Sáng sớm bảnh mắt ra đã thấy mẹ đ:ẻ đến ngồi ngay ở trước cổng, tay cầm 2 con gà, 1 con vịt, tôi vừa mở cửa mùi hôi đã s:;ộc vào mũi, chạy vội ra bảo bà cầm đi ngay nào ngờ chồng nhìn thấy đưa bà xách hết vào trong nhà, đúng lúc này cậu con trai chỉ vào bao tải trong góc nhà rồi nói “gọi chú cảnh sát”, cả nhà tôi tá hoả khi bên trong là…
Sáng sớm, tiếng gà kêu quang quác trước cổng khiến tôi bực bội. Vừa mở cửa ra, mùi h-ôi nồng nặc từ bao tải bay thẳng vào mũi. Mẹ đẻ tôi ngồi chễm chệ ngay bậc thềm, tay xách hai con gà, một con vịt, còn cười hề hề:
– “Mẹ mang quà cho vợ chồng con đây!”
Tôi nhăn mặt, gắt gỏng:
– “Mẹ mang mấy cái này làm gì, hôi hám lắm, thôi cầm về đi.”
Chưa kịp kéo bà đứng lên thì chồng tôi từ trong nhà đi ra. Trái ngược với tôi, anh vui vẻ đón lấy, còn xách cả bao tải nặng trịch vào nhà. Tôi chép miệng, lắc đầu bất lực.
Nhưng đúng lúc ấy, thằng bé con tôi mới hơn bảy tuổi, mắt tròn xoe, run run chỉ tay vào góc nhà, nơi bao tải vừa được đặt xuống. Giọng nó lạc đi:
– “Bố mẹ… gọi chú cảnh sát đi! Trong đó có…”
Cả nhà giật mình. Tim tôi như rơi xuống đất. Chồng tôi run rẩy xé vội sợi dây buộc. Bao tải bật tung ra – mùi hôi t;/hối k-inh kh-ủng ập ra nồng nặc. Bên trong không phải gà vịt như vẫn tưởng, mà là… 👇👇
những xác động vật đã phân hủy. Ruồi nhặng bu đen kịt, lổn nhổn bên trong lớp lông bốc mùi tử khí nồng nặc, tanh tưởi đến tận óc. Một cỗ mùi kinh hoàng sộc thẳng vào khoang mũi, xé toạc mọi giác quan. Linh không kịp bịt mũi, cổ họng trào ngược, ôm miệng nôn khan từng đợt, gương mặt cô tái xanh, trắng bệch vì ghê tởm tột độ và sợ hãi đến tê dại. Người chồng đứng chết lặng, hai mắt mở trừng trừng nhìn vào thứ ghê rợn đang phơi bày trước mặt, anh không dám tin vào những gì mình đang chứng kiến. Bà mẹ đẻ lúc này cũng đứng sững lại, nụ cười trên môi tắt ngúm, đôi mắt bà lộ rõ vẻ hoảng loạn, ráo riết nhìn quanh như tìm kiếm lối thoát. Không gian như đặc quánh lại, chỉ còn tiếng Linh nôn ọe và tiếng con trai run rẩy lặp lại.
Người chồng hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại cơn kinh tởm đang cuộn trào trong dạ dày, gồng mình trấn tĩnh. Đôi mắt anh vẫn còn nguyên sự bàng hoàng, nhưng giờ đây đã pha lẫn cả lửa giận. Anh quay phắt sang Mẹ đẻ, bà vẫn đang đứng sững sờ, cố gắng giấu đi vẻ hoảng loạn.
“Mẹ… Mẹ ơi,” Người chồng lắp bắp, giọng anh vỡ ra, run rẩy đầy chất vấn. “Cái… cái gì thế này? Sao… sao mẹ lại mang thứ này… đến nhà con?”
Anh chỉ tay về phía chiếc bao tải kinh hoàng, từng lời nói như bị kẹt lại nơi cuống họng. Linh vẫn còn đang cúi gập người, run rẩy nôn khan, tiếng ọe của cô xé tan sự tĩnh lặng chết chóc. Con trai vẫn bám chặt lấy chân Linh, đôi mắt to tròn đẫm nước mắt, bé thì thào nhắc lại: “Chú cảnh sát… gọi chú cảnh sát…” Mùi hôi thối từ bao tải như đặc quánh lại, đeo bám lấy từng hơi thở.
Mẹ đẻ giật bắn người trước lời chất vấn của Người chồng, đôi mắt bà đảo qua Linh đang cúi gập người, rồi đến đứa cháu trai đang run rẩy. Bà thu mình lại, hai tay nắm chặt vào nhau đến trắng bệch, cằm khẽ run rẩy. Mùi tanh tưởi vẫn luẩn quẩn, càng làm bà thêm hoảng loạn.
“Mẹ… Mẹ tưởng là… gà vịt bị chết thôi, đem về làm thịt…” Mẹ đẻ lí nhí, giọng bà lạc đi, nhỏ đến mức gần như không nghe rõ, xen lẫn giữa sự sợ hãi tột độ và một chút bối rối khó hiểu, như thể bà thực sự không lường trước được sự việc này. “Chứ mẹ… mẹ có biết là như vậy đâu.”
Bà ngước đôi mắt ngập nước lên nhìn Người chồng, rồi lại cúi gằm mặt xuống, tránh né ánh nhìn kinh hãi của Linh. Những lời biện minh yếu ớt của bà càng làm Linh thấy ghê tởm, sự bàng hoàng trong cô chuyển thành một nỗi tức giận lạnh lẽo. Cô biết Mẹ đẻ mình không phải người thiếu hiểu biết, và cái cách bà chối quanh co này càng khiến Linh nghi ngờ.
