Chồng tôi làm nghề lái taxi công nghệ, quanh quẩn trong thành phố. Gần sáng mới về, ngày nào cũng vậy. Tôi cứ nghĩ anh chạy đêm đông khách, ai ngờ đến kỳ lương chỉ có vỏn vẹn 7 triệu. Tôi bắt đầu nghi ngờ.
Đêm đó, tôi gửi con cho mẹ, giả vờ phải làm tăng ca. Tôi thuê một phòng trọ nhỏ trong hẻm đường Cách Mạng Tháng Tám, tạo một tài khoản ảo trên ứng dụng đặt xe.
Tôi chọn giờ đặt đúng 11 giờ đêm – thời điểm Hùng thường hay bắt đầu ca chạy đêm. Điểm đón là khu vực gần công viên Lê Thị Riêng. Khi xe đến, tôi lập tức nhận ra biển số quen thuộc. Ánh đèn trong xe hắt ra nhạt nhòa, nhưng dáng người sau vô lăng thì tôi chẳng thể lẫn vào đâu được.
Là chồng tôi.
Tôi kéo khẩu trang che kín mặt, đội mũ sụp xuống tận mắt. Khi mở cửa xe, cảnh tượng bên trong khiến tôi lặng người.
Ghế sau bừa bộn. Mấy tờ khăn giấy ướt nhăn nhúm. Vài vỏ bao cao su vứt chỏng chơ dưới sàn. Mùi nước hoa rẻ tiền lẫn với khói thuốc xộc thẳng vào mũi. Còn có mùi gì đó ngai ngái, khó diễn tả.
Tôi ngồi vào xe, tim đập mạnh, tay siết chặt túi xách. Hùng không nhận ra tôi.
“Chị đi đâu?” – anh hỏi, giọng lơ đễnh.
“Đưa tôi đến khách sạn H.T, đường Lý Thường Kiệt.” – tôi cố tình nói khàn giọng, hạ thấp tông.
Anh không hỏi gì thêm. Xe nổ máy.
Trên đường đi, anh bật một bài bolero cũ: “Ai cho tôi tình yêu để làm thơ nồng say…” Tôi nghe mà lòng đau như cắt.
Đến nơi, tôi chuyển khoản, bước xuống. Nhưng tôi chưa rời đi. Tôi đứng khuất dưới gốc cây bên kia đường, theo dõi.
Khoảng 15 phút sau, xe Hùng quay lại. Một cô gái ăn mặc mát mẻ, váy ngắn cũn cỡn, môi đỏ chót bước lên xe. Tôi nhận ra cô ta – một trong những người từng “thả thính” Hùng trên Facebook, anh từng bảo chỉ là bạn học cũ.
Từ đêm đó, tôi quyết định theo dõi anh.
Tôi xin nghỉ phép vài hôm, thuê một căn phòng gần khu anh hay chạy xe. Cả ngày tôi như chiếc bóng. Tôi nhờ người quen làm bên dịch vụ điều tra, lắp thiết bị định vị vào taxi của anh. Lộ trình, thời gian dừng đỗ – tôi đều nắm rõ.
Và rồi, sự thật dần hiện ra.
Những điểm đón trả khách mờ ám. Những đoạn dừng ở nhà nghỉ, khách sạn, thậm chí giữa khu công viên vắng. Những cô gái lên xe với váy ngắn, áo trễ, không chỉ ban đêm mà cả ban chiều.
Tôi vẫn còn cố hy vọng, cho đến đêm thứ ba.
Hôm ấy, xe Hùng dừng trước một căn nhà nhỏ, cũ kỹ trong hẻm quận 10. Từ trong nhà, một người đàn ông bước ra, ôm theo chiếc túi đen. Không nói lời nào, ông ta nhét túi vào cốp xe rồi rảo bước rời đi, vẻ mặt lấm lét.
Hùng lái xe đi ngay.
Tôi bám theo.
Xe chạy về hướng quốc lộ 1A, rẽ vào khu công nghiệp Tân Bình. Tại một bãi đất trống, Hùng dừng lại. Một người khác chờ sẵn, bước tới mở cốp. Họ trao đổi ngắn gọn, rồi người kia ôm túi đi mất.
Tôi đứng từ xa, run rẩy. Mọi thứ không còn đơn thuần là ngoại tình nữa.
Nó… là một thứ khác. Tăm tối hơn. Đáng sợ hơn..Quý độc giả đọc tiếp tại đây
Người vợ cúi đầu, tay vẫn chạm vào túi xách như muốn nắm chắc một thực tại đang tan biến. Tim cô đập rình rập, hơi thở ngắn nở trong không khí lạnh của bãi đất trống. Đèn xe Hùng đã tắt, chỉ còn ánh sáng le dọi từ những chiếc đèn đường xa xăm.
“Đừng… đừng dừng lại nữa,” cô thầm rên, giọng cô như cơn gió lùa qua nẻo hẻm tối, nhưng không ai nghe thấy.
Tiếng bước chân của người nhận túi vang lên trên lớp cát. “Xong hết rồi,” người đàn ông mang túi đen nói, giọng cằn khè.
“Họ đã trả tiền chưa?” Hùng hỏi, giọng cứng rắn, mắt lướt qua bóng người.
“Tôi không biết, chỉ mang. Tui đã giao rồi,” người đàn ông đáp, quay sau lưng, hai tay chệch chệch như muốn rũ bỏ gánh nặng.
Hùng lắc đầu, quay lại chiếc cốp, nhấc túi lên, mắt lộ một tia lửa dạ dày. Đột nhiên, tiếng còi xe vang lên từ xa; ánh sáng phản chiếu trên mặt gương chiếu hậu. Người vợ, hoảng hốt, chạy tới gần hơn, muốn thu thập mọi chi tiết.
“Có gì sai?” cô thì thầm, nhưng tiếng cô chẳng tới tai người nào.
Hùng mở cốp, nhìn vào trong. Mùi hắc hối của kim loại và một hơi khó tả lan tỏa. Anh lấy túi ra, nhẹ nhàng đưa cho người nhận. “Cứ nhanh lên, không có thời gian để chán chi.”
Người nhận nhanh chóng nắm chặt túi, quay đầu chạy về phía cổng xưởng.
Trong lúc đó, Người vợ lặng người, mắt dán vào bên trong cốp. Sợi dây nhựa mỏng kéo dài ra, nối vào một thiết bị nhỏ màu bạc. Đèn LED lấp lánh, báo hiệu một tín hiệu truyền dữ liệu. Cô vừa nhận ra, đây không chỉ là một “giao nhận” vô nghĩa, mà là một bộ truyền thông – có thể là vũ khí, chất kích hoạt, hoặc thông tin nhạy cảm.
“Hùng… anh đang…?” cô thở gắp, giọng run rẩy, mắt chộp lấy những cột thư ký đơn giản được cuộn lại trong túi: giấy A4 bằng bìa cứng, biểu mẫu, mã QR.
Hùng quay lại, bắt gặp ánh mắt cô. “Cái gì rồi?” anh hỏi, giọng vẫn lạnh lùng, nhưng lỏng lệo hơn.
“Cái… cái gì mà anh đưa cho chúng?” Người vợ chắp tay, mắt nâu đen lấp lánh dí dỏm một lần nữa.
Hùng không trả lời, chỉ đưa tay lên, chạm vào túi đen và rời đi. Car engine rạp lên, vang lên tiếng gầm lửa rền rĩ khi xe lao nhanh vào Quốc lộ 1A.
Công tắc xe tối dần, để lại bóng đen dài trên con đường. Người vợ thu hẹp mục tiêu: cô cầm điện thoại, bật chế độ ghi âm, vừa mở ứng dụng bản đồ định vị, vừa theo dõi tọa độ.
“Đừng để anh bỏ qua tôi,” cô thầm thốt, giọng vẫn rợn lạnh như sương sớm.
Trên điện thoại, biểu tượng đường lại chớp đỏ, chỉ dẫn hướng tới nhà kho cũ ở quận 10 – nơi Hùng mới vừa nhận túi. Người vợ gấp gáp quay lại, chậm rãi tiến tới cầu thang bê tông, mỗi bước chân vang lên thở dài của đất.
Khi cô bước vào hành lang ngột ngạt, tiếng bước chân của Hùng vang lên phía sau. Anh quay lại, mắt trộm nhìn cô, nở một nụ cười nhếch mép trong bóng tối. “Bạn còn ở đây à?” anh hỏi, giọng bềnh bạc như muốn chơi đùa với linh hồn cô.
“Anh nghĩ tôi sẽ rời đi khi thấy đủ rồi sao?” Người vợ đáp, tiếng nói cô mềm mại nhưng cuốn đầy sắt đá.
Hùng hạ tay, lấy chiếc điện thoại trên tay, bật camera. “Xem này,” anh nói, chỉ vào màn hình, “đó là mẫu hợp đồng, chi phí cho… một chuyến đi xa.”
Camera quay lại ánh sáng nhấp nháy, chiếu lên khuôn mặt Người vợ, nơi nỗi sợ chuyển thành quyết tâm. “Anh đang bán gì?” cô thách thức, lời nói châm chích giống như dao cắt.
“Hỏi gì nữa, tôi không nói,” Hùng lặng lẽ, mắt liếc nhìn vào cửa nhà kho mở hé, nơi một chiếc xe tải chở hàng đã sẵn sàng.
Người vợ không chần chừ, chạy tới, mở cửa sầm lại. Đám người trong quán bar tối tăm đầu óc hững hờ nhìn nhau, vòng tay vây quanh một thùng gỗ đóng kín. “Đó là…?” cô hỏi, ánh mắt cố gắng đong đưa tiếng thở dày dạn.
Một tiếng hò reo khẽ từ phía bên trong thùng, tiếng vịt vò nát, hơi thở lặng lẽ nén lại trong không gian ngân tệ. Người vợ ngã lùi, phát hiện một bình thuốc lỏng màu xanh đậm, dính vào tay mình.
“Cái này… làm gì?” cô bứt lên, tay run rẩy kéo tay ra khỏi thùng, để lại một giọt nước mắt lăn dọc má.
“Hùng, nếu anh không chịu dừng lại, thì tôi sẽ…” cô ngưng, mắt tràn đầy quyết tâm, “…đưa mọi thứ ra ngoài cho mọi người biết.”
Hùng lặng lẽ nhìn cô, mắt dày dạn suy nghĩ trong giây lát, rồi thở mạnh, phản xạ mở cửa xe tải và đẩy cô ra ngoài. “Cứ làm đi, lòng ngươi không có gì”, anh nói, giọng ngập trong tiếng gió.
Người vợ đứng ngoài, gió thổi bay mùi thuốc và mùi xăng, nhưng cô vẫn giữ chắc chiếc túi đen trong tay. Hàng tiếng còi xe vang dội từ xa, gọi lên tiếng vang của trách nhiệm và nguy cơ chưa tàn.
Cô rút điện thoại, nhấn nút gọi mẹ, giọng cô rung lên, “Mẹ ơi, tôi đã thấy… tôi không thể…”, nhưng dây thoại vụt ngắt trước khi cô nói hết.
Mặt trời bắt đầu hé rạng, những tia sáng đầu tiên trên bãi đất trống chiếu sáng lên chiếc túi đen, phản chiếu một bóng tối sâu thẳm, như lời hứa của một bí mật chưa được khám phá.
Người vợ ngồi gập người trên chiếc ghế gập trong hẻm Cách Mạng Tháng Tám, ánh sáng điện thoại le lói qua mặt kính. Đôi tay cô run nhẹ, mở ứng dụng bản đồ định vị đã được cài vào xe của Hùng. Trên màn hình, một chuỗi chấm đỏ nhấp nháy hiện ra, mỗi chấm là một điểm dừng vô danh.
“Xem này,” cô lẩm bẩm, chỉ vào một dải màu xanh nhạt chạy quanh khu vực công viên Lê Thị Riêng, khách sạn H.T, và một loạt các khu nghỉ dưỡng xa trung tâm. “Đây là những chỗ Hùng dừng trong ba ngày qua, mà không có khách nào.”
Tiếng chuông điện thoại vang lên. “Đây là Anh,” giọng người quen làm dịch vụ điều tra vang qua tai loa. “Mở file, mình sẽ xem ngay.”
Người vợ bật file PDF, mỗi trang là một bản in vị trí, kèm thời gian và tốc độ di chuyển. “Có thứ này, anh ơi,” cô chỉ tay vào một đoạn dữ liệu, “khoảng 02:15 sáng, Hùng dừng 15 phút tại một nhà kho cũ ở quận 10, rồi bật tốc độ lên 80km/h, kéo thẳng tới khu công nghiệp Tân Bình.”
Anh trả lời, giọng lạnh lẽo: “Đó là khu nhà kho cũ mà tôi đã ghi chú. Nó không phải chỗ đón khách nhé. Hùng đang thực hiện một lộ trình riêng, và khoảng thời gian dừng ở đó luôn kéo dài 10‑15 phút – đủ để chuyển đồ.”
Cô nín thở, lặng lẽ nhìn vào màn hình. “Nhưng sao lại có cả bãi đất trống ở Tân Bình? Đó là địa điểm giao nhận cuối cùng.”
“Đúng,” người quen nhấn mạnh, “các điểm dừng khác – công viên Lê Thị Riêng, khách sạn H.T – đều xuất hiện vào khung giờ 11 giờ tối, vừa sau khi Hùng trả khách. Còn các điểm như nhà nghỉ, khách sạn ven sông, trường học ngày cuối tuần – không có liên quan đến công việc lái xe của anh ấy. Chúng là những nơi mà cô gái váy ngắn thường lên xe.”
Người vợ gạch chân một dãy dữ liệu: “15:31, dừng 12 phút tại khách sạn H.T, rồi di chuyển tới nhà kho cũ. 16:05, dừng 9 phút tại bãi đất trống Tân Bình, rồi quay lại trung tâm.”
“Cứ xem xét cách di chuyển,” người quen nói, “điểm dừng này tạo thành một vòng tròn kín. Họ đang chuyển một thứ gì đó từ quận 10 tới Tân Bình, rồi trả lại qua khu vực trung tâm, có thể là vật liệu, tiền, hoặc thông tin – nhưng chắc chắn không phải khách”.
Người vợ nghẹn nghẹt, mắt dán vào biểu tượng GPS đang chớp đỏ. “Nếu anh có thẻ tín dụng hoặc tài khoản ngân hàng, có thể theo dõi giao dịch không?”
“Đã hỏi ngân hàng, nhưng Hùng dùng thẻ ảo. Tuy nhiên, tôi đã cài phần mềm theo dõi dữ liệu di động. Khi nhìn vào log gọi, có một số điện thoại bí mật xuất hiện trong danh sách liên hệ, không phải số khách. Họ gọi nhau bằng mã ngắn, mỗi lần gọi kéo dài 45 giây tới 1 phút.”
Tiếng còi xe vang lên từ xa, dấu hiệu một chiếc taxi đang lặng lẽ lướt qua. Người vợ nhanh chóng chụp màn hình, lưu lại từng tọa độ và thời gian. “Mình sẽ gửi toàn bộ dữ liệu cho mẹ và cho cảnh sát. Họ phải biết đây không phải chỉ là ngoại tình.”
“Cẩn thận,” người quen cảnh báo, “đừng để Hùng biết bạn đang theo dõi. Nếu anh ta nhận ra, có thể sẽ có phản ứng nguy hiểm.”
Người vợ cúi đầu, nghiêng đầu sang trái để che mắt khỏi ánh sáng ban đêm. “Mẹ sẽ giúp, còn cô gái váy ngắn… tôi sẽ tìm cách đột nhập vào hồ sơ tài khoản của cô ấy, xem cô ấy có nhận tiền gì không.”
“Bạn có thể dùng tài khoản ảo của mình để đặt một chuyến tới nhà kho cũ,” người quen gợi ý, “và ghi lại mọi chi tiết từ trong xe. Đừng quên mang thiết bị ghi âm và máy quay cầm tay. Khi anh ta mở cốp, chúng ta sẽ có bằng chứng.”
Người vợ gật đầu quyết liệt, ánh mắt đầy lửa quyết tâm. “Cứ để anh ta nghĩ mình đang chỉ là một khách bình thường. Khi chúng ta có bằng chứng, mọi thứ sẽ được đưa ra ánh sáng.”
“Đúng vậy,” người quen trả lời, “điều tra đã bắt đầu. Hãy chuẩn bị, vì đêm tới sẽ là quyết định cuối cùng.”
Người vợ lặng lẽ kéo chiếc áo mưa dài phủ xuống, che kín khuôn mặt, chỉ để lại mắt sáng loạng choạng qua viền mũ. Cô bước nhanh ra khỏi hẻm Cách Mạng Tháng Tám, hướng vào con phố tối tăm dẫn tới ngôi nhà cũ kỹ trong hẻm quận 10. Đôi tay cô nắm chặt điện thoại, thiết bị định vị phát ra tiếng bíp nhạt, báo hiệu đã tới vị trí.
“Cứ yên, mình sẽ không để hắn biết mình ở đây,” cô thầm thì, giọng vang lên trong tai qua tai nghe.
Khi cô tới ngưỡng cửa, một tiếng thì thầm nhẹ vang lên từ những người hàng xóm đang tụ tập dưới ánh đèn vỉa hè.
“Nghe đâu, hôm nay lại có người lạ ra vào lúc khuya,” một người đàn ông râu rậm nói, mắt dò xét ngọn đèn le lói.
“Đúng rồi, cứ mỗi đêm có tiếng gầm máy móc, gió thổi lùa lách qua các cửa sổ nhỏ,” người phụ nữ mặc áo dài bạc đáp, giọng run.
Người vợ nín thở, mắt cô lén nhìn về phía cửa sổ, nơi ánh sáng trắng le lói từ bên trong. Cô nhẹ nhàng gõ cửa, tiếng gõ vang lên trong không gian âm u.
Chủ nhà – một người đàn ông gầy gò, mắt toáng sáng dưới ánh đèn đường – mở cửa nhanh như chớp.
“Xin lỗi, cô có việc gì?” anh nói, giọng khô khan, khuôn mặt không hiển lộ chút cảm xúc nào.
“Em… tôi là người thuê phòng tháng trước, muốn lấy lại một số vật dụng cá nhân,” người vợ đáp, giọng cắt ngang, cố gắng không để lộ giọng nói gối.
Chủ nhà lắc đầu, tay lại nhanh đóng cửa lại, để lại một khoảng trống hơi hở.
“Xin lỗi, giờ đã khuya quá, tôi không thể để cô vào trong.” Anh rảo lại, mắt liếc nhanh qua bóng đèn lờ mờ.
Người vợ nín thở, nhìn qua khe hở của cánh cửa chưa kịp đóng hoàn toàn. Bên trong, bóng người lặng lẽ di chuyển, một chiếc túi đen lớn gập lại trên thảm cũ.
“Có gì ở đó không?” cô hỏi, giọng cố gắng bình tĩnh.
“Không có gì đáng quan tâm,” người đàn ông lẩm bẩm, lúc này một tiếng động cọt kẹt phát ra từ cốp xe hơi đang đậu bên ngoài, như thể một chiếc chìa khóa đang bật lên.
Khi cô quay quay lại, đột nhiên một tiếng động vang lên – tiếng cánh cửa sàn cũ kêu rụng. Người đàn ông bật dạ dày, mắt dán vào người vợ dường như bảo vệ điều gì đó.
“Cô ra đi ngay, không muốn gặp rắc rối,” anh nói, giọng căng thẳng hơn.
“Rắc rối gì mà tôi không biết?” cô trả lời, âm thanh cô dao động nhưng không hề xuất hiện.
Trong khoảnh khắc ấy, người vợ cảm nhận được hơi lạnh của một tay nắm chặt vào tay cô từ phía sau – một bóng người lặng lẽ kéo mình ra khỏi hành lang. Đó là người quen làm dịch vụ điều tra, hiện ra trong bóng tối, tay ôm chặt chiếc máy ghi âm.
“Đã tới lúc chúng ta lấy được bằng chứng,” anh thì thầm, mắt liếc về phía chuyền tay của người vợ, nơi cầm chặt độn đèn pin cũ.
Giây lát, người đàn ông chủ nhà vội vã đưa tay mở cửa ra, ánh đèn tràn vào như tia lửa cuối cùng chiếu rọi lên chiếc túi đen đã được nhét vào cốp xe bẩn thỉu. Người vợ nhanh chóng bật máy quay, thu lại cảnh tay chèo chẽ đưa túi lên tầm mắt camera.
“Đó là bằng chứng, chúng ta có thể đưa lên cảnh sát,” người quen nói, giọng lạnh lùng.
Người vợ cúi gập người lại, ghi lại từng chi tiết, từng vết bẩn trên tay áo, chiếc túi đen mờ ảo đầy rẫy dấu hiệu lấm dính. Đèn pin nhấp nháy, ánh sáng lột qua khuôn mặt cô – quyết tâm căng thẳng, không còn chút nghi ngờ nào.
“Chúng ta sẽ không để hắn thoát.” Cô thốt lên, giọng cô bỗng trở nên mạnh mẽ hơn.
Người đàn ông chủ nhà im lặng, ánh mắt dõi theo người vợ và người quen rời khỏi ngôi nhà, rồi khép cửa lại vững chãi, như muốn nuốt chửng mọi âm thanh.
Trong lúc họ chạy ra khỏi hẻm, tiếng rì rầm của gió lùa qua những hàng cây cũ, tiếng bước chân nhanh vội vang lên trên nền phố. Người vợ nhìn lại ánh sáng le lói cuối cùng của ngôi nhà, cảm nhận trong tim mình một cái lạnh sâu, như biết mình đã chạm tới một bí mật rộng lớn hơn bao giờ hết.
Hùng kéo xe về phía chợ đêm, đèn pha cắt ngang màn sương mù. Khi chiếc taxi công nghệ dừng trước ngôi nhà cũ trong hẻm quận 10, anh thả tay ra ngoài, mở cốp xe và lấy ra một túi vải đen đã được gấp gọn. Anh khẽ gập lại nắp cốp, ánh đèn xe nhấp nháy qua mặt cửa sổ cũ kỹ.
Trong bóng đêm, Người vợ ngồi trên ghế lái xe thuê, tay chặt chẽ vào vô-lăng như muốn kéo cả thế giới lại. Mũ và khẩu trang chưa kịp rụt xuống, mắt cô lấp lánh qua lớp vải, dõi theo mỗi cử động của Hùng. Tim cô đập rộn ràng, tiếng đồng hồ điện thoại róc rách vang lên từ ứng dụng định vị – “Xe đang di chuyển tới địa điểm giao hàng.”
“Hùng, dừng lại!” cô thầm thốt, giọng nghẹn nợ tràn ngập áp lực.
Hùng không nghe, lùi lại, xoay đầu nhìn tầm mắt người phụ nữ dởm lách trong gương chiếu hậu. Anh không rãi một lời, chỉ gật đầu nhẹ, cố gắng giữ vẻ mặt lạnh lùng như lúc đầu.
“Bạn tới đêm này để nhận gì nữa?” một giọng nói nông nồng vang lên từ bên trong ngôi nhà, người đàn ông mang túi đen xuất hiện qua khung cửa sổ, ánh mắt lấm lịt ánh sáng huyết. Anh đưa tay lên, chỉ vào chiếc túi mới vừa lấy ra.
“Hôm nay mình chỉ mang ít hơn. Công việc giàu sức ép, phải nhanh gọn,” Hùng đáp, giọng không hề rung lay.
Người vợ liếc mắt sang góc tầm nhìn, nhận ra chiếc túi nhỏ hơn hẳn, bề mặt mờ ảo dường như chứa thứ gì đó đã được lọc sơ bễ. Cô cảm nhận một luồng lạnh thâm thước khẽ chạm vào cổ tay – không phải lần đầu Hùng có mặt ở đây, không phải lần đầu anh quay trở lại.
“Đúng vậy, anh… tôi…” cô ngập ngừng, nhưng tay vẫn nắm chặt vô-lăng, ngón tay như muốn xé rách vô-lăng để phá vỡ vòng tròn. Hội chỉm một lần, cô mở cửa xe ra, lùi lại một chút, để ánh sáng lờ mờ của đèn xe chiếu vào lối vào căn nhà.
“Rồi… cậu có chắc đang làm việc cho người nào?” cô thốt lên, giọng muốn cắt phá im lặng, nhưng không đủ to.
“Hẹn gặp lại ở chỗ khác,” Hùng đáp, mỉm cười khô khan, bước vào nhà, cửa sổ khép lại. Tiếng chốt cánh cửa vang lên như một tiếng gầm trầm, chìm sâu vào bức tường tối.
Trong khoang xe, Người vợ thao thỉ nút ghi âm, bật hộp đèn pin, và bật một bản nhạc bolero cũ kỹ qua cửa sổ xe, âm thanh trầm bổng hòa lẫn tiếng còi xe xa. Cô nhìn vào gương chiếu hậu, khuôn mặt tựa như một cuốn sách mở, từng trang viết bằng máu: “Anh đã trở lại, đã quen với cánh cửa này, và tôi… tôi sẽ không để tay cầm lại.”
Tiếng motor khẽ rên rỉ, Hùng bật khóa xe, rời nhà, đưa túi đen ra khỏi cốp. Cô gái váy ngắn xuất hiện ở góc phố, lắc lư bước, mắt lóe lên khi thấy Hùng đẩy xe.
“Hẹn lần tới ở đâu?” cô cười nửa mờ, giọng vang lên như tiếng sấm rền.
“Hãy để tôi tự quyết định,” Hùng trả lời, dập dờn vào không khí lạnh thâu thió, ánh đèn xe bập bùng.
Ngay khi Hùng quay lại xe, Người vợ đẩy dập cửa xe, đạp chân ga, tốc độ tăng vội. Trên màn hình định vị, dấu chấm đỏ di chuyển nhanh chóng theo hướng Quốc lộ 1A, qua các đèn đèn giao thông dần tắt dần. Cô nắm chặt vô-lăng, tiếng thở gấp bứt nhanh hơn mọi âm thanh xung quanh.
“Cậu làm giàu bằng cách gì?” cô thốt ra, tiếng nói tựa tiếng kim thợ gọt găm.
“Hàng ngày là một vụ… chuyện riêng,” Hùng lặng lẽ trả lời, không dừng lại.
Xe lăn bánh vào con đường vắng, xuyên qua một đoạn đường quanh khu công nghiệp Tân Bình. Đột nhiên, ánh đèn lấp lánh của một bãi đất trống xuất hiện, một người lặng lẽ đứng chờ dưới bóng cây, tay nắm chặt một chiếc túi nhỏ hơn nữa.
“Hãy đưa cho anh,” Hùng nói, kéo xe lại, dừng gần lề. Người nhận túi bước tới, mắt hắn hiếm khi chớp, ánh sáng phản chiếu trên bề mặt túi.
“Thành công,” người nhận hăng hái lẩm bẩm, cầm chặt túi rồi nhanh chóng biến mất vào đêm tối.
Hùng quay lại, khẽ nhấn nút tắt đèn, xe trôi dần vào bóng tối. Trên mặt kính, Người vợ nhìn thấy ánh sáng cuối cùng của chiếc đèn đường vĩnh viễn tắt, cô im lặng, thở dài, cảm nhận một lần nữa rằng chồng cô không còn là người lạ nữa – anh đã trở thành một bóng ma quen thuộc trong từng góc phố, từng giao dịch bí mật.
Cô nhắm mắt, nghe tiếng nhịp tim vang lên rền rĩ trong tai, và thầm nghĩ: “Sắp tới, anh sẽ không còn phép lẩn trốn nữa.”
