“Đội xây dựng cứ đào móng đến đoạn này là máy móc hư, người bị th/ươ:ng, đất n;ứt t/o;:ác
Khu đất rộng hơn 2.000 mét vuông ấy nằm ở rìa thị trấn. Trước kia là vườn hoang, sau bị bỏ không vì vướng tr;a:nh ch;ấ:p. Mấy năm nay, khi thị xã phát triển, một tập đoàn bất động sản mạnh tay mua lại, dự định xây chung cư.
Nhưng từ lúc khởi công, chuyện lạ nối tiếp nhau.
Ngày đầu tiên đào móng, chiếc máy xúc to nhất bị k:ẹt cần, rồi g:ã:y tr;ục. Thợ máy vào s;ử:a, vừa cúi xuống thì bị lư:ỡ:i x:ú:c r;/ơ;i trúng lưng, ch/ấ/:n thư:ơ;ng c:ộ::/t sống.
Hôm sau, nhóm khoan địa chất vừa khoan xuống tầng đất thứ ba, máy bỗng kêu rít, lưỡi khoan cong như gặp đá. Khi nhấc lên, đầu khoan dính đầy bùn đen, đặc sệt như m:/á////u khô.
Ngày thứ ba, mặt đất khu ấy nứt ra như có gì đó thở bên dưới.
Đội trưởng công trình – anh Tân – là người có tiếng lì lợm. Anh từng làm nhiều công trình ở các vùng địa chất phức tạp, đ;ộ:ng đất còn gặp, huống gì vài cái n:ứt. Nhưng đến ngày thứ tư, khi thợ chính của anh bị điện gi;:;ậ;t trong lúc nối máy phát – dù cầu dao đã ngắt – thì Tân bắt đầu lo.
Không ai còn dám xuống đào.
Công ty gọi thầy phong thủy đến.
Thầy hơn sáu mươi, râu dài, áo vải chàm, không nói nhiều. Ông đi một vòng quanh khu đất, không dùng la bàn, chỉ lấy cành dâu q:u;:ấ::t nhẹ xuống đất ba lần, rồi đứng lặng thật lâu.
Lúc ngẩng lên, mắt ông sâu hoắm……………………”
“nhìn thẳng vào Anh Tân và những người thợ khác đang đứng đó, im lặng như tờ. Ánh mắt ấy chứa đựng một nỗi lo lắng khó tả, dừng lại trên từng khuôn mặt. Giọng ông trầm khàn, đột ngột vang lên, phá tan sự im lặng chết chóc đang bao trùm khu đất xây chung cư.
“”Nơi đây…”” Thầy nói, giọng nhỏ dần rồi lại chắc lại, “”Nơi đây… không phải đất trống.””
Anh Tân và tất cả mọi người sững sờ. Một cảm giác rợn người chạy dọc sống lưng. Tim họ đập thình thịch trong lồng ngực, vừa sợ hãi lại vừa tràn đầy tò mò về ý nghĩa lời
nói bí ẩn của thầy.”
“””Không phải đất trống?”” Anh Tân lắp bắp, đôi mắt mở lớn. Những người thợ khác cũng nhìn nhau, sự sợ hãi hiện rõ trên khuôn mặt lấm lem bụi đất.
Thầy phong thủy gật đầu chậm rãi. Ánh mắt sâu hoắm của ông quét qua khu đất một lần nữa, như đang nhìn xuyên xuống lớp đất đá.
“”Đúng vậy,”” ông nói, giọng trầm hơn, mang theo một nỗi u hoài cổ xưa. “”Nơi đây… từng là nơi chứng kiến một bi kịch lớn lao. Một sự kiện đã bị cố ý chôn vùi trong lịch sử của thị trấn này.””
Anh Tân nhíu mày. Anh chỉ biết khu đất này từng là vườn hoang, bị bỏ xó nhiều năm vì tranh chấp. Chứ bi kịch gì?
“”Bi kịch gì vậy thưa thầy?”” một người thợ rụt rè hỏi.
Thầy không trả lời ngay. Ông nhìn xuống mặt đất nơi cành dâu vừa quất xuống, nơi vết nứt vẫn còn đó, như một vết thương chưa lành.
“”Cách đây rất lâu,”” Thầy bắt đầu kể, giọng đều đều nhưng đầy sức nặng. “”Lâu lắm rồi, trước cả khi cha ông các cậu sinh ra. Nơi đây là một nghĩa trang cổ. Không phải nghĩa trang bình thường, mà là nơi chôn cất những người chết oan ức, những linh hồn không siêu thoát.””
Anh Tân và những người thợ rùng mình. Cơn gió lạnh bất chợt thổi qua, mang theo mùi đất ẩm và một cảm giác bất an khó tả.
“”Rồi một ngày,”” Thầy tiếp tục, “”vì lòng tham… hay vì sự vô minh, người ta đã làm điều đại kỵ. Họ đã phá bỏ nơi này, san lấp nó đi để xây dựng một cái gì đó… một công trình gì đó mà lịch sử không còn ghi lại rõ. Nhưng họ không biết… họ đã đánh thức một thứ đang ngủ yên dưới lòng đất.””
Ông dừng lại, đôi mắt hướng về phía máy xúc bị hỏng cần, về chỗ máy khoan dính bùn đen, về vết nứt như miệng há.
“”Những sự cố mà các cậu gặp phải,”” Thầy nói, giọng đanh lại. “”Không phải là ngẫu nhiên. Không phải là máy móc hỏng hay tai nạn lao động đơn thuần. Đó là những tín hiệu. Những lời cảnh báo.””
Tim Anh Tân đập mạnh trong lồng ngực. Anh nhớ lại cảm giác rợn người khi nhìn thấy bùn đen, khi nghe tiếng máy khoan rít lên như tiếng ai đó đang gào thét.
“”Những sự cố đó,”” Thầy nhấn mạnh từng chữ, “”là sự phản kháng. Sự phản kháng của thứ bị chôn vùi, bị lãng quên… đang muốn nói cho các cậu biết… Rằng nơi đây không phải là nơi các cậu có thể động vào.””
Một cảm giác lạnh sống lưng đột ngột ập đến Anh Tân, lan tỏa khắp cơ thể anh. Nó lạnh hơn bất kỳ cơn gió đêm nào. Anh nhìn khu đất rộng hơn 2.000 mét vuông đang chờ được xây dựng, và trong khoảnh khắc đó, nó không còn là một dự án bất động sản bạc tỷ nữa. Nó giống như một nắp quan tài khổng lồ, đang đậy kín một bí mật kinh hoàng.”
“Cảm giác rợn người vẫn còn đeo bám Anh Tân khi một chiếc xe hơi đời mới bóng loáng dừng lại ở rìa công trường. Một người đàn ông trẻ tuổi, mặc vest phẳng phiu, bước xuống. Gương mặt anh ta trắng trẻo, mang vẻ tự tin pha lẫn khó chịu khi nhìn khung cảnh ngổn ngang trước mắt – máy móc hỏng, thợ thuyền tụ tập bàn tán, và có lẽ, cả Thầy phong thủy nếu ông còn ở đó.
Đó là Giám đốc dự án từ tập đoàn bất động sản, người trực tiếp phụ trách công trình chung cư bạc tỷ này. Anh ta đi thẳng đến chỗ Anh Tân, ánh mắt sắc lẻm quét qua.
“”Anh Tân, chuyện gì thế này?”” Giọng anh ta vang lên, đầy vẻ sốt ruột và thiếu kiên nhẫn. “”Tại sao công trình lại ngưng trệ? Tôi nghe báo cáo về máy móc hỏng, tai nạn… Rồi cả mấy tin đồn vớ vẩn?””
Anh Tân hơi cúi đầu. “”Thưa giám đốc, đúng là có nhiều sự cố lạ…”” Anh ngập ngừng, không biết nên bắt đầu từ đâu – cái máy xúc gãy trục, bùn đen như máu, hay vết nứt mặt đất như miệng quỷ?
Giám đốc nhíu chặt mày. “”Lạ? Lạ là thế nào? Tôi cần báo cáo kỹ thuật, chứ không phải chuyện nhảm nhí!”” Anh ta đảo mắt nhìn quanh, có vẻ khinh thường những người thợ đang thì thầm to nhỏ.
“”Chúng tôi đã kiểm tra máy móc, thưa giám đốc. Nhưng những gì xảy ra… nó không bình thường,”” Anh Tân cố gắng giải thích, nhớ lại cảm giác lạnh lẽo khi nhìn thấy bùn đen sệt.
Giám đốc phá lên cười khẩy. “”Không bình thường? Anh Tân, anh là đội trưởng công trình có kinh nghiệm, từng đối phó với cả động đất cơ mà. Bây giờ anh lại tin vào mấy chuyện mê tín dị đoan à?”” Giọng anh ta cao hơn, đầy thách thức.
Anh Tân cảm thấy nóng ran mặt. Kinh nghiệm thực tế đáng sợ từ những sự cố kia thì rõ ràng mồn một, nhưng áp lực từ cấp trên, từ sự phủ nhận phũ phàng này, lại khiến anh phân vân. Nói ra sự thật nghe thật phi lý, nhưng im lặng lại trái với những gì anh đã thấy, đã cảm nhận.
Giám đốc tiến thêm một bước, nhìn thẳng vào mắt Anh Tân. “”Nghe đây, Anh Tân. Tập đoàn đã đầu tư hàng trăm tỷ vào đây. Mỗi ngày chậm trễ là mất tiền. Chúng tôi cần sự chuyên nghiệp, cần lý giải khoa học cho mọi vấn đề.””
Anh ta đập nhẹ vào tay Anh Tân, ánh mắt sắc như dao. “”Chúng tôi cần chứng cứ vật lý, không phải chuyện ma quỷ!””
Áp lực đè nặng lên vai Anh Tân. Một bên là sự sợ hãi mơ hồ nhưng rất thật từ những gì đã xảy ra trên mảnh đất này. Một bên là yêu cầu lạnh lùng, thực tế từ cấp trên, đòi hỏi sự ‘khoa học’ và hiệu quả kinh tế. Anh đứng đó, giữa niềm tin vào điều huyền bí vừa được nghe và sự hoài nghi sắt đá của giới khoa học hiện đại, không biết phải làm gì tiếp theo.”
“Anh Tân đứng đó, giữa niềm tin vào điều huyền bí vừa được nghe và sự hoài nghi sắt đá của giới khoa học hiện đại, không biết phải làm gì tiếp theo. Giám đốc vẫn đang nhìn anh, ánh mắt chờ đợi một lời giải thích hợp lý.
Giữa lúc sự căng thẳng dâng cao, Thầy phong thủy, người nãy giờ lặng lẽ đứng quan sát, bước tới. Ông già râu dài, áo vải chàm, trông càng thêm bí ẩn trong bầu không khí ngột ngạt. Ông không nói gì, chỉ chậm rãi tiến về phía vết nứt đáng sợ trên mặt đất.
Trước ánh mắt khó hiểu của Giám đốc và sự dõi theo đầy lo sợ của mọi người, Thầy phong thủy dừng lại ngay cạnh vết nứt. Ông từ từ thò tay vào trong chiếc túi vải đeo bên hông, lấy ra một nắm bột màu trắng đục, trông như vôi nhưng lại có mùi thảo mộc thoang thoảng. Ông nhắm mắt lại, lẩm nhẩm điều gì đó mà không ai nghe rõ, rồi nhẹ nhàng rắc nắm bột xuống dọc theo vết nứt ngoằn ngoèo.
Ngay lập tức, như có luồng điện chạy qua, mặt đất nơi vết nứt bỗng rung chuyển khẽ. Không phải là rung chấn lớn, nhưng đủ để mọi người cảm nhận. Rồi, một âm thanh kỳ lạ bắt đầu phát ra từ lòng đất, nghe như tiếng ai đó đang rên rỉ, hay như tiếng gió lùa qua một khe hở sâu hun hút. Cùng lúc đó, một luồng khí lạnh lẽo, buốt giá đột ngột tỏa ra từ vết nứt, khác hẳn với cái nắng oi ả của buổi chiều, khiến không khí xung quanh như đặc quánh lại.
Luồng khí lạnh và âm thanh quỷ dị khiến tất cả những người thợ đang đứng gần đó sợ hãi lùi lại phía sau, nét mặt tái mét. Anh Tân cũng cảm thấy một luồng hơi lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, mặc dù anh đã trải qua nhiều chuyện kinh hoàng.
Người duy nhất đứng yên tại chỗ, ngoài Thầy phong thủy, là Giám đốc. Tuy nhiên, sắc mặt anh ta cũng đã thay đổi hoàn toàn. Vẻ tự tin, khinh khỉnh ban nãy biến mất, thay vào đó là sự kinh ngạc và sợ hãi không che giấu được. Hai mắt anh ta mở to nhìn chằm chằm vào vết nứt đang rên rỉ và tỏa khí lạnh. Anh ta cố gắng nuốt nước bọt, quai hàm siết chặt, nhưng đôi môi thì hơi run rẩy. Dù vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh, nhưng ai nhìn vào cũng thấy rõ sự hoảng loạn bên trong. “”Cái… cái gì thế này?”” Anh ta thốt lên khe khẽ, giọng lạc đi.
Thầy phong thủy vẫn đứng đó, ánh mắt sâu hoắm nhìn vào vết nứt, như đang đối diện với một thứ vô hình nào đó từ dưới sâu. Ông không trả lời câu hỏi của Giám đốc, chỉ khẽ lắc đầu, vẻ mặt trầm trọng hơn. Cả công trường chìm trong sự im lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng gió rít lên khe khẽ từ lòng đất và hơi lạnh đang lan tỏa, chứng minh rằng lời thầy nói… không hề là chuyện nhảm nhí.”
“Thầy phong thủy vẫn đứng đó, ánh mắt sâu hoắm nhìn vào vết nứt, như đang đối diện với một thứ vô hình nào đó từ dưới sâu. Ông không trả lời câu hỏi của Giám đốc, chỉ khẽ lắc đầu, vẻ mặt trầm trọng hơn. Cả công trường chìm trong sự im lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng gió rít lên khe khẽ từ lòng đất và hơi lạnh đang lan tỏa, chứng minh rằng lời thầy nói… không hề là chuyện nhảm nhí. Anh Tân cảm thấy sống lưng mình ướt đẫm mồ hôi lạnh. Không chỉ anh, mà tất cả những người thợ đều đang nhìn về phía Thầy phong thủy với ánh mắt đầy sợ hãi và chờ đợi. Giám đốc, sau giây phút kinh ngạc, cố lấy lại bình tĩnh, nhưng đôi tay anh ta vẫn khẽ run rẩy. Anh ta nhìn Thầy phong thủy, giọng hơi gấp gáp:
“”Thầy… rốt cuộc là cái gì dưới đó? Sao lại… lại thế này?””
Thầy phong thủy từ từ quay lại, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt đang căng thẳng trước mặt. Giọng ông trầm và chậm rãi, như mỗi từ thốt ra đều mang một sức nặng vô hình.
“”Đây không phải là đất trống.””
Câu nói đơn giản nhưng khiến tất cả chấn động. Không phải đất trống? Vậy nó là gì?
Thầy đưa tay chỉ vào vết nứt đang vẫn âm ỉ phát ra khí lạnh. “”Nó… là một ‘vật giữ nền’.””
“”Vật giữ nền?”” Anh Tân lặp lại, cố hiểu ý ông.
Thầy phong thủy gật đầu, rồi lắc đầu, vẻ mặt phức tạp. “”Có hai loại ‘vật giữ nền’. Một loại là do tiền nhân yểm bùa chú để bảo vệ khu đất, giữ cho đất đai vượng khí, tránh tà ma quấy phá. Loại đó… thì yên lành.””
Ông dừng lại, ánh mắt sắc lẻm nhìn Giám đốc và Anh Tân.
“”Loại thứ hai… lại hoàn toàn ngược lại. Nó là một ‘kẻ trấn giữ’. Một thứ ác độc, một thực thể… bị giam cầm tại đây từ rất lâu đời. Có thể là do ai đó cố tình phong ấn nó lại để nó không thoát ra ngoài gây hại. Khu đất này bỏ hoang lâu năm, vướng tranh chấp… có lẽ không phải tự nhiên.””
Nghe đến đây, Giám đốc tái mặt hẳn đi. “”Bị giam cầm? Nghĩa là sao, thầy?””
“”Nghĩa là nó không muốn bị quấy rầy,”” Thầy phong thủy nói, giọng cảnh báo vang vọng trong không khí tĩnh mịch. “”Các người đào bới, khoan sâu… là đang đánh thức nó, đang tìm cách phá bỏ phong ấn hoặc nơi giam cầm của nó. Nó đang tức giận.””
Anh Tân cảm thấy như có tảng đá đè nặng lên ngực. Những sự cố liên tiếp, từ máy móc hư hỏng kỳ lạ, bùn đen như máu, đất nứt toác như có gì thở, đến việc thợ bị điện giật dù cầu dao ngắt… tất cả đều có lý do. Anh không còn đối mặt với vấn đề kỹ thuật hay tai nạn lao động nữa. Anh đang đối mặt với thứ gì đó lớn hơn rất nhiều, thứ không thể dùng máy móc hay khoa học để giải thích hay khống chế. Công việc xây dựng chung cư bạc tỷ giờ đây bỗng trở nên nhỏ bé và vô nghĩa trước sự hiện diện đáng sợ từ dưới lòng đất.”
“””Nó đang tức giận.”” Giọng Thầy phong thủy vang lên, như một lời tuyên án. Ông nhìn về phía Giám đốc, ánh mắt trầm xuống. “”Việc các người làm… đã khuấy động một thứ lẽ ra không nên bị đánh thức. Bây giờ, nó sẽ không buông tha dễ dàng.””
Giám đốc nuốt khan, mặt cắt không còn giọt máu. Anh ta nhìn Thầy phong thủy, giọng run run: “”Vậy… vậy có cách nào không, thầy? Để… để hóa giải chuyện này?””
Thầy phong thủy khẽ thở dài, mái râu bạc phơ rung nhẹ trong gió chiều. “”Có. Nhưng cái giá phải trả không hề nhỏ.””
Ông dừng lại một chút, như cân nhắc từng lời nói. “”Có hai con đường. Một là làm một buổi lễ trấn yểm thật sự bài bản, công phu. Lễ này phải chuẩn bị rất nhiều đồ vật, bùa chú, và quan trọng nhất là chọn được thời điểm linh thiêng nhất. Chi phí… sẽ cực kỳ tốn kém, có thể vượt xa dự kiến ban đầu của các người.””
Anh Tân nghe vậy thì cau mày. Tốn kém ư? Tập đoàn này giàu có, tiền bạc có lẽ không phải vấn đề lớn nhất.
Thầy phong thủy tiếp tục, giọng trở nên nghiêm trọng hơn bao giờ hết. “”Con đường thứ hai… là sự hy sinh.””
Sự im lặng lại bao trùm. Hy sinh? Hy sinh cái gì? Anh Tân và những người thợ khác nhìn nhau, lòng dâng lên dự cảm chẳng lành.
Thầy phong thủy đọc được suy nghĩ đó, vội vàng giải thích. “”Không nhất thiết phải là tính mạng con người.”” Ánh mắt ông sắc lẻm. “”Có thể là một vật gì đó cực kỳ giá trị đối với các người, một thứ mà ‘kẻ trấn giữ’ này xem trọng, để nó tạm nguôi ngoai, để có thể tiếp tục công việc. Nhưng ‘vật hy sinh’ đó phải tương xứng với sức mạnh và sự tức giận của nó.””
Ông đảo mắt nhìn quanh công trường ngổn ngang, rồi quay lại nhìn thẳng vào Giám đốc. “”Và điều quan trọng nhất,”” Thầy nhấn giọng, “”dù chọn cách nào, trấn yểm hay hy sinh… nếu không làm đúng cách, không đủ thành tâm, hoặc làm nửa vời… tai họa sẽ không chỉ dừng lại ở công trường này.””
Giám đốc nghe đến đây thì chân bủn rủn. Cơn rùng mình không còn do khí lạnh từ vết nứt mà là từ chính lời cảnh báo của Thầy. Tai họa không chỉ dừng lại ở đây? Nghĩa là gì? Nghĩa là nó có thể lan ra, ảnh hưởng đến tập đoàn, đến tính mạng những người liên quan, đến cả sự nghiệp của anh ta?
Đầu óc Giám đốc bắt đầu quay cuồng. Chi phí tốn kém cho buổi lễ? Một vật hy sinh có giá trị cực lớn? Hay rủi ro tai họa lan rộng nếu làm sai? Dự án chung cư bạc tỷ này bỗng trở nên quá nhỏ bé và đầy ám ảnh. Liệu có đáng không? Có đáng để đánh đổi tất cả chỉ để hoàn thành cái công trình chết tiệt trên mảnh đất quỷ quái này?
Anh ta nhìn Thầy phong thủy, rồi nhìn lại vết nứt ghê rợn. Đôi mắt Giám đốc lóe lên sự do dự, pha lẫn sợ hãi và tính toán lạnh lùng của một doanh nhân. Cái giá cho việc tiếp tục… liệu có quá đắt?”
“Giám đốc quay mặt đi, đôi mắt vẫn còn sự hoảng loạn pha lẫn tính toán. Anh ta lùi lại vài bước, như đang nói chuyện với ai đó qua điện thoại hoặc trầm tư suy nghĩ cực nhanh. Có lẽ anh ta đang liên lạc với ban lãnh đạo cấp cao của tập đoàn, báo cáo tình hình và chờ chỉ đạo. Khuôn mặt anh ta lúc sáng lúc tối, biểu lộ sự giằng xé dữ dội. Ánh mắt anh ta liếc về phía vết nứt rợn người trên nền đất, rồi lại hướng về phía Thầy phong thủy đang đứng im lặng, vẻ mặt khó lường.
Anh Tân đứng cách đó không xa, quan sát Giám đốc. Lòng anh nặng trĩu. Anh biết, quyết định lúc này không chỉ ảnh hưởng đến dự án bạc tỷ kia, mà còn có thể là sinh mạng của chính anh và những người thợ. Sự sợ hãi len lỏi trong tâm trí những người chứng kiến nãy giờ, khiến không khí càng thêm ngột ngạt.
Sau một lúc cân não, Giám đốc quay trở lại, dáng vẻ đã cứng rắn hơn, nhưng vẫn không giấu được vẻ mệt mỏi và căng thẳng tột độ. Ánh mắt anh ta giờ đây pha trộn giữa sự quả quyết và một chút gì đó… cam chịu.
Anh ta nhìn thẳng vào Thầy phong thủy, giọng nói dù đã cố trấn tĩnh nhưng vẫn run nhẹ. “”Thưa Thầy… Tập đoàn chúng tôi… sau khi cân nhắc…””
Anh ta ngừng lại một chút, nuốt nước bọt, rồi tiếp tục, nhấn mạnh từng chữ. “”Chúng tôi quyết định… sẽ tiếp tục dự án này.””
Anh Tân nghe vậy thì rùng mình. Tiếp tục ư? Sau tất cả những gì đã xảy ra? Lợi nhuận, cuối cùng vẫn chiến thắng sự sợ hãi sao?
Giám đốc tiếp lời, ánh mắt dán chặt vào Thầy phong thủy. “”Chúng tôi chấp nhận các điều kiện của Thầy. Dù là… tốn kém hay cần ‘vật hy sinh’ có giá trị. Tuy nhiên…””
Khuôn mặt Giám đốc trở nên nghiêm nghị. “”Thầy phải đảm bảo. Đảm bảo tuyệt đối rằng sau khi làm lễ, hoặc sau khi ‘vật hy sinh’ được dâng lên… mọi tai ương sẽ chấm dứt. Công trường phải được an toàn tuyệt đối để chúng tôi tiếp tục thi công. Không còn bất kỳ sự cố hay nguy hiểm nào nữa. Tập đoàn không chấp nhận rủi ro thêm nữa.””
Thầy phong thủy vẫn đứng im lặng, ánh mắt sâu thẳm không biểu lộ cảm xúc. Ông không trả lời ngay. Sự im lặng của ông càng làm tăng thêm áp lực trong không khí.