Người chồng nhìn Mẹ đẻ, vẻ mặt anh từ bàng hoàng chuyển sang nghi hoặc. Anh không tin vào câu trả lời lấp lửng đó. “Gà vịt? Mẹ nghĩ con không phân biệt được gà vịt với cái… cái thứ này sao?” Giọng Người chồng gằn xuống, đầy sức ép. Anh biết chắc chắn có điều gì đó bất thường hơn rất nhiều.
Con trai vẫn nức nở, bám lấy chân Linh, tiếng khóc của bé càng khiến không khí trở nên nặng nề. Linh cố gắng nén cơn buồn nôn, ngẩng đầu nhìn Mẹ đẻ, ánh mắt cô chất chứa sự thất vọng và nghi ngờ sâu sắc.
Linh đã cố gắng kiềm chế từ lâu, nhưng đến giờ phút này, khi Mẹ đẻ vẫn còn định lấp liếm, cô không thể chịu đựng thêm nữa. Cơn giận dữ bùng lên như ngọn lửa. Linh gạt tay Con trai ra, bước thẳng về phía Mẹ đẻ, đôi mắt đỏ ngầu chực trào nước.
“Mẹ làm cái trò gì vậy hả?!” Linh gằn từng tiếng, giọng nói vỡ òa vì uất ức và kinh tởm. Cô chỉ thẳng ngón tay run rẩy vào chiếc bao tải đen sì đang nằm chình ình trên bậc thềm, mùi hôi thối từ nó như thấm vào tận xương tủy. “Mẹ muốn hại chúng con hay sao? Cái mùi này… làm sao chúng con chịu nổi?!”
Nước mắt Linh lăn dài trên má, không phải vì sợ hãi mà vì tức giận tột độ. Cô không thể tin được Mẹ đẻ mình lại có thể mang thứ kinh khủng này về nhà, đến gần đứa cháu nhỏ. Người chồng sững sờ nhìn Linh bùng nổ, rồi lại nhìn sang Mẹ đẻ. Bà cụ tái mét mặt, đôi mắt co rút lại vì sợ hãi, lùi hẳn về phía sau như muốn trốn chạy khỏi cơn thịnh nộ của con gái. Bà lắc đầu lia lịa, lắp bắp những lời không rõ nghĩa, chỉ tay về phía bao tải như muốn nói rằng bà cũng không hề hay biết. Con trai bấu chặt vào chân Người chồng, tiếng khóc của bé càng lớn hơn, như một lời nhắc nhở đau lòng về sự nguy hiểm mà chúng đang phải đối mặt.
Tiếng khóc của Con trai càng lúc càng lớn, xé toạc không khí căng thẳng trong căn nhà. Cậu bé, nãy giờ vẫn đứng nép mình vào chân Người chồng, bỗng òa lên nức nở, đôi mắt đỏ hoe ngấn nước.
“Con sợ quá bố ơi! Mùi hôi quá!” Con trai thét lên, giọng run rẩy, bấu chặt lấy quần Người chồng.
Người chồng giật mình, cúi xuống nhìn gương mặt tái mét vì sợ hãi của con. Anh lập tức ôm chặt Con trai vào lòng, vỗ về tấm lưng nhỏ bé đang run lên bần bật.
“Không sao, không sao rồi con trai. Bố ở đây,” Người chồng trấn an, giọng anh lạc đi một cách rõ rệt. Anh cố gắng tỏ ra mạnh mẽ, nhưng trái tim anh cũng đang đập thình thịch trong lồng ngực. Mùi hôi thối nồng nặc từ chiếc bao tải như bám chặt vào từng thớ thịt, từng tế bào thần kinh, khiến bản thân anh cũng hoảng loạn tột độ. Anh nhìn Linh, rồi lại nhìn sang Mẹ đẻ, đôi mắt tràn ngập sự bất lực và kinh hoàng.
Người chồng hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Dù sợ hãi tột độ, nhưng cái bản năng của một người đàn ông trong gia đình vẫn thúc đẩy anh phải tìm hiểu rõ ràng mọi chuyện. Anh nhẹ nhàng đặt Con trai xuống, giao cậu bé cho Linh đang đứng chết lặng bên cạnh.
“Linh, em giữ thằng bé, đứng lùi lại đi,” Người chồng nói, giọng khan đặc, ánh mắt kiên quyết.
Linh gật đầu một cách vô thức, ôm chặt Con trai vào lòng, lùi vài bước về phía bức tường. Cô nhìn chằm chằm vào chiếc bao tải, nỗi ghê tởm xen lẫn cảm giác sợ hãi đang bóp nghẹt lồng ngực. Mẹ đẻ vẫn đứng đó, sắc mặt trắng bệch, đôi môi mím chặt run rẩy, không dám nói một lời nào.
Người chồng tiến lại gần bao tải hơn, khuỵu gối xuống. Mùi hôi thối nồng nặc hơn bao giờ hết, khiến anh phải nín thở. Anh lấy hết can đảm, đưa tay từ từ vén lớp vải bao tải. Bên dưới những xác động vật đã biến dạng, những mảnh lông, máu và nội tạng ghê rợn, anh cảm nhận được một vật gì đó cứng cáp, không phải là xương hay thịt.
Anh cẩn thận hơn, dùng hai tay vén tung đám xác thối rữa sang một bên. Đôi mắt anh mở to khi nhìn thấy vật thể nằm gọn gàng bên dưới. Đó là một chiếc hộp gỗ cũ kỹ, có vẻ như được chạm khắc tinh xảo, dù giờ đây nó đã phủ đầy bụi bẩn và lấm lem những vết bẩn khó tả. Đặc biệt, chiếc hộp còn được bọc thêm một lớp vải lanh trắng ngà đã ố vàng, gói ghém cẩn thận như thể chứa đựng một thứ gì đó cực kỳ quan trọng.
Người chồng không thể tin vào mắt mình. Tim anh đập thình thịch trong lồng ngực, không phải vì sợ hãi mùi hôi, mà vì một dự cảm kinh hoàng. Anh quay phắt lại nhìn Linh và Mẹ đẻ, khuôn mặt tái mét vì sốc.
“Không phải chỉ là gà vịt chết…” Người chồng thốt lên, giọng anh lạc đi vì kinh ngạc, “Có gì đó… có gì đó trong này!”
Người chồng run rẩy, đôi tay anh không ngừng chấn động, nhưng vẫn cố gắng gạt bỏ những mảnh thịt và lông thối rữa để nắm chặt lấy chiếc hộp gỗ. Anh từ từ kéo nó ra khỏi lớp bao tải kinh tởm, tiếng sột soạt ghê rợn của những thứ bên trong khiến dạ dày anh như bị bóp nghẹt.
Chiếc hộp hiện ra rõ ràng hơn dưới ánh đèn lờ mờ, đặt trên nền đất lạnh lẽo. Nó không lớn lắm, chỉ bằng một chiếc hộp đựng giày nhưng nặng trịch, và điều đáng sợ nhất là nó được khóa cẩn thận đến mức khó tin. Một sợi dây sắt cũ kỹ, rỉ sét, quấn chặt nhiều vòng quanh chiếc hộp, thắt những nút chết cứng như muốn đảm bảo rằng không ai có thể mở nó ra. Có vẻ như sợi dây này đã ở đó rất lâu rồi, ăn sâu vào thớ gỗ, gợi lên một sự ám ảnh khó tả.
Linh đứng chết lặng, hai mắt mở to dán chặt vào chiếc hộp. Nỗi kinh hoàng đã vượt quá giới hạn của sự sợ hãi thông thường, biến thành một cảm giác tê dại đến vô vọng. Cô ôm chặt Con trai đang rúc vào người mình, nhưng tâm trí cô trống rỗng, chỉ còn một dự cảm tồi tệ như bóng đêm đang nuốt chửng tất cả. Mẹ đẻ, sắc mặt tái xanh như tờ giấy, đôi môi mấp máy không ngừng. Bà ta nhìn chiếc hộp, rồi nhìn Người chồng, ánh mắt đầy sự ám ảnh và tuyệt vọng, nhưng không một lời nào thốt ra.
Cả ba người lớn, mỗi người một nỗi sợ hãi riêng, nhưng đều chung một sự bất lực đến đáng sợ, nhìn chằm chằm vào chiếc hộp gỗ bí ẩn. Một luồng khí lạnh lẽo, nặng nề bao trùm khắp căn nhà, khiến mọi âm thanh dường như biến mất. Chỉ còn lại sự im lặng đến nghẹt thở, và dự cảm về một bí mật kinh hoàng sắp được phơi bày, khiến không khí càng thêm căng thẳng, bất an.
Cả ba người lớn, mỗi người một nỗi sợ hãi riêng, nhưng đều chung một sự bất lực đến đáng sợ, nhìn chằm chằm vào chiếc hộp gỗ bí ẩn. Một luồng khí lạnh lẽo, nặng nề bao trùm khắp căn nhà, khiến mọi âm thanh dường như biến mất. Chỉ còn lại sự im lặng đến nghẹt thở, và dự cảm về một bí mật kinh hoàng sắp được phơi bày, khiến không khí càng thêm căng thẳng, bất an.
Con trai, dù đã nín khóc, vẫn run rẩy trong vòng tay Linh. Thằng bé ngẩng đầu lên, đôi mắt mở to hơn bao giờ hết, nhìn thẳng vào chiếc hộp đang nằm trơ trọi trên nền nhà. Một lần nữa, ngón tay nhỏ xíu của nó lại run rẩy chỉ thẳng vào vật thể đáng sợ đó.
“Bố mẹ…” Giọng thằng bé lạc hẳn đi, như bị một thứ gì đó bóp nghẹt. “Gọi chú cảnh sát đi! Con thấy… con thấy lạ lắm!”
Lời nói non nớt nhưng kiên quyết của Con trai vang lên, phá tan sự im lặng chết chóc. Ánh mắt thằng bé tràn đầy sự sợ hãi, nhưng cũng lấp lánh một thứ linh cảm bất thường, một sự nhạy bén đến kinh ngạc mà người lớn không thể có được. Nó như nhìn thấy điều gì đó kinh hoàng hơn cả cái xác động vật thối rữa, hơn cả sợi dây sắt quấn quanh chiếc hộp. Linh và Người chồng sững sờ. Họ nhìn nhau, rồi nhìn Con trai, hoàn toàn không ngờ một đứa trẻ bảy tuổi lại có thể thốt ra câu nói chấn động đến vậy. Mẹ đẻ khẽ rít lên một tiếng, bà ta lùi lại một bước, toàn thân đổ sụp xuống, hai tay ôm chặt đầu như muốn từ chối nghe những lời kinh hoàng vừa thoát ra từ miệng cháu mình.
Người chồng nhìn khuôn mặt trắng bệch của Linh, ánh mắt anh dừng lại trên chiếc hộp gỗ đang nằm im lìm trên nền nhà, rồi lại hướng về Con trai đang run rẩy nép trong vòng tay Linh. Hơi thở anh nặng nề thoát ra, một tiếng thở dài mệt mỏi và đầy áp lực. Mẹ đẻ vẫn ôm đầu, tiếng rên khe khẽ thoát ra từ kẽ tay bà ta, như một lời cầu xin yếu ớt. Linh siết chặt lấy Con trai, đôi mắt dán chặt vào Người chồng, chờ đợi một quyết định.
“Được rồi,” Người chồng cuối cùng cũng lên tiếng, giọng anh trầm đục. “Anh sẽ gọi. Có gì đó không ổn ở đây, thật sự không ổn.”
Nói rồi, anh đưa tay vào túi quần, rút ra chiếc điện thoại thông minh. Những ngón tay anh hơi run rẩy khi lướt tìm số, mỗi chuyển động đều chậm rãi và nặng nề như thể đang mang một tảng đá. Linh nín thở, trái tim cô đập thình thịch trong lồng ngực, mỗi nhịp đập như một hồi trống dồn báo hiệu một điều gì đó kinh khủng sắp sửa bắt đầu. Cô cảm nhận được sự căng thẳng tột độ đang lan tỏa khắp căn phòng, nặng trĩu hơn cả mùi hôi thối đã dần quen thuộc. Mẹ đẻ chợt ngẩng đầu lên, đôi mắt bà ta mở to bất thường, chứa đựng nỗi hoảng loạn tột cùng khi nhìn thấy hành động của con rể.
Người chồng khẽ thở ra, cúp điện thoại. Anh đặt nó xuống bàn, ánh mắt vẫn chưa hết bàng hoàng. Một sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm căn phòng, nặng nề hơn cả mùi hôi thối vẫn lởn vởn trong không khí. Linh vẫn ôm chặt Con trai, cậu bé úp mặt vào vai cô, thỉnh thoảng lại run rẩy một cái. Mẹ đẻ lúc này không còn rên rỉ nữa, bà ta ngồi thu lu ở góc nhà, đôi mắt mở to vô định, nhưng miệng vẫn mím chặt không nói một lời.
Chỉ vài phút sau, âm thanh quen thuộc nhưng đáng sợ bỗng xé tan màn đêm yên tĩnh: tiếng còi xe cảnh sát vang lên từ xa, mỗi lúc một gần hơn, dồn dập và gấp gáp. Ánh đèn xanh đỏ nhấp nháy bắt đầu xuyên qua khung cửa sổ, hắt lên những vệt sáng ma quái trên tường nhà. Đội tuần tra đã đến. Cửa cổng sắt từ từ mở ra, những chiếc xe chuyên dụng lăn bánh vào sân. Tiếng bước chân dồn dập, tiếng bộ đàm xì xào, và những giọng nói trầm đục bắt đầu vang lên, phong tỏa toàn bộ hiện trường.
Một cán bộ trung niên, gương mặt điềm tĩnh và nghiêm nghị, bước vào nhà. Ánh mắt anh ta lướt qua bao tải bí ẩn, dừng lại trên chiếc hộp gỗ méo mó, rồi nhìn thẳng vào ba người đang đứng ngồi ngổn ngang.
“Chào anh chị. Có chuyện gì xảy ra ở đây?” Viên cán bộ hỏi, giọng nói trầm ổn, không một chút biểu cảm thừa thãi.
Linh, với trái tim vẫn còn đập thình thịch trong lồng ngực, gắng sức hít thở sâu. Người chồng siết chặt tay Linh, anh bắt đầu thuật lại mọi chuyện, giọng nói không giấu được sự lo lắng tột độ.
“Dạ, thưa cán bộ… Chuyện là… mẹ vợ cháu mang cái bao tải này đến… nói là đồ biếu… nhưng rồi… cháu bé nhà cháu… thằng bé phát hiện ra… bên trong… bên trong là thứ không phải gà vịt, thưa cán bộ…” Người chồng lắp bắp, chỉ tay về phía bao tải đang nằm trên nền nhà.
Linh bổ sung, giọng run rẩy: “Nó là… nó là xác động vật ạ… và có một cái hộp gỗ bên trong… cháu bé… thằng bé kêu gọi chú cảnh sát…”
Viên cán bộ gật đầu, ánh mắt sắc bén dừng lại trên Mẹ đẻ, người vẫn đang cúi gằm mặt xuống, đôi vai run rẩy. Bà ta không hề ngẩng đầu lên, không một lời thanh minh hay phản ứng nào, chỉ im lặng như một bức tượng, chôn vùi trong sự hoảng loạn và có lẽ là cả tội lỗi.
Hai cán bộ khác lập tức tiến lại gần cái bao tải. Một người cẩn thận đeo găng tay, cúi xuống kiểm tra sơ bộ, sau đó họ nhẹ nhàng tách lớp bao tải bẩn thỉu ra, để lộ hoàn toàn chiếc hộp gỗ cũ kỹ, méo mó như đã bị va đập nhiều lần. Chiếc hộp được khóa chặt bằng một sợi dây sắt dầy cộm, quấn quanh nhiều lớp và khóa lại bằng một ổ khóa hoen gỉ.
Không khí trong nhà như đông đặc lại. Tiếng xì xào bên ngoài đã im bặt, chỉ còn tiếng bước chân nhẹ nhàng của các cán bộ đang di chuyển xung quanh. Ánh mắt của tất cả mọi người, từ Linh đang ôm chặt Con trai, đến Người chồng đang nắm chặt tay cô, và cả Mẹ đẻ vẫn co rúm ở góc nhà, đều đổ dồn vào chiếc hộp gỗ. Họ biết, bí mật kinh hoàng nhất sắp được phơi bày.
Một cán bộ đeo kính, mái tóc đã điểm bạc, từ từ lấy ra một bộ dụng cụ chuyên dụng từ chiếc túi bên hông. Anh ta chọn một chiếc kìm cộng lực, lưỡi kìm sáng loáng dưới ánh đèn điện, tiến lại gần chiếc hộp. Động tác của anh ta rất chậm rãi, cẩn trọng, như sợ làm hỏng một chứng cứ quan trọng nào đó, hoặc như đang trì hoãn khoảnh khắc sự thật được hé lộ.
“Anh chị có biết bên trong là gì không?” Viên cán bộ trung niên hỏi, ánh mắt quét qua Linh và Người chồng.
Người chồng lắc đầu lia lịa, giọng nghẹn lại: “Dạ… dạ không ạ. Cháu… cháu không biết…”
Linh chỉ biết siết chặt Con trai hơn, ghì đầu cậu bé vào ngực mình, như muốn che chắn cho con khỏi những gì sắp sửa nhìn thấy. Cô cũng không hề hay biết gì về cái hộp này.
Tiếng “cạch” khô khốc vang lên khi chiếc kìm cộng lực khớp vào sợi dây sắt. Cơ bắp trên cánh tay của cán bộ đeo kính căng lên. Anh ta dồn lực, một tiếng “xoẹt” chói tai xé nát sự tĩnh lặng. Sợi dây sắt đứt lìa, bật ra khỏi chiếc hộp. Cái ổ khóa hoen gỉ rơi xuống nền nhà, tạo nên một âm thanh lạnh lẽo, đáng sợ.
Mùi hôi thối dường như càng trở nên nồng nặc hơn khi không khí xung quanh chiếc hộp bị khuấy động. Một cán bộ khác cẩn thận lật mở nắp hộp.
Tất cả mọi người nín thở. Ánh sáng từ chiếc đèn pin của cảnh sát chiếu thẳng vào bên trong.
Linh nhìn thấy một màu đỏ sẫm, một vật thể hình thù kỳ lạ, và một chất lỏng đen kịt.
Con trai, dù đang úp mặt vào Linh, vẫn cảm nhận được sự thay đổi trong không khí, cảm nhận được mùi kinh tởm xộc thẳng vào mũi. Cậu bé khẽ rên lên.
Mẹ đẻ khẽ giật mình, một tiếng “ực” khô khốc thoát ra khỏi cổ họng bà ta. Đôi mắt vô định của bà ta giờ đây đã co lại, lộ rõ vẻ kinh hoàng tột độ.
Viên cán bộ trung niên cúi xuống nhìn vào chiếc hộp, gương mặt anh ta lập tức biến sắc. Một sự căng thẳng tột độ bao trùm không gian. Các cán bộ khác cũng đổ dồn sự chú ý, ánh mắt họ không giấu nổi sự bàng hoàng, xen lẫn một chút ghê tởm.
“Cái gì đây…?” Một cán bộ khẽ thốt lên, giọng nói lắp bắp.
Viên cán bộ trung niên, người vừa thốt lên câu hỏi ấy, lùi lại một bước nhỏ, ánh mắt không thể rời khỏi những thứ bên trong chiếc hộp. Linh và Người chồng nín thở, cố gắng căng mắt nhìn qua vai các cán bộ. Dưới ánh đèn pin chói chang, cảnh tượng bên trong chiếc hộp gỗ cũ kỹ hiện ra không phải là tiền bạc hay vàng mã như Mẹ đẻ đã từng ám chỉ, mà là thứ kinh hoàng hơn cả sự tưởng tượng của họ.
Đó là những vật phẩm tâm linh kỳ lạ, ám ảnh đến rợn người: một nắm tóc rối bện chặt vào nhau bằng sợi chỉ đỏ sẫm, một miếng vải đen đã mục ruỗng, lấm lem thứ chất lỏng sánh đặc màu nâu đen, và vài mảnh xương nhỏ, trắng bệch, không rõ của loài vật nào. Mùi hôi tanh, mục rữa dường như bốc lên mạnh hơn từ những vật thể này, xộc thẳng vào mũi mọi người, khiến không khí trở nên đặc quánh đến ngạt thở.
Đáng sợ hơn cả, nằm lẫn lộn giữa mớ vật phẩm ghê rợn đó, là một bức ảnh cũ kỹ, đã úa màu thời gian. Bức ảnh chụp một người phụ nữ trẻ với nụ cười hiền hậu, nhưng đôi mắt trong ảnh lại ẩn chứa một nỗi buồn thăm thẳm, khó tả. Đặc biệt, khuôn mặt người phụ nữ trong ảnh có nhiều nét tương đồng đến kinh ngạc với Mẹ đẻ khi bà còn trẻ. Trên bức ảnh, có những vết sáp nến khô màu đen, như thể nó đã từng bị đốt hoặc dùng trong một nghi lễ kỳ quái nào đó.
“Chúa ơi…” Một cán bộ khác, trẻ tuổi hơn, khẽ thốt lên, giọng run rẩy, “Đây không phải tiền bạc… đây là bùa ngải…?”
Linh cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Cô siết chặt Con trai hơn nữa, trái tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Thứ ghê tởm này… nó không phải là thứ có thể giải thích bằng logic thông thường. Toàn bộ cơ thể Linh run rẩy, một cảm giác ghê tởm xen lẫn sợ hãi tột độ trỗi dậy.
Người chồng nhìn chằm chằm vào bức ảnh, rồi quay sang nhìn Mẹ đẻ đang co rúm ở góc nhà. Gương mặt anh ta tái mét, một sự hoài nghi khủng khiếp bắt đầu len lỏi trong tâm trí. Anh không thể tin vào mắt mình.
