Ông ʟãᴏ ɴɢᴏàɪ 𝟽𝟶 sống trong ᴄăɴ ɴʜà ʀáᴄʜ ɴáᴛ, đêᴍ đêᴍ lại có nhiều phụ nữ ᴛìᴍ đếɴ, ᴄôɴɢ ᴀɴ ᴘʜá ᴄửᴀ…
Ông Trần Văn Lộc, ngoài ʙảʏ ᴍươɪ ᴛᴜổɪ, sống ᴍộᴛ ᴍìɴʜ ᴛʀᴏɴɢ ᴄăɴ ɴʜà ᴄấᴘ ʙốɴ ʀáᴄʜ ɴáᴛ ɴằᴍ ᴄᴜốɪ ᴄᴏɴ ʜẻᴍ ɴʜỏ ở quận Bình Tân, TP.HCM. Nhà ông ᴛườɴɢ ʟᴏᴀɴɢ ʟổ, ᴍáɪ ᴛôɴ ᴛʜủɴɢ ʟỗ ᴄʜỗ, trời mưa là ɴướᴄ ᴄʜảʏ ᴛʜàɴʜ ᴅòɴɢ. Hàng xóm ai cũng biết ông ɴɢʜèᴏ, ngày ngày đạp chiếc xe ᴄũ đɪ ɴʜặᴛ ᴠᴇ ᴄʜᴀɪ, ᴛốɪ ᴠề ăɴ ᴄơᴍ ɴɢᴜộɪ với chút nước tương.
Nhưng vài tháng gần đây, cả xóm bắt đầᴜ ʙàɴ ᴛáɴ. Đêᴍ nào cũng có phụ nữ tìm đến nhà ông Lộc. Người thì ăn mặc sᴀɴɢ, ɴɢườɪ ᴛʜì ᴄʜᴇ ᴋíɴ ᴍặᴛ, ɴɢườɪ ʟạɪ xáᴄʜ ᴛúɪ ʟớɴ. Họ không vào bằng cửa chính mà thường ʟéɴ ʟúᴛ đɪ ᴛʜᴇᴏ ʟốɪ ʜôɴɢ, ɢõ ɴʜẹ ʙᴀ ᴛɪếɴɢ rồi bước vào rất nhanh. Có hôm gần ɴửᴀ đêᴍ ᴄòɴ ɴɢʜᴇ ᴛɪếɴɢ ᴄãɪ ᴠã, ᴛɪếɴɢ ᴋʜóᴄ ɴɢắɴ ʀồɪ ɪᴍ ʙặᴛ.
Chị Hạnh, ʙáɴ ᴛạᴘ ʜóᴀ đầᴜ ʜẻᴍ, kể lại:
“Có lần tôi thấy một cô mặc ᴠáʏ đỏ, ᴛᴀʏ đᴇᴏ ᴠàɴɢ đầʏ, đứɴɢ ᴛʀướᴄ ᴄửᴀ ɴʜà ôɴɢ ʟộᴄ, ɴʜìɴ ᴛʀướᴄ ɴɢó sᴀᴜ ʀồɪ ᴄʜᴜɪ ᴠô. ᴋỳ lắm!”
Tin đồɴ ʟᴀɴ đɪ ɴʜư ʟửᴀ. ɴɢườɪ ʙảᴏ ôɴɢ ʟộᴄ “ɢɪà ᴍà ᴄòɴ ᴄʜơɪ ʙờɪ”. Người lại ɴɢʜɪ ôɴɢ ʟàᴍ ᴄʜᴜʏệɴ ᴍờ áᴍ, ᴄʜứᴀ ᴄʜấᴘ thứ gì đó. Không ai dám ʜỏɪ ᴛʜẳɴɢ, ᴠì ôɴɢ ʟộᴄ ʟúᴄ ɴàᴏ ᴄũɴɢ ᴄúɪ ᴍặᴛ, íᴛ ɴóɪ, ɢặᴘ ᴀɪ ᴄũɴɢ ᴄʜỉ ɢậᴛ.
Đỉnh điểm xảy ra vào một tối ᴍưᴀ ʟớɴ. Khoảng hơn 11 giờ, có một chiếc xe hơi đen dừng ngay đầᴜ ʜẻᴍ, hai phụ nữ bước xuống, áo ᴋʜᴏáᴄ ᴋíɴ, đɪ ᴛʜẳɴɢ vào nhà ông Lộc. Chưa kịp mười phút sau, một người ᴄʜạʏ ʀᴀ, ᴍặᴛ ᴛáɪ ᴍéᴛ, ᴠừᴀ ᴄʜạʏ ᴠừᴀ ɢọɪ đɪệɴ.
Chỉ ít phút sau, ᴄôɴɢ ᴀɴ ᴘʜườɴɢ ᴠà ʟựᴄ ʟượɴɢ ʜìɴʜ sự xuất hiện. Đèn pin quét khắp ᴄᴏɴ ʜẻᴍ ᴛốɪ, ᴛɪếɴɢ ʙướᴄ ᴄʜâɴ ᴅồɴ ᴅậᴘ. Người dân ᴋéᴏ ʀᴀ đứɴɢ ᴋíɴ, ɴíɴ ᴛʜở ɴʜìɴ.
Một ᴄʜɪếɴ sĩ ɢõ ᴄửᴀ ᴍạɴʜ:
“Ông Lộc! ᴍở ᴄửᴀ ᴋɪểᴍ ᴛʀᴀ ʜàɴʜ ᴄʜíɴʜ!”
Bên trong ɪᴍ ᴘʜăɴɢ ᴘʜắᴄ. Không ᴛɪếɴɢ ᴛʀả ʟờɪ. ᴄửᴀ ᴠẫɴ đóɴɢ ᴄʜặᴛ. Lực lượng chức năng ᴛʀᴀᴏ đổɪ ɴʜᴀɴʜ, ʀồɪ ᴍộᴛ ᴛɪếɴɢ ǫᴜáᴛ ᴅứᴛ ᴋʜᴏáᴛ vang lên:
“ᴘʜá ᴄửᴀ!”
Cánh cửa ɢỗ ᴍụᴄ ʀᴜɴɢ ʙầɴ ʙậᴛ, ʀồɪ ʙị đạᴘ ʙᴜɴɢ ra. Tiếng ʟᴀ ᴛʜấᴛ ᴛʜᴀɴʜ ᴠọɴɢ ʀᴀ từ trong nhà. Mọi người ᴄʜếᴛ ʟặɴɢ. Không ai ngờ, ngay sau cánh cửa ấy lại là một cảnh tượng khiến cả xóm ʟạɴʜ sốɴɢ ʟưɴɢ…
…..Quý độc giả xem tiếp nội dung dưới phần bình luận, chọn “Tất cả bình luận” 👇
Ban biên tập xin quý độc giả một lời nhận xét góp ý, chúc quý độc giả sức khỏe!
Ánh đèn pin quét điệu chập chờn, chiếu lên góc tối của căn phòng. Dưới làn sáng nhợt, một người lạ da sẫm đứng lặng lẽ, mắt trống rỗng như hố đen không đáy, hơi thở nặng nề, tiếng thở rền rĩ vang lên trong không gian ẩm ướt.
Ông Trần Văn Lộc rùng mình, tay nắm chặt lưỡi dao găm cũ đã để sẵn trên bàn. Đôi môi run rẩy, giọng nghẹn ngào, anh hắt lên:
— Ai… ai đang ở đây?
Người lạ không trả lời, chỉ đứng im, ánh mắt lướt qua từng góc tối, như đang dò xét gì đó. Đột nhiên, một tiếng cười khàn khàn vang lên từ phía sau cánh cửa sập, tiếng cười của một người đàn ông vô danh, khúc khích, đầy ám ảnh.
— Đừng sợ, ông Lộc, chúng ta chỉ muốn trò chuyện — tiếng nói thô ráp, cộc cằn, cắt ngang không khí.
Ông Lộc xoay đầu, trái tim thả nhanh hơn. Đôi mắt dán vào bóng người, hắn nhận ra dáng người lính áo chiến đấu bẩn thỉu, mũ lưỡi trai úp náp, biểu hiện khó nhận biết. Lực cảm bất an lan tỏa, khiến lòng người như bị cầm kẹp.
Linh vực cảm giác sợ hãi, ông Lộc bật tay cầm dao lên, ném nghiêng về phía người lạ. Lưỡi dao vỗ mạnh vào tường, tiếng văng vang lên.
— Đừng đến gần hơn! — Lộc hét lên, giọng dày dạn cơn giận và hoảng loạn.
Linh vực người lạ không hề di chuyển, nhưng đôi tay nó chầm chậm lại, nắm chặt vào một vật gì đó bên trong áo khoác. Đột nhiên, một tiếng nổ mạnh rít lên, tiếng gió thổi dồn qua các khe hở, làm đèn pin lắc lư, ánh sáng dần biến mất.
Không gian ngập trong bóng tối, tiếng mưa rơi dội mạnh lên mái tùng tùng. Lộc cảm nhận một lực kéo mạnh mẽ, như có ai đó đang kéo anh ra khỏi mặt đất. Đôi chân anh sụp đổ, gục ngã trong cơn chấn động.
Tiếng thở hổn hển của người lạ vang lên lần cuối, lờ mờ trong đêm:
— Cuộc chơi mới bắt đầu …
Một luồng sáng xanh le lói từ phía sau người lạ, chiếu lên tường, hiện ra hình ảnh một chữ “V” lạ thường, viết bằng máu khô. Đèn pin bỗng sáng bật, chiếu rọi góc khuất, nơi có một hộp gỗ nặng nề, mở ra lộ ra lợn chết đã rụng xương, máu chảy ra một dòng dài, chạm tới ngưỡng sàn.
Ông Lộc ngấu nghiến, mắt dán vào hoang dã, không gian tràn ngập ký ức cũ: tiếng lợn kêu vang trong đêm, mùi hôi thối dập tùng, và tiếng cúi chào của kẻ thù đã chực chờ.
Tiếng điện thoại vang lên, tiếng chuông gấp gáp: “Cảnh sát, địa chỉ…”. Lộc không kịp bấm nút, người lạ bất ngờ thả mình xuống đất, tạo một vòng khói đen lan tỏa, che lấp mọi thứ.
Câu chuyện dừng lại trong một khoảnh khắc ngột ngạt, ánh sáng và bóng tối đan xen, để lại một nỗi sợ hãi chưa tắt.
Ánh sáng lờ mờ của đèn pin bỗng tắt hẳn, để lại căn phòng trong bóng đêm dày đặc. Tiếng mưa rào rực rả trên mái ngói vang lên như tiếng trống chiến trường. Đột nhiên, tiếng gầm vang từ phía ngoài cánh cửa sập: tiếng gầm của hai sinh vật nữ tính nhưng lạnh lẽo.
Cửa sập đập mạnh, một cánh cánh mở ra. Hai phụ nữ lạ, dáng người gầy gò, áo dài rách rưới, bước vào. Người thứ nhất cầm một con dao găm dài, lưỡi dao phản chiếu ánh sáng le lói từ một chiếc đèn lồng rực rỡ ở góc phòng. Người thứ hai cầm một chai rượu cũ, bọt hơi loa ngập vào không khí ẩm ướt.
— Cuối cùng cũng tới lúc! — họ cười khúc khích, tiếng cười vang lên như tiếng vang của lệnh cuối cùng.
Ông Trần Văn Lộc rụt rè nhìn chúng, tim đập nhanh hơn tiếng mưa. Đôi mắt anh lộ rõ sự hoảng loạn, tay còn chạm vào lưỡi dao găm cũ còn nằm trên bàn.
“Bạn muốn gì?” Ông Lộc lên tiếng, giọng run rẩy, âm vang trong không gian bỗng ngập tràn tiếng vọng.
“Chúng ta không muốn gì, Lộc ạ,” Người phụ nữ 1 trả lời, mắt cô rưỡi chớp lấp lánh. “Chỉ muốn ngắm nhìn một người đàn ông bảo vệ tài sản của mình đến chết chóc.”
“Thì sao?” Người phụ nữ 2 nhấc chai rượu, nghiến răng. “Đừng có giấu giếm, chúng tôi biết về con lợn chết, máu chảy tràn khắp sàn, và chiếc xe đen đã đỗ ngoài kia. Đó là dấu hiệu cuối cùng cho trò chơi của chúng ta.”
Ông Lộc rút dao, lưỡi dao bắn sáng vì chớp pháo của điện thoại dừng đột ngột. “Đừng lại! Tôi không có gì—”
“Thì để chúng ta xem ai có gì,” Người phụ nữ 1 cắt ngang, đưa dao găm chặt vào bụng áo của mình, rồi lao về phía Lộc.
Lộc lao bước lùi lại, dao găm của anh va chạm vào tay người phụ nữ 2, khiến chai rượu văng ra đất, nước rượu chảy tít lên sàn, tạo một hồ lở bọt đỏ.
“Đừng quá tự tin!” Lộc hét lên, giọng nghẹn ngào nhưng quyết liệt. “Bạn sẽ trả giá vì đã xâm nhập!”
“Bạn không còn chút gì để mất,” Người phụ nữ 2 đáp lại, nụ cười ferox trên môi, mắt lộ một tia lửa điên loạn. “Chỉ còn… chết.”
Cả ba người lao vào nhau trong một vũ điệu hỗn loạn. Dao găm của Lộc tìm vào vai người phụ nữ 1, khiến cô chớp mắt ngắn ngủi trước khi thở dài và ngã xuống sàn, máu bắn tung tóe lên tường.
Người phụ nữ 2, vừa nắm chặt dây thừng từ chiếc xe đen đang ngồi ngoài vạch sáng, kéo mạnh, xô Lộc ngã vào góc tủ. Cháy lửa từ ngọn đèn flash chiếu lên khuôn mặt họa của cô, tỏa ra ánh đỏ nực.
“Thật đáng tiếc,” Lộc thở, tim còn đập dồn dập. “Nếu… nếu tôi không mở cửa…”
Tiếng cười khắc nghiệt vang lên từ góc tối, tiếng cười của một người lính áo chiến đấu bẩn thỉu đang ẩn sau cửa sập, tiếng cười vang như lời nguyền của một kẻ chết chóc.
“Đừng lo, Lộc,” người lính thở gầm. “Bạn sẽ nhớ mãi đêm này, khi mọi thứ đều rơi vào tay chúng tôi.”
Ánh sáng le lói từ chiếc xe đen lóe lên, phản chiếu lên mặt đất nhâm nhi. Lộc ngẩng mắt lên, thấy hai phụ nữ đã đứng dậy, tay còn chầm chậm nhặt lại dao và chai rượu. Họ nhìn nhau, rồi cùng nhìn Lộc, đôi mắt rực lửa.
“Cuối cùng, chúng ta đã tới đây.” Người phụ nữ 1 thì thầm, giọng lạnh như gió bão. “Bạn sẽ không bao giờ thoát ra được.”
Tiếng mưa vẫn tiếp tục rơi, nhưng trong căn nhà cũ kỹ, tiếng tim của Lộc, tiếng vang của dao, và tiếng cười gắt gao của ba người đã hoà quyện thành một bản hòa tấu hỗn loạn, chuẩn bị cho những khoảnh khắc quyết liệt sắp tới.
Tiếng nổ vang dội phá tan khoảng không trong phòng khách, khói đen bùng lên như lửa trại trong cơn bão. Ánh sáng lờ mờ lập tức tan biến, để lại một vòng tròn tối tăm chỉ được chiếu le lói bởi tia chớp qua khung cửa sổ rỉ sét.
Trong khoảnh khắc hỗn loạn, một bóng người dài thẳng, áo dài đen ôm trọn thân, lướt vào từ phía cửa sập. Đôi mắt hiệp hắt lửa xanh, tay trái cầm thanh gậy sắt gợi lên vẻ uy nghiêm. Khi người đó dừng lại, giọng trầm ấm nhưng đầy quyền lực vang lên:
— Đừng cản trở mình!
Ông Trần Văn Lộc rụt rầm, đầu gối rung lên như muốn gãy. Tim đập thẳng cánh, hơi thở dốc lại.
“Bạn… là ai?” Lộc thở ra, giọng giở lở, cố nắm lấy một chiếc dao cũ trên bàn.
“Ta là người bảo vệ bí mật của ngôi nhà này,” người áo dài đáp, ánh mắt lướt qua vị trí hai phụ nữ lạ đang nằm sụp trên sàn, máu vẫn còn nhòe trên áo. “Bạn đã phá vỡ lời thề của mình, Lộc ạ.”
Lộc nở miệng cười gượng:
— Đừng… đừng đến gần! Tôi… tôi không có gì…
“Thì tôi sẽ lấy mọi thứ mà bạn giấu,” người bảo vệ nói, bước tới gần hơn, gậy sắt chạm vào cánh cửa sập, tạo ra tiếng kẽo kẽo.
Hai phụ nữ lạ đứng lên, một người nắm chặt dao găm, người kia cầm chai rượu đã vỡ. “Không! Đừng để hắn lấy đi những gì chúng ta đã chuẩn bị!” họ hét lên, giọng rên rỉ lởn vởn.
Lộc, chân vẫn còn chợt lạnh, khẽ cúi đầu:
— Nếu anh… nếu anh có gì muốn, cứ nói đi.
Người bảo vệ gật đầu, rồi giơ tay lên, ánh sáng xanh lạ lùng bùng lên từ cuống gậy, làm mọi vật xung quanh như nhợt nhạt. “Mẹo của ngươi là gì?” anh hỏi, giọng như gió lùa qua các khe hở của ngôi nhà.
Chị Hạnh, người hàng xóm đã lặng lẽ đứng trong góc tủ, rụt rè lên tiếng:
— Đó… đó là lợn chết, máu còn bám trên sàn. Trong đó có một mẩu giấy ghi lời hứa bảo vệ tài sản gia đình…
Người bảo vệ quay sang, mắt lấp lánh:
— Đúng, lời hứa đã bị bẻ gãy. Còn bây giờ, ta sẽ trả giá.
Ông Lộc đột nhiên nhảy lên, nắm lấy dao găm trên tay, chém vào không trung, nhưng gậy sắt của người bảo vệ phản hồi lại, tiếng kẽo vang lên. Dao lăn ra đất, rơi vào cốc rượu đang chảy.
“Đừng có ngờ rằng tôi không có khả năng!” người bảo vệ hét, gậy vung lên, văng một luồng điện năng xanh vào tường, làm khung cửa sập rung lên.
Hai phụ nữ lạ lao vào, người 1 cầm dao găm chém vào vai người bảo vệ, người 2 dùng chai rượu đập mạnh vào đầu gậy, khiến nó trượt ra tay. Họ rơi sùi sùi trên sàn, máu và rượu hòa lẫn thành một dòng sơn dày.
Lộc, mắt mở to, nhận ra cơ hội. Anh quấn lấy một mảnh ván gỗ gãy, đẩy mạnh vào người bảo vệ. Gậy sắt văng lên trần nhà, rơi xuống làm tiếng vang dội.
“Đừng… đừng…,” người bảo vệ thở hổn hển, mặt úa úa khi ánh sáng xanh dần tắt.
Lộc nhìn quanh, hơi thở ngắn quặn, mắt dõi chợm vào chiếc xe đen đang đỗ ngoài cổng, đèn pha le lói trong cơn mưa. Anh biết rằng vòng tròn đã khép lại, nhưng chưa đủ.
“Ta sẽ không để ai cản trở mình nữa!” người bảo vệ cuối cùng gào lên, rồi chầm chậm đuối xuống đất, tay còn chặt chẽ vào chiếc gậy đã rơi.
Tiếng cười khúc khích của hai phụ nữ vang lên, vang dội qua bức tường ẩm ướt. Chị Hạnh quay lại, mắt ngấn lệ:
— Lộc, chúng ta phải ra khỏi đây, ngay bây giờ.
Ông Lộc gật đầu, đang thu thập sức lực cuối cùng. Anh cúi người xuống, nhặt lấy dao găm còn âm u, và cầm chặt tay chị Hạnh, chuẩn bị chạy ra khỏi ngôi nhà ngập tràn bóng tối và máu me.
Chiến sĩ không rõ tên bước tới cánh cửa sập, giọng ấy vang lên trong tiếng mưa quét rơi:
— Mở cửa, chúng ta sẽ xử lý!
Ông Trần Văn Lộc, tay còn chững chợt, quay lại nhìn người lạ. Đôi mắt hắn rớt xuống đất, môi run lên vài lời thầm:
— Xin lụi, tôi không biết gì…
Chiến sĩ lặng lẽ khẽ cười, lạnh lùng như gió đêm, rồi đưa tay trái chạm vào tay nắm chặt khung cửa. Tiếng kẽo kẽo vang lên, cánh cửa sập chập chờn mở ra một khe hẹp, để lộ bóng hình một người phụ nữ già, chị Hạnh, đứng trong góc tối, dàn tay run rẩy.
— Ông Lộc, — chị Hạnh nghẹn ngào, — họ đã đến lúc mưa tầm tã. Đừng để chúng lấy đi những gì còn lại!
Hai phụ nữ lạ, một người vẫn giữ chặt dao găm trong tay, người còn lại nắm chặt chai rượu vỡ, sắp bước tới khi chiến sĩ giương gậy sắt, ánh xanh quét qua không gian, ngập tràn sức mạnh.
— Các cô! — chiến sĩ gieo lời hô, ánh sáng xanh chớp nữa lại bùng lên, vươn thẳng vào tay cô cầm dao.
Người cầm dao găm giật mình, thở dốc, mắt chớp lên chút sợ hãi. Cô quỳ xuống, ne nết gãy cán gậy, tím lấm lệ trên má.
— Đừng…— cô kêu lên, tiếng rau nát, “đừng lấy những gì chúng ta đã giữ gìn!”
Chiến sĩ không đáp lời, chỉ đưa gậy tới mức cánh cửa, rồi quay sang ông Lộc:
— Lộc ạ, ngươi đã che giấu gì trong đêm này? Lợn chết, giấy hứa, còn bao nhiêu lời nguyền?
Ông Lộc cúi đầu, mắt băng giá, thì thầm:
— Tôi… tôi chỉ muốn bảo vệ gia đình… nhưng đã vô tình làm hỏng mọi thứ.
Chiến sĩ lắc đầu, ánh xanh quanh quẩn trên thanh gậy, như đang xé toạc không gian. Đột nhiên, xe hơi đen đậu trước cổng, đèn pha lấp lánh trong mưa, tiếng gầm cừu vang lên, làm không khí thêm căng thẳng.
Xe mở cửa, một người lạ xuất hiện, tay kéo tay áo dài đen, đầu gối chạm vào mặt đất ẩm ướt. Người này nhìn thẳng vào chiến sĩ, rồi quay sang ông Lộc:
— Đừng để hắn out, Lộc. Đó là lúc chúng ta quyết định.
Ông Lộc nhắm mắt, lặng thở một nhịp. Khi mở mắt ra, anh nắm chặt thanh gậy của chiến sĩ, rồi đẩy mạnh.
Tiếng gậy gãy vang dội, đèn xe đen chớp sáng, nước mưa dội lên sàn nhà, hòa lẫn vào máu và rượu. Hai phụ nữ lạ ngã đổ, ngã xuống sàn, kéo theo mẩu giấy bìa bầm dập rơi trên cà.
Chiến sĩ nghiêng người lại, mắt xanh lấm chấm lửa, gầm hú:
— Đã đến lúc trả giá!
Nhưng trước khi anh kịp thực hiện, một tiếng nổ nhẹ phát ra từ cánh cửa, một cánh cổng sắt bật mở, tiếng rít của sấm sét cắt không gian. Đám mây mưa bỗng dày hơn, những giọt nước rơi vào lưới mắt, làm mọi người liếc nhìn nhau trong hoang mang.
Ông Lộc, chợt nhận ra cơ hội, nhanh chóng nhặt lấy mảnh giấy bìa còn còn thừa, đọc nhanh:
— “Lời hứa bảo vệ tài sản gia đình, không được để ai xâm phạm.” — Anh thở dài, “Nếu không ai thực hiện, thì sẽ…”
Chiến sĩ chắp tay, dường như muốn ngăn cản, nhưng một tiếng gió rít qua cửa sổ, thổi bay tờ giấy, rơi trúng mặt đất, lột tấm vỏ đã che giấu bao nhiêu bí mật.
Trong khoảnh khắc ấy, ánh sáng chớp chững, cây cột điện gần đó nổ vỡ, sáng lên một tia sét đỏ, làm cho cả ngôi nhà như bừng cháy trong vòng tròn lửa băng.
Chiến sĩ cúi người xuống, đầu gối rung lên, rồi trong tiếng thở chờn, lặng thầm:
— Được rồi, Lộc. Ta sẽ cho ngươi một lối thoát.
Ông Lộc nhìn lên, mắt vẫn ướt sâu, rồi gòb tay chạm vào tay chiến sĩ, cảm nhận sức mạnh mạnh mẽ của người lạ. Cả ba người, cùng chị Hạnh, đứng ở lối ra, trông thấy cánh cửa mở rộng, ánh đèn xe đen vẫy gọi, mưa vẫn đổ dồn dề.
Họ đồng loạt bước ra, để lại tiếng gầm của cơn bão chừng chực ở phía sau, trong khi ngôi nhà lặng im, chỉ còn bóng đèn chập chờn và tiếng rơi của những giọt nước chiếu rọi.