Anh Tân nhìn Giám đốc, nhìn Thầy phong thủy, rồi nhìn lại mảnh đất đáng sợ kia. Một cảm giác bất an dữ dội cuộn trào trong lòng anh. Anh biết, tiền bạc có sức mạnh, lợi nhuận có sức cám dỗ kinh khủng. Nhưng liệu, sức mạnh của tiền bạc có đủ để đối phó với thứ siêu nhiên đang tức giận kia không? Liệu cái gọi là “”đảm bảo tuyệt đối”” mà Giám đốc vừa đưa ra… có thực sự khả thi? Hay đây chỉ là một canh bạc mà tất cả mọi người, đặc biệt là những người thợ như anh, sẽ phải trả giá? Nỗi lo lắng, sự sợ hãi và dự cảm chẳng lành nhấn chìm tâm trí Anh Tân.”
“Thầy phong thủy vẫn đứng im lặng, ánh mắt sâu thẳm không biểu lộ cảm xúc. Ông không trả lời ngay. Sự im lặng của ông càng làm tăng thêm áp lực trong không khí. Anh Tân nhìn Giám đốc, nhìn Thầy phong thủy, rồi nhìn lại mảnh đất đáng sợ kia. Một cảm giác bất an dữ dội cuộn trào trong lòng anh. Anh biết, tiền bạc có sức mạnh, lợi nhuận có sức cám dỗ kinh khủng. Nhưng liệu, sức mạnh của tiền bạc có đủ để đối phó với thứ siêu nhiên đang tức giận kia không? Liệu cái gọi là “”đảm bảo tuyệt đối”” mà Giám đốc vừa đưa ra… có thực sự khả thi? Hay đây chỉ là một canh bạc mà tất cả mọi người, đặc biệt là những người thợ như anh, sẽ phải trả giá? Nỗi lo lắng, sự sợ hãi và dự cảm chẳng lành nhấn chìm tâm trí Anh Tân.
Sau một lúc im lặng tưởng chừng như vô tận, Thầy phong thủy mới chậm rãi cất lời, giọng nói trầm đục, vang vọng giữa không gian tĩnh mịch.
“”Việc trấn yểm này không đơn giản. Đất này, oán khí quá nặng. Cần chuẩn bị thật chu đáo.””
Ông liếc nhìn Giám đốc bằng đôi mắt sâu hoắm, không có cảm xúc.
“”Những thứ cần có: Ba cân chu sa thượng hạng, loại tinh chế nhất. Một ấn tín đặc biệt được chế tác từ ngọc bích cổ, phải do đích thân người đứng đầu tập đoàn khai quang. Và… một vật hiến tế.””
Giám đốc nhíu mày. “”Vật hiến tế? Là gì thưa Thầy?””
Thầy phong thủy nhìn sâu vào mắt Giám đốc, giọng nói nhỏ lại, nhưng lại khiến người nghe lạnh gáy.
“”Một thứ có giá trị nhất… của người đứng ra làm lễ. Càng quý báu, càng có hiệu nghiệm.””
Anh Tân đứng gần đó, nghe thấy từng lời Thầy nói, cảm thấy toàn thân run rẩy. Chu sa, ấn tín đặc biệt, vật hiến tế… những thứ này nghe như chỉ có trong những câu chuyện ma quỷ xa xưa. Và cái gọi là “”vật hiến tế có giá trị nhất””… nó là gì đây?
Giám đốc thoáng chút do dự, nhưng rồi ánh mắt lại kiên quyết. “”Được. Chúng tôi sẽ chuẩn bị tất cả. Nhưng làm sao… làm sao để có những thứ này nhanh nhất?””
“”Thời gian không còn nhiều. Phải làm ngay lập tức,”” Thầy phong thủy đáp, rồi ông quay sang Anh Tân, ánh mắt dừng lại ở anh. “”Ngươi là đội trưởng công trình phải không? Ngươi sẽ là người giám sát việc chuẩn bị này. Đảm bảo mọi thứ được thực hiện đúng theo lời ta dặn. Tuyệt đối không được sai sót dù chỉ một chi tiết nhỏ nhất.””
Anh Tân giật mình, chưa kịp phản ứng thì Giám đốc đã vội vàng lên tiếng. “”Vâng, vâng! Anh Tân là người tin cậy nhất của chúng tôi. Anh ấy sẽ lo liệu.””
Giám đốc quay sang Anh Tân, vẻ mặt pha lẫn mệnh lệnh và cầu khẩn. “”Anh Tân, nghe rõ chưa? Toàn bộ việc chuẩn bị này giao cho anh. Cần gì cứ báo lại ngay cho tôi. Phải làm thật nhanh, thật cẩn thận!””
Anh Tân gật đầu một cách máy móc, lòng trĩu nặng. Anh cảm thấy vai mình đang gánh một tảng đá khổng lồ. Giám sát việc chuẩn bị những thứ quái gở này, dưới sự chỉ đạo của một Thầy phong thủy bí ẩn, trên mảnh đất chết chóc này.
Ngay lập tức, công việc chuẩn bị được triển khai. Giám đốc gọi điện thoại liên tục, ra lệnh cấp dưới gấp rút tìm kiếm và vận chuyển các vật phẩm kỳ lạ mà Thầy phong thủy yêu cầu. Một số người được cử đi tìm chu sa, người khác lo việc chế tác ấn tín, và có lẽ là tìm hiểu về cái “”vật hiến tế”” kia.
Tại công trường, không khí càng thêm căng thẳng. Những người thợ túm tụm lại từng nhóm nhỏ, thì thầm bàn tán với ánh mắt tò mò pha lẫn sợ sệt. Họ nhìn những người chuẩn bị vật phẩm, nhìn Thầy phong thủy đang đứng trầm ngâm ở khu vực trung tâm mảnh đất, và nhìn Anh Tân đang đi đi lại lại với vẻ mặt đăm chiêu, lo lắng.
Anh Tân cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, giám sát từng việc nhỏ nhặt. Anh được Thầy phong thủy chỉ dẫn cụ thể vị trí đặt các vật phẩm ban đầu, cách bố trí khu vực làm lễ. Mỗi chỉ dẫn của Thầy đều kỳ lạ và không theo lẽ thường. Anh Tân thấy áp lực nặng nề đè lên mình. Anh vừa phải đảm bảo tiến độ, vừa phải đối mặt với sự sợ hãi lan tỏa trong đội thợ, và quan trọng hơn hết, là nỗi bất an thường trực trong lòng. Anh không hiểu chuyện gì đang xảy ra, không biết buổi lễ trấn yểm này có thực sự hiệu quả hay không, hay nó sẽ chỉ kéo theo những tai ương lớn hơn nữa. Anh cảm thấy mình đang bước đi trên một sợi dây căng mỏng manh, phía dưới là vực sâu không đáy. Ánh mắt anh liếc nhìn vết nứt trên nền đất, nó dường như rộng hơn một chút so với ban sáng, và một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng.”
“Đêm buông xuống trên khu đất hoang. Ánh trăng lưỡi liềm mỏng manh treo trên bầu trời, soi rọi thứ ánh sáng yếu ớt xuống khu đất rộng hơn hai ngàn mét vuông. Vài ngọn đèn pha công trường được bật lên ở xa, chỉ đủ hắt thứ ánh sáng vàng vọt, lay lắt vào khu vực trung tâm nơi buổi lễ sắp diễn ra. Khói hương bắt đầu cuộn lên từ một lư hương lớn đặt giữa bãi đất, trắng đục và thơm nồng, nhưng không làm tan đi cái lạnh lẽo, u ám của màn đêm.
Tại khu vực làm lễ, Thầy phong thủy trong chiếc áo vải chàm đứng thẳng lưng. Ông không nói gì, chỉ đưa tay lên không trung, chậm rãi vẽ theo một hình thù khó hiểu. Đôi môi mấp máy những câu chú ngữ trầm thấp, nghe không rõ nghĩa, nhưng lại vang vọng một cách kỳ lạ trong không gian tĩnh mịch. Tiếng tụng niệm đều đều, lặp đi lặp lại, như một lời gọi mời thứ gì đó vô hình. Xung quanh ông là những vật phẩm đã được chuẩn bị: một cái bàn nhỏ với bát hương, nến, và những vật phẩm kỳ lạ khác mà Anh Tân đã vất vả chuẩn bị suốt buổi chiều. Chu sa thượng hạng được rắc thành một vòng tròn lớn xung quanh khu vực trung tâm. Ấn tín ngọc bích cổ được đặt trang trọng trên bàn lễ. Còn vật hiến tế… nó nằm khuất trong một chiếc hộp gỗ, chưa được mở ra.
Không khí ngày càng trở nên đặc quánh, nặng nề. Khói hương nghi ngút hòa quyện với sương đêm, tạo nên một màn sương mờ ảo, bí ẩn. Cơn gió nhẹ thổi qua không mang theo hơi mát, mà chỉ khiến làn khói chao đảo, vờn quanh bóng dáng Thầy phong thủy như những oan hồn lẩn khuất. Tiếng tụng niệm càng lúc càng dồn dập hơn một chút, nghe như tiếng thì thầm từ lòng đất vọng lên.
Xa xa, bên cạnh đống vật liệu xây dựng, Anh Tân và nhóm công nhân túm tụm lại. Họ không dám đến gần, chỉ đứng từ xa dõi theo buổi lễ rùng rợn. Mỗi người một vẻ, nhưng đều chung ánh mắt hoang mang, sợ hãi và tò mò. Có người lẩm bẩm cầu khấn, có người mặt tái mét, chân run rẩy. Họ nhìn Thầy phong thủy, nhìn làn khói, nhìn ánh nến lập lòe, và nhìn lại mảnh đất đầy rẫy những tai ương mà họ đã trải qua.
Anh Tân đứng trước đám thợ, cố giữ vẻ ngoài bình tĩnh nhất có thể, nhưng sống lưng anh lạnh toát. Anh cảm nhận rõ rệt năng lượng bất thường tỏa ra từ khu đất. Thứ năng lượng đó không phải là gió lạnh, cũng không phải là hơi sương, mà là một cái gì đó nặng nề, cũ kỹ, và đầy thù hận. Nỗi bất an trong lòng anh không những không giảm đi, mà còn tăng lên gấp bội. Anh nhìn Thầy phong thủy, ánh mắt ông ta sâu hoắm như chứa đựng cả một vực sâu bí ẩn. Anh nhìn vào vòng tròn chu sa, nhìn chiếc bàn lễ với những vật phẩm kỳ dị. Rồi anh lại nhìn sang đám công nhân đang run rẩy sau lưng. Họ tin tưởng anh, trông chờ anh đưa ra giải pháp. Nhưng chính anh cũng đang chới với trong mớ hỗn độn siêu nhiên này.
Tiếng tụng niệm của Thầy phong thủy đột nhiên ngừng lại. Không gian chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng gió vi vu và tiếng côn trùng rả rích. Ánh mắt Thầy phong thủy quét qua khu vực làm lễ, dừng lại một chút ở chiếc hộp gỗ chứa vật hiến tế. Rồi ông giơ cao cành dâu khô cầm sẵn trong tay.
Từ xa, Anh Tân và các công nhân nín thở. Họ thấy Thầy phong thủy giáng mạnh cành dâu xuống mặt đất.
NHẤT!
Một âm thanh khô khốc vang lên. Khói hương bỗng cuộn xoáy dữ dội hơn.
NHỊ!
Cành dâu thứ hai giáng xuống. Một luồng gió lạnh buốt thổi qua, khiến mọi người rùng mình.
TAM!
Cành dâu thứ ba. Cùng lúc đó, một tiếng động kỳ lạ vang lên từ phía trung tâm khu đất, như tiếng đá lở hoặc cái gì đó đang cựa quậy dưới lòng đất. Anh Tân và tất cả công nhân đều giật bắn mình, mắt mở to kinh hãi nhìn về phía đó.
Thầy phong thủy vẫn đứng thẳng, tay nắm chặt cành dâu khô. Ông nhắm mắt lại, khuôn mặt lộ vẻ căng thẳng tột độ. Khói hương bỗng ngưng cuộn, lơ lửng tại chỗ như một cột khói trắng khổng lồ. Ánh nến trên bàn thờ lập lòe điên cuồng, suýt tắt lịm.
Anh Tân cảm giác mặt đất dưới chân mình hơi rung lên bần bật. Anh liếc nhìn vết nứt ban sáng, giờ đây nó như đang hé mở thêm một chút. Một mùi hương lạ lùng, ngai ngái, trộn lẫn mùi đất ẩm và một thứ gì đó khó tả, xộc thẳng vào mũi anh.
Thầy phong thủy đột nhiên mở bừng mắt. Đôi mắt sâu hoắm của ông ánh lên một tia nhìn sắc lạnh chưa từng thấy. Ông quay người lại, nhìn thẳng về phía chiếc hộp gỗ đặt trên bàn lễ. Tay ông từ từ vươn ra, chuẩn bị mở nó.
Tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn vào hành động của Thầy phong thủy. Cái gọi là “”vật hiến tế có giá trị nhất””… nó là gì đây? Và nó sẽ có tác dụng gì trong buổi lễ trấn yểm kinh hoàng này?
Không khí đặc quánh sự chờ đợi và sợ hãi. Mọi người nín thở, chờ xem điều gì sẽ xảy ra khi chiếc hộp gỗ được mở ra.”
“Tay Thầy phong thủy từ từ mở nắp chiếc hộp gỗ. Một luồng khí lạnh lẽo, mang theo mùi đất ẩm và một thứ hương khó tả xộc thẳng ra ngoài, khiến những người đứng gần đó (dù vẫn cách một khoảng xa) cũng cảm thấy rợn tóc gáy. Chiếc hộp không chứa vàng bạc hay đá quý, mà là một vật gì đó trông cũ kỹ, được bọc trong một lớp vải đỏ đã bạc màu.
Đúng lúc đó, mặt đất dưới chân tất cả mọi người bỗng nhiên rung chuyển dữ dội. Không phải là một cơn địa chấn mạnh, nhưng là một sự rung lắc liên tục, như có thứ gì đó khổng lồ đang cựa quậy, tìm cách thoát ra khỏi sự giam cầm. Tiếng rung ngày càng mạnh, kèm theo một âm thanh ghê rợn phát ra từ sâu trong lòng đất – tiếng rít khô khốc, kéo dài, nghe như tiếng móng vuốt cào xé vào đá hoặc một tiếng gào thét bị kìm nén.
Gió lạnh từ đâu ào đến, không phải gió đêm bình thường mà là một luồng khí buốt giá thấu xương, mang theo hơi ẩm và mùi tanh ngai ngái. Làn sương đêm vốn đã dày đặc nay như hóa thành một màn sương đen kịt, cuộn xoáy quanh khu vực làm lễ, che khuất tầm nhìn. Phía xa, vài công nhân hoảng loạn đưa tay dụi mắt, thề là vừa nhìn thấy những bóng dáng lướt qua trong màn sương mù đen đó, thoắt ẩn thoắt hiện như những ảo ảnh kinh hoàng.
Sự sợ hãi lan tràn như một căn bệnh. Những tiếng lầm bầm cầu khấn ban nãy giờ biến thành tiếng la hét nhỏ, tiếng rên rỉ đầy kinh hoàng. Mấy người thợ trẻ tuổi không giữ được bình tĩnh, quay đầu bỏ chạy tán loạn về phía cổng công trường.
“”Đứng lại! Đứng lại!”” Anh Tân hét lên, giọng anh khản đặc. Anh cố giữ chân những người còn lại, nhưng chính anh cũng cảm thấy tim đập thình thịch trong lồng ngực, sống lưng ướt đẫm mồ hôi lạnh. Mặt đất dưới chân vẫn rung lắc bần bật. Anh liếc nhìn Thầy phong thủy.
Thầy phong thủy vẫn đứng đó, tay nắm chặt vật trong chiếc hộp gỗ, mắt nhắm nghiền. Khuôn mặt ông nhăn lại vì đau đớn, trán lấm tấm mồ hôi. Có vẻ như ông đang phải dốc hết sức bình sinh để chống lại một lực lượng vô hình nào đó. Tiếng rít dưới lòng đất càng lúc càng lớn, như tiếng gào thét phẫn nộ.
Vòng tròn chu sa trên mặt đất bắt đầu mờ dần, dường như có một năng lượng tiêu cực cực mạnh đang tìm cách phá hủy nó. Ánh nến trên bàn lễ tắt phụt. Chỉ còn ánh sáng yếu ớt từ vài ngọn đèn pha xa xa và ánh trăng lưỡi liềm bị che khuất bởi màn sương đen.
Anh Tân nhìn cảnh tượng hỗn loạn xung quanh. Đám thợ mặt mày tái mét, co rúm lại phía sau anh. Vài người đã chạy mất hút trong bóng đêm. Anh biết họ không trách được họ. Cảnh tượng này vượt quá mọi sức tưởng tượng của một người bình thường. Anh cũng muốn chạy, muốn rời khỏi nơi quỷ quái này ngay lập tức. Nhưng anh là đội trưởng. Anh không thể bỏ mặc những người còn lại. Và hơn hết, anh cảm thấy có một thứ gì đó đang níu giữ anh lại, một cảm giác thôi thúc phải chứng kiến đến cùng chuyện gì đang xảy ra.
Mặt đất lại rung lên một đợt mạnh hơn. Một vết nứt mới xuất hiện cách chỗ họ đứng không xa, và từ vết nứt đó, một luồng khí lạnh buốt hơn nữa phụt lên. Tiếng rít từ dưới đất bỗng chuyển thành một âm thanh the thé, chói tai như tiếng kim loại cứa vào nhau.
Thầy phong thủy đột ngột khuỵu gối. Ông vẫn giữ chặt vật bọc vải đỏ trong tay, nhưng cơ thể ông run rẩy dữ dội. Máu từ mũi ông chảy ra, nhỏ xuống nền đất. Ông đang thua? Hay đây chỉ là sự phản kháng dữ dội nhất trước khi mọi chuyện kết thúc?
“”Thầy! Thầy có sao không?”” Anh Tân lo lắng hét lên, nhưng không dám lại gần.
Tiếng rít dưới lòng đất càng lúc càng điên cuồng. Màn sương đen đặc lại, như có gì đó đang ngưng tụ bên trong. Anh Tân cảm thấy như không khí xung quanh đang bị hút cạn, khó thở đến tột độ. Một cảm giác tuyệt vọng và sợ hãi tột cùng bao trùm lấy anh và những người còn lại. Họ đang đối mặt với cái gì dưới lòng đất này? Và liệu Thầy phong thủy có đủ sức trấn giữ nó không?”
“Thầy phong thủy khuỵu gối, máu từ mũi nhỏ xuống nền đất ẩm lạnh. Ông vẫn giữ chặt vật bọc vải đỏ trong tay, toàn thân run rẩy. Tiếng rít the thé dưới lòng đất như một lưỡi cưa đang cưa vào xương sống tất cả những người còn đứng đó. Màn sương đen đặc quánh lại, không khí ngột ngạt, khó thở. Anh Tân cảm thấy như có hàng trăm ánh mắt vô hình đang nhìn chằm chằm vào họ từ trong màn sương mù ghê rợn đó.
Đúng lúc đó, một luồng năng lượng lạnh lẽo, mang theo cảm giác mục ruỗng và oán hận như một cơn sóng thần vô hình ập tới, giáng thẳng vào Thầy phong thủy. Ông như bị một vật gì đó nặng nề ném trúng, cơ thể bật ngửa ra sau nhưng ông vẫn cố chống tay xuống đất, không để mình ngã hẳn. Hơi thở của ông dồn dập, khó khăn. Chiếc áo vải chàm cũ kỹ trên người Thầy bỗng xuất hiện những vệt đen sì, loang lổ như bùn khô hay vết cháy sém, sau đó nhanh chóng rách toạc một mảng lớn ở vai và ngực, lộ ra lớp áo trong đã sờn màu.
Máu mũi của Thầy chảy ra nhiều hơn, nhỏ xuống nền đất đang rung chuyển dữ dội. Anh Tân siết chặt nắm đấm, lo lắng tột độ nhưng vẫn không dám lại gần. Tiếng rít dưới lòng đất đột nhiên im bặt, thay vào đó là một âm thanh khàn khàn, uất nghẹn như tiếng gầm gừ của một con thú bị thương nặng, nhưng lại đầy thù hằn.
Thầy phong thủy từ từ gượng đứng dậy. Đôi mắt sâu hoắm của ông mở to, nhìn thẳng xuống lòng đất. Khuôn mặt ông tái mét, lấm tấm mồ hôi và máu, nhưng ánh mắt đó lại rực lên một tia quyết tâm đến cùng cực. Vật bọc vải đỏ trong tay ông bỗng tỏa ra một thứ ánh sáng lờ mờ, màu đỏ như máu, và Thầy siết chặt nó hơn nữa.
Mặt đất lại rung lên một đợt dữ dội chưa từng thấy. Những vết nứt cũ nứt rộng thêm, những vết nứt mới nối dài như mạng nhện. Từ dưới đất, một luồng khí đen kịt, đặc quánh hơn sương đêm, cuộn lên như một con trăn khổng lồ, lao thẳng về phía Thầy phong thủy. Nó mang theo một áp lực vô hình khủng khiếp, khiến những người đứng gần đó ngã rạp xuống đất, chỉ biết úp mặt xuống mà run rẩy.
Thầy phong thủy gồng mình chống đỡ. Ông giơ cao vật bọc vải đỏ trong tay, miệng lẩm nhẩm những câu chú cổ xưa, giọng nói khản đặc nhưng đầy uy lực. Luồng khí đen và ánh sáng đỏ từ vật trấn yểm va chạm vào nhau giữa không trung, tạo ra những âm thanh kỳ dị như tiếng kim loại miết vào nhau, như tiếng gió rít qua khe cửa hẹp. Cảm giác như toàn bộ không gian quanh đó đang bị xé toạc.
Dưới áp lực cực lớn, Thầy phong thủy lại lảo đảo. Đôi chân ông như muốn quỵ xuống. Nhưng rồi, với một sức lực cuối cùng, ông đứng thẳng người lên. Chiếc áo rách rưới bay phần phật trong luồng gió lạnh buốt. Mắt ông nhìn thẳng vào luồng khí đen đang gào thét trước mặt, giọng nói vang vọng cả khu đất hoang:
“”Ngươi không thể ngăn cản ta!””
Tiếng hét của Thầy như một đòn đáp trả thẳng thừng, đâm xuyên qua màn sương đen và tiếng gầm gừ từ dưới đất. Luồng khí đen bỗng khựng lại một thoáng, rồi điên cuồng hơn, lao tới với tốc độ kinh hoàng, quyết tâm nuốt chửng lấy người đàn ông đứng đó. Cuộc đối đầu trực diện nhất, tàn khốc nhất đang diễn ra ngay trước mắt những người còn đủ can đảm để chứng kiến.”
“Luồng khí đen điên cuồng lao tới, mang theo sức mạnh hủy diệt khủng khiếp. Anh Tân và những người khác nằm rạp xuống đất, chỉ cảm nhận được luồng hơi lạnh lẽo, nặng nề lướt qua lưng, như lưỡi hái của tử thần. Thầy phong thủy, gầy gò trong chiếc áo rách rưới, vẫn đứng vững. Ông giơ cao vật bọc vải đỏ.
Vật bọc vải đỏ bỗng bừng sáng rực rỡ như một ngọn lửa đỏ thẫm. Không còn là ánh sáng lờ mờ nữa, nó tỏa ra thứ ánh sáng chói chang, rực rỡ đến khó tin trong màn đêm và sương đen đặc quánh. Ánh sáng này mang theo một năng lượng ấm áp kỳ lạ, đối lập hoàn toàn với sự lạnh lẽo của luồng khí đen.
Luồng khí đen như chạm vào một bức tường vô hình. Nó chững lại đột ngột, khựng lại giữa không trung ngay trước mặt Thầy phong thủy. Những cuộn xoáy của khí đen dường như đang vật lộn, gào thét trong im lặng. Ánh sáng đỏ từ vật hiến tế càng lúc càng mạnh, nó không chỉ chống đỡ mà còn như đang nuốt chửng lấy từng phần của luồng khí đen.
Từ trong luồng khí đen, âm thanh khàn khàn, uất nghẹn của thực thể phát ra, giờ đây không còn là tiếng gầm gừ mà là tiếng rít lên đau đớn, phẫn nộ. Nó cố gắng thoát ra khỏi sự ràng buộc của ánh sáng đỏ, vặn vẹo, biến đổi hình dạng.
Thầy phong thủy thở dốc, toàn thân run lên bần bật. Ông không còn niệm chú nữa, chỉ dồn hết sức lực vào cánh tay đang giơ cao. Mồ hôi và máu hòa lẫn trên khuôn mặt ông, nhưng ánh mắt ông vẫn kiên định nhìn vào cuộc đối đầu đang diễn ra trước mắt. Ông biết, đây là cơ hội duy nhất.
Vật bọc vải đỏ trong tay ông bắt đầu rung chuyển dữ dội. Ánh sáng đỏ dường như đang hút cạn năng lượng của Thầy. Những vết nứt trên nền đất dưới chân Thầy giãn rộng ra, như thể chính mặt đất cũng đang phản ứng lại cuộc chiến năng lượng này.
Anh Tân hé mắt nhìn lên. Cảnh tượng trước mắt vượt quá mọi hiểu biết của anh. Luồng khí đen khổng lồ đang dần bị ánh sáng đỏ thu nhỏ lại, như một con thú dữ bị nhốt vào chiếc lồng làm bằng ánh sáng. Âm thanh rên rỉ từ thực thể càng lúc càng yếu đi.
Đúng lúc đó, với một nỗ lực cuối cùng, Thầy phong thủy hét lên một tiếng vang vọng, dùng hết sức bình sinh ném thẳng vật bọc vải đỏ vào trung tâm của luồng khí đen đang co cụm lại.
Vật bọc vải đỏ bay đi, kéo theo luồng ánh sáng rực rỡ. Nó đâm sầm vào khối khí đen, và ngay lập tức, một tiếng nổ *bụp* rất nhỏ vang lên, không phải tiếng nổ gây rung chuyển mà là một âm thanh nghe như bong bóng nước vỡ.
Khối khí đen đứng yên một thoáng, rồi đột ngột co rút lại với tốc độ kinh hoàng, lao ngược xuống dưới lòng đất qua vết nứt lớn nhất. Cùng lúc đó, ánh sáng đỏ từ vật hiến tế bùng lên một lần cuối cùng như pháo hoa, rồi tan biến hoàn toàn vào hư không, để lại phía sau một làn khói mờ ảo, mang theo mùi hương trầm thoang thoảng kỳ lạ.
Mặt đất ngừng rung chuyển. Tiếng rít, tiếng gầm gừ, tiếng rên rỉ, tất cả đều im bặt. Sương đen từ từ tan đi, để lộ ra cảnh vật hoang tàn dưới ánh trăng lạnh.
Thầy phong thủy lảo đảo, khuỵu gối xuống đất. Cơ thể ông dường như vừa bị rút cạn sức lực. Anh Tân và những người thợ khác từ từ bò dậy, nhìn chằm chằm vào nơi luồng khí đen vừa biến mất, và nhìn về phía Thầy phong thủy với ánh mắt vừa kinh sợ vừa đầy hy vọng. Cuộc chiến vừa kết thúc, nhưng kết quả cuối cùng vẫn còn là một dấu hỏi lớn. Liệu vật hiến tế có thực sự hiệu quả? Liệu thực thể đã bị đánh bại, hay chỉ tạm thời rút lui?”
“Thầy phong thủy cố gắng chống tay xuống đất, gượng dậy. Đôi mắt sâu hoắm của ông vẫn đục ngầu, nhưng ánh nhìn kiên định hướng về phía trung tâm khu đất, nơi vết nứt lớn nhất đang ngậm lấy sự im lặng đáng sợ. Toàn thân ông run rẩy vì kiệt sức, chiếc áo vải chàm rách rưới dính đầy bùn đất và có lẽ là cả máu.
Anh Tân và những người thợ khác từ từ đứng thẳng dậy, nhìn về phía Thầy với ánh mắt đầy hỗn loạn – sự sợ hãi về những gì vừa xảy ra, sự ngưỡng mộ trước hành động liều lĩnh của ông, và sự thấp thỏm chờ đợi kết quả cuối cùng. Họ vẫn chưa hoàn hồn, cảm giác lạnh lẽt của luồng khí đen vừa lướt qua vẫn còn đọng lại trên da thịt, còn tiếng rên rỉ đau đớn của thực thể vẫn văng vẳng đâu đó trong tâm trí.
Dù cơ thể đã chạm đến giới hạn, Thầy phong thủy vẫn lảo đảo từng bước chân về phía vết nứt. Ông không nói một lời nào. Sự tập trung của ông dường như dồn hết vào điểm đó, vào cái miệng hố đen ngòm vừa nuốt chửng thứ năng lượng kinh hoàng kia. Mỗi bước đi của ông đều nặng nề, như thể ông đang gánh trên vai một vật vô hình nào đó.
Anh Tân muốn chạy đến đỡ lấy ông, nhưng một lực vô hình giữ chân anh lại. Không ai trong số họ dám bước tới. Họ hiểu rằng, đây là khoảnh khắc quyết định, là bước cuối cùng của một nghi thức mà họ hoàn toàn không thể can thiệp vào. Họ chỉ có thể đứng nhìn, nín thở theo dõi từng cử động của Thầy.
Cuối cùng, Thầy phong thủy cũng đến được bên cạnh vết nứt lớn nhất. Ông khuỵu một bên gối xuống nền đất lạnh lẽo, bàn tay run rẩy chậm rãi đưa ra. Trong tay ông không còn vật bọc vải đỏ, nó đã tan biến cùng luồng khí đen. Thay vào đó, ông xòe bàn tay ra, trên lòng bàn tay là một vật nhỏ xíu, màu xám bạc, trông như một mảnh đá hay kim loại cũ kỹ. Đó là thứ mà Anh Tân và những người khác chưa từng thấy ông dùng trước đó.
Thầy phong thủy lẩm bẩm điều gì đó rất khẽ, đôi môi mấp máy không thành tiếng. Rồi ông dùng ngón tay ấn vật nhỏ màu xám bạc đó xuống ngay mép của vết nứt, như đang cắm một chiếc đinh vô hình để niêm phong nó lại.
Ngay khi vật nhỏ đó chạm vào đất, một luồng sáng màu xanh ngọc bích yếu ớt, gần như trong suốt, nháy lên một cái từ dưới lòng đất ngay tại điểm đó. Luồng sáng chỉ tồn tại trong tích tắc, không rực rỡ hay dữ dội như ánh sáng đỏ trước đó, nhưng nó mang theo một cảm giác khác lạ – một cảm giác của sự ‘đóng lại’, của một cánh cửa vừa bị khóa chặt.
Ngay sau đó, luồng sáng tan biến hoàn toàn. Không có tiếng nổ, không có chấn động. Chỉ còn lại sự im lặng tuyệt đối, nặng nề đến nghẹt thở. Mọi âm thanh kỳ lạ đã biến mất hoàn toàn. Tiếng gió, tiếng côn trùng ban đêm, tất cả đều như ngừng bặt. Chỉ còn nghe thấy tiếng thở hổn hển, gấp gáp của Anh Tân và những người thợ, và tiếng thở dốc yếu ớt của Thầy phong thủy.
Thầy phong thủy gục đầu xuống, vai run lên bần bật. Ông đã làm xong.
Anh Tân và những người khác nhìn chằm chằm vào vết nứt, rồi nhìn về phía Thầy. Không ai dám lên tiếng. Sự im lặng kéo dài, căng như dây đàn. Họ không biết. Không ai biết. Liệu thực thể kia đã bị trấn yểm vĩnh viễn? Hay nó chỉ đang ẩn mình, chờ đợi một cơ hội khác để trỗi dậy? Khoảnh khắc cuối cùng đã trôi qua, nhưng kết quả thì vẫn lơ lửng trong màn đêm tĩnh mịch.”
“Thầy phong thủy hoàn toàn gục xuống nền đất, cơ thể vô lực rũ xuống. Chiếc áo vải chàm bết vào người. Anh Tân và những người thợ vẫn đứng bất động, đôi mắt dán chặt vào ông, rồi lại liếc nhìn về phía vết nứt vừa được “”niêm phong”” bằng vật nhỏ màu xám bạc.
Sự im lặng bao trùm toàn bộ khu đất, nặng nề đến đáng sợ. Không còn tiếng gió rít kinh hoàng, không còn tiếng gầm gừ từ lòng đất, không còn luồng khí lạnh thấu xương. Mặt đất dưới chân họ vẫn lặng im, không một chút rung chuyển nào. Cảm giác kinh hoàng, rợn người lúc nãy đã tan biến, chỉ còn lại sự trống rỗng và một chút lạnh lẽo quen thuộc của đêm khuya.
Anh Tân bước chân khẽ nhích tới, như muốn xác nhận rằng mối nguy đã thực sự qua đi. Anh nhìn những người thợ khác. Khuôn mặt ai cũng trắng bệch, mồ hôi nhễ nhại, nhưng ánh mắt đã không còn sự sợ hãi tột độ.
Thầy phong thủy khẽ cựa quậy, chống tay xuống đất để gượng dậy. Ông không đứng thẳng được, chỉ có thể ngồi bệt xuống, lưng dựa vào một mô đất nhỏ. Hơi thở của ông yếu ớt và hổn hển, như thể ông vừa trải qua một cuộc chiến sinh tử. Nhưng khi ông ngẩng đầu lên, khuôn mặt bẩn thỉu và kiệt sức của ông lại ánh lên vẻ thanh thản, sự mãn nguyện của một người đã hoàn thành trọng trách.
Đôi môi khô nứt của ông mấp máy, giọng nói khản đặc và yếu ớt vang lên giữa màn đêm tĩnh mịch:
“”Xong rồi.””
Chỉ hai tiếng đó thôi, nhưng nó như một liều thuốc xoa dịu căng thẳng tột cùng. Anh Tân và những người thợ đồng loạt thở phào nhẹ nhõm. Một vài người ngồi thụp xuống đất, tay ôm ngực, cố gắng điều hòa lại nhịp thở.
“”Thầy ơi, thầy có sao không?”” Anh Tân là người đầu tiên lên tiếng, vội vàng bước tới.
Thầy phong thủy khẽ gật đầu, không còn đủ sức để nói thêm.
Sự nhẹ nhõm lan tỏa, nhưng vẫn còn đó sự dè dặt. Mọi người nhìn nhau, nhìn Thầy, rồi lại nhìn khu đất. Thứ kinh khủng kia đã biến mất thật sao? Hay nó chỉ đang tạm lắng xuống? Họ không dám hoàn toàn tin tưởng. Cái bóng ma của những ngày kinh hoàng vẫn còn ám ảnh tâm trí họ. Dù hơi lạnh đã tan đi, họ vẫn cảm thấy một luồng khí vô hình nào đó lẩn quất, nhắc nhở về những gì đã xảy ra. Khu đất rộng hơn hai ngàn mét vuông vẫn nằm đó, im lìm dưới ánh trăng, trông bình thường đến lạ sau những gì nó vừa che giấu.”
“Sáng hôm sau, bình minh ló dạng muộn màng sau những tầng mây dày đặc. Khu đất xây chung cư vẫn nằm im lìm, nhưng không còn cái không khí chết chóc của đêm qua. Dù vậy, khi đội xây dựng đặt chân trở lại công trường, bước chân họ vẫn nặng trĩu. Ai cũng dè dặt, ánh mắt cảnh giác quét khắp nơi, đặc biệt là về phía vết nứt đã được Thầy phong thủy “”niêm phong””.
Anh Tân, với vẻ ngoài bình tĩnh cố hữu, bước đi trước. Anh dừng lại ở vị trí xảy ra sự cố với máy xúc và máy khoan. Vết nứt giờ chỉ còn là một đường gãy trên nền đất cứng, vật nhỏ màu xám bạc vẫn nằm đó, tĩnh lặng. Không còn tiếng gầm gừ, không còn luồng khí lạnh. Nhưng sự sợ hãi vẫn lởn vởn trong không khí như một bóng ma vô hình.
“”Chuẩn bị đi,”” Anh Tân lên tiếng, giọng khan khan. “”Khởi động máy móc. Bắt đầu từ đúng chỗ này.””
Những người thợ nhìn nhau, lưỡng lự. Thợ máy, dù vẫn còn đau lưng sau vụ tai nạn, cũng cố gắng nhích lại gần chiếc máy xúc. Thợ chính, người bị điện giật kỳ lạ, run rẩy một chút khi cầm vào dây điện. Nhóm khoan địa chất lầm lũi mang thiết bị lại.
Tiếng động cơ của máy xúc nổ lên, phá tan sự im lặng kéo dài. Tiếng máy ủi, máy khoan nối tiếp nhau. Tất cả âm thanh quen thuộc của công trường giờ đây nghe thật xa lạ, lạc lõng trong bầu không khí căng thẳng.
Chiếc máy xúc bắt đầu đào đất. Mũi xúc từ từ hạ xuống, chạm vào nền đất tại chính xác vị trí mà hôm trước nó đã bị kẹt cứng. Tất cả mọi người nín thở theo dõi.
Kỳ lạ thay, lần này, đất mềm mại một cách bất ngờ. Lưỡi xúc lướt qua lớp đất mặt, rồi đi sâu xuống mà không gặp bất cứ vật cản nào. Tiếng động cơ đều đều, không còn tiếng rít gào hay tiếng động bất thường. Máy xúc hoạt động trơn tru.
Một khối đất lớn được nâng lên, lộ ra một lớp đất màu nâu ẩm bên dưới. Không có bùn đen như máu khô. Không có gì cả, ngoài đất.
Anh Tân bước tới gần, nhìn xuống hố đào. Anh dùng mũi giày khẽ cào cào lớp đất. Mềm, ẩm, hoàn toàn bình thường. Anh nhặt một nắm đất lên, bóp vào tay. Mùi đất thoang thoảng, không còn mùi tanh nồng hay lạnh lẽo kỳ dị.
Những người thợ khác cũng dần lại gần. Họ nhìn vào hố, nhìn chiếc máy xúc đang làm việc như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Sự căng thẳng trong họ dần dịu lại, nhưng không biến mất hoàn toàn.
Thợ chính khẽ thì thầm: “”Thật sao… thật sự xong rồi sao?””
Sự nghi ngờ vẫn còn đó. Họ đã chứng kiến quá nhiều điều kỳ quái trên khu đất này. Cái cảm giác kinh hoàng, rợn người của những ngày trước vẫn còn in sâu trong tâm trí, như một vết sẹo vô hình.
Máy xúc tiếp tục đào, rồi đến lượt nhóm khoan địa chất tiến hành công việc. Lần này, máy khoan hoạt động bình thường. Lưỡi khoan đi sâu xuống lòng đất, kéo lên mẫu đất sạch, không có bất cứ dấu hiệu bất thường nào.
Một tiếng thở phào nhẹ nhõm vang lên từ một người thợ. Rồi một người khác. Cảm giác an toàn chậm rãi quay trở lại, từng chút một, như một dòng nước ấm len lỏi sau cơn lạnh giá. Họ vẫn còn rùng mình khi nhớ lại cảnh mặt đất nứt toác, tiếng gầm gừ dưới lòng đất, hay hình ảnh Thầy phong thủy gục ngã. Nhưng ít nhất, ngay lúc này, mọi thứ dường như đã trở lại quỹ đạo.
Anh Tân nhìn quanh. Khu đất rộng hơn hai nghìn mét vuông vẫn nằm đó. Bình thường đến lạ thường. Anh biết, dù công việc có tiếp tục thuận lợi, thì nỗi sợ hãi về những gì họ đã thấy, những gì khu đất này che giấu, sẽ còn ám ảnh họ rất lâu.”