Mẹ đẻ, sau giây phút bàng hoàng, đột ngột vùng vẫy. Bà ta cố gắng đứng dậy, đôi mắt mở to vô định nhìn chằm chằm vào chiếc hộp, rồi lại liếc sang Linh và Người chồng với vẻ van nài, xen lẫn kinh hãi. Bà ta lẩm bẩm những tiếng không rõ ràng, như muốn nói điều gì đó, nhưng chỉ có những âm thanh lắp bắp đáng sợ thoát ra.
Viên cán bộ đeo kính, người vừa cắt dây, dùng găng tay cẩn thận lật bức ảnh lên. Một mảnh giấy nhỏ dính chặt phía sau, viết vài dòng chữ bằng mực đã nhòe mờ. Anh ta đọc lướt qua, rồi nhíu mày, gương mặt tối sầm lại.
“Những vật phẩm này… và cả bức ảnh này nữa,” Viên cán bộ trung niên lên tiếng, giọng nói nặng trĩu. Anh ta nhìn chằm chằm vào Mẹ đẻ, “Bà ấy có liên quan đến vụ án mạng ở làng bên năm xưa không?”
Linh và Người chồng cùng lúc quay phắt về phía Mẹ đẻ, sững sờ. Vụ án mạng? Làng bên? Cái gì đang xảy ra vậy?
Mẹ đẻ, khi nghe đến “vụ án mạng”, đột ngột hét lên một tiếng thất thanh, run rẩy và đầy hoảng loạn, như thể vừa bị vạch trần một bí mật động trời. Bà ta ngã quỵ xuống sàn nhà, hai tay ôm chặt đầu, liên tục lặp lại từ “Không… không…”
Mẹ đẻ, khi nghe đến “vụ án mạng”, đột ngột hét lên một tiếng thất thanh, run rẩy và đầy hoảng loạn, như thể vừa bị vạch trần một bí mật động trời. Bà ta ngã quỵ xuống sàn nhà, hai tay ôm chặt đầu, liên tục lặp lại từ “Không… không…”
Trong khi Mẹ đẻ vẫn đang vật vã trong nỗi sợ hãi tột độ, Viên cán bộ trung niên dường như không còn để tâm đến tiếng la hét của bà ta nữa. Ánh mắt anh ta đã bị hút chặt vào bức ảnh người phụ nữ. Anh ta tiến lại gần, cẩn thận dùng găng tay lật nhẹ bức ảnh lên. Khoảnh khắc đôi mắt anh ta chạm vào khuôn mặt trong bức ảnh, sắc mặt Viên cán bộ trung niên lập tức biến đổi, từ vẻ nghi ngờ chuyển sang sự bàng hoàng tột độ, rồi nhanh chóng là một tia nhận ra đầy kinh ngạc. Anh ta đưa bức ảnh lại gần hơn, như để xác minh điều gì đó.
Viên cán bộ đeo kính và cán bộ trẻ tuổi hơn cũng ngay lập tức nhận ra sự bất thường từ biểu cảm của anh ta, vội vàng lại gần.
“Không thể nào…” Viên cán bộ trung niên lẩm bẩm, cầm bức ảnh chặt hơn, ánh mắt anh ta lướt nhanh qua khuôn mặt người phụ nữ trong hình, rồi lại nhìn những vật phẩm ghê rợn bên trong chiếc hộp. Một mảnh giấy nhỏ dính chặt phía sau bức ảnh, nơi Viên cán bộ đeo kính vừa đọc qua, càng khiến gương mặt anh ta thêm căng thẳng.
“Đây là…” Viên cán bộ trung niên đột ngột ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy ám ảnh hướng về phía Linh và Người chồng. Giọng anh ta khô khốc, như vừa khám phá ra một sự thật động trời. “Đây chính là bức ảnh của nạn nhân trong vụ án mất tích bí ẩn cách đây vài năm! Vụ án từng gây xôn xao dư luận khắp vùng!”
Linh cảm thấy toàn thân đông cứng. Linh và Người chồng cùng lúc cảm nhận được một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, không phải từ gió đêm, mà từ chính lời nói vừa rồi. Cái tên “vụ án mất tích” cứ lặp đi lặp lại trong đầu họ, va đập mạnh mẽ, phá vỡ mọi sự ngờ vực cuối cùng. Họ rụng rời, đứng không vững, như thể mặt đất dưới chân vừa sụp đổ. Mẹ đẻ của Linh, trong tiếng nấc nghẹn ngào, đã bị kéo vào một bí mật khủng khiếp hơn cả những gì họ có thể tưởng tượng.
Mẹ đẻ không còn giữ được chút sức lực nào. Toàn thân bà ta run rẩy dữ dội, đôi mắt mờ đi vì nước mắt và sự hoảng loạn tột độ. Bà ta ngã quỵ hẳn xuống sàn nhà, đầu gối đập mạnh xuống đất kêu “thịch” một tiếng, nhưng bà không hề cảm thấy đau. Hai tay bà ôm chặt lấy mặt, những tiếng nấc nghẹn ngào, thảm thiết vỡ òa ra, xé tan không gian tĩnh lặng.
“Không… không phải con… Con đâu có biết gì… Con nhặt được… ở… ở đâu đó thôi…” Mẹ đẻ thều thào, giọng nói đứt quãng vì những tiếng nức nở không ngừng. “Một bao tải rách… con tưởng là đồ bỏ đi… không… không hề biết bên trong có cái gì…”
Bà ta vừa nói vừa lắc đầu lia lịa, cố gắng gạt đi những lời buộc tội chưa thành hình trong không khí, những ánh nhìn dò xét từ các Viên cán bộ. Nước mắt lã chã tuôn rơi qua kẽ tay, làm ướt đẫm những ngón tay nhăn nheo của bà. Khuôn mặt bà méo mó vì nỗi kinh hoàng, sự tuyệt vọng và một thứ cảm xúc hỗn độn mà Linh chưa từng thấy ở mẹ mình.
Viên cán bộ trung niên, cùng Viên cán bộ đeo kính và cán bộ trẻ tuổi hơn, vẫn giữ ánh mắt sắc lạnh, không rời khỏi Mẹ đẻ. Những lời giải thích rời rạc, khó hiểu của bà ta không làm dịu đi sự nghi ngờ trong mắt họ, mà dường như chỉ càng củng cố thêm rằng bà đang che giấu điều gì đó.
Linh đứng bất động, từng lời Mẹ đẻ thốt ra như những nhát dao đâm thẳng vào tim cô. “Nhặt được ở đâu đó”? Lời nói ấy nghe thật yếu ớt, đầy chối bỏ, nhưng lại ẩn chứa một nỗi sợ hãi tột cùng, một bí mật mà bà cố sức giấu kín. Người chồng vội vàng đỡ lấy Linh khi thấy cô loạng choạng, nhưng cả hai đều không thể cất lời, bị bao trùm bởi sự thật kinh hoàng đang dần hé lộ. Nỗi sợ hãi và tuyệt vọng không chỉ bao trùm lấy Mẹ đẻ, mà còn lan tỏa, bóp nghẹt cả không khí trong căn nhà. Bà ta như một con chim bị thương, vùng vẫy trong lưới thép của sự thật phũ phàng, và những lời lẩm bẩm vô vọng ấy chỉ càng chứng minh rằng bà không phải là một người vô tội.
Viên cán bộ trung niên ra hiệu cho Viên cán bộ trẻ tuổi hơn. Hai người nhanh chóng tiến đến bên Mẹ đẻ, người vẫn đang quỵ gối, run rẩy và nức nở.
“Bà M., chúng tôi yêu cầu bà hợp tác theo chúng tôi về đồn để làm rõ một số vấn đề liên quan đến vụ việc này,” Viên cán bộ trung niên nói, giọng điệu dứt khoát, không một chút khoan nhượng.
Mẹ đẻ ngẩng phắt dậy, đôi mắt đỏ hoe nhìn trân trân vào họ, sự kinh hoàng tột độ hiện rõ trên khuôn mặt nhăn nheo. Bà ta định kháng cự, định thốt ra lời nào đó, nhưng cổ họng như bị nghẹn ứ. Một Viên cán bộ khác đã cẩn thận thu thập chiếc bao tải rách nát và những tang vật liên quan, gói ghém cẩn thận vào túi chuyên dụng, rồi đưa ra xe tuần tra đã chờ sẵn bên ngoài.
Linh đứng chết lặng, nhìn Mẹ đẻ bị hai Viên cán bộ đỡ dậy, nửa như dẫn giải, nửa như dìu đi. Từng bước chân của Mẹ đẻ nặng nề, cơ thể bà ta đổ sụp xuống, như một hình nhân bị rút hết linh hồn. Bà quay đầu nhìn lại Linh lần cuối, ánh mắt chứa đựng hàng vạn lời nói câm lặng: sự cầu xin, sự tuyệt vọng, và một nỗi đau vô bờ bến. Linh cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt, một dòng nước mắt nóng hổi lăn dài trên má cô.
Người chồng siết chặt lấy Linh, kéo cô vào lòng. Cơ thể Linh run rẩy không ngừng, cảm giác ghê tởm xen lẫn xót xa, đau đớn. Anh ôm chặt lấy cô, vỗ về tấm lưng gầy gò của vợ, nhưng chính anh cũng đang bàng hoàng tột độ. Đầu óc anh quay cuồng với những hình ảnh kinh hoàng vừa diễn ra.
Tiếng còi xe tuần tra vang lên, xé tan màn đêm tĩnh mịch, rồi dần xa. Căn nhà giờ đây trở lại vẻ yên tĩnh đến rợn người, nhưng không khí vẫn đặc quánh mùi chết chóc và sự thật kinh hoàng. Linh và Người chồng vẫn đứng đó, ôm lấy nhau, nhưng tâm trí họ giờ đây như bị vò nát bởi hàng ngàn câu hỏi không lời đáp.
Chiếc hộp bí ẩn mà Mẹ đẻ mang đến, nó từ đâu mà có? Vụ án mất tích được nhắc đến trong giấy tờ, có phải là thứ liên quan đến những gì vừa được phát hiện? Và quan trọng nhất, Mẹ đẻ, người phụ nữ mà Linh luôn yêu thương và tin tưởng, rốt cuộc đã che giấu bí mật kinh hoàng gì? Mối liên hệ của bà với những thứ ghê tởm này là gì?
Những câu hỏi lớn đó không ngừng xoáy sâu vào tâm trí Linh và Người chồng, ám ảnh họ, như một cơn ác mộng vừa mới bắt đầu. Họ nhìn nhau, ánh mắt cả hai tràn ngập sự sợ hãi và một nỗi hoang mang đến tột độ. Cuộc sống của họ, từ giờ phút này, sẽ không bao giờ có thể trở lại như trước.
Những ngày tiếp theo trôi đi như một cơn ác mộng không hồi kết. Vụ việc của Mẹ đẻ Linh nhanh chóng trở thành tâm điểm của mọi cuộc trò chuyện, từ quán cà phê vỉa hè đến các diễn đàn mạng xã hội. Báo chí liên tục giật tít, khai thác mọi góc cạnh, từ quá khứ mờ ám của nạn nhân cho đến mối quan hệ gia đình phức tạp. Hình ảnh chiếc bao tải, căn nhà của Linh, và cả gương mặt Mẹ đẻ khi bị cảnh sát dẫn đi, tràn ngập khắp các mặt báo và bản tin thời sự.
Linh và Người chồng bỗng chốc trở thành tâm điểm của sự soi mói. Những ánh mắt dò xét, những lời xì xào bàn tán bủa vây họ mỗi khi họ bước ra khỏi nhà. Điện thoại của Linh không ngừng reo vang với những cuộc gọi từ phóng viên, từ người thân xa lạ, và cả những người chỉ tò mò. Công việc của Người chồng cũng bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Khách hàng bắt đầu tránh mặt, đối tác hủy hẹn, vì không ai muốn dính dáng đến một gia đình đang gặp “tai tiếng kinh hoàng”. Áp lực từ dư luận đè nặng lên vai hai vợ chồng, khiến họ gần như không thở nổi.
Nhưng áp lực bên ngoài không đáng sợ bằng nỗi ám ảnh đang giày vò Con trai nhỏ. Kể từ đêm hôm đó, cậu bé trở nên ít nói, ánh mắt thường xuyên nhìn về phía góc nhà nơi chiếc bao tải từng được đặt, hoặc ra phía cổng. Mỗi khi nhìn thấy cảnh sát trên tivi hay nghe thấy tiếng còi xe cấp cứu, Con trai lại giật mình, run rẩy nép vào Người chồng hoặc Linh, lí nhí lặp lại câu nói định mệnh: “G-gọi chú cảnh sát…”.
Linh ôm lấy Con trai, vuốt nhẹ mái tóc mềm của con. “Con trai, không sao đâu con. Con không làm gì sai cả. Con rất giỏi, con đã giúp mọi người tìm ra sự thật mà.”
Người chồng ngồi xuống bên cạnh, ôm lấy cả hai mẹ con. “Đúng rồi, Con trai của bố là một anh hùng mà. Con rất dũng cảm.”
Con trai ngước đôi mắt tròn xoe, ngấn nước nhìn họ, giọng nói vẫn còn nghẹn ngào. “Nhưng… nhưng bà… bà ngoại… chú cảnh sát đã đưa bà đi rồi…” Cậu bé không thể hiểu hết chuyện gì đã xảy ra, nhưng sự vắng mặt đột ngột và cách ra đi đầy kịch tính của bà ngoại đã khắc sâu vào tâm trí non nớt của Con trai, trở thành một vết sẹo vô hình.
Linh và Người chồng nhìn nhau, bất lực. Họ biết rằng phải mất rất nhiều thời gian và sự kiên nhẫn để xoa dịu nỗi sợ hãi và trấn an tâm hồn Con trai. Gia đình nhỏ bé của họ đang chông chênh giữa cơn bão dư luận, giữa sự thật tàn khốc và những ám ảnh dai dẳng.
***
Thời gian trôi qua, dù vết sẹo vẫn còn đó, cuộc sống của Linh và Người chồng dần tìm lại được sự bình yên nhất định. Ánh đèn flash từ phóng viên không còn chói chang, những lời xì xào cũng dần lắng xuống, nhường chỗ cho những câu chuyện mới trên các trang báo. Vụ án của Mẹ đẻ Linh vẫn được xử lý theo quy định của pháp luật, nhưng gia đình họ đã chọn cách rút lui khỏi mọi sự chú ý. Họ bán căn nhà cũ, nơi lưu giữ quá nhiều kỷ niệm đau thương và ám ảnh, chuyển đến một thành phố khác, bắt đầu một cuộc sống mới, hoàn toàn ẩn danh.
Con trai, dù ban đầu còn e dè, rụt rè, nhưng với tình yêu thương vô bờ bến của Linh và Người chồng, cậu bé dần lấy lại được nụ cười trong trẻo. Những đêm giật mình tỉnh giấc vì ác mộng thưa dần, thay vào đó là giấc ngủ sâu và bình yên hơn. Câu nói “gọi chú cảnh sát” không còn là nỗi ám ảnh, mà đôi khi, trong những khoảnh khắc tĩnh lặng, Linh vẫn thấy ánh mắt Con trai xa xăm, như thể cậu bé vẫn đang cố gắng sắp xếp lại những mảnh ghép của ký ức.
Linh hiểu rằng, nỗi đau không bao giờ biến mất hoàn toàn, nó chỉ chuyển hóa thành một phần của bản thân. Bài học lớn nhất mà cô nhận được từ bi kịch này chính là giá trị của sự thật, dù nó có nghiệt ngã đến đâu. Và quan trọng hơn cả, là tình yêu thương vô điều kiện của gia đình. Chính Người chồng luôn ở bên, là bờ vai vững chắc cho cô tựa vào. Chính Con trai, với sự ngây thơ và lòng dũng cảm của mình, đã vô tình mở ra cánh cửa cho sự thật được phơi bày, giúp họ thoát khỏi xiềng xích của một bí mật kinh hoàng.
Trong căn nhà mới, dưới ánh nắng ấm áp rọi qua khung cửa sổ, Linh nhìn Người chồng và Con trai đang cùng nhau lắp ráp một mô hình tàu vũ trụ. Tiếng cười giòn tan của Con trai vang vọng, mang theo hy vọng và niềm vui. Có lẽ, hạnh phúc không phải là không có sóng gió, mà là cách chúng ta cùng nhau vượt qua giông bão, để rồi lại tìm thấy bình yên trong những điều giản dị nhất. Linh biết rằng, chặng đường phía trước có thể còn nhiều thử thách, nhưng cô không còn đơn độc. Họ sẽ cùng nhau bước tiếp, mạnh mẽ hơn, yêu thương hơn, và trân trọng từng khoảnh khắc được sống bên nhau.

