Đều đặn tổ chức sinh nhật cho người anh trai đã m;/ất suốt 5 năm liên tục, đến năm thứ 6, vừa về đến nhà mở cửa ra nhìn thấy thứ mẹ bưng ra, tôi lập tức dắt vợ con bỏ chạy ngay trong đêm… Tôi tên là Minh, năm nay 36 tuổi. Anh trai tôi, anh Kiên, m;/ất năm 2019 vì tainan xe, khi anh vừa tròn 31. Từ ngày anh đi, mẹ tôi như người m;/ất h//ồn. Mẹ không kh//óc to, không gà//o th//ét, chỉ lặng lẽ mỗi năm đúng ngày 17 tháng 11 (sinh nhật anh) lại nấu một mâm cơm thật thịnh soạn, thắp hương, c//ắt bánh kem, hát chúc mừng sinh nhật rồi… ngồi ăn một mình trước d//i ả//nh anh. Mẹ bảo: “Anh con vẫn về, chỉ có mình không thấy thôi.” Năm năm liền, tôi đều đưa vợ con từ Hà Nội về quê Nghệ An, cách 420 cây số, để cùng mẹ tổ chức sinh nhật cho anh. Vợ tôi, Hạnh, ban đầu cũng ái ngại, nhưng rồi quen. Con trai tôi, bé Mít, khi đó mới lên ba, cũng quen gọi “chú Kiên” mỗi lần nhìn d;/i ả//nh. Cả nhà cứ thế diễn một vở kịch bu//ồn, nhưng ít nhất còn có nhau, còn có mẹ. Năm thứ sáu, 2025, sinh nhật anh Kiên tròn 37 tuổi. Tôi xin nghỉ làm từ thứ Sáu, đón Hạnh và bé Mít lên xe lúc 4 giờ chiều, dự tính 11 giờ đêm là về tới quê. Trên đường, mẹ gọi ba cuộc: Mời các bạn đọc tiếp lại bình luận 👇👇👇
Xe lăn bánh trên con đường quốc lộ vắng vẻ, màn đêm buông xuống nhanh chóng. Minh siết chặt vô lăng, mắt dõi theo hai vệt sáng phía trước. Hạnh ngồi bên cạnh, tay xoa xoa bụng bầu, thỉnh thoảng lại nhìn Minh với ánh mắt lo lắng. Bé Mít say ngủ trên ghế sau, hơi thở đều đều.
“Reng… Reng…”
Tiếng chuông điện thoại quen thuộc vang lên, cắt ngang bầu không khí tĩnh lặng. Minh nhíu mày, tần suất cuộc gọi từ mẹ hôm nay hơi bất thường. Anh bắt máy.
“Alô, mẹ à.”
Giọng mẹ vang lên, nhưng có gì đó khác lạ. Thường ngày, giọng mẹ vẫn có chút ồn ào của cuộc sống thôn quê, tiếng gà gáy, tiếng lợn kêu. Nhưng lần này, chỉ có sự im lặng đến đáng sợ, và một chút run rẩy khó tả. Minh cảm thấy có gì đó không ổn.
“Minh à… con về chưa?”
“Dạ, con đang trên đường mẹ ạ. Vợ chồng con đang về đây.” Minh cố gắng giữ giọng bình thường.
“Về nhanh lên con ơi. Kiên đang đợi con.”
“Kiên?” Minh giật mình. Tiếng “Kiên” thốt ra từ miệng mẹ như một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Anh nghe loáng thoáng trong tiếng mẹ có âm thanh gì đó như tiếng gió rít qua khe cửa, hoặc một hơi thở khẽ khàng. “Mẹ nói gì cơ ạ? Kiên… Kiên đang đợi con sao mẹ?”
Mẹ không trả lời ngay. Tiếng thở dồn dập hơn, như đang cố kìm nén điều gì đó. Minh cảm nhận rõ sự bất an dâng lên trong lòng. Anh quay sang nhìn Hạnh, thấy cô cũng đang nhìn mình, ánh mắt đầy hoang mang.
“Mẹ ơi? Mẹ nghe con nói không?” Minh sốt ruột.
Cuối cùng, mẹ cất tiếng, giọng nghẹn ngào hơn hẳn: “Mẹ bảo, con về nhanh lên. Kiên đang đợi con ở nhà. Nó… nó bảo nhớ con lắm.”
Tim Minh đập thình thịch. Anh nghe rõ ràng tiếng “Kiên” và cả cảm giác hoảng loạn trong giọng mẹ. Anh nhớ lại những năm trước, mẹ vẫn luôn nói anh trai mình sẽ về, chỉ là mình không thấy. Nhưng lần này, sao mẹ lại nói Kiên đang đợi? Lại còn “đang đợi con” nữa.
“Mẹ, Kiên mất rồi mà mẹ… Sao mẹ lại nói thế?” Minh cố gắng giữ giọng. Anh biết mẹ đang ảo giác, nhưng nghe chính tai mình như vậy, anh vẫn không khỏi rùng mình.
“Không, nó không mất. Nó ở đây, nó đang đợi con. Minh ơi, con về đi, về nhanh lên…” Giọng mẹ càng lúc càng hoảng loạn, xen lẫn những tiếng nấc.
Minh vội vàng cúp máy. Anh nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại tối đen, cảm giác bất an ngày càng lớn dần. Cái tin nhắn “Mẹ gọi 3 cuộc điện thoại cho Minh trên đường về quê” hiện lên trong đầu anh, như một lời cảnh báo. Lần này, có gì đó thật sự khác biệt. Anh không thể để mẹ một mình trong tình trạng này được.
Minh dập máy, tim vẫn đập loạn xạ. Anh nhìn Hạnh, đôi mắt cô đầy vẻ hoang mang.
MINH
(Giọng run run)
Mẹ bị làm sao vậy Hạnh? Em nghe gì không?
HẠNH
(Vuốt bụng bầu, giọng yếu ớt)
Em nghe rồi. Nhưng… chắc mẹ chỉ hơi hoảng thôi. Lâu rồi không có chuyện gì xảy ra, giờ sắp sinh nhật Kiên…
MINH
Hoảng sao? Hoảng mà lại nói Kiên đang đợi. Mẹ còn gọi hai lần trước, em có nghe không? Lần nào cũng có tiếng động lạ. Giờ lại nói “Kiên muốn ăn bánh kem con làm đó”. Mẹ chưa bao giờ làm bánh kem cho Kiên cả.
Minh nhấn ga, xe lao nhanh hơn. Anh không muốn nghĩ đến những điều tồi tệ, nhưng cái giọng của mẹ, cái tiếng lách cách kỳ lạ đó cứ vang vọng trong đầu. Anh nhớ lại những lời mẹ nói năm xưa, khi Kiên mới mất. Mẹ cứ khăng khăng anh trai mình vẫn còn đó, chỉ là mình không nhìn thấy. Nhưng lần này, sự ám ảnh của mẹ có vẻ đã đi xa hơn.
MINH
Anh không hiểu. Sao mẹ lại nói vậy? Anh trai mình mất rồi mà.
HẠNH
(Khẽ khàng)
Có lẽ mẹ nhớ Kiên quá. Lần này là sinh nhật thứ sáu mẹ không có Kiên. Có thể mẹ đã…
MINH
Không. Đây không phải là nhớ. Em không nghe thấy tiếng động đó sao? Như có ai đó đang bẻ ngón tay vậy.
Minh sởn gai ốc. Anh cố gắng tập trung lái xe, mắt liếc nhìn màn hình điện thoại. Vẫn là tin nhắn đó: “Mẹ gọi 3 cuộc điện thoại cho Minh trên đường về quê”. Cuộc thứ nhất là vài tiếng trước, cuộc thứ hai ngay sau khi anh bắt đầu lái xe ra khỏi thành phố, và bây giờ là cuộc thứ ba. Mỗi lần gọi, giọng mẹ lại có vẻ khác đi. Lần đầu thì hoảng loạn, lần hai thì tuyệt vọng, và lần này… có gì đó giống như một sự pha trộn giữa đòi hỏi và… thèm khát.
Xe chạy qua một quãng đường tối vắng. Minh cảm thấy có gì đó đang bám theo mình. Một cảm giác lạnh lẽo không đến từ thời tiết. Anh liếc qua gương chiếu hậu. Chỉ có ánh đèn xe mờ ảo phía sau, và bóng tối bao trùm lấy hai bên đường.
MINH
(Lẩm bẩm)
Mẹ… mẹ đang làm gì vậy?
Anh bỗng khựng lại. Đúng rồi. Mẹ anh chưa bao giờ làm bánh kem. Anh mới là người làm bánh. Và hôm nay, là ngày mai, là sinh nhật Kiên. Anh vẫn luôn bí mật chuẩn bị một chiếc bánh kem đặc biệt cho anh trai mình mỗi năm, một món quà mà anh không bao giờ nói cho mẹ biết.
MINH
(Giọng đầy kinh hoàng)
Không thể nào…
Anh quay sang nhìn Hạnh, định nói điều gì đó, thì điện thoại lại rung lên. Lần này là một cuộc gọi nhỡ. Anh nhìn số điện thoại. Vẫn là của mẹ. Nhưng bên dưới có một dòng tin nhắn mới: “Kiên đói lắm rồi.”
MINH
(Giọng đầy kinh hoàng)
Không thể nào…
Anh quay sang nhìn Hạnh, định nói điều gì đó, thì điện thoại lại rung lên. Lần này là một cuộc gọi nhỡ. Anh nhìn số điện thoại. Vẫn là của mẹ. Nhưng bên dưới có một dòng tin nhắn mới: “Kiên đói lắm rồi.”
Màn hình điện thoại như nhỏ lại trong mắt Minh. Tiếng mẹ gọi lần thứ ba vọng lại, lần này còn thêm cả thông điệp lạnh người từ tin nhắn. “Kiên đói lắm rồi.” Lời nói đó như một lưỡi dao cứa vào tâm can anh. Kiên đã chết, đã mất 5 năm rồi. Vậy ai là Kiên? Và tại sao mẹ anh, người phụ nữ luôn đau khổ vì mất con, lại có thể nói ra những lời lẽ vừa ám ảnh, vừa đầy sự sốt ruột như vậy?
Minh siết chặt vô lăng, khớp ngón tay trắng bệch. 420 cây số về quê Nghệ An bỗng chốc trở nên dài vô tận, đầy rẫy những ẩn số đáng sợ. Cái cảm giác lạnh sống lưng ban đầu giờ đây đã biến thành một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, khiến anh rùng mình. Linh cảm tồi tệ nhất đang dần thành hình, lớn dần trong suy nghĩ của anh.
Hạnh khẽ đưa tay lên bụng, rồi nhìn Minh với ánh mắt lo lắng. Cô ấy có thể nghe thấy tất cả, cảm nhận được sự bất ổn ngày càng tăng lên. Nhưng điều gì đang thực sự xảy ra với mẹ anh?
Minh dập điện thoại xuống bảng điều khiển. Anh cố gắng tập trung vào con đường phía trước, nhưng hình ảnh mẹ anh, bộ quần áo mới bà vừa thay cho Kiên, và lời nhắn nhủ “Kiên đói lắm rồi” cứ lặp đi lặp lại trong đầu. Anh nhớ lại tiếng lách cách mà anh nghe thấy trong những cuộc gọi trước đó. Như tiếng xương gãy, hay tiếng gì đó đang bị bẻ gãy.
Anh liếc nhìn màn hình điện thoại lần nữa. Tin nhắn vẫn còn đó. Nó ám ảnh anh hơn bất kỳ tiếng động nào.
MINH
(Lẩm bẩm, giọng khản đặc)
Mẹ… mẹ đang làm gì vậy?
Xe lao đi trong màn đêm. Hai bên đường là những hàng cây im lìm, như đang chứng kiến một bi kịch sắp sửa xảy ra. Minh cảm thấy mình như đang bị kéo vào một vòng xoáy, nơi thực tế và ảo giác hòa quyện vào nhau, nơi quá khứ không chịu buông tha hiện tại.
Anh dừng xe lại bên đường, nơi ánh đèn đường còn mờ mịt. Anh cần bình tĩnh, cần suy nghĩ. Mẹ anh đã mấy lần gọi điện, với những lời lẽ ngày càng kỳ lạ. Và lần này, bà lại nhắc đến Kiên, người con đã mất của bà, người anh trai đã mất của anh. Bà nói Kiên sốt ruột. Kiên muốn ăn bánh kem con làm. Nhưng đó là anh, là Minh, mới là người bí mật làm bánh cho Kiên mỗi năm.
Và rồi, tin nhắn cuối cùng: “Kiên đói lắm rồi.”
Một ý nghĩ kinh hoàng chợt lóe lên trong đầu Minh. Nếu mẹ anh không hề ảo giác, nếu bà thực sự nhìn thấy Kiên, thì điều đó có nghĩa là gì? Cái cảm giác lạnh lẽo không chỉ đến từ thời tiết. Nó đến từ một điều gì đó còn kinh khủng hơn thế. Một thứ gì đó đã trỗi dậy từ quá khứ, ám ảnh lấy gia đình anh.
Anh nhìn vào màn hình điện thoại. Dòng tin nhắn “Kiên đói lắm rồi” như đang cười nhạo anh. Minh biết, chuyến đi về quê lần này sẽ không giống bất kỳ lần nào trước đó. Nó đã bắt đầu rồi. Điều tồi tệ nhất đã bắt đầu rồi.
MINH
(Thở dốc, giọng đầy hoảng loạn)
Mẹ ơi… mẹ ơi…
MINH
(Giọng run rẩy, cố gắng giữ bình tĩnh)
Mẹ ơi, con về rồi đây ạ.
Anh vừa nói vừa mở cửa xe, tim đập thình thịch. Hạnh cẩn thận bế bé Mít, vẫn còn say ngủ, bước xuống. Không khí đêm Nghệ An đặc quánh, lạnh lẽo. Con đường dẫn vào nhà mẹ tối om, chỉ còn ánh đèn vàng vọt từ bên trong hắt ra, tạo nên một vệt sáng leo lét trên nền đất ẩm. Ngôi nhà im lìm đến đáng sợ. Không một tiếng động, không một ánh lửa nào khác ngoài ánh đèn quái lạ ấy.
Minh nhìn chằm chằm vào cánh cửa gỗ cũ kỹ. Lần thứ ba mẹ gọi. Lần thứ ba bà nhắc đến Kiên. Lần thứ ba bà nói về bánh kem. Và lần thứ ba, lời nhắn tin ám ảnh kia vang vọng trong đầu anh: “Kiên đói lắm rồi.”
Anh nhớ lại những lần về quê trước, mẹ luôn đón anh ở đầu ngõ với nụ cười rạng rỡ. Nhưng lần này, chỉ có bóng tối và sự tĩnh lặng đến rợn người. Minh lấy hết can đảm, tiến lại gần cánh cửa.
MINH
(Thì thầm, giọng hơi lạc đi)
Mẹ ơi, mở cửa cho con.
Anh vươn tay, định gõ cửa. Nhưng rồi, anh khựng lại. Từ bên trong, có tiếng lách cách khẽ khàng vọng ra. Âm thanh quen thuộc đến kinh hoàng. Tiếng xương gãy. Hay tiếng gì đó đang bị bẻ gãy. Minh sởn gai ốc. Anh siết chặt bàn tay lại.
Hạnh cũng cảm nhận được sự bất thường. Cô bé Mít khẽ cựa quậy trong vòng tay mẹ, dường như cũng cảm nhận được bầu không khí căng thẳng.
MINH
(Nói lớn hơn, giọng đầy sự lo lắng và hoảng sợ)
Mẹ! Con trai mẹ về rồi đây! Mở cửa cho con!
Im lặng. Chỉ còn tiếng gió rít qua những tán cây, nghe như tiếng thở dài não nề. Ánh đèn vàng vọt từ ô cửa sổ bên trong bỗng nhiên nháy lên một cái, rồi vụt tắt hẳn.
BÓNG TỐI.
Chỉ còn ánh sáng lờ mờ từ chiếc xe hơi của Minh chiếu vào. Ngôi nhà hoàn toàn chìm trong đêm đen. Sự tĩnh lặng bao trùm lấy tất cả. Minh cảm thấy như mình đang đứng trước cánh cửa địa ngục. Cái linh cảm tồi tệ nhất đã trở thành sự thật. Mẹ anh không hề tỉnh táo. Và điều gì đó kinh khủng hơn cả cái chết của Kiên đang chờ đợi họ bên trong. Anh nhìn sang Hạnh, đôi mắt mở to, tràn đầy sự sợ hãi. Cả hai đều hiểu, chuyến đi này, họ đã đặt chân vào một cơn ác mộng.
Minh rón rén mở cửa bước vào nhà. Căn nhà tối om, chỉ có một ngọn đèn nhỏ trên bàn thờ sáng leo lét, chiếu sáng một cách kỳ quái vào trung tâm phòng khách. Mùi ẩm mốc, khói nhang cũ và một thứ gì đó tanh tưởi khó chịu xộc thẳng vào mũi Minh, khiến anh nôn nao. Anh đã chuẩn bị tinh thần cho mọi thứ, nhưng cảnh tượng này còn đáng sợ hơn anh tưởng tượng.
Hạnh đứng nép sau lưng Minh, đôi mắt mở to, dán chặt vào màn đêm bao trùm. Bé Mít vẫn say ngủ, nhưng đôi chân nhỏ khẽ co giật trong giấc mộng. Minh quay đầu lại, nhìn Hạnh, rồi lại nhìn vào khoảng không trước mặt.
MINH
(Giọng thì thầm, nghẹn lại)
Mẹ ơi? Con vào rồi đây.
Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng tim Minh đập thình thịch trong lồng ngực, như muốn nhảy ra ngoài. Ánh đèn bàn thờ lung lay, tạo ra những bóng đen nhảy múa trên vách tường. Một cái bóng dài, méo mó, dường như đang di chuyển trong góc phòng. Minh nheo mắt nhìn kỹ. Đó là bóng của chiếc ghế sofa cũ kỹ. Hay là một thứ gì khác?
Anh bước thêm một bước, cố gắng tiến sâu hơn vào phòng. Dưới chân anh, có một vật gì đó mềm mềm, dính dính. Minh dừng khựng lại. Anh cúi xuống nhìn. Là một mảng gì đó màu đỏ sẫm, khô lại. Nước sốt? Hay là máu?
Hạnh hoảng hốt, siết chặt bé Mít. Cô bé lẩm bẩm điều gì đó, giọng run rẩy.
HANH
Anh ơi, em thấy có gì đó không ổn.
Minh không đáp lời. Anh đang cố gắng nhìn rõ hơn. Bỗng, một tiếng động nhẹ vang lên từ phía bàn thờ. Tiếng lạch cạch. Minh ngẩng phắt đầu lên. Ngọn đèn bàn thờ, vốn đang chập chờn, giờ lại vụt sáng lên một cách mạnh mẽ, soi rõ một cảnh tượng kinh hoàng.
Trên bàn thờ, bên cạnh bát hương nghi ngút khói, là một mâm cỗ đã nguội ngắt. Nổi bật giữa mâm cỗ là một chiếc bánh kem nhỏ, trên đó cắm một cây nến đang cháy. Và điều khiến Minh đông cứng tại chỗ, là trên chiếc bánh kem đó, không phải những dòng chữ chúc mừng sinh nhật thông thường, mà là những hình vẽ nguệch ngoạc, giống như… những ngón tay.
Bóng tối từ góc phòng đột nhiên trùm lấy ngọn đèn, khiến mọi thứ lại chìm vào màn đêm. Nhưng hình ảnh chiếc bánh kem ám ảnh ấy đã in sâu vào tâm trí Minh. Anh quay đầu lại, nhìn về phía Hạnh. Vẻ mặt cô đã tái mét.
MINH
(Giọng khàn đặc, cố gắng giữ bình tĩnh)
Em ở lại xe với con. Anh vào trong xem sao.
Hạnh lắc đầu nguầy nguậy, không muốn xa Minh. Nhưng Minh đã quyết. Anh đẩy nhẹ vai Hạnh, bước nhanh về phía cánh cửa dẫn vào sâu bên trong nhà, nơi phát ra tiếng động lạ lúc nãy. Mỗi bước chân anh đi đều nghe rõ mồn một. Anh biết, mình đang bước vào một cơn ác mộng thật sự.
Minh bước qua cánh cửa, bóng tối bao trùm lấy anh. Tiếng bước chân trên sàn gỗ cũ kêu cọt kẹt như tiếng thở dài. Anh tiến sâu hơn vào căn nhà, hướng về phía ánh sáng yếu ớt phát ra từ bàn thờ. Mùi hương trầm cũ kỹ quyện với một thứ gì đó ngai ngái, buồn nôn. Anh khẽ ho, cố gắng làm dịu cơn khó chịu trong cổ họng.
Trước mắt Minh là bàn thờ gia tiên. Mẹ anh đã ngồi sẵn ở đó, lưng hơi còng xuống, dáng vẻ mất hồn. Ánh đèn bàn thờ lung linh, hắt lên khuôn mặt nhợt nhạt của bà. Trên tay mẹ là một thứ gì đó được phủ kín bởi một tấm vải trắng tinh. Minh nhìn chằm chằm vào vật được che đậy ấy. Dù tấm vải có vẻ cẩn thận, nhưng hình dáng quen thuộc bên trong vẫn hiện rõ. Là hình dáng của một đứa trẻ đang nằm cuộn tròn.
Tim Minh đập thình thịch. Anh nhận ra cái dáng hình ấy. Nó quá giống với…
MINH
(Giọng run rẩy, thì thầm)
Mẹ… đó là cái gì vậy mẹ?
Mẹ Minh không trả lời. Bà chỉ từ từ đưa tấm vải trắng về phía anh. Đôi mắt bà nhìn xuyên qua Minh, như thể đang nhìn vào một nơi xa xăm. Minh lùi lại một bước, sợ hãi. Anh có linh cảm rằng thứ bên trong tấm vải ấy sẽ làm rung chuyển tất cả những gì anh tin tưởng.
Bỗng, mẹ Minh khẽ nhúc nhích. Bà vén nhẹ mép vải trắng lên. Minh nín thở, cố gắng nhìn rõ. Bên trong tấm vải là một sinh linh nhỏ bé, đang say ngủ. Minh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi suy nghĩ điên rồ đang nảy ra trong đầu. Nhưng khi anh mở mắt ra lần nữa, trái tim anh như ngừng đập.
Đứa bé nằm trong tấm vải trắng, với mái tóc đen nhánh và đôi má phúng phính, trông thật sự quen thuộc. Minh nhận ra nó. Anh đã từng nhìn thấy nó ở đâu đó, rất quen thuộc. Đó là…
MINH
(Giọng lạc đi, gần như không thành tiếng)
Sao… sao lại là…
Không. Không thể nào. Minh lắc đầu nguầy nguậy, cố gắng phủ nhận những gì đang nhìn thấy. Đây chắc chắn là ảo giác của mẹ anh. Chỉ có thể là vậy thôi.
Mẹ Minh từ từ đặt tấm vải lên mặt bàn thờ. Bà đưa tay vuốt ve tấm vải, khẽ hát khe khẽ một bài đồng dao cũ kỹ. Giọng hát lạc lõng, vang vọng trong căn nhà trống trải, càng làm tăng thêm vẻ ma quái. Minh cảm thấy lạnh sống lưng. Anh nhìn chằm chằm vào tấm vải, vào hình dáng của đứa trẻ đang cuộn tròn bên trong. Anh biết, ác mộng của anh chỉ vừa mới bắt đầu.
Minh nhìn chằm chằm vào thứ mẹ mình vừa bưng ra. Một con búp bê cũ nát, với lớp vải sờn rách và đôi mắt nhựa đã mờ đục. Nó có kích thước như một đứa bé sáu tuổi, dáng vẻ im lìm trong vòng tay mẹ. Nhưng điều khiến Minh chết lặng, là bộ quần áo nó đang mặc. Đó là bộ đồ ngủ quen thuộc của anh Kiên ngày xưa. Chiếc quần kẻ sọc đã sờn gấu, chiếc áo thun trắng có hình siêu nhân mờ nhạt.
Mẹ anh từ từ vén tấm vải trắng đang che phần mặt của con búp bê lên. Một nụ cười rạng rỡ, đẹp đẽ đến ám ảnh nở trên môi bà. Đôi mắt không còn hồn phách ấy bỗng bừng sáng, nhìn Minh trìu mến.
MẸ
(Giọng ngọt ngào, dịu dàng)
Kiên đang ngủ đó con. Mẹ vừa cho Kiên ăn sữa xong.
Minh cảm thấy đầu óc quay cuồng. Căn phòng chao đảo, như thể có một trận động đất nhỏ đang diễn ra bên trong anh. Anh quay sang nhìn mẹ, cố gắng tìm một chút lý trí trong đôi mắt đó, nhưng vô vọng. Chỉ có sự điên cuồng và một niềm tin tuyệt đối vào thế giới mà bà đã tự tạo ra.
MINH
(Giọng run rẩy, nghẹn lại)
Mẹ… đây không phải Kiên. Đây là… là búp bê.
Mẹ anh lắc đầu nhẹ, nụ cười vẫn không tắt. Bà ôm chặt con búp bê vào lòng, vuốt ve mái tóc giả xơ xác.
MẸ
(Khẽ hát)
Ba ngàn dặm đường xa, mẹ về thăm con. Con thơ bé bỏng, mẹ mang quà về.
Giọng hát lạc đi, hòa lẫn với tiếng kẽo kẹt của cánh cửa cũ. Minh cảm thấy toàn thân lạnh toát. Anh biết, mình đã lạc vào một cơn ác mộng mà anh không bao giờ có thể tỉnh dậy. Mẹ anh không còn là mẹ anh nữa. Bà đã hoàn toàn chìm sâu vào thế giới nơi anh trai đã mất vẫn còn tồn tại, sống động và yêu thương.
Mẹ lại đặt con búp bê vào lòng, rồi quay sang nhìn Minh, ánh mắt trìu mến như nhìn một người khách lạ vừa ghé qua nhà.
MẸ
Con ngồi xuống đây chơi với mẹ và Kiên đi. Hôm nay là sinh nhật Kiên mà.
Sinh nhật? Minh nhìn chằm chằm vào con búp bê, vào bộ quần áo cũ kỹ của anh trai. Năm nay là năm thứ sáu. Sáu năm kể từ ngày Kiên mất. Sáu năm mẹ anh chìm đắm trong nỗi đau và sự mất mát. Nhưng chưa bao giờ, mẹ anh tạo ra một ảo ảnh sống động và đáng sợ đến thế này.
