Tôi giả m-ù suốt 6 tháng trời để thử lòng 3 cô con dâu để biết đường chia đất, nào ngờ đến đêm cuối cùng tôi nghe thấy chúng nó bàn kế lạnh người, sáng hôm sau tôi cho mỗi đứa 200.000 rồi tuyên bố như động đất về 4 mảnh đất…
Giả m-ù 6 tháng để thử lòng 3 cô con dâu, đêm cuối nghe thấy chúng bàn kế lạnh g-áy – sáng hôm sau tôi cho mỗi đứa 200 ngàn rồi tuyên bố về 4 mảnh đất khiến cả nhà chao đảo”
Tôi năm nay gần 80, vợ mất đã lâu, sống chung với ba người con trai và ba cô con dâu trong ngôi nhà ba tầng giữa phố.
Sau một trận tai biến nhẹ, mắt tôi yếu đi, bác sĩ bảo “phục hồi được”. Nhưng tôi chợt nghĩ…
“Lúc mình sáng mắt thì ai cũng ngọt nhạt. Thử mù xem, biết đâu nhìn rõ lòng người hơn.”
Mời các bạn đọc tiếp lại bình luận 👇👇👇
Lời suy tính vừa nhen nhóm, Ông Bình đã lập tức thực hiện. Ông khéo léo hẹn riêng Bác sĩ vào một buổi chiều vắng. Trong căn phòng khám quen thuộc, tiếng quạt trần quay đều đều tạo nên một không khí căng thẳng đến lạ.
Ông Bình nhìn thẳng vào Bác sĩ. “Bác sĩ, tôi có một việc muốn nhờ… và muốn giữ kín tuyệt đối.”
Bác sĩ, người đã theo dõi tình trạng của Ông Bình từ trận tai biến, nhìn ông đầy thắc mắc. “Ông cứ nói, Ông Bình.”
Ông Bình hít một hơi sâu, đôi mắt gần 80 nheo lại. “Mắt tôi… bác sĩ nói sẽ phục hồi, đúng chứ?”
“Vâng, Ông Bình. Dù mắt có yếu đi sau tai biến, nhưng hoàn toàn có thể phục hồi theo thời gian.”
“Vậy… nếu tôi muốn thời gian hồi phục đó… chậm lại?” Ông Bình nói, giọng trầm hẳn, ánh mắt như xuyên thấu. “Hoặc tốt hơn hết, là giả vờ rằng mắt tôi gần như không thấy gì trong một thời gian dài?”
Bác sĩ sững sờ, kính trượt xuống sống mũi. “Ông Bình… điều này… có thể ảnh hưởng đến sức khỏe của ông.”
“Không sao. Tôi sẽ có hậu tạ xứng đáng.” Ông Bình ngắt lời, ánh mắt kiên định không chút nao núng. “Tôi cần biết lòng người, bác sĩ ạ. Mong bác sĩ nói với gia đình tôi rằng mắt tôi phục hồi rất chậm, có thể là gần như mù lòa trong một thời gian dài. Bí mật này, xin bác sĩ giữ kín tuyệt đối.”
Bác sĩ trầm ngâm, rồi gật đầu, hiểu được quyết tâm sắt đá của người đàn ông gần 80. “Được thôi, Ông Bình. Tôi sẽ giải thích rằng mắt ông sẽ phục hồi nhưng vô cùng chậm, cần rất nhiều thời gian và sự kiên trì. Coi như… sống chung với tình trạng này một thời gian dài.”
Lời hứa vừa dứt, Ông Bình thở phào nhẹ nhõm, nhưng sâu bên trong vẫn là một sự căng thẳng vô hình. Ông biết rõ, trò kịch lớn của đời mình vừa mới bắt đầu. Ông sẽ phải giả mù, dùng chính đôi mắt không nhìn thấy này để soi rõ từng bản chất ẩn sâu dưới lớp vỏ bọc ngọt ngào, để biết đường chia 4 mảnh đất và 200.000 đồng cho từng người con dâu.
Ông Bình bước về ngôi nhà ba tầng giữa phố, nhưng lần này, thế giới quanh ông đã chìm trong một màn sương mờ ảo do chính ông tạo ra. Ba người con trai và ba cô con dâu đứng đợi sẵn ở cửa, gương mặt ai nấy đều lộ vẻ lo lắng đến đáng ngờ. Ngay khi Ông Bình vừa bước qua ngưỡng cửa, Ba cô con dâu đã vội vã đỡ lấy cánh tay ông, những lời an ủi, xót xa lập tức được thốt ra.
“Cha ơi, cha có sao không ạ? Bác sĩ nói thế nào?” Một cô con dâu hỏi, giọng nghẹn ngào.
Một cô khác nhanh chóng đỡ ông vào ghế sofa. “Cha cứ nghỉ ngơi đi ạ, đừng lo lắng gì. Bác sĩ nói mắt cha sẽ hồi phục mà, chỉ là cần thời gian thôi.”
Lời Bác sĩ, như đã hẹn trước, được truyền tải đến tai Ông Bình qua miệng các con. Mắt ông đã yếu đi sau tai biến, giờ đây, chúng lại càng yếu hơn trong mắt những người con. Ông Bình cảm nhận được sự chăm sóc thái quá, từng cử chỉ đều được thực hiện một cách cẩn trọng đến mức khiến ông phải cảnh giác.
Trong suốt những ngày đầu tiên ‘giả mù’, Ông Bình được các con và con dâu đưa đón đi lại khắp Ngôi nhà ba tầng giữa phố. Mỗi khi ông muốn xuống bếp, muốn lên phòng hay ra vườn hóng gió, luôn có một trong Ba người con trai hoặc Ba cô con dâu kề cận, đỡ ông từng bước. Họ giữ chặt cánh tay ông, chậm rãi dắt đi, miệng không ngừng hỏi han, dặn dò.
“Cha đi cẩn thận ạ.”
“Để con dìu cha.”
“Chỗ này có bậc thang, cha bước cao lên nhé.”
Trên bàn ăn, những món Ông Bình thích nhất liên tục xuất hiện. Ba cô con dâu thay nhau chuẩn bị bữa ăn, đích thân gắp thức ăn vào bát ông, thậm chí còn tỉ mỉ lột vỏ tôm, gỡ xương cá. Họ nói những lời ngọt ngào, hỏi han về sức khỏe, về những điều ông muốn, như thể Ông Bình bỗng chốc trở thành trung tâm của vũ trụ.
“Cha ăn món này đi ạ, bổ mắt lắm.”
“Cha thấy cơm có vừa miệng không ạ? Cha muốn ăn gì nữa cứ nói, tụi con làm ngay.”
Ông Bình ngồi đó, đôi mắt gần 80 vẫn mờ đục trong cái nhìn của con cháu, nhưng sâu bên trong, từng đường nét trên khuôn mặt, từng cử chỉ nhỏ, từng ánh mắt lướt qua của họ đều được ông cố gắng thu vào. Ông lắng nghe giọng điệu, phân tích từng câu nói, tìm kiếm một sơ hở, một dấu hiệu nào đó cho thấy sự giả dối. Nhưng tất cả đều hoàn hảo, không một tì vết. Lòng ông dấy lên một tia hy vọng mong manh. Có lẽ nào… ông đã nhầm? Hay đây mới chính là lòng hiếu thảo thật sự?
Những ngày tháng giả mù cứ thế trôi qua, trong Ngôi nhà ba tầng giữa phố ấy, Ông Bình vẫn tiếp tục diễn vai người cha già yếu, mắt gần như không thấy gì. Ông biết, trò chơi này mới chỉ bắt đầu, và ông cần phải kiên nhẫn hơn nữa để vén bức màn bí mật về lòng người.
Thế rồi, những ngày tháng chăm sóc tận tình ấy cứ vơi dần. Ba cô con dâu không còn kề cận ông Bình từng bước. Sự sốt sắng ban đầu được thay bằng một thái độ hờ hững đến lạnh người.
Một buổi sáng, Ông Bình vịn vào tường, chậm rãi bước xuống bếp tìm nước. Con dâu cả đang lúi húi rửa bát, miệng lẩm bẩm.
“Mới có một người bệnh mà đã cực thế này. Giờ mình tôi làm hết việc nhà, còn các cô kia thì sao? Cứ tưởng mình là bà hoàng, chả động tay động chân.”
Ông Bình dừng bước, giả vờ như không nghe thấy, nhưng trái tim ông thắt lại. Những lời than vãn không ngớt, cứ như thế vang vọng khắp Ngôi nhà ba tầng giữa phố. Mỗi lần ông muốn nhờ lấy cái này, cái kia, con dâu cả lại thở dài, bưng ra với vẻ mặt khó chịu.
“Cha muốn gì nữa ạ? Con đang bận trăm công nghìn việc.” Giọng cô ta chẳng còn chút ngọt ngào nào.
Con dâu thứ hai thì hoàn toàn chìm đắm trong thế giới riêng. Tiếng điện thoại reo liên tục.
“À, Huyền đấy à? Ừ, mình rảnh rồi. Hẹn đi shopping nhé! Có đợt sale lớn bên trung tâm thương mại ấy.”
Ông Bình ngồi đó, đôi mắt mờ đục hướng về phía tiếng nói, cố gắng nghe rõ từng lời. Cô ta không hề để tâm đến ông. Sau mỗi cuộc điện thoại, con dâu thứ hai lập tức trang điểm, thay quần áo đẹp rồi nhanh chóng ra khỏi nhà.
“Con đi có việc chút ạ, cha cứ ở nhà nghỉ ngơi nhé.” Cô ta chỉ nói qua loa, thậm chí còn không dừng lại để nhìn ông Bình một giây.
Ông Bình khẽ gật đầu, môi mím chặt. Ông biết, “việc chút” ấy là những cuộc hẹn mua sắm bất tận.
Còn con dâu út, người trẻ nhất, lại thường xuyên vắng mặt. Cô ta tìm đủ mọi lý do để rời khỏi Ngôi nhà ba tầng giữa phố.
“Cha ơi, con phải đi gặp bạn gấp, có việc quan trọng lắm ạ!”
“Con có hẹn đi ăn với mấy đứa đồng nghiệp, chắc về muộn đấy ạ.”
Cứ thế, những lời bao biện ngày một nhiều. Ông Bình dần quen với cảnh chỉ còn một mình trong căn nhà rộng lớn. Bữa ăn không còn những món yêu thích. Thậm chí có những ngày, không ai hỏi ông muốn ăn gì, chỉ đặt sẵn đồ ăn lên bàn. Ông tự dò dẫm, tự tìm bát đũa trong sự im lặng đáng sợ.
Ông Bình nhắm mắt lại, cảm nhận sự cô đơn bao trùm. Ngôi nhà ba tầng giữa phố từng tràn ngập tiếng cười, nay chỉ còn lại tiếng thở dài của ông và những âm thanh hờ hững từ các con dâu. Sự quan tâm đã chết dần, chết mòn, và thay vào đó là sự lạnh nhạt, tính toán. Lòng ông trĩu nặng một nỗi thất vọng tột độ. Rốt cuộc, ông đã nhìn đúng người hay sai người? Trò giả mù này, xem ra, đã có câu trả lời đầu tiên.
Ngôi nhà ba tầng giữa phố chìm trong không khí nặng nề. Bữa cơm tối, chỉ có tiếng chạm đũa lách cách và những tiếng thở dài ẩn ức của con dâu cả. Ông Bình cầm chén cơm run run, đôi mắt mờ đục nhìn quanh. Bất chợt, chén cơm trên tay Ông Bình trượt khỏi vành môi, rơi tõm xuống sàn gạch, vỡ tan tành. Cơm văng tung tóe, vài hạt còn dính vào chân ông. Tiếng chén vỡ chói tai giữa sự im lặng.
Con dâu cả, người đang ngồi gần đó, giật mình. Nhưng thay vì vội vàng hỏi han hay đỡ đần Ông Bình, cô ta chỉ buông một tiếng thở dài thườn thượt, đầy vẻ ngán ngẩm.
“Út! Con ra dọn giúp ông nội đi, cẩn thận mảnh sành đấy!” Cô ta ra lệnh cho đứa con trai đang ngồi chơi điện thoại ở góc nhà, giọng lạnh băng, không chút quan tâm đến cha chồng.
Thằng bé miễn cưỡng đặt điện thoại xuống, lầm lũi đi vào bếp lấy chổi. Nó liếc nhìn Ông Bình một cái rồi lại cúi gằm mặt. Ông Bình ngồi yên, cúi gằm mặt nhìn những hạt cơm trắng vương vãi trên nền gạch lạnh lẽo. Lòng ông thắt lại, nặng trĩu như đá. Sự vô tâm đó, còn rõ ràng hơn cả những gì ông từng hình dung. Trò giả mù này, quả thực đã cho ông câu trả lời đau lòng nhất.
Sự vô tâm đến tàn nhẫn của con dâu cả đã củng cố quyết tâm của Ông Bình. Ông biết, mình phải kiên trì với trò giả mù này để vạch trần mọi thứ. Sáu tháng tiếp theo trôi qua trong vỏ bọc “mù lòa” của Ông Bình, một quãng thời gian dài đằng đẵng nhưng đầy những phát hiện cay đắng.
Ông Bình, với đôi mắt mờ đục tưởng chừng không nhìn thấy gì, lại cảm nhận mọi thứ tinh tường hơn bao giờ hết. Ông để ý thấy ba cô con dâu thường xuyên tụ tập ở góc nhà, trong bếp, hoặc trên sân thượng, thì thầm to nhỏ. Những cuộc trò chuyện riêng tư của họ trở thành một phần quen thuộc, một điệu nhạc khó chịu trong căn nhà ba tầng giữa phố.
Thỉnh thoảng, một trong số họ, rồi cả ba, lại liếc nhìn về phía Ông Bình. Ánh mắt ấy không phải là sự quan tâm, mà là sự dò xét, đầy ẩn ý, như thể họ đang đánh giá một món hàng hoặc một chướng ngại vật. Chúng chứa đựng sự tính toán, có chút khinh miệt mà Ông Bình không thể nhầm lẫn. Lòng ông đau quặn mỗi khi bắt gặp những cái liếc nhìn sắc lạnh ấy.
Ông Bình cố gắng lắng nghe, căng tai đến nhức óc mỗi khi họ nói. Đôi khi, ông bắt được vài từ rời rạc: “đất đai”, “chia chác”, “di chúc”, “bác sĩ bảo”… Những từ ngữ đó như những mảnh ghép vụn vỡ, không đủ để tạo thành một bức tranh hoàn chỉnh, nhưng đủ để vẽ nên một viễn cảnh tăm tối. Phần lớn thời gian, tiếng thì thầm của họ quá nhỏ, hoặc họ cố tình hạ giọng mỗi khi ông có dấu hiệu động đậy, khiến ông chỉ nghe được những âm thanh léo nhéo vô nghĩa.
Sự bất an mơ hồ ngày càng lớn dần trong lòng Ông Bình. Ông cảm thấy mình như đang đứng giữa một ván cờ, mà ông là quân cờ bị động, bị che mắt, bị đưa đẩy mà không biết nước đi tiếp theo của đối thủ là gì. Mỗi ánh mắt, mỗi tiếng thì thầm đều như một nhát dao vô hình, cứa vào lòng ông, khắc sâu thêm nỗi đau về sự phản bội. Ông Bình biết, trò giả mù của mình đã thành công hơn cả mong đợi, nhưng cái giá phải trả cho sự thật này có lẽ còn lớn hơn những gì ông từng hình dung.
Sáu tháng trôi qua như một hơi thở dài, nặng nhọc trong ngôi nhà ba tầng giữa phố. Ông Bình, gần 80 tuổi, gầy sọp đi trông thấy, bước chân run rẩy hơn, hơi thở cũng yếu ớt hơn. Mỗi sáng, ông cố gắng ho khan vài tiếng, bàn tay run rẩy đưa lên xoa thái dương, đôi mắt mờ đục dường như càng thêm sâu hoắm. Ông biết, ba cô con dâu đang quan sát mình từng li từng tí. Chúng thường liếc nhìn ông từ phía bếp, từ chân cầu thang, hoặc qua khung cửa. Ánh mắt của chúng, giờ đây pha chút sự hài lòng khó tả, khiến lòng ông Bình như bị bóp nghẹt.
Một buổi chiều, khi ba cô con dâu đang tụ tập ở bàn ăn, vừa dọn dẹp vừa thì thầm. Ông Bình, ngồi trên chiếc ghế bành cũ kỹ, giả vờ thiếp đi, nhưng mọi giác quan đều căng như dây đàn. Ông nghe loáng thoáng tiếng con dâu thứ hai nói: “Bác sĩ bảo ông cụ bị tai biến nhẹ thôi mà, mắt yếu đi là do tuổi già. Đáng lẽ phục hồi được ấy chứ.” Con dâu cả đáp lại bằng giọng hờ hững: “Phục hồi gì nổi nữa? Cứ nhìn xem, càng ngày càng suy sụp. Sống được bao lâu nữa mà phục hồi với chả không.” Rồi cô con dâu út thêm vào: “Cứ thế này thì chả mấy chốc… bốn mảnh đất kia…” Tiếng cô ta nhỏ dần, nhưng đủ để Ông Bình nắm bắt được ý tứ.
Ông Bình khẽ rùng mình. Không phải vì lạnh, mà vì cái lạnh giá trong tim. Ông đang tự ép mình, từng ngày, từng giờ, để cơ thể mình thật sự gầy yếu, mệt mỏi, để gương mặt nhăn nheo thêm những nếp hằn của sự suy kiệt. Vai diễn này đang nuốt chửng ông. Những cơn đau đầu do cố gắng tập trung lắng nghe, những đêm mất ngủ vì suy nghĩ, và cả sự đau lòng khi phải chứng kiến sự vô tâm tàn nhẫn của chính những người con dâu. Mỗi lần giả vờ vấp ngã, mỗi lần cố thở dốc, ông lại cảm thấy một nhát dao vô hình cứa vào trái tim. Ông Bình biết, mình đang chơi một ván cờ nguy hiểm, và mỗi bước đi đều phải trả giá bằng sức lực và nỗi đau. Ông mệt mỏi vô cùng, nhưng sự quyết tâm không hề vơi đi. Ông phải kiên trì, phải chịu đựng đến cùng.
Đêm xuống, không khí trong ngôi nhà ba tầng giữa phố trở nên tĩnh mịch đến lạ. Chỉ còn tiếng gió khe khẽ luồn qua khe cửa và tiếng côn trùng rả rích. Ông Bình, nằm trên giường, cố gắng điều hòa hơi thở, cơ thể mỏi nhừ nhưng tinh thần lại căng như dây đàn. Ông biết, đêm nay là đêm cuối cùng của vở kịch kéo dài sáu tháng. Ba cô con dâu đang tụ tập dưới phòng khách, tiếng nói chuyện rì rầm vọng lên. Ông Bình giả vờ ho khan vài tiếng, cố tình để tiếng ho vang vọng khắp căn phòng, như muốn nhắc nhở rằng ông vẫn còn ở đó, vẫn còn “ốm yếu.”
Sau khi tiếng ho tắt hẳn, ông từ từ, nhẹ nhàng trượt xuống giường. Từng bước chân ông cẩn trọng, không gây ra bất kỳ tiếng động nào. Căn phòng tối mịt, chỉ có ánh sáng lờ mờ từ hành lang hắt vào. Ông Bình di chuyển về phía cửa, tay bám nhẹ vào tường, đôi mắt mờ đục nhưng ánh lên vẻ tinh anh lạ thường. Ông mở hé cửa, lắng nghe. Tiếng cười khúc khích, tiếng thì thầm, rõ ràng là ba cô con dâu đang nói chuyện.
Ông Bình nhón chân, tiến dần ra hành lang, về phía cầu thang. Bóng ông đổ dài trên sàn gỗ. Ông dừng lại ở góc cầu thang, nơi có thể nghe rõ nhất mọi lời nói vọng lên mà không bị phát hiện. Ông nín thở, tai dỏng lên từng chút một, lồng ngực đập thình thịch. Ông nhắm mắt lại, dồn hết giác quan vào thính giác, chuẩn bị cho những lời lẽ có thể sẽ khiến trái tim ông vỡ vụn.
CON DÂU CẢ
(Giọng thầm thì, đầy vẻ sốt ruột)
Mấy bà nghĩ ông cụ còn cầm cự được bao lâu nữa? Sáu tháng rồi, cứ tưởng nhanh lắm…
CON DÂU THỨ HAI
(Cười khẩy)
Hôm nọ tôi thấy ông ấy lại làm đổ bát canh. Rõ ràng là run rẩy đến nỗi không cầm nổi. Sắp rồi.
CON DÂU ÚT
(Giọng hớn hở)
Mà bốn mảnh đất ấy, ông ấy có nói gì về di chúc chưa nhỉ? Có khi lại giấu một phần cho cái quỹ từ thiện nào đó thì chết dở.
CON DÂU CẢ
(Đanh giọng)
Đừng có mơ! Ông ấy mà cho ai khác thì đừng trách tôi! Ba người con trai đâu rồi? Đáng lẽ phải ngồi đây mà bàn bạc với vợ con chứ.
CON DÂU THỨ HAI
(Thở dài)
Mấy ổng giờ chỉ biết lo làm ăn, tiền bạc ông cụ giữ hết rồi còn gì. Giờ cứ đợi thôi. Mà cái két sắt ông ấy giấu ở đâu nhỉ?
Ông Bình giật bắn người. Két sắt? Chúng đã bắt đầu nghĩ đến két sắt rồi sao? Trái tim ông đau nhói, không phải vì bệnh, mà vì sự lạnh lùng, tính toán của những người ông từng coi là con cái. Ông siết chặt bàn tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Ông Bình biết, đây mới chỉ là khởi đầu.
CON DÂU ÚT
(Đảo mắt)
Này, tôi có ý này. Hay là mình thử tìm trước đi? Đằng nào ông ấy cũng… làm sao mà biết được.
CON DÂU CẢ
(Nhíu mày)
Tìm gì mà tìm? Nhỡ ông ấy tỉnh giấc thì sao? Đợi đã. Để tôi nghe ngóng xem.
Ba cô con dâu im bặt, cùng nín thở lắng nghe. Trong không khí im lặng đến rợn người, Ông Bình nghe thấy tiếng bước chân của mình chậm rãi lùi về, tiếng tim ông đập càng lúc càng mạnh. Ông không thể chịu đựng thêm nữa. Ông phải trở lại phòng.
Ông Bình khẽ ho khan thêm vài tiếng, cố tình để tiếng động vang lên rõ hơn, như một lời cảnh báo, rồi chậm rãi bước trở lại phòng mình, đóng cửa lại. Ông dựa lưng vào cánh cửa, hít thở dồn dập. Đôi mắt ông đục ngầu, nhưng sự thất vọng không thể làm lu mờ quyết tâm. Ông đã nghe đủ. Kế hoạch của ông sắp đến hồi kết.
Ông Bình hít một hơi sâu, cố gắng điều hòa nhịp tim đang đập loạn xạ trong lồng ngực. Ông trượt người ngồi xuống sàn, tựa vào cánh cửa lạnh lẽo, những lời lẽ sắc như dao của ba cô con dâu cứ văng vẳng bên tai. Cơn ho vừa rồi của ông dường như chỉ là một tiếng động vô nghĩa trong mắt họ. Chúng vẫn ở dưới đó, vẫn đang rỉ rả toan tính.
Dưới phòng khách, ba cô con dâu lại im lặng một lúc, thận trọng nhìn lên cầu thang. Con dâu cả nhún vai, phẩy tay.
CON DÂU CẢ
(Giọng hạ thấp, nhưng vẫn đầy vẻ tính toán)
Chắc ông ấy lại ho rồi ngủ tiếp thôi. Tai biến mà, làm gì còn biết trời trăng gì nữa. Mấy bà nghĩ xem, ông cụ yếu thế này, chắc chẳng sống được bao lâu nữa. Mà mấy mảnh đất kia của ông thì giá trị lắm đó!
Ông Bình đang tựa lưng vào cửa, nghe rõ mồn một từng lời. Lời con dâu cả nói với giọng đầy tính toán đó như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim ông. Toàn thân Ông Bình rùng mình, tim ông đập mạnh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Không phải tiếng rầm rì thăm dò nữa, mà là một sự khẳng định trần trụi, lạnh lùng về cái chết của ông và giá trị tài sản. Ông hít thở dồn dập, cố gắng không phát ra tiếng động nào, chỉ còn cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.
