“Con trai tôi mua nhà tiền 3 tỷ rồi đón bố mẹ vợ tới sống cùng, một hôm tôi lên chơi đúng giờ cơm tối, con trai liền to tiếng: Sao bố lên không nói trước với con? Đêm đó l;;ạ nhà nên tôi không ngủ được, dậy đi vệ sinh ngang qua phòng con trai liền vô tình nghe thấy cuộc hội thoại giữa 2 vợ chồng nó. Sáng hôm sau tôi lặng lẽ về quê sớm không nói với con một lời….Nguyễn Văn Tâm, 68 tuổi, sống ở một làng quê ven sông Lam, nơi lũ trẻ con vẫn chơi thả diều mỗi chiều và người già thong thả chẻ tre làm giàn mướp. Sau khi vợ mất sớm, ông một mình gà trống nuôi con trai là Nam ăn học nên người. Ông không tái hôn, tất cả tình thương đều dồn cho thằng con, mong một ngày nó thành đạt, có nhà Hà Nội, có vợ hiền con ngoan.
Mười năm sau, ước nguyện thành sự thật. Nam – giờ là kỹ sư công trình, cưới vợ là Hoa, cô giáo tiểu học hiền lành, hai người mới mua được căn chung cư 3 tỷ ở Hà Đông. Khi nghe tin ấy, ông Tâm mừng rơi nước mắt. Lần đầu lên thủ đô, ông bối rối trước thang máy, tay run run ôm mớ quà quê: bắp ngô nếp, chục quả trứng gà và chai rượu nếp.
Nhưng chính cái bữa cơm tối hôm ấy, mọi thứ trong ông như vỡ ra.
Hôm đó, ông Tâm không báo trước. Ông nghĩ: “”Con trai mình, máu mủ ruột rà, cần gì khách sáo?”” Xe khách cập bến lúc 5 giờ chiều, ông bắt xe ôm tới thẳng khu chung cư. Cửa vừa mở, Hoa thoáng giật mình khi thấy ông. Nam từ trong phòng bước ra, thoáng chột dạ rồi cao giọng:
– Bố lên mà không gọi con trước? Giờ này đang giờ cơm, lỡ bọn con bận thì sao?
Ông Tâm cười gượng, lí nhí:
– Ờ… bố tiện đường… nên lên thăm, có ít ngô với trứng quê…
Hoa lịch sự mời ông vào, mâm cơm được dọn vội, có ba món đơn giản: canh rau dền, thịt kho, trứng rán. Không ai nói nhiều. Nam chăm chú bấm điện thoại, Hoa ăn ít rồi vào phòng con. Ông Tâm ngồi trơ trọi, nhai miếng cơm nhạt nhẽo, lòng nặng trĩu.
Tối hôm đó, ông được xếp cho một tấm đệm nằm ở ngoài phòng khách, sát cửa ra ban công. Căn hộ chật, ông biết, nên không
than phiền. Nhưng cả đêm ông không sao ngủ được. Phần vì lạ chỗ, phần vì câu nói của Nam cứ vang lên: “”Bố lên mà không nói trước?”” như một cú tát âm thầm.
Gần 2 giờ sáng, ông dậy đi vệ sinh. Vừa bước qua phòng ngủ của vợ chồng Nam, ông nghe thấy tiếng thì thầm vọng ra.
– Anh thấy chưa? Em nói rồi. Bố anh mà lên là phiền phức lắm. Nhìn ông ấy quê mùa, khách tới nhà còn tưởng mình ở nông thôn mới ra. – Giọng Hoa nhỏ nhưng rõ ràng.
– Ừ, mai để anh nói bố về sớm. Ở lâu lại mệt. Nhà này đâu có rộng. – Giọng Nam thở dài.
Tim ông Tâm nhói lên. Ông khẽ lùi bước, tựa lưng vào tường, bàn tay run rẩy bám vào thành ghế.
Trời sáng, ông dậy từ 5 giờ, lặng lẽ gấp chăn, xếp đồ. Không muốn làm phiền ai, ông tự gọi xe ôm xuống bến xe. Căn nhà phía sau khép kín, không ai biết ông rời đi.
Trên xe khách, ông Tâm ngồi gần cửa sổ. Trời Hà Nội mù sương, ông nhìn mông lung, mắt đỏ hoe. Từng giọt nước mắt lăn xuống má, thấm vào nếp nhăn của tuổi già, của những năm tháng hy sinh mà giờ đây hóa ra chỉ là… vô hình.
Điện thoại rung lên. Là Nam.
– Bố đang ở đâu đấy ạ?
– Bố về rồi.
– Sao bố không đợi con dậy? Bố giận con à?
Ông không trả lời. Giọng Nam bên kia máy lặng đi. Rồi bất ngờ cất tiếng: ….Xem thêm dưới bình luận”
“…rồi bất ngờ cất tiếng với sự vội vã và có phần lúng túng:
– Bố sao thế? Sao về không nói gì? Con… con xin lỗi nếu sáng qua con có lỡ lời…
Ông Tâm vẫn lặng thinh, chỉ khẽ siết chặt chiếc điện thoại cũ trong tay. Nước mắt ông vẫn chảy, nhưng giờ đây không phải vì tủi thân nữa, mà vì sự hụt hẫng đến tột cùng. Nam gọi, nhưng ông biết, đó chỉ là sự lo sợ bị trách móc, chứ không phải là sự hiểu thấu hay tình thương vô điều kiện như ông hằng mong.
– Bố nghe con nói không? – Giọng Nam ở đầu dây bên kia càng thêm bồn chồn. – Con… con về đến nhà không thấy bố, gọi điện không được, cứ tưởng…
Ông Tâm hít một hơi thật sâu, kìm nén cảm xúc. Ông nhìn ra cửa sổ, chuyến xe vẫn đều đều lăn bánh đưa ông rời xa thành phố ồn ào, xa cái “”nhà”” 3 tỷ mà ông thấy lạc lõng.
– Bố không sao. – Ông Tâm nói khẽ, giọng khàn đặc. – Bố về quê có chút việc.
– Việc gì ạ? Sao bố không bảo con một tiếng để con đưa ra bến xe? – Nam hỏi dồn.
Một nụ cười méo mó hiện trên môi ông Tâm. Đưa ra bến xe? Sau khi nghe những lời nói ấy? Ông Tâm thấy lòng mình trống rỗng.
– Không cần. Bố tự về được.
Có một khoảng im lặng nữa. Lần này, sự im lặng nặng nề hơn.
– Bố… bố đừng giận con. Sáng qua… con chỉ…
– Thôi. – Ông Tâm ngắt lời. – Bố mệt rồi. Bố về đến nhà sẽ gọi lại cho con.
Ông không đợi Nam trả lời, dứt khoát ấn nút kết thúc cuộc gọi. Màn hình điện thoại tắt lịm, như chính tia hy vọng trong lòng ông vừa vụt tắt. Ông tựa đầu vào cửa kính lạnh ngắt, nhìn cảnh vật lướt qua nhanh như cuộc đời ông đã trôi đi, với biết bao hy sinh mà giờ đây chỉ nhận lại những lời nói muộn màng và đầy toan tính. Chiếc xe khách lao về phía trước, về lại làng quê ven sông Lam, nơi có lũy tre làng vẫn đứng im lặng chờ ông trở về, không bao giờ phán xét hay đòi hỏi bất cứ điều gì.”
“Trên chiếc xe khách đang lao về phía trước, Ông Tâm vẫn cầm chặt điện thoại. Giọng Nam từ đầu dây bên kia vọng lại, đầy vẻ bồn chồn:
“”Bố sao thế? Sao về không nói gì? Con… con xin lỗi nếu sáng qua con có lỡ lời…””
Ông Tâm nghe rõ từng tiếng, nhưng không đáp lời ngay. Trên má ông, những giọt nước mắt vẫn tiếp tục lăn dài, thấm vào lớp khẩu trang cũ. Cú siết tay vào chiếc điện thoại càng chặt thêm. Nỗi đau, sự chua chát từ cuộc trò chuyện lúc gần 2 giờ sáng hôm qua, khi ông nghe những lời nói thẳng thừng, phũ phàng từ chính con trai mình, quá lớn. Nó lấn át hoàn toàn cái gọi là “”lời xin lỗi vội vã”” mà Nam vừa thốt ra. Đối với ông, lời xin lỗi ấy nghe như sự miễn cưỡng, như một cách đối phó khi ông đột ngột rời đi, chứ không phải xuất phát từ sự ăn năn thật lòng về những gì đã nói. Ông nhìn ra ngoài cửa sổ xe, cảnh vật lướt qua như một thước phim quay chậm. Cái “”nhà”” 3 tỷ xa hoa ấy, nơi ông vừa trải qua đêm tủi hờn nhất, đang lùi lại phía sau.
Ông hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén cảm xúc đang vỡ vụn. Giọng ông khẽ đáp, đứt quãng và nặng trĩu nỗi buồn:
“”Không… không sao.””
Ông dừng lại một nhịp, như thể đang gắng gượng tìm thêm lời, hay chỉ đơn giản là quá mệt mỏi để nói.
“”Bố về có việc rồi.””
Ông không giải thích gì thêm. Chỉ bấy nhiêu đó là đủ. Ông chờ đợi, nhưng không mong chờ một lời níu kéo hay hỏi han thật tâm. Có lẽ, sự im lặng lúc này lại là cách duy nhất để ông tự bảo vệ mình khỏi những tổn thương tiếp theo. Tiếng thở dài nhẹ nhõm (hoặc hụt hẫng?) của Nam qua điện thoại, ông không còn rõ nữa, cũng không muốn phân biệt.
Ông Tâm không nói thêm.”
Nam ở đầu dây bên kia nghe bố trả lời cụt lủn thì càng thêm sốt ruột. Cậu ta không hiểu nổi vì sao bố lại đột ngột về quê như thế, lại còn không nói năng gì. Giọng Nam hơi cao lên, lộ rõ vẻ khó hiểu, pha lẫn chút trách móc và cả sự lo lắng: “Việc gì mà bố không nói con? Có chuyện gì sao? Bố giận con thật à?” Cậu chờ đợi, hy vọng bố sẽ giải thích, sẽ nói rằng chỉ là việc đột xuất. Nhưng chỉ có sự im lặng nặng nề từ phía Ông Tâm. Cậu không nghe thấy tiếng bố nói nữa.
Lời của Nam ở đầu dây bên kia vọng lại, nghe như càng thêm ngụy biện sau tất cả những gì ông Tâm đã nghe được. Một tiếng thở dài nặng trĩu thoát ra từ lồng ngực người cha. Ông Tâm không còn muốn nghe thêm bất cứ lời nào nữa. Lòng ông như thắt lại. Chỉ với một động tác dứt khoát, ông ấn nút kết thúc cuộc gọi. Nam ở đầu dây bên kia vẫn đang nói, giọng nói bị cắt ngang đột ngột, im bặt. Ông Tâm đặt điện thoại xuống, nhìn ra khung cửa sổ xe khách, nơi màn đêm dần bao phủ.
