Lâm Quỳ Sương ngồi sụp trên chiếc ghế sofa cũ kỹ, căn phòng trọ tối tăm dường như nuốt chửng lấy cô. Ánh đèn leo lét từ màn hình điện thoại phản chiếu lên gương mặt mệt mỏi, nhợt nhạt. Những dòng bình luận cứ thế lướt qua, xoáy sâu vào tâm trí cô, như những lưỡi dao vô hình. “Thái tử gia đang ‘tắm táp toàn diện’ và ‘không có kinh nghiệm thực chiến'”. Lời lẽ trần trụi, thô thiển ấy khiến cô vừa thấy nhục nhã, vừa bàng hoàng.
Cô đã bỏ chạy. Bỏ lại tất cả, bao gồm cả việc chặn số bố mẹ ruột, những người mà cô từng tin tưởng tuyệt đối. Nhưng giờ đây, sự tuyệt vọng và bối rối bao trùm. Quyết định vội vàng ấy có đúng đắn không? Liệu cô có đang bỏ lỡ một cơ hội, hay đang lao vào một hiểm nguy khác mà cô chưa nhận ra? Tần Chu, gã thái tử gia cảng thành khét tiếng lạnh lùng, quyền lực, liệu đang thực sự trong tình trạng như những gì bình luận kia miêu tả? Một chút tò mò len lỏi giữa sự hoảng loạn. Cô vùi mặt vào lòng bàn tay, hơi thở gấp gáp, như đang cố gắng tìm lại chút lý trí đã mất.
Lâm Quỳ Sương ngước nhìn trần nhà bám bụi, những dòng bình luận ảo ảnh vẫn nhảy múa trước mắt. “Thái tử gia đang “tắm táp toàn diện” và “không có kinh nghiệm thực chiến”.” Lời lẽ trần trụi đó càng khiến cô thấy mình thật đáng khinh. Cô đã bỏ chạy khỏi khách sạn, khỏi Tần Chu, gã thái tử gia đáng sợ của cái cảng thành này. Nhưng giờ đây, trong căn phòng trọ tồi tàn, cô nhận ra sự thật phũ phàng hơn nhiều.
Ý nghĩ “cả cái cảng thành này là của Thái tử gia” bỗng nhiên bủa vây lấy tâm trí cô. Tần Chu. Cái tên ấy mang theo quyền lực tuyệt đối, lạnh lùng và tàn nhẫn. Anh ta có thể dễ dàng tìm thấy cô, dù cô có trốn đến đâu. Hơn nữa, anh ta đã biết. Biết cô đã “bỏ thuốc” anh ta. Sự sợ hãi và tuyệt vọng lại dâng trào như một cơn sóng thần, nhấn chìm mọi lý trí còn sót lại.
Bố mẹ ruột. Họ đã bao giờ thực sự quan tâm đến cô chưa? Hay tất cả chỉ là những màn kịch diễn ra vì tiền? Cô đã chặn số của họ, không muốn nghe những lời thao túng giả tạo nữa. Nhưng giờ đây, liệu có phải cô đã sai lầm khi từ bỏ những gì mình có một cách mù quáng? Nhà họ Lâm, gia đình nuôi giàu có, đã cho cô tất cả. Nhưng cái giá phải trả là gì?
Lâm Quỳ Sương siết chặt hai bàn tay, móng tay cắm vào da thịt như để tìm kiếm chút thực tại. Cô đã phản bội Giang Tự Triết, ảnh đế mà cô từng muốn chinh phục, giờ lại bị anh ta phong sát. Món tiền bồi thường hợp đồng khổng lồ chắc chắn sẽ khiến cô vỡ nợ. Cô đã từng là một “giả thiên kim”, một “nữ phụ ác độc” trong mắt bao người. Giờ đây, cô chỉ là một kẻ chạy trốn, không nhà, không sự nghiệp, không hy vọng.
Cô nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh Tần Chu trong chiếc xe lăn đó. Nhưng càng cố, hình ảnh đó lại càng rõ nét, đi kèm với ánh mắt lạnh băng, ẩn chứa sự tức giận không thể che giấu. Nỗi sợ hãi bóp nghẹt cổ họng cô. Cô đã quá liều lĩnh. Sự tuyệt vọng khiến cô chỉ muốn gục ngã. Nhưng sâu thẳm trong con người Lâm Quỳ Sương, một tia sáng le lói của sự phản kháng bắt đầu nhen nhóm. Cô không thể cứ thế buông xuôi. Dù có phải đối mặt với Tần Chu, cô cũng phải tìm ra cách để sinh tồn, hoặc thậm chí, là để trả thù. Nhưng làm thế nào? Cô đơn độc, yếu đuối, và đã đắc tội với những kẻ quyền lực nhất.
Lâm Quỳ Sương hít một hơi sâu, cố gắng trấn tĩnh. Căn phòng trọ ẩm thấp, hôi hám càng khiến cô thêm ngột ngạt. Những dòng bình luận ảo ảnh vẫn còn vương vấn đâu đó, lờ mờ hiện lên trước mắt như một lời nhắc nhở về sự khốn cùng của mình. Cô đã chạy trốn khỏi Tần Chu, khỏi căn phòng tổng thống xa hoa đó, khỏi cái đêm hỗn loạn mà chính cô đã gây ra. Nhưng trốn tránh không phải là giải pháp. Cả Cảng thành này, mọi ngóc ngách, mọi con đường, dường như đều thuộc về Tần Chu. Hắn là Thái tử gia, là kẻ nắm giữ quyền lực tuyệt đối. Hắn đã biết cô bỏ thuốc hắn. Sự sợ hãi cuộn trào trong bụng, lạnh lẽo và giày vò.
Cô đưa tay lên quờ quạng, tìm kiếm chiếc điện thoại trong túi áo khoác sờn cũ. Màn hình tối đen, không một tia hy vọng. Bố mẹ ruột. Họ chỉ biết lợi dụng, giật lấy tiền của cô bằng những màn kịch giả bệnh. Cô đã chặn số của họ, không muốn nghe thêm bất kỳ lời thao túng nào nữa. Nhưng có lẽ, cô đã quá vội vàng. Nhà họ Lâm, gia đình nuôi đã cho cô tất cả. Có lẽ, cô nên quay lại tìm họ? Nhưng liệu họ có còn cho cô một cơ hội? Cô đã phản bội Giang Tự Triết, ảnh đế bị cô từng ngưỡng mộ, giờ đây anh ta đã phong sát cô. Món tiền bồi thường hợp đồng khổng lồ sẽ nhấn chìm cô trong nợ nần. Cô đã từng là “giả thiên kim”, là “nữ phụ ác độc” trong mắt thiên hạ. Giờ đây, cô chỉ là một kẻ chạy trốn, không nhà, không sự nghiệp, không tương lai.
Hình ảnh Tần Chu trong chiếc xe lăn vụt qua tâm trí. Đôi mắt anh ta, cái nhìn lạnh lẽo ẩn chứa sự tức giận không thể che giấu. Nỗi sợ hãi bóp nghẹt cổ họng cô. Cô đã quá liều lĩnh. Sự tuyệt vọng dâng lên, thôi thúc cô gục ngã. Nhưng sâu thẳm trong Lâm Quỳ Sương, một tia lửa phản kháng bắt đầu nhen nhóm. Cô không thể cứ thế bỏ cuộc. Dù có phải đối mặt với Tần Chu, cô cũng phải tìm cách sinh tồn, hoặc thậm chí, là trả thù. Nhưng làm thế nào đây? Cô đơn độc, yếu đuối, đã đắc tội với những kẻ quyền lực nhất.
Cô đẩy cửa phòng trọ, bước ra hành lang vắng lặng. Ánh đèn vàng vọt hắt hiu, tạo nên những bóng đổ dài kỳ dị. Tiếng bước chân cô vang vọng, nhỏ bé và lạc lõng. Tim cô đập thình thịch, mỗi nhịp đều như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô sẽ làm gì? Trốn tránh mãi sao? Không. Cô cần quay lại. Quay lại đối mặt với Tần Chu. Có lẽ, đó là con đường duy nhất để cô có thể tồn tại.
Lâm Quỳ Sương lê bước về phía thang máy. Cầu thang bộ dường như quá xa, quá mệt mỏi. Cô nhấn nút gọi thang máy. Tiếng ‘ting’ vang lên khô khốc. Cô nhìn chằm chằm vào cánh cửa kim loại, cảm giác căng thẳng dâng lên tột độ. Liệu Tần Chu có còn ở đó không? Liệu anh ta có đang chờ đợi cô không? Mỗi giây trôi qua đều như dài thêm cả thế kỷ. Cuối cùng, cánh cửa thang máy cũng bắt đầu mở ra. Bên trong, hình bóng quen thuộc, lạnh lùng đang ngồi trên chiếc xe lăn. Tần Chu. Hắn đã ở đó, chờ đợi cô. Ánh mắt hắn khóa chặt vào Lâm Quỳ Sương, không một biểu cảm, nhưng đủ khiến cô cảm nhận được cơn bão ngầm đang chực chờ bùng nổ. Cô hít một hơi thật sâu, bước vào trong. Cánh cửa thang máy từ từ khép lại, bao bọc lấy hai người trong một không gian ngột ngạt, đầy rẫy sự đe dọa và một thứ gì đó khó gọi tên.
Cánh cửa thang máy chậm rãi khép lại, nhốt hai người vào không gian chật hẹp, ngột ngạt. Lâm Quỳ Sương đứng sững lại, từng tế bào trong cơ thể đều run rẩy. Cô đã dự đoán trước mọi tình huống có thể xảy ra: tiếng quát tháo, sự tra hỏi, thậm chí là một đòn đánh. Nhưng cái nhìn của Tần Chu, tĩnh lặng đến đáng sợ, lại khiến cô cảm thấy lạnh lẽo hơn bất kỳ cơn giận dữ nào.
Tần Chu ngước mắt nhìn cô, ánh đèn đường vàng vọt hắt lên khuôn mặt tuấn tú nhưng ẩn chứa vẻ tàn nhẫn. Đôi mắt đen sâu thẳm, không một chút gợn sóng, dường như nhìn xuyên thấu tâm can Lâm Quỳ Sương. Hắn không hề có dấu hiệu của thuốc kích thích hay sự mệt mỏi. Hắn đã tỉnh táo, hoàn toàn tỉnh táo.
“Lâm Quỳ Sương,” giọng Tần Chu vang lên đều đều, nhưng mỗi từ như một nhát dao cứa vào lòng cô. “Cô nghĩ mình đang làm gì?”
Lâm Quỳ Sương nuốt khan, cố gắng tìm lại chút dũng khí đã cạn kiệt. Cô biết mình đã rơi vào bẫy. Mọi thứ, từ việc anh ta sắp xếp cô vào căn phòng này, đến việc cô đột nhiên cảm thấy cơ thể nóng ran, đều là một vở kịch được dàn dựng công phu. Cô là con rối, và Tần Chu là kẻ điều khiển.
“Tôi… tôi không biết anh đang nói gì.” Lâm Quỳ Sương lắp bắp.
Tần Chu nhếch mép cười khẩy. Nụ cười đó không hề mang chút ấm áp, chỉ có sự mỉa mai và độc địa. “Không biết? Cô dám nói với tôi là cô không biết? Chiếc thẻ phòng này, căn phòng này, và cả cái thứ cô vừa đưa cho tôi… Tất cả đều là kế hoạch của cô phải không?”
Lâm Quỳ Sương cảm thấy máu trong người như đông lại. Cô đã bị nhìn thấu. Lòng tự trọng của cô bị đạp đổ hoàn toàn. Cô là kẻ lừa dối, là kẻ mưu mô, nhưng trước mặt Tần Chu, cô cảm thấy mình nhỏ bé và ngu xuẩn đến cùng cực.
“Anh… anh đã biết?” Lâm Quỳ Sương thì thầm, giọng run run.
Tần Chu im lặng một lúc lâu, ánh mắt vẫn không rời khỏi cô. Rồi hắn chậm rãi đáp: “Biết. Từ lâu rồi. Tôi đã biết cô không phải là người phụ nữ yếu đuối mà cô vẫn tỏ ra. Tôi biết cô có tham vọng, và tôi biết cô sẵn sàng làm mọi thứ để đạt được nó.”
Những lời nói của Tần Chu như một bản án tử hình. Lâm Quỳ Sương đứng chết lặng. Cô đã đánh giá thấp Tần Chu. Cô nghĩ anh ta chỉ là một thái tử gia dựa vào quyền lực, một kẻ có vẻ ngoài yếu đuối vì chiếc xe lăn. Nhưng giờ đây, cô nhìn thấy một con người khác, một kẻ lạnh lùng, tàn nhẫn và đầy mưu lược.
“Vậy… anh muốn gì?” Lâm Quỳ Sương hỏi, cuối cùng cũng tìm lại được giọng nói của mình, dù vẫn còn run rẩy.
Tần Chu nghiêng đầu, ánh mắt đầy vẻ tính toán. “Tôi muốn biết, cô đã làm tất cả những điều này vì ai? Giang Tự Triết? Hay có ai khác đứng đằng sau cô?”
Lâm Quỳ Sương cắn chặt môi. Cô không thể tiết lộ bất cứ điều gì. Việc liên quan đến Giang Tự Triết là điều cô không bao giờ muốn Tần Chu biết. “Không có ai cả. Chỉ là… tôi cần tiền.”
“Tiền?” Tần Chu cười lớn, âm thanh vang vọng trong không gian kín. “Cô nghĩ tôi sẽ tin lời nói dối vụng về đó sao? Lâm Quỳ Sương, cô đã đùa giỡn với sai người rồi.”
Hắn đưa tay lên, nhấn một nút trên bảng điều khiển gắn bên cạnh ghế. Cánh cửa thang máy bật mở, để lộ hành lang tối om và lạnh lẽo. Hai người đàn ông mặc vest đen đứng đó, gương mặt không cảm xúc.
“Đưa cô ta đi,” Tần Chu ra lệnh, giọng không chút thương tiếc. “Đưa cô ta đến nơi mà cô ta thuộc về.”
Lâm Quỳ Sương hoảng loạn. Cô nhìn Tần Chu, ánh mắt cầu xin. “Tần Chu, làm ơn! Tôi đã sai rồi! Xin hãy cho tôi một cơ hội!”
Nhưng Tần Chu chỉ nhìn cô với ánh mắt lạnh như băng, không hề có ý định thay đổi quyết định. Hắn đã nhìn thấy tất cả. Cô đã hết vai diễn. Số phận của cô giờ đây hoàn toàn nằm trong tay kẻ đã lên kế hoạch hạ gục cô từ đầu. Hai người đàn ông mặc vest tiến lại gần, túm lấy cánh tay Lâm Quỳ Sương, kéo cô ra khỏi thang máy. Tiếng hét tuyệt vọng của cô vang vọng rồi chìm dần vào bóng tối. Tần Chu nhìn theo bóng lưng cô khuất dần, rồi chậm rãi nhấn nút đóng cửa thang máy, trả lại sự im lặng đáng sợ cho căn phòng tổng thống xa hoa, nơi một âm mưu vừa được phơi bày.
Cánh cửa thang máy chậm rãi khép lại, nhốt hai người vào không gian chật hẹp, ngột ngạt. Lâm Quỳ Sương đứng sững lại, từng tế bào trong cơ thể đều run rẩy. Cô đã dự đoán trước mọi tình huống có thể xảy ra: tiếng quát tháo, sự tra hỏi, thậm chí là một đòn đánh. Nhưng cái nhìn của Tần Chu, tĩnh lặng đến đáng sợ, lại khiến cô cảm thấy lạnh lẽo hơn bất kỳ cơn giận dữ nào.
Tần Chu ngước mắt nhìn cô, ánh đèn đường vàng vọt hắt lên khuôn mặt tuấn tú nhưng ẩn chứa vẻ tàn nhẫn. Đôi mắt đen sâu thẳm, không một chút gợn sóng, dường như nhìn xuyên thấu tâm can Lâm Quỳ Sương. Hắn không hề có dấu hiệu của thuốc kích thích hay sự mệt mỏi. Hắn đã tỉnh táo, hoàn toàn tỉnh táo.
“Lâm Quỳ Sương,” giọng Tần Chu vang lên đều đều, nhưng mỗi từ như một nhát dao cứa vào lòng cô. “Cô nghĩ mình đang làm gì?”
Lâm Quỳ Sương nuốt khan, cố gắng tìm lại chút dũng khí đã cạn kiệt. Cô biết mình đã rơi vào bẫy. Mọi thứ, từ việc anh ta sắp xếp cô vào căn phòng này, đến việc cô đột nhiên cảm thấy cơ thể nóng ran, đều là một vở kịch được dàn dựng công phu. Cô là con rối, và Tần Chu là kẻ điều khiển.
“Tôi… tôi không biết anh đang nói gì.” Lâm Quỳ Sương lắp bắp.
Tần Chu nhếch mép cười khẩy. Nụ cười đó không hề mang chút ấm áp, chỉ có sự mỉa mai và độc địa. “Không biết? Cô dám nói với tôi là cô không biết? Chiếc thẻ phòng này, căn phòng này, và cả cái thứ cô vừa đưa cho tôi… Tất cả đều là kế hoạch của cô phải không?”
Lâm Quỳ Sương cảm thấy máu trong người như đông lại. Cô đã bị nhìn thấu. Lòng tự trọng của cô bị đạp đổ hoàn toàn. Cô là kẻ lừa dối, là kẻ mưu mô, nhưng trước mặt Tần Chu, cô cảm thấy mình nhỏ bé và ngu xuẩn đến cùng cực.
“Anh… anh đã biết?” Lâm Quỳ Sương thì thầm, giọng run run.
Tần Chu im lặng một lúc lâu, ánh mắt vẫn không rời khỏi cô. Rồi hắn chậm rãi đáp: “Biết. Từ lâu rồi. Tôi đã biết cô không phải là người phụ nữ yếu đuối mà cô vẫn tỏ ra. Tôi biết cô có tham vọng, và tôi biết cô sẵn sàng làm mọi thứ để đạt được nó.”
Những lời nói của Tần Chu như một bản án tử hình. Lâm Quỳ Sương đứng chết lặng. Cô đã đánh giá thấp Tần Chu. Cô nghĩ anh ta chỉ là một thái tử gia dựa vào quyền lực, một kẻ có vẻ ngoài yếu đuối vì chiếc xe lăn. Nhưng giờ đây, cô nhìn thấy một con người khác, một kẻ lạnh lùng, tàn nhẫn và đầy mưu lược.
“Vậy… anh muốn gì?” Lâm Quỳ Sương hỏi, cuối cùng cũng tìm lại được giọng nói của mình, dù vẫn còn run rẩy.
Tần Chu nghiêng đầu, ánh mắt đầy vẻ tính toán. “Tôi muốn biết, cô đã làm tất cả những điều này vì ai? Giang Tự Triết? Hay có ai khác đứng đằng sau cô?”
Lâm Quỳ Sương cắn chặt môi. Cô không thể tiết lộ bất cứ điều gì. Việc liên quan đến Giang Tự Triết là điều cô không bao giờ muốn Tần Chu biết. “Không có ai cả. Chỉ là… tôi cần tiền.”
“Tiền?” Tần Chu cười lớn, âm thanh vang vọng trong không gian kín. “Cô nghĩ tôi sẽ tin lời nói dối vụng về đó sao? Lâm Quỳ Sương, cô đã đùa giỡn với sai người rồi.”
Hắn đưa tay lên, nhấn một nút trên bảng điều khiển gắn bên cạnh ghế. Cánh cửa thang máy bật mở, để lộ hành lang tối om và lạnh lẽo. Hai người đàn ông mặc vest đen đứng đó, gương mặt không cảm xúc.
“Đưa cô ta đi,” Tần Chu ra lệnh, giọng không chút thương tiếc. “Đưa cô ta đến nơi mà cô ta thuộc về.”
Lâm Quỳ Sương hoảng loạn. Cô nhìn Tần Chu, ánh mắt cầu xin. “Tần Chu, làm ơn! Tôi đã sai rồi! Xin hãy cho tôi một cơ hội!”
Nhưng Tần Chu chỉ nhìn cô với ánh mắt lạnh như băng, không hề có ý định thay đổi quyết định. Hắn đã nhìn thấy tất cả. Cô đã hết vai diễn. Số phận của cô giờ đây hoàn toàn nằm trong tay kẻ đã lên kế hoạch hạ gục cô từ đầu. Hai người đàn ông mặc vest tiến lại gần, túm lấy cánh tay Lâm Quỳ Sương, kéo cô ra khỏi thang máy. Tiếng hét tuyệt vọng của cô vang vọng rồi chìm dần vào bóng tối. Tần Chu nhìn theo bóng lưng cô khuất dần, rồi chậm rãi nhấn nút đóng cửa thang máy, trả lại sự im lặng đáng sợ cho căn phòng tổng thống xa hoa, nơi một âm mưu vừa được phơi bày.
Hai người đàn ông mặc vest đen túm lấy cánh tay Lâm Quỳ Sương, kéo cô đi. “Không! Làm ơn! Tần Chu!” Tiếng cô khóc nức nở, tuyệt vọng. Cánh cửa thang máy khép lại, chỉ còn lại Tần Chu trong không gian im lặng.
Lâm Quỳ Sương giãy giụa trong tay hai gã đàn ông. “Thả tôi ra! Tôi không đi đâu hết!” Cô nhìn quanh, hy vọng có một lối thoát. Hành lang tối om, chỉ có ánh đèn vàng vọt yếu ớt. Căn phòng tổng thống sang trọng giờ đây là ác mộng của cô.
“Mày không đi thì phải đi,” một gã đàn ông cười khẩy, kéo mạnh cô đi. Căn phòng trọ tồi tàn, hóa đơn tiền điện nước chất đống, cuộc sống bế tắc sau khi bị phong sát bởi Giang Tự Triết, tất cả như ùa về. Cô đã thử mọi cách, kể cả việc lợi dụng Tần Chu, nhưng mọi nỗ lực đều đổ bể.
“Đừng làm vậy… Tôi sẽ nói… Tôi sẽ nói tất cả!” Lâm Quỳ Sương lắp bắp, cố gắng níu kéo. Cô nhớ lại lời mẹ ruột từng dặn dò: “Con phải làm mọi thứ để có tiền về chữa bệnh cho ba mẹ.” Lời nói dối thao túng, giờ đây trở thành gánh nặng đè lên cô. Cô chỉ là con rối trong tay họ, và giờ đây, cô đang bị chính kẻ điều khiển rối đập nát.
“Nói? Nói với ai?” Gã đàn ông giữ chặt tay cô, giọng đầy chế giễu. “Tần gia không quan tâm đến lời nói dối của mày đâu. Mày nghĩ mày là ai mà dám lừa dối Thái tử gia Cảng thành?”
Lâm Quỳ Sương cảm thấy tuyệt vọng. Cô thoáng nhìn thấy chiếc xe lăn của Tần Chu, thứ đã khiến cô lầm tưởng anh ta yếu đuối. Nhưng giờ đây, cô biết đó chỉ là một phần của màn kịch. Tần Chu lạnh lùng, tàn nhẫn, và anh ta không có chỗ cho sự yếu đuối hay lừa dối.
“Tôi… tôi chỉ đi mua đồ thôi!” Lâm Quỳ Sương lặp lại lời nói dối ngu ngốc, giọng run rẩy. Cô cố gắng tỏ ra bình tĩnh, nhưng đôi tay vẫn khẽ run. Ánh mắt cô né tránh ánh nhìn của Tần Chu, hoàn toàn hoảng loạn và tìm cách thoát thân, dù biết rằng mọi con đường đã bị chặn lại. Cô bị đẩy ra khỏi thang máy, bóng dáng cô dần khuất trong hành lang tối tăm. Tiếng la hét của cô bị nuốt chửng bởi tiếng cửa thang máy đóng sầm lại.
Lâm Quỳ Sương bị đẩy ra khỏi thang máy. Tiếng cửa đóng sầm lại, bỏ mặc cô trong hành lang vắng vẻ, chỉ còn tiếng nấc nghẹn ngào vang vọng. Cô sụp xuống sàn, đôi tay ôm chặt lấy đầu, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má. Mọi thứ đã kết thúc. Cô đã thất bại hoàn toàn.
Trong căn phòng tổng thống, Tần Chu dựa lưng vào ghế, ánh mắt lạnh lùng quét qua màn hình lớn trước mặt. Những dòng chữ vàng hiện lên, rõ ràng đến đáng sợ.
**BÌNH LUẬN META:**
*“Ha, ai tin cái trò đi mua bao của con nhỏ đó chứ. Tần thiếu gia chắc biết hết rồi.”*
*“Mẹ nó, đúng là con nữ phụ ác độc. Tính kế gì nữa đây?”*
*“Bố mẹ ruột nó còn đang chờ tiền để ‘chữa bệnh’ đấy mấy ông ơi. Chơi trò này thì sao mà qua mắt được Tần gia.”*
*“Thái tử gia tsundere chỉ cần liếc mắt là biết con hồ ly tinh này đang giở trò gì.”*
Tần Chu nhếch mép cười nhạt, một nụ cười không chút ấm áp. Anh nhấp một ngụm rượu vang đỏ, ánh mắt vẫn dán chặt vào màn hình.
Cùng lúc đó, Lâm Quỳ Sương run rẩy đứng dậy. Cô lảo đảo bước đi trong hành lang, hy vọng tìm được một nơi nào đó để trốn tránh. Nhưng rồi, một giọng nói trầm thấp, đầy mỉa mai vang lên từ phía sau, cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn loạn của cô.
“Bao? Em nghĩ tôi sẽ tin lời đó sao?”
Lâm Quỳ Sương cứng đờ người. Cô chậm rãi quay lại, đôi mắt mở to ngấn nước nhìn về phía Tần Chu đang đứng đó, hoàn toàn không còn vẻ yếu đuối nào nữa. Cái xe lăn kia chỉ là một phần của màn kịch mà anh ta dàn dựng.
“Anh… anh biết rồi?” Lâm Quỳ Sương thì thào, giọng nói lạc đi vì tuyệt vọng.
Tần Chu khẽ gật đầu, ánh mắt chứa đầy sự chế giễu. “Anh biết em không đi mua bao. Anh biết em đang làm gì. Và anh cũng biết, kế hoạch của bố mẹ em, hay đúng hơn là bố mẹ ruột của em, đang mong chờ điều gì.”
Mọi thứ đã bị bại lộ. Lời nói dối mà cô cố gắng dùng để che đậy, giờ đây lại trở thành bằng chứng tố cáo cô. Kẻ thao túng cô, chính là người cô đang đối mặt. Ánh mắt Tần Chu sắc lạnh như dao, mỗi lời nói như những nhát dao cứa vào tim cô. Lâm Quỳ Sương cảm thấy cả thế giới sụp đổ dưới chân mình. Cô hoàn toàn tuyệt vọng.
Ánh mắt Tần Chu dán chặt vào Lâm Quỳ Sương, lạnh lẽo như băng giá. Anh ta khẽ nhếch mép cười, một nụ cười ẩn chứa đầy sự trêu ngươi và quyền lực.
TẦN CHU
(Giọng trầm thấp, đầy mỉa mai)
Nói dối không chớp mắt, tôi rất thích sự tự tin của em đấy. Nhưng tiếc là, tôi không dễ bị lừa như vậy.
Lâm Quỳ Sương run rẩy. Cô cảm thấy toàn thân mình như đông cứng lại. Bố mẹ ruột, khoản nợ khổng lồ, những lời nói dối vụng về, tất cả như một bức tranh bi thảm hiện lên rõ nét dưới ánh mắt phán xét của Tần Chu. Cô cảm thấy mình hoàn toàn trần trụi, không còn gì để che giấu.
LÂM QUỲ SƯƠNG
(Thì thào, giọng lạc đi)
Anh… anh muốn gì?
Tần Chu từ từ đẩy xe lăn tiến lại gần Lâm Quỳ Sương. Mỗi vòng quay của bánh xe đều tạo ra một âm thanh khô khốc, vang vọng trong hành lang khách sạn vắng lặng. Anh dừng lại cách cô một khoảng vừa đủ để mùi hương trầm ấm, nam tính của anh bao trùm lấy cô.
TẦN CHU
(Giọng nhỏ dần, trở nên bí ẩn)
Đừng sợ. Tôi không có ý định làm hại em. Ít nhất là chưa. Tôi đến đây để đưa ra một lời đề nghị. Một giao dịch.
Lâm Quỳ Sương ngước nhìn anh, đôi mắt mở to đầy hoang mang. Cô nhìn thấy trong ánh mắt anh không có sự giận dữ hay khinh bỉ, chỉ có sự tính toán lạnh lùng và một chút tò mò khó đoán.
TẦN CHU
(Nhếch mép cười nhạt)
Tôi biết em đang gánh một khoản nợ khổng lồ. Tôi cũng biết bố mẹ ruột của em đang lợi dụng em, chờ đợi từng đồng cuối cùng. Tôi có thể giải quyết tất cả. Khoản nợ đó, và cả những kẻ tham lam kia nữa.
Trái tim Lâm Quỳ Sương đập thình thịch. Một tia hy vọng mỏng manh chợt lóe lên trong màn đêm tuyệt vọng. Nhưng cô vẫn cảnh giác, bởi cô hiểu, không có gì là miễn phí trên đời này, đặc biệt là từ một người đàn ông như Tần Chu.
LÂM QUỲ SƯƠNG
(Ngập ngừng)
Đổi lại… anh muốn gì?
Tần Chu đưa tay lên vuốt nhẹ gò má cô. Hành động này bất ngờ và đầy ẩn ý khiến Lâm Quỳ Sương rùng mình. Anh ta không tấn công, không đe dọa, mà là một sự động chạm đầy quyền lực.
TẦN CHU
(Giọng nói trầm ấm, quyến rũ, pha lẫn chút nguy hiểm)
Em. Em sẽ làm việc cho tôi.
Câu nói của Tần Chu vang vọng trong không gian, như một lời tuyên án. Lâm Quỳ Sương chết lặng. Cô bối rối, lưỡng lự giữa nỗi sợ hãi vô biên và một tia hy vọng mong manh vừa được thắp lên. Cô nhìn vào mắt Tần Chu, cố gắng đọc hiểu ý đồ thực sự đằng sau lời đề nghị điên rồ này. Giao dịch này, liệu có cứu rỗi cô, hay đẩy cô vào một vực sâu còn tăm tối hơn?
Lâm Quỳ Sương lùi lại một bước, tâm trí cô quay cuồng. Lời đề nghị của Tần Chu vang vọng bên tai cô, mỗi chữ như một nhát dao cứa vào trái tim. “Em sẽ làm việc cho tôi.” Một giao dịch. Một con đường thoát khỏi vực sâu nợ nần và sự thao túng của bố mẹ ruột.
Cô nhìn chằm chằm vào Tần Chu, đôi mắt mở to không thể che giấu sự sợ hãi và tuyệt vọng. Trong khoảnh khắc đó, cô nhớ lại những bình luận trên mạng xã hội về “nữ phụ ác độc” mà cô từng đóng. Họ nói về số phận bi thảm của cô ta, về việc cô ta luôn bị đẩy vào bước đường cùng, bị người đời căm ghét. Và rồi, cô ta đã chết một cách thảm khốc dưới tay một fan cuồng.
Một tia sáng lạnh lẽo lóe lên trong đầu Lâm Quỳ Sương. Đây có thể là con đường duy nhất. Một con đường đầy đau khổ và tủi nhục, nhưng ít ra, nó có thể là con đường sống. Sự thao túng, sự lợi dụng, những lời nói dối… tất cả giờ đây dường như không còn quan trọng nữa. Cái chết ám ảnh trong kịch bản gốc, hình ảnh bi thảm của “nữ phụ ác độc”, lại trở thành một điểm tựa mong manh cho cô.
Tần Chu vẫn im lặng quan sát, ánh mắt anh như soi thấu tâm can cô. Anh ta không vội vàng, chỉ đơn giản là chờ đợi. Chờ đợi Lâm Quỳ Sương đưa ra quyết định. Cái lạnh lùng và quyền lực toát ra từ anh ta khiến cô không thể thở nổi.
Lâm Quỳ Sương nhắm chặt mắt, cố gắng kìm nén những giọt nước mắt đang chực trào ra. Cô đã quá mệt mỏi với cuộc sống hiện tại, với những gánh nặng đè trĩu trên vai. Sự tồn tại của cô giờ đây chỉ là một chuỗi ngày dài trốn chạy và gánh chịu hậu quả.
Cô hít một hơi thật sâu, một hơi thở nặng trĩu nỗi đau. Rồi cô mở mắt ra, ánh mắt giờ đây đã bớt đi sự hoang mang, thay vào đó là một sự chấp nhận tàn nhẫn.
LÂM QUỲ SƯƠNG
(Giọng nói khàn đặc, run rẩy nhưng kiên quyết)
Tôi đồng ý.
Nụ cười trên môi Tần Chu càng thêm sâu. Anh ta đưa tay vuốt ve má cô lần nữa, lần này, hành động đó không còn khiến cô rùng mình vì sợ hãi, mà là một sự xác nhận lạnh lùng cho lời đồng ý của cô. Anh ta đã có được thứ anh ta muốn.
TẦN CHU
(Giọng trầm ấm, đầy quyền lực)
Tốt lắm. Em sẽ không hối hận đâu. Tôi sẽ cho em một cuộc sống mới. Một cuộc sống mà em chưa từng dám mơ tới.
Lời nói của Tần Chu vừa có vẻ an ủi, vừa ẩn chứa một sự đe dọa ngầm. Lâm Quỳ Sương biết, đây không phải là sự cứu rỗi, mà là sự trao đổi. Cô đã bán đi một phần linh hồn mình để đổi lấy mạng sống. Và trong sâu thẳm, một phần lý trí yếu ớt của cô vẫn mách bảo rằng, dù có tàn nhẫn đến đâu, sự lựa chọn này vẫn tốt hơn là chìm dần vào bóng tối của sự tuyệt vọng. Con đường phía trước mờ mịt, đầy rẫy những cạm bẫy mà cô chưa thể lường trước.
Lâm Quỳ Sương nhìn Tần Chu, nụ cười trên môi anh càng thêm sâu. Lời đồng ý của cô như một lời tuyên thệ, một sự đánh đổi. Anh ta đưa tay vuốt ve má cô, một hành động không còn khiến cô rùng mình vì sợ hãi, mà là một sự xác nhận lạnh lùng cho lời đồng ý của cô. Anh ta đã có được thứ anh ta muốn.
TẦN CHU
(Giọng trầm ấm, đầy quyền lực)
Tốt lắm. Em sẽ không hối hận đâu. Tôi sẽ cho em một cuộc sống mới. Một cuộc sống mà em chưa từng dám mơ tới.
Lời nói của Tần Chu vừa có vẻ an ủi, vừa ẩn chứa một sự đe dọa ngầm. Lâm Quỳ Sương biết, đây không phải là sự cứu rỗi, mà là sự trao đổi. Cô đã bán đi một phần linh hồn mình để đổi lấy mạng sống. Và trong sâu thẳm, một phần lý trí yếu ớt của cô vẫn mách bảo rằng, dù có tàn nhẫn đến đâu, sự lựa chọn này vẫn tốt hơn là chìm dần vào bóng tối của sự tuyệt vọng. Con đường phía trước mờ mịt, đầy rẫy những cạm bẫy mà cô chưa thể lường trước.
Ánh mắt Tần Chu lướt qua Lâm Quỳ Sương, đánh giá sự cam chịu pha lẫn chút sợ hãi trong cô. Anh ta biết rõ hơn ai hết, đây không phải là sự khuất phục đơn thuần, mà là sự khởi đầu của một trò chơi nguy hiểm. Anh ta đã nhìn thấy trong đôi mắt cô, một ngọn lửa âm ỉ, một sự vùng vẫy ngầm.
TẦN CHU
(Tiếp tục, giọng anh vang lên như một bản án)
Tôi cần em làm việc cho tôi. Gần như mọi thứ. Em sẽ là đôi mắt, đôi tai của tôi ở những nơi tôi không thể đến. Em sẽ đối mặt với những kẻ muốn làm hại tôi, và tôi sẽ bảo vệ em.
Lâm Quỳ Sương gật đầu, nuốt khan. Cô không dám hỏi chi tiết. Cô biết, Tần Chu không bao giờ đưa ra lời đề nghị nào mà không có mục đích. Và mục đích của anh ta, dù có là gì, chắc chắn cũng sẽ đẩy cô vào những tình huống mà cô chưa bao giờ tưởng tượng ra. Cô nhớ lại những bình luận tàn nhẫn trên mạng, nhớ lại sự khinh miệt của Giang Tự Triết, nhớ lại những lần bị bố mẹ ruột lợi dụng. Tất cả những nỗi đau đó giờ đây như bị lu mờ bởi một cơn ác mộng mới, một cơn ác mộng mang tên Tần Chu.
TẦN CHU
(Đứng dậy, sải bước chậm rãi về phía cửa phòng tổng thống)
Đừng nghĩ đây là sự giúp đỡ. Đây là sự hợp tác. Em có thứ tôi cần, và tôi có thứ em muốn: sự sống. Hãy nhớ rõ điều đó.
Anh ta dừng lại ở cửa, quay đầu nhìn cô lần cuối, ánh mắt sắc như dao.
TẦN CHU
Ngày mai, tôi sẽ cho người đến đón em. Chuẩn bị tinh thần.
Nói rồi, Tần Chu bước ra khỏi phòng, để lại Lâm Quỳ Sương một mình với sự im lặng đáng sợ. Tiếng cửa phòng đóng sập lại như một nhát chuông báo tử cho cuộc đời cũ của cô. Cô nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt, bàn tay siết chặt lại. Thỏa thuận đã được xác lập, không có đường lùi. Cuộc đời của Lâm Quỳ Sương, từ giờ phút này, đã hoàn toàn thuộc về Tần Chu. Cô biết, cơn ác mộng thực sự chỉ mới bắt đầu.
Thang máy đóng sầm lại, nhốt Giang Tự Triết trong bóng tối ẩm thấp. Anh ta quỳ sụp xuống sàn, hai tay ôm chặt lấy hạ bộ, cơn đau buốt nhói xé toạc tâm trí. Tiếng rên rỉ nghẹn ứ trong cổ họng, pha lẫn tiếng thở hổn hển. Mồ hôi túa ra như tắm, làm ướt đẫm lớp trang điểm vốn đã lem nhem.
Anh ta ngẩng đầu lên, đôi mắt trợn trừng, đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào cánh cửa thang máy lạnh lẽo. Cái bóng dáng Lâm Quỳ Sương lướt qua trong tâm trí anh ta, từng cử chỉ, từng lời nói của cô lúc đó như một lưỡi dao sắc bén cứa vào lòng tự tôn của anh ta.
GIANG TỰ TRIẾT
(Nghiến răng, giọng nói khàn đặc vì đau đớn và căm hận)
Lâm Quỳ Sương! Cô… cô dám! Cô dám làm vậy với tôi?!
Cơn tức giận bùng lên dữ dội, thiêu đốt mọi lý trí còn sót lại. Anh ta nắm chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, để sự đau đớn thể xác lấn át đi nỗi nhục nhã đang dâng trào.
GIANG TỰ TRIẾT
(Thì thầm, đầy đe dọa)
Không… không thể nào… Tôi là Giang Tự Triết! Ảnh đế! Cô ta… cô ta chỉ là một con nhóc không có gì trong tay…
Anh ta nhìn xuống bàn tay mình, rồi lại nhìn vào khoảng không vô định trước mắt. Hình ảnh Lâm Quỳ Sương bỏ chạy, bỏ lại anh ta trong tình cảnh trớ trêu này, như một sự sỉ nhục không thể nào nuốt trôi.
GIANG TỰ TRIẾT
(Giọng nói chuyển sang vẻ tàn độc, ánh mắt tóe lửa)
Đúng vậy! Cô ta làm vậy với tôi! Cô ta dám làm tôi nhục nhã như vậy! Nhưng cô ta sẽ phải trả giá! Cô ta sẽ phải trả giá gấp trăm, gấp ngàn lần!
Giang Tự Triết chậm rãi đứng dậy, cơ thể vẫn còn run rẩy vì cơn đau. Anh ta dựa vào vách thang máy, cố gắng lấy lại bình tĩnh. Tuy nhiên, trong đáy mắt anh ta, một ngọn lửa trả thù đã bùng cháy dữ dội. Anh ta thề, nhất định sẽ hủy hoại Lâm Quỳ Sương, biến cuộc đời cô thành một địa ngục trần gian.
GIANG TỰ TRIẾT
(Nở một nụ cười lạnh lẽo, méo mó)
Lâm Quỳ Sương… Cô tưởng cô chạy thoát được sao? Cô tưởng mọi chuyện kết thúc ở đây sao? Cô đã sai rồi! Sai lầm lớn nhất trong đời cô!
Anh ta đưa tay lên, chạm nhẹ vào vùng hạ bộ vẫn còn âm ỉ đau. Một luồng điện chạy dọc cơ thể, nhưng lần này, nó không phải là cơn đau, mà là sự quyết tâm tột độ.
GIANG TỰ TRIẾT
(Giọng nói đầy hứa hẹn về một kế hoạch tàn khốc)
Tôi sẽ không để cô sống yên đâu, Lâm Quỳ Sương. Cô sẽ phải sống trong sợ hãi, cô sẽ phải hối hận vì đã sinh ra trên đời này. Tôi sẽ lấy đi tất cả của cô, danh tiếng, tình yêu, tất cả mọi thứ…
Anh ta nhấn nút mở cửa thang máy. Ánh sáng từ hành lang hắt vào, soi rõ khuôn mặt biến dạng vì đau đớn và căm giận của Giang Tự Triết. Anh ta bước ra ngoài, mang theo một lời thề độc địa, một ngọn lửa thù hận sẵn sàng bùng cháy.
Giang Tự Triết đứng thẳng dậy, hơi thở vẫn còn gấp gáp nhưng ánh mắt đã ánh lên sự tàn độc không che giấu. Anh ta rút điện thoại ra khỏi túi, những ngón tay run rẩy nhưng đầy quyết tâm. Anh ta lướt qua danh bạ, dừng lại ở một cái tên.
GIANG TỰ TRIẾT
(Nghiến răng, giọng nói khàn đặc, xen lẫn sự căm ghét và thù hận)
Alo? Là tôi, Giang Tự Triết. Tôi cần ông giúp một việc. Một việc cực kỳ quan trọng.
Anh ta nhắm mắt lại, cố gắng kiềm chế cơn đau âm ỉ vẫn còn hành hạ. Hình ảnh Lâm Quỳ Sương thản nhiên bỏ đi ám ảnh trong tâm trí anh ta.
GIANG TỰ TRIẾT
(Tiếp tục, giọng nói trở nên lạnh lùng, đầy quyền lực)
Tôi muốn ông “phong sát” một người. Toàn diện. Không còn bất kỳ đường lui nào. Cô ta tên là Lâm Quỳ Sương.
Một nụ cười nhếch mép đầy ẩn ý xuất hiện trên môi Giang Tự Triết.
GIANG TỰ TRIẾT
Bằng mọi giá, tôi muốn cô ta biến mất khỏi giới này. Vĩnh viễn. Không còn bất kỳ cơ hội nào để cô ta xuất hiện trở lại. Tôi muốn cô ta phải trải qua mọi thứ tồi tệ nhất.
Giang Tự Triết siết chặt điện thoại trong tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Cơn đau thể xác lúc nãy giờ đây đã bị cơn giận dữ và kế hoạch trả thù lấn át hoàn toàn.
GIANG TỰ TRIẾT
(Nói nhỏ, nhưng chứa đựng sự đe dọa khủng khiếp)
Cô ta đã dám làm nhục tôi. Cô ta sẽ phải trả giá cho điều đó. Không chỉ bằng tiền, mà bằng cả sự nghiệp, danh tiếng, và cả cuộc đời của mình.
Anh ta cúp máy, nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại đen ngòm. Bóng tối trong hành lang giờ đây phản chiếu sự trống rỗng và kế hoạch tàn độc trong mắt anh ta. Giang Tự Triết hít một hơi thật sâu, như đang nạp năng lượng cho cuộc chiến sắp tới. Anh ta biết, từ giây phút này, cuộc đời của Lâm Quỳ Sương đã chính thức bước vào một cơn ác mộng.
Trong vài giờ ngắn ngủi, một cơn bão truyền thông đã quét qua giới thượng lưu và làng giải trí. Tin đồn về việc Lâm Quỳ Sương “đắc tội” với cả ảnh đế Giang Tự Triết và thái tử gia Tần Chu lan nhanh hơn cả lửa cháy rừng. Mạng xã hội bùng nổ với những bài đăng, bình luận ác ý. Điện thoại của Lâm Quỳ Sương không ngừng rung lên, màn hình nhấp nháy liên tục với vô số tin nhắn và cuộc gọi nhỡ. Cô cố gắng gọi cho một vài người quen, những người trước đây từng tỏ ra thân thiết, nhưng tất cả đều bị từ chối. Tiếng chuông báo tin nhắn cứ vang lên, càng lúc càng réo rắt, như một bản án tử.
Lâm Quỳ Sương ngồi sụp xuống sàn căn phòng trọ chật hẹp. Ánh đèn vàng vọt hắt lên khuôn mặt cô, làm nổi bật vẻ hoang mang và tuyệt vọng. Hóa đơn tiền điện nước chất chồng trên bàn, bên cạnh là một tập giấy tờ dày cộp – hợp đồng với những điều khoản trừng phạt, bồi thường hợp đồng khổng lồ. Căn phòng bốc lên mùi ẩm mốc, thứ mùi quen thuộc của sự nghèo khó, đối lập hoàn toàn với những ngày tháng huy hoàng cô từng mơ ước. Cô cảm thấy như mình đang bị nhấn chìm trong một vực sâu không đáy. Áp lực đè nặng lên từng thớ thịt, từng hơi thở.
Đột nhiên, một tiếng gõ cửa dồn dập vang lên, phá tan bầu không khí tĩnh lặng đầy ngột ngạt.
“Lâm tiểu thư! Có ai ở nhà không?”
Giọng nói vang lên từ bên ngoài đầy thúc giục. Lâm Quỳ Sương giật mình. Ai lại tìm cô vào giờ này, trong hoàn cảnh này? Cô nhìn quanh căn phòng, mọi thứ đều bừa bộn, xơ xác. Cô đứng dậy, tiến lại gần cánh cửa.
“Ai đó?” Giọng cô run run.
“Là tôi, Thư ký Lý, người của thái tử gia Tần Chu.”
Thư ký Lý? Cô ta đến đây làm gì? Lâm Quỳ Sương lưỡng lự, rồi cũng mở cửa. Thư ký Lý, ăn mặc chỉnh tề, đứng đó, ánh mắt không giấu được vẻ dò xét. Cô ta nhìn lướt qua căn phòng, rồi nhìn lại Lâm Quỳ Sương với vẻ mặt khó có thể đoán được.
“Thái tử gia muốn gặp cô. Ngay bây giờ.” Thư ký Lý nói thẳng vào vấn đề, giọng điệu lạnh lùng, không chút cảm xúc.
Lâm Quỳ Sương cứng người. Gặp Tần Chu? Lúc này sao? Cô đã làm gì ông ta chứ? Cô không nhớ mình đã từng tiếp xúc nhiều với Tần Chu. Có chăng là vài lần chạm mặt tại các buổi tiệc sang trọng của giới thượng lưu, nơi cô đóng vai nữ phụ ác độc trong kế hoạch của mình. Nhưng chưa bao giờ có chuyện bà ta tìm đến tận nơi thế này.
“Gặp… gặp ông ấy làm gì?” Lâm Quỳ Sương lắp bắp.
Thư ký Lý nhếch môi cười khẩy. “Cô còn giả vờ không biết sao? Thái tử gia đang rất tức giận. Ông ấy muốn cô đến giải thích mọi chuyện.”
Giải thích? Lâm Quỳ Sương cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Cô bị phong sát, bị cô lập, và bây giờ Tần Chu lại muốn cô đến đối mặt với ông ta. Cô cảm thấy mình như con mồi đang bị dồn vào chân tường.
“Tôi… tôi không thể đi. Tôi… đang bận.” Lâm Quỳ Sương cố gắng nói một lời từ chối yếu ớt.
“Cô không có quyền từ chối.” Giọng Thư ký Lý trở nên cứng rắn. “Thái tử gia đã phái người chờ sẵn bên ngoài. Cô có hai lựa chọn: đi theo chúng tôi một cách tự nguyện, hoặc chúng tôi sẽ dùng biện pháp mạnh. Cô biết thái tử gia không thích bị làm phiền.”
Lâm Quỳ Sương nhìn ra ngoài cửa sổ. Hai chiếc xe sang trọng, đen bóng đứng sừng sững. Cô biết mình không còn lựa chọn nào khác. Sự sợ hãi bủa vây lấy cô. Cô đã tự đẩy mình vào tình cảnh này. Lần này, có lẽ cô đã phạm sai lầm quá lớn.
Cô nhìn lại căn phòng trọ cũ kỹ, nơi giờ đây là tất cả những gì cô có. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại chút dũng khí.
“Được rồi. Tôi đi.”
Cô bước ra khỏi cửa, đối diện với hai người đàn ông mặc vest đen, trông đầy uy lực. Họ chỉ gật đầu và ra hiệu cho cô đi về phía chiếc xe đang đợi. Khi cửa xe mở ra, Lâm Quỳ Sương nhìn thấy người đàn ông ngồi ở ghế sau. Tần Chu. Ông ta đang ngồi đó, trên chiếc xe lăn quen thuộc, ánh mắt lạnh lùng, sâu thẳm như vực thẳm. Nụ cười mỉa mai thoáng hiện trên môi ông ta khi nhìn thấy cô.
“Lâm Quỳ Sương,” ông ta cất giọng, trầm thấp, mang theo sự uy hiếp vô hình. “Ngồi đi.”
Lâm Quỳ Sương từ từ bước vào xe, trái tim đập loạn xạ. Cô biết, cuộc hành trình này sẽ còn tồi tệ hơn bất cứ điều gì cô từng tưởng tượng.
Tần Chu nhìn Lâm Quỳ Sương bước vào xe, ánh mắt ông ta lướt qua cô như đang xem xét một món đồ chơi. Ông ta nhếch mép cười, một nụ cười lạnh lẽo, không một chút ấm áp.
“Ngồi đi, Lâm tiểu thư. Chắc cô đang thắc mắc tại sao tôi lại ở đây, phải không?” Giọng Tần Chu trầm thấp, mang theo một sự uy hiếp vô hình. Ông ta không đợi Lâm Quỳ Sương trả lời, tiếp tục nói. “Cô làm mọi thứ khá tốt đấy. Đã khiến cả Giang Tự Triết và tôi đều chú ý đến. Nhưng cô lại quên mất, có những người, cô tốt nhất là không nên động vào.”
Lâm Quỳ Sương cắn chặt môi. Cô không nhớ mình đã từng làm gì Tần Chu. Mọi thứ diễn ra quá nhanh, quá hỗn loạn.
“Tôi… tôi không hiểu ông đang nói gì.” Lâm Quỳ Sương cố gắng giữ giọng bình tĩnh, nhưng trái tim cô vẫn đập loạn xạ. Cô cảm thấy mình như con mồi đang bị dồn vào chân tường.
Tần Chu bật cười, tiếng cười khàn khàn vang lên trong khoang xe tĩnh lặng. “Cô không hiểu? Thật sao? Thế tôi hỏi cô, cô có quen với số điện thoại này không?”
Ông ta đưa chiếc điện thoại của mình cho Lâm Quỳ Sương. Trên màn hình hiển thị một chuỗi số lạ. Cùng lúc đó, điện thoại của Lâm Quỳ Sương rung lên bần bật. Cô run rẩy lấy nó ra xem. Hàng loạt tin nhắn từ số lạ nhấp nháy trên màn hình.
“Con gái, con nghĩ có thể thoát được chúng ta sao?”
“Đừng tưởng lên mặt báo là hay lắm. Tiền của bố mẹ đâu?”
“Mau trả lại những gì mày đã lấy. Bằng không…”
“Đừng có đùa với lửa. Chúng ta là người một nhà.”
Mỗi tin nhắn như một nhát dao đâm vào tim Lâm Quỳ Sương. Cô nhìn những dòng chữ đó, cảm thấy ghê tởm. Bố mẹ ruột. Hai kẻ đã sinh ra cô, đã thao túng cô bằng những lời giả dối về bệnh tật, chỉ để moi tiền từ nhà họ Lâm và moi tiền từ chính cô.
“Đây… đây là bố mẹ tôi?” Lâm Quỳ Sương lắp bắp, giọng run run.
Tần Chu nhìn thái độ của cô, nụ cười càng thêm mỉa mai. “Cô thấy chưa? Mẹ cô vừa gọi cho tôi, hỏi tại sao cô không bắt máy. Có vẻ họ rất quan tâm đến cô đấy.” Ông ta nheo mắt, nhìn sâu vào Lâm Quỳ Sương. “Nhưng tôi biết, đó chỉ là vẻ bề ngoài thôi. Bản chất thật của họ, cô hiểu rõ hơn ai hết. Họ chỉ muốn lợi dụng cô, giống như cách họ đã lợi dụng nhà họ Lâm.”
Lâm Quỳ Sương cảm thấy lạnh toát. Cô đã nghĩ đến việc cắt đứt liên lạc với họ, nhưng cô không ngờ họ lại trở nên điên cuồng đến vậy. Sự tham lam và lừa dối của họ là thứ khiến cô ghê tởm nhất.
“Ông… ông muốn gì?” Lâm Quỳ Sương nhìn Tần Chu, ánh mắt cô giờ đây mang theo sự căm hận.
Tần Chu nhún vai. “Tôi chỉ là người làm công ăn lương thôi. Tôi đang làm theo yêu cầu của nhà họ Lâm. Họ muốn cô quay lại. Và tôi thì đang cố gắng để hoàn thành nhiệm vụ của mình. Nhưng cô biết đấy, tôi không thích sự kháng cự. Nó làm mọi thứ trở nên… rắc rối.” Ông ta liếc nhìn chiếc xe lăn. “Cô biết đấy, với tình trạng của tôi, tôi không thích bị làm phiền hay phải chờ đợi lâu.”
Lâm Quỳ Sương biết mình đang bị mắc kẹt. Bố mẹ ruột muốn cô quay lại để tiếp tục lợi dụng, còn nhà họ Lâm, có lẽ muốn cô trả lại những gì họ đã đầu tư. Và Tần Chu, kẻ lạnh lùng quyền lực, đang trở thành công cụ để ép buộc cô. Cô đã rơi vào một cái bẫy quá lớn, do chính mình tạo ra. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, khung cảnh Cảng thành lướt qua, giờ đây trông thật xa lạ và đáng sợ.
CHIẾC XE DỪNG LẠI TRƯỚC CỬA KHÁCH SẠN CAO CẤP NHẤT CẢNG THÀNH. ĐÈN ĐƯỜNG NHẤP NHÁY, SOI CHIẾU CON ĐƯỜNG QUANH CO DẪN LÊN TẦNG CAO NHẤT. TẦN CHU ĐẨY CỬA XE, LẤY CHIẾC XE LĂN GẤP GỌN ĐI RA. ÁNH MẮT ÔNG TA VẪN KHÔNG RỜI KHỎI LÂM QUỲ SƯƠNG, THỨ MUỐN KIỂM SOÁT TỪNG CHI TIẾT.
“CHÚNG TA SẼ ĐI THANG MÁY RIÊNG,” TẦN CHU NÓI, GIỌNG ĐỀU ĐỀU NHƯNG ĐẦY ÁP LỰC. ÔNG TA KHÔNG THỂ NGỒI XE LĂN VÌ BỆNH, MÀ LÀ CÁCH ĐỂ TẠO RA MỘT VỎ BỌC HOÀN HẢO, MỘT CHIẾC BẪY VÔ HÌNH KHÔNG AI NHÌN RA. LÂM QUỲ SƯƠNG CẢM THẤY NHƯ BỊ ĐẨY VÀO LÒNG CHẢO LỬA. MỖI BƯỚC CHÂN ĐỀU NẶNG TRĨU.
HỌ LÊN ĐẾN TẦNG CAO NHẤT CỦA KHÁCH SẠN. CĂN PHÒNG TỔNG THỐNG HIỆN LÊN LUNG LINH, HƠN CẢ MỘT NƠI NGHỈ NGƠI, NÓ LÀ CUNG ĐIỆN CỦA QUYỀN LỰC. TẦN CHU ĐẨY CỬA, LƯỢT THẺ QUYỀN NĂNG. ÁNH ĐÈN TỪ CẢNG THÀNH TRÀN VÀO, CHIẾU SÁNG KHUNG CẢNH TRÊN BAN CÔNG. LÂM QUỲ SƯƠNG ĐỨNG BÊN CẠNH TẦN CHU, NHÌN XUỐNG.
“NHÌN KÌA,” TẦN CHU NÓI, GIỌNG VẪN THẬN TRỌNG NHƯ MỘT CON RẮN. “ĐÂY LÀ THẾ GIỚI MÀ CÔ ĐANG MUỐN CHINH PHỤC, ĐÚNG KHÔNG? ĐỪNG NGHĨ RẰNG CHỈ CẦN LÀM MỘT CÔ GÁI BỊ PHONG SÁT LÀ XONG. CÔ ĐÃ DẤN THÂN VÀO MỘT CUỘC CHƠI LỚN HƠN RẤT NHIỀU.”
LÂM QUỲ SƯƠNG KHÔNG NÓI GÌ. BÌNH LUẬN HIỆN TRÊN MẮT CÔ, NHƯ MỘT DÒNG CHỮ VÔ HÌNH BÓNG DÁNG TRONG ĐẦU. TỪ MỘT CÔ GÁI DỄ BỊ LỢI DỤNG, CÔ ĐÃ TRỞ THÀNH MỘT PHẦN CỦA THẾ LỰC, DÙ LÀ MONG MANH. SỢ HÃI VẪN CÒN, NHƯNG THỨ GÌ ĐÓ BÊN TRONG ĐANG BỪNG TỈNH. ĐÓ LÀ SỰ THÁCH THỨC, LÀ ƯỚC MƠ VỀ MỘT KHỞI ĐẦU MỚI, KHÔNG CÒN BỊ DẮT MŨI BỞI AI.
“NHÀ HỌ LÂM MUỐN CÔ QUAY LẠI,” TẦN CHU TIẾP TỤC, “HỌ ĐÃ ĐẦU TƯ RẤT NHIỀU VÀO CÔ. BÂY GIỜ LÀ LÚC TRẢ NỢ. NHƯNG ĐỪNG LO, TÔI SẼ KHÔNG ĐỂ CÔ PHẢI TỰ LÀM. BỐ MẸ RUỘT CỦA CÔ CŨNG SẼ KHÔNG CÓ CƠ HỘI LỢI DỤNG CÔ NỮA.”
LÂM QUỲ SƯƠNG CẮN CHẶT MÔI. SỰ THẬT VỀ BỐ MẸ RUỘT, VỀ NHÀ HỌ LÂM, VỀ GIANG TỰ TRIẾT VÀ HƠN THẾ NỮA LÀ TẦN CHU, ĐANG DẦN HIỆN RÕ RÀNG TRONG MẮT CÔ. CÔ ĐÃ CỐ GẮNG TRỐN CHẠY, NHƯNG CUỐI CÙNG LẠI LẠC VÀO VÒNG XOÁY CỦA NHỮNG THẾ LỰC KHỔNG LỒ. BÊN CẠNH SỰ SỢ HÃI, MỘT TIA HY VỌNG MONG MANH NGHỊCH NGỢM NHƯ NGỌN NẾN TRƯỚC GIÓ. LIỆU CÔ CÓ THỂ LỢI DỤNG CHÍNH THẾ LỰC NÀY ĐỂ ĐỊNH ĐOẠT SỐ PHẬN CỦA MÌNH KHÔNG? CẢNG THÀNH VẪN TRÔNG THẬT LUNG LINH, NHƯNG GIỜ ĐÂY, NÓ ĐÃ TRỞ THÀNH SÂN KHẤU CHO VỞ KỊCH MỚI CỦA LÂM QUỲ SƯƠNG.
TẦN CHU NGỒI TRƯỚC MÀN HÌNH MÁY TÍNH LỚN, NGÓN TAY LƯỚT NHẸ TRÊN BÀN PHÍM. ÁNH SÁNG MÀN HÌNH CHIẾU LÊN GƯƠNG MẶT LẠNH LÙNG VÔ CẢM CỦA ANH. BÊN CẠNH ANH, CHIẾC XE LĂN IM LẶNG CHỜ ĐỢI, NHƯ MỘT BIỂU TƯỢNG HÙNG MẠNH ĐẦY NGUY HIỂM.
“VÔ HIỆU HÓA KẾ HOẠCH TRUYỀN THÔNG CỦA GIANG TỰ TRIẾT. TẤT CẢ CÁC KÊNH PHẢI NGỪNG PHÁT SÓNG HÌNH ẢNH CỦA HẮN SAU ĐÊM NAY,” TẦN CHU RA LỆNH VỚI GIỌNG NHƯ ĐÁ CẮT, KHÔNG MỘT CHÚT NGẬP NGỪNG. NHỮNG THUỘC HẠ NHẬN LỆNH TRONG CĂN PHÒNG TỔNG THỐNG, CHỈ BIẾT GẬT ĐẦU NGHÊ NHỌT. “VÀ ĐẢM BẢO MỌI THÔNG TIN VỀ SỨC KHỎE CỦA BỐ MẸ RUỘT LÂM QUỲ SƯƠNG KHÔNG CÒN XUẤT HIỆN TRÊN BẤT KỲ TRANG MẠNG NÀO.”
MẮT LÂM QUỲ SƯƠNG VẪN ĐIỀU CHỈNH, LƯỚT QUA NHỮNG DÒNG BÌNH LUẬN CỦA CHÍNH MÌNH. CHÚNG HIỆN LÊN VỚI TỐC ĐỘ NHANH CHÓNG, VỪA ĐỦ ĐỂ CÔ TIẾP THU, VỪA ĐỦ ĐỂ NHẮC NHỞ VỀ SỰ THAY ĐỔI CỦA THẾ GIỚI XUNG QUANH. CÔ ĐÃ TỪNG LÀ NỮ PHỤ ÁC ĐỘC, LÀ GIẢ THIÊN KIM, NHƯNG GIỜ ĐÂY, CÔ LẠI THẤY MÌNH ĐANG LÀ TRUNG TÂM CỦA MỘT VỞ KỊCH LỚN HƠN, DO MỘT THÁI TỬ GIA TSUNEDERE NHƯ TẦN CHU DÀN DỰNG.
TẦN CHU NHÌN LÂM QUỲ SƯƠNG, NỤ CƯỜI MỎNG NHƯ LÁ LÚA NỞ TRÊN MÔI. “HỌ MUỐN CÔ PHẢI TRẢ GIÁ CHO VIỆC KHIẾN NHÀ HỌ LÂM BỊ LỖ, VÌ THẾ MÀ HỌ ĐẦU TƯ VÀO CÔ. CÒN BỐ MẸ RUỘT CỦA CÔ, HỌ LỢI DỤNG CÔ BẰNG THỦ ĐOẠN GIẢ BỆNH. NHƯNG TẤT CẢ SẼ DỪNG LẠI.” ANH DỪNG LẠI, ĐÔI MẮT NHƯ ĐANG ĐỌC THẤU TÂM CAN CÔ. “HÃY NHỚ RẰNG, KHÔNG AI ĐƯỢC ĐỘNG VÀO NGƯỜI CỦA TẦN CHU. DÙ CÔ LÀ AI ĐI CHĂNG NỮA.”
SỰ ĐE DỌA THẦM LẶNG NHƯ CHẤT ĐỘC TỪ TỪ THẤM VÀO KHÔNG KHÍ. LÂM QUỲ SƯƠNG CẢM THẤY BÍ BÁCH, NHƯ BỊ ĐẨY VÀO TÌNH THẾ KHÔNG THỂ THOÁT RA. THẺ PHÒNG TỔNG THỐNG TRÊN BÀN NHƯ MỘT LỜI NHẮC NHỞ VỀ SỰ GIÀU CÓ VÀ QUYỀN LỰC CỦA TẦN CHU, TRONG KHI CĂN PHÒNG TRỌ CŨ KỸ VỚI HÓA ĐƠN TIỀN ĐIỆN NƯỚC CHỒNG CHẤT VẪN LÀ HIỆN THỰC CỦA CÔ. LIỆU CÔ CÓ THỂ SỐNG SÓT TRONG THẾ GIỚI ĐẦY RẪY ÂM MƯU NÀY? VÀ LIỆU SỰ BẢO VỆ (VÀ KIỂM SOÁT) TUYỆT ĐỐI CỦA TẦN CHU LÀ SỰ CỨU RỖI HAY LÀ CHIẾC LỒNG SẮT MỚI?
Bên ngoài cửa sổ, ánh đèn của Cảng Thành lung linh như những vì sao xa vời. Đêm nay, nó không còn là bức tranh đẹp đẽ mà là chiến trường. Tiếng gõ bàn phím của Tần Chu vang lên đều đặn, mỗi nhịp như một nhát dao cứa vào số phận của kẻ thù. Giang Tự Triết, bố mẹ ruột của Lâm Quỳ Sương, và những kẻ đã từng chà đạp lên cô, tất cả đều đang nằm trong tầm ngắm. Tần Chu không chỉ đơn thuần là cứu vớt Lâm Quỳ Sương, mà anh ta đang sử dụng cô như một con cờ trong ván cờ quyền lực của chính mình. Anh ta sẽ không để bất kỳ ai, dù là ảnh đế hay cha mẹ ruột, có thể làm tổn hại đến “người của Tần Chu”. Tình yêu hay sự chiếm hữu, lý trí hay cảm xúc, tất cả giờ đây đều bị hòa quyện, tạo nên một màn kịch đầy hấp dẫn và nguy hiểm, mà Lâm Quỳ Sương chỉ vừa mới bắt đầu bước chân vào. Cô nhìn chằm chằm vào màn hình, nơi những dòng lệnh của Tần Chu đang được thực thi, và trong đáy mắt cô, một ngọn lửa thách thức bắt đầu bùng cháy. Sợ hãi vẫn còn đó, nhưng ý chí sinh tồn và khao khát định đoạt số phận của chính mình giờ đây mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Vở kịch đã bắt đầu, và Lâm Quỳ Sương không còn là nạn nhân nữa. Cô là một người chơi, dù đôi khi cô không muốn.
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*