MINH
(Lấy hết sức bình sinh để giữ giọng)
Con… con xin lỗi mẹ. Con không thể ở lại.
Anh quay người bước nhanh ra khỏi phòng. Tiếng cười khe khẽ của mẹ, tiếng hát ru lạc lõng của bà vẫn vọng theo. Minh bước vội vã trên hành lang tối. Anh nghe thấy tiếng mẹ gọi.
MẸ
Minh! Đừng đi mà! Kiên còn chưa chào anh trai!
Minh không dám ngoảnh lại. Anh chỉ muốn thoát khỏi căn nhà này, thoát khỏi hình ảnh đáng sợ vừa rồi. Chiếc xe ô tô đợi sẵn bên ngoài là tia sáng duy nhất trong màn đêm u tối. Anh vội vàng lên xe, cố gắng lái thật nhanh, thật xa. Mỗi vòng bánh xe quay đi là một chút hyện thực bị bỏ lại phía sau, nhưng bóng ma của con búp bê, của nụ cười điên dại của mẹ, vẫn bám riết lấy anh.
Minh cố giữ cho hơi thở của mình đều đặn, nhưng cái lạnh buốt chạy dọc sống lưng anh không hề thuyên giảm. Đôi mắt của con búp bê, tuy bằng nhựa nhưng lại như đang nhìn thẳng vào hồn anh, trống rỗng, vô hồn và đầy ám ảnh. Cùng lúc đó, nụ cười trên môi mẹ anh – một nụ cười đã méo mó và hoang dại – càng khiến Minh thêm phần khiếp sợ. Anh lập tức quay sang Hạnh, ánh mắt đầy cảnh báo. Bằng một cử chỉ gấp gáp, anh ra hiệu cho vợ: họ phải rời đi ngay lập tức.
Hạnh, dù không hiểu rõ toàn bộ câu chuyện, vẫn cảm nhận được sự căng thẳng tột độ từ Minh. Cô gật đầu lia lịa, nắm chặt lấy tay con trai bé bỏng, Bé Mít, đang ngơ ngác nhìn xung quanh.
MINH
(Giọng gấp gáp, thì thầm)
Đi thôi, Hạnh. Lên xe ngay.
Minh không dám nhìn lại phía sau, không dám đối diện với ánh mắt đó thêm một giây nào nữa. Anh gần như kéo Hạnh và Bé Mít ra khỏi căn nhà ma mị ấy. Tiếng xe nổ máy vang lên như một tiếng thở phào nhẹ nhõm trong không gian tĩnh mịch đến rợn người. Minh đạp ga, chiếc xe lao đi như một mũi tên, bỏ lại phía sau căn nhà cũ kỹ và bóng dáng người mẹ đang chìm sâu vào ảo ảnh của mình.
Khi chiếc xe lăn bánh trên con đường về Hà Nội, Minh vẫn không ngừng liếc nhìn qua gương chiếu hậu. Anh sợ rằng ở đâu đó, anh sẽ thấy hình ảnh con búp bê đó, hay nụ cười ám ảnh ấy sẽ hiện lên trong màn đêm.
HẠNH
(Giọng lo lắng)
Anh ổn chứ? Mẹ… bà ấy…
MINH
(Siết chặt vô lăng, giọng đứt quãng)
Anh… anh không biết nữa. Lần này mọi thứ còn tệ hơn. Cái búp bê… quần áo của anh Kiên…
Minh ngừng lại, cố gắng kìm nén cảm xúc đang trào dâng. Anh không muốn vợ mình phải lo lắng thêm, nhưng sự thật quá kinh hoàng. Anh lái xe, từng kilomet trôi qua là một sự giải thoát mong manh. Anh ước gì mình có thể xóa bỏ hoàn toàn những gì vừa nhìn thấy, xóa bỏ hình ảnh mẹ mình trong đôi mắt điên dại đó.
Đột nhiên, điện thoại của Minh rung lên. Tên mẹ hiện lên trên màn hình. Anh lưỡng lự, rồi cũng nhấn nút trả lời.
MẸ (QUA ĐIỆN THOẠI)
(Giọng hơi méo mó, vẫn ngọt ngào)
Minh à, con đi đâu vậy? Kiên còn chưa nói chuyện với anh trai nữa. Mẹ đã chuẩn bị bánh kem rồi.
Tim Minh như thắt lại. Anh cố gắng dùng giọng bình tĩnh nhất có thể.
MINH
Con đang trên đường về, mẹ. Con… con có việc gấp. Lần sau con về sớm.
MẸ (QUA ĐIỆN THOẠI)
(Giọng hụt hẫng)
Sao vậy con? Sinh nhật Kiên mà. Con… đừng đi mà.
Trước khi Minh kịp trả lời, cuộc gọi bị ngắt. Anh nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại tối đen. Anh cảm thấy có lỗi, nhưng sự sợ hãi còn lớn hơn. Anh không thể quay lại. Anh chỉ có thể tiếp tục lái xe, càng xa càng tốt.
Minh nắm chặt tay Hạnh, bế vội bé Mít đang ngái ngủ. Cả gia đình lùi nhanh ra cửa, Minh không dám quay đầu lại nhìn mẹ, cố gắng rời khỏi nhà trong sự im lặng tuyệt đối của mẹ, người vẫn ngồi bất động bên bàn thờ.
Tiếng xe nổ máy vang lên như một tiếng thở phào nhẹ nhõm trong không gian tĩnh mịch đến rợn người. Minh đạp ga, chiếc xe lao đi như một mũi tên, bỏ lại phía sau căn nhà cũ kỹ và bóng dáng người mẹ đang chìm sâu vào ảo ảnh của mình. Hạnh nhìn Minh, đôi mắt đầy lo lắng.
HẠNH
(Giọng run run)
Anh… anh ổn không? Mẹ… bà ấy…
MINH
(Siết chặt vô lăng, giọng đứt quãng)
Anh… anh không biết nữa. Lần này mọi thứ còn tệ hơn. Cái búp bê… quần áo của anh Kiên…
Minh ngừng lại, cố gắng kìm nén cảm xúc đang trào dâng. Anh không muốn vợ mình phải lo lắng thêm, nhưng sự thật quá kinh hoàng. Anh lái xe, từng kilomet trôi qua là một sự giải thoát mong manh. Anh ước gì mình có thể xóa bỏ hoàn toàn những gì vừa nhìn thấy, xóa bỏ hình ảnh mẹ mình trong đôi mắt điên dại đó.
Đột nhiên, điện thoại của Minh rung lên. Tên mẹ hiện lên trên màn hình. Anh lưỡng lự, rồi cũng nhấn nút trả lời.
MẸ (QUA ĐIỆN THOẠI)
(Giọng hơi méo mó, vẫn ngọt ngào)
Minh à, con đi đâu vậy? Kiên còn chưa nói chuyện với anh trai nữa. Mẹ đã chuẩn bị bánh kem rồi.
Tim Minh như thắt lại. Anh cố gắng dùng giọng bình tĩnh nhất có thể.
MINH
Con đang trên đường về, mẹ. Con… con có việc gấp. Lần sau con về sớm.
MẸ (QUA ĐIỆN THOẠI)
(Giọng hụt hẫng)
Sao vậy con? Sinh nhật Kiên mà. Con… đừng đi mà.
Trước khi Minh kịp trả lời, cuộc gọi bị ngắt. Anh nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại tối đen. Anh cảm thấy có lỗi, nhưng sự sợ hãi còn lớn hơn. Anh không thể quay lại. Anh chỉ có thể tiếp tục lái xe, càng xa càng tốt.
Chuyến đi dài 420 cây số về Hà Nội trở nên nặng nề hơn bao giờ hết. Mỗi lần ánh mắt Minh lướt qua gương chiếu hậu, anh lại thấy thấp thoáng hình bóng mẹ mình, đôi mắt trống rỗng nhìn xoáy vào anh. Bé Mít, dù còn say ngủ, đôi lúc lại khẽ cựa mình, như cảm nhận được sự bất an bao trùm lấy cha mẹ.
Điện thoại lại rung lên. Vẫn là mẹ. Lần này, giọng bà có chút tức giận.
MẸ (QUA ĐIỆN THOẠI)
Minh! Sao con lại không nghe máy của mẹ? Kiên giận lắm đấy. Anh nó bảo con là thằng con bất hiếu!
Minh càng siết chặt vô lăng. Hạnh đặt tay lên vai anh, khẽ lắc đầu, ý bảo anh cẩn thận.
MINH
Con xin lỗi mẹ. Nhưng con thật sự không thể quay lại bây giờ.
MẸ (QUA ĐIỆN THOẠI)
(Giọng the thé)
Không thể? Mày nói cái gì không thể? Mày quên ngày sinh nhật của anh trai mình rồi sao? Anh trai mày sẽ buồn lắm đấy! Về ngay!
