“Cụ bà trong làng qu;/a đ;/ời ở t;/uổi 100, tang lễ làm gấp trong đêm vì trùng với lịch cưới cháu, nào ngờ đến lúc đưa ra đồng, xe tang khựng lại không thể nổ máy, cả gia đình xuống kiểm tra thì mới tá hỏa…
Cụ bà Nguyễn Thị Hợi, 100 tuổi, trụ cột tinh thần của dòng họ Nguyễn tại làng Đông Khê, vừa qua đời vào rạng sáng thứ Sáu. Sự r-a đ/i của cụ khiến cả dòng họ đa-u xó/t, nhưng cũng lúng túng vì… chỉ 2 ngày nữa là đến đám cưới cháu đích tôn – Tuấn.
Sau cuộc bàn bạc căng thẳng, gia đình quyết định làm tang lễ gấp trong đêm, để “kịp ngày vui, không ảnh hưởng đến chuyện cưới xin”.
Dân làng xì xào, người thương xót, người trách móc. Nhưng gia đình vẫn cương quyết: “”Cụ già rồi, sống trọn vẹn một thế kỷ, ra đi cũng thanh thản, không cần làm to.””
Đêm đó, lễ tan/g được tổ chức vội vã dưới ánh đèn vàng leo lét. Không có đủ người, không có ban nhạc kèn trống như thường lệ. Chỉ vài tiếng tụng niệm, rồi… đưa cụ ra đồng lúc 3h sáng – đúng giờ “đẹp” theo thầy xem.
Khi chiếc xe tang bắt đầu lăn bánh, mọi việc tưởng đã êm xuôi.
Nhưng chỉ đi được chừng 50m thì xe bất ngờ khựng lại. Máy chế/t hẳn.
Lái xe luống cuống đề lại nhiều lần – không nổ.
Cả họ sợ trễ giờ, người thì khấn vái, người lôi bật lửa soi vào gầm xe. Rồi… một tiếng hét thất thanh vang lên từ anh con rể:
“Dưới gầm xe có… 👇👇”
“…một vật gì đó!”
Tiếng hét của anh con rể run rẩy, lạc hẳn đi trong không khí lạnh lẽo của đêm khuya làng Đông Khê. Cả dòng họ Nguyễn đang đứng quanh chiếc xe tang chết máy lập tức giật mình. Người đang thắp nhang khấn vái cụ, người đang kiểm tra động cơ, tất cả đều sững lại, ánh mắt đổ dồn về phía anh con rể, người đang cúi gập người, tay run run chỉ xuống gầm xe.
“Vật gì? Dưới đấy có cái gì?” Chú ruột của Tuấn, người đang nắm vai trò chủ tang, gằn giọng hỏi, vẻ mặt vừa sợ hãi vừa bực bội.
Mấy người thanh niên trong họ, ban nãy còn xì xào than lạnh, giờ lập tức chen lấn, lôi điện thoại ra bật đèn flash. Ánh sáng trắng xóa, chói chang quét
dọc quét ngang dưới gầm chiếc xe tang bám đầy bụi đất. Gầm xe chật chội, những chi tiết máy móc lằng nhằng hiện ra.
“Đây này… cái này!” Anh con rể lắp bắp, cố luồn tay sâu hơn vào gầm.
Mọi người nín thở nhìn theo. Ánh đèn pin tập trung vào một góc khuất. Dần dần, một vật nhỏ bé, cũ kỹ hiện ra. Nó là một chiếc hộp gỗ. Chiếc hộp không lớn, chỉ chừng gang tay, màu gỗ sẫm lại vì thời gian và bụi bặm. Trông nó chẳng khác gì một món đồ cổ bị bỏ quên.
Một người trong họ cẩn thận luồn tay vào, lôi chiếc hộp ra ngoài. Bụi bẩn bám đầy. Chiếc hộp có vẻ được làm thủ công, khá thô sơ. Mọi người xúm lại, ánh đèn pin vẫn rọi thẳng vào vật thể bí ẩn.
“Cái gì thế này?” Tiếng xì xào nổi lên.
Rồi, một người chợt kêu lên: “Có chữ khắc này!”
Cả bọn ghé sát hơn nữa. Trên mặt chiếc hộp gỗ cũ kỹ, những nét khắc đã mờ đi phần nào vì năm tháng và bụi bẩn, nhưng vẫn đủ để nhận ra. Đó là một cái tên. Hai chữ khắc đơn giản, sâu vào thớ gỗ.
“Cụ… Cụ Hợi?” Ai đó thì thầm.
Đúng rồi. Hai chữ đó chính là tên của người đang nằm trên chiếc xe tang: CỤ HỢI.
Khoảnh khắc đó, cả khu vực quanh xe tang như đông lại. Tiếng xì xào tắt hẳn. Chỉ còn tiếng gió luồn qua những bụi cây ven đường và tiếng côn trùng rả rích trong đêm. Ánh đèn pin vẫn chiếu rọi vào chiếc hộp gỗ cũ kỹ nằm chỏng chơ trên nền đất bụi bặm.
Cả dòng họ đứng chết trân. Chiếc hộp của cụ Hợi? Dưới gầm xe tang của cụ? Vào đúng lúc xe chết máy?
Một luồng khí lạnh buốt, không phải do gió đêm, mà là một cảm giác rờn rợn, từ từ lan tỏa khắp những người có mặt. Có gì đó… không đúng. Hoàn toàn không đúng. Chiếc hộp này làm sao lại ở đây được? Và tại sao lại xuất hiện vào lúc này?
Vẻ mặt của từng người một biến sắc. Từ bực bội vì trễ giờ, họ chuyển sang hoang mang, rồi sợ hãi thật sự. Ánh mắt họ nhìn chiếc hộp gỗ, nhìn lại chiếc xe tang im lìm, rồi lại nhìn nhau, đầy nghi ngại và lo sợ. Một câu hỏi không lời vang vọng trong tâm trí mỗi người: Đây là điềm gì đây?”
““Cụ Hợi?” Ai đó thì thầm. Đúng rồi. Hai chữ đó chính là tên của người đang nằm trên chiếc xe tang: CỤ HỢI. Khoảnh khắc đó, cả khu vực quanh xe tang như đông lại. Tiếng xì xào tắt hẳn. Chỉ còn tiếng gió luồn qua những bụi cây ven đường và tiếng côn trùng rả rích trong đêm. Ánh đèn pin vẫn chiếu rọi vào chiếc hộp gỗ cũ kỹ nằm chỏng chơ trên nền đất bụi bặm. Cả dòng họ đứng chết trân. Chiếc hộp của cụ Hợi? Dưới gầm xe tang của cụ? Vào đúng lúc xe chết máy? Một luồng khí lạnh buốt, không phải do gió đêm, mà là một cảm giác rờn rợn, từ từ lan tỏa khắp những người có mặt. Có gì đó… không đúng. Hoàn toàn không đúng. Chiếc hộp này làm sao lại ở đây được? Và tại sao lại xuất hiện vào lúc này? Vẻ mặt của từng người một biến sắc. Từ bực bội vì trễ giờ, họ chuyển sang hoang mang, rồi sợ hãi thật sự. Ánh mắt họ nhìn chiếc hộp gỗ, nhìn lại chiếc xe tang im lìm, rồi lại nhìn nhau, đầy nghi ngại và lo sợ. Một câu hỏi không lời vang vọng trong tâm trí mỗi người: Đây là điềm gì đây?
“Hộp của cụ Hợi thật kìa!” Một người họ hàng khác, bà Tám, reo lên kinh ngạc, giọng run rẩy, cố phá tan bầu không khí chết chóc. Bà lượm chiếc hộp lên, phủi vội lớp bụi. “Đây là cái hộp cụ vẫn hay đựng mấy thứ linh tinh, mấy kỷ vật bé bé… Tôi nhớ cái nét khắc này mà!”
Cả bọn chen lại gần hơn nữa. Chiếc hộp gỗ sẫm màu vì thời gian, nặng trịch trong tay bà Tám. Nét khắc tên CỤ HỢI lộ rõ hơn sau khi được phủi bụi. Không thể nhầm lẫn được. Đây chính là chiếc hộp quen thuộc của cụ.
Tuấn, cháu đích tôn của cụ, người sắp làm đám cưới trong hai ngày nữa, khuôn mặt trắng bệch đi. “Sao… sao hộp của bà lại ở đây được ạ? Nó… nó luôn ở trên đầu giường bà mà?”
Chú ruột của Tuấn, chủ tang, giật lấy chiếc hộp từ tay bà Tám, soi đèn pin kỹ lưỡng. Vẻ mặt ông từ khó hiểu chuyển sang cau có, rồi ngờ vực. “Ai? Ai đã bỏ cái hộp này xuống dưới gầm xe?” Ông gằn giọng, ánh mắt quét khắp lượt những người xung quanh. Không ai trả lời. Tất cả đều lắc đầu, nhìn nhau, sợ hãi.
“Không ai biết… không ai thấy gì hết sao?” Ông lại hỏi, giọng đã lên tông.
Anh con rể, người đầu tiên phát hiện ra chiếc hộp, vẫn còn run rẩy. “Con… con thề là lúc đầu kiểm tra, con không thấy gì cả. Chỉ đến khi xe khựng lại, rồi chết máy… thì mới phát hiện ra nó nằm đấy ạ.”
Một vài người dân làng đứng ngoài vòng vây cũng bắt đầu xì xào bàn tán. “Quái gở thật… Tang 100 tuổi… lại làm gấp trong đêm… giờ xe chết máy… còn lòi ra cái hộp của cụ ở gầm… Điềm gì đây trời?”
Giữa lúc mọi người còn đang hoang mang tột độ, lái xe tang, một người đàn ông trung niên, vẻ mặt tái mét, lắp bắp: “Từ lúc lên xe… tôi thề là không có bất cứ ai lại gần gầm xe cả. Quan tài cụ vừa được đưa lên… thì xe khựng lại luôn…”
Những lời nói đó chỉ càng làm tăng thêm sự rợn người. Chiếc hộp của cụ, chứa đựng kỷ vật của cả một thế kỷ, lại xuất hiện một cách bí ẩn dưới gầm chiếc xe đưa tang cụ, vào đúng thời khắc quan trọng nhất. Dường như có một thế lực vô hình nào đó đang ngăn cản, đang gửi đi một thông điệp đáng sợ.
Mọi người nhìn chiếc hộp trong tay chú ruột Tuấn, rồi lại nhìn lên quan tài cụ nằm yên vị trên xe, và cuối cùng là nhìn nhau. Nỗi sợ hãi không tên bóp nghẹt lồng ngực mỗi người. Liệu đây có phải là một lời cảnh báo? Hay là… linh hồn cụ đang muốn nói điều gì đó?”
“Chú ruột Tuấn vội vàng cúi xuống, cùng vài người đàn ông khác trong họ nhanh chóng nhấc bổng chiếc xe tang lên một chút để lấy chiếc hộp gỗ ra ngoài. Nó nặng trịch, bề mặt sần sùi vì thời gian. Họ đặt nó cẩn thận lên nền đất khô.
“”Cẩn thận!”” chú ruột Tuấn nhắc.
Bà Tám vẫn run run, phủi thêm lần nữa cho sạch bụi. Cái tên CỤ HỢI khắc trên nắp giờ đây hiện lên rõ mồn một dưới ánh đèn pin chiếu rọi. Nó như một lời khẳng định lạnh lẽo, càng khiến nỗi sợ hãi trong lòng mọi người thêm nặng trĩu.
Lái xe tang, người đã tái mét mặt mày, hít một hơi run rẩy. Ông ta vẫn chưa hết bàng hoàng. Cứ ngỡ sau khi vật thể lạ được lấy ra, “”bùa yểm”” hay cái gì đó đang ngăn cản chiếc xe sẽ biến mất.
“”Để tôi thử lại xem sao,”” ông ta nói, giọng lạc đi.
Ông ta leo vội lên ghế lái, đặt tay lên vô lăng, rồi vặn chìa khóa. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía chiếc xe. Một sự im lặng chết chóc bao trùm lấy không gian, chỉ còn nghe tiếng tim đập thình thịch của những người đang nín thở chờ đợi.
“”Roẹt… roẹt… roẹt…””
Tiếng đề máy yếu ớt vang lên, rồi tắt lịm. Động cơ vẫn im lìm, chết cứng như một khúc gỗ. Không một chút dấu hiệu của sự sống.
Khuôn mặt lái xe tang chợt trắng bệch đi. Mồ hôi lạnh túa ra trên trán ông ta, lăn dài xuống thái dương. Những người đàn ông trong họ cũng không khá hơn là bao. Vẻ hy vọng mong manh vừa lóe lên đã vụt tắt không còn dấu vết. Thay vào đó là một sự tuyệt vọng và sợ hãi đang dâng trào.
“”Chết tiệt!”” chú ruột Tuấn gắt lên, đấm mạnh vào lòng bàn tay. “”Sao lại thế này? Nó… nó vẫn không nổ à?””
Anh con rể lắp bắp: “”Nó… nó vẫn chết cứng…””
Tuấn đứng sững sờ, đôi mắt mở to nhìn chiếc xe, rồi nhìn chiếc hộp dưới đất, và cuối cùng là nhìn những khuôn mặt đang thất thần của người thân. Cái ngày cưới của anh, niềm vui đáng lẽ phải trọn vẹn, giờ đang bị phủ bóng bởi một sự kiện quái đản, rợn người. Thời gian đang trôi đi từng giây. Đã quá 3 giờ sáng. Giờ tốt để đưa tang đã sắp qua. Đám cưới của anh chỉ còn hai ngày nữa. Mọi thứ đang rối tung lên.
Tiếng xì xào từ đám dân làng đứng ngoài vòng vây vọng vào, ngày càng lớn hơn. “”Xe chết máy đúng giờ thiêng… Giờ còn cái hộp của cụ… Cụ trăm tuổi rồi mà… Sao lại làm tang gấp thế không biết…””
Sự nghi kỵ và sợ hãi lan tỏa nhanh như một cơn dịch trong đêm tối. Họ nhìn chiếc xe tang, nhìn chiếc hộp gỗ, rồi nhìn nhau, tự hỏi liệu có phải linh hồn cụ Hợi đang ngăn cản họ, hay có một thế lực nào khác đang nhúng tay vào? Tại sao chiếc xe lại chết máy vào đúng khoảnh khắc quan trọng nhất? Và tại sao chiếc hộp kỷ vật của cụ lại xuất hiện dưới gầm xe một cách bí ẩn như vậy? Mồ hôi không chỉ là của lái xe, mà của tất cả những người đàn ông đang có mặt, từ từ thấm đẫm vạt áo trong cái lạnh của đêm khuya. Thời gian, kẻ thù đáng sợ nhất lúc này, đang không chờ đợi ai.”
“Đám dân làng đứng xa hơn, tiếng xì xào ngày càng vọng lại rõ mồn một trong không khí tĩnh mịch của đêm khuya ở Làng Đông Khê. Ánh đèn pin lờ mờ chỉ đủ soi rõ vẻ mặt hoang mang, sợ hãi của họ.
“”Xe chết máy đúng giờ thiêng… Giờ còn cái hộp của cụ…”” Một giọng nói thì thầm.
“”Đúng rồi… hồi chiều tui thấy vội lắm… không biết có đúng ngày giờ không…””
“”Cụ trăm tuổi rồi mà… Sao lại làm tang gấp thế không biết…””
Rồi một giọng phụ nữ run rẩy, đầy vẻ kinh hãi, vang lên lớn hơn một chút, đủ để những người trong vòng vây nghe thấy rõ mồn một. Đó là giọng của một bà thím lớn tuổi trong làng, bà Tám lúc nãy run run nhặt chiếc hộp.
“”Có khi cụ không muốn đi… cụ giận vì làm vội vàng quá!””
Câu nói như một nhát dao đâm thẳng vào tim gan những người đang đứng đó. Vẻ mặt họ, những người trong Gia đình cụ Hợi, những người đã quyết định tổ chức tang lễ gấp trong đêm, chợt tái mét đi. Máu trong huyết quản như đông cứng lại. Nỗi sợ hãi mơ hồ ban đầu giờ đây đã có một cái tên rõ ràng: sự oán trách của người đã khuất.
Họ nhìn nhau, ánh mắt đầy lo lắng và tội lỗi. Lời đồn thổi, chỉ là lời đồn thổi của dân làng, nhưng trong khoảnh khắc chiếc xe tang chết máy một cách bí ẩn, lại trùng với việc tìm thấy chiếc hộp dưới gầm, và việc tang lễ được tổ chức quá vội vàng… tất cả những mảnh ghép rời rạc ấy bỗng ăn khớp với nhau một cách đáng sợ trong tâm trí mê tín của họ.
Tuấn vẫn đứng đó, như bị đóng băng tại chỗ. Anh nghe tiếng xì xào, nghe câu nói của bà thím, nhìn khuôn mặt thất thần của bố mẹ, chú bác. Cái ngày cưới của anh, lẽ ra phải là ngày hạnh phúc nhất, giờ đây đang chìm ngập trong không khí tang tóc nặng nề và những điềm gở khó hiểu. Anh cảm thấy một cảm giác tội lỗi mơ hồ dâng lên. Phải chăng… chính vì đám cưới của anh mà gia đình đã quyết định làm tang cụ gấp gáp như vậy? Phải chăng vì thế mà xảy ra chuyện này?
Anh con rể lắp bắp nói, giọng nghẹn lại trong cổ họng: “”Hay… hay là mình dừng lại… xem thế nào?””
Chú ruột Tuấn, người vẫn đang đổ mồ hôi lạnh, ngẩng đầu lên nhìn đồng hồ đeo tay. Đã quá 3 giờ sáng. Giờ tốt… giờ tốt đang trôi đi từng phút. Dừng lại? Dừng lại lúc này thì thế nào? Ngày mai làm sao? Đám cưới của Tuấn… Mọi thứ dường như đang rơi vào một mớ bòng bong không lối thoát. Ông ta nhìn chiếc xe tang chết cứng, nhìn chiếc hộp gỗ nằm trơ trọi dưới đất, và nghe những lời xì xào ngày càng lan rộng trong màn đêm. Lời đồn thổi đã bắt đầu.”
“Không khí xung quanh chiếc xe tang vẫn đặc quánh sự sợ hãi. Những lời xì xào của dân làng như những lưỡi dao cứa vào tâm trí những người trong Gia đình cụ Hợi. Chú ruột Tuấn, người đang gánh vác trách nhiệm đưa tang, cảm thấy đầu óc quay cuồng. Ông liếc nhìn đồng hồ lần nữa. Đã quá 3 giờ sáng. Cái “”giờ tốt”” mà Thầy xem ngày đã chọn đã trôi qua rồi.
Mọi thứ như đang sụp đổ. Chiếc xe chết máy bí ẩn, chiếc hộp gỗ kỳ lạ, những lời đồn thổi ác ý của dân làng, và áp lực khủng khiếp từ đám cưới của Tuấn chỉ còn cách hai ngày nữa. Không thể tiếp tục, mà dừng lại thì không biết phải làm sao. Trong khoảnh khắc bế tắc tột cùng, ông ta chỉ còn nghĩ đến một người duy nhất có thể giải đáp hoặc giúp đỡ lúc này.
Ông ta lùi ra khỏi đám đông đang hoang mang, tìm một góc khuất hơn một chút ở rìa sân. Bàn tay run run mò vào túi áo, lấy ra chiếc điện thoại. Ánh sáng màn hình nhỏ bé trong màn đêm khiến gương mặt ông càng thêm tiều tụy. Ông tìm đến số của Thầy xem ngày, người đã tính toán giờ giấc cho tang lễ gấp gáp này.
Ngón tay miết nhẹ trên màn hình, rồi nhấn nút gọi. Tiếng “”tút… tút…”” kéo dài như vô tận trong tai ông. Mồ hôi lạnh vẫn chảy dọc sống lưng. Ông cầu nguyện Thầy sẽ nghe máy, sẽ có cách giải quyết cho cái mớ bòng bong khủng khiếp này.
Cuối cùng, đầu dây bên kia cũng có tiếng động. Ông vội vàng, giọng run rẩy, nói gần như hét vào điện thoại, không kịp để Thầy nói lời nào: “”Alo! Thầy ơi! Con… con đây! Trưởng họ nhà cụ Hợi ở Làng Đông Khê đây ạ! Có chuyện rồi thầy ơi!””
Ông nuốt nước bọt khan, cố gắng kể lại mọi thứ một cách rành mạch nhất có thể, dù giọng vẫn lạc đi vì sợ hãi và gấp gáp. Ông kể về việc cụ mất, về quyết định làm tang gấp trong đêm vì vướng lịch đám cưới của cháu đích tôn. Kể về giờ tốt 3 giờ sáng mà Thầy đã chọn. Rồi đến chuyện kinh hoàng vừa xảy ra: “”Chúng con đang đưa cụ ra đồng thì… thì cái xe tang nó chết máy thầy ạ! Đúng… đúng 3 giờ sáng luôn! Rồi… rồi còn tìm thấy cái hộp gỗ… ở ngay… ngay dưới gầm xe… y như… y như cụ ngồi ở đấy thầy ạ!””
Ông tạm dừng, thở dốc. “”Giờ tốt trôi qua rồi thầy ạ! Dân làng họ xì xào… họ bảo cụ không muốn đi… cụ giận vì làm vội vàng quá thầy ạ!””
Ở đầu dây bên kia, chỉ có một sự im lặng kéo dài. Không một tiếng động, không một lời nói. Sự im lặng ấy còn đáng sợ hơn bất kỳ tiếng động nào, khiến tim ông như muốn ngừng đập. Ông chờ đợi trong căng thẳng tột độ, hy vọng một lời giải đáp, một chỉ dẫn, bất cứ thứ gì từ người được coi là có kiến thức về thế giới tâm linh. Nhưng chỉ có sự im lặng.
Thời gian như ngừng trôi. Từng giây phút im lặng của Thầy xem ngày càng đè nặng lên tâm trí ông, lên vai của cả gia đình đang đứng kia. Sự chờ đợi đầy kinh hãi.”
“Sau sự im lặng đáng sợ, đầu dây bên kia vọng lại một tiếng thở dài nặng nề. Chú ruột Tuấn siết chặt điện thoại, tim đập thình thịch trong lồng ngực.
Giọng Thầy xem ngày cuối cùng cũng cất lên, trầm và khàn đi như chất chứa sự bất lực: “”Chiếc hộp đó… nó là vật cụ quý trọng nhất.””
Ông ta chết lặng. Vật quý trọng nhất? Cái hộp gỗ cũ kỹ mà anh con rể tìm thấy dưới gầm xe tang ư? Sao lại là vật quý trọng nhất của cụ Hợi?
Thầy nói tiếp, giọng ngày càng u uẩn: “”Cụ không muốn… không muốn mang theo sự tiếc nuối. Cụ muốn ra đi thanh thản.””
“”Nuối tiếc…?”” Chú ruột Tuấn lẩm bẩm, đầu óc quay cuồng.
“”Giờ này là giờ tốt để an nghỉ đấy… đúng là giờ tốt,”” Thầy lặp lại, nhưng giọng lại thêm phần chua chát, “”nhưng chỉ khi lòng người… lòng người ra đi được thanh thản. Các anh… làm vội quá… làm gấp quá rồi.””
Lời nói của Thầy như những nhát dao cứa vào tâm can ông ta. Vội quá… gấp quá… Đúng vậy! Vì sợ lỡ giờ cưới của thằng Tuấn, cả nhà đã đồng lòng làm tang cụ gấp gáp, bỏ qua nhiều thủ tục.
Thầy ngưng lại một chút, rồi nói nốt những lời cuối cùng, như một lời phán xét đầy nặng nề: “”Cụ… cụ còn vướng bận rồi. Vướng bận ở trần gian…””
Lời phán ấy như sét đánh ngang tai. Chú ruột Tuấn đứng chôn chân tại chỗ, chiếc điện thoại trên tay như muốn rơi xuống đất. Toàn thân ông ta run lên bần bật. Cụ còn vướng bận? Cụ không muốn đi? Đó là lý do chiếc xe tang chết máy, là lý do cái hộp gỗ kỳ lạ xuất hiện ngay dưới gầm xe như một lời cảnh báo? Sự sợ hãi bỗng nhân lên gấp bội, không còn là sợ hãi mơ hồ trước những hiện tượng kỳ lạ, mà là sự sợ hãi cụ thể trước cơn thịnh nộ, hay đúng hơn là sự tiếc nuối, của người đã khuất. Toàn bộ quyết định sai lầm của gia đình, vì sự ích kỷ của mình, đã khiến cụ không thể ra đi thanh thản. Cơn ác mộng thật sự đã bắt đầu.”
“Cánh cửa nhà mở toang, chú ruột Tuấn lao vào như một kẻ mất hồn, khuôn mặt trắng bệch không còn một giọt máu. Mấy người con, cháu của cụ Hợi vẫn đang ngồi thẫn thờ, đôi mắt đỏ hoe sau một đêm trắng. Không khí nặng như chì. Nhìn thấy vẻ mặt kinh hoàng của ông ta, họ lập tức bu lại.
“”Có chuyện gì vậy? Thầy nói sao?”” một người run rẩy hỏi.
Chú ruột Tuấn không nói nên lời. Ông ta chỉ đưa chiếc điện thoại run rẩy lên, giọng lạc đi: “”Thầy… Thầy bảo… Cụ… cụ còn vướng bận… Cụ không muốn đi…””
Cả căn phòng như đóng băng. Khuôn mặt ai nấy đều biến sắc. “”Vướng bận? Không muốn đi?”” một người thều thào.
“”Cái hộp… cái hộp dưới gầm xe… là vật cụ quý nhất,”” chú ruột Tuấn khó khăn nói tiếp, như cố nuốt xuống từng lời cay đắng từ đầu dây bên kia. “”Thầy bảo… chúng ta làm vội quá… làm gấp quá rồi…””
Những lời ấy như sét đánh ngang tai. Mọi ánh mắt đổ dồn vào nhau. Trên từng khuôn mặt, sự sợ hãi tột cùng bỗng hòa quyện với một nỗi dằn vặt kinh khủng. Họ nhìn nhau, như nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của chính sự ích kỷ của mình.
Bà Hai, con gái cụ Hợi, đột nhiên bật khóc nức nở, tay ôm chặt lấy ngực. “”Con… con nhớ rồi… Hôm qua… lúc họp gấp… con bảo… ‘cụ già rồi… làm nhanh cho xong…’.””
Một người con trai khác gục đầu xuống, giọng nghẹn lại: “”Còn con… con thì chỉ sợ… sợ lỡ giờ tốt của thằng Tuấn… sợ lỡ đám cưới…””
Những lời biện minh rẻ rúm của đêm qua bỗng quay lại dày vò họ như những con quỷ dữ. “”Cụ 100 tuổi rồi…””, “”không còn mấy ai đến viếng…””, “”làm gấp cho cháu nó kịp giờ cưới…””. Những lời nói ấy giờ đây vang vọng trong tâm trí họ, trần trụi và tàn nhẫn đến mức khiến họ rùng mình.
Họ đã xem nhẹ. Xem nhẹ người đã khuất. Xem nhẹ lễ nghĩa. Xem nhẹ cả những điều thiêng liêng nhất. Chỉ vì cái đám cưới của thằng cháu đích tôn. Chỉ vì sự tiện lợi của bản thân.
“”Có phải… có phải cụ giận không?”” một người con rể lắp bắp, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa, nơi chiếc xe tang vẫn đang nằm im lìm ở đầu làng. “”Có phải cụ… cụ không siêu thoát được vì chúng ta làm vội quá không?””
Sự im lặng chết chóc bao trùm căn nhà. Nỗi dằn vặt cào xé ruột gan họ. Những hiện tượng kỳ lạ, cái hộp gỗ bí ẩn, chiếc xe tang chết máy ngay giữa đường… Tất cả không còn là sự trùng hợp ngẫu nhiên nữa. Đó là lời cảnh báo. Là sự phản kháng yếu ớt của người đã khuất. Cụ không muốn đi. Cụ còn vướng bận. Và vướng bận ấy, là chính họ – những đứa con, đứa cháu bất hiếu đã làm tang cụ vội vã, coi thường cả một đời cụ. Họ đã tự tay đẩy mình vào cơn ác mộng tồi tệ nhất, cơn ác mộng mang tên sự hối hận và sợ hãi trước linh hồn người thân chưa yên nghỉ.”
“Giữa không gian tĩnh lặng đến đáng sợ ấy, cô con gái út của cụ Hợi, nãy giờ vẫn ngồi thu mình, đôi mắt đỏ mọng sưng húp, bỗng bật khóc nức nở. Tiếng khóc xé lòng vang lên khiến cả nhà giật mình. Cô đưa tay ôm chặt lấy chiếc hộp gỗ bí ẩn như thể đó là báu vật, hay như thể đang ôm lấy chính người mẹ đã khuất.
“”Mẹ… mẹ bảo…”” Cô nấc nghẹn, từng lời như vỡ vụn. “”Mẹ bảo… mẹ muốn được nhìn thấy cháu Tuấn yên bề gia thất… mẹ vui lắm…””
Những người khác nín thở lắng nghe. Ánh mắt đau đáu nhìn về phía cô út.
“”Nhưng mà… nhưng mà mẹ cũng bảo…”” Giọng cô run lên bần bật, xen lẫn tiếng khóc. “”Mẹ muốn… muốn được đưa tiễn đàng hoàng… muốn có đông đủ con cháu… bà con hàng xóm… Mẹ bảo… mẹ muốn mọi người biết ơn nghĩa của mẹ…””
Cô gục đầu xuống chiếc hộp, tiếng khóc càng lúc càng lớn. “”Chúng con… chúng con bất hiếu quá… Chúng con chỉ nghĩ đến mình… nghĩ đến cái đám cưới… mà quên mất lời mẹ dặn… mẹ muốn được ra đi thanh thản… được tôn trọng…””
Những lời nói của cô út như những nhát dao cứa vào trái tim họ. Cái cảm giác dằn vặt, tội lỗi nãy giờ âm ỉ trong lòng giờ bùng lên dữ dội. Lời trăn trối của người mẹ 100 tuổi, giản dị và đầy tình thương, giờ đây trở thành lời buộc tội nặng nề nhất. Họ đã quá vội vàng, quá ích kỷ. Họ đã chọn đám cưới của đứa cháu thay vì lời dặn cuối cùng của người mẹ. Họ đã cướp đi của cụ một đám tang trọn vẹn, chỉ để chạy theo cái “”giờ đẹp””, cái “”lễ nghĩa”” bề ngoài mà quên đi lễ nghĩa sâu sắc nhất: sự hiếu thảo và lòng biết ơn. Nước mắt lăn dài trên những khuôn mặt khắc khổ, không chỉ vì tiếc thương, mà còn vì sự hối hận đến tận xương tủy. Họ nhìn chiếc hộp trong tay cô út, rồi nhìn ra ngoài cửa nơi chiếc xe tang vẫn nằm đó, im lìm và bí ẩn, như một lời thách thức lạnh lùng từ thế giới bên kia.”
“Họ ngồi lặng đi trong căn nhà nghi ngút khói hương, những lời nói của cô út vẫn văng vẳng trong tâm trí như tiếng chuông báo hiệu tai ương. Bên ngoài, không khí cũng căng như dây đàn. Tiếng đồng hồ quả lắc trong nhà thờ cổ vọng lại đều đặn, mỗi tích tắc như đang đếm ngược. Giờ lành mà thầy xem đã cận kề. Đúng 3 giờ sáng phải lăn bánh, ấy vậy mà chiếc xe tang vẫn im lìm, khựng lại giữa sân như một khối sắt vô tri.
“”Sắp ba giờ rồi đấy ạ,”” tiếng lái xe tang cất lên, giọng đầy sốt ruột. Anh ta là người ngoại tỉnh, được thuê gấp. Giờ giấc với anh ta là hợp đồng, là trách nhiệm.
Tuấn, với khuôn mặt trắng bệch và đôi mắt thâm quầng, nhìn ra ngoài sân. Chiếc xe đen kịt nổi bật lên trong đêm tối, mang một vẻ gì đó u ám, bí hiểm. Nó chết máy một cách khó hiểu ngay khi chuẩn bị lăn bánh, sau khi anh con rể đã chui xuống gầm kiểm tra khắp nơi nhưng không tìm thấy bất kỳ vật cản hay dấu hiệu hỏng hóc nào.
“”Không có gì hết sao?”” Tiếng một người bác vọng ra từ hiên nhà, giọng đầy lo lắng.
Anh con rể lau vội mồ hôi trên trán, gật đầu. “”Không thấy gì ạ. Kỳ lạ thật.””
Kỳ lạ hay là điềm báo? Câu hỏi không nói thành lời lướt qua ánh mắt của từng thành viên trong gia đình cụ Hợi. Thầy xem ngày đã nhấn mạnh giờ này là giờ vàng, lỡ đi là cực xấu. Nhưng giờ đây, một điềm xấu rõ ràng hơn, lạnh lùng hơn lại hiện ra trước mắt họ. Chiếc xe chở linh cữu mẹ, mang theo sự ra đi của cụ, lại không chịu di chuyển vào đúng giờ đã định.
Họ nhìn nhau. Ánh mắt chất chứa sự sợ hãi, bối rối và cả sự giằng xé. Cố đi tiếp, bất chấp điềm gở? Hay dừng lại, bỏ lỡ giờ lành, đối diện với lời cảnh báo của thầy? Không ai dám lên tiếng. Không ai dám đưa ra quyết định cuối cùng. Sự im lặng bao trùm, nặng nề hơn cả không khí tang tóc. Giờ tốt cứ thế trôi qua, còn họ thì mắc kẹt giữa sự lựa chọn đầy ám ảnh, như thể số phận đang giễu cợt sự vội vàng và ích kỷ của họ. Chiếc xe tang vẫn nằm đó, thách thức sự tính toán của con người, như một lời nhắc nhở lạnh lùng rằng có những thứ không thể sắp đặt theo ý muốn.”
“Tuấn đứng lặng lẽ một bên, nãy giờ anh chỉ im lặng quan sát. Anh thấy những khuôn mặt căng thẳng, những ánh mắt sợ hãi và cả sự ích kỷ ẩn sâu dưới lớp vỏ lo lắng cho “”giờ lành””. Anh nhìn chiếc xe tang đen kịt, nằm im lìm dưới ánh trăng mờ ảo. Có gì đó không đúng. Rất không đúng. Sự ra đi của bà anh, cụ Nguyễn Thị Hợi, một người đã sống trăm tuổi, lẽ ra phải là một cuộc tiễn đưa trang nghiêm, thanh thản, không phải là cuộc chạy đua với giờ giấc hay sự tính toán thiệt hơn. Đám cưới của anh, dù quan trọng đến đâu, cũng không thể đặt lên trên sự tôn nghiêm của một đám tang. Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu anh, rõ ràng và mạnh mẽ, xua tan mọi sự bối rối. Anh hít một hơi thật sâu, bước lên phía trước, phá vỡ sự im lặng chết chóc đang bao trùm.
“”Dừng lại!”” Giọng Tuấn vang lên, dứt khoát và mạnh mẽ, khiến tất cả mọi người giật mình quay lại nhìn anh. Ánh mắt họ đầy ngạc nhiên.
Tuấn nhìn thẳng vào từng người, giọng anh trầm xuống nhưng vẫn đầy kiên định. “”Dù có thế nào đi chăng nữa, chúng ta cũng phải để bà ra đi thanh thản.””
Những khuôn mặt bắt đầu xôn xao, chưa hiểu hết ý anh.
“”Đám cưới của con…”” Tuấn nói, nhìn về phía bố mẹ mình, “”…có thể dời lại.””
Cả không gian như chết lặng trong giây lát. Rồi một làn sóng bàng hoàng lan tỏa. Lái xe tang, anh con rể, những người thân trong nhà, và cả thầy xem ngày… tất cả đều sững sờ nhìn Tuấn. Chính người cháu đích tôn, người đáng lẽ phải mong muốn mọi chuyện xong xuôi nhanh nhất để kịp ngày vui, lại là người đưa ra quyết định dừng lại.
Nhưng sau cú sốc ban đầu, một cảm giác khó tả dâng lên trong lòng mọi người. Đó là sự nhẹ nhõm. Như thể một tảng đá đè nặng bỗng chốc được nhấc bổng. Áp lực phải đi đúng giờ, áp lực đối mặt với điềm gở nếu xe không chạy, áp lực của sự vội vàng… tất cả đều tan biến. Thay vào đó là sự thừa nhận rằng có những thứ quan trọng hơn cả giờ lành hay đám cưới. Sự thanh thản của người đã khuất.
Thầy xem ngày khẽ thở hắt ra, nét mặt giãn ra. Anh con rể từ dưới gầm xe bò lên, nhìn Tuấn với ánh mắt đầy thán phục. Dân làng bắt đầu xì xào bàn tán, nhưng lần này, những lời xì xào lại mang theo một chút gì đó kính nể.
Tuấn không nói thêm lời nào. Anh quay lưng lại với chiếc xe tang vẫn nằm im đó, bước về phía ngôi nhà. Bước chân anh đã không còn nặng trĩu như lúc trước. Quyết định này, dù có khiến anh phải đối mặt với những rắc rối khác, nhưng ít nhất, anh đã làm điều mà anh tin là đúng.”
“Sự sững sờ kéo dài vài giây, rồi những tiếng xì xào ban nãy cũng tắt hẳn. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về Tuấn, người đang đứng đó, lưng quay về phía chiếc xe tang. Áp lực vô hình bỗng chốc tan đi, để lại một khoảng trống đầy khó xử nhưng cũng xen lẫn sự giải thoát.
Bố của Tuấn, người nãy giờ luôn giữ vẻ mặt căng thẳng nhất, khẽ thở dài một hơi thật dài. Ông nhìn con trai, rồi nhìn sang những người thân khác. Ánh mắt ông dần dịu lại. Ông biết, Tuấn nói đúng. Cái chết của mẹ ông, cụ Nguyễn Thị Hợi, không thể bị vội vàng hay biến thành một cuộc chạy đua chỉ vì giờ lành và đám cưới.
“”Tuấn nói đúng đấy,”” bố Tuấn cất tiếng, giọng ông vẫn còn chút run run nhưng đã kiên định hơn nhiều. “”Mẹ… cụ phải được yên nghỉ thanh thản. Đám cưới… có thể dời lại.””
Ông quay sang nhìn mọi người, ánh mắt đầy quyết tâm. “”Bây giờ, đưa cụ về lại nhà.””
Mẹ Tuấn gật đầu, nước mắt lại chảy dài trên má, nhưng lần này là nước mắt của sự nhẹ nhõm. Những người thân khác cũng lần lượt gật đầu theo. Sự đồng thuận nhanh chóng lan tỏa, xua tan đi không khí tranh cãi căng thẳng ban nãy.
Lái xe tang, người nãy giờ vẫn ngồi chết trân trên ghế lái, như bừng tỉnh. Anh ta khẽ lắc đầu, miệng lẩm bẩm điều gì đó không rõ, nhưng rồi cũng khởi động lại xe, từ từ lùi chiếc xe tang đen kịt trở lại vị trí cũ, trước cổng Nhà cụ Hợi. Anh con rể, với khuôn mặt lấm lem bụi đất sau khi chui dưới gầm xe, đứng dậy, phủi tay và tiến lại gần.
Tang gia bắt đầu chuyển động, nhưng không còn là sự vội vã, hấp tấp như trước. Họ cùng nhau đỡ chiếc quan tài xuống, cẩn thận đưa vào lại trong nhà, đặt về vị trí trang trọng ban đầu. Dân làng đứng nhìn, không còn những lời bàn tán xôn xao mà chỉ là những cái gật đầu thấu hiểu.
Không khí tang lễ từ sự hỗn loạn bỗng trở về với sự trang nghiêm vốn có. Những tiếng khóc thút thít lại vang lên, lần này là tiếng khóc tiễn đưa, không phải tiếng khóc vì sợ hãi hay áp lực.
Sau khi ổn định lại, bố Tuấn cầm lấy điện thoại, tay ông hơi run run khi bấm số nhà thông gia tương lai. Ông nhìn Tuấn, Tuấn gật đầu, ánh mắt kiên định. Ông hít một hơi thật sâu, đưa điện thoại lên tai.
“”Chào ông bà thông gia… Vâng… Vâng, có chuyện… Chuyện là… đám tang cụ nhà tôi… có chút trục trặc… Chúng tôi… chúng tôi quyết định… quyết định tạm hoãn đám cưới của thằng Tuấn lại ạ…””
Giọng ông đứt quãng, nhưng từng lời nói ra đều chắc chắn. Sự khắc khoải vẫn còn đó, nỗi lo về việc giải thích, về sự phản ứng của nhà gái, nhưng xen lẫn vào đó là cảm giác nhẹ nhõm khi biết mình đã làm điều đúng đắn, trả lại sự tôn nghiêm cho lễ tang của cụ Nguyễn Thị Hợi.”
“Chiếc điện thoại từ từ hạ xuống. Bố Tuấn nhìn Tuấn, một nụ cười méo mó hiện lên. “”Nhà thông gia… họ… họ đồng ý rồi,”” ông nói, giọng vẫn còn vẻ không tin nổi. Sự nhẹ nhõm len lỏi, nhưng vẫn còn đó nỗi lo lắng về những ngày sắp tới. Tuấn gật đầu, lòng trùng xuống khi nghĩ đến người yêu và gia đình cô ấy, nhưng cũng cảm thấy một gánh nặng đã được cởi bỏ. Tang lễ giờ đây mới thực sự là tang lễ.
Không khí trang nghiêm trở lại bao trùm Nhà cụ Hợi. Quan tài đã được đưa vào trong, đặt về vị trí cũ. Những người trong gia đình lặng lẽ thu dọn, chuẩn bị cho một buổi tang lễ đúng nghĩa, thay vì cuộc chạy đua với thời gian và giờ xấu. Dân làng đứng xem, bàn tán xôn xao về sự thay đổi đột ngột này, về quyết định của Tuấn và gia đình. Một vài người thì thầm về những điều kỳ lạ đã xảy ra với chiếc xe tang, về điềm báo.
Anh con rể, sau khi phủi sạch bụi đất trên người, tiến lại gần chiếc xe tang đang đỗ im lìm trước cổng. Anh nhìn nó với ánh mắt đầy nghi hoặc và bực bội. Gầm xe không có gì cả, vậy tại sao nó lại chết máy ngay lúc quan trọng như thế? Anh lắc đầu, không thể lý giải.
Lái xe tang, người vừa nãy còn run rẩy trên ghế lái, giờ đã trấn tĩnh hơn một chút. Anh ta xuống xe, đi vòng quanh kiểm tra lần nữa. Dường như anh ta vẫn không tin vào sự cố vừa rồi. Anh ta mở cửa xe, chuẩn bị ngồi vào để chờ đợi chỉ thị mới, có thể là đưa xe về bãi.
Trước khi bước ra khỏi xe, theo một phản xạ vô thức, Lái xe tang đặt tay lên khóa điện. Anh thở dài, định tắt hẳn động cơ (dù nó đã chết máy). Nhưng rồi, không hiểu sao, ngón tay anh lại vặn mạnh chiếc khóa.
Tiếng “”roẹt”” khô khốc vang lên. Rồi…
“”BÙM!””
Tiếng động cơ xe tang nổ giòn tan, mạnh mẽ, lấp đầy không gian tĩnh lặng của đêm. Ánh đèn pha vụt sáng. Chiếc xe rung nhẹ, đều đặn, như thể nó chưa từng chết máy, chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Lái xe tang chết trân tại chỗ, mắt mở to, miệng há hốc. Tiếng động cơ đột ngột và sống động này khiến anh ta rợn tóc gáy.
Tuấn, Bố Tuấn, Mẹ Tuấn, Anh con rể, và tất cả những người đang đứng quanh đó, đang nói chuyện hoặc lặng lẽ quan sát, đều quay phắt lại nhìn chiếc xe. Ánh mắt họ từ ngạc nhiên chuyển dần sang kinh hãi. Dân làng đang xì xào bỗng im bặt. Mọi người nhìn nhau, khuôn mặt tái mét, không thể tin vào điều vừa xảy ra. Một cảm giác rợn người chạy dọc sống lưng tất cả bọn họ. Chuyện quái gì thế này?”
“Sáng hôm sau, không khí tại Nhà cụ Hợi đã hoàn toàn khác. Thay vì sự vội vã, lén lút trong đêm tối, giờ đây là một buổi tang lễ trang nghiêm dưới ánh nắng ban mai. Cổng nhà mở rộng, dòng người viếng bắt đầu đổ về. Tiếng kèn, tiếng trống vang lên trầm buồn, não nề, đúng như phong tục của Làng Đông Khê.
Trong nhà, quan tài cụ Hợi được đặt lại nơi trang trọng nhất. Bài vị, bát hương đã được sửa soạn cẩn thận. Bên cạnh bài vị, chiếc hộp gỗ sờn cũ của cụ Hợi được đặt ngay ngắn. Dù không ai nói ra, sự xuất hiện của chiếc hộp ấy, sau tất cả những chuyện lạ lùng đêm qua, khiến không khí vốn đã buồn lại càng thêm nặng trĩu.
Tuấn đứng cạnh bố mẹ, khuôn mặt vẫn còn phảng phất vẻ mệt mỏi sau đêm không ngủ, nhưng cử chỉ đã điềm tĩnh hơn. Anh cúi đầu đáp lễ những người đến viếng, nhận những lời chia buồn. Gia đình cụ Hợi, sau quyết định làm lại tang lễ, giờ đây xuất hiện với vẻ suy sụp đúng mực của những người con, người cháu mất đi người thân yêu. Anh con rể đứng nép mình một bên, ánh mắt vẫn thi thoảng liếc ra chiếc xe tang đậu ngoài sân, chiếc xe mà đêm qua đã trở thành tâm điểm của mọi chuyện kỳ quái.
Dân làng đến viếng, ngoài những lời chia buồn thông thường, họ không ngừng xì xào bàn tán về sự thay đổi đột ngột này. Họ nói về đêm qua, về cái giờ xấu, về chiếc xe tang tự nhiên “”sống lại””. Người thì tin là điềm báo, người thì cho rằng do sơ suất kỹ thuật, nhưng ai cũng thừa nhận rằng chưa từng thấy đám tang nào lại trải qua những chuyện lạ lùng như vậy.
Thầy xem ngày, người ban đầu đã chọn giờ xấu, giờ đây cũng có mặt, ngồi lặng lẽ ở một góc. Dường như ông cũng không thể lý giải hết mọi chuyện, chỉ biết rằng quyết định của gia đình cụ Hợi, dù đi ngược lại lời khuyên của ông, lại trùng hợp một cách kỳ lạ với sự cố đêm qua.
Tang lễ diễn ra chậm rãi, đúng với trình tự. Mọi người có đủ thời gian để đến thắp nén hương, để nhìn mặt cụ Hợi lần cuối. Không khí buồn nhưng không còn sự gấp gáp, hoảng loạn của đêm trước. Chỉ có sự trang nghiêm và một chút gì đó khó tả, như thể mọi người đang chờ đợi điều gì đó tiếp theo sẽ xảy ra, điều gì đó liên quan đến những sự kiện kỳ lạ đã bủa vây đám tang của cụ Hợi. Chiếc hộp gỗ vẫn nằm im lìm bên bài vị, như một chứng nhân câm lặng.”
“Một tuần sau cái ngày định mệnh ấy, Làng Đông Khê lại rộn ràng trong tiếng nhạc, nhưng là tiếng nhạc đám cưới chứ không còn là tiếng kèn đám tang. Tại Nhà cụ Hợi, giờ đây được trang hoàng rực rỡ sắc đỏ, nụ cười đã trở lại trên khuôn mặt những người trong gia đình. Đám cưới của Tuấn với cô dâu của anh được tổ chức ấm cúng, trang trọng.
Tuấn mặc bộ vest chỉnh tề, đứng bên cạnh người vợ sắp cưới xinh đẹp trong tà áo dài, đón tiếp những người khách đến chung vui. Vẻ mệt mỏi của đêm đưa tang gấp gáp đã tan biến, thay vào đó là sự hạnh phúc và cả một chút nhẹ nhõm. Anh thầm nghĩ, sau tất cả những chuyện kỳ lạ và căng thẳng vừa qua, cuối cùng thì ngày này cũng đến, mọi chuyện đã được giải quyết ổn thỏa một cách khó tin.
Gia đình cụ Hợi, những người đã trải qua đủ cung bậc cảm xúc từ đau buồn, lo lắng, sợ hãi đến nhẹ nhõm tột cùng, giờ đây ai nấy đều nở nụ cười. Dù mất đi người thân yêu, nhưng việc tổ chức lại tang lễ và mọi chuyện sau đó diễn ra suôn sẻ khiến họ cảm thấy lòng mình thanh thản hơn rất nhiều. Họ nhìn Tuấn và cô dâu với ánh mắt trìu mến, chúc phúc cho đôi trẻ.
Dân làng đến dự đám cưới. Thay vì những lời xì xào bàn tán về tang lễ đêm hôm đó, giờ đây chỉ còn là những lời chúc phúc chân thành. Những câu chuyện kỳ lạ về chiếc xe tang hay cái giờ xấu vẫn còn đó, nhưng không khí bây giờ là sự cảm thông và chia sẻ niềm vui với gia đình. Họ nhận ra rằng, dù có chuyện gì xảy ra đi nữa, thì việc tổ chức lại đám tang một cách chu đáo và trang nghiêm mới là điều quan trọng, thể hiện sự kính trọng đối với người đã khuất và hóa giải những hiểu lầm không đáng có. Thầy xem ngày cũng có mặt, ông chỉ mỉm cười hiền từ, dường như cũng đã tìm được câu trả lời cho những gì đã xảy ra, hoặc đơn giản là chấp nhận rằng có những thứ thuộc về tâm linh, không thể giải thích bằng lý lẽ thông thường.
Đám cưới diễn ra suôn sẻ, tốt đẹp. Dù có một chút xáo trộn lớn trước đó, nhưng cuối cùng thì mọi thứ cũng về đúng quỹ đạo của nó. Hạnh phúc và bình yên đã trở lại với gia đình cụ Hợi, xua tan đi những ám ảnh và lo lắng của những ngày vừa qua.”
“Vài tuần sau đám cưới của Tuấn, nhịp sống ở Làng Đông Khê dần trở lại bình thường. Tiếng nhạc đám cưới đã tắt hẳn, chỉ còn tiếng lá xào xạc dưới những cơn gió heo may đầu mùa. Nhưng câu chuyện về sự kiện đêm đưa tang cụ Hợi thì vẫn còn được người dân truyền tai nhau, trở thành một đề tài bàn tán không dứt bên ấm trà chiều, dưới gốc cây đa đầu làng, hay khi đi chợ sớm.
Tại quán nước bà Mận cuối làng, vài người phụ nữ ngồi túm tụm lại.
“Ôi giời ơi, cái đêm hôm ấy nhá, tôi cứ rùng mình mãi.” Bà Hai đưa tay xoa xoa cánh tay.
Bà Ba tiếp lời, giọng đầy vẻ bí ẩn: “Phải nói là cụ thiêng thật đấy. Trăm tuổi rồi, ra đi thanh thản, nhưng cũng muốn dạy cho lũ con cháu bài học.”
“Bài học đấy chứ sao không? Thấy bảo làm gấp làm gáp cho xong để còn lo đám cưới thằng Tuấn,” một bà khác chen vào, “Thầy xem ngày đã bảo giờ đấy không tốt rồi mà vẫn cố.”
“Đúng rồi đấy! Đấy là giờ của thần linh, của ông bà, chứ đâu phải giờ của con người muốn là được đâu,” Bà Hai gật gù, “Nhất là khi đưa tiễn người thân trăm tuổi về nơi chín suối, càng phải chu toàn, cẩn thận từng li từng tí.”
Câu chuyện lan sang những người đàn ông đang sửa lưới cạnh đó.
“Tôi thì chẳng mê tín gì, nhưng cái vụ chiếc xe tang chết máy đúng cái giờ thiêng ấy thì lạ thật. Lại còn đúng lúc đang đi qua cánh đồng,” ông Tư nói, tay thoăn thoắt gỡ rối sợi lưới.
Ông Năm thở dài, “Cái đấy không giải thích được bằng khoa học rồi. Chắc là cụ muốn nhắc nhở gia đình đấy thôi. Muốn cho con cháu biết rằng không thể vì việc của người sống mà coi nhẹ việc của người chết.”
“Nhà cụ Hợi cũng may là kịp thời nhận ra cái sai, tổ chức lại đàng hoàng. Nghe đâu sau hôm ấy, cả nhà không ai dám lơ là nữa đâu,” ông Tư nói thêm.
“Đấy, chính cái sự cố đấy lại làm cho mọi người trong làng nhìn lại,” ông Năm đúc kết, “Về lòng hiếu thảo ấy mà. Đưa tiễn cha mẹ, ông bà là việc hệ trọng nhất, không thể vội vàng, không thể xuề xòa được. Phải trân trọng từng nghi lễ, từng phong tục truyền thống. Đấy là cái tình, cái nghĩa với người đã khuất.”
Dân làng ai cũng đồng tình. Câu chuyện về chiếc xe tang đêm trăng không còn chỉ là một chuyện lạ để kể, mà đã trở thành một lời nhắc nhở sâu sắc. Nó khắc sâu vào tâm trí mỗi người dân Đông Khê về giá trị của tình cảm gia đình, về sự kính trọng đối với người đã khuất, và rằng sự chu toàn cuối cùng chính là cách thể hiện lòng hiếu thảo trọn vẹn nhất. Sự vội vàng, dù với lý do gì, cũng không thể biện minh cho sự thiếu cẩn trọng trong những giây phút thiêng liêng ấy. Bài học từ sự kiện đêm trăng cứ thế được truyền lại, như một phần của câu chuyện về Cụ Nguyễn Thị Hợi trăm tuổi hiền lành nhưng cũng rất đỗi linh thiêng.”
“Vài tuần sau đám cưới của Tuấn, nhịp sống ở Làng Đông Khê dần trở lại bình thường. Tiếng nhạc đám cưới đã tắt hẳn, chỉ còn tiếng lá xào xạc dưới những cơn gió heo may đầu mùa. Nhưng câu chuyện về sự kiện đêm đưa tang cụ Hợi thì vẫn còn được người dân truyền tai nhau, trở thành một đề tài bàn tán không dứt bên ấm trà chiều, dưới gốc cây đa đầu làng, hay khi đi chợ sớm.
Tại quán nước bà Mận cuối làng, vài người phụ nữ ngồi túm tụm lại.
“Ôi giời ơi, cái đêm hôm ấy nhá, tôi cứ rùng mình mãi.” Bà Hai đưa tay xoa xoa cánh tay.
Bà Ba tiếp lời, giọng đầy vẻ bí ẩn: “Phải nói là cụ thiêng thật đấy. Trăm tuổi rồi, ra đi thanh thản, nhưng cũng muốn dạy cho lũ con cháu bài học.”
“Bài học đấy chứ sao không? Thấy bảo làm gấp làm gáp cho xong để còn lo đám cưới thằng Tuấn,” một bà khác chen vào, “Thầy xem ngày đã bảo giờ đấy không tốt rồi mà vẫn cố.”
“Đúng rồi đấy! Đấy là giờ của thần linh, của ông bà, chứ đâu phải giờ của con người muốn là được đâu,” Bà Hai gật gù, “Nhất là khi đưa tiễn người thân trăm tuổi về nơi chín suối, càng phải chu toàn, cẩn thận từng li từng tí.”
Câu chuyện lan sang những người đàn ông đang sửa lưới cạnh đó.
“Tôi thì chẳng mê tín gì, nhưng cái vụ chiếc xe tang chết máy đúng cái giờ thiêng ấy thì lạ thật. Lại còn đúng lúc đang đi qua cánh đồng,” ông Tư nói, tay thoăn thoắt gỡ rối sợi lưới.
Ông Năm thở dài, “Cái đấy không giải thích được bằng khoa học rồi. Chắc là cụ muốn nhắc nhở gia đình đấy thôi. Muốn cho con cháu biết rằng không thể vì việc của người sống mà coi nhẹ việc của người chết.”
“Nhà cụ Hợi cũng may là kịp thời nhận ra cái sai, tổ chức lại đàng hoàng. Nghe đâu sau hôm ấy, cả nhà không ai dám lơ là nữa đâu,” ông Tư nói thêm.
“Đấy, chính cái sự cố đấy lại làm cho mọi người trong làng nhìn lại,” ông Năm đúc kết, “Về lòng hiếu thảo ấy mà. Đưa tiễn cha mẹ, ông bà là việc hệ trọng nhất, không thể vội vàng, không thể xuề xòa được. Phải trân trọng từng nghi lễ, từng phong tục truyền thống. Đấy là cái tình, cái nghĩa với người đã khuất.”
Dân làng ai cũng đồng tình. Câu chuyện về chiếc xe tang đêm trăng không còn chỉ là một chuyện lạ để kể, mà đã trở thành một lời nhắc nhở sâu sắc. Nó khắc sâu vào tâm trí mỗi người dân Đông Khê về giá trị của tình cảm gia đình, về sự kính trọng đối với người đã khuất, và rằng sự chu toàn cuối cùng chính là cách thể hiện lòng hiếu thảo trọn vẹn nhất. Sự vội vàng, dù với lý do gì, cũng không thể biện minh cho sự thiếu cẩn trọng trong những giây phút thiêng liêng ấy. Bài học từ sự kiện đêm trăng cứ thế được truyền lại, như một phần của câu chuyện về Cụ Nguyễn Thị Hợi trăm tuổi hiền lành nhưng cũng rất đỗi linh thiêng.
Tại căn nhà của Cụ Hợi, giờ đây vắng lặng hơn nhưng lại ấm áp hơn rất nhiều. Mấy tuần sau đám tang được làm lại, các thành viên trong gia đình thường xuyên quây quần bên nhau. Những bữa cơm chung không còn gượng gạo hay vội vã. Họ nói chuyện nhiều hơn, lắng nghe nhau nhiều hơn. Dường như sau biến cố đêm ấy, tất cả đều nhận ra điều gì mới thật sự quan trọng. Chiếc hộp gỗ nhỏ, vật mà anh con rể đã tìm thấy dưới gầm xe tang, giờ được đặt trang trọng trên bàn thờ Cụ Hợi, cạnh bát hương và di ảnh cụ. Đó không còn là vật chứa bí mật, mà là một kỷ vật thiêng liêng, nhắc nhở về một đêm đầy biến động và bài học đắt giá.
Tuấn, giờ đã là người có gia đình, trưởng thành hơn hẳn sau sự việc. Anh thường ngồi trầm ngâm nhìn chiếc hộp gỗ, ánh mắt pha lẫn sự biết ơn và kính trọng. Anh hiểu rằng, chính sự dũng cảm nhất thời của mình và quyết định kịp thời của cả nhà đã hóa giải khúc mắc cuối cùng của cụ.
“Con tin là cụ đã đi thanh thản rồi, bố ạ,” Tuấn nói với bố mình một ngày nọ, khi hai bố con đang dọn dẹp nhà cửa.
Người bố gật đầu, ánh mắt xa xăm nhìn ra khoảng sân nơi cụ Hợi vẫn thường ngồi. “Đúng vậy con. Cụ đi nhẹ nhàng lắm. Như trút được hết gánh nặng. Chúng ta đã làm đúng, dù ban đầu có sai lầm.”
Gia đình cụ Hợi không còn là những người con, người cháu vội vàng, tính toán. Họ đã trở thành một gia đình thực sự gắn kết, hiểu được giá trị của sự hiếu thảo không nằm ở hình thức nhanh gọn, mà ở sự chân thành và chu toàn đến phút cuối. Chiếc hộp gỗ và câu chuyện đêm xe tang chết máy đã trở thành lời nhắc nhở thầm lặng, về sợi dây liên kết vô hình giữa người sống và người chết, về những điều thiêng liêng không thể đo đếm bằng vật chất hay sự tiện lợi. Họ tin rằng, nhờ tất cả những gì đã xảy ra, Cụ Nguyễn Thị Hợi đã hoàn thành tâm nguyện cuối cùng và thanh thản về với tổ tiên. Bóng dáng cụ hiền từ như vẫn dõi theo con cháu, mỉm cười mãn nguyện vì bài học đã được truyền lại thành công, để lại sự bình yên và gắn bó trong căn nhà xưa ở Làng Đông Khê.”