CON DÂU THỨ HAI
(Gật gù, đầy vẻ đồng tình)
Phải đấy. Bốn mảnh đất mặt phố, giờ mà bán thì có bạc tỷ chứ ít gì. Không biết mấy mảnh ấy có vướng mắc gì không, chứ bán nhanh thì…
CON DÂU ÚT
(Mắt sáng rỡ)
Nếu ông cụ có mệnh hệ gì, mình có thể tìm cách giải quyết nhanh gọn. Càng kéo dài càng rắc rối.
Ông Bình nhắm chặt mắt, đầu óc quay cuồng. Chúng không chỉ tính toán đến cái chết của ông, mà còn bàn cách “giải quyết nhanh gọn” những mảnh đất. Chúng coi ông như một món hàng sắp hết hạn sử dụng. Nước mắt nóng hổi lăn dài trên gương mặt gầy gò của Ông Bình, nhưng ông không còn cảm thấy nỗi đau thể xác nữa, chỉ còn sự cay đắng tột cùng. Ông tự hỏi, liệu mình có nên tiếp tục giả vờ, hay đã đến lúc vén màn kịch? Quyết định phải được đưa ra.
Ông Bình vẫn tựa vào cánh cửa, đôi mắt nhắm nghiền nhưng thính giác thì căng như dây đàn. Những lời lẽ xé lòng từ dưới phòng khách vẫn cứ thế đổ ập vào ông, như những nhát dao khoét sâu thêm vào vết thương lòng. Dưới kia, ba cô con dâu sau phút im lặng thăm dò lại tiếp tục rỉ rả.
CON DÂU THỨ HAI
(Giọng hạ thấp hơn nữa, như đang bàn một chuyện tối mật)
Phải làm sao cho ông chia đều cho ba đứa mình chứ. Không lẽ để ông chia hết cho thằng cả? Nó là con trưởng, nhưng công sức mình chăm sóc ông mấy năm nay cũng đâu ít. Tiền bạc cứ thế mà đổ vào, giờ mà trắng tay thì phí hoài công sức.
Con dâu út nghe vậy thì nhếch mép, nụ cười khẩy hiện rõ trên gương mặt. Cô ta liếc nhìn quanh, đảm bảo không có ai khác nghe thấy.
CON DÂU ÚT
(Giọng đầy vẻ tính toán, ranh mãnh)
Chắc chắn phải bàn kỹ. Lỡ ông chia theo ý ông thì mất hết. Ông cụ già rồi, hay quên hay lẫn, mình phải tìm cách nào đó để ông đồng ý với phương án của mình. Nhanh gọn lẹ thì mới có lợi. Chứ cứ để dây dưa, nhỡ ông ấy tỉnh táo lại, biết đâu lại thay đổi ý định thì sao?
Ông Bình nghe từng lời mà tim thắt lại, cảm giác như có ai đó đang siết chặt lồng ngực ông. Hơi thở dồn dập, ông gần như không thể tin vào những gì mình đang nghe. Đó không còn là sự tính toán đơn thuần nữa, mà là sự tham lam tột độ, trần trụi và đáng sợ. Chúng không chỉ muốn tài sản, mà còn muốn thao túng ông, lợi dụng lúc ông yếu thế để chiếm đoạt. Ông Bình mở trừng mắt, ánh nhìn đờ đẫn, nhưng tâm trí ông chưa bao giờ lại minh mẫn đến thế. Ông đã nhận ra bộ mặt thật của chúng.
Ông Bình mở trừng mắt, ánh nhìn đờ đẫn, nhưng tâm trí ông chưa bao giờ lại minh mẫn đến thế. Ông đã nhận ra bộ mặt thật của chúng. Máu trong người ông như ngừng chảy, cái lạnh thấu xương lan tỏa từ lồng ngực ra khắp cơ thể già nua. Ông Bình lảo đảo tựa vào vách tường, cố gắng không tạo ra tiếng động, từng hơi thở trở nên khó nhọc. Dưới kia, cuộc bàn bạc của ba cô con dâu vẫn tiếp diễn, như một bản án vô hình đang được tuyên.
CON DÂU CẢ
(Đặt ly nước xuống bàn, tiếng loảng xoảng vang lên giữa không gian im ắng)
Vậy thì phải có kế hoạch rõ ràng. Không thể để ông ấy cứ sống thế này mãi, rồi một ngày nào đó lại đột ngột suy sụp, lúc đó giấy tờ đất đai chưa đâu vào đâu thì sao? Mấy mảnh đất đó đáng giá cả gia tài chứ ít ỏi gì.
CON DÂU THỨ HAI
(Gật gù, ánh mắt sắc sảo)
Phải rồi. Ông Bình gần tám mươi rồi, mắt lại yếu. Sức khỏe cũng yếu dần sau vụ tai biến nhẹ. Mình phải lựa lời mà nói, nhẹ nhàng thôi, để ông không cảm thấy bị ép. Cứ gợi ý rằng con cái ai cũng cần một chút vốn liếng để làm ăn, để ổn định cuộc sống sau này. Chia sớm cho con cái được yên tâm thì ông cũng nhẹ gánh.
CON DÂU ÚT
(Nhếch mép, cười mỉa mai)
Nhẹ nhàng mà không ra ngô ra khoai thì sao? Tôi nghĩ phải có chút áp lực. Ví dụ như, nếu Ông Bình không chịu chia sớm, thì… (cô ta ngừng lại, liếc nhìn hai người kia, hạ giọng xuống mức gần như thì thầm) … thì chúng ta cũng không cần phải quá nhiệt tình chăm sóc ông nữa. Ông Bình giờ có thấy gì đâu, mình có làm gì thì ông cũng chẳng biết. Chỉ cần giữ cho ông ấy sống, vậy là được rồi.
CON DÂU CẢ
(Mắt sáng lên, đồng tình)
Đúng. Lời của thím út có lý. Ông Bình giờ yếu thế, mình phải nắm bắt cơ hội. Cứ để ông ấy cảm thấy nếu không nghe lời con cái, cuộc sống của ông sẽ còn khó khăn hơn nữa. Dù sao thì, cũng chỉ là vài lời bóng gió, ông ấy đâu có tai để nghe, mắt để thấy.
Những lời lẽ tàn nhẫn ấy như những lưỡi dao lạnh lẽo đâm thẳng vào tim Ông Bình. Hai tai ông ù đi, đầu óc quay cuồng. Chúng đang bàn cách ép ông, thậm chí còn ám chỉ sẽ bỏ bê ông, coi ông như một gánh nặng vô tri vô giác nếu ông không chịu chia tài sản. Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng Ông Bình, không phải cái lạnh của đêm mà là cái lạnh từ đáy lòng, từ sự tàn nhẫn của những người mà ông từng tin tưởng là con cái của mình. Đôi mắt Ông Bình, vốn đã mờ đục vì tuổi tác và bệnh tật, giờ đây ầng ậng nước. Trong bóng tối của hành lang ngôi nhà ba tầng giữa phố, những giọt lệ nóng hổi lăn dài trên gương mặt gầy gò của người cha già, không một tiếng nấc, chỉ có sự vỡ vụn im lặng của một trái tim. Ông Bình siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào da thịt, cố gắng kìm nén tiếng nức nở đang trào dâng. Ông đã nhìn thấu tất cả, và đây là lúc ông phải hành động.
Sáng hôm sau, Ông Bình thức dậy từ rất sớm, xương cốt rã rời sau một đêm mất ngủ, nhưng nỗi đau trong lòng còn lớn hơn gấp bội. Từng lời nói tàn nhẫn của ba cô con dâu vẫn văng vẳng bên tai, cứa vào tim ông như hàng ngàn lưỡi dao. Thế nhưng, khi nhìn vào gương, gương mặt già nua của Ông Bình lại hiện lên vẻ bình tĩnh đến lạ, không một nét bi ai, chỉ có sự kiên định. Ông chậm rãi xuống nhà, tiếng bước chân khẽ khàng trên bậc thang gỗ.
Ông Bình mở cửa phòng khách, ánh nắng ban mai lướt qua rèm cửa, chiếu rọi vào căn phòng. Ông hắng giọng, tiếng gọi vang lên rõ ràng nhưng không kém phần uy nghi:
ÔNG BÌNH
(Giọng điềm tĩnh, nhìn về phía hành lang)
Các con trai, các con dâu, xuống đây cả đi. Chúng ta có chuyện cần nói.
Ba người con trai, với vẻ mặt ngái ngủ và chút bối rối, cùng ba cô con dâu, đôi mắt sáng rỡ lên vẻ mong đợi, lần lượt tập trung tại phòng khách. Ngồi đối diện với Ông Bình, ba cô con dâu không giấu được sự háo hức. Chúng liếc nhìn nhau, thầm trao đổi ánh mắt ngụ ý rằng “kế hoạch” của chúng có vẻ đã thành công.
CON DÂU CẢ
(Nhanh nhảu, tươi cười giả lả)
Dạ, cha gọi chúng con có việc gì ạ? Chắc là có chuyện quan trọng lắm.
Ông Bình nhìn một lượt sáu gương mặt trước mắt, dừng lại ở ba cô con dâu, ánh mắt ông sâu thăm thẳm, nhưng chúng không hề hay biết.
ÔNG BÌNH
(Giọng chậm rãi, đầy ẩn ý)
Phải, rất quan trọng. Chuyện liên quan đến tương lai của các con, và cả của ta nữa. Ta muốn bàn bạc một số việc.
Ba cô con dâu không kìm được nét mặt hân hoan, chúng nhìn Ông Bình với vẻ chờ đợi và mong ngóng, tin rằng giờ phút ông chia gia tài đã đến.
ÔNG BÌNH
(Tiếp nối, trầm giọng, ánh mắt lướt qua ba cô con dâu rồi dừng lại ở ba người con trai với vẻ thất vọng)
Ta đã suy nghĩ rất kỹ. Từ nay về sau, các con sẽ không còn phải vất vả chăm sóc ta nữa.
Ba cô con dâu liếc nhìn nhau, nụ cười đắc thắng nở trên môi, thầm nghĩ “cuối cùng ông ta cũng chịu thua”. Ba người con trai nhìn cha với vẻ lo lắng, không biết ông định nói gì.
ÔNG BÌNH
(Ông Bình từ từ lấy ra ba chiếc phong bì nhỏ đã chuẩn bị từ trước, đặt nhẹ nhàng lên mặt bàn kính trước mặt ba cô con dâu. Giọng ông điềm tĩnh nhưng chứa đựng sự thất vọng sâu sắc)
Đây, mỗi đứa 200 ngàn. Coi như ông cho các con tiêu vặt.
Ba cô con dâu đang cười nói bỗng khựng lại, đôi mắt mở to nhìn ba chiếc phong bì mỏng dính trên bàn. Khuôn mặt háo hức ban nãy giờ biến thành vẻ ngơ ngác, khó hiểu. Chúng nhìn nhau, rồi lại nhìn Ông Bình, cố gắng dò xét ý ông. Một sự bối rối bao trùm.
CON DÂU THỨ HAI
(Lắp bắp)
Dạ… cha… ý cha là sao ạ?
CON DÂU CẢ
(Chưa hiểu rõ, nhưng cảm thấy có điều gì đó không đúng, giọng có chút gượng gạo)
Cha… cha cho chúng con tiền tiêu vặt ạ? Sao lại… 200 ngàn? Chuyện quan trọng cha muốn bàn bạc là… cái này ạ?
Ông Bình không trả lời, ánh mắt ông chất chứa nỗi buồn sâu sắc, nhưng vẻ ngoài vẫn điềm tĩnh lạ thường. Ông chỉ lặng lẽ nhìn ba cô con dâu đang hoang mang tột độ, như thể chờ đợi chúng tự hiểu ra vấn đề. Ba người con trai ngồi im lặng, khó xử.
Ông Bình vẫn lặng thinh, đôi mắt đục mờ nhìn thẳng vào ba cô con dâu đang đứng ngồi không yên. Sự im lặng kéo dài khiến không khí trong căn phòng sang trọng càng thêm nặng nề. Ba cô con dâu hết nhìn những chiếc phong bì mỏng dính trên bàn lại nhìn Ông Bình, vẻ khó hiểu pha lẫn một chút bực bội hiện rõ trên khuôn mặt. Ba người con trai thì cúi gằm mặt, không dám đối diện với cha.
Đột nhiên, Ông Bình hắng giọng một tiếng rõ ràng, phá tan sự tĩnh mịch. Ba cô con dâu giật mình, ngước nhìn ông. Dưới ánh đèn chùm, một cảnh tượng không ai ngờ tới diễn ra: đôi mắt ‘mù’ của Ông Bình, vốn dĩ luôn đờ đẫn và vô hồn suốt sáu tháng qua, từ từ mở to. Đồng tử ông co lại, tập trung rõ ràng, không còn chút vẻ vô tri nào. Ánh nhìn sắc như dao ấy lướt qua từng khuôn mặt ba cô con dâu, ghim chặt vào vẻ ngơ ngác, tái mét của họ.
CON DÂU THỨ BA
(Lắp bắp, giọng run rẩy, lùi lại một bước)
Cha… cha… mắt cha…
ÔNG BÌNH
(Giọng nói không còn chút yếu ớt hay run rẩy nào, thay vào đó là sự lạnh lùng, dứt khoát)
Các con không cần phải giả vờ quan tâm. Ta đã suy nghĩ rất kỹ rồi.
Ông Bình đặt hai tay lên mặt bàn, ánh mắt ông giờ đây hoàn toàn tỉnh táo, xuyên thấu mọi sự giả dối. Ba cô con dâu đứng chết trân, gương mặt tái nhợt vì sự thật kinh hoàng đang dần hé lộ. Ba người con trai cũng ngước lên nhìn cha, ánh mắt đầy kinh ngạc lẫn bối rối.
ÔNG BÌNH
(Giọng ông vang vọng, chậm rãi và rõ ràng từng chữ, như búa bổ vào tai ba cô con dâu)
Bốn mảnh đất mà các con ngày đêm tơ tưởng, mơ ước chia chác… ta đã bán hết rồi.
Lời tuyên bố của Ông Bình như một tiếng sét đánh ngang tai. Ba cô con dâu sững sờ, đôi mắt trợn tròn, không tin vào tai mình. Nụ cười giả tạo trên môi chúng tắt ngấm, thay vào đó là vẻ hoang mang tột độ.
CON DÂU CẢ
(Hét lên, lắp bắp)
Bán… bán hết rồi? Sao… sao lại thế được ạ? Cha… cha đùa chúng con sao?
ÔNG BÌNH
(Ánh mắt Ông Bình vẫn sắc lạnh, không chút dao động)
Tiền bán đất, ta sẽ gửi vào ngân hàng dưỡng già. Nơi đó sẽ chăm sóc ta đến cuối đời, không phiền lụy ai. Còn các con… các con không có phần nào cả.
Cả ngôi nhà ba tầng giữa phố chìm vào sự im lặng chết chóc. Ba cô con dâu đứng bất động như tượng đá, khuôn mặt trắng bệch, đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào Ông Bình. Ba người con trai cũng chết sững, hoàn toàn sốc trước lời tuyên bố dứt khoát của cha. Không ai dám nói một lời nào. Sự hả hê, đắc thắng của ba cô con dâu vừa phút trước đã tan biến hoàn toàn, chỉ còn lại sự bàng hoàng và tuyệt vọng.
Ba cô con dâu vẫn đứng chết trân, gương mặt tái nhợt vì cú sốc cực độ. Đôi mắt chúng trợn tròn, nhìn chằm chằm vào Ông Bình như thể ông là một người xa lạ vừa bước ra từ bóng đêm. Từ vẻ bàng hoàng ban đầu, một tia giận dữ tột độ bắt đầu lóe lên trong mắt họ khi nhận ra mình đã bị lừa dối một cách trắng trợn. Sự im lặng đầy chết chóc bỗng bị phá vỡ bởi tiếng nghiến răng ken két của CON DÂU THỨ HAI và tiếng thở dốc đầy phẫn uất của CON DÂU THỨ BA.
CON DÂU CẢ
(Lắp bắp, giọng run rẩy nhưng đầy căm phẫn, chỉ thẳng vào Ông Bình)
Bố… bố làm gì vậy? Bố nói bố mù mà! Mắt bố… mắt bố!
Cánh tay cô ta run rẩy, chỉ vào đôi mắt sáng quắc của Ông Bình. Ba người con trai cũng đang đứng hình, vẻ mặt từ ngạc nhiên chuyển sang hoang mang tột độ. Họ nhìn nhau, rồi nhìn cha, không thể nào tin nổi vào cảnh tượng đang diễn ra. Một cảm giác lo lắng, sợ hãi len lỏi trong lòng họ khi nhận ra sự việc kinh hoàng này có thể còn đi xa hơn những gì họ tưởng tượng. Ông Bình, người cha già yếu ớt đã giả mù suốt sáu tháng qua, giờ đây lại ngồi đó, ánh mắt sắc lạnh, tỉnh táo đến đáng sợ. Ông Bình không nói gì, chỉ chậm rãi ngả lưng vào ghế, đôi mắt vẫn không rời ba cô con dâu. Ánh nhìn của ông như những nhát dao găm, khoét sâu vào tâm can chúng, khiến chúng chỉ biết lùi lại thêm một bước. Không khí trong căn phòng Ngôi nhà ba tầng giữa phố như đặc quánh lại, nặng nề đến nghẹt thở.
Ông Bình từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lạnh như dao cạo quét qua từng gương mặt đang chết lặng. Một nụ cười mỉm đầy ẩn ý, xen lẫn chút cay đắng, nhếch trên khóe môi gần 80 tuổi của ông. Bỗng nhiên, không một chút báo trước, Ông Bình chống tay xuống ghế, dùng hết sức bình sinh, đứng phắt dậy. Động tác dứt khoát đến bất ngờ khiến cả Ba cô con dâu và Ba người con trai giật bắn mình. Chúng ngơ ngác nhìn người cha già mà không thể tin vào mắt mình.
Ông Bình đứng thẳng, dáng người tuy gầy guộc nhưng toát ra một khí thế áp đảo, khác hẳn với vẻ tiều tụy, yếu ớt mà ông đã thể hiện suốt sáu tháng qua. Ông nhìn thẳng vào Ba cô con dâu, rồi lia mắt sang Ba người con trai, từng lời nói chậm rãi, rõ ràng như gõ vào tim gan từng người:
ÔNG BÌNH
(Giọng nói không còn run rẩy mà chắc nịch, đầy quyền lực)
Ta không mù.
Cả căn phòng Ngôi nhà ba tầng giữa phố như nín thở. Ba cô con dâu tái mét, Ba người con trai há hốc mồm, không dám chớp mắt.
ÔNG BÌNH
(Tiếp tục, ánh mắt như xuyên thấu)
Ta chỉ giả mù để thử lòng các con. Để xem, khi ta không còn nhìn thấy gì nữa, các con sẽ đối xử với ta như thế nào.
Một tiếng “Ọc” khô khốc vang lên từ cổ họng CON DÂU CẢ. CON DÂU THỨ HAI và CON DÂU THỨ BA lảo đảo, như thể vừa bị đánh một đòn chí mạng. Cả Ba người con trai lúc này mới thấm thía cái lạnh buốt xương của sự thật, nỗi sợ hãi tột cùng bủa vây lấy họ.
ÔNG BÌNH
(Ánh mắt lạnh lùng, giọng nói vang vọng)
Giờ thì ta đã nhìn rõ hết rồi. Rõ hơn bao giờ hết.
Ông Bình khẽ lắc đầu, như thể đang tiếc nuối cho một thứ gì đó đã mất đi không bao giờ lấy lại được.
ÔNG BÌNH
(Cái thở dài đầy thất vọng, nhưng ánh mắt vẫn kiên quyết)
Thôi, các con cứ sống với nhau thật tốt đi.
Lời tuyên bố cuối cùng của Ông Bình như một bản án chung thân giáng xuống đầu những người đang đứng đó. Cả căn nhà chao đảo trong sự thật phũ phàng, tàn nhẫn. Không khí đặc quánh lại, nặng nề đến nghẹt thở. Không một ai trong số họ thốt được một lời nào. Tất cả chỉ còn là sự im lặng chết chóc, những gương mặt trắng bệch và ánh mắt tuyệt vọng.
Cả căn nhà chao đảo trong sự thật phũ phàng, tàn nhẫn. Không khí đặc quánh lại, nặng nề đến nghẹt thở. Không một ai trong số họ thốt được một lời nào. Tất cả chỉ còn là sự im lặng chết chóc, những gương mặt trắng bệch và ánh mắt tuyệt vọng.
Bất chợt, tiếng nức nở đau đớn của CON DÂU CẢ xé tan bầu không khí. Cô ta đổ sụp xuống chiếc ghế bành gần đó, hai tay ôm mặt, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Ngay sau đó, CON DÂU THỨ HAI và CON DÂU THỨ BA cũng không giữ được nữa. Họ khuỵu gối xuống sàn, tiếng khóc nghẹn ngào dần biến thành những tiếng la lối, trách móc.
CON DÂU THỨ HAI
(Gào lên, giọng lạc đi vì uất ức)
Cha! Sao cha lại làm vậy với chúng con? Cha tàn nhẫn quá!
CON DÂU THỨ BA
(Tay đấm thùm thụp xuống sàn, mặt ngẩng lên nhìn Ông Bình, mắt đỏ hoe)
Cha thử lòng chúng con? Cha nói thử lòng? Cha đã hủy hoại tất cả!
Ba người con trai đứng bất động, ánh mắt bối rối quét qua giữa ba người vợ đang gào khóc và người cha đứng sừng sững. Một sự giằng xé nội tâm hiện rõ trên gương mặt họ. Vừa thương vợ, vừa giận cha vì đã đưa ra một thử thách quá nghiệt ngã, nhưng cũng vừa cảm thấy xấu hổ và có lỗi vì những gì vợ mình và chính họ đã làm. Họ không biết nên đứng về phía ai, chỉ còn biết nhìn Ông Bình với vẻ mặt vừa đau đớn, vừa bất lực.
ÔNG BÌNH
(Lặng lẽ quay lưng lại, dáng người cô độc)
Các con cứ sống với nhau thật tốt đi.
Lời nói cuối cùng của Ông Bình như một dấu chấm hết, lạnh lùng và dứt khoát. Ông bước từng bước chậm rãi về phía cửa, bỏ lại sau lưng một cảnh tượng hỗn loạn và những mảnh vỡ của một gia đình. Lòng Ông Bình buồn nặng trĩu, từng bước đi như mang theo cả gánh nặng của tháng ngày giả mù và những kỳ vọng vỡ tan. Nhưng trong sâu thẳm ánh mắt ông, không hề có chút hối hận nào với quyết định của mình. Ông đã nhìn rõ, đã lựa chọn, và giờ đây, ông chấp nhận cái giá phải trả cho sự thật.
Sau cánh cửa đóng lại, ngôi nhà chìm vào một khoảng lặng mới, khác hẳn với sự im lặng chết chóc ban đầu. Đó là sự im lặng của những lời hối tiếc muộn màng, của những vết rạn không thể hàn gắn. Ba cô con dâu vẫn nức nở, nhưng tiếng khóc đã nhỏ dần, chuyển sang những tiếng thút thít tủi hờn. Ba người con trai vẫn đứng đó, như những pho tượng bất động, cảm giác cay đắng lan tỏa trong từng thớ thịt. Họ đã đánh mất niềm tin, đánh mất sự kính trọng, và có lẽ, đã đánh mất đi cả người cha của mình, chỉ vì sự mù quáng của đồng tiền và những toan tính ích kỷ.
Thời gian trôi qua, những mảnh đất, những căn nhà giờ đây thuộc về Ông Bình, không còn là miếng mồi béo bở cho những tranh giành. Ông Bình sống một mình, trong ngôi nhà ba tầng giữa phố, đôi mắt tuy đã sáng rõ nhưng cái nhìn về cuộc đời thì lại mang nhiều nỗi ưu tư hơn. Đôi khi, ông ngồi lặng lẽ bên cửa sổ, ngắm nhìn phố xá đông đúc, lòng thầm nghĩ về những bài học nghiệt ngã mà cuộc sống đã dạy cho ông và những đứa con. Có lẽ, sự giả mù của ông không chỉ để thử lòng con cái, mà còn là một cách để ông tự nhìn lại chính mình, nhìn lại cách ông đã nuôi dạy, đã yêu thương. Giờ đây, mọi thứ đã rõ ràng. Dù cái giá phải trả là sự cô độc, nhưng Ông Bình tìm thấy một sự bình yên trong quyết định của mình, một sự bình yên đến từ việc chấp nhận sự thật và buông bỏ những gì không thuộc về mình. Ông không còn hối tiếc, chỉ còn một nỗi buồn nhẹ nhàng, như làn khói thoảng qua những ký ức đã cũ.

