Tha thiết nhờ 3 cô con gái giúp con trai út trả khoản nợ 300 triệu nhưng bị từ chối thẳng thừng, tôi cay đắng nói luôn “đúng là chẳng nhờ vả gì vào mấy con vịt giời”
Vợ tôi mất sớm, một mình tôi nuôi bốn đứa con — ba gái một trai.
Từ nhỏ, các chị nó đã học hành đàng hoàng, đứa làm kế toán, đứa buôn bán, đứa làm công chức. Còn thằng út — Quân, tính tình khù khờ, thương người quá mức, nên cứ bị đời vùi d;/ ập.
Mấy tháng trước, Quân mở xưởng mộc nhỏ, bị người ta lừa hợp đồng, nợ lại 300 triệu đồng. Ngân hàng dí, chủ nợ gọi điện đòi, tôi nhìn con trai mình hốc hác, tuyệt vọng mà đứt từng khúc ruột.
Tôi bàn với các con gái. Tưởng rằng chúng thương em, ai ngờ…
Chiều đó, tôi gọi ba chị em về họp gia đình ở nhà cũ.
Vừa rót ấm trà, tôi run giọng:
“Bố xin các con… mỗi đứa giúp một ít, gom đủ 300 triệu cho thằng Quân. Nó còn trẻ, làm lại được. Coi như cứu một mạng người, cứu chính em mình…”
Nhưng con cả — Lan, mặc váy công sở, ngồi thẳng lưng, lạnh lùng nói:
“Bố à, con cũng có gia đình riêng. 300 triệu đâu phải ít, lỡ nó lại thua lỗ nữa thì sao?”
Con thứ — Hạnh, đeo túi hàng hiệu, chau mày:
“Con nói thật nhé, giúp rồi sau này lại đòi nữa à? Em út chứ có phải đứa trẻ con đâu mà cứ ỷ lại mãi thế?”
Con út — My, đang mang bầu, liếc sang hai chị rồi chép miệng:
“Con còn sắp sinh, chẳng dại gì đi gánh nợ người khác đâu bố ạ.”
Tôi nghe từng lời, như dao cứa tim.
Tôi nuốt nghẹn, cố gượng cười:
“Không ai bảo các con cho không. Sau này bán mảnh đất sau vườn bố trả lại. Giờ chỉ cần gấp thôi…”
Lan bật dậy, đập tay xuống bàn:
“Bố nói dễ lắm! Mảnh đất đó đứng tên ai? Bố quên rồi à — năm đó bố chuyển cho thằng Quân! Giờ con giúp xong, sau này nó bán đất chia cho ai?”
Không khí trong nhà nghẹt thở.
Tôi nhìn ba đứa con gái, từng đứa tôi đã bồng bế, nuôi bằng nước mắt và mồ hôi, giờ lại nhìn cha như người xa lạ.
Tôi run rẩy, cười cay đắng:
“Ừ, phải rồi… ba con vịt giời! Bay đi lấy chồng nhà giàu, quên mất thằng em từng chia từng bát cơm, manh áo…”
Hạnh quắc mắt:
“Bố nói thế là x/ ú- c phạm! Tụi con có cuộc sống riêng, đâu có nghĩa là vô trách nhiệm!”
Tôi nhìn thẳng, nói chậm rãi từng chữ về mảnh đất còn lại trong nhà… 👇👇
Người Cha nhìn thẳng, nói chậm rãi từng chữ về mảnh đất còn lại trong nhà. Ngón tay ông run rẩy nhưng kiên định chỉ về phía khu vườn nhỏ phía sau, nơi có khoảng đất trống trải dài. Ba cô con gái nín thở nhìn theo hướng tay ông, ánh mắt xáo động một nỗi ngỡ ngàng.
“Mảnh đất này,” Người Cha cất giọng, giọng nói tuy run nhưng kiên quyết lạ thường, “mảnh đất này vẫn còn đứng tên bố. Bố sẽ dùng nó làm tài sản thế chấp để vay ngân hàng, cứu thằng Quân.”
Một sự im lặng bao trùm cả căn nhà cũ kỹ. Lan, Hạnh, My sững sờ. Mảnh đất đó, là phần đất duy nhất còn lại mà các cô luôn ngỡ rằng đã được ông chuyển nhượng cho Quân từ lâu, giờ lại được nhắc đến như một tia hy vọng cuối cùng.
Người Cha nhìn ba cô con gái, ánh mắt ông chất chứa cả sự hy vọng mong manh lẫn một sự thử thách trần trụi về tình thân. Ông muốn xem, liệu trước quyết định dứt khoát này của mình, các cô có còn quay lưng được nữa không.
Cả căn nhà cũ kỹ chìm vào sự im lặng đáng sợ. Lan, người chị cả, vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, đôi mày nhíu chặt. Ánh mắt cô sắc lạnh găm thẳng vào Người Cha, như muốn xuyên thấu mọi toan tính của ông.
“Thế chấp rồi thì sao bố?” Lan cất giọng, chất vấn, không một chút ấm áp. “Ba trăm triệu không phải là số tiền nhỏ. Lỡ không trả được thì bố lấy gì mà sống? Rồi ai sẽ là người gánh lãi ngân hàng?”
Cô hỏi dồn dập, từng câu như mũi dao khoét sâu vào nỗi lo lắng đang âm ỉ trong lòng mọi người. Người Cha nghe những lời Lan nói, gương mặt ông thoáng co rút lại, nhưng đôi mắt vẫn kiên định nhìn con gái. Hạnh và My đứng đó, hai cô gái không dám ho he, chỉ lặng lẽ nhìn Người Cha và Lan, lẩn tránh cái nhìn trực diện. Họ hiểu, Lan đang muốn làm rõ trách nhiệm pháp lý, điều mà bấy lâu nay cả ba chị em đều ngấm ngầm e ngại.
Người Cha vẫn đứng đó, lặng thinh đối mặt với sự chất vấn gay gắt của Lan. Không khí trong căn nhà cũ càng lúc càng đặc quánh. Đúng lúc đó, Hạnh bước lên một bước, ánh mắt đầy vẻ ngờ vực, cô chen vào.
“Con nói thật, bố làm thế có khác nào tự đẩy mình vào đường cùng không?” Hạnh cất giọng, giọng điệu xen lẫn sự lo lắng và một chút bực dọc. “Với lại, mảnh đất đó lỡ có chuyện gì, ai chịu trách nhiệm? Con Quân nó khờ khạo như vậy, lỡ đâu lại…”
Hạnh bỏ lửng câu nói, nhưng ý tứ đã quá rõ ràng. Cô không tin tưởng vào khả năng của Quân, và càng không tin vào sự an toàn của mảnh đất. Người Cha quay sang nhìn Hạnh, đôi mắt ông trĩu nặng sự mệt mỏi nhưng vẫn cố giữ vẻ kiên định.
Phía sau Hạnh, My vẫn im lặng, không nói một lời. Cô chỉ đứng đó, hai tay ôm bụng bầu, ánh mắt sắc lạnh và đầy vẻ tính toán nhìn thẳng vào Người Cha. Từng cái nhíu mày, từng cái nhìn lướt qua của My đều ngầm thể hiện sự bất đồng, không có ý định đồng tình với quyết định của cha mình. Cô đang cân nhắc điều gì đó, thứ gì đó mà chỉ mình cô hiểu rõ. Ba cô con gái, mỗi người một vẻ, nhưng tất cả đều đang đẩy Người Cha vào thế khó.
Người Cha vẫn đứng đó, đôi mắt ông trĩu nặng sự mệt mỏi nhưng vẫn cố giữ vẻ kiên định, đối mặt với sự ngờ vực của Hạnh và ánh mắt lạnh lẽo đầy tính toán của My. Ông hít một hơi thật sâu, nuốt nghẹn cảm xúc đang chực trào, cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy.
“Bố già rồi…” Giọng Người Cha thều thào, pha lẫn sự bất lực. “Không sống được bao lâu nữa đâu. Bố biết. Nhưng nếu cứu được thằng Quân, bố làm tất cả, bất kể giá nào. Mảnh đất đó, dù có ra sao, bố cũng phải dùng nó để cứu lấy thằng bé.”
Ông dừng lại, ánh mắt quét qua ba cô con gái, cố gắng tìm kiếm một chút tin tưởng, dù chỉ là nhỏ nhoi. Khuôn mặt nhăn nheo của ông lộ rõ vẻ đau đớn khi phải đối mặt với sự nghi ngờ từ chính những đứa con ruột thịt của mình.
“Các con không tin bố? Không tin vào lời bố nói?” Người Cha cất giọng, chất vấn, như một lời thách thức. “Vậy thì… bố sẽ làm giấy ủy quyền. Giấy ủy quyền cho một trong các con, bất cứ ai cũng được, đứng ra lo liệu việc vay mượn, trả nợ. Mảnh đất còn lại trong nhà này, tùy các con xử lý. Bố chỉ cần thằng Quân được cứu.”
Đề nghị này như một cú đánh bất ngờ vào không khí tĩnh lặng. Lan, Hạnh và My đều sững sờ. Lời đề nghị của Người Cha không chỉ là sự tin tưởng, mà còn là một gánh nặng trách nhiệm, một lời thử thách cuối cùng mà không ai muốn gánh vác. Ba cô con gái nhìn nhau, nét mặt mỗi người một vẻ, nhưng tất cả đều ẩn chứa sự hoang mang, bối rối xen lẫn tính toán.
Ba cô con gái nhìn nhau, nét mặt mỗi người một vẻ, nhưng tất cả đều ẩn chứa sự hoang mang, bối rối xen lẫn tính toán. Lan là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng ngột ngạt. Cô khẽ bật cười, một tiếng cười khẩy đầy mỉa mai, đôi mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào Người Cha.
“Bố nói hay lắm!” Giọng Lan vang lên, cắt ngang không khí căng như dây đàn. “Ai mà dám đứng ra gánh nợ thay cho người khác chứ? Con có gia đình riêng, con cái riêng, không ai dại mà đi chuốc họa vào thân cả.”
Cô khoanh tay trước ngực, dáng vẻ kiên quyết không hề dao động, như một bức tường vững chắc không thể phá vỡ. Ánh mắt Lan lướt qua Hạnh và My, như một lời nhắc nhở ngầm rằng cô sẽ không dính líu vào chuyện này, và những người còn lại cũng nên nghĩ kỹ. Mọi sự dính líu vào khoản nợ 300 triệu đồng của Quân đều là tự rước họa.
Người Cha lặng người nhìn đứa con gái cả. Ông đã từng tin Lan là người hiểu chuyện nhất, người sẽ đứng ra gánh vác khi cần. Nhưng lời nói và thái độ của cô giờ đây như những nhát dao đâm thẳng vào trái tim ông. Mảnh đất còn lại trong nhà, thứ tài sản cuối cùng ông dùng để đặt cược vào lòng tin của các con, dường như trở nên vô nghĩa trước sự thờ ơ lạnh lùng này. Ông cảm thấy một nỗi đau đớn tột cùng len lỏi, lạnh buốt.
Hạnh thở dài, vẻ mặt khó chịu. Cô gật đầu lia lịa, hoàn toàn đồng tình với Lan. Giọng cô cũng đầy vẻ bất mãn, xen lẫn chút cay nghiệt:
“Đúng vậy! Bố cứ nghĩ đơn giản. Con cũng không muốn dính dáng gì đến chuyện này đâu. Em út lớn rồi, phải tự chịu trách nhiệm chứ.”
Hạnh đưa mắt nhìn sang Người Cha, ánh mắt không hề giấu giếm sự thờ ơ và cả chút khó chịu, như thể ông đang đẩy một gánh nặng không liên quan đến cô. Cô nghĩ, bao nhiêu năm qua, cô đã phải tự bươn chải lo cho gia đình riêng của mình. Đâu có ai giúp cô đâu? Giờ Quân gây họa, Quân phải gánh.
My vẫn im lặng. Cô ngồi co ro trên ghế, một tay khẽ đặt lên bụng bầu. Ánh mắt cô né tránh, không dám nhìn thẳng vào Người Cha cũng như Lan hay Hạnh. Cô không nói một lời nào, nhưng sự im lặng và cái nhìn lảng tránh ấy chính là một sự đồng ý ngầm với hai người chị. My nghĩ, cô đang mang bầu, gia đình cô cũng cần tiền, làm sao cô có thể gánh vác món nợ lớn như thế?
Người Cha nhìn ba đứa con gái mình, lần lượt từ Lan đến Hạnh, rồi dừng lại ở My. Trái tim ông như bị bóp nghẹt. Ông đã kỳ vọng gì? Ông đã hy vọng vào điều gì ở những đứa con “vịt giời” này? Một cơn tức giận pha lẫn nỗi thất vọng tột cùng bắt đầu bùng lên trong lồng ngực Người Cha. Ông đã dâng hiến cả cuộc đời, còn các con thì… Ông nghiến răng, cố kìm nén cảm xúc.
Người Cha hít một hơi thật sâu, lồng ngực ông như muốn vỡ tung. Ông nhìn ba cô con gái, đôi mắt đỏ hoe, run rẩy. Nước mắt không thể kìm nén được nữa, chúng lăn dài trên gò má nhăn nheo của ông. Giọng ông khàn đặc, nghẹn ngào, pha lẫn sự cay đắng tột cùng.
“Mẹ mày mất sớm, một mình tao nuôi chúng mày khôn lớn… Cho chúng mày ăn học, dựng vợ gả chồng… Vậy mà giờ đây, đến cả một lời hứa thôi cũng không dám ban cho em mình sao?”
Ông thốt ra từng lời, như rút cạn chút sức lực cuối cùng. Người Cha không thể chịu đựng thêm nữa. Ông lập tức quay mặt đi, đôi vai gầy rung lên bần bật. Ông không muốn nhìn thấy vẻ mặt vô cảm, lạnh lùng của ba đứa con gái nữa. Trong khoảnh khắc ấy, Người Cha cảm thấy mình như chìm xuống tận cùng của tuyệt vọng, cô độc và bất lực. Bao nhiêu tình yêu thương, hy sinh ông dành cho các con bỗng trở nên vô nghĩa.
Bao nhiêu tình yêu thương, hy sinh Người Cha dành cho các con bỗng trở nên vô nghĩa. Đúng lúc không khí trong căn nhà cũ căng thẳng đến tột cùng, một tiếng “cạch” khô khốc vang lên. Cánh cửa chính từ từ mở ra. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía cửa. Quân bước vào, dáng vẻ tiều tụy, hốc hác đến đáng sợ. Gương mặt cậu xanh xao, đôi mắt trũng sâu, mệt mỏi và tuyệt vọng. Quần áo xộc xệch, dường như cậu đã không ngủ, không nghỉ trong nhiều ngày. Bước chân nặng nề, Quân tiến vào căn phòng, từng cử động đều chậm chạp, vô hồn.
Cậu ta đã đứng ngoài, đã nghe thấy toàn bộ cuộc trò chuyện nghiệt ngã giữa Người Cha và ba người chị. Từng lời nói, từng câu trách móc, từng sự từ chối lạnh lùng như những mũi dao cứa vào tim Quân. Ánh mắt tuyệt vọng của Quân chạm vào ánh mắt đỏ hoe, đầy đau khổ của Người Cha. Rồi, ánh mắt cậu lướt qua Lan, Hạnh và My, những người chị giờ đây đang lộ rõ vẻ bối rối, không dám đối diện. Một sự im lặng chết người bao trùm căn phòng, nặng nề đến nghẹt thở. Không ai nói một lời nào, chỉ có tiếng kim đồng hồ tích tắc và tiếng thở dốc của Quân. Bầu không khí càng thêm đặc quánh, tưởng chừng như chỉ một tiếng động nhỏ cũng có thể khiến mọi thứ vỡ vụn.
Quân ngước nhìn Người Cha, đôi mắt cậu đỏ hoe, trũng sâu như muốn vỡ ra. Cảm giác tội lỗi và sự tuyệt vọng cuộn xoáy trong lồng ngực khiến cậu không thể đứng vững. Cậu cúi gằm mặt, chôn chặt ánh nhìn xuống nền nhà lạnh lẽo, những lời cay đắng của các chị vẫn văng vẳng bên tai. Giọng nói của Quân vang lên yếu ớt, đứt quãng, tràn đầy sự đau khổ, gần như không thể nghe rõ.
“Con xin lỗi bố…”
Người Cha run rẩy, nhìn con trai út với nỗi xót xa vô hạn. Ông muốn chạy đến ôm lấy Quân, nhưng cơ thể dường như bị đóng băng bởi cảm giác bất lực.
“Con xin lỗi các chị…”
Lan, Hạnh và My, những người vừa nãy còn đầy vẻ tức giận và kiên quyết, giờ đây bỗng chốc sững sờ. Họ nhìn Quân, dáng vẻ tiều tụy, yếu ớt đến đáng thương. Cậu em trai khù khờ của họ đang thực sự tan vỡ.
“Có lẽ con nên chết đi cho xong…”
Câu nói của Quân như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt ba cô con gái. Mọi sự tức giận, tính toán, và thái độ dửng dưng đều tan biến trong khoảnh khắc. Lan sững sờ, My khựng lại, tay vô thức ôm lấy bụng bầu. Hạnh tái mét mặt, ánh mắt hiện rõ sự hoảng loạn. Một viễn cảnh tồi tệ nhất bỗng hiện ra rõ mồn một trong tâm trí họ, lạnh lẽo đến rợn người. Họ chợt nhận ra, mọi chuyện đã vượt quá giới hạn mà họ có thể tưởng tượng.
My khựng lại, tay vô thức ôm lấy bụng bầu. Câu nói của Quân xuyên thẳng vào trái tim cô, kéo theo một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Khuôn mặt My tái đi, bờ môi run rẩy, mọi màu sắc như đã bị rút cạn khỏi gương mặt vốn dĩ đang căng thẳng của cô. Cô cảm thấy một nỗi sợ hãi tột độ, không phải cho bản thân, mà là cho sinh linh bé bỏng đang lớn dần trong bụng mình. Liệu đứa bé này sẽ ra sao nếu Quân thực sự làm điều dại dột? Liệu cô có thể sống thanh thản mà không phải day dứt cả đời vì sự thờ ơ của mình?
Ánh mắt My hoảng loạn đảo qua Người Cha, rồi đến Lan và Hạnh. Cô nhìn thấy sự đau đớn tột cùng trong mắt Người Cha, và cả sự bàng hoàng, sợ hãi trên gương mặt của hai chị. Một cảm giác tội lỗi cắn xé tâm can My. Cô đã quá ích kỷ, quá tính toán. Cô đã nghĩ về tài sản, về sự an toàn của riêng mình mà quên đi tình ruột thịt, quên đi người em trai khù khờ đang đứng bên bờ vực thẳm.
Nỗi sợ hãi mất đi đứa con, sự hối hận về thái độ lạnh lùng, và cả viễn cảnh đen tối về một tương lai không Quân cứ thế chồng chéo lên nhau, tạo thành một gánh nặng đè nén My. Cô biết, mình phải làm gì đó, không chỉ vì Quân, mà còn vì đứa con trong bụng, vì chính lương tâm của cô. My cắn chặt môi, trái tim đập thình thịch như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
My cắn chặt môi, trái tim đập thình thịch như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Cô ngước nhìn Lan và Hạnh, hy vọng tìm thấy sự đồng cảm. Nhưng ánh mắt của Lan, dù thoáng dao động, vẫn nhanh chóng trở lại vẻ lạnh lùng vốn có. Gương mặt cô đanh lại, như muốn tạo ra một bức tường vô hình ngăn cách với sự tuyệt vọng của Quân. Lan không nói gì, chỉ giữ im lặng, nhưng cái cau mày của cô đã đủ nói lên thái độ cảnh giác.
Hạnh thì khác, cô chau mày rõ rệt, đôi mắt lướt nhanh giữa Quân và Người Cha. Nỗi sợ hãi len lỏi, nhưng sự mềm lòng chưa đủ để lấn át đi lý trí. Cô thở hắt ra, giọng nói pha lẫn chút trách móc:
“Em đừng có nói mấy lời dại dột đó, Quân! Chuyện gì cũng có cách giải quyết. Em làm thế thì ai là người chịu? Người Cha sẽ ra sao? Rồi sau này em sẽ để lại gánh nặng cho ai?”
Quân nhìn Hạnh, đôi mắt đỏ hoe, những lời nói của chị gái như xát muối vào vết thương lòng cậu. Cậu cảm thấy mọi người không hiểu cho sự bế tắc của mình, chỉ biết trách móc. Người Cha lặng lẽ nhìn ba cô con gái, đôi mắt ông trĩu nặng sự thất vọng và cả nỗi bất lực. Ông biết, những lời Hạnh nói ra không phải không có lý, nhưng trong hoàn cảnh này, chúng lại trở nên vô cùng tàn nhẫn. Lan vẫn đứng đó, bất động như một bức tượng, không biểu lộ thêm bất cứ cảm xúc nào, chỉ có đôi mắt cô vẫn ánh lên vẻ đề phòng, không tin tưởng. Cô vẫn chưa bị lay động hoàn toàn.
Ngay lúc đó, Người Cha không thể kìm nén thêm được nữa. Ông lao tới, ôm chầm lấy Quân, ghì chặt đứa con trai khù khờ vào lòng. Nước mắt nóng hổi của ông hòa cùng những giọt nước mắt lạnh buốt trên gò má Quân. Bàn tay chai sần của Người Cha vỗ nhẹ lên tấm lưng gầy gò của con, như muốn truyền hơi ấm và sức mạnh cuối cùng của mình. Ông nhắm mắt lại, cảm nhận nỗi đau thấu tim gan đang dâng trào.
Sau vài giây, Người Cha buông Quân ra một chút, vẫn giữ tay trên vai con, đôi mắt đỏ hoe ngước nhìn ba cô con gái đang đứng lặng thinh. Giọng ông khàn đặc, mỗi từ thốt ra đều nặng trĩu sự cay đắng nhưng cũng đầy vẻ dứt khoát.
“Thôi được rồi!” Người Cha cất lời, ánh mắt sắc như dao lướt qua Lan, Hạnh và My. “Các con không cần giúp. Bố sẽ bán mảnh đất này.” Ông chỉ ra phía sau vườn, nơi có mảnh đất vẫn còn đứng tên ông, “Tự mình gánh vác cho thằng Quân. Không cần ai phải dính dáng gì nữa cả!”
Lời nói của Người Cha vang vọng trong căn nhà cũ, rõ ràng và đầy kiên quyết. Ông không muốn trông cậy vào họ nữa, không muốn phải đối mặt với sự tính toán hay dè chừng của những đứa con đã lớn khôn, chỉ biết lo cho hạnh phúc riêng của mình. Một sự thất vọng cùng cực đã biến thành quyết tâm sắt đá.
Người Cha dứt lời, quay lưng lại phía ba cô con gái, đôi vai ông run lên bần bật. Lan, Hạnh và My đứng sững sờ, bất động, từng lời của ông cha như nhát dao cứa vào tai họ. Một sự thật phũ phàng hơn bất kỳ lời trách móc nào.
Lan là người đầu tiên cảm nhận được sự trống rỗng đến lạnh người. Cô nhìn sang Hạnh và My, thấy trong ánh mắt họ cũng là sự bàng hoàng tột độ, nhưng còn xen lẫn một nỗi chua chát khó tả. Mảnh đất sau vườn, nơi ông vừa chỉ, không chỉ là tài sản cuối cùng đứng tên Người Cha, mà còn là kỷ niệm cuối cùng của gia đình. Nơi ấy từng là khoảng trời tuổi thơ của cả bốn anh em, nơi Người vợ đã từng trồng những luống rau xanh mướt, nơi Người Cha cặm cụi vun vén bao năm. Giờ đây, ông quyết định bán nó, không một chút do dự.
Một cảm giác hối hận muộn màng bắt đầu len lỏi, bóp nghẹt trái tim Lan. “Mình đã sai sao? Đã quá tính toán rồi ư?” cô thầm nghĩ, giọng nói của Người Cha vang vọng trong đầu.
Hạnh nuốt khan, cổ họng nghẹn ứ. Cô nhìn bàn tay chai sần của Người Cha, rồi tưởng tượng đến cảnh ông phải dọn dẹp, bán đi từng mét đất gắn liền với bao kỷ niệm. Cô chợt nhận ra mình đã quá vô tâm, chỉ biết đến những toan tính thiệt hơn mà quên đi giá trị thực sự của mái nhà này, của tình cảm gia đình.
My, với cái bụng bầu nặng nề, cảm thấy một nỗi chua xót chưa từng có. Cô đã từng trách Người Cha quá nuông chiều Quân, nhưng giờ đây, cô thấy ông cô độc đến nhường nào. Quyết định bán đi tất cả để cứu con trai út, đó là sự hy sinh mà họ, những đứa con được gọi là “vịt giời”, đã không thể thấu hiểu. Họ đã tính toán quá nhiều về tiền bạc, về lợi ích cá nhân, mà quên đi thứ giá trị vô hình, thứ tình thân đang dần tan biến trước mắt.
Người Cha không đợi phản ứng của họ. Ông bước lại gần Quân, khẽ vỗ vai con trai đang thất thần, rồi quay người đi thẳng vào trong nhà, để lại ba cô con gái đứng đó, trong căn phòng đầy ắp sự hối tiếc. Cánh cửa nhà cũ khẽ khép lại, như khép lại một chương đau buồn trong mối quan hệ của họ, và mở ra một tương lai không thể đoán định.
Lan, Hạnh và My đứng sững sờ, bất động trong căn phòng khách trống trải, những lời cay đắng của Người Cha vẫn còn văng vẳng bên tai. Lan là người đầu tiên bừng tỉnh khỏi cơn choáng váng. Cô nhìn thấy Người Cha đã dứt khoát quay lưng lại phía họ, nắm lấy tay Quân đang cúi gằm mặt, và bắt đầu bước thẳng ra khỏi phòng khách, tiến về phía cửa chính.
Một cảm giác hoảng loạn tột độ dâng lên trong lòng Lan. Cô biết, một khi Người Cha đã quyết định, ông sẽ không bao giờ thay đổi. Nhưng mảnh đất đó… nó không chỉ là tiền bạc.
“Bố… bố không thể làm thế được!” Lan lắp bắp, giọng nói gần như nghẹn lại, cô vội vã bước theo vài bước, “Mảnh đất đó là… là nơi mẹ con đã từng… Bố!”
Người Cha không quay đầu lại. Bóng lưng ông sừng sững, cứng nhắc và xa cách lạ thường. Ông siết chặt bàn tay Quân, kéo con trai mình đi thẳng, như không hề nghe thấy bất cứ lời nào từ phía sau. Cánh cửa chính mở ra, rồi khép lại một cách lạnh lùng, dứt khoát, để lại Lan đứng chôn chân giữa phòng khách.
Mảnh đất ấy, những kỷ niệm ấy, tất cả đều đang trôi tuột khỏi tầm tay cô. Một sự hối tiếc tột cùng bóp nghẹt trái tim Lan, khiến cô gần như không thở nổi. Cô đã quá chậm trễ. Đã quá tính toán. Và giờ đây, mọi thứ đã quá muộn.
Hạnh và My cũng đứng chết lặng. Họ nhìn theo cánh cửa vừa đóng sầm, rồi nhìn sang Lan, ánh mắt đầy rẫy sự bất lực và cay đắng. Quyết định đã được đưa ra, và không ai trong số họ có thể ngăn cản. Mảnh đất cuối cùng, tình cảm cuối cùng của Người Cha, dường như cũng đang rời xa họ mãi mãi.
Cánh cửa chính của Nhà cũ đóng sầm lại, tiếng động khô khốc vang vọng trong căn phòng khách trống trải. Lan vẫn đứng chôn chân, đôi mắt dại đi nhìn về phía cửa. Mảnh đất đó, những kỷ niệm về Người vợ đã mất, tất cả dường như biến thành tro bụi ngay trước mắt cô. Sự hối tiếc gặm nhấm trái tim cô, nặng nề đến nghẹt thở.
Hạnh và My từ từ quay sang nhìn Lan. Ánh mắt họ chất chứa sự bất lực và nỗi cay đắng không khác gì. Không khí trong phòng trở nên đặc quánh, nặng nề đến mức khó thở. Ba chị em đứng cách nhau vài bước chân, nhưng dường như là hàng ngàn cây số.
“Mảnh đất đó…” Lan thì thào, giọng cô khản đặc, “Ông ấy… ông ấy làm thật rồi.”
Cô quay lại, nhìn thẳng vào mắt Hạnh và My. Trong ánh mắt Lan, Hạnh thấy sự thất vọng sâu sắc, không chỉ với Người Cha mà còn với chính họ.
“Chúng ta đã làm gì thế này?” Lan buông thõng hai tay, thân người run rẩy. Cô không hỏi ai, mà hỏi chính bản thân mình, hỏi cái lòng tham đã che mờ lý trí của cả ba.
My bật khóc nức nở. “Mẹ… mẹ sẽ thất vọng lắm,” cô nức nở, đưa tay ôm bụng bầu, cảm giác tội lỗi dâng trào. “Em chỉ muốn giữ lại cho Quân, nhưng… tại sao lại thành ra thế này?”
Hạnh đưa tay lên che miệng, cố nén tiếng nấc. Cô nhớ lại những lời nói lạnh lùng của mình, những tính toán thiệt hơn chỉ vì sợ mất một chút tiền. “Là do chúng ta…” Hạnh thì thầm, giọng nói như bị bóp nghẹt. “Là do chúng ta đã quá ích kỷ.”
Ba người phụ nữ nhìn nhau. Không còn những lời cãi vã, không còn sự tính toán. Chỉ còn lại ánh mắt đầy rẫy sự hối hận và những giọt nước mắt muộn màng. Tình chị em, tình cha con, tất cả đã bị tiền bạc xé toạc thành từng mảnh vụn. Cái khoảng cách mà Người Cha vừa tạo ra, không phải là về địa lý, mà là một bức tường băng giá trong trái tim, một khoảng trống không thể nào lấp đầy được nữa. Họ đã đẩy Người Cha đi, đã đẩy Quân ra xa, và giờ đây, họ đứng trơ trọi giữa căn nhà trống trải, gặm nhấm hậu quả từ chính sự lạnh lùng của mình.
Căn nhà cũ chìm vào sự im lặng đáng sợ. Tiếng gió rít qua khe cửa sổ, vọng lại như một lời than vãn. Ba người phụ nữ, Lan, Hạnh và My, vẫn đứng đó, bất động, như những bức tượng bị đẽo gọt bởi nỗi hối hận và sự trống rỗng. Người Cha và Quân đã thực sự rời đi, mang theo không chỉ chiếc vali cũ kỹ mà còn cả chút hơi ấm cuối cùng còn sót lại trong ngôi nhà này.
Lan hít sâu, lồng ngực đau nhói. Cô nhìn căn phòng khách quen thuộc, nơi Người vợ vẫn thường ngồi vá áo, nơi Người Cha vẫn thường kể những câu chuyện cổ tích cho bốn đứa con. Giờ đây, mọi thứ đều biến thành một khoảng không vô định. Ánh mắt cô chạm vào bức ảnh cưới của cha mẹ trên tường, đôi mắt Người vợ trong ảnh dường như đang nhìn thẳng vào cô, chất chứa sự thất vọng vô bờ. Cô ước mình có thể quay ngược thời gian, ước mình đã không để lòng tham che mờ lý trí, không đẩy mọi thứ đến bước đường cùng này.
My vẫn nức nở, tiếng khóc của cô như xé toạc không khí vốn đã nặng nề. Cô đưa tay xoa nhẹ bụng bầu, cảm nhận sinh linh bé bỏng đang lớn dần trong mình. Một cảm giác tội lỗi ghê gớm dâng lên. Cô đã dạy gì cho đứa con mình sắp chào đời đây? Bài học về sự ích kỷ, về cách đẩy người thân yêu ra xa vì tiền bạc sao? Cô muốn chạy theo Người Cha, muốn xin lỗi, muốn níu kéo, nhưng đôi chân cô như bị đóng đinh xuống sàn nhà.
Hạnh ngồi thụp xuống ghế sofa, đôi tay run rẩy ôm lấy đầu. Cô nhớ lại những lời nói cay nghiệt của mình, những tính toán thiệt hơn cho miếng đất, cho món tiền ba trăm triệu. Từng lời nói, từng suy nghĩ đều như những mũi kim đâm vào tim cô lúc này. Gia đình tan vỡ, tình cha con rạn nứt, tình chị em cũng không còn nguyên vẹn. Mọi thứ đã đổ vỡ chỉ vì một chữ “tiền”.
Ba chị em nhìn nhau, nhưng không ai nói thêm lời nào. Không còn tranh cãi, không còn đổ lỗi. Chỉ còn sự im lặng và những ánh mắt chứa đầy sự mất mát. Mảnh đất đã sang tên cho Người Cha, nhưng nó đâu còn ý nghĩa gì khi ngôi nhà đã mất đi tiếng cười, mất đi sự ấm áp của tình thân. Họ đã đẩy Người Cha và Quân vào một tương lai bất định, và chính họ cũng đang đứng trước một tương lai mờ mịt không kém. Cái gia đình mà Người vợ đã dày công vun đắp, giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát, lạnh lẽo và tan hoang.
Thời gian trôi qua, nhưng sự im lặng trong căn nhà cũ vẫn không biến mất, nó chỉ càng đặc quánh hơn, bám rễ sâu vào từng ngóc ngách, từng kẽ hở của tâm hồn ba cô con gái. Mỗi người một nỗi niềm, một sự day dứt riêng, nhưng cùng chung một cảm giác trống rỗng đến tận cùng. Họ ngồi đó, giữa sự mênh mông của căn nhà và sự nhỏ bé của bản thân, tự hỏi liệu có bao giờ tình cảm gia đình có thể hàn gắn lại được hay không. Cánh cửa chính đã khép lại, nhưng nó không chỉ đóng lại một buổi họp mặt căng thẳng, mà còn đóng lại một chương của cuộc đời họ, một chương đầy những tiếc nuối và hối hận. Tương lai của mối quan hệ cha con, chị em, giờ đây chỉ còn là một dấu chấm hỏi lớn, lơ lửng trong không khí lạnh lẽo và cô đơn bao trùm căn nhà. Bài học về tình thân, sự sẻ chia, và giá trị thực sự của đồng tiền, có lẽ, sẽ còn theo họ mãi mãi, nhắc nhở họ về cái giá phải trả cho sự ích kỷ và những quyết định sai lầm. Liệu một ngày nào đó, họ có thể tìm thấy con đường trở về, tìm thấy sự tha thứ, và tìm lại được bình yên trong tâm hồn không? Câu trả lời vẫn còn bỏ ngỏ, trôi dạt trong gió, như những chiếc lá khô lìa cành trong một chiều đông lạnh giá.

