Sinh viên Bách khoa cứu người giữa mưa, thất nghiệp lụi tàn… Ai ngờ ân nhân là tỉ phú?

Cậu sinh viên Bách khoa ng-hèo dừng lại giữa dòng xe tấp nập c-ứu một bà cụ bị t-ai nạ-n… Chẳng ngờ chính khoảnh khắc tưởng chừng nhỏ bé ấy lại mở ra bước ngoặt đ-ịnh m-ệnh, thay đổi toàn bộ cuộc đời cậu mãi mãi…
Một buổi chiều mùa đông, trời mưa phùn, gió bấc thổi từng cơn s-e s-ắt. Khải đang trên đường đi học về, chiếc áo khoác mỏng manh không đủ sức chống chọi với cái lạnh. Con đường tấp nập xe cộ, người người vội vã. Bỗng nhiên, một chiếc xe máy va chạm mạnh vào một bà cụ đang đi bộ. Bà cụ ngã lăn ra đường, chiếc gậy chống n-ạng văng ra xa. Tiếng người phanh xe kít kít, nhưng rồi chiếc xe đó lại nhanh chóng b-iến m-ất trong dòng xe cộ.
Mọi người xung quanh đều vội vã đi qua, không ai dừng lại giúp đỡ. Họ sợ vướng rắ-c r-ối, sợ làm mất thời gian. Khải đứng sữ-ng lại, tim cậu đ-ập m-ạnh. Lòng cậu giằng xé giữa việc đi tiếp hay dừng lại. Cậu sợ, sợ sẽ trễ giờ học thêm, sợ sẽ bị liê-n lụ-y. Nhưng rồi, hình ảnh bà ngoại ở quê hiện lên trong đầu cậu. Giọng nói bà, “Con người sống phải có tình, có nghĩa,” cứ vang vọng trong tâm trí.
Không suy nghĩ thêm, Khải chạy đến bên bà cụ. Bà đang r-ên r-ỉ, chân tay ru-n rẩ-y vì đa-u và lạ-nh. Khải quỳ xuống, nhẹ nhàng đỡ bà dậy, nhặt chiếc gậy lên và hỏi han. “Bà có sao không ạ? Bà có bị thương ở đâu không?” Bà cụ ru-n r-ẩy lắc đầu, đôi mắt m-ờ đ-ục nhìn cậu. “Không sao, không sao… chỉ là bị ngã thôi.”
Khải cẩn thận dìu bà vào lề đường, lấy chiếc khăn tay cũ của mình ra lau những v-ết b-ùn đất trên quần áo bà. Cậu không nói gì, chỉ làm một cách âm thầm, tận tâm. Khải nhận thấy chân bà cụ bị sư-ng tấ-y, chắc chắn đã bị thương. Cậu quyết định đưa bà đến bệnh viện. Bà cụ từ chối, nói rằng bà không muốn làm phiền cậu. Nhưng Khải kiên quyết: “Bà ơi, bà cần được khám. Cháu sẽ đưa bà đi.”
Khải bắt một chiếc taxi, cẩn thận đỡ bà cụ vào xe. Trên đường đi, cậu l-o lắ-ng vô cùng. Cậu không có nhiều tiền, liệu có đủ để trả tiền taxi và chi phí khám bệnh cho bà? Nhưng rồi, cậu gạt đi tất cả những lo lắng ấy. Quan trọng nhất là bà cụ được an toàn. Cậu nhìn bà, thấy bà đang mỉm cười, một nụ cười ấm áp như ánh nắng mặt trời, xóa tan đi cái lạnh của mùa đông.
Bà nói, “Con là một đứa trẻ ngoan. Bà rất cảm ơn con.” Lời nói của bà như một luồng gió ấm, làm trái tim cậu ta-n ch-ảy. Khải chỉ khẽ mỉm cười, không nói gì. Cậu không làm điều đó để được cảm ơn. Cậu làm vì trái tim mình mách bảo.
Khi đến bệnh viện, Khải cẩn thận đỡ bà xuống xe. Bà cụ kiên quyết muốn tự trả tiền, nhưng Khải không đồng ý. Cậu nói rằng đây là chút lòng thành của cậu, và cậu không muốn nhận lại bất cứ thứ gì. Sau khi bác sĩ khám và băng bó vết thương cho bà, Khải lại gọi taxi đưa bà về nhà. Cậu đứng đợi cho đến khi bà bước vào nhà an toàn, rồi cậu mới lặ-ng l-ẽ quay đi, như một người hùng v-ô d-anh. Khải không hề biết rằng, hành động nhỏ nhoi ấy của cậu đã được một người khác chứng kiến, và nó sẽ thay đổi cuộc đời cậu mãi mãi.
Thời gian trôi đi, Khải tốt nghiệp với tấm bằng loại giỏi. Cậu nghĩ rằng với tấm bằng này, cậu có thể tìm được một công việc tốt, có thể kiếm tiền để lo cho bố mẹ ở quê, để báo đáp lại những h-y si-nh của họ. Nhưng thực tế lại phũ phàng hơn những gì cậu tưởng tượng. Hàng trăm bộ hồ sơ được gửi đi, nhưng rồi lại trở về với những lá thư từ chối. “Chúng tôi cần người có kinh nghiệm,” “Vị trí này đã có người phù hợp hơn,” những câu nói ấy cứ lặp đi lặp lại, như một lư-ỡi da-o cứa vào lòng tự trọng của cậu. Sự nhiệt huyết, sự tự tin ban đầu dần dần tan biến, thay vào đó là sự th-ất v-ọng và m-ệt m-ỏi.
Khải trở thành một người thấ-t ngh-iệp. Cậu sống trong căn phòng trọ ch-ật hẹ-p, những bữa cơm rau dưa đạm bạc trở nên thường xuyên hơn. Điện thoại của cậu luôn tắt nguồn vì cậu sợ bố mẹ gọi lên hỏi thăm, sợ phải nói dối rằng mình vẫn ổn. Cậu không dám ra ngoài nhiều, vì cậu sợ gặp lại bạn bè, sợ phải đối mặt với những câu hỏi về công việc.
Nỗi th-ất v-ọng cứ lớn dần trong lòng, biến thành một nỗi á-m ả-nh v-ô h-ình. Cậu bắt đầu ng-hi ng-ờ bản thân, ng-hi ng-ờ những lựa chọn của mình. Liệu có phải cậu đã sai khi lên thành phố? Liệu có phải cậu đã sai khi theo đuổi một ngành học quá kh-ó k-hăn? Tất cả những câu hỏi ấy cứ hiện lên trong đầu cậu, khiến cậu không thể thở nổi.
Một buổi sáng, sau khi nhận thêm một lá thư t-ừ c-hối nữa, Khải cảm thấy vô cùng tuyệt vọng. Cậu quyết định đi ra ngoài, đi đến một quán cà phê lề đường để giải tỏa. Quán cà phê nhỏ, với vài chiếc bàn gỗ cũ kỹ, nằm dưới một tán cây lớn. Khải gọi một ly cà phê đen, ngồi xuống, và ngắm nhìn dòng người đi lại.
Cậu cảm thấy mình thật lạ-c l-õng giữa thành phố này. Mọi người đều có một mục đích, một điểm đến, còn cậu thì không. Chiếc ba lô cũ của cậu, giờ đây không còn chứa đầy sách vở, mà chỉ chứa đầy sự th-ất b-ại…👇MỜI QUÝ ĐỘC GIẢ XEM TIẾP CÂU CHUYỆN DƯỚI BÌNH LUẬN

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Sinh viên Bách khoa cứu người giữa mưa, thất nghiệp lụi tàn… Ai ngờ ân nhân là tỉ phú?

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt