thẳng tột độ.
Linh vẫn đứng đó, đôi tay khoanh trước ngực, lặng lẽ quan sát màn trình diễn đầy tuyệt vọng của chồng. Nét lo lắng trên mặt cô vẫn vẹn nguyên, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt, có một tia sáng lạnh lẽo vừa lóe lên, rồi nhanh chóng vụt tắt.
Người chồng vẫn đứng sững sờ, hơi thở dồn dập, đôi mắt tóe lửa nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại nằm chỏng chơ trên ghế. Cả căn nhà riêng như bị bao trùm bởi một bầu không khí ngột ngạt, căng thẳng. Linh chậm rãi bước tới, từng bước chân nhẹ nhàng nhưng lại như gõ vào nhịp tim đang đập loạn xạ của chồng. Nụ cười mong manh, đầy vẻ thấu hiểu khẽ nở trên môi Linh, nhưng đôi mắt cô vẫn giữ nguyên vẻ trong veo, không chút gợn sóng.
“Anh thấy đó,” Linh cất tiếng, giọng cô dịu dàng đến lạ thường, như thể đang an ủi một đứa trẻ. Cô đứng đối diện với chồng, đôi tay khẽ đặt hờ lên vai anh, “chị em với nhau, sao lại làm khó nhau đến thế…”
Người chồng giật mình, ngẩng phắt dậy. Ánh mắt anh ta chạm vào Linh, rồi nhanh chóng lảng đi, không dám đối diện. Cả người anh ta cứng đờ, mồ hôi lấm tấm trên trán giờ đây càng lúc càng nhiều.
Linh nghiêng đầu, ánh mắt vẫn trìu mến, nhưng khóe môi khẽ nhếch lên một cách kín đáo, chỉ đủ để lộ ra một chút vẻ mỉa mai. “Hay là do việc giặt giũ chị giao cho cô ấy hơi nhiều?” Linh nói tiếp, giọng điệu vẫn ngọt ngào đến rợn người. “Mấy thứ đồ lót, khăn tắm, rồi ga trải giường… toàn thứ nhạy cảm. Chắc cô ấy ngại.”
Mặt người chồng lập tức biến sắc. Anh ta lùi lại một bước, đôi mắt hoảng loạn né tránh ánh nhìn của Linh, mồm lắp bắp không nói nên lời. Anh ta cảm thấy như có một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng, toàn thân run rẩy. Linh vẫn đứng đó, nụ cười trên môi cô càng lúc càng bí ẩn.
Người chồng lùi lại một bước, đôi mắt hoảng loạn né tránh ánh nhìn của Linh, mồm lắp bắp không nói nên lời. Anh ta cảm thấy như có một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng, toàn thân run rẩy. Linh vẫn đứng đó, nụ cười trên môi cô càng lúc càng bí ẩn.
Trong khoảnh khắc đó, ký ức ùa về, rõ mồn một như mới hôm qua. Linh nhớ lại cái buổi chiều định mệnh, khi cô vô tình cầm nhầm điện thoại của chồng để xem giờ. Màn hình bật sáng, và một dòng tin nhắn hiện lên, ngắn gọn nhưng đủ để xé nát trái tim cô: “Anh yêu – bé ngoan”. Bốn từ ấy cứ thế xoáy sâu vào tâm trí Linh, mang theo cả hình ảnh cô ô sin Mai đang lúi húi dọn dẹp ở phòng khách.
Cơn đau như một nhát dao đâm xuyên qua lồng ngực Linh, rồi nhanh chóng biến thành ngọn lửa phẫn nộ cháy bừng bừng. Nỗi uất hận dâng trào, đôi mắt Linh lúc này ánh lên vẻ lạnh lùng, sắc bén đến ghê người. Cô không còn là người vợ hiền lành, cam chịu nữa. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu Linh, như một kế hoạch được sắp đặt sẵn, tinh vi và tàn độc. Cô phải trả thù, nhưng không phải là kiểu trả thù ồn ào, thảm hại. Mà là một màn kịch được dàn dựng hoàn hảo, từ từ siết chặt vòng vây. “Tôi không ngu, anh cứ đợi đấy!” Linh thầm nghĩ, nụ cười trên môi cô lúc này không còn bí ẩn, mà đã hóa thành một nụ cười của kẻ chiến thắng, ẩn chứa bao nhiêu mưu tính. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt hoảng loạn của chồng, và trong ánh mắt Linh, người chồng chỉ thấy một sự rỗng tuếch, lạnh lẽo đến tận xương tủy.
Linh thu lại ánh mắt sắc lạnh đang nhìn thẳng vào Người chồng, đẩy mọi cảm xúc trở về nơi sâu thẳm nhất. Cô nhớ lại, ngày đó, chính xác là hai ngày sau khi tin nhắn “anh yêu – bé ngoan” kia đâm thẳng vào tim cô. Linh vẫn giả vờ như không có chuyện gì, mỉm cười nhẹ nhàng khi đưa ly cà phê cho Người chồng mỗi sáng, và vẫn gọi Mai lên dọn dẹp các phòng.
Nhưng trong đầu Linh, một màn kịch đã được sắp đặt tỉ mỉ. Buổi chiều hôm ấy, khi Người chồng vừa rời khỏi nhà và Mai đang loay hoay dưới bếp, Linh bước vào phòng ngủ. Cô mở tủ quần áo của Người chồng, lấy ra một chiếc quần lót quen thuộc. Tiếp đó, Linh kéo tấm ga trải giường xuống, và không quên chiếc khăn tắm anh ta dùng vào buổi sáng. Cô tỉ mẩn quan sát từng vật dụng, đôi mắt ánh lên vẻ tính toán.
Trên chiếc quần lót, trên tấm ga trắng tinh, và cả trên chiếc khăn tắm, Linh khéo léo để lại một thứ gì đó. Đó là một “vết này” khó tả, một mảng bám mờ nhạt nhưng đủ để gây khó chịu, như một chất dịch không rõ nguồn gốc, trông vừa ghê tởm, vừa đầy ẩn ý. Linh nhìn chăm chú, đảm bảo rằng dấu vết đã đủ rõ ràng, đủ để bất cứ ai nhìn thấy cũng phải rùng mình.
Cô gom tất cả vào một giỏ giặt, rồi nhẹ nhàng đặt trước cửa phòng giặt. Linh quay sang, bắt gặp Mai đang đi ngang qua hành lang.
“Mai, em giúp chị giặt mớ đồ này nhé. Chị hơi bận một chút,” Linh nói, giọng điềm tĩnh đến lạ lùng, kèm theo nụ cười thoáng qua trên môi. Mai vâng dạ, không chút nghi ngờ, xách giỏ đồ vào phòng giặt.
Linh nhìn theo bóng Mai, nụ cười trên môi cô giãn rộng hơn, nhưng đôi mắt lại lạnh như băng. “Cứ để cô ta tự nhận ra thôi,” Linh thầm nghĩ. Một cảm giác hả hê dâng lên trong lòng Linh, như thể cô vừa đặt một quả bom hẹn giờ vào đúng vị trí. Cô biết, “vết này” không chỉ là vết bẩn, mà là một lời tuyên chiến không tiếng động, một lời nhắc nhở đau đớn dành cho kẻ đã phá vỡ hạnh phúc của mình. Linh nhếch mép. Cuộc chơi chỉ mới bắt đầu.
Mai xách chiếc giỏ đồ nặng trịch vào phòng giặt, đặt xuống bên cạnh chiếc máy giặt lồng ngang. Cô bắt đầu đổ từng món đồ vào trong, thoạt đầu là chiếc khăn tắm, rồi đến tấm ga trải giường trắng muốt. Mọi cử chỉ đều vội vàng, không chút để tâm.
Khi tay Mai vơ đến chiếc quần lót của Người chồng, động tác của cô chợt khựng lại. Ánh mắt cô vô thức dừng lại trên một điểm. Đó là “vết này”. Một mảng bám mờ nhạt, màu ngả vàng đục, trông vừa khó tả vừa ghê tởm, ám trên nền vải tối màu. Mai chớp mắt, cố gắng tin rằng mình nhìn nhầm, nhưng “vết này” vẫn hiện ra rõ mồn một.
Cô vội vàng thả chiếc quần lót vào trong lồng máy, như muốn chôn vùi thứ mình vừa thấy. Nhưng rồi, như bị một lực nào đó thôi thúc, Mai lại với tay kéo tấm ga trải giường ra khỏi máy. Cô giũ nhẹ. Ngay lập tức, một “vết này” khác, y hệt, thậm chí còn rõ ràng hơn, đập thẳng vào mắt Mai. Lần này, nó nằm trên tấm ga trắng tinh, trông càng ghê tởm hơn gấp bội.
Gương mặt Mai lập tức biến sắc. Đôi mắt cô mở to, con ngươi co rút lại vì hoảng loạn. Một cảm giác ghê tởm dâng lên cuồn cuộn trong dạ dày, khiến Mai muốn nôn thốc nôn tháo. Tay cô run rẩy, làm rơi tấm ga xuống đất.
Mai lùi lại một bước, va vào thành máy giặt. Đầu óc cô quay cuồng. Cô không dám tin vào những gì mình vừa nhìn thấy. Những hình ảnh, những suy đoán kinh hoàng vụt qua trong tâm trí. Mai cố gắng hít thở sâu, cố gắng nén lại sự kinh tởm và nỗi sợ hãi đang bủa vây. Cô đảo mắt quanh phòng, như muốn tìm một ai đó để trút bầu tâm sự, hay chỉ đơn giản là để che giấu những gì mình vừa phát hiện.
Nhưng không có ai. Chỉ có mình cô, và những vết bẩn ghê rợn kia. Mai rụt rè cúi xuống nhặt tấm ga. Tay cô run lên bần bật. Cô không dám nói gì, không dám thốt ra dù chỉ một tiếng. Cổ họng Mai nghẹn ứ, như có một cục đá tảng đè nặng. Ánh mắt cô nhìn chằm chằm vào “vết này” trên tấm ga, nỗi sợ hãi và kinh tởm xen lẫn với một thứ cảm xúc khó tả khác, như một sự nhận ra đau đớn vừa ập đến. Mai vội vã nhét tất cả vào máy giặt, nhấn nút khởi động. Tiếng máy giặt rì rì như một tiếng ong vỡ tổ, nhưng không thể át đi tiếng đập thình thịch trong lồng ngực cô. Mai đứng chết lặng, gương mặt trắng bệch, cả người run rẩy. Cô không dám đối diện với sự thật, nhưng sự thật nghiệt ngã kia đã phơi bày ngay trước mắt cô.
Mai đứng chết lặng, gương mặt trắng bệch, cả người run rẩy. Cô không dám đối diện với sự thật, nhưng sự thật nghiệt ngã kia đã phơi bày ngay trước mắt cô.
Cánh cửa phòng giặt đột ngột bật mở. Linh xuất hiện, không một tiếng động, khiến Mai giật nảy mình. Linh không nói gì, chỉ đứng đó, nhìn thẳng vào Mai. Ánh mắt Mai vẫn còn ngập tràn sự kinh tởm và hoảng loạn, giờ đây còn thêm nỗi sợ hãi tột độ khi đối diện với Linh. Linh tiến lại gần, từng bước chân như gõ vào lồng ngực Mai. Nụ cười nhẹ, gần như không thể nhận ra, nở trên môi Linh, nhưng đôi mắt cô lại sắc lạnh như lưỡi dao.
Linh cất giọng, nhẹ bẫng như một làn gió thoảng, nhưng lại mang theo sức nặng của ngàn tấn đá: “Chị em với nhau, ai lại làm khó nhau… em cứ giặt sạch sẽ là được rồi.”
Lời nói của Linh vang vọng trong không gian nhỏ hẹp của phòng giặt, mỗi chữ như một mũi kim châm thẳng vào màng nhĩ Mai. Mai đứng chết trân, gương mặt trắng bệch không còn một giọt máu. Cô không thể nhúc nhích, không thể thốt ra bất kỳ âm thanh nào. Nụ cười trên môi Linh chợt giãn ra một chút, hàm ý sâu xa hơn, như một sự thỏa mãn độc địa. Rồi, Linh quay lưng bước đi, để lại Mai một mình, hoàn toàn sụp đổ, giữa tiếng máy giặt vẫn đang quay đều và sự thật nghiệt ngã vừa được Linh xác nhận một cách tàn nhẫn nhất.
Mai vẫn đứng chết trân trong phòng giặt, từng thớ thịt trên người căng cứng vì sợ hãi và uất ức. Ánh mắt cô vô hồn nhìn vào chiếc chậu đầy quần áo bẩn, đặc biệt là chiếc quần lót đã bị Linh “đánh dấu” một cách tàn nhẫn. Hương xà phòng thơm mát giờ đây lại trở thành mùi hương của sự sỉ nhục, len lỏi vào từng hơi thở của Mai.
Linh đã đi rồi, nhưng lời nói nhẹ bẫng như gió thoảng của cô ta vẫn văng vẳng bên tai Mai, xiết chặt lồng ngực cô. Mai nuốt khan, cổ họng khô khốc. Cô biết mình không thể trốn tránh. Công việc ô sin này, chính là cái giá cô phải trả.
Với đôi tay run rẩy, Mai miễn cưỡng đưa tay vào chậu đồ. Cảm giác ẩm ướt, lạnh lẽo của vải vóc bẩn thỉu chạm vào da thịt khiến cô rùng mình. Cô cố gắng lảng tránh, nhưng rồi ánh mắt cô lại không thể rời khỏi chiếc quần lót màu be nằm lẫn trong đống đồ, nơi có “vết này” – minh chứng cho sự bẩn thỉu, sự dối trá của chính cô.
Mai nhăn mặt, một biểu cảm kinh tởm tột độ hiện rõ trên gương mặt trắng bệch. Ruột gan cô như bị ai đó vặn xoắn. Bàn tay cô run lẩy bẩy khi chạm vào chiếc quần lót đó, cảm giác ghê tởm dâng lên đến tận cổ họng. Cô muốn nôn ọe.
“Trời ơi, cái gì thế này?” Mai lẩm bẩm, giọng nói lạc đi vì sự ghê tởm, vừa đủ nghe trong căn phòng giặt chật hẹp. Cô nhắm mắt lại, cố gắng kiềm chế cơn buồn nôn đang trào ngược. “Vết này”… không chỉ là vết bẩn vật lý, mà còn là vết nhơ trong lương tâm, vết cứa vào lòng tự trọng của chính Mai. Cô ngửi thấy mùi, cảm thấy sự dính nhớp, và mọi giác quan của cô đều gào thét phản đối. Nhưng cô không có lựa chọn. Linh đã thắng. Mai phải làm. Cô cố hít một hơi thật sâu, đôi mắt ráo hoảnh nhìn chằm chằm vào đống đồ bẩn thỉu, bắt đầu một ngày làm việc đầy tủi nhục.
Đến ngày thứ ba, Linh đang ngồi đọc sách trong phòng khách, một tách trà nóng bốc khói nhẹ trên bàn. Tuy nhiên, ánh mắt cô không hề dán vào những trang giấy mà liên tục lướt về phía căn bếp và phòng giặt. Mai đã làm việc ở đây được hai ngày, và mỗi ngày trôi qua, nỗi ám ảnh từ “vết này” trên những bộ đồ giặt càng gặm nhấm cô ta. Linh biết. Cô cảm nhận được sự uất ức đang sôi sục trong người Mai.
Tiếng chuông điện thoại chợt vang lên trong căn bếp, nơi Mai đang dọn dẹp sau bữa sáng. Mai nhanh chóng bắt máy, giọng điệu ban đầu còn cố kìm nén.
MAI (qua điện thoại, nói nhỏ)
Alo… Ừm, tớ đây.
Linh nhướng mày khẽ, vẫn giả vờ đọc sách nhưng tai dỏng lên.
MAI (giọng dần cao hơn, đầy bực tức)
Trời ơi, cậu không biết đâu! Tớ chịu hết nổi rồi. Cái công việc gì mà ghê tởm!
Mai vừa nói vừa liếc nhanh về phía phòng khách, ánh mắt chạm vào Linh một cách đầy khó chịu, nhưng cô ta lại vội vàng quay đi, nghĩ rằng Linh không để ý.
MAI (qua điện thoại, cố hạ giọng nhưng vẫn lộ rõ sự căm phẫn)
Thật sự, tớ không hiểu tại sao lại phải làm cái thứ này. Cứ như… cứ như đang sỉ nhục tớ vậy! Đồ lót, khăn, ga trải giường… toàn những thứ kinh tởm!
Linh mím môi, một nụ cười khẩy nhẹ lướt qua. Cô giả vờ lật trang sách, nhưng tai vẫn dỏng lên từng lời Mai nói.
MAI (qua điện thoại, gần như gào lên nhưng cố ghìm lại)
Tớ thề, chưa bao giờ tớ làm cái công việc nào kinh khủng như thế này. Suốt ngày đối mặt với mấy thứ bẩn thỉu… Mà còn… còn những thứ… Trời ơi, tớ muốn bỏ ngay lập tức!
Mai lại liếc về phía Linh, ánh mắt tràn ngập sự khinh bỉ và tức giận. Cô ta không thèm che giấu sự khó chịu của mình nữa. Linh chậm rãi đặt cuốn sách xuống bàn, đôi mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào Mai.
MAI (qua điện thoại, giọng như nghẹn lại)
Tớ không biết phải chịu đựng đến bao giờ nữa. Nó… nó không phải là công việc bình thường!
Linh đứng dậy, tiến về phía căn bếp. Mỗi bước chân của Linh dường như khiến Mai giật mình. Mai vội vàng ngắt điện thoại, gương mặt tái mét. Cô ta không biết Linh đã nghe được bao nhiêu.
LINH (giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng)
Mai à, có vẻ như cô không hài lòng với công việc của mình lắm nhỉ?
Mai cứng người, bàn tay nắm chặt chiếc điện thoại. Cô ta ngước nhìn Linh, ánh mắt đầy vẻ chống đối và sợ hãi.
Mai cứng người, bàn tay nắm chặt chiếc điện thoại. Cô ta ngước nhìn Linh, ánh mắt đầy vẻ chống đối và sợ hãi.
MAI
Dạ… đâu có ạ. Em… em chỉ đang than thở về công việc thôi. Khách hàng của em có việc gấp nên gọi hỏi.
LINH
Ồ, vậy sao? Tôi cứ tưởng cô đang than thở về công việc ở đây chứ. Công việc giặt giũ đồ lót, khăn, ga trải giường… và cả những “vết này” nữa.
Linh nhấn mạnh từ “vết này”, khiến Mai giật nảy mình. Gương mặt cô ta trắng bệch. Linh nở một nụ cười lạnh lùng, rồi quay lưng đi, để lại Mai đứng đó với nỗi sợ hãi và uất ức dâng trào. Trong mấy ngày tiếp theo, mỗi lần nhìn thấy chiếc máy giặt, Mai lại thấy ghê sợ, nhất là khi phải đối diện với những vết ố màu đỏ gạch không thể tẩy sạch trên quần áo. Đó là một ám ảnh không ngừng.
Đến ngày thứ năm, Linh đang ngồi trong phòng khách, giả vờ tập trung vào cuốn sách trên tay. Cô ta đã chuẩn bị sẵn sàng cho khoảnh khắc này. Từ căn bếp, tiếng Mai lầm bầm qua điện thoại lại vang lên. Lần này, Linh đã chủ động ngồi gần hơn, và lắng nghe rõ hơn.
MAI (giọng nói nhỏ, nhưng đầy vẻ bất mãn, bực tức)
Anh ơi, em không chịu nổi nữa! Thật sự là không chịu nổi!
Linh nhếch mép, khẽ hé mắt nhìn về phía bếp. Mai không hề để ý, cô ta đang vừa nói vừa liên tục dùng khăn lau mạnh vào bàn bếp, như thể muốn trút hết cơn giận lên nó.
MAI (qua điện thoại, giọng ngày càng cao hơn, đầy phẫn nộ)
Cái công việc giặt giũ này… nó kinh tởm chết đi được! Anh không hiểu đâu! Ngày nào cũng phải đối mặt với… với mấy thứ bẩn thỉu của người khác. Mà đặc biệt là cái vết đó… cái vết này nè anh!
Mai buột miệng nói lớn, rồi lập tức hạ giọng, liếc nhanh về phía phòng khách. Linh kịp thời nhắm mắt lại, giả vờ như đang ngủ gật.
MAI (thì thầm vào điện thoại, nhưng vẫn đủ to để Linh nghe rõ từng chữ)
Nó cứ ám ảnh em hoài! Em đã cố gắng giặt, chà, tẩy bao nhiêu lần rồi mà nó vẫn không sạch! Cứ như… cứ như cố tình muốn làm em phát điên vậy!
Giọng Mai nghẹn lại, xen lẫn cả sự tủi thân và tức giận. Linh khẽ mỉm cười trong lòng. Kế hoạch của cô đang diễn ra đúng như dự kiến.
MAI (gần như gào lên, nhưng vẫn kìm lại, nước mắt bắt đầu rơm rớm)
Em không muốn làm cái công việc này nữa! Em không thể chịu đựng được nữa! Em bỏ đi đây! Anh ơi, em bỏ đi đây!
Linh mở mắt, nhìn chằm chằm vào Mai. Mai vẫn đang quay lưng về phía cô, cúi gằm mặt, không hề biết rằng từng lời cô ta nói đã được Linh nghe rõ mồn một. Mai cúp máy cái “rụp”, rồi ném chiếc điện thoại xuống bàn bếp một cách giận dữ. Cô ta đứng đó, thở dốc, hai tay chống nạnh, toàn thân run lên vì uất ức.
Linh từ tốn đặt cuốn sách xuống, đứng dậy, và tiến về phía căn bếp.
Linh từ tốn đặt cuốn sách xuống, đứng dậy, và tiến về phía căn bếp. Linh bước vào, lặng lẽ dừng lại cách Mai vài bước chân. Cô khoanh tay trước ngực, ánh mắt sắc lạnh quét qua bóng lưng đang run rẩy của Mai. Mai vẫn cúi gằm mặt, không hề hay biết sự xuất hiện của Linh. Cô ta đứng đó, bờ vai khẽ nhô lên, và một tiếng thở dài thườn thượt, nặng nề bật ra từ lồng ngực. Tiếng thở dài ấy mang theo tất cả sự tuyệt vọng, sự mệt mỏi cùng cực và nỗi chán chường đến vô hạn.
Linh nhếch mép. Cô biết tỏng. Người chồng của cô, kẻ lừa dối đó, chắc chắn đã từ chối lời cầu cứu của Mai. Hắn ta không thể hoặc không muốn nhúng tay vào, để Mai tự đối mặt với “công việc kinh tởm” mà Linh đã sắp đặt.
Mai từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt lờ đờ, vô định nhìn chằm chằm vào khoảng không. Gương mặt cô ta trắng bệch, đôi môi mím chặt, hằn lên sự chán nản đến tột cùng, như thể mọi hy vọng cuối cùng vừa vụt tắt. Cô ta không còn sự bực tức hay phẫn nộ như ban nãy, chỉ còn lại sự trống rỗng, vô lực. Mai lại thở dài thêm một hơi, lần này còn não nề hơn, khiến bờ vai cô ta sụp xuống.
Mai lại thở dài thêm một hơi, lần này còn não nề hơn, khiến bờ vai cô ta sụp xuống. Đêm thứ năm buông xuống, bao trùm căn nhà bằng một màn đêm tĩnh mịch và lạnh lẽo. Mai lê bước về phía căn phòng dành cho ô sin. Cánh cửa khép lại, nhưng Linh, người đang ngồi lặng lẽ trong phòng khách với cuốn sách trên tay, vẫn cảm nhận được sự tuyệt vọng tỏa ra từ phía đó, âm ỉ và nặng nề.
Sáng sớm hôm sau, thứ Sáu. Linh thức dậy sớm hơn thường lệ. Cô lặng lẽ pha một tách trà nóng, rồi chọn một góc khuất trong căn bếp, từ đó có thể quan sát hành lang dẫn đến phòng của Mai. Không lâu sau, Mai lén lút mở cửa phòng. Cô ta không ra ngoài ngay, mà ngó nghiêng ra hành lang, ánh mắt đầy cảnh giác. Khi thấy không có ai, Mai nhanh chóng kéo chiếc vali nhỏ ra ngoài, nó đã được khóa lại cẩn thận. Bên cạnh đó là một chiếc túi xách cá nhân, dường như đã được nhét đầy ắp.
Linh khẽ nhếch mép, ánh mắt lấp lánh sự thích thú. Mai đang thu dọn đồ đạc. Điều này Linh đã đoán trước. Cô ta di chuyển vội vã, gần như là hấp tấp, liên tục liếc ra phía cửa chính như sợ hãi bất cứ lúc nào cũng có thể bị phát hiện. Mỗi lần có tiếng động nhỏ, Mai lại giật mình, vội vàng khựng lại, đứng bất động như tượng đá, đôi mắt mở to đầy hoảng loạn.
Linh nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị đắng nhẹ lan tỏa trong miệng. Một nụ cười thầm đầy ẩn ý nở trên môi cô. Màn kịch sắp hạ màn.
Màn kịch hạ màn, nhưng sân khấu thì vẫn còn đó. Chiều thứ Sáu, căn nhà rộng bỗng trở nên trống trải lạ thường. Người chồng bước vào, theo thói quen gọi “Mai ơi!”, nhưng chỉ có tiếng vọng từ những bức tường lạnh lẽo đáp lại. Anh ta nhíu mày, đi thẳng đến phòng của ô sin, thấy cánh cửa hé mở, bên trong trống hoác. Đồ đạc của Mai đã biến mất không dấu vết.
Một cảm giác lo lắng len lỏi trong lòng người chồng. Anh ta vội vã rút điện thoại, gọi vào số của Mai. Chỉ có tiếng tút dài rồi hộp thư thoại. Tin nhắn cũng không được hồi âm. Anh ta gọi điên loạn nhiều cuộc, liên tục gửi tin nhắn, nhưng mọi thứ đều chìm vào im lặng. Mai đã thực sự bỏ đi.
Không có Mai, căn nhà trở nên bừa bộn hơn bao giờ hết. Chiều thứ Bảy, người chồng thức dậy muộn, nhìn quanh phòng ngủ, chợt nhận ra ga trải giường đã bạc màu, chiếc khăn tắm ẩm ướt vắt vẻo trên ghế, và chồng đồ lót cần giặt đã chất thành núi. Anh ta thở dài, lê bước vào nhà tắm, nhìn thấy chiếc bồn giặt chật cứng những quần áo cần xử lý.
Người chồng chưa bao giờ phải động tay vào những việc này. Tất cả đều là của Mai. Giờ đây, anh ta phải tự mình làm. Anh ta loay hoay với máy giặt, đổ nước giặt, chọn chế độ, mọi thứ đều gượng gạo và vụng về. Đặc biệt, khi phải tự tay giặt đống đồ lót, khăn, ga trải giường của cả hai vợ chồng, một sự ngượng nghịu, thậm chí là ghê tởm thoáng qua gương mặt anh ta.
Linh, từ góc bếp, thản nhiên nhìn người chồng vật lộn với công việc nhà. Cô đang nhâm nhi tách cà phê, ánh mắt không một chút cảm xúc, chỉ có sự quan sát tĩnh lặng, pha chút mỉa mai. Người chồng cặm cụi phơi đồ, mồ hôi lấm tấm trên trán. Mỗi động tác của anh ta đều chậm chạp, thiếu tự nhiên, như một người máy hỏng hóc. Gương mặt anh ta giờ đây không còn vẻ hào hoa phong nhã thường ngày, thay vào đó là sự mệt mỏi rõ rệt, những nếp nhăn hằn sâu hơn nơi khóe mắt. Anh ta liên tục thở dài, ánh mắt vô định, ẩn chứa sự hối hận muộn màng.
Linh nhẹ nhàng đặt tách cà phê đã vơi xuống bàn, đứng dậy và tiến về phía cửa sổ. Ánh nắng chiều len lỏi qua tấm rèm, đổ bóng lên sàn nhà gỗ. Cô nhìn ra khu vườn yên ắng, nơi những luống hoa hồng vẫn đang khoe sắc. Một nụ cười từ từ nở trên môi Linh, không còn vẻ mỉa mai hay quan sát lạnh lùng nữa, mà là một nụ cười ẩn chứa sự hả hê và đắc thắng. Toàn bộ căn nhà rộng lớn dường như được trả lại sự bình yên vốn có, thứ bình yên mà cô đã phải dày công sắp đặt để giành lại.
Cô đưa tay vuốt nhẹ mái tóc, cảm nhận sự nhẹ nhõm lan tỏa trong từng thớ thịt. Vấn đề đã được giải quyết một cách triệt để, không một lời cãi vã, không một cuộc đối đầu trực diện nào làm xáo trộn sự thanh lịch giả tạo của gia đình này. Chỉ bằng sự im lặng và những cú ra đòn tinh vi, cô đã buộc kẻ thứ ba phải tự động rời đi, và người chồng giờ đây phải đối mặt với hậu quả của sự phản bội, không phải bằng lời nói, mà bằng chính đôi tay lấm lem, mệt mỏi của mình.
“Đáng đời!” Linh khẽ thầm nhủ, ánh mắt lóe lên tia sáng lạnh lẽo, nhìn về phía hư vô như nhìn thấy hình bóng Mai đang vội vã rời đi, và cả người chồng đang vật vã với công việc mà anh ta chưa từng bận tâm.
Tuy nhiên, khi sự hả hê lắng xuống, một khoảng lặng khác bắt đầu len lỏi. Căn nhà này đã yên ắng trở lại, nhưng đó có phải là sự yên bình thực sự, hay chỉ là vẻ ngoài của một tàn cuộc? Linh tựa đầu vào khung cửa sổ, ánh mắt xa xăm nhìn về phía chân trời đang dần ngả màu. Cuộc chiến đã kết thúc, nhưng những vết sẹo vô hình vẫn còn hằn sâu trong tâm hồn cô, và có lẽ là cả trong chính nền tảng của mối quan hệ này, thứ đã từng được xây dựng trên niềm tin và sự sẻ chia. Sự bình yên cô đang cảm nhận, liệu có phải chỉ là một lớp vỏ bọc mỏng manh che đậy sự đổ vỡ bên trong, một sự trống rỗng mà không có bất kỳ chiến thắng nào có thể lấp đầy?
Linh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu mùi hương quen thuộc của căn nhà, giờ đây đã không còn mùi hương lạ của một người ngoài. Cô đã lấy lại được tất cả những gì thuộc về mình, từng mét vuông sàn nhà, từng góc bếp, từng chiếc khăn tắm, nhưng cái giá phải trả không hề nhỏ. Lòng tin đã vụn vỡ thành những mảnh nhỏ không thể hàn gắn, tình yêu có lẽ đã chết từ lâu, và giờ đây, cuộc sống của cô và người chồng sẽ tiếp diễn trong một sự im lặng đầy nghi kỵ, hoặc thậm chí là sự dửng dưng đến ghê người. Đó không phải là một kết thúc có hậu trong truyện cổ tích, không phải là đoạn cuối lãng mạn mà người ta thường mơ ước, mà là một thực tại trần trụi, nơi sự chiến thắng đôi khi lại mang theo một nỗi cô đơn khó tả, một gánh nặng âm ỉ trong sâu thẳm tâm hồn. Cô mở mắt, nhìn ra bầu trời hoàng hôn đang dần buông xuống, nhuộm một màu tím buồn bã. Dù sao đi nữa, cô đã chọn con đường này, và giờ là lúc phải học cách sống với nó, với một trái tim đã chai sạn hơn, nhưng cũng mạnh mẽ hơn trong việc tự bảo vệ mình. Một bài học đắt giá về giá trị của sự thật, sự phản bội, và về cái cách mà con người ta phải đối diện với chính những lựa chọn nghiệt ngã của đời mình.

