Thuê được cô giúp việc trẻ xinh lại chăm chỉ, ngày nào cũng dọn phòng sạch bóng nhưng đến ngày con trai tôi cưới, cô ta bỗng la::o đến quỳ xuống rồi thừa nhận sự thật chấn động khiến cả h:ôn trường n:;áo loạn, hóa ra…
Ngày tôi thuê được cô giúp việc mới, ai cũng phải gật gù khen khéo. Cô ta trẻ trung, khuôn mặt sáng sủa, lại khéo léo đảm đang. Phòng ốc nhà tôi lúc nào cũng sạch bóng, cơm dẻo canh ngọt. Nhiều lần họ hàng đến chơi, còn đùa rằng tôi “có phúc mới gặp được đứa giúp việc vừa hiền vừa giỏi”.
Suốt mấy năm trời, tôi coi cô ấy như người trong nhà. Con trai tôi cũng quý mến, còn khen “mẹ tìm được báu vật”.
Rồi ngày trọng đại đến – đám cưới con trai tôi. Cả nhà tất bật, khách khứa đông nghịt, rộn ràng tiếng nhạc, tiếng chúc tụng. Tôi đang hân hoan trong niềm hạnh phúc thì bất ngờ giữa lúc cô dâu chú rể chuẩn bị làm lễ, cô giúp việc bỗng lao thẳng lên sân khấu, quỳ sụp xuống trước mặt con trai tôi và nghẹn ngào thốt ra câu nói khiến cả hội trường ch-ết lặng…
Tiếng xì xào nổi lên ầm ầm. Tôi bủn rủn chân tay, tim như rớt khỏi lồng ngực. Cả quan khách choáng váng. Con trai tôi đứng chết trân, cô dâu ngã khụy xuống vì số-c.
Cô giúp việc tiếp lời, đôi mắt ngấn lệ, hóa ra… 👇👇
Cô giúp việc Lan nghẹn ngào, đôi mắt đẫm lệ, khó khăn thốt lên từng lời: “Cô… cô dâu… chú rể… con… con đang mang thai đứa con của chú rể Quang!”
Cả Hội trường tiệc cưới chìm vào một khoảng lặng đáng sợ. Tiếng nhạc cưới vốn dập dìu giờ tắt hẳn, chỉ còn lại sự tĩnh mịch đến rợn người. Rồi, như một hồi chuông vỡ vụn, không khí im lặng bị xé toạc bởi hàng trăm tiếng xì xào, bàn tán ồn ào của Khách mời, họ hàng. Những ánh mắt kinh ngạc, hoài nghi, và cả phán xét đổ dồn về phía Sân khấu tiệc cưới.
Bà Hoa choáng váng, hai chân run rẩy, cảm giác như cả thế giới đang quay cuồng xung quanh Bà Hoa. Trái tim Bà Hoa như bị bóp nghẹt, đầu óc trống rỗng. Bà Hoa cố gắng bám vào chiếc ghế gần đó nhưng đôi chân vẫn không thể đứng vững. Khuôn mặt Bà Hoa trắng bệch, không còn một giọt máu.
Chú rể Quang thì mặt cắt không còn một giọt máu. Anh ta đứng trân trân như pho tượng, đôi mắt mở to vô hồn, miệng há hốc nhưng không thể thốt ra bất kỳ lời nào. Nụ cười hạnh phúc trên môi Cô dâu Thảo đã vụt tắt hoàn toàn, thay vào đó là sự thất thần, đau đớn đến tột cùng. Cô dâu Thảo vẫn quỵ gối trên sàn, cố gắng níu giữ lấy chút ý thức còn sót lại.
“Cái gì thế này?”, “Thật không thể tin được!”, “Trời ơi, chuyện động trời!”. Tiếng rì rầm bàn tán mỗi lúc một lớn, biến Ngày đám cưới của Quang và Thảo thành một mớ hỗn độn không ai ngờ tới.
Bà Hoa, với khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy, cố gắng hít thở sâu, từng hơi đứt quãng. Bà Hoa vịn chặt vào lưng ghế, cảm giác như mọi thứ xung quanh đang chao đảo. Bà Hoa ép mình phải trấn tĩnh, dù trong lòng lửa giận và nỗi hoảng loạn đang thiêu đốt. Bà Hoa nhìn thẳng vào Cô giúp việc Lan, đôi mắt đỏ ngầu, giọng nói run rẩy nhưng đầy giận dữ:
“Lan! Con… con nói lại cho ta nghe rõ ràng. Chuyện này là sao? Giải thích… giải thích rõ ràng cho ta nghe, ngay lập tức!”
Cô giúp việc Lan vẫn đứng đó, nước mắt giàn giụa, đôi môi mím chặt. Cô không dám đối diện với ánh mắt phẫn nộ của Bà Hoa, cúi gằm mặt xuống. Những tiếng xì xào, bàn tán của Khách mời, họ hàng lại càng lớn hơn, như những con sóng dữ dội xô vào tâm trí Bà Hoa.
Chú rể Quang vẫn đứng chết trân trên Sân khấu tiệc cưới, đôi mắt vô hồn nhìn về phía xa xăm, như thể mọi chuyện đang xảy ra không liên quan gì đến anh ta. Anh ta miệng há hốc, muốn nói nhưng cổ họng nghẹn ứ, không tài nào thốt lên được một lời nào.
Đột nhiên, một tiếng hét thất thanh vang lên, xé tan không khí căng thẳng:
“ÁÁÁÁH!”
Cô dâu Thảo, người vẫn đang quỵ gối trên sàn, bỗng nhiên gồng mình lên, đôi mắt trợn ngược. Toàn thân cô co giật kịch liệt, rồi bất ngờ đổ sụp xuống, bất tỉnh nhân sự ngay tại chỗ. Chiếc váy cưới trắng tinh loang lổ vết bẩn trên sàn.
“Thảo! Thảo ơi!”
Mấy người họ hàng thân cận lập tức chạy tới, hốt hoảng đỡ Cô dâu Thảo dậy. Khuôn mặt Cô dâu Thảo xanh mét, môi tím tái. Khách mời, họ hàng xung quanh đổ xô lại, tiếng la hét, gọi tên, và tiếng kêu cứu vang lên hỗn loạn, biến Ngày đám cưới của Quang và Thảo thành một cảnh tượng kinh hoàng.
Tiếng la hét, gọi tên, và tiếng kêu cứu vang lên hỗn loạn, biến Ngày đám cưới của Quang và Thảo thành một cảnh tượng kinh hoàng. Trong lúc mọi sự chú ý đổ dồn vào Cô dâu Thảo đang nằm bất động, Cô giúp việc Lan, đôi mắt đỏ hoe vì nước mắt nhưng giờ ánh lên một tia quyết liệt, run rẩy đưa tay vào túi áo. Cô rút ra một chiếc túi zip trong suốt, bên trong là những tờ giấy và một chiếc điện thoại di động.
Bà Hoa, vừa quay lưng lại để nhìn Cô dâu Thảo, giật mình quay phắt lại khi Cô giúp việc Lan cất tiếng, giọng nói tuy nhỏ nhưng đủ để xé tan màn hỗn loạn nhất thời.
“Đây… đây là bằng chứng.” Cô giúp việc Lan nói, giọng cô run rẩy nhưng ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Bà Hoa. “Là… là giọt máu của anh Quang…”
Cô giúp việc Lan đặt chiếc túi zip lên bàn tiệc gần nhất, phơi bày rõ ràng những thứ bên trong. Đó là một phiếu siêu âm, hình ảnh một phôi thai nhỏ bé mờ ảo cùng với tên của Cô giúp việc Lan và tuần thai rõ ràng. Kế bên là chiếc điện thoại, màn hình hiển thị những đoạn tin nhắn mùi mẫn, lời lẽ yêu thương và hứa hẹn giữa hai số điện thoại, một trong số đó rõ ràng là của Chú rể Quang.
Bà Hoa nhìn chằm chằm vào những bằng chứng không thể chối cãi, khuôn mặt bà trắng bệch, không còn một giọt máu. Trái tim Bà Hoa như bị bóp nghẹt. Khách mời, họ hàng đang vây quanh Cô dâu Thảo cũng dần quay lại, ánh mắt kinh ngạc đổ dồn vào những tờ giấy trên bàn và sau đó là vào Chú rể Quang.
Những tiếng xì xào, bàn tán lại bùng lên, nhưng lần này chúng không còn là tiếng xì xào hoài nghi nữa mà là những lời bàn tán đầy phẫn nộ và thất vọng. “Trời đất ơi, thật sao?” “Không thể tin được!” “Cái thằng Quang này…”
Không khí trong Hội trường tiệc cưới trở nên nặng nề hơn bao giờ hết, như có một tảng đá vô hình đang đè nén tất cả mọi người. Từng ánh mắt hoài nghi, phán xét của Khách mời, họ hàng đều đổ dồn về phía Chú rể Quang.
Chú rể Quang vẫn đứng trên Sân khấu tiệc cưới, anh ta nhìn xuống những bằng chứng được phơi bày, đôi mắt anh ta mở to vô hồn. Anh ta muốn phủ nhận, muốn hét lên rằng không phải, nhưng cổ họng vẫn khô khốc, tắc nghẹn. Cơ thể anh ta run rẩy, bất lực trước sự thật đang bị phơi bày một cách trần trụi. Cái cú sốc, sự sợ hãi và cảm giác tội lỗi đan xen khiến anh ta đứng đó như một pho tượng.
Chú rể Quang đột ngột bừng tỉnh khỏi cơn mê man, đôi mắt anh ta tóe lửa nhìn Cô giúp việc Lan. Anh ta lao tới như một mũi tên, giật phắt chiếc túi zip đựng bằng chứng đang nằm gọn trên bàn tiệc khỏi tay Cô giúp việc Lan. Cô giúp việc Lan chưa kịp phản ứng, túi tài liệu đã bị tóm gọn. Không một lời nói, Chú rể Quang vứt mạnh chiếc túi xuống sàn, khiến những tờ giấy bên trong bay tung tóe.
Anh ta quay phắt lại, khuôn mặt biến dạng vì giận dữ, hướng thẳng về phía Cô giúp việc Lan. Giọng Chú rể Quang gằn lên, từng từ như xé toạc không khí căng thẳng trong Hội trường tiệc cưới.
“CÔ DỐI TRÁ!” Chú rể Quang hét lên, “CÔ LÀ KẺ HÁM TIỀN! CÔ DÁM DÀN DỰNG CẢNH NÀY ĐỂ TỐNG TIỀN TÔI SAO? CÔ ĐỊNH PHÁ HOẠI ĐÁM CƯỚI CỦA TÔI ĐẤY À?”
Lời buộc tội của Chú rể Quang vang vọng khắp khán phòng, xen lẫn vào tiếng xì xào kinh ngạc của Khách mời, họ hàng. Bà Hoa đứng đó, nhìn con trai mình với ánh mắt hoàn toàn hoang mang. Chú rể Quang thở dốc, ngực phập phồng, sự tức giận và tuyệt vọng đan xen trong từng hơi thở của anh ta. Anh ta nhìn chằm chằm vào Cô giúp việc Lan, đôi mắt đỏ ngầu đầy căm ghét.
Cô giúp việc Lan vẫn đứng bất động một lúc, dường như bị nhấn chìm bởi cơn giận dữ của Chú rể Quang. Rồi, như một cành cây gãy bật dậy sau bão, cô từ từ ngẩng đầu. Hai hàng nước mắt đã bắt đầu tuôn rơi trên gò má, nhưng ánh mắt cô lại ánh lên sự quyết tâm pha lẫn đau khổ. Cô đặt tay lên bụng, hít một hơi thật sâu, giọng nói run rẩy nhưng đầy uất nghẹn vang lên, đủ lớn để cả Hội trường tiệc cưới phải im bặt.
“Anh nói tôi lừa dối? Anh nói tôi hám tiền?” Cô giúp việc Lan bật cười trong tiếng nức nở, tiếng cười nghe như tiếng vỡ tan của những mảnh thủy tinh. “Ai mới là kẻ lừa dối ở đây, hả anh Quang?”
Chú rể Quang lùi lại một bước, đôi mắt anh ta dao động khi nghe cái tên mình được gọi. Anh ta cố gắng chặn lời cô, nhưng Cô giúp việc Lan đã không còn quan tâm đến bất cứ điều gì nữa.
“Anh có nhớ không, cái ngày tôi mới chân ướt chân ráo vào nhà Bà Hoa làm giúp việc? Anh đã nói gì với tôi? Anh khen tôi hiền lành, xinh đẹp, anh nói tôi khác hẳn những cô gái anh từng gặp.” Giọng Cô giúp việc Lan nghẹn lại, nhưng cô vẫn kiên cường kể tiếp, như đang xé toạc từng mảnh ký ức đau đớn. “Anh đã hứa sẽ che chở cho tôi, sẽ giúp đỡ tôi học hành. Rồi những đêm khuya, khi cả nhà đã ngủ say, anh lén lút sang phòng tôi, anh nói anh yêu tôi, anh muốn tôi làm vợ anh!”
Từng lời của Cô giúp việc Lan như sét đánh ngang tai Khách mời, họ hàng. Những tiếng xì xào nay đã biến thành những tiếng thì thầm kinh ngạc, rồi hoàn toàn im lặng, tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Sân khấu tiệc cưới, nơi kịch tính đang lên đến đỉnh điểm. Cô dâu Thảo đứng như trời trồng, khuôn mặt trắng bệch, đôi mắt vô hồn nhìn Chú rể Quang. Bà Hoa, người vẫn còn đang bàng hoàng từ vụ việc ban nãy, giờ đây hoàn toàn sững sờ, bà nhìn Cô giúp việc Lan, rồi lại nhìn Chú rể Quang, như thể không thể tin vào những gì mình đang nghe.
“Anh đã hứa sẽ cưới em, sẽ lo cho mẹ con em!” Cô giúp việc Lan hét lên, giọng cô vỡ òa trong tiếng nức nở, tay cô siết chặt lấy bụng mình. “Anh nói đứa bé này là con của anh, là kết quả tình yêu của chúng ta! Vậy mà bây giờ, anh lại đứng đây, phủ nhận tất cả, anh lại chuẩn bị cưới người phụ nữ khác sao?!”
Khán phòng lặng đi như tờ, chỉ còn tiếng nức nở của Cô giúp việc Lan và hơi thở nặng nhọc của Chú rể Quang. Sự việc đã không còn là một vụ tố cáo đơn thuần, nó đã trở thành một mớ bòng bong của những lời hứa, tình yêu, sự phản bội và một sinh linh bé bỏng sắp chào đời. Mọi người đều cảm thấy có một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng, không ai dám lên tiếng.
Sự im lặng chết chóc bao trùm Hội trường tiệc cưới, chỉ còn tiếng nức nở của Cô giúp việc Lan và hơi thở nặng nhọc của Chú rể Quang. Mọi người đều cảm thấy có một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng, không ai dám lên tiếng. Bà Hoa, người vẫn còn đang sững sờ, bỗng giật mình. Bà hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Khuôn mặt bà thoạt đầu tái mét, rồi nhanh chóng đỏ bừng lên, không phải vì sốc nữa, mà vì một nỗi giận dữ tột cùng xen lẫn xấu hổ đang trào dâng, thiêu đốt mọi lý trí. Bà không thể chấp nhận được cảnh tượng này, con trai bà, danh dự gia đình bà đang bị giẫm nát ngay giữa tiệc cưới linh đình.
Không một giây suy nghĩ, Bà Hoa lao thẳng lên Sân khấu tiệc cưới, bất chấp hàng trăm ánh mắt của Khách mời, họ hàng đang đổ dồn về phía mình. Bước chân bà nặng nề, dồn dập, mỗi bước như muốn nghiền nát sự thật phũ phàng đang phơi bày. Khi đến gần Cô giúp việc Lan, Bà Hoa vươn tay, những ngón tay gầy guộc run rẩy chộp lấy cánh tay cô, định giằng chiếc micro ra khỏi tay.
“Cái con điên này! Mày câm ngay! Xuống đây ngay lập tức!” Bà Hoa nghiến răng, giọng bà gằn lên, tuy cố gắng giữ âm lượng ở mức thì thầm giận dữ nhưng vẫn đủ để những người xung quanh nghe thấy, và cũng đã quá muộn để giữ thể diện. “Mày còn muốn bôi nhọ gia đình tao đến mức nào nữa hả?”
Cô giúp việc Lan, dù bị giằng co mạnh mẽ, vẫn giữ vững vị trí. Cô bám chặt lấy cây micro như bám vào sợi dây cứu sinh cuối cùng. Đôi mắt ngấn lệ của cô nhìn thẳng vào Bà Hoa, không chút sợ hãi, mà chỉ có sự kiên quyết tột độ pha lẫn tuyệt vọng.
“Không! Bà buông cháu ra! Cháu không đi đâu hết!” Cô giúp việc Lan hét lên, âm thanh qua micro vang dội khắp Hội trường tiệc cưới, làm Bà Hoa càng thêm bẽ mặt. “Cháu phải nói ra hết sự thật! Phải cho tất cả mọi người biết bộ mặt thật của con trai bà!”
Bà Hoa cố sức kéo, gương mặt bà đỏ gay như gấc, từng đường gân xanh nổi lên trên thái dương. “Sự thật gì? Câm mồm lại ngay!”
“Cháu không câm đâu! Cháu sẽ nói hết! Cháu và con trai bà… và đứa bé này!” Cô giúp việc Lan nhấn mạnh từng lời, bàn tay cô siết chặt bụng mình, một hành động đầy thách thức và đau đớn. “Tất cả mọi người phải biết! Cháu không thể im lặng để bà và con trai bà chà đạp lên mẹ con cháu như vậy được!”
Chú rể Quang đứng đó, chết lặng, mọi lời giải thích đều tan biến trước sự thật trần trụi. Cô dâu Thảo vẫn như một bức tượng đá, đôi mắt vô hồn. Khách mời, họ hàng nín thở theo dõi, bầu không khí đặc quánh sự căng thẳng tột độ. Bà Hoa giật mạnh một cái cuối cùng, nhưng Cô giúp việc Lan vẫn đứng vững như cây tùng giữa bão. Cô nhìn Bà Hoa, rồi quét ánh mắt đầy căm phẫn và tuyệt vọng về phía Chú rể Quang, như một lời đe dọa cuối cùng.
“Cháu thề, cháu sẽ nói hết tất cả! Không ai có thể ngăn cháu lại được nữa!” Giọng Cô giúp việc Lan vang vọng, tràn đầy sự uất hờn và quyết tâm, đẩy mọi thứ vào đỉnh điểm của sự hỗn loạn, không thể cứu vãn.
Cô giúp việc Lan thề sẽ nói ra tất cả, giọng cô vang vọng, đầy uất hờn và quyết tâm, đẩy mọi thứ vào đỉnh điểm của sự hỗn loạn, không thể cứu vãn. Cả Hội trường tiệc cưới chìm trong một sự im lặng chết chóc, chỉ còn tiếng nức nở của Lan và hơi thở nặng nhọc của Chú rể Quang. Mọi ánh mắt đổ dồn vào Sân khấu tiệc cưới, nơi kịch tính đang lên đến đỉnh điểm.
Đột nhiên, từ hàng ghế đầu, một bóng người đàn ông trung niên vạm vỡ lao lên sân khấu, theo sau là một phụ nữ trung niên khác, gương mặt tái mét. Đó chính là bố mẹ của Cô dâu Thảo. Khuôn mặt Bố Thảo đỏ gay vì tức giận, đôi mắt ông ta long sòng sọc nhìn thẳng vào Chú rể Quang. Mẹ Thảo lập tức chạy đến bên Cô dâu Thảo, ôm chặt lấy con gái đang như hóa đá, cố gắng lay gọi.
“Quang! Anh phải giải thích ngay lập tức! Chuyện này là sao?!” Bố Thảo gằn lên, tiếng nói như xé toạc không khí đặc quánh sự căng thẳng. Ông ta vung tay, chỉ thẳng vào mặt Quang, sự phẫn nộ bùng lên không kiểm soát. “Này, cái cô giúp việc kia nói gì? Anh đã làm gì con bé này?!”
Chú rể Quang vẫn đứng đó, một pho tượng không hồn, không một lời biện minh hay giải thích nào thoát ra khỏi cổ họng anh ta. Cái cú sốc quá lớn khiến anh ta hoàn toàn tê liệt, mọi phản ứng đều bị đóng băng.
Thấy Quang câm như hến, cơn giận của Bố Thảo càng bùng lên dữ dội. Ông ta bước thêm một bước, áp sát Quang, ngón tay run rẩy chỉ thẳng vào Cô giúp việc Lan, người vẫn đang đứng đó, nước mắt giàn giụa nhưng ánh mắt vẫn đầy kiên cường và thách thức.
“Câm như hến à? Tưởng im lặng là xong chuyện sao?! Tôi hỏi anh, con bé này nói thật hay không?! Con gái tôi sắp lấy anh đó! Danh dự gia đình tôi đâu?!” Bố Thảo hét lên, âm thanh vang vọng khắp Hội trường tiệc cưới, làm Khách mời, họ hàng giật mình. “Nếu anh không giải thích rõ ràng, ngay bây giờ, chúng tôi sẽ hủy hôn! Con gái tôi không thể lấy một người đàn ông như anh!”
Ông ta tuyên bố, giọng điệu kiên quyết không thể lay chuyển, như một bản án cuối cùng. “Con rể loại này chúng tôi không cần! Thảo, con đi với mẹ!”
Mẹ Thảo đã bắt đầu kéo Cô dâu Thảo, người đang mơ màng như chiếc bóng, về phía mình, cố gắng đưa con gái rời khỏi sân khấu. Cô dâu Thảo không hề phản kháng, chỉ để mặc mẹ kéo đi, đôi mắt vô hồn vẫn dán vào khoảng không.
Hội trường tiệc cưới giờ đây thực sự trở thành một bãi chiến trường cảm xúc. Tiếng xì xào bàn tán vang lên như ong vỡ tổ, những lời thì thầm phẫn nộ và tiếc nuối trộn lẫn. Khách mời, họ hàng đứng ngồi không yên, có người đã bắt đầu đứng dậy, không thể tin vào những gì đang diễn ra trước mắt.
Bà Hoa, chứng kiến cảnh tượng tan nát này, gương mặt từ đỏ bừng vì tức giận chuyển sang tái mét vì nhục nhã và tuyệt vọng. Bà cố gắng lên tiếng, nhưng cổ họng nghẹn lại, không một âm thanh nào thoát ra được. Sự hỗn loạn tột độ bao trùm Sân khấu tiệc cưới, đẩy Ngày đám cưới của Quang và Thảo đến bờ vực tan vỡ không thể cứu vãn.
Trong lúc Mẹ Thảo đang cố kéo Cô dâu Thảo rời đi, và Bố Thảo vẫn giận dữ trừng mắt nhìn Chú rể Quang, một người đàn ông trẻ tuổi hơn, dáng vẻ lịch lãm, bất ngờ bước nhanh lên Sân khấu tiệc cưới. Đó là anh Việt, bạn thân của Quang. Anh ta cố gắng chen vào giữa Bố Thảo và Quang, gương mặt lộ rõ vẻ lo lắng.
“Bố mẹ Thảo, Bà Hoa, mọi người bình tĩnh đã!” Anh Việt nói nhỏ, giọng cố gắng thật ôn hòa, nhưng sự gấp gáp vẫn lộ rõ. Anh ta đưa tay ra, nhẹ nhàng đặt lên vai Bố Thảo, như muốn xoa dịu. “Có thể có hiểu lầm gì đó ở đây. Chúng ta nên nói chuyện rõ ràng hơn.”
Bố Thảo giật mạnh vai ra khỏi tay Việt, ánh mắt vẫn đỏ ngầu. “Hiểu lầm? Hiểu lầm gì mà cả hội trường nghe rõ mồn một thế này? Con gái tôi bị lừa gạt, còn anh nói hiểu lầm sao?!”
Anh Việt không nao núng. Anh ta nhìn về phía Bà Hoa, người đang đứng sững sờ, nhục nhã, rồi lại quay sang nhìn Bố Thảo. “Cháu biết, mọi chuyện trông có vẻ… phức tạp. Nhưng cháu xin khẳng định, Quang thật sự yêu Thảo. Còn về cô Lan…” Anh ta ngập ngừng, liếc nhìn Cô giúp việc Lan đang đứng gần đó, nước mắt vẫn chảy dài. “Quang có thể đã… từng qua lại với Lan, nhưng đó chỉ là một phút say nắng nông nổi của tuổi trẻ, một sai lầm thôi ạ. Nó không có ý gì khác với Thảo cả.”
Lời giải thích của Việt, thay vì xoa dịu, lại như đổ thêm dầu vào lửa. Bố Thảo trừng mắt nhìn Việt, rồi lại quay sang nhìn Quang, sự phẫn nộ bùng lên dữ dội hơn.
“Say nắng? Nông nổi? Anh gọi mối quan hệ với người giúp việc trong nhà là say nắng sao?!” Bố Thảo gầm lên, giọng run rẩy vì tức giận tột độ. “Một phút nông nổi mà dám phá nát danh dự con gái tôi, hủy hoại đám cưới này sao?! Các người xem gia đình tôi là trò đùa sao?!”
Mẹ Thảo, sau khi nghe lời Việt, cũng quay lại nhìn chằm chằm vào Quang và Việt, gương mặt trắng bệch vì kinh hãi và uất hờn. Cô dâu Thảo, vừa thoát khỏi sự choáng váng, đôi mắt vô hồn giờ đây lại bùng lên một tia đau đớn tột cùng khi nghe từ “say nắng” được thốt ra. Cô ôm chặt lấy ngực, một tiếng nức nở bật ra, như bị một lưỡi dao vô hình đâm xuyên.
Bà Hoa, nghe lời Việt, càng thêm hoảng loạn. Bà nhìn con trai, rồi nhìn Lan, rồi lại nhìn Việt, cố gắng tìm một sự bác bỏ nhưng vô vọng. Lời “say nắng” của Việt như một xác nhận không thể chối cãi, ghim sâu thêm nỗi nhục nhã và tủi hổ vào lòng Bà Hoa. Bà run rẩy, cả người như muốn khuỵu xuống.
Cô giúp việc Lan, khi nghe Việt nói đó chỉ là “say nắng”, ánh mắt vốn đầy uất ức nay lại chuyển thành sự căm phẫn tột độ. Cô siết chặt hai bàn tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Say nắng? Cô là một trò đùa, một phút nông nổi của anh ta sao? Cô nhìn chằm chằm vào Quang, rồi lại nhìn Việt, một nụ cười chua chát, đầy khinh bỉ nở trên môi. Cơn giận dữ và tủi nhục đang thiêu đốt cô.
Khách mời, họ hàng nghe thấy lời giải thích vụng về của Việt, tiếng xì xào lại càng lớn hơn. Nhiều người lắc đầu ngao ngán, không thể tin được tình huống éo le này. Tình hình không những không được xoa dịu, mà còn đẩy kịch tính lên một nấc thang mới, sâu sắc và cay nghiệt hơn.
Bà Hoa choáng váng, trước mắt bà mọi thứ nhòa đi, những tiếng xì xào của khách mời như những mũi kim đâm vào tai. Từ “say nắng” của Việt cứ vang vọng, đay nghiến trong tâm trí bà. Ngay lúc đó, hình ảnh Cô giúp việc Lan, với gương mặt trẻ trung, ánh mắt uất ức nhưng cũng đầy vẻ thách thức, bỗng trở nên rõ nét lạ thường trong mớ hỗn độn cảm xúc. Tim Bà Hoa đập thình thịch. Một nỗi ngờ vực kinh khủng bắt đầu len lỏi.
Bỗng, như một thước phim quay chậm, từng mảnh ký ức vụn vặt bỗng ùa về. Bà Hoa nhớ lại một buổi chiều nọ, bà vô tình đi ngang qua cửa bếp, thấy Chú rể Quang và Cô giúp việc Lan đang cúi đầu sát vào nhau, thì thầm to nhỏ. Khi bà bước vào, cả hai giật mình, vội vã giãn ra, gương mặt Lan thoáng đỏ, còn Quang thì cười gượng gạo, nói rằng đang hỏi Lan về thực đơn bữa tối. Bà Hoa khi ấy chỉ thấy lòng ấm áp, nghĩ con trai mình thật chu đáo, biết quan tâm người làm.
Lại một lần khác, trong bữa cơm gia đình, Bà Hoa bắt gặp Chú rể Quang không chú tâm vào câu chuyện của mình, mà ánh mắt lại lướt qua Cô giúp việc Lan khi cô đang bưng đĩa thức ăn. Đó là một ánh nhìn rất nhanh, nhưng chứa đựng điều gì đó khác lạ, không phải sự quý mến thông thường giữa chủ và người làm. Bà Hoa lúc đó chỉ đơn giản cho rằng Quang đang đói bụng, mong chờ món ăn Lan vừa nấu.
Những lần Bà Hoa đi vắng, khi về thấy nhà cửa sạch bóng, nhưng phòng của Chú rể Quang lại đặc biệt ngăn nắp, thơm tho hơn cả. Bà từng tấm tắc khen Lan khéo léo, chu đáo, coi Lan như người trong nhà, còn con trai bà thì luôn miệng bảo Lan làm việc rất tốt.
Tất cả những mảnh ghép rời rạc ấy, giờ đây dưới ánh sáng của sự thật phũ phàng, bỗng kết nối lại thành một bức tranh hoàn chỉnh, méo mó và ghê tởm. Không phải sự quan tâm, không phải sự chu đáo. Đó là sự lén lút, sự dối trá!
Một nỗi nghi ngờ khủng khiếp ập đến, vặn xoắn trái tim Bà Hoa. Bà bủn rủn chân tay, toàn thân như mất hết sức lực. Bà loạng choạng lùi lại, va vào một chiếc ghế phía sau. Nụ cười tin tưởng, ánh mắt tự hào mà bà luôn dành cho con trai bỗng tan biến, thay vào đó là sự thất vọng và uất hận tột cùng. Bà đã quá tin tưởng Chú rể Quang. Tin tưởng đến mù quáng. Bà nhắm mắt lại, chỉ muốn mọi thứ biến mất.
Bà Hoa lảo đảo lùi lại, va vào chiếc ghế, gây ra tiếng động khô khốc, thu hút vài ánh mắt tò mò. Bà không quan tâm. Ánh mắt bà như thiêu đốt, găm thẳng vào Chú rể Quang đang đứng cạnh Cô dâu Thảo trên sân khấu. Tim bà đập thình thịch, cơn giận dữ và sự tổn thương dâng lên đến tận cổ họng. Bà Hoa gần như không thể thở.
“Quang!” Bà Hoa gằn giọng, tiếng nói tuy nhỏ nhưng lại mang sức nặng khủng khiếp, xuyên qua không khí ồn ào của buổi tiệc. Cô dâu Thảo và Chú rể Quang giật mình quay lại. Những khách mời xung quanh cũng bắt đầu cảm nhận được sự căng thẳng lạ thường.
Chú rể Quang nhìn mẹ, nụ cười gượng gạo ban nãy đã vụt tắt, thay vào đó là vẻ hoảng loạn. Anh ta cảm nhận được ánh mắt của Bà Hoa không còn là sự tự hào, mà là sự nghi ngờ và phẫn nộ tột cùng. Cô giúp việc Lan đứng gần đó, đầu cúi thấp, vai hơi run rẩy, nhưng Bà Hoa thấy rõ một cái liếc mắt đầy vẻ dè chừng của Lan về phía Quang.
“Mẹ… có chuyện gì vậy ạ?” Chú rể Quang lắp bắp, cố giữ vẻ bình tĩnh.
Bà Hoa không trả lời trực tiếp. Bà tiến lên một bước, rồi lại một bước, những bước chân nặng nề, dứt khoát. Cả hội trường dường như im lặng dần, mọi ánh mắt đổ dồn về phía Bà Hoa và sân khấu. Cô dâu Thảo nhìn Bà Hoa đầy bối rối, rồi lại nhìn sang Chú rể Quang với ánh mắt tràn ngập thắc mắc.
“Con… và con bé Lan… rốt cuộc là có chuyện gì?” Bà Hoa hỏi, giọng bà run lên, nhưng ánh mắt bà lại sắc lạnh như dao. Bà Hoa không dùng từ “Cô giúp việc Lan” nữa, chỉ là “con bé Lan”, đầy ý khinh miệt.
Chú rể Quang tái mặt. Cô dâu Thảo đứng hình, quay sang nhìn Quang với ánh mắt đầy nghi vấn và hoài nghi. Cô giúp việc Lan bỗng ngẩng đầu lên, ánh mắt tràn ngập vẻ sợ hãi và một chút cam chịu, nhưng Bà Hoa lại bắt gặp một tia đắc thắng lóe lên rất nhanh trong đôi mắt đó.
“Mẹ nói gì vậy? Lan là người giúp việc của mình mà!” Chú rể Quang cố gắng chối bỏ, nhưng giọng anh ta đã lộ rõ sự run rẩy, bất lực.
“Đừng có chối!” Bà Hoa đập mạnh tay xuống chiếc bàn gần đó, chén đĩa va vào nhau loảng xoảng, âm thanh chói tai cắt ngang bầu không khí căng thẳng. “Ta đã thấy hết rồi! Nghe hết rồi! Mày và con bé giúp việc đó… đã làm gì sau lưng ta?!”
Khách mời bắt đầu xì xào to hơn, những lời bàn tán thì thầm len lỏi khắp hội trường. Không khí trở nên ngột ngạt. Cô dâu Thảo tiến lại gần Chú rể Quang, nắm chặt tay anh ta, móng tay cô ta bấm sâu vào da thịt anh ta. “Quang, anh nói gì đi! Chuyện này là sao? Anh phải giải thích!”
Chú rể Quang cảm thấy mọi ánh mắt đổ dồn vào mình. Ánh mắt của Bà Hoa đầy phẫn nộ, ánh mắt chất vấn của Cô dâu Thảo tràn ngập tổn thương, và cả những ánh mắt tò mò, phán xét từ những khách mời, họ hàng. Anh ta cảm thấy mình như đang bị đóng đinh vào giữa sân khấu, không một lối thoát.
Anh ta liếc nhìn sang Cô giúp việc Lan. Cô bé vẫn cúi đầu, nhưng Bà Hoa thấy rõ khóe miệng Lan khẽ nhếch lên một cách khó nhận ra. Đó là một nụ cười thỏa mãn, một sự thách thức ngầm!
Cơn tức giận của Bà Hoa bùng nổ. “Nói đi! Hay là mày định để ta phơi bày tất cả ở đây?!” Bà Hoa gần như gào lên, không còn giữ được vẻ điềm tĩnh của một chủ nhà giàu có.
Bị dồn vào đường cùng, Chú rể Quang thở dốc, hai tay siết chặt. Khuôn mặt anh ta đỏ bừng vì xấu hổ và tức tối. Anh ta không còn đường thoát nào nữa. Ánh mắt anh ta lướt qua Lan, chứa đựng sự căm hờn và phẫn nộ, rồi lại nhìn mẹ, nhìn Thảo với vẻ tuyệt vọng.
“Được rồi!” Chú rể Quang gào lên, giọng anh ta lạc đi vì sự tuyệt vọng và bế tắc. “Được rồi! Con… con đã sai! Một lần! Chỉ một lần lầm lỡ!” Anh ta nhìn Cô dâu Thảo, ánh mắt cầu xin, van nài. “Chỉ là… sau bữa tiệc đó, con say quá, không làm chủ được bản thân…”
Bà Hoa há hốc mồm. Cô dâu Thảo lùi lại một bước, đôi mắt mở to vì kinh hoàng, bàn tay rời khỏi tay Quang như chạm phải lửa. Tiếng xì xào của khách mời biến thành tiếng ồ à kinh ngạc, những lời bàn tán giờ đây rõ ràng hơn, như những mũi dao đâm vào tim những người trong cuộc.
“Nhưng đó không phải là một mối quan hệ nghiêm túc!” Chú rể Quang nói nhanh, quay sang nhìn Cô dâu Thảo, giọng khẩn khoản, van xin. “Không hề! Đó chỉ là… sai lầm của một đêm say!” Anh ta gào lên, cố gắng bào chữa cho hành động của mình, đôi mắt đỏ ngầu, khuôn mặt vặn vẹo vì sự hối hận và sợ hãi. “Đó chỉ là sai lầm của một đêm say!”
Anh ta lặp lại, như muốn tự thuyết phục bản thân và tất cả mọi người, rằng đó chỉ là một sự cố vô nghĩa. Nhưng lời nói đó, thay vì xoa dịu, lại như đổ thêm dầu vào lửa, khiến Bà Hoa và Cô dâu Thảo càng thêm đau đớn và thất vọng tột cùng.
Chú rể Quang vừa dứt lời, lời bào chữa yếu ớt của anh ta như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim đang rỉ máu của Cô dâu Thảo và Bà Hoa. Nhưng ngay lúc đó, một giọng nói thút thít, run rẩy vang lên, thu hút sự chú ý của mọi người.
“Anh nói… chỉ là sai lầm của một đêm say sao?”
Tất cả ánh mắt đổ dồn về phía Cô giúp việc Lan. Cô bé ngẩng đầu lên, khuôn mặt xinh đẹp giờ đây lấm lem nước mắt, đôi mắt đỏ hoe nhìn Chú rể Quang đầy đau khổ và phẫn uất.
“Anh nói như vậy là sao?” Lan hỏi, giọng nấc nghẹn. “Anh coi em là gì? Một thứ đồ chơi để anh vui đùa rồi vứt bỏ sao?”
Chú rể Quang nhìn Lan, vẻ mặt anh ta từ hoảng sợ chuyển sang tức giận tột độ, nhưng rồi lại pha lẫn sự bàng hoàng. Anh ta không ngờ Lan lại dám lên tiếng, và còn ngay giữa đám cưới.
“Lan, em… em nói gì vậy?” Quang lắp bắp, giọng anh ta không giấu được sự hốt hoảng.
“Em nói sự thật!” Lan gào lên, những giọt nước mắt lăn dài trên má. “Chính vì anh! Vì những lời hứa hão huyền của anh! Em đã bỏ dở việc học, từ bỏ tất cả giấc mơ của mình để ở lại chăm sóc anh, chăm sóc gia đình này!”
Bà Hoa và Cô dâu Thảo sững sờ. Khách mời xôn xao, những tiếng thì thầm bàn tán lớn dần.
“Anh hứa sẽ cưới em! Anh hứa sẽ cho em một tương lai! Anh hứa sẽ bảo vệ em!” Lan khóc nức nở, chỉ tay về phía Quang. “Anh đã nói sẽ không bao giờ bỏ rơi em! Anh nói yêu em mà!”
Chú rể Quang muốn lao tới bịt miệng Lan, nhưng anh ta đứng như trời trồng, hoàn toàn bất lực trước lời tố cáo dữ dội của cô bé. Anh ta cảm thấy mọi ánh mắt đang thiêu đốt mình.
“Vậy mà giờ đây… anh lại tổ chức đám cưới với người khác!” Lan tiếp tục, nỗi đau biến thành sự giận dữ, giọng cô bé lạc đi vì uất ức. “Và anh dám nói tất cả chỉ là một đêm say?”
Cô giúp việc Lan đặt tay lên bụng, ánh mắt đầy căm phẫn, pha lẫn tuyệt vọng hướng về Chú rể Quang.
“Anh nói sai lầm của một đêm say… vậy còn giọt máu này của anh trong bụng em thì sao?”
Cả hội trường như nín thở. Một sự im lặng chết chóc bao trùm. Bà Hoa và Cô dâu Thảo như chết đứng, không thể tin vào tai mình. Những gì vừa nghe được còn kinh hoàng hơn bất cứ lời thú tội nào.
“Em… em đang mang thai con của anh!” Lan tuyên bố, giọng run rẩy nhưng đầy kiên quyết, như một lời kết án cuối cùng. “Anh đã phản bội em! Phản bội tất cả những gì em đã hy sinh vì anh!”
Cô giúp việc Lan khuỵu xuống, hai tay ôm lấy bụng, khóc nức nở không thành tiếng. “Em đã hy sinh tất cả vì anh! Tất cả!” Cô bé gào lên trong tiếng nấc, nỗi đau đớn như xé nát tâm can.
Cả hội trường vẫn chìm trong sự im lặng chết chóc. Cô dâu Thảo, người dường như đã ngất lịm đi vài giây sau lời tuyên bố của Lan, từ từ được một vài người họ hàng bên cạnh đỡ dậy. Đôi mắt cô đỏ hoe, sưng húp vì nước mắt, khuôn mặt trắng bệch, đờ đẫn như một bức tượng không hồn, không thể tin nổi những gì vừa xảy ra. Sự đau đớn và bàng hoàng khiến cô đứng không vững.
Mọi ánh mắt đổ dồn vào Thảo, chờ đợi một phản ứng. Quang thì vẫn chết trân tại chỗ, sắc mặt tái mét, môi run run không nói nên lời.
Thảo hít một hơi thật sâu, tiếng nấc nghẹn ngào vẫn còn vương trong cổ họng. Cô dứt khoát đẩy tay người dì đang cố gắng an ủi mình ra, bước từng bước nặng nề về phía Chú rể Quang. Mỗi bước chân của cô như giẫm lên những mảnh thủy tinh vỡ nát của hạnh phúc. Đến gần anh, cô giơ tay, run rẩy nắm chặt lấy cổ áo sơ mi trắng tinh của Quang, siết chặt.
“Anh có yêu cô ta không?” Thảo hỏi, giọng nói khản đặc, như thể cô vừa gào thét trong vô vọng, giờ chỉ còn là một tiếng thì thầm đầy tuyệt vọng. Đôi mắt đỏ ngầu nhìn thẳng vào Quang, tìm kiếm một câu trả lời, một lời phủ nhận, hay bất cứ điều gì có thể làm vơi bớt nỗi đau trong lòng. “Hay anh chỉ coi tôi là kẻ thay thế?”
Câu hỏi của Thảo vang vọng trong hội trường, không khí căng thẳng đến tột độ. Không một ai dám ho he, thậm chí cả tiếng thở cũng như bị nén lại. Cả hội trường như nín thở, chờ đợi câu trả lời từ Chú rể Quang, người đàn ông đang đứng giữa hai người phụ nữ với những bí mật và bi kịch động trời.
Quang đứng chết trân tại chỗ, sắc mặt tái mét như tờ giấy, đôi môi anh mím chặt, run rẩy không nói nên lời. Ánh mắt anh xoáy sâu vào gương mặt Lan, rồi lại hoảng loạn chuyển sang Thảo, người đang nắm chặt cổ áo anh. Sự hoang mang, sợ hãi, và một chút gì đó tuyệt vọng hiện rõ ràng trong đáy mắt Quang, khiến anh không thể giấu giếm. Anh muốn phủ nhận, muốn gào lên rằng mọi chuyện không phải như vậy, nhưng cổ họng anh khô khốc, nghẹn đắng.
Cả hội trường vẫn nín thở, chờ đợi một câu trả lời, một lời giải thích. Nhưng Quang vẫn chỉ đứng đó, bất động, như một pho tượng đá vô tri. Thảo siết chặt hơn nữa cổ áo anh, nước mắt lại chực trào ra, đôi mắt đỏ ngầu ghim chặt vào anh, cầu xin một lời nói dối thuyết phục.
Cuối cùng, sau một hồi lâu giằng xé, Quang chỉ thốt ra được một tiếng “Không…” rất yếu ớt, lạc đi trong không khí căng thẳng. Giọng anh run rẩy, nghe như một tiếng thở dài tuyệt vọng hơn là một lời phủ nhận dứt khoát. Tiếng “Không…” đó yếu ớt đến mức không đủ sức thuyết phục ngay cả chính bản thân anh, huống hồ là Thảo hay hàng trăm con mắt đang đổ dồn về phía sân khấu. Sự yếu ớt trong lời nói của Quang như một lời thú nhận không cần nói.
Thảo nhìn anh, đôi mắt cô dường như chết lặng. Cô không cần thêm bất cứ lời nói nào nữa. Câu trả lời của Quang, dù chỉ là một tiếng “Không…” vô nghĩa, lại chính là sự xác nhận đau đớn nhất. Cô cảm thấy trái tim mình như bị hàng ngàn mũi dao đâm xuyên. Những mảnh vỡ hạnh phúc của cô rơi lả tả dưới chân.
Bà Hoa đứng lặng giữa hàng ghế khách mời, đôi mắt bà chứng kiến tất cả. Từng lời nói yếu ớt của Quang, từng giọt nước mắt lăn dài trên má Thảo, và cả sự im lặng đáng sợ của Lan, tất cả như những nhát dao cứa vào trái tim bà. Cơn giận dữ bốc lên ngùn ngụt, trộn lẫn với nỗi xấu hổ tột cùng. Bà, một người phụ nữ quyền quý, nay lại phải chịu đựng sự sỉ nhục này ngay giữa Hội trường tiệc cưới của con trai mình, trước mặt bao nhiêu khách khứa, họ hàng. Bà nắm chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay.
Bà Hoa quay phắt lại phía Lan, người vẫn đang đứng đó, khuôn mặt tái nhợt nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi Quang. Ánh mắt của Bà Hoa giờ đây vừa hằn học đầy căm giận, vừa thoáng chút xót xa cho tình cảnh trớ trêu này.
“Con muốn gì, nói đi!” Bà Hoa bật ra, giọng nói khô khốc, vang vọng cả hội trường đang chìm trong im lặng đến rợn người. Tiếng nói của bà chất chứa sự mệt mỏi cùng cực và nỗi thất vọng không thể che giấu, như trút hết nỗi niềm uất ức bấy lâu. “Con muốn gì sau tất cả những chuyện này? Nói đi!” Bà Hoa lặp lại, ánh mắt sắc như dao găm thẳng vào Lan.
Lan run rẩy ngẩng đầu lên, khuôn mặt đã nhòe nhoẹt nước mắt. Cô vẫn quỳ đó, ánh mắt kiên định nhìn thẳng về phía Quang, người vẫn đứng bất động trên sân khấu. Hít một hơi thật sâu, tiếng nấc nghẹn ngào của Lan phá vỡ sự im lặng chết người.
“Bà Hoa… anh Quang…” Lan thều thào, giọng cô run rẩy nhưng đầy đau đớn, nước mắt lã chã tuôn rơi. “Em… em chỉ mong anh nhận con của chúng ta…”
Cả hội trường vẫn nín thở lắng nghe. Bà Hoa đứng đó, sắc mặt trắng bệch, cả người cứng đờ. Thảo cúi gằm mặt, vai run bần bật.
Lan tiếp tục, lời nói của cô tuy yếu ớt nhưng chứa đựng nỗi tuyệt vọng cùng cực, vang vọng khắp không gian rộng lớn. “Em chỉ muốn con em có một người cha… một danh phận thôi!”
Tiếng nói cuối cùng của Lan vỡ òa trong tiếng nấc. Đó không chỉ là lời cầu xin mà còn là tiếng kêu xé lòng của một người mẹ. Nhiều khách mời bắt đầu xì xào, ánh mắt nhìn Quang đầy dò xét. Không ít người quay sang nhìn Bà Hoa với vẻ ái ngại. Một vài phụ nữ lớn tuổi thậm chí còn lấy khăn tay lau khóe mắt, lòng trắc ẩn trong họ bị lay động sâu sắc.
QUANG vẫn đứng sững sờ, đôi mắt anh mở to, nhưng dường như chẳng nhìn thấy gì ngoài sự trống rỗng. Mấy lời của Lan cứ thế xoáy sâu vào không khí, đập vào tai từng người.
MỘT TIẾNG HÉT CHÓI TAI vang lên, phá tan sự tĩnh lặng chết người. MẸ CỦA THẢO, một người phụ nữ quyền quý thường ngày, giờ đây như hóa điên. Bà lao tới, giằng tay Thảo, người vẫn đang cúi gằm mặt, che đi dòng nước mắt đang tuôn rơi.
MẸ THẢO
(Giọng khản đặc, căm phẫn tột độ)
Đủ rồi! Đủ rồi! Cái loại gia đình gì thế này? Dựng chuyện ngay trong ngày cưới của con gái tôi? Anh, anh Quang, anh lừa dối con tôi, lừa dối cả gia đình tôi!
(Quay sang BA THẢO và những người thân khác)
Chúng ta về! Về ngay! Không một phút giây nào ở lại cái nơi nhục nhã này nữa!
BA THẢO, với khuôn mặt đỏ bừng vì tức giận và xấu hổ, vội vàng tiến lên. Ông nắm lấy tay Thảo, kéo cô đứng dậy. Thảo vẫn không ngẩng đầu, để mặc cha mẹ và họ hàng kéo đi. Cô dâu của ngày trọng đại, giờ đây rời đi với bộ váy trắng tinh khôi bị vấy bẩn bởi sự cay đắng.
Những vị Khách mời, ban đầu còn ngỡ ngàng, nay bắt đầu xì xào bàn tán với âm lượng lớn hơn. Tiếng thì thầm của họ dần biến thành những lời bàn tán to hơn, đầy phán xét và tò mò.
KHÁCH MỜI 1
(Thì thầm)
Trời ơi, tôi đã bảo rồi, nhìn mặt con giúp việc là thấy không phải dạng vừa đâu.
KHÁCH MỜI 2
(Thêm vào)
Nhưng mà chú rể cũng tệ thật, bao giờ thì mới thừa nhận đây? Chắc phải có bầu mới chịu làm ầm lên thế này chứ!
KHÁCH MỜI 3
(Ánh mắt dò xét Bà Hoa)
Nhà Bà Hoa danh giá thế mà lại có chuyện như thế này. Đúng là “môn đăng hộ đối” cũng chưa chắc đã yên!
Tiếng xì xào mỗi lúc một lớn, như những mũi kim đâm thẳng vào tai Bà Hoa. Bà Hoa đứng đó, toàn thân lạnh cóng. Khuôn mặt trắng bệch giờ đây đã chuyển sang xanh mét, ánh mắt vô hồn nhìn đoàn người nhà Thảo khuất dạng. Rồi Bà Hoa nhìn sang Khách mời. Từng người, từng người một, họ đứng dậy, liếc nhìn bà và Quang đầy vẻ khinh miệt hoặc ái ngại, rồi vội vã rời đi.
Hội trường tiệc cưới rộng lớn, lộng lẫy ban nãy, giờ đây trở nên trống rỗng và lạnh lẽo một cách đáng sợ. Những bàn ăn thịnh soạn vẫn còn đó, nhưng không ai chạm vào. Những bó hoa tươi tắn, những dải lụa trang trí, tất cả đều trở nên vô nghĩa.
Trên Sân khấu tiệc cưới, chỉ còn lại Bà Hoa và Quang. Quang vẫn bất động, ánh mắt anh nhìn xuống, đôi vai rũ rượi. Bà Hoa chậm rãi quay sang nhìn con trai mình. Một tiếng thở dài thoát ra từ lồng ngực bà, mang theo tất cả sự sụp đổ của một giấc mơ, của danh dự, và của hy vọng. Chiếc khăn lụa trên tay Bà Hoa trượt xuống nền sân khấu, rơi tự do như chính cuộc đời của họ lúc này. Tiếng chuông gió treo hờ hững trên cánh cửa mở hờ khẽ va vào nhau, tạo nên một âm thanh lẻ loi, buồn bã.
BÀ HOA
(Giọng thì thào, gần như không nghe thấy, đầy tuyệt vọng)
Con trai… của mẹ…
Quang vẫn không đáp, anh chỉ đứng đó, như một pho tượng. Bà Hoa nhìn con trai, nhìn quanh hội trường tan hoang, trái tim bà như bị bóp nghẹt. Mọi thứ đã sụp đổ. Mọi thứ.
Sau cơn bão tố, sự im lặng bao trùm lấy Hội trường tiệc cưới, nặng nề đến nghẹt thở. Nắng chiều hắt qua khung cửa kính, vẽ nên những vệt sáng vàng vọt trên sàn đá cẩm thạch, làm nổi bật sự hoang tàn của một buổi lễ đã không thành. Bà Hoa vẫn đứng đó, một mình trên Sân khấu tiệc cưới rộng lớn, nhìn đứa con trai của mình. Cái bóng của Bà Hoa đổ dài trên nền nhà, kéo theo nỗi cô đơn và sự hối hận đang gặm nhấm tâm hồn. Bà Hoa đã từng mơ về một cuộc sống vinh hoa cho con, một gia đình hoàn hảo không tì vết, nhưng giờ đây, tất cả chỉ còn là một đống đổ nát.
Quang cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt anh chạm vào ánh mắt mẹ. Không có sự trách móc, không có sự giận dữ, chỉ có một nỗi buồn vô hạn. Giờ đây, anh không còn là chú rể hào hoa, mà chỉ là một người đàn ông vừa đánh mất tất cả: danh dự, tình yêu và cả sự tôn trọng của chính mình. Bà Hoa chợt nhận ra, trong cái nhìn của con trai, không phải là sự yếu đuối, mà là sự chấp nhận một cách đau đớn. Bà Hoa đã từng vì sĩ diện mà ép buộc, đã từng vì địa vị mà chối bỏ sự thật. Nhưng cuộc đời, đôi khi, lại có cách riêng để dạy cho người ta những bài học cay đắng nhất.
Có lẽ, điều quan trọng nhất không phải là sự hoàn hảo hay danh vọng, mà là sự chân thành và lòng trắc ẩn. Bà Hoa đưa tay lên nắm lấy tay Quang. Bàn tay Bà Hoa run rẩy, nhưng ánh mắt đã ánh lên một chút gì đó của sự thấu hiểu. Có thể, đây là khởi đầu cho một con đường mới, một con đường mà trên đó, họ sẽ học cách đối mặt với sự thật, sửa chữa lỗi lầm và tìm lại bình yên. Cuộc đời vốn dĩ là những chuỗi ngày thăng trầm, và chỉ khi ta chấp nhận buông bỏ những ảo vọng, ta mới có thể tìm thấy giá trị đích thực của hạnh phúc.

