“Cô gái x-inh đ-ẹp ô-m con xin trú mưa vào lúc nửa đêm, người đàn ông sống một mình thương hại cho ngủ nhờ nào ngờ sáng hôm sau thức dậy cả xóm tá hỏa gọi công an khi thấy…
Ông Tư – sống một mình đã hơn chục năm ở cuối xóm – vốn là người kí-n tiếng, trầm mặc, nhưng hiền lành.
Đêm đó mưa như trút, sấm sét đùng đoàng, lúc gần nửa đêm thì có tiếng gõ cửa vội vã.
Ông mở cửa thì thấy một cô gái trẻ mặc váy trắng, ôm đứa bé chừng 2 tu-ổi, người ru-n lập cập, tóc tai ướt sũng, nước mắt lẫn nước mưa.
“Cháu xin bác cho trú nhờ một đêm… Mưa to quá, cháu không biết đi đâu…”
Ông Tư không nỡ đuổi. Dù có hơi lạ lẫm, ông vẫn sắp chăn chiếu cho mẹ con cô gái ngủ trong phòng khách, còn mình thì vào buồng trong.
Nhưng sáng hôm sau… Khi hàng xóm vừa thức dậy chuẩn bị ra chợ, họ ch-ết sững khi thấy… cửa nhà ông Tư vẫn mở toang, bên trong thì…”
…cửa nhà ông Tư vẫn mở toang, bên trong thì… Bà Năm, người hàng xóm sống gần đó, là người đầu tiên bước lại gần hơn. Lòng bà dâng lên một cảm giác bất an khó tả khi thấy cánh cửa gỗ vốn luôn khép chặt giờ lại mở toang hoác, như mời gọi một điềm gở. Bà rón rén tiến lại gần bậc tam cấp, ánh mắt lướt qua khung cửa. Một cảnh tượng đập vào mắt bà khiến bà sững lại. Căn phòng khách vốn gọn gàng của ông Tư giờ đây như một bãi chiến trường. Chăn chiếu vứt ngổn ngang trên sàn, không theo một trật tự nào. Chiếc bàn nhỏ bị xô lệch, vài vật dụng rơi vãi. Không có một bóng người. Sự tĩnh lặng đến rợn người bao trùm căn nhà. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Bà Năm dù trời đã sáng. Linh tính mách bảo bà rằng, có điều gì đó rất tệ đã xảy ra ở đây vào đêm qua. Bà nuốt nước bọt, cảm giác sợ hãi bắt đầu len lỏi.
Bà Năm lùi lại phía sau, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Cảm giác kinh hoàng nhanh chóng thay thế sự bất an ban đầu. Cảnh tượng bên trong nhà Ông Tư ám ảnh lấy bà. Một tiếng hét thất thanh bật ra từ cổ họng, xé tan sự tĩnh mịch của buổi sớm mai. “Trời ơi! Nhà ông Tư có chuyện rồi! Mọi người
ơi!” Tiếng kêu của bà Năm vang vọng khắp xóm nhỏ, như một tín hiệu nguy hiểm. Cả xóm bị đánh thức đột ngột. Cửa các nhà bật mở. Những người hàng xóm, với bộ dạng ngái ngủ và vẻ mặt hoang mang tột độ, đổ xô ra ngoài, hướng mắt về phía cuối xóm, nơi ngôi nhà của Ông Tư đang mở toang cánh cửa một cách kỳ lạ. Họ nhìn nhau đầy lo lắng, không ai hiểu chuyện gì đang xảy ra. Khí lạnh buổi sớm cộng thêm sự sợ hãi lan tỏa từ Bà Năm khiến không khí càng thêm u ám.
“Những người hàng xóm khác, còn chưa kịp tỉnh ngủ hoàn toàn, đã bị khung cảnh trước mắt làm cho choáng váng. Họ dừng lại cách cửa nhà Ông Tư vài bước chân, ánh mắt dán chặt vào khoảng không gian bên trong tối mịch, chỉ thấy lờ mờ những vật dụng ngổn ngang, lộn xộn. Không ai dám bước vào. Họ bắt đầu chỉ trỏ, những tiếng xì xào nhỏ ban đầu nhanh chóng biến thành những lời bàn tán lớn hơn, hòa cùng tiếng gió lạnh.
“”Trời ơi, nhà ông Tư sao ra thế kia?”” Một người đàn ông trung niên thốt lên, giọng run rẩy.
“”Cửa mở toang hoang từ bao giờ vậy nhỉ?”” Bà Tám, người bán tạp hóa ở đầu xóm, nhíu mày.
“”Ông Tư đâu rồi? Sao không thấy ông ấy?”” Một thanh niên hỏi, nhìn quanh quất như tìm kiếm.
Bà Năm vẫn còn run rẩy, chỉ tay về phía cánh cửa. “”Bên… bên trong…”” Bà lắp bắp không nói nên lời, nỗi kinh hoàng vẫn hiện rõ trong mắt.
Những người hàng xóm nhìn nhau đầy lo lắng. Họ chưa bao giờ thấy cảnh này ở nhà Ông Tư, một người sống rất kỷ luật và kín tiếng. Sự vắng mặt của ông càng làm tăng thêm sự bất an.
“”Chắc có chuyện chẳng lành rồi.”” Ai đó nói khẽ.
“”Hay là… trộm cướp?””
“”Nhìn bên trong như vậy, chắc chắn có gì đó không ổn. Nhưng sao không thấy ông Tư đâu hết?””
Nỗi sợ hãi và sự tò mò trộn lẫn vào nhau, khiến đám đông càng lúc càng hiếu kỳ nhưng cũng không ai đủ can đảm để tiến lại gần hơn. Họ tụ tập thành một vòng cung trước sân, mắt không rời khỏi cánh cửa mở, cố gắng đoán xem chuyện gì đã xảy ra trong căn nhà quen thuộc cuối xóm đêm qua. Tiếng bàn tán ngày càng rôm rả, mỗi người một phỏng đoán, nhưng tất cả đều chung một cảm giác rợn người về điều bí ẩn vừa xảy ra. Không khí căng thẳng đến nghẹt thở.”
“Nỗi sợ hãi và sự tò mò trộn lẫn vào nhau, khiến đám đông càng lúc càng hiếu kỳ nhưng cũng không ai đủ can đảm để tiến lại gần hơn. Họ tụ tập thành một vòng cung trước sân, mắt không rời khỏi cánh cửa mở, cố gắng đoán xem chuyện gì đã xảy ra trong căn nhà quen thuộc cuối xóm đêm qua. Tiếng bàn tán ngày càng rôm rả, mỗi người một phỏng đoán, nhưng tất cả đều chung một cảm giác rợn người về điều bí ẩn vừa xảy ra. Không khí căng thẳng đến nghẹt thở.
Trong lúc mọi người vẫn còn chùn bước, những ánh mắt né tránh nhau đầy do dự, một người đàn ông lớn tuổi, dáng người rắn rỏi bước lên phía trước. Đó là Ông Ba, người có tiếng nói và được coi là gan dạ nhất xóm. Ông đứng khoanh tay, nhìn thẳng vào cánh cửa tối om, nét mặt đanh lại.
“”Thôi được rồi!”” Giọng ông Ba vang lên dứt khoát, át cả tiếng xì xào của đám đông. “”Không thể cứ đứng đây mãi được! Chuyện gì thì cũng phải biết thôi.””
Ông Ba đảo mắt nhìn một lượt quanh đám đông đang ngơ ngác nhìn mình. Mọi người đều nín bặt.
“”Để tôi vào xem sao!”” Ông Ba nói lớn, giọng quả quyết.
Không một lời phản đối hay can ngăn nào được đưa ra. Đám đông dạt sang hai bên, mở đường cho Ông Ba. Ai nấy đều nín thở, ánh mắt căng thẳng dõi theo từng cử chỉ của ông.
Ông Ba không nói thêm gì, chỉ khẽ gật đầu, rồi chậm rãi bước qua ngưỡng cửa. Bóng ông khuất dần vào khoảng không gian tối tăm, bí ẩn bên trong căn nhà. Những người đứng ngoài cảm giác như thời gian ngừng lại, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực, chờ đợi một tiếng động, một dấu hiệu nào đó phát ra từ bên trong.”
“Ông Ba cẩn thận bước qua ngưỡng cửa, bàn chân dò dẫm trên sàn nhà tối om. Mùi ẩm mốc và một thứ mùi lạ, tanh nồng nhè nhẹ xộc vào cánh mũi khiến ông hơi rùng mình. Ông đưa mắt nhìn quanh. Không khí trong nhà đặc quánh, tĩnh lặng đến đáng sợ, hoàn toàn đối lập với sự ồn ào, lo lắng của đám đông bên ngoài.
Cảnh tượng đập vào mắt ông là sự hỗn độn đến kinh ngạc. Phòng khách vắng tanh không một bóng người, nhưng không phải là sự trống trải bình thường. Bàn trà gỗ bị lật nghiêng một góc, chiếc ấm sành vỡ tan tành trên nền gạch lạnh lẽo. Vài ba chiếc ghế ngổn ngang như vừa bị xô đổ. Các vật dụng trang trí nhỏ trên kệ đều bị hất tung xuống đất, vỡ vụn.
Ông Ba bước sâu hơn vào, ánh mắt quét khắp căn phòng. Ông Tư không hề có mặt ở đây. Ông lắng tai nghe, nhưng chỉ có tiếng tim mình đang đập thình thịch trong lồng ngực và tiếng mưa lất phất ngoài sân. Không có bất kỳ tiếng động nào phát ra từ buồng trong.
Ông tiến về phía hành lang dẫn vào buồng ngủ và bếp. Dọc theo lối đi, mọi thứ càng cho thấy rõ ràng sự bất thường. Một vài bức tranh treo tường bị giật xuống, khung kính vỡ vụn. Chiếc tủ nhỏ đựng đồ lặt vặt bị mở toang, đồ đạc bên trong vương vãi ra sàn.
Dấu hiệu của một cuộc giằng co dường như hiện hữu khắp nơi, pha trộn với sự vội vã của một cuộc lục soát. Không phải là sự bừa bộn của một người sống cẩu thả, mà là sự phá phách của một kẻ đang tìm kiếm thứ gì đó, hoặc của một cuộc vật lộn đầy bạo lực. Ruột gan Ông Ba thắt lại. Ông Tư hiền lành, trầm lặng của xóm này đã gặp phải chuyện gì đêm qua? Và… cô gái kia? Đứa bé? Chuyện gì đã xảy ra trong căn nhà cuối xóm này? Sự thật đáng sợ hơn những gì ông và mọi người đã tưởng tượng.”
Ông Ba bước tiếp dọc theo hành lang. Mỗi bước chân như dẫm trên than hồng. Không khí trong nhà ngột ngạt đến khó thở. Ông hướng thẳng về phía buồng trong, nơi tĩnh lặng một cách bất thường. Khi chỉ còn vài bước chân, ánh mắt ông quét xuống nền gạch. Ngay trước ngưỡng cửa buồng, có vài vết bẩn màu nâu sẫm. Chúng nhạt màu, gần như hòa lẫn với nền gạch cũ, nhưng đủ rõ để khiến ông Ba khựng lại. Không phải vết bùn đất. Chúng trông như những vệt bị kéo lê vội vàng, hoặc dấu giày lấm lem bùn đất dẫm đạp mạnh xuống. Hình thù lộn xộn, không theo quy luật nào, như được tạo ra trong một cuộc giằng co hoặc tháo chạy hỗn loạn. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng ông Ba. Nỗi lo lắng lúc này không còn là phỏng đoán nữa, nó biến thành sự chắc chắn rợn người. Dấu vết này… là bằng chứng của chuyện gì? Ruột gan ông quặn thắt.
“Ruột gan ông quặn thắt. Dấu vết này… là bằng chứng của chuyện gì? Ông Ba nuốt khan, bàn tay run rẩy nắm lấy cánh cửa gỗ cũ kỹ của buồng trong. Ông rướn người, đẩy nhẹ. Cánh cửa kẽo kẹt mở ra, để lộ khung cảnh bên trong. Ánh sáng mờ nhạt từ bên ngoài lọt vào, chiếu xuống nền gạch và bức tường.
Căn phòng trống rỗng. Không có bóng dáng ông Tư đâu cả.
Ông Ba bước hẳn vào trong, ánh mắt quét khắp gian buồng nhỏ. Chiếc giường đơn kê sát tường, tấm chăn mỏng vẫn còn được gấp gọn gàng ngay ngắn, như thể chủ nhân căn phòng đã dậy từ sớm và sửa soạn đâu vào đấy trước khi đi ra ngoài. Chiếc gối nằm im lìm ở góc giường. Mọi thứ đều trật tự đến đáng sợ, hoàn toàn đối lập với mớ hỗn độn và những dấu vết đáng ngại ở hành lang ngoài kia.
Ông Ba đứng sững giữa phòng. Căn phòng trống, chăn màn gọn gàng… Điều đó có nghĩa là ông Tư đã tự mình rời đi vào lúc nào đó? Hay là… hay là ông đã bị đưa đi một cách nhanh chóng, không kịp giằng co hay phản kháng bên trong căn phòng này? Vết bẩn ngoài kia… Chúng là dấu vết của ai? Của ông Tư bị kéo lê, hay của kẻ đột nhập? Nỗi lo lắng ban nãy giờ biến thành một hố sâu hoang mang và sợ hãi tột độ. Ông Tư thật sự đã biến mất. Chỉ còn lại căn nhà trống và những dấu vết bí ẩn.”
“Ông Ba lảo đảo bước ra khỏi gian buồng, tâm trí vẫn quay cuồng với những gì vừa nhìn thấy và những suy đoán kinh hoàng. Ông Ba đi nhanh ra cửa trước, nơi đám hàng xóm đang đứng tụm năm tụm bảy, ánh mắt đầy vẻ lo lắng hướng về phía ngôi nhà của Ông Tư.
“”Ông Ba, có chuyện gì vậy? Sao cửa nhà ông Tư lại mở toang thế kia?”” một người hàng xóm lên tiếng hỏi ngay khi thấy ông Ba bước ra.
Ông Ba cố lấy lại bình tĩnh, nhưng giọng vẫn run run.
“”Không… không thấy ông ấy đâu cả,”” ông Ba lắp bắp. “”Cửa mở, nhưng… không thấy ông ấy trong nhà.””
Đám đông xôn xao. “”Không thấy trong nhà? Thế ông ấy đi đâu được?””
“”Tôi cũng không biết. Nhưng… nhưng ở ngoài hành lang, có… có vết bẩn gì đó,”” ông Ba kể lại, chỉ tay về phía lối đi lát gạch dẫn vào nhà. “”Trông giống như… như vết kéo lê vậy.””
Mọi người đổ dồn ánh mắt về phía ông Ba chỉ. Dưới ánh sáng ban mai còn mờ ảo, những vệt tối sẫm trên nền gạch càng thêm rõ ràng, mang một vẻ ghê rợn.
“”Vết kéo lê?”” một bà hàng xóm thốt lên, tay che miệng. “”Lạy trời! Thế là sao?””
Đám đông bắt đầu bàn tán xôn xao hơn. Ai nấy đều tỏ vẻ sợ hãi.
Giữa lúc đó, một ông hàng xóm khác tên là ông Năm, nãy giờ im lặng lắng nghe, bỗng nhiên rùng mình.
“”Khoan đã…”” ông Năm nói khẽ, mắt nhìn chằm chằm vào khoảng sân trống. “”Đêm qua… đêm qua trời mưa to lắm đúng không? Mưa như trút nước, sấm sét đùng đùng…””
Mọi người gật đầu xác nhận. Đêm qua là một đêm mưa bão khủng khiếp.
“”Lúc gần nửa đêm ấy…”” ông Năm ngập ngừng, như đang cố lục lại ký ức. “”…tôi… tôi thấy có người đến nhà ông Tư.””
Cả đám đông im bặt, đồng loạt quay sang nhìn ông Năm.
“”Ai cơ ông Năm? Ai đến?”” ông Ba hỏi dồn.
“”Tôi không nhìn rõ mặt, nhưng… đó là một cô gái,”” ông Năm chậm rãi nói, giọng trầm xuống. “”Cô ấy mặc váy trắng, ôm theo một đứa bé nhỏ xíu… Chừng hai tuổi thôi. Cô ấy đứng trước cửa, có vẻ như đang cầu xin cái gì đó… Rồi tôi thấy ông Tư mở cửa cho cô ấy và đứa bé vào nhà.””
Một bà hàng xóm khác nghe vậy, bỗng nhiên cũng trợn mắt.
“”Trời ơi, đúng rồi!”” bà ấy kêu lên. “”Tôi cũng thấy! Tôi dậy sớm đi vệ sinh, nhìn ra ngoài cửa sổ thấy lờ mờ… Một bóng người phụ nữ và đứa bé… Cứ tưởng ai trú mưa thôi!””
Hai người hàng xóm khác cũng gật gù. “”Ừ, đêm qua mưa bão thế, nhà ai cũng đóng cửa im ỉm, chỉ có nhà ông Tư là mở cửa đón khách lúc nửa đêm.””
Không khí bỗng chốc trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ. Những ký ức vụn vặt về đêm mưa bão, hình ảnh người phụ nữ mặc váy trắng ôm con, cánh cửa nhà Ông Tư mở rộng… đột ngột liên kết với nhau trong tâm trí họ. Rồi họ nhìn sang ông Ba, người vừa miêu tả những vết bẩn kinh hoàng giống như vết kéo lê ngoài hành lang, và sự biến mất bí ẩn của Ông Tư.
Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng từng người. Đám đông hàng xóm nhìn nhau, ánh mắt đầy vẻ kinh hoàng. Họ chợt nhận ra mối liên hệ giữa cô gái lạ trú mưa và sự biến mất của Ông Tư khủng khiếp đến nhường nào.
Không ai nói thêm lời nào, chỉ có tiếng gió xào xạc qua hàng cây và tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực. Cả xóm cuối chìm trong một sự im lặng nặng nề, chỉ còn lại ngôi nhà của Ông Tư với cánh cửa mở toang như một cái miệng đang nuốt chửng sự thật tàn khốc.”
“Cả xóm cuối chìm trong một sự im lặng nặng nề, chỉ còn lại ngôi nhà của Ông Tư với cánh cửa mở toang như một cái miệng đang nuốt chửng sự thật tàn khốc. Sự sợ hãi lan nhanh hơn cả gió, bám chặt lấy từng người. Họ nhìn nhau, ánh mắt là sự đồng thuận không lời. Không còn là chuyện suy đoán hay lo lắng suông nữa. Đây là sự việc nghiêm trọng.
Ông Ba, người vừa chứng kiến cảnh tượng bên trong nhà, là người phá vỡ sự im lặng trước. Giọng ông khàn đặc, pha lẫn sợ hãi và quyết tâm.
“”Không được rồi… Không thể cứ thế này được,”” Ông Ba lắp bắp nói, đưa mắt nhìn quanh. “”Ông ấy… và cả những dấu vết đó nữa… Phải… phải báo công an thôi!””
Những người khác lập tức đồng tình.
“”Đúng vậy! Phải báo công an!””
“”Nhỡ có chuyện gì thật thì sao! Ông Tư sống hiền lành thế này…””
“”Cô gái đó… và đứa bé… xuất hiện rồi biến mất cùng lúc với ông Tư…””
Những mảnh ghép rời rạc được chắp nối trong tâm trí đám đông, tạo nên một bức tranh đầy u ám và đáng sợ. Quyết định được đưa ra nhanh chóng, như một phản xạ tự nhiên trước mối nguy hiểm hoặc bí ẩn quá lớn.
Ông Ba là người được tín nhiệm. Tay ông run run đưa vào túi quần, móc ra chiếc điện thoại cũ kỹ. Đám đông im lặng theo dõi từng cử chỉ của ông, căng thẳng chờ đợi.
Ông Ba hít một hơi sâu, cố gắng trấn tĩnh lại. Ông bấm số, ngón tay hơi lóng ngóng. Đầu dây bên kia đổ chuông. Mọi ánh mắt đổ dồn vào ông Ba.
“”Alo… Vâng… Công an phường ạ?”” Giọng Ông Ba vẫn còn run, nhưng ông cố nói rõ từng chữ. “”Tôi là… tôi là Nguyễn Văn Ba, tổ trưởng tổ dân phố ở cuối xóm… Vâng.””
Ông Ba ngừng lại một chút, như đang tìm từ ngữ thích hợp để diễn tả sự việc kỳ lạ và kinh hoàng này.
“”Thưa cán bộ… Ở đây… ở nhà ông Trần Văn Tư, số nhà X… cuối xóm ạ… Có chuyện bất thường…””
Ông Ba bắt đầu kể lại, giọng càng lúc càng run hơn khi nhớ lại những gì đã thấy. Ông kể về cánh cửa mở toang vào sáng sớm, sự biến mất không dấu vết của Ông Tư, và đặc biệt là những vệt bẩn giống như vết kéo lê ngoài hành lang.
“”Vâng… Và… và đêm qua… đêm mưa bão ấy ạ… có một cô gái lạ, mặc váy trắng, ôm theo một đứa bé nhỏ đến xin trú mưa… Rồi ông Tư cho vào nhà… Rồi sáng nay thì xảy ra chuyện…””
Ông Ba kể một cách gấp gáp, lo lắng. Ông cố gắng truyền đạt hết những gì mình biết, những gì cả xóm đã chứng kiến và suy luận.
“”Vâng… Vết bẩn trông rất đáng ngờ ạ… Giống như… như ai đó bị kéo đi vậy…””
Đám đông hàng xóm nín thở lắng nghe, khuôn mặt ai nấy đều tái mét. Tiếng Ông Ba trình bày sự việc qua điện thoại vang vọng trong không khí tĩnh mịch của buổi sáng cuối xóm, mang theo nỗi sợ hãi và hy vọng mong manh rằng lực lượng chức năng sẽ sớm đến làm rõ mọi chuyện. Ông Ba vẫn đang nói chuyện, giải thích thêm các chi tiết cho đầu dây bên kia, giọng ngày càng nhỏ dần vì căng thẳng.”
“Ông Ba cúp máy, tay vẫn còn run run giữ chặt chiếc điện thoại. Ông ngẩng lên nhìn đám đông hàng xóm đang dồn hết ánh mắt vào mình, khuôn mặt ai nấy đều hiện rõ sự lo lắng tột độ.
“”Họ… họ nói sẽ cử người xuống ngay,”” Ông Ba thông báo, giọng hụt hơi.
Sự căng thẳng vẫn giăng kín bầu không khí. Họ đứng đó, như những bức tượng, mắt không rời khỏi ngôi nhà Ông Tư với cánh cửa vẫn mở toang, bí ẩn và đáng sợ. Tiếng gió se lạnh thổi qua cuối xóm, càng làm tăng thêm cảm giác bất an.
Họ không phải chờ đợi lâu. Từ xa, một âm thanh quen thuộc nhưng thường chỉ nghe thấy trên tivi hoặc trong các bộ phim bắt đầu vọng lại – tiếng còi xe cảnh sát. Lúc đầu còn nhỏ, rồi dần lớn hơn, xé tan sự tĩnh mịch của buổi sáng.
Tất cả hàng xóm đều ngoảnh đầu lại, hướng về phía đầu xóm. Hai chiếc xe công vụ màu xanh trắng nhanh chóng xuất hiện, lao thẳng về phía cuối xóm. Tiếng còi inh ỏi càng lúc càng gần, vang vọng khắp nơi.
Những chiếc xe phanh gấp trước nhà Ông Tư. Cửa xe bật mở, một nhóm người bước xuống với vẻ mặt nghiêm nghị. Có cán bộ công an mặc quân phục, và cả những người mặc thường phục trông như các điều tra viên. Họ mang theo túi đựng dụng cụ chuyên dụng.
Không lãng phí một giây phút nào, một cán bộ công an nhanh nhẹn tiến lại gần ngôi nhà.
“”Đề nghị mọi người giữ nguyên vị trí, không ai được phép ra vào khu vực này,”” người cán bộ dõng dạc nói, ánh mắt quét qua đám đông hàng xóm.
Lập tức, họ bắt đầu công tác phong tỏa hiện trường. Một số người căng dây cảnh báo quanh khu vực nhà Ông Tư, những người khác bắt đầu đi lại xung quanh, quan sát và ghi chép sơ bộ.
Một điều tra viên, người có vẻ là chỉ huy, bước đến gần Ông Ba và nhóm hàng xóm. Khuôn mặt ông ta điềm tĩnh nhưng ánh mắt sắc sảo.
“”Ai là người đã gọi điện báo án?”” vị điều tra viên hỏi, nhìn thẳng vào đám đông.
Ông Ba rụt rè bước tới. “”Thưa… thưa cán bộ, là tôi ạ. Nguyễn Văn Ba, tổ trưởng ở đây.””
“”Ông Ba, ông có thể kể lại từ đầu sự việc cho chúng tôi được không? Càng chi tiết càng tốt,”” vị điều tra viên nói, một cán bộ khác lấy sổ bút ra chuẩn bị ghi chép.
Những người hàng xóm khác vẫn đứng xa hơn một chút, ánh mắt đầy sợ hãi và tò mò dõi theo từng cử chỉ của lực lượng chức năng. Họ thì thầm bàn tán, nhưng chỉ đủ nghe thấy trong nhóm nhỏ của mình. Khuôn mặt ai nấy đều tái nhợt khi nhìn các điều tra viên cẩn thận tiến vào bên trong ngôi nhà Ông Tư.
Một vài cán bộ khác bắt đầu tiến lại gần nhóm hàng xóm đang đứng co cụm. Họ bắt đầu hỏi han, ghi lại danh tính và lấy lời khai ban đầu.
“”Cô/Chú có thấy gì bất thường vào đêm qua không?””
“”Ông/Bà có nghe thấy tiếng động lạ nào từ nhà Ông Tư không?””
“”Ông/Bà thấy cánh cửa nhà Ông Tư mở từ lúc nào sáng nay?””
Những câu hỏi dồn dập được đưa ra. Những người hàng xóm, dù vẫn còn hoảng loạn, cố gắng tập trung lại trí óc để kể lại những gì họ đã thấy và nghe: tiếng sấm sét đêm qua, sự xuất hiện bí ẩn của cô gái trẻ và đứa bé, cánh cửa mở toang sáng nay, và đặc biệt là những vết bẩn đáng ngờ ngoài hành lang mà Ông Ba đã phát hiện.
Không khí ở cuối xóm bỗng trở nên căng thẳng và bận rộn một cách lạ thường. Tiếng trao đổi giữa các cán bộ điều tra, tiếng bút sột soạt ghi chép, và tiếng nói run run của những người hàng xóm hoảng sợ hòa lẫn vào nhau. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về ngôi nhà cuối xóm, nơi sự thật về sự biến mất bí ẩn của Ông Tư và cô gái lạ đang chờ được hé lộ.”
“Các điều tra viên cẩn thận bước vào bên trong Ngôi nhà Ông Tư. Ánh sáng buổi sáng chiếu xiên qua cánh cửa mở toang, làm lộ rõ sự tĩnh mịch đến đáng sợ bên trong. Không khí nặng nề, mang theo mùi ẩm mốc cũ kỹ.
“”Chia nhau ra,”” vị điều tra viên chỉ huy nói, giọng dứt khoát. “”Kiểm tra từng phòng, từng ngóc ngách. Tìm bất kỳ dấu vết nào khả nghi. Dấu vân tay, vật lạ, dấu chân, bất cứ thứ gì không thuộc về căn nhà này hoặc Ông Tư.””
Họ bắt đầu công việc. Một nhóm tiến vào phòng khách, mắt quét qua từng đồ vật đơn giản nhưng cũ kỹ. Họ kiểm tra dưới gầm bàn, sau chiếc ghế sofa sờn cũ, trên các kệ tủ bám bụi. Những chiếc găng tay chuyên dụng khẽ chạm vào bề mặt, tìm kiếm những thứ mắt thường khó thấy.
Một điều tra viên dùng đèn pin rọi kỹ xuống sàn nhà gần cửa ra vào, nơi Ông Ba đã phát hiện những vết bẩn. “”Có vẻ là vết bẩn,”” anh ta lẩm bẩm, lấy một chiếc tăm bông đặc biệt quệt lấy mẫu. “”Màu… hơi lạ.””
Người khác kiểm tra khu vực bếp. Bát đũa rửa chưa khô được úp gọn gàng, chứng tỏ bữa ăn cuối cùng diễn ra bình thường, ít nhất là trước khi sự việc xảy ra. Nhưng một chiếc cốc bị đổ úp trên bàn, nước vẫn còn đọng lại, gợi ý về một khoảnh khắc vội vã hoặc bất ngờ.
Trong phòng ngủ của Ông Tư, sự tĩnh lặng bao trùm. Chiếc giường được gấp gọn gàng, quần áo được xếp trên mắc. Mọi thứ trông có vẻ ngăn nắp, trái ngược hoàn toàn với cảm giác hỗn loạn từ sự biến mất đột ngột. Các điều tra viên lật từng trang sách cũ trên đầu giường, kiểm tra dưới nệm, mở từng ngăn kéo tủ gỗ. Họ tìm kiếm bất cứ thứ gì không phải của Ông Tư.
“”Không có dấu hiệu xáo trộn rõ rệt ở đây,”” một người báo cáo từ phòng ngủ. “”Nhưng chúng tôi sẽ kiểm tra kỹ hơn.””
Họ tập trung vào những chi tiết nhỏ nhất. Một vết xước mờ trên thành cửa sổ, một sợi tóc lạ vướng trên tay nắm cửa, một chút bùn đất khô dính trên mép thảm. Từng manh mối nhỏ đều được ghi nhận tỉ mỉ, chụp ảnh và đánh dấu.
Đặc biệt, họ tìm kiếm dấu vết của một người phụ nữ và một đứa trẻ. Bất kỳ đồ vật nào có kích thước nhỏ, quần áo trẻ con, hay dấu vết của giày dép phụ nữ.
Một điều tra viên đang kiểm tra khu vực gần hiên nhà, nơi Ông Ba nói có vết bẩn và có thể là nơi cô gái đã đứng trú mưa. Anh ta quỳ xuống, cẩn thận dùng dụng cụ chuyên dụng để thu thập mẫu đất và các vật thể nhỏ lẫn trong đó.
“”Có gì không?”” vị chỉ huy hỏi.
“”Chưa rõ,”” anh ta đáp, tay vẫn không ngừng làm việc. “”Chỉ là đất đá bình thường… Khoan đã.”” Anh ta dừng lại, nhặt lên một vật nhỏ xíu từ lớp đất. Dưới ánh sáng, nó lấp lánh.
Đó là một hạt cườm màu trắng, giống như loại thường được dùng để đính trên váy hoặc phụ kiện. Nhỏ bé và dễ bị bỏ qua, nhưng trong bối cảnh này, nó ngay lập tức thu hút sự chú ý. Nó không giống thứ gì thuộc về Ông Tư cả.
Vị điều tra viên cẩn thận bỏ hạt cườm vào túi đựng bằng chứng, ghi chép lại vị trí tìm thấy. Anh ta ngẩng đầu lên, ánh mắt quét quanh khu vực hiên nhà với sự tập trung cao độ. Một manh mối nhỏ bé vừa được tìm thấy, có thể liên quan đến người phụ nữ mặc váy trắng và đứa bé bí ẩn. Công cuộc tìm kiếm sự thật chỉ vừa mới bắt đầu.”
“Sáng hôm đó, không chỉ có căn nhà cuối xóm xôn xao. Tin đồn về sự biến mất bí ẩn của Ông Tư lan nhanh khắp con hẻm nhỏ. Công an lập tức khoanh vùng hiện trường, đồng thời cử người đến lấy lời khai từ những người hàng xóm đã nhìn thấy Ông Tư hoặc bất kỳ điều gì bất thường vào đêm hôm trước.
Tại một góc hiên nhà đối diện, mấy người hàng xóm được mời lên để cung cấp thông tin. Ánh mắt ai nấy đều lộ rõ vẻ lo lắng, tò mò.
“”Các bác, các cô đã nhìn thấy Ông Tư lần cuối lúc nào? Hoặc có thấy ai ra vào nhà ông ấy đêm qua không?”” một điều tra viên ghi chép cẩn thận hỏi.
Ông Ba, người đầu tiên phát hiện sự việc, run rẩy trả lời: “”Tôi… tôi thấy cửa nhà ổng mở toang sáng nay. Còn đêm qua… lúc gần nửa đêm mưa to lắm, tôi thấy… thấy một cô gái với đứa bé đứng trước cổng nhà ổng.””
“”Cô gái đó trông như thế nào, bác tả kỹ xem?””
“”Cô ấy… cô ấy mặc váy trắng. Đứng co ro dưới mưa tội nghiệp lắm. Cứ ôm chặt đứa bé, gõ cửa nhà Ông Tư.”” Ông Ba dừng lại, nhớ lại cảnh tượng. “”Trông xinh xắn, trắng trẻo lắm. Mưa ướt hết, chắc lạnh cóng.””
Bà Tư hàng xóm bên cạnh tiếp lời, giọng đầy thương cảm: “”Phải rồi, tôi cũng thấy. Thấy thương lắm chớ. Tưởng con nhà ai gặp nạn. Nhìn cái mặt khổ sở, đáng thương sao á.””
“”Đứa bé thì sao?””
“”Chừng hơn hai tuổi thôi. Né trong lòng mẹ, cứ rúc vào áo. Nhìn cũng tội nghiệp.”” Bà Tư nói.
Điều tra viên gật gù, ghi lại. “”Ngoài ra còn ai thấy gì khác không?””
Một người phụ nữ đứng xa hơn một chút, từ nãy giờ vẫn im lặng quan sát, bỗng lên tiếng: “”Tôi… tôi cũng thấy cô ta.””
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía cô.
“”Cô thấy lúc nào? Có giống như ông Ba, bà Tư tả không?””
Người phụ nữ do dự một chút. “”Cũng là lúc mưa lớn đó. Nhưng… nhưng tôi thấy hơi lạ.””
“”Lạ là lạ sao, cô nói rõ hơn đi?””
“”Thì… mặt cô ta thì xinh thật đó, nhưng ánh mắt… không thấy vẻ sợ hãi hay lạnh cóng gì cả.”” Cô ta cau mày, cố nhớ lại. “”Ánh mắt… nó cứ trống rỗng sao á. Hoặc… hoặc là rất lạnh lùng.””
Ông Ba và bà Tư đồng loạt lên tiếng phản đối: “”Lạnh lùng gì chứ! Mưa gió bão bùng, ai mà không co ro sợ sệt!””
“”Đúng đó, cô nhìn lầm rồi. Tội nghiệp thấy mồ!””
Người phụ nữ lắc đầu quả quyết: “”Không, tôi nhìn kỹ lắm. Khuôn mặt cô ta không có chút cảm xúc nào. Cứ như… như một cái xác không hồn vậy đó. Chỉ ôm chặt đứa bé thôi.””
Một người hàng xóm khác, một ông lão ít nói, giờ mới cất lời, giọng khàn khàn: “”Tôi cũng thấy vậy. Lúc ổng Tư mở cửa cho vô rồi, tôi còn đứng đó nhìn qua khe cửa sổ nhà mình. Thấy cô ta bước vô… điềm nhiên lắm.””
“”Điềm nhiên?””
“”Ừ. Cứ như… như không có chuyện gì. Đứa bé trong lòng cũng im thin thít. Không khóc lóc nháo nhào như con nít bị đi mưa về lạnh đâu.”” Ông lão nói, ánh mắt lộ vẻ khó hiểu. “”Lạ lùng lắm.””
Vị điều tra viên nhìn sấp ghi chép, rồi nhìn sang đồng nghiệp. Lời khai của những người hàng xóm đang mâu thuẫn nhau một cách rõ rệt. Một bên là hình ảnh cô gái đáng thương, xinh đẹp, nạn nhân của trận mưa bão. Một bên lại là hình ảnh một người phụ nữ với ánh mắt vô hồn, lạnh lùng, và hành động kỳ lạ.
Sự thật về cô gái mặc váy trắng và đứa bé kia rốt cuộc là gì? Liệu họ có phải là lý do cho sự biến mất bí ẩn của Ông Tư? Những câu hỏi mới nảy sinh, phức tạp hơn rất nhiều.”
“Vị điều tra viên nhìn sấp ghi chép, rồi nhìn sang đồng nghiệp. Lời khai của những người hàng xóm đang mâu thuẫn nhau một cách rõ rệt. Một bên là hình ảnh cô gái đáng thương, xinh đẹp, nạn nhân của trận mưa bão. Một bên lại là hình ảnh một người phụ nữ với ánh mắt vô hồn, lạnh lùng, và hành động kỳ lạ. Sự thật về cô gái mặc váy trắng và đứa bé kia rốt cuộc là gì? Liệu họ có phải là lý do cho sự biến mất bí ẩn của Ông Tư? Những câu hỏi mới nảy sinh, phức tạp hơn rất nhiều.
Điều tra viên chính gấp tập hồ sơ lại. Anh nhìn sang đồng nghiệp, ánh mắt kiên quyết.
“”Dựa vào thông tin ban đầu và lời khai của các nhân chứng,”” anh nói, giọng trầm xuống, “”người phụ nữ mặc váy trắng và đứa bé này là trọng tâm của vụ án.””
Anh quay sang một sĩ quan khác. “”Anh lập tức phát lệnh truy tìm. Mô tả dựa trên lời khai của những người hàng xóm: một cô gái trẻ, xinh đẹp, mặc váy trắng, đi cùng một đứa bé khoảng hai tuổi. Cần lưu ý chi tiết về ánh mắt – một số nói đáng thương, một số nói lạnh lùng. Phát hình ảnh phác thảo hoặc bất kỳ thông tin nhận dạng nào có thể có.””
“”Rõ thưa sếp,”” sĩ quan trả lời, lập tức gọi điện chỉ đạo.
“”Còn nữa,”” vị điều tra viên tiếp tục, nhìn quanh khu vực cuối xóm, “”kiểm tra tất cả các camera an ninh của nhà dân hoặc trụ sở công cộng (nếu có) trong bán kính vài trăm mét từ nhà Ông Tư. Đặc biệt là các đoạn phim ghi lại vào khoảng thời gian từ đêm qua cho đến sáng nay. Tìm kiếm hình ảnh của cô gái và đứa bé đó, hoặc bất kỳ phương tiện di chuyển nào đáng ngờ ra vào khu vực.””
Một nhóm khác được cử đi ngay lập tức, mang theo danh sách các địa điểm cần kiểm tra camera. Căn hẻm nhỏ bỗng trở nên nhộn nhịp hơn bao giờ hết bởi sự có mặt của lực lượng chức năng. Từng ngóc ngách đều được rà soát. Mỗi lời khai, dù mâu thuẫn, đều được ghi lại cẩn thận.
Trong phòng làm việc tạm thời lập tại một nhà văn hóa gần đó, các sĩ quan khác đang đối chiếu thông tin về Ông Tư. Một hồ sơ cơ bản được đặt trên bàn.
“”Ông Tư, tên đầy đủ Nguyễn Văn Tư, sáu mươi lăm tuổi, sống độc thân. Không có tiền án, tiền sự. Quan hệ với hàng xóm hòa nhã nhưng khá kín tiếng. Có vẻ không có mâu thuẫn với ai trong xóm.”” Một sĩ quan đọc lớn.
“”Tài sản?””
“”Một căn nhà cấp bốn cũ, không có gì đáng giá đặc biệt. Tài khoản ngân hàng có một ít tiền tiết kiệm, không đáng kể.””
“”Vậy động cơ cướp của là khó xảy ra,”” vị điều tra viên chính suy ngẫm. “”Trừ khi có thứ gì đó mà chúng ta chưa biết.””
Anh quay trở lại với giả thuyết ban đầu. “”Tập trung vào cô gái đó. Cô ta xuất hiện giữa đêm mưa bão, xin trú nhờ, rồi sáng hôm sau Ông Tư biến mất, nhà cửa mở toang, nhưng không có dấu hiệu cạy phá hay vật lộn rõ ràng tại cửa. Có gì đó rất bất thường ở đây.””
Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những người hàng xóm vẫn đang tụ tập, ánh mắt đầy lo sợ và đồn đoán.
“”Cô gái mặc váy trắng… cô ta là ai, đến từ đâu? Và đứa bé đó…”” Giọng anh bỏ lửng. “”Họ chắc chắn giữ chìa khóa cho bí ẩn này.””
Cuộc truy tìm người phụ nữ bí ẩn và đứa bé chính thức bắt đầu. Từng chi tiết nhỏ nhặt từ lời khai của hàng xóm, dù mâu thuẫn, đều được xem xét kỹ lưỡng. Mạng lưới điều tra được giăng ra, hy vọng sẽ sớm tìm thấy tung tích của hai nhân vật trung tâm này trước khi mọi dấu vết bị xóa mờ.”
“Cuộc rà soát camera an ninh quanh khu vực Cuối xóm diễn ra căng thẳng. Từng đoạn phim được xem xét kỹ lưỡng, tua đi tua lại. Ánh mắt các điều tra viên dán chặt vào màn hình. Cuối cùng, tại một góc khuất, một chiếc camera của một tiệm tạp hóa cũ đã ghi lại được hình ảnh.
Trên màn hình mờ ảo vì hạt mưa, xuất hiện một bóng dáng quen thuộc: Cô gái trẻ mặc váy trắng, ôm Đứa bé. Nhưng không phải hình ảnh cô gái gầy gò, yếu ớt run rẩy vì lạnh. Thay vào đó là một người phụ nữ đi nhanh nhẹn, ánh mắt cảnh giác quét khắp xung quanh trước khi khuất vào con hẻm dẫn đến Nhà Ông Tư. Chiếc váy trắng dường như không thấm nước, hoặc cô ta đã thay một chiếc khác. Quan trọng hơn, vài phút sau khi cô ta vào hẻm, một chiếc xe tải nhỏ màu xám, đời cũ, từ từ lăn bánh đến đầu hẻm rồi dừng lại. Một người đàn ông đội mũ lưỡi trai bước xuống, nhìn vào trong hẻm rồi quay trở lại xe, đỗ khuất tầm nhìn. Chiếc xe chờ ở đó cho đến gần sáng, rồi rời đi một cách vội vã.
“Dừng lại!” Vị điều tra viên chính lên tiếng. “Tua lại đoạn đó!”
Đoạn phim tua ngược. Hình ảnh chiếc xe tải chờ đợi, rồi rời đi vào rạng sáng.
“Đây không phải là người gặp nạn đơn thuần,” anh lẩm bẩm, ánh mắt sắc lạnh. “Một người phụ nữ ôm con, bị lạc đường giữa đêm mưa bão, liệu có bình thường không khi ngay sau đó lại có một chiếc xe tải chờ sẵn ở đầu ngõ?”
Một sĩ quan khác xen vào, giọng đầy nghi ngờ. “Và cả những lời khai mâu thuẫn của hàng xóm nữa, sếp. Một số thấy cô ta đáng thương, số khác lại thấy lạnh lùng, đáng sợ.”
Vị điều tra viên chính đứng dậy, bước đến bên cửa sổ nhìn ra con hẻm vắng vẻ. “Vẻ ngoài đáng thương chỉ là vỏ bọc.” Anh nói dứt khoát. “Cô ta diễn kịch. Có vẻ như cô ta đã cố tình tiếp cận Ông Tư đêm đó. Chiếc xe tải kia… có thể là đồng bọn, hoặc là phương tiện để tẩu thoát cùng Ông Tư, hoặc thứ gì đó khác.”
Anh quay lại, nhìn tập hồ sơ về Ông Tư. “Ông Tư không có tiền án, tiền sự. Tài sản không đáng kể. Rất khó để nghĩ đây là một vụ cướp của giết người thông thường. Có lẽ, Ông Tư có liên quan đến thứ gì đó mà chúng ta chưa biết, hoặc cô ta nhắm vào Ông Tư vì một lý do khác.”
Sĩ quan phụ trách kỹ thuật kiểm tra camera báo cáo. “Không có camera nào khác bắt được hình ảnh rõ hơn về chiếc xe tải hoặc người đàn ông đó, sếp. Khu vực này khá ít camera.”
“Vậy thì tập trung vào cô ta,” vị điều tra viên ra lệnh. “Tìm mọi manh mối về người phụ nữ này. Từ lời khai của hàng xóm, từ bất kỳ dấu vết nào để lại trong Nhà Ông Tư. Lập tức rà soát các hệ thống nhận dạng tội phạm, các băng nhóm hoạt động trong khu vực này hoặc các vùng lân cận. Có thể cô ta là một thành viên trong một đường dây nào đó. Mục đích của cô ta khi tiếp cận Ông Tư là gì? Và Ông Tư hiện đang ở đâu?”
Không khí trong phòng làm việc tạm thời trở nên nặng nề. Câu chuyện về người phụ nữ và Đứa bé xinh đẹp, đáng thương bỗng chốc biến thành một vụ án phức tạp, hé lộ một âm mưu đen tối hơn nhiều so với suy đoán ban đầu. Cô gái mặc váy trắng không phải nạn nhân, mà là một nhân vật chủ chốt trong một bí ẩn đầy rẫy hiểm nguy.”
“Các điều tra viên vẫn đang làm việc khẩn trương tại Nhà Ông Tư. Ánh sáng lạnh lẽo từ đèn pin rọi vào từng ngóc ngách căn nhà cũ kỹ. Họ tìm kiếm bất cứ dấu vết nào có thể liên quan đến Cô gái trẻ và Đứa bé, giờ đây được xác định là những nhân vật trung tâm của một âm mưu phức tạp hơn.
Một cảnh sát kỹ thuật đang cẩn thận kiểm tra khu vực sau nhà, nơi có một cái giếng bỏ hoang và bụi rậm. Anh ta dùng đèn pin rọi xuống nền đất ẩm ướt dưới một tấm bạt cũ kỹ che đống củi mục. Ánh sáng đèn pin dừng lại ở một vật nhỏ lẫn trong bùn đất.
Anh ta đeo găng tay, cẩn thận nhặt vật đó lên. Đó là một thiết bị trông giống như một máy ghi âm cũ, nhỏ gọn, bị dính đầy đất và có vẻ hơi móp méo.
“”Sếp! Em tìm thấy cái này!”” anh ta gọi to.
Vị điều tra viên chính lập tức tiến đến. Anh ta cầm lấy thiết bị từ tay người cảnh sát kỹ thuật, lật qua lật lại xem xét.
“”Máy ghi âm?”” anh lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên tia hy vọng. “”Kiểm tra xem còn hoạt động không.””
Họ nhanh chóng mang chiếc máy ghi âm về xe chuyên dụng. Một chuyên gia kỹ thuật hình sự cắm nó vào máy tính, cố gắng khôi phục dữ liệu. Không khí trong xe căng thẳng tột độ. Từng giây chờ đợi trôi qua chậm rãi.
“”Được rồi, sếp!”” người chuyên gia reo lên. “”Có dữ liệu! Một đoạn ghi âm duy nhất, bị cắt cụt ở cả hai đầu, có vẻ như đã bị xóa nhưng em khôi phục được một phần.””
“”Mở lên!””
Âm thanh rè rè vang lên từ loa máy tính. Rồi giọng nói của Cô gái trẻ xuất hiện, rõ ràng, không còn vẻ yếu đuối cầu xin. Giọng cô ta lạnh lùng, đầy tính toán, nói chuyện với một người đàn ông khác qua điện thoại hoặc bộ đàm.
“”…Đúng rồi, lão già đó dễ dụ hơn tao nghĩ. Tưởng bở là gặp được người tốt bụng giữa đêm mưa bão… haha… Mày cứ chờ ở đầu hẻm đi. Chuẩn bị sẵn sàng. Đứa bé hơi quấy, nhưng không sao, nó làm lão mất cảnh giác hơn…””
Giọng người đàn ông xen vào, trầm đục: “”…Mày xong việc chưa? Nhanh lên. Trời sắp sáng rồi. Nhớ lấy đúng thứ. Sai là chết cả lũ đấy!””
Giọng Cô gái trẻ hạ thấp, mang chút bực dọc: “”Biết rồi! Đang làm đây! Tưởng dễ à? Mày làm như đi chợ không bằng… Lão già này cẩn thận lắm, phải diễn cho tới… Rồi, xong rồi… Tao ra ngay đây…””
Đoạn ghi âm đột ngột ngắt.
Vị điều tra viên chính ngồi lặng người, nắm chặt tay. Khuôn mặt anh ta đanh lại.
“”Diễn kịch… Tất cả là diễn kịch,”” anh ta nghiến răng. “”Lão già tốt bụng đó… đã bị lừa một cách tàn nhẫn.””
Anh ta nhìn ra ngoài cửa xe, về phía Nhà Ông Tư khuất lấp trong màn đêm sắp tan. Chiếc máy ghi âm nhỏ bé đó đã lật tẩy toàn bộ vỏ bọc hoàn hảo của “”nạn nhân””. Giờ đây, bức tranh về vụ án trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Cô gái trẻ không phải là người gặp nạn, mà là kẻ chủ mưu hoặc đồng phạm chính. Ông Tư bị nhắm đến có mục đích. Chiếc xe tải chờ sẵn ở đầu hẻm là phương tiện tẩu thoát.
“”Truy tìm ngay lập tức chiếc xe tải nhỏ màu xám đời cũ,”” vị điều tra viên ra lệnh, giọng dứt khoát. “”Đồng thời rà soát thông tin về bất kỳ băng nhóm nào sử dụng phụ nữ và trẻ em làm mồi nhử. Đặc biệt, tập trung vào giọng của người đàn ông trong đoạn ghi âm. So sánh với cơ sở dữ liệu tội phạm. Phải tìm ra chúng trước khi chúng biến mất!””
Cả đội lập tức hành động, sự mệt mỏi tan biến thay vào đó là sự quyết tâm cao độ. Manh mối quyết định đã nằm trong tay họ. Cuộc săn lùng thực sự bắt đầu.”
“Các điều tra viên nhanh chóng hành động. Dữ liệu từ chiếc máy ghi âm tuy ngắn nhưng đủ để xác định hướng điều tra. Giọng nói của người đàn ông được đối chiếu với cơ sở dữ liệu tội phạm, hé lộ danh tính một kẻ chuyên tổ chức các vụ trộm cắp vặt bằng chiêu trò đánh lừa sự thương hại. Chiếc xe tải nhỏ màu xám cũ kỹ cũng nhanh chóng được khoanh vùng nhờ camera an ninh ở các tuyến đường xung quanh Cuối xóm và hướng tẩu thoát khả nghi.
Chỉ vài giờ sau, khi trời tờ mờ sáng, lực lượng cảnh sát đã chặn đầu chiếc xe tải đúng như mô tả cách đó không xa. Bên trong xe là gã đàn ông có giọng nói trong đoạn ghi âm và Cô gái trẻ, vẫn ôm ghì Đứa bé đang ngủ say. Họ bị bắt giữ ngay lập tức. Khi bị còng tay, nét mặt xinh đẹp của Cô gái trẻ không còn chút vẻ yếu đuối, thay vào đó là sự lạnh lùng, cam chịu một cách chai lì. Gã đàn ông gầm gừ chửi rủa. Đứa bé giật mình thức giấc, oà khóc.
Tại cơ quan điều tra, sự thật tàn khốc cuối cùng cũng được phơi bày. Cô gái trẻ và gã đàn ông là một cặp, chuyên lợi dụng sự đồng cảm của người khác để thực hiện các vụ trộm cắp. Đứa bé là con của họ, được dùng như một “”đạo cụ”” hoàn hảo để tạo lòng tin. Chúng đã nhắm vào Nhà Ông Tư sau khi nghe ngóng thông tin từ một số người địa phương rằng ông sống một mình và có vẻ như là người có chút của ăn của để. Kế hoạch là lợi dụng đêm mưa bão, đóng kịch cầu xin trú mưa để đột nhập vào nhà tìm kiếm tài sản có giá trị. “”Thứ”” mà chúng tìm kiếm là số tiền tiết kiệm của Ông Tư giấu kín trong nhà.
Về phần Ông Tư, ông đã không thể thoát khỏi lưỡi hái của tội ác. Khi Ông Tư phát hiện ra ý đồ của chúng, ông đã cố gắng chống cự yếu ớt. Chúng đã ra tay sát hại ông ngay trong chính căn nhà của mình, sau đó lục soát lấy đi số tiền và tẩu thoát, bỏ mặc thi thể ông lại. Cảnh tượng khiến những người Hàng xóm “”chết sững”” sáng hôm sau chính là cảnh Ông Tư nằm bất động trên sàn nhà. Cái chết của ông là một cái kết bi thảm, đau lòng cho một tấm lòng hiền lành, tốt bụng bị lợi dụng đến tận cùng.
Tin tức về vụ án nhanh chóng lan truyền khắp xóm nhỏ. Những người Hàng xóm bàng hoàng, không ai ngờ rằng đằng sau vẻ ngoài đáng thương, yếu đuối ấy lại là một tâm địa độc ác đến vậy. Họ tiếc thương Ông Tư, tiếc cho sự cả tin, lòng tốt vô bờ bến của ông đã bị những kẻ máu lạnh chà đạp. Vụ án kết thúc với những bản án thích đáng cho kẻ thủ ác, nhưng nỗi day dứt và bài học đắt giá thì còn đọng lại mãi.
Câu chuyện về Ông Tư và Cô gái trẻ là một lời nhắc nhở đau lòng về sự phức tạp của cuộc đời. Đôi khi, lòng tốt có thể trở thành điểm yếu nếu không đi kèm với sự tỉnh táo. Thế giới này đầy rẫy những con người chân thành, sẵn sàng giúp đỡ, nhưng cũng không thiếu những kẻ khoác lên mình chiếc áo đáng thương để che đậy dã tâm. Đứa bé, vô tội trong câu chuyện này, lại là công cụ hiệu quả nhất cho sự lừa lọc ấy, gieo rắc sự mất cảnh giác vào trái tim những người lương thiện. Sự ra đi của Ông Tư, một người đàn ông hiền lành và kín tiếng, là một minh chứng bi ai cho việc lòng tốt không phải lúc nào cũng được đáp lại bằng sự tử tế. Nó khiến người ta phải suy ngẫm về ranh giới mong manh giữa sẻ chia và cảnh giác. Bài học về sự cảnh giác, về việc không nên dễ dàng tin vào vẻ bề ngoài, dù là của một cô gái trẻ ôm con thơ giữa đêm mưa bão, trở nên thấm thía hơn bao giờ hết. Nó không phải là sự chai sạn hay vô cảm, mà là một tấm khiên cần thiết để bảo vệ bản thân và giữ gìn những giá trị tốt đẹp trong một thế giới đầy rẫy cạm bẫy. Vụ án khép lại, nhưng câu chuyện buồn về Ông Tư vẫn còn đó, như một lời thì thầm cảnh báo giữa dòng đời xô bồ.”

