Sự thật động trời về đứa cháu: Bà nội chết điếng khi con dâu cũ… lên tiếng!

Gặp lại con dâu cũ đang đi với gia đình mới, tôi ch:ế:t đi:ếng khi nghe họ nói chuyện với nhau để rồi phát hiện ra một sự thật động trời về con trai tôi
Sương chiều bảng lảng phủ xuống thị trấn nhỏ, mang theo một chút se lạnh thấm vào từng ngóc ngách. Tôi ngồi bên cửa sổ, tay mân mê tách trà đã nguội, đôi mắt trìu mến dõi theo đứa cháu trai nhỏ đang say ngủ trong nôi. Thằng bé ngoan ngoãn, khuôn mặt thiên thần với đôi má phúng phính như trái đào, đôi mắt to tròn, đen lay láy ẩn sau hàng mi cong vút. Nhìn nó, lòng tôi lại dâng lên một cảm giác mãn nguyện, một niềm tự hào không thể diễn tả. Sau bao nhiêu sóng gió và nước mắt, cuối cùng ngôi nhà này cũng ngập tràn tiếng cười trẻ thơ.
Thằng bé là niềm tự hào, là tất cả những gì tôi mong muốn. Con trai tôi – thằng Tuấn, đã ly hôn được ba năm, và giờ đây, nhờ có thằng bé, mọi chuyện đau khổ của quá khứ dường như đã lùi xa, chìm vào quên lãng. Đôi lúc tôi nhìn nó, rồi lại nhìn thằng Tuấn đang ngồi đối diện, gương mặt anh tuấn của con trai tôi vẫn vô tư lự.
Thằng bé lại không hề có nét nào giống bố, hay giống tôi. Tôi tự nhủ, trẻ con lớn lên sẽ khác, và con bé Mai, vợ mới của Tuấn, là người đã sinh ra nó, thế nên việc nó giống mẹ là điều hiển nhiên. Tôi vỗ nhẹ vào lòng bàn tay nhỏ xíu của thằng bé, lòng tràn ngập yêu thương và tự hào, cảm thấy cuộc đời mình cuối cùng đã viên mãn.
Tôi nhớ lại quãng thời gian ba năm trước, khi con trai tôi còn sống với vợ cũ, con bé Lan. Lan là một người phụ nữ xinh xắn, dịu dàng, nhưng tôi chưa bao giờ thực sự quý mến nó. Ngày xưa, tôi tin rằng đàn bà phải sinh con cho chồng, cho gia đình, đó là thiên chức, là trách nhiệm.
Cưới nhau đã hơn ba năm mà bụng Lan vẫn lép kẹp, tiếng trẻ con vẫn xa lạ với ngôi nhà này. Tôi đã nói với Tuấn nhiều lần, rằng đàn bà không sinh được con thì vô dụng. Mỗi lời nói của tôi như một mũi d:a:o g:ă:m sâu vào tim con bé, nhưng nó chẳng bao giờ dám cãi lại, chỉ lẳng lặng khóc thầm trong phòng.
Lan từng ngỏ ý muốn cùng Tuấn đi khám, nhưng tôi đã thẳng thừng từ chối. “Đàn ông không bao giờ sai, chỉ có phụ nữ là người mang tội”, tôi đã nói với nó như vậy. Tôi tin vào những điều mình đã được dạy dỗ, tin vào những định kiến đã ăn sâu vào m:á:u th:ị:t. Cuộc hôn nhân của chúng nó rạn nứt dần, và mỗi lần chúng cãi nhau, tôi lại thêm dầu vào l:ử:a, đứng về phía con trai mình một cách tuyệt đối. Cuối cùng, chúng nó ly hôn. Tôi đã nghĩ, đó là giải thoát cho Tuấn. Tôi đã nghĩ, rồi con trai tôi sẽ tìm được một người con gái tốt hơn, biết đ:ẻ hơn, để rạng danh dòng họ.
Và quả thật, Tuấn cưới Mai, một cô gái trẻ trung, phúng phính và đầy sức sống. Chỉ sau một năm, Mai mang thai, và niềm vui vỡ òa trong ngôi nhà tôi. Tôi cảm thấy hãnh diện, cảm thấy mình đã đúng. Những lời chê bai, những ánh mắt soi mói của hàng xóm láng giềng dành cho tôi vì con trai ly dị vợ, vì chưa có cháu nối dõi, đều tan biến. Tôi ngẩng cao đầu, nghĩ thầm rằng, cuối cùng, con trai tôi cũng đã có người nối dõi. Thằng bé ra đời, tôi đặt tên nó là Đức, với mong muốn nó sẽ là một người có đức, có tài, làm rạng danh dòng họ. Tôi tin chắc nó là máu mủ của Tuấn, là dòng máu của nhà tôi. Mọi nghi ngờ đều tan biến trước niềm hạnh phúc và tự hào vô bờ bến.
Hôm nay, tôi dẫn thằng bé Đức đi siêu thị. Tay tôi đẩy chiếc xe đẩy, tay kia nắm lấy bàn tay nhỏ xíu, mềm mại của thằng bé. Thằng bé cười khúc khích, chỉ trỏ vào những món đồ chơi sặc sỡ, đôi mắt to tròn lấp lánh như hai viên bi ve. Tôi nhìn nó, lòng tràn ngập sự mãn nguyện. Thằng bé là tất cả những gì tôi hằng mong muốn. Tôi cảm thấy thật may mắn khi có nó bên đời. Đi được một đoạn, tôi bỗng khựng lại. Ở quầy bán đồ chơi trẻ em, tôi thấy một bóng dáng quen thuộc. Là Lan, con dâu cũ của tôi.
ĐỌC TIẾP CÂU CHUYỆN TẠI PHẦN BÌNH LUẬN👇👇👇

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Sự thật động trời về đứa cháu: Bà nội chết điếng khi con dâu cũ… lên tiếng!

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt