Phú bà buôn hải sản giàu nhất làng Đông sau khi trải qua “ᴛìɴʜ 𝟷 đêᴍ” với chàng trai giàu có thì lên cơn đau bụng d-ữ d;/ội, đến bệnh viện siêu âm thì được thông báo kết quả khiến bà suy sụp không nói lên lời…
Ở làng Đông, nhắc đến bà Hảo – phú bà buôn hải sản – ai cũng biết: đàn bà góa, giàu có, cá tính mạnh, 45 tu;/ổi mà tiền chất cao hơn cả sân đình.
Bà không thiếu gì, chỉ thiếu… đàn ông.
Tuần đó, bà Hảo vào thành phố ký hợp đồng xuất mực đông lạnh. Tối đến, bà vô tình gặp một chàng trai cao ráo, lịch lãm, ăn nói sang như con nhà tài phiệt – tên Khánh.
Hai người uống vài ly, nói chuyện hợp, nhìn nhau một cái là hiểu.
Đêm đó, bà Hảo lần đầu tiên trong 20 năm… biết cảm giác được đàn ông quan tâm.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Khánh biến mất như chưa từng tồn tại.
Bà cười nhạt:
“ᴛìɴʜ 𝟷 đêᴍ” thôi mà, có gì đâu.”
Không ngờ… đó là đêm làm đảo lộn cả số phận bà.
Một tháng sau, khi đang đứng giữa chợ đầu mối chỉ đạo xe hàng, bà ôm bụng khuỵu xuống.
Cơn đau quặn như có ai bóp lấy ruột.
Mấy người làm tá hỏa:
“Bà chủ! Mặt bà tái nhợt rồi!”
Họ đưa bà vào bệnh viện huyện. Bác sĩ chỉ định siêu âm vì bà liên tục nôn ói, tụt huyết áp.
Bà Hảo thì nghĩ đơn giản:
“Chắc hải sản hôm qua chưa chín…”
Nhưng khi màn hình siêu âm sáng lên… bác sĩ bỗng im lặng.
Bác sĩ quay sang nhìn bà Hảo, giọng run…
Bác sĩ cố gắng giữ bình tĩnh, hắng giọng, nhưng âm điệu vẫn lạc đi một nhịp.
BÁC SĨ
(Run rẩy)
Bà… bà Hảo… Kết quả siêu âm cho thấy… bà đã có thai.
Câu nói của bác sĩ như một tiếng sét đánh ngang tai Bà Hảo. Bà ngây người, đôi mắt trợn tròn nhìn chằm chằm vào màn hình siêu âm đen trắng. Tim bà đập thình thịch, một cảm giác choáng váng ập đến khiến bà muốn ngã quỵ.
BÀ HẢO
(Lẩm bẩm, không tin vào tai mình)
Có… có thai ư? Không thể nào!
Bà lắc đầu lia lịa, cố gắng phủ nhận điều vừa nghe thấy. Bà Hảo 45 tuổi, bao nhiêu năm chỉ biết đến công việc, đến tiền bạc, chưa từng nghĩ mình sẽ lại mang thai. Hơn nữa, chỉ mới một tháng sau cái đêm “tình 1 đêm” ấy… Mọi thứ đảo lộn quá nhanh.
BÁC SĨ
(Giọng vẫn nhỏ, nhưng chắc chắn hơn)
Vâng, thai nhi đã được một tháng. Rất khỏe mạnh.
Bà Hảo vẫn dán mắt vào màn hình, nơi một chấm nhỏ đang nhấp nháy, rõ ràng là một sự sống đang hình thành. Khuôn mặt bà từ tái nhợt chuyển sang trắng bệch, không còn chút huyết sắc nào. Bà Hảo, phú bà lẫy lừng, giờ đây chỉ còn là một người phụ nữ hoàn toàn lạc lõng trước sự thật không tưởng này.
Màn hình siêu âm mờ ảo như một tấm gương phản chiếu sự đổ vỡ trong tâm trí Bà Hảo. Cái thai… Khánh… Hai thứ đó xoáy vào nhau, tạo thành một cơn lốc hỗn loạn trong đầu bà. Người cha? Là ai? Chỉ có thể là gã thanh niên lịch lãm, Khánh, với cái đêm ‘tình một đêm’ duy nhất trong hai mươi năm khô cằn của bà. Một tháng? Mọi thứ quá nhanh, quá đột ngột. Bà Hảo, người phụ nữ thép nơi Chợ đầu mối, giờ đây cảm thấy mình như một con thuyền không neo giữa biển khơi. Cảm giác buồn nôn lại ập đến, nhưng không chỉ vì dạ dày cồn cào.
Bà Hảo cố gắng hít thở sâu, nhưng lồng ngực như bị thắt chặt. Cả cơ thể bà run rẩy, đôi tay lạnh ngắt bấu víu vào mép giường. Bà không thể chấp nhận được sự thật trớ trêu này. Mấy người làm đứng bên ngoài, lo lắng nhìn vào, nhưng không ai dám bước tới.
BÀ HẢO
(Giọng lắp bắp, khản đặc, mắt dán chặt vào bác sĩ)
Bác sĩ… bác sĩ có nhầm không? Chắc chắn là có nhầm lẫn gì đó. Làm sao… làm sao tôi có thể có thai được? Tôi đã 45 tuổi rồi!
Bác sĩ nhìn Bà Hảo, gương mặt hiện rõ vẻ thông cảm nhưng cũng kiên quyết. Ông lắc đầu nhẹ.
BÁC SĨ
(Từ tốn)
Thưa bà Hảo, kết quả siêu âm rất rõ ràng. Thai nhi đã được một tháng và hoàn toàn bình thường. Chúng tôi đã kiểm tra rất kỹ. Không có sự nhầm lẫn nào ở đây cả.
Lời khẳng định của bác sĩ như một nhát dao sắc lẹm cứa vào những tia hy vọng mong manh còn sót lại của Bà Hảo. Bà ngả người ra sau, toàn thân mềm nhũn, đôi mắt trừng trừng nhìn trần nhà trắng toát. Tương lai bỗng chốc trở thành một bức tranh tối đen, không lối thoát.
BÁC SĨ
(Giọng điệu trầm ấm, kiên nhẫn)
Thưa Bà Hảo, tôi hiểu bà đang rất sốc. Nhưng y học hiện đại đã tiến bộ rất nhiều. Việc mang thai ở tuổi 45 tuy hiếm hơn, nhưng không phải là không thể, và rất nhiều trường hợp vẫn diễn ra suôn sẻ. Bà cứ yên tâm, thai nhi phát triển khỏe mạnh, và chúng tôi sẽ hỗ trợ bà trong suốt quá trình này. Điều quan trọng nhất bây giờ là giữ gìn sức khỏe, tinh thần thoải mái.
Bà Hảo không đáp lời, vẫn ngồi bất động trên ghế, đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng không. Trán bà nhăn lại, những giọt nước mắt nóng hổi bắt đầu chảy dài trên gò má sạm nắng, lăn xuống khóe môi khô khốc. Bà Hảo không khóc thành tiếng, chỉ là những giọt lệ cứ lặng lẽ tuôn ra, như thể mọi sức lực của bà đã bị rút cạn. Trong đầu Bà Hảo, hình ảnh Khánh thoáng hiện lên, rồi tan biến trong mịt mờ, chỉ còn lại sự trống rỗng và nỗi sợ hãi tột cùng. Bà không thể tin được cuộc đời lại trớ trêu đến mức này. Bà, một phú bà từng trải, quyền lực, giờ đây lại hoàn toàn bất lực trước một tin tức kinh hoàng. Cả thế giới dường như đang quay cuồng, còn Bà Hảo thì mắc kẹt trong cơn ác mộng không lối thoát.
Bà Hảo chầm chậm đứng dậy, như một cái bóng mờ nhạt trong căn phòng bệnh viện lạnh lẽo. Bà lướt qua vị bác sĩ vẫn đang nhìn mình với ánh mắt ái ngại, rồi bước ra hành lang. Đôi chân bà vô định, mỗi bước đi nặng nề như kéo lê cả một tảng đá. Những y tá, bệnh nhân qua lại đều dừng lại nhìn theo dáng người đàn bà trung niên thất thần, nhưng Bà Hảo chẳng hay biết, tâm trí bà đã hoàn toàn trôi dạt về một nơi xa xăm nào đó. Khuôn mặt bà tái nhợt, đôi mắt đỏ hoe nhưng không còn nước mắt, chỉ còn lại sự trống rỗng đến đáng sợ.
Khi Bà Hảo bước ra khỏi cửa lớn của Bệnh viện huyện, bầu trời vốn đã âm u bỗng chốc đổ sầm. Những hạt mưa li ti bắt đầu rơi, thấm ướt mái tóc đen nhánh, rồi nhanh chóng nặng hạt, biến thành một cơn mưa rào bất chợt. Từng giọt nước lạnh buốt tạt vào mặt, vào vai, xuyên qua lớp áo mỏng manh của Bà Hảo. Thế nhưng, bà không tìm chỗ trú, cũng chẳng buồn che chắn. Bà cứ thế bước đi, mặc cho cơn mưa xối xả gột rửa bên ngoài. Nước mưa hòa lẫn với nước mắt đã khô cứng trên gò má, trôi tuột xuống cằm.
Nhưng dù cho nước có lạnh đến mấy, cũng chẳng thể làm tan đi ngọn lửa bàng hoàng và nỗi sợ hãi đang cháy âm ỉ trong lòng Bà Hảo. Cơ thể bà run rẩy không phải vì lạnh, mà là vì một cú sốc quá lớn, một sự thật quá đỗi kinh hoàng mà bà không thể nào chấp nhận. Bà đi như người mất hồn, giữa phố xá nhộn nhịp dưới cơn mưa đột ngột, bỏ mặc những ánh mắt tò mò, xen lẫn thương hại của người qua đường. Bóng dáng Bà Hảo nhỏ bé, lạc lõng giữa màn mưa trắng xóa, cứ thế bước đi, tiến về phía trước trong một vô định không lối thoát.
Bóng dáng Bà Hảo nhỏ bé, lạc lõng giữa màn mưa trắng xóa, cứ thế bước đi, tiến về phía trước trong một vô định không lối thoát. Mặc cho cơ thể rét run, tâm trí bà vẫn như một cỗ máy tự động, vô thức tìm đường trở về căn biệt thự nguy nga ở Làng Đông. Con đường dài tưởng như bất tận, mỗi bước chân lún sâu vào nỗi tuyệt vọng. Bà không rõ mình đã về đến nhà bằng cách nào, chỉ biết khi chiếc xe dừng lại trước cổng, bà vẫn còn nguyên bộ dạng ướt sũng, mái tóc bết vào mặt, đôi mắt vô hồn.
Mấy người làm đang dọn dẹp sân vườn nhìn thấy Bà Hảo trở về, ai nấy đều ngạc nhiên. Họ chưa từng thấy bà chủ mình trong bộ dạng thảm hại đến vậy. Một người làm vội chạy ra định hỏi han, nhưng Bà Hảo không nói một lời. Bà lẳng lặng bước qua họ, ánh mắt trống rỗng như không nhìn thấy bất cứ ai. Cánh cửa chính của căn biệt thự nặng nề mở ra rồi đóng sầm lại phía sau lưng bà, tạo ra một tiếng động vang vọng khắp không gian rộng lớn.
Bà Hảo không dừng lại ở phòng khách, cũng không buồn thay quần áo. Bà lao thẳng lên lầu, về phòng ngủ của mình. Cánh cửa phòng lại bị bà đóng sập, khóa trái từ bên trong. Bóng tối nhanh chóng nuốt chửng căn phòng. Bà Hảo loạng choạng bước đến bên giường, gục đầu xuống chiếc gối thêu hoa văn tinh xảo. Tiếng nức nở bật ra khỏi lồng ngực, lúc đầu còn kìm nén, sau đó bùng phát thành tiếng khóc xé lòng. Từng giọt nước mắt nóng hổi thấm đẫm chiếc gối, hòa cùng nỗi đau đang gặm nhấm tâm can bà.
Giờ đây, tiền tài, danh vọng, tất cả những gì Bà Hảo đã dành cả đời để xây dựng, đều trở nên vô nghĩa. Những hợp đồng triệu đô, những chuyến xe chở đầy hải sản ra vào Chợ đầu mối, hay cả cái danh “phú bà buôn hải sản” mà người ta vẫn tung hô, chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Trước sự thật nghiệt ngã đang đổ ập xuống, tất cả chỉ là một hư vô trống rỗng. Bà Hảo vùi mặt sâu hơn vào gối, cố gắng chôn vùi cảm giác đau đớn và bàng hoàng, nhưng mọi nỗ lực đều vô vọng. Tiếng khóc của bà vang vọng trong căn phòng trống trải, như một lời than khóc cho cuộc đời bỗng chốc sụp đổ.
Tiếng nức nở của Bà Hảo dần tắt lịm, chỉ còn lại sự im lặng nặng nề bao trùm căn phòng. Cái lạnh lẽo từ bên ngoài dường như đã ngấm sâu vào tận xương tủy, nhưng không đau đớn bằng nỗi đau đang gặm nhấm tâm can bà lúc này. Bà Hảo nằm co quắp trên giường, mắt vẫn nhắm nghiền, nhưng tâm trí bà không ngừng quay cuồng. Một gương mặt, một hình bóng bỗng hiện rõ mồn một trong tâm trí bà, như một vết cứa chí mạng.
Đó là một buổi tối ở Thành phố, chỉ cách đây “tuần đó”. Bà Hảo vẫn nhớ như in không khí náo nhiệt của buổi tiệc mừng hợp đồng xuất mực đông lạnh thành công. Giữa đám đông doanh nhân lịch lãm, Khánh xuất hiện như một làn gió mới. Anh ta cao ráo, ánh mắt sắc sảo nhưng đầy quyến rũ, nụ cười như tỏa nắng. Khánh đã tiến đến bên Bà Hảo, rót vào tai bà những lời đường mật, khen ngợi tài năng và sự mạnh mẽ của bà. Những lời nói ấy, dù chỉ là xã giao, nhưng đã chạm đến một góc khuất trong trái tim Bà Hảo, nơi mà suốt 20 năm qua, chưa từng có một người đàn ông nào đặt chân đến.
“Bà Hảo thật sự là một nữ cường nhân,” Khánh nói, ánh mắt anh ta lấp lánh như soi rõ tâm can bà. “Sự nghiệp của bà khiến nhiều người đàn ông phải ghen tị.”
Đêm đó, trong hơi men say và những lời tán tỉnh ngọt ngào của Khánh, Bà Hảo đã cảm thấy mình được quan tâm, được khao khát như một người phụ nữ thực thụ, chứ không phải chỉ là “phú bà buôn hải sản” khô khan. Đó là lần đầu tiên sau hai mươi năm, bà biết cảm giác được một người đàn ông quan tâm, nuông chiều. Ánh mắt Khánh, vừa nồng nàn vừa bí ẩn, như một lời hứa hẹn về hạnh phúc.
Thế rồi, cũng nhanh như cách anh ta xuất hiện, Khánh biến mất. Sau đêm định mệnh ấy, không một cuộc điện thoại, không một tin nhắn, không một dấu vết. Anh ta như một làn khói, tan biến vào hư không, bỏ lại Bà Hảo với cảm giác hụt hẫng và một chút ngây thơ bị tổn thương. Bà Hảo đã tự nhủ rằng đó chỉ là một cuộc vui qua đường, một “tình 1 đêm” mà giới thượng lưu vẫn thường có. Bà đã cố gắng vùi chôn cảm giác ấy sâu thẳm, nhưng giờ đây, với cú sốc vừa ập đến, hình ảnh Khánh lại hiện về, rõ nét hơn bao giờ hết, như một con dao xoáy sâu vào vết thương lòng.
Bà Hảo đột ngột bật dậy, đôi mắt đỏ ngầu mở trừng trừng trong bóng tối. Lòng căm hờn bỗng trỗi dậy mạnh mẽ, bóp nghẹt lồng ngực bà. Không chỉ là sự lừa dối của số phận, mà còn là sự lừa dối của con người. Bà siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào da thịt.
“Thằng khốn!” Bà Hảo nghiến răng, giọng nói khản đặc xé toạc màn đêm tĩnh mịch. “Anh dám lừa dối tôi!”
Bà Hảo nghiến răng, câu chửi rủa vừa thốt ra như đốt cháy cổ họng. Một cảm giác căm hờn dữ dội cuộn trào, nhưng rồi, một ngọn lửa khác bỗng bùng lên trong tâm trí Bà Hảo – ngọn lửa của sự kiên định đến cùng cực. Nước mắt vẫn còn nóng hổi trên gò má, nhưng đôi mắt đỏ ngầu của Bà Hảo đã không còn chút yếu mềm nào. Chúng rực lên một quyết tâm sắt đá. Bà Hảo không thể cam chịu, không thể chấp nhận bị lừa dối một cách trắng trợn như thế này. Đứa con trong bụng bà, dù là kết quả của một đêm lầm lỡ, cũng không thể vô danh, không thể không có cha.
Bà Hảo dùng mu bàn tay thô ráp quệt ngang dòng nước mắt. Khuôn mặt bà, vốn đã chai sạn vì nắng gió và những lo toan ở Chợ đầu mối, giờ đây càng thêm khắc khổ, nhưng ánh mắt lại sắc lạnh như lưỡi dao.
BÀ HẢO
(Tự lẩm bẩm, giọng khàn đặc, đầy phẫn uất)
Khánh… Mày nghĩ mày có thể biến mất như chưa từng tồn tại sao? Không dễ vậy đâu!
Trong đầu Bà Hảo, cái tên “Khánh” cứ lặp đi lặp lại. Bà nhớ lại từng chi tiết của buổi tiệc mừng hợp đồng xuất mực đông lạnh ở Thành phố, những lời lẽ ngọt ngào, ánh mắt hấp dẫn của hắn. Bà chỉ biết hắn qua vài lời giới thiệu xã giao của đối tác, và cái tên. Không địa chỉ cụ thể, không số điện thoại, không một thông tin gì khác ngoài vẻ ngoài lịch lãm và cái tên chung chung ấy. Một cảm giác bất lực chợt dấy lên, lạnh buốt. Nhưng ngay lập tức, ngọn lửa quyết tâm trong Bà Hảo lại bùng lên, thiêu rụi mọi yếu mềm. Bà Hảo chưa bao giờ là người dễ dàng bỏ cuộc. Từ tay trắng dựng lên cả một cơ nghiệp buôn hải sản, bà đã nếm trải đủ mọi khó khăn, và lần này cũng vậy.
Bà Hảo đứng phắt dậy, bước đi lại trong phòng, đôi chân trần chạm xuống nền gạch lạnh lẽo. Bà phải tìm hắn. Bằng mọi giá. Không chỉ là danh dự của bà, mà còn là tương lai của đứa bé vô tội trong bụng.
BÀ HẢO
(Ánh mắt kiên định, nhìn thẳng ra ngoài cửa sổ, như nhìn xuyên qua màn đêm tĩnh mịch về phía Thành phố xa xôi)
Một cái tên là đủ. Tao sẽ lật tung cái Thành phố đó lên! Khánh, mày không thoát được đâu!
Bà Hảo không phí thêm một giây nào. Ngay trong đêm, khi mọi người trong nhà đã chìm vào giấc ngủ say, Bà Hảo thắp đèn, ngồi lại trước bàn làm việc. Đầu óc bà như một cỗ máy đang tăng tốc, tính toán từng bước đi. Bà lục lọi chồng danh thiếp, mở chiếc máy tính cũ kỹ, truy cập vào những trang mạng xã hội chỉ dành riêng cho giới kinh doanh mà bà hiếm khi dùng đến. Khuôn mặt Bà Hảo hiện rõ vẻ mệt mỏi nhưng đôi mắt vẫn sáng quắc, chất chứa một quyết tâm lạnh lùng.
Sáng hôm sau, Chợ đầu mối vẫn ồn ào như mọi khi, tiếng xe tải gầm rú, tiếng người hò hét, tiếng thùng đá va vào nhau loảng xoảng. Bà Hảo vẫn có mặt từ tờ mờ sáng, điều hành Mấy người làm chất dỡ hải sản, chỉ đạo xe hàng đi các tỉnh. Bà Hảo không để lộ bất kỳ sự bất thường nào, bà vẫn là phú bà Hảo cứng cỏi, sắc sảo mà ai cũng biết. Nhưng trong thâm tâm, mỗi lời bà nói, mỗi ánh mắt bà nhìn đều chất chứa một mục đích duy nhất: tìm kiếm.
Khi công việc tạm lắng, Bà Hảo bắt đầu thực hiện kế hoạch của mình. Bà cầm điện thoại, gọi từng cuộc, gửi từng tin nhắn. Đối tượng là những đối tác làm ăn lâu năm, những người môi giới sành sỏi, thậm chí là vài người bạn xã giao từng gặp gỡ trong những buổi tiệc tùng ở Thành phố.
BÀ HẢO
(Giọng điệu bình thản, như đang hỏi thăm xã giao)
Anh Tư đó hả? À, tôi Bà Hảo đây. Dạo này làm ăn sao rồi anh? Ừm… tiện thể tôi hỏi chút. Anh có nhớ cái cậu Khánh trẻ trẻ, trông lịch lãm, con nhà tài phiệt nào đó mà hôm bữa tôi gặp ở buổi tiệc ký hợp đồng xuất mực đông lạnh không? Cậu ấy bảo có chút việc làm ăn ở Thành phố.
Đầu dây bên kia, giọng Anh Tư có vẻ ngạc nhiên. Anh ta cố gắng lục lọi trí nhớ.
ANH TƯ (qua điện thoại)
Khánh hả Bà Hảo? À… tôi nhớ mang máng là có một cậu trẻ tuổi, ăn nói rất lịch sự. Nhưng mà… hình như đó chỉ là khách mời của đối tác bên kia thôi mà. Tôi cũng không rõ thông tin gì nhiều. Có chuyện gì à Bà Hảo?
BÀ HẢO
(Vội vàng, thái độ kín đáo)
À không, không có gì đâu anh. Chỉ là… tôi đang định mở rộng thêm mảng đầu tư bên Thành phố, thấy cậu ấy có vẻ có tiềm năng, muốn hỏi han thêm thôi. Đâu, tôi đâu có quen ai là Khánh con nhà tài phiệt đâu.
Bà Hảo khéo léo lái câu chuyện sang hướng khác, không để lộ bất kỳ manh mối nào về bản thân hay đứa bé trong bụng. Bà tiếp tục gọi điện cho người thứ hai, người thứ ba, người thứ tư… Mỗi cuộc gọi là một hy vọng, rồi lại một sự hụt hẫng. “Khánh” là một cái tên không hiếm. “Con nhà tài phiệt” lại là một khái niệm mơ hồ. Có người nói từng gặp một Khánh khác, người thì bảo nhớ mang máng nhưng không thể nào hình dung ra mặt.
Một đối tác khác, một phụ nữ trung niên chuyên về vận chuyển, nói qua điện thoại với giọng đầy dò xét.
BÀ NĂM (qua điện thoại)
Bà Hảo à, tôi nhớ là có cậu Khánh đó. Trông sáng sủa, ăn mặc sang trọng. Nhưng mà… hình như cậu ta không phải người địa phương Thành phố đâu. Nghe nói chỉ ghé qua công tác rồi đi thôi. Mà Bà Hảo hỏi cậu ta làm gì vậy? Cậu ta… có vẻ không phải người dễ bắt chuyện lắm đâu.
Bà Hảo nhíu mày. Bà Năn luôn có một cái mũi thính trong mọi chuyện. Bà Hảo biết mình cần phải cực kỳ cẩn trọng.
BÀ HẢO
(Giọng cười gượng gạo)
Bà Năm cứ trêu tôi. Tôi chỉ là tò mò thôi. Thấy cậu ta có vẻ nhanh nhẹn, giỏi giang, nghĩ nếu có cơ hội hợp tác thì tốt. Bà Năm có biết số điện thoại hay địa chỉ công ty gì của cậu ta không?
Bà Năm trả lời một cách qua loa, không có thông tin cụ thể nào. Cứ thế, Bà Hảo liên tục mò mẫm trong một mạng lưới thông tin rỗng tuếch. Từng ngày trôi qua, hy vọng càng trở nên mong manh. Cái tên Khánh, tưởng chừng gần gũi, giờ lại hóa ra xa vời đến vậy. Bà Hảo vẫn kiên trì, không hề nản lòng. Bà biết đây mới chỉ là khởi đầu.
Một buổi tối, Bà Hảo ngồi một mình trong căn nhà vắng vẻ, ánh đèn vàng hắt hiu chiếu lên khuôn mặt đầy suy tư của bà. Bà lướt qua màn hình điện thoại, hàng chục cuộc gọi, tin nhắn đã gửi đi mà không có kết quả rõ ràng. Bà Hảo thầm rủa.
BÀ HẢO
(Lầm bầm)
Mày ẩn mình giỏi thật đấy, Khánh. Nhưng tao không tin mày có thể bốc hơi khỏi trái đất này được. Tao sẽ tìm ra mày! Dù phải lật tung cái Thành phố này lên, tao cũng sẽ tìm!
Bà Hảo không chỉ nói suông. Suốt mấy ngày sau đó, bà Hảo biến thành một thợ săn tin tức không mệt mỏi. Bà không còn chỉ gọi điện cho những đối tác cũ quen biết, mà còn len lỏi vào những nhóm kín trên mạng xã hội, thăm dò những người chuyên cung cấp thông tin “nội bộ” của giới thượng lưu. Tiếng lành đồn xa, cái tên Bà Hảo – phú bà Làng Đông, vẫn khiến nhiều người nể nang, sẵn lòng hé mở vài thông tin vụn vặt. Tuy nhiên, mỗi manh mối bà nhận được lại mơ hồ như sương khói. Người thì nói Khánh đã ra nước ngoài, người thì bảo Khánh đang đầu tư vào một dự án bí mật nào đó, số điện thoại thì “đổi như thay áo”, địa điểm thì “chẳng cố định bao giờ”.
Một buổi chiều muộn, khi Bà Hảo đang ngồi trong văn phòng ở Chợ đầu mối, nhìn ra dòng người hối hả, chiếc điện thoại lại rung lên. Là số của Chú Tám, một đối tác cũ chuyên cung cấp hải sản cao cấp, người có nhiều mối quan hệ rộng khắp các tỉnh miền Tây và cả Thành phố.
CHÚ TÁM (qua điện thoại)
Bà Hảo đó hả? Tôi Chú Tám đây. Bà vẫn đang tìm cái cậu Khánh đó à?
BÀ HẢO
(Giọng hơi nôn nóng, nhưng cố giữ bình tĩnh)
Vâng, Chú Tám có tin gì sao?
CHÚ TÁM (qua điện thoại)
À… mấy bữa nay tôi nghe phong phanh. Có người nhắc đến một “Khánh thiếu gia” nào đó. Nghe đâu là con của một ông trùm bất động sản lớn ở Thành phố, giàu lắm. Nhưng mà cậu ta… hơi quái gở. Thích sống khép kín, ít giao du, mà lạ một cái là số điện thoại, rồi cả chỗ ở cũng cứ đổi xoành xoạch. Gặp thì dễ mà tìm lại thì khó vô cùng.
Bà Hảo siết chặt điện thoại, tim đập thình thịch. “Khánh thiếu gia”… “con của ông trùm bất động sản”… “giàu lắm”… những từ khóa này như đánh trúng vào suy đoán của bà. Khánh từng thể hiện sự giàu có, lịch lãm, phong thái tự tin như thể không coi tiền bạc là gì.
BÀ HẢO
(Giọng hơi run rẩy)
Chú Tám… chú có biết… địa chỉ hay số điện thoại nào cụ thể hơn không? Dù chỉ là một manh mối nhỏ nhất cũng được.
CHÚ TÁM (qua điện thoại)
Ấy, Bà Hảo. Tôi đã nói rồi đó. Cái cậu này khó lắm. Người ta chỉ biết đến cái danh “thiếu gia”, còn chẳng ai có thông tin chính xác cả. Nghe đâu cậu ta đang định làm một phi vụ lớn ở Thành phố nhưng cũng là nghe đồn thôi. Tôi chỉ biết vậy, biết thêm là tôi báo Bà Hảo liền.
Cuộc gọi kết thúc, Bà Hảo vẫn giữ nguyên tư thế, ánh mắt dán vào khoảng không. Thông tin thật sự mơ hồ, không có địa chỉ, không có số điện thoại, thậm chí không có cả một bằng chứng cụ thể nào ngoài cái danh “Khánh thiếu gia”. Nhưng đối với Bà Hảo lúc này, chỉ cần một cái tên, một cái danh hiệu gắn với sự giàu có, bí ẩn, đã đủ để thắp lên một tia hy vọng mong manh. Bà Hảo biết, con cá lớn luôn khó bắt. Và Khánh này, chắc chắn là một con cá cực lớn.
BÀ HẢO
(Thầm thì, ánh mắt kiên định)
Khánh thiếu gia… Cuối cùng cũng có một chút gì đó rồi. Mày tưởng trốn kỹ là được sao?
Bà Hảo đứng dậy, bước ra ban công nhìn về phía Thành phố xa xăm, nơi bà tin rằng Khánh đang ẩn mình. Một nụ cười mím chi hiện lên trên môi bà, nụ cười của một kẻ săn mồi vừa ngửi thấy mùi con mồi. Tia hy vọng mong manh ấy giờ đây đã trở thành ngọn lửa âm ỉ, thổi bùng lên ý chí chiến đấu trong bà. Bà sẽ tìm ra “Khánh thiếu gia” này, dù phải trả bất cứ giá nào.
Vài ngày sau, một mình Bà Hảo với chiếc vali cũ kỹ, khăn gói lên Thành phố. Bà đã ủy thác toàn bộ công việc ở Làng Đông cho mấy người làm thân cận nhất, dặn dò họ phải giữ vững cơ nghiệp. Trên chuyến xe khách, Bà Hảo nhìn ra khung cảnh Thành phố hiện lên sầm uất, những tòa nhà chọc trời vươn lên kiêu hãnh. Trái ngược với vẻ choáng ngợp, ánh mắt Bà Hảo lại ánh lên sự quyết tâm sắt đá. Bà không đến đây để tham quan, mà để săn lùng.
Bà Hảo thuê một căn phòng trọ nhỏ gần trung tâm, không phải vì tiếc tiền, mà vì bà muốn sống gần với cuộc sống của người dân nơi đây, dễ dàng thu thập thông tin hơn. Từ sáng sớm cho đến tận khuya, Bà Hảo lao vào công cuộc tìm kiếm như một con ong thợ cần mẫn. Bà bắt đầu từ những nơi “Khánh thiếu gia” có khả năng xuất hiện. Những nhà hàng sang trọng nhất, những câu lạc bộ đêm xa hoa bậc nhất, nơi giới thượng lưu thường lui tới.
Một buổi tối, Bà Hảo đứng trước cửa một nhà hàng Michelin ba sao lấp lánh ánh đèn, những chiếc xe hơi đắt tiền liên tục ra vào. Bà Hảo ăn mặc giản dị, lẫn vào đám đông người qua lại, ánh mắt không ngừng quét tìm một bóng hình quen thuộc. Đã nhiều ngày trôi qua, đôi chân Bà Hảo đã chai sạn, những nếp nhăn trên trán bà hằn sâu hơn vì lo lắng và mệt mỏi. Nhưng mỗi khi nghĩ đến cái thai trong bụng, nghĩ đến “Khánh thiếu gia” đã gieo rắc rồi bỏ đi, một nguồn năng lượng vô hình lại trỗi dậy trong Bà Hảo.
BÀ HẢO
(Thầm thì)
Khánh, mày giỏi trốn đến mấy, tao cũng sẽ lôi mày ra.
Bà Hảo tiếp tục lang thang qua các con phố nhộn nhịp, vào một quán bar sang trọng khác, nơi tiếng nhạc sàn xập xình và mùi rượu mạnh lan tỏa. Bà Hảo ngồi ở một góc khuất, gọi một ly nước lọc, tai dỏng lên nghe ngóng từng câu chuyện của những người xung quanh. Có những lúc, một bóng dáng cao ráo lướt qua, trái tim Bà Hảo lại đập thình thịch, rồi lại thất vọng khi nhận ra đó không phải là Khánh.
Đêm về khuya, Thành phố vẫn sáng đèn. Bà Hảo trở về căn phòng trọ nhỏ, thân thể rã rời, nhưng đôi mắt bà vẫn ánh lên tia lửa kiên cường. Bà mở điện thoại, xem lại bức ảnh chụp màn hình một bài báo cũ về “ông trùm bất động sản” được Chú Tám nhắc đến. Dù không có hình ảnh Khánh, nhưng Bà Hảo tin rằng, cánh cửa dẫn đến Khánh đang ở rất gần.
BÀ HẢO
(Lẩm bẩm, nụ cười mím chi đầy thách thức)
Mày tưởng tao chỉ biết buôn hải sản thôi sao, Khánh? Mày nhầm rồi.
Bà Hảo vắt khăn ướt lên trán, nhắm mắt lại. Hình ảnh một Khánh lịch lãm, hào hoa xuất hiện trong đầu bà, rồi xen lẫn là hình ảnh đứa con đang lớn dần trong bụng. Bà Hảo biết, hành trình này còn dài, còn đầy chông gai, nhưng Bà Hảo sẽ không bao giờ bỏ cuộc. Đối với bà, đây không chỉ là cuộc tìm kiếm một người đàn ông, mà là cuộc chiến giành lại công bằng cho bản thân và cho đứa con chưa chào đời.
Ngày hôm sau, Bà Hảo tiếp tục hành trình tìm kiếm. Bà quyết định thử vận may ở một khu trung tâm thương mại lớn, nơi tập trung nhiều cửa hàng thời trang cao cấp và những quán cà phê sang trọng. Bà Hảo ngồi xuống một chiếc bàn ở góc khuất của quán cà phê, gọi một ly nước ép và lặng lẽ quan sát. Bà đã thấm mệt sau nhiều ngày đi bộ rã rời, nhưng đôi mắt bà vẫn không ngừng quét tìm một bóng dáng quen thuộc.
Bỗng, từ chiếc bàn gần đó, tiếng nói chuyện ríu rít của hai người phụ nữ sang trọng lọt vào tai Bà Hảo. Họ ăn mặc thời thượng, trang sức lấp lánh, và nói chuyện với vẻ đầy vẻ quan trọng, tự mãn.
QUÝ BÀ 1
(Giọng điệu thì thầm nhưng đủ nghe)
Bà nghe gì chưa? Khánh thiếu gia đấy, con trai độc nhất nhà ông Hoàng Mạnh.
QUÝ BÀ 2
(Sốt sắng)
Ôi, tin gì thế bà? Chẳng lẽ lại có dự án bạc tỷ nào à?
QUÝ BÀ 1
(Cười khẩy)
Hơn cả thế. Chuyện cưới hỏi đấy. Con gái tập đoàn Thiên Long, tiểu thư Ngọc Mai. Nghe đâu đám cưới sẽ hoành tráng nhất năm nay.
Một tiếng “RẦM” nhỏ vang lên khi Bà Hảo vô tình làm rơi chiếc điện thoại trên bàn. Cả hai quý bà quay lại nhìn Bà Hảo với ánh mắt khó chịu, nhưng bà không hề hay biết. Tâm trí Bà Hảo giờ đây như một tờ giấy trắng, bị xé toạc bởi thông tin vừa nghe được. “Khánh thiếu gia”… “kết hôn”… “con gái tập đoàn lớn”… những từ ngữ ấy cứ xoáy vào đầu bà như những mũi khoan sắc nhọn.
Bà Hảo cảm thấy như có một luồng điện chạy dọc sống lưng, trái tim bà đập thình thịch đến mức tưởng chừng như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực. Ly nước ép trên tay Bà Hảo bất giác nghiêng đi, làm tràn một vệt dài xuống chiếc bàn trắng tinh. Nhưng Bà Hảo chẳng còn để ý đến điều đó. Mọi cảnh vật xung quanh như mờ đi, chỉ còn lại âm thanh từ cuộc trò chuyện kia vang vọng trong tai. Khánh, người đàn ông đã gieo vào Bà Hảo một hạt giống sinh mệnh, giờ đây lại sắp kết hôn với người phụ nữ khác. Một cảm giác tê tái, lạnh buốt chạy khắp cơ thể Bà Hảo. Bà Hảo đứng hình, ánh mắt đờ đẫn nhìn về phía xa xăm, cả thế giới như sụp đổ dưới chân bà.
Cảm giác tê tái ban đầu dần bị thay thế bởi một luồng sóng cảm xúc dữ dội hơn trong Bà Hảo. Tủi nhục dâng trào, thấm đẫm từng tế bào. Tủi nhục vì sự tin tưởng ngây thơ của chính mình, vì đã bị lừa dối một cách trắng trợn. Nắm chặt bàn tay, những móng tay dài găm vào lòng bàn tay đến mức đau nhói.
Tiếng cười khẩy của quý bà 1 lại vang lên, như một nhát dao sắc lạnh xoáy sâu vào vết thương lòng của Bà Hảo.
QUÝ BÀ 1
(Giọng điệu thì thầm, có vẻ hả hê)
Đúng là con nhà tài phiệt có khác. Đám cưới tổ chức ở khách sạn Imperial danh giá, nguyên một tuần tiệc tùng. Đúng là xa hoa bậc nhất.
QUÝ BÀ 2
(Thở dài ngưỡng mộ, đôi mắt lấp lánh)
Ôi, đúng là khiến người ta mơ ước. Chắc chắn vé mời còn khó hơn vé concert của thần tượng nữa ấy chứ.
Bà Hảo như bừng tỉnh khỏi cơn mê. Đôi mắt bà không còn đờ đẫn, trống rỗng. Thay vào đó là một tia lửa giận dữ bùng lên, thiêu đốt cả sự tủi nhục, biến nó thành ý chí sắt đá. Bà Hảo đứng phắt dậy, đôi chân run rẩy nhưng ánh mắt kiên định đến lạ. Bà nhanh chóng tiến về phía quầy thanh toán, không quên liếc nhìn hai quý bà đang chìm đắm trong câu chuyện phiếm của mình. Trong đầu Bà Hảo, từng mảnh thông tin rời rạc của cuộc trò chuyện được ráp nối lại một cách nhanh chóng: “Khách sạn Imperial”, “một tuần tiệc tùng”, “con gái tập đoàn Thiên Long”. Những từ khóa đó như một bản đồ dẫn lối, chỉ đường cho hành động tiếp theo của bà.
Khi rời khỏi quán cà phê, Bà Hảo không quay về Làng Đông ngay lập tức. Bà rút điện thoại ra, đôi tay thoăn thoắt gõ tìm kiếm thông tin. Từ khóa “Đám cưới Khánh thiếu gia Thiên Long”, “Khánh Imperial”, “Đám cưới Ngọc Mai Khánh”. Hàng loạt bài báo, tin tức xã hội về “đám cưới thế kỷ” hiện ra trên màn hình. Địa điểm, thời gian, thậm chí cả danh sách khách mời dự kiến, mọi thứ đều được công bố rầm rộ. Lòng Bà Hảo như có hàng ngàn mũi kim châm, đau đớn tột cùng.
Bà Hảo lướt qua những bức ảnh Khánh và Ngọc Mai sánh đôi, gương mặt rạng rỡ, hạnh phúc. Cổ họng bà nghẹn ứ, chua chát. Nhìn thấy nụ cười quen thuộc ấy, Bà Hảo cảm thấy như bị phản bội một lần nữa, sâu sắc hơn bất kỳ lúc nào. Nhưng thay vì gục ngã, một sức mạnh khác trỗi dậy trong bà. Một sự phẫn nộ tột cùng, biến thành ý chí sắt đá không gì lay chuyển nổi.
Bà Hảo cất điện thoại vào túi xách, bước đi trên phố với một phong thái hoàn toàn khác. Không còn vẻ mệt mỏi hay thất thần. Bước chân bà dứt khoát, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng về phía trước, không chút nao núng.
BÀ HẢO
(Lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc nhưng đầy kiên quyết, mỗi từ như nện xuống)
Tôi sẽ không để anh yên đâu, Khánh! Tuyệt đối không!
Sáng hôm đó, khách sạn Imperial lộng lẫy khác thường. Cả sảnh tiệc lớn được trang hoàng bằng hàng ngàn đóa hồng trắng muốt, pha lê lấp lánh và ánh nến lung linh. Những vị khách quý mặc vest đen, váy dạ hội sang trọng, tiếng cười nói rộn rã hòa cùng tiếng nhạc giao hưởng nhẹ nhàng. Khánh đứng giữa sảnh, lịch lãm trong bộ lễ phục trắng, tay trong tay với Ngọc Mai rạng rỡ, nụ cười hạnh phúc nở trên môi anh ta. Anh ta đang chào đón những vị khách cuối cùng, gương mặt không chút ưu tư, hoàn toàn chìm đắm trong ngày trọng đại của mình.
Bất chợt, cánh cửa lớn của sảnh tiệc khẽ mở. Một bóng người xuất hiện, không hề báo trước. Cả không gian dường như nín lặng trong giây lát. Bà Hảo bước vào. Bà không khoác lên mình chiếc đầm dạ hội lấp lánh như bao quý bà khác. Thay vào đó, Bà Hảo mặc một bộ áo dài lụa màu mận chín giản dị, không chút họa tiết cầu kỳ, mái tóc búi cao gọn gàng. Trên người bà không có bất kỳ trang sức đắt tiền nào ngoại trừ chiếc vòng ngọc bích cổ điển trên cổ tay.
Tuy nhiên, chính sự giản dị ấy lại khiến Bà Hảo trở nên nổi bật một cách lạ lùng giữa rừng hoa gấm lụa. Bước chân của Bà Hảo chậm rãi, vững vàng, không hề có chút ngập ngừng hay sợ sệt nào. Ánh mắt Bà Hảo sắc lạnh, quét một lượt quanh sảnh tiệc như chim ưng tìm mồi. Mọi ánh mắt khách mời, từ những vị khách bình dân cho đến những nhân vật quyền lực nhất, đều đổ dồn về Bà Hảo. Tiếng nhạc giao hưởng khẽ dừng lại, nhường chỗ cho sự im lặng căng thẳng. Không khí vui vẻ ban nãy lập tức tan biến, thay vào đó là một sự tò mò pha lẫn lo lắng lan tỏa khắp nơi.
Bà Hảo không nói một lời. Bà chỉ đứng đó, khí chất của một “phú bà” đã từng trải qua biết bao phong ba bão táp trong thương trường toát ra mạnh mẽ, như một luồng điện xẹt ngang qua không gian. Những người làm của bà đi theo phía sau, ánh mắt kiên định. Họ chẳng bận tâm đến ánh nhìn tò mò hay những lời thì thầm to nhỏ. Họ chỉ biết, bà chủ của họ đang có mặt ở đây, và đó là tất cả những gì cần quan tâm.
Khánh đang trò chuyện vui vẻ cùng một vị khách quyền quý thì nụ cười trên môi anh ta đông cứng lại. Ánh mắt Khánh trợn trừng, như không tin vào cảnh tượng trước mắt. Gương mặt anh ta từ hồng hào bỗng chốc tái mét đi, đôi môi mấp máy không nói nên lời. Ngọc Mai đứng bên cạnh, nhận thấy sự thay đổi đột ngột của vị hôn phu, liền quay sang nhìn theo hướng Khánh đang nhìn. Cô ta cũng sững sờ, đôi mắt đẹp mở to nhìn người phụ nữ xa lạ nhưng đầy uy lực đang tiến vào.
Bà Hảo thản nhiên bước tiếp, từng bước chân như nện xuống mặt sàn cẩm thạch. Ánh mắt Bà Hảo cuối cùng cũng dừng lại, khóa chặt vào Khánh. Trong ánh mắt Bà Hảo không có sự hờn giận, không có sự yếu đuối, mà chỉ có một vẻ lạnh lùng, kiên định như băng giá. Cả không gian chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng bước chân nhè nhẹ của Bà Hảo và hơi thở dồn dập của những vị khách đang chứng kiến. Một cuộc đối đầu trực diện, không tiếng súng, nhưng căng thẳng hơn bất kỳ trận chiến nào, sắp sửa diễn ra.
Bà Hảo bước thẳng đến nơi Khánh và Ngọc Mai đang đứng, không một chút do dự. Mỗi bước chân của Bà Hảo như muốn xé toang không khí căng thẳng trong sảnh tiệc. Khánh vẫn đứng bất động, ánh mắt dán chặt vào Bà Hảo, nỗi hoảng loạn hiện rõ. Ngọc Mai bên cạnh, gương mặt từ bối rối chuyển sang lo sợ tột độ, tay cô ta bấu chặt lấy cánh tay Khánh. Khi Bà Hảo chỉ còn cách họ vài bước, bà dừng lại, nở một nụ cười lạnh lùng, tự mãn trên môi. Nụ cười ấy không hề mang ý chúc phúc, mà như một lời tuyên án.
Bà Hảo nâng giọng, đủ lớn để hàng trăm khách mời có mặt đều nghe rõ mồn một từng chữ. Chất giọng của Bà Hảo tuy không gắt gỏng nhưng lại chứa đựng sức mạnh kinh hoàng, đủ sức đánh sập mọi thứ.
BÀ HẢO
(Lạnh lùng, rành mạch)
Chúc mừng hạnh phúc anh Khánh, nhưng tôi e là anh sẽ có hai vợ cùng lúc.
Cả sảnh tiệc như muốn nổ tung. Tiếng xì xào, bàn tán vang lên như bão táp. Mọi cặp mắt đổ dồn vào Khánh và Bà Hảo, không ai dám tin vào tai mình. Khánh đứng sững sờ, cả người cứng đờ, mặt anh ta cắt không còn một giọt máu, trắng bệch như tờ giấy. Đôi môi Khánh mấp máy, muốn nói điều gì đó nhưng không thể phát ra bất cứ âm thanh nào.
Bà Hảo không đợi ai phản ứng. Bà tiếp tục, từng lời như nhát dao cứa vào sự nghiệp và danh dự của Khánh.
BÀ HẢO
(Ánh mắt sắc lạnh, nhìn thẳng vào Khánh)
Tôi đang mang cốt nhục của anh đấy!
Lời tuyên bố cuối cùng của Bà Hảo như một tiếng sét đánh ngang tai. Khánh lảo đảo, như sắp ngã quỵ. Anh ta chỉ còn biết trân trối nhìn Bà Hảo, đôi mắt vô hồn. Không khí ngột ngạt đến nghẹt thở.
Ngọc Mai, cô dâu rạng rỡ vừa phút trước, không chịu nổi cú sốc tột cùng này. Gương mặt cô ta trắng bệch, đôi mắt trợn trừng nhìn về phía Bà Hảo và cái bụng bà. Một tiếng thét nhỏ, yếu ớt bật ra từ cổ họng Ngọc Mai, rồi hai mắt cô ta tối sầm lại. Ngọc Mai ngất xỉu ngay tại chỗ, cơ thể mềm oặt đổ gục xuống sàn đá cẩm thạch giữa tiếng hốt hoảng của khách mời. Chiếc váy cưới trắng tinh của cô ta trải dài trên nền đất lạnh lẽo, như một lời kết thúc cho giấc mơ hạnh phúc vừa chớm nở.
Khách mời chưa kịp hết bàng hoàng khi Ngọc Mai đổ gục thì cảnh tượng tiếp theo đã đẩy sự hỗn loạn lên đến đỉnh điểm. Tiếng hốt hoảng ban đầu nhanh chóng bị át đi bởi những tiếng xì xào, bàn tán ngày càng lớn, rồi vỡ òa thành những lời chỉ trích, phẫn nộ. Bố mẹ của Ngọc Mai, những người đang đứng gần đó, chứng kiến cảnh con gái mình ngất lịm, đã không giữ được bình tĩnh. Gương mặt họ đỏ bừng, giận dữ.
MẸ NGỌC MAI
(Thét lên, lao về phía Khánh)
Khánh! Anh là đồ khốn nạn! Anh đã làm gì con gái tôi hả?
Người mẹ, với vẻ ngoài quý phái thường ngày, giờ đây hoàn toàn mất kiểm soát. Bà lao tới, dùng đôi tay run rẩy túm lấy cổ áo Khánh, giật mạnh. Khánh vẫn còn đang sững sờ, chưa kịp phản ứng thì đã bị đẩy lùi vài bước. Chiếc áo vest đắt tiền của anh ta bị nhăn nhúm.
BỐ NGỌC MAI
(Giọng gằn lên, đầy uy hiếp)
Thằng chó! Mày dám lừa dối con gái tao, dám hủy hoại danh dự gia đình tao ư?
Người bố, vốn là một doanh nhân có tiếng, cũng không thể kiềm chế. Ông ta xông tới, vung tay định tát Khánh nhưng bị một vài khách mời đứng gần đó vội vàng can ngăn. Tuy nhiên, sự phẫn nộ trong ánh mắt ông ta như muốn nuốt chửng Khánh.
Khánh chỉ biết đứng đó, gương mặt tái nhợt, đôi mắt nhìn chằm chằm vào khoảng không, hoàn toàn bất lực trước cơn thịnh nộ đang bủa vây. Anh ta cảm thấy như mình đang bị hàng trăm ánh mắt xét nét đâm thẳng vào tim, mỗi cái nhìn là một lời kết án. Tiếng đổ vỡ loảng xoảng vang lên khi một chiếc ly rượu trên bàn bị xô ngã, rồi một vị khách khác vội vàng đứng dậy, làm đổ chai rượu xuống sàn.
Bà Hảo đứng đó, ánh mắt bình thản quan sát toàn bộ khung cảnh hỗn loạn. Một nụ cười mỉm nhẹ nhàng xuất hiện trên môi bà, như thể bà đang thưởng thức một vở kịch được dàn dựng công phu. Bà Hảo nhìn Khánh, rồi nhìn sang bố mẹ Ngọc Mai đang gào thét, và cuối cùng lướt qua đám đông khách mời đang xì xào, chỉ trỏ. Mọi thứ diễn ra đúng như Bà Hảo đã dự đoán. Đám cưới xa hoa, lộng lẫy trong nháy mắt đã biến thành một đống đổ nát của danh dự và sự lừa dối. Tiếng loa phóng thanh của ban nhạc vẫn còn văng vẳng những nốt nhạc không lời cuối cùng, tạo nên một sự tương phản đến rợn người giữa âm thanh chúc phúc và cảnh tượng tan hoang. Bà Hảo hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của sự hỗn loạn, và một tia mãn nguyện lóe lên trong đôi mắt sắc lạnh.
Đám đông vẫn đang chìm trong những tiếng la hét, chỉ trích và tiếng đổ vỡ loảng xoảng. Bố mẹ Ngọc Mai vẫn đang cố gắng lao vào Khánh, gương mặt méo mó vì giận dữ và xấu hổ. Khánh đứng đó, như một bức tượng gỗ vô hồn, hoàn toàn sụp đổ trước tai họa ập đến.
Bà Hảo không quay đầu lại. Bà bước đi, từng bước chậm rãi nhưng vững chắc, xuyên qua màn hỗn loạn của đám cưới tan hoang. Tiếng nhạc cưới giờ đây đã tắt hẳn, để lại một khoảng lặng đầy ám ảnh bị xé toạc bởi những lời nguyền rủa và tiếng khóc nức nở của Ngọc Mai – dù bà Hảo không còn nghe thấy. Nụ cười trên môi bà vẫn còn đó, không phải là sự hả hê tàn nhẫn, mà là một nét chua chát xen lẫn sự mãn nguyện sâu sắc. Bà biết, mình đã đòi lại công bằng. Không chỉ cho bản thân bà, cho những năm tháng bị khinh miệt, bị coi thường, mà còn cho đứa con đang lớn dần trong bụng. Đứa trẻ này, sẽ không phải lớn lên trong sự tủi nhục hay thiếu thốn tình thương.
Bà Hảo rời khỏi sảnh tiệc, bỏ lại phía sau những mảnh vỡ của một mối quan hệ dối trá và những danh dự đã bị chà đạp. Khi cánh cửa lớn khép lại, cắt đứt hoàn toàn âm thanh ồn ào phía trong, bà Hảo hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn không khí trong lành của buổi tối. Bước chân bà vẫn đều đặn, không hề vội vã. Bà ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm, những vì sao lấp lánh như những chấm hy vọng xa xăm.
Cuộc đời bà Hảo chưa bao giờ dễ dàng. Từ một cô gái nghèo khó, tự tay gây dựng nên cơ nghiệp, bà đã nếm trải đủ đắng cay, bị người đời dè bỉu vì vẻ ngoài thô kệch và sự thiếu thốn tình cảm. Bà đã học cách mạnh mẽ, cách tự bảo vệ mình trong một thế giới đầy rẫy sự lọc lừa. Giờ đây, khi mọi thứ dường như đã được “thanh toán”, bà cảm thấy một sự nhẹ nhõm đến lạ. Không phải là chiến thắng vang dội, mà là sự giải thoát khỏi gánh nặng của quá khứ và những kỳ vọng sai lầm.
Nụ cười trên môi bà Hảo dần thay đổi. Nó không còn là nụ cười chua chát nữa, mà là một nụ cười bình yên, thanh thản. Bà đặt tay lên bụng, cảm nhận sự sống đang lớn lên từng ngày. Đứa con này là tất cả những gì bà cần. Nó là khởi đầu mới, là lý do để bà tiếp tục mạnh mẽ, kiên cường hơn nữa. Bà Hảo biết, con đường phía trước vẫn còn nhiều chông gai. Một người mẹ đơn thân, ở cái tuổi này, với gánh nặng của một cơ nghiệp lớn, chắc chắn sẽ phải đối mặt với vô vàn thử thách. Nhưng bà không sợ. Trong sâu thẳm trái tim mình, bà biết mình đã đủ vững vàng để bảo vệ và nuôi dưỡng sinh linh bé bỏng này.
Bà Hảo không còn oán hận. Sự tha thứ không đến từ việc quên đi, mà đến từ việc chấp nhận và buông bỏ. Bà đã lấy lại được sự tự trọng, lấy lại được công bằng. Giờ đây, bà chỉ muốn sống một cuộc đời bình dị, trọn vẹn bên con, kiến tạo một tương lai tràn ngập tình yêu và sự bình yên. Không cần sự chứng minh với ai, không cần sự thừa nhận từ bất kỳ người đàn ông nào. Bà Hảo sẽ là tất cả cho con mình. Nụ cười cuối cùng nở trên môi bà không phải là sự hả hê hay giễu cợt, mà là sự thanh thản của một người phụ nữ đã tìm thấy giá trị đích thực của bản thân và mục đích sống của mình. Bà bước đi, hướng về phía ánh sáng, nơi một chương mới đang chờ đợi.

