Kỷ niệm tròn bảy năm kết hôn, tôi đưa con trai đến công ty đón chồng tan ca để cùng nhau mừng ngày đặc biệt này.
Vừa bước tới cửa văn phòng, tôi đã nghe thấy giọng một người phụ nữ vọng ra từ bên trong.
“Ngoan nào, em về trước đi, hôm nay là ngày kỷ niệm cưới, anh buộc phải về, nếu không cô ấy sẽ sinh nghi.”
“Lâm Uyển Du chẳng qua chỉ là một đứa mồ côi, lại còn là bà nội trợ, anh phải sợ cô ta sao?”
Cố Cảnh Lâm không trả lời, chỉ nghe tiếng chiếc cốc bị đặt mạnh xuống bàn, vọng ra từ khe cửa chưa khép kín.
Tô Thanh Thi lập tức làm nũng: “Cảnh Lâm, dạ dày em đau lắm… Em thật sự rất muốn anh ở lại cùng em…”
Giọng Cố Cảnh Lâm liền dịu xuống: “Anh đương nhiên không sợ cô ta, bây giờ cô ta đang nuôi con, không có việc làm, anh bảo cô ta đi thì cô ta cũng không dám.”
Anh ta lại hừ lạnh một tiếng: “Nhưng Hàn Vũ không thể biết chuyện anh có lỗi với mẹ nó, đợi đến khi anh chắc chắn giành được quyền nuôi Hàn Vũ, anh sẽ l/y h/ôn.”
“Bảo bối, em về trước đi, tối nay anh sẽ qua tìm em, anh sẽ bù đắp cho em.”
Khung cảnh trước mắt như một tiếng sét đánh ngang tai, tôi vội bịt miệng con trai, ra hiệu cho thằng bé im lặng, rồi lặng lẽ xoay người dẫn con rời đi.
Về đến nhà, tôi gọi điện cho cô bạn thân thời đại học, nhờ cô ấy giúp giới thiệu một người giúp việc.
“Uyển Du à, chị đã nói với em từ lâu là nên tìm người giúp việc rồi, em xem cơ thể em ngày càng yếu đi, để chị bảo dì Vương tìm cho em một người đáng tin cậy nhé.”
Tôi khàn giọng nói với cô ấy.
“Thanh Thanh, Cảnh Lâm n/g/o/ạ/i t/ì/n/h rồi.”
Đầu dây bên kia im lặng rất lâu: “Sao có thể như vậy được?”
“Có khi nào là em hiểu lầm không, đến cả Cố Cảnh Lâm mà cũng n/g/o/ạ/i t/ì/n/h thì chị thật sự không còn tin vào tình yêu nữa.”
“Thanh Thanh, là em tận mắt nhìn thấy.”
“Thanh Thanh, anh ấy sắp về rồi, chị giúp em tìm người giúp việc trước, ngày mai em sẽ đến gặp chị.”
Năm giờ rưỡi, Cố Cảnh Lâm về tới nhà.
“Vợ à, chúc mừng kỷ niệm bảy năm, anh đã đặt bàn ở nhà hàng em thích nhất rồi.”
Anh ta ôm tôi vào lòng, nhẹ nhàng hôn lên trán tôi, vẫn dịu dàng như mọi khi.
“Em đi gọi Hàn Vũ nhé.”
Tôi bước nhanh đi, cố gắng kìm lại cảm giác muốn hất anh ta ra.
Trên bàn ăn, Hàn Vũ không còn vui vẻ nhảy nhót như thường ngày.
Còn tôi cũng chỉ đáp lại qua loa, lạnh nhạt.
Thế nhưng Cố Cảnh Lâm dường như không hề nhận ra điều gì khác thường.
Trong mắt anh ta, gia đình này vẫn đang yên ấm và hạnh phúc.
Anh lấy ra món quà, bên trong là một chiếc vòng tay thạch anh hồng.
Tôi tiện tay nhét nó vào túi.
“Anh không cần mua quà cho em đâu.”
“Không tốn bao nhiêu cả.”
Vì không muốn anh quá vất vả, cũng hy vọng sớm tích góp đủ tiền dưỡng già, tôi luôn phản đối việc anh mua những món quà đắt đỏ.
Thế nên những món quà anh tặng tôi sau này hầu như không vượt quá một nghìn tệ.
“À phải rồi, em muốn thuê một người giúp việc, hai năm nay sức khỏe em ngày càng kém.”
Tôi cần bàn bạc với anh, vì tiền sinh hoạt trong nhà đều do anh chuyển cho tôi hàng tháng.
Anh từng nói công ty đang phát triển, cần vốn xoay vòng, nên bảo tôi tạm thời chịu thiệt một chút.
“Không sao, mỗi tháng anh sẽ chuyển thêm cho em mười ngàn.”
Cố Cảnh Lâm cúi đầu nhìn điện thoại: “Vợ à, xin lỗi, lát nữa anh còn phải tăng ca.”
Việc Cố Cảnh Lâm tăng ca đến khuya đã kéo dài hơn sáu năm nay.
Khi tôi m/a/n/g t/h/a/i, t/h/a/i không ổn định, hai lần bị ra m/á/u, tôi buộc phải ở nhà dưỡng t/h/a/i.
Khi đó công ty vừa mới đi vào quỹ đạo.
Quả thật lúc ấy rất bận, ngày nào Cố Cảnh Lâm cũng làm việc đến hơn mười một giờ đêm mới về.
Còn tôi thì đã quen với việc chờ anh về rồi mới chịu ngủ.
Không biết từ lúc nào, những đêm tôi đợi anh, anh lại đang vui vẻ bên Tô Thanh Thi.
“Anh không thể đưa em và con về được, hai mẹ con tự bắt xe về đi.”
Lần này tôi không còn tỏ ra thông cảm như trước, ánh mắt nhìn thẳng vào anh ta, trong lòng hoàn toàn bình lặng.
“Chồng à, dạo này anh chẳng dành chút thời gian nào cho mẹ con em, đến cả ngày kỷ niệm cũng không thể ở bên chúng em sao?”
Con trai cũng chạy tới ôm lấy cổ Cố Cảnh Lâm.
“Bố ơi, bố lâu lắm rồi không chơi với con.”
Cố Cảnh Lâm vừa ôm con thì điện thoại đột nhiên sáng lên, trên màn hình hiện ra một tin nhắn.
“Chẳng lẽ chị Uyển Du không cho anh đi nên anh không đến với em nữa sao?”
Ánh mắt dịu dàng trong mắt Cố Cảnh Lâm lập tức biến mất, anh ta đẩy con trai ra.
“Uyển Du, em nên biết ơn chứ không phải oán trách, là anh để em và con có cuộc sống đầy đủ, em cũng nên dạy con hiểu điều đó.”
“Nhưng chính em đã nói muốn quay lại công ty, là anh không cho em quay lại.”
Con trai sinh non, thể trạng yếu, đến năm tuổi mới khá hơn.
Tôi từng đề nghị đi làm lại, nhưng chồng lấy lý do sợ tôi vất vả nên từ chối.
Giờ nghĩ lại, lý do thật sự chỉ là anh sợ tôi phát hiện mối quan hệ mờ ám giữa anh và Tô Thanh Thi.
“Em là một bà nội trợ, em biết làm được gì?”
Giọng Cố Cảnh Lâm đầy vẻ khinh thường.
“Phần mềm cốt lõi của công ty chẳng phải do em viết sao?”
Công ty là do tôi và Cố Cảnh Lâm cùng nhau gây dựng, chương trình cốt lõi là do tôi hoàn thành, khách hàng lớn nhất cũng do tôi trực tiếp đàm phán.
“Thời thế đã khác rồi, khi đó em là sinh viên xuất sắc của Đại học Kinh Hoa, còn bây giờ em chỉ là một bà nội trợ toàn thời gian được anh nuôi suốt sáu năm.”
“Em nên biết thế nào là đủ.”
Cố Cảnh Lâm không ngoái đầu lại, trực tiếp rời khỏi phòng ăn.
Tôi không ngăn cản nữa, cầm điện thoại lên, gửi một tin nhắn WeChat.
“Tổng giám đốc Phó, tôi sẽ tới, hẹn gặp ngày kia.”
Về đến nhà, tôi mở trang cá nhân của Tô Thanh Thi.
Một chiếc vòng tay đá quý to nổi bật kèm dòng chú thích: “Quà đền bù của ông xã, em đã tha thứ cho anh rồi.”
Tôi chỉ có thể cười chua chát, hóa ra số tiền tôi chắt chiu tiết kiệm lại bị người khác tiêu hộ.
Tôi tiếc tiền nên không nỡ để anh mua quà cho mình, vậy mà anh lại tiêu tiền cho người khác không hề do dự.
Chúng tôi khởi nghiệp từ hai bàn tay trắng, khi sinh Hàn Vũ, điều kiện gia đình vẫn còn rất khó khăn.
Ngay cả thời gian ở cữ, tôi cũng không nỡ thuê giúp việc.
Con trai sinh non, rất khó chăm, từ lúc chào đời đến giờ đều do một tay tôi lo liệu.
Anh từng thương tôi thể trạng yếu, dù bận rộn đến đâu cũng để tôi cho con bú xong rồi ngủ, còn anh thì vỗ lưng, ru con ngủ.
Tôi thật sự không hiểu, rốt cuộc anh đã thay lòng từ lúc nào.
Tôi rất muốn hỏi anh vì sao lại đối xử với tôi như vậy, thậm chí muốn lập tức đề nghị l/y h/ôn.
Nhưng tôi không thể.
Cố Cảnh Lâm nói không sai, tôi chỉ là một bà nội trợ không có thu nhập, nếu l/y h/ôn lúc này, tôi hoàn toàn không có cơ hội giành quyền nuôi con.
Hơn nữa, tôi đã rời khỏi công ty suốt sáu năm, không rõ hiện tại công ty có bao nhiêu tài sản.
Đến mười hai giờ đêm, cuối cùng tôi cũng nghe thấy tiếng cửa mở.
Cố Cảnh Lâm vẫn quay về, nhưng không vào phòng ngủ mà đi thẳng vào thư phòng.
Sáng hôm sau thức dậy, anh ta đã rời khỏi nhà.
Bạn thân tôi làm việc rất nhanh.
Vừa đưa con đến trường mẫu giáo, tôi về tới nhà thì cô ấy đã dẫn bảo mẫu đến phỏng vấn.
Sau khi sắp xếp công việc cho bảo mẫu, chúng tôi cùng nhau tới văn phòng luật sư.
Trên đường đi, cô ấy vẫn không khỏi cảm thán, trong số bạn học, Cố Cảnh Lâm là người cô ấy tin rằng không bao giờ có thể n/g/o/ạ/i t/ì/n/h.
Gặp luật sư Trần, bạn thân từ nhỏ của cô ấy, trong đầu tôi đã hình thành một kế hoạch rõ ràng.
Tôi không chỉ cần tìm hiểu tình hình tài sản của công ty, mà còn phải cố gắng thu thập bằng chứng Cố Cảnh Lâm n/g/o/ạ/i t/ì/n/h.
Dù không muốn, tôi biết mình vẫn phải quay lại công ty.
Bạn tôi ban đầu muốn đi cùng để động viên tinh thần, nhưng tôi từ chối.
Cô ấy không chỉ không thể đi cùng tôi lúc này, mà còn phải tạm thời che giấu việc tôi đã biết chuyện Cố Cảnh Lâm phản bội.
Tô Thanh Thi nhìn thấy tôi thì hơi sững người, sau đó nhanh chóng nở nụ cười.
“Chị Uyển Du, sao chị lại tới đây?”
Vừa chạm mặt, tôi đã không kìm được cơn giận.
“Sao, tôi đến công ty của mình mà còn cần cô cho phép sao?”
Tô Thanh Thi cười nhạt: “Chị Uyển Du chẳng phải đã rời công ty lâu rồi sao, danh sách cổ đông cũng đâu có tên chị.”
Cuối cùng bộ mặt thật cũng lộ ra.
Cũng tại tôi quá ngây thơ, năm xưa Tô Thanh Thi làm trợ lý cho tôi suốt nửa năm, vậy mà tôi không hề phát hiện điều gì.
Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta, không thấy một chút sợ hãi.
“Có lẽ cô vẫn chưa hiểu thế nào là tài sản chung của vợ chồng.”
Tôi không quay đầu lại, trực tiếp bước vào văn phòng của Cố Cảnh Lâm.
“Em tới công ty làm gì?”
Cố Cảnh Lâm tỏ rõ sự không hài lòng khi thấy tôi xuất hiện.
“Hôm qua em đã suy nghĩ kỹ lời anh nói, em cảm thấy mình ở nhà dựa dẫm anh quả thật rất áy náy, nên em quyết định quay lại làm việc để san sẻ áp lực cùng anh.”
“Em đừng rảnh rỗi kiếm chuyện, em biết rõ mà, anh chưa từng phản đối việc nuôi em, em đang làm quá lên để làm gì?”
Cách để đọc full truyện ( Chắc chắn đọc được ạ )
Bước 1 : Lai bài viết
Bước 2 : Để lại một lời nhận xét góp ý , sau đó tìm tất cả các bình luận sẽ thấy linh đọc ạ
Cố Cảnh Lâm gằn giọng, biểu cảm khó chịu hiện rõ trên gương mặt: “Em đừng rảnh rỗi kiếm chuyện, em biết rõ mà, anh chưa từng phản đối việc nuôi em, em đang làm quá lên để làm gì?”
Lâm Uyển Du vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, đôi mắt nhìn thẳng vào Cố Cảnh Lâm, không hề nao núng. Giọng cô kiên quyết, từng chữ rõ ràng.
“Anh quên sao? Phần mềm cốt lõi của công ty, thứ đã tạo nên thành công cho chúng ta, chính là do em viết. Khách hàng lớn nhất cũng do em trực tiếp đàm phán.”
“Thời thế đã khác rồi, Lâm Uyển Du. Khi đó em là sinh viên xuất sắc của Đại học Kinh Hoa, còn bây giờ, em chỉ là một bà nội trợ toàn thời gian được anh nuôi suốt sáu năm. Em nên biết thế nào là đủ.”
Hắn nói xong, phẩy tay như thể muốn xua đuổi một phiền phức, rồi quay lưng lại với Lâm Uyển Du, tiếp tục tập trung vào màn hình máy tính. Đối với hắn, cuộc trò chuyện này đã kết thúc.
Lâm Uyển Du không nói thêm lời nào, nhưng trong lòng, ngọn lửa quyết tâm càng bùng cháy dữ dội. “Thời thế đã khác? Rồi anh sẽ thấy, thời thế sẽ thay đổi như thế nào.” Cô thầm nghĩ, nụ cười lạnh lẽo thoáng hiện trên môi. Lâm Uyển Du xoay người, bước ra khỏi văn phòng Cố Cảnh Lâm, để lại phía sau một không khí căng thẳng đến nghẹt thở.
Cố Cảnh Lâm không thèm ngoái đầu lại. Hắn đứng phắt dậy, sải bước dài ra khỏi văn phòng, cánh cửa gỗ nặng nề khẽ kêu kèn kẹt khi đóng lại sau lưng hắn, một cách hờ hững. Lời nói cay nghiệt “em chỉ là một bà nội trợ toàn thời gian được anh nuôi suốt sáu năm” vẫn còn văng vẳng trong không khí tĩnh lặng khi hắn bỏ đi.
Lâm Uyển Du không hề có ý định ngăn cản. Đôi mắt Lâm Uyển Du lạnh nhạt nhìn theo bóng Cố Cảnh Lâm khuất dần, rồi Lâm Uyển Du nhẹ nhàng rút chiếc điện thoại thông minh từ trong túi xách. Ngón tay Lâm Uyển Du lướt nhanh trên màn hình cảm ứng, tìm đến một số liên lạc quen thuộc.
“Xác nhận cuộc hẹn 9 giờ sáng mai, Tổng giám đốc Phó. Tôi rất mong được hợp tác.” Lâm Uyển Du gõ từng chữ, rồi nhấn gửi.
Một nụ cười khẽ, nhưng đầy kiên định, nở trên môi Lâm Uyển Du. Sau khi cất điện thoại vào túi, ánh mắt Lâm Uyển Du hướng về phía cửa sổ, nhìn ra bầu trời xanh ngắt. Bước đi đầu tiên trong kế hoạch giành lại sự nghiệp và vị thế đã được Lâm Uyển Du thực hiện, dứt khoát và không một chút do dự. Cuộc chiến này, Lâm Uyển Du biết, chỉ vừa mới bắt đầu.
Vài giờ sau, tại nhà riêng của Lâm Uyển Du. Ánh đèn phòng khách hắt lên gương mặt Lâm Uyển Du, giờ đây đã phảng phất vẻ mệt mỏi nhưng đôi mắt vẫn ánh lên sự kiên định. Lâm Uyển Du ngồi xuống chiếc ghế sofa quen thuộc, nơi cô đã từng mơ về một gia đình hạnh phúc. Cô chậm rãi lấy điện thoại ra, ngón tay lướt thoăn thoắt.
Lâm Uyển Du tìm đến trang cá nhân của Tô Thanh Thi. Trang cá nhân được công khai, như thể cô ả cố ý khoe khoang. Ngay lập tức, một bài đăng mới đập vào mắt Lâm Uyển Du. Bức ảnh chụp cận cảnh một cổ tay thon thả đeo chiếc **vòng tay đá quý** lấp lánh, to và nổi bật. Phía dưới bức ảnh là dòng chú thích đầy thách thức, gần như châm biếm: “Quà đền bù của ông xã, em đã tha thứ cho anh rồi.” Kèm theo đó là biểu tượng trái tim màu hồng.
Lâm Uyển Du nhìn chằm chằm vào màn hình. Một nụ cười chua chát, lạnh lẽo vẽ lên môi Lâm Uyển Du.
“Quà đền bù? Tha thứ?” Lâm Uyển Du lẩm bẩm, giọng khàn đặc. Cô chợt nhận ra số tiền cô đã chắt chiu, số tiền cô vất vả vun vén cho gia đình, lại bị người khác tiêu xài hoang phí như một món quà chuộc lỗi rẻ tiền.
Ánh mắt Lâm Uyển Du sắc lạnh hơn bao giờ hết. Lâm Uyển Du siết chặt điện thoại trong tay, như thể đang bóp nát sự giả dối. “Được thôi, Tô Thanh Thi. Để xem ai mới là người phải ‘đền bù’.” Lâm Uyển Du khóa màn hình điện thoại, đứng dậy, hướng về phía cửa sổ. Bóng đêm bao trùm thành phố, nhưng trong mắt Lâm Uyển Du, một ngọn lửa hận thù và quyết tâm vừa bùng cháy.
Bóng đêm bao trùm thành phố, nhưng trong mắt Lâm Uyển Du, một ngọn lửa hận thù và quyết tâm vừa bùng cháy. Cô đứng lặng bên cửa sổ, hơi thở nặng nhọc. Sự phẫn nộ với Tô Thanh Thi và Cố Cảnh Lâm vẫn còn nguyên, nhưng rồi, một cảm giác trống rỗng chợt xâm chiếm, đẩy cô vào dòng ký ức xa xăm.
Lâm Uyển Du nhớ lại những ngày tháng cũ. Ngày cô và Cố Cảnh Lâm mới quen nhau, khi cả hai đều là những người trẻ với đôi bàn tay trắng và hoài bão lớn. Họ đã cùng nhau dựng nghiệp, thức trắng đêm bên chiếc máy tính cũ kỹ, cùng nhau viết từng dòng code cho **phần mềm cốt lõi của công ty**. Khi đó, Cố Cảnh Lâm luôn nắm chặt tay cô, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng và tình yêu.
Rồi đến ngày Hàn Vũ ra đời. Lâm Uyển Du thể trạng yếu, sau sinh lại càng suy nhược. Cô nhớ mình đã từng không nỡ thuê giúp việc, từng vật lộn với những đêm thức trắng để chăm sóc con. Cố Cảnh Lâm khi ấy đã là chỗ dựa vững chắc của cô. Anh thường xuyên dậy cùng cô, vụng về thay tã, pha sữa, rồi lại vỗ về cô khi cô kiệt sức.
“Em cứ ngủ đi, anh trông con cho,” Cố Cảnh Lâm đã từng nói như vậy, giọng nói nhẹ nhàng, đầy trìu mến. Anh tự tay bế Hàn Vũ, khẽ hát ru con, dù đôi mắt anh cũng hằn lên những vệt mệt mỏi. Anh không ngần ngại làm mọi việc để cô có thể nghỉ ngơi, để cô có thêm sức khỏe. Anh từng nhìn cô bằng ánh mắt chứa chan tình yêu và sự ngưỡng mộ, gọi cô là người phụ nữ kiên cường nhất anh từng biết.
Hình ảnh Cố Cảnh Lâm dịu dàng ôm con, hình ảnh anh nắm tay cô vượt qua bao khó khăn cứ thế hiện rõ mồn một trong tâm trí Lâm Uyển Du. Thế nhưng, hiện thực phũ phàng lại đập thẳng vào cô. Người đàn ông đó, người từng thề thốt sẽ bên cô trọn đời, người từng tự tay chăm sóc con trai cùng cô khi cô yếu ớt, giờ đây lại đang ở bên một người phụ nữ khác. Một nụ cười đau đớn đến tận tâm can nở trên môi Lâm Uyển Du.
“Anh đã thay lòng từ lúc nào vậy, Cố Cảnh Lâm?” Lâm Uyển Du thì thầm, giọng nói lạc đi trong không gian tĩnh lặng, như một lời chất vấn vô vọng gửi vào hư không. Ánh mắt cô nheo lại, những kỷ niệm ngọt ngào giờ đây chỉ còn là nhát dao cứa vào vết thương lòng đang rỉ máu.
Lâm Uyển Du nheo mắt, những kỷ niệm ngọt ngào giờ đây chỉ còn là nhát dao cứa vào vết thương lòng đang rỉ máu. Cô thầm thì chất vấn Cố Cảnh Lâm trong hư không, nhưng rồi, sự đau đớn ấy nhanh chóng biến thành một ngọn lửa lạnh lẽo của lý trí. Ly hôn. Đó là điều cô muốn. Nhưng ly hôn ngay bây giờ, đó có phải là lựa chọn đúng đắn?
Cô nhìn quanh căn phòng sang trọng, từng góc nhỏ đều in dấu những kỷ niệm về một gia đình mà cô đã cố gắng vun đắp. Hàn Vũ đang ngủ say trong phòng bên cạnh. Quyền nuôi con… Lâm Uyển Du siết chặt nắm tay. Cô không có thu nhập, đã rời bỏ công việc sáu năm để làm tròn bổn phận của một người vợ, người mẹ. Hiện tại, cô không có nguồn tài chính độc lập nào. Làm sao cô có thể giành được quyền nuôi con trai với một Cố Cảnh Lâm đầy quyền lực và tiền bạc?
Một suy nghĩ khác chợt lóe lên, lạnh ngắt. Sáu năm qua, cô hoàn toàn tin tưởng chồng, không hề mảy may để ý đến tình hình tài chính của công ty, hay chính xác hơn là tài sản chung của hai người. Cô đã dành cả thanh xuân, cả trí tuệ của mình để tạo ra **phần mềm cốt lõi của công ty**, đặt nền móng cho sự nghiệp lẫy lừng của Cố Cảnh Lâm. Nhưng giờ đây, cô lại mù mịt. Liệu Cố Cảnh Lâm đã chuyển nhượng tài sản, hay làm bất cứ điều gì để tước đoạt phần của cô?
Không thể, cô tự nhủ. Không thể hành động bốc đồng vào lúc này. Mọi cảm xúc cá nhân phải gạt sang một bên. Cô cần một kế hoạch, một kế hoạch kỹ lưỡng, từng bước một, để đảm bảo cô có thể lấy lại tất cả những gì thuộc về mình và giành được Hàn Vũ. Lâm Uyển Du ngẩng đầu, ánh mắt quyết liệt quét qua bóng tối. Kịch chiến mới chỉ bắt đầu.
Khoảng mười hai giờ đêm, tiếng xe hơi quen thuộc vọng lên từ cổng. Lâm Uyển Du đang ngồi bên cửa sổ phòng ngủ, ánh mắt không hề chớp. Cô không bật đèn, căn phòng chìm trong bóng tối như chính tâm trạng cô. Tiếng bước chân nặng nề của Cố Cảnh Lâm tiến vào nhà, không một lời chào, không một âm thanh nhỏ nào báo hiệu sự tồn tại của anh. Cánh cửa phòng ngủ vẫn khép chặt. Cô nghe thấy tiếng bước chân đi thẳng về phía thư phòng. Tiếng cạch cửa khép lại khô khốc, tách biệt hai người trong cùng một mái nhà. Lâm Uyển Du siết chặt tay, một nụ cười lạnh lẽo hiện lên trên môi. Sự xa cách này, chính là thứ cô cần để khẳng định quyết tâm của mình.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên len lỏi qua khe cửa, Lâm Uyển Du thức giấc. Giường bên cạnh trống rỗng và lạnh lẽo. Cô biết Cố Cảnh Lâm đã đi. Không một lời nhắn nhủ, không một lời tạm biệt. Anh ta đã biến mất khỏi cuộc đời cô, ít nhất là tạm thời, mà không cần bận tâm đến sự hiện diện của vợ con. Sự trống trải trong căn nhà bỗng trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết, nhưng lạ thay, nó không còn khiến Lâm Uyển Du đau đớn. Thay vào đó, một ngọn lửa kiên định cháy trong lòng cô. Cô đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra khoảng sân vắng bóng xe của Cố Cảnh Lâm. “Tốt,” Lâm Uyển Du thầm nhủ. “Cứ thế này đi. Mọi thứ sẽ dễ dàng hơn nhiều.” Cô biết mình không còn thời gian để chần chừ. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu.
Sau khi tiễn Hàn Vũ đến trường, Lâm Uyển Du lái xe về Nhà riêng của Lâm Uyển Du. Cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa, không còn tiếng trẻ con gọi mẹ, không còn sự ràng buộc của trách nhiệm gia đình mà chỉ mình cô gánh vác. Vừa bước vào nhà, Lâm Uyển Du đã nghe thấy tiếng trò chuyện vọng ra từ phòng khách. Cô hơi ngạc nhiên, rồi nhận ra giọng Thanh Thanh.
“Uyển Du về rồi!” Thanh Thanh nhanh nhẹn đứng dậy, tươi cười vẫy tay khi thấy Lâm Uyển Du. Bên cạnh cô là một người phụ nữ trung niên, ăn mặc giản dị, đang ngồi thẳng lưng trên ghế sofa, có vẻ khá hồi hộp.
Lâm Uyển Du khẽ gật đầu, đưa mắt nhìn người phụ nữ: “Chào chị.”
“Chị là Hà, được cô Thanh Thanh giới thiệu đến phỏng vấn làm bảo mẫu cho cháu Hàn Vũ ạ,” người phụ nữ tên Hà nhỏ nhẹ giới thiệu.
Thanh Thanh giải thích nhanh: “Chị Hà là người quen của dì út tớ, rất có kinh nghiệm và tính tình hiền lành. Tớ đã nói qua với chị ấy về tình hình của Uyển Du rồi.”
Lâm Uyển Du gật đầu, cô không muốn mất nhiều thời gian cho việc này. Cô quan sát chị Hà một lượt, ánh mắt sắc bén lướt qua vẻ ngoài và cử chỉ của người phụ nữ. Chị Hà có vẻ thật thà, đôi mắt hiền từ, không có vẻ gì là sắc sảo hay nhiều chuyện. Điều này rất quan trọng.
“Chị Hà, tôi muốn chị chăm sóc Hàn Vũ thật tốt, từ việc ăn uống, học hành, đưa đón cháu đi học và tham gia các hoạt động ngoại khóa. Ngoài ra, chị cũng sẽ quản lý công việc nhà cơ bản. Tôi cần sự tin tưởng tuyệt đối và đảm bảo chị không can thiệp vào chuyện riêng của gia đình. Mức lương và các chế độ đãi ngộ, Thanh Thanh đã nói với chị rồi chứ?” Lâm Uyển Du nói thẳng thắn, giọng điệu dứt khoát.
Chị Hà gật đầu lia lịa: “Vâng, vâng, cô Thanh Thanh đã nói hết rồi ạ. Tôi cam đoan sẽ làm đúng bổn phận, không để cô Uyển Du phải lo lắng điều gì. Chuyện riêng của gia đình, tôi tuyệt đối giữ kín, không bao giờ hỏi han hay nói ra ngoài nửa lời.”
Thanh Thanh chen vào: “Uyển Du yên tâm đi, chị Hà là người thật thà lắm, tớ đã tìm hiểu rất kỹ rồi. Có chị ấy, cậu sẽ rảnh tay hơn nhiều.”
Lâm Uyển Du nhìn Thanh Thanh, rồi quay sang chị Hà. Một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi cô, lần đầu tiên sau chuỗi ngày mệt mỏi. “Vậy thì tốt. Chị có thể bắt đầu từ ngày mai. Chiều nay Thanh Thanh sẽ giúp chị sắp xếp phòng ốc và hướng dẫn công việc cụ thể.”
Chị Hà mừng rỡ cúi đầu: “Cảm ơn cô Lâm, cảm ơn cô Thanh Thanh.”
Sau khi chị Hà đi theo Thanh Thanh lên lầu để xem phòng, Lâm Uyển Du ngồi xuống ghế sofa, thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng thì cô cũng có được một khoảng không gian riêng, một người đáng tin cậy để gánh vác phần nào công việc nhà và chăm sóc Hàn Vũ. Điều này có nghĩa là, cô sẽ có nhiều thời gian hơn, nhiều cơ hội hơn để thực hiện kế hoạch của mình.
Lâm Uyển Du nhắm mắt lại, cảm nhận nhịp đập của trái tim mình. Từng bước một, cô đang lấy lại quyền kiểm soát cuộc đời mình. “Mọi thứ đã sẵn sàng,” cô thầm nhủ. “Giờ là lúc bắt đầu thật sự.”
Lâm Uyển Du và Thanh Thanh rời Nhà riêng của Lâm Uyển Du. Thanh Thanh vẫn không ngừng luyên thuyên khi cả hai cùng bước vào xe. Chiếc xe lăn bánh, hướng về phía Văn phòng luật sư.
“Tớ vẫn không thể tin được, Uyển Du ạ. Cố Cảnh Lâm ấy, tớ biết anh ta bao nhiêu năm rồi. Anh ta luôn là một người đàn ông mẫu mực, yêu thương vợ con. Làm sao anh ta có thể… ngoại tình được chứ?” Thanh Thanh thở dài thườn thượt, lắc đầu liên tục. Giọng cô tràn đầy sự ngỡ ngàng, đôi mắt vẫn chưa hết bàng hoàng.
Lâm Uyển Du siết chặt vô lăng, ánh mắt dán vào con đường phía trước. Một nụ cười mỉa mai thoáng qua khóe môi cô. Sự ngây thơ của Thanh Thanh đôi khi khiến Lâm Uyển Du cảm thấy mệt mỏi, nhưng cô hiểu đó là bản chất của bạn mình. “Cậu không tin ư?” Lâm Uyển Du hỏi, giọng đều đều, không một chút cảm xúc.
“Không thể tin được! Cậu biết không, Cảnh Lâm đã từng là hình mẫu lý tưởng của biết bao cô gái trong trường mình đấy. Đẹp trai, học giỏi, ga lăng. Rồi lại còn yêu cậu say đắm như thế. Anh ta vì cậu mà từ chối biết bao nhiêu hot girl, tiểu thư con nhà giàu. Tớ thề, lúc đó tớ đã nghĩ anh ta là người đàn ông tuyệt vời nhất thế giới này rồi!” Thanh Thanh vẫn chìm đắm trong ký ức, dường như đang hồi tưởng lại một câu chuyện cổ tích.
Lâm Uyển Du khẽ nhếch môi. “Đó là những gì cậu thấy, Thanh Thanh. Đôi khi, những thứ đẹp đẽ nhất lại che giấu sự mục nát bên trong.” Cô không muốn phí lời tranh cãi hay giải thích. Những gì cô đã thấy, đã trải qua, không phải là thứ có thể dùng lời nói để diễn tả hết được.
“Nhưng mà… không lẽ nào. Cảnh Lâm yêu cậu đến thế cơ mà. Kỷ niệm bảy năm kết hôn, anh ta còn chuẩn bị tiệc ở Nhà hàng sang trọng, tặng cậu Vòng tay thạch anh hồng nữa chứ? Một người đàn ông có tâm như vậy, làm sao lại có thể lén lút bên ngoài với Tô Thanh Thi chứ? Chắc chắn có hiểu lầm gì đó, Uyển Du!” Thanh Thanh vẫn cố gắng tìm kiếm một tia hy vọng, một lời giải thích nào đó để bào chữa cho Cố Cảnh Lâm.
Lâm Uyển Du không nói gì, chỉ tập trung lái xe. Trong lòng cô, những lời của Thanh Thanh chỉ càng làm tăng thêm sự chua xót. Cô đã từng tin tưởng mù quáng như vậy, đã từng say đắm như vậy. Nhưng thực tế đã giáng cho cô một đòn quá đau. Cố Cảnh Lâm không phải là hoàng tử trong truyện cổ tích. Anh ta là một kẻ phản bội.
Chiếc xe dừng lại trước tòa nhà cao tầng nơi có Văn phòng luật sư. Lâm Uyển Du tắt máy, quay sang nhìn Thanh Thanh, đôi mắt cô không còn sự bối rối hay đau khổ, mà thay vào đó là sự lạnh lùng đến đáng sợ.
“Hiểu lầm hay không, lát nữa luật sư sẽ giúp tớ làm rõ.” Giọng Lâm Uyển Du dứt khoát. Cô mở cửa xe, bước xuống, bỏ lại Thanh Thanh vẫn còn đang ngơ ngác và chưa thể chấp nhận sự thật tàn khốc.
Lâm Uyển Du bước vào sảnh văn phòng luật sư, một không khí trang trọng và tĩnh lặng bao trùm. Thanh Thanh vẫn đi theo sau, nét mặt vẫn còn vương sự bối rối. Cả hai được dẫn vào một căn phòng làm việc rộng rãi, nơi Luật sư Trần, một người đàn ông trung niên với vẻ ngoài điềm đạm, trí thức, đang chờ sẵn. Anh ta đứng dậy, nở một nụ cười thân thiện khi thấy Thanh Thanh.
“Chào Thanh Thanh. Lâu rồi không gặp, cậu vẫn khỏe chứ?” Luật sư Trần hỏi, giọng ấm áp. Anh liếc nhìn Lâm Uyển Du, người phụ nữ đứng cạnh Thanh Thanh, gương mặt tuy có chút tiều tụy nhưng ánh mắt lại sắc lạnh đến bất ngờ.
Thanh Thanh gượng cười, đáp lời. “À, tớ vẫn ổn, Trần. Đây là Lâm Uyển Du, bạn thân của tớ. Chắc cậu còn nhớ.”
Luật sư Trần gật đầu. “Chào cô Uyển Du. Mời hai cô ngồi.”
Lâm Uyển Du không vòng vo, cô lập tức ngồi xuống đối diện Luật sư Trần, ánh mắt trực tiếp nhìn vào anh. Cô biết không có thời gian cho những câu chuyện xã giao. Thanh Thanh ngồi cạnh Lâm Uyển Du, vẫn còn bối rối nhưng cố gắng giữ im lặng.
“Anh Trần, tôi muốn nhờ anh giúp đỡ một vụ ly hôn,” Lâm Uyển Du nói, giọng điềm tĩnh đến lạ. Cô không cần Thanh Thanh phải giải thích hay bào chữa hộ.
Luật sư Trần gật đầu, đặt bút và sổ ghi chép lên bàn. “Cô cứ trình bày cụ thể.”
“Chồng tôi là Cố Cảnh Lâm. Chúng tôi có một con trai là Hàn Vũ. Anh ta đã ngoại tình.” Lâm Uyển Du thốt ra từng lời, không một chút run rẩy. Ngay cả Thanh Thanh bên cạnh cũng giật mình trước sự thẳng thắn của cô.
Luật sư Trần không tỏ vẻ ngạc nhiên. Anh ta là một luật sư, đã chứng kiến quá nhiều chuyện tương tự. “Cô có bằng chứng cụ thể không?”
Lâm Uyển Du khẽ nhếch mép. “Chưa có đủ. Nhưng tôi đã có kế hoạch. Tôi muốn ly hôn, và điều quan trọng nhất là phải giành được quyền nuôi con. Ngoài ra, tôi muốn làm rõ mọi tài sản công ty.”
Ánh mắt Luật sư Trần lộ rõ sự tò mò. “Kế hoạch của cô là gì?”
Lâm Uyển Du hít một hơi thật sâu. “Tôi muốn quay lại Công ty Cố Cảnh Lâm. Tôi sẽ dùng vỏ bọc là muốn hỗ trợ chồng, nhưng thực chất là để tìm hiểu rõ tình hình tài chính của công ty. Tôi đã từng viết phần mềm cốt lõi của công ty khi chúng tôi khởi nghiệp. Tôi biết rõ điểm yếu của nó, và cũng biết cách để điều hành nó.”
Thanh Thanh mở to mắt nhìn Lâm Uyển Du, hoàn toàn sốc trước sự quyết đoán của bạn mình. Cô chưa từng thấy Lâm Uyển Du nào lại sắc sảo và lạnh lùng đến thế.
Lâm Uyển Du tiếp tục, giọng cô chứa đựng sự tự tin đáng sợ. “Trong thời gian ở đó, tôi sẽ thu thập bằng chứng về việc Cố Cảnh Lâm ngoại tình với Tô Thanh Thi. Tôi biết hai người họ thường xuyên gặp nhau ở Văn phòng Cố Cảnh Lâm.” Cô dừng lại một chút, ánh mắt lóe lên sự tính toán. “Anh Trần, tôi cần anh hướng dẫn tôi cách thức thu thập chứng cứ sao cho hợp pháp và chặt chẽ nhất để khi ra tòa, Cố Cảnh Lâm không có đường chối cãi.”
Luật sư Trần lặng lẽ lắng nghe, gương mặt anh ta dần hiện rõ vẻ tán thưởng. Anh nhìn vào Lâm Uyển Du, nhận ra đây không phải là một người phụ nữ yếu đuối, đau khổ vì bị phản bội. Đây là một chiến binh đang lên kế hoạch cho cuộc chiến của mình.
“Cô Uyển Du, cô có một kế hoạch rất rõ ràng và táo bạo,” Luật sư Trần nói, giọng anh ta bắt đầu mang một sự nghiêm túc. “Nếu cô có thể thực hiện đúng như những gì cô nói, chúng ta sẽ có lợi thế rất lớn.” Anh với tay lấy một tập tài liệu, đặt trước mặt Lâm Uyển Du. “Vậy thì, chúng ta bắt đầu từ việc này trước…”
Luật sư Trần đặt tập tài liệu xuống, đẩy nhẹ về phía Lâm Uyển Du. “Cô Uyển Du, đây là một số thông tin cơ bản về việc thu thập bằng chứng ngoại tình hợp pháp. Cô hãy nghiên cứu kỹ. Nếu có bất kỳ nghi vấn nào, đừng ngần ngại liên hệ với tôi. Còn về phần tài sản công ty, chúng ta sẽ bắt đầu từ việc nắm rõ cấu trúc sở hữu và các giao dịch gần đây.”
Lâm Uyển Du gật đầu, ánh mắt sắc lạnh lướt qua những trang giấy. Cô nắm chặt tập tài liệu, như nắm giữ một phần tương lai của mình. Bên cạnh, Thanh Thanh vẫn còn ngơ ngác, chưa hoàn toàn bắt kịp với tốc độ của Lâm Uyển Du.
“Uyển Du, cậu… cậu thật sự sẽ quay lại công ty Cố Cảnh Lâm sao?” Thanh Thanh lắp bắp hỏi, giọng còn vương sự lo lắng. “Hay để tớ đi cùng cậu. Cậu một mình có lẽ sẽ… sẽ khó khăn. Tớ sẽ ở bên cạnh động viên cậu.”
Lâm Uyển Du khẽ ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt Thanh Thanh. Một nụ cười nhẹ, nhưng đầy toan tính, thoáng qua trên môi cô. Cô biết Thanh Thanh chân thành muốn giúp đỡ, nhưng đây không phải là lúc.
“Không cần đâu, Thanh Thanh,” Lâm Uyển Du nhẹ nhàng đáp, giọng nói trầm ổn, pha chút xa cách mà Thanh Thanh chưa từng nghe thấy. “Cảm ơn ý tốt của cậu. Nhưng việc này, tớ cần phải tự mình làm.” Cô dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua Luật sư Trần, người vẫn đang quan sát hai người phụ nữ. “Hơn nữa, tớ biết cậu cũng có công việc riêng của mình. Đừng vì tớ mà lơ là.”
Thanh Thanh muốn phản bác, muốn thuyết phục bạn mình, nhưng nhìn thấy ánh mắt kiên định của Lâm Uyển Du, cô lại ngập ngừng. Có một sự khác biệt lớn trong con người Lâm Uyển Du bây giờ, một bức tường vô hình khiến Thanh Thanh khó lòng tiếp cận.
Lâm Uyển Du đứng dậy, thu dọn tài liệu. “Cảm ơn anh, Luật sư Trần. Tôi sẽ liên hệ lại sớm nhất có thể.”
Luật sư Trần đứng lên, đưa tay ra bắt. “Không có gì, cô Uyển Du. Tôi tin cô sẽ làm được.” Anh ta nhìn thấy tia sáng quyết đoán trong mắt Lâm Uyển Du, một tia sáng không phải của sự tuyệt vọng mà là của ý chí trả thù và giành lại tất cả.
Lâm Uyển Du quay người, bước đi ra khỏi phòng luật sư, dáng vẻ cao ngạo và tự tin lạ thường. Thanh Thanh nhìn theo bóng lưng của bạn mình, cảm thấy bất lực. Cô không hiểu chuyện gì đang xảy ra trong đầu Lâm Uyển Du, nhưng cô biết, đây không còn là người bạn yếu đuối mà cô từng biết nữa. Lâm Uyển Du đang che giấu một bí mật lớn hơn, một âm mưu mà Thanh Thanh, lúc này, không được phép biết. Việc cô phát hiện ra Cố Cảnh Lâm ngoại tình vẫn phải là một quân bài ẩn, để Lâm Uyển Du tự tay sử dụng.
Lâm Uyển Du bước vào sảnh chính của Công ty Cố Cảnh Lâm. Từng bước chân cô mạnh mẽ, dứt khoát, không còn chút mềm yếu nào của người vợ bị phản bội. Ánh mắt cô quét qua từng ngóc ngách quen thuộc, nơi cô đã dành cả tuổi trẻ và tâm huyết để xây dựng. Cô thầm nghĩ, *Đây là của mình. Từng chút một, tôi sẽ lấy lại.*
Khi Lâm Uyển Du đang đi về phía thang máy, một giọng nói lanh lảnh vang lên sau lưng cô. “Ồ, là ai đây? Quý bà Lâm Uyển Du sao?”
Lâm Uyển Du quay lại. Trước mặt cô, Tô Thanh Thi đứng đó, bộ váy công sở ôm sát khoe đường cong, trên cổ tay lấp lánh chiếc vòng đá quý mà Cố Cảnh Lâm đã tặng. Ban đầu, Tô Thanh Thi thoáng sững sờ, nụ cười trên môi đông cứng lại, đôi mắt tròn xoe ánh lên sự bất ngờ không hề che giấu. Cô ta chắc chắn không ngờ Lâm Uyển Du lại xuất hiện ở đây.
Nhưng chỉ trong tích tắc, Tô Thanh Thi đã nhanh chóng lấy lại vẻ tự tin, một nụ cười giả tạo méo mó nở trên môi. Cô ta ngước cằm, giọng điệu chuyển sang chế giễu. “Không ngờ chị lại có nhã hứng ghé thăm công ty vào giờ này. Chị đến đây làm gì vậy?”
Một tia lửa giận bùng lên trong mắt Lâm Uyển Du. Cơn tức giận sôi sục khi nhìn thấy khuôn mặt trơ trẽn và chiếc vòng tay trên cổ Tô Thanh Thi, nhưng cô đã học được cách kiểm soát. Lâm Uyển Du hít một hơi thật sâu, nén lại sự phẫn nộ. Cô nhìn thẳng vào mắt Tô Thanh Thi, không một chút e dè.
“Tôi đến nơi thuộc về tôi, Tô Thanh Thi,” Lâm Uyển Du nói, từng chữ như găm vào không khí, giọng nói lạnh lùng đến đáng sợ. “Còn cô, cô đang ở đâu và làm gì ở đây?”
Tô Thanh Thi nghe vậy, nụ cười trên môi cứng đờ. Khuôn mặt cô ta tái mét đi một chút, sự ngạo mạn ban đầu bị thay thế bằng vẻ bối rối. Cô ta không ngờ Lâm Uyển Du lại trả lời thẳng thừng và sắc bén đến vậy, không hề có chút yếu đuối nào như trước đây. Lâm Uyển Du nhìn vẻ mặt của Tô Thanh Thi, cảm thấy một chút hả hê. Cô biết, cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu. Cô nở một nụ cười khẩy, quay người bước tiếp về phía thang máy, bỏ lại Tô Thanh Thi đứng đó, chết trân với vẻ mặt ngơ ngác, bối rối.
Lâm Uyển Du quay người bước đi, bỏ lại Tô Thanh Thi đang đứng chết trân. Tô Thanh Thi tức tối nhìn theo bóng lưng Lâm Uyển Du, đôi mắt nheo lại đầy vẻ khinh miệt. Nụ cười giả tạo méo mó trên môi cô ta nhanh chóng biến mất, thay vào đó là một vẻ mặt cay độc, đầy thù hằn.
“Đứng lại, Lâm Uyển Du!” Tô Thanh Thi gằn giọng, bước nhanh về phía Lâm Uyển Du, chặn trước cửa thang máy. “Chị tưởng chị là ai mà cứ ra vẻ ta đây ở cái nơi này?”
Lâm Uyển Du bình tĩnh quay lại, đối diện với Tô Thanh Thi. Ánh mắt cô lạnh lùng, không chút dao động.
Tô Thanh Thi nhìn Lâm Uyển Du từ đầu đến chân, ánh mắt trượt xuống chiếc vòng thạch anh hồng trên cổ tay Lâm Uyển Du, rồi lại ngước lên, nở một nụ cười nhạt nhẽo, đầy vẻ khinh thường. “Thật là buồn cười. Chị đến đây để làm gì? Nhắc nhở mọi người về quá khứ vinh quang của chị sao?” Cô ta nhếch môi, giọng điệu mỉa mai đến chói tai. “Lâm Uyển Du à, chị nghĩ chị còn là gì của công ty này ư? Chị rời khỏi đây đã lâu rồi, cái tên của chị đã bị xóa khỏi danh sách cổ đông từ đời nào rồi! Chị không còn bất kỳ quyền hành hay tư cách nào ở đây nữa đâu.”
Những lời nói của Tô Thanh Thi như một gáo nước lạnh tạt vào Lâm Uyển Du, nhưng không phải vì bất ngờ, mà là vì sự phũ phàng đến tàn nhẫn. Một cảm giác chua chát dâng lên trong lòng Lâm Uyển Du. Cô chợt hiểu ra sự ngây thơ đến mức ngu ngốc của mình ngày trước. Khi cô ta là trợ lý của Lâm Uyển Du, cô đã từng tin tưởng cô ta đến mức nào, chia sẻ mọi thứ từ công việc đến những tâm tư cá nhân. Tất cả những thông tin về công ty, về cổ phần, cô ta đều biết rõ như lòng bàn tay. Tô Thanh Thi không hề là một cô trợ lý ngây thơ, mà là một con rắn độc ẩn mình trong vỏ bọc ngọt ngào.
Lâm Uyển Du siết chặt bàn tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Sự căm hờn và phẫn nộ trỗi dậy, nhưng cô cố gắng nén lại, chỉ để ánh mắt mình nói lên tất cả sự khinh bỉ. Cô nhìn Tô Thanh Thi, từ khóe miệng nhếch lên một nụ cười khẩy đầy ẩn ý, như thể cô vừa nhận ra một bí mật động trời, một sự thật đau đớn nhưng cần thiết để bắt đầu cuộc chiến.
Lâm Uyển Du nhìn thẳng vào đôi mắt sặc mùi thách thức của Tô Thanh Thi. Nụ cười khẩy trên môi cô càng rộng hơn, một nụ cười không hề mang vẻ hài hước, mà thấm đẫm sự mỉa mai và khinh bỉ. Cô cảm nhận rõ ràng sự thay đổi trong tâm thế của mình, từ người bị động nay đã hoàn toàn chuyển sang thế chủ động, và Tô Thanh Thi, với tất cả sự ngạo mạn của mình, vẫn chưa hề hay biết.
“Cô nói đúng, Tô Thanh Thi,” Lâm Uyển Du chậm rãi lên tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng lại mang một sức nặng đáng sợ. “Tôi rời khỏi công ty này đã lâu, và tên tôi không còn trong danh sách cổ đông nữa.”
Tô Thanh Thi nhếch môi, tưởng rằng Lâm Uyển Du đã chấp nhận thất bại. Ánh mắt cô ta lóe lên vẻ đắc thắng, chờ đợi Lâm Uyển Du tiếp tục than thở.
Nhưng Lâm Uyển Du lại lắc nhẹ đầu, vẻ mặt điềm tĩnh đến đáng sợ. “Tuy nhiên,” cô tiếp lời, giọng điệu sắc như dao cạo, “có vẻ như cô vẫn chưa hiểu rõ lắm về khái niệm ‘tài sản chung vợ chồng’ nhỉ?”
Nụ cười trên môi Tô Thanh Thi lập tức tắt ngúm. Cô ta trợn mắt nhìn Lâm Uyển Du, vẻ mặt từ ngạo mạn chuyển sang bàng hoàng, xen lẫn một chút khó hiểu. “Chị… chị nói gì?”
Lâm Uyển Du không trả lời thẳng, cô chỉ nhìn thẳng vào Tô Thanh Thi, ánh mắt lạnh lùng như một tảng băng. Cô ta thầm nghĩ, Tô Thanh Thi có thể cướp đi người chồng, có thể nghĩ rằng mình đã đẩy Lâm Uyển Du ra khỏi công ty, nhưng cô ta chưa bao giờ lường trước được điều khoản pháp lý quan trọng nhất của cuộc hôn nhân này. Quyền lợi hợp pháp của người vợ, về tài sản chung, về những gì cô đã cùng Cố Cảnh Lâm gây dựng, vẫn còn đó, vững chắc như một tòa thành. Và đây, mới chỉ là khởi đầu của cuộc chiến.
Lâm Uyển Du không hề quay đầu lại nhìn Tô Thanh Thi, người vẫn đang đứng chết trân ở hành lang với vẻ mặt tái mét. Cô sải bước dứt khoát về phía văn phòng của Cố Cảnh Lâm. Cánh cửa không khóa. Lâm Uyển Du đẩy nhẹ, không gõ mà trực tiếp bước vào.
Cố Cảnh Lâm đang ngồi sau bàn làm việc, ánh mắt anh ta lập tức chuyển từ màn hình máy tính sang Lâm Uyển Du. Vẻ mặt anh ta lập tức trở nên khó chịu ra mặt, xen lẫn sự kinh ngạc tột độ.
“Lâm Uyển Du! Cô làm gì ở đây?” Cố Cảnh Lâm chất vấn, giọng nói gằn lên sự không hài lòng rõ rệt. Anh ta đứng bật dậy, hai tay chống xuống bàn.
Lâm Uyển Du vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh đến đáng sợ. Cô lướt mắt quanh căn phòng, nơi cô từng dành biết bao tâm huyết khi cả hai cùng gây dựng cơ đồ.
“Tôi đến công ty của chồng tôi,” Lâm Uyển Du thản nhiên đáp, giọng nói không chút dao động.
Cố Cảnh Lâm nhíu chặt mày, ánh mắt tràn đầy vẻ khinh thường. “Chồng cô? Cô quên rồi sao? Cô đã không còn là người của công ty này từ lâu rồi! Cô không có quyền gì ở đây nữa!”
Một nụ cười khẩy thoáng hiện trên môi Lâm Uyển Du. “Đúng, tôi không còn là nhân viên. Nhưng tôi chưa từng nói tôi không còn là vợ anh.” Ánh mắt cô sắc lạnh như dao, găm thẳng vào Cố Cảnh Lâm, khiến anh ta cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
Cố Cảnh Lâm bật cười khẩy, gương mặt đầy vẻ mỉa mai. “Ồ, phải không? Cô vẫn là vợ tôi, nhưng là một người vợ chỉ biết ăn bám, hưởng thụ, và giờ thì xông vào công ty tôi như một bà hoàng vô công rồi nghề à?” Anh ta vung tay, ra hiệu cho Lâm Uyển Du rời đi.
Lâm Uyển Du không hề nao núng. Ánh mắt sắc lạnh lúc trước dần dịu đi, thay vào đó là một vẻ mặt có phần mệt mỏi và áy náy. Cô bước chậm rãi đến chiếc ghế sofa đối diện bàn làm việc của Cố Cảnh Lâm, ngồi xuống một cách nhẹ nhàng.
“Cảnh Lâm,” Lâm Uyển Du khẽ gọi, giọng nói cô trầm lắng, đầy vẻ suy tư. “Anh nói đúng. Tôi đã suy nghĩ rất nhiều về những lời anh nói.” Cô nhìn thẳng vào mắt Cố Cảnh Lâm, cố gắng tạo ra vẻ chân thành nhất có thể. “Tôi biết thời gian qua tôi đã quá dựa dẫm vào anh, khiến anh phải gánh vác mọi chuyện. Tôi cảm thấy rất áy náy.”
Cố Cảnh Lâm nhướn mày, tỏ vẻ hoài nghi. Anh ta chưa từng thấy Lâm Uyển Du tỏ ra “biết lỗi” như vậy.
Lâm Uyển Du tiếp tục, giọng cô nhỏ dần như đang tự trách mình. “Tôi nghĩ, có lẽ đã đến lúc tôi nên quay lại làm việc. Không phải là để tranh giành gì với anh, mà là để san sẻ áp lực cho anh, để anh không còn phải vất vả một mình nữa.” Cô đưa tay lên khẽ xoa thái dương, giả vờ như đang rất mệt mỏi vì những suy nghĩ này. “Tôi không muốn mình chỉ là gánh nặng. Tôi muốn chúng ta lại có thể cùng nhau cố gắng như trước kia.”
Cố Cảnh Lâm đứng thẳng người, quan sát Lâm Uyển Du một cách dò xét. Vẻ kinh ngạc và khó chịu trên mặt anh ta dần được thay thế bằng một chút bối rối, xen lẫn sự thỏa mãn ngầm. Anh ta không ngờ Lâm Uyển Du lại có ngày chịu “hạ mình” như vậy. Lời nói của cô có vẻ đã chạm đến cái tôi của anh ta.
(Lâm Uyển Du thầm nghĩ: ‘Cố Cảnh Lâm, anh đâu biết, đây chỉ là bước đầu tiên trong vở kịch của em.’)
“Cô… cô nói thật à?” Cố Cảnh Lâm hỏi lại, giọng điệu đã bớt căng thẳng hơn, nhưng vẫn còn chút dè chừng. “Cô muốn quay lại làm việc? Ở công ty này?”
Lâm Uyển Du gật đầu, nở một nụ cười nhẹ nhàng, yếu ớt. “Nếu anh cho phép.”
Cố Cảnh Lâm bật cười khẩy, tiếng cười khô khốc vang vọng trong văn phòng. Anh ta nhìn Lâm Uyển Du, ánh mắt đầy vẻ giễu cợt, như thể cô vừa kể một câu chuyện cười kém duyên.
“Thật à? Cô nghĩ tôi sẽ tin những lời đường mật đó của cô sao, Lâm Uyển Du?” Anh ta bước ra khỏi bàn làm việc, vòng qua, đứng sừng sững đối diện cô. “Cô muốn quay lại làm việc? Ở cái công ty mà cô từng vứt bỏ không chút tiếc nuối, chỉ để làm một bà nội trợ rảnh rỗi?”
Lâm Uyển Du vẫn giữ vẻ mặt mệt mỏi, yếu ớt. Cô cúi nhẹ đầu, tránh đi ánh mắt sắc như dao của anh ta. “Em biết, em đã sai. Em chỉ muốn sửa chữa, muốn chuộc lỗi…”
“Sửa chữa? Chuộc lỗi?” Cố Cảnh Lâm lớn tiếng, giọng điệu anh ta tràn đầy sự khinh miệt. “Cô đừng rảnh rỗi kiếm chuyện nữa, Lâm Uyển Du. Cô nghĩ tôi không biết cô đang giở trò gì sao?” Anh ta khoanh tay trước ngực, ánh mắt quét qua cô từ đầu đến chân như đánh giá một món đồ cũ. “Từ trước đến nay, tôi chưa từng phản đối việc nuôi cô. Tôi lo cho cô, cho Hàn Vũ tất cả mọi thứ. Cô có thiếu thốn thứ gì không? Hay là cô cảm thấy mình quá rảnh rỗi nên mới bày ra cái trò này, để chứng tỏ mình ‘có giá trị’ hay sao?”
Cố Cảnh Lâm nghiêng đầu, cười nhếch mép. “Lâm Uyển Du, cô đang làm quá lên để làm gì? Để tôi thấy thương hại hay để tôi cảm thấy có lỗi? Đừng nghĩ đến chuyện đó!” Anh ta vỗ nhẹ lên vai cô, một cái vỗ mang đầy hàm ý coi thường. “Cô cứ yên vị ở nhà, làm tròn vai trò một người vợ, một người mẹ của Hàn Vũ là đủ rồi. Những chuyện ở công ty này, cô không cần phải bận tâm.”
Lâm Uyển Du ngẩng đầu lên, ánh mắt cô chạm vào ánh mắt anh ta. Trong tích tắc, một tia lạnh lùng lóe lên trong đáy mắt cô, nhưng nhanh chóng bị che giấu bởi vẻ mặt cam chịu.
(Lâm Uyển Du thầm nghĩ: ‘Anh cứ nghĩ em đang làm quá đi. Cứ nghĩ em đang cầu xin anh. Nhưng rồi anh sẽ phải trả giá cho sự khinh thường này, Cố Cảnh Lâm.’)
Cố Cảnh Lâm thấy Lâm Uyển Du im lặng, lại càng tin rằng cô đã “hiểu ra” và nhận lỗi. Anh ta hài lòng nhếch môi, quay lưng đi về phía bàn làm việc.
“Thôi được rồi,” anh ta nói với giọng bề trên, không cần nhìn lại cô. “Cô về đi. Tôi còn rất nhiều việc phải giải quyết. Đừng làm mất thời gian của tôi nữa.”
Lâm Uyển Du đứng dậy, chậm rãi bước ra khỏi văn phòng. Bước chân cô nhẹ nhàng, nhưng trong lòng cô, mỗi bước đi là một sự tính toán lạnh lùng, một âm mưu đang được vun đắp.
…
Thời gian trôi đi, đôi khi chỉ là một dòng chảy vô hình, nhưng đôi khi lại là một dòng sông xiết cuốn theo bao điều đổi thay, bao cảm xúc và cả những bài học thấm thía. Cuộc đời Lâm Uyển Du, sau những biến cố tưởng chừng như đổ vỡ, lại là một minh chứng cho sự kiên cường và khả năng đứng dậy từ tro tàn. Không phải mọi đau khổ đều dẫn đến sự hận thù, mà đôi khi, nó lại là chất xúc tác để con người ta nhìn lại chính mình, để rèn giũa bản lĩnh và tìm thấy một phiên bản tốt đẹp hơn.
Sự tha thứ, không chỉ là cho người khác, mà còn là cho chính bản thân. Tha thứ cho những sai lầm trong quá khứ, tha thứ cho những kỳ vọng hão huyền, và tha thứ cho cả những người đã từng gây ra tổn thương. Khi trái tim được giải thoát khỏi gánh nặng của thù hận, nó sẽ mở ra một không gian mới cho sự bình yên và hạnh phúc. Lâm Uyển Du đã không chọn con đường trả thù mù quáng, mà chọn con đường đòi lại công bằng, nhưng sau đó, cô học cách buông bỏ. Buông bỏ những dằn vặt, những ấm ức, để dành trọn tâm huyết cho con trai, cho sự nghiệp và cho chính cuộc đời mình. Cô hiểu rằng, hạnh phúc không phải là khi ta có được tất cả, mà là khi ta biết đủ, biết trân trọng những gì mình đang có và bình an với những gì đã qua. Con đường phía trước vẫn còn dài, nhưng với sự mạnh mẽ đã tôi luyện, cô tin rằng mình sẽ vững bước, tìm thấy giá trị đích thực của cuộc sống, và sống một cuộc đời trọn vẹn, không còn phụ thuộc vào bất cứ ai.