Tôi cùng bạn học đi chơi thuyền, kết quả rơi xuống nước suýt chết.
Sau khi tỉnh lại, tôi đã giác ngộ.
Tôi là nữ chính giả trong câu chuyện nữ chính thật.
Nữ chính thật sự là một người được mọi người yêu thích.
Chúng tôi sẽ gặp nhau ở đại học.
Sau khi gặp, cô ấy sẽ cướp đi hai người thanh mai trúc mã của tôi.
Hai người thanh mai trúc mã của tôi đều rất lợi hại.
Một người được gọi là Thái tử Kinh Quyển, thiên tài toàn diện, tương lai sẽ nắm giữ đế chế thương mại.
Một người được gọi là Phật tử Kinh Quyển, cũng không khác gì Thái tử kia.
Nhưng hai người họ không ưa nhau.
Nhưng trước khi nữ chính thật sviự xuất hiện, đều rất tốt với tôi.
Sau khi nữ chính thật sự xuất hiện, hai người bọn họ liền yêu cô ấy, nhìn tôi với ánh mắt khó chịu.
Sau đó, để làm nhục nữ chính, tôi đã mời cô ấy đến nhà. Kết quả là ba mẹ và ba người anh trai của tôi đều rất thích cô ấy.
Sau một loạt lần tôi bày mưu hãm hại nhưng bị nữ chính phản đòn, tôi phát hiện ra mình thực chất là nữ chính giả, còn cô ấy mới là nữ chính thật.
Sau đó, vì tôi gian lận thi đại học, chiếm điểm của người khác, nên tôi bị đuổi khỏi trường.
Do làm nhiều việc xấu, tôi bị ba mẹ nuôi đuổi ra khỏi nhà, chẳng còn gì cả.
Tôi muốn giết nữ chính, nhưng lại bị hai người thanh mai trúc mã nhốt vào bệnh viện tâm thần.
Đến đây, tôi rơi nước mắt sau song sắt.
Sau khi tỉnh ngộ, tôi nhìn đám người xung quanh quan tâm mình, tôi khóc to.
Họ đều quan tâm đến tôi, nhưng tất cả đều không thật sự thuộc về tôi.
Phật tử Kinh Quyển Tạ Vô Vọng nói: “Tiểu Tâm Can, đều tại tôi, tôi đáng lẽ nên kiên quyết giữ cậu cùng tôi trên một chiếc thuyền, tôi chắc chắn sẽ không sơ suất như Vinh Gia Ngôn, không bảo vệ được cậu.”
Thái tử Kinh Quyển Vinh Gia Ngôn nắm lấy tay tôi, đầy tình cảm nói: “Tiểu Tâm Can, đều là lỗi của tôi. Để sau này cậu không bị đuối nước nữa, tôi sẽ dạy cậu bơi.”
Sau đó, Tạ Vô Vọng và Vinh Gia Ngôn bắt đầu nhìn nhau với ánh mắt lạnh lùng.
Ban đầu tôi còn thấy kỳ lạ, bọn họ đều là thiên chi kiêu tử, thích tôi vì cái gì.
Giờ tôi đã hiểu, đó là để khi nữ chính thật sự xuất hiện, tôi sẽ cảm thấy hụt hẫng, sau đó ghen tị điên cuồng, bắt đầu đen tối.
Trước đây tôi còn phân vân, không biết nên chọn ai.
Bây giờ, bọn họ đều là cá trong hồ cá của tôi rồi.
Bây giờ đang là kỳ nghỉ hè của lớp 10.
Tôi thở dài.
Trước đây tôi được nuông chiều đến mức không còn biết gì nữa.
Hoàn toàn mù mờ.
Không chịu học hành tử tế.
Cả ngày chỉ biết ăn chơi nhảy múa.
Người nhà cưng chiều tôi, nói tôi không cần khổ sở học hành, tôi sinh ra để hưởng phúc.
Nếu tôi là nữ chính thật sự, tôi có thể sống như vậy.
Nhưng, tôi chỉ là đồ giả mạo thôi.
Nghĩ đến ba mẹ đối xử tốt với mình, họ mất đi con gái ruột của mình, tôi cũng thấy áy náy.
Tôi muốn nói với ba mẹ rằng tôi không phải con ruột của họ, nhưng không thể mở miệng.
Tôi muốn đi làm xét nghiệm ADN, nhưng lúc thì xe nổ lốp, lúc thì đường bị tắc.
Xem ra, tôi không có cách nào để nữ chính thật sự trở về nhà sớm.
Như vậy cũng tốt, tôi có thể dùng hai năm này để viết lại cuộc đời mình.
Tôi gọi điện cho Vinh Gia Ngôn, nói với giọng ngập ngừng: “Gia Ngôn, cậu có ở nhà không? Tớ có chút việc muốn nhờ cậu.”
Cậu ấy nói cậu ấy ở nhà.
Sau đó, tôi rửa mặt thay đồ, thu dọn cặp sách, chuẩn bị đi tìm cậu ấy thì một chiếc siêu xe đã dừng dưới nhà tôi.
Vinh Gia Ngôn đã vào nhà.
Tôi ngạc nhiên nhìn cậu ấy.
Đúng là kẻ si tình với tôi, tận tâm tận lực.
Nghĩ đến việc cậu ấy sẽ si tình người khác sau này, lòng tôi có chút không nỡ.
Nhưng, trước khi cậu ấy si tình người khác, phải để cậu ấy giúp tôi trước đã.
Vinh Gia Ngôn nhìn tôi với đôi mắt sáng lấp lánh: “Tâm Can, có việc gì tìm tớ, sau này có việc gì, cứ gọi tớ đến là được rồi. Bên ngoài nắng thế này, sao cậu có thể ra ngoài được. Tớ không như Tạ Vô Vọng, trời nắng to còn bắt cậu leo núi đọc kinh.”
Tôi mỉm cười nháy mắt với cậu ấy, giọng ngọt ngào: “Gia Ngôn, tớ muốn nhờ cậu giúp tớ học, kết quả học tập của tớ kém quá—”
Cậu ấy lập tức ngắt lời tôi: “Bảo bối, cậu không cần học đâu, cậu muốn gì, cứ nói một tiếng, tớ sẽ mang đến trước mặt cậu ngay, cậu chỉ cần vui vẻ là được rồi, không cần quan tâm đến thành tích. Bên ngoài hỗn loạn, tớ còn không muốn cậu ra ngoài, đừng để bị ô nhiễm. Cậu là tiểu tiên nữ, chỉ cần hạnh phúc vui vẻ là được.”
Trước đây mọi người đều nói vậy.
Tôi tin rồi!
Trời ơi, nếu sau này tôi chẳng còn gì, đến cả kiếm việc nuôi bản thân cũng không làm được, tôi không dám tưởng tượng mình sẽ sống sao.
Tôi mím môi, tỏ vẻ không vui.
Anh ấy vội dỗ dành tôi: “Thôi được, tớ sẽ dạy cậu, nhưng cậu không được mệt quá đâu, biết không?”
Tôi gật đầu.
Lúc đầu rất khó.
Những kiến thức đó như thiên thư vậy.
Tôi cứ tưởng học lại từ lớp 10 là được rồi.
Nhưng hồi cấp 2 tôi cũng chỉ ăn không ngồi rồi.
Vì vậy cuối cùng tôi phải lôi cả sách cấp 2 ra học lại.
Vinh Gia Ngôn không hổ danh là nam chính, anh ấy giảng giải rất dễ hiểu, nhờ anh ấy, từ chỗ tuyệt vọng trong mớ kiến thức mù mịt, tôi dần dần hiểu ra.
Mặc dù anh ấy nhiều lần yêu cầu nghỉ học, nhưng tôi đều nhìn anh ấy với ánh mắt tội nghiệp.
Tôi nói: “Gia Ngôn, trong lòng tớ, cậu rất đặc biệt, tớ muốn trở nên có học thức, để khi đứng bên cạnh cậu, tớ không cảm thấy tự ti.
Nếu không, tớ luôn cảm thấy sau này cậu sẽ coi thường tớ là đồ vô dụng.”
Anh ấy lập tức xúc động đến rơi nước mắt: “Vậy, cậu không thích Tạ Vô Vọng đúng không?”
Trong phòng khách rộng rãi, Vinh Gia Ngôn đã có mặt. Anh nhìn Tâm Can với vẻ mặt đầy quan tâm, đôi mắt sáng lấp lánh.
VINH GIA NGÔN
(Giọng dịu dàng)
Tâm Can, có việc gì tìm tớ, sau này có việc gì, cứ gọi tớ đến là được rồi. Bên ngoài nắng thế này, sao cậu có thể ra ngoài được. Tớ không như Tạ Vô Vọng, trời nắng to còn bắt cậu leo núi đọc kinh.
Tâm Can mỉm cười, nhìn thẳng vào mắt Vinh Gia Ngôn. Cô cố gắng tỏ ra e thẹn, pha chút ánh nhìn biết ơn nhưng ẩn chứa nỗi buồn khó tả, chỉ đủ để anh tự suy diễn. Cô khẽ lắc đầu.
TÂM CAN
(Giọng nhỏ nhẹ, hơi ngập ngừng)
Em chỉ muốn xứng đáng với một người tốt như anh thôi, Gia Ngôn. Học hành của em kém quá…
Vinh Gia Ngôn lập tức ngắt lời, giọng đầy quyết tâm và cưng chiều.
VINH GIA NGÔN
Bảo bối, cậu không cần học đâu. Cậu muốn gì, cứ nói một tiếng, tớ sẽ mang đến trước mặt cậu ngay. Cậu chỉ cần vui vẻ là được rồi, không cần quan tâm đến thành tích. Bên ngoài hỗn loạn, tớ còn không muốn cậu ra ngoài, đừng để bị ô nhiễm. Cậu là tiểu tiên nữ, chỉ cần hạnh phúc vui vẻ là được.
Tâm Can mím môi, cố gắng che giấu sự thất vọng. Cô biết, sự chiều chuộng này sẽ là con dao hai lưỡi.
TÂM CAN
(Giọng trầm xuống, tỏ vẻ buồn bã)
Nhưng… em không muốn anh coi thường em.
Thấy vẻ mặt không vui của Tâm Can, Vinh Gia Ngôn vội vàng dỗ dành.
VINH GIA NGÔN
Thôi được, tớ sẽ dạy cậu, nhưng cậu không được mệt quá đâu, biết không?
Tâm Can khẽ gật đầu, trong lòng khẽ nhếch một nụ cười nhạt. Cô nhìn vào mớ kiến thức như thiên thư trên bàn, biết rằng hành trình sắp tới sẽ gian nan.
Nội dung học tập quá tải, Tâm Can phải lôi cả sách cấp 2 ra học lại. Cô nhìn Vinh Gia Ngôn với ánh mắt đầy tổn thương.
TÂM CAN
(Giọng thì thầm, đầy tự ti)
Gia Ngôn, trong lòng em, anh rất đặc biệt. Em muốn trở nên có học thức, để khi đứng bên cạnh anh, em không cảm thấy tự ti. Nếu không, em luôn cảm thấy sau này anh sẽ coi thường em là đồ vô dụng.
Lời nói của Tâm Can chạm đến trái tim Vinh Gia Ngôn. Anh xúc động đến rơi nước mắt, giọng đầy nghi vấn.
VINH GIA NGÔN
Vậy, cậu không thích Tạ Vô Vọng đúng không?
Tâm Can chớp mắt, giả vờ ngạc nhiên, nhưng trong lòng đã đạt được mục đích. Cô nhìn Vinh Gia Ngôn, ánh mắt pha trộn giữa sự biết ơn và một chút toan tính.
Đoạn văn bản trước kết thúc với việc Tâm Can nói với Vinh Gia Ngôn rằng cô muốn trở nên có học thức để anh không coi thường cô, và cô cũng ngầm khẳng định rằng cô không thích Tạ Vô Vọng.
***
Lớp học đang trong không khí sôi nổi. Vinh Gia Ngôn đứng trên bục giảng, tay cầm phấn, hào hứng giải thích về một công thức toán học phức tạp. Ánh mắt anh luôn hướng về Tâm Can, đầy sự quan tâm và chăm sóc. Anh dường như đang cố gắng truyền tải không chỉ kiến thức mà còn cả sự tin tưởng, hy vọng cô có thể theo kịp.
VINH GIA NGÔN
…Và em thấy đấy, nếu ta áp dụng nguyên lý này vào bài toán, mọi thứ sẽ trở nên vô cùng đơn giản. Quan trọng là các em phải nắm vững bản chất của nó.
Đúng lúc Vinh Gia Ngôn đang say sưa giảng bài, tiếng nhạc chuông quen thuộc vang lên từ phía Tâm Can. Cô đang ngồi ở hàng ghế đầu, giật mình ngẩng lên. Trên màn hình điện thoại, cái tên “Tạ Vô Vọng” nhấp nháy, kèm theo một dòng tin nhắn ngắn gọn: “Đang gọi”. Khuôn mặt Tâm Can thoáng chút bối rối, một cảm giác khó xử không tên lướt qua. Cô liếc nhìn Vinh Gia Ngôn, thấy anh đang nhíu mày, ánh mắt có chút khó chịu nhưng vẫn cố gắng kiềm chế.
Tâm Can vội vàng bấm nút im lặng trên điện thoại, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh. Cô mỉm cười với Vinh Gia Ngôn, một nụ cười hơi gượng gạo nhưng đầy ý nhị.
TÂM CAN
(Giọng nói nhỏ nhẹ, có chút xin lỗi)
Em xin lỗi, Gia Ngôn.
Vinh Gia Ngôn không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, nhưng đôi mắt anh không rời khỏi chiếc điện thoại của Tâm Can. Sự tập trung của anh rõ ràng đã bị phân tán. Tâm Can hiểu rằng, dù cô cố gắng tỏ ra thờ ơ hay không quan tâm, sự hiện diện của Tạ Vô Vọng vẫn là một yếu tố có thể khuấy động mọi thứ. Cô biết mình cần phải hành động dứt khoát hơn.
Tâm Can vội vàng giơ điện thoại lên, bấm nút trả lời. Giọng cô cố giữ bình tĩnh nhưng ẩn chứa sự bối rối.
TÂM CAN
(Giọng nhỏ, có chút vội vã)
Alo, Vô Vọng à?
TẠ VÔ VỌNG (QUA ĐIỆN THOẠI)
(Giọng trầm ấm, có chút thoáng buồn)
Can Can, anh đang đợi em ở quán quen. Em xong chưa?
Tâm Can liếc nhìn Vinh Gia Ngôn. Ánh mắt anh đang nhìn cô chằm chằm, đầy dò xét. Cô biết mình cần phải xử lý khéo léo.
TÂM CAN
(Nói nhanh, cố làm cho giọng mình nghe có vẻ gấp gáp)
Tớ xin lỗi, Vô Vọng. Tớ đang học bài với Gia Ngôn. Đề thi sắp tới quan trọng lắm, tớ cần phải ôn thật kỹ. Lát nữa, xong rồi tớ gọi lại cho cậu nhé?
Giọng Tạ Vô Vọng thoáng chút thất vọng, nhưng anh vẫn cố giữ vẻ tôn trọng.
TẠ VÔ VỌNG (QUA ĐIỆN THOẠI)
(Thở dài nhẹ)
Ừ, vậy em cứ ôn bài đi. Đừng vì anh mà ảnh hưởng việc học. Lát em gọi cho anh nhé.
TÂM CAN
(Hơi nhẹ nhõm)
Cảm ơn cậu. Tớ cúp máy đây.
Tâm Can nhanh chóng cúp điện thoại. Cô quay sang nhìn Vinh Gia Ngôn, nở một nụ cười tươi hơn, lần này không còn chút gượng gạo nào.
TÂM CAN
(Giọng quả quyết, chân thành)
Em xin lỗi, Gia Ngôn. Em đã nói với Vô Vọng là em đang học với anh. Anh thấy đấy, em đang cố gắng hết sức để không bị tụt lại phía sau. Em muốn học thật giỏi, không chỉ vì em mà còn vì… vì em không muốn anh coi thường em.
Vinh Gia Ngôn nhìn Tâm Can, đôi mắt anh ánh lên vẻ hài lòng. Anh cảm thấy mình được ưu tiên. Tuy nhiên, một tia cảnh giác vẫn còn đó khi anh nghĩ đến Tạ Vô Vọng. Anh khẽ gật đầu.
VINH GIA NGÔN
Anh biết rồi. Cứ tập trung vào việc học đi.
Tâm Can mỉm cười, một nụ cười tự mãn thoáng qua trong ánh mắt. Cô đã thành công. Cô vừa giữ được sự giúp đỡ từ Vinh Gia Ngôn, vừa không làm mất lòng Tạ Vô Vọng. Mối quan hệ phức tạp này, ít nhất là vào lúc này, vẫn nằm trong lòng bàn tay cô.
Tâm Can đứng đó, trái tim vẫn còn đập thình thịch vì cuộc điện thoại vừa rồi. Cô hít một hơi sâu, cố gắng lấy lại vẻ bình tĩnh. Ánh mắt Vinh Gia Ngôn vẫn dõi theo cô, dò xét, nhưng cũng có chút ấm áp lạ thường. Cô biết mình đã đi đúng hướng. Sự giả tạo này, dù mệt mỏi, nhưng nó đang mang lại lợi ích.
Kỳ nghỉ hè lớp 10 là một bước ngoặt lớn. Cô lao vào việc học như một con thiêu thân. Những cuốn sách giáo khoa dày cộp, những bài tập về nhà ngổn ngang không còn là gánh nặng mà trở thành mục tiêu để chinh phục. Cô cố gắng ghi chép thật cẩn thận, sắp xếp kiến thức một cách khoa học. Mỗi khi gặp bài khó, cô không còn nản chí mà kiên trì tìm tòi, hoặc lại tìm đến Vinh Gia Ngôn.
Một buổi chiều, sau giờ học nhóm, Vinh Gia Ngôn nhìn vào tập vở của Tâm Can. Anh nhíu mày ngạc nhiên.
VINH GIA NGÔN
(Giọng đầy kinh ngạc)
Tiểu Tâm Can, không ngờ cậu học nhanh đến vậy. Mấy bài này trước đây cậu còn loay hoay mãi mới làm xong, giờ đã hiểu hết rồi. Cứ đà này thì thành tích của cậu sẽ vượt xa tớ mất.
Lời khen của Vinh Gia Ngôn khiến Tâm Can bất giác mỉm cười. Một nụ cười rạng rỡ, chân thành. Cô cảm thấy một luồng ấm áp lan tỏa khắp cơ thể. Lần đầu tiên, cô cảm thấy sự nỗ lực của mình được ghi nhận, không chỉ bởi Vinh Gia Ngôn mà còn bởi chính bản thân cô. Cảm giác tự hào đó là động lực lớn lao, thôi thúc cô phải cố gắng hơn nữa.
VINH GIA NGÔN
(Nhìn Tâm Can đầy ngưỡng mộ)
Thật đấy, tớ không nghĩ cậu lại có thể tiến bộ nhanh đến vậy. Tớ tin tưởng cậu.
Vinh Gia Ngôn nhìn Tâm Can, ánh mắt anh không còn chút nghi ngờ hay cảnh giác nào nữa. Thay vào đó là sự ngưỡng mộ chân thành và niềm tin ngày càng lớn dành cho cô gái trước mặt. Anh ta không biết rằng, tất cả những gì cô đang làm chỉ là một vở kịch hoàn hảo được dàn dựng từ trước.
Vinh Gia Ngôn nhìn Tâm Can, ánh mắt anh ta không còn chút nghi ngờ hay cảnh giác nào nữa. Thay vào đó là sự ngưỡng mộ chân thành và niềm tin ngày càng lớn dành cho cô gái trước mặt. Anh ta không biết rằng, tất cả những gì cô đang làm chỉ là một vở kịch hoàn hảo được dàn dựng từ trước.
Tâm Can mỉm cười đáp lại, trong lòng dấy lên một cảm giác lẫn lộn. Niềm vui vì kế hoạch thành công, nhưng cũng là một chút day dứt. Cô đã quá quen với việc phải giả tạo, và có lẽ, đôi khi cô cũng quên mất bản thân mình là ai.
VINH GIA NGÔN
Tớ phải đi rồi, mẹ tớ đang đợi. Buổi học nhóm ngày mai vẫn ở thư viện nhé?
TÂM CAN
(Gật đầu)
Được.
Vinh Gia Ngôn quay người rời đi. Ngay khi bóng lưng anh ta khuất hẳn, nụ cười trên môi Tâm Can cũng vụt tắt. Cô nhìn vào cuốn vở ghi chép dày cộp, suy nghĩ miên man. Học tập chỉ là bước khởi đầu. Cô cần phải làm nhiều hơn nữa để xây dựng một hình ảnh hoàn toàn khác.
Vài ngày sau, Tâm Can chủ động xin mẹ giúp đỡ việc nhà. Cô xắn tay áo, lau dọn nhà cửa từ trên xuống dưới, tỉ mỉ từng ngóc ngách. Ba mẹ cô nhìn cô với ánh mắt ngạc nhiên xen lẫn mừng rỡ.
BA TÂM CAN
(Vuốt tóc Tâm Can, giọng trìu mến)
Con gái của ba dạo này ngoan quá, còn biết giúp đỡ mọi người nữa chứ. Ba mẹ tự hào về con lắm.
Mẹ Tâm Can cũng gật đầu đồng tình, ánh mắt bà lấp lánh niềm hạnh phúc. Tâm Can cảm thấy một luồng ấm áp lan tỏa, nhưng đi kèm với đó là cảm giác tội lỗi. Cô biết mình đang lừa dối họ, nhưng đây là cách duy nhất để cô thay đổi số phận.
TÂM CAN
(Cúi đầu, giọng hơi run)
Con chỉ làm những gì nên làm thôi ạ.
Sau đó, cô bắt đầu tham gia các hoạt động ngoại khóa ở trường. Cô xung phong vào đội tình nguyện, cùng các bạn phát tờ rơi tuyên truyền bảo vệ môi trường, giúp đỡ các em nhỏ có hoàn cảnh khó khăn. Mọi người trong xóm dần thay đổi cách nhìn về Tâm Can. Họ bắt đầu bàn tán về sự thay đổi tích cực của cô, rằng “tiểu thư ăn chơi” ngày nào giờ đã biết sống có ích.
Một buổi chiều, khi đang giúp bà hàng xóm dọn dẹp vườn tược, Tâm Can nghe thấy tiếng gọi quen thuộc.
GIỌNG NÓI (V.O)
Tâm Can!
Cô quay lại, bắt gặp ánh mắt trìu mến của Vinh Gia Ngôn. Anh ta đang đứng ở cổng, tay cầm một bó hoa tươi. Anh ta mỉm cười, nụ cười rạng rỡ và ấm áp.
VINH GIA NGÔN
Tớ mang hoa đến cho cậu đây. Tớ nghe nói cậu giúp bà Sáu dọn vườn, vất vả quá.
Tâm Can bất giác mỉm cười, một nụ cười chân thật hơn so với những lần trước. Cô cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn một chút. Ít nhất, những nỗ lực của cô đang được nhìn nhận, dù là dưới một lớp vỏ bọc.
TÂM CAN
Cảm ơn cậu. Nhưng cậu không cần làm vậy đâu.
VINH GIA NGÔN
Tại sao? Cậu là bạn của tớ mà. Hơn nữa, tớ thấy rất vui khi thấy cậu thay đổi. Cậu thực sự rất tuyệt vời, Tâm Can.
Lời khen của Vinh Gia Ngôn khiến Tâm Can không khỏi rung động. Cô cảm thấy mình đang từng bước tiến gần hơn đến mục tiêu, nhưng cũng ngày càng lún sâu vào vở kịch này. Gia đình cô thì vui vẻ và tự hào, họ không hề hay biết về bóng tối đang âm ỉ trong lòng cô.
Một buổi chiều nọ, khi Tâm Can đang phụ giúp bà hàng xóm tưới cây, cô nghe thấy tiếng gọi quen thuộc.
GIỌNG NÓI (V.O)
Tâm Can!
Cô quay lại, bắt gặp ánh mắt trìu mến của Vinh Gia Ngôn. Anh ta đứng ở cổng, tay cầm một bó hoa tươi, nở một nụ cười rạng rỡ và ấm áp.
VINH GIA NGÔN
Tớ mang hoa đến cho cậu đây. Tớ nghe nói cậu giúp bà Sáu dọn vườn, vất vả quá.
Tâm Can bất giác mỉm cười, một nụ cười chân thật hơn so với những lần trước. Cô cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn một chút. Ít nhất, những nỗ lực của cô đang được nhìn nhận, dù là dưới một lớp vỏ bọc.
TÂM CAN
Cảm ơn cậu. Nhưng cậu không cần làm vậy đâu.
VINH GIA NGÔN
Tại sao? Cậu là bạn của tớ mà. Hơn nữa, tớ thấy rất vui khi thấy cậu thay đổi. Cậu thực sự rất tuyệt vời, Tâm Can.
Lời khen của Vinh Gia Ngôn khiến Tâm Can không khỏi rung động. Cô cảm thấy mình đang từng bước tiến gần hơn đến mục tiêu, nhưng cũng ngày càng lún sâu vào vở kịch này. Ba mẹ cô thì vui vẻ và tự hào, họ không hề hay biết về bóng tối đang âm ỉ trong lòng cô.
Vài ngày sau, khi Tâm Can đang chăm chú đọc sách trong thư viện trường, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện. Tạ Vô Vọng, với nụ cười hiền lành đặc trưng, tiến lại gần.
TẠ VÔ VỌNG
Chào Tâm Can. Tớ nghe nói cậu rất chăm chỉ học tập dạo này.
Tâm Can ngẩng đầu lên, ánh mắt cô thoáng chút ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng chuyển sang lịch sự.
TÂM CAN
Chào Tạ Vô Vọng. Tớ chỉ cố gắng thôi.
Tạ Vô Vọng đặt lên bàn cô hai cuốn sách cũ kỹ, bìa gỗ mộc mạc.
TẠ VÔ VỌNG
Tớ có mấy cuốn sách về Phật giáo và triết học cổ, nghĩ rằng có thể hữu ích cho cậu. Tiểu Tâm Can, không chỉ kiến thức sách vở, những triết lý này cũng rất có ích cho tâm hồn em.
Tâm Can nhìn những cuốn sách, rồi nhìn Tạ Vô Vọng. Cô biết rõ ý đồ của anh ta. Anh ta không chỉ muốn giúp cô học tập, mà còn muốn “đầu tư” vào cô theo một cách khác. Cô thoáng thấy một tia hứng thú trong ánh mắt anh ta, một sự cạnh tranh ngầm với Vinh Gia Ngôn.
Tâm Can nhận lấy sách, trong lòng dấy lên một cảm giác thích thú xen lẫn đắc thắng. Cô cảm nhận rõ ràng sự ganh đua giữa hai chàng trai “Thái tử Kinh Quyển” và “Phật tử Kinh Quyển” đang nhắm vào mình. Kế hoạch của cô đang diễn ra vô cùng thuận lợi, thậm chí còn vượt xa mong đợi. Cô mỉm cười, một nụ cười đầy toan tính.
TÂM CAN
Cảm ơn cậu, Tạ Vô Vọng. Tớ rất trân trọng.
Tạ Vô Vọng nhìn cô, ánh mắt anh ta có chút gì đó sâu sắc hơn, như thể đang nhìn thấu tâm can cô. Anh ta khẽ gật đầu.
TẠ VÔ VỌNG
Nếu có gì không hiểu, cứ tìm tớ. Tớ luôn sẵn lòng giúp đỡ.
Anh ta đứng dậy, để lại Tâm Can một mình với hai cuốn sách và một ý nghĩ đầy thỏa mãn. Hai người họ, hai thái cực, đều đang nỗ lực “chăm sóc” cho cô. Tâm Can nhắm mắt lại, hít một hơi sâu. Mọi thứ đang dần nằm trong lòng bàn tay cô.
Một buổi chiều hè oi ả, không khí đặc quánh hơi nóng của thành phố. Tâm Can cùng Vinh Gia Ngôn đang thong thả dạo bước trên con đường rợp bóng cây cổ thụ dẫn ra bến thuyền. Mặt hồ lăn tăn gợn sóng, phản chiếu bầu trời xanh ngắt không một gợn mây. Vinh Gia Ngôn vẫn say sưa kể về những kế hoạch tương lai, về những dự định sẽ cùng Tâm Can thực hiện sau khi tốt nghiệp. Anh ta hoàn toàn không để ý đến sự xao nhãng thoáng qua trong mắt cô.
Mắt Tâm Can bỗng dừng lại. Cách đó không xa, dưới bóng mát của một cây phượng già, một cô gái đang ngồi đọc sách. Mái tóc đen dài xõa ngang vai, làn da trắng ngần, đôi mắt to tròn ngây thơ như nai tơ, và nụ cười e ấp khiến cả không gian xung quanh dường như dịu lại. Vẻ đẹp trong sáng, thanh tao ấy thu hút mọi ánh nhìn, khiến những người qua đường phải ngoái lại chiêm ngưỡng.
Tâm Can sững sờ. Cô nhận ra ngay. Đó chính là “nữ chính thật” mà cô đã từng nhìn thấy trong những mảnh ký ức rời rạc, mơ hồ. Trong khoảnh khắc ấy, cả thế giới của Tâm Can như ngừng lại.
TÂM CAN
(Nghĩ thầm)
Cô ấy đây rồi. Định mệnh bắt đầu xoay chuyển…
Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Tâm Can, xen lẫn với một nỗi lo lắng mơ hồ. Cô biết, sự xuất hiện của người con gái này sẽ là một bước ngoặt lớn. Mọi thứ cô đang dày công xây dựng, mọi kế hoạch cô đang ấp ủ, giờ đây phải đối mặt với một thử thách mới. Nhưng thay vì sợ hãi, trong lòng cô lại dấy lên một tia quyết tâm mạnh mẽ. Cô sẽ không để bất cứ điều gì cản đường mình.
Vinh Gia Ngôn, vẫn chưa nhận ra sự thay đổi trong tâm trạng của Tâm Can, tiếp tục câu chuyện dang dở.
VINH GIA NGÔN
…và tớ nghĩ, chúng ta có thể cùng nhau mở một cửa hàng sách nhỏ. Cậu thích sách mà, đúng không?
Anh ta ngước nhìn Tâm Can, nhưng chỉ thấy cô đang nhìn xa xăm về phía cô gái đang ngồi dưới gốc cây. Anh nhíu mày, có chút không hài lòng vì sự thiếu tập trung của cô.
VINH GIA NGÔN
Tâm Can? Cậu đang nghĩ gì vậy? Tớ đang nói chuyện với cậu mà.
Tâm Can giật mình, vội quay lại nhìn Vinh Gia Ngôn. Nụ cười cô gượng gạo.
TÂM CAN
À… không có gì đâu. Tớ chỉ hơi mệt vì nắng thôi.
Cô khẽ siết chặt bàn tay trong lòng bàn tay. Cuộc chơi này, giờ đây, còn gay cấn hơn cô tưởng. Nhưng cô sẵn sàng.
Không khí buổi tiệc sinh nhật ngập tràn tiếng cười nói rộn rã. Ánh đèn lung linh hắt lên những gương mặt rạng rỡ. Giữa đám đông, Tâm Can nổi bật với vẻ ngoài dịu dàng nhưng ánh mắt lại ánh lên sự tinh anh khó đoán. Cô đang trò chuyện với một vài người bạn thì bất chợt cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo quét qua.
Nhìn sang, cô thấy Vinh Gia Ngôn đang bước về phía mình, nụ cười quen thuộc vẫn nở trên môi, nhưng trong ánh mắt anh ta ẩn chứa một điều gì đó không dễ dàng nhận ra. Cùng lúc đó, một bóng hình khác cũng lẳng lặng tiến lại gần từ phía đối diện. Đó là Tạ Vô Vọng, gương mặt thanh tú, ánh mắt trầm tĩnh như mặt hồ mùa thu.
Không ai nói gì, nhưng hai chàng trai đã đứng chắn hai bên Tâm Can, tạo thành một tam giác tình yêu căng như dây đàn. Mọi ánh nhìn xung quanh dường như cũng đổ dồn về ba người.
VINH GIA NGÔN
(Giọng điệu pha chút quyền uy, nhưng cố giữ vẻ hòa nhã)
Tiểu Tâm Can, cậu đang học bài gì thế? Gần đây thấy cậu bận rộn lắm.
TẠ VÔ VỌNG
(Giọng nói ấm áp, đầy quan tâm)
Tôi thấy cậu có vẻ hơi mệt, Tiểu Tâm Can. Đừng thức khuya quá nhé, sức khỏe là quan trọng nhất.
Vinh Gia Ngôn liếc xéo Tạ Vô Vọng, ánh mắt như dao găm.
VINH GIA NGÔN
(Lạnh lùng, trực tiếp hướng về Tạ Vô Vọng)
Cậu đừng làm phiền cô ấy học nữa, Vô Vọng. Cô ấy cần tập trung.
TẠ VÔ VỌNG
(Vẫn giữ nụ cười điềm tĩnh, đáp lại không chút nao núng)
Tôi chỉ lo cho sức khỏe của Tiểu Tâm Can thôi. Cô ấy học hành vất vả, cần được nghỉ ngơi.
Lời qua tiếng lại như những đòn đánh ngầm. Tâm Can cảm nhận rõ áp lực đang bao trùm, nhưng lạ thay, cô lại thấy một chút thích thú khi chứng kiến sự đối đầu này. Một bên là thanh mai trúc mã kiên trì, một bên là người bạn đồng hành ấm áp. Cả hai đều vì cô, nhưng lại theo những cách khác nhau.
TÂM CAN
(Nghĩ thầm, nở một nụ cười bí ẩn)
Thú vị thật. Cuộc chơi mới chỉ bắt đầu thôi mà.
Cô giữ thái độ trung lập, nhìn cả hai với vẻ mặt bình thản, như thể hoàn toàn không nhận ra ngọn lửa ngầm đang âm ỉ cháy giữa hai người đàn ông này. Dưới lớp vỏ bọc “nữ chính giả”, cô đang nắm giữ một bí mật và một kế hoạch mà không ai có thể lường trước. Ánh mắt cô lướt qua Vinh Gia Ngôn, rồi lại dừng lại ở Tạ Vô Vọng, một nụ cười khóe môi càng khiến sự bí ẩn của cô thêm dày đặc. Cô sẽ dùng sự cạnh tranh này để phục vụ cho mục đích của mình.
Tâm Can khẽ nhấp một ngụm nước ép, ánh mắt lướt qua đám đông đang cười nói. Cô vờ như không để ý đến hai bóng hình đang dần tiến lại gần, một người lù lù như gọng kìm, một người trầm tĩnh như dòng suối. Vinh Gia Ngôn và Tạ Vô Vọng, hai thái cực đối lập, lại cùng có chung một mục đích duy nhất: cô.
Tâm Can đứng dậy, mỉm cười nhẹ nhàng. Cô không muốn kéo dài sự căng thẳng này thêm nữa, ít nhất là vào lúc này.
TÂM CAN
(Giọng điệu ngọt ngào, nhưng ẩn chứa một chút bướng bỉnh)
Hai cậu làm gì mà căng thẳng vậy? Tiệc sinh nhật mà.
Cô cố tình liếc nhìn Vinh Gia Ngôn, rồi lại hướng ánh mắt về phía Tạ Vô Vọng. Cô biết, cả hai đều đang cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng ngọn lửa cạnh tranh trong mắt họ thì không thể che giấu.
VINH GIA NGÔN
(Ngoảnh mặt đi, giọng hơi cộc cằn)
Không có gì. Chỉ là đang nói chuyện thôi.
TẠ VÔ VỌNG
(Nhẹ nhàng đặt tay lên vai Tâm Can, như một cử chỉ bảo vệ)
Tôi đang khuyên Tiểu Tâm Can nghỉ ngơi một chút. Cô ấy học hành vất vả lắm.
VINH GIA NGÔN
(Mắt nheo lại, nhìn chằm chằm Tạ Vô Vọng)
Cậu thì biết gì mà lo cho cô ấy? Cô ấy cần sự giúp đỡ của tôi.
Tâm Can mỉm cười, thầm nghĩ. Đúng là một màn kịch thú vị. Cô biết, sự đối đầu này sẽ còn tiếp diễn, và cô chính là người điều khiển cuộc chơi. Cô quay người lại, không muốn dây dưa thêm.
TÂM CAN
(Giọng hơi cao, cố tình tạo khoảng cách)
Thôi nào hai cậu, đừng làm phiền tôi nữa. Tôi cần xem lại bài.
Cô nhanh chóng bước đi, để lại hai người đàn ông nhìn nhau với ánh mắt đầy thù địch. Tâm Can rẽ vào một góc khuất, lấy điện thoại ra.
TÂM CAN
(Lẩm bẩm với chính mình, bàn tay lướt nhanh trên màn hình)
Phải tìm hiểu xem cô gái đó là ai mới được. Nữ chính thật sự… chắc chắn không hề đơn giản.
Cô mở mạng xã hội, bắt đầu tìm kiếm. Những cái tên, những bức ảnh hiện lên. Cô gái đó, tên gì nhỉ? Bằng cách nào đó, Tâm Can đã có được một vài thông tin ban đầu. Một người bạn của Tạ Vô Vọng, học cùng trường cấp ba, học rất giỏi, tính tình hiền lành, được mọi người quý mến.
TÂM CAN
(Cười khẩy, ánh mắt lóe lên vẻ quyết tâm)
Đúng là hào quang nữ chính. Học giỏi, hiền lành, được yêu mến. Mình phải cẩn thận hơn mới được.
Một chút ghen tị thoáng qua, nhưng nhanh chóng được dập tắt. Nó biến thành động lực, thôi thúc cô phải cố gắng hơn nữa. Cô không muốn thua kém bất kỳ ai, đặc biệt là “nữ chính thật”.
TÂM CAN
(Siết chặt điện thoại, giọng chắc nịch)
Tớ sẽ không để ai cướp đi vị trí này của mình. Tớ sẽ phải giỏi hơn, thông minh hơn, và mạnh mẽ hơn.
Cô xóa đi những thông tin vừa xem, thu lại điện thoại vào túi xách. Ánh mắt cô trở nên sắc bén hơn, nhìn thẳng về phía trước. Cuộc hành trình của “nữ chính giả” chỉ mới bắt đầu, và cô đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách.
Tâm Can buông điện thoại, hơi thở vẫn còn gấp gáp. Cô nhìn quanh, nơi các bạn bè vẫn đang túm tụm cười nói, hoàn toàn không nhận ra sự thay đổi trong tâm trạng của cô. Cô siết chặt tay, cảm giác có lỗi và biết ơn đan xen mãnh liệt. Cô biết mình đã được ban cho một cơ hội thứ hai, một gia đình yêu thương và quan tâm thật lòng, điều mà cô đã từng đánh mất một cách tàn nhẫn trong quá khứ.
Ánh mắt cô lướt qua khung cảnh gia đình ấm cúng, tiếng cười nói của ba mẹ nuôi. Một hình ảnh đối lập hoàn toàn với những hồi ức chấn động trong bệnh viện tâm thần, nơi cô bị nhốt trong bóng tối và tuyệt vọng.
MÙA HÈ LỚP 10. Không khí oi ả bao trùm lấy căn nhà, nhưng bên trong lại ngập tràn hơi ấm tình thân. Tâm Can ngồi trong bếp, tay thoăn thoắt thái rau củ. Mùi thơm dịu nhẹ của món súp lan tỏa khắp nhà. Cô đã chủ động vào bếp, làm món ăn mà ba mẹ cô thích. Vài hôm trước, khi đang vật lộn với đống bài tập vật lý, cô đã mạnh dạn tìm đến ba.
TRONG QUÁ KHỨ:
TÂM CAN (nhỏ hơn, giọng run rẩy)
Ba ơi, con… con không hiểu bài này lắm.
BA TÂM CAN
(Ngừng đọc báo, nhìn con gái trìu mến)
Sao vậy con gái? Lại vướng chỗ nào à?
TÂM CAN
(Cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng)
Dạ… bài tập khó quá. Con… con sợ mình làm không được.
BA TÂM CAN
(Đặt báo xuống, nhẹ nhàng vuốt tóc cô)
Con gái ngoan của ba. Ai cũng có lúc gặp khó khăn. Quan trọng là mình không bỏ cuộc. Để ba xem nào.
Giờ đây, Tâm Can đã không còn sợ hãi hay e dè nữa. Cô dõng dạc đặt câu hỏi, trình bày rõ ràng những khúc mắc của mình. Ba mẹ cô kiên nhẫn lắng nghe, giải thích và động viên. Bà mẹ nuôi, với ánh mắt ấm áp, ôm chầm lấy cô.
MẸ TÂM CAN
(Giọng nghẹn ngào)
Con gái của mẹ, con làm gì cũng được, miễn là con hạnh phúc. Ba mẹ luôn ở đây vì con.
Cái ôm ấy, sự chân thành ấy, khiến Tâm Can cảm thấy ấm áp đến lạ. Cô biết, đây là tình yêu thương vô điều kiện mà cô xứng đáng được nhận. Cảm giác tội lỗi dâng lên, day dứt vì cô đã từng suýt đánh mất tất cả vì sự ngu ngốc và tham vọng. Lời thề trong tim cô càng thêm vững chắc: không bao giờ lặp lại bi kịch cũ, không bao giờ để những người yêu thương cô phải thất vọng. Cô nhìn sâu vào đôi mắt ba mẹ, hứa với lòng mình. Cô sẽ cố gắng hết sức, không chỉ vì bản thân mà còn vì họ.
Tâm Can bước ra khỏi phòng, tay ôm chồng sách. Cô quyết định sẽ không lãng phí thêm một giây phút nào nữa. Cô tìm đến phòng giáo viên, nơi cô giáo chủ nhiệm đang ngồi chấm bài.
TÂM CAN
(Giọng kiên định)
Thưa cô, em xin nộp bài thi thử ạ.
Cô giáo chủ nhiệm ngẩng đầu lên, ánh mắt ngạc nhiên khi thấy Tâm Can. Bà cầm lấy bài thi, lật từng trang. Ban đầu, bà chỉ lướt qua, nhưng càng đọc, nét mặt bà càng biểu lộ sự sửng sốt. Cuối cùng, bà đặt bút xuống bàn, nhìn thẳng vào Tâm Can, đôi mắt ánh lên vẻ kinh ngạc xen lẫn tự hào.
CÔ GIÁO CHỦ NHIỆM
(Giọng trầm ấm, đầy xúc động)
Tâm Can, cô thực sự rất bất ngờ về sự tiến bộ của em. Em đã rất cố gắng!
Tâm Can cảm thấy một dòng điện chạy dọc cơ thể. Cô muốn bật khóc vì sung sướng. Điểm số trên bài thi thử là một con số không tưởng, vượt xa mọi kỳ vọng của chính cô. Đó không chỉ là thành quả của những đêm thức trắng, những giờ miệt mài bên sách vở, mà còn là sự khẳng định giá trị bản thân mà cô luôn tìm kiếm. Cô đã chứng minh cho mọi người thấy, và quan trọng nhất, là chứng minh cho chính mình thấy, rằng cô hoàn toàn có thể làm được.
Một tin nhắn rung lên trong túi áo. Tâm Can mở ra, là của Vinh Gia Ngôn.
VINH GIA NGÔN (TIN NHẮN)
Nghe nói cô giáo khen bài thi thử của em lắm. Chúc mừng nhé, cô gái vàng của tôi! Chờ tối nay sang đón đi ăn mừng.
Tâm Can mỉm cười rạng rỡ. Chưa kịp trả lời, một tin nhắn khác lại đến, từ Tạ Vô Vọng.
TẠ VÔ VỌNG (TIN NHẮN)
Hảo tâm sự của em làm ta rất vui. Cầu mong mọi điều tốt đẹp sẽ đến với con đường em đã chọn.
Đọc những lời chúc mừng, Tâm Can cảm thấy lòng mình ấm áp lạ thường. Cô biết, hành trình phía trước còn dài và có thể còn nhiều thử thách, nhưng giờ đây, cô có đủ niềm tin và sức mạnh để đối mặt. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bầu trời xanh thẳm như lời hứa về một tương lai tươi sáng. Cô không còn là cô bé sợ hãi, chìm đắm trong quá khứ nữa. Cô là Tâm Can, một học sinh đầy nghị lực, sẵn sàng chinh phục mọi ước mơ.
Tâm Can cảm thấy trái tim mình đập rộn ràng. Những lời khen ngợi từ cô giáo, tin nhắn chúc mừng từ Vinh Gia Ngôn và Tạ Vô Vọng, tất cả hòa quyện tạo nên một niềm hạnh phúc vỡ òa. Cô nhắm mắt lại, hình dung về một tương lai tươi sáng, nơi cô được đắm mình trong tri thức, theo đuổi ước mơ của mình.
Đột nhiên, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Hình ảnh đó ập về một cách tàn khốc: cô gái nhỏ bé với đôi mắt hoảng loạn, gào khóc trong một căn phòng trắng xóa, những bức tường lạnh lẽo dường như đang bóp nghẹt lấy cô. Tiếng la hét thất thanh vang vọng, không rõ là của ai, nhưng nó ám ảnh tâm trí cô. Bệnh viện tâm thần. Nơi đó.
Cô mở choàng mắt, hơi thở gấp gáp. Ánh nắng ban mai chiếu qua cửa sổ, xua tan đi chút mờ ảo của quá khứ. Nhưng ký ức kia quá thật, quá sống động, nó khiến cô rùng mình.
TÂM CAN
(Thầm thì, giọng run run)
Không. Tuyệt đối không. Không bao giờ được trở lại nơi đó nữa.
Nỗi sợ hãi bao trùm lấy cô, một cảm giác tê tái, ngấm sâu vào xương tủy. Cô đã từng nghĩ rằng mình đã thoát khỏi nó, rằng nó chỉ là một giấc mơ kinh hoàng. Nhưng giờ đây, nó hiện về rõ nét, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về một tương lai đáng sợ mà cô đã cố gắng hết sức để tránh né.
Tuy nhiên, ngay sau cơn sợ hãi tột độ, một thứ khác trỗi dậy, mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn. Đó là ý chí. Tâm Can siết chặt nắm tay, móng tay in sâu vào lòng bàn tay. Những giọt nước mắt còn đọng trên mi giờ đây trở thành những viên kim cương lấp lánh của sự quyết tâm.
Cô đã trải qua đủ sự đau khổ. Cô đã chịu đủ sự hành hạ từ quá khứ. Cô sẽ không để bất kỳ thế lực nào, dù là đến từ đâu, kéo cô trở lại vực sâu đó. Bài thi thử này không chỉ là một bài kiểm tra kiến thức, nó là dấu mốc đầu tiên trên hành trình đòi lại cuộc đời mình.
TÂM CAN
(Giọng nói trở lại kiên định, thậm chí còn mạnh mẽ hơn trước)
Em sẽ không bao giờ quay lại đó. Em thề. Dù có phải làm gì đi nữa.
NGOẠI CẢNH. BỆNH VIỆN. BAN NGÀY.
Tâm Can bước vào hành lang bệnh viện. Không khí đặc quánh sự gấp gáp, những tiếng bước chân vội vã, tiếng bệnh nhân rên rỉ và tiếng chuông điện thoại vang lên liên hồi. Bất thường. Hành lang vốn chỉ có vài người qua lại nay lại đông đúc một cách kỳ lạ, mọi người chen lấn xô đẩy, ai nấy đều vẻ mặt sốt ruột.
TÂM CAN
(Thở dài, giọng đầy mệt mỏi)
Lại nữa rồi. Xem ra không dễ dàng vậy đâu.
Cô tiến về phía quầy tiếp nhận, cố gắng len qua đám đông. Bên trong, các nhân viên y tế trông có vẻ lúng túng, liên tục đảo mắt tìm kiếm giấy tờ, dán nhãn sai cho bệnh nhân, và trả lời điện thoại một cách bối rối. Mọi thứ hỗn loạn, không giống với sự trật tự thường thấy ở đây.
Tâm Can đứng chờ một lúc lâu, nhưng không ai để ý đến cô. Cô cảm thấy sự bực bội dâng lên, xen lẫn một chút tuyệt vọng. Cứ mỗi lần cô cố gắng tiếp cận sự thật, lại có một chướng ngại vật xuất hiện, như có một thế lực vô hình nào đó đang cố tình ngăn cản cô.
Tâm Can nhìn quanh, đôi mắt cô lướt qua từng khuôn mặt xa lạ. Liệu có ai trong số họ đang cố tình làm khó cô không? Hay đây chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên, một sự “bất cẩn” tập thể của cả một hệ thống? Dù là gì đi nữa, nó cũng quá sức chịu đựng.
Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh. Cô tin rằng có một thế lực vô hình đang cố gắng giữ cô lại, ngăn cản cô thay đổi “cốt truyện” mà cô đã vô tình bị cuốn vào. Nhưng sự giằng co này, những trở ngại này, chỉ càng củng cố thêm quyết tâm của Tâm Can. Cô sẽ không lùi bước. Cô nhất định phải tìm ra sự thật.
NGOẠI CẢNH. SÂN TRƯỜNG ĐẠI HỌC. BAN NGÀY.
Tin tức lan nhanh như cháy rừng. Những lời xì xào, bàn tán vang vọng khắp sân trường, nơi những cô cậu học sinh vẫn đang chìm trong những ngày hè cuối cùng trước thềm năm học mới.
HỌC SINH 1
(Vừa đi vừa nói, giọng đầy phấn khích)
Ê, nghe tin gì chưa? Trường mình sắp có học sinh mới chuyển đến đấy!
HỌC SINH 2
(Ngạc nhiên)
Thật hả? Ai thế?
HỌC SINH 1
Nghe đâu là xinh lắm, học giỏi nữa cơ. Hình như là từ trường chuyên nào đó chuyển về.
Tin tức như một cơn sóng ngầm, nhanh chóng lan đến tai Vinh Gia Ngôn và Tạ Vô Vọng. Họ đang đứng dưới bóng cây râm mát, ánh mắt lơ đãng nhìn về phía xa.
VINH GIA NGÔN
(Khẽ nhướng mày, giọng đầy suy tư)
Học sinh mới?
TẠ VÔ VỌNG
(Giữ vẻ trầm tĩnh, nhưng ánh mắt thoáng một tia tò mò)
Có lẽ là một luồng gió mới cho trường ta.
Trong khi đó, tại một góc khác của trường, Tâm Can đang ngồi một mình, tay lật dở cuốn sách giáo khoa một cách vô hồn. Khuôn mặt cô thoáng nét suy tư, đôi mắt nhìn xa xăm.
TÂM CAN
(Thầm nghĩ, giọng đầy quyết tâm)
Nữ chính thật sự… Cuối cùng cũng phải đối mặt rồi.
Cô cảm nhận được một luồng áp lực vô hình đang dần bao trùm lấy mình. Tin tức về người học sinh mới xinh đẹp, học giỏi này không chỉ đơn thuần là một thông tin giải trí. Với Tâm Can, đó là lời cảnh báo, là tiếng chuông gọi tên một “định mệnh” mà cô đã biết trước sẽ đến.
Tâm Can khẽ siết chặt cuốn sách trong tay. Cô đã chuẩn bị tinh thần cho chuyện này từ rất lâu rồi. Từ những ngày tháng ở bệnh viện tâm thần, cho đến những ngày vật lộn để thoát khỏi quá khứ đau khổ, cô đều biết rằng một cuộc đối đầu là không thể tránh khỏi.
TÂM CAN
(Lẩm bẩm, giọng pha lẫn sự thách thức và cam chịu)
Đến đi. Dù cô là ai, từ đâu đến, tôi cũng sẽ không lùi bước.
Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt giờ đây đã ánh lên sự kiên định. Áp lực đang đến gần, nhưng nó chỉ càng làm cho ngọn lửa quyết tâm trong Tâm Can bùng cháy mạnh mẽ hơn. Cô đã sẵn sàng.
# KẾT THÚC KỊCH BẢN PHẦN 15 #
NGOẠI CẢNH. NHÀ TÂM CAN – PHÒNG NGỦ. TỐI.
Tâm Can ngồi trước bàn trang điểm, ánh đèn vàng hắt xuống khuôn mặt cô. Cô nhìn chằm chằm vào tấm gương, nhìn sâu vào đôi mắt mình. Chúng không còn là đôi mắt lơ đãng, sợ hãi của ngày xưa, mà ánh lên một ngọn lửa kiên định, rực cháy.
TÂM CAN
(Thầm thì, giọng đầy quyết tâm)
Nữ chính giả… Một vai diễn quá dài. Nhưng giờ đây, mọi thứ đã khác.
Cô đưa tay chạm nhẹ vào gò má mình trong gương. Cảm giác này vẫn còn mới mẻ. Không còn là kẻ mạo danh, không còn là cái bóng của một ai khác. Cô đã trải qua những ngày tháng địa ngục, đã đối mặt với sự điên loạn và tuyệt vọng nơi bệnh viện tâm thần, đã suýt chết đuối trên chiếc thuyền định mệnh. Tất cả những điều đó đã tôi luyện cô, biến cô thành con người khác.
TÂM CAN
(Nhìn thẳng vào mắt mình trong gương, giọng vang lên rõ hơn)
Định mệnh ư? Lần này, tôi sẽ tự viết lại.
Một nụ cười nhẹ, đầy tự tin nở trên môi cô. Nỗi sợ hãi đã bị đẩy lùi, thay vào đó là sự chuẩn bị sẵn sàng cho một cuộc chiến. Cô đã xây dựng được một cuộc sống, một gia đình, dù là giả tạo. Nhưng giờ đây, cô sẽ chiến đấu để bảo vệ nó, không chỉ cho bản thân mà còn cho những người đã yêu thương và chấp nhận cô.
TÂM CAN
(Thở một hơi thật sâu, giọng đầy thách thức)
Dù cô là ai, dù cô đến từ đâu, sự thay đổi của tôi lần này sẽ là sự thật. Và tôi sẽ không để bất kỳ ai, bất kỳ định mệnh nào, cướp đi tất cả.
Cô đứng dậy, sải bước ra khỏi phòng, để lại tấm gương phản chiếu hình ảnh một người phụ nữ không còn chút sợ hãi, chỉ còn sự quyết tâm mãnh liệt. Cuộc chiến thực sự sắp bắt đầu.
# KẾT THÚC KỊCH BẢN PHẦN 16 #
NGOẠI CẢNH. NHÀ TÂM CAN – PHÒNG KHÁCH. NGÀY.
Ánh nắng hè vàng rực rỡ chiếu qua khung cửa sổ lớn, phủ lên căn phòng khách rộng rãi, sang trọng. Tâm Can, Vinh Gia Ngôn và Tạ Vô Vọng ngồi đối diện nhau trên bộ sofa bọc da cao cấp. Không khí thoạt nhìn có vẻ thư thái, nhưng ẩn chứa một sự ngạc nhiên và dò xét tinh tế.
Tâm Can, với mái tóc búi cao gọn gàng và bộ trang phục giản dị nhưng thanh lịch, đang nhấp một ngụm trà. Lần này, cô không còn là hình ảnh rụt rè, luôn chờ đợi sự chỉ dẫn của hai người họ. Đôi mắt cô ánh lên sự sắc sảo, một cái nhìn bình tĩnh nhưng đầy kiên định. Cô không còn là “nữ chính giả” ngây ngô, yếu đuối.
Vinh Gia Ngôn, Thái tử Kinh Quyển, khoanh tay trước ngực, ánh mắt anh lướt qua Tâm Can với một sự đăm chiêu. Nụ cười thường thấy trên môi anh giờ đây có vẻ gượng gạo hơn. Anh nhận ra rõ ràng sự thay đổi này. Cô bé vẫn là Tâm Can mà anh từng biết, nhưng lại là một phiên bản hoàn toàn khác, mạnh mẽ hơn, quyết đoán hơn. Cô có những ý kiến riêng, những mục tiêu rõ ràng mà cô không ngần ngại bày tỏ.
Tạ Vô Vọng, Phật tử Kinh Quyển, ngồi thẳng lưng, tay thủ ấn trên đầu gối. Anh nhẹ nhàng gật đầu, ánh mắt đầy quan sát. Anh thấy được sự trưởng thành toát ra từ Tâm Can. Cô không còn là cô bé luôn sợ hãi, né tránh, mà đã đứng vững trên đôi chân của mình. Anh âm thầm thừa nhận, sự thay đổi này khiến cô càng trở nên cuốn hút.
Vinh Gia Ngôn phá vỡ bầu không khí im lặng bằng giọng trầm ngâm:
VINH GIA NGÔN
(Nhìn Tâm Can, rồi quay sang Tạ Vô Vọng)
Tiểu Tâm Can đã thay đổi rất nhiều.
Tạ Vô Vọng khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn không rời khỏi Tâm Can.
TẠ VÔ VỌNG
Cô ấy đang trưởng thành.
Cả hai đều không khỏi ngạc nhiên trước sự “lột xác” đầy ngoạn mục của Tâm Can. Họ nhìn nhau, trong ánh mắt ẩn chứa một sự ngưỡng mộ không che giấu. Sự tự tin mới mẻ, tầm nhìn xa trông rộng của cô, tất cả đều khiến họ cảm thấy cô càng thêm đặc biệt.
Tâm Can cảm nhận được ánh nhìn của hai người. Một nụ cười mãn nguyện, nhưng không hề kiêu ngạo, thoáng qua trên môi cô. Cô hài lòng với những gì mình đã đạt được. Cô đã bắt đầu thoát ra khỏi cái bóng của “nữ chính giả”, cái tên đã đeo bám cô suốt bao năm tháng. Cô không còn là kẻ mạo danh, mà là chính mình, một Tâm Can mới, một Tâm Can mạnh mẽ và đầy bản lĩnh. Cô sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách phía trước, không còn sợ hãi bất kỳ điều gì. Cuộc chiến thật sự, giờ mới chính thức bắt đầu.
KẾT THÚC KỊCH BẢN PHẦN 17
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*

