“L;ạnh người chuyện 3 cô gái đêm đêm vẫy xe ở đèo Bảo Lộc….Cơn mưa rả rích phủ màn sương trắng xóa lên đèo Bảo Lộc. Đồng hồ trên xe tải chỉ 2 giờ 12 phút sáng. Tài xế Hùng rùng mình, không rõ vì lạnh hay vì thứ gì đó anh vừa thấy trong kính chiếu hậu — ba bóng người mặc váy trắng, tóc xõa dài, đứng bất động giữa lằn ranh tối đen của rừng núi. Một trong số họ từ từ giơ tay vẫy.
Anh phanh gấp.
Không hiểu vì lý do gì.
Có gì đó bắt buộc anh phải dừng lại.
Mặc dù… tim đập dồn dập như trống trận.
Đèo Bảo Lộc, nối liền Lâm Đồng và Đồng Nai, từ lâu đã nổi danh là một trong những cung đường nguy hiểm bậc nhất Tây Nguyên. Không chỉ vì khúc cua tử thần hay những chiếc xe container đổ dốc không thắng, mà còn vì những lời đồn ma mị râm ran truyền miệng trong giới tài xế đường dài.
Người ta kể rằng vào những đêm mưa gió, khi sương giăng kín mặt đèo, thường có ba cô gái mặc váy trắng đứng bên vệ đường, vẫy xe xin đi nhờ. Ai dừng lại cũng không bao giờ đến được điểm đích…
…hoặc nếu đến, thì thần trí không còn tỉnh táo
Tài xế Hùng, người có thâm niên mười hai năm chinh chiến đường đèo, không phải người m;ê t;ín. Anh từng chở hàng từ Bắc vào Nam, lăn lộn đủ kiểu thời tiết, chứng kiến tai nạn, cướp bóc, thậm chí cả xác chết trên đường. Nhưng đêm nay… có gì đó khiến anh bất an. Trời mưa phùn, sương đặc quánh như cháo loãng, và con đèo như dài ra vô tận trong bóng tối.
Khi xe lướt qua khúc cua thứ chín, anh bỗng nghe tiếng động nhẹ sau thùng xe.
“”Chắc hàng xê dịch,”” anh nghĩ bụng, nhưng vẫn liếc kính chiếu hậu.
Lúc ấy, anh thấy họ.
Ba cô gái…. Xem thêm tại bình luận”
“Chiếc xe tải khựng lại đột ngột, tiếng lốp ma sát với mặt đường ướt át rít lên chói tai rồi im bặt, để lại khoảng không tĩnh lặng đến đáng sợ. Tài xế Hùng vẫn giữ nguyên tư thế, tay siết chặt vô lăng, hơi thở dồn dập. Cái nhìn qua kính chiếu hậu chỉ lướt qua trong tích tắc, nhưng đủ để găm sâu vào tâm trí anh hình ảnh ba bóng trắng. Tim anh
đập thình thịch trong lồng ngực như muốn nhảy ra ngoài. Mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra trên trán, chảy ròng xuống thái dương. Anh không mê tín, nhưng cái cảm giác bất an, sợ hãi lúc này hoàn toàn vượt ra ngoài lý trí.
Chậm rãi, từng chút một, anh quay đầu. Cơ cổ như cứng lại. Ánh mắt anh dịch chuyển khỏi kính chiếu hậu, hướng thẳng ra phía sau xe, xuyên qua lớp kính cửa sổ bên. Màn đêm đặc quánh, chỉ có ánh đèn pha yếu ớt rọi một vệt dài vào màn sương trắng xóa đang giăng mắc khắp nơi. Và rồi, anh thấy họ rõ hơn.
Ba bóng trắng. Đứng im lìm giữa sương đêm. Chiếc váy trắng dài lướt thướt, mái tóc đen xõa dài che gần kín khuôn mặt. Họ đứng cách xe tải không xa, có lẽ chỉ vài chục mét. Bất động. Không nhúc nhích. Không tiếng động. Chỉ đơn giản là đứng đó, nhìn chằm chằm về phía chiếc xe của anh. Cái nhìn trực diện này còn ám ảnh hơn gấp vạn lần cái bóng mờ ảo trong gương. Hùng nín thở. Toàn thân anh run rẩy. Cái lạnh buốt không phải từ cơn mưa phùn hay màn sương dày đặc, mà từ sâu thẳm bên trong xương tủy. Lời đồn về ba cô gái vẫy xe đêm mưa gió bỗng chốc hiện lên rõ mồn một trong đầu anh. Anh đã dừng lại. Không hiểu vì sao, nhưng anh đã dừng lại. Và giờ họ ở ngay đó.”
“Họ vẫn đứng đó, y nguyên vị trí ban đầu, hoàn toàn không nhúc nhích. Giữa màn mưa rả rích và sương trắng đặc quánh của đèo Bảo Lộc, ba bóng hình mặc váy trắng như hòa vào không gian ma mị. Cơn mưa đêm làm mái tóc đen dài của họ bết lại, dính sát vào khuôn mặt, khiến Hùng khó lòng nhìn rõ bất kỳ chi tiết nào trên đó. Thế nhưng, vượt qua lớp tóc rối và màn sương mờ ảo, Hùng cảm nhận rõ ràng ánh mắt của họ. Đôi mắt ấy, dù không thấy rõ, nhưng anh biết chắc chắn rằng chúng đang nhìn thẳng vào anh, vào chiếc xe tải đang chết máy giữa đường.
Một luồng hơi lạnh không đến từ thời tiết, mà buốt giá như từ địa ngục, chạy dọc sống lưng Hùng. Nó không chỉ là cái rùng mình thông thường, mà là cảm giác lạnh lẽo thấm sâu vào từng đốt xương, từng thớ thịt. Tim anh vẫn đập điên cuồng trong lồng ngực. Lời đồn về ba cô gái vẫy xe đêm mưa gió bỗng nhiên không còn là câu chuyện phiếm nữa. Chúng là sự thật, đang hiện hữu ngay trước mắt anh. Anh đã dừng lại, và giờ thì họ ở đó, bất động, chỉ đơn giản là nhìn. Cái nhìn đó, không lời, không hành động, lại đáng sợ hơn bất cứ tiếng động hay chuyển động nào. Nó găm chặt lấy tâm trí anh, khiến anh không thể rời mắt khỏi họ, dù chỉ một giây.”
“Cái nhìn đó, không lời, không hành động, lại đáng sợ hơn bất cứ tiếng động hay chuyển động nào. Nó găm chặt lấy tâm trí anh, khiến anh không thể rời mắt khỏi họ, dù chỉ một giây. Tiếng mưa vẫn rả rích trên mái cabin, tiếng gió vẫn rít lên từng hồi qua khe cửa. Hùng nuốt khan, cố gắng giữ bình tĩnh, đầu óc trống rỗng không biết phải làm gì tiếp theo. Đột ngột, một âm thanh rất nhẹ lọt vào tai anh. Nhẹ như tiếng gió thoảng qua, nhưng lại rõ ràng một cách kỳ lạ. Đó không phải tiếng mưa, không phải tiếng gió. Âm thanh ấy như tiếng ai đó đang thì thầm, rất gần, như sát bên tai anh.
“”Hùng… ơi…””
Giọng nói yếu ớt, lặp lại lần nữa. Hùng sững người. Toàn bộ cơ thể anh như đông cứng lại. Giọng nói đó, chắc chắn rồi, phát ra từ bên trong cabin xe của anh. Không thể nào! Anh đang một mình, xe đã tắt máy, cửa đóng kín. Hùng từ từ quay đầu, ánh mắt lướt qua khoang lái chật hẹp. Ghế phụ trống rỗng, sàn xe không có gì lạ thường. Anh nhìn kỹ hơn, dò xét từng ngóc ngách tối tăm. Chẳng có ai cả. Thế nhưng, tiếng thì thầm ấy như vẫn còn văng vẳng đâu đây, luẩn quẩn trong không khí ẩm lạnh.
Tim Hùng đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cái lạnh lẽo ban nãy chỉ là rùng mình, còn bây giờ là sự sợ hãi tột cùng, lạnh toát mồ hôi. Anh không tin vào ma quỷ, nhưng thứ anh vừa nghe thấy thì sao? Hoàn toàn không có lời giải thích hợp lý nào. Anh quay phắt lại nhìn ra ngoài. Ba bóng trắng vẫn đứng im lìm dưới màn mưa, vẫn cái nhìn chằm chằm không đổi. Dường như họ không quan tâm, hay có lẽ họ biết chuyện gì đang xảy ra bên trong chiếc xe tải này? Hùng run rẩy đưa tay siết chặt vô lăng. Tiếng thì thầm đã dừng lại, nhưng nỗi kinh hoàng thì chỉ mới bắt đầu.”
“Toàn bộ cơ thể Hùng như đông cứng lại. Giọng nói đó, chắc chắn rồi, phát ra từ bên trong cabin xe của anh. Không thể nào! Anh đang một mình, xe đã tắt máy, cửa đóng kín. Hùng từ từ quay đầu, ánh mắt lướt qua khoang lái chật hẹp. Ghế phụ trống rỗng, sàn xe không có gì lạ thường. Anh nhìn kỹ hơn, dò xét từng ngóc ngách tối tăm. Chẳng có ai cả. Thế nhưng, tiếng thì thầm ấy như vẫn còn văng vẳng đâu đây, luẩn quẩn trong không khí ẩm lạnh.
Tim Hùng đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cái lạnh lẽo ban nãy chỉ là rùng mình, còn bây giờ là sự sợ hãi tột cùng, lạnh toát mồ hôi. Anh không tin vào ma quỷ, nhưng thứ anh vừa nghe thấy thì sao? Hoàn toàn không có lời giải thích hợp lý nào. Anh quay phắt lại nhìn ra ngoài. Ba bóng trắng vẫn đứng im lìm dưới màn mưa, vẫn cái nhìn chằm chằm không đổi. Dường như họ không quan tâm, hay có lẽ họ biết chuyện gì đang xảy ra bên trong chiếc xe tải này? Hùng run rẩy đưa tay siết chặt vô lăng. Tiếng thì thầm đã dừng lại, nhưng nỗi kinh hoàng thì chỉ mới bắt đầu.
Hoảng loạn dâng trào, một bản năng sinh tồn nguyên thủy gào thét trong đầu Hùng: Chạy đi! Phải rời khỏi đây ngay lập tức! Anh muốn đạp ga, muốn nổ máy, muốn phóng chiếc xe tải này đi thật nhanh, thật xa khỏi cái đèo Bảo Lộc quái quỷ này, khỏi những bóng người trắng toát đáng sợ kia. Anh cố gắng nhấc chân phải lên, đạp mạnh xuống bàn đạp ga. Nhưng chân anh như bị đóng đinh xuống sàn xe, nặng trịch và cứng đờ, không một chút cảm giác, không thể nhúc nhích dù chỉ là kéo lên. Anh thử co các ngón chân, không được. Cả bàn chân như hóa đá.
Anh chuyển sang tay trái, cố gắng buông vô lăng để vươn tới cần số. Nhưng tay anh run rẩy dữ dội, không thể điều khiển được. Các ngón tay co quắp lại, tê liệt, không tài nào nắm lấy cần số được. Vô lăng dường như hút chặt tay anh vào đó. Một cảm giác bất lực cùng cực xâm chiếm. Nỗi sợ hãi không còn là một cảm xúc đơn thuần nữa. Nó như một thực thể vô hình, lạnh lẽo, đang từ từ siết chặt lấy lồng ngực Hùng, bóp nghẹt từng hơi thở của anh. Anh há hốc miệng, cố gắng hít lấy không khí, nhưng chỉ thấy nghẹn ứ. Mắt anh dán chặt vào ba bóng trắng ngoài kia, cơ thể hoàn toàn bất động trong cơn kinh hoàng tột độ.”
Mắt Hùng dán chặt vào ba bóng trắng ngoài kia, cơ thể hoàn toàn bất động trong cơn kinh hoàng tột độ. Rồi, một trong số họ nhúc nhích. Đó là bóng trắng đứng gần chiếc xe tải nhất. Chậm rãi, rất chậm rãi, cánh tay của cô ta nhấc lên khỏi thân người mảnh khảnh. Hùng nín thở quan sát. Những ngón tay dài, trắng bệch và gầy guộc như cành cây khô vươn ra trong màn mưa. Chúng run rẩy nhẹ rồi khựng lại, chỉ thẳng vào một điểm duy nhất: phía cabin chiếc xe tải của anh. Hùng không thể nhìn rõ khuôn mặt ẩn sau mái tóc xõa dài, nhưng anh có một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng, rằng cô ta đang nở một nụ cười méo mó, đầy ma quái hướng về phía mình. Cái chỉ tay đó như một lời khẳng định, một lời tuyên bố rằng họ biết anh đang ở đâu, và họ muốn thứ gì đó… từ bên trong chiếc xe này.
“Khoảnh khắc ấy, tâm trí Tài xế Hùng như bị xé toạc khỏi thực tại kinh hoàng trước mắt, quay ngược về những đêm đông lạnh lẽo, bên ấm trà nóng hổi cùng đám tài xế già tại quán cóc quen thuộc dưới chân đèo. Tiếng lốp xe rít trên đường mưa, tiếng gió hú qua khe cửa, tất cả tan biến. Chỉ còn lại những giọng nói khàn đục, ám ảnh vang vọng như lời sấm truyền:
*“…Trên cái đèo này… vào đêm mưa gió… có ba cô gái lỡ chuyến xe cuối cùng…”*
*“…Chúng nó chết oan uổng lắm… giờ đêm đêm lại ra vẫy khách…”*
*“…Tao thề với mày, thằng nào dừng lại… cho chúng nó đi nhờ… thì xác định… không bao giờ đến được đích đâu…”*
Lời đồn xưa như một lưỡi dao sắc lẹm cứa vào nỗi sợ hãi đang tột cùng trong Hùng. Anh từng nghe nó hàng chục lần, cười xòa cho đó là chuyện ma quỷ huyễn hoặc, là cách mấy ông già dọa dẫm lính mới. Nhưng giờ đây, giữa màn đêm đặc quánh sương và mưa, đối diện với ba cái bóng trắng muốt, lạnh lẽo kia, mỗi lời nói bỗng mang sức nặng ngàn cân. Tim Hùng đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, mỗi nhịp đập lại gõ vang câu hỏi: *Có thật không? Chẳng lẽ lời đồn là thật?* Anh nuốt khan, cổ họng khô rát. Ánh đèn xe le lói xuyên qua màn sương dày, chỉ đủ chiếu rõ dáng hình bất động và cái chỉ tay định mệnh kia. *Không… không thể nào,* Hùng cố gắng trấn an bản thân, giọng nói yếu ớt lạc đi trong đầu. *Chỉ là trùng hợp… chỉ là những người đi đường gặp nạn thôi. Ma quỷ… làm gì có ma quỷ trên đời này!* Nhưng lý trí gào thét vẫn không thể dập tắt ngọn lửa lạnh giá đang lan tỏa khắp cơ thể anh. Nỗi sợ hãi nguyên thủy, bản năng nhất bỗng chốc trỗi dậy, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.”
Nhưng lý trí gào thét vẫn không thể dập tắt ngọn lửa lạnh giá đang lan tỏa khắp cơ thể anh. Nỗi sợ hãi nguyên thủy, bản năng nhất bỗng chốc trỗi dậy, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hùng vẫn dán mắt vào ba cái bóng trắng, tay siết chặt vô lăng đến trắng bệch. Bỗng, một luồng khí lạnh toát ra từ đâu đó trong cabin, như thể có một cánh cửa vừa bật mở vào cõi băng giá. Nhiệt độ giảm xuống đột ngột, không khí trở nên nặng trịch, đè nén lồng ngực khiến anh khó thở. Cùng lúc ấy, màn sương mờ ảo đang lãng đãng ngoài kia như có phép lạ, đặc quánh lại chỉ trong tích tắc. Nó không còn là sương nữa, mà như một bức tường trắng xóa, đặc sệt như cháo loãng. Ánh đèn pha mạnh mẽ của chiếc xe tải bị nuốt chửng gần như hoàn toàn, chỉ còn là hai vệt sáng mờ nhạt lay lắt cố xuyên qua tấm màn dày đặc. Cả khung cảnh đèo núi chìm nghỉm trong sự mịt mờ kinh hoàng, chỉ còn lại cái trắng xóa đục ngầu và những cái bóng đứng bất động phía trước. Hùng run lên bần bật. Đây không phải là sương đêm bình thường. Cảm giác ngột ngạt, lạnh lẽo chết chóc này khiến nỗi sợ hãi trong anh vỡ òa. Anh biết, có gì đó *thật sự* không ổn.
“Anh run lên bần bật. Đây không phải là sương đêm bình thường. Cảm giác ngột ngạt, lạnh lẽo chết chóc này khiến nỗi sợ hãi trong anh vỡ òa. Anh biết, có gì đó *thật sự* không ổn. Nhưng chưa dừng lại ở đó.
Ngay lúc ánh mắt anh vẫn còn dán chặt vào ba cái bóng trắng lờ mờ phía trước, Hùng cảm nhận một luồng khí lạnh buốt hơn hẳn luồng khí vừa xộc vào cabin. Lần này, nó không lan tỏa khắp nơi, mà chỉ tập trung quanh khu vực ghế phụ bên cạnh anh. Cảm giác như có một tảng băng vô hình đang tan chảy ngay sát sườn.
Không chỉ lạnh. Một mùi hương thoang thoảng, nhàn nhạt nhưng lạ lẫm và kinh tởm xộc vào mũi Hùng. Nó không giống mùi đất ẩm, mùi cây rừng hay mùi sương đêm. Nó như mùi của thứ gì đó đã mục rữa rất lâu, trộn lẫn với một mùi tanh khó tả, và… một mùi hương hoa lài thoang thoảng đến rợn người. Ba mùi hương quện vào nhau, tạo nên một thứ hỗn hợp khiến dạ dày anh cuộn thắt lại. Tóc gáy Hùng dựng đứng lên, từng sợi lông trên cánh tay thi nhau nổi gai ốc.
Một cảm giác rõ ràng đến mức không thể chối cãi ập đến. Anh không chỉ có một mình trong cabin chiếc xe tải này. *Có ai đó đang ngồi ở ghế phụ bên cạnh anh.* Anh cảm nhận được sự hiện diện ấy, nặng trịch và lạnh lẽo, dù không quay sang nhìn. Lý trí mách bảo anh hãy quay đầu lại, hãy nhìn xem đó là cái gì. Nhưng cơ thể anh hoàn toàn tê liệt vì sợ hãi. Cái cảm giác kinh hoàng ấy đóng băng mọi cử động. Anh chỉ có thể ngồi đó, dán mắt về phía trước, tim đập như trống dồn, và cảm nhận luồng hơi lạnh cùng mùi hương quái dị phả ra từ bên phải. Anh không đủ can đảm để quay sang nhìn.”
“Anh ngồi đó, dán mắt về phía trước, tim đập như trống dồn, và cảm nhận luồng hơi lạnh cùng mùi hương quái dị phả ra từ bên phải. Anh không đủ can đảm để quay sang nhìn.
Đúng lúc sự căng thẳng đạt đến tột độ, sự tĩnh lặng đáng sợ bị phá vỡ bởi một âm thanh khô khốc, dứt khoát. Lạch cạch. Hùng giật bắn người. Âm thanh phát ra từ cánh cửa bên ghế phụ, ngay sát bên cạnh anh. Lạch cạch… lạch cạch… Tiếng động lặp lại, đều đặn và đầy ám ảnh. Giống như có ai đó đang cố gắng dùng tay, hoặc thứ gì đó, để vặn mở chốt khóa cửa từ phía bên ngoài. Hoặc tệ hơn… từ phía bên trong.
Mỗi tiếng “”lạch cạch”” vang lên trong cabin tĩnh mịch như một nhát búa bổ thẳng vào lồng ngực Hùng. Anh muốn hét lên, muốn vặn chìa khóa cho xe nổ máy và lao đi, nhưng cơ thể anh vẫn hoàn toàn tê liệt. Hai tay anh siết chặt vô lăng đến trắng bệch, móng tay ấn sâu vào lớp bọc da. Đồng tử anh giãn ra hết cỡ, cố gắng nhìn xuyên qua màn mưa và sương đặc quánh phía trước như muốn tìm một lối thoát vô hình.
Tiếng “”lạch cạch”” bỗng dừng lại. Một sự im lặng nặng nề bao trùm. Hùng nín thở, toàn thân căng như dây đàn, chờ đợi. Không có tiếng động nào nữa. Chỉ còn tiếng mưa rơi rả rích và tiếng tim anh đập thình thịch trong lồng ngực. Nhưng rồi, ngay sau đó… anh nghe thấy một âm thanh khác. Nhẹ hơn, chậm hơn, nhưng ghê rợn hơn nhiều. Tiếng kẽo kẹt rất nhỏ, như có ai đó đang từ từ, rất từ từ… đẩy nhẹ cánh cửa ghế phụ.”
“Anh nghe thấy tiếng kẽo kẹt đó, một âm thanh nhỏ nhưng cứa vào thần kinh như lưỡi dao cùn. Cánh cửa ghế phụ đang từ từ nhích ra. Không phải là tiếng gió giật hay xe rung lắc, mà là một lực tác động có chủ đích, chậm rãi và đầy ma quái. Luồng hơi lạnh lẽo và mùi hương quái dị dường như càng đậm đặc hơn khi cánh cửa hé mở.
Hùng chết trân, sự sợ hãi đã đông cứng mọi cơ bắp của anh. Tim anh đập điên cuồng đến mức anh cảm giác nó sắp vỡ tung ra khỏi lồng ngực. Anh muốn nhắm mắt lại, muốn bịt tai lại, muốn biến mất khỏi cái khoảnh khắc kinh hoàng này. Nhưng không thể. Đôi mắt anh mở to, dán chặt vào khoảng không mịt mờ phía trước, còn toàn thân thì run bần bật không kiểm soát nổi. Anh cảm giác như mình đang rơi tự do trong một hố đen không đáy.
Lý trí của một tài xế thâm niên 12 năm, người không hề tin vào chuyện ma quỷ, đã hoàn toàn sụp đổ. Trong cơn tuyệt vọng và sợ hãi đến cực điểm, miệng anh lẩm bẩm không ngừng. Anh khấn vái đủ thứ trên đời mà anh nhớ được.
“”Lạy trời… lạy Phật Quan Âm… xin người che chở cho con…””
Giọng anh lạc đi, đứt quãng bởi những nhịp thở gấp gáp và tiếng răng lập cập va vào nhau.
“”Lạy các cụ… lạy ông bà tổ tiên… con lạy các cụ… xin các cụ đừng để con gặp chuyện gì ở đây… xin phù hộ cho con vượt qua…””
Mồ hôi túa ra trên trán Hùng, hòa lẫn với cảm giác lạnh buốt từ cơn sợ hãi. Anh nhắm chặt mắt lại một giây, rồi lại mở bừng ra, như sợ lỡ mất bất kỳ chuyển động nào từ cánh cửa đang hé dần. Mỗi tiếng kẽo kẹt rất nhỏ từ bản lề cửa lúc này như một nhát cứa vào thính giác anh. Anh vẫn không dám quay đầu sang nhìn thẳng vào cánh cửa hay cái ghế trống bên cạnh mình. Anh chỉ ngồi đó, run rẩy, lẩm bẩm cầu xin trong bóng đêm và tiếng mưa, giữa đèo Bảo Lộc lạnh lẽo và đầy rẫy những lời đồn kinh hoàng. Cánh cửa vẫn tiếp tục nhích ra, hé lộ một khe nhỏ… rồi nhỏ hơn…”
“Cánh cửa ghế phụ vẫn hé một khe nhỏ, chỉ đủ để lọt vào một luồng khí lạnh lẽo và mùi hương quái dị nồng nặc. Hùng vẫn ngồi bất động, run bần bật, miệng lẩm bẩm những lời cầu khấn đứt quãng. Tim anh như muốn nhảy vọt ra khỏi lồng ngực, đập thình thịch trong lồng tai. Anh cố gắng dán mắt về phía trước, nhưng dường như có một lực vô hình nào đó đang kéo ánh nhìn của anh.
Ánh mắt Hùng vô thức liếc về phía cửa sổ bên ghế phụ. Lớp kính mờ sương và lấm tấm nước mưa khiến khung cảnh bên ngoài càng thêm ma quái. Ngoài kia, ba bóng người vẫn đứng bất động dưới màn mưa, mái tóc dài xõa xuống, chiếc váy trắng hòa vào màn sương đêm.
Và rồi, qua lớp kính mờ, Hùng thấy rõ hơn khuôn mặt của cô gái đứng gần chiếc xe nhất. Cô ta đứng sát cửa, chỉ cách anh có vài bước chân. Khi Hùng nhìn, khuôn mặt đó bắt đầu biến đổi. Sự biến dạng diễn ra nhanh chóng, kinh hoàng đến mức Hùng không thể tin vào mắt mình. Đôi mắt cô ta lún sâu vào hốc, đen ngòm như hai cái hố không đáy, không còn một chút ánh sáng hay sự sống nào. Khóe miệng từ từ, rồi đột ngột, há hốc rộng ra một cách bất thường, phơi bày một khoảng đen sâu hoắm bên trong. Toàn bộ khuôn mặt kéo dài và biến dạng, không còn giữ lại bất kỳ đường nét nào của con người. Nó là một thứ kinh tởm, một nỗi ác mộng bước ra từ màn đêm. Hùng chết lặng. Một tiếng rít nghẹn lại trong cổ họng anh. Toàn thân anh cứng đờ, ngoại trừ cơn run rẩy dữ dội đang chạy dọc sống lưng. Anh đã nhìn thấy tận mắt điều mà lý trí anh luôn từ chối tin vào.”
“Hùng chết lặng. Một tiếng rít nghẹn lại trong cổ họng anh. Toàn thân anh cứng đờ, ngoại trừ cơn run rẩy dữ dội đang chạy dọc sống lưng. Anh đã nhìn thấy tận mắt điều mà lý trí anh luôn từ chối tin vào. Ngay khoảnh khắc ấy, một lực mạnh đột ngột xé toạc sự tĩnh lặng. Chiếc xe tải của Tài xế Hùng, vốn đang đứng yên trên lưng đèo, bỗng nhiên chao đảo, rung chuyển dữ dội như thể có một bàn tay khổng lồ đang nắm lấy nó và lắc mạnh.
Cơn rung lắc không đến từ mặt đất hay tác động vật lý rõ ràng nào, mà như một cơn co giật điên cuồng từ chính bên trong chiếc xe. Thùng xe rầm rầm, cabin kêu cót két một cách đáng sợ. Hùng bị quăng quật trên ghế lái, đầu đập nhẹ vào cửa kính, nhưng anh không cảm thấy đau. Tất cả giác quan của anh giờ đây tập trung vào sự kinh hoàng đang diễn ra.
Tiếng động cơ, vốn chỉ đang nổ ga-lăng-ti đều đều, bỗng gầm rú lên một cách bất thường, không theo ý muốn của Hùng. Kim đồng hồ tua máy nhảy vọt lên xuống điên cuồng. Âm thanh hỗn tạp của động cơ, tiếng kim loại gằn ken két và sự rung lắc dữ dội hòa quyện lại thành một bản giao hưởng của địa ngục giữa đêm đèo Bảo Lộc.
Hùng tuyệt vọng bám chặt lấy vô lăng, nhưng chiếc xe như mất hết kiểm soát, bị điều khiển bởi một thứ gì đó khác. Anh cảm thấy như có hàng trăm bàn tay lạnh lẽo đang túm lấy khung xe, giật lắc nó tàn bạo. Mưa vẫn rả rích bên ngoài, sương trắng vẫn đặc quánh, và ba bóng người váy trắng, tóc xõa vẫn đứng đó, bất động, như thể đang xem một màn kịch đầy ác ý. Hùng cố gắng nhấn ga, cố gắng làm bất cứ điều gì để thoát khỏi cơn thịnh nộ vô hình này, nhưng chân ga như bị kẹt cứng, vô lăng nặng trịch, không nhúc nhích. Anh hoàn toàn bất lực. Chiếc xe tải tiếp tục rung lắc, dữ dội hơn, cuồng loạn hơn, trong tiếng động cơ gào thét đầy man rợ.”
“Và rồi, giữa cơn cuồng loạn của kim loại gằn ken két, tiếng động cơ gào thét và tiếng gió rít ma quái, một âm thanh mới xuất hiện. Một tràng cười khanh khách, the thé, cao vút và đầy ám ảnh, như tiếng móng tay cào trên bảng đen, đột ngột vang vọng từ bên ngoài. Âm thanh đó không phải tiếng cười của con người bình thường. Nó như xuyên thẳng qua lớp kính, xuyên qua lớp vỏ xe, xuyên thẳng vào màng nhĩ và óc của Hùng, sắc lẹm và lạnh lẽo.
Tiếng cười ghê rợn hòa lẫn vào tiếng mưa rơi rả rích và tiếng gió rít qua đèo, tạo nên một bản hợp xướng của nỗi kinh hoàng. Nó vang vọng, lặp đi lặp lại, như một lời chế giễu đầy ác ý từ một thực thể vô hình. Hùng cảm thấy như có thứ gì đó đang thọc sâu vào não anh bằng chính âm thanh đó. Sự sợ hãi vật lý từ cơn rung lắc đột ngột nhường chỗ cho nỗi kinh hoàng tột độ về tinh thần. Anh muốn hét lên, muốn che tai lại, muốn làm bất cứ điều gì để chặn đứng thứ âm thanh chết chóc đang vang vọng. Anh cảm thấy mình sắp phát điên. Tim anh đập như trống, hơi thở hổn hển. Bên ngoài, sương trắng vẫn đặc quánh, còn ba bóng người váy trắng vẫn đứng đó, bất động, dưới màn mưa, như những khán giả thầm lặng của màn kịch đầy ác mộng đang diễn ra trên lưng đèo Bảo Lộc. Tiếng cười the thé vẫn tiếp tục, không ngừng nghỉ, bám riết lấy tâm trí Hùng, đẩy anh đến bờ vực của sự điên loạn.”
“Giữa lúc tiếng cười the thé đạt đến đỉnh điểm, như muốn xé toạc màng nhĩ Hùng, đột ngột… tất cả dừng lại. Không một dấu hiệu báo trước. Tiếng cười tắt ngấm như một công tắc bị ngắt. Tiếng gằn ken két của kim loại im bặt. Chiếc xe tải đang rung lắc điên cuồng bỗng chững lại, im lìm. Ngay cả tiếng động cơ vẫn đang gầm gừ cũng nhỏ dần, rồi chỉ còn tiếng nổ đều đều như lúc mới dừng.
Tiếng mưa rả rích trên kính lái dường như cũng nhỏ đi. Hùng sững sờ, tim vẫn đập như trống nhưng cơn rùng mình vật lý từ sự rung chuyển đã biến mất, thay vào đó là một nỗi kinh hoàng tĩnh lặng, lạnh lẽo hơn gấp bội. Anh từ từ ngẩng đầu lên. Màn sương trắng xóa đang bao trùm bên ngoài bỗng như bị một bàn tay vô hình kéo đi, loãng bớt. Tầm nhìn không còn bị che khuất hoàn toàn nữa, dù vẫn còn mờ ảo.
Anh nín thở, đôi mắt dáo dác nhìn ra ngoài cửa sổ. Nơi vài giây trước còn ba bóng người váy trắng đứng bất động dưới màn mưa… giờ đây chỉ còn lại khoảng không trống rỗng. Rừng cây lờ mờ hiện ra sau lớp sương mỏng hơn. Không một bóng người. Không một dấu vết. Họ đã biến mất hoàn toàn, như chưa từng tồn tại.
Chỉ còn lại Tài xế Hùng, ngồi bất động sau vô lăng, cô độc trong cabin chiếc xe tải đang im lìm giữa đèo Bảo Lộc vắng lặng lúc 2 giờ 12 phút sáng. Sự im lặng đột ngột sau cơn cuồng loạn còn đáng sợ hơn bất cứ tiếng động nào. Anh run rẩy, cảm giác mình đang mắc kẹt trong một cơn ác mộng mà anh không thể tỉnh dậy.”
“Sự im lặng không kéo dài. Nó chỉ là một khoảnh khắc tạm nghỉ trước khi nỗi kinh hoàng cuộn trào thành một làn sóng adrenaline lạnh toát. Như có một công tắc vừa bật trong bộ não, Tài xế Hùng bừng tỉnh hoàn toàn khỏi trạng thái sững sờ. Không một chút do dự, anh lập tức siết chặt vô lăng, tay trái vặn mạnh chìa khóa. Tiếng động cơ đang nổ đều đều chợt gầm lên đầy sức mạnh, như một con thú bị thương.
Chân phải anh đạp mạnh chân ga. Chiếc xe tải nặng nề giật mạnh rồi lao lên phía trước. Hùng không nhìn kính chiếu hậu, không ngoái đầu lại dù chỉ một thoáng. Anh chỉ cắm mắt về phía trước, nơi màn sương trắng vẫn còn lãng đãng trên con đường. Mưa vẫn rả rích, từng hạt va vào kính lái như những ngón tay ma quái gõ nhẹ.
Chiếc xe tải phóng đi như điên, động cơ gào thét phản đối sự thúc ép tàn bạo. Hùng lái xe bằng bản năng sinh tồn thuần túy. Những gốc cây, vách đá lờ mờ hai bên đường lướt qua vun vút như những bóng ma. Anh không nghĩ về tốc độ, chỉ nghĩ về việc thoát khỏi nơi này, thoát khỏi cái im lặng chết chóc và những hình ảnh kinh hoàng vừa rồi.
Trong đầu anh, tiếng cười the thé ấy vẫn vang vọng, hòa lẫn với hình ảnh ba bóng trắng tóc xõa đứng bất động dưới mưa. Chúng ám ảnh, bám riết lấy tâm trí anh dù anh đã bỏ lại chúng ở phía sau. Tim anh đập thình thịch, không phải vì sợ hãi đơn thuần, mà là sự hỗn loạn của một người vừa chạm trán điều không thể giải thích.
Anh biết, sâu thẳm trong lòng, rằng dù có đi bao xa, có phóng nhanh đến mức nào, chuyến xe này của anh đã vĩnh viễn thay đổi. Con đường phía trước không còn đơn thuần là hành trình chở hàng nữa. Nó là con đường trốn chạy. Và anh biết, mình sẽ không bao giờ quên được đêm nay, không bao giờ coi những chuyến xe đêm mưa gió là điều bình thường như trước nữa. Chiếc xe tải của Tài xế Hùng lao vụt, xé toạc màn đêm và màn sương trên đèo Bảo Lộc, để lại phía sau một nỗi sợ hãi còn đặc quánh hơn cả sương đêm.”
“Chiếc xe tải cuối cùng cũng chậm dần, rồi dừng hẳn tại một trạm dừng chân lờ mờ ánh đèn vàng. Hùng tắt máy, tiếng động cơ im bặt, chỉ còn lại tiếng mưa vẫn rả rích bên ngoài. Anh tựa lưng vào ghế, cố gắng điều hòa lại nhịp thở vẫn còn gấp gáp. Cả người anh mỏi nhừ, như vừa trải qua một trận chiến.
Anh đưa tay lên sờ trán, mồ hôi lạnh vẫn còn đọng lại. Ánh sáng yếu ớt từ đèn đường bên ngoài hắt vào cabin, soi rõ khuôn mặt anh trong tấm gương chiếu hậu. Hùng nhìn vào đó, và suýt nữa đã không nhận ra chính mình. Đôi mắt anh thâm quầng, sưng húp vì thiếu ngủ và căng thẳng. Gương mặt tái mét, nhợt nhạt như tờ giấy. Tinh thần anh như vừa bị bóp nghẹt rồi thả ra, hoảng loạn, rời rạc.
Chuyện gì vừa xảy ra đêm qua trên đèo Bảo Lộc? Nó là thật, hay chỉ là một cơn ác mộng quái đản? Anh bấu chặt vô lăng, cảm giác lạnh lẽo của kim loại truyền qua các ngón tay. Ký ức về ba bóng trắng đứng bất động dưới màn mưa, tiếng cười the thé vang vọng trong đêm khuya, và sự im lặng chết chóc sau đó… Tất cả đều quá sống động, quá chân thực để là một giấc mơ.
Anh cúi đầu, vùi mặt vào hai bàn tay. Dù là thật hay mơ, anh biết một điều chắc chắn. Hình ảnh ấy sẽ ám ảnh anh. Nó sẽ ám ảnh mỗi khi anh đi qua đèo Bảo Lộc vào đêm muộn. Nó sẽ ám ảnh mỗi khi trời đổ cơn mưa trên những cung đường vắng. Nó sẽ ám ảnh anh, ám ảnh những chuyến xe đường dài đã gắn bó với anh suốt mười hai năm qua, cho đến hết cuộc đời này. Con đường phía trước vẫn còn dài, nhưng từ giờ phút này, nó sẽ không còn như trước nữa. Nỗi sợ hãi và sự bất an đã trở thành hành khách thường trực trên chiếc xe tải của Tài xế Hùng.
Hùng ngồi bất động trong cabin, lắng nghe tiếng mưa, tiếng đêm. Chuyện đêm qua như một vết sẹo in hằn vào tâm trí, một lời nhắc nhở lạnh lẽo rằng thế giới đôi khi chứa đựng những điều vượt quá sự hiểu biết của con người. Anh từng là một người tin vào những gì mắt thấy tai nghe, tin vào sự logic của vật lý và những quy tắc của cuộc sống thường nhật. Nhưng đêm qua, trên con đèo u ám đó, niềm tin ấy đã bị lung lay đến tận gốc rễ. Anh nhận ra rằng dù có dày dặn kinh nghiệm đến đâu, dù có chai sạn với đường trường thế nào, vẫn có những thứ mà kinh nghiệm không thể giải thích, sự chai sạn không thể che lấp. Chúng tồn tại, lẩn khuất trong bóng tối, chờ đợi những lữ khách lạc bước.
Anh ngước nhìn bầu trời đang dần chuyển mình sang tông màu xám nhạt. Bình minh đang đến, mang theo ánh sáng yếu ớt xua tan màn đêm đặc quánh. Cảm giác nhẹ nhõm len lỏi trong lòng anh, nhưng nó không đủ sức xóa đi bóng ma của đêm qua. Có lẽ, bài học lớn nhất mà anh học được không phải là tránh xa những điều kỳ lạ, mà là đối diện với sự thật rằng chúng tồn tại. Cuộc đời không chỉ có những con đường bằng phẳng dễ đi, mà còn có những khúc cua bất ngờ, những đoạn đèo đầy sương mù và những điều bí ẩn. Và đôi khi, sự bình yên chỉ đến khi ta chấp nhận rằng không phải mọi thứ đều có thể được giải thích hoặc kiểm soát. Anh khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo cả sự mệt mỏi, nỗi sợ hãi và một chút gì đó của sự chấp nhận. Ánh sáng ngày mới dần hé rạng, báo hiệu một ngày mới bắt đầu, nhưng đối với Tài xế Hùng, nó chỉ là sự tiếp nối của một đêm không bao giờ kết thúc hoàn toàn.”