Tiếng mưa vẫn tào tạt, nhưng không gian trong nhà ông Lộc dường như đã bị nén lại tới mức sắp vỡ tung. Hai phụ nữ lạ, một tay nắm chặt dao găm còn ngón tay còn lại cố giữ chai rượu vỡ, đã đồng loạt dẹp xuống con sàn ẩm ướt, thân hình run rẩy.
“Đừng… đừng làm nữa!” một trong hai người gào lên, giọng gạt lở như vang vọng trong hầm lầu.
Người còn lại, mắt dại dột, hướng ánh nhìn về phía chiếc kệ đá cũ, nơi đặt chiếc bình gốm đầy lá bìa vụn. Cô lặng lẽ giơ tay, đẩy mạnh, những chiếc ghế gỗ kêu “cạch” vỡ tung lên, đồ đạc văng tung tóe như một cơn bão.
Chiếc ghế bám lấy chân ông Lộc, khiến ông ngã lùi lại, hơi thở nghẹt lại, mắt mở to như sợ hãi. Đột nhiên, một chiếc gương trần cổ, đã bị mối mọt ăn mòn, vỡ nát thành vô vàn mảnh vụn sáng lấp lánh. Tiếng “kẳng!” vang lên, những mảnh kính rải ra trên sàn, phản chiếu những tia sáng xanh của gậy chiến sĩ như lưỡi dao lộ ra.
— Đừng…! — Ông Lộc thốt lên, giọng nghẹn, hơi thở nín thở, tay chạm vào ngực, mắt ngập trong đêm mưa.
Chiến sĩ lặng lẽ đứng trên một khúc đá cũ, gậy sắt vẫn còn bốc cháy ánh xanh. “Đến lúc trả giá!” anh hô, giọng vang vọng như tiếng gió thổi qua vách đá.
Nhưng trước khi ánh sáng xanh có thể chạm tới, một tiếng gầm rú ầm ầm vang lên từ phía cổng sắt. Cánh cổng nặng nề ruk rè mở dần, tiếng dây sắt kẽo kẹt bên trong vang dội. Gió lùa qua khẽ quét, mang theo một lớp sương mỏng, làm bầu không khí thêm phần cô độc.
Thì thầm trong tâm trí ông Lộc: “Cơ hội… chỉ còn một lần.”
Ông nhanh chóng nhặt một mảnh giấy bìa còn dang dở, ngón tay run run, đọc thầm:
— “Nếu không ai bảo vệ… thì sẽ…”
Tiếng gió gào thét qua khe hở, giấy thê thảm rơi thẳng tới mặt đất, lộ ra một vết nứt sâu trên tường. Đột nhiên, một tia sét đỏ chớp qua bên ngoài, chiếu sáng một đoạn sàn kính còn lại, khiến những mảnh vỡ như lưỡi dao răng cưa.
Hai phụ nữ lạ lao vào, đẩy mạnh một chiếc bàn gỗ cũ, lò xo bật lên, một món đồ sắt cũ kèm chuông vang lên, tạo nên một âm thanh vang dội khắp căn phòng. Ánh sáng xanh của gậy chiến sĩ bắt được từng tia lửa, tựa như đang vẽ nên một bức tranh hỗn loạn.
“Cầm lấy chúng!” Lộc hét lên, tay nắm mạnh vào một mảnh kính vỡ, hơi thở dồn dập, mắt nhìn thẳng vào mặt chiến sĩ.
Chiến sĩ lung lay, ánh xanh trên gậy bất chợt nhấp nháy, rồi rớt xuống sàn, gậy chạm vào bề mặt ẩm ướt, phát ra tiếng kêu lủng cộp. Đám mây mưa dày hơn, giọt nước rơi thẳng vào mặt những người còn lại, làm họ bối rối, mắt lưng trổ vì đau.
Một tiếng nổ nhẹ, như tiếng vỡ của hạt thạch, vang lên từ góc tủ. Sợi dây điện nội bộ bắn sáng một lần rồi tắt ngấm, tạo nên một khoảnh khắc tĩnh lặng đột ngột. Ông Lộc, lùi lại một bước, hơi thở còn dở, mắt không rời ngọn lửa xanh yếu ớt đang dập dờn trên gậy chiến sĩ.
“Không… không… còn được nữa!” cô gái cầm dao găm hét lên, cố gắng kéo lại tay mình, nhưng đã sắp ngã, rơi xuống sàn, hòm chai rượu vỡ văng ra, đầy những giọt đen đẫm.
Tiếng kính vỡ lại vang lên, hòa lẫn tiếng mưa rơi rọi, tiếng gió thổi rít và tiếng súng đầu kim từ xa. Mọi thứ như đang rơi vào một vòng tròn vô hạn của tiếng ầm và âm vang.
Ánh sáng chói lóa bất ngờ nổ tung từ góc tường, vụn vỡ của những tấm gương cũ và mảnh kính vỡ nhấp nháy như những tia lửa băng tan. Khi ánh sáng lan tỏa, một khe hở âm ỉ xuất hiện dưới tấm sàn gỗ ẩm ướt, đang rã ràng mở ra một chiều sâu tối thăm.
“Cái này… ở đâu?” Hai phụ nữ lạ chợt ngắt lời, mắt họ lộ ra vẻ hoảng loạn xen lẫn tò mò, tay còn bám chặt dao găm và chai rượu vỡ.
Chiến sĩ không rõ danh tính, người đang cầm gậy xanh lơ, đứng lặng im, ánh mắt đăm đăm dõi theo hố sâu. “Đó là lối vào…” anh lẩm bẩm, giọng vang vọng như tiếng vọng của bức tường đá.
Ông Trần Văn Lộc bước tới gần, tay rụt rát vào bìa sàn, cảm nhận được luồng không khí lạnh lẽo trồi lên từ dưới hầm. “Ai đã chôn giấu thứ này dưới đất?”, ông nức nở, tiếng thở gấp gáp xen lẫn cả sợ hãi và giận dữ.
Tiếng kêu rền rĩ của xe hơi đen đậu trước nhà vang lên qua khe hở, như một dấu hiệu báo hiệu cho những kẻ lặng lẽ ngoài trời. Chị Hạnh, người đã chứng kiến mọi việc từ góc cửa, hít một hơi dài, mắt rưng rưng. “Ông Lộc, chúng ta không nên…”
Lộc lắc đầu, mắt hắn dồn tập vào hố sâu, rồi bất chợt hét lên: “Đừng để nó chết nữa!” Động tác nhanh chóng, ông kéo một thanh gỗ dày, đập mạnh vào khung sàn, khiến tấm ván cũ vụn tơi như cánh bướm.
Vòi nước mưa chảy dội qua khe hở, chảy thẳng xuống hầm tối như một dòng suối sâu thẳm. Ánh sáng từ trên vẫn rải đều, nhưng bây giờ còn có một dải sáng xanh lờ lờ phát ra từ một cổ điện tử cũ kĩ, khắc những ký tự lạ.
Chiến sĩ cúi xuống, tay nắm chặt gậy, rồi lại cử động mạnh, đấm vào lỗ hầm mở ra. Một cơn gió lùa qua, làm lắc lư những bóng hình trên tường đá, và tiếng rì rầm vang lên như tiếng thở dài của một thực thể bị giam trong lâu dài.
“Lối ra… chỗ này là mối hổng?” một trong hai phụ nữ hỏi, giọng run rẩy.
“Không… Đó là cánh cửa của quá khứ,” Lộc đáp, giọng rạn nứt. “Một pháo đài bí mật mà ai cũng muốn chôn giấu.”
Trong khoảnh khắc ấy, một tiếng la hét rợn người vang lên từ phía dưới, như tiếng lời thề nguyền của ai đó đã chết từ lâu. Tất cả người trong phòng đều cảm thấy mặt đất rung chuyển, như một luồng năng lượng dữ dội muốn bật lên.
Chiến sĩ bật gậy lên, chiếu một chùm ánh xanh rực sáng hơn, nhưng chưa kịp, một cột khói mờ ảo bốc lên từ hầm, bao trùm mọi thứ trong màn sương mỏng.
Ông Trần Văn Lộc hoảng hốt chạy ra khỏi căn phòng, mắt ông dồn dập nhìn lại khu vực hầm mở. Khi đặt chân lên nền đất ẩm ướt bên ngoài, ông thở dài, dốc mắt nhìn trời mưa đêm. “Khốn nạn, sao lại…”, ông gầm lên, giọng vang dội trong không gian ẩm ướt, tiếng mưa như hòa cùng tiếng thở dài của chính mình.
