Tôi xoay mạnh tay nắm cửa, cố mở nhưng vô ích. Trên màn hình khóa điện tử hiện lên dấu chấm than đỏ kèm dòng thông báo lạnh lùng. “Hệ thống đã được thiết lập, không thể mở từ bên trong.”
Toàn thân tôi bất giác lạnh toát.
Tôi hít sâu vài hơi, ép mình giữ bình tĩnh. Đây là một khu dân cư nổi tiếng an toàn, lại thuộc một xã hội thượng tôn pháp luật… Sao có thể xuất hiện chuyện nguy hiểm đến thế được?
Chắc chắn là do hôm qua tôi mất ngủ, đầu óc căng thẳng quá độ nên sinh ra ảo giác.
Tôi lôi điện thoại ra gọi cho Duy Thành. Vừa kết nối, đầu dây bên kia đã lập tức bắt máy.
Tôi chưa kịp thở phào thì âm thanh truyền tới khiến cả người tôi như đông cứng lại.
“Á… nhẹ thôi… vội gì chứ… lỡ như Trình An Nhã lên tầng hầm thì sao… nơi này đâu phải chỗ an toàn…”
Là giọng của Dư Gia Huệ. người bạn thân nhất mà tôi từng xem như ruột thịt.
“Tôi đã khóa hệ thống rồi, chỉ mở được từ bên ngoài thôi, cô ta không ra được đâu”. giọng Duy Thành thở hổn hển vang lên, lạnh lùng và thản nhiên.
Có lẽ họ đã vô tình chạm vào nút nghe máy khi chưa kịp ngắt cuộc gọi.
“Đám đó thật sự sẽ đến à?”. Dư Gia Huệ thở dốc hỏi.
“Tất nhiên rồi. Hôm qua tôi cố tình để lộ địa chỉ ở quán bar. Bọn đó đang bị truy lùng ráo riết, không còn chốn dung thân. Biết tôi đang nghỉ lễ không có nhà, kiểu gì cũng mò đến.”
“Chẳng phải anh còn cố ý làm rơi thẻ từ gần chỗ tụi nó sao?”
Một tiếng kêu nhỏ vang lên, như thể Duy Thành vừa chọc ghẹo cô ta.
“Bọn đó là tội phạm nguy hiểm, ra tay chưa từng để ai sống sót.”
“Với lại căn hộ này tôi mới chỉ đặt cọc, nếu xảy ra chuyện, nó sẽ bị xem là hiện trường vụ án, giá trị giảm mạnh, người bán chắc chắn sẽ phải hoàn tiền.”
“Anh vẫn là người tính toán giỏi nhất! Lúc trước anh nói muốn mua nhà cho cô ta, tôi còn giận lắm… Ai ngờ là cái bẫy.”
“Nhưng tôi không muốn sống trong nơi từng dính dáng đến Trình An Nhã!”. giọng Dư Gia Huệ lộ rõ vẻ ghê tởm.
“Thôi, đừng nhắc đến cô ta nữa. Tập trung vào hiện tại đi.”. tiếng thở nặng nề kèm theo tiếng động hỗn loạn vang lên.
“Á! Đây là cái váy anh tặng hôm qua đấy! Ba vạn tệ đó! Nhẹ tay thôi!”
“Ba vạn thì sao? Sau này tôi tặng cô ba trăm vạn luôn cũng được.”
“Đáng ghét~!”
Những âm thanh sau đó càng lúc càng khiến người ta khó chịu, buộc tôi phải ngắt kết nối ngay lập tức.
Ngực tôi như bị bóp nghẹt. Người đàn ông mà tôi đặt trọn yêu thương, và người bạn tôi từng tin tưởng nhất. giờ lại đang phản bội tôi theo cách kinh tởm đến thế.
Ba năm chung sống, người luôn tặng quà cho Duy Thành là tôi. Món quà đắt nhất anh ta từng trao ngược lại cho tôi, chỉ là một chiếc khăn mỏng vỏn vẹn hai mươi tệ.
Còn Dư Gia Huệ, người bạn tôi từng coi như chị em máu mủ, thời trung học từng suýt bị ép nghỉ học để lấy chồng, chính tôi là người bỏ tiền giúp cô ấy thoát khỏi cơn hoạn nạn ấy.
Vậy mà bây giờ, họ lại ở trong chiếc xe của tôi, trong tầng hầm của tòa nhà tôi sống, âm mưu giết tôi và còn bày ra trò đê hèn ấy!
Trong đầu tôi hiện lên từng dòng bình luận như vang vọng từ xa.
“Đồ khốn! Ăn tiền của nữ chính rồi quay sang phản bội, không thể tha thứ!”
“Muốn xông vào đó, tát cho hai đứa một trận!”
“Giờ mà nghĩ đến chuyện đánh tiểu tam thì sai rồi. Chị ơi, gọi cảnh sát đi!”
Tôi chấn chỉnh lại tinh thần. Việc cấp thiết nhất bây giờ là. phải nhanh chóng thoát ra ngoài.
Tôi cúp máy, định bấm gọi cứu hộ. Nhưng điện thoại… lại không hề có sóng!
Ngay lúc đó, bên ngoài cánh cửa vang lên tiếng bước chân. Nhớ tới lời Duy Thành, tôi run rẩy chạy vào phòng ngủ gần nhất, khép chặt cửa, nín thở.
Tiếng cửa chính bị mở ra.
Tiếng bước chân vang lên loạn xạ, tôi không thể đoán được có bao nhiêu người đang đi vào.
“Ôi chà, nhà giàu có khác. Nhìn cái ghế da này xem, chắc đắt tiền lắm nhỉ? Cả tấm thảm này nữa…”
Bọn chúng bắt đầu lục lọi khắp nơi, tò mò khám phá như thể đây là nhà của chúng.
Một kẻ nào đó đang đi về phía phòng ngủ tôi đang ẩn nấp, tim tôi như ngừng đập.
Tay nắm cửa bất ngờ xoay nhẹ.
Tôi nhìn ra cửa sổ với ánh mắt tuyệt vọng. đây là tầng mười. Nhảy xuống… còn hơn là bị bọn chúng bắt được!
“Ê, tới đây xem nè, chỗ này toàn rượu xịn, mấy chai nhìn thôi đã thấy mắc! Quang Đầu, Ma Cán, lại làm một ly đi!”
“Đến ngay!”. giọng nói ấy rút lui, kéo theo tiếng bước chân rời xa.
Tôi buông một hơi thở nhẹ nhõm, cả người ngồi bệt xuống sàn, run như cầy sấy.
Dựa vào cuộc trò chuyện lẫn tiếng động từ ngoài vọng vào, tôi ước đoán có khoảng ba kẻ đang lảng vảng trong nhà. Tôi nhanh chóng đánh giá tình hình. điện thoại không có sóng, cửa bị khóa từ bên ngoài, còn tôi thì chỉ là một người phụ nữ nhỏ bé yếu ớt. Trong khi đó, đối diện tôi là ba tên đàn ông hung tợn, từng dính líu đến án mạng. Muốn thoát thân? Còn khó hơn lên trời.
Tôi siết chặt nắm tay, cố hít sâu để giữ cho đầu óc tỉnh táo, bắt đầu nhớ lại bố cục của căn hộ. Giờ này bọn chúng chắc đang ở khu vực gần bàn ăn.
“Anh đại, cái thiết bị anh lấy về đúng là hàng xịn nha, không có tí tín hiệu nào luôn,” một giọng nói vang lên, mang theo chút khoái trá.
“Đó là bộ chặn sóng,” một kẻ khác đáp lại, giọng trầm hơn, có vẻ là thủ lĩnh. “Toàn bộ sóng điện thoại trong khu vực này đều bị triệt tiêu. Cho dù có ai báo cảnh sát cũng chẳng ai định vị được chúng ta ngay đâu.”
Tôi nín thở. Từng câu từng chữ bọn chúng nói như đẩy tôi sâu hơn vào vực thẳm.
“Xong rồi, lần này thì cô ấy thật sự không còn đường sống.”
“Cái âm mưu đê tiện kia sắp thành công rồi! Tức muốn điên!”
“Cầu trời đừng để ba mẹ nữ chính giao công ty cho cái tên đó!”
Cách để đọc full truyện ( Chắc chắn đọc được ạ )
Bước 1 : Lai bài viết
Bước 2 : Để lại một lời nhận xét góp ý , sau đó tìm tất cả các bình luận sẽ thấy linh đọc ạ
Trình An Nhã ôm chặt lấy ngực, cảm giác như có hàng ngàn mũi kim đâm vào da thịt. Những lời nói của bọn chúng, cùng với sự phản bội tàn nhẫn của Duy Thành và Dư Gia Huệ, đã xé toạc mọi hy vọng cuối cùng của Trình An Nhã. Nàng cảm thấy một nỗi sợ hãi tột cùng bủa vây, lạnh lẽo hơn cả cái chết. Trình An Nhã không còn đường thoát. Cửa khóa từ bên ngoài, điện thoại vô hiệu, tầng mười cao vút. Tất cả đều là bẫy chết chóc.
Một cảm giác nghẹt thở bao trùm lấy Trình An Nhã. Nàng hít thở hổn hển, cố gắng xua đi hình ảnh Dư Gia Huệ và Duy Thành đang cười cợt trên sự đau khổ của mình. Không! Không thể chết một cách vô ích như thế này! Sự tuyệt vọng đột ngột bốc cháy thành một ngọn lửa của quyết tâm. Trình An Nhã không muốn kết thúc cuộc đời mình dưới tay những kẻ độc ác này, càng không muốn trở thành con tốt trong trò chơi đê tiện của người yêu cũ và bạn thân phản bội.
Trình An Nhã lao mình đứng dậy, đôi mắt đỏ ngầu quét khắp căn phòng ngủ, điên cuồng tìm kiếm. Nàng cần một thứ gì đó, bất cứ thứ gì có thể trở thành vũ khí, hoặc ít nhất là một công cụ để phá cánh cửa chết tiệt này. Giường ngủ lớn, tủ quần áo âm tường, bàn trang điểm lấp lánh… tất cả đều trở nên vô nghĩa.
Ánh mắt Trình An Nhã dừng lại ở chiếc đèn ngủ bằng kim loại đặt trên đầu giường. Chiếc đèn có chân đế nặng, được làm từ hợp kim chắc chắn. Nàng vội vàng chộp lấy nó, nắm chặt phần thân. Chiếc đèn lạnh ngắt trong tay Trình An Nhã, nặng trịch. Không phải một vũ khí hoàn hảo, nhưng ít nhất, nó tốt hơn là không có gì.
Kế đến, Trình An Nhã nhìn về phía cửa phòng ngủ. Cánh cửa bằng gỗ sồi dày, có khóa chốt bên trong. Nàng ghì chặt chiếc đèn, áp tai vào cánh cửa, cố gắng lắng nghe động tĩnh bên ngoài. Tiếng cười nói của ba tên tội phạm vẫn vang vọng, nhưng đã nhỏ hơn, như thể chúng đang di chuyển sâu hơn vào các căn phòng khác, hoặc đã ngồi xuống đâu đó.
Trong đầu Trình An Nhã nhanh chóng tính toán. Nếu bây giờ lao ra ngoài, có lẽ Trình An Nhã sẽ đối mặt với chúng. Nhưng cửa chính đã khóa. Có lẽ, tốt hơn hết là giữ vững vị trí phòng thủ, chờ thời cơ hoặc tìm cách thoát hiểm qua cửa sổ. Trình An Nhã lại nhìn ra cửa sổ, tầng mười, cao hun hút. Tuyệt vọng lại len lỏi, nhưng quyết tâm không cho phép Trình An Nhã bỏ cuộc.
Trình An Nhã quay người lại, tiếp tục quan sát căn phòng. Có thể có một vật gì đó hữu ích khác. Nàng nhìn thấy chiếc bình hoa gốm sứ lớn đặt trên bàn trang điểm, rồi đến cây kéo nhỏ nằm trong hộp đồ dùng cá nhân. Bất cứ thứ gì có thể dùng được. Trình An Nhã siết chặt chiếc đèn ngủ, ánh mắt lướt qua từng góc phòng, sự tuyệt vọng và quyết tâm đan xen lẫn nhau, tạo nên một ý chí sống mãnh liệt. Trình An Nhã sẽ không bỏ cuộc. Trình An Nhã sẽ không chết ở đây.
Trình An Nhã siết chặt chiếc đèn ngủ, hơi thở vẫn còn gấp gáp. Nàng nhắm mắt lại, ép bản thân phải bình tĩnh. Tiếng cười nói của bọn chúng bên ngoài như những nhát dao đâm vào màng nhĩ, nhưng lần này, Trình An Nhã không cho phép nỗi sợ hãi chiếm lấy mình. Phải sống! Bằng mọi giá!
Trình An Nhã mở mắt, ánh nhìn sắc lạnh quét một vòng căn phòng ngủ quen thuộc. Không phải vô ích, Trình An Nhã thầm nhủ. Nàng phải dùng trí óc. Căn hộ này, Trình An Nhã đã từng gắn bó suốt ba năm yêu Duy Thành, từng cùng hắn ta tự tay chọn từng món đồ nội thất. Giờ đây, mỗi góc nhỏ đều trở thành một manh mối, một yếu tố sống còn.
Trình An Nhã bắt đầu hình dung lại toàn bộ bố cục căn hộ. Từ phòng ngủ đang đứng, nàng liên tưởng đến phòng khách rộng rãi với bộ sofa bọc da lớn, bàn trà bằng kính cường lực. Tiếp đến là khu bếp mở hiện đại, đầy đủ tiện nghi, nơi có những con dao sắc lẹm trong hộp gỗ. Một phòng làm việc nhỏ nằm khuất phía sau bếp, với giá sách cao và chiếc bàn gỗ nặng. Và cuối cùng là ban công nhỏ nối liền phòng khách và một phòng ngủ khác.
Lối thoát hiểm phụ? Trình An Nhã lắc đầu. Tầng mười cao hun hút khiến việc nhảy qua cửa sổ là điều không tưởng. Không có lối đi nào khác giữa các căn hộ, hay một cửa thoát hiểm riêng. Đây là căn hộ mới đặt cọc, không có gì đặc biệt ngoài hệ thống an ninh điện tử tối tân đã bị vô hiệu hóa bởi Duy Thành.
Vậy thì phải là ẩn nấp và chướng ngại vật. Trình An Nhã nghĩ đến tủ quần áo âm tường trong phòng ngủ này, đủ rộng để một người ẩn mình. Trong phòng làm việc, giá sách lớn có thể được kéo đổ để tạo ra một hàng rào tạm thời. Chiếc bàn làm việc nặng nề cũng có thể chặn lối đi.
Phòng khách, nơi bọn chúng có khả năng đang tụ tập, lại là nơi có nhiều vật dụng nhất. Bộ sofa có thể lật nghiêng để che chắn, bàn trà kính cường lực có thể trở thành vũ khí sắc bén. Chân đế của chiếc đèn sàn đứng cạnh sofa rất nặng, có thể di chuyển để tạo chướng ngại hoặc làm công cụ đánh lạc hướng.
Trong bếp, ngoài dao, còn có những chiếc nồi, chảo nặng nề, những chai gia vị bằng thủy tinh cứng cáp. Trình An Nhã hình dung từng bước di chuyển, từng vị trí có thể núp mình, từng vật dụng có thể biến thành vũ khí hoặc chướng ngại vật. Căn hộ của Trình An Nhã giờ đây không còn là tổ ấm, mà là một chiến trường, một mê cung mà nàng phải tìm cách sống sót.
Sự tập trung cao độ này như một tấm chắn, đẩy lùi nỗi sợ hãi đang bủa vây. Trình An Nhã cảm thấy adrenaline chạy khắp cơ thể, nhưng lần này, nó không phải là hoảng loạn, mà là một sự tỉnh táo lạnh lùng. Trình An Nhã đang lên kế hoạch. Trình An Nhã sẽ không chết ở đây.
Trình An Nhã còn đang chìm đắm trong từng tính toán, từng phương án sinh tồn, thì một âm thanh lạnh lẽo đột ngột xé toang sự tĩnh lặng của màn đêm, đánh thẳng vào thính giác nàng. Tiếng bước chân thình thịch, thô bạo, không còn ở hành lang hay phòng khách, mà đã rất gần, ngay bên ngoài cánh cửa phòng ngủ. Chúng đang tiến đến. Trình An Nhã giật mình, kế hoạch vừa nảy ra trong đầu nhanh chóng bị nỗi sợ hãi nguyên thủy chen lấn.
Tiếng bước chân nặng nề dừng lại ngay ngưỡng cửa, sau đó là một giọng nói khàn đặc, đầy sự đe dọa vang lên, xuyên qua lớp gỗ mỏng: “Con nhỏ đó chắc chắn vẫn ở đây, tìm kỹ vào! Đừng để nó chạy thoát!”
Trình An Nhã nuốt khan, nín thở. Mọi cơ bắp trong người nàng căng cứng như dây đàn. Nàng không có thời gian để suy nghĩ, bản năng sinh tồn trỗi dậy mạnh mẽ. Chỉ trong tích tắc, Trình An Nhã cúi gập người, nhanh chóng luồn mình vào khoảng trống chật hẹp dưới gầm giường. Bụi bặm và mạng nhện bám vào tóc, vào quần áo, nhưng nàng không còn để ý đến bất cứ thứ gì khác ngoài việc thu mình lại, cố gắng trở thành vô hình.
Trong bóng tối ẩm thấp và chật chội, Trình An Nhã áp chặt tai xuống sàn, lắng nghe từng tiếng động nhỏ nhất. Tim nàng đập thình thịch trong lồng ngực, như muốn vỡ tung ra ngoài. Mỗi nhịp đập đều là một tiếng trống báo hiệu sự nguy hiểm đang đến gần, một hồi chuông tử thần réo rắt bên tai. Trình An Nhã nhắm nghiền mắt, cầu nguyện, hy vọng sự tồn tại của mình sẽ không bị bất cứ kẻ nào phát hiện. Ngoài cửa phòng ngủ, một bóng đen cao lớn đổ dài lên sàn nhà.
“Tìm kỹ vào! Con nhỏ này không thể bay hơi được!” Giọng Anh đại khàn đặc, vang lên ngay sát bên ngoài cánh cửa phòng ngủ, khiến từng thớ thịt của Trình An Nhã dưới gầm giường như đông cứng lại. “Quang Đầu, Ma Cán, tìm kỹ tầng trên đi. Tôi xuống dưới xem xét.”
Tiếng bước chân nặng nề của Anh đại lùi dần, xa hẳn khỏi căn phòng ngủ. Trình An Nhã nín thở lắng nghe, cố gắng phân biệt từng tiếng động. Một tiếng cọt kẹt của ván sàn, rồi một âm thanh nặng nề hơn, giống như tiếng bước chân đang xuống cầu thang hoặc rời khỏi hành lang. Anh đại đã đi. Một tia hy vọng mong manh, như ngọn nến le lói trong đêm, chợt bùng lên trong lòng Trình An Nhã.
Nhưng ngay lập tức, nỗi sợ hãi lại siết chặt lấy nàng. Quang Đầu và Ma Cán vẫn ở đó. Tiếng chúng lục lọi đồ đạc, tiếng lật tung mọi thứ trong phòng khách gần đó vọng vào, càng lúc càng rõ. Chúng chưa đi xa. Trình An Nhã nhắm nghiền mắt, siết chặt tay. Nàng biết, sự thoát thân vẫn còn xa vời vợi, và mỗi giây phút trôi qua đều là một cuộc chiến sinh tồn khắc nghiệt.
Trình An Nhã siết chặt tay, lắng nghe tiếng lục lọi đồ đạc từ phòng khách vọng vào. Tim nàng đập như trống bỏi, từng tiếng động của Quang Đầu và Ma Cán cứa vào dây thần kinh. Đột nhiên, một tia sáng vụt qua trong đầu Trình An Nhã. Cửa sổ! Cửa sổ nhỏ trong phòng ngủ, nơi nàng ít khi chú ý đến, nối ra một ban công hẹp. Và ban công đó, nàng nhớ, tiếp giáp với ban công của căn hộ bên cạnh. Một ý nghĩ táo bạo lóe lên, như một sợi dây cứu sinh trong biển cả tuyệt vọng.
Nàng hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại nhịp thở dồn dập. Tiếng chân của Ma Cán di chuyển về phía cửa phòng ngủ. “Không thể chờ thêm nữa,” Trình An Nhã tự nhủ, nỗi sợ hãi bị bắt quả tang bỗng chốc bị thay thế bằng một ý chí sinh tồn mạnh mẽ. Nàng nhẹ nhàng, từng chút một, bò lùi ra khỏi gầm giường. Mỗi cử động đều được thực hiện chậm rãi, cẩn trọng đến mức cực đoan, như sợ chỉ một tiếng cọt kẹt nhỏ cũng đủ đánh động kẻ địch. Cả người nàng căng cứng, đôi mắt không ngừng đảo quanh, cảnh giác với mọi góc khuất trong căn phòng.
Khi đã hoàn toàn ra khỏi gầm giường, Trình An Nhã rạp người xuống sàn, di chuyển về phía cửa sổ như một bóng ma. Cửa sổ nằm khuất sau tấm rèm dày, gần như vô hình. Nàng vươn tay, chạm vào chốt khóa kim loại lạnh buốt. Tiếng lục lọi bên ngoài đã gần hơn, như thể Quang Đầu và Ma Cán đang tiến dần về phía phòng ngủ. Trình An Nhã không còn thời gian để lưỡng lự. Nàng dùng hết sức bình sinh, nhẹ nhàng, từng ly từng tý, xoay chốt khóa. Một tiếng “cạch” rất nhỏ vang lên, gần như không thể nghe thấy trong không khí căng thẳng, nhưng đối với Trình An Nhã, nó như tiếng sấm rền. Nàng nín thở, lắng tai dò xét. Bên ngoài, tiếng động vẫn tiếp diễn, có vẻ chúng chưa nghe thấy gì. Nàng bắt đầu đẩy nhẹ cánh cửa sổ, cố gắng mở nó ra mà không tạo thêm bất kỳ tiếng động nào. Cảm giác thôi thúc phải hành động ngay lập tức, phải thoát khỏi đây, thiêu đốt nàng.
Trình An Nhã đẩy nhẹ cánh cửa sổ, nhưng nó kẹt cứng. Nàng nhíu mày, nhận ra lớp bụi bẩn và rỉ sét đã bám chặt các rãnh trượt do lâu ngày không được sử dụng. Tiếng động từ bên ngoài phòng ngủ càng lúc càng rõ, như thể Quang Đầu và Ma Cán đã đi sát đến cửa. “Đừng hòng chạy thoát!” một giọng nói thô bạo gầm lên, khiến Trình An Nhã giật mình. Nàng không còn lựa chọn nào khác ngoài việc hành động nhanh hơn.
Với toàn bộ sức lực, Trình An Nhã dồn ép hai tay vào khung cửa sổ, đẩy mạnh. Từng thớ cơ trên cánh tay nàng căng cứng. Một tiếng “kẽo kẹt” nhỏ vang lên, hòa lẫn vào tiếng động lớn hơn từ phía cửa phòng. Nàng nín thở, lắng nghe. May mắn thay, tiếng động bên ngoài có vẻ như vẫn đang ở phòng khách hoặc hành lang.
Trình An Nhã cẩn thận lắc mạnh cánh cửa sổ, vừa đẩy vừa lay. Lớp bụi và rỉ sét bung ra từng mảng nhỏ, rơi lả tả. “Két… kẹtttt…” Cánh cửa sổ rung lên bần bật, rồi cuối cùng cũng nhích ra được một khe hẹp, vừa đủ cho nàng nhìn lướt qua bên ngoài. Một luồng khí lạnh lùa vào, mang theo mùi ẩm mốc của đêm.
Nàng ghé mắt qua khe hở, tim đập thình thịch. Ban công nhà bên cạnh hiện ra, trống rỗng. Khoảng cách giữa hai ban công khá xa, hơn một mét, và độ cao tầng mười khiến nó càng trở nên nguy hiểm. Chỉ cần một bước sẩy chân, mọi thứ sẽ kết thúc. Trình An Nhã cảm thấy một làn sóng thất vọng dâng lên, nhưng ánh mắt nàng vẫn kiên định. Không, nàng sẽ không bỏ cuộc. Chắc chắn phải có cách khác. Nàng vẫn còn hy vọng. Tiếng bước chân thình thịch lại gần hơn. “Chết tiệt, nó đâu rồi?” Quang Đầu gầm gừ, giọng hắn đã ở ngay sát vách phòng ngủ.
Tiếng “rầm” lớn đột ngột vang lên, chấn động cả cánh cửa phòng ngủ. Như thể có ai đó đang dùng toàn bộ sức lực, cố gắng phá tan nó. Trình An Nhã giật bắn người, quay phắt lại nhìn chằm chằm vào cánh cửa gỗ đang rung bần bật. Tiếng Quang Đầu gằn giọng, chứa đầy sự đắc ý và hung hãn: “Cửa khóa! Chắc chắn nó ở bên trong rồi!”. Trình An Nhã kinh hoàng đến tột độ, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm lưng áo. Nàng biết, mình đã bị phát hiện. Hy vọng cuối cùng vừa lóe lên đã vụt tắt.
Trình An Nhã cảm thấy từng thớ thịt trong người như đông cứng lại. Tiếng gằn của Quang Đầu vẫn còn văng vẳng bên tai, như một lời tuyên án tử. Cánh cửa gỗ tiếp tục rung lên bần bật, những tiếng động vang dội cho thấy bọn chúng đang ra sức phá hủy nó. Nàng biết, cánh cửa sẽ không trụ được bao lâu. Mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng áo, sự tuyệt vọng bao trùm lấy Trình An Nhã.
Nhưng rồi, một tia sáng yếu ớt của bản năng sinh tồn chợt lóe lên trong đầu nàng. Trình An Nhã không còn thời gian để sợ hãi hay suy nghĩ viển vông. Nàng quay phắt người, ánh mắt cấp tốc quét qua căn phòng ngủ bừa bộn. Không, không còn lựa chọn nào khác. Trình An Nhã lao đến ban công, nhìn chằm chằm vào khoảng cách nguy hiểm giữa hai ban công, nơi một khoảng không thăm thẳm đang chờ đợi. Đó là một khoảng cách đáng sợ, nhưng nó là lối thoát duy nhất.
Trình An Nhã hít một hơi thật sâu, nuốt khan sự sợ hãi. Nàng đảo mắt nhanh chóng, tìm kiếm một vật dụng nào đó đủ chắc chắn để có thể ném qua ban công bên kia, tạo ra âm thanh thu hút sự chú ý hoặc thậm chí là một điểm bám víu tạm thời. Ánh mắt nàng dừng lại trên một chiếc ghế gỗ bành vững chãi, được chạm khắc tinh xảo đặt cạnh bàn trang điểm. Nó khá nặng, nhưng sẽ không quá sức.
Một cảm giác tuyệt vọng dâng lên trong lòng, hòa lẫn với ngọn lửa sinh tồn mãnh liệt. Trình An Nhã đã bị dồn vào đường cùng, không còn bất kỳ hy vọng nào khác ngoài việc liều mạng. Nàng siết chặt nắm tay, quyết định đã được đưa ra.
Trình An Nhã nắm chặt tay, quyết định đã được đưa ra, nhưng bản năng sinh tồn vẫn thôi thúc Trình An Nhã tìm kiếm một giải pháp khác, một điều gì đó tức thời hơn. Ánh mắt tuyệt vọng của Trình An Nhã vội vã lướt qua căn phòng một lần nữa. Và rồi, tầm nhìn của Trình An Nhã dừng lại tại thanh kim loại dùng để treo rèm cửa sổ, nhỏ gọn nhưng trông có vẻ khá chắc chắn. Một tia hy vọng le lói bùng lên trong lòng Trình An Nhã. Không chần chừ một giây, Trình An Nhã vươn tay, nhanh chóng giật mạnh thanh rèm xuống, nghe tiếng kim loại cọ xát ken két. Thanh sắt dài, lạnh lẽo, nằm gọn trong tay Trình An Nhã, mang theo một trọng lượng trấn an lạ thường.
Đúng lúc đó, một tiếng “RẦM” long trời lở đất vang lên. Cánh cửa phòng ngủ, vốn đã xiêu vẹo, giờ đây bật ra một mảng gỗ lớn, lủng lẳng trên bản lề. Những sợi gỗ tưa ra, lộ rõ bên trong. Tiếng chân rầm rập của bọn người kia càng lúc càng gần, xen lẫn tiếng quát tháo dữ tợn.
“Mày trốn đâu rồi hả con ranh!”
Tiếng Quang Đầu gằn lên, đầy vẻ khát máu và phẫn nộ, lọt qua khe cửa đang dần rộng ra, xuyên thẳng vào màng nhĩ Trình An Nhã. Trình An Nhã cảm thấy tim mình như ngừng đập. Toàn thân Trình An Nhã run rẩy dữ dội, một cơn hoảng loạn tột độ bao trùm lấy tâm trí Trình An Nhã khi nàng nhìn thấy cánh cửa gỗ sắp bung ra hoàn toàn. Cái chết đã ở ngay ngưỡng cửa.
Trình An Nhã cảm thấy tim mình như ngừng đập. Toàn thân Trình An Nhã run rẩy dữ dội, một cơn hoảng loạn tột độ bao trùm lấy tâm trí Trình An Nhã khi nàng nhìn thấy cánh cửa gỗ sắp bung ra hoàn toàn. Cái chết đã ở ngay ngưỡng cửa. Không còn một giây để suy nghĩ, Trình An Nhã dồn hết sức lực cuối cùng, lao thẳng ra phía ban công.
Đúng lúc đó, một tiếng “RẦM!” cuối cùng vang lên. Cánh cửa phòng ngủ bật tung hoàn toàn, đổ sập xuống sàn nhà với tiếng gỗ vỡ vụn. Ba cái bóng đen kịt, hung tợn, chính là Anh Đại, Quang Đầu và Ma Cán, gầm gừ xông vào, ánh mắt quét khắp căn phòng, tìm kiếm con mồi.
“Con ranh chết tiệt, mày đâu rồi!” Quang Đầu gằn giọng, tiếng bước chân thô bạo dẫm nát sàn gỗ.
Nhưng Trình An Nhã đã ở ban công. Nàng không ngoảnh lại. Với một tiếng nghiến răng dứt khoát, nàng vung tay, ném mạnh thanh kim loại dùng để treo rèm qua khoảng không giữa hai căn hộ. Thanh sắt bay vút trong gió, tạo ra tiếng “leng keng” lớn khi nó va mạnh vào khung cửa sổ của căn hộ bên cạnh. Âm thanh chói tai vang vọng trong đêm tối, xuyên thẳng vào tai bọn người đang sục sạo trong phòng.
Cả ba tên khựng lại. Ánh mắt chúng lập tức đổ dồn ra phía ban công, nơi Trình An Nhã đang đứng. Nhưng đã quá muộn. Ngay khi tiếng động vừa dứt, Trình An Nhã đã bám chặt hai bàn tay vào mép ban công căn hộ của mình. Đôi chân nàng lơ lửng giữa không trung, cơn gió lạnh buốt từ độ cao mười tầng lùa qua kẽ tóc. Một thoáng sợ hãi chợt lóe lên, nhưng rồi bị sự thôi thúc sinh tồn dập tắt ngay lập tức. Cảm giác adrenaline dâng trào mãnh liệt, xóa nhòa mọi nỗi sợ hãi tột cùng. Trình An Nhã nghiến chặt răng, dùng hết sức lực cuối cùng, đu người thật mạnh, phóng mình qua khoảng không tử thần, hướng về phía ban công căn hộ bên cạnh.
Trình An Nhã bám chặt vào ban công căn hộ kế bên, hai chân vội vàng tìm điểm tựa khi nàng đáp xuống sàn xi măng lạnh buốt. Hơi thở nàng dồn dập, lồng ngực phập phồng như muốn nổ tung. Nàng vừa kịp ổn định thì một tiếng gầm vang lên từ căn phòng ngủ phía sau:
“Con ranh chết tiệt, mày đâu rồi!” Quang Đầu gằn giọng, tiếng bước chân thô bạo dẫm nát sàn gỗ.
Quang Đầu và Ma Cán xông vào phòng ngủ, ánh mắt lướt qua từng ngóc ngách, từng cái bóng, nhưng tuyệt nhiên không thấy Trình An Nhã đâu. Anh Đại, với khuôn mặt vặn vẹo vì giận dữ, cũng bước vào theo sau, ánh mắt sắc như dao quét qua.
“Đâu rồi? Nó biến đi đâu?” Ma Cán lẩm bẩm, hoang mang nhìn quanh.
Ánh mắt Quang Đầu chợt đổ dồn về phía cửa sổ mở toang, gió đêm lùa vào thổi tung tấm rèm. Hắn lao ra phía ban công, nhìn xuống khoảng không hun hút, rồi ngước lên, không thấy bóng dáng nào. Ban công trống rỗng, chỉ còn lại sự im lặng đáng sợ.
“Mẹ kiếp!” Quang Đầu hét lớn, tiếng hắn vang vọng khắp căn hộ, “Con nhỏ đó trốn rồi! Đuổi theo!”
Tiếng la hét hung tợn của Quang Đầu xuyên qua bức tường, vọng thẳng vào tai Trình An Nhã đang ẩn mình bên ban công căn hộ bên cạnh. Nàng nghe rõ tiếng bước chân dồn dập của chúng, tiếng va chạm đồ đạc khi chúng điên cuồng chạy ra phía ban công căn hộ của nàng. Chúng đã đuổi sát phía sau. Trình An Nhã siết chặt tay, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Nàng biết mình không còn nhiều thời gian.
Trình An Nhã, với những ngón tay tê dại bám víu lấy mép ban công căn hộ kế bên, dốc toàn bộ sức lực còn lại để kéo cơ thể lên. Mỗi thớ cơ như muốn xé toạc, phổi nàng bỏng rát vì gắng sức. Nàng biết, chỉ một chút nữa thôi, một chút nữa là nàng có thể đặt chân lên sàn ban công an toàn. Hy vọng vừa nhen nhóm trong tim Trình An Nhã, thì một bóng đen đổ ập xuống từ ban công phía trên. Một bàn tay thô bạo, chai sạn bất ngờ vươn tới, túm chặt lấy cổ chân Trình An Nhã.
Nàng giật mình thon thót, cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Đó là Quang Đầu. Hắn ta đã nhìn thấy nàng.
“Mày nghĩ mày trốn thoát được à, con ranh!” Quang Đầu gầm lên, giọng hắn tràn đầy sự giận dữ pha lẫn thích thú khi tóm được con mồi. Hắn kéo mạnh.
Một cơn đau xé buốt chạy thẳng từ cổ chân lên tới hông Trình An Nhã. Nàng cảm thấy các ngón tay đang bám víu vào mép ban công như muốn rời ra, cơ thể nàng bị kéo giật xuống. Nàng tuyệt vọng vùng vẫy, cố gắng đá lại vào cánh tay đang siết chặt chân mình, nhưng vô ích. Sức lực của Quang Đầu quá lớn, và Trình An Nhã đang ở trong tư thế cực kỳ bất lợi. Cảm giác đau đớn tột cùng và sự tuyệt vọng nhấn chìm Trình An Nhã khi nàng bị kéo dần trở lại khoảng không rợn người giữa hai ban công, thẳng về phía căn hộ của mình – nơi tử thần đang chờ đợi. Quang Đầu tiếp tục kéo, khuôn mặt hắn hiện lên vẻ tàn bạo, đôi mắt đầy vẻ đắc thắng. Trình An Nhã cắn chặt môi, vị máu mằn mặn tràn ra, nhưng nàng không thể cất thành tiếng. Nàng chỉ có thể bám chặt lấy mép ban công, cảm nhận từng ngón tay đang trượt đi.
Trình An Nhã cảm thấy từng ngón tay như muốn rời ra khỏi mép ban công, cơn đau buốt ở cổ chân do Quang Đầu siết chặt như muốn xé toạc da thịt. Tuyệt vọng và bản năng sinh tồn trỗi dậy mạnh mẽ. Nàng cắn chặt môi, dồn hết sức lực cuối cùng, cong đầu gối rồi tung một cú đá cực mạnh vào thẳng mặt Quang Đầu. Cú đá bất ngờ, hiểm hóc, khiến Quang Đầu không kịp phản ứng. Hắn ta hét lên một tiếng đau đớn, đôi mắt trợn ngược, bàn tay đang nắm chặt cổ chân Trình An Nhã theo bản năng nới lỏng rồi buông thõng.
Cơ thể Trình An Nhã khựng lại một nhịp, rồi nàng lập tức nắm lấy cơ hội vàng ngọc đó. Với toàn bộ ý chí sinh tồn, nàng rướn người, dùng những ngón tay tê dại bám chặt lấy mép ban công, kéo lê cơ thể lên cao. Từng thớ cơ như muốn vỡ ra, phổi nàng bỏng rát, nhưng nàng không ngừng lại. Một tay, rồi hai tay, nàng rướn người qua mép ban công, cuối cùng, cả thân người Trình An Nhã đổ sập xuống sàn ban công căn hộ bên cạnh. Nàng nằm dài ra đó, thở dốc, từng hơi thở như muốn xé toạc lồng ngực. Mái tóc bết bát, khuôn mặt trắng bệch, cả người nàng run rẩy.
Quang Đầu ôm mặt, hắn ta rên rỉ đau đớn, ngã vật xuống sàn ban công của Trình An Nhã. Hắn ta loạng choạng đứng dậy, những ngón tay ướt đẫm máu mũi. Tiếng rên của hắn thu hút sự chú ý của Ma Cán. Ma Cán lập tức phóng nhanh ra ban công, kinh ngạc nhìn Trình An Nhã đang nằm bất động ở ban công bên cạnh, rồi quay sang đỡ lấy Quang Đầu. Trình An Nhã nhắm nghiền mắt, cảm nhận sự kiệt sức đến tận cùng, nhưng sâu thẳm trong lòng, một làn sóng nhẹ nhõm lan tỏa. Nàng đã thoát chết trong gang tấc.
Trình An Nhã nằm thở dốc một lúc, nhưng tiếng rên rỉ của Quang Đầu và tiếng bước chân dồn dập của Ma Cán phía sau ban công cũ nhanh chóng kéo nàng trở lại thực tại tàn khốc. Nàng không thể ở yên đây. Với một ý chí kiên cường đến khó tin, Trình An Nhã chống tay gượng dậy, từng thớ cơ trên người đau nhức nhối, nhưng nàng mặc kệ. Nàng lao nhanh vào bên trong căn hộ trống rỗng.
Căn hộ rộng rãi nhưng lạnh lẽo, không một bóng đồ đạc, chỉ có những bức tường trần trụi và sàn nhà lát gạch men xám xịt. Ánh nắng chiều nhạt nhòa lọt qua khung cửa sổ lớn, hắt lên vẻ hoang tàn, trống trải. Mùi sơn mới và bụi bặm xộc vào mũi nàng. Trình An Nhã lập tức chạy đến cánh cửa ra vào chính, hy vọng tìm thấy một lối thoát. Nàng vặn nắm đấm, đẩy mạnh, rồi kéo. Cánh cửa gỗ nặng nề vẫn đóng chặt, không hề nhúc nhích.
“Không thể nào!” Trình An Nhã thì thầm, giọng nàng lạc đi vì sợ hãi và kiệt sức. Nàng điên cuồng đập tay vào cửa, rồi lại vặn mạnh nắm đấm. Nó vẫn trơ lì, vô vọng.
Đúng lúc đó, một bóng đen cao lớn vọt qua mép ban công, theo sau là một bóng người khác. Trình An Nhã quay phắt đầu lại, trái tim nàng như ngừng đập khi nhìn thấy Quang Đầu, với vết máu khô trên mặt, đang tức tưởi trèo qua ban công. Ma Cán cũng nhanh chóng theo sát phía sau hắn, ánh mắt lạnh lùng, đầy sát khí. Hai tên sát nhân đã ở ngay đây!
Căn phòng trống rỗng như một cái bẫy chết người. Cánh cửa chính đóng chặt, không thể mở được. Cửa sổ thì cao chót vót ở tầng mười. Nàng đã bị dồn vào đường cùng. Một làn sóng sợ hãi lạnh buốt dâng trào, bao trùm lấy toàn bộ cơ thể Trình An Nhã. Đầu óc nàng trống rỗng, chỉ còn lại sự tuyệt vọng tột cùng.
Một làn sóng sợ hãi lạnh buốt dâng trào, bao trùm lấy toàn bộ cơ thể Trình An Nhã. Đầu óc nàng trống rỗng, chỉ còn lại sự tuyệt vọng tột cùng khi Quang Đầu và Ma Cán từng bước tiến vào, ánh mắt chúng như dán chặt vào con mồi. Đúng lúc đó, một âm thanh chói tai bất ngờ vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng chết chóc trong căn phòng. Là tiếng chuông điện thoại.
Trình An Nhã chết sững, nhận ra tiếng chuông phát ra từ trong túi quần của mình. Quang Đầu và Ma Cán cũng khựng lại, đôi mắt hung tợn quét một lượt khắp căn phòng rồi dừng lại trên người nàng. Trái tim Trình An Nhã đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Nàng run rẩy đưa tay vào túi, móc ra chiếc điện thoại. Màn hình hiện lên dòng chữ “Mẹ yêu”. Là mẹ nàng gọi!
Một sự kinh ngạc khác ập đến. Điện thoại lại có sóng? Làm sao có thể? Bộ chặn sóng điện thoại Duy Thành đã lắp đặt chỉ có tác dụng trong căn hộ của Trình An Nhã, không phải căn hộ trống bên cạnh này. Tia hy vọng mong manh, nhỏ bé bỗng lóe lên trong đáy mắt Trình An Nhã. Nàng cảm thấy một sức mạnh vô hình nào đó đang truyền vào cơ thể.
Quang Đầu gằn giọng, bước thêm một bước. “Mày định làm gì đó?”
Trình An Nhã run rẩy, ngón tay lướt nhẹ trên màn hình, vội vàng bắt máy. Nàng không dám lên tiếng, sợ hãi rằng một âm thanh nhỏ cũng sẽ khiến bọn chúng phát hiện. Nàng chỉ áp điện thoại vào tai, cố gắng giữ hơi thở thật nhẹ.
Từ đầu dây bên kia, giọng nói lo lắng của mẹ nàng vội vã vang lên: “An Nhã! Con ở đâu? Sao có tiếng động lạ vậy? Mẹ nghe thấy tiếng ồn ào gì đó bên con…”
“Mẹ ơi, con đang ở căn hộ 1002, số nhà… tầng mười! Căn hộ kế bên! Có bọn chúng! Mẹ ơi cứu con!” Trình An Nhã hét lên, giọng nàng lạc đi vì hoảng sợ nhưng cũng đầy dứt khoát. Nàng cố gắng nói thật nhanh, từng câu từng chữ như muốn xé toang không khí đặc quánh sự nguy hiểm. “Chúng là người của Duy Thành! Chúng muốn giết con! Mẹ ơi… con sợ!”
Quang Đầu và Ma Cán lập tức giật mình, mắt chúng trợn ngược. Chúng không ngờ Trình An Nhã lại dám cả gan la hét như vậy. Quang Đầu điên tiết lao đến, bàn tay thô bạo vồ lấy chiếc điện thoại trên tai Trình An Nhã. Nàng giằng co, tay ôm chặt lấy điện thoại, không ngừng gào lên địa chỉ và tình hình cho đến khi hơi thở đứt quãng. “Cảnh sát! Cứu con!”
Đầu dây bên kia, giọng mẹ Trình An Nhã vang lên khẩn trương, rõ mồn một qua tiếng giằng co và tiếng la hét của nàng. Bà nghe thấy tiếng ồn ào hỗn loạn, tiếng vật lộn và cả tiếng con gái mình khóc nấc. Trái tim người mẹ đau như cắt. Bà lập tức hiểu chuyện, không cần Trình An Nhã phải nói thêm điều gì.
“Mẹ gọi cảnh sát rồi! An Nhã, con cố gắng cầm cự! Cố gắng lên con! Mẹ sẽ đến ngay!” Giọng mẹ nàng run rẩy nhưng đầy kiên quyết, như một mệnh lệnh thiêng liêng từ tận sâu thẳm tâm can.
Tia hy vọng nhỏ bé trong Trình An Nhã bỗng bùng lên thành ngọn lửa rực cháy. “Cảnh sát! Mẹ đã gọi cảnh sát!” Nàng tự nhủ trong đầu. Một luồng sức mạnh mới lạ dâng trào khắp cơ thể. Từ nỗi tuyệt vọng tột cùng, nàng như được tiếp thêm sinh lực. Quyết tâm sống sót, để trừng phạt những kẻ đã hãm hại mình, để đứng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết, bỗng trở thành lẽ sống duy nhất của nàng ngay lúc này. Nàng không thể gục ngã, không thể chết. Nàng phải sống!
Trải qua những khoảnh khắc tưởng chừng như tận cùng của địa ngục, Trình An Nhã đã sống sót. Khi tiếng còi xe cảnh sát vang vọng từ xa, xuyên qua màn đêm tĩnh mịch, đó không chỉ là âm thanh của sự cứu rỗi, mà còn là lời nhắc nhở về một khởi đầu mới. Vụ án được giải quyết, những kẻ thủ ác phải trả giá. Duy Thành và Dư Gia Huệ, cùng băng nhóm tội phạm, đều không thể thoát khỏi lưới pháp luật.
Thời gian trôi qua, những vết sẹo thể chất dần lành, nhưng vết thương lòng lại cần nhiều hơn thế. Trình An Nhã không còn là cô gái ngây thơ, tin người như trước. Nàng học cách đối mặt với nỗi đau, không phải bằng cách quên đi, mà bằng cách chấp nhận và rút ra bài học. Nàng hiểu rằng lòng tin không phải thứ có thể trao đi mù quáng, và tình yêu cũng có thể trở thành lưỡi dao đâm sau lưng. Sự phản bội cay đắng đã dạy nàng về giá trị đích thực của bản thân, về sức mạnh tiềm ẩn mà nàng chưa từng biết mình sở hữu.
Trình An Nhã không chọn tha thứ một cách dễ dàng, bởi tha thứ đôi khi đồng nghĩa với việc chấp nhận sự tổn thương. Thay vào đó, nàng chọn bình yên. Bình yên đến từ việc cắt đứt mọi mối liên hệ độc hại, từ việc xây dựng lại cuộc sống theo cách riêng của mình, không còn bị ám ảnh bởi quá khứ. Nàng dành thời gian cho gia đình, cho những người thực sự yêu thương và quan tâm nàng. Nàng tìm thấy niềm vui trong công việc, trong những chuyến đi, trong từng khoảnh khắc nhỏ bé của cuộc sống.
Bài học lớn nhất mà Trình An Nhã nhận ra là giá trị của sự độc lập và tự cường. Cô gái từng chỉ biết dựa dẫm vào tình yêu và tình bạn nay đã đứng vững trên đôi chân mình. Ánh mắt nàng vẫn còn đôi chút trầm tư, nhưng đã ánh lên vẻ kiên cường và tự tin. Trình An Nhã không còn sợ hãi bóng tối, bởi nàng đã tự mình bước qua nó, để rồi tìm thấy ánh sáng của riêng mình, bình yên và mạnh mẽ hơn bao giờ hết.