Đêm nào cũng vậy, khoảng 2 – 3 giờ sáng, tôi lại nhận được cuộc gọi của con gái. Nó vừa sinh được 10 ngày, đang ở nhà chồng để ở cữ. Trong điện thoại, giọng con hoang mộc:
– “Mẹ ơi, con mệt lắm… con sợ lắm… mẹ đến đón con về với mẹ đi, con không chịu nổi nữa đâu…”
Mỗi lần nghe xong, tim tôi như bị ai cắt từng khúc, nhưng nhìn chồng, ông chỉ thở dài:
– “ Hủy bà chịu đựng khó khăn. Con gái đi lấy chồng rồi, đừng làm khó bên thông gia. Ở cữ thì phải kiến khem, không khóc cũng là chuyện thường.”
Tôi yên tĩnh. Nhiều đêm liền, điện thoại réo lên, con suốt như trải rồng, tôi cũng ngồi ôm trả tiền theo, nhưng không sảng khoái vì sợ mang tiếng ồn.
Cho đến sáng hôm đó, tôi không chịu nổi nữa. Tôi gọi chồng dậy, nói dứt khoát:
– “Hôm nay phải lên tận nơi. Nếu thông gia không cho, tôi cũng sẽ nhận được.”
Hai vợ chồng em chạy xe hơn 30 cây số đến nhà thông gia. Nhưng vừa đến cổng, tôi đã tìm thấy một cảnh tượng sảng khoái, hoàng kim mặt mũi, chất lịm xuống sân .
Ngay giữa sân, hai cái quan tài thiết song , trên bàn thờ ngút khói hương, yên tĩnh tang não vọng ra.
XEM TIẾP Ở DƯỚI PHẦN BÌNH LUẬN👇👇👇
Người mẹ đứng chết trân tại chỗ, đôi mắt mở to nhìn chằm chằm vào hai chiếc quan tài nhỏ bé xếp song song ngay giữa sân. Mọi suy nghĩ trong đầu Người mẹ đều ngưng đọng, chỉ còn lại một khoảng trống rợn người. Khói hương ngút ngàn, lẫn với mùi tang tóc nồng nặc, như bóp nghẹt lồng ngực Người mẹ. Người chồng đứng bên cạnh cũng tái mét mặt, bàn tay lạnh ngắt nắm chặt lấy tay vợ, nhưng sự trấn an mà ông muốn tìm kiếm đã biến mất, thay vào đó là sự hoảng loạn tột độ bao trùm cả hai. Từng thớ thịt trong Người mẹ như đông cứng lại, không thể cử động, không thể hít thở. Âm thanh tang não vọng ra từ trong nhà như những mũi kim đâm vào tai. Người mẹ cố gắng chớp mắt, cố gắng hiểu, nhưng hình ảnh hai chiếc quan tài vẫn ám ảnh, ghì chặt tâm trí, không cho phép một tia hy vọng nào lóe lên.
Người mẹ đột ngột giật mình, như bừng tỉnh khỏi cơn mê. Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng, dập tắt mọi suy nghĩ. Bà không còn đứng chết trân nữa. Đôi chân run rẩy, mềm nhũn, nhưng một sức mạnh vô hình đã đẩy Người mẹ về phía cửa nhà thông gia. Bà lảo đảo bước, rồi gần như lao đi, miệng lắp bắp gọi tên con gái trong vô thức: “Con ơi… Con ơi… Con gái của mẹ!” Giọng nói của Người mẹ lạc đi, đứt quãng, xen lẫn tiếng nấc nghẹn ngào.
Khói hương nghi ngút từ bên trong nhà lùa ra, cay xè mắt Người mẹ. Nó quyện với mùi tang tóc nồng nặc, như một tấm màn che phủ, khiến cảnh tượng bên trong càng thêm mờ ảo, đáng sợ. Từng tiếng khóc ai oán, não nề vọng ra từ sâu bên trong, như những lưỡi dao sắc nhọn cứa vào tim Người mẹ. Bà vội vàng chạy đến bậc cửa, đôi tay run rẩy bám chặt vào khung cửa gỗ đã cũ. Linh tính đột ngột mách bảo Người mẹ, có điều gì đó còn kinh hoàng hơn cả cái chết của hai đứa cháu. Một sự sợ hãi vô hình siết chặt lấy trái tim bà.
Từ sâu bên trong nhà thông gia, một bóng người phụ nữ lớn tuổi chậm rãi bước ra. Gương mặt bà ta khắc khổ, hằn sâu những nếp nhăn của nỗi đau và mệt mỏi triền miên. Đôi mắt sưng húp, đỏ hoe, dường như đã khóc cạn nước mắt qua bao đêm không ngủ. Đó chính là mẹ chồng của Con gái, một thành viên của Bên thông gia. Ánh mắt bà ta trĩu nặng sự kiệt quệ và bi thương vô hạn, lướt qua Người mẹ và Người chồng đang đứng sững sờ giữa sân. Không một lời nào được thốt ra. Bà ta chỉ khẽ gật đầu, một cái gật đầu nặng trĩu, chứa đựng quá nhiều đau khổ để có thể cất tiếng chào. Người mẹ cảm nhận một luồng khí lạnh lẽo, thê lương toát ra từ người phụ nữ ấy, như thể bà ta vừa bước ra từ cõi chết. Cái gật đầu im lặng ấy, hơn mọi lời nói, đã khẳng định nỗi kinh hoàng đang bao trùm lấy gia đình này.
Người mẹ không kìm được nữa, một luồng lạnh buốt chạy dọc sống lưng, cô lao tới, nắm chặt lấy cánh tay gầy guộc của người phụ nữ thông gia. Giọng Người mẹ khản đặc, run rẩy, “Chị ơi, con gái tôi đâu? Chuyện gì đang xảy ra vậy? Mấy đêm nay con bé cứ gọi điện cầu cứu… Sao sân nhà lại có…”. Người mẹ không thể nói hết câu khi ánh mắt cô lại lạc vào hai chiếc quan tài nhỏ nằm lặng lẽ giữa sân.
Người phụ nữ thông gia ngước đôi mắt sưng húp, đờ đẫn nhìn Người mẹ. Một tiếng nấc nghẹn ngào bật ra từ sâu thẳm lồng ngực bà, rồi nước mắt lại lã chã tuôn rơi. Bà lắc đầu lia lịa, cố gắng thốt lên từng lời như van xin. “Chuyện… chuyện dài lắm… Tôi xin cô…”. Bà chỉ tay run rẩy về phía căn nhà tối om, nơi ánh nến lập lòe hắt ra. “Cô con dâu… con gái tôi… nó đang ở trong đó…”. Giọng bà thì thào yếu ớt, như thể mỗi từ thốt ra đều nặng ngàn cân. Rồi bà cúi gằm mặt xuống, nghẹn ngào, “Hai đứa… hai đứa cháu nội tôi… mất rồi…”.
Lời nói ấy, dù chỉ là những tiếng thều thào đứt quãng trong tiếng nức nở, nhưng với Người mẹ, nó như một tiếng sét đánh ngang tai, khiến cả người cô tê dại. Đầu óc Người mẹ quay cuồng, một khoảng trống rỗng đột ngột bao trùm lấy cô, không khí như đặc quánh lại, và tất cả mọi thứ xung quanh dường như biến mất, chỉ còn lại những lời nói oan nghiệt ấy vọng mãi trong tâm trí. Hai đứa cháu ngoại của cô… đã mất?
Người mẹ đứng sững sờ, đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào khoảng không, cố gắng bám víu lấy một chút lý trí đang dần tan biến. Không, không thể nào là sự thật. Hai đứa cháu ngoại của Người mẹ… làm sao có thể…
Người phụ nữ thông gia, tựa như cũng hiểu được nỗi đau đớn tột cùng đang hành hạ Người mẹ, lại càng khóc nấc to hơn. Bà đưa bàn tay run rẩy, nước mắt giàn giụa, chỉ thẳng vào hai chiếc quan tài nhỏ bé nằm cạnh nhau giữa sân. Giọng bà đứt quãng, nghẹn ngào thốt ra từng tiếng như xé lòng: “Chúng nó… chúng nó là con của con bé… con gái cô đó…”
Một tia chớp lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Người mẹ. Bà cảm thấy máu trong huyết quản như đông cứng lại.
“Mới sinh được… được mười ngày thôi cô ạ…” Bà thông gia tiếp tục, giọng nói yếu ớt đến mức gần như không nghe rõ, “Không hiểu sao lại… lại như thế này…”
Từng lời nói của Người phụ nữ thông gia như những nhát dao đâm thẳng vào tim Người mẹ. Đầu óc Người mẹ quay cuồng, cảnh vật xung quanh chao đảo. Mười ngày? Hai đứa trẻ mới chào đời mười ngày? Không thể nào! Nỗi đau xé ruột xé gan, nỗi kinh hoàng bóp nghẹt lấy lồng ngực Người mẹ. Bà không tin vào những gì tai mình vừa nghe, vào những gì mắt mình đang thấy. Mọi thứ trở nên mờ ảo, một tiếng gào thét vô thanh vang vọng trong tâm trí Người mẹ.
Người mẹ cảm thấy cả thế giới đổ sụp. Hai đứa cháu ngoại… mười ngày tuổi…
Không một chút chần chừ, không một lời nói nào có thể giữ Người mẹ lại được nữa. Bà đẩy mạnh bà thông gia đang đứng chắn trước mặt, lao như điên dại vào bên trong ngôi nhà. Tâm trí Người mẹ chỉ còn một ý nghĩ duy nhất: bà phải thấy Con gái ngay lập tức.
Ngôi nhà chìm trong một sự tĩnh lặng đến rợn người, hoàn toàn trái ngược với không khí tang thương ồn ào bên ngoài. Người mẹ điên cuồng lùng sục qua từng căn phòng, trái tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cuối cùng, bà dừng lại trước một căn phòng nhỏ, cánh cửa khép hờ. Một luồng ánh sáng lờ mờ từ cửa sổ hắt vào, đủ để Người mẹ nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng bên trong.