Xe taxi lăn bánh qua đoạn phố cũ, ánh đèn mờ nhạt chiếu lên mặt kính. Khi Hùng dừng lại trước cửa một nhà máy nhỏ trong khu công nghiệp Tân Bình, anh mở cốp, lấy ra chiếc túi đen còn sóc sột. Anh đặt túi vào ghế sau, rồi nhanh chóng quay lại để kiểm tra phía trước.
Trong lúc đó, Người vợ ngồi trên ghế lái xe thuê, mắt dán chặt vào màn hình điện thoại, nơi một tin nhắn địa chỉ mới hiện lên: “Đón tại Công viên Lê Thị Riêng, 18h30.” Cô thở dài, nhấn nút ghi âm, âm thanh bolero cũ vẫn vang nhẹ qua loa.
Bỗng nhiên, một tiếng còi vang lên từ cánh đồng bên kia đường. Hùng tạm dừng, nhìn qua gương chiếu hậu, thấy một cô gái mặc váy ngắn, tóc xõa dài, đứng dưới đèn đường, tay cầm điện thoại. Cô quay sang, mỉm cười nửa mờ, ánh mắt long lanh.
“Hẹn lần tới ở đâu?” cô gái nói, giọng nhẹ như gió thoảng.
Hùng lắc đầu, im lặng một lúc rồi đáp: “Đêm nay có chuyến lớn không?”
Cô gái bật cười khẽ, rỉ tai: “Đương nhiên rồi, anh không đến mà không có việc gì.”
Người vợ, đang lắng nghe bằng tai nghe, cảm nhận được từng lời. Đôi mắt cô rộng mở, tim như bị đứt rời. Cô nắm chặt vô lăng, máu trong tai thót lại bởi tiếng “đêm nay có chuyến lớn”.
“Hùng, anh…?” cô nghẹt thở, giọng cắt ngang tiếng còi, “Anh đang chơi trò gì với cô ấy?”
Hùng cúi mặt xuống, cầm điện thoại, mắt lướt qua màn hình, thấy “Đêm nay có chuyến lớn không?” đã được gửi về cho cô gái. Anh trả lời nhanh: “Có, chúng ta gặp nhau ở quán cà phê sân sau, 22h.”
Cô gái gật đầu, bước lại gần xe, vuốt nhẹ vào tay Hùng: “Hẹn gặp lại, anh.”
Hùng bật cửa cốp, bỏ túi đen xuống vào bụi ven đường, rồi nhanh chóng lên xe, rời đi.
Những âm thanh xung quanh chìm vào im lặng khi xe chệch sang phía công viên. Người vợ không kịp nhấc loa, nhưng tiếng vọng của câu hỏi vẫn vang trong đầu cô. Cô gào lên, tiếng cất lên lạ lùng trong không gian hẻm tối: “Đêm nay có chuyến lớn không?”
Cô ngồi thầm, ánh mắt lộ ra nỗi sợ hãi pha lẫn quyết tâm. “Anh đã không còn là chồng, mà là kẻ lừa dối”, cô tự nhủ, “Mình sẽ không để anh tiếp tục chơi trò này.”
Xe dừng lại trước cổng công viên Lê Thị Riêng, nơi đã được dàn sẵn một chiếc ghế đá cũ. Hùng vừa mở cánh cửa, vừa rít lên: “Đợi tôi nhé, hôm nay mình sẽ có một chuyến thật đặc biệt.”
Một đợt gió lạnh thổi qua, mang theo mùi hương thuốc lá và nước hoa rẻ tiền, luân chuyển qua mặt đất cũ kỹ. Người vợ, nhắm mắt, căng thẳng đến mức tay cô đã chìm trong nỗi lo sợ, tự nhủ rằng cô sẽ không để mình bị đẩy vào một “chuyến lớn” nữa.
Tiếng nhạc bolero vang nhẹ một lần cuối, hòa lẫn vào tiếng động cơ xe đang bật lên, văng khỏi pháo đài tuyệt vọng của cô.
Tiếng bolero dần tan biến, tiếng động cơ vang lên rì rầm trên con đường vắng. Người vợ giữ chặt tay vào vô lăng, mắt không rời màn hình điện thoại nơi âm thanh vừa ghi lại đang lặp lại.
“…chạy taxi chỉ là vỏ bọc, tiền thật ở những chuyến giao kín…” Giọng Hùng vang trong tai, nặng nề như một tấm bùa.
Người vợ rít lên, giọng rã rợn: “Hùng, anh… anh đang nói gì đấy?”
Hùng, không hề dừng lại, nhìn ra gương chiếu hậu, mặt anh ánh lên một tia lờ thối. “Đừng bọ lại, em không hiểu chuyện này đâu,” anh đáp, giọng điệu không còn là người chồng trước kia.
Người vợ bật mic lên, ghi âm tiếp: “Anh gọi em là phiền toái à? Em đã chịu đựng đủ rồi!”
Tiếng còi xe khác hú vang, một cô gái váy ngắn xuất hiện trong gương chiếu hậu, quyến rũ duyên dáng, tay cầm điện thoại. Cô gái lặng lẽ khẽ thở: “Hùng, anh đã chuẩn bị xong chưa? Đêm nay tôi muốn… nhanh hơn.”
Hùng lắc đầu, mắt lộ vẻ lơ đãng, rồi quay sang Người vợ, ánh mắt như muốn xé nứt: “Cô ấy không phải người quen của em, em không cần lo lắng.”
Người vợ bám chặt vô lăng, tim đập rắc rối: “Anh không thấy tôi đang ngồi ở đây sao? Tôi thấy mọi thứ, từ mùi nước hoa rẻ tiền tới túi đen trong cốp!”
Hùng gãi đầu, nở nụ cười tự mãn: “Túi đó chỉ là hàng hoá bình thường, em không cần can thiệp.”
Cô gái váy ngắn bật cười khẩy, thủ thỉ: “Thật ra, chúng ta sẽ giao tiền ngay tại bãi đất trống, đúng không anh?”
Hùng trả lời nhanh, mắt lướt qua điện thoại: “Đúng, 22h, khu công nghiệp Tân Bình. Đừng bảo ai biết.”
Người vợ thở dốc: “Nếu anh muốn giữ bí mật, thì tớ sẽ để cho anh hiểu rằng bí mật không bền lâu.”
Hùng giật tay tắt loa, âm thanh trong xe trở nên lặng lẽ, chỉ còn tiếng động cơ và tiếng thở hằng.
Cô gái váy ngắn chạm tay lên tay nắm cửa: “Cứ làm đi, anh. Đêm nay sẽ là chuyến lớn nhất.”
Người vợ nở một nụ cười lạnh lùng, văng máy thu âm vào cốp: “Những cuộc chơi của anh đã tới hồi kết. Đừng tưởng rằng một người phụ nữ âm thầm sẽ không có kế hoạch.”
Hùng quay lại, mắt nhìn cô: “Cậu đang chơi với lửa, và mình sẽ đốt chính mình.”
Tiếng còi khẩn cấp vang lên khi một chiếc xe cảnh sát lướt qua, chiếu sáng chiếc taxi của Hùng. Cả ba người dừng lại, hơi thở ngắn lại, không gian bỗng ngập tràn áp lực không lời.
Người vợ thả một câu nói cuối cùng, giọng in đậm quyết tâm: “Hùng, đêm nay không còn chuyến lớn, chỉ còn là hồi kết cho mọi lời lừa dối.”
Người vợ lùi lại khỏi chiếc taxi, tay còn ướt mồ hôi vì lạnh. Cô mở cánh cửa hành lý, lôi ra một tệp tài liệu giấy nở ra trên giá đỡ gỗ cũ kỹ của phòng trọ hẹp trong hẻm Cách Mạng Tháng Tám. Đó là sao kê ngân hàng của Hùng – ba tháng liên tiếp, thu nhập cố định 7 triệu, nhưng dòng chi tiêu lại nở rộ như bông cúc hại.
“7 triệu mà anh còn chi tới bao nhiêu?” cô thì thầm, mắt lướt nhanh qua các mục: “Tiền ăn uống, điện thoại, thuốc lá… còn có mục ‘Chuyển tiền – tài khoản XXXXXX’, ‘Chuyển tiền – tài khoản YYYYYY’.”
Cô nở một nụ cười lạnh, suy nghĩ ngắn gọn: *Đúng là tiền anh mang về quá ít.*
Người vợ liền gọi điện cho người quen làm dịch vụ điều tra. Đầu dây bên kia, tiếng nam tính vang lên: “Tôi đã cài thiết bị GPS vào xe. Hôm nay xe nó đi về hướng nào?”
“Nhưng anh, anh phải kiểm chứng còn gì nữa?” Người vợ giọng cương quyết.
“Xem lại hành trình, tôi sẽ gửi bản đồ ngay.”
Sau khi tắt máy, cô kéo một tờ giấy ra, đánh dấu các địa điểm xuất hiện trên bản đồ: khách sạn H.T, công viên Lê Thị Riêng, và một chấm đen ở quận 10 – căn nhà cũ. Cô thở sâu, tự nhủ: *Lần này sẽ có bằng chứng.*
Đúng 11 giờ đêm, cô đặt xe ảo trên ứng dụng, mã số xe “K-9728” – cùng màu và biển số giả mà Hùng thường lái. Cô đeo khẩu trang, mũ beanie, ngồi vào ghế sau, mắt cố định vào gương chiếu hậu.
Hùng ngồi lái, không nhận ra. Khi xe dừng lại trước khách sạn H.T, cô ghi âm tiếng động mở cửa, tiếng bước chân nhẹ, và lời thì thào của cô gái váy ngắn: “Anh nhớ mang túi rồi chứ? Đêm nay chúng ta sẽ giao ở bãi đất trống.”
Hùng quay lại, nhìn cô vợ trong gương: “Cứ yên tâm, mọi thứ đã chuẩn bị.”
Đột nhiên, điện thoại của Hùng rung lên, hiện tin nhắn: “Nhận hàng tại bãi đất trống, 22h. Đừng để ai biết.” Anh nhanh gõ trả lời: “Đã xong.”
Trong lúc Hùng quay lại lái, người vợ kích hoạt thiết bị GPS trên điện thoại: “Đúng, anh đang di chuyển trên Quốc lộ 1A, hướng về khu công nghiệp Tân Bình.”
Cô bật máy ghi âm, giọng cô thở mạnh: “Ước gì anh không còn tiếp tục chơi trò nguy hiểm này.”
Khi xe chạm tới bãi đất trống, một bóng người mặc áo gió màu đen xuất hiện, tay cầm một túi đen dày. Người đàn ông mang túi đen bước tới, trao tay cho Hùng một cái nắm chắc. Đôi mắt anh khờ khà nhìn xa, như đang nhớ tới tiếng gọi của tiền.
“Đây là gì?” Người vợ đứng bật ra khỏi hơi lái, tay nắm chặt tay lái, mắt lộ ánh quyết tâm.
“Túi này chứa hàng… không phải hàng của tôi,” Hùng lắp bắp, nhưng cái nhìn của anh pha lẫn sự sợ hãi và tham lam.
Người đàn ông mang túi rụt rè: “Nhanh lên, chúng ta không có thời gian.”
Bỗng, tiếng còi xe cảnh sát vang dội từ xa, ánh sáng xanh lờ lóe trên đường. Hùng khêu lên: “Đi nhanh hơn!”
Cô vợ kéo đạp ga, xe lao về phía trái, nhưng đèn tín hiệu đã kẹt trên đường âm. Họ dừng lại, hít thở nặng nề.
Trong khoảnh khắc yên lặng, cô vợ mở túi đen, lòi ra một đống giấy tờ, hoá đơn thuốc lá, và một thẻ ATM khắc “V.I.P”.
“Khi nào anh quyết định bỏ cuộc?” cô hỏi, giọng cắt ngang.
Hùng mắt mở to, người đàn ông mang túi đứng yên, tay run rẩy.
“Em… em đã quay lại xem sao kê, thấy các khoản chuyển này… anh mang về 7 triệu mà còn có hàng chục nghìn vào tài khoản lạ,” cô liệt kê, “Nếu không dừng lại ngay, tôi sẽ đưa mọi thứ ra mặt công chúng.”
Hùng cúi đầu, môi nở một nụ cười chua chát: “Cứ nghĩ mình thắng, nhưng không ai biết mình đang chơi cùng ai.”
Cảnh quay chuyển sang màn hình điện thoại của cô vợ: các tin nhắn đã được sao chép, ghi chú “Bí mật từ bảng lương 7 triệu” hiện lên. Cô nhấn nút gửi, tin nhắn lúc này đã đi thẳng tới mẹ, người quen và một địa chỉ email chuyên báo cáo tội phạm.
Tiếng còi vẫn vang, nhưng ngay sau đó, một chiếc xe cảnh sát bật đèn bàng hoàng, phanh gấp, dừng lại ngay cạnh họ.
“Cảnh sát, dừng lại!” người lính hét lên, tay cầm micro.
Hùng nhìn cô vợ, ánh mắt cuối cùng còn chút hối hận. Cô vuốt nhẹ tay lên cổ áo, thở dài: “Đêm nay, bí mật sẽ không còn ẩn sau bảng lương nữa.”
Hùng vừa thấy ánh đèn xanh chói lóa, ánh mắt rúng động, nhưng giọng nói trên điện thoại vẫn giữ một lớp bình tĩnh rắn chắc.
“Đi thẳng về nhà, anh. Đừng về trễ nữa.”
Người vợ nghe tiếng anh cầm đầu gối, hơi thở ngắn gọn, mắt dán vào màn hình điện thoại như dõi theo từng km.
“Rõ. Tôi sẽ về khi xong việc.” Hùng đáp, âm thanh trong tai nghe lặng lẽ, nhưng dường như đã tính toán mọi bước đi.
