Nhốt vợ bầu 9 tháng vào kho đông lạnh -20 độ để bảo vệ tiểu tam, chồng không ngờ…

Nh/ốt vợ sắp sinh vào kho đông lạnh -20 độ để bảo vệ ti//ểu ta///m, chồng không ngờ lại tự đ/ào hu/yệt ch//ôn mình…
Ngày cưới của tôi và Hoàng từng là niềm mơ ước của nhiều người. Anh ta bảnh bao, thành đạt, biết nói những lời mật ngọt khiến bất cứ người phụ nữ nào cũng xiêu lòng. Tôi từng nghĩ đời mình đã may mắn khi được anh lựa chọn. Nhưng có lẽ, đôi khi hạnh phúc quá trọn vẹn lại chính là khởi đầu của b//i kị//ch.
Ma/ng th/ai đứa con đầu lòng, tôi chỉ mong Hoàng quan tâm hơn. Thế nhưng càng về cuối th/ai k/ỳ, anh càng lạnh nhạt. Đi sớm về khuya, điện thoại luôn úp màn hình, những tin nhắn tôi vô tình thấy đều đầy những lời yêu thương… nhưng không phải dành cho tôi. Tôi đã n/ghi n/gờ, nhưng vẫn chọn im lặng. Tôi tin, rồi con cái ra đời sẽ kéo anh về bên gia đình.
Đêm đị/nh m/ệnh ấy, tôi bụng bầu chín tháng, bước xuống nhà bếp để uống nước. Bất ngờ nghe tiếng cã/i v/ã nhỏ to từ phòng khách. Hoàng và một người ph/ụ n/ữ l/ạ mặt. Cô ta kh/óc l/óc, s/ợ h/ãi nói:
– “Anh ơi, nếu chị ấy biết thì em ch///ết mất. Cái t/hai này… nếu l//ộ ra thì tất cả ta/n ná/t.”
Tim tôi thắt lại. Hóa ra, không chỉ phả///n b///ội, Hoàng còn để người khác m/ang th/ai. Tôi lặng người đứng sau cánh cửa, không đủ can đảm bước vào. Nhưng khi tôi định quay đi, một ý nghĩ lạ/nh lù/ng từ miệng anh ta vang lên:
– “Em yên tâm. Chỉ cần chị ta biến mất, mọi chuyện sẽ ổn.”
Lời nói ấy khiến tôi như rơi xuống vực thẳm. Tôi đâu ngờ, người chồng đầu gối tay ấp lại có thể nghĩ ra điều độ/c á/c đến vậy.
Sáng hôm sau, Hoàng dịu dàng hiếm thấy, bảo đưa tôi đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe. Tôi m/ệt m/ỏi gật đầu. Nhưng thay vì rẽ vào bệnh viện, xe chạy thẳng về phía khu công ty đông lạnh do anh quản lý. Tôi ngờ ngợ hỏi, Hoàng chỉ cười gượng:
– “Anh để đồ ở kho, tiện ghé lấy chút rồi đưa em đi.”
Đến nơi, anh dìu tôi bước vào kho lạnh với lý do cần giúp anh kiểm tra hàng hóa. Nhiệt độ -20 độ ập vào khiến tôi r/un lẩ/y bẩ/y. Chưa kịp phản ứng, Hoàng bất ngờ đẩy tôi vào trong, cửa sập lại cùng tiếng khóa “cạch” lạnh lùng.
Tôi g/ào khó/c, đậ/p c/ửa cầ/u x/in. Bụng q/uặn thắ/t, đứa con trong tôi cũng đạp d/ữ d/ội như cảm nhận được hiể//m ngu//y. Lạnh buốt như cắ//t d/a t/hịt, hơi thở biến thành khói trắng mờ mịt. Tôi ru/n rẩ/y, ng/ã qu/ỵ, từng ngón tay tê cứng.
Trong bóng tối l/ạnh lẽ/o, tôi chợt hiểu: anh ta thật sự muốn tôi ch//ết để b/ảo v/ệ người đ//àn b//à kia.
Nhưng ông trời có mắt. Trong lúc tu/yệt v/ọng, tôi chợt nhớ trong túi áo khoác còn chiếc điện thoại dự phòng. Tay r/un rẩ/y, tôi gọi cho một người đàn ông, đó chính là…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Nhốt vợ bầu 9 tháng vào kho đông lạnh -20 độ để bảo vệ tiểu tam, chồng không ngờ…

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt