“Đêm cuối ở quán Hương Đêm, chị Mai kéo tôi vào phòng VIP và nói nhỏ: ‘Nếu mai tao không còn ở đây nữa, đừng tìm tao… và rồi đúng vào 3h đêm hôm sau tôi thấy chị đang…”
Quán Hương Đêm nằm ở ven quốc lộ 13 – đoạn giáp giữa thị trấn Phú Lâm và xã Tân Dực.
Ban ngày chỉ là căn nhà cấp bốn với tấm biển cũ kỹ, nhưng về đêm lại sáng rực ánh đèn đỏ, tiếng nhạc xậ;/p xình, tiếng cười nói nhòe trong khói thuốc.
Tôi – Hằng, làm ở đây đã gần một năm. Quán có 6 “chị em”, trong đó chị Mai là người nổi tiếng nhất – vừa đẹp, vừa khôn khéo, khách quen ai cũng chỉ đòi gặp chị.
Không ai biết chị đến từ đâu, chỉ biết mỗi tháng chị đều gửi đi một phong bì dày cho ai đó tên “Tú” ở Bình Dương.
Tối hôm đó là đêm thứ bảy, khách đông nghịt.
Khoảng gần 1h sáng, khi tôi đang dọn bàn thì chị Mai bước ra khỏi phòng VIP, gương mặt chị trắng bệch, môi run run.
Chị kéo tôi lại, nói nhỏ, hơi thở khét mùi rượu nhưng ánh mắt rất tỉnh:
“Hằng… mai tao có chuyện phải đi xa. Nếu mai tao không còn ở đây nữa, đừng tìm tao… nhớ đấy.”
Tôi cười gượng:
“Đi xa đâu chị, mai chủ nhật mà, khách quen toàn hẹn chị mà.”
Chị không nói gì, chỉ siết chặt tay tôi – lạnh buốt, rồi bỏ lên phòng trên gác.
3h đêm.
Trời mưa lớn.
Tôi vẫn còn thức vì phải dọn lại quầy ba; r. Giữa tiếng sấm, tôi nghe thấy tiếng kéo ghế từ trên gác, rồi một tiếng rơi “rầm” như có vật gì đổ xuống.
Tôi chạy lên.
Cánh cửa phòng chị Mai hé mở.
Trong ánh đèn mờ, chị Mai đang… 👇👇
…nằm sõng soài dưới sàn nhà lạnh lẽo. Ánh đèn vàng mờ ảo từ hành lang chỉ đủ để **Hằng** nhìn rõ từng chi tiết rợn người: một chiếc ghế gỗ đã đổ nghiêng, và cạnh đó, một vũng máu tươi loang lổ đang thấm dần vào tấm thảm cũ.
**Hằng** đứng sững, đôi mắt trợn tròn nhìn chằm chằm vào hình ảnh trước mắt. Tim cô đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng, kéo theo cơn sợ hãi tột độ. Cô không thể tin vào những gì mình đang thấy. Đây là **Mai**, người chị mà **Hằng** luôn ngưỡng mộ, người chị nổi tiếng nhất **Quán Hương Đêm**, lại nằm bất động giữa vũng máu thế này sao? Nỗi kinh hoàng bóp nghẹt cổ họng, khiến **Hằng** không thể thốt nên lời. Cả căn phòng chìm trong sự im lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng mưa xối xả ngoài cửa sổ và tiếng tim đập dồn dập của **Hằng**.
Nỗi kinh hoàng bóp nghẹt cổ họng, khiến Hằng không thể thốt nên lời. Cả căn phòng chìm trong sự im lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng mưa xối xả ngoài cửa sổ và tiếng tim đập dồn dập của Hằng.
Bất chấp nỗi sợ hãi tột độ đang bủa vây, Hằng như bừng tỉnh. Cô vội vàng chạy đến bên Mai, quỳ sụp xuống sàn nhà lạnh lẽo. Đôi tay Hằng run rẩy lay gọi: “Mai! Chị Mai ơi! Chị làm sao vậy?” Giọng cô lạc đi, hòa lẫn vào tiếng mưa đêm. Nhưng Mai vẫn nằm bất động, gương mặt trắng bệch dưới ánh đèn mờ.
Không thấy phản ứng, Hằng đưa tay run rẩy đặt lên cổ Mai để kiểm tra mạch. Không có gì. Lạnh ngắt. Trái tim Hằng như ngừng đập, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Nước mắt chực trào nhưng cô cố gắng nén lại, cố tìm chút bình tĩnh cuối cùng. Hằng liếc nhìn xung quanh, ánh mắt tuyệt vọng dừng lại ở chiếc túi xách của Mai đang nằm lăn lóc gần đó. Cô vội vàng bò đến, lục tung chiếc túi, hy vọng tìm thấy chiếc điện thoại để gọi cấp cứu.
Bàn tay Hằng chạm vào một vật lạnh, cô vội vàng rút ra: chiếc điện thoại của Mai. Một tia hy vọng lóe lên, nhưng ngay khi cô nhấn nút nguồn, màn hình vẫn tối đen. Điện thoại đã tắt nguồn. Mọi hy vọng vụt tắt. Hằng sững sờ, ôm chặt chiếc điện thoại vô dụng vào lòng. Cảm giác bất lực và tuyệt vọng dâng trào, nhấn chìm cô hoàn toàn. Nước mắt Hằng bắt đầu chảy dài, hòa lẫn với những giọt mưa lạnh lẽo từ cửa sổ đang tạt vào. Cô gục mặt xuống sàn, tiếng nức nở bật ra không thể kìm nén.
Hằng gục mặt xuống sàn, tiếng nức nở bật ra không thể kìm nén. Nước mắt Hằng bắt đầu chảy dài, hòa lẫn với những giọt mưa lạnh lẽo từ cửa sổ đang tạt vào. Cả người Hằng run lên vì lạnh và sợ hãi. Cô ôm chặt chiếc điện thoại của Mai, vô vọng. Trong lúc hoảng loạn tột độ, bàn tay Hằng bất giác vươn ra, vô tình lướt qua gầm chiếc giường cũ kỹ. Một vật thể lạ, mỏng và cứng, chạm vào đầu ngón tay cô.
Cơn sợ hãi bị kìm nén trong Hằng nhường chỗ cho một chút tò mò. Cô nín thở, cẩn thận luồn tay sâu hơn, kéo ra một phong bì màu kem đã ngả vàng. Phong bì cũ kỹ, có vẻ đã nằm đó một thời gian. Tay Hằng run rẩy mở phong bì. Bên trong có một bức thư được viết vội vã bằng nét chữ quen thuộc của Mai và một tấm ảnh cũ kỹ, đã phai màu.
Hằng nheo mắt dưới ánh đèn lờ mờ, cố đọc những dòng chữ xiêu vẹo trên bức thư. Trái tim cô như ngừng đập khi đọc từng từ.
“Xin lỗi Hằng… Đừng tin ai… Bảo vệ Tú…”
Chỉ vỏn vẹn mấy chữ như vậy, nhưng nó đập vào tâm trí Hằng như một tiếng sét. Nét chữ của Mai, run rẩy và gấp gáp, hằn lên nỗi sợ hãi và một lời cầu xin tuyệt vọng. Hằng nhìn tấm ảnh. Đó là ảnh Mai chụp cùng một cậu bé chừng mười tuổi, cả hai đều nở nụ cười tươi rói dưới nắng. Hằng không thể nhận ra cậu bé đó là ai.
Hằng cảm thấy toàn thân lạnh toát. Lời dặn dò của Mai trong phòng VIP chợt vang vọng bên tai cô: “Nếu mai tao không còn ở đây nữa, đừng tìm tao…”. Nó không phải là một lời nói bâng quơ, mà là một lời tiên tri, hay một lời cảnh báo? Mai đã biết trước điều gì? “Đừng tin ai…”, “Bảo vệ Tú…”, những lời cuối cùng đầy bí ẩn ấy như một sợi dây thắt chặt lấy Hằng, cuốn cô vào một mê cung không lối thoát. Sự hoang mang, sợ hãi và tò mò cực độ giờ đây bủa vây lấy Hằng. Cô nắm chặt bức thư và tấm ảnh, đôi mắt mở to nhìn chằm chằm vào bóng tối trong phòng.
Hằng nắm chặt bức thư và tấm ảnh, đôi mắt mở to nhìn chằm chằm vào bóng tối trong phòng. Toàn thân Hằng lạnh toát, lời dặn dò bí ẩn của Mai lặp đi lặp lại trong đầu Hằng như một điềm báo kinh hoàng. “Đừng tin ai…”, “Bảo vệ Tú…”, những lời ấy như lưỡi dao sắc bén cứa vào tâm trí Hằng, gieo rắc sự hoang mang tột độ.
Ngay lúc đó, một âm thanh khẽ khàng, chậm rãi vọng lên từ phía cầu thang. *Cộc… cộc… cộc…* Tiếng bước chân. Không phải tiếng lạch cạch vội vã của ai đó đi xuống, mà là tiếng bước chân thận trọng, từng bước, từng bước một, đang tiến lên gác. Hằng giật mình, cả người đông cứng. Ai có thể lên đây vào giờ này? Mai đã nói rằng không có ai ngoài cô và Mai trên gác.
Một làn sóng sợ hãi lạnh buốt chạy dọc sống lưng Hằng. Cô vội vàng nhét bức thư và tấm ảnh vào túi quần jeans của mình, động tác nhanh đến vụng về. Tim Hằng đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô nhanh chóng quay lại phía giường, kéo tấm chăn đã tuột khỏi người Mai đắp lại cẩn thận, cố gắng tạo ra vẻ như Mai đang say ngủ một cách yên bình. Hằng sau đó nằm vật xuống cạnh Mai, vờ nhắm mắt lại, nín thở, lắng tai nghe ngóng. Cả căn phòng chìm trong im lặng, chỉ còn tiếng mưa xối xả bên ngoài và tiếng tim Hằng đập điên cuồng trong lồng ngực. Tiếng bước chân vẫn tiếp tục, ngày càng rõ hơn, như đang tiến rất gần.
Tiếng cọt kẹt khe khẽ của cánh cửa phòng chợt vang lên, khô khốc và chậm rãi. Hằng giật nảy mình, nhắm chặt mắt. Cô cảm nhận rõ một bóng người cao lớn lướt vào phòng, không một tiếng động thừa thãi. Mùi ẩm mốc của mưa và một thứ mùi lạ lẫm, nhàn nhạt nhưng đầy đe dọa, xộc vào khoang mũi Hằng.
Hằng cố gắng hé mắt nhìn trộm qua hàng mi. Một Người đàn ông lạ mặt đứng sừng sững ngay cạnh giường. Hắn ta mặc áo khoác đen dày cộm, chiếc mũ lưỡi trai sụp che gần hết khuôn mặt, chỉ để lộ chiếc cằm vuông vức và đôi môi mím chặt. Đôi mắt hắn, dù bị che khuất một phần bởi vành mũ, vẫn toát ra vẻ lạnh lùng đến rợn người, quét một lượt từ đầu đến chân Mai đang nằm bất động.
Sau cái nhìn lướt qua ấy, ánh mắt sắc lẹm của Người đàn ông lạ mặt chợt dừng lại trên người Hằng, cố định. Hằng cảm thấy như một luồng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Dù Hằng đang giả vờ ngủ, nhưng cô biết chắc chắn hắn ta đang nhìn mình chằm chằm.
Người đàn ông lạ mặt hạ thấp giọng, lời nói như tiếng gió thoảng qua, lạnh lẽo và dứt khoát: “Cô gái này… có nói gì không?”
Hằng cứng đờ. Cổ họng cô nghẹn ứ, toàn thân run rẩy không kiểm soát. Cô muốn hét lên, muốn bỏ chạy, nhưng nỗi sợ hãi tột cùng đã đóng băng mọi giác quan. Tiếng mưa bên ngoài vẫn ào ạt, nhưng trong căn phòng, chỉ có sự im lặng chết chóc và hơi thở nặng nề của Hằng. Hằng thực sự rợn người.
Hằng cố gắng nuốt khan, từng thớ thịt trong người như đông cứng lại. Ánh mắt lạnh lẽo của Người đàn ông lạ mặt vẫn ghim chặt vào Hằng, chờ đợi. Cô biết mình phải nói gì đó, phải che giấu sự thật, dù trái tim đang đập như trống bỏi trong lồng ngực. Cánh tay Hằng run rẩy không kiểm soát, bàn tay trong túi quần vô thức siết chặt lấy phong bì tiền dày cộp.
Hằng hít một hơi thật sâu, ép giọng mình ra khỏi cổ họng đang khô khốc. “Chị ấy… chị ấy say quá, ngủ quên thôi ạ.” Giọng Hằng run rẩy đến nỗi cô sợ hắn sẽ nhận ra. Cô cố nặn ra vẻ lo lắng, nhìn về phía Mai đang nằm bất động trên giường. “Chắc chị ấy mệt lắm rồi. Bình thường chị ấy đâu có ngủ say đến mức này.”
Trong lòng, Hằng không ngừng gào thét. Nỗi sợ hãi xen lẫn sự nghi ngờ tột độ về ý đồ của Người đàn ông lạ mặt. Hắn ta đến đây làm gì? Tại sao lại hỏi cô gái này có nói gì không? Có phải hắn ta đã làm gì Mai không? Hằng cảm thấy chiếc phong bì trong túi áo như một vật nặng trĩu, nhắc nhở cô về lời dặn dò đầy ám ảnh của Mai. Cô không dám chớp mắt, cố gắng đọc vị từng cử chỉ nhỏ nhặt nhất của Người đàn ông lạ mặt, nhưng khuôn mặt bị che khuất kia chẳng để lộ bất kỳ điều gì ngoài sự lạnh lùng và bí ẩn. Hằng biết, lời nói dối của mình mong manh như sương khói.
Người đàn ông lạ mặt không đáp lại lời Hằng. Ánh mắt lạnh lùng của hắn ta lướt chậm rãi quanh căn phòng, dừng lại thật lâu ở chiếc bàn trang điểm phủ đầy son phấn của Mai. Hằng cảm thấy tim mình hẫng đi một nhịp. Hắn ta đang nhìn gì ở đó? Một tiếng thở dài nặng nề thoát ra từ lồng ngực hắn, như thể trút đi một gánh nặng, hay một sự thất vọng. Rồi, không nói thêm bất cứ lời nào, hắn quay lưng lại với Hằng và Mai, sải bước ra khỏi phòng. Căn phòng VIP lập tức chìm trong một bầu không khí đặc quánh sự u ám và nặng nề, như thể một bóng ma vừa đi qua. Hằng đứng chôn chân tại chỗ, toàn thân vẫn còn run rẩy. Dù hắn đã đi khỏi, Hằng vẫn cảm nhận rõ ràng một sự nguy hiểm vô hình, lạnh lẽo vẫn còn lơ lửng, bao trùm lấy cô và người chị đang bất động kia. Cô biết, mọi chuyện chưa hề kết thúc.
Cánh cửa Phòng VIP đóng sập lại, âm thanh vang vọng xé toạc không khí tĩnh mịch sau khi người đàn ông lạ mặt rời đi. Hằng vẫn đứng đó, như một pho tượng, toàn thân run rẩy. Làn hơi lạnh lẽo từ sự hiện diện của hắn ta vẫn còn phảng phất, bám víu lấy từng góc phòng, từng thớ thịt trên người Hằng. Cô nhìn Mai, người chị thân thiết đang nằm bất động trên ghế sofa, gương mặt trắng bệch, môi tái mét. Lời dặn dò “Nếu mai tao không còn ở đây nữa, đừng tìm tao…” đột ngột vang vọng trong tâm trí Hằng, như một lời nguyền rủa.
Nhưng lúc này, Mai đang cần giúp đỡ. Mai không còn là người chị khôn khéo, mạnh mẽ mà Hằng biết. Mai chỉ là một cô gái yếu ớt, bất tỉnh nhân sự, nằm giữa ranh giới sống chết. Trách nhiệm đè nặng lên vai Hằng. Cô không thể để chị mình lại một mình, không thể làm ngơ trước tình cảnh này, dù Mai có muốn che giấu điều gì đi chăng nữa.
Hằng hít một hơi thật sâu, dồn nén nỗi sợ hãi xuống tận cùng. Bàn tay cô run rẩy rút điện thoại ra khỏi túi, tìm kiếm số của quản lý quán. Cô cần phải hành động thật nhanh, trước khi quá muộn.
“Alo, quản lý ạ?” Hằng cố gắng giữ giọng bình tĩnh, nhưng trong lòng lại như lửa đốt. “Em Hằng đây. Chị Mai… chị Mai bị ngất trong phòng VIP rồi ạ. Chắc là do say rượu quá mức, giờ mặt chị ấy tái mét, không gọi dậy được. Mình phải đưa chị ấy đi cấp cứu ngay thôi ạ!”
Đầu dây bên kia có tiếng động xôn xao. Quản lý quán, vốn quen với những tình huống bất ngờ tại Quán Hương Đêm, nhanh chóng đáp lại bằng một giọng đầy vẻ lo lắng. “Cái gì? Say đến mức đó à? Được rồi, cô giữ nguyên đó, tôi sẽ cho người lên ngay lập tức! Gọi cấp cứu chưa?”
“Chưa ạ, em gọi cho quản lý trước. Anh gọi giúp em luôn đi ạ, em sợ không kịp!” Hằng vội vàng nói, ánh mắt vẫn không rời khỏi Mai. Cô không dám chắc Mai sẽ phản ứng thế nào khi tỉnh dậy, không biết liệu Mai có giận mình vì đã làm trái lời dặn hay không, nhưng Hằng biết mình không thể khoanh tay đứng nhìn. Hậu quả có thể rất lớn, nhưng cô không hối hận. Cứu Mai là điều duy nhất cô nghĩ đến lúc này.
Tiếng quản lý quán và vài nhân viên khác vội vã chạy lên phòng VIP. Sự hỗn loạn nhanh chóng bao trùm Quán Hương Đêm. Tiếng còi xe cấp cứu rền vang từ Quốc lộ 13, xé toạc màn đêm tĩnh mịch của thị trấn Phú Lâm. Mai nhanh chóng được đưa lên cáng, gương mặt trắng bệch dưới ánh đèn leo lét. Hằng bám sát bên cạnh, bàn tay siết chặt tay Mai, cố gắng truyền hơi ấm và trấn an bản thân. Cô không thể buông Mai ra lúc này.
Chiếc xe cấp cứu lao đi trong đêm mưa, đưa Mai đến Bệnh viện gần nhất. Trong phòng cấp cứu, mùi thuốc sát trùng và tiếng máy móc inh ỏi càng làm tăng thêm sự lo lắng trong lòng Hằng. Khi một nữ bác sĩ trung niên, gương mặt nghiêm nghị, tiến đến hỏi chuyện, Hằng cảm thấy lồng ngực mình thắt lại.
“Cô là người nhà của bệnh nhân Mai à?” Bác sĩ hỏi, ánh mắt thăm dò.
Hằng gật đầu, giọng khô khốc. “Dạ… em là em gái chị ấy. Chị ấy bị làm sao ạ?”
Bác sĩ nhìn vào hồ sơ, rồi lại nhìn Hằng. “Hiện tại chúng tôi đang cấp cứu. Cô cho biết nguyên nhân bệnh nhân bị ngất là gì? Cô ấy có tiền sử bệnh gì không? Có sử dụng chất kích thích không?”
Trái tim Hằng đập mạnh như trống bỏi. Bức thư Mai trao vẫn còn nằm chặt trong túi áo cô, cùng với ký ức về ánh mắt đáng sợ của người đàn ông lạ mặt. Mai đã dặn “đừng tìm tao”, và có lẽ, che giấu sự thật là cách duy nhất để bảo vệ chị ấy lúc này. Một cảm giác tội lỗi nặng trĩu đè lên lồng ngực Hằng, nhưng lý trí mách bảo cô phải nói dối. Cô cần phải bảo vệ Mai.
“Dạ… chị ấy không có tiền sử bệnh gì nghiêm trọng ạ,” Hằng bắt đầu, giọng hơi run. “Tối nay chị ấy uống hơi nhiều rượu. Chắc là do say quá, về phòng không vững, trượt chân ngã… rồi ngất luôn ạ.”
Bác sĩ nhíu mày, ghi chép nhanh chóng. “Say rượu ngã? Có va đập mạnh vào đầu không?”
Hằng lắc đầu lia lịa. “Dạ không ạ! Em vào thấy chị ấy nằm trên sàn rồi. Chỉ là… chị ấy hay làm việc quá sức nên cũng yếu ạ.” Hằng cố gắng làm câu chuyện trở nên hợp lý nhất có thể, gạt bỏ mọi chi tiết về bức thư và sự xuất hiện của kẻ khả nghi. Mồ hôi lạnh toát ra sau gáy. Cô tin rằng, nếu tiết lộ sự thật, cuộc đời Mai có thể sẽ gặp nguy hiểm lớn hơn.
Áp lực đè nặng lên Hằng. Mỗi lời nói dối bật ra khỏi miệng, cô lại cảm thấy một mũi kim châm vào lương tâm. Nhưng nhìn cánh cửa phòng cấp cứu đóng kín, nhìn Mai nằm bất động bên trong, Hằng biết mình không còn lựa chọn nào khác. Cô đã nói dối. Cô phải nói dối. Và cô sẽ chịu trách nhiệm cho lời nói dối này, miễn sao Mai được bình an. Một lời cầu nguyện thầm lặng bật ra từ sâu thẳm tâm hồn Hằng, mong Mai sẽ vượt qua được.
Hằng ngồi thẫn thờ ở ghế chờ, mắt dán vào cánh cửa phòng cấp cứu. Mùi thuốc sát trùng vẫn quẩn quanh, xộc thẳng vào mũi cô. Mỗi phút trôi qua là một lần tim Hằng thắt lại, cảm giác tội lỗi về lời nói dối vẫn còn đè nặng. Đã gần một tiếng đồng hồ. Chị Mai vẫn ở trong đó. Ánh mắt thăm dò của nữ bác sĩ cứ hiện về, nhắc nhở Hằng về nguy cơ mà cô đang tự mình gánh chịu.
Cảm giác bất an trỗi dậy. Bàn tay Hằng vô thức đưa vào túi áo, chạm phải chiếc phong bì dày cộm Mai trao. Sự tò mò xen lẫn sợ hãi cứ thôi thúc. Cô cần phải biết. Biết Mai đã phải giấu giếm điều gì.
Hằng cẩn thận rút phong bì ra, bàn tay run run mở miệng giấy. Bên trong là một tấm ảnh cũ đã ngả màu và một lá thư viết tay. Trái tim Hằng đập thình thịch. Cô nhìn tấm ảnh trước.
Đó là Mai. Một Mai trẻ trung hơn rất nhiều, rạng rỡ lạ thường, nụ cười tươi rói dưới ánh nắng vàng ươm. Mai đứng cạnh một người đàn ông lạ mặt, dáng vẻ hiền lành, và một cậu bé chừng năm, sáu tuổi. Cậu bé có khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt to tròn, đang cười tít mắt, nép sát vào Mai như con của cô. Khoảnh khắc ấy thật bình yên, đối lập hoàn toàn với hình ảnh Mai khắc khổ, lạnh lùng mà Hằng vẫn thấy hằng ngày ở Quán Hương Đêm.
Một cảm giác lạ lẫm len lỏi trong lòng Hằng. Cô chưa bao giờ thấy Mai tươi tắn đến vậy. Người đàn ông này là ai? Và đứa bé…
Hằng gấp bức ảnh lại, chuyển sang đọc lá thư. Những dòng chữ viết vội vã, có phần nguệch ngoạc, như thể được viết trong lúc hoảng loạn hay vội vã.
“Gửi Hằng,
Nếu em đọc được lá thư này, có lẽ chị đã không còn ở đây nữa. Chị xin lỗi vì đã phải giấu em nhiều chuyện. Chị biết em sẽ sốc. Nhưng chị không còn lựa chọn nào khác. Chị mang trên mình một món nợ, một bí mật mà chị phải giữ kín bằng mọi giá. Món nợ đó đã đeo bám chị suốt bao năm qua.
Điều chị lo lắng nhất bây giờ là Tú. Cậu bé trong ảnh chính là Tú. Thằng bé không có tội. Nó cần được bảo vệ. Hằng, em hứa với chị, dù có chuyện gì xảy ra, em cũng phải bảo vệ Tú. Tuyệt đối đừng để ai biết về nó. Đặc biệt là những kẻ đã tìm đến chị. Tiền chị gửi hàng tháng cho Tú ở Bình Dương, em hãy tiếp tục gửi, bằng mọi giá. Đây là điều duy nhất chị cầu xin em. Chị tin em sẽ làm được.”
Thư dừng lại ở đó, không chữ ký, không lời nhắn nhủ gì thêm. Hằng sững sờ. Món nợ? Bí mật? Bảo vệ Tú? Những mảnh ghép rời rạc bỗng chốc chồng chéo lên nhau, tạo thành một bức tranh hỗn độn, đáng sợ. Người đàn ông lạ mặt xuất hiện ở quán… lời dặn dò “đừng tìm tao” của Mai… và bây giờ là bức thư tuyệt mệnh này.
Mọi thứ như vỡ òa trong tâm trí Hằng. Mai không phải chỉ là say rượu rồi ngã. Chị ấy đã gặp nguy hiểm thực sự. Một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng Hằng. Cô đã nói dối bác sĩ. Cô đã che giấu sự thật kinh hoàng này. Hằng cảm thấy bối rối tột độ, xen lẫn kinh ngạc và một nỗi sợ hãi không tên. Giờ đây, cô không chỉ phải đối mặt với lương tâm, mà còn phải gánh vác một bí mật to lớn, một lời hứa với Mai, và có lẽ là cả tính mạng của một cậu bé tên Tú. Hằng siết chặt bức thư và tấm ảnh vào lòng, nhận ra mình đã lún sâu vào một mớ bòng bong của quá khứ.
Sáng hôm sau, ánh nắng chói chang từ cửa sổ bệnh viện hắt vào, đánh thức Hằng khỏi giấc ngủ chập chờn trên chiếc ghế chờ cứng nhắc. Cô dụi mắt, cảm giác mệt mỏi và nặng trĩu. Mai vẫn nằm trong phòng hồi sức, qua tấm kính cửa, Hằng thấy gương mặt chị vẫn trắng bệch. Bức thư và tấm ảnh trong túi áo nặng trĩu, từng chữ của Mai như vọng lại trong tâm trí Hằng.
“Bảo vệ Tú… tiếp tục gửi tiền…”
Hằng siết chặt nắm tay. Cô không thể làm ngơ. Lời cầu xin của Mai không chỉ là trách nhiệm, đó còn là một lời hứa mà Hằng đã thầm chấp nhận. Bỗng chốc, một quyết tâm mãnh liệt trỗi dậy trong lòng Hằng. Cô phải tìm Tú. Phải tìm hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Hằng lục lọi trong chiếc túi xách cũ của Mai, nơi cô nhớ Mai thường cất giữ những vật dụng cá nhân quan trọng. Không khó để Hằng tìm thấy một cuốn sổ nhỏ sờn gáy, bên trong có vài số điện thoại nguệch ngoạc. Hằng nhớ như in những lần Mai lén lút ra góc quán nghe điện thoại, thì thầm vào máy một cái tên, rồi gửi tiền về Bình Dương. Cô nhanh chóng tìm thấy dãy số quen thuộc, bên cạnh có ghi “Tú”.
Bàn tay Hằng run run khi cô nhập số vào điện thoại của mình. Một khoảnh khắc do dự lướt qua. Cô đang làm gì thế này? Dấn thân vào một bí mật mà Mai đã phải đánh đổi cả tính mạng để giữ kín? Một câu chuyện phức tạp hơn gấp ngàn lần so với những gì Hằng từng tưởng tượng khi chỉ là nhân viên phục vụ ở Quán Hương Đêm.
Nhưng rồi, hình ảnh Mai kiệt quệ, cùng với khuôn mặt ngây thơ của cậu bé trong ảnh hiện lên. Hằng hít một hơi thật sâu, dứt khoát nhấn nút gọi.
Chuông reo… một tiếng, hai tiếng… Hằng nín thở. Cuộc gọi kết nối.
“Alo?” Một giọng phụ nữ lạ vang lên, có vẻ ngạc nhiên.
Hằng cứng họng. “Tôi… tôi muốn gặp Tú.” Cô nói, giọng run nhẹ nhưng đầy kiên quyết. Đây chính là khởi đầu. Hằng biết mình đã bước chân vào một con đường đầy rẫy hiểm nguy, nhưng cô sẽ không dừng lại.
“Alo?” Giọng phụ nữ lạ vang lên, có vẻ ngạc nhiên.
“Tôi… tôi muốn gặp Tú.” Hằng nói, giọng run nhẹ nhưng đầy kiên quyết.
Bên kia đầu dây im lặng một lát, rồi đáp lại bằng chất giọng miền Tây pha lẫn sự cảnh giác. “Tú nào? Cô gọi nhầm số rồi.”
Hằng siết chặt điện thoại. “Không, tôi không nhầm. Mai… chị Mai ở Quán Hương Đêm nhờ tôi gọi. Có chuyện gấp liên quan đến Tú.”
Vừa nhắc đến tên Mai, đầu dây bên kia lập tức thay đổi. “Mai? Chị Mai hả? Có chuyện gì với chị tôi không?” Giọng nói đầy vẻ lo lắng. Hằng hiểu ra, có lẽ người phụ nữ này là chị hoặc em gái của Tú, người thân của Mai.
“Mai đang gặp chuyện không hay. Tôi cần gặp Tú ngay. Cô có thể cho tôi địa chỉ không?” Hằng cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng tim cô đập thình thịch.
Một tiếng thở dài vọng lại. “Chuyện gì vậy cô? Sao Mai không gọi?” Người phụ nữ hỏi dồn.
“Chuyện dài lắm, tôi không tiện nói qua điện thoại. Nhưng Mai… đang nằm viện. Cô có thể tin tôi. Tôi cần địa chỉ của Tú ở Bình Dương để mang một thứ quan trọng đến cho cậu ấy.” Hằng nói dứt khoát.
Đầu dây bên kia im lặng một hồi lâu, dường như đang cân nhắc. Cuối cùng, một giọng nói nhỏ nhẹ cất lên, kèm theo địa chỉ cụ thể của một khu trọ cũ ở Bình Dương, cùng với lời dặn Tú không có nhà thường xuyên mà hay đi làm xa. Hằng ghi lại địa chỉ cẩn thận, cảm ơn rối rít rồi cúp máy.
Hằng nhanh chóng rời khỏi bệnh viện, để lại lời nhắn cho y tá nếu Mai tỉnh dậy. Cô không thể chần chừ. Cảm giác cấp bách thôi thúc Hằng. Cô đến bến xe gần đó, tìm chuyến xe khách đi Bình Dương. Chỉ còn đúng một chuyến khởi hành trong vòng nửa tiếng. Hằng mua vé, rồi ngồi chờ trong căng thẳng.
Chiếc xe khách cũ kỹ từ từ lăn bánh trên Quốc lộ 13. Hằng ngồi ở ghế cuối, nhìn ra ngoài cửa sổ, cảnh vật lướt qua nhanh như một thước phim quay chậm. Tâm trí Hằng chìm trong mớ hỗn độn. Hình ảnh Mai trắng bệch trên giường bệnh, lời dặn dò bí ẩn “Nếu mai tao không còn ở đây nữa, đừng tìm tao…”, cùng với gương mặt của người đàn ông lạ mặt lởn vởn trong đầu cô.
“Người đàn ông đó là ai? Hắn ta có liên quan gì đến Mai? Và Tú… Tú là ai mà Mai lại phải cố gắng giấu kín, gửi tiền hàng tháng?” Hằng tự hỏi. Mỗi tiếng bánh xe lăn đều như một lời nhắc nhở về sự nguy hiểm đang chờ đợi. Cô cảm thấy mình như đang dấn thân vào một mê cung mà Mai đã để lại, một mê cung đầy rẫy những bí mật và cạm bẫy. Bình Dương… một cái tên xa lạ, chất chứa điều bí ẩn mà Hằng sắp phải đối mặt.
Lòng cô trĩu nặng, vừa lo cho Mai, vừa hồi hộp không biết điều gì đang chờ mình ở phía trước. Cô cảm nhận rõ ràng rằng mỗi mét đường chiếc xe đi qua đều đưa cô đến gần hơn một sự thật kinh hoàng nào đó. Hằng siết chặt chiếc túi xách, trong đó có bức thư của Mai và tấm ảnh của Tú, cảm giác như mình đang ôm giữ một quả bom hẹn giờ.
Chiếc xe khách cuối cùng cũng cập bến ở một bến xe tạm bợ ven Bình Dương khi trời vừa tờ mờ sáng. Hằng bước xuống, cảm nhận không khí oi ả, bụi bặm khác hẳn cái se lạnh của đêm khuya Quốc lộ 13. Cô hỏi đường vài người dân địa phương, rồi bắt một chuyến xe ôm để đến khu trọ cũ mà người phụ nữ kia đã chỉ dẫn.
Con hẻm nhỏ ngoằn ngoèo, tối tăm dẫn Hằng đến trước một dãy nhà trọ cũ kỹ, sơn tróc vảy. Mùi ẩm mốc và thuốc lá thoang thoảng trong không khí. Hằng nhìn tờ địa chỉ trên tay, so với số nhà đã bạc màu, tim cô đập thình thịch. Đây rồi.
Hằng hít một hơi thật sâu, gõ cửa căn phòng. Im lặng. Hằng gõ thêm lần nữa, mạnh hơn. Lần này, tiếng cọt kẹt của chốt cửa vang lên, rồi một khuôn mặt trẻ măng, gầy gò, đôi mắt thâm quầng hé ra.
**TÚ**
(Với vẻ cảnh giác)
Cô tìm ai?
**HẰNG**
(Nhận ra đó là Tú từ bức ảnh)
Tú phải không? Tôi là Hằng… Mai nhờ tôi đến.
Vừa nghe thấy tên Mai, đôi mắt Tú bỗng sáng lên, xen lẫn vẻ hoài nghi.
**TÚ**
Chị Mai? Chị tôi có chuyện gì sao? Sao chị ấy không gọi?
**HẰNG**
Chuyện dài lắm. Tôi cần nói chuyện riêng với cậu.
Tú ngập ngừng một lát, rồi mở cửa rộng hơn. Hằng bước vào, căn phòng chật chội, đồ đạc sơ sài, nhưng sạch sẽ. Một mùi thuốc bệnh thoang thoảng. Trên chiếc giường duy nhất trong phòng, một người phụ nữ lớn tuổi nằm co ro, hơi thở yếu ớt, làn da nhợt nhạt.
**HẰNG**
(Nhìn người phụ nữ, ánh mắt đầy xót xa)
Đây là…
**TÚ**
(Giọng buồn bã, ánh mắt nhìn mẹ đầy thương xót)
Là mẹ tôi. Bà bị bệnh tim nặng, nằm đây mấy năm rồi. Tôi phải ở nhà chăm sóc bà.
Hằng cảm thấy trái tim mình thắt lại. Cô nhớ lại Mai, người chị luôn rạng rỡ, mạnh mẽ ở Quán Hương Đêm. Hình ảnh này hoàn toàn đối lập.
**HẰNG**
Mai… cậu và Mai là…
**TÚ**
(Gật đầu, giọng nhỏ)
Là chị em ruột. Tôi là em trai của chị Mai.
Sự thật như một cú đấm mạnh vào Hằng. Tất cả những thắc mắc, những mảnh ghép rời rạc bỗng chốc nối lại. Cô hiểu tại sao Mai phải giấu kín, tại sao lại gửi tiền hàng tháng.
**HẰNG**
Tại sao… tại sao Mai lại phải làm việc ở Quán Hương Đêm? Và tại sao chị ấy lại…
Tú thở dài, ngồi sụp xuống cạnh giường mẹ. Gương mặt non choẹt của cậu lộ rõ vẻ mệt mỏi và cam chịu.
**TÚ**
(Đôi mắt đỏ hoe)
Cha mẹ tôi… họ nợ cờ bạc. Một khoản nợ khổng lồ. Cha tôi thì bỏ đi, không liên lạc được. Mình chị Mai gánh vác tất cả. Hồi đó chị ấy mới mười tám đôi mươi, bỏ học, bỏ nhà đi làm kiếm tiền trả nợ. Chị ấy nói chỉ có cách đó mới đủ tiền cứu mẹ và trả hết nợ. Chị ấy không muốn tôi bị liên lụy, nên bắt tôi ở nhà chăm sóc mẹ. Số tiền chị ấy gửi về mỗi tháng… là để lo thuốc thang cho mẹ, và một phần trả dần tiền nợ.
Hằng lặng người. Những lời Mai dặn dò bí ẩn, những giọt nước mắt thầm kín, sự mệt mỏi Mai cố giấu… tất cả bỗng trở nên rõ ràng đến đau lòng. Mai, người chị luôn tỏ ra mạnh mẽ, bất cần, thực chất lại đang gánh vác một số phận nặng nề đến thế.
**HẰNG**
(Giọng run run, mắt rưng rưng)
Tôi… tôi không ngờ. Mai đã không nói với ai cả. Chị ấy… chị ấy đã chịu đựng nhiều như vậy sao?
Tú gật đầu, lau vội khóe mắt.
**TÚ**
Chị Mai không muốn ai biết. Chị ấy sợ làm tôi và mẹ thêm khổ. Chị ấy luôn nói, chỉ cần tôi và mẹ được bình yên, chị ấy làm gì cũng được.
Hằng nhìn Tú, nhìn người mẹ bệnh tật đang nằm đó, rồi nghĩ đến Mai, người đang nằm trong bệnh viện sau một đêm kinh hoàng. Một cảm giác xót xa, thương cảm dâng trào trong lòng Hằng. Cô đã trách lầm Mai bấy lâu nay. Mai không phải là người chị bí ẩn, không rõ lai lịch, mà là một người con hiếu thảo, một người chị đã hy sinh tất cả vì gia đình.
Hằng cảm thấy có lỗi, và đồng thời, một quyết tâm mạnh mẽ nhen nhóm trong lòng cô. Cô phải giúp Mai. Cô phải làm rõ mọi chuyện.
Hằng nhìn Tú, nhìn người mẹ bệnh tật đang nằm đó, rồi nghĩ đến Mai, người đang nằm trong bệnh viện sau một đêm kinh hoàng. Một cảm giác xót xa, thương cảm dâng trào trong lòng Hằng. Cô đã trách lầm Mai bấy lâu nay. Mai không phải là người chị bí ẩn, không rõ lai lịch, mà là một người con hiếu thảo, một người chị đã hy sinh tất cả vì gia đình.
Hằng cảm thấy có lỗi, và đồng thời, một quyết tâm mạnh mẽ nhen nhóm trong lòng cô. Cô phải giúp Mai. Cô phải làm rõ mọi chuyện.
**HẰNG**
(Siết chặt tay, giọng kiên quyết)
Kẻ đòi nợ thuê… là ai? Chúng đã làm gì Mai? Tại sao chị ấy lại bị đánh?
Tú ngẩng đầu lên, đôi mắt thâm quầng nhìn Hằng. Cậu hít một hơi run rẩy, như thể đang cân nhắc có nên nói ra bí mật động trời này hay không.
**TÚ**
(Giọng thì thầm, sợ hãi)
Đó không phải là một vụ đánh ghen hay tai nạn bình thường đâu chị Hằng. Chị Mai… chị ấy đang cố gắng thoát khỏi bọn chúng.
Hằng nghe vậy, cảm thấy lạnh sống lưng. “Thoát khỏi bọn chúng”?
**HẰNG**
Thoát khỏi ai? Kế hoạch gì?
**TÚ**
(Đôi mắt đảo nhanh, như sợ có ai nghe trộm)
Suốt mấy tháng nay, chị Mai đã chuẩn bị cho một cuộc chạy trốn. Chị ấy gom góp tiền, từng chút một, ngoài số tiền gửi về cho mẹ. Chị ấy nói, khi nào đủ tiền, chị ấy sẽ rời khỏi Quán Hương Đêm, rời khỏi đây, để không ai có thể tìm thấy chị ấy nữa. Chị ấy muốn tìm một nơi thật xa, làm lại cuộc đời, không còn bị bọn chúng ám ảnh nữa.
Hằng cảm thấy tim mình đập thình thịch. Vậy ra, đêm hôm đó…
**HẰNG**
(Giọng run rẩy)
Đêm thứ bảy… cái đêm Mai gặp chuyện… đó là đêm chị ấy định bỏ trốn sao?
Tú gật đầu, gương mặt tái nhợt.
**TÚ**
Đúng vậy. Đêm đó chị Mai gọi cho tôi, nói đã gom đủ tiền rồi. Chị ấy dặn tôi cứ yên tâm, ngày mai sẽ không còn ai làm phiền chúng tôi nữa. Chị ấy nói, chị ấy sẽ gửi cho tôi địa chỉ mới sau. Nhưng rồi… tôi không nhận được cuộc gọi nào nữa. Sáng hôm sau thì chị Hằng gọi điện báo tin.
Mỗi lời Tú nói ra như một nhát dao đâm vào trái tim Hằng. Tiếng kéo ghế, tiếng đổ ‘rầm’ lúc 3 giờ đêm. Vết thương của Mai. Mọi thứ dần khớp lại một cách rợn người.
**HẰNG**
(Nắm chặt tay Tú, giọng khàn đặc)
Vậy là… Mai bị phát hiện sao? Hay bị chúng tấn công khi chị ấy đang cố gắng rời đi? Tiếng động trong phòng chị ấy… những vết thương đó…
**TÚ**
(Run rẩy)
Tôi… tôi nghĩ vậy. Chắc chắn là chị ấy đã chống trả, hoặc bọn chúng đã bắt được chị ấy khi chị ấy định bỏ trốn. Bọn chúng… bọn chúng không bao giờ để con nợ yên đâu. Chúng là những kẻ tàn bạo, chị Mai từng nói nếu chị ấy biến mất mà chưa trả hết nợ, chúng sẽ tìm đến tôi và mẹ.
Hằng cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Nỗi sợ hãi xen lẫn sự giận dữ bùng lên trong lòng cô. Sợ hãi cho Mai, cho số phận của hai chị em. Giận dữ với những kẻ đã đẩy Mai vào hoàn cảnh này, và giờ đây còn muốn cướp đi cả tự do, cả mạng sống của cô.
Hằng đứng phắt dậy, đôi mắt đỏ hoe.
**HẰNG**
Không thể nào! Chắc chắn là không thể! Bọn chúng… bọn chúng là ai? Tôi phải tìm ra chúng!
**TÚ**
(Vội vàng nắm tay Hằng)
Chị Hằng, đừng! Chị Mai không muốn chị bị liên lụy. Bọn chúng… chúng rất nguy hiểm. Chị Mai đã hy sinh mọi thứ để bảo vệ tôi và mẹ khỏi bọn chúng. Chị ấy không muốn bất cứ ai khác phải chịu đựng vì chị ấy.
Hằng nhìn Tú, ánh mắt kiên định. Cô không thể đứng nhìn Mai chịu đựng thêm nữa. Cô không thể để những kẻ đó thoát tội.
**HẰNG**
(Gạt tay Tú ra, giọng rành mạch)
Không. Chị Mai đã vì mọi người quá đủ rồi. Giờ là lúc chúng ta phải vì chị ấy. Cậu phải nói cho tôi biết, những kẻ đó là ai. Tôi phải tìm ra sự thật.
Tú nhìn Hằng, thấy được ngọn lửa quyết tâm trong đôi mắt cô gái nhỏ bé. Cậu biết, dù có ngăn cản thế nào, Hằng cũng sẽ không bỏ cuộc. Có lẽ, đây là hy vọng duy nhất của chị Mai.
**TÚ**
(Thở dài, khuôn mặt căng thẳng, nhìn quanh như sợ tường có tai)
Bọn chúng… là người của Lão Bảy Sẹo. Ông ta là kẻ cho vay nặng lãi khét tiếng ở khu này… và cũng có liên quan đến Quán Hương Đêm.
Hằng cứng người. Lão Bảy Sẹo? Quán Hương Đêm? Vậy ra, mọi thứ đều liên kết chặt chẽ hơn cô tưởng.
Hằng cứng người. Lão Bảy Sẹo? Quán Hương Đêm? Vậy ra, mọi thứ đều liên kết chặt chẽ hơn cô tưởng. Một luồng điện lạnh toát chạy dọc sống lưng Hằng. Cô nhìn Tú, gương mặt trắng bệch vì kinh hãi.
**HẰNG**
(Giọng thì thầm, như không tin vào tai mình)
Ý cậu là… Lão Bảy Sẹo… chính là chủ nợ của chị Mai? Và Quán Hương Đêm… không phải chỉ là nơi chị ấy làm việc, mà còn là… cái bẫy?
Tú gật đầu nặng nề, đôi mắt đỏ hoe. Cậu cúi gằm mặt, nước mắt rịn ra.
**TÚ**
Chị Mai nói… nói ông ta là một con quỷ. Ai đã dính vào là khó thoát. Chị ấy chỉ muốn cứu tôi và mẹ ra khỏi cái vòng luẩn quẩn đó thôi. Giờ thì…
Hằng nhìn Tú, nhìn người em trai gầy gò đang run rẩy vì sợ hãi. Trái tim cô như bị bóp nghẹt. Mai đã gánh chịu tất cả một mình trong bao lâu? Nỗi đau, sự tủi nhục mà Hằng từng đổ lên Mai giờ đây biến thành sự ân hận tột cùng.
Hằng hít một hơi thật sâu, gạt đi những giọt nước mắt đang chực trào. Cô biết mình không thể gục ngã lúc này. Mai cần cô. Gia đình Mai cần cô.
**HẰNG**
(Đặt tay lên vai Tú, ánh mắt kiên định)
Tú, cậu đừng sợ. Tôi sẽ không để bọn chúng làm hại chị Mai thêm nữa. Tôi hứa với cậu, tôi sẽ chăm sóc chị Mai, và tôi sẽ cùng cậu bảo vệ mẹ. Chị Mai đã hy sinh quá nhiều rồi. Giờ là lúc chúng ta phải làm điều gì đó cho chị ấy.
Tú ngước nhìn Hằng, trong ánh mắt ngập tràn tuyệt vọng của cậu lóe lên một tia hy vọng mong manh.
**TÚ**
Nhưng… chị Hằng, bọn chúng rất nguy hiểm. Ông ta có tay chân khắp nơi. Chị Mai nói… chị ấy không muốn ai bị liên lụy.
**HẰNG**
(Lắc đầu dứt khoát)
Chị ấy không muốn, nhưng chị ấy không còn lựa chọn nào khác. Chúng ta cũng vậy. Tôi không thể bỏ mặc chị Mai nằm đó, không thể để mẹ cậu sống trong lo sợ, và càng không thể để bọn người đó nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.
Hằng biết mình đã tự đẩy bản thân vào một vòng xoáy nguy hiểm, nhưng cô không thể quay đầu. Hình ảnh Mai với gương mặt trắng bệch, đôi môi run run, và bàn tay lạnh buốt siết chặt tay cô như lời trăn trối cuối cùng, cứ ám ảnh trong tâm trí. Cô phải làm điều gì đó.
**HẰNG**
Bây giờ chúng ta phải làm gì? Kế hoạch của chị Mai là gì trước khi chị ấy bị bắt? Có bất cứ manh mối nào không?
Tú lau nước mắt, cố gắng trấn tĩnh. Cậu hít một hơi run rẩy, nhìn quanh căn phòng nhỏ, rồi nhìn Hằng.
**TÚ**
Chị Mai chỉ nói là sẽ gom đủ tiền để trả một phần, rồi sau đó sẽ tìm cách rời đi thật xa. Chị ấy nói là có một người bạn cũ ở tận Cần Thơ, có thể giúp chị ấy trốn thoát. Chị ấy còn dặn tôi, nếu không liên lạc được với chị ấy trong một tuần, hãy báo cho công an biết về Lão Bảy Sẹo và Quán Hương Đêm. Nhưng đừng nói tôi hay mẹ có liên quan, chỉ nói là có nghe phong phanh chuyện làm ăn phi pháp của bọn chúng.
Hằng nghe vậy, đầu óc quay cuồng. Một tuần? Vậy ra Mai đã dự liệu được điều này. Cô cảm thấy một gánh nặng khổng lồ đè lên vai mình. Đây không chỉ là việc tìm ra sự thật nữa, mà là một cuộc chạy đua với thời gian để cứu lấy Mai, cứu lấy gia đình cô khỏi những kẻ tàn độc. Cô phải hành động. Ngay lập tức.
**HẰNG**
(Siết chặt tay Tú, ánh mắt rực lửa quyết tâm)
Được rồi. Kế hoạch của chúng ta bây giờ là… trước hết, chúng ta cần phải đến bệnh viện. Tôi phải tìm cách nói chuyện với Mai, dù chỉ một lời, để xem chị ấy có thể nói gì. Sau đó, chúng ta sẽ tìm hiểu thêm về Lão Bảy Sẹo và Quán Hương Đêm. Chúng ta sẽ làm theo lời chị Mai dặn. Nếu không còn cách nào khác, chúng ta sẽ báo công an. Nhưng lần này, chúng ta sẽ không giấu bất cứ điều gì nữa.
Tú nhìn Hằng, sự kiên cường toát ra từ cô gái nhỏ bé khiến cậu cảm thấy một chút an tâm. Cậu gật đầu, một tia hy vọng mới nhen nhóm trong lòng. Hằng nhìn về phía cửa, cảm nhận sức nặng của lời hứa vừa thốt ra. Cảm giác trách nhiệm đè nặng lên vai cô, nhưng đồng thời, cũng tiếp thêm cho cô sức mạnh để đối mặt với những hiểm nguy sắp tới. Cô sẽ không bỏ cuộc.
Hằng và Tú vội vã đến bệnh viện, nhưng Mai không còn ở đó. Thông tin từ y tá trực cho biết Mai đã được một người phụ nữ lạ mặt chuyển đi ngay trong đêm, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Có lẽ, đó là người bạn cũ ở Cần Thơ mà Mai đã nhắc đến. Một cảm giác nặng nề đè lên vai Hằng, xen lẫn sự nhẹ nhõm lạ kỳ. Mai đã trốn thoát, ít nhất là thoát khỏi Lão Bảy Sẹo, nhưng cũng biến mất khỏi cuộc đời Hằng. Tú suy sụp, nhưng Hằng vẫn cố gắng giữ mình kiên cường. Họ không thể tìm được Mai, nhưng đã có tất cả những gì Mai muốn truyền lại: sự thật về Lão Bảy Sẹo và Quán Hương Đêm. Hằng hứa với Tú sẽ tiếp tục theo dõi tình hình, giữ lời dặn của Mai, và nếu cần, cô sẽ là người đưa mọi thứ ra ánh sáng.
Một tuần sau, Hằng trở lại Quán Hương Đêm. Mọi thứ dường như chẳng có gì thay đổi. Tiếng nhạc xập xình, ánh đèn đỏ leo lét, khói thuốc lá và tiếng cười nói ồn ào vẫn bao trùm không gian. Khách quen vẫn đến, một vài người hỏi Mai, nhưng Hằng chỉ lắc đầu, nói rằng Mai đã nghỉ làm. Khách hàng tặc lưỡi tiếc rẻ rồi cũng quên đi. Chỉ có Hằng là không thể quên.
Cô vẫn làm việc, pha chế những ly cocktail quen thuộc, nhưng ánh mắt Hằng thường xuyên liếc nhìn lên căn phòng trên gác, căn phòng của chị Mai. Nó khóa kín, tối om, không một chút ánh đèn, nhưng trong tâm trí Hằng, cô vẫn thấy bóng dáng Mai đứng đó, với gương mặt trắng bệch, đôi môi run run, và lời dặn “đừng tìm tao” vang vọng.
Hằng giữ kín bí mật của Mai như giữ một phần trái tim mình. Cô không nói với ai về Lão Bảy Sẹo, về mối quan hệ của ông ta với quán, hay về những gì Mai đã phải chịu đựng. Hằng biết, đây là lời hứa cô phải giữ. Giữ cho Mai được bình yên, giữ cho Tú và mẹ Mai được an toàn. Quán Hương Đêm vẫn sáng đèn mỗi đêm, vẫn là chốn mưu sinh quen thuộc, nhưng đối với Hằng, nó đã không còn là nơi cũ kỹ, buồn tẻ. Giờ đây, mỗi góc quán đều mang theo những ký ức, những nỗi đau, và cả một lời hứa thiêng liêng. Cô tiếp tục công việc của mình, thầm chờ đợi một ngày, khi bình minh thực sự ló dạng, hai chị em Mai và Tú sẽ được đoàn tụ trong bình an, không còn phải lo sợ bất cứ điều gì.
Thời gian trôi đi, Quán Hương Đêm vẫn ngày ngày đón khách, tiếng nhạc xập xình như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Hằng, giờ đây, không còn là cô gái trẻ ngây thơ chỉ biết cúi đầu làm việc nữa. Ánh mắt cô sắc sảo hơn, bờ vai vững vàng hơn, và trong sâu thẳm trái tim, một ngọn lửa kiên cường âm ỉ cháy. Cuộc đời tại Quán Hương Đêm đã dạy cho Hằng những bài học khắc nghiệt về sự thật trần trụi, về những góc khuất tăm tối của con người, nhưng cũng đã vẽ nên bức tranh về tình chị em sắt son, về sự hy sinh cao cả mà Mai dành cho gia đình. Hằng biết, Mai đã chọn con đường riêng của mình, một con đường đầy rủi ro để tìm kiếm tự do, và cô sẽ không phụ sự tin tưởng ấy. Mỗi khi đêm về, đứng sau quầy bar quen thuộc, Hằng lại đưa mắt nhìn lên căn phòng trống trên gác, như thấy Mai đang mỉm cười, bình yên và tự do. Cô tin rằng, dù ở bất cứ đâu, Mai cũng đang tìm thấy bình yên của riêng mình. Và Hằng sẽ sống, sẽ làm việc, sẽ tiếp tục gìn giữ phần ký ức của Mai, như một lời nhắc nhở không bao giờ quên về tình người và hy vọng vào một bình minh mới, không chỉ cho riêng Quán Hương Đêm, mà cho cả những linh hồn từng lạc lối nơi đây.