Trong lúc Hùng đang đưa chiếc taxi về hướng nhà, người vợ nhanh chóng mở ứng dụng đặt xe trên tài khoản ảo mới, một số điện thoại tạm thời không liên quan tới danh tính thực. Cô nhập điểm đón: Cổng vào công viên Lê Thị Riêng, thời gian hẹn: 23:12 – ngay sau khoảnh khắc Hùng vừa rời bãi đất trống. Địa chỉ đích: một ngã rẽ hẻm tối tăm, không có người qua lại.
“Đặt thành công,” cô thầm thở, lặng lẽ bật chế độ ghi âm trên điện thoại, cố gắng không để tiếng thở vang ra.
Những giây phút sau, chiếc xe của Hùng bật đèn pha, phóng vào con đường chính, gần chạm đèn đỏ. Khi ứng dụng thông báo “Có khách mới – chấp nhận ngay,” Hùng ngắt tiếng radio, mắt liếc sang màn hình. Anh nhấn “Nhận” nhanh như chớp, giọng trong tai nghe vẫn giữ âm điệu kiểm tra.
“Hùng, chào anh. Địa điểm đón ở công viên Lê Thị Riêng, giờ 23:12. Đòi hỏi tốc độ, không dừng lâu.”
Hùng thở dài, nhưng không để lộ bất kỳ dấu hiệu bối rối nào. “Đã nhận. Đang tới.”
Xe lăn bánh, nhưng lần này người vợ không lộ mặt, cô ngồi trên ghế sau, đầu khoác mũ lưỡi trai, khẩu trang che kín, mắt lộ ra hai tia ánh sáng lơ lửng từ đèn LED trên kính.
Khi xe dừng lại trước cổng công viên, ánh đèn nền le lói qua tán cây, Hùng mở cửa, một luồng gió lạnh thổi vào nội thất. Người vợ bước ra, tay cầm túi nylon nhám, nhưng không để cách mắt Hùng thấy.
“Anh đến rồi.” cô nói, giọng khẽ nhưng sắc như dao.
“Hôm nay chúng ta không nói chuyện dài,” Hùng đáp, giọng điện thoại vẫn vang vọng trong tai nghe, “Cứ đưa đồ, tôi sẽ giao cho người nhận rồi về nhà.”
Người vợ ném một cái nhìn quanh, thấy không có ai, rồi lặng lẽ đưa một phong bì dày cứng vào tay Hùng.
“Đây là tài liệu, còn lại là tiền. Đừng có quay lại.”
Hùng nhìn vào phong bì, thở chậm lại, nhưng môi vẫn cười khẩy. “Cũng như lần trước, anh hiểu rồi. Chọn khách, chọn thời điểm. Đúng là anh đã học được cách chơi trò này.”
Cô nín thở, tim đập nhanh, nhưng không kịp nói gì, vô tình để lại tiếng cười khô khan của Hùng vang trong không gian vắng lặng.
“Cứ giữ im lặng và làm việc của mình,” Hùng gợi ý, sau đó bật công tắc GPS, chuyển hướng ngay vào Quốc lộ 1A, tốc độ tăng vọt.
Người vợ rón rén gật đầu, gập tay vào túi, cảm nhận lạnh lẽo của kim loại trong túi. Cô biết rằng lần này Hùng không chỉ nhận cuốc, mà còn chủ động chọn khách, như một kẻ ăn mồi trong mạng nhện tối tăm.
Cả hai chạy nhanh qua những đoạn đường rời rạc, tiếng cúp cáp dầm mỏi vang lên trong tâm trí người vợ, nhắc nhớ cô rằng mỗi quyết định của Hùng đều gắn liền với một mối nguy hiểm mới.
Cuối cùng, xe dừng lại trước một ngã rẽ khu công nghiệp Tân Bình, nơi một chiếc xe máy đã chờ sẵn. Người vợ lặng lẽ bước ra, giao phong bì và tiền cho người nhận, rồi quay lại nhìn Hùng một lần nữa.
“Hôm nay chúng ta chẳng còn gì chung nữa,” Hùng nói, mắt lắp khuôn mặt cô bé, “Nếu anh không muốn tiếp tục, cứ để nó kết thúc ở đây.”
Người vợ không trả lời, chỉ kéo túi ra, bỏ bóng tối của mình vào hư không, rồi bước vào bóng đêm, để lại Hùng một mình với tiếng động của động cơ đang dừng lại.
Xe rời khỏi bãi đất trống, tiếng động cơ cắt ngang vào không gian tối tăm. Người vợ đứng lặng sau hàng rào xe tải, mắt dán vào đèn pha đang lùi dần. Trái tim cô đập rình rập, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán. Cô nghiêng người, cúi gập người vào bóng tối, tay khẽ giữ chiếc điện thoại, ghi âm âm thanh tiếng gầm của xe.
Hùng tiếp tục lướt trên Quốc lộ 1A, tốc độ tăng dần khi cảm giác hồi hộp nổi lên. Đột nhiên, một chiếc xe tải màu xanh đậm xuất hiện trong tầm nhìn hậu giới, đèn cẩu chiếu lên lằn đường.
“Hùng, có xe gì đang bám theo không?” cô vợ thở hổ hờ, giọng thì thầm vào micro.
“Hằng năm không có gì lạ. Đi tiếp,” Hùng trả lời, giọng không chệch.
Xe tải xuất hiện lần thứ hai, rồi lần thứ ba, mỗi khi Hùng chuyển làn, nó lại hiện ra ngay phía sau, như một chiếc bóng vô hình. Người vợ không thể tin vào mắt mình.
“Anh đang bị… theo dõi,” cô la lên, giọng ho hoặc, âm thanh dường như chỉ vang trong tai riêng.
“Hùng, dừng lại,” cô đẩy nút GPS, cố gắng đưa vị trí hiện tại tới người quen làm dịch vụ điều tra. “Có ai theo dõi chúng ta.”
Hùng không đáp lại, anh chỉ thắt cốp xe, ánh đèn nội thất dần tắt. Đột nhiên, xe tải dừng lại ngay sau xe taxi, động cơ bập bùng. Cửa mở chậm, một người đàn ông mang túi đen bám vào khung cửa, ánh mắt lấp lánh.
“Cho tôi xe,” người đàn ông nói gắt.
Hùng lùi lại, mũi xe chạm nhẹ vào vô lăng, mắt dò xét quanh xe. “Không, không phải giờ.”
Người vợ bứt lên, tay nắm chặt vô lăng, thở dốc, giọt mồ hôi tuôn rơi trên tay. “Dừng lại! Đừng di chuyển nữa!”
Cô lùi lại, khuất dưới bóng cây rừng dọc bên đường, hơi thở ròng ròng, mặt ngập trong đèn LED nhấp nháy.
Bên trong, Hùng nhanh chóng lấy điện thoại, nhập mã số bảo mật, cố gắng bật chế độ ẩn danh. “Đúng, mình sẽ giao hàng rồi.”
Tiếng động cơ xe tải vang lên, người đàn ông ném túi đen vào khoang hành lý, sau đó quay quay lại, mắt ngắm nhìn Hùng.