Cuộc gọi thứ hai kết thúc đột ngột. Minh thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng lại dâng lên một nỗi bất an ngày càng lớn. Anh biết, những cuộc gọi này chỉ là sự khởi đầu.
Hạnh nhìn ra ngoài cửa sổ, những hàng cây lướt qua như một thước phim quay chậm. Cô quay sang Minh, ánh mắt kiên quyết.
HẠNH
Em nghĩ chúng ta nên đi thẳng về nhà, anh ạ. Dù sao thì… mẹ anh cũng không tỉnh táo.
Minh gật đầu, nhìn con trai bé bỏng đang cuộn tròn trong lòng anh. Anh biết, cuộc chiến này còn lâu mới kết thúc. Anh phải bảo vệ gia đình nhỏ của mình.
Khi chiếc xe khuất dần trên con đường nhựa, bóng dáng căn nhà cũ ở quê Nghệ An dần chìm vào màn đêm, như thể nó chưa từng tồn tại. Nhưng hình ảnh mẹ, nụ cười méo mó và đôi mắt trống rỗng ấy, vẫn ám ảnh tâm trí Minh không rời. Anh cảm thấy mình đang bị kéo vào một vòng xoáy ngày càng tăm tối, và anh không biết liệu mình có thể thoát ra hay không.
Đêm vẫn đặc quánh, không một ánh sao. Minh phóng xe trên con đường quốc lộ vắng tanh, đèn pha quét ngang hai bên lề đường hoang vu. Hạnh ngồi sát bên, hơi thở gấp gáp, bàn tay bé Mít cuộn chặt trong vòng tay cô. Bé Mít, dù say ngủ, đôi lúc lại khẽ cựa mình, dường như cảm nhận được sự bất an đang bủa vây cha mẹ. Minh cố gắng giữ cho tay lái thẳng, nhưng sự run rẩy không ngừng trong lòng bàn tay anh lại càng lớn dần. Tâm trí anh như một mớ hỗn độn, hình ảnh mẹ với đôi mắt điên dại, những lời nói của bà cứ lặp đi lặp lại như một điệp khúc ám ảnh.
MINH
(Giọng khàn đặc, cố gắng trấn an vợ)
Em đừng sợ. Anh sẽ đưa hai mẹ con mình đi thật xa. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.
Hạnh không nói gì, chỉ siết chặt con trai hơn. Cô liếc nhìn Minh, đôi mắt đầy lo lắng và một chút bất lực. Gương mặt anh hốc hác dưới ánh đèn mờ ảo của bảng điều khiển, những nếp nhăn hằn sâu hơn. Minh liếc nhanh qua gương chiếu hậu, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Anh thấy thấp thoáng một bóng người đứng giữa con đường tối mịt, nhưng khi anh nheo mắt nhìn kỹ, đó chỉ là một cái cây khẳng khiu.
Đột nhiên, điện thoại của Minh lại rung lên. Lần này, màn hình hiện lên một dòng tin nhắn mới từ mẹ: “Minh, con về rồi hả? Đừng đi nữa con, ở lại ăn cơm với anh Kiên đi. Anh con nhớ con lắm.”
Minh nhìn chằm chằm vào màn hình, hơi thở nghẹn lại. Cái tin nhắn đó, nó lạnh lẽo đến rợn người. Nó không giống một lời mời ăn cơm, mà giống một lời thôi miên, một lời nguyền. Anh thở dài, rồi gạt điện thoại sang một bên.
MINH
(Nói với Hạnh, giọng trầm xuống)
Mẹ nhắn tin rồi. Bà ấy vẫn…
HẠNH
(Ngắt lời, giọng cương quyết)
Đừng bận tâm, anh. Chúng ta cứ đi thẳng. Em tin anh.
Minh gật đầu, đôi mắt nhìn thẳng về phía trước. Chuyến đi 420 cây số về quê Nghệ An giờ đây như một cuộc chạy trốn. Mỗi con đường, mỗi ánh đèn đêm đều mang một nỗi sợ hãi mơ hồ. Anh biết, mẹ anh không chỉ gọi điện. Bà ấy còn có cách khác để níu kéo anh.
Vài giờ trôi qua trong im lặng. Ngoài trời vẫn là màn đêm dày đặc. Chiếc xe vẫn lầm lũi tiến về phía trước. Minh cảm thấy mí mắt nặng trĩu, nhưng anh không dám chợp mắt. Anh biết, anh cần phải tỉnh táo.
Rồi, điện thoại lại rung lên lần thứ ba. Vẫn là mẹ. Lần này, màn hình hiện lên một dãy số lạ. Minh lưỡng lự, nhìn Hạnh. Cô khẽ gật đầu.
MINH
(Nhấn nút trả lời, giọng căng thẳng)
Alo?
MẸ (QUA ĐIỆN THOẠI, GIỌNG MAI MỘT)
Minh à, con đi đâu vậy? Mẹ đợi con mãi. Sao con không nghe điện thoại của mẹ? Anh Kiên giận lắm đó. Anh ấy nói con là thằng em tồi tệ, không bao giờ biết nghĩ cho anh trai.
Minh siết chặt vô lăng, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay.
MINH
Con xin lỗi mẹ. Con thật sự xin lỗi. Nhưng con không thể quay lại. Con có gia đình của con ở đây.
MẸ (QUA ĐIỆN THOẠI, GIỌNG CAO VỌT)
Gia đình con? Gia đình con là cái gì so với anh trai con? Mày quên ngày sinh nhật của anh trai mình rồi sao? Mày muốn anh trai mày buồn đến mức nào nữa? Về ngay đi! Về ngay trước khi mọi chuyện quá muộn!
Cuộc gọi thứ ba kết thúc đột ngột, để lại một khoảng lặng đầy ám ảnh. Minh thở hắt ra, cảm giác bất lực bao trùm lấy anh. Anh biết, đây không chỉ là mẹ anh, mà còn là Kiên, là những gì còn sót lại của anh trai anh, đang kéo anh về phía vực thẳm.
Hạnh nhìn Minh, bàn tay đặt lên tay anh, nhẹ nhàng vỗ về. Cô hiểu, anh đang phải gánh chịu một áp lực kinh khủng.
HẠNH
Anh à, cứ lái xe thôi. Chúng ta sẽ về nhà. Mọi thứ ở đây, chúng ta sẽ giải quyết.
Minh nhìn vợ, rồi nhìn con trai đang say giấc nồng trên ghế sau. Anh biết, anh không thể gục ngã. Anh phải mạnh mẽ. Vì họ. Chiếc xe tiếp tục lăn bánh, bỏ lại phía sau những cuộc gọi đòi hỏi, những lời ám ảnh, và bóng dáng người mẹ vẫn đang chìm đắm trong ảo ảnh của quá khứ.
Chiếc xe tiếp tục lăn bánh trên con đường quốc lộ, bỏ lại phía sau những ám ảnh từ cuộc gọi thứ ba của mẹ. Minh cảm nhận rõ từng thớ thịt trên cơ thể mình căng lên vì căng thẳng. Anh liếc nhìn Hạnh qua gương chiếu hậu. Cô đang nhìn anh, ánh mắt đầy lo lắng nhưng cũng pha lẫn sự kiên định lạ thường. Bé Mít vẫn ngủ say, hơi thở đều đặn, hoàn toàn không hay biết cha mẹ mình đang đối mặt với cơn bão cảm xúc lớn đến nhường nào.
MINH
(Giọng khàn đặc, cố gắng gượng cười)
Anh… anh ổn. Em đừng lo.
HẠNH
(Giọng nhẹ nhàng nhưng dứt khoát)
Em biết anh đang rất mệt mỏi. Nhưng chúng ta sẽ về đến nơi thôi. Anh chỉ cần tập trung lái xe. Mọi chuyện khác, em sẽ cùng anh giải quyết.
Minh gật đầu, cảm ơn vợ bằng một cái nhìn. Anh biết Hạnh đang cố gắng trở thành chỗ dựa vững chắc nhất cho anh lúc này. Nhưng tâm trí anh vẫn không thể ngừng xoay vần. Bà mẹ, người đã sinh ra anh, giờ đây dường như đã hoàn toàn lạc lối. Không còn là bà mẹ anh từng biết, người phụ nữ hiền lành, chịu thương chịu khó. Bà đã chìm đắm quá sâu vào thế giới ảo tưởng về anh Kiên.
Trong tâm trí Minh, hình ảnh mẹ hiện lên rõ mồn một. Bà ngồi đó, ôm chặt lấy con búp bê vải sờn cũ, đôi mắt nhìn trân trối vào khoảng không. Bà thủ thỉ nói chuyện với con búp bê, gọi nó là “Kiên con”, kể cho nó nghe những câu chuyện vụn vặt trong ngày, dặn dò nó ăn uống đầy đủ. Minh đã cố gắng nhiều lần để kéo mẹ ra khỏi ảo tưởng đó, nhưng tất cả đều vô ích. Mẹ anh đã xây một bức tường thành kiên cố, với anh Kiên làm người canh gác duy nhất.
Anh nhớ lại những lần mẹ gọi điện thoại cho anh, luôn là những câu chuyện dở dang, những lời trách móc vu vơ, và sau cùng luôn là lời nhắc nhở về ngày sinh nhật sắp tới của Kiên. Năm nay là năm thứ sáu bà tổ chức sinh nhật cho Kiên sau khi anh mất. Sáu năm liền, bà vẫn giữ nguyên tục lệ đó, cắt bánh, thổi nến, và khóc ngất đi khi hát bài hát chúc mừng sinh nhật. Minh không biết bà lấy đâu ra sức lực và sự kiên trì kỳ lạ đến vậy.
MINH
(Lẩm bẩm một mình)
Mẹ ơi, mẹ đang làm gì vậy mẹ? Anh Kiên đã đi rồi, mẹ ơi…
Anh lái xe qua một thị trấn nhỏ, ánh đèn đường vàng vọt lướt qua khung cửa kính. Minh khẽ rùng mình. Anh cảm thấy như mình đang bị theo dõi. Anh đảo mắt nhìn quanh, nhưng chỉ có màn đêm đặc quánh và những hàng cây im lìm hai bên đường. Tuy nhiên, nỗi sợ hãi vẫn âm ỉ trong lòng. Anh sợ mẹ mình sẽ làm điều gì đó dại dột hơn nữa. Bà đã gọi điện, đã nhắn tin, có lẽ bà còn có những cách khác để níu kéo anh lại, những cách mà anh không thể tưởng tượng nổi.
Hạnh cảm nhận được sự bất an của Minh. Cô đưa tay khẽ xoa nhẹ cánh tay anh.
HẠNH
Anh nghĩ xem, chúng ta sẽ làm gì khi về đến nhà? Chúng ta sẽ gọi cho bác sĩ tâm lý ngay lập tức. Mẹ cần được giúp đỡ.
MINH
(Thở dài)
Anh biết. Nhưng em không hiểu đâu Hạnh ạ. Mẹ anh không nghe ai hết. Bà ấy… bà ấy đã mất kiểm soát rồi. Bà ấy đang sống trong một thế giới khác. Và anh sợ… anh sợ bà ấy sẽ làm gì đó để kéo anh vào thế giới đó cùng với bà ấy.
Minh siết chặt vô lăng, cảm giác bất lực dâng lên nghẹn đắng. Anh biết chuyến đi 420 cây số này không chỉ là hành trình về quê, mà còn là cuộc chạy trốn. Chạy trốn khỏi mẹ, chạy trốn khỏi những ám ảnh, và chạy trốn khỏi chính quá khứ đã cướp đi anh trai anh, giờ đây đang tiếp tục hành hạ mẹ anh theo một cách tàn khốc khác. Anh không biết chặng đường phía trước sẽ còn những thử thách nào, nhưng anh biết mình phải tiếp tục tiến về phía trước, vì Hạnh và bé Mít.
Anh lái xe, đôi mắt dán chặt vào con đường phía trước, nhưng tâm trí đã trôi dạt về những lần ghé thăm mẹ trước đây. Mỗi lần về quê Nghệ An, một hành trình dài 420 cây số, dường như lại trở thành một bài kiểm tra sự kiên nhẫn của anh. Mẹ anh, người phụ nữ từng tảo tần, giờ đây mang một vẻ mệt mỏi vô hình, đôi mắt luôn ẩn chứa một nỗi buồn sâu thẳm.
Lần gần nhất Minh về, anh đã thấy mẹ ngồi lặng lẽ bên hiên nhà, tay mân mê một chiếc áo sơ mi cũ. Đó là chiếc áo anh Kiên vẫn hay mặc. Bà thủ thỉ, giọng run run: “Kiên này, con mặc cái này ấm lắm đấy. Đừng có đi đâu xa mà không mang theo nhé.” Minh đã cố giải thích, “Mẹ ơi, con Kiên đã không còn nữa rồi mẹ ơi. Mẹ cứ giữ làm kỷ niệm thôi.” Nhưng mẹ anh chỉ lắc đầu, đôi mắt nhìn xa xăm, như thể đang nói chuyện với một người vô hình.
Rồi có những lần mẹ gọi điện cho anh, dù chỉ cách nhau vài ngày. Giọng bà thường khàn đặc, như thể bà vừa khóc.
“Minh à, con dặn anh Kiên về sớm nhé. Trời trở lạnh rồi.”
Minh giật mình. “Mẹ ơi, anh Kiên… anh Kiên đã mất rồi mẹ.”
“Không, con nói linh tinh gì thế. Anh con vẫn đang công tác xa thôi mà. Con nhớ nhắc anh ấy nhé.”
Một lần khác, mẹ lại gọi: “Minh ơi, con xem mẹ chuẩn bị đồ ăn cho anh Kiên con chưa. Hôm nay nhà mình có giỗ, phải chuẩn bị thật tươm tất.” Minh biết, đó là cách mẹ anh đang cố gắng níu kéo con trai đã mất. Nhưng nỗi ám ảnh này ngày càng sâu sắc, bà bắt đầu chăm sóc một “anh Kiên” vô hình, một cách kỳ lạ và đáng sợ.
Anh nhớ lại những lần mẹ sai anh mang đồ sang nhà hàng xóm, nơi bà tin rằng anh Kiên đang tạm trú. Bà gói ghém cẩn thận từng món quà, từng chiếc bánh, rồi nhờ anh mang đi. Mỗi lần như vậy, tim Minh lại thắt lại. Anh thương mẹ, thương người phụ nữ cả đời hy sinh vì con cái giờ lại phải gánh chịu nỗi đau mất mát khủng khiếp đến thế. Anh đã cố gắng lờ đi, cố gắng giải thích bằng sự kiên nhẫn và tình yêu thương. Nhưng giờ đây, trên chặng đường về quê lần này, anh cảm thấy sự bất lực đang bao trùm lấy mình. Anh biết, mẹ anh đang ngày càng xa rời thực tại.
Hạnh nhìn Minh, đôi mắt ngấn nước trực trào. Gió đêm len lỏi qua khung cửa sổ, mang theo cái lạnh lẽo không chỉ từ bên ngoài mà còn từ sâu thẳm nỗi sợ hãi.
“Mình ơi… mình phải làm sao với mẹ đây?” Giọng Hạnh run rẩy, yếu ớt như sắp vỡ vụn.
Minh ngồi sụp xuống ghế sofa, đầu óc quay cuồng. 420 cây số từ Hà Nội về Nghệ An đã biến thành cả một vực thẳm. Anh không thể nào quên được ánh mắt vô hồn của mẹ, những lời bà nói như thể đang trò chuyện với một bóng ma. Năm năm trời, mỗi ngày là một cuộc đấu tranh với chính mình, với sự thật tàn khốc rằng anh Kiên đã mãi mãi ra đi. Nhưng mẹ anh, bà lại ngày càng chìm sâu vào thế giới riêng, nơi anh trai anh vẫn còn đó.
“Em cũng không biết nữa, Hạnh ạ.” Minh thở dài, tiếng nói khàn đặc. Anh đưa tay xoa lấy mái tóc, cảm giác bất lực bao trùm lấy anh. Buông bỏ mẹ thì không thể, đó là người đã sinh ra và nuôi dưỡng anh. Nhưng cứ tiếp tục thế này, sống trong nỗi sợ mẹ sẽ ngày càng lún sâu hơn, hoặc thậm chí tự làm hại mình, thì cũng không xong.
Hạnh đến bên cạnh Minh, đặt tay lên vai anh. “Con Mít nó… nó bắt đầu hỏi nhiều rồi, Minh ạ. Nó hỏi tại sao bà nội lại nói chuyện một mình, tại sao bà cứ gọi tên bố Kiên hoài. Em sợ…”
Nỗi sợ của Hạnh cũng là nỗi sợ của Minh. Bé Mít, cậu con trai bé bỏng của họ, giờ đây đã đủ lớn để nhận ra sự khác thường. Cậu bé hồn nhiên và nhạy cảm, dễ dàng cảm nhận được không khí nặng nề trong gia đình. Minh tưởng tượng đến khuôn mặt bối rối, ngơ ngác của con trai, tim anh như bị bóp nghẹt.
“Chúng ta không thể cứ để mọi chuyện tiếp diễn thế này.” Minh nói, giọng kiên quyết hơn. “Nhưng làm sao đây? Đưa mẹ vào bệnh viện tâm thần ư? Mẹ sẽ không bao giờ tha thứ cho chúng ta. Ở lại chăm sóc mẹ, như bây giờ, thì chúng ta sẽ kiệt sức mất.”
Hạnh ngước nhìn Minh, đôi mắt chất chứa cả sự tuyệt vọng và hy vọng mong manh. “Anh nghĩ xem, còn cách nào khác không? Mình phải có một kế hoạch, một lối thoát.”