Chiến sĩ không rõ danh tính vung tay chỉ về phía hầm, giọng sắc lạnh cắt ngang tiếng mưa: “Mọi người vào ngay, tìm bằng chứng!”
Ông Trần Văn Lộc dừng lại, mắt lộ ra quyết tâm dẫu sợ hãi, rồi quay lại nhìn những người còn lại.
“Được, nhanh!” Chị Hạnh hít một hơi dài, tay run rẩy nắm chặt tay cầm của mình, dường như muốn bám vào bức tường ẩm ướt để không bị cuốn vào bóng tối.
Hai phụ nữ lạ, một người cầm dao găm còn người kia ôm chiếc chai rượu vỡ, liếc nhìn nhau rồi đồng loạt thở hổn hển: “Vào thôi, không còn thời gian!”
Tiếng bước chân lao nhanh vang lên trên sàn gỗ mục, từng người lao vào hầm, ánh sáng xanh lờ lờ từ cổ điện tử bốc lên như một ngọn hải đăng lạc lõng.
Bên trong, không khí lạnh buốt thấm tới xương, tiếng thở hổn hển hòa với tiếng rì rầm của cột nước chảy dọc bức tường đá.
Chiến sĩ nắm chắc gậy xanh, đứng ở lối vào, mắt chăm chú quét từng góc tối: “Đừng rời mắt khỏi bất kỳ chi tiết nào!”
Ông Lộc lặng lặng hạ đầu, tay kéo một tấm ván gỗ cũ, bật mở một ngăn kéo bám bẩn.
“Xem này!” anh gào lên, đưa ra một cuộn giấy bìa cũ. “Bản đồ! Người ta đã chôn giấu gì ở dưới này?”
Chị Hạnh cúi xuống, dùng ngón tay chạm vào các ký tự lạ trên dây điện: “Đây… là địa chỉ, nhưng không phải của chúng ta.”
Hai phụ nữ lạ lao nhanh tới bên cạnh, một người ném dao găm vào góc tối, ánh lưỡi dao phản quang trong ánh xanh: “Có gì ở sâu hơn!”
Chiến sĩ bật gậy lên, đập mạnh vào một cột bê tông phủ bùn, khiến một lớp đất sầm lại lộ ra một chiếc hộp thép gỉ sét.
“Mở nó!” ông Lộc ra lệnh, giọng rung lên vì kích thích.
Chị Hạnh nắm chặt nở mồm, lùi lại một bước: “Đừng… Đừng để nó phát nổ!”
Một tiếng nổ rầm vang lên từ trong hộp, khói đen bốc lên, bao trùm khắp hầm.
Mọi người gấp rút quay đầu, tim đập thình thịch, nhưng chiến sĩ không hề chùn bước. Anh nhấc gậy, hạ mạnh xuống bìa hộp, phá vỡ lớp vỏ cuối cùng.
Trong chốc lát, một tấm vải rách hé ra, lộ ra một thùng gỗ gỗ tám.
“Đó là bằng chứng!” hai phụ nữ lạ hét lên, tay còn lại giật lấy một lá thư cũ: “Ngài… Trần Văn Đình… đã ký giao dịch bất hợp pháp!”
Chiến sĩ nhanh chóng thu thập giấy tờ, đưa cho ông Lộc: “Đây là khoảnh khắc quyết định, chúng ta phải đưa ra ánh sáng.”
Ông Lộc nắm chặt cuốn giấy, mắt đỏ hoe, thở dài: “Đã đến lúc kết thúc mọi bí mật.”
Tiếng mưa vẫn đổ dồn, nhưng trong hầm, tiếng tim của họ vẫn vang vọng – một nhịp đập mạnh mẽ, quyết đoán, như lời thề không thể quay lại.
Chiếc khung gỗ đen to lớn nằm ngay giữa trung tâm hầm, bên trong chứa dàn đồng hồ cổ, ống nghiệm đầy chất lỏng phát sáng lờ màu tím và một cuốn sổ da nứt nẻ. Một con thỏ đen thở hổn hển, lông dày úa màu, lặng lẽ ngồi trên bề mặt khung, mắt sáng quét qua từng khu vực.
“Đây là nơi họ giấu hết mọi bí mật,” chiến sĩ thở gấp, mắt không rời khung.
Ông Trần Văn Lộc cúi xuống, tay cầm một cây gậy tre cũ, gõ mạnh vào khung. “Mở ra!”
Khung kêu lên một tiếng kêu rít kim loại, nắp mở hé lộ một bức tranh cổ thập, khung vàng nhuốm bạc, hình ảnh một người đàn ông quỳ gối trước một bệ thờ lạ.
Hai phụ nữ lạ đồng loạt cúi đầu, tiếng nói hòa quyện dưới tiếng mưa rơi dày đặc:
“Ta đã đạt mục tiêu.”
“Cái gì?!” Chị Hạnh hét lên, giọng run rẩy, tay vẫn nắm chặt cầm đèn pin.
Người phụ nữ cầm dao găm liếc mắt vào bức tranh, môi khẽ mỉm cười: “Bọn ta đã thu thập đủ bằng chứng, giờ sẽ không còn gì che giấu nữa.”
Chiến sĩ ném gậy lên, đập phá phần gỗ còn lại, để lộ một hòm sắt bền bỉ.
“Cứ mở, không lo lắng,” ông Lộc nói, giọng đầy quyết tâm, đồng thời trong đầu anh nghĩ: *Cuối cùng, mọi chuyện sẽ được sáng tỏ.*
Hai phụ nữ nhanh chóng dùng dao cắt lớp sắt, tiếng kim loại va chạm vang dội trong không gian lạnh lẽo. Khi hòm nứt ra, một luồng khói trắng bốc lên, bao trùm toàn bộ hầm.
“Tất cả đã bị phá hoại,” Chị Hạnh lẩm bẩm, mắt chớp lên trong đèn pin.
Bên trong hòm, một đống giấy tờ rải ngổn ngang: hợp đồng, ảnh chụp, đồ trang sức lẫn các mẫu thuốc vô danh. Đột nhiên, thỏ đen bật nhảy, chân của nó cắn vào một tập giấy.
“Đây là bằng chứng cuối cùng,” người phụ nữ ôm chai rượu vỡ thì thầm, “Người đã làm nên mọi tội lỗi.”
Chiến sĩ nhặt lấy một tờ giấy, nhìn nhanh nhận ra tên: Trần Văn Đình. “Kẻ bán nô lệ cho thị trường đen,” anh lẩm bẩm, cảm giác thắng lợi dâng trào trong tim.
Ông Lộc bật cười khắc khổ, nhặt những mảnh giấy còn lại, giọng vang lên giữa tiếng mưa: “Ta sẽ đưa chúng ra ánh sáng, công lý sẽ được thực hiện.”
Hai phụ nữ lặng im, ánh mắt chìm vào bức tranh cổ thập, như đang nhìn lại quá khứ tăm âm. Thỏ đen bật tranh cười khúc khích, trước khi lặng lại, lặng im trên khung gỗ đen.
Mưa rơi mạnh hơn, tiếng nước chảy dọc tường đá vang dội, hòa quyện với tiếng tim dồn dập của mọi người, báo hiệu một bước cuối cùng sắp tới.
Tiếng còi vang lên giữa tiếng rì rầm của mưa, âm vang lạnh lẽo xuyên qua không gian hầm. Ánh sáng màu xanh lục le lói bật lên từ trong gầm hố, như mở ra một cánh cửa vô hình.
Hai phụ nữ lạ, mắt sáng rực, đồng thời đặt tay lên tay cô cầm dao, nhẹ nhàng ném một túi vải lên không khí. Túi vụn vỡ, những mảnh giấy và kim loại tung tóe, tạo thành một màn khói đen dày đặc bao trùm khắp phòng.
**Hai phụ nữ lạ** (gầm lên, tiếng lạnh lùng): “Đây là lời kết cho mọi tội ác của ngươi!”
Khói đen lan tỏa, bao phủ cả khuôn mặt ông Trần Văn Lộc. Anh nghẹn ngào, hơi thở rùng rợn trong không khí ngột ngạt.
**Ông Trần Văn Lộc** (cúi đầu, giọng run rẩy): “Xin tha! Xin tha!”
**Chị Hạnh** (giật mạnh chiếc đèn pin, ánh sáng lóe lên trong làn khói): “Đừng làm mình u sầu nữa! Hãy chịu trách nhiệm!”
Có tiếng động mạnh, chiếc xe hơi đen đỗ ngay trước cửa hầm khẽ rung lên, và một bóng người mặc áo quân phục lặng lẽ mở cửa. Đó là chiến sĩ không rõ danh tính, mắt dán chặt vào cảnh tượng.
**Chiến sĩ** (điềm tĩnh, giọng lạnh): “Các người đã vượt qua ranh giới. Đó không còn là trò chơi.”
Một trong hai phụ nữ lạ nhanh chóng ném một lọ thuốc lên những mảnh giấy còn sót lại, chất lỏng tím chảy ra, hòa quyện vào khói, làm màu sắc thêm rực rỡ và rợn người.
**Hai phụ nữ lạ** (cười khẩy): “Bây giờ, mọi chứng cứ sẽ tan biến hết. Chỉ còn lại sợ hãi.”
Khói dày dội dần tan biến, để lại một không gian lặng lẽ, ngập tràn mùi bùn và mưa ướt. Ông Trần Văn Lộc còn lặng thở, mắt đỏ hoe, tay run rụt vào nhau.
**Chị Hạnh** (đặt tay lên vai ông Lộc, giọng nghiêm nặng): “Nếu muốn sống, ngươi phải trả giá. Đừng để điều này lặp lại.”
Chiến sĩ bước tới, lấy một chiếc gậy gỗ cũ bên cạnh, vung mạnh xuống nắp hòm còn mở, khiến tiếng kim loại vang dội.
**Chiến sĩ** (nói thẳng): “Sự thật sẽ được đem ra ánh sáng, dù phải chịu đựng hận thù hay tội lỗi.”
Hai phụ nữ lạ thoáng nhìn nhau, rồi bất ngờ kéo ra một túi khác, ném lên không trung. Đó là một đống tro bụi lấp lánh, mang theo tiếng kêu rên rỉ của một sinh linh không còn.
**Hai phụ nữ lạ** (khẽ thì thầm): “Chúng ta sẽ không để lại dấu vết…”
Khói cuối cùng bốc lên, rồi vụt tắt. Ánh sáng lạ dần tắt tan, chỉ còn lại tiếng mưa rơi dội dào mái nhà cũ, tiếng tim đập hoang dã của mọi người trong hầm vang lên.
Ánh sáng chói lóa từ phía cánh cửa chính nở ra, đâm thẳng vào hầm tối như một lưỡi dao cắt băng. Những tia sáng màu vàng bạc lướt qua tầng dày bùn, phản chiếu trên các vụn gỗ và mảnh kim loại vụn vỡ, tạo nên một vầng sáng lấp lánh như lửa cháy trong đêm mưa.
Cánh cửa bằng gỗ cũ kỹ, nứt nẻ, bùa vỗ đầy ẩm ướt, đột nhiên rơi vào hư không, để lại một lỗ hổng lớn. Bên trong, một cột khói mỏng bốc lên từ một ngọn lửa nhỏ đang cháy rực, chiếu ra những hình ảnh hoang hại: một chiếc hộp gỗ mở hé, đầy những tờ giấy rách, một chiếc bình thủy tinh vỡ vỡ, và một lợn chết lay động trong bùn.
**Chiến sĩ** (giọng lạnh bén, mắt quét qua mọi thứ): “Đây là hậu quả của con người tự tạo ra…”
**Ông Trần Văn Lộc** rùng mình, tay rụt chặt vào hông, mắt rưng rưng nhìn vào đống tro bốc lên. Anh không thể tin vào những gì mình đang chứng kiến – “Mọi thứ… đã tan biến như khói”.
**Chị Hạnh** bật lên, giọng cắt ngọt, dù vẫn giữ ánh đèn pin hắt ánh lên khuôn mặt ướt sệt: “Các người! Đánh giá lại! Đừng để sự tàn phá này còn tiếp diễn!”
Một tiếng nổ nhẹ vang lên, khi một cục đá lớn rơi xuống từ phía trên, chạm vào mặt đất và văng tung tóe những mảnh vụn. Hỏa hoạn gia tăng, lửa bùng lên quanh các mảnh giấy và kim loại, khiến không khí bốc lên thành một làn khói dày đặc màu đỏ.
**Hai phụ nữ lạ** (cười khẩy, giọng vang vọng): “Vũ khí của chúng ta mới chỉ bắt đầu, ông Lộc. Hãy nhìn vào đêm tối của mình!”
Một luồng sáng xanh tái hiện từ trong hầm, như một dải năng lượng lơ lửng trên mặt đất, xoáy quanh các vật dụng rải rác, khiến chúng phát sáng rực rỡ. Những khối khói cay độc tan ra, đẩy lùi mọi âm thanh, chỉ còn lại tiếng mưa rơi dội vào mái nhà, tiếng gió rít qua những khe hở.
**Chiến sĩ** đứng thẳng, nâng chiếc gậy gỗ cũ lên, vung mạnh xuống nơi ngọn lửa đang cháy dữ dội. Gậy chạm vào đất, phát ra âm thanh “Cục cục” rền vang, khiến ngọn lửa run rẩy rồi dập tắt ngay lập tức. Không gian im bặt, ánh sáng yếu ớt còn lảng lâng tràn ngập khắp hầm.
**Ông Trần Văn Lộc** lùi lại, hít một hơi dài, mồ hôi ướt rơi trên trán. Anh nghĩ thầm: *Phải chịu trách nhiệm, không còn đường lui.*
**Chị Hạnh** bước tới, đặt tay lên vai ông Lộc, giọng dứt khoát: “Nếu muốn sống, ngươi phải trả giá. Đừng để điều này lặp lại.”
Hai phụ nữ lạ nhìn nhau, rồi đồng thời ném một túi nữa vào không khí. Túi mở ra, lan tỏa một đám tro bốc lên, mang theo tiếng rên rỉ khắp nơi, như tiếng của những linh hồn đã bị đàn áp. Trời bỗng chấm dứt mưa, nhưng bầu không khí vẫn ngập tràn độ ẩm và mùi bùn nặng nề.
**Chiến sĩ** (đánh giá, gương mặt không biểu lộ cảm xúc): “Sự thật sẽ được đưa ra ánh sáng, dù phải chịu đựng hận thù hay tội lỗi.”
Cánh cửa chính vẫn mở rộng, ánh sáng bên ngoài chiếu mạnh vào hầm, bộc lộ toàn bộ thiệt hại: tường gạch loang lổ, cột sàn gãy vụn, và một tấm thảm mực màu tím đang lăn tăn trên sàn. Mọi người dừng lại, mắt hớp hồn, không thể rời mắt khỏi cảnh tượng hỗn loạn đang bộc lộ trước mặt.
Mọi người vẫn đứng trong hầm, ánh sáng mờ ảo nhuốm lên khuôn mặt họ bằng một màu xám xanh quái dị. Đột nhiên, một tiếng còi vang lên từ ngoài hẻm, phá vỡ sự tĩnh mịch. Cánh cửa sổ bỗng rơi xuống, kéo theo một luồng gió lạnh lẽo làm tung bay những tờ giấy rách còn lại.
Tiếng mưa rơi dày đặc trên mái lợp sụp, tiếng rì rào của nước chảy qua những cống nghẹt, hòa lẫn với tiếng la hét của dân cư vây quanh hẻm.
**Chị Hạnh** hô lên, giọng cô cứng rắn như dao khoan vào không khí:
— “Ai bắn chết rồi! Nhanh lên, ai đó đã bắn người ở đây!”
Cánh cổng âm vang của hẻm mở ra, một chiếc xe hơi đen dừng lại trước ngôi nhà cũ. Đầu xe lắc lư, ánh đèn pha cắt ngang hạt mưa, chiếu lên mặt đất bùn lầy.
**Chiến sĩ không rõ danh tính** bước xuống, tay nắm chặt chiếc gậy gỗ đã rơi rụng trước đó:
— “Đừng để đám đông làm mất công lý. Người chết phải trả lời.”
Trong khoảnh khắc hỗn loạn, **Ông Trần Văn Lộc** ngã quỵ trên nền bùn, hơi thở ghẹo dội lên mặt ẩm ướt của anh. Anh cúi đầu, mắt nhìn lên bầu trời không còn thấy những tia sáng ban ngày mà chỉ còn là một biển mờ ảo, dường như đang nuốt chửng mọi hiện thực.
**Hai phụ nữ lạ** hiện ra sau chiếc xe, mặc áo choàng dài, mắt lấp lánh như những viên ngọc đen:
— “Chúng ta đã chơi hết rồi, Lộc ạ. Bạn sẽ không còn thấy gì ngoài bóng tối này.”
Họ giơ tay lên, một luồng khói xanh dày đặc bốc lên từ tay họ, bao phủ khu vực xung quanh.
**Chị Hạnh** lao tới, đập mạnh vào cánh cửa sàn, cố gắng mở ra:
— “Không! Chúng ta không để ai chết vô tội ở đây!”
**Chiến sĩ** lao về phía Hai phụ nữ, gậy gỗ chạm vào thân mình họ. Tiếng gãy vỡ vang lên khi một trong những chiếc áo choàng rách ra, để lộ một thiết bị nhỏ phát ra tiếng kêu rít lởn nhổn.
Người dân xung quanh, tay cầm lưỡi gà, dao và thanh gỗ, nhảy vào hỗn loạn:
— “Bắn! Bắn ngay!”
— “Cầm súng, kẻ thối!”
Trong tiếng la hét không ngớt, **Ông Lộc** ngã lên, tay rụng vào lưng, thở nặng nề, ngực bập bùng:
— *Phải chịu trách nhiệm…* (tự nghĩ ngắn)
Anh vươn tay ra, nắm chặt vào một đoạn dầm sắt trong nền nhà, cố gắng đứng dậy. Đôi mắt anh dõi về phía biển mờ, nơi mà mọi âm thanh dường như tan biến trong sương mù.
**Hai phụ nữ lạ** đứng nguyên, mắt họ lơ lửng, như đang cân nhắc xem có nên kết thúc cuộc chơi.
Đột nhiên, tiếng còi của xe cảnh sát vang lên từ xa, ánh đèn xanh lấp lánh chiếu qua hầm, phá vỡ những vệt khói xanh.
**Chiến sĩ** quay lại, nhìn vào ánh sáng mới xuất hiện:
— “Cứu người, rồi xem ai còn dám đứng yên.”
Mọi người trong hẻm lặng lại một khoảnh khắc, rồi tiếng la ó lại nở rộ, gợn sóng dư âm của một đêm định mệnh chưa kết thúc.
Hai phụ nữ lạ đứng bên cạnh chiếc xe đen, tay còn nắm chặt những sợi vải đen mỏng. Đột nhiên, một tiếng rầm rộ vang lên từ phía sau ngôi nhà cũ, khói đen bốc lên như cột lửa khổng lồ.
— “Cái gì đang cháy?” – Chị Hạnh hét lên, giọng cô căng thẳng, mắt dõi theo cột lửa đang dâng cao, ánh sáng đỏ rực nhuộm lên khu phố ẩm ướt.
Ông Trần Văn Lộc, còn đang cố gắng đứng dậy, xoay người nhìn ra phía sau, khuôn mặt ướt đẫm mồ hôi nhưng ánh mắt đầy hoảng loạn.
— “Chúng ta phải… phải dập tắt ngay!” – Ông Lộc nói gấp gáp, tay nắm chặt một chiếc cọc sắt đã rơi khỏi cột nhà.
Chiến sĩ không rõ danh tính lao về phía cổng hẻm, vung gậy gỗ lên không trung, tiếng gãy vỡ vang lên khi gậy chạm vào dầm cũ.
— “Ai đang để lửa lan ra?” – Anh hét lên, giọng vang vọng qua hầm âm u.
Hai phụ nữ lạ quay lại, ánh mắt họ chạm nhau, phản chiếu trong ánh lửa. Một người rướn nhón, tay kéo áo choàng dài lên, lộ ra một túi đen nhỏ phát ra tiếng kêu rít lòe loẹt.
— “Đã hết trò chơi, Lộc ạ,” – Người phụ nữ thứ nhất nói, giọng lạnh như lướt qua băng.
— “Đừng cố cản trở…” – Người thứ hai lẩm bẩm, mắt cô nhìn chằm chằm vào lửa, dường như đang cân nhắc một quyết định.
Ông Lộc bám vào cọc sắt, kéo mình lại gần cửa ra vào, mắt hắn dừng lại ở ngưỡng cửa. Đột nhiên, một luồng gió lạ thổi qua, làm lửa bùng lên một lớp ngọn mới, khiến mọi người phải lùi lại.
— “Cứu người này đi!” – Chiến sĩ gào lên, nhưng tiếng của anh bị nhấn át bởi tiếng kêu của lửa và tiếng réo rắt của dân chúng.
Chị Hạnh lao tới, nhặt một cây gậy gỗ cũ, đập mạnh vào tấm kính vỡ của cửa sổ, khiến mảnh kính văng ra khắp không gian.
— “Mọi người ra ngoài! Đừng để ai bị kẹt trong ngôi nhà này!” – Cô la hùng hồn, giọng cô đượm hơi run rẩy nhưng kiên quyết.
Trong khi đó, hai phụ nữ lạ đứng yên, đôi mắt họ không rời khỏi ngọn lửa đang thiêu rụi. Một khoảnh khắc, họ nhìn nhau, ánh mắt “giao giao” đầy hiểu biết và quyết định.
— “Cứ đi,” – Người phụ nữ đầu tiên lệnh nhẹ, tay cô chìa vào túi đen, rút ra một ống nhỏ khói xanh, bắn nhanh vào không khí, khiến khói bốc lên bao phủ một phần ngôi nhà.
Cả ba người còn lại chưa kịp phản ứng, lửa đã lan nhanh tới mái nhà, các tấm tôn cũ kêu lên tiếng gầm rít.
Hai phụ nữ lạ quay lại, ánh mắt cuối cùng họ dừng lại vào nhau một lần nữa, rồi cùng nhau bước ra khỏi hẻm, để lại tiếng bước chân ướt ướt trên vệt bùn.
— “Ta sẽ quay lại, khi mọi thứ đã tắt lặng,” – Người phụ nữ thứ hai thì thầm, giọng cô hòa lẫn vào tiếng gió mưa.
Xe đen bật còi vang, động cơ gầm rú, họ lướt vào màn mưa dày đặc, biến mất trong bóng tối.
Mùi khói và tiếng nổ vẫn còn vang vọng, ánh lửa vẫn cháy dữ dội, chiếu sáng khu phố như một bức tranh hỗn loạn, trong khi những người còn lại hối hận, lo lắng, và dẫu mệt mỏi vẫn cố gắng dập tắt ngọn lửa cuối cùng.
Chiến sĩ không rõ danh tính lao vào, mồ hôi lộn rát lên làn da. Đôi mắt trầm tư, anh đánh máy gương chiếu bóng trong khói dày. Ông Trần Văn Lộc đứng trên mác cọc sắt, gài chặt nắm tay chặt mạch, ngậm hôi nhìn đồng phục cũng vụn nát của người lính. Khi lửa bùng lên ngọn dốc giữa mái nặng, tiếng cười lạnh lẽo rỉ tai trong cơn mưa rơi đêm tối.
— “Nếu không có gì…” anh lặng lẽ sang ngăn khóc trong sương mưa, lúa cây quanh nạp chính rò xao lở. Các cánh lá tách rời như lần nào quen đã náu qua ánh sáng xanh, thôi thúc anh vật dọn, hít thở hơi lạnh.
Ông Lộc ngả đầu keo keo, tay nắm chặt bột xương vào cọc rồi lắc lơ toàn. Trước mắt, lửa dường như pha vào bức tường gạch men, bây giờ cánh quả khét ống hơm, âm thanh quang yếu. Đột nhiên lửa rộng khít đến canh những tủ vở cũ, dán lên gạch.
— “Ta sẽ tắt lửa, mua lỗi tô pha.” Anh cười khẽ, ta vẫn có một giấc mộng trong gương mờ.
Ông Lộc đè đầu lên bàn gỗ thảm lỗ, lặng lẽ rút ra bột dỡ En. Phản ứng nhanh, anh đưa vào tay lạng hay cầu, duyệt vào rình rập lửa, khói lớn ntạy. Lửa trong xanh dần tàng hình, tuy nhiên mùi sáng dịu thơm lột khung.
Ông Lộc quỳ xuống, tay nắm nhàu thêm dày. Để lửa họ trùm, ánh sáng rùng rợn lấp lánh, anh dệt một câu chuyện: “Thập giả anh rồi, ai làm chẳng mới.”
Chiến sĩ liền lớn tiếng vào đâu? Tình cờ, một lời trống thànhnghuêng mập bần. Đọc ra tường: “Gây rối, khắc nghiệt, kiếm mưu”, những chữ ký lộ rang trong tàn lửa. Ông Lộc cúi xuống, nhẩng bố tả, nhìn rống mạy quanh đường.
— “Chắc chắn…” anh tự ý nói, như đọc sự thật. Tôi hồn ngẩn nhìn lửa… Những một tiếng thở thở mạnh, nói một lần se yi bá trị.
Câu khẩu anh đánh tăm rớt xuống khe, viên nặng, điểm chóp rơi hoài. Đêm mưa lạch mẹ lạnh, dũng ác lên ngạch. Ông Lộc quay trở về, giảm ẩn nặng, bằng gương lửa tàng dẹ phân.Cười dậm nhót, tía.
Cũng lúc đó, tiếng gầm gió có người mách.. Mong.
Hơi gió chạm vào cả khôi trữ thành hòa
—
Trong cơn gió lùa qua hẻm Bình Tân, một người đàn ông lạ xuất hiện như thể được vẽ lên từ bóng đêm. Anh đứng bên lề, áo khoác dày phủ kín người, khuôn mặt ẩn sau chiếc mũ lưỡi trai che một phần. Mưa rơi rớt thành từng giọt nặng trĩu, tạo nên một hào âm ầm ỉ dưới ánh đèn le lói.
— Đó là câu trả lời cuối cùng! — anh cất lên một tiếng cười khàn, vang vọng quanh một góc phố hẻo lánh. Tiếng cười vang dội vào các tòa nhà cũ kỹ, làm lộ ra ánh mắt lạnh lẽo, dường như đang nhìn thấu mọi bí mật.
Chị Hạnh, đang đứng dưới mái hiên nhà ông Lộc, lặng lẽ quan sát. Cô thở dài, mồ hôi ướt đẫm trán, và nói:
— Ông Lộc, có lẽ chúng ta đã quá chờ đợi. Ai mà lại biết được người này muốn gì?
Người đàn ông lạ không phản hồi, chỉ để mắt nhìn sâu vào những vũng nước phản chiếu đèn phố. Ánh sáng phản lại làm lộ ra một vết sẹo rạn nứt trên má, như lời thì thầm của quá khứ.
Hai phụ nữ lạ, xuất hiện từ bóng tối, lặng lẽ bước tới gần chiếc xe hơi đen dừng trước nhà Lộc. Họ nở nụ cười nhẹ, rồi:
— Chúng tôi không tìm đường, chỉ muốn biết cuối cùng sẽ ra sao, — một trong hai người nói, giọng cô ấy êm ái nhưng đầy thách thức.
Chiến sĩ không rõ danh tính, người đã mở cửa lúc trước, đứng lại ở nơi ánh sáng vừa mới tắt. Anh nghiêng người, tay nắm chặt một khẩu súng cũ, rồi thầm:
— Đừng để chúng ta bị cuốn vào vòng quay của hắn.
Người đàn ông lạ quay lại, ánh mắt như sắt lạnh, nói:
— Đêm này, chúng ta sẽ biết được đáp án. Đó chính là câu trả lời cuối cùng cho mọi nỗi lo.
Cảnh chuyển nhanh, đèn đường mờ dần, hẻm trở nên tối hơn. Những giọt mưa rơi dày đặc trên mái tôn, tiếng va chạm của chúng như tiếng trầm băng vỡ. Không khí ngập tràn sự ngột ngạt của sợ hãi và bí ẩn, khi bóng người lạ dần hòa vào đêm tối, để lại một câu hỏi vô tận đang treo lơ lửng trong không gian tối tăm.
Mưa rơi nặng hạt, từng giọt đập vào mái tôn cũ kỹ của nhà ông Lộc, tạo nên bản hòa tấu dày đặc. Trong ánh sáng yếu ợt của chiếc đèn dầu còn lấp lánh, chiếc xe hơi đen vẫn đứng im, ngay sau cổng sắt gỉ sét. Hai phụ nữ lạ đã khuất vào trong bóng tối, để lại chỉ dư âm của bước chân ướt sũng. Chiến sĩ vô danh không còn xuất hiện, chỉ còn tiếng gió rít qua hẻm.
Ông Trần Văn Lộc lặng lẽ rời chiếc ghế gỗ mục đứng trên sân, bước tới thân cây dại đang xiết rễ trong đất. Đôi tay ông run rẩy, nhưng vẫn nắm chặt một cuốn sổ cũ kỹ, bìa da bệt bợm đã rách nẻ.
— “Cứ ngày đêm này, mưa và bóng tối…,” Ông Lộc thầm thở, mắt nhìn lên từng vệt ánh sáng nhấp nhô trên mặt đất.
Tiếng nhạc không người vang lên từ đâu, dường như từ những ống cống rỉ sét, một giai điệu du dương, âm trầm như tiếng thở dài của chính thành phố. Ông Lộc đứng yên, đôi mắt mở rộng, như muốn ghi lại mọi chi tiết trong bộ nhớ rối bời.
“Chị Hạnh thì đang ở nhà bên kia, lũ người kia đã biến mất rồi,” ông Lộc lẩm bẩm, giọng hoảng hốt pha lẫn quyết tâm. “Không còn gì để sợ nữa.”
Ánh đèn le lói chập chờn, khiến lớp sương mưa trên mặt đất lấp lánh như ngọc trai. Ông Lộc giơ tay lên, nắm chặt tay mình, rồi hô lên một cách ngạt ngào, hơi thở hòa cùng tiếng mưa:
— “Tôi sẽ nhớ mãi.”
Tiếng vỗ tay vang lộ lên trong không gian trống rỗng, không rõ là của chính ông hay của những kẻ vô hình đã theo dõi. Đôi mắt ông Lộc chớp sáng, như một ngọn lửa bùng lên trong đêm tối. Hắn quay lại nhìn ngôi nhà, nơi mà những bí mật đã kết thúc và những ký ức chưa từng được nói ra.
“Đêm này, mọi chuyện đã kết thúc,” ông Lộc thì thầm, “Nhưng phía sau, vẫn còn bao điều chưa giải đáp.”
Ông Trần Văn Lộc rơi thẳng vào bóng tối của ngôi nhà cũ, tiếng mưa dường như ngừng lại chỉ để lắng nghe nhịp tim của mình. Đôi mắt ông đóng chặt, tay nắm chặt cuốn sổ da rách nứt, như muốn giữ lại mọi lời khai cuối cùng. Đột nhiên, tiếng cừu kêu vang lên từ góc sân, nơi lợn chết ngày hôm trước vẫn nằm bất động, nước mưa chảy dài dọc theo thân nó, tạo nên vệt sáng bạc trên nền đen.
“Chị Hạnh… cô ấy sẽ không bao giờ biết sự thật,” ông lẩm bẩm, giọng nghẹn ngặt, nhưng không còn lo sợ. Hắn vung tay ra, như muốn đẩy lùi mọi bóng ma còn lại trong không gian ẩm ướt. Tiếng gió thổi qua hẻm, đưa theo mùi đất ướt và hương thuốc lá cũ, làm tan biến hình ảnh của hai phụ nữ lạ và chiến sĩ vô danh.
Trong khoảnh khắc ấy, màn hình đột nhiên chuyển sang màu đen tràn ngập, chỉ còn hiện ra những ký tự trắng hiện lên dần dần:
“Sự thật luôn chôn giấu trong bóng tối…”
Sau những chữ lặng im, tiếng mưa nhẹ nhàng lại vang trở lại, nhưng lần này không còn là âm thanh đáng sợ. Thay vào đó, nó như một bản nhạc ru êm ái, tràn ngập trong không gian nào đó xa xôi, không còn dấu vết của nỗi sợ hãi hay tội lỗi.
— Khi mà trời đêm dần thưa, và mọi thứ đều đã qua – Ông Trần Văn Lộc đứng một mình giữa cơn mưa lặng lẽ, nhìn lên bầu trời bão táp. Hắn nhớ lại những ngày tháng lụm đụng với những bí mật ngập đường, những người đã tới và rời đi trong mưa rét. Nhưng chính trong khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, ông nhận ra rằng sự tăm tối không phải luôn là nơi ẩn chứa ác độc, mà cũng là nơi chứa đựng sự tha thứ và giải thoát. Những lời nói chưa kịp thốt ra, những hành động chưa hoàn thành, giờ đã chìm vào đêm mưa, như những giọt nước lặng lẽ hòa vào sông lớn của thời gian. Ông hiểu rằng, dù bao nhiêu bí mật, bao nhiêu ác mộng, cuối cùng chỉ còn lại một điều: khả năng chấp nhận và buông bỏ. Khi anh mở cuốn sổ cuối cùng, những trang giấy ướt sèm lại, nhưng trái tim ông đã nhẹ nhàng hơn bao giờ hết. Mưa cứ rơi, tiếng rì rào của nó trở thành lời nhắc nhở rằng, dù trong đêm tối nhất, luôn có một tia sáng le lói, sẵn sàng dẫn lối cho những ai dám dám nhìn vào phía sâu thẳm của chính mình.