“Đi tovább,” anh lẩm bẩm, rồi quay về bên ngoài, cố gắng khép cửa lại.
Hùng dứt khoát bật còi, xe tăng tốc, để lại bóng người đàn ông và chiếc xe tải lùi lại trong làn khói.
Xe taxi lao vào đoạn đường vòng quanh, người vợ vẫn còn hạ mắt, cảm giác sợ hãi mê luyến. “Anh… sao lại…?” cô thở, nước mắt lăn dài trên má.
“Hùng, dừng lại! Cứ giữ xe, mình sẽ gọi cảnh sát!” cô hét lên, giọng không còn chất nhượng.
Hùng không đáp lại, tiếp tục lái qua các ngã rẽ hẹp, xe chạy quanh một vòng quanh khu công viên Lê Thị Riêng, nơi người vợ đã đặt điểm đón ban đầu. Anh quay lại, tìm kiếm dấu vết trên gương chiếu hậu.
Một chiếc xe ô tô màu xám hiện ra trên màn hình GPS của người vợ, liên tục xuất hiện ở các vị trí mà Hùng đã đi qua. Cô nhận ra đây chính là chiếc xe đã lần lượt xuất hiện ba lần trước.
Nhanh tay, cô bật chế độ ghi âm lại, giọng khẽ cau mày: “Anh đang cố gắng làm gì? Ai là người này?”
Trong khoảnh khắc, chiếc xe ô tô dừng lại ngay trước bãi đỗ xe cũ gần khu phố. Hùng bật đèn chiếu sáng, mở cửa, bước ra một cách thận trọng.
Người vợ nhìn chằm chằm, tay rung rinh, mồ hôi chảy dài. Cô thầm nghĩ: “Nếu anh dừng lại ở đây, có thể sẽ bị phát hiện.”
Hùng khoe nụ cười lạnh lùng, mắt lấp lánh sự quyết đoán. “Đúng là mình đã nắm bắt được mọi thứ.”
Người vợ dứt khoát nâng tay, gật đầu, đẩy xe quay lại, tốc độ tăng lên, để lại chiếc xe ô tô lặng lẽ trong đêm.
Đầu xe taxi chạy thẳng vào con hẻm Cách Mạng Tháng Tám, nơi Người vợ đã thuê phòng. Cô lặng lẽ lùi lại, cúi gập người, trốn trong bóng tối, mồ hôi lạnh rơi thành giọt dài trên vai, thở hô ra hơi lạnh.
Xe lại xuất hiện, vòng lại phía trước, đèn pha chói lóa, Hùng ngồi thoáng trong ghế lái, dường như đã nhận ra dấu hiệu bất thường.
“Không được… dừng lại nữa,” cô thầm thì, nhấc tay bật chế độ ghi âm, lặng lẽ nhớ lại mọi chi tiết: bãi đất trống, túi đen, chiếc xe tải, chiếc ô tô.
Trong giây phút quyết định, Hùng quay xe lại, đột nhiên giảm tốc, một lần nữa dừng lại phía trước cửa phòng trọ. Người vợ nín thở, tay nắm chặt tay nắm xe, tim đập thình thịch.
“Hùng, dừng lại ngay! Đừng để mình nữa,” cô hét lên, giọng dội vang trong không gian hẹp.
Hùng quay lại, ánh mắt lạnh hắt lên chiếc mũ bảo hiểm, lặng im một khoảnh khắc, rồi bật còi, lái xe nhanh chóng rời đi, để lại tiếng động cơ dội vang trong đêm.
Người vợ lặng lẽ thu dọn máy ghi âm, mắt rưng rưng nhìn theo bóng xe mất dần, thở dài, mồ hôi rơi thành thớ rải trên áo khoác.
Cô cúi gập người, khẽ chạm vào quạt trần, cảm giác lạnh buốt lan khắp người, nhưng trong tim vẫn còn rung động một tia hy vọng: “Lần này, anh đã suýt bị phát hiện.”
Người vợ ngồi trên ghế cũ kỹ trong phòng trọ hẻm Cách Mạng Tháng Tám, ánh đèn neon le lói qua rèm mỏng. Đôi tay cô vẫn ấm lên từ chiếc điện thoại còn ấm, màn hình hiện ra biểu tượng tin nhắn từ người quen làm dịch vụ điều tra – Minh.
“Minh, mình có dữ liệu. Gửi cho anh hình ảnh và GPS, nhanh lên.” cô gõ gấp gáp, giọng rung lên vì lo lắng.
Minh trả lời nhanh: “Đã nhận. Đang tải lên server. Đợi một lát.”
Sau vài phút, tiếng chuông báo tin nhắn mới vang lên.
“Đã xong,” Minh gõ, “Mình đã xem qua 12 bức ảnh mà bạn chụp trong xe. Có dấu vết mùi nước hoa giá rẻ, vỏ bao cao su, và một túi đen bị giấu kín trong cốp. Thêm vào đó, GPS cho thấy những chuyến đi không liên quan tới điểm đón khách, đi qua khu công nghiệp Tân Bình và một nhà kho cũ trong quận 10.
“Hùng không chỉ lái taxi. Cứu nhà cái… họ dường như đang chuyển hàng cấm, có thể là ma túy hoặc hàng giả.” Minh ghi chú, “Bạn có biết người đàn ông mang túi đen là ai không? Thông tin trên mạng xã hội cho thấy anh ta thường xuất hiện ở các bãi đất trống để giao nhận.”
Người vợ thở dài, mắt đầy nước. “Nếu mình đối đầu, mình sẽ…? Anh bảo mình làm sao?”
Minh gõ lại, giọng nghiêm nghị: “Đừng tự mình đối đầu. Rủi ro đã vượt quá chuyện gia đình. Nếu họ biết ai đang theo dõi, họ có thể dùng bạo lực. Họ không chỉ là khách vứt, mà là một mạng lưới trung chuyển. Bạn nên để cảnh sát vào, nhưng bạn phải cung cấp bằng chứng rõ ràng: video, GPS, và hình ảnh. Đừng để mình rơi vào bẫy.”
Người vợ nhìn vào màn hình, im lặng. Suy nghĩ cô chợt chao đảo: “Mình đã quyết định theo dõi, giờ chỉ còn nữa chờ đợi.”
Minh tiếp tục: “Gửi cho tôi bản sao GPS đầy đủ, cùng thời gian chi tiết. Cậu sẽ nhận được báo cáo hoàn chỉnh trong vòng một giờ. Khi có đủ bằng chứng, tôi sẽ liên lạc với một đồng nghiệp trong cơ quan điều tra để tiến hành bắt giữ. Đừng nói gì với Hùng, không để anh ấy nghi ngờ.”
Cô gấp tay trả lời: “Cảm ơn anh, Minh. Mình sẽ làm theo. Mong anh giúp mình thoát khỏi cơn ác mộng này.”
Minh viết: “Giao tiếp qua tin nhắn mã hoá, bảo mật cao. Nếu có bất kỳ thay đổi nào, báo ngