𝐁:𝐚̂́𝐭 𝐧𝐠:𝐨̛̀ đ𝐞̂́𝐧 𝐭𝐡𝐚̆𝐦 𝐭𝐡𝐨̂𝐧𝐠 𝐠𝐢𝐚 𝐠𝐢:𝐚̀𝐮 𝐜𝐨́, 𝐛𝐨̂́ 𝐯𝐮̛̀𝐚 𝐤𝐡𝐨́𝐜 𝐯𝐮̛̀𝐚 𝐤𝐞́𝐨 𝐜𝐨𝐧 𝐠𝐚́𝐢 𝐯𝐞̂̀ 𝐧𝐡𝐚̀ 𝐧𝐠𝐚𝐲 𝐥𝐚̣̂𝐩 𝐭𝐮̛́𝐜…
Ông Cường – một người đ àn ông ngoài sáu mươi tuổi, cả đời sống ở vùng quê nghèo, quanh năm làm nông, lam lũ nuôi ba đứa con ăn học. Cô con gái út – Thủy – là niềm tự hào lớn nhất đời ông. Cô ngoan ngoãn, học giỏi, lại xinh đẹp dịu dàng. Mấy năm trước, Thủy thi đậu đại học rồi vào làm kế toán tại một công ty lớn. Ở đó, cô quen và yêu Duy – một chàng trai thành phố, gia đình giàu có, bố mẹ làm doanh nhân. Lúc hai đứa báo tin cưới, ông Cường không gi:ấu được l:o l:ắng.
“Người ta gi:àu có thế, liệu họ có thật lòng thương con mình không?” – ông nhiều lần nói với vợ như vậy.
Nhưng Thủy cứ cười hiền, nắm tay bố:
– Bố ơi, nhà anh Duy tuy gi:àu thật, nhưng anh ấy sống tình cảm, chân thành. Bố đừng lo. Con về làm dâu, con sẽ sống tốt.
Vì th:ương con, ông Cường gom góp tiền bạc, bán đi ít ruộng để lo đám cưới tươm tất. Nhà trai tổ chức hoành tráng, mời khách sang trọng, lễ cưới diễn ra lộng lẫy như phim. Hôm tiễn con gái về nhà chồng, ông đã kh:óc, nhưng vẫn dặn con:
– Có kh:ổ cũng ráng chịu, miễn là hai đứa yêu thương nhau. Mọi chuyện rồi sẽ qua.
Từ sau đám cưới, Thủy ít về quê. Lúc thì viện cớ bận công việc, lúc lại nói nhà chồng không tiện. Mỗi lần gọi điện, ông Cường đều hỏi:
– Con sống tốt chứ? Bố lo cho con lắm.
Thủy luôn trả lời:
– Con ổn mà bố. Bố mẹ đừng lo.
Cho đến một ngày, ông Cường cùng vợ quyết định lên thành phố thăm con gái. Họ không báo trước, chỉ mang theo ít gà quê, mớ rau sạch với vài hũ mắm do tự tay bà Tâm làm. Họ muốn con gái được ăn chút hương vị quê nhà.
Khi taxi dừng trước căn biệt thự lớn, ông bà đứng ngẩn ngơ. Căn nhà cao ba tầng, cổng sắt tự động, có cả người làm mở cửa. Ông Cường cười b:uồn:
– Con mình sống ở nơi sang trọng thế này, chắc s:ung s:ướng lắm…
Nhưng vừa bước vào, nụ cười trên môi ông vụt tắt…
BẠN ĐỌC TIẾP NỘI DUNG PHẦN 2 CÂU CHUYỆN DƯỚI BÌNH LUẬN👇
Ông Cường và bà Tâm vừa bước chân qua ngưỡng cửa, nụ cười trên môi họ vụt tắt. Trước mắt họ, trong căn phòng khách lộng lẫy, Thủy đang cúi gằm mặt, đôi mắt sưng húp, không dám ngẩng lên. Một chồng quần áo chất cao ngất nghểu nằm gọn trong vòng tay cô. Bên cạnh, bà Hoa, mẹ chồng Thủy, đang đứng chống nạnh, giọng nói đầy quyền lực và lạnh lẽo xé toạc không khí:
– Cô nhìn xem, cái đống này cô giặt kiểu gì mà lem luốc thế này? Hỏng hết đồ hiệu của Duy! Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, cái đồ nhà quê như cô chỉ được cái phá hoại!
Ông Cường cảm thấy tim mình thắt lại. Ông nhìn con gái, gương mặt nhợt nhạt, run rẩy, cứ như một đứa trẻ bị bắt nạt. Bà Tâm cũng chết lặng, bàn tay run rẩy siết chặt tay chồng.
– Con… con sao vậy? – Ông Cường lắp bắp, giọng nói lạc đi vì nỗi lo lắng. Ông bước vội về phía Thủy, quên mất sự hiện diện của bà Hoa.
Tiếng Ông Cường khiến bà Hoa giật mình. Bà quay phắt lại, ánh mắt sắc lẻm quét qua hai vợ chồng quê mùa. Gương mặt bà lộ rõ vẻ khó chịu và có chút tức giận vì bị ngắt lời. Thủy thoáng giật mình, cô cố gắng giấu đi đôi mắt sưng húp, nhưng không kịp. Nước mắt lại trào ra trên khóe mi. Cô vội vàng định đặt chồng quần áo xuống nhưng tay lại run rẩy.
Bà Hoa nhìn Ông Cường và bà Tâm, đôi môi nhếch lên một nụ cười nửa miệng đầy vẻ khinh thường.
– À, thông gia đến thăm đấy à? Chà, đến không báo trước thế này thì… hơi bất ngờ.
Bà Hoa nói, giọng điệu kéo dài đầy hàm ý. Ông Cường không quan tâm đến thái độ của bà Hoa, mắt ông chỉ dán vào Thủy.
– Thủy, con nói cho bố nghe, đã có chuyện gì? Sao con lại khóc? – Ông Cường hỏi, cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng trong giọng ông đã có sự run rẩy.
Thủy chỉ biết lắc đầu, không dám nói lời nào, chỉ ôm chặt chồng quần áo như bám víu vào một thứ gì đó quen thuộc. Bà Tâm vội vàng bước đến bên con, đưa tay chạm vào vai Thủy, đầy xót xa.
Bà Hoa thấy cảnh đó, tiếng cười khẩy vang lên.
– Chuyện gì à? Chuyện cô con gái của thông gia làm hỏng đồ của con tôi chứ chuyện gì. Đã không biết làm thì đừng có động vào, bày đặt muốn thể hiện.
Ông Cường nghe những lời đó, máu trong người ông như sôi lên. Ông nhìn bà Hoa, rồi lại nhìn con gái, khuôn mặt Thủy cúi gằm xuống, dường như muốn biến mất khỏi tầm mắt ông. Ông biết, con gái ông đang chịu đựng điều gì đó mà nó không muốn nói.
– Bà… bà nói vậy là sao? – Ông Cường ngẩng đầu nhìn thẳng vào bà Hoa, ánh mắt chất chứa nỗi đau và sự tức giận đang dâng trào.
Ông Cường ngẩng đầu nhìn thẳng vào bà Hoa, ánh mắt chất chứa nỗi đau và sự tức giận đang dâng trào. Bà Hoa định mở miệng đáp trả với nụ cười khẩy thường trực, nhưng ngay khoảnh khắc đó, Thủy đột ngột ngẩng mặt lên. Đôi mắt sưng húp của cô chạm phải ánh mắt đầy lo lắng và tức giận của Ông Cường, rồi đến gương mặt đau khổ của Bà Tâm. Thủy giật mình, hoảng loạn tột độ. Cô vội vàng xua tay liên tục, lắc đầu quầy quậy, ra hiệu cho bố mẹ đừng nói thêm bất cứ điều gì, đừng để lộ ra bất cứ chuyện gì. Nước mắt nóng hổi lăn dài trên má Thủy, chảy xuống chồng quần áo lem luốc. Cô sợ hãi, sợ rằng nếu bố mẹ lỡ lời, nhà chồng sẽ lại càng làm khó dễ, càng khinh miệt họ hơn nữa.
Bà Tâm nhìn thấy hành động vội vã của con gái, bàn tay đang đặt trên vai Thủy run lên bần bật. Bà không cần con gái phải nói, chỉ cần nhìn ánh mắt cầu xin và cử chỉ hoảng loạn ấy là Bà Tâm đã hiểu tất cả. Nước mắt bà cũng bắt đầu rưng rưng, bà biết Thủy đang cố che giấu một sự thật cay đắng, cố gắng bảo vệ bố mẹ mình khỏi sự khinh thường của gia đình Duy. Trái tim người mẹ đau thắt.
Bà Hoa, đứng ngay đó, không bỏ lỡ bất kỳ chi tiết nào. Ánh mắt sắc lạnh của bà ta quét qua cái lắc đầu của Thủy, cử chỉ xua tay của cô và cả những giọt nước mắt rưng rưng của Bà Tâm. Một nụ cười nửa miệng đầy vẻ khinh miệt lại xuất hiện trên môi bà ta. Bà Hoa nhếch mép, dường như đã hiểu lờ mờ rằng có điều gì đó đang được che giấu, và điều đó chỉ càng củng cố thêm suy nghĩ của bà về sự thấp kém của gia đình này.
Ông Cường cảm thấy đầu óc quay cuồng. Ông không hiểu tại sao Thủy lại ra hiệu như vậy, nhưng ông thấy rõ sự sợ hãi tột cùng trong ánh mắt con gái. Ông nhìn vợ mình, thấy Bà Tâm đang cố kìm nén tiếng nức nở, nhìn thẳng vào con gái với nỗi đau xót vô bờ. Cảm giác bất lực và uất nghẹn dâng lên trong lòng Ông Cường.
Ông Cường cảm thấy đầu óc quay cuồng. Ông không hiểu tại sao Thủy lại ra hiệu như vậy, nhưng ông thấy rõ sự sợ hãi tột cùng trong ánh mắt con gái. Ông nhìn vợ mình, thấy Bà Tâm đang cố kìm nén tiếng nức nở, nhìn thẳng vào con gái với nỗi đau xót vô bờ. Cảm giác bất lực và uất nghẹn dâng lên trong lòng Ông Cường.
Đúng lúc đó, Bà Hoa ngừng lại lời lẽ cay nghiệt đang định thốt ra. Ánh mắt bà ta rời khỏi Thủy, chuyển sang quét một lượt từ đầu đến chân Ông Cường và Bà Tâm. Một sự dò xét lạnh lẽo, kèm theo vẻ khinh thường rõ rệt hiện lên trong đôi mắt sắc của bà. Bà Hoa nhếch mép, buông một tiếng hừ nhẹ.
“À, ông bà thông gia đến thăm à?” Bà Hoa cất giọng, âm vực lạnh buốt, từng từ ngữ như đóng băng không khí. “Sao không báo trước một tiếng?” Giọng điệu của bà ta xa cách, không hề có chút niềm nở hay chào đón, như thể đang nói chuyện với những người xa lạ lỡ bước vào nhà. Ông Cường và Bà Tâm đứng sững, cảm thấy như có một luồng khí lạnh phả thẳng vào mặt. Trái tim Ông Cường lại thêm một nhát dao.
Ông Cường hít một hơi thật sâu, cổ họng nghẹn ứ nhưng ông cố gắng mở lời. “Dạ, chúng tôi… chúng tôi muốn tạo bất ngờ cho con bé Thủy, với lại cũng muốn thăm con xem sao. Thủy nó…”
Chưa dứt câu, Bà Hoa đã đưa tay cắt ngang lời Ông Cường, thái độ đầy vẻ sốt ruột và khinh khỉnh. Ánh mắt sắc lạnh của bà ta lại một lần nữa ghim chặt vào Thủy, như muốn xuyên thủng cô.
“Thăm? Thăm con hay lên đây để nó tiếp tục giở trò gì nữa?” Bà Hoa nhếch mép, giọng điệu chuyển hẳn sang sự cay nghiệt, không thèm che giấu. “Cái loại con gái nhà quê, làm dâu nhà này mà không biết điều, chỉ giỏi ăn hại! Chỉ tổ làm xấu mặt gia đình tôi thôi!”
Lời mỉa mai tàn nhẫn của Bà Hoa như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Ông Cường và Bà Tâm. Họ đứng sững, không thể tin nổi vào tai mình. Gà quê, rau sạch và mắm cá trên tay dường như nặng trĩu thêm bội phần. Ông Cường cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt, một nỗi uất nghẹn dâng lên tận cổ họng, khiến ông không tài nào thốt ra thêm lời nào. Bà Tâm run rẩy, đôi mắt đỏ hoe nhìn con gái với nỗi đau đớn tột cùng, nước mắt chực trào ra. Thủy chỉ biết cúi gằm mặt, nước mắt lăn dài trên má, cắn chặt môi đến bật máu vì tủi nhục.
Bà Hoa nhìn Thủy, ánh mắt vẫn đầy vẻ khinh miệt, như thể những lời bà vừa thốt ra vẫn còn chưa đủ sức nặng. Đúng lúc này, Duy bước ra từ phía cầu thang lát đá hoa cương, dáng vẻ ung dung. Anh ta dừng lại ở lưng chừng bậc thang, lơ đãng nhìn xuống khung cảnh hỗn loạn bên dưới. Ánh mắt Duy lướt qua mẹ mình, rồi dừng lại trên Thủy đang khóc nức nở, và cuối cùng là Ông Cường cùng Bà Tâm đang đứng sững sờ, tay vẫn ôm chặt mớ quà quê mộc mạc.
Tuy nhiên, trên khuôn mặt Duy không hề có lấy một tia cảm xúc. Anh ta đứng đó, đôi mắt lạnh lùng, vô cảm, như đang xem một vở kịch không liên quan đến mình. Không một lời nói, không một động thái trấn an vợ, hay can thiệp vào cuộc tranh cãi giữa mẹ và nhà vợ. Duy hoàn toàn đứng ngoài cuộc, như một khán giả thờ ơ.
Ông Cường, người đang cố gắng giữ chút tự trọng cuối cùng, ngẩng đầu lên, ánh mắt cầu cứu và hy vọng đổ dồn vào Duy. Ông đã mong chờ con rể sẽ nói một lời, dù chỉ là một câu an ủi vợ hay một lời hòa giải với mẹ vợ. Nhưng Duy chỉ đứng đó, hai tay khoanh trước ngực, nét mặt thờ ơ đến ghê người.
Nỗi đau đớn trong lòng Ông Cường bỗng chốc chuyển thành sự ê chề và chua xót tột cùng. Ông nhận ra, đằng sau vẻ ngoài hào nhoáng, phong độ của chàng rể thành phố là một trái tim lạnh lẽo, một sự bạc bẽo đến không ngờ. Niềm tin, sự kỳ vọng mà ông đã đặt vào Duy, vào cuộc hôn nhân này, tất cả đều sụp đổ tan tành. Ông Cường cảm thấy lồng ngực mình quặn thắt, không phải chỉ vì lời sỉ nhục của Bà Hoa, mà còn vì sự vô cảm đến tàn nhẫn của chính người đàn ông đã hứa yêu thương và bảo vệ con gái ông. Ông nhìn Duy, rồi nhìn Thủy đang run rẩy, nước mắt hòa vào mặn chát của môi máu, lòng ông thất vọng tràn trề.
Ông Cường, người vừa trải qua cảm giác ê chề tột cùng, nhìn Duy bằng ánh mắt thất vọng không thốt nên lời. Lồng ngực ông quặn thắt, không chỉ vì lời lăng mạ của Bà Hoa mà còn vì sự vô cảm đến tàn nhẫn của con rể. Ông không thể chịu đựng thêm nữa. Hình ảnh Thủy đang run rẩy, nước mắt giàn giụa, đôi môi rớm máu như vết cứa vào tim ông Cường. Một dòng nước mắt mặn chát bất ngờ lăn dài trên gò má sạm nắng của người nông dân lam lũ.
Ông Cường lảo đảo bước qua Bà Tâm, bỏ lại đống quà quê đang nằm chỏng chơ dưới đất. Từng bước chân nặng trĩu, ông Cường tiến thẳng đến chỗ Thủy. Gương mặt ông Cường hằn lên sự đau khổ, giận dữ và một tình yêu thương con vô bờ bến. Ông Cường nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Thủy, bàn tay nhỏ bé mà ông từng ấp ủ, kéo con gái về phía mình.
“Thôi con,” giọng Ông Cường lạc đi, run run vì uất nghẹn đến mức cổ họng ông Cường nghẹn lại. Nước mắt đã chực trào, làm nhòe đi hình ảnh cô con gái bé bỏng đang chịu đựng. “Về với bố mẹ. Con không cần ở đây nữa!” Ông Cường siết chặt tay Thủy, như muốn truyền hơi ấm và sức mạnh cho con, như muốn đưa con gái thoát khỏi địa ngục trần gian này. Ánh mắt ông Cường quét qua Bà Hoa đang ngạc nhiên và Duy vẫn đứng như trời trồng, đầy sự thách thức và bất lực.
Ông Cường siết chặt tay Thủy, ánh mắt đầy quyết tâm. Nhưng Thủy không đáp lại sức mạnh ấy. Bàn tay cô run rẩy trong lòng bàn tay chai sần của bố, khẽ cố rút ra. Đôi mắt Thủy mở to, trốn tránh ánh nhìn của Ông Cường, chỉ dám liếc nhanh về phía Bà Hoa và Duy, nơi sự tức giận và vẻ mặt lạnh lùng đang chờ đợi. Cô sợ hãi, không dám tưởng tượng đến những cơn giông bão sẽ ập đến nếu cô dám làm trái ý họ. Giọng Thủy nghẹn lại, nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, nhưng đủ để Ông Cường cảm nhận được sự tuyệt vọng của con gái.
“Bố ơi, không được đâu…” Thủy thì thầm, từng lời như bị nghẹn ứ nơi cổ họng. Cô không thể đối mặt với sự thật rằng mình có thể phải rời đi, và cũng không dám đối diện với những ánh mắt phán xét, khinh miệt của gia đình chồng. Sức nặng của căn biệt thự lớn này, của cái danh “con dâu nhà giàu” đè nén lên vai Thủy, khiến cô hoàn toàn bất lực. “Con…” Thủy cố nói thêm, nhưng những từ ngữ tiếp theo cứ kẹt lại. Cô chỉ có thể lắc đầu nhẹ, nước mắt lại chực trào, nỗi sợ hãi lớn hơn cả khao khát được giải thoát.
Ông Cường nghe lời Thủy thì thầm, trái tim ông như bị bóp nghẹt. Ông nhìn con gái, thấy sự sợ hãi tột độ trong ánh mắt Thủy khi cô trốn tránh ánh nhìn của mình. Bà Tâm đứng bên cạnh, nước mắt lưng tròng, tay bà siết chặt tay chồng, khẽ lắc đầu như muốn nói: “Đừng làm gì dại dột.”
Bà Hoa, nãy giờ vẫn im lặng quan sát mọi chuyện với vẻ mặt lạnh tanh, lúc này mới bước lên một bước. Một nụ cười khẩy, sắc lạnh bất chợt nở trên môi bà, khiến căn phòng vốn đã căng thẳng càng thêm ngột ngạt. Duy đứng cạnh mẹ, ánh mắt thờ ơ, không chút động lòng.
“Về à? Dễ thế sao?” Bà Hoa cất giọng, từng lời nói như những nhát dao đâm thẳng vào tâm can Ông Cường và Bà Tâm. Giọng bà vang vọng trong căn biệt thự rộng lớn, mang theo sự mỉa mai và khinh thường không thể che giấu. “Tiền đám cưới, tiền sính lễ, con trai tôi đã bỏ ra không ít. Ông bà nghĩ muốn mang con gái đi là được sao?”
Câu nói của Bà Hoa như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Ông Cường và Bà Tâm, khiến hai ông bà lão nông dân sững sờ. Không phải là một lời hỏi, đó là một lời đe dọa, một lời nhắc nhở phũ phàng về món nợ vô hình đang trói buộc họ. Toàn bộ sự phô trương, lộng lẫy của đám cưới ngày nào, giờ đây hiện ra như một sợi xích vô hình, quấn chặt lấy Thủy và cả gia đình cô.
Ông Cường cảm thấy máu nóng dồn lên não, khuôn mặt lam lũ bỗng chốc đỏ bừng vì uất ức và nhục nhã. Ông muốn hét lên, muốn phản bác rằng con gái mình không phải là món hàng để định giá, nhưng cổ họng ông nghẹn ứ, không nói nên lời. Bà Tâm nắm chặt tay chồng hơn nữa, ánh mắt đầy lo sợ và tuyệt vọng. Họ choáng váng nhận ra rằng, đằng sau vỏ bọc hào nhoáng của gia đình thông gia giàu có, là một sự ràng buộc tàn nhẫn mà họ không thể nào thoát ra được.
Cái cảm giác bất lực, nhục nhã vừa ập đến Ông Cường chợt tan biến, thay vào đó là một ngọn lửa phẫn nộ bùng cháy. Ông không thể để con gái mình bị trói buộc như vậy. Nhìn Thủy, thấy ánh mắt con gái vẫn còn hoảng loạn và sợ hãi, Ông Cường cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt. Ông nắm chặt lấy bàn tay Thủy, đôi tay chai sần thô ráp của một người nông dân siết chặt lấy bàn tay mềm yếu của con gái mình. Gân xanh trên trán Ông Cường nổi rõ, ánh mắt ông rực lửa, kiên quyết nhìn thẳng vào bà Hoa.
“Dù có phải trả bằng giá nào,” Ông Cường gằn từng tiếng, giọng ông khản đặc nhưng vang rõ trong căn biệt thự rộng lớn, “tôi cũng phải đưa con gái tôi về. Tôi không thể để nó sống trong địa ngục này được!”
Lời tuyên bố đanh thép của Ông Cường như một tiếng sét đánh ngang tai Bà Hoa. Nụ cười khẩy đầy mỉa mai trên môi bà ta chợt cứng lại, ánh mắt sắc lạnh lóe lên tia kinh ngạc xen lẫn tức giận. Duy đứng cạnh mẹ, khuôn mặt thờ ơ ban nãy giờ cũng thoáng chút sững sờ, nhưng nhanh chóng bị thay thế bằng vẻ khó chịu, bực bội khi chứng kiến sự bùng nổ của người cha vợ quê mùa. Bà Tâm, đang nắm chặt tay chồng với vẻ lo sợ, bỗng ngẩng đầu nhìn Ông Cường. Trong ánh mắt bà hiện lên sự ngỡ ngàng, rồi là một tia hy vọng mong manh, le lói. Thủy giật mình trước sự bùng nổ bất ngờ của bố, nhưng bàn tay cô vẫn siết chặt lấy tay Ông Cường, tìm thấy một điểm tựa vững chắc giữa cơn bão táp.
Bà Tâm như bừng tỉnh khỏi cơn mê. Ngọn lửa hy vọng bùng cháy trong bà, xua tan đi sự sợ hãi. Bà Tâm vội vã tiến lại gần Thủy, không còn màng đến ánh mắt khinh miệt của Bà Hoa hay sự khó chịu của Duy. Với một tiếng nức nở vỡ òa, bà ôm chầm lấy Thủy, siết chặt con gái vào lòng. Đôi tay run rẩy của người mẹ già vuốt ve mái tóc rối bời của con.
“Con ơi, về với mẹ!” Bà Tâm khóc nức nở, giọng bà nghẹn lại vì xúc động và nỗi đau tột cùng, “Bố mẹ không cần con sống sung sướng, chỉ cần con được bình yên thôi!”
Nước mắt bà Tâm ướt đẫm vai Thủy, thấm vào lớp áo của con gái. Từng tiếng nức nở của người mẹ như xé nát không gian, chất chứa bao nhiêu tủi hờn, xót xa cho đứa con gái mà bà hết mực yêu thương. Thủy, trong vòng tay mẹ, cảm thấy sự ấm áp và bình yên đầu tiên sau bao ngày chìm trong nỗi sợ hãi. Cô cũng vỡ òa, ôm chặt lấy mẹ, để những giọt nước mắt kìm nén bấy lâu nay tuôn trào không ngừng. Cái ôm của hai mẹ con như một bức tường vững chắc, che chắn họ khỏi những ánh nhìn lạnh lùng xung quanh.
Thủy siết chặt vòng tay ôm lấy Bà Tâm, hít lấy mùi hương quen thuộc của mẹ, cố gắng giữ lấy chút bình yên hiếm hoi. Nhưng rồi, như có một lực vô hình kéo giật, Thủy dần hé mở đôi mắt sưng húp. Ánh mắt cô lướt qua vai Bà Tâm, chạm phải gương mặt khắc khổ, nhăn nheo của Ông Cường đang đứng sững sờ, hai tay nắm chặt như cố kìm nén điều gì đó. Nỗi đau trong ánh mắt Ông Cường khiến tim Thủy thắt lại. Ông Cường là người đã lam lũ nuôi cô khôn lớn, là niềm tự hào của ông.
Tiếp đó, ánh nhìn của Thủy quay sang phía Duy và Bà Hoa. Gương mặt Duy lạnh như tiền, ánh mắt anh ta tóe ra sự tức giận và thất vọng. Còn Bà Hoa, bà ta đứng đó, khoanh tay trước ngực, môi mím chặt, ánh mắt sắc lẻm như dao găm xoáy sâu vào Thủy. Dáng vẻ kiêu ngạo, đầy quyền lực của bà ta như một lời đe dọa không lời.
Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng Thủy. Cô biết rõ, nếu giờ phút này cô buông tay mẹ, quay lưng lại với gia đình Duy, hậu quả sẽ không đơn giản chỉ là một cuộc ly hôn. Nhà chồng giàu có, quyền lực đến mức nào, cô hiểu rõ hơn ai hết. Họ có thể hủy hoại sự nghiệp của cô, bôi nhọ danh dự của gia đình cô, thậm chí là làm hại đến Ông Cường và Bà Tâm. Những khoản nợ vay mượn để lo đám cưới, cuộc sống sang chảnh cô đã quen, và cả nỗi ám ảnh về sự trả thù tàn nhẫn của Bà Hoa bỗng chốc hiện về rõ mồn một.
Tình thương dành cho bố mẹ, khao khát được trở về cuộc sống bình yên, đối chọi dữ dội với nỗi sợ hãi tột cùng về tương lai mịt mờ. Thủy cảm thấy mình đang đứng giữa một vách đá và một vực sâu. Cô muốn nắm lấy tay mẹ và Ông Cường, chạy thật xa khỏi nơi này, nhưng đôi chân cô như bị đóng đinh xuống sàn nhà lạnh lẽo. Trái tim cô như bị xé làm đôi, từng nhịp đập là một sự giằng co khủng khiếp. Bà Tâm cảm nhận được sự run rẩy nhẹ trên vai con gái, nhưng bà không biết, trong lòng Thủy, một trận chiến khốc liệt đang diễn ra.
Duy, người đã im lặng quan sát tất cả, cuối cùng cũng cất tiếng. Giọng nói của anh ta vang lên, lạnh lùng đến tàn nhẫn, đầy thách thức, cắt ngang không khí ngột ngạt. Thủy giật mình, đôi mắt sưng húp từ từ ngước lên nhìn chồng.
“Muốn đi thì cứ đi,” Duy nói, ánh mắt anh ta không chút gợn sóng, như đang nhìn một người xa lạ, “nhưng nhớ rằng, một khi đã bước ra khỏi cửa này, cô sẽ không còn gì cả.”
Thủy sững sờ, cảm giác như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt. Duy nghiêng đầu, nụ cười nửa miệng đầy khinh bỉ nở trên môi.
“Đừng hòng vương vấn đến gia đình tôi!” anh ta nói thêm, lời nói đoạn tuyệt hoàn toàn, như đóng sập cánh cửa cuối cùng.
Ông Cường nghe xong, gương mặt khắc khổ bỗng chốc đỏ bừng vì giận dữ, hai nắm tay ông siết chặt đến nỗi các khớp xương trắng bệch. Bà Tâm ôm chặt lấy Thủy, cơ thể bà run rẩy. Ánh mắt đau đớn, thất vọng của họ đổ dồn về phía Duy. Thủy cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt, lời nói của Duy không chỉ là một lời đe dọa, mà còn là một nhát dao đâm thẳng vào hy vọng cuối cùng của cô về một gia đình trọn vẹn. Cô quay sang nhìn Bà Hoa, bà ta vẫn khoanh tay, đôi mắt sắc lạnh ánh lên vẻ đắc thắng, như thể đang thưởng thức màn kịch do chính mình dàn xếp.
Ông Cường, người đã đỏ bừng mặt vì giận dữ, không chút do dự. Ánh mắt ông bốc lên ngọn lửa của sự phẫn nộ và quyết tâm, không còn vẻ lam lũ thường ngày mà thay vào đó là sự kiên cường của một người cha. Ông kéo mạnh tay Thủy, dứt khoát giật con gái ra khỏi vòng tay run rẩy của Bà Tâm. Thủy giật mình, nhưng ngay lập tức cảm nhận được sức mạnh kiên cường từ bàn tay chai sạn của cha mình.
“Đi thôi con!” Ông Cường gằn giọng, ánh mắt ông lướt qua Duy và Bà Hoa, đầy khinh miệt và thách thức, “Bố mẹ còn đây, không ai dám làm gì con!”
Những lời nói của Ông Cường vang lên đanh thép, xuyên qua không khí căng như dây đàn, chứa đựng tất cả sức lực và tình yêu thương vô bờ bến của một người cha. Ông không thèm đoái hoài đến ánh mắt lạnh lùng của Duy hay nụ cười đắc thắng của Bà Hoa. Đối với ông, con gái ông quý giá hơn bất cứ lời đe dọa hay tài sản nào. Ông quay lưng, kéo Thủy đi thẳng về phía cổng chính, từng bước chân dứt khoát, mạnh mẽ. Bà Tâm, nước mắt vẫn lăn dài nhưng trong lòng trỗi dậy một sự kiên cường lạ thường, vội vã chạy theo, nắm lấy tay còn lại của Thủy, cùng Ông Cường dìu con gái ra khỏi căn biệt thự lạnh lẽo. Bà Hoa và Duy đứng đó, chết lặng nhìn theo bóng dáng ba con người lam lũ đang dần khuất sau cánh cửa sắt tự động, khuôn mặt họ thoáng hiện lên vẻ khó tin xen lẫn tức giận.
Cánh cổng sắt tự động từ từ đóng lại, nhốt chặt sự tức giận và uất hận của Bà Hoa và Duy bên trong căn biệt thự lạnh lẽo. Bà Hoa sững sờ, hai mắt mở trừng trừng nhìn theo bóng dáng ba con người lam lũ khuất dần. Duy cũng đứng chôn chân, gương mặt anh ta đỏ bừng vì giận dữ, hai nắm đấm siết chặt đến nỗi khớp ngón tay trắng bệch. Họ không thể ngờ Ông Cường, một lão nông dân quê mùa, lại có thể cứng rắn và dứt khoát đến vậy. Cái thái độ kiên quyết, dứt khoát của Ông Cường đã giáng một đòn mạnh vào lòng tự tôn của hai mẹ con.
“Cái lão già khốn kiếp!” Bà Hoa chợt phá lên một tiếng gào thét, giọng bà khản đặc, pha lẫn sự tức tối và bất lực. Bà không kiềm chế được nữa, lao đến chiếc bình hoa cổ đặt trên bàn trà, giật phăng nó xuống đất. Tiếng sứ vỡ loảng xoảng, những mảnh gốm văng tung tóe trên sàn nhà cẩm thạch. “Mày dám… mày dám kéo con Thủy đi khỏi nhà tao ư? Mày nghĩ mày là ai chứ!”
Duy cũng bừng tỉnh sau cơn chết lặng. Anh ta cũng gầm lên, đạp mạnh vào chiếc ghế sofa bọc da đắt tiền. “Con khốn! Mày dám theo lão già đó sao? Mày chờ đó! Tao sẽ cho mày biết tay!”
Người làm trong biệt thự, chứng kiến cảnh tượng hỗn loạn, run rẩy nép vào một góc, không ai dám hó hé nửa lời. Họ nhìn Bà Hoa điên cuồng vơ hết đồ đạc trên bàn, ném xuống đất. Tiếng đổ vỡ liên tục vang lên khắp căn phòng khách rộng lớn: tiếng chén, đĩa sứ văng ra, tiếng tượng trang trí bằng đá cẩm thạch rơi xuống đất tạo nên âm thanh chói tai. Bà Hoa vừa ném vừa la lối, chửi rủa, những lời lẽ cay nghiệt nhất tuôn ra từ miệng bà nhắm thẳng vào Ông Cường và Thủy.
Duy thì điên tiết đi vòng quanh phòng, đá đổ bất cứ thứ gì cản đường, từ chiếc bàn phụ nhỏ đến chậu cây cảnh. Anh ta không ngừng lầm bầm những lời đe dọa, gương mặt méo mó vì căm phẫn. Sự tức giận của anh ta bùng lên dữ dội khi nhận ra mình đã bị coi thường một cách trắng trợn. Cả căn biệt thự lớn bao trùm bởi không khí hỗn loạn, nặng nề, những tiếng la hét, chửi rủa và tiếng đổ vỡ cứ thế tiếp diễn, báo hiệu một cơn bão lớn hơn sắp sửa ập đến.
Ngay bên ngoài cánh cổng sắt vừa đóng sập lại, Ông Cường dắt Bà Tâm và Thủy vội vã bước đi trên con đường lát gạch dẫn ra đường lớn. Tiếng la hét, tiếng đồ vật đổ vỡ từ bên trong căn biệt thự vẫn vẳng ra lờ mờ, như một lời nguyền rủa đuổi theo họ. Thủy vẫn còn sụt sùi, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, nhưng cô siết chặt lấy tay Ông Cường và Bà Tâm. Một cảm giác nhẹ nhõm len lỏi trong lòng cô, như thể vừa thoát ra khỏi một nhà tù ngột ngạt, nhưng đi kèm với nó là nỗi lo sợ mênh mông về tương lai. Liệu cuộc đời cô sẽ đi về đâu? Liệu Duy có để cô yên?
Bà Tâm nhìn con gái với ánh mắt xót xa, bà vỗ nhẹ lên lưng Thủy, cố gắng kìm nén tiếng nấc nghẹn. Bà biết con gái mình đang phải chịu đựng những gì, và lòng bà cũng đau như cắt.
Khi đã đi được một đoạn khá xa, Ông Cường chợt dừng lại. Ông quay đầu nhìn lại căn biệt thự đồ sộ một lần cuối. Ánh mắt ông đỏ ngầu, không còn vẻ hiền lành lam lũ thường ngày mà thay vào đó là sự căm phẫn tột cùng dành cho những kẻ đã chà đạp con gái ông. Nhưng sâu thẳm trong đó, còn là nỗi đau xót khôn tả, một cảm giác bất lực khi không thể bảo vệ trọn vẹn niềm tự hào của đời mình. Nước mắt ông chợt lăn dài trên gò má sạm nắng, hòa cùng những nếp nhăn thời gian.
Ông Cường hít một hơi thật sâu, tiếng thở dài nặng nề như trút đi một gánh nặng, nhưng cũng chất chứa thêm một lời thề. Ông quay người đi, nắm chặt tay Bà Tâm và Thủy, kéo họ rời xa cái nơi từng là “tổ ấm” của con gái ông, giờ đã trở thành địa ngục. Ba bóng người lam lũ, nhỏ bé, khuất dần trên con đường lớn, bỏ lại phía sau một cơn bão vừa đi qua, và một cơn bão khác đang dần hình thành trong lòng Ông Cường.
Họ đi thêm một đoạn, Thủy vẫn nép sát vào Bà Tâm, những tiếng nấc nhỏ vẫn thi thoảng bật ra. Ông Cường siết chặt tay vợ và con gái, ánh mắt quét tìm một chiếc taxi. Mấy phút sau, một chiếc taxi màu xanh lướt qua. Ông Cường vẫy tay ra hiệu. Chiếc xe phanh lại. Ông Cường mở cửa, nhẹ nhàng đỡ Thủy và Bà Tâm vào ghế sau. Khi cả ba đã yên vị, ông quay sang nói với tài xế, giọng khàn đặc nhưng dứt khoát: “Cho về bến xe miền Tây, chú.”
Chiếc taxi lăn bánh, lướt qua những con phố ồn ào của thành phố. Thủy tựa đầu vào vai Bà Tâm, hai mắt nhắm nghiền, cố gắng chôn vùi những hình ảnh và âm thanh kinh hoàng vừa trải qua. Bà Tâm vẫn không ngừng vuốt tóc con, ánh mắt lo lắng không rời. Ông Cường ngồi thẳng lưng, nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng tâm trí ông lại đang quay cuồng với những suy nghĩ dữ dội. Khuôn mặt sạm nắng của ông căng lên, những nếp nhăn hằn sâu hơn bởi sự phẫn nộ và quyết tâm.
“Con gái tôi không thể sống mãi trong địa ngục đó!” Ông Cường tự nhủ, lồng ngực như bị ai bóp nghẹt. “Không thể để nó bị giày vò, bị chà đạp như vậy.” Ông nhớ lại ánh mắt tuyệt vọng của Thủy, nhớ lại cách Bà Hoa đã sỉ nhục con gái ông không chút nương tay. Sự hiền lành, nhẫn nhịn của người nông dân bao năm qua bỗng chốc tan biến, nhường chỗ cho một ý chí thép. Ông biết, gia đình Duy giàu có, quyền lực, việc đối đầu với họ chẳng khác nào trứng chọi đá. Nhưng ông không còn lựa chọn nào khác. Ông sẽ không buông tay con gái mình, dù phải đánh đổi bằng mọi thứ. Dù cho con đường phía trước có chông gai đến mấy, ông cũng sẽ là người che chở cho Thủy. Ánh mắt ông Cường ánh lên sự kiên cường đến đáng sợ, một ngọn lửa mới vừa bùng cháy trong sâu thẳm tâm hồn người cha lam lũ.
Chiếc taxi tiếp tục hành trình, mang theo ba con người cùng những nỗi niềm khác nhau. Bên ngoài cửa kính, đèn đường bắt đầu thắp sáng, vẽ nên những vệt sáng dài trên phố thị đông đúc. Cuộc sống vẫn cứ trôi, hối hả và vô tình, không ngừng nghỉ dù cho ai đó vừa trải qua một cơn bão tố. Ông Cường cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay Bà Tâm đang nhẹ nhàng đặt trên đùi ông, một sự sẻ chia không lời mà sâu sắc. Ông quay sang nhìn Thủy, con gái ông đã ngủ thiếp đi vì kiệt sức, khuôn mặt vẫn còn vương những vệt nước mắt khô. Một nỗi xót xa tràn ngập, nhưng cũng đi kèm với một niềm hy vọng mong manh. Có lẽ, đây sẽ là khởi đầu cho một con đường mới, một cuộc đời mới cho Thủy, nơi cô có thể tìm lại bình yên và hạnh phúc.
Đêm dần buông, và những ngôi sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời đen thẳm, như những chứng nhân im lặng cho mọi thăng trầm của nhân thế. Ông Cường biết rằng hành trình phía trước sẽ không hề dễ dàng, sẽ có vô vàn khó khăn, thử thách đang chờ đợi. Nhưng ông tin vào sức mạnh của tình cha, tình mẹ, tin vào sự kiên cường tiềm ẩn trong mỗi con người. Ông không cầu mong sự giàu sang hay danh vọng, ông chỉ mong con gái mình được sống một cuộc đời trọn vẹn, không bị ai chà đạp hay làm tổn thương thêm nữa. Ánh đèn pha của chiếc taxi rọi xa vào bóng đêm, mở ra một con đường dài hun hút nhưng cũng đầy hứa hẹn. Ba con người ấy, tựa vào nhau, bắt đầu hành trình trở về, mang theo một quyết tâm không lay chuyển và một niềm tin mãnh liệt vào ngày mai tươi sáng hơn, nơi tình yêu thương gia đình sẽ là ánh sáng dẫn lối họ vượt qua mọi giông bão.