“Ông Tâm đặt điện thoại xuống, nhìn ra khung cửa sổ xe khách, nơi màn đêm dần bao phủ. Chiếc xe gầm gừ chuyển bánh, lướt đi trong màn đêm đặc quánh.
Sau những giờ lăn bánh, màn đêm từ từ tan đi, nhường chỗ cho ánh bình minh mờ nhạt. Ông Tâm vẫn ngồi đó, mắt nhìn ra ngoài. Cảnh vật hai bên đường dần thay đổi. Những tòa nhà cao tầng lùi xa, thay vào đó là những cánh đồng lúa, những hàng cây xanh mướt. Chiếc xe khách quen thuộc đang đưa ông về với Làng quê ven sông Lam, về nơi chôn nhau cắt rốn.
Khung cảnh làng quê dần hiện ra qua ô cửa kính. Cái cầu cũ bắc qua con kênh nhỏ, lũy tre làng rì rào trong gió sớm, con đường đất đỏ thân thuộc uốn lượn dẫn vào làng. Cảm giác thân thuộc, gần gũi ùa về, nhưng không sưởi ấm được trái tim người cha. Lòng ông Tâm vẫn nặng như đeo đá. Nỗi buồn và sự thất vọng về đứa con trai thành đạt, về gia đình nhỏ mà ông đã thấy ở Căn chung cư 3 tỷ ở Hà Đông kia, càng làm cho cảnh quê vốn yên bình trở nên hiu quạnh, nhuốm màu u ám trong mắt ông. Hình ảnh Nam và Hoa, những lời nói vội vã, sự xa cách lạnh nhạt, tất cả cứ lẩn quẩn trong tâm trí ông, khiến bước chân về quê lần này sao mà nặng trĩu đến thế. Ông chỉ khẽ thở dài, nhìn về phía trước, nơi quê nhà đang chờ đợi.”
“Ông Tâm bước chậm rãi trên con đường quen thuộc dẫn vào Làng quê ven sông Lam. Nắng sớm vẫn còn dịu, nhưng bước chân ông vẫn nặng trĩu như đeo đá. Vừa đến đầu làng, cạnh cây đa cổ thụ nơi mấy bà mấy cô thường tụ tập, ông đã nghe thấy tiếng gọi quen thuộc.
“”Ông Tâm về rồi đấy à?””
Mấy khuôn mặt thân quen quay lại nhìn ông. Nụ cười niềm nở chợt nở trên môi họ.
“”Về sớm thế ông ơi? Cháu nó không giữ lại chơi thêm à?”” Một người phụ nữ trung niên hỏi vọng ra.
Họ đứng dậy, định tiến lại gần hơn để hỏi han, nhưng rồi… nụ cười trên môi họ tắt dần. Ánh mắt niềm nở ban đầu nhanh chóng chuyển sang sự ngạc nhiên, rồi tò mò, và cuối cùng là vẻ dò hỏi đầy băn khoăn. Họ dừng lại, nhìn chằm chằm vào ông Tâm. Vẻ mặt mệt mỏi, đôi mắt trũng sâu và đặc biệt là sự trở về đột ngột, sớm hơn rất nhiều so với dự kiến chuyến thăm Nam ở Căn chung cư 3 tỷ ở Hà Đông, khiến họ không khỏi thắc mắc. Không khí bỗng chùng xuống, chỉ còn tiếng gió khe khẽ lùa qua tán lá đa.
Một bà hàng xóm đứng tuổi, có vẻ gần gũi hơn, nhìn ông Tâm một lúc rồi cất tiếng, giọng pha lẫn sự lo lắng và tò mò:
“”Ông Tâm về rồi đấy à? Sao trông ông buồn thế, lại về sớm vậy?”””
“Ông Tâm giật mình một chút, như bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ đang miên man. Ông nhìn những khuôn mặt đầy vẻ dò hỏi trước mặt. Một nụ cười gượng gạo, méo mó, cố gắng xuất hiện trên đôi môi nhợt nhạt. Đôi mắt trũng sâu vẫn không giấu được sự mệt mỏi và u ẩn. Ông không muốn, cũng không thể kể cho họ nghe về những gì đã xảy ra ở Căn chung cư 3 tỷ ở Hà Đông, về lý do thực sự khiến ông rời Hà Nội lúc 5 giờ sáng, về bữa cơm tối 3 món đơn giản nhưng nặng trĩu không khí hay cuộc nói chuyện đến gần 2 giờ sáng giữa Nam và Hoa mà ông vô tình nghe thấy. Ông chỉ khẽ hắng giọng, dùng hết sức bình sinh để giữ cho giọng nói bình thường nhất có thể.
“”À… à… về thăm nhà thôi ấy mà.”” Ông Tâm đáp, giọng hơi khàn đi. Ông né tránh ánh mắt của bà hàng xóm và những người khác. “”Tiện xe thì về sớm chút.””
Ông không nói thêm lời nào. Dường như sợ bị hỏi thêm, ông nhanh chóng bước qua họ, vội vã đi vào con đường nhỏ dẫn vào nhà mình trong Làng quê ven sông Lam. Bước chân ông vẫn nặng nề, nhưng giờ lại xen thêm sự vội vàng, muốn thoát khỏi những ánh mắt tò mò đang dán chặt vào lưng ông.
Những người hàng xóm đứng lại đó, nhìn theo bóng lưng ông Tâm. Nụ cười gượng gạo và câu trả lời qua loa của ông càng khiến họ thêm nghi ngờ. Ánh mắt họ dõi theo cho đến khi ông Tâm khuất sau hàng cây. Sự tò mò không vơi đi, ngược lại, nó còn tăng lên gấp bội, vẽ nên vô vàn những câu hỏi không lời trong không khí. Chắc chắn có chuyện gì đó đã xảy ra. Và nó khiến ông Tâm, người vốn dĩ hiền lành, chất phác, phải che giấu, phải nói dối. Không khí lại chùng xuống, mang theo một nỗi bất an lan tỏa.”
“Ông Tâm rảo bước trên con đường làng quen thuộc, bỏ lại sau lưng những ánh mắt dò xét. Ông không dừng lại, chỉ muốn nhanh chóng về đến mái nhà thân thương, nơi ông cảm thấy an toàn nhất lúc này. Cánh cổng gỗ cũ kẽo kẹt mở ra. Ông bước vào sân, rồi chậm rãi tiến tới hiên nhà.
Ngôi nhà nhỏ, đã gắn bó với ông cả cuộc đời, giờ đây bỗng trở nên quá rộng lớn và trống trải. Ông dừng lại trước bậc cửa, hít một hơi thật sâu mùi ẩm mục đặc trưng. Ông bước vào trong, căn nhà chìm trong im lặng. Tiếng bước chân ông đơn độc vang vọng trên nền gạch cũ.
Ông Tâm nhìn quanh. Mọi thứ vẫn y nguyên như ngày ông đi, nhưng cảm giác thì khác hẳn. Cái võng đay cũ vẫn mắc ở góc nhà, nơi vợ ông thường nằm nghỉ trưa. Chiếc bàn thờ nhỏ trên tường, với di ảnh người vợ hiền dịu, đôi mắt bà như đang nhìn ông đầy lo lắng. Những vật dụng giản dị khác, chiếc chõng tre, bộ ấm chén sứt mẻ, tất cả đều im lìm, nhưng lại chất chứa bao kỷ niệm.
Ông bước tới, ngồi xuống chiếc ghế gỗ cũ kỹ đặt giữa nhà – chiếc ghế quen thuộc nơi ông vẫn thường ngồi nhìn ra sân, hoặc đơn giản là lặng lẽ nhìn vợ làm việc nhà. Ngồi xuống, ông cảm thấy sự cô đơn ập đến mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Vắng bóng người vợ, căn nhà không còn là tổ ấm trọn vẹn, chỉ còn là một cái vỏ rỗng.
Ông nhắm mắt lại, và những thước phim ký ức bắt đầu tua lại. Hình ảnh người vợ tảo tần, gầy gò hiện lên rõ nét. Những ngày hai vợ chồng cùng nhau lam lũ trên đồng ruộng, dưới cái nắng chói chang hay trong cơn mưa tầm tã. Những đêm thức trắng bên con ốm sốt. Những bữa cơm đạm bạc, vợ luôn nhường phần ngon cho ông và con. Tiếng thở dài của vợ khi tiền thuốc men, tiền học cho con cứ đội nón ra đi. Tất cả đều vì một ước mơ duy nhất: Nam, con trai ông, sẽ được ăn học thành tài, sẽ thoát ly cái nghèo, sẽ có một tương lai tươi sáng.
Ông nhớ lại ngày Nam báo tin đỗ đại học, niềm tự hào vỡ òa trong ánh mắt vợ chồng ông. Họ đã bán cả mảnh đất vườn để có tiền cho Nam lên Hà Nội nhập học. Những năm tháng Nam học xa nhà, hai vợ chồng ở quê chắt chiu từng đồng gửi lên. Vợ ông, dù đau ốm, vẫn cố gắng đan lát, làm thuê làm mướn. Bà nói, chỉ cần con trai thành đạt, khổ mấy bà cũng chịu được.
Và Nam đã thành đạt thật. Cậu ấy là kỹ sư công trình, có nhà ở Hà Nội, có vợ đẹp, có một cuộc sống mà bao người mơ ước. Cái Căn chung cư 3 tỷ ở Hà Đông là minh chứng cho sự thành công ấy. Ước mơ của hai vợ chồng ông đã thành hiện thực.
Nhưng… thực tại. Hình ảnh căn chung cư sang trọng bỗng méo mó trong tâm trí ông. Nụ cười xã giao của con dâu Hoa. Ánh mắt xa lạ của con trai Nam. Bữa cơm tối 3 món đơn giản, nhưng không có lấy một tiếng nói chuyện thân tình. Cuộc nói chuyện lúc gần 2 giờ sáng mà ông vô tình nghe thấy, những lời nói lạnh lùng, những tính toán thiệt hơn, những toan tính đẩy ông ra xa.
Ký ức về sự hy sinh và ước mơ về con trai thành đạt đối lập gay gắt với thực tại phũ phàng mà ông vừa trải qua. Niềm tự hào về sự thành công của con tan biến, chỉ còn lại vị đắng chát nơi đầu lưỡi. Đây là sự thành đạt mà vợ ông hằng mong ước sao? Hay đây chỉ là vỏ bọc lộng lẫy che đậy một sự thật tàn khốc: con trai ông, vì thành công mà quên đi cội nguồn, quên đi cha mẹ đã đổ mồ hôi, nước mắt để nuôi dưỡng ước mơ đó? Ông Tâm ngồi đó, giữa ngôi nhà trống trải, những ký ức ngọt ngào bỗng trở thành lưỡi dao cứa vào tim ông.”
“Ngồi giữa ngôi nhà trống trải, cảm giác đắng chát nơi đầu lưỡi không tan đi. Ông Tâm đã trải qua một đêm dài, những ký ức và thực tại cứ giằng xé. Rồi một đêm, hai đêm trôi qua, ông vẫn không tìm lại được sự bình yên. Nằm trên chiếc giường cũ kỹ quen thuộc, nơi bao năm ông và bà cùng nhau sẻ chia gian khó, giờ đây chỉ còn lại mình ông với nỗi cô đơn và tổn thương.
Cứ mỗi lần nhắm mắt lại, hình ảnh căn chung cư xa hoa lại hiện lên. Và rồi, văng vẳng bên tai ông lại là tiếng nói của Hoa, sắc lạnh: “”Em nói thật đấy… bố ở đây vướng víu lắm…””. Theo sau là tiếng thở dài đầy mệt mỏi của Nam: “”Anh biết… nhưng chẳng lẽ…””. Những âm thanh ấy như những nhát dao cứa vào tim ông lần nữa. Họ không muốn ông ở đó. Họ coi ông là gánh nặng, là người dư thừa trong cuộc sống thành công của họ.
Cảm giác bị ruồng bỏ, bị coi thường, bị đối xử tệ bạc bởi chính đứa con trai mà ông và vợ đã dốc cạn sức lực để nuôi lớn, cứ day dứt khôn nguôi. Ông trở mình liên tục trên chiếc giường, ga trải giường sờn cũ nhàu nhĩ dưới lưng ông. Lòng ông nặng trĩu, không thể nào chợp mắt. Mái nhà thân thương ngày xưa giờ không còn mang lại cảm giác an toàn, chỉ còn là nơi trú ngụ của một tâm hồn tan vỡ. Nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo trong bóng tối. Ông nằm đó, một mình, giữa nỗi đau không thể sẻ chia.”
“Chiếc điện thoại bàn cũ đặt trên chiếc bàn gỗ ọp ẹp ở góc nhà bỗng rung lên bần bật, phá tan bầu không khí tĩnh lặng đến đáng sợ. Ông Tâm giật mình. Ông nhìn chằm chằm vào chiếc máy, màn hình hiển thị số lạ nhưng ông biết chắc là của ai. Là Nam. Ông không nhấc máy. Tiếng chuông cứ reo, reo mãi rồi tắt lịm. Sự im lặng quay trở lại, nặng trĩu hơn.
Chưa đầy mười lăm phút sau, điện thoại lại reo. Lần này, nó hiển thị rõ tên: NAM. Ông Tâm nhìn, đôi mắt đục ngầu ẩn chứa nỗi đau và sự uất hận. Ông vẫn không nghe. Ông ngồi bất động, chỉ nhìn chiếc điện thoại như nhìn một vật thể xa lạ, phiền nhiễu.
Rồi một lần khác, điện thoại lại reo, rồi lại reo nữa. Trong suốt cả ngày hôm đó, nó rung lên không ngớt. Mỗi lần như vậy, trái tim ông Tâm lại thắt lại, không phải vì nhớ thương, mà vì một nỗi giận hờn âm ỉ. Ông không muốn nghe giọng nó, không muốn nghe bất cứ lời nào từ cái thành phố xa hoa ấy, nơi mà ông đã cảm thấy mình bị vứt bỏ.
Đến chiều muộn, khi tiếng chuông lần thứ n vang lên, sự kiên nhẫn của ông Tâm dường như cạn kiệt. Hoặc có lẽ, một phần nào đó trong ông vẫn mong chờ một điều gì đó… dù chỉ là một hy vọng mong manh về sự kết nối. Ông đưa tay lên, run run nhấc máy.
“”Alo.”” Giọng ông khàn đặc và lạnh như băng.
Đầu dây bên kia, tiếng Nam hơi ấp úng: “”Bố à? Bố sao rồi? Sao bố không nghe máy con gọi?””
“”Không sao.”” Ông Tâm đáp cụt lủn.
“”Bố… bố về quê thế nào? Có mệt không bố?””
“”Không.””
“”Vâng… thế… bố ăn cơm chưa?””
Ông Tâm im lặng một lúc, chỉ nghe tiếng thở dài của Nam ở đầu dây bên kia. “”Rồi.””
“”Dạ… vâng… Thế bố giữ gìn sức khỏe nhé.””
“”Ừ.””
“”Con… có gì con gọi bố sau ạ.””
“”Ừ.”” Ông Tâm trả lời lần cuối rồi cúp máy thật nhanh, như thể sợ phải nghe thêm bất cứ lời nào.
Những ngày tiếp theo, điện thoại vẫn rung. Vẫn là Nam. Ông Tâm có nghe máy thêm vài lần, nhưng mỗi lần đối thoại đều ngắn ngủi đến khó tin. Lời lẽ giữa hai cha con cứ như những nhát búa đóng đinh vào bức tường vô hình đang ngày càng dày thêm giữa họ. Ông Tâm trả lời vỏn vẹn một vài từ, không hỏi han gì, không chia sẻ gì. Sự ấm áp, gần gũi của tình cha con đã biến mất, thay vào đó là sự xa cách và lạnh nhạt đến đáng sợ. Căn nhà ở làng quê ven sông Lam, dù trống trải và đầy kỷ niệm đau buồn, bỗng trở thành nơi trú ẩn an toàn duy nhất của ông, tránh xa khỏi những cuộc gọi từ thành phố kia, nơi những tổn thương vẫn còn nguyên vẹn. Khoảng cách địa lý giờ đây chẳng còn là gì so với khoảng cách trong trái tim.”
“Ở căn chung cư 3 tỷ tại Hà Đông, Hà Nội, Nam ngồi thừ người trên ghế sofa, mắt nhìn vô định vào màn hình tivi đang phát thứ gì đó nhàm chán. Đã mấy ngày trôi qua kể từ khi bố anh về quê. Mỗi cuộc điện thoại đều là một sự dày vò. Giọng bố lạnh băng, cộc lốc, như thể anh là người xa lạ. Sự lạnh nhạt ấy còn đáng sợ hơn cả một trận mắng. Nó khiến Nam cảm thấy bất an tột độ, một nỗi bất an không chỉ đơn thuần vì bố giận chuyện anh không báo trước chuyến về.
Cậu biết, có điều gì đó sâu xa hơn, nghiêm trọng hơn. Thái độ của bố lần này khác hẳn những lần giận dỗi trước. Nó nặng trĩu sự tổn thương và xa cách, như một cánh cửa vừa đóng sập lại. Nam day day trán, cảm giác tội lỗi và lo lắng như một gánh nặng đè lên ngực.
Đã gần 2 giờ sáng. Hoa khẽ trở mình bên cạnh. Cô đưa tay tắt chiếc đèn ngủ nhỏ, căn phòng chìm vào bóng tối mờ ảo.
“”Anh làm gì mà ngồi đấy thẫn thờ vậy?”” Giọng Hoa hơi ngái ngủ.
Nam thở dài, quay sang nhìn vợ. “”Anh… anh lo cho bố quá em ạ.””
Hoa im lặng một lát, có vẻ không mấy hứng thú. “”Lại chuyện bố à? Em tưởng anh gọi cho bố mấy lần rồi mà? Bố vẫn khỏe chứ?””
“”Khỏe thì khỏe… nhưng thái độ của bố kỳ lạ lắm. Lạnh lùng, cộc lốc. Anh cảm giác bố không chỉ giận chuyện hôm đó đâu. Như có chuyện gì nghiêm trọng hơn ấy.”” Nam nhíu mày, cố gắng tìm từ diễn tả cảm giác của mình.
“”Chuyện gì là chuyện gì? Bố có nói gì với anh không?”” Hoa hỏi cụt lủn.
“”Không. Bố có nói gì bao giờ đâu. Chỉ im lặng hoặc trả lời cho xong. Chính vì vậy anh mới lo.”” Nam đứng dậy, đi đi lại lại trong phòng khách. “”Anh nghĩ… anh phải về quê một chuyến.””
Hoa bật đèn ngủ lên, nhìn thẳng vào Nam. Gương mặt cô không vui vẻ gì. “”Về quê? Bây giờ á? Tự dưng lại đòi về quê làm gì? Công việc của anh thì sao? Rồi… rồi tết nhất cũng sắp đến rồi mà.””
“”Anh xin nghỉ phép vài ngày. Anh không yên tâm. Anh cần về xem bố thế nào, nói chuyện với bố cho rõ ràng.”” Nam kiên quyết. Anh cảm thấy bị thúc giục bởi một nỗi cắn rứt không nguôi.
Hoa thở dài, dựa lưng vào thành giường. Vẻ mặt cô lộ rõ sự phiền muộn, nhưng cuối cùng, cô không phản đối thêm nữa. Có lẽ cô biết, khi Nam đã quyết định, rất khó để thay đổi. Hoặc có lẽ cô cảm thấy sự bất an của anh là thật.
“”Tùy anh vậy,”” Hoa nói khẽ, giọng vẫn giữ thái độ không hài lòng. “”Nhưng anh định đi bao giờ? Đi bằng gì?””
“”Mai anh sẽ xem vé xe khách. Chắc đi chuyến sáng sớm.”” Nam đáp, cảm giác hơi nhẹ nhõm vì vợ không ngăn cản quyết liệt, dù thái độ của cô vẫn khiến anh khó chịu. Anh biết, chuyến đi này, dù cần thiết, cũng sẽ tạo thêm một khoảng cách vô hình giữa anh và Hoa. Nhưng lúc này, tất cả sự tập trung của anh đều dồn vào nỗi lo lắng về người cha già đang cô đơn ở quê nhà.”
“Vài tuần sau, Nam lái xe trên quốc lộ, hướng về ngôi làng nhỏ ven sông Lam. Con đường nhựa trải dài dưới bánh xe, cảnh vật hai bên lướt qua nhanh chóng. Những cánh đồng lúa xanh mướt dần thay thế cho nhà cửa san sát của thành phố. Cậu siết chặt vô lăng, cảm giác nặng trĩu trong lòng không giảm bớt.
Trên đường đi, những ký ức về bố ùa về. Hình ảnh người cha gầy gò, rám nắng, cặm cụi làm việc hiện lên rõ mồn một. Tuổi thơ của Nam gắn liền với lưng áo bạc màu của bố, với những giọt mồ hôi rơi xuống đất vườn. Bố ít nói, nhưng tình yêu thương và sự hy sinh của ông thì nhiều không kể xiết. Nam nhớ những lần bố thức đêm sửa xe đạp cho cậu, những bữa cơm đạm bạc nhưng ấm cúng, những đồng tiền bố chắt chiu gửi lên cho cậu ăn học.
Càng nghĩ, Nam càng cảm thấy tội lỗi. Cậu đã quá mải mê với cuộc sống ở Hà Nội, với công việc, với căn chung cư 3 tỷ, mà quên đi người cha già đang lủi thủi một mình ở quê. Sự lạnh nhạt của bố qua điện thoại mấy tuần nay là một lời nhắc nhở đau đớn về sự vô tâm của cậu. Nó khiến cậu nhận ra khoảng cách không chỉ về địa lý, mà còn về tâm hồn giữa hai cha con đã lớn đến nhường nào.
Hồi hộp. Đó là cảm giác lúc này. Nam không biết bố sẽ đối diện với cậu như thế nào. Một cái ôm? Một lời trách mắng? Hay vẫn là sự im lặng đáng sợ ấy? Cậu thở dài, chiếc xe vẫn bon bon tiến về phía trước, mang theo nỗi lo lắng và cả một chút hy vọng mong manh về sự hòa giải. Cậu sắp về đến rồi. Ngôi làng quê ven sông Lam đã hiện ra phía xa, như một chấm nhỏ quen thuộc nhưng đầy xa lạ trong tâm trí cậu lúc này.”
“Chiếc xe bốn bánh lăn bánh vào sân. Nam tắt máy, kéo phanh tay. Cậu hít một hơi thật sâu rồi mở cửa bước xuống. Hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm đỏ cả khoảng sân quen thuộc. Ngôi nhà cấp bốn vẫn đứng đó, im lìm. Trên hiên nhà, dưới ánh đèn vàng leo lét, dáng người gầy gò của ông Tâm hiện ra. Ông đang ngồi trên chiếc ghế mây cũ, tay cầm chiếc quạt nan phe phẩy chậm rãi. Từng nhịp quạt đều đều trong không gian tĩnh mịch.
Nam chầm chậm bước tới. Tiếng bước chân của cậu vang vọng trên nền xi măng. Ông Tâm ngước mắt lên nhìn. Ánh mắt ông vẫn trầm tĩnh, không chút ngạc nhiên hay vui mừng đặc biệt khi thấy con trai về. Ông chỉ khẽ gật đầu một cái, rồi lại tiếp tục nhịp quạt.
Nam đứng lại cách ông Tâm vài bước chân. Cậu cảm thấy lúng túng lạ thường. Không khí giữa hai cha con đặc quánh sự im lặng, nặng nề hơn cả khoảng cách địa lý. Nam nhìn bố, nhìn mái tóc bạc của ông, nhìn những nếp nhăn hằn sâu trên khóe mắt. Cậu muốn nói một điều gì đó, bất cứ điều gì để phá vỡ sự tĩnh mịch đáng sợ này, nhưng cổ họng lại nghẹn lại. Cậu chỉ có thể đứng đó, cúi nhẹ đầu, đôi tay vô thức siết chặt. Tiếng quạt nan vẫn đều đều, như một nhịp đếm thời gian trôi qua giữa hai cha con.”
“Sau một lúc im lặng như vô tận, Nam hít thêm một hơi, giọng cậu nghẹn lại khi cố nói.
“”Bố… con về thăm bố.””
Ông Tâm vẫn giữ nhịp quạt chậm rãi, đôi mắt ông nhìn thẳng vào khoảng sân phía trước, không phải nhìn Nam. Nam thấy lòng mình như thắt lại, nhưng cậu biết mình phải nói. Lấy hết can đảm, cậu ngước mắt nhìn thẳng vào bố. Mái tóc bạc, những nếp nhăn khắc khổ… cậu đã bỏ lỡ quá nhiều.
“”Hôm nọ… con xin lỗi bố nhiều lắm…”” Nam nói tiếp, từng chữ như cố thoát ra khỏi cổ họng đang nghẹn đắng. “”Con đã sai khi nói những lời như thế… Con biết bố buồn…””
Cậu dừng lại, chờ đợi một phản ứng nào đó từ bố. Nhưng Ông Tâm chỉ khẽ nhắm mắt lại một thoáng, rồi lại mở ra. Nhịp quạt vẫn đều đều, tiếng cành tre lay động trong gió đêm là âm thanh duy nhất ngoài tiếng quạt. Sự im lặng lại bao trùm, lần này còn nặng nề hơn. Lời xin lỗi đã được nói ra, nhưng khoảng cách giữa hai cha con dường như vẫn còn đó, vô hình và thăm thẳm. Nam cảm thấy bất lực, không biết phải làm gì tiếp theo. Cậu chỉ đứng đó, dưới ánh đèn hiên nhà leo lét, nhìn bóng lưng gầy gò của bố, nghe tiếng quạt nan đều đều đếm từng nhịp thời gian lạnh lẽo.”
“Cây quạt nan trong tay ông Tâm khẽ ngừng lại. Ông xoay người một chút, ánh mắt đục ngầu của tuổi già từ từ hướng về phía Nam. Trong đôi mắt ấy, Nam nhìn thấy nỗi buồn thăm thẳm, sự mệt mỏi hằn sâu và cả một nỗi thất vọng không nói nên lời. Ông không trách mắng, không giận dữ. Chỉ có một tiếng thở dài rất khẽ, lẫn vào tiếng gió đêm.
Ông Tâm chậm rãi lên tiếng, giọng ông trầm ấm nhưng mang theo sức nặng của bao nhiêu năm tháng và những tâm sự chôn giấu.
“”Bố không trách chuyện con lỡ lời, Nam à…””
Ông dừng lại một chút, như đang gom hết sức lực để nói tiếp.
“”Bố buồn… vì bố nhận ra…””
Đôi mắt ông lại nhìn về khoảng sân tối, nơi có luống rau mẹ Nam vẫn hay chăm sóc.
“”… cái nhà 3 tỷ đó… nó xa hơn khoảng cách giữa bố với con nhiều quá…””
Nam đứng im, cảm thấy từng lời của bố như nhát dao cứa vào lòng. Cậu muốn nói gì đó, muốn biện minh, muốn gào lên rằng không phải vậy, nhưng cổ họng lại nghẹn đắng.
Ông Tâm tiếp tục, giọng càng lúc càng trầm xuống, chứa đựng nỗi đau âm ỉ.
“”Những gì bố nghe được đêm đó… nó mới thực sự làm bố đau lòng…””
Ông Tâm lại thở dài, một hơi thở nặng nề mang theo gánh nặng của cuộc đời và nỗi cô đơn trong chính ngôi nhà của mình. Ông không nói thêm lời nào nữa.”
“Cậu cúi đầu, không nói nổi một lời nào trước những lời chân thành và đầy tổn thương của bố. Cảm giác tội lỗi như một tảng đá đè nặng lên ngực. Cậu hiểu, hiểu quá rõ ràng, rằng vết thương lòng mà cả cậu và Hoa đã vô tình (hay cố ý) gây ra là sâu sắc đến mức nào, ăn mòn vào tận xương tủy của người cha già.
Hai cha con cứ ngồi đó, trên bậc hiên lạnh lẽo, trong màn đêm tĩnh mịch của làng quê. Sự im lặng bao trùm, nặng nề hơn bất kỳ lời nói nào. Không có cái ôm an ủi, không có một lời xin lỗi trọn vẹn từ Nam, và cũng không có lời hứa hẹn hàn gắn từ cả hai phía. Chỉ có sự thấu hiểu chua chát, nghẹn đắng về khoảng cách vô hình nhưng lại sừng sững, đã tồn tại giữa họ từ bao giờ, có lẽ còn lâu hơn cả khi căn hộ 3 tỷ kia xuất hiện. Cái khoảng cách không đo đếm bằng tiền bạc hay địa lý, mà bằng sự vô tâm và những giá trị sống lệch lạc.
Ông Tâm ngồi thêm một lúc, đôi mắt vẫn dõi về phía luống rau trong đêm tối, rồi khẽ khàng thở ra một hơi dài nữa, nhẹ tênh như trút đi thứ gì đó không còn quan trọng. Ông chầm chậm đứng dậy, tấm lưng già hơi còng, lặng lẽ bước xuống bậc thềm, đi thẳng ra phía vườn. Bóng ông hòa vào bóng đêm, chỉ còn lại Nam ngồi một mình trên hiên nhà, đối diện với chính lương tâm đang cắn rứt của mình.
Thời gian như ngừng lại. Tiếng côn trùng đêm rỉ rả, tiếng lá cây xào xạc trong gió, tất cả đều góp phần vào bản giao hưởng tĩnh lặng của đêm. Ngồi đó, một mình trên hiên nhà thân thuộc nhưng giờ đây lại mang một cảm giác xa lạ, Nam để những lời của bố vẳng lại trong đầu. “”Cái nhà 3 tỷ đó… nó xa hơn khoảng cách giữa bố với con nhiều quá… Những gì bố nghe được đêm đó… nó mới thực sự làm bố đau lòng…””. Mỗi câu, mỗi chữ đều là một nhát cứa. Cậu nhận ra sự hối hả mưu sinh, những toan tính vật chất, những phù phiếm của cuộc sống thành thị đã bào mòn đi sợi dây kết nối thiêng liêng nhất – tình cảm gia đình. Cậu đã quá chú trọng vào việc xây dựng một tổ ấm hiện đại mà quên mất gốc rễ, quên mất người đã dành cả đời để cho cậu một khởi đầu. Ánh trăng bàng bạc chiếu xuống, làm nổi bật bóng Nam lẻ loi. Không có sự giải thoát hay lời hứa hẹn nào cho tương lai. Chỉ có khoảnh khắc đối diện trần trụi với sai lầm, với sự thật rằng có những thứ, một khi đã đánh mất, có lẽ sẽ rất khó để tìm lại nguyên vẹn. Cơn gió đêm mang theo mùi đất ẩm, mùi hoa cau thoang thoảng từ vườn nhà, mùi của quê hương, đánh thức trong Nam nỗi nhớ nhung khôn nguôi về những ngày xưa cũ, khi khoảng cách giữa cha và con chỉ là những bước chân ngắn ngủi trong căn nhà nhỏ này. Cậu nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng nuốt trôi vị đắng nơi cổ họng. Có lẽ, sự thấu hiểu này đến quá muộn màng, nhưng vẫn còn hy vọng, dù là mong manh, rằng một ngày nào đó, cậu có thể lấp đầy cái khoảng trống vô hình ấy bằng tình yêu thương và sự sẻ chia chân thành.”