Con gái của bà, đứa con bé bỏng Người mẹ đã vất vả nuôi nấng, đang nằm bẹp dí trên chiếc giường tre cũ kỹ. Gương mặt con bé xanh xao đến độ tưởng chừng như không còn một giọt máu. Đôi mắt mở to vô hồn, dán chặt vào trần nhà ẩm mốc, trống rỗng và xa lạ. Không có một giọt nước mắt nào trên khóe mắt con, không một tiếng nấc nghẹn. Con bé chỉ lặng lẽ thở hắt ra từng hơi, yếu ớt và rời rạc, như một cái xác không hồn, bất động giữa cõi trần. Cứ như thể tất cả sự sống, tất cả cảm xúc đã bị hút cạn khỏi cơ thể gầy yếu ấy.
Người mẹ đứng sững sờ ở ngưỡng cửa, không thể tin vào mắt mình. Đây có còn là đứa con gái bà từng biết? Đây có phải là đứa bé đã gọi Người mẹ trong tuyệt vọng những đêm khuya? Trái tim Người mẹ bị bóp nghẹt, một tiếng thét vô thanh tắc nghẽn trong cổ họng bà. Bà muốn chạy đến, ôm lấy con, lay tỉnh con dậy, nhưng đôi chân bà như bị đóng đinh xuống sàn nhà lạnh lẽo. Người mẹ chỉ có thể nhìn, nhìn đứa con gái đang chết dần chết mòn trong tận cùng nỗi đau.
Người mẹ không thể chịu đựng thêm nữa. Một tiếng thét bị dồn nén trong lồng ngực bỗng vỡ òa thành một tiếng gào xé lòng. Bà lao đến bên giường, quỳ sụp xuống, ôm chặt lấy cơ thể gầy gò, lạnh ngắt của Con gái. Làn da con bé tái nhợt dưới những ngón tay run rẩy của Người mẹ. Hơi thở yếu ớt, chập chờn phả vào tai Người mẹ, từng nhịp đập như một lời buộc tội.
Nước mắt Người mẹ tuôn trào, ướt đẫm mái tóc bết bát của Con gái. Trong khoảnh khắc ấy, tất cả những hình ảnh đau đớn như một thước phim quay chậm ùa về trong tâm trí bà. Người mẹ nhớ lại những cuộc điện thoại lúc nửa đêm, khi giọng Con gái yếu ớt đến mức bà phải áp sát điện thoại vào tai mới có thể nghe rõ. “Mẹ ơi… mẹ đến đón con về đi mẹ…”, tiếng van xin run rẩy ấy cứ lặp đi lặp lại qua từng đêm, những đêm liên tục từ 2-3 giờ sáng. Bà nhớ những lần mình quay sang, lay nhẹ Người chồng, cầu xin anh hãy cùng bà đi đón con, quãng đường hơn 30km chẳng phải là xa xôi gì. Nhưng Người chồng chỉ thờ ơ nhíu mày, giọng anh ta cộc cằn vang lên trong bóng đêm tĩnh mịch của Nhà riêng của người mẹ: “Kệ nó đi! Nó tự làm nó tự chịu. Giờ nó mới biết khổ thì đã sao? Cho nó sáng mắt ra!”
Những lời nói tàn nhẫn ấy, cùng với sự vô tâm đến lạnh lùng của Người chồng, đã giam cầm Người mẹ trong nỗi bất lực. Bà đã lưỡng lự, đã do dự. Bà đã để nỗi sợ hãi và sự mệt mỏi nhấn chìm bản năng làm mẹ. Giờ đây, cảnh tượng bi thương này là cái giá phải trả.
“Con ơi… mẹ xin lỗi con…” Người mẹ nghẹn ngào, giọng nói vỡ vụn trong những tiếng nấc. Bà ôm xiết Con gái, như thể muốn bù đắp cho tất cả những đêm con bé một mình trong sợ hãi. “Mẹ xin lỗi con… mẹ đến muộn rồi… Mẹ đến muộn rồi, con ơi!” Lời thú tội muộn màng, nặng trĩu nỗi ân hận tột cùng, vang vọng trong căn phòng u tối của Nhà thông gia. Bà biết, không lời xin lỗi nào có thể cứu vãn được hai đứa cháu ngoại của bà, cũng không thể hàn gắn được tâm hồn đã tan nát của Con gái.
Người mẹ ngước lên, đôi mắt đỏ hoe, sưng húp vì khóc. Hơi thở bà vẫn còn gấp gáp, nhưng ánh nhìn sắc như dao găm xoáy thẳng vào Bên thông gia, người đang đứng lẫn trong đám đông, vẻ mặt tái mét vì sợ hãi. Sự đau đớn tột cùng biến thành nỗi phẫn uất, khiến Người mẹ rít lên, giọng lạc đi vì nấc nghẹn nhưng vẫn đầy quyền lực:
“Tại sao lại ra nông nỗi này? Hả? Tại sao?”
Người mẹ giơ bàn tay run rẩy chỉ vào Con gái đang nằm bất động, rồi lại chỉ về phía hai chiếc quan tài đặt song song giữa sân. Mỗi từ ngữ thốt ra như một nhát cứa.
“Tại sao con bé gọi điện cầu cứu mà không ai giúp? Nó van xin, nó khóc lóc… Tại sao không một ai đỡ đần nó? Con tôi… nó mới sinh mười ngày! Nó đã phải chịu những gì?”
Bên thông gia cúi gằm mặt, đôi vai run rẩy. Tiếng nức nở bật ra từ lồng ngực họ, nhỏ dần rồi tắt hẳn trong sự câm lặng đáng sợ. Họ không thể nói nên lời, vẻ mặt nhăn nhó vì khốn cùng, vì nỗi ân hận hay có thể là sự sợ hãi đang bủa vây. Người mẹ không để họ có cơ hội tránh né. Bà bước chập chững về phía họ, từng bước chân như một lời buộc tội.
“Và… cháu tôi đâu? Hai đứa cháu ngoại của tôi… Hai đứa bé mới sinh mười ngày… Chúng nó đâu?”
Giọng Người mẹ cuối cùng vỡ òa thành một tiếng gào xé lòng, như thể tất cả sự kìm nén đã tan vỡ. Bên thông gia chỉ biết đứng đó, đầu cúi sâu hơn, chỉ có thể lắc đầu trong vô vọng, không thể đối diện với ánh mắt căm hờn và đau đớn tột cùng của Người mẹ. Sự im lặng của họ như một lời thú tội không thể chối cãi.
Người mẹ quay phắt lại, ánh mắt tràn ngập nỗi đau đớn tột cùng và sự hoảng loạn. Bà lao đến bên Con gái, quỳ sụp xuống, ôm lấy khuôn mặt gầy gò, xanh xao của con bé. Đôi mắt Người mẹ dò xét, cố gắng tìm kiếm câu trả lời trong đáy mắt vô hồn của Con gái.
“Con ơi, con nói cho mẹ biết… Chuyện gì đã xảy ra vậy? Tại sao lại ra nông nỗi này?” Người mẹ thì thầm, giọng run rẩy, nước mắt lại chực trào.
Con gái yếu ớt lắc đầu. Đôi môi nứt nẻ hé mở, cố gắng phát ra âm thanh, nhưng chỉ là tiếng ho khan đầy đau đớn. Cô bé thở dốc, như thể mỗi hơi thở đều rút cạn sinh lực. Giọng nói của cô bé khản đặc, yếu ớt đến mức gần như không nghe thấy.
“Con… con không biết…” Con gái thều thào, ánh mắt thất thần nhìn vào khoảng không. “Con ngủ dậy thì… chúng nó… chúng nó đã lạnh ngắt rồi…”
Cả câu nói như một tiếng nấc nghẹn bị mắc kẹt lại trong cổ họng Con gái. Cô bé khẽ run rẩy, đôi vai gầy guộc chùng xuống. Ánh mắt cô bé không còn sự sống, chỉ còn lại nỗi sợ hãi tột cùng, sự ám ảnh đang bủa vây và một sự kiệt quệ tinh thần đến tàn nhẫn. Con gái cố gắng cử động, nhưng toàn thân như bị rút cạn sức lực. Đôi mắt cô bé dường như đang cố gắng thốt lên điều gì đó, chất chứa nỗi kinh hoàng không thể diễn tả bằng lời, nhưng bản thân cô bé lúc này đã quá sốc, quá suy sụp để có thể nói ra hết sự thật kinh hoàng mà mình vừa trải qua. Cô chỉ có thể gục đầu vào vai Người mẹ, nước mắt lã chã rơi, nhưng không còn sức để khóc thành tiếng.
Người mẹ ôm chặt Con gái, cảm nhận sự run rẩy yếu ớt của con bé. Nỗi đau xé lòng của Con gái như thấm vào da thịt bà, khiến bà chỉ muốn ôm con thật chặt.
Bỗng, một bóng người nặng nề đổ xuống ngưỡng cửa. Người chồng, người nãy giờ vẫn đứng chết trân ở cổng `Nhà thông gia`, cuối cùng cũng bước vào. Ông ta chậm rãi tiến đến, ánh mắt hoang mang lướt qua khung cảnh tang thương. Khi nhìn thấy Con gái gục đầu vào vai Người mẹ, thân hình gầy gò, xanh xao đến tiều tụy, nét mặt ông ta lập tức biến sắc. Đôi mắt ông ta nheo lại, cố gắng hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Ông ta chưa kịp thốt lên lời nào thì ánh mắt vô tình va phải hai chiếc quan tài trắng toát, nhỏ xíu đặt song song giữa sân. Mọi âm thanh xung quanh dường như ngưng bặt. Một thành viên `Bên thông gia` tiến đến gần, giọng nói nhỏ nhẹ, đầy xót xa vang lên trong không gian tĩnh lặng: “Hai đứa bé… chúng nó đã mất rồi, ông ạ. Mất từ sáng sớm, sau một đêm bỗng dưng lạnh ngắt…”
Cả câu nói như một nhát sét đánh thẳng vào thính giác Người chồng. Toàn thân ông ta lập tức đông cứng lại, cảm giác như có một tảng băng khổng lồ đang từ từ bao phủ lấy mình. Hai chân ông ta lảo đảo, suýt khuỵu xuống. Máu trong huyết quản dường như ngừng chảy, khiến khuôn mặt ông ta cắt không còn một giọt máu, tái mét đi trông thấy. Đôi môi khô khốc của ông ta mấp máy, cố gắng tạo ra âm thanh nhưng chỉ là tiếng khàn khàn đầy tuyệt vọng.
“Trời ơi… sao lại thế này…” Người chồng lẩm bẩm, giọng nói run rẩy bật ra từ kẽ răng. “Không thể nào… không thể nào là sự thật…”
Nỗi hối hận và sự cắn rứt như những mũi kim nhọn hoắt đâm sâu vào trái tim Người chồng, từng chút một. Ông ta nhìn Con gái, rồi lại nhìn hai chiếc quan tài lạnh lẽo, một cảm giác tội lỗi ghê gớm dâng trào, nhấn chìm ông ta vào vực sâu của sự tuyệt vọng. Cả người ông ta run rẩy, bàng hoàng trước sự thật tàn khốc mà ông ta đã bỏ qua.
Người chồng ôm lấy đầu, tiếng nấc nghẹn ngào bật ra, lồng ngực ông ta như bị bóp nghẹt. Sự hối hận và nỗi đau đớn cùng cực dội ngược vào tâm can, khiến ông ta không thể đứng vững. Ông ta lùi lại vài bước, cả người chấn động như vừa trải qua một cơn địa chấn. Bên thông gia đứng đó, vẻ mặt xót xa nhưng cũng đầy ái ngại. Họ nhìn Người chồng, rồi lại nhìn Con gái đang tựa vào vai Người mẹ, không ai nói nên lời.
Người mẹ vẫn ôm chặt Con gái, nhưng ánh mắt bà giờ đây không còn chứa đựng sự yếu mềm nữa. Bà đã chứng kiến tất cả – sự thờ ơ của Người chồng trước đó, những cuộc gọi cầu cứu của Con gái, và giờ là cái chết đau lòng của hai đứa cháu ngoại. Nước mắt vẫn còn lăn dài trên má, nhưng chúng đã không còn là nước mắt của sự bất lực hay tuyệt vọng. Thay vào đó, chúng là nước mắt của sự tức giận bị dồn nén, của một quyết tâm sắt đá vừa được hun đúc. Bà lau vội những giọt nước còn vương trên khóe mắt bằng mu bàn tay, rồi chậm rãi đẩy Con gái ra một chút, đủ để bà có thể đứng thẳng dậy.
Cả không gian như chùng xuống khi Người mẹ từ từ đứng lên. Dù cơ thể bà vẫn run rẩy vì mệt mỏi và nỗi đau, nhưng ánh mắt bà lại rực lên một ngọn lửa kiên cường. Bà nhìn thẳng vào Bên thông gia, từ người cha chồng, mẹ chồng, đến những người họ hàng đang đứng xung quanh. Từng ánh mắt chạm nhau, tạo nên một sự tĩnh lặng đến đáng sợ.
Giọng Người mẹ cất lên, dù hơi khàn và yếu ớt vì khóc quá nhiều, nhưng lại vang lên rõ mồn một trong sự im ắng: “Tôi sẽ đưa Con gái tôi về.” Bà ngừng lại một chút, như để câu nói thấm sâu vào từng người nghe, rồi tiếp tục, mạnh mẽ và dứt khoát đến bất ngờ: “Nó không thể ở lại đây thêm một phút nào nữa!”
Mỗi từ bà nói ra như một mũi dao sắc bén, xuyên thẳng vào bầu không khí u uẩn. Ánh mắt bà kiên định, không hề nao núng, như thể bà đã chặn đứng mọi khả năng phản đối từ Bên thông gia. Toàn thân Người mẹ căng cứng, nhưng đó là sự căng cứng của một ý chí không thể lay chuyển, của một người mẹ đã chịu đựng quá đủ và giờ đây sẵn sàng làm mọi thứ để bảo vệ con mình. Con gái ngước nhìn mẹ, đôi mắt đẫm lệ nhưng ánh lên tia hy vọng.
Cả không gian như nín lặng, chỉ còn tiếng gió lùa qua những vành khăn tang. Người thông gia, mẹ chồng của Con gái, bước lên phía trước, đôi mắt sưng húp vì khóc thương hai đứa cháu giờ đỏ hoe. Bà nhìn Người mẹ, rồi lại liếc sang Con gái đang tựa vào vai mẹ mình, vẻ mặt vừa xót xa, vừa pha chút van nài. Bà ta run rẩy đưa tay chạm nhẹ vào cánh tay Người mẹ, nước mắt lại chực trào ra.
“Bà ơi…” giọng bà thông gia nghẹn ngào, nấc lên từng tiếng, “Để con bé ở lại tiễn các cháu lần cuối… chúng nó… chúng nó cũng là con của…”. Bà cố gắng nói, nhưng dường như nỗi đau và sự ái ngại khiến lời nói cứ đứt đoạn, chìm trong tiếng sụt sùi. Bà nhìn hai chiếc quan tài nhỏ nằm giữa sân, rồi lại nhìn Người mẹ, hy vọng một tia thương cảm.
Nhưng Người mẹ, ánh mắt vẫn kiên định và lạnh lùng, không hề dao động. Bà ngắt lời bà thông gia, giọng nói vang lên dứt khoát, không một chút ấm áp, như một tảng băng vừa vỡ tan giữa mùa hè khắc nghiệt. “Đủ rồi!” Bà nói, mạnh mẽ đến bất ngờ. “Mạng sống của con gái tôi quan trọng hơn mọi thứ! Con bé cần được về nhà mẹ nó!”
Lời nói của Người mẹ như một lưỡi dao sắc bén, cắt đứt mọi lời van xin yếu ớt. Bà siết chặt tay Con gái, ánh mắt bà không hề rời khỏi bà thông gia, cho thấy một ý chí không thể lay chuyển. Cả Người mẹ và Con gái đều cảm thấy một luồng năng lượng mới, một sự giải thoát đang đến gần, dù xung quanh vẫn là cảnh tượng tang thương.
Người mẹ không nói thêm lời nào, bà dùng toàn bộ sức lực của mình, vòng tay qua eo Con gái, nửa dìu nửa kéo cô rời khỏi vòng vây của những người bên thông gia. Bước chân Con gái lảo đảo, yếu ớt, thân thể cô như một cành cây khô héo giữa cơn bão. Ánh mắt Người mẹ vẫn kiên định, không quay đầu lại, không cho phép bản thân nhìn vào những khuôn mặt sưng húp của họ hàng nhà thông gia.
Phía sau lưng họ, ngôi nhà vẫn chìm trong làn khói hương trắng đục, hòa lẫn với tiếng khóc ai oán, nỉ non. Tiếng kèn đám ma vang lên thê lương như xé nát không khí, từng hồi, từng hồi. Người chồng của Người mẹ, từng bước chân nặng nề, lầm lũi đi theo. Ông không dám nhìn thẳng vào ai, đôi vai gầy co rúm lại, cúi gằm mặt vì hổ thẹn và một nỗi đau âm ỉ đang gặm nhấm tâm can. Ông biết, ông đã sai, sai quá nhiều.
Con gái, dù đã được Người mẹ dìu đi, nhưng đầu óc cô vẫn ong ong tiếng khóc, tiếng kèn. Cô cứ vô thức quay đầu lại. Hai chiếc quan tài nhỏ bé, màu trắng tinh khiết, xếp song song ngay giữa sân nhà thông gia. Ánh sáng lờ mờ từ những ngọn nến lay động hắt lên, khiến chúng trông càng cô đơn, lạc lõng. Hình ảnh ấy, như một vết sẹo cháy bỏng, in hằn sâu vào tâm trí Người mẹ và Con gái, và cả Người chồng. Nó không chỉ là sự mất mát, mà còn là một lời nguyền rủa cho sự thờ ơ, cho những đêm dài lạnh lẽo không lời đáp, cho sự vô tâm đã dẫn đến bi kịch này. Cảnh tượng ấy sẽ ám ảnh họ đến cuối đời, không thể nào quên.
Người mẹ tiếp tục dìu Con gái đi qua cánh cổng, tiếng khóc than và mùi hương trầm vẫn đuổi theo, như muốn níu kéo họ lại. Nhưng họ không dừng. Họ đi, mang theo vết thương lòng không thể hàn gắn.
Người mẹ không nói một lời nào, đẩy Con gái vào ghế sau chiếc xe của họ. Người chồng nhanh chóng ngồi vào ghế lái, khởi động xe, lao đi như chạy trốn khỏi những gì vừa diễn ra. Chiếc xe lăn bánh, dần bỏ lại phía sau tiếng kèn đám ma ai oán và mùi hương trầm nồng nặc. Con gái vẫn cứ quay đầu nhìn lại qua ô cửa kính mờ, đôi mắt vô hồn dõi theo hai chiếc quan tài bé xíu dần khuất dạng. Nỗi đau như một dòng điện chạy dọc cơ thể cô, rút cạn chút sinh lực cuối cùng.
Khi chiếc xe đã thoát khỏi con đường làng quen thuộc, hòa vào dòng xe tấp nập của quốc lộ, sự im lặng bao trùm không gian chật hẹp bên trong. Người chồng vẫn lái xe một cách lầm lũi, đôi mắt đỏ hoe nhìn thẳng về phía trước, không dám đối diện với vợ và con gái. Ông biết, mọi lời giải thích hay xin lỗi lúc này đều vô nghĩa, chỉ càng khoét sâu thêm vết thương lòng.
Con gái, cơ thể mềm nhũn như không còn xương sống, từ từ tựa đầu vào vai Người mẹ. Hơi thở của cô yếu ớt, những giọt nước mắt khô cằn từ lúc nào lại bắt đầu lăn dài trên má. Cô thiếp đi trong vòng tay của Người mẹ, một giấc ngủ vùi vì kiệt sức, vì nỗi đau tột cùng, vì sự trống rỗng không thể nào lấp đầy.
Người mẹ khẽ vuốt ve mái tóc rối bời của con. Nước mắt của bà cũng không ngừng tuôn rơi, thấm đẫm vai áo con gái. Bà nhìn gương mặt hốc hác, nhợt nhạt của Con gái, trái tim thắt lại từng cơn. Chặng đường hơn 30km về nhà dường như dài vô tận, nhưng cũng là chặng đường đầu tiên, chặng đường quan trọng nhất để đưa con bé thoát khỏi địa ngục trần gian. Bà biết, để con gái có thể hồi phục, để vết thương lòng này có thể nguôi ngoai, sẽ là một hành trình dài đầy gian nan và nước mắt. Nhưng ít nhất, ngay lúc này, con bé đã được an toàn. An toàn trong vòng tay của mẹ. Chỉ điều đó thôi cũng đủ cho Người mẹ sức mạnh để tiếp tục chiến đấu.
Khi chiếc xe dừng lại trước sân nhà riêng của Người mẹ, bà vội vã đỡ Con gái xuống. Con bé yếu ớt, bước đi loạng choạng, cơ thể như muốn đổ gục. Người mẹ nhanh chóng đưa Con gái vào nhà, nhẹ nhàng đặt cô nằm lên chiếc giường quen thuộc, nơi cô bé đã lớn lên.
Những ngày tiếp theo là chuỗi ngày Người mẹ chăm sóc Con gái không ngừng nghỉ. Bà tự tay pha sữa, nấu cháo, đút từng thìa cho Con gái. Bà lau mặt, chải tóc, thay quần áo cho con bé một cách dịu dàng nhất, mỗi cử chỉ đều chứa đựng sự ân cần, xót xa và khao khát bù đắp những tổn thương. Con gái thi thoảng nhìn Người mẹ, ánh mắt trống rỗng và dại đi, nhưng rồi cô lại quay mặt vào tường, lẩn tránh mọi giao tiếp.
Mười ngày trôi qua, dưới sự chăm sóc tận tình của Người mẹ, Con gái dần lấy lại được chút sức khỏe thể chất. Gương mặt cô bớt nhợt nhạt, những đường nét xanh xao dần tan biến. Cô bé có thể tự mình đi lại trong nhà, tự ăn uống đôi chút. Nhưng đôi mắt Con gái vẫn sâu hút và trống rỗng, chứa đựng nỗi sợ hãi vô hình, như thể cô vẫn đang nhìn thấy hai chiếc quan tài bé xíu, nghe thấy tiếng kèn đám ma ai oán văng vẳng bên tai.
Đêm đêm, những cơn ác mộng lại ập đến. Con gái giật mình tỉnh giấc, toàn thân run rẩy, những tiếng thét nghẹn lại trong cổ họng. Người mẹ vội vã chạy đến, ôm chặt con vào lòng, vỗ về cho đến khi cô bé chìm vào giấc ngủ mê man lần nữa. Nhưng giấc ngủ ấy chẳng bao giờ yên bình.
Người mẹ thường đứng lặng bên cửa sổ, nhìn ra khoảng sân vắng. Trong tâm trí bà, hình ảnh hai chiếc quan tài nhỏ bé xếp song song ở sân nhà thông gia cứ hiện lên rõ mồn một. Chúng là lời nhắc nhở không ngừng về sự thờ ơ của bà, về bi kịch mà gia đình bà đã phải hứng chịu. Nỗi đau ấy như một vết sẹo hằn sâu trong tâm hồn, nhắc nhở bà rằng có những sai lầm không bao giờ có thể sửa chữa được.
Đúng 2 giờ sáng, hoặc 3 giờ sáng, chuông điện thoại trong nhà lại bất chợt réo lên những hồi chuông quen thuộc. Không có ai gọi. Âm thanh ấy chỉ là ảo ảnh của quá khứ, là tiếng chuông cầu cứu Con gái đã gọi Người mẹ nhiều đêm trước, là tiếng gọi yếu ớt của con bé trong những giây phút cô độc nhất. Tiếng chuông vô hình ấy xé toạc màn đêm, găm thẳng vào tim Người mẹ và Người chồng, nhắc nhở về sự thờ ơ của họ, về cái giá của sự vô tâm mà họ đã phải trả.
Người chồng, dù cố gắng tỏ ra bình thản, cũng không thể ngủ yên. Anh ta thường lặng lẽ ra ghế sofa ngồi, mắt nhìn vô định vào khoảng tối. Nỗi ám ảnh về sự vô tâm của mình, về cái chết của hai đứa cháu ngoại, về đôi mắt thất thần của Con gái, đã biến thành một gánh nặng đè nén anh ta mỗi giây mỗi phút. Bình yên tại ngôi nhà của họ chỉ là một tấm màn che phủ mỏng manh, bên dưới là vực sâu của nỗi đau và sự hối hận không thể nào lấp đầy. Cả gia đình sống trong một thứ bình yên giả tạo, nơi mỗi giây phút đều là lời nhắc nhở về một bi kịch không thể nào quên. Nỗi ám ảnh về hai sinh linh bé nhỏ và những đêm dài đau đớn sẽ theo họ đến suốt cuộc đời, như một bài học đắt giá về sự thờ ơ và nỗi đau của người làm mẹ.
Một buổi sáng nọ, Người mẹ thức dậy với tiếng động khe khẽ từ nhà bếp. Bước ra, bà nhìn thấy Người chồng đang lúi húi nấu cháo. Anh ta không còn bộ dạng thờ ơ, lảng tránh như trước. Thay vào đó, anh ta cẩn thận múc từng thìa cháo ra bát, thổi nguội rồi mang vào phòng cho Con gái. Người mẹ đứng lặng nhìn, lòng ngổn ngang bao cảm xúc. Người chồng nhẹ nhàng đặt bát cháo lên bàn, ân cần lay gọi Con gái dậy.
“Em ăn một chút đi,” Người chồng nói, giọng anh ta tràn đầy sự hối lỗi và quan tâm. “Anh đã nấu cháo yến mạch, rất tốt cho sức khỏe của em.”
Con gái hé mở mắt, ánh nhìn vẫn còn mờ mịt nhưng không còn sự chống đối như trước. Cô bé khẽ gật đầu, cố gắng ngồi dậy. Người chồng vội vàng đỡ cô bé, kê gối cho cô tựa lưng thoải mái. Anh ta kiên nhẫn đút từng thìa cháo cho Con gái, lau nhẹ khóe miệng cho cô khi cháo bị rớt ra ngoài. Người mẹ quan sát tất cả, nhận thấy sự thay đổi rõ rệt trong từng cử chỉ, ánh mắt của chồng. Không còn sự vô tâm, chỉ còn lại sự ân cần và khao khát bù đắp.
Đêm đến, tiếng chuông điện thoại ảo ảnh vẫn réo vang giữa không gian tĩnh mịch, cắt ngang màn đêm lạnh lẽo. Lần này, Người chồng không còn nhắm mắt làm ngơ. Anh ta bật dậy, vội vã chạy đến bên Người mẹ, ôm chặt bà vào lòng. “Anh xin lỗi,” anh ta thì thầm, giọng nói nghẹn lại. “Anh xin lỗi vì tất cả. Vì sự thờ ơ của anh.” Người mẹ cảm nhận được hơi ấm và sự run rẩy từ Người chồng, sự hối hận chân thành đang lan tỏa trong căn phòng. Con gái nằm trên giường, nghe thấy tiếng chuông và lời xin lỗi, quay mặt vào tường, vai khẽ run lên.
Những ngày tháng tiếp theo, Người chồng không ngừng nỗ lực sửa chữa lỗi lầm. Anh ta đi làm về sớm hơn, dành toàn bộ thời gian cho Người mẹ và Con gái. Anh ta chủ động giúp đỡ Người mẹ chăm sóc Con gái, từ việc chuẩn bị bữa ăn, dọn dẹp nhà cửa, đến việc trò chuyện, cố gắng xoa dịu những nỗi đau vô hình trong tâm hồn con bé. Anh ta kiên nhẫn kể những câu chuyện vui, đọc sách cho Con gái nghe, dù biết đôi mắt cô bé vẫn còn đờ đẫn, chưa thực sự tiếp nhận.
Dần dần, Con gái bắt đầu có những phản ứng nhỏ. Thi thoảng, cô bé sẽ quay lại nhìn Người chồng khi anh ta gọi, hoặc khẽ gật đầu khi nghe anh ta kể chuyện. Những cử chỉ ấy dù nhỏ bé nhưng lại là tia sáng hiếm hoi thắp lên hy vọng trong ngôi nhà nhỏ. Người mẹ nhận ra sự thay đổi ở chồng, không phải chỉ là sự hối hận nhất thời, mà là một sự chuyển mình sâu sắc. Nụ cười của Người chồng trở nên hiền lành hơn, ánh mắt anh ta không còn chứa đựng sự mệt mỏi hay vô định, mà thay vào đó là sự quyết tâm và tình yêu thương. Anh ta đã học được bài học đắt giá về ý nghĩa của gia đình và trách nhiệm của một người cha, người chồng.
Nỗi đau mất đi hai đứa cháu ngoại vẫn còn đó, hằn sâu trong tâm hồn Người mẹ, trong ánh mắt của Con gái, và trong sự câm nín hối hận của Người chồng. Nó giống như một vết sẹo không bao giờ lành, luôn hiện hữu để nhắc nhở họ về bi kịch đã qua. Thế nhưng, trong sự im lặng của ngôi nhà, một tia hy vọng mong manh đã nhen nhóm. Họ không bao giờ có thể quên đi quá khứ, không bao giờ có thể làm lành vết thương đã rách toạc, nhưng họ đang học cách chấp nhận nó, học cách sống chung với nỗi đau và tìm thấy ý nghĩa trong từng khoảnh khắc hiện tại. Gia đình nhỏ ấy, sau bao giông bão, đang dần tìm lại được sự hàn gắn, dù cho hành trình ấy còn dài và đầy chông gai. Họ biết rằng, mỗi ngày trôi qua là một cơ hội để bù đắp, để yêu thương và để xây dựng một tương lai mới, dù phải mang theo mãi mãi những mảnh vỡ của một quá khứ bi thảm không bao giờ phai nhạt.

