Sợ vợ bòn tiền cho nhà ngoại, tôi chỉ đưa cho cô ấy 2 triệu/tháng, bằng đó đủ tiền đi chợ cả tháng rồi còn gì. Dịp 2/9 đưa vợ con về quê ngoại tôi run lẩy bẩy
Từ trước đám cưới về ra mắt, tôi thấy nhà vợ không giàu có gì, chỉ có căn nhà cũ từ xa xưa các cụ để lại. Vợ tôi đi làm lương tháng 13 triệu, gọi là đủ lo cho riêng bản thân cô ấy. Tuy nhiên tôi không cần vợ kiếm ra nhiều tiền, bản thân tôi lương 50 triệu nên chỉ cần vợ chăm chồng dạy con cho tốt là được.
Biết về gia cảnh nhà vợ, tôi suy nghĩ rất nhiều. Tôi có thể lo cho vợ con không có nghĩa là phải lo cho cả nhà cô ấy. Vợ không kiếm ra tiền, nhà vợ lại khó khăn, viễn cảnh vợ mang tiền về cho nhà đẻ hoàn toàn có thể xảy ra.
Tôi bảo vợ lương cô ấy để chi tiêu, lương tôi thì dành tiết kiệm. Tôi công khai lương thưởng với vợ, gửi vào một tài khoản mà hai vợ chồng đều có thể quản lý chứ không mập mờ giấu giếm. Mỗi tháng tôi đưa thêm cho vợ 2 triệu, cùng với tiền lương của cô ấy là đủ lo cho cả nhà hai vợ chồng với một đứa con nhỏ ở mức tạm ổn.
Vợ tôi không hề dị nghị gì vì mọi thứ đều công khai minh bạch. Tôi cũng rất hài lòng khi tiền bạc trong nhà đều nằm trong tầm kiểm soát của mình, lương của vợ cũng chi tiêu hết cho gia đình, không mất mát đi đâu.
Mấy năm qua vì sợ nhà ngoại xin xỏ vay mượn nên tôi luôn viện cớ công việc bận rộn, quê xa nên ít về thăm nhà vợ.
Năm nay nghỉ lễ 2/9 được 4 ngày, vợ nằng nặc đòi tôi đưa cả nhà về ngoại vì đã mấy năm tôi không chịu về. Tôi khó khăn mãi rồi cũng phải gật đầu đồng ý nhưng chỉ về 2 ngày mà thôi. Vợ nghe xong thì cười gượng rồi đi thu xếp quần áo.
Đến khi về tới nơi, đứng trước cửa nhà bố mẹ vợ mà tôi đờ đẫn cả người…. Xem tiếp dưới bình luận 👇👇
Anh Tuấn sững sờ. Đứng trước mắt Anh Tuấn không phải là căn nhà cũ kỹ, tồi tàn mà vợ Anh Tuấn từng mô tả, mà là một biệt thự ba tầng bề thế, cổng sắt mỹ thuật sang trọng hé mở. Sân vườn được chăm chút tỉ mỉ với đủ loại cây cảnh đắt tiền, và xa xa, một chiếc xe hơi đen bóng loáng đậu gọn gàng dưới mái hiên. Quang cảnh này không chỉ khang trang mà còn có vẻ giàu có hơn hẳn căn nhà phố của chính vợ chồng Anh Tuấn. Mắt Anh Tuấn mở to hết cỡ, miệng Anh Tuấn há hốc, bộ não Anh Tuấn dường như ngừng hoạt động vì cú sốc quá lớn. Anh Tuấn đứng bất động, mọi lời nói nghẹn ứ lại trong cổ họng. Người vợ thấy vậy liền kéo nhẹ tay Anh Tuấn.
Người vợ nhẹ nhàng quay đầu, đối diện với Anh Tuấn. Trên môi cô nở một nụ cười kín đáo, ẩn chứa vô vàn hàm ý mà Anh Tuấn lúc này hoàn toàn không thể giải mã. Bàn tay cô siết nhẹ lấy tay Anh Tuấn, kéo anh từng bước khỏi sự sững sờ, hướng về phía cánh cổng biệt thự đang hé mở. Anh Tuấn như người mất hồn, bị động bước theo. Ánh mắt cô vẫn dán chặt vào Anh Tuấn, sâu thẳm và đầy ẩn ý, như thể đang thưởng thức trọn vẹn sự ngỡ ngàng tột độ của chồng.
“Sao anh đứng ngây ra vậy?” Người vợ cất tiếng, giọng nói vẫn nhẹ nhàng nhưng phảng phất chút mỉa mai tinh tế. “Mời anh vào nhà đi chứ!”
Người vợ khẽ siết tay Anh Tuấn, dẫn anh từng bước qua cánh cổng sắt chạm trổ. Từ bên trong căn biệt thự rộng lớn, hai bóng người trung niên vội vã bước ra, nụ cười rạng rỡ trên môi. Đó chính là bố mẹ vợ của Anh Tuấn.
Khuôn mặt phúc hậu của mẹ vợ lập tức bừng sáng khi thấy đứa cháu nhỏ. Bà nhanh chóng dang tay đón lấy đứa bé từ tay người vợ, ôm chặt vào lòng, hôn hít tới tấp.
“Cháu yêu của bà về rồi đây à!” Mẹ vợ reo lên, giọng nói chất chứa niềm vui sướng tột độ.
Bố vợ cũng nhanh chóng bước tới, vỗ nhẹ vai Anh Tuấn. “Chào con rể! Con đường xa xôi có mệt không? Vào nhà đi con!” Giọng ông ấm áp, chân thành, nhưng Anh Tuấn chỉ cảm thấy một sự gượng gạo dâng lên trong cổ họng.
Anh Tuấn cố gắng nặn ra một nụ cười, đáp lại lời chào hỏi của bố mẹ vợ. Anh Tuấn đưa tay vẫy nhẹ đứa con nhỏ đang líu lo trong vòng tay bà ngoại. Tuy nhiên, ánh mắt Anh Tuấn lại không ngừng đảo quanh, dò xét từng chi tiết của căn biệt thự: từ bồn hoa được cắt tỉa cầu kỳ, những cây cảnh quý hiếm, cho đến lối đi lát đá cẩm thạch sang trọng. Từng ngóc ngách, từng vật dụng đều toát lên vẻ giàu có, xa hoa mà anh chưa từng dám tưởng tượng. *Đây mà là nhà cũ khó khăn, chỉ đủ ăn sao?* Suy nghĩ đó như một cú đấm thẳng vào dạ dày Anh Tuấn. Anh Tuấn nhìn sang người vợ, cô đang mỉm cười rạng rỡ, hoàn toàn trái ngược với vẻ mặt tái mét của anh.
Người vợ nhẹ nhàng nắm tay Anh Tuấn, dẫn anh bước qua cánh cửa chính. Một không gian lộng lẫy và choáng ngợp hiện ra trước mắt Anh Tuấn. Sàn nhà lát đá hoa cương bóng loáng như gương, phản chiếu ánh sáng từ chùm đèn pha lê rực rỡ treo giữa trần nhà cao vút. Bộ sofa bọc da Ý màu kem sang trọng đặt giữa phòng khách rộng lớn, bên cạnh là chiếc bàn trà mặt kính tinh xảo với những cuốn tạp chí đắt tiền.
Anh Tuấn sững sờ, ánh mắt đảo liên tục từ bức tranh nghệ thuật khổ lớn treo tường, chiếc tivi màn hình cong khổng lồ, đến những bình hoa tươi đặt ở mỗi góc phòng. Từng chi tiết đều toát lên vẻ đẳng cấp, tinh tế mà anh chỉ từng thấy trên phim ảnh hoặc trong các showroom nội thất cao cấp. *Đây là khó khăn sao? Đây là nhà cũ chỉ đủ ăn sao?* Anh Tuấn lẩm bẩm trong đầu, giọng nói như bị nén lại.
“Con vào đi, đừng đứng ngẩn ra đó chứ!” Bố vợ cười hiền hậu, vỗ vai Anh Tuấn. “Cứ tự nhiên như ở nhà mình nhé con.”
Mẹ vợ đã đặt đứa cháu nhỏ xuống thảm chơi, quay lại nhìn Anh Tuấn với ánh mắt trìu mến. “Để mẹ pha trà cho con nhé? Con đường xa chắc khát nước rồi.”
Người vợ buông tay Anh Tuấn, quay sang anh với nụ cười gượng gạo. “Anh vào ngồi đi, đừng đứng đó nữa.” Giọng cô có chút gì đó thúc giục, như muốn anh ngừng quan sát.
Nhưng Anh Tuấn không thể ngừng lại. Cảm giác bất an trong lòng anh bỗng chốc lớn dần, chuyển thành một cơn sóng dữ dội của sự ngờ vực và tức giận. Anh Tuấn nhìn khuôn mặt tươi rói của bố mẹ vợ, rồi lại nhìn sang vợ mình, người đang cố gắng tránh đi ánh mắt dò xét của anh. Một bức màn đen tối dần buông xuống trong tâm trí Anh Tuấn, che lấp đi mọi niềm tin anh từng có. Anh cảm thấy mình vừa bước vào một cái bẫy tinh vi, mà người giăng bẫy không ai khác chính là người phụ nữ đang đứng trước mặt anh.
Anh Tuấn vẫn đứng sững sờ, cố gắng tiêu hóa sự thật về ngôi nhà này, về cuộc sống mà anh từng khinh miệt. Lồng ngực anh quặn thắt, cảm giác bị lừa dối dâng lên như thủy triều.
“Anh Tuấn, ra đây con! Để bố dẫn con đi tham quan vườn nhà mình!” Bố vợ hào hứng nói, không đợi Anh Tuấn phản ứng đã nắm lấy cổ tay anh, kéo nhẹ ra phía cửa sau.
Anh Tuấn loạng choạng bước theo, ánh mắt vẫn còn hoang mang tột độ. Người vợ đứng bên cạnh, nụ cười trên môi cô đã không còn gượng gạo, mà thay vào đó là một vẻ gì đó rất khó đoán, như đang tận hưởng màn kịch này.
Vừa bước ra khỏi cửa sau, Anh Tuấn lập tức bị choáng ngợp bởi một không gian khác hoàn toàn so với những gì anh hình dung. Một khu vườn cây ăn trái rộng lớn, xanh mướt trải dài tít tắp đến tận chân núi phía xa. Hàng trăm cây sầu riêng, chôm chôm, măng cụt, bưởi, cam… được trồng thẳng tắp, cành lá sum suê, quả trĩu cành. Mùi hương của đất, của lá cây và của những loại trái cây chín mọng quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng của thiên nhiên.
“Đây là vườn nhà mình đó con. Khoảng hơn hai mẫu thôi, không lớn lắm.” Bố vợ vừa đi vừa khoe, ánh mắt lấp lánh niềm tự hào. “Mấy cây này phải chăm lắm đó. Bố phải tự tay tưới tiêu, bón phân hữu cơ, rồi bắt sâu từng cây một. Suốt ngày ở vườn thôi, coi như tập thể dục. Mùa nào thức nấy, ăn không hết thì mang đi biếu hàng xóm, bán thì tiếc lắm.”
Anh Tuấn nghe mà tai ù đi. *Hơn hai mẫu? Không lớn lắm sao?* Lương 50 triệu/tháng của anh, gom góp cả đời chưa chắc mua nổi một mảnh đất như thế này ở gần thành phố. Anh cảm thấy cổ họng khô khốc, mỗi lời Bố vợ nói ra đều như một nhát dao cứa vào sự kiêu ngạo, vào những định kiến cố hữu của anh.
Bố vợ tiếp tục dẫn Anh Tuấn đến một cái ao lớn, mặt nước trong xanh phẳng lặng, phản chiếu bóng mây trời. Những chú cá chép vàng óng ánh, cá trắm đen nhàn nhã bơi lội dưới làn nước trong vắt.
“Đây là ao cá nhà mình. Tự nuôi thôi, không có thuốc thang gì đâu con. Thỉnh thoảng cuối tuần Anh Tuấn với con bé về đây câu cá, nướng cá là nhất. Cá nhà mình ăn rau vườn, lớn nhanh lắm.” Bố vợ cười sảng khoái, vỗ nhẹ vai Anh Tuấn.
Anh Tuấn nhìn những chú cá, rồi nhìn sang vườn rau xanh mướt phía xa, đủ loại rau cải, mùng tơi, rau muống tươi non, được trồng ngay ngắn, sạch sẽ. Anh như người mất hồn, đứng im bất động. *Gia đình khó khăn? Nhà cũ chỉ đủ ăn?* Những lời nói dối của Người vợ bỗng vang vọng trong đầu anh, đầy chua chát và lừa dối.
Mặt Anh Tuấn tái mét, không còn chút huyết sắc nào. Cả người anh như bị đóng băng giữa cái nắng chiều miền quê. Anh nhận ra mình đã sai lầm một cách thảm hại. Không phải chỉ là sai lầm nhỏ, mà là một sự đánh giá sai lầm hoàn toàn về mọi thứ, một sự khinh thường mù quáng đã khiến anh trở thành kẻ ngốc trong mắt họ. Anh Tuấn liếc nhìn Người vợ đang đứng tựa cửa, khóe môi cô khẽ nhếch lên một nụ cười khó hiểu, như đang nhìn một con chim trong lồng. Cảm giác bị lừa dối, bị coi thường bỗng chốc bùng lên như ngọn lửa thiêu đốt trong lòng Anh Tuấn. Anh cảm thấy nghẹt thở.
Anh Tuấn cố gắng hít thở sâu, trái tim anh đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cảm giác bị lừa dối, bị coi thường đến tột cùng khiến anh không thể đứng vững thêm. Anh quay người, bước vội vào trong nhà, tìm đến bếp để lấy một cốc nước. Anh Tuấn tựa người vào thành tủ, rót đầy một cốc thủy tinh, bàn tay vẫn còn run nhẹ.
Tiếng cười nói khe khẽ vọng lại từ phòng khách, nơi Người vợ và Mẹ vợ đang ngồi. Anh Tuấn nhíu mày, cố gắng lắng nghe. Ban đầu chỉ là những câu chuyện phiếm, nhưng rồi giọng Mẹ vợ bỗng hạ thấp, mang theo vẻ đắc thắng.
MẸ VỢ
(Cười khúc khích)
May mà con diễn giỏi, nó tin sái cổ.
NGƯỜI VỢ
(Giọng ngọt xớt, pha chút mỉa mai)
Chứ không sao anh ấy chịu về mẹ. Cứ tưởng con gái mẹ lấy được vàng rồi chứ.
Tiếng nói ấy như sét đánh ngang tai Anh Tuấn. Cốc nước trên tay anh bỗng trở nên nặng trĩu. Toàn thân anh cứng đờ, từng lời nói xuyên thẳng vào tim, lạnh buốt. Anh giật mình, tay run lên bần bật, cốc nước thủy tinh tuột khỏi tay, vỡ tan tành trên nền gạch hoa. Tiếng vỡ choang chát xé tan không gian tĩnh lặng, vang vọng khắp căn bếp. Nước và những mảnh thủy tinh vương vãi khắp nơi, phản chiếu khuôn mặt tái nhợt, đầy hoảng loạn của Anh Tuấn. Anh đứng sững sờ, đôi mắt trợn trừng nhìn về phía phòng khách, nơi tiếng cười vừa tắt lịm.
Tiếng thủy tinh vỡ tan như một nhát dao xé toạc sự yên bình giả tạo trong căn nhà. Tiếng cười nói từ phòng khách bỗng im bặt. Người vợ và Mẹ vợ giật mình, hoang mang nhìn nhau rồi cùng hướng mắt về phía bếp.
Anh Tuấn không còn đứng đó. Cơn bàng hoàng tức thì biến thành ngọn lửa giận dữ bốc cháy ngùn ngụt trong lồng ngực Anh Tuấn. Anh nghiến răng ken két, đôi mắt đỏ ngầu, sải bước dài, hùng hổ đi thẳng vào phòng khách. Khuôn mặt Anh Tuấn giờ đây đỏ bừng, những đường gân xanh nổi rõ trên thái dương.
Người vợ và Mẹ vợ vẫn chưa kịp định thần. Vừa nhìn thấy Anh Tuấn, hai người như chết sững. Anh Tuấn không nói không rằng, nắm chặt lấy cổ tay Người vợ, kéo mạnh cô ra một góc khuất, sát bên cửa sổ, tránh xa tầm mắt tò mò của Đứa con nhỏ đang ngồi chơi đồ chơi ở giữa phòng.
Người vợ lảo đảo theo từng bước chân của Anh Tuấn, đôi mắt mở to đầy sợ hãi. Cô cảm nhận được sự giận dữ đáng sợ đang bùng lên từ người chồng. Anh Tuấn buông tay, Người vợ chưa kịp thốt lên lời nào thì anh đã gằn giọng, từng từ một vang lên nặng trịch như búa bổ.
ANH TUẤN
(Khuôn mặt đỏ bừng, giọng rít qua kẽ răng)
Em giải thích ngay chuyện này là sao? “Giả nghèo” là thế nào?
Người vợ bất ngờ không hề hoảng sợ như Anh Tuấn vẫn nghĩ. Cô đứng thẳng người, đối mặt với ánh mắt tóe lửa của chồng, ánh mắt cô không một chút run rẩy, ngược lại còn ánh lên sự kiên định đến lạ. Anh Tuấn nhìn sâu vào đôi mắt vợ, một cảm giác bất an len lỏi trong lòng anh. Người vợ hít một hơi thật sâu, giọng nói của cô vang lên rành rọt, từng từ một như cứa vào tai Anh Tuấn.
NGƯỜI VỢ
(Giọng điệu lạnh lùng, dứt khoát)
Anh nghĩ ai đã nuôi em ăn học đại học ở thành phố mà không cần anh hỗ trợ một đồng nào?
Anh Tuấn nghe xong câu hỏi, như bị sét đánh ngang tai. Khuôn mặt đỏ bừng vì giận dữ của anh bỗng chốc tái mét. Đôi mắt anh trợn tròn, không tin vào những gì mình vừa nghe thấy. Toàn thân Anh Tuấn chết lặng, mọi suy nghĩ trong đầu như ngừng hoạt động. Anh há miệng định nói nhưng không một từ nào có thể thoát ra. Một sự thật kinh hoàng vừa được hé lộ, khiến Anh Tuấn choáng váng tột độ.
Anh Tuấn vẫn đứng sững sờ, đôi mắt trợn tròn nhìn Người vợ. Khuôn mặt anh tái mét, sự kiêu ngạo thường trực đã bị thay thế bằng vẻ hoang mang tột độ. Người vợ dường như nhìn thấu mọi suy nghĩ của chồng, khóe môi cô khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo, đầy ẩn ý.
NGƯỜI VỢ
(Giọng nói đều đều, nhưng mỗi từ đều như một nhát dao)
Anh luôn nghĩ bố mẹ em nghèo khó, phải dựa vào anh để lo cho con gái họ sao? Anh nghĩ họ không có đủ khả năng nuôi em ăn học đại học ở thành phố mà không cần đến một người đàn ông ‘lương cao’ như anh?
Anh Tuấn cứng họng, không thể thốt ra lời nào. Anh chỉ có thể lắc đầu nhẹ, vô vọng.
NGƯỜI VỢ
(Tiếp tục, ánh mắt sắc lạnh)
Sự thật là… bố mẹ em có một xưởng sản xuất nhỏ. Không phải là tập đoàn lớn, nhưng cũng đủ ăn đủ mặc sung túc từ rất lâu rồi. Họ chưa bao giờ phụ thuộc vào bất kỳ ai, Anh Tuấn ạ.
Lời nói của Người vợ như tiếng sét đánh ngang tai Anh Tuấn lần thứ hai. Bao nhiêu sự coi thường, những lời nói mỉa mai về gia đình vợ bấy lâu nay của anh như bị lật tẩy, phơi bày ra sự thật trần trụi và nhục nhã. Anh Tuấn cảm thấy cổ họng khô khốc, toàn thân rã rời. Anh không thể tin được rằng mình đã bị lừa dối một cách trắng trợn như vậy. Căn nhà cũ kỹ ở quê ngoại, những lời Người vợ nói về việc tiết kiệm, tất cả giờ đây như một màn kịch được sắp đặt hoàn hảo, và anh chính là kẻ ngốc nghếch tin vào nó. Anh Tuấn đứng đó, bất động, cảm giác như tất cả những gì anh tin tưởng đang sụp đổ.
Anh Tuấn đứng đó, bất động, cảm giác như tất cả những gì anh tin tưởng đang sụp đổ. Người vợ nhìn xoáy vào Anh Tuấn, giọng nói không còn vẻ mỉa mai mà thay bằng sự kiên quyết, pha chút thất vọng.
NGƯỜI VỢ
(Chậm rãi, nhấn từng từ)
Anh Tuấn, anh biết không? Em làm tất cả những điều này, đóng kịch với cái “căn nhà cũ kỹ” hay “sự tằn tiện” của bố mẹ em… tất cả chỉ là một màn kịch em cố tình dựng lên. Em muốn thử lòng anh.
Anh Tuấn ngẩng phắt dậy, ánh mắt chứa đầy sự bàng hoàng và một tia hy vọng mong manh rằng tất cả chỉ là hiểu lầm. Nhưng nụ cười chua chát trên môi Người vợ đã dập tắt mọi suy nghĩ đó.
NGƯỜI VỢ
Em muốn biết anh cưới em vì tình yêu thật sự, hay vì anh nghĩ gia đình em nghèo khó, em phải dựa vào anh, và anh có thể tự do kiểm soát mọi thứ. Em muốn biết anh cưới em vì tình yêu hay vì gia đình em có thể mang lại gì cho anh.
Lời nói của Người vợ như một đòn giáng cuối cùng. Anh Tuấn không còn gì để chống đỡ. Khuôn mặt anh tái mét, đôi mắt đỏ hoe nhưng không thể ngước lên nhìn thẳng vào Người vợ. Anh cúi gằm mặt, hai bàn tay siết chặt thành nắm đấm, cảm thấy vô cùng xấu hổ, tủi nhục. Tất cả những toan tính, những sự khinh thường của anh bấy lâu nay đã bị phơi bày một cách tàn nhẫn. Anh Tuấn chỉ muốn biến mất khỏi nơi này ngay lập tức.
Anh Tuấn cúi gằm mặt, từng thớ thịt trên khuôn mặt anh co giật. Người vợ nhìn thẳng vào đỉnh đầu anh, giọng nói vẫn đều đều nhưng tràn đầy sự lạnh lùng và chua chát.
NGƯỜI VỢ
Anh Tuấn, anh nghĩ 13 triệu lương của em là tất cả những gì em có sao? Anh nghĩ một người phụ nữ như em, không có gì, sẽ cam chịu sống dựa dẫm vào 50 triệu của anh?
Cô ta dừng lại một chút, như thể muốn Anh Tuấn thấm thía từng lời. Anh Tuấn không dám ngẩng đầu lên, nỗi nhục nhã đang thiêu đốt anh từ bên trong.
NGƯỜI VỢ
(Tiếp tục, giọng sắc lạnh hơn)
Đó chỉ là một phần nhỏ thôi. Em có những khoản đầu tư riêng, đủ để tự chủ tài chính hoàn toàn. Em có thể sống cuộc đời em muốn, không cần phải nhìn sắc mặt bất kỳ ai, đặc biệt là anh.
Anh Tuấn cảm thấy cổ họng mình khô khốc. Mọi sự tính toán của anh bỗng chốc trở thành trò cười.
NGƯỜI VỢ
(Cười nhạt, một nụ cười đầy cay đắng)
Hai triệu anh đưa em hàng tháng, anh nghĩ nó đủ cho gia đình mình sao? Nó chỉ đủ tiền rau dưa thôi, Anh Tuấn ạ. Nhưng em vẫn chấp nhận, vì em muốn thấy lòng anh. Em muốn biết người đàn ông em chọn làm chồng, khi nghĩ vợ mình không có gì, sẽ đối xử với cô ấy như thế nào.
Giọng cô vang lên trong căn phòng, mỗi từ như một nhát dao cứa vào trái tim Anh Tuấn. Anh không còn là người đàn ông oai phong, bảnh bao nữa, mà chỉ là một kẻ đáng thương đang chìm trong sự hổ thẹn tột cùng. Anh muốn nói điều gì đó, muốn bào chữa, nhưng không một âm thanh nào bật ra khỏi cổ họng. Tất cả đã quá muộn.
NGƯỜI VỢ
(Giọng cô hạ thấp hơn một chút, nhưng sự sắc lạnh không hề vơi đi. Ánh mắt cô găm thẳng vào Anh Tuấn, đau đớn đến tận cùng)
Anh Tuấn, anh tin em đến mức nào? Anh có bao giờ thực sự tin em và gia đình em không? Hay anh luôn nghĩ em chỉ là một cô vợ nghèo hèn, một kẻ đào mỏ, một gánh nặng cho anh?
Anh Tuấn khẽ rùng mình. Từng lời nói của người vợ cứa vào tâm can Anh Tuấn, không phải bằng sự giận dữ bùng nổ, mà bằng một nỗi buồn thấu tận xương tủy, một sự thất vọng cùng cực. Anh Tuấn cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim châm vào tim.
NGƯỜI VỢ
(Tiếp tục, giọng cô nghẹn lại, nhưng vẫn cố giữ sự cứng rắn)
Hai triệu một tháng đó, không phải là tiền em cần, mà là cái thước đo niềm tin của anh. Em muốn biết, một người đàn ông giàu có, tự phụ như anh, liệu có đủ sự tin tưởng và tôn trọng để nhìn thấy giá trị thật của người vợ mình không.
Anh Tuấn ngẩng đầu lên, ánh mắt dáo dác tìm kiếm sự tha thứ trong đôi mắt người vợ, nhưng chỉ thấy một vực sâu thăm thẳm của sự tổn thương. Anh Tuấn muốn nắm lấy tay cô, muốn ôm cô vào lòng, muốn gào lên rằng anh Tuấn sai rồi. Nhưng cơ thể Anh Tuấn như đông cứng lại, tất cả những lời biện minh, những lời xin lỗi đều kẹt cứng ở cổ họng Anh Tuấn.
Anh Tuấn cảm thấy hối hận tột cùng. Trái tim Anh Tuấn đau như cắt, như thể có ai đó đang dùng dao xé nát từng mảnh. Mọi sự tự mãn, kiêu ngạo trong Anh Tuấn giờ đây sụp đổ tan tành, chỉ còn lại sự trống rỗng và nỗi hổ thẹn không thể gột rửa. Anh Tuấn đã đánh mất tất cả.
Anh Tuấn đổ sụp. Toàn bộ sự tự cao tự đại, vẻ ngoài hào nhoáng của một người đàn ông thành đạt dường như tan biến vào hư vô. Anh Tuấn khuỵu gối xuống sàn nhà lạnh lẽo, cúi gằm mặt, hai bàn tay run rẩy nắm chặt vào nhau. Đôi vai Anh Tuấn rung lên bần bật, những tiếng nấc nghẹn ngào cố gắng kìm nén nhưng vẫn bật ra xé lòng. Anh Tuấn đã không còn giữ được chút sức lực nào để đứng vững trước người vợ mà Anh Tuấn đã từng khinh rẻ.
Người vợ đứng bất động, ánh mắt cô vẫn lạnh lùng, không chút dao động, nhìn xuống dáng vẻ thảm hại của Anh Tuấn. Không một lời an ủi, không một cử chỉ vỗ về. Chỉ có sự im lặng nặng nề, chờ đợi.
Anh Tuấn ngẩng mặt lên một chút, đôi mắt đỏ hoe ngấn nước, nhìn vào đôi chân của người vợ. Giọng Anh Tuấn vỡ ra, run rẩy và đứt quãng, như thể mỗi từ thốt ra đều phải vượt qua một bức tường dày đặc của sự hổ thẹn và đau đớn.
ANH TUẤN
(Khó nhọc, giọng nghẹn ứ)
Anh… anh sai rồi… Anh… anh xin lỗi em.
Mỗi từ như một nhát dao cứa vào cổ họng Anh Tuấn. Anh Tuấn cố gắng hít thở, nhưng lồng ngực như bị ai đó bóp nghẹt. Nước mắt Anh Tuấn lăn dài, ướt đẫm gò má. Anh Tuấn chưa bao giờ nghĩ rằng bản thân sẽ có ngày phải cầu xin sự tha thứ theo cách này.
ANH TUẤN
(Cố gắng nói tiếp, từng từ như vỡ vụn)
Anh… anh đã quá ích kỷ… và… nhỏ nhen… Anh… Anh không xứng đáng… với em… với con…
Anh Tuấn gục hẳn đầu xuống, vùi mặt vào hai bàn tay, cơ thể Anh Tuấn run lên từng hồi trong tiếng nấc nghẹn ngào, đau đớn và hối hận tột cùng. Mọi thứ trước mắt Anh Tuấn đều trở nên mờ ảo, chỉ còn lại bóng tối của sự giày vò và tuyệt vọng.
Đúng lúc đó, cánh cửa chợt mở ra. Bố mẹ vợ bước vào, gương mặt họ phảng phất sự mệt mỏi sau chuyến đi dài nhưng ánh mắt lại ẩn chứa vẻ nặng trĩu khi chứng kiến toàn bộ cảnh tượng. Họ đã đứng ngoài, nghe trọn vẹn từng lời sám hối đứt quãng của Anh Tuấn. Bầu không khí trong phòng trở nên càng thêm ngột ngạt. Anh Tuấn giật mình ngẩng đầu lên, thấy Bố mẹ vợ đang đứng sừng sững trước mặt, đôi mắt Anh Tuấn mở to vì hoảng sợ và xấu hổ tột cùng. Người vợ vẫn đứng đó, bất động, nhưng ánh mắt cô hướng về Bố mẹ vợ, như tìm kiếm một sự ủng hộ.
Bố vợ tiến lại gần Anh Tuấn, nhẹ nhàng đặt bàn tay ấm áp lên vai Anh Tuấn. Bàn tay ông vững chãi, nhưng giọng nói lại đầy sự điềm đạm, không chút giận dữ mà chỉ có sự tiếc nuối sâu sắc.
