Đ-êm nào con gái cũng gọi về nhà khóc lóc bảo mẹ đến đón con về đi, sáng hôm sau 2 vợ chồng tôi lên tận nơi xin đón con gái về ở cữ, nào ngờ vừa đến cổng tôi n;/gất lịm khi thấy trong sân có 2 cái qu-an t-ài và rồi…
Đêm nào cũng vậy, khoảng 2 – 3 giờ sáng, tôi lại nhận được cuộc gọi của con gái. Nó vừa sinh được 10 ngày, đang ở bên nhà chồng để ở cữ. Trong điện thoại, giọng con nấc nghẹn:
– “Mẹ ơi, con mệt lắm… con sợ lắm… mẹ đến đón con về với mẹ đi, con không chịu nổi nữa đâu…”
Mỗi lần nghe xong, tim tôi như bị ai cắt từng khúc, nhưng nhìn sang chồng, ông chỉ thở dài:
– “Thôi bà chịu khó nhẫn nhịn. Con gái đi lấy chồng rồi, đừng làm khó bên thông gia. Ở cữ thì phải kiêng khem, nó khóc lóc cũng là chuyện thường.”
Tôi chẳng yên lòng. Suốt nhiều đêm liền, điện thoại réo lên, con khóc như xé ruột, tôi cũng ngồi ôm ngực khóc theo, nhưng không dám sang đón vì sợ mang tiếng.
Cho đến sáng hôm đó, tôi không chịu nổi nữa. Tôi gọi chồng dậy, nói dứt khoát:
– “Hôm nay phải lên tận nơi. Nếu thông gia không cho, tôi cũng bế con về bằng được.”
Hai vợ chồng lật đật chạy xe hơn 30 cây số đến nhà thông gia. Nhưng vừa đến cổng, tôi thấy một cảnh tượng khiến mình choáng váng, tối sầm mặt mũi, ngất lịm xuống sân.
Ngay giữa sân, hai cái quan tài đặt song song, trên bàn thờ nghi ngút khói hương lại chính là… 👇👇
“Người mẹ” từ từ tỉnh dậy sau cú sốc, đôi mắt vẫn dán chặt vào hai vật thể sẫm màu giữa sân. Phải, là hai chiếc quan tài đặt song song, khói hương nghi ngút từ bàn thờ đơn sơ đặt cạnh. “Người chồng” quỳ sụp bên cạnh, khuôn mặt trắng bệch, đôi vai run rẩy.
Ánh nhìn của “Người mẹ” chầm chậm di chuyển lên bàn thờ. Khi nhìn rõ hơn hai tấm ảnh thờ đen trắng, bà chợt hít một hơi thật sâu, lồng ngực đau nhói như bị ai bóp nghẹt. Đó chính là bức ảnh cưới của “Cô con gái” bà, nụ cười rạng rỡ ngày nào giờ đã hóa thành bi kịch. Bên cạnh là một tấm ảnh nhỏ hơn, mờ mờ một gương mặt bé xíu, trắng bóc, đang ngủ. Đứa cháu ngoại bà, vừa tròn mười ngày tuổi.
Một tiếng thét kinh hoàng bật ra khỏi cổ họng “Người mẹ”, xé toạc không gian tang tóc. Bà vùng vẫy muốn đứng dậy nhưng cơ thể vẫn còn run rẩy, mềm nhũn.
“Không thể nào! Không thể nào!” “Người mẹ” gào khóc thảm thiết, giọng khản đặc, đôi mắt trợn trừng không tin vào những gì đang diễn ra trước mắt. “Con gái tôi! Cháu tôi! Tại sao lại thế này? Trời ơi… Không! Không phải sự thật!”
Tiếng thét xé lòng của Người mẹ vẫn còn văng vẳng trong không gian. Người chồng, nãy giờ chỉ biết quỳ sụp, ánh mắt giờ đây cũng chậm rãi ngước lên theo hướng nhìn của vợ. Mãi đến khi nhìn rõ hai tấm ảnh thờ trên bàn, sống lưng ông chợt lạnh toát. Đó là con gái ông, Cô con gái của họ, với nụ cười mà ông đã từng thấy rạng rỡ đến nhường nào trong ngày cưới, giờ đây chỉ còn là một bức ảnh lạnh lẽo. Kế bên, một tấm hình nhỏ xíu, gương mặt trắng bóc của đứa cháu ngoại mà ông còn chưa kịp bế, vừa chào đời được mười ngày.
Một tiếng nấc nghẹn ngào bật ra từ cổ họng Người chồng. Ông lảo đảo đứng dậy, hai chân như nhũn ra, cố bước thêm vài bước nhưng rồi lại khụy xuống. Khuôn mặt ông trắng bệch, đôi mắt đỏ ngầu chực trào nước.
“Trời ơi… con ơi là con…” Người chồng thốt lên từng tiếng đứt quãng, xen lẫn tiếng thở dốc đầy đau đớn. Ông đưa bàn tay run rẩy, bất lực cố chạm vào tấm ảnh của con gái, nhưng rồi lại buông thõng.
Tiếng xì xào bàn tán từ những người hàng xóm đứng xung quanh bắt đầu vang lên rõ hơn, hòa vào không khí tang tóc. Một vài người phụ nữ đưa tay lau nước mắt, ánh mắt vừa thương xót vừa mang theo chút gì đó e ngại, lo sợ. Đám đông thưa dần, nhưng những lời thì thầm vẫn không ngớt.
Người chồng quay sang nhìn Người mẹ, bà vẫn đang vật vã trong cơn đau đớn tột cùng, hai mắt trợn trừng, dường như hồn vía đã rời khỏi xác. Ông cố gắng lay mạnh vai vợ: “Bà ơi… bà… tỉnh lại đi bà…”
Nhưng Người mẹ vẫn không phản ứng, cơ thể bà mềm nhũn, chỉ còn biết nức nở thành tiếng mà không thể nói nên lời. Nỗi tuyệt vọng bao trùm lấy hai vợ chồng, nhấn chìm họ trong cảnh tượng bi thương đến tận cùng.
Đúng lúc đó, một cánh cửa bên trong ngôi nhà thông gia khẽ mở. Bố mẹ chồng của Cô con gái, bước ra, gương mặt họ phờ phạc, mệt mỏi, đôi mắt sưng húp như vừa khóc cạn nước mắt. Bước chân nặng nề của họ chậm rãi tiến lại gần hơn, ánh mắt họ vừa chạm phải hai vợ chồng Người mẹ, chợt ngập tràn sự đau khổ, bi thương, nhưng xen lẫn trong đó là một chút gì đó e dè, ngại ngùng đến khó hiểu.
Bố chồng của Cô con gái, người đàn ông trạc tuổi Người chồng, cúi gằm mặt xuống. Ông ta cất giọng khàn đặc, yếu ớt, như sợ làm vỡ tan không khí tang tóc đang bao trùm: “Ông bà đến rồi…”
Giọng nói ấy như một mũi dao sắc lạnh, đâm thẳng vào tâm trí Người mẹ. Bà chậm rãi ngước đôi mắt đỏ hoe, vô hồn lên nhìn hai con người đang đứng trước mặt. Nỗi đau vẫn còn quá lớn, nhưng một tia lửa giận dữ, phẫn uất bỗng lóe lên trong đáy mắt bà. Họ đã ở đâu khi con gái bà quằn quại cầu cứu? Họ đã làm gì để đến nông nỗi này? Hàng ngàn câu hỏi không lời gào thét trong lòng Người mẹ, nhưng bà không thể thốt ra bất kỳ âm thanh nào ngoài những tiếng nấc nghẹn.
Người chồng nhìn thông gia, ánh mắt ông trống rỗng, vô định. Ông không còn sức lực để giận dữ hay trách móc, chỉ còn lại sự trống rỗng và nỗi đau không thể gọi tên. Ông gục đầu xuống, hai tay run rẩy ôm chặt lấy đầu gối, như thể muốn tự nhốt mình vào một thế giới không có thực tại tàn nhẫn này.
Không gian chìm vào sự im lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng gió rít qua những tán cây và tiếng nức nở của Người mẹ. Đám người xung quanh cũng ngừng xì xào, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào bốn con người đang đứng giữa sân, giữa hai chiếc quan tài lạnh lẽo, giữa bi kịch không ai ngờ tới.
Giữa không gian nín thở ấy, Người mẹ khẽ nấc lên một tiếng nghẹn ngào, rồi bà gồng mình. Cả thân thể bà run rẩy, chầm chậm gượng dậy, từng thớ thịt như muốn rời ra. Đôi mắt đỏ hoe, sưng húp của bà dán chặt vào gương mặt phờ phạc của hai ông bà thông gia, tia lửa giận dữ âm ỉ giờ bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Bà đứng đó, dáng người xiêu vẹo, yếu ớt nhưng ánh mắt lại sắc như dao, xuyên thấu vào những người đang đứng đối diện.
Giọng Người mẹ khản đặc, lạc hẳn đi vì những tiếng khóc và nỗi đau tột cùng, nhưng từng lời bà thốt ra lại mang theo sức nặng của sự chất vấn, của bi kịch không thể dung thứ.
“Con tôi… cháu tôi…” Bà thốt lên, từng từ như xé nát lồng ngực. Bà bước một bước khó nhọc về phía họ, bàn tay run rẩy chỉ thẳng vào hai chiếc quan tài lạnh lẽo nằm song song giữa sân. “Tại sao lại ra nông nỗi này?”
Ánh mắt bà quét qua Bố chồng của Cô con gái, rồi dừng lại ở mẹ chồng cô, đầy uất hận và căm phẫn. Họ cúi gằm mặt, tránh né ánh nhìn của Người mẹ. Sự e dè, ngại ngùng ban nãy giờ biến thành nỗi sợ hãi lộ rõ.
“Con gái tôi vừa sinh được có mười ngày!” Người mẹ gào lên, âm thanh đầy thống khổ, khiến không khí càng thêm nặng nề. “Nó đã gọi điện cầu cứu tôi bao nhiêu đêm, tại sao các người không nghe thấy? Tại sao các người không làm gì?”
Người chồng vẫn gục đầu, nhưng những lời nói của Người mẹ như chạm vào dây thần kinh nào đó trong ông, khiến ông khẽ run lên. Ông cố gắng ngẩng đầu, đôi mắt trống rỗng cố định vào bóng lưng yếu ớt của vợ mình, như thể muốn tìm kiếm một sức mạnh nào đó từ bà.
Cả Bố mẹ chồng của Cô con gái, họ đứng như trời trồng, không ai dám cất lời. Không khí đặc quánh lại, chỉ còn tiếng gió rít qua và tiếng thở hổn hển đầy ai oán của Người mẹ. Đám đông xung quanh xì xào to hơn, những lời bàn tán thì thầm bắt đầu xé tan sự im lặng đáng sợ.
Mẹ chồng của Cô con gái khẽ rùng mình trước những lời xì xào, bàn tán của đám đông. Bà ngẩng khuôn mặt bơ phờ, đôi mắt sưng húp, hằn lên những vệt đỏ, nhìn thẳng vào Người mẹ. Nỗi sợ hãi và uất ức vẫn còn đó, nhưng giờ đây, một nỗi đau khác, sâu thẳm hơn, dường như đã lấn át tất cả. Bà mở miệng, rồi lại ngậm vào, như thể cố gắng nén lại một tiếng nấc nghẹn ngào.
“Tôi… chúng tôi… cũng không muốn vậy…” Giọng bà run rẩy, khô khốc. Những lời nói yếu ớt ấy chìm nghỉm trong tiếng gió, nhưng Người mẹ vẫn nghe rõ mồn một. Mẹ chồng từ từ quỵ xuống, đôi chân như không còn trụ vững. Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má hốc hác của bà.
“Con bé… con bé nó từ khi sinh ra đã có những biểu hiện lạ…” Bà nghẹn ngào nói, từng từ như bị bóp nghẹt. Người mẹ khựng lại, ánh mắt sắc lẹm vẫn dõi theo, nhưng sự giận dữ trong bà dường như bị kìm lại bởi một nỗi lo sợ mơ hồ. Người chồng cũng ngẩng đầu, ánh mắt hoang mang.
“Nó… nó thường xuyên mất ngủ, hoảng sợ…” Mẹ chồng tiếp tục, giọng đứt quãng. “Đêm nào cháu nó cũng giật mình, kêu thét lên… bảo là có người muốn hại nó… Nó cứ kêu sợ hãi, sợ hãi lắm…”
Bà ngước đôi mắt đỏ hoe nhìn Người mẹ, gương mặt nhăn nhó, đầy rẫy sự hối hận và tiếc nuối tột cùng. “Chúng tôi… chúng tôi đã cố gắng… nhưng con bé… nó cứ…” Bà ôm mặt khóc nức nở, những tiếng nấc xé lòng vang vọng giữa sân, hòa lẫn với tiếng xì xào ngày càng lớn của đám đông. Hình ảnh bà mẹ chồng của Cô con gái đau khổ, vật vã khiến không khí càng thêm phần u ám, nặng nề.
Mẹ chồng của Cô con gái siết chặt bàn tay, những ngón tay run rẩy bấu víu vào nhau. Bà hít một hơi thật sâu, như thể cần dồn hết sức lực để kể lại những gì đã diễn ra.
“Đêm đó… khoảng ba giờ sáng…” Giọng bà lí nhí, đứt đoạn, nhưng ánh mắt bà lại trở nên trống rỗng, như đang nhìn thẳng vào một ký ức kinh hoàng. “Tôi đang ngủ thì nghe tiếng con bé la hét thất thanh từ phòng. Vợ chồng tôi bật dậy, chạy sang…”
Người mẹ và Người chồng nín thở, mỗi từ của Mẹ chồng như một nhát dao cứa vào lòng họ. Sự lo lắng hiện rõ trên từng nét mặt.
“Chúng tôi vừa mở cửa, cảnh tượng hiện ra khiến tôi chết sững. Con bé… Cô con gái đang ngồi bệt dưới sàn nhà lạnh lẽo, ôm chặt đứa bé mới sinh vào lòng…” Mẹ chồng của Cô con gái run rẩy miêu tả. “Nó run lẩy bẩy, mặt mày tái mét, đôi mắt mở to trợn trừng như nhìn thấy ma quỷ. Nó liên tục nhìn quanh phòng, nhìn ra cửa sổ, rồi lại nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định.”
Người mẹ không kìm được tiếng nấc nghẹn. Người chồng đặt tay lên vai vợ, siết nhẹ.
“Chúng tôi chạy lại, cố gắng hỏi han, dỗ dành nó. Bố chồng nó ôm lấy nó, cố trấn an. Nhưng nó không nghe. Nó cứ la hét, gào thét…” Mẹ chồng của Cô con gái rên rỉ. “Con bé… nó cứ liên tục lặp lại… ‘Có người! Có người muốn giết con! Có người đang ở đây! Mẹ ơi, cứu con! Cứu con!’.”
Những lời của Cô con gái vang vọng trong không khí nặng nề, khiến trái tim Người mẹ thắt lại.
“Chúng tôi đã cố gắng kéo nó đứng dậy, cố gắng ôm nó vào lòng để nó bình tĩnh lại. Nhưng nó giằng co dữ dội. Sức nó yếu ớt sau sinh, nhưng khi đó lại khỏe như một người điên loạn. Đứa bé trong tay nó cứ khóc ngằn ngặt. Nó ôm con bé chặt đến nỗi tôi sợ con bé sẽ ngạt thở mất…” Mẹ chồng của Cô con gái ôm lấy ngực, gương mặt nhăn nhó vì đau đớn và sợ hãi tột độ. “Chúng tôi bất lực… hoàn toàn bất lực. Cả hai vợ chồng nhìn nhau, không biết phải làm gì. Nỗi sợ hãi bao trùm lấy chúng tôi… Không phải sợ con bé, mà là sợ cái thứ đang ám ảnh nó.”
Chúng tôi bất lực… hoàn toàn bất lực. Cả hai vợ chồng nhìn nhau, không biết phải làm gì. Nỗi sợ hãi bao trùm lấy chúng tôi… Không phải sợ con bé, mà là sợ cái thứ đang ám ảnh nó.”
Mẹ chồng của Cô con gái siết chặt ngực, nước mắt chảy ròng ròng. “Nó vùng vẫy một cách điên dại, giằng ra khỏi tay Bố chồng nó. Ánh mắt nó hoang dại, không còn nhận ra ai nữa. Chúng tôi chưa kịp phản ứng, nó đã lao thẳng vào nhà tắm, đóng sập cửa lại. Tiếng khóa lạch cạch vang lên giữa đêm khuya tĩnh mịch, lạnh buốt đến tận xương tủy.”
Người mẹ đưa tay che miệng, cố gắng ngăn tiếng nấc nghẹn. Người chồng ôm lấy vợ, khuôn mặt anh cũng tái mét.
“Chúng tôi đập cửa, gọi tên nó trong vô vọng. ‘Con ơi! Mở cửa ra! Con ơi!’ Bố chồng nó dùng hết sức bình sinh phá cửa, nhưng cánh cửa đó như thể được yểm bùa, kiên cố đến lạ thường. Bên trong, tiếng đứa bé khóc ngằn ngặt bỗng chốc yếu dần… rồi tắt hẳn. Cả căn phòng chìm vào một sự im lặng đáng sợ, nặng nề đến nghẹt thở.” Giọng Mẹ chồng của Cô con gái đứt quãng, từng từ như một lưỡi dao cứa vào tim bà. “Cả đêm đó… vợ chồng tôi thức trắng. Linh cảm chẳng lành cứ xoáy vào ruột gan, nỗi sợ hãi tột độ bủa vây. Chúng tôi bất lực nhìn cánh cửa đóng kín, không biết chuyện gì đang xảy ra bên trong.”
Bà hít một hơi run rẩy, đôi vai gầy rung lên bần bật. “Mãi đến sáng hôm sau, khi mặt trời vừa ló dạng, tôi không thể chịu đựng thêm nữa. Bố chồng nó dùng mọi cách, cuối cùng cũng phá tung được cánh cửa. Cảnh tượng hiện ra trước mắt khiến tim tôi như ngừng đập.”
Mẹ chồng của Cô con gái bật khóc nức nở, tiếng khóc xé lòng vang vọng trong căn phòng. “Một vũng máu đỏ tươi loang lổ trên sàn nhà lạnh lẽo. Con bé… Cô con gái nằm bất động, đôi mắt vẫn mở trừng trừng, trống rỗng nhìn vào hư vô, ôm chặt đứa bé mới 10 ngày tuổi vào lòng. Hai mẹ con… lạnh ngắt. Tựa như đã ngủ vĩnh viễn từ bao giờ.”
Bà đưa hai bàn tay run rẩy che kín khuôn mặt đẫm nước mắt. “Tôi chạy đến, lay nó, gọi tên nó… nhưng tất cả đã quá muộn. Đứa bé cũng đã tắt thở. Hai mẹ con… hai mẹ con tôi đã ra đi. Tôi ôm lấy hai mẹ con… khóc nấc lên… Sáng ra thì đã muộn rồi… tôi không kịp… tôi không kịp cứu con tôi… không kịp cứu cháu tôi…”
Cả Người mẹ và Người chồng đều chết lặng. Nước mắt không ngừng chảy. Nỗi đau và sự hối hận tột cùng của Mẹ chồng của Cô con gái như một lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào trái tim họ, khiến họ như chết đi sống lại. Mọi hy vọng bỗng chốc vụn vỡ.
Người mẹ lảo đảo, những giọt nước mắt nóng hổi cứ thế tuôn ra, không thể kìm nén. Cả người bà như mất hết sức lực, đôi chân khụy xuống, quỳ gục trên nền nhà lạnh ngắt. Lòng bà đau như có hàng ngàn mũi dao cứa vào, từng nhát, từng nhát một.
Trong khoảnh khắc đó, tất cả những hình ảnh, âm thanh từ nhiều đêm liên tục chợt ùa về, như một thước phim kinh hoàng tua lại trong tâm trí Người mẹ. Những cuộc điện thoại cầu cứu của Cô con gái vào khoảng 2-3 giờ sáng, giọng nói run rẩy, khẩn thiết, van lơn.
“Mẹ ơi, con sợ quá…”
“Mẹ ơi, họ hành hạ con…”
“Mẹ ơi, cứu con với!”
Và rồi, đi kèm với mỗi tiếng kêu cứu ấy, là lời khuyên đầy vẻ điềm tĩnh, nhưng giờ đây lại trở thành những nhát đâm chí mạng: “Con cố nhẫn nhịn đi, ở với nhà người ta thì phải biết điều. Con mới sinh con, đừng để người ta dị nghị, mang tiếng xấu.” Đó là giọng của Người chồng, luôn tìm cách xoa dịu, nhưng lại vô tình đẩy con gái vào vực sâu.
Nhưng đau đớn hơn cả, là sự hèn nhát của chính Người mẹ. Bà đã nghe, đã biết, đã cảm nhận được nỗi đau của con, nhưng lại chùn bước. “Sợ mang tiếng,” bà đã tự nhủ như thế. Sợ tai tiếng, sợ người đời bàn tán, sợ phá hỏng cái “danh dự” gia đình hão huyền. Bà đã im lặng. Bà đã đẩy con mình vào cái chết…
Tất cả đã quá muộn. Nỗi day dứt, sự tự trách cắn xé Người mẹ đến tận cùng. Bà vò đầu bứt tóc, không ngừng đấm thùm thụp vào ngực mình, cố gắng xé toạc nỗi đau không thể chịu đựng nổi. Người mẹ ngước đôi mắt đỏ hoe, vô hồn nhìn lên trần nhà, từng tiếng gào xé lòng vang vọng khắp căn phòng vắng lặng: “Tại tôi… tất cả là tại tôi! Con ơi, mẹ xin lỗi…!”
Người chồng, người đã đứng lặng lẽ chứng kiến sự quằn quại của vợ, cũng không còn đủ sức chịu đựng. Đôi vai ông trĩu nặng, ánh mắt vô định nhìn xuống nền nhà. Ông không dám ngẩng đầu lên, không dám đối diện với ánh nhìn đau khổ của Người mẹ, cũng như không dám đối diện với sự thật phũ phàng đang cào xé tâm can mình.
Ông hối hận sâu sắc. Từng lời khuyên ‘nhẫn nhịn’ mà ông đã trấn an con gái qua điện thoại, từng câu nói tưởng chừng như bao bọc, giữ gìn hạnh phúc cho con, giờ đây lại như ngàn mũi kim đâm vào lồng ngực. “Con cố nhẫn nhịn đi, ở với nhà người ta thì phải biết điều. Con mới sinh con, đừng để người ta dị nghị, mang tiếng xấu,” những lời đó cứ xoáy sâu, trở thành tội lỗi không thể nào tha thứ. Ông đã nghĩ rằng mình đang bảo vệ con, giữ thể diện cho gia đình, nhưng lại vô tình gián tiếp đẩy Cô con gái vào vực sâu của tuyệt vọng, vào bước đường cùng.
Cả hai vợ chồng chìm trong sự im lặng đáng sợ, nặng nề như chì. Nỗi đau và sự hối tiếc tột cùng đã biến căn phòng thành một nhà giam tinh thần, nơi mỗi người tự giam mình trong nỗi dằn vặt khôn nguôi. Không một lời nào được thốt ra, nhưng sự đau khổ lại tràn ngập, cuộn trào, nhấn chìm cả hai vào vực thẳm của sự tuyệt vọng.
Tiếng chuông cửa vang lên khe khẽ, phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch đến đáng sợ. `Người mẹ`, với đôi mắt sưng húp, nặng nề đứng dậy. `Người chồng` vẫn ngồi bất động, cúi gằm mặt. Khi cánh cửa mở, vài gương mặt quen thuộc, những người hàng xóm thân cận, bước vào. Ánh mắt họ chất chứa sự tiếc thương, dè dặt tiến lại gần, mang theo những lời chia buồn và những cái ôm siết chặt.
“Thương quá con bé… Tội nghiệp cháu bé còn đỏ hỏn,” cô Hạnh, một người hàng xóm lâu năm, thì thầm, ôm lấy `Người mẹ`, tiếng nấc nghẹn ngào. `Người mẹ` chỉ khóc nức nở, không thốt nên lời. `Người chồng` vẫn không ngẩng đầu.
Sau những lời an ủi chung chung, không khí dần chuyển sang một sự thì thầm đầy ẩn ý. Vài người hàng xóm ghé sát lại `Người mẹ`, ánh mắt họ chất chứa nỗi băn khoăn.
“Thím biết không… hồi con bé nó ở cữ bên `Nhà thông gia`, tôi cũng có qua thăm mấy bận,” cô Hạnh bắt đầu, giọng hạ thấp đến mức gần như không nghe thấy. “Nó cứ lạ lắm, cứ lầm lũi một mình, thỉnh thoảng lại thấy nó ngồi thẫn thờ nhìn vào khoảng không. Có bữa nghe con dâu nhà tôi kể, nó còn nói những chuyện không đâu vào đâu… toàn là sợ hãi cái gì đó.”
Chú Ba hàng xóm, đứng cạnh đó, gật đầu xác nhận. “Đúng rồi đó thím. Vợ tôi cũng có qua chơi, thấy nó cứ ủ rũ, không ăn không uống mấy. Tôi với mấy ông bà hàng xóm bên đó cũng khuyên `Gia đình thông gia` nên đưa con bé đi khám đi. Bảo là mới sinh xong tâm lý hay nhạy cảm, dễ bị trầm cảm. Nhưng mà…” Chú Ba bỏ lửng câu nói, lắc đầu đầy tiếc nuối.
`Người mẹ` bỗng ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn chằm chằm vào cô Hạnh, chú Ba. Nỗi đau vẫn còn đó, nhưng giờ đây, một tia giận dữ, một sự phẫn uất đang bùng lên. “Họ nói gì?” `Người mẹ` hỏi, giọng run rẩy, cố gắng kìm nén tiếng nấc.
Cô Hạnh liếc nhìn `Người chồng` đang ngồi đó, rồi lại ghé sát tai `Người mẹ` hơn. “Họ gạt đi hết thím ạ. Bảo là ‘Con bé mới đẻ xong, còn yếu, làm gì có chuyện gì đâu. Đừng có suy diễn lung tung mà rước họa vào thân.’ Rồi còn nói ‘Ở nhà chồng thì phải biết điều, đừng có làm trò gây chú ý.’ Ánh mắt họ cứ như muốn nói là con bé nó giả vờ vậy.” Cô Hạnh thở dài, ánh mắt đầy sự đồng cảm và bất lực.
`Người chồng` nghe thấy những lời đó, cơ thể ông bỗng cứng đờ. Ông từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt trống rỗng nay nhuốm một màu đỏ ngầu của sự căm giận, không chỉ với `Gia đình thông gia` mà còn với chính bản thân mình. Ông đã bỏ qua những lời cầu cứu của con gái, tin vào những lời dối trá của `Gia đình thông gia` qua điện thoại. Giờ đây, những mẩu thông tin rời rạc từ hàng xóm ghép lại thành một bức tranh đáng sợ, bức tranh về sự thờ ơ và tàn nhẫn đã cướp đi đứa con gái của ông.
`Người chồng` ngẩng phắt đầu dậy, ánh mắt đỏ ngầu vì căm giận. Ông nhìn vào khoảng không, như thể đang nhìn thẳng vào `Gia đình thông gia` dù họ không có mặt. `Người mẹ` ôm mặt khóc nấc, những lời thì thầm của hàng xóm như những mũi dao cứa vào tim cô. Sự thờ ơ, sự khinh miệt của `Gia đình thông gia` đã được phơi bày, cùng với sự yếu đuối, sự cả tin của chính vợ chồng cô.
Tiếng chuông cửa lại vang lên, lần này dứt khoát hơn, phá vỡ bầu không khí tang tóc. `Người mẹ` giật mình, không muốn gặp thêm ai. `Người chồng`, với khuôn mặt vẫn còn hằn lên sự căm giận và hối hận, nặng nề đứng dậy. Ông mở cửa.
Đứng trước cửa là `Bố chồng` và `Mẹ chồng` của `Cô con gái`. Khuôn mặt họ phờ phạc, đôi mắt trũng sâu, hằn rõ những đêm không ngủ. Ánh mắt họ tránh né `Người chồng`, không dám nhìn thẳng vào nỗi đau của ông.
“Anh… chị…” `Bố chồng` cất tiếng, giọng khản đặc, yếu ớt. “Chúng tôi… chúng tôi đến chia buồn với gia đình…”
`Người chồng` không nói gì, chỉ mở rộng cửa, rồi quay người đi vào, ngồi phịch xuống ghế, lưng quay về phía họ. Ông không thèm nhìn mặt họ.
`Người mẹ` đứng đó, nước mắt vẫn tuôn, nhưng ánh mắt cô giờ đây chứa đựng một sự lạnh lẽo khó tả. Cô biết mình cần mạnh mẽ để đối diện.
`Bố chồng` và `Mẹ chồng` lúng túng bước vào, không dám ngồi xuống. Căn phòng chìm trong sự im lặng ngột ngạt, chỉ có tiếng nức nở của `Người mẹ` và tiếng thở dài nặng nề của `Người chồng`.
Sau vài phút căng thẳng như vậy, `Bố chồng` hắng giọng, cố gắng lấy lại bình tĩnh, nhưng đôi vai ông vẫn run rẩy. “Thôi được rồi,” ông nói, giọng đứt quãng. “Chúng tôi… chúng tôi biết là chúng tôi có lỗi.”
`Người mẹ` ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc như dao găm nhìn thẳng vào `Gia đình thông gia`.
“Anh… anh nói gì vậy?” `Mẹ chồng` của `Cô con gái` cố gắng phản đối, nhưng giọng bà cũng đầy yếu ớt và thiếu thuyết phục.
`Bố chồng` lắc đầu, đôi mắt đỏ hoe. “Không còn gì để giấu nữa đâu bà. Tôi… chúng tôi đã nghe những lời đồn đại bên làng rồi. Và… tôi đã suy nghĩ rất nhiều.” Ông quay sang nhìn `Người mẹ`, ánh mắt đầy sự ăn năn. “Chúng tôi… chúng tôi đã sai rồi. Chúng tôi cứ nghĩ là… do ở cữ, kiêng khem nên cháu nó khó tính thôi, khó chịu thôi…”
Ông thở dài thườn thượt, một tiếng thở dài như trút cạn hết sự sống. “Chúng tôi… chúng tôi đã gạt bỏ hết mọi dấu hiệu. Cứ nghĩ nó làm nũng, làm trò. Chúng tôi cứ cho rằng… là do nó mới về nhà chồng nên chưa quen, chứ không hề nghĩ đến… trầm cảm sau sinh.”
`Mẹ chồng` cúi gằm mặt xuống, những giọt nước mắt lăn dài trên má. “Chúng tôi thiếu hiểu biết quá… Đáng lẽ ra phải để ý đến cháu nhiều hơn, quan tâm cháu nhiều hơn… Đáng lẽ ra phải đưa cháu đi khám…”
Lời nói của họ như những nhát búa giáng mạnh vào tim `Người mẹ` và `Người chồng`. Nó xác nhận tất cả những gì họ đã nghe, tất cả những gì họ đã nghi ngờ. Nỗi hối hận của `Gia đình thông gia` không xoa dịu được nỗi đau của họ, mà chỉ khiến sự phẫn uất bùng lên dữ dội hơn. `Người mẹ` siết chặt nắm tay, nhìn vào hai con người đang đứng đó, những kẻ giờ đây mới bắt đầu nhận ra sai lầm khủng khiếp của mình.
`Người mẹ` vẫn đứng đó, ánh mắt căm phẫn nhìn thẳng vào `Bố chồng` và `Mẹ chồng`. `Người chồng` vẫn quay lưng về phía họ, nhưng nắm đấm của ông siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Nỗi đau và sự căm giận trộn lẫn trong ông.
“Anh… chị…” `Mẹ chồng` của `Cô con gái` lắp bắp, giọng nghẹn lại trong cổ họng. Bà ta cúi gằm mặt, không dám nhìn vào `Người mẹ`. “Chúng tôi… chúng tôi thực sự ân hận. Đáng lẽ ra… chúng tôi phải nhận ra sớm hơn.”
Nói rồi, bà ta đột ngột khuỵu gối xuống sàn nhà, tiếng thịch mạnh vang lên trong căn phòng im ắng, phá vỡ bầu không khí ngột ngạt. `Người mẹ` giật mình, lùi lại một bước nhỏ, ánh mắt kinh ngạc xen lẫn sự lạnh lùng. `Người chồng` đang quay lưng cũng khựng người lại, chậm rãi quay đầu.
`Mẹ chồng` cúi đầu sát đất, nước mắt giàn giụa ướt đẫm gò má đã nhăn nheo. Bà ta nấc lên từng tiếng, run rẩy cất lời, “Chúng tôi xin lỗi ông bà… là lỗi của chúng tôi! Là chúng tôi đã vô tâm, đã không hiểu con, đã không để ý đến những dấu hiệu bất thường. Đáng lẽ ra, chúng tôi phải đưa con đi khám kịp thời, phải lắng nghe con nhiều hơn…” Bà ta dứt lời bằng một tiếng nấc lớn, “Chúng tôi… chúng tôi nhận hết trách nhiệm. Tất cả là lỗi của chúng tôi!”
`Bố chồng` cũng run rẩy quỳ xuống bên cạnh vợ, khuôn mặt ông ta nhăn nhó vì đau khổ và xấu hổ tột độ. Ông ta không nói nên lời, chỉ gục đầu xuống, hai vai khẽ rung lên.
Cảnh tượng đó, sự hối lỗi tận cùng của `Gia đình thông gia`, không thể xoa dịu được nỗi đau đang cào xé tâm can của `Người mẹ` và `Người chồng`. Trái lại, nó chỉ càng khắc sâu thêm vết thương, vì giờ đây, chính những kẻ đã vô tình gây ra bi kịch lại đang phơi bày sự bất lực, sự thiếu hiểu biết của mình, biến nỗi hối hận thành một nhát dao khác cứa vào tim họ. `Người mẹ` nhìn họ, ánh mắt không còn nước mắt, chỉ còn sự trống rỗng và một nỗi cay đắng đến tột cùng.
Người mẹ vẫn đứng đó, ánh mắt trống rỗng, vô hồn, lướt qua những gương mặt hối lỗi đang quỳ dưới chân. Nỗi đau quá lớn đã vượt qua giới hạn của sự giận dữ, biến thành một cơn tê dại bao trùm lấy toàn bộ tâm trí bà. `Người mẹ` chậm rãi đưa đôi tay run rẩy lên ôm chặt lấy lồng ngực, như thể muốn ngăn trái tim đang tan vỡ của mình.
`Người chồng` tiến đến gần, nhẹ nhàng đặt tay lên vai vợ, nhưng `Người mẹ` không hề hay biết. Bà như một cái bóng vật vờ, bước đi lảo đảo, ánh mắt vô thức tìm đến hai chiếc quan tài lạnh lẽo vẫn đang đặt song song giữa sân. Trên đầu mỗi quan tài, là một di ảnh. Di ảnh của `Cô con gái` với nụ cười hiền hậu và một bức ảnh nhỏ hơn, mờ nhạt, có lẽ là bức ảnh siêu âm hoặc một khoảnh khắc sơ sinh hiếm hoi của đứa cháu ngoại tội nghiệp.
`Người mẹ` khuỵu gối xuống, tấm lưng gầy gò của bà run lên bần bật. Bà không thể gào thét, không thể khóc thành tiếng. Nước mắt đã cạn khô, nhưng nỗi đau lại ứ nghẹn trong lồng ngực, biến thành những tiếng nấc khô khốc, xé lòng. Bà đưa đôi tay run rẩy, nhẹ nhàng vuốt ve tấm di ảnh của `Cô con gái`. Ngón tay bà miết nhẹ lên gương mặt thân thương, giờ đây chỉ còn là một kỷ niệm trên giấy.
“Con ơi…” `Người mẹ` thì thầm, giọng nói tan nát, như tiếng tim vỡ vụn. “Mẹ xin lỗi con… Mẹ xin lỗi con…” Từng tiếng nấc nghẹn ngào cứa vào lòng, như hàng ngàn mảnh dao cứa nát trái tim bà. Bà ôm chặt lấy tấm di ảnh vào lòng, vùi mặt vào đó, như thể muốn ôm lấy hơi ấm cuối cùng của con gái và cháu ngoại. Tiếng nức nở của `Người mẹ` vang vọng trong không gian u ám, xé lòng người nghe. `Người chồng` đứng phía sau, đôi vai ông rung lên, mắt đỏ hoe, những giọt nước mắt lăn dài. Ngay cả `Mẹ chồng` và `Bố chồng` của `Cô con gái`, dù đang quỳ gối, cũng không thể kìm được nước mắt, cúi gằm mặt xuống, tiếng nấc hòa vào không khí tang thương. Nỗi đau ấy, như một làn sóng lạnh lẽo, bao trùm lấy tất cả, khiến ai chứng kiến cũng phải thắt lòng.
Tiếng nức nở của `Người mẹ` bỗng ngưng bặt. Một sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm lấy bà, như thể cơn đau tột cùng đã biến thành một sức mạnh nào đó. `Người mẹ` chậm rãi ngẩng đầu lên, đôi mắt bà vẫn còn đỏ hoe, sưng húp vì khóc, nhưng giờ đây chúng không còn vô hồn mà ánh lên một tia lửa kiên định, lạnh lẽo đến đáng sợ. Bà đẩy tay khỏi lồng ngực, từ từ đứng thẳng dậy, tấm lưng gầy guộc nhưng giờ đây lại mang một khí chất vững chãi đến không ngờ.
Ánh mắt `Người mẹ` quét qua `Mẹ chồng` và `Bố chồng` của `Cô con gái` vẫn đang quỳ rạp dưới đất. Không một lời mắng nhiếc, không một giọt nước mắt mới, chỉ có sự phẫn uất nén chặt trong từng thớ thịt. `Người mẹ` hít một hơi thật sâu, lồng ngực phập phồng, rồi thốt ra từng lời một cách dứt khoát, vang vọng khắp sân như một lời tuyên bố không thể lay chuyển.
“Con tôi… tôi sẽ đưa con về nhà!” `Người mẹ` nói, giọng bà tuy khàn đặc nhưng lại mang một sức nặng ghê gớm. “Cả con bé và cháu ngoại của tôi… tôi sẽ mang chúng về nhà tôi.” Bà đưa mắt nhìn hai chiếc quan tài lạnh lẽo, rồi lại nhìn thẳng vào đôi mắt sưng húp của `Mẹ chồng` của `Cô con gái`. “Tôi sẽ tự tay hương khói cho con gái tôi, tự tay chăm sóc những ngày cuối cùng của nó và cháu tôi. Chúng sẽ không ở đây nữa.”
`Người chồng` tiến lên một bước, đặt tay lên vai `Người mẹ`, ánh mắt ông đầy ủng hộ và kiên quyết. `Mẹ chồng` và `Bố chồng` của `Cô con gái` sững sờ ngẩng lên, khuôn mặt tái mét vì bất ngờ trước lời tuyên bố đanh thép đó. Cả hai đều muốn phản đối, nhưng `Người mẹ` không cho họ cơ hội. Bà vẫn đứng đó, đôi mắt rực lửa, không cho phép bất kỳ sự tranh cãi nào.
Ánh mắt `Người mẹ` vẫn rực lửa, không cho phép bất kỳ sự tranh cãi nào, khiến `Mẹ chồng của Cô con gái` và `Bố chồng của Cô con gái` cứng họng. Họ nhìn nhau, rồi lại cúi gằm mặt xuống đất. Sự bất ngờ trước lời tuyên bố của `Người mẹ` giờ đây tan biến, thay vào đó là một sự hối hận tột cùng, một cảm giác tội lỗi đè nặng lên lồng ngực. Từng câu chữ của `Người mẹ` như những nhát dao đâm thẳng vào lương tâm họ, phơi bày tất cả sự tắc trách, sự vô tâm đã dẫn đến bi kịch này.
`Mẹ chồng của Cô con gái` khẽ rùng mình, tiếng nấc nghẹn ngào từ cuống họng. Bà ta ngước đôi mắt sưng húp, đục ngầu lên nhìn `Người mẹ`, đôi môi mấp máy như muốn nói điều gì đó, nhưng không thành lời. `Bố chồng của Cô con gái` cũng ngẩng đầu lên, khuôn mặt tái mét, ướt đẫm nước mắt. Ông ta thốt ra từng tiếng khó nhọc, giọng khàn đặc vì nghẹn ngào.
“Ông bà cứ lo cho cháu…” `Bố chồng của Cô con gái` nói, âm thanh như bị bóp nghẹt. “Chúng tôi… chúng tôi không dám cản.”
`Mẹ chồng của Cô con gái` gật đầu lia lịa, nước mắt giàn giụa tuôn rơi. Bà ta không nói nên lời, chỉ biết lắp bắp: “Vâng… đúng vậy… Xin ông bà… hãy đưa cháu về. Chúng tôi… chúng tôi sẽ cùng ông bà… lo liệu hậu sự thật chu đáo. Bao nhiêu… bao nhiêu tội lỗi này, chúng tôi xin nhận hết.”
Họ quỳ rạp trên mặt đất, không còn chút khí thế nào, chỉ còn lại sự nhục nhã và nỗi đau thấu tận tâm can. `Người mẹ` nhìn họ, đôi mắt bà vẫn đong đầy bi ai, nhưng không còn sự giận dữ tột cùng như trước. Bà biết, những lời chấp thuận này, dù đến muộn màng, cũng là sự thừa nhận cuối cùng cho bi kịch mà họ đã gây ra. `Người chồng` vẫn đứng cạnh `Người mẹ`, bàn tay ông siết chặt trên vai bà, như một lời khẳng định về quyết định không thể lay chuyển này. Cả hai vợ chồng nhìn về phía hai chiếc quan tài lạnh lẽo, một lời hứa thầm lặng được lập thành. Con gái và cháu ngoại của họ, cuối cùng cũng sẽ được về nhà.
Đám tang kết thúc trong sự tĩnh lặng đến đáng sợ. `Người mẹ` và `Người chồng` bước ra khỏi `Nhà thông gia`, kéo theo sau lưng một bầu không khí nặng trĩu. Gương mặt `Người mẹ` hốc hác, đôi mắt đỏ hoe nhưng đã vơi đi sự căm phẫn tột cùng, thay vào đó là một vẻ mệt mỏi, trống rỗng. Trên tay bà, ôm khư khư một chiếc hũ nhỏ chứa tro cốt. Đó là tất cả những gì còn lại của đứa cháu ngoại bé bỏng, chưa kịp biết đến cuộc đời này. `Người chồng` đi bên cạnh, ánh mắt ông cũng trũng sâu vì mất ngủ và đau buồn, ông đặt tay lên vai `Người mẹ` như một điểm tựa vô hình.
Cả hai vợ chồng chậm rãi bước qua cánh cổng, nơi chỉ mới `Sáng hôm đó` còn bao trùm bởi hai chiếc quan tài lạnh lẽo và bàn thờ nghi ngút khói hương. Giờ đây, mọi thứ đã được thu dọn, nhưng nỗi đau và sự tan hoang vẫn còn nguyên vẹn, len lỏi vào từng ngóc ngách của không gian. `Mẹ chồng của Cô con gái` và `Bố chồng của Cô con gái` đứng ở sân, cúi gằm mặt, không dám nhìn thẳng. Họ không còn dám nói một lời nào, chỉ biết lặng lẽ tiễn đưa, sự hối hận và tủi hổ đã biến họ thành những cái bóng mờ nhạt.
Chiếc xe lăn bánh, rời xa `Nhà thông gia`, mang theo hai người cha mẹ kiệt quệ và một nỗi đau không thể hàn gắn. `Người mẹ` vẫn ôm chặt chiếc hũ vào lòng, như thể đang ôm lấy một phần máu mủ của mình, một phần linh hồn bé bỏng vừa vụt tắt. Nước mắt bà vẫn không ngừng rơi, nhưng trong ánh mắt ấy, đã có một sự bình yên đau khổ. Cuối cùng, bà cũng có thể “đón con về”, dù là theo cách đau lòng nhất, theo cách mà không một người mẹ nào muốn. Con gái và cháu ngoại của bà, dù không còn nguyên vẹn, cuối cùng cũng được về với mẹ, về với gia đình ruột thịt.
Con đường dài hơn `30 cây số` trở về nhà bỗng trở nên vô tận. Ngoài cửa kính xe, khung cảnh làng quê quen thuộc lướt qua, nhưng `Người mẹ` dường như không nhìn thấy gì, tâm trí bà quay cuồng trong những ký ức hỗn độn. Tiếng cười của `Cô con gái` ngày còn thơ bé, tiếng reo vui khi con báo tin có bầu, rồi những cuộc điện thoại cầu cứu giữa `2-3 giờ sáng`… Tất cả như những mũi kim châm vào tim bà. Nhưng giờ đây, những nỗi đau ấy không còn là sự giận dữ hay bất lực tột cùng, mà là một nỗi buồn thấu tận tâm can, một sự chấp nhận nghiệt ngã của số phận.
Bà nhắm mắt lại, cảm nhận chiếc hũ tro cốt lạnh lẽo trong vòng tay. Dù mất mát này lớn đến đâu, ít nhất, `Cô con gái` và đứa cháu bé bỏng của bà đã được đoàn tụ, đã được mang về ngôi nhà nơi `Người mẹ` sẽ chăm sóc họ mãi mãi. Đó là một sự an ủi nhỏ nhoi trong bi kịch tột cùng, một lời hứa lặng lẽ của tình mẫu tử vượt lên trên sinh tử. Cuộc đời vẫn phải tiếp diễn, nhưng trong trái tim `Người mẹ`, một phần đã vĩnh viễn ở lại `Nhà thông gia` ấy, nơi những tiếng khóc cầu cứu cuối cùng của con gái bà đã vang lên trong tuyệt vọng. Bà sẽ mang theo nỗi đau này, nhưng cũng mang theo sự bình yên khi biết rằng, cuối cùng, bà đã đưa được con mình về nhà. Đó là một hành trình nghiệt ngã, nhưng cũng là một hành trình của tình yêu vô bờ bến.

