Thương cô gái ướt mưa trên đèo Hải Vân, anh tài xế cho đi nhờ và 5 phút sau tai họa ập đến… Huy – một tài xế xe tải dày dạn kinh nghiệm – lặng lẽ siết chặt vô lăng, tập trung cao độ khi đổ đèo. Anh đã lái xe qua cung đường này không biết bao nhiêu lần, thuộc từng khúc cua nguy hiểm. Nhưng đêm nay, có điều gì đó không bình thường. Giữa cơn mưa xối xả, ánh đèn xe tải của anh bất chợt chiếu rọi vào một bóng dáng nhỏ bé bên lề đường. Một cô gái đứng chơ vơ, mái tóc dài ướt sũng bết lại trên khuôn mặt tái nhợt. Cô vẫy tay cuống quýt, như đang cầu cứu. Huy lập tức cảnh giác. Đã từng nghe nhiều chuyện về những vụ dàn cảnh cướp trên đèo vắng, anh chần chừ, mắt đảo nhanh quan sát xung quanh. Không có ai khác. Chỉ có bóng đêm, mưa và gió. Nhưng rồi, không đành lòng bỏ mặc cô gái trong thời tiết khắc nghiệt này, anh hạ kính xe, lên tiếng, vừa gọi xong thì bỗng… 👇👇
Huy vừa gọi xong thì bỗng gió rít mạnh hơn, hất những hạt mưa táp vào mặt anh. Huy nheo mắt nhìn cô gái, gương mặt thoáng vẻ lo lắng nhưng không quên giữ sự cảnh giác. “Chuyện gì vậy cô gái? Sao lại đứng một mình ở đây giữa đêm mưa gió thế này?”
Cô gái co ro, hai tay ôm chặt lấy mình, vai run lên bần bật. Giọng cô lí nhí, yếu ớt, lẫn trong tiếng gió và mưa xối xả. “Dạ… xe em… bị hỏng máy giữa đường rồi ạ… Em gọi mãi không có ai đến… Trời thì mưa lớn quá… không có ai giúp đỡ hết…”
Mắt cô ngấn nước, nhìn Huy với vẻ van lơn tội nghiệp. Lời nói của cô, cùng với dáng vẻ thảm thương, khơi lên trong lòng Huy một sự thương cảm khó tả. Anh đã từng chứng kiến nhiều hoàn cảnh khốn khó trên đường. Nhưng rồi, ánh mắt anh chợt lướt qua phía sau cô gái, nơi bóng tối dày đặc nuốt chửng mọi thứ. Cái nghi ngờ về một vụ “dàn cảnh cướp trên đèo” vẫn lởn vởn trong đầu Huy. Anh siết chặt vô lăng, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, vừa quan sát vừa lắng nghe.
Huy vẫn giữ chặt vô lăng, ánh mắt anh lướt nhanh qua cô gái một lần nữa, dừng lại trên gương mặt trắng bệch vì lạnh và sợ hãi. Cái nghi ngờ về “dàn cảnh cướp trên đèo” vẫn như một lưỡi dao sắc bén cắt vào tâm trí Huy, nhưng sự tuyệt vọng hiển hiện rõ ràng trong ánh mắt ngấn nước và dáng vẻ run rẩy của cô gái khiến Huy không thể làm ngơ. Lương tâm của một tài xế đã trải qua bao dặm đường, không cho phép Huy bỏ mặc một người phụ nữ yếu đuối giữa đêm mưa gió trên Đèo Hải Vân hoang vắng này.
Huy hít một hơi thật sâu, gạt bỏ một phần cảnh giác. Tay anh đưa lên mở chốt cửa bên phụ. Tiếng ‘cạch’ khô khốc vang lên giữa tiếng mưa.
“Lên xe đi,” Huy nói, giọng anh trầm nhưng đã bớt vẻ dò xét, “tôi đưa cô xuống đèo.”
Cô gái như vớ được cọng rơm cuối cùng, đôi mắt cô sáng lên một tia hy vọng mong manh. Cô thở phào nhẹ nhõm, những giọt nước mắt còn đọng trên khóe mi giờ đây hòa lẫn vào nước mưa lạnh buốt. Không chần chừ một giây, cô gái vội vàng bước tới, mở cửa xe và lập tức leo lên. Cô gái co ro ngồi nép vào ghế, cố gắng tránh xa khỏi cái lạnh buốt của đêm mưa Đèo Hải Vân. Cánh cửa xe tải đóng sập lại, một tiếng ‘rầm’ lớn, cắt đứt sự liên kết giữa hai con người và màn đêm mưa xối xả bên ngoài.
Cô gái co ro trên ghế phụ, nước mưa từ tóc và áo cô thấm ướt một phần ghế da, để lại những vệt ẩm tối màu. Hơi lạnh từ người cô phả ra, khiến không khí trong ca bin càng thêm se sắt. Huy quay vô lăng, chiếc xe tải nặng nề bắt đầu lăn bánh trở lại, tiếng lốp xe rít nhẹ trên mặt đường ướt át.
Huy cảm thấy một sự khó xử lạ lùng. Anh vẫn còn nguyên sự dè chừng, nhưng việc có một người phụ nữ xa lạ ngồi bên cạnh, trong tình cảnh như vậy, khiến anh không biết nên nói gì. Huy cố gắng phớt lờ sự hiện diện của cô gái, tập trung hết mức vào con đường đèo quanh co, nguy hiểm dưới màn mưa xối xả.
Cô gái không nói một lời nào. Cô chỉ cúi gằm mặt xuống, mái tóc ướt sũng che đi gần hết khuôn mặt. Huy thỉnh thoảng liếc nhìn sang bằng khóe mắt. Sự im lặng kéo dài, cùng với dáng vẻ lầm lì của cô gái, dần dần khiến sự bất an trong Huy trỗi dậy mạnh mẽ hơn. Cái nghi ngờ ban đầu về một “dàn cảnh cướp trên đèo” lại quẩn quanh trong tâm trí anh. Huy tự hỏi, điều gì đang chờ đợi anh phía trước?
Huy hít một hơi sâu, sự im lặng kéo dài trong ca bin càng làm những suy nghĩ bất an của anh trở nên rõ rệt hơn. Anh không thể cứ thế mà lái xe mãi trong bầu không khí ngột ngạt này.
“Cô… tên gì?” Huy cất tiếng, giọng nói có chút khô khốc, vang lên rõ ràng trong tiếng mưa và tiếng động cơ xe tải. Huy không quay đầu lại, nhưng ánh mắt anh lướt nhanh qua gương chiếu hậu, cố gắng thu vào mọi biểu cảm, mọi cử chỉ nhỏ nhất của cô gái.
Cô gái vẫn cúi đầu, mái tóc ướt sũng che gần hết khuôn mặt. Cô không trả lời ngay. Huy cảm nhận được sự ngập ngừng, một thoáng căng thẳng lạ lùng trong không gian chật hẹp. Anh biết mình phải tiếp tục.
“Và… tại sao cô lại đi một mình trên Đèo Hải Vân vào giữa đêm mưa xối xả thế này?” Huy hỏi tiếp, cố giữ giọng bình tĩnh nhưng sự dò xét trong ánh mắt qua gương chiếu hậu thì không thể che giấu. Anh siết nhẹ vô lăng, đầu óc căng như dây đàn, sẵn sàng cho bất kỳ điều gì có thể xảy ra trên con đèo vắng vẻ này.
Cô gái khẽ ngẩng đầu lên một chút, ánh mắt lướt qua gương, chạm phải ánh mắt cảnh giác của Huy. Cô nhìn xuống, rồi lí nhí. “Tôi… tên Lan. Tôi đang… trên đường về nhà.”
Lan hít một hơi, giọng cô gái vẫn còn run rẩy, nhỏ dần như muốn tan vào tiếng mưa.
“Chiếc xe của tôi… nó bị hỏng giữa chừng, ngay khúc cua khuất ấy.” Lan bắt đầu kể, bàn tay cô siết chặt mép áo, “Tôi đã cố khởi động lại nhưng… không được. Điện thoại thì hết pin, không gọi được cho ai cả.”
Ánh mắt Lan dán vào một điểm vô định phía trước, như thể cô đang nhìn lại cảnh tượng đáng sợ đó. Đôi mắt ấy lộ rõ vẻ hoảng loạn, sợ hãi khi nhớ về giây phút đứng một mình giữa đêm mưa xối xả, bóng tối và sự cô lập bao trùm Đèo Hải Vân. Giọng cô lạc đi, nghẹn lại.
“Mưa… mưa quá lớn. Tôi… tôi sợ lắm. Không một bóng người… tôi chỉ biết đứng đó, hy vọng có ai đó đi qua.” Lan nói, nước mắt bắt đầu chực trào ra nơi khóe mi.
Huy quan sát Lan qua gương chiếu hậu. Anh thấy rõ bờ vai cô khẽ run lên, và cái cách cô co rúm lại như muốn ẩn mình vào bóng tối của khoang xe. Một thoáng thương hại chợt dấy lên trong lòng Huy, nhưng nó nhanh chóng bị chèn ép bởi cảm giác ngờ vực cố hữu.
*Cô ta nói thật ư? Hay đây chỉ là một vở kịch được dàn dựng kỹ lưỡng?* Huy thầm nghĩ, tay vẫn siết nhẹ vô lăng, mắt không rời khỏi con đường phía trước nhưng tâm trí thì đang phân tích từng lời nói, từng cử chỉ của Lan. Vẻ yếu đuối, sợ hãi của cô gái trông thật chân thật, nhưng kinh nghiệm trên những cung đường nguy hiểm đã dạy Huy rằng không phải lúc nào điều mắt thấy cũng là sự thật.
Huy vẫn siết nhẹ vô lăng, mắt không rời khỏi con đường phía trước nhưng tâm trí thì đang phân tích từng lời nói, từng cử chỉ của cô gái. Vẻ yếu đuối, sợ hãi của cô gái trông thật chân thật, nhưng kinh nghiệm trên những cung đường nguy hiểm đã dạy Huy rằng không phải lúc nào điều mắt thấy cũng là sự thật.
Chiếc xe tải của Huy chồm qua một ổ gà lớn, đèn pha loang loáng quét qua khoang lái, chợt hắt thẳng vào gương mặt cô gái ngồi ghế phụ. Trong khoảnh khắc chớp nhoáng ấy, ánh sáng lạnh lẽo của đêm mưa vô tình phơi bày một chi tiết nhỏ nhưng đầy ám ảnh. Huy thoáng thấy một vết sẹo mờ dưới mắt trái của cô gái, nhỏ như sợi chỉ nhưng ẩn chứa điều gì đó gai góc. Cùng lúc đó, một ánh mắt sắc lạnh, đầy toan tính, lóe lên nhanh chóng trong con ngươi đen láy, trước khi cô gái kịp giật mình quay mặt đi, vùi sâu hơn vào bóng tối của khoang xe.
Huy giật mình. Cảm giác lạnh gáy chạy dọc sống lưng anh. Cái ánh nhìn ấy, không phải của một người đang hoảng sợ, mà là của một kẻ đang che giấu một bí mật nào đó, hoặc tệ hơn, đang kiểm soát tình hình. Anh siết chặt vô lăng, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh.
*Không thể nào là tình cờ.* Huy tự nhủ, lồng ngực đập thình thịch. Ánh mắt sắc lạnh kia đã xua tan hoàn toàn chút thương hại cuối cùng trong lòng anh. Anh lập tức cảnh giác cao độ. Vết sẹo và cái nhìn đó là một lời cảnh báo, một mảnh ghép lệch lạc trong bức tranh hoàn hảo về một cô gái gặp nạn. Huy biết, trên Đèo Hải Vân này, giữa đêm mưa xối xả, mọi thứ đều có thể là một cái bẫy chết người.
Huy siết chặt vô lăng, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh. Anh đang cố gắng giữ vẻ bình tĩnh nhất có thể, ánh mắt vẫn tập trung vào con đường đèo mờ mịt dưới màn mưa. Nhưng mọi giác quan của Huy đều hướng về Lan, cô gái đang ngồi cạnh anh.
“Anh Huy thật tốt bụng,” Lan đột nhiên phá vỡ sự im lặng căng thẳng. Giọng cô ngọt ngào đến rợn người trong không gian chật hẹp của khoang xe, tựa như một con rắn đang uốn mình.
Cùng lúc đó, dưới ánh sáng lờ mờ từ bảng điều khiển, Huy thấy tay Lan khẽ di chuyển. Những ngón tay thon dài của cô lướt nhẹ, dường như vô ý, xuống phía dưới ghế ngồi. Anh nín thở, cố gắng không để lộ sự chú ý của mình. Bàn tay Lan dừng lại một tích tắc, lẩn khuất trong bóng tối, rồi lại rụt nhanh về phía chiếc túi xách đang đặt dưới chân. Một chuyển động lén lút, gần như không thể nhận ra nếu Huy không cảnh giác tột độ, nhưng với anh, nó rõ ràng như lời cảnh báo tử thần.
Một luồng điện lạnh buốt giá chạy dọc sống lưng Huy. Tim anh đập mạnh như trống bỏi, không phải vì xúc động, mà là vì sợ hãi tột cùng. Cái hành động nhỏ bé đó, kết hợp với ánh mắt sắc lạnh và vết sẹo mờ anh vừa thoáng thấy, bỗng xâu chuỗi thành một mối đe dọa rõ ràng đến lạnh người. *Thứ gì đó đã được giấu dưới ghế, hoặc cô ta đang lấy ra cái gì đó từ túi xách.* Huy nghĩ thầm, ý nghĩ ấy khiến lồng ngực anh như bị bóp nghẹt. Đèo Hải Vân, đêm mưa xối xả, và giờ là một cái bẫy đang được giăng ra ngay bên cạnh. Anh biết mình đang gặp nguy hiểm thực sự.
Huy đang cố gắng giữ vẻ bình tĩnh nhất có thể, ánh mắt vẫn tập trung vào con đường đèo mờ mịt dưới màn mưa. Nhưng mọi giác quan của Huy đều hướng về Lan, cô gái đang ngồi cạnh anh.
“Anh Huy thật tốt bụng,” Lan đột nhiên phá vỡ sự im lặng căng thẳng. Giọng cô ngọt ngào đến rợn người trong không gian chật hẹp của khoang xe, tựa như một con rắn đang uốn mình.
Cùng lúc đó, dưới ánh sáng lờ mờ từ bảng điều khiển, Huy thấy tay Lan khẽ di chuyển. Những ngón tay thon dài của cô lướt nhẹ, dường như vô ý, xuống phía dưới ghế ngồi. Anh nín thở, cố gắng không để lộ sự chú ý của mình. Bàn tay Lan dừng lại một tích tắc, lẩn khuất trong bóng tối, rồi lại rụt nhanh về phía chiếc túi xách đang đặt dưới chân. Một chuyển động lén lút, gần như không thể nhận ra nếu Huy không cảnh giác tột độ, nhưng với anh, nó rõ ràng như lời cảnh báo tử thần.
Một luồng điện lạnh buốt giá chạy dọc sống lưng Huy. Tim anh đập mạnh như trống bỏi, không phải vì xúc động, mà là vì sợ hãi tột cùng. Cái hành động nhỏ bé đó, kết hợp với ánh mắt sắc lạnh và vết sẹo mờ anh vừa thoáng thấy, bỗng xâu chuỗi thành một mối đe dọa rõ ràng đến lạnh người. *Thứ gì đó đã được giấu dưới ghế, hoặc cô ta đang lấy ra cái gì đó từ túi xách.* Huy nghĩ thầm, ý nghĩ ấy khiến lồng ngực anh như bị bóp nghẹt. Đèo Hải Vân, đêm mưa xối xả, và giờ là một cái bẫy đang được giăng ra ngay bên cạnh. Anh biết mình đang gặp nguy hiểm thực sự.
Bỗng nhiên, một tiếng ‘rầm’ nhỏ vang lên từ phía sau thùng xe, như thể có vật gì đó vừa va đập mạnh. Huy giật mình, cả người anh khẽ nảy lên khỏi ghế lái. Sự hoảng hốt hiện rõ trên gương mặt tái nhợt của anh.
“Cái gì vậy?” Huy buột miệng hỏi, giọng đầy vẻ lo lắng, mắt nhanh chóng liếc nhìn Lan.
Lan chỉ nhìn anh, đôi mắt cô sâu thẳm, vô cảm. Cô không nói một lời nào, chỉ duy trì ánh nhìn lạnh lùng như thể tiếng động vừa rồi chẳng có gì đáng để bận tâm.
Huy không thể phớt lờ tiếng động rùng mình ấy, đặc biệt trong tình cảnh hiểm nguy này. Lòng anh như bị bóp nghẹt. Chậm rãi, Huy rà phanh. Chiếc xe tải nặng nề khẽ khựng lại, rồi từ từ giảm tốc độ, lướt qua màn mưa xối xả. Anh đảo mắt qua gương chiếu hậu, tìm kiếm một khoảng đất trống, ít gồ ghề hơn để dừng xe một cách an toàn nhất có thể trên con đèo trơn trượt. Cuối cùng, anh đánh lái vào một đoạn đường rộng hơn, tương đối bằng phẳng bên vệ đường.
Động cơ tắt phụt. Tiếng mưa dường như càng lớn hơn, ập vào mui xe như những nhát roi.
Huy quay sang Lan, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh. “Tôi phải xuống kiểm tra xem sao,” anh nói, giọng vẫn còn chút căng thẳng. “Không biết có phải vật gì rơi, hay…” anh bỏ lửng câu nói, trong đầu lập tức dấy lên nghi ngờ về một cái bẫy.
Lan không đáp lời, cũng không phản đối. Đôi mắt cô, từ nãy đến giờ vẫn lạnh lùng, giờ lại chuyển sang một ánh nhìn khó tả. Cô chỉ hướng cái nhìn đó ra ngoài cửa sổ, xuyên qua màn mưa dày đặc, như thể đang nhìn vào một điều gì đó vô hình, hoặc đang chờ đợi một điều gì đó sắp xảy ra. Một nụ cười mờ nhạt, gần như không thể nhận ra, lướt qua khóe môi cô.
Huy hít một hơi thật sâu, rồi đẩy cửa xe. Một luồng gió lạnh buốt kèm theo hơi nước tạt thẳng vào mặt, khiến anh rùng mình. Tiếng mưa trút xuống như thác đổ, át cả tiếng gió rít. Huy với lấy chiếc mũ lưỡi trai từ phía ghế phụ, đội sụp xuống che đi một phần khuôn mặt, sau đó nhanh chóng chụp lấy chiếc đèn pin nặng trịch trên táp-lô. Anh không nhìn lại Lan.
Bước chân Huy vừa chạm xuống mặt đường nhựa ướt sũng, anh đã cảm nhận rõ sự trơn trượt dưới đế giày. Ánh đèn pin của anh chập chờn xuyên qua màn mưa dày đặc, chỉ soi rõ được vài mét đường phía trước. Bóng tối đặc quánh cùng tiếng mưa như nuốt chửng mọi âm thanh khác, tạo nên một không khí rợn người trên Đèo Hải Vân vắng vẻ.
Tim Huy đập thình thịch trong lồng ngực. Một cảm giác lo lắng, bất an tột độ dâng lên. Anh không rõ nó đến từ đâu, nhưng linh cảm xấu cứ xoáy sâu vào tâm trí anh. Chẳng lẽ những lời cảnh báo về Đèo Hải Vân, về những kẻ cướp dàn cảnh bẫy xe giữa đêm mưa xối xả là thật? Huy siết chặt đèn pin, cố gắng xua đi ý nghĩ đó, nhưng nó cứ bám riết.
Anh thận trọng từng bước, men theo thân xe tải nặng nề. Mỗi bước chân là một sự căng thẳng. Anh chiếu đèn pin xuống đất, rồi quét ngang sang bên vệ đường lổn nhổn đá. Không có gì bất thường. Huy tiếp tục đi về phía sau thùng xe, nơi anh đã nghe thấy tiếng động va chạm lúc nãy. Mắt anh nheo lại, cố gắng nhìn rõ hơn trong màn đêm u ám và cơn mưa như trút nước.
Anh cảm thấy như có hàng trăm con mắt vô hình đang dõi theo mình từ trong bóng tối mịt mùng của núi rừng. Một tiếng động lạ khe khẽ lọt vào tai, hay chỉ là do gió và mưa? Huy đứng khựng lại, nín thở lắng nghe. Chỉ có tiếng mưa ào ạt và tiếng lá cây va đập phần phật. Anh lắc đầu, tự nhủ mình đang quá căng thẳng.
Huy tiếp tục đi. Mỗi bước chân của anh giờ đây đều chất chứa sự dè dặt và đề phòng. Anh đi đến vị trí bánh sau của chiếc xe tải, ánh đèn pin chiếu thẳng vào. Vẫn chưa thấy điều gì cả. Anh tiếp tục lùi lại một chút, quét đèn pin rộng hơn ra khu vực phía sau thùng xe. Cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng anh.
Huy tiếp tục lùi lại một chút, quét đèn pin rộng hơn ra khu vực phía sau thùng xe. Cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng anh. Ánh đèn pin chập chờn của Huy cuối cùng cũng bắt gặp một hình ảnh khiến anh giật nảy mình: một vết móp méo rõ rệt trên cửa thùng xe phía sau, cùng với một vệt chất lỏng sẫm màu, nhờn rít trôi lẫn trong nước mưa. Tim Huy đập loạn xạ, linh cảm xấu ập đến như một cơn sóng thần. Anh tiến lại gần hơn, ánh đèn pin chiếu thẳng vào vết móp và thứ chất lỏng đáng ngờ. Một mùi tanh nồng, ngai ngái lập tức xộc thẳng vào mũi Huy, khiến anh rùng mình.
Mồ hôi lạnh túa ra trên trán Huy. Anh biết đó là gì. Bàn tay anh run rẩy đưa về phía chốt khóa thùng xe. Dường như có một lực cản nhẹ, nhưng sau vài giây loay hoay, chốt khóa bật mở với một tiếng “cạch” khô khốc, vang vọng đến ghê người trong màn đêm mưa gió. Cánh cửa thùng xe hé mở, và ngay lập tức, mùi tanh nồng ban nãy bỗng trở nên đậm đặc hơn gấp bội, như một cái tát thẳng vào khứu giác Huy, khiến anh suýt nôn khan.
Huy hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh. Anh đưa chiếc đèn pin lên cao, rọi thẳng vào bên trong thùng xe tối đen như mực. Ánh sáng chập chờn xuyên qua không khí đặc quánh, chiếu rõ từng ngóc ngách. Rồi, mắt Huy mở to, con ngươi co lại như hai hạt đậu. Toàn bộ thế giới xung quanh anh như ngừng quay.
Trong khoang thùng xe ẩm ướt và lạnh lẽo, một cơ thể người đang nằm bất động trên sàn, được phủ hờ bởi một tấm bạt nhàu nát. Thế nhưng, thứ khiến Huy kinh hoàng tột độ là tấm bạt đó không còn màu xanh nguyên bản nữa, mà đã bị loang lổ những vệt đỏ sẫm, khô lại và dính bết vào nhau. Máu. Cả khoang xe như nhuốm một màu tử khí.
Huy há hốc mồm, cố gắng hít thở nhưng lồng ngực anh như bị bóp nghẹt. Toàn thân anh cứng đờ, đôi chân như hóa đá, không thể nhúc nhích dù chỉ một li. Sợ hãi tột độ xâm chiếm lấy từng tế bào trong cơ thể Huy, khiến anh hoàn toàn tê liệt. Anh không dám tin vào những gì mình đang thấy. Một cái bẫy. Anh đã rơi vào một cái bẫy chết người trên Đèo Hải Vân này.
Huy há hốc mồm, cố gắng hít thở nhưng lồng ngực anh như bị bóp nghẹt. Toàn thân Huy cứng đờ, đôi chân như hóa đá, không thể nhúc nhích dù chỉ một li. Sợ hãi tột độ xâm chiếm lấy từng tế bào trong cơ thể Huy, khiến anh hoàn toàn tê liệt. Huy không dám tin vào những gì mình đang thấy. Một cái bẫy. Huy đã rơi vào một cái bẫy chết người trên Đèo Hải Vân này.
Giữa màn mưa xối xả, khi Huy đang đứng chết trân, tiếng “soạt… soạt” khẽ khàng của bước chân ai đó tiến lại gần từ phía sau đột ngột xuyên qua tiếng gió rít và tiếng mưa rơi. Một bóng đen lờ mờ dần hiện rõ, cao dần lên, phủ trùm lên bóng lưng Huy. Tim Huy như ngừng đập, mọi giác quan của anh lập tức bị vặn xoắn. Một sự lạnh lẽo còn đáng sợ hơn cả cái chết chạy dọc sống lưng anh.
Huy từ từ xoay người lại, ánh đèn pin vẫn còn kẹp chặt trong tay, run rẩy chiếu về phía bóng đen. Ánh sáng chập chờn lướt qua gương mặt quen thuộc. Là cô gái. Cô gái mà Huy đã cứu trên đường đèo. Nụ cười xã giao ban nãy đã biến mất, thay vào đó là ánh mắt lạnh lẽo, sắc như dao. Và rồi, Huy nhìn thấy, trong bàn tay cô gái, một con dao làm bếp sáng loáng, lưỡi dao phản chiếu ánh chớp xẹt ngang bầu trời, ánh lên một tia chết chóc. Huy quay phắt lại, khuôn mặt tái mét, con ngươi co rút lại như hai hạt đậu. Nỗi kinh hoàng bóp nghẹt cổ họng, khiến anh không thốt nên lời.
Huy chôn chân tại chỗ, nỗi kinh hoàng bóp nghẹt anh, dường như còn chưa kịp nhận thức trọn vẹn sự thật tàn khốc. Cô gái nhìn Huy, khóe môi cô ta từ từ nhếch lên thành một nụ cười lạnh lẽo, hoàn toàn khác xa vẻ đáng thương, run rẩy mà anh đã từng nhìn thấy lúc đầu. Ánh mắt cô ta không còn chút gì gọi là cầu cứu hay yếu đuối, chỉ còn lại sự tàn nhẫn và chết chóc, rọi thẳng vào thẳm sâu đôi mắt của Huy.
Cô ta tiến thêm một bước, con dao trong tay phản chiếu ánh chớp xẹt ngang, như một lưỡi hái tử thần sẵn sàng vung lên. Huy cảm nhận được sự lạnh lẽo không chỉ từ lưỡi dao mà còn từ chính ánh nhìn của cô gái.
“Anh đã nhìn thấy rồi,” cô ta thốt ra từng tiếng một, giọng điệu trầm đục, đầy vẻ man rợ và khủng khiếp, “giờ thì làm theo lời tôi, hoặc anh sẽ là người tiếp theo.”
Lời nói của cô ta như một lưỡi dao khác, đâm thẳng vào tim Huy. Anh tái mét, cố gắng lùi lại một bước nhưng đôi chân vẫn như bị đóng băng. Đèo Hải Vân, màn đêm mưa xối xả, và giờ đây là một kẻ sát nhân lạnh lùng đứng trước mặt anh, cầm chắc số phận anh trong tay. Huy biết, mọi thứ đã không còn đường thoát.
Huy chôn chân tại chỗ, nỗi kinh hoàng bóp nghẹt anh. Lời đe dọa lạnh lẽo của cô ta dội vào tai anh như một nhát dao khác. Anh lập tức lùi lại vài bước, đôi mắt hoảng loạn đảo quanh, cố gắng tìm một lối thoát thân trong vô vọng. Đèo Hải Vân mù mịt trong màn mưa, không một bóng người, không một tia hy vọng. Huy biết rõ, với con dao sáng loáng trong tay cô ta, và ánh mắt điên dại ấy, anh không thể nào chống cự lại kẻ sát nhân này.
Cơn mưa xối xả như muốn nhấn chìm tất cả. Huy cảm thấy toàn thân lạnh cóng, không phải vì mưa mà vì nỗi sợ hãi tột cùng. Anh van xin, giọng lạc đi vì hơi thở dồn dập: “Cô muốn gì? Tôi sẽ làm tất cả, xin cô đừng làm hại tôi!”
Huy vừa dứt lời van xin, cô ta đã cắt ngang, ánh mắt lạnh như băng đâm thẳng vào anh.
CÔ GÁI
(Lạnh lùng, chỉ tay về phía thùng xe tải của Huy)
Giúp tôi tẩu thoát thi thể này. Sau đó, chở tôi đến địa điểm đã định.
Huy đứng chết lặng, lồng ngực thắt lại. Anh nuốt khan, cố gắng tìm lời, nhưng cổ họng khô khốc. Con dao sáng loáng trên tay cô ta khẽ nhúc nhích.
CÔ GÁI
(Nhấn mạnh từng chữ, giọng nói sắc như dao cạo)
Nếu anh làm sai, anh sẽ phải trả giá. Đừng nghĩ đến chuyện báo cảnh sát hay bỏ trốn. Đèo Hải Vân này không có lối thoát đâu.
Huy cảm thấy máu trong người đông cứng lại. Anh lùi lại một bước, toàn thân run rẩy không kiểm soát. Anh biết, không phải là anh sẽ chết, mà là anh đã chết ngay từ khi cô ta xuất hiện. Anh đã rơi vào một cái bẫy chết người, một chiếc lồng vô hình không lối thoát. Cơn mưa xối xả như muốn gột rửa tất cả, nhưng lại chỉ càng nhấn chìm Huy sâu hơn vào nỗi tuyệt vọng. Anh nhìn về phía thùng xe tải của mình, nơi giờ đây có thể ẩn chứa một bí mật kinh hoàng, và biết mình không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tuân theo mệnh lệnh của kẻ sát nhân này.
Thân thể Huy vẫn còn run bần bật. Trọng lượng lời nói của cô gái đè nặng lên anh, còn ghê gớm hơn bất kỳ chuyến hàng nào anh từng chở. Anh nhìn chiếc thùng xe tải đóng kín, nơi anh mường tượng ra một sự kinh hoàng ẩn chứa bên trong. Cơn mưa xối xả, lạnh ngắt, dán chặt quần áo vào da thịt anh, nhưng cái lạnh thấu xương lại đến từ một nơi sâu thẳm hơn rất nhiều. Anh biết, với một sự chắc chắn đáng sợ, rằng khoảnh khắc này chính là bước ngoặt. Cuộc đời anh từng biết, một cuộc sống đơn giản của người tài xế xe tải kiếm sống lương thiện, đã biến mất. Nó đã bị cướp đi, thay thế bằng một cơn ác mộng mà anh không thể tỉnh dậy.
CÔ GÁI
(Giọng nói dứt khoát, cắt ngang dòng suy nghĩ của Huy)
Sao? Anh định đứng đó mãi sao? Hay muốn tôi giúp anh quyết định?
Huy giật mình, ngước nhìn. Ánh mắt cô ta xuyên thấu màn mưa, sắc lạnh và không một chút khoan nhượng. Anh thấy được sự chết chóc trong đó, một sự chết chóc không chỉ dành cho nạn nhân trong thùng xe, mà còn dành cho chính anh. Một con đường máu đã hiện ra trước mắt, và anh, một tài xế xe tải bình thường, đang bị đẩy vào làm kẻ đồng lõa. Anh tuyệt vọng nhìn ra màn đêm đen đặc bao trùm Đèo Hải Vân, nơi chỉ có tiếng gió rít gào và tiếng mưa quất vào vách núi. Tương lai anh là một mớ hỗn độn không lối thoát. Anh cảm thấy như mình đang đứng trên bờ vực thẳm, một bên là vực sâu tội lỗi, một bên là ngọn giáo nguy hiểm chực chờ đâm thủng trái tim anh. Huy nắm chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Anh lẩm bẩm, một câu hỏi không phải dành cho cô gái, mà là dành cho chính số phận nghiệt ngã của mình.
HUY
(Giọng khản đặc, lạc lõng trong tiếng mưa)
Mình phải làm gì đây…?
Câu hỏi lơ lửng trong không trung, bị màn đêm bao la, thờ ơ của Đèo Hải Vân nuốt chửng. Huy cảm thấy một khoảng trống rỗng sâu sắc, một sự thấu hiểu lạnh người rằng con đường anh bị buộc phải đi đã không thể quay lại. Anh luôn tin vào những nguyên tắc đơn giản của đúng và sai, vào lao động chăm chỉ sẽ mang lại một cuộc sống bình yên. Nhưng giờ đây, những niềm tin ấy đã tan vỡ dưới chân anh, cuốn trôi đi bởi cơn mưa không ngừng nghỉ. Anh không chỉ là một nhân chứng; anh đang trở thành một kẻ đồng lõa bất đắc dĩ, đôi bàn tay anh, từng sạch sẽ từ lao động lương thiện, giờ đây đã nhuốm bẩn bởi một tội ác vô hình.
Khi những vệt sáng đầu tiên của bình minh khẽ chạm vào đường chân trời, vẽ lên rìa những đám mây đen những sắc xám và tím nhạt, Huy cảm thấy một sự bình tĩnh lạ lùng bao trùm lấy mình. Đó không phải là sự bình yên của sự chấp nhận, mà là sự tĩnh lặng của sự đầu hàng hoàn toàn. Anh nhận ra rằng đôi khi, cuộc sống không ban tặng sự lựa chọn, mà chỉ có những hậu quả. Chuyến hành trình của anh, bắt đầu bằng một chuyến chở hàng đơn giản, đã đi chệch hướng một cách điên cuồng, đẩy anh vào một cơn ác mộng. Nhưng giữa nỗi sợ hãi, một tia hy vọng khác bắt đầu hình thành – một quyết tâm nhỏ bé, non nớt. Có lẽ, trong vực sâu tăm tối này, vẫn còn một cách để tìm thấy một loại ánh sáng khác, để bằng cách nào đó đòi lại một phần của chính mình, ngay cả khi điều đó có nghĩa là phải điều hướng qua chính những bóng tối đang đe dọa nuốt chửng anh. Ký ức về những khoảng thời gian đơn giản hơn, về những người thân yêu, trôi nổi như những ngọn đèn lồng xa xăm trong bão tố, một lời nhắc nhở thầm lặng rằng ngay cả khi lạc lối, vẫn luôn có điều gì đó để bám víu, một lý do để tìm đường trở về, dù gian khổ đến đâu. Đây không phải là kết thúc, mà là một khởi đầu mới đầy kinh hoàng, một phép thử chính tâm hồn anh trong lò luyện của sự tuyệt vọng.