BỐ VỢ
(Giọng trầm ấm, điềm đạm)
Con trai, tiền bạc quan trọng nhưng niềm tin còn quan trọng hơn gấp vạn lần trong một gia đình.
Mẹ vợ đứng bên cạnh, ánh mắt nhìn Anh Tuấn đầy xót xa nhưng cũng kiên quyết. Bà khẽ gật đầu đồng tình với lời nói của chồng. Anh Tuấn cảm thấy như một tảng đá đè nặng lên lồng ngực mình, mọi sự kháng cự hay bào chữa đều trở nên vô nghĩa. Anh Tuấn chỉ có thể cúi gằm mặt xuống sàn nhà, không dám đối diện với ánh mắt của Bố mẹ vợ.
Anh Tuấn cúi gằm mặt, cảm thấy mọi lời bào chữa đều tan biến trong không khí. Lời nói của Bố vợ, nhẹ nhàng nhưng nặng trĩu, đã đâm thẳng vào trái tim Anh Tuấn, xuyên qua lớp vỏ bọc kiêu ngạo của anh. Anh Tuấn ngước mắt lên, nhìn Người vợ đang đứng đó, khuôn mặt hốc hác vì những đêm dài lo lắng và sự tổn thương mà chính anh đã gây ra. Rồi ánh mắt Anh Tuấn dừng lại ở Đứa con nhỏ, đang ngây thơ níu lấy tay mẹ. Một cảm giác tội lỗi khủng khiếp ập đến, bóp nghẹt lồng ngực Anh Tuấn.
Anh Tuấn từ từ đưa tay ra, nhẹ nhàng kéo Người vợ và Đứa con nhỏ vào lòng. Anh ôm chặt lấy họ, như thể sợ họ sẽ tan biến mất. Những giọt nước mắt nóng hổi, đã kìm nén bấy lâu, cuối cùng cũng lăn dài trên má Anh Tuấn, thấm ướt bờ vai Người vợ. Anh Tuấn vùi mặt vào mái tóc cô, nghẹn ngào.
ANH TUẤN
(Giọng đứt quãng, đầy ăn năn)
Anh xin lỗi… Em ơi, anh xin lỗi. Anh thật sự đã sai rồi. Anh xin lỗi con… Anh đã quá tệ bạc.
Người vợ ban đầu khẽ cứng người, nhưng rồi cô cũng từ từ dựa vào vòng tay Anh Tuấn, cảm nhận hơi ấm và sự run rẩy từ anh. Đứa con nhỏ ngẩng đầu lên, dụi dụi vào ngực Anh Tuấn.
ANH TUẤN
(Hít một hơi thật sâu, cố gắng nói rõ ràng hơn)
Anh sẽ thay đổi. Anh hứa sẽ thay đổi tất cả. Anh hứa sẽ không bao giờ để em phải buồn nữa. Anh sẽ yêu thương, tin tưởng em hơn. Sẽ không bao giờ để tiền bạc làm mờ mắt anh nữa. Anh hứa đó, vợ ơi… anh hứa…
Bố mẹ vợ đứng lặng lẽ quan sát. Trên gương mặt Mẹ vợ, sự xót xa dần được thay thế bằng một tia hy vọng mong manh. Bố vợ khẽ gật đầu, ánh mắt ông nhìn Anh Tuấn với sự thấu hiểu và một chút nhẹ nhõm. Cuộc sống gia đình, đôi khi, cần những cú vấp ngã đau đớn như vậy để người ta nhận ra giá trị thực sự của những điều đang có. Anh Tuấn ôm chặt lấy gia đình nhỏ của mình, cảm thấy như thể anh vừa được trao một cơ hội cuối cùng để chuộc lại tất cả. Giờ đây, trong vòng tay vợ con, anh cảm thấy sự bình yên và một quyết tâm sắt đá chưa từng có.
Buổi sáng hôm sau, ánh nắng len lỏi qua ô cửa sổ, đánh thức Anh Tuấn khỏi giấc ngủ sâu hiếm hoi. Anh Tuấn mở mắt, cảm nhận hơi ấm từ Người vợ đang dựa vào mình, và tiếng thở đều của Đứa con nhỏ nằm giữa hai vợ chồng. Khác với những buổi sáng trước, không còn sự ngột ngạt hay khó chịu, thay vào đó là một sự bình yên đến lạ. Anh Tuấn khẽ quay sang, ngắm nhìn Người vợ. Khuôn mặt cô vẫn còn nét mệt mỏi, nhưng Anh Tuấn nhìn thấy một vẻ đẹp khác, một vẻ đẹp của sự kiên cường và lòng bao dung mà Anh Tuấn đã từng bỏ quên. Một cảm giác tội lỗi lẫn yêu thương trào dâng.
Anh Tuấn nhẹ nhàng gỡ tay ra, thận trọng rời khỏi giường để không đánh thức Người vợ và Đứa con nhỏ. Anh Tuấn xuống bếp, nơi Mẹ vợ đang chuẩn bị bữa sáng. Khác với vẻ mặt hằn học hay khó chịu thường ngày, Anh Tuấn chủ động hỏi han, giúp Mẹ vợ những việc lặt vặt.
ANH TUẤN
(Giọng nhỏ nhẹ, chân thành)
Mẹ có cần con giúp gì không ạ?
Mẹ vợ hơi bất ngờ, khẽ mỉm cười.
MẸ VỢ
Thôi, con cứ ngồi nghỉ đi. Để mẹ lo. Sáng sớm con cứ tự nhiên như ở nhà ấy.
Anh Tuấn cảm thấy ngượng ngùng nhưng cũng ấm lòng. Anh Tuấn ngồi xuống bàn, nhìn Bố vợ đang tưới cây ngoài vườn. Anh Tuấn cảm thấy một sự kết nối mà Anh Tuấn chưa từng tìm thấy ở nơi nào khác, không phải ở những bữa tiệc xa hoa hay những cuộc gặp gỡ xã giao.
Sau bữa sáng, khi đã thu dọn đồ đạc xong xuôi, cả gia đình Anh Tuấn chuẩn bị rời đi. Anh Tuấn chủ động xách những túi đồ nặng, không còn thái độ khó chịu như khi mới đến. Người vợ nhìn Anh Tuấn, ánh mắt cô đong đầy cảm xúc mà Anh Tuấn không thể gọi tên.
ANH TUẤN
(Nhìn Bố mẹ vợ, giọng nghẹn ngào)
Bố mẹ ơi, con xin lỗi vì những gì đã qua. Con hứa sẽ thay đổi. Bố mẹ cứ yên tâm. Con sẽ chăm sóc cho vợ con thật tốt. Và con mong bố mẹ sẽ lên chơi với chúng con thường xuyên hơn.
Bố vợ đặt tay lên vai Anh Tuấn, khẽ vỗ về.
BỐ VỢ
(Giọng trầm ấm)
Tốt rồi con trai. Điều quan trọng nhất là con đã nhận ra. Gia đình là trên hết, con ạ.
Mẹ vợ ôm chặt lấy Người vợ và Đứa con nhỏ, dặn dò đủ điều. Anh Tuấn nhìn cảnh tượng đó, trong lòng thấy xốn xang. Chiếc xe lăn bánh, đưa gia đình nhỏ rời xa ngôi nhà ở Quê ngoại. Anh Tuấn lái xe, thỉnh thoảng liếc nhìn Người vợ và Đứa con nhỏ đang say ngủ ở ghế sau. Gương mặt Anh Tuấn không còn vẻ căng thẳng, đầy tính toán như trước, mà thay vào đó là sự bình yên, nhẹ nhõm.
Anh Tuấn nhìn qua gương chiếu hậu, hình bóng ngôi nhà cũ kỹ, bình dị dần khuất xa sau hàng cây. Cảnh vật không hề thay đổi, vẫn là những cánh đồng xanh mướt, những con đường đất quen thuộc, nhưng trong lòng Anh Tuấn đã là một thế giới hoàn toàn khác. Anh Tuấn đã từng tin rằng sự giàu có được định nghĩa bằng những con số trong tài khoản ngân hàng, bằng căn nhà sang trọng ở thành phố, bằng chiếc xe đắt tiền hay những bộ vest hàng hiệu. Anh Tuấn từng kiêu hãnh vì những thứ vật chất đó, và dùng chúng làm thước đo để phán xét người khác, thậm chí là chính gia đình vợ mình. Nhưng những ngày qua ở Quê ngoại, những lời nói chân tình của Bố vợ, những giọt nước mắt tủi hờn của Người vợ, và cái ôm siết chặt đầy tin tưởng của Đứa con nhỏ đã dạy cho Anh Tuấn một bài học sâu sắc, đau đớn nhưng cần thiết.
Giàu có thực sự không phải là có bao nhiêu tiền, mà là có bao nhiêu tình yêu, bao nhiêu sự tin tưởng, bao nhiêu lòng tha thứ và bao nhiêu sự bình yên trong tâm hồn. Anh Tuấn nhận ra, gia đình vợ không hề “nghèo khó” như anh từng khinh miệt; ngược lại, họ giàu có hơn bất kỳ ai anh biết, với kho báu là tình yêu thương vô bờ bến dành cho nhau, là sự kiên cường và lòng vị tha không gì sánh được. Một cảm giác nhẹ nhõm và thanh thản lạ lùng len lỏi trong Anh Tuấn, xua tan đi gánh nặng của sự sĩ diện hão huyền và những tham vọng vật chất vô nghĩa. Anh không còn cảm thấy áp lực phải chứng tỏ bản thân qua những thứ phù phiếm. Thay vào đó, Anh Tuấn chỉ muốn trở thành một người chồng tốt, một người cha mẫu mực, người biết trân trọng những giá trị đích thực của cuộc sống. Chuyến đi này đã thay đổi Anh Tuấn mãi mãi, biến một trái tim chai sạn thành một trái tim rộng mở, biết yêu thương, biết tha thứ và biết ơn sâu sắc. Anh Tuấn biết rằng con đường phía trước còn dài, nhưng với tình yêu và niềm tin này, anh tin mình có thể vượt qua tất cả.