Minh nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đêm đặc quánh. Anh nhớ đến lần cuối cùng trước khi về quê lần này, mẹ đã gọi điện thoại, giọng bà đầy khẩn thiết. “Minh à, mẹ muốn nhờ con mang ít bánh chưng sang cho anh Kiên nhà bác Ba. Anh con bảo hôm nay anh ấy ghé qua đó ăn cơm.”
Chỉ mấy ngày trước đó, anh đã nói rõ ràng với mẹ là anh Kiên đã mất. Vậy mà giờ đây, bà lại tin rằng anh trai anh đang ở một nơi nào đó, ăn cơm nhà người khác. Sự mất kết nối với thực tại này ngày càng rõ rệt, càng đáng sợ.
“Mẹ… mẹ đang sống trong quá khứ, Hạnh ạ.” Minh thì thầm, lời nói như gió thoảng. “Và chúng ta đang bị kéo theo bà.”
Cả hai vợ chồng im lặng, đối mặt với cái bế tắc không lối thoát. Sợi dây tình thân thiêng liêng giờ đây lại trở thành gánh nặng, trở thành nỗi ám ảnh giày vò. Minh biết, họ không còn nhiều thời gian để đưa ra quyết định. Mỗi ngày trôi qua, bóng tối trong tâm trí mẹ anh lại càng bao trùm thêm một chút.
Bình minh ló dạng trên Hà Nội, nhưng với Minh, ánh sáng ấy chỉ càng tô đậm thêm bầu không khí u ám. Anh ngồi co ro trên ghế sofa, đôi mắt thâm quầng, đầu óc vẫn còn quay cuồng bởi những gì đã xảy ra đêm qua. Hạnh ngồi cạnh, bàn tay khẽ run rẩy đặt lên cánh tay anh. Tiếng con trai bé bỏng, Bé Mít, gọi từ phòng ngủ vọng lại, phá tan bầu không khí nặng nề.
Minh hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén cơn tuyệt vọng đang dâng lên. Anh biết, anh không thể gục ngã. Hạnh và Bé Mít cần anh. Hơn nữa, anh phải tìm cách cứu mẹ.
Anh chậm rãi bước vào phòng ngủ, nơi mẹ anh vẫn đang ngồi bó gối trên giường, ánh mắt nhìn trân trối vào khoảng không vô định. Khuôn mặt bà hốc hác, mái tóc bạc phơ rối bời.
“Mẹ ơi,” Minh khẽ gọi, giọng anh lạc đi.
Mẹ anh không phản ứng. Bà như bị kẹt trong một thế giới khác, một thế giới mà anh trai anh, Kiên, vẫn còn sống. Minh nhìn bà, tim như bị ai bóp nghẹt. Năm năm rồi, mỗi ngày bà đều sống trong ảo giác đó. Mỗi lần sinh nhật Kiên, bà lại chuẩn bị mâm cao cỗ đầy, chờ đợi một người sẽ không bao giờ trở về.
Anh quay ra phòng khách, nhìn Hạnh. Ánh mắt họ gặp nhau, chứa đựng hàng ngàn câu hỏi không lời.
“Em không thể chịu đựng thêm được nữa, Minh à,” Hạnh nói, giọng bà nghẹn lại. “Con bé hỏi con cứ khóc mãi. Con sợ nó sẽ bị ảnh hưởng. Con sợ mẹ sẽ làm gì đó dại dột.”
Minh gật đầu, anh hiểu nỗi sợ của vợ. Bé Mít, với sự nhạy cảm của trẻ nhỏ, đã bắt đầu nhận ra sự bất thường. Những câu hỏi hồn nhiên của con trai giờ đây trở thành nỗi ám ảnh với anh.
“Chúng ta phải làm gì đây?” Hạnh thì thầm.
Minh ngồi phịch xuống ghế, đầu óc quay cuồng với hàng trăm kế hoạch chợt đến rồi vụt tắt. Đưa mẹ vào viện tâm thần? Bà sẽ không bao giờ tha thứ cho anh. Chăm sóc mẹ ở nhà? Họ sẽ kiệt sức mất.
Anh nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đang cố gắng xuyên qua màn sương. 420 cây số từ Hà Nội về Nghệ An, nơi mẹ anh đang sống. Một chuyến đi dài, mệt mỏi, và giờ đây, nó trở thành một vực thẳm không thể vượt qua.
Đột nhiên, điện thoại của Minh rung lên. Là một cuộc gọi nhỡ từ mẹ. Rồi lại rung lên lần nữa. Minh nhìn vào màn hình, trái tim đập thình thịch. Ba cuộc điện thoại nhỡ. Trên đường về quê lần trước, mẹ anh đã gọi cho anh ba lần, giọng đầy hoảng loạn, nói rằng Kiên đã mất tích. Nhưng lần này, bà gọi cho anh như thế này là sao?
Minh vội vàng nhấc máy, nhấn nút gọi lại cho người thân duy nhất còn lại ở gần nhà mẹ, một người cô họ hàng mà anh ít khi liên lạc.
“Alo, cô ạ?” Giọng Minh run rẩy, gần như là nức nở. “Minh đây ạ… có chuyện rồi cô ơi… chuyện kinh khủng lắm ạ…”
Anh bắt đầu kể. Kể lại tất cả những gì đã xảy ra với mẹ trong suốt 5 năm qua. Kể về những ảo giác, về việc mẹ anh tin rằng Kiên vẫn còn sống. Kể về đêm qua, về sự hoảng loạn của Hạnh, về nỗi sợ hãi của Bé Mít. Giọng anh nghẹn lại, đứt quãng bởi những tiếng nấc.
“Con không biết phải làm sao nữa cô ơi,” Minh tuyệt vọng nói. “Mẹ con… mẹ con nó không còn tỉnh táo nữa. Con sợ… con sợ sẽ có chuyện gì đó tồi tệ xảy ra…”
Anh cầu xin sự giúp đỡ, tìm kiếm một lời khuyên, một giải pháp từ người cô, người mà anh tin rằng có thể hiểu được hoàn cảnh của gia đình mình. Gánh nặng trên vai anh dường như càng lúc càng nặng nề hơn, đẩy anh vào con đường cùng.
Minh dằn vặt bản thân. Anh biết mình vừa bỏ lại mẹ một mình với con búp bê cũ kỹ, một hình ảnh ám ảnh và đau đớn. Anh biết tình trạng của bà ngày càng tồi tệ, và việc anh phải đưa ra quyết định này là điều không thể tránh khỏi. Nhưng làm sao anh có thể đối mặt với ánh mắt vô hồn của mẹ, với sự nhầm lẫn tội nghiệp của bà? Anh chỉ có một lựa chọn duy nhất để bảo vệ Hạnh và Bé Mít. Anh cần một khoảng cách, một sự an toàn tạm thời cho gia đình nhỏ của mình trước cơn bão tâm lý mà mẹ anh đang chìm sâu vào.
Anh siết chặt vô lăng, đôi mắt hướng về phía trước. Chuyến đi 420 cây số từ Hà Nội về quê giờ đây như một hành trình chuộc tội đầy nước mắt. Mỗi vòng quay bánh xe dường như đang kéo dài thêm sự dày vò trong lòng anh. Anh đã cố gắng, đã hy vọng, nhưng cuối cùng, anh vẫn phải làm điều mình sợ nhất.
Chiếc xe lao nhanh trên đường cao tốc, bỏ lại phía sau thủ đô ồn ã. Minh cố gắng tập trung vào con đường phía trước, cố gắng xua đi hình ảnh mẹ già co ro trên chiếc ghế bành cũ, ánh mắt nhìn trân trối vào con búp bê đã sờn rách. Anh biết, anh đã hy sinh một phần tâm hồn mình khi đưa ra quyết định này, nhưng gia đình anh, Hạnh và Bé Mít, là ưu tiên số một.
Điện thoại trên xe rung lên. Minh liếc nhìn, rồi tim anh như chùng xuống. Ba cuộc gọi nhỡ từ mẹ. Ba cuộc gọi trong vòng chưa đầy một giờ đồng hồ. Lần gần nhất anh về quê, mẹ cũng đã gọi cho anh ba lần trên đường đi, giọng đầy hoảng loạn, bà bảo Kiên đã mất tích. Nhưng giờ đây, tại sao bà lại gọi anh nhiều đến vậy? Liệu có chuyện gì đó tồi tệ hơn đang xảy ra ở nhà?
Minh hít một hơi sâu, cố gắng giữ cho giọng nói mình ổn định khi nhấc máy gọi lại cho người cô họ.
“Alo, cô ạ? Minh đây ạ.”
Giọng anh run rẩy.
“Cô ơi, con… con xin lỗi vì làm phiền cô ạ. Nhưng… có chuyện rồi cô ơi.”
Anh ngừng lại, cố gắng kìm nén cảm xúc đang trào dâng.
“Mẹ con… bà ấy cứ gọi điện cho con liên tục ạ. Con sợ… con sợ bà ấy lại làm gì đó dại dột.”
Đầu dây bên kia, giọng người cô vang lên đầy lo lắng. Minh kể lại tất cả, kể về đêm qua, về Hạnh, về Bé Mít, và quan trọng nhất, về quyết định anh vừa đưa ra.
“Con biết là con đã rất tàn nhẫn với mẹ, cô ạ,” Minh nói, giọng anh lạc đi, “nhưng con không còn cách nào khác. Con không thể để mẹ tiếp tục ở trong cái thế giới ảo giác đó. Nó quá nguy hiểm cho chính bà ấy, và cả cho gia đình con nữa.”
Anh cảm thấy một gánh nặng vô hình đang đè nặng lên vai, một gánh nặng mà anh biết mình sẽ phải mang theo suốt đời. Chuyến đi này, không chỉ là hành trình 420 cây số, mà còn là hành trình đối diện với lương tâm và sự thật nghiệt ngã. Anh quay đầu xe, ánh mắt hướng về phía sau, nơi anh vừa bỏ lại một phần gia đình, một phần trái tim mình. Anh không có lựa chọn nào khác, anh chỉ có thể tiếp tục đi.
Minh siết chặt tay lái, cố gắng trấn tĩnh. Anh không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Giọng nói bên kia máy điện thoại, giọng của một người phụ nữ lạ, lạnh lùng và xa lạ, vang lên một cách đầy ám ảnh.
“Xin lỗi, ai đó?” Minh hỏi, giọng anh lạc đi.
“À, tôi là… người trông bà ấy,” người phụ nữ đáp, giọng có chút ngập ngừng.
Tim Minh đập thình thịch. “Trông bà ấy? Ý cô là mẹ tôi ạ?”
“Đúng vậy. Bà ấy… hơi đặc biệt một chút,” người phụ nữ tiếp lời, “Bà ấy cứ khăng khăng đòi đi tìm con trai mình. Bà ấy bảo là có hẹn với ‘Kiên’. Tôi đã cố ngăn cản nhưng không được. Bà ấy cứ nhất quyết đòi đi.”
“Mẹ đi tìm Kiên? Đi đâu?” Minh gần như hét lên. Anh quay đầu xe, ánh mắt hoang dại nhìn ra con đường quen thuộc phía sau. Anh vừa mới rời đi, để lại mẹ một mình với nỗi ám ảnh. Giờ đây, bà lại có một hành động điên rồ khác.
“Tôi không biết. Bà ấy chỉ nói là… bà ấy phải đi gặp Kiên. Tôi không thể giữ bà ấy lại được. Bà ấy cứ lôi vali ra, mặc quần áo đẹp rồi cứ lẩm bẩm tên Kiên thôi. Tôi… tôi đã rất sợ. Nên gọi điện báo cho gia đình bên này trước.”
Minh cảm thấy cả thế giới sụp đổ dưới chân. Mẹ anh, trong cơn ảo giác, đã đi tìm người con trai đã mất. 420 cây số, một hành trình nguy hiểm cho một người phụ nữ lớn tuổi, trong tình trạng tâm lý bất ổn.
“Cô ơi, cô có biết mẹ con đi bằng phương tiện gì không? Bà ấy có mang theo điện thoại không?” Minh vội vã hỏi.
“Tôi… tôi không để ý kỹ. Bà ấy cứ đi nhanh quá. Chỉ biết là bà ấy nói sẽ đi xe khách. Tôi nghĩ bà ấy sẽ đến bến xe gần đây. Bà ấy có cầm theo cái điện thoại cũ của bà ấy,” người phụ nữ đáp, giọng đầy lo lắng.
Minh cúp máy. Anh nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, đôi mắt trống rỗng. Ba cuộc gọi nhỡ từ mẹ. Giờ thì anh đã hiểu. Bà không gọi vì lo lắng cho anh, mà vì bà đang chuẩn bị cho cuộc hành trình điên rồ của riêng mình.
Anh quay đầu xe, lao về hướng Hà Nội. Anh phải tìm mẹ. Anh phải ngăn bà lại. Chuyến đi về quê giờ đây đã trở thành một cuộc đua với thời gian, một cuộc chạy đua để cứu lấy mẹ khỏi chính bản thân bà. Nỗi dằn vặt vì đã rời bỏ mẹ giờ đây nhân lên gấp bội, giờ đây là nỗi sợ hãi tột cùng về số phận của bà. Anh không biết mẹ mình sẽ đi đâu, bà sẽ gặp phải những nguy hiểm gì trên đường đi. Anh chỉ biết, anh đã phạm một sai lầm khủng khiếp khi rời bỏ bà.
Những hình ảnh về mẹ anh hiện lên trong tâm trí: nụ cười hiền hậu, ánh mắt trìu mến, giờ đây chỉ còn là một người phụ nữ mất hồn, lạc lõng giữa thế giới ảo tưởng của riêng mình. Nỗi ám ảnh về Kiên, về tai nạn năm xưa, đã ăn mòn tâm trí bà, biến bà thành một người xa lạ. Minh cảm thấy bất lực. Anh muốn hét lên, muốn đấm vào vô lăng. Nhưng anh không thể. Anh phải giữ bình tĩnh, vì mẹ anh.
Chiếc xe lao vun vút trên đường cao tốc, bỏ lại phía sau những suy nghĩ hỗn loạn. Minh cố gắng liên lạc với tất cả những người quen ở quê, cố gắng tìm hiểu xem có ai nhìn thấy mẹ anh không. Mỗi lần điện thoại reo lên, tim anh lại nhảy lên một nhịp. Nhưng tất cả đều chỉ là vô vọng.
“Mẹ ơi, mẹ đang ở đâu?” Minh thì thầm, nước mắt tuôn rơi. Anh nhớ lại những ngày còn nhỏ, mẹ luôn là người che chở, là người bảo vệ anh. Giờ đây, chính anh lại phải trở thành người bảo vệ cho mẹ.
Anh lao xe vào bến xe, chạy khắp nơi hỏi han. Hy vọng mong manh dần vụt tắt. Mẹ anh đã đi rồi, đi đâu đó trên con đường 420 cây số về miền Trung xa xôi, với một niềm tin mù quáng vào một cuộc gặp gỡ với người con trai đã khuất. Minh đứng sững giữa bến xe ồn ào, cảm giác tuyệt vọng bao trùm lấy anh. Anh đã không còn là người em trai của Kiên hay người con trai của bà nữa. Anh giờ đây chỉ là một gã đàn ông bất lực, đối diện với một sự thật tàn khốc.
***
Giữa màn đêm tĩnh lặng của Hà Nội, căn nhà nhỏ trở nên quạnh hiu đến lạ. Hạnh ngồi bên cửa sổ, đôi mắt dõi theo chiếc xe đã khuất dạng. Bé Mít đã ngủ say trên giường, nhưng giấc ngủ của em không thể xua tan đi nỗi lo lắng đang gặm nhấm trái tim người mẹ. Cô biết, Minh đã đưa ra một quyết định khó khăn, một quyết định cần thiết để bảo vệ gia đình. Nhưng làm sao cô có thể không lo cho bà, cho mẹ chồng cô, người mà cô luôn yêu quý và kính trọng.
Cô nhớ lại ánh mắt bà, ánh mắt ấy chứa đựng cả một vũ trụ của nỗi đau và sự mất mát. Năm năm trôi qua, sinh nhật của Kiên vẫn được Minh và cô tổ chức trang trọng, như một cách để bà vơi đi nỗi nhớ. Nhưng dường như, thời gian không thể hàn gắn được những vết thương lòng quá sâu. Bà ngày càng thu mình lại, sống trong thế giới riêng của mình, nơi Kiên vẫn còn tồn tại.
Hạnh vươn tay lấy điện thoại. Cô nhìn vào danh bạ, rồi lại do dự. Cô biết Minh đang trên đường về quê, một hành trình đầy ám ảnh. Cô không muốn làm phiền anh thêm nữa. Nhưng sự bất an cứ thôi thúc cô. Cô biết, dù có thế nào, mẹ chồng cô cũng là người thân duy nhất còn lại của Minh ở quê nhà.
Cô thở dài, khẽ vuốt ve khuôn mặt con trai đang say ngủ. Chuyến đi này của Minh, không chỉ là hành trình về quê, mà còn là hành trình đối diện với quá khứ, với những ám ảnh và sự mất mát không thể nguôi ngoai. Hạnh tin vào sức mạnh của tình yêu thương, tin rằng dù khó khăn đến đâu, họ vẫn sẽ tìm được cách vượt qua tất cả.
Nhưng đêm nay, nỗi lo lắng vẫn bao trùm lấy căn phòng nhỏ, như một bóng ma vô hình, nhắc nhở về những gì đã và sẽ xảy ra. Hạnh nhắm mắt lại, cầu mong cho mẹ chồng cô bình an, và cho Minh đủ mạnh mẽ để đối mặt với tất cả. Cuộc sống đôi khi đặt ra những thử thách nghiệt ngã, và đôi khi, cách duy nhất để tồn tại là đối diện với chúng, dù có đau đớn đến đâu. Cô hy vọng, sau tất cả những giông bão này, họ sẽ tìm thấy được một bến bờ bình yên.

