Tôi làm bố đơn thân thường xuyên phải đi công tác, đành thuê người giúp việc ở nhà chăm sóc con gái, 1 hôm trở về sớm hơn kế hoạch, tôi thấy tiếng hé;/t lớn của con bé phát ra từ trong bếp, vội vàng chạy vào xem thì c;/hết lặng khi nhìn thấy…
Tôi là bố đơn thân.
Vợ m;/ất sớm, con gái tôi năm nay mới bảy tuổi. Công việc buộc tôi phải đi công tác liên miên, không còn cách nào khác, tôi thuê một người giúp việc ở nhà trông con.
Bà ta ngoài năm mươi, nói năng nhỏ nhẹ, lúc nào cũng xưng “cô – con”. Con bé ban đầu hơi sợ, nhưng rồi cũng quen. Tôi tự nhủ: chỉ cần con được ăn uống đàng hoàng, có người bên cạnh là được.
Hôm đó tôi về sớm hơn kế hoạch một ngày. Không báo trước. Muốn tạo bất ngờ cho con.
Cửa nhà mở hé. Dép con bé nằm lộn xộn trước bếp.
Rồi tôi nghe thấy một tiếng hét chói tai.
“BA ƠI!!!”
Tim tôi như rớt xuống chân. Tôi vứt cặp, lao thẳng vào bếp.
Và tôi chế;/t lặng.
Trên sàn là nồi nước sôi vừa đổ, hơi nước còn bốc lên nghi ngút. Người giúp việc đứng phía sau, tay cầm chiếc muôi inox, mặt lạnh tanh.
“Con bé làm đổ nước canh,” bà ta nói tỉnh bơ.
“Phải dạy cho nó nhớ.”
Con gái tôi đang đứng quay mặt vào tường. Hai tay run rẩy. Nhưng ki;/nh kh–ủng hơn là đúng lúc này… 👇👇
Anh Quân lao nhanh đến bên Bé Mai. Anh quỳ thụp xuống, hai tay nhẹ nhàng ôm lấy con gái, đôi mắt Anh Quân dán chặt vào bắp chân con bé. Một vết đỏ ửng, bóng loáng hiện rõ trên làn da non nớt. Tim Anh Quân thắt lại, đau nhói. Anh khẽ chạm vào, Bé Mai lập tức rụt người lại, nước mắt bắt đầu tuôn rơi.
Anh Quân nhìn vết bỏng, nỗi kinh hoàng bủa vây lấy anh. Anh ngẩng phắt lên, ánh mắt tóe lửa nhìn thẳng vào Bà Nga. Máu trong người Anh Quân như sôi lên.
“Bà giải thích cho tôi nghe, rốt cuộc chuyện quái quỷ gì đang xảy ra ở đây?” Anh Quân gằn giọng, giọng nói anh khô khốc và đầy giận dữ.
Bà Nga vẫn đứng đó, chiếc muôi inox vẫn trong tay, mặt bà ta lạnh như tiền. Không một chút sợ hãi, không một chút hối lỗi. Ánh mắt bà ta trống rỗng, vô cảm, như thể bà ta chỉ đang đứng nhìn một bức tranh tĩnh vật. Sự im lặng và thái độ thờ ơ đó của Bà Nga khiến Anh Quân cảm thấy vô cùng khó chịu. Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng anh. Anh biết, có điều gì đó không ổn ở đây. Rất không ổn.
Bà Nga khẽ nhếch môi, ánh mắt vẫn vô cảm. Bà ta nhìn Anh Quân, rồi liếc qua Bé Mai đang run rẩy, như thể cả hai cha con chỉ là những thứ phiền phức. Giọng bà ta cất lên, đều đều, không chút xúc động hay hối lỗi.
“À, không có gì lớn lao đâu, Anh Quân ạ. Chỉ là con bé không vâng lời, làm đổ nước canh. Tôi chỉ đang ‘dạy dỗ’ để nó biết sợ mà nhớ lần sau không tái phạm thôi.”
Câu trả lời của Bà Nga như một nhát dao sắc lẹm đâm thẳng vào lồng ngực Anh Quân. Anh Quân sững sờ, không thể tin vào tai mình. ‘Dạy dỗ’? Bằng cách làm bỏng con gái anh, bằng cách bắt con bé đứng úp mặt vào tường trong khi nước mắt giàn giụa? Giọng điệu của bà ta trịch thượng đến kinh tởm, như thể bà ta là chủ nhân của căn nhà này, còn cha con Anh Quân chỉ là những kẻ làm phiền.
Anh Quân cảm thấy máu nóng dồn lên não. Một cơn phẫn nộ dữ dội dâng trào, đốt cháy từng thớ thịt trong người Anh Quân. Anh siết chặt nắm tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Anh Quân nhìn Bà Nga, ánh mắt tóe lửa, gằn từng tiếng.
“Bà… bà vừa nói cái gì cơ?”
Bà Nga không hề nao núng trước ánh mắt tóe lửa của Anh Quân. Bà ta vẫn đứng đó, cây muôi inox lạnh lẽo trong tay, gương mặt vô cảm đến đáng sợ. Thậm chí, một nụ cười nhạt còn thoáng qua trên môi Bà Nga, như thể bà ta đang tận hưởng sự phẫn nộ của người đối diện.
“Tôi nói rất rõ ràng rồi mà, Anh Quân. Con bé phải được dạy dỗ. Để nó biết sợ mà không giỡn mặt nữa,” Bà Nga đáp lại, giọng điệu vẫn đều đều, không chút hờn giận hay sợ hãi.
Cơn giận của Anh Quân bùng lên đến cực điểm. Nhưng nhìn sang Bé Mai đang run rẩy, nước mắt giàn giụa, toàn thân như con chim nhỏ lạc đàn, trái tim Anh Quân đau như cắt. Ưu tiên hàng đầu lúc này không phải là đối chất với người đàn bà độc ác kia, mà là con gái của Anh Quân. Anh Quân lập tức quay phắt người lại, quỳ xuống bên cạnh Bé Mai.
Anh Quân cúi xuống ôm lấy Bé Mai vào lòng, cảm nhận sự run rẩy từng hồi của con. Anh Quân nhẹ nhàng dùng tay nâng bắp chân con gái lên, cẩn thận kiểm tra. Vết bỏng đỏ ửng hiện rõ trên làn da non nớt của Bé Mai, phồng rộp vài chỗ, như một vết thương hằn sâu vào lòng Anh Quân. Bé Mai rúc sâu hơn vào lòng bố, nước mắt vẫn chảy dài không ngừng, thấm ướt vạt áo sơ mi của Anh Quân. Đôi tay bé bỏng của con run rẩy bám chặt lấy áo bố, không dám nói lời nào, chỉ thút thít những tiếng sợ hãi bật ra từ cổ họng. Lòng Anh Quân đau như cắt, một nỗi xót xa, căm phẫn cuộn trào, nhìn con mà lòng Anh Quân quặn thắt. Anh Quân muốn ôm chặt con, muốn xoa dịu nỗi đau thể xác và tinh thần đang hành hạ con gái mình. Trong đầu Anh Quân chỉ còn tiếng thét giận dữ, Bà Nga, bà ta phải trả giá.
Anh Quân ngẩng đầu lên, ánh mắt tóe lửa nhìn thẳng vào Bà Nga. Từng thớ thịt trên khuôn mặt Anh Quân giần giật. Nỗi đau xót cho con gái hòa quyện với cơn phẫn nộ tột cùng, biến thành một luồng khí nóng bỏng, thiêu đốt lồng ngực Anh Quân. Anh Quân đứng phắt dậy, động tác dứt khoát đến nỗi khiến Bà Nga khẽ nhíu mày, nhưng vẫn giữ vẻ mặt vô cảm. Anh Quân chỉ thẳng ngón tay run rẩy vào mặt người phụ nữ đang đứng sừng sững kia.
“Bà Nga, bà bị sa thải!” Anh Quân gằn từng tiếng, giọng Anh Quân đặc quánh lại vì giận dữ. “Ngay lập tức! Cút khỏi nhà tôi! Ngay bây giờ!”
Sự kiên quyết và ánh mắt hừng hực lửa giận của Anh Quân như một luồng điện xẹt ngang. Bà Nga hơi sững lại, khóe môi khẽ giật, nhưng chỉ trong tích tắc. Bà ta vẫn đứng yên đó, cây muôi inox vẫn nằm gọn trong bàn tay chai sạn, ánh mắt không chút nao núng đối diện với Anh Quân. Bà ta nhếch mép, một nụ cười nửa miệng đầy thách thức.
“Anh Quân nói cái gì? Tôi đã làm gì sai?” Bà Nga đáp, giọng điệu vẫn đều đều, nhưng ẩn chứa một sự chai lì đến đáng sợ. “Tôi chỉ đang dạy dỗ con bé thôi mà. Hay anh định để nó lớn lên hư hỏng, không biết trên dưới?”
Bà Nga nghe câu hỏi của chính mình xong, bỗng bật ra một tiếng cười khẩy. Tiếng cười không hề có chút vui vẻ nào, mà lạnh lẽo, bén nhọn như dao cứa vào không khí căng thẳng. Ánh mắt bà ta, vốn đã vô cảm, giờ đây lại càng thêm sắc lạnh, như muốn xuyên thấu tâm can Anh Quân. Bà ta chậm rãi buông cây muôi inox xuống sàn bếp, tạo ra tiếng va chạm khô khốc đến rợn người.
“Ông tưởng đuổi được tôi dễ thế à?” Bà Nga thong thả nói, từng chữ như nhỏ giọt sự khinh miệt. “Ông đâu biết tôi là ai.”
Một luồng khí lạnh lẽo, đầy tự tin đến đáng sợ, lan tỏa từ người phụ nữ ngoài 50 tuổi. Anh Quân đứng sững, đôi mắt mở to, sự tức giận ban đầu dần bị thay thế bởi một cảm giác hoang mang khó tả. Anh Quân hoàn toàn không ngờ bà ta lại có thể phản ứng như vậy. Sự tự tin đáng sợ toát ra từ bà ta khiến Anh Quân ngỡ ngàng, lồng ngực Anh Quân thắt lại một cách khó hiểu. Có điều gì đó trong ánh mắt và giọng điệu của Bà Nga khiến Anh Quân rùng mình.
Bà Nga nhìn Anh Quân, nụ cười lạnh như băng vẫn đọng trên môi. Ánh mắt bà ta quét qua Bé Mai, đứa trẻ vẫn đang đứng quay mặt vào tường, đôi tay run rẩy. Một tia ác độc lướt qua đồng tử Bà Nga, đủ để Anh Quân cảm thấy sống lưng mình lạnh toát.
“À, ra là ông không biết tôi,” Bà Nga thong thả lặp lại, từng lời như trêu ngươi. Bà ta bước một bước chậm rãi về phía trước, tiếng giày lộp cộp trên nền gạch vang vọng trong không gian căng thẳng. “Tốt thôi. Ông có thể đuổi tôi, nhưng ông có chắc là con gái ông sẽ được an toàn sau đó không?”
Lời nói của Bà Nga như một mũi tên độc, ghim thẳng vào trái tim Anh Quân. Nỗi sợ hãi mơ hồ lúc nãy bỗng hóa thành một tảng đá khổng lồ đè nặng lên lồng ngực Anh Quân. Anh Quân chưa bao giờ cảm thấy một người nào đáng sợ đến vậy. Không phải sợ một kẻ điên loạn, mà sợ một kẻ có dã tâm, một kẻ sẵn sàng làm hại người khác mà không chút do dự.
Anh Quân vội vàng ôm chầm lấy Bé Mai, kéo con bé sát vào lòng mình, như muốn che chắn con khỏi mọi hiểm nguy. Anh Quân cảm nhận rõ ràng sự run rẩy yếu ớt từ cơ thể nhỏ bé của con gái.
“Bà… bà định làm gì?” Giọng Anh Quân lạc đi, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh nhưng hoàn toàn thất bại.
Bà Nga chỉ cười nhạt, ánh mắt vẫn găm chặt vào hai cha con. “Tôi không định làm gì cả. Chỉ là nhắc nhở ông thôi. Cuộc đời này nhiều chuyện bất trắc lắm, nhất là với những đứa trẻ không có mẹ.” Từng chữ của bà ta như những lưỡi dao sắc bén, cứa vào tâm can Anh Quân.
Anh Quân siết chặt vòng tay ôm Bé Mai. Anh Quân cảm thấy bất lực đến tột độ, một nỗi lo lắng cuộn trào, nhấn chìm Anh Quân trong bóng tối. Anh Quân biết, mình đang đối mặt với một mối hiểm nguy thực sự, không chỉ cho bản thân mà còn cho cả Bé Mai. Anh Quân nhìn Bà Nga, ánh mắt của bà ta giờ đây không còn là sự khinh miệt, mà là một sự uy hiếp trắng trợn, ghê rợn.
Anh Quân siết chặt vòng tay ôm Bé Mai. Anh Quân cảm thấy bất lực đến tột độ, một nỗi lo lắng cuộn trào, nhấn chìm Anh Quân trong bóng tối. Anh Quân nhìn Bà Nga, ánh mắt của bà ta giờ đây không còn là sự khinh miệt, mà là một sự uy hiếp trắng trợn, ghê rợn.
Trong khoảnh khắc đó, một tia lửa giận bùng lên trong lòng Anh Quân. Anh Quân không thể để bà ta uy hiếp mình và làm hại con gái mình được. Quyết định đã được đưa ra. Anh Quân nhanh chóng đưa Bé Mai ra phía sau lưng mình, tay phải liền rút điện thoại từ túi quần ra. Các ngón tay Anh Quân lướt nhanh trên màn hình, định bấm số cảnh sát.
“Đừng hòng!”
Giọng Bà Nga vang lên khô khốc, sắc lạnh, khiến Anh Quân giật mình. Bà ta lướt tới nhanh như cắt, bàn tay chai sạn nắm chặt cổ tay Anh Quân, ghì chặt đến đau điếng. Chiếc điện thoại suýt chút nữa rơi khỏi tay Anh Quân.
“Bà làm cái quái gì vậy?” Anh Quân gằn giọng, cố gắng giằng tay ra nhưng lực của Bà Nga mạnh đến bất ngờ.
Bà Nga cười khẩy, ánh mắt lộ rõ vẻ khinh miệt. “Ông gọi cảnh sát chỉ tổ rước họa vào thân thôi! Ông nghĩ cảnh sát sẽ tin lời ông, một người cha về nhà muộn và thấy con mình bị… trượt chân ngã vào nồi nước nóng không? Hay là họ sẽ tin lời của một người giúp việc tận tụy, bị ông chủ gạ gẫm rồi vu oan?”
Lời nói của Bà Nga như một nhát dao đâm thẳng vào Anh Quân. Anh Quân đông cứng người. Mụ ta đã tính toán hết mọi đường đi nước bước. Mụ ta đang đe dọa. Anh Quân nhìn xuống bàn tay đang nắm chặt cổ tay mình, rồi nhìn sang Bé Mai đang run rẩy phía sau. Anh Quân biết, đây không còn là một cuộc đối đầu đơn thuần nữa. Đây là một ván cờ sinh tử. Căn bếp, giờ đây, không khác gì một chiến trường lạnh lẽo.
Anh Quân vẫn đông cứng người, bàn tay Bà Nga ghì chặt cổ tay anh như gọng kìm sắt. Bé Mai phía sau run rẩy bấu chặt lấy quần anh. Bà Nga liếc nhìn chiếc điện thoại vẫn còn nằm trong tay Anh Quân, ánh mắt đầy sự khinh miệt. Bà ta không cười nữa, thay vào đó là một nụ cười nhếch mép đầy bí ẩn.
“Ông Quân à, ông nghĩ ông đang đối phó với ai vậy?” Bà Nga thủng thẳng nói, giọng điệu thay đổi, không còn vẻ xấc xược ban nãy mà thay bằng sự tự tin đáng sợ. “Cái nghề giúp việc này, muốn trụ được lâu trong mấy cái biệt thự cao cấp của giới thượng lưu, không phải cứ cần cù là được đâu. Phải có… quan hệ.”
Anh Quân nhíu mày, cảm thấy sống lưng lạnh toát. Mụ ta đang nói gì vậy?
“Ông tưởng tôi chỉ là một người giúp việc tầm thường thôi sao?” Bà Nga tiến sát lại gần, hơi thở nóng hổi phả vào mặt Anh Quân. “Tôi đã làm ở đây được ba tháng rồi, và không có gì về ông hay con gái ông mà tôi không biết cả. Ví dụ nhé, tuần trước, ông đi công tác ở Đà Nẵng, bay chuyến VN123 lúc 8 giờ sáng, về lại Hà Nội vào chiều thứ Sáu, phải không?”
Anh Quân sững sờ. Thông tin đó hoàn toàn chính xác. Lịch trình công tác của anh là bí mật tuyệt đối, chỉ có phòng hành chính và một vài đối tác cấp cao mới biết. Sao mụ ta có thể biết rõ đến vậy? Anh Quân bắt đầu cảm thấy lo lắng thật sự.
“Hay là chuyện Bé Mai…” Bà Nga nheo mắt nhìn Bé Mai đang núp sau lưng Anh Quân, giọng nói bất ngờ trở nên mềm mại nhưng lại mang theo một sự lạnh lẽo khó tả. “Con bé rất thích vẽ, đặc biệt là vẽ những bông hoa hướng dương, giống như mẹ nó vậy. À, phải rồi, tôi biết vợ ông mất vì tai nạn giao thông cách đây bốn năm, đúng vào ngày sinh nhật của bà ấy.”
Lời nói của Bà Nga như một cú đấm giáng thẳng vào Anh Quân. Anh Quân hoàn toàn chết lặng. Mọi thông tin bà ta đưa ra đều là những chi tiết cá nhân, thậm chí là những vết thương lòng mà anh luôn cố gắng chôn giấu. Anh Quân không hề chia sẻ những chuyện này với bất kỳ ai, kể cả những người bạn thân nhất. Cái cảm giác bị theo dõi, bị xâm phạm đời tư khiến Anh Quân rợn gáy. Bà ta không chỉ đơn thuần là người giúp việc. Bà ta là một mối đe dọa thực sự.
“Mấy cái lịch trình của ông, hay thông tin về gia đình, tôi muốn biết thì rất dễ.” Bà Nga buông tay Anh Quân ra, nở một nụ cười đắc thắng. “Nói thật, tôi có quen biết khá rộng đấy. Từ mấy ông trong bộ phận nhân sự của công ty ông, cho đến vài người bạn của bà ngoại Bé Mai… Mấy người đó quý tôi lắm, kể cả một vài quan chức cũng tin tưởng tôi tuyệt đối. Họ sẽ tin lời tôi chứ không phải tin lời ông, ông chủ ‘lắm tiền nhiều của’ nhưng lại hay ‘quấy rối’ người giúp việc đâu.”
Từng lời nói của Bà Nga như những mũi kim đâm vào tâm trí Anh Quân. Không phải lời đe dọa. Đây là sự cảnh báo. Mụ ta đang phô trương quyền lực ngầm của mình. Anh Quân cảm thấy một cảm giác bất lực, hoang mang bao trùm. Mọi thứ anh tin tưởng đều đang sụp đổ. Anh bắt đầu nghi ngờ mọi thứ, từ việc mụ ta xuất hiện cho đến những lời nói nhỏ nhẹ ban đầu. Ai là người đứng sau mụ ta? Mụ ta muốn gì? Căn bếp bỗng chốc trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết, và Anh Quân biết, mình đang đứng trước một kẻ thù nguy hiểm hơn anh tưởng rất nhiều.
Anh Quân chết lặng, lời nói của Bà Nga vẫn văng vẳng bên tai, từng chữ đâm xuyên vào tâm trí. Sự bất lực và hoang mang bao trùm anh. Hình ảnh Bà Nga hiện tại, với nụ cười nhếch mép đắc thắng và ánh mắt đầy vẻ khinh miệt, bỗng chồng lên hình ảnh của bà ta trong một buổi chiều ba tháng trước.
Trong đầu Anh Quân, ký ức tua ngược như một cuộn phim cũ. Đó là một buổi chiều nắng nhạt, căn phòng khách của anh rực rỡ dưới ánh đèn. Bà Nga ngồi đối diện Anh Quân, bộ quần áo giản dị nhưng tươm tất. “Chào chú, tôi là Nga, tôi đến phỏng vấn cho vị trí giúp việc.” Giọng nói bà ta nhỏ nhẹ, ấm áp, từng câu từng chữ đều toát lên sự chân thành, phúc hậu. Bà Nga đưa ra xấp giấy tờ, nào là thư giới thiệu từ mấy gia đình “quan chức” đã từng làm việc, nào là giấy tờ tùy thân rõ ràng, có cả chứng nhận sức khỏe đáng tin cậy. “Tôi có kinh nghiệm chăm sóc trẻ con, các cháu rất quý tôi,” bà ta mỉm cười hiền lành, ánh mắt long lanh như thể thật sự yêu trẻ. Anh Quân, một người đàn ông góa vợ, bận rộn với công việc, chỉ mong tìm được một người có thể tin tưởng để chăm sóc Bé Mai, con gái anh. Anh đã quá mệt mỏi với việc tìm kiếm, và Bà Nga lúc đó, cứ như là một “vị cứu tinh” hoàn hảo. Không một chút nghi ngờ, Anh Quân đã tin tưởng tuyệt đối.
Nụ cười hiền lành đó giờ đây như một con dao cứa vào tim Anh Quân. Anh siết chặt tay, móng tay cắm vào da thịt. Anh Quân tự trách mình, sao có thể ngây thơ đến vậy? Sao anh lại không tìm hiểu kỹ hơn? Anh Quân mải mê với công việc, với những áp lực của cuộc sống, mà quên mất rằng sự an toàn của con gái mình là trên hết. Anh đã quá tin vào vẻ ngoài, vào những lời nói ngọt ngào, vào những giấy tờ “đáng tin cậy” mà không hề đào sâu tìm hiểu. Giờ đây, sự hối hận trào dâng, thiêu đốt từng tế bào trong Anh Quân. Anh cảm thấy mình thật ngu ngốc, thật thất bại khi đã đưa một con rắn độc vào nhà, đặt nó ngay bên cạnh đứa con gái bé bỏng của mình. Sự lựa chọn của anh, một lựa chọn vội vàng và thiếu cân nhắc, đã biến thành một ác mộng sống động.
Anh Quân ngước nhìn Bà Nga, ánh mắt anh lướt qua Bé Mai đang đứng quay mặt vào tường, đôi vai bé nhỏ run bần bật. Hơi nước từ vũng nước sôi trên sàn vẫn bốc lên nghi ngút, hòa vào không khí căng như dây đàn. Chiếc muôi inox trong tay Bà Nga ánh lên lạnh lẽo, hằn lên vẻ mặt không chút biểu cảm của bà ta. Anh Quân siết chặt nắm đấm, cơn giận dữ và nỗi sợ hãi hòa quyện, nhưng anh hiểu, đây không phải lúc để bộc phát.
Anh Quân hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại mọi cảm xúc đang cuộn trào trong lòng. Anh biết, lúc này, lý trí phải đặt lên trên tất cả. Anh hạ giọng, giọng nói nghe có vẻ mềm mỏng, cố gắng tạo ra một sự thỏa hiệp dù tim anh đang rực lửa căm hờn.
“Bà Nga,” Anh Quân bắt đầu, giọng anh khàn đặc, “Bà muốn gì, cứ nói thẳng ra.” Anh tiến thêm một bước, ánh mắt cầu khẩn hướng về phía người phụ nữ giúp việc, đôi mắt Bà Nga vẫn lạnh tanh, không chút dao động. “Tiền bạc… tôi sẽ đưa cho bà tất cả.” Anh Quân chìa tay ra, như thể đang dâng hiến một thứ gì đó. “Bà muốn bao nhiêu cũng được, chỉ cần… đừng động đến con bé.” Anh Quân đưa ánh mắt về phía Bé Mai, giọng anh run rẩy nhưng đầy kiên quyết. “Để con bé được yên, và bà có thể rời đi một cách êm đẹp. Tôi sẽ không truy cứu, không báo cảnh sát.”
Bà Nga chỉ nhếch mép, để lộ nụ cười khẩy đầy ẩn ý, một nụ cười không hề có chút vui vẻ mà thấm đẫm vẻ khinh miệt. Bà ta lắc đầu nhẹ, ánh mắt sắc lạnh vẫn ghim chặt vào Anh Quân, không một chút lung lay. Anh Quân cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt. Anh cố gắng đọc vị cảm xúc của người phụ nữ này, nhưng vô vọng.
“Tiền bạc?” Bà Nga lên tiếng, giọng bà ta khàn đặc, mỗi từ như được tạc ra từ băng giá. “Ông Anh Quân nghĩ tôi muốn tiền sao? Hahaha…” Tiếng cười khô khốc của bà ta vang vọng trong căn Bếp căng thẳng, khiến Bé Mai đang đứng quay mặt vào tường càng run rẩy hơn. “Tiền không mua được mọi thứ, ông chủ ạ.”
Anh Quân sững người, nỗi sợ hãi từ từ bò lên sống lưng. “Vậy bà muốn gì?” Anh hỏi, giọng anh lạc đi. Anh đưa mắt nhìn lướt qua Bé Mai, người đang đứng bất động như một bức tượng nhỏ, nỗi lo lắng cho con bé giờ đây còn lớn hơn gấp bội.
Bà Nga chậm rãi đưa chiếc muôi inox lên, đầu muôi sáng loáng phản chiếu ánh đèn, như một lưỡi dao vô hình. Bà ta miết nhẹ ngón tay lên cán muôi, đôi mắt vẫn không rời Anh Quân. “Tôi muốn dạy dỗ.” Bà ta nói, từng từ như nhỏ xuống một cách chậm rãi, rõ ràng. “Muốn trừng phạt một cái gì đó. Cho một bài học mà một số người đáng lẽ phải được nhận từ lâu rồi.”
Anh Quân nhíu mày, đầu óc quay cuồng. Dạy dỗ? Trừng phạt? Bài học? Anh không hiểu bà ta đang nói về chuyện gì. Anh đã làm gì? Anh đã sai ở đâu? Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng Anh Quân. Anh hoàn toàn mù mịt trước những lời lẽ đầy ẩn ý và đe dọa của Bà Nga. Chuyện này không đơn thuần là đòi tiền chuộc nữa rồi. Nó còn đáng sợ hơn rất nhiều.
“Bà đang nói cái gì vậy?” Anh Quân thốt lên, giọng nói xen lẫn sự hoảng sợ tột độ. “Tôi không hiểu. Bà Nga, bà muốn trừng phạt ai? Vì chuyện gì?”
Bà Nga vẫn giữ nguyên nụ cười khẩy đó. “Sẽ đến lúc ông Anh Quân hiểu thôi.” Bà ta hạ thấp chiếc muôi inox, đầu muôi giờ chỉ thẳng xuống vũng nước sôi bốc hơi nghi ngút trên sàn, như một lời cảnh báo lạnh lùng. “Và lúc đó, có lẽ đã quá muộn để hối hận.”
Anh Quân vẫn nhìn chằm chằm vào Bà Nga, cố gắng đọc vị cảm xúc và tìm kiếm một manh mối nào đó trong ánh mắt sắc lạnh của người phụ nữ này. Anh Quân muốn biết bà ta đang nói về cái gì, nhưng những lời lẽ úp mở đó chỉ khiến đầu óc anh thêm quay cuồng trong vô vọng.
Trong khoảnh khắc đối mặt căng thẳng đến nghẹt thở, mắt Anh Quân vô tình lướt xuống. Cạnh chân Bà Nga, chiếc túi xách vải thô của bà ta đặt hờ trên sàn Bếp. Chiếc túi hơi mở miệng, và một vật gì đó nhỏ bé, lấp lánh nhẹ nhàng, thu hút sự chú ý của Anh Quân. Nó nằm sâu bên trong, nhưng một góc của nó lộ ra khỏi mép vải.
Anh Quân nheo mắt lại, cố gắng nhìn rõ hơn. Đó là một vật nhỏ, có vẻ như được làm bằng giấy hoặc một tấm ảnh cũ, góc cạnh hơi nhàu nát và màu sắc phai mờ. Trông nó không giống bất kỳ món đồ dùng cá nhân thông thường nào của một người giúp việc.
“Thứ gì vậy?” Anh Quân thầm nghĩ, trái tim anh đập mạnh hơn. “Tại sao bà ta lại mang theo một thứ như thế? Trông không giống đồ dùng cá nhân bình thường.”
Một luồng suy nghĩ nhanh chóng chạy qua đầu Anh Quân. Sự tò mò trộn lẫn với nỗi nghi ngờ dâng lên mạnh mẽ trong lòng anh. Cái vật nhỏ bé ấy, lấp ló trong chiếc túi, như một mảnh ghép lạ lùng không phù hợp với bức tranh hiện tại, càng làm tăng thêm cảm giác bất an và khó hiểu của Anh Quân về người phụ nữ đang đứng trước mặt anh. Có lẽ, đây là chìa khóa để giải đáp những bí ẩn kinh hoàng này.
“Bà Nga,” Anh Quân lên tiếng, giọng anh vẫn run rẩy nhưng ánh mắt đã hướng về phía chiếc túi, “tôi không rõ bà đang muốn nói gì. Nhưng tôi cam đoan, nếu bà có bất kỳ sự oán giận nào, tôi sẽ bồi thường xứng đáng. Xin bà, đừng làm hại Bé Mai.”
Bà Nga nghe Anh Quân nói xong, môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười khó hiểu. Bà ta quay nhẹ chiếc muôi inox trong tay, ánh mắt vẫn lạnh như băng.
“Bồi thường? Oán giận?” Bà Nga lặp lại, giọng điệu mang chút mỉa mai, “Anh Quân à, anh không hiểu đâu. Mọi thứ… đều có lý do của nó cả. Anh nghĩ chỉ tiền là giải quyết được hết mọi chuyện sao? Có những thứ, tiền bạc không thể mua được, cũng không thể hàn gắn được đâu.”
Bà Nga bắt đầu đi đi lại lại nhẹ nhàng quanh vũng nước còn bốc hơi trên sàn Bếp, như đang trình diễn cho Anh Quân xem. Bà ta tiếp tục thao thao bất tuyệt, kể lể về những “bất công”, những “lời hứa hão huyền”, những “sự lãng quên” mà bà ta cho rằng mình đã phải chịu đựng.
Trong lúc Bà Nga đang say sưa với câu chuyện của mình, Bé Mai, vẫn đứng quay mặt vào tường, chợt khẽ run lên. Đôi mắt bé liếc nhìn Bà Nga, rồi lại nhìn sang Anh Quân, như tìm kiếm một tia hy vọng. Nước mắt vẫn còn đọng trên khóe mi, nhưng một sự quyết tâm lạ lùng bỗng lóe lên trong ánh mắt thơ ngây ấy.
Bé Mai chậm rãi quay người lại, rồi từng bước nhỏ, rón rén tiến về phía Anh Quân. Bà Nga vẫn không để ý, bà ta đang chìm đắm trong lời lẽ cay nghiệt của mình. Khi đến gần, Bé Mai vội vã ôm chặt lấy chân Anh Quân, rồi rướn người lên, thì thầm rất khẽ vào tai bố mình, giọng run run như sợ ai đó nghe thấy.
“Bố ơi…” Bé Mai nức nở, nước mắt lại trào ra, “Bà Nga… Bà Nga bảo con… nếu con nói, bà ấy sẽ… sẽ nhốt con vào kho tối… và… và sẽ không cho bố gặp con nữa…”
Lời thì thầm của Bé Mai như một tiếng sét đánh ngang tai Anh Quân. Anh Quân đang cố gắng phân tích những lời lẽ úp mở của Bà Nga, thì những câu nói lắp bắp của con gái đã xuyên thẳng vào màng nhĩ anh, lạnh buốt đến tận xương tủy. Anh Quân trợn tròn mắt, thân người cứng đờ. Không phải vì tức giận, mà là một sự bàng hoàng, một nỗi kinh hoàng tột độ. Vẻ mặt anh thay đổi hoàn toàn, từ sự hoài nghi đến một nỗi sợ hãi không thể che giấu. Anh nhìn xuống Bé Mai đang bám chặt lấy mình, rồi lại đưa mắt nhìn về phía Bà Nga, người phụ nữ vẫn đang say sưa trong câu chuyện của mình, không hề hay biết rằng tấm màn bí mật vừa bị vén lên bởi một đứa trẻ 7 tuổi.
Lời thì thầm của Bé Mai vẫn còn vang vọng trong tâm trí Anh Quân, từng chữ như mũi kim châm thẳng vào màng nhĩ, xuyên thấu mọi sự ngờ vực, mọi cố gắng lý giải của anh. “Bà ấy sẽ nhốt con vào kho tối… và sẽ không cho bố gặp con nữa…” Anh Quân cảm thấy một luồng điện lạnh toát chạy dọc sống lưng. Toàn thân anh cứng đờ, như thể vừa bị đóng băng ngay tại chỗ. Anh nhìn xuống mái tóc Bé Mai đang dụi vào chân mình, rồi từ từ ngước mắt lên nhìn Bà Nga, người phụ nữ vẫn đang say sưa với những lời oán trách, vẻ mặt đầy sự hả hê.
“Anh Quân à, anh có biết cảm giác bị phản bội, bị bỏ rơi là như thế nào không? Anh có biết khi mọi thứ sụp đổ, mà chẳng ai đoái hoài, giúp đỡ thì đau đớn ra sao không?” Bà Nga cười khẩy, giọng điệu chuyển sang sự mỉa mai đầy cay độc. “Các người chỉ biết sống trong nhung lụa, hưởng thụ những gì người khác phải đổ mồ hôi, nước mắt để có được. Rồi khi họ không còn giá trị lợi dụng nữa, các người vứt bỏ họ như một món đồ cũ, đúng không?”
Từng lời của Bà Nga, kết hợp với câu nói của Bé Mai, bỗng chốc tạo thành một chuỗi liên kết kinh hoàng trong đầu Anh Quân. Những lời đe dọa cắt đứt tình cảm cha con của Bà Nga không phải là sự nóng giận bột phát. Thái độ của bà ta không phải là của một người giúp việc bình thường, dù có bị đối xử tệ bạc đến mấy. Đây là sự thù hận. Là một kế hoạch. Những câu nói úp mở về “bất công”, “lời hứa hão huyền”, “sự lãng quên” mà bà ta lặp đi lặp lại… Chúng không phải là những lời than vãn vu vơ. Bà ta không chỉ nhắm vào Bé Mai. Bà ta nhắm vào anh, vào gia đình anh.
Anh Quân lùi lại một bước, xiết chặt lấy Bé Mai vào lòng, đôi mắt anh nheo lại. Trong khoảnh khắc đó, mọi thứ trở nên rõ ràng một cách khủng khiếp. Bà Nga không phải là người lạ. Bà ta có một mối liên hệ cá nhân sâu sắc nào đó với gia đình anh, một quá khứ mà anh chưa từng biết, đang bị Bà Nga che giấu và lợi dụng để thực hiện một âm mưu trả thù tàn độc. Cả người Anh Quân run lên bần bật, không phải vì sợ hãi, mà là sự bàng hoàng đến tận cùng. Một nỗi kinh hoàng lạnh buốt bao trùm lấy anh. Anh nhìn Bà Nga, người phụ nữ đang đứng giữa vũng nước còn bốc hơi nghi ngút, đôi mắt hằn lên vẻ thù hận, và nhận ra rằng, đây không còn là chuyện một người giúp việc. Đây là một kẻ thù. Một kẻ thù mà anh chưa từng hay biết đã ẩn nấp ngay trong chính ngôi nhà của mình.
Anh Quân siết chặt Bé Mai vào lòng, đôi mắt anh không rời khỏi Bà Nga. Sự căm hận trong ánh mắt bà ta không chỉ đơn thuần là sự tức giận của một người giúp việc bị coi thường. Nó là một ngọn lửa đã âm ỉ cháy từ lâu, một hố sâu thù hận mà Anh Quân chưa từng nhận ra.
Khi Bà Nga nghiến răng, một vết sẹo mờ ở thái dương trái của bà ta nhăn lại, hơi lộ rõ dưới làn da nhăn nheo. Khoảnh khắc ấy, một tia chớp xẹt qua trí óc Anh Quân. Vết sẹo đó… và đôi mắt sắc lạnh, hằn học này.
Anh Quân lảo đảo lùi thêm một bước. Một hình ảnh đột ngột ùa về, như một đòn đánh thẳng vào tâm trí anh. Đó là câu chuyện mà vợ anh, Linh, từng kể, cách đây nhiều năm. Một người phụ nữ từng làm việc cho công ty của gia đình anh, bị cho nghỉ việc vì những sai phạm rõ ràng, nhưng lại luôn cho rằng mình bị oan ức, bị lợi dụng, và từng thề sẽ “trả giá cho tất cả những gì đã mất”. Linh đã kể về sự ám ảnh trong ánh mắt của người phụ nữ đó, về lời nguyền rủa đầy cay độc. Vết sẹo ở thái dương, cách nói chuyện đầy oán hờn, thậm chí cả tên gọi…
Không thể nào. Anh Quân tự nhủ. Nhưng mọi mảnh ghép đang khớp lại một cách rợn người. Bà Nga. Cái tên này. Anh Quân nhớ lại, người phụ nữ trong câu chuyện của Linh cũng có một cái tên rất phổ biến, dễ bị lãng quên, nhưng mang một ý nghĩa đặc biệt trong ký ức của Linh, bởi bà ta đã để lại một vết sẹo đáng sợ trong tâm hồn cô. Linh từng kể rằng, người phụ nữ ấy luôn mang vẻ mặt u uất, dù được giúp đỡ nhiều lần nhưng không bao giờ biết ơn, chỉ chăm chăm tìm cách trả thù.
Anh Quân nuốt khan, đôi mắt anh mở to nhìn chằm chằm vào Bà Nga, như thể lần đầu tiên anh thực sự nhìn thấy bà ta. Không phải là người giúp việc. Mà là… “Bà… bà là người đó?” Anh Quân thì thầm, giọng anh lạc đi.
Một nụ cười khẩy rùng rợn hiện lên trên môi Bà Nga. Đôi mắt bà ta lóe lên vẻ đắc thắng, như thể chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu. “Cuối cùng thì anh cũng nhớ ra à, Anh Quân? Tưởng các người sẽ quên tôi mãi mãi chứ?” Bà Nga nói, giọng điệu chuyển hẳn sang sự cay nghiệt, không còn vẻ giả tạo của người giúp việc. “Tôi đã chờ ngày này bao lâu rồi, để các người phải nếm trải cảm giác bị vứt bỏ, bị phản bội! Cảm giác của người bị cướp đi tất cả!”
Anh Quân cảm thấy lạnh buốt đến tận xương tủy. Hóa ra, đây không phải là một sự cố tình cờ. Đây là một âm mưu được chuẩn bị kỹ lưỡng, được lên kế hoạch trong bóng tối, và kẻ thù đã ở ngay trong nhà anh, ẩn mình dưới vỏ bọc một người giúp việc hiền lành, lặng lẽ chờ đợi thời cơ để hủy hoại gia đình anh từ bên trong. Mỗi lời nói, mỗi hành động của Bà Nga từ trước đến nay đều là một phần của kế hoạch tàn độc đó.
Anh Quân lảo đảo lùi thêm một bước khi Bà Nga rít lên những lời cay độc, gương mặt bà ta vặn vẹo trong thù hận. Đúng lúc đó, Bà Nga bất ngờ vươn tay, những ngón tay gân guốc như móng vuốt, định tóm lấy Bé Mai. Ánh mắt bà ta đầy sự thù hằn và điên loạn, phản chiếu ánh sáng lờ mờ trong căn bếp.
Anh Quân lập tức phản ứng. Một bản năng bảo vệ mạnh mẽ trỗi dậy, anh nhanh chóng xoay người, kéo Bé Mai vào sát lòng mình, dùng cả thân mình che chắn cho con. Bàn tay của Bà Nga sượt qua cánh tay Anh Quân, móng tay sắc nhọn cào rách một đường dài trên da anh, nhưng may mắn là bà ta đã không chạm được vào Bé Mai.
Căn bếp chật hẹp bỗng trở thành chiến trường. Không khí căng như dây đàn, mùi nước sôi bốc hơi nghi ngút hòa lẫn với mùi nguy hiểm. Anh Quân trừng mắt nhìn Bà Nga, sự bảo vệ con gái khiến anh trở nên hung tợn. Bà Nga, bị hụt hơi, càng điên tiết hơn, gương mặt nhăn nhúm vì giận dữ. Cái muôi inox trong tay bà ta giờ đây không còn là vật dụng nấu ăn vô hại mà trở thành một thứ vũ khí đáng sợ.
“Mày nghĩ mày có thể bảo vệ được nó sao?” Bà Nga gằn giọng, giọng điệu đầy độc địa. “Tao đã chờ ngày này, để nhìn thấy các người tan nát!”
Anh Quân không đáp lời, chỉ siết chặt Bé Mai, đôi mắt anh không rời khỏi Bà Nga, sẵn sàng đón nhận bất kỳ đòn tấn công nào. Bé Mai, vẫn run rẩy trong vòng tay bố, khẽ nấc lên, tiếng khóc nghẹn ngào như đổ thêm dầu vào lửa.
Bà Nga lại vươn tay, lần này không phải để tóm, mà là để đẩy. Bà ta muốn xô Anh Quân ngã, muốn tạo khoảng trống để tóm lấy Bé Mai. Anh Quân lách mình, nhưng bà ta quá nhanh, quá điên cuồng. Một cú đẩy mạnh khiến Anh Quân lảo đảo, chân anh trượt trên vũng nước sôi vẫn còn bốc hơi nghi ngút trên sàn bếp. Anh mất thăng bằng, cả người đổ dồn về phía sau, cố gắng bảo vệ Bé Mai trong vòng tay. Tiếng thét thất thanh của Bà Nga vang lên, bà ta chộp lấy muôi inox, vung lên như một vũ khí. Khoảnh khắc đó, ánh mắt Anh Quân và Bà Nga chạm nhau, không còn là thù hằn đơn thuần, mà là sự sống còn. Căn bếp chật hẹp bỗng trở thành chiến trường không khoan nhượng.
Sóng gió cuối cùng cũng qua đi, để lại căn bếp tan hoang và hai cha con Anh Quân kiệt sức. Khi màn đêm buông xuống, thay vì tiếng hò reo chiến thắng, chỉ còn lại sự tĩnh lặng nặng nề, hằn sâu những vết sẹo không chỉ trên sàn nhà, mà cả trong tâm hồn. Anh Quân ôm Bé Mai vào lòng, cảm nhận từng nhịp thở yếu ớt của con, và một bài học nghiệt ngã từ cuộc đời đã khắc sâu vào trái tim anh. Anh nhận ra rằng, thù hận, dù có lý do gì đi nữa, cuối cùng cũng chỉ gieo rắc đau khổ và hủy hoại. Bà Nga, từ một nạn nhân trong quá khứ, đã biến mình thành kẻ gieo rắc bi kịch, bị mắc kẹt trong vòng xoáy của sự oán giận không hồi kết. Anh Quân nhìn Bé Mai ngủ yên, tự hứa với lòng mình rằng anh sẽ không để ngọn lửa hận thù của người khác thiêu rụi tương lai của con gái mình. Anh sẽ dạy con về lòng khoan dung, về sức mạnh của sự tha thứ, và về cách buông bỏ gánh nặng của quá khứ. Cuộc đời vốn dĩ đã đầy rẫy những thử thách, nhưng cách chúng ta đối diện với nó mới là điều quan trọng. Liệu có phải chỉ khi học cách thấu hiểu, đặt mình vào vị trí của người khác, chúng ta mới có thể tìm thấy con đường thoát khỏi những hố sâu căm ghét? Ánh sáng đầu tiên của bình minh len lỏi qua ô cửa sổ, chiếu rọi vào căn bếp lạnh lẽo. Anh Quân khẽ đặt tay lên tóc con, nhận ra rằng sự bình yên không phải là không có bão tố, mà là khả năng tìm thấy sự an ủi và hy vọng ngay trong tâm bão. Anh sẽ cùng Bé Mai bước tiếp, không phải để trả thù, mà để xây dựng một cuộc sống mới, nơi tình yêu và sự bao dung sẽ là nền móng vững chắc nhất.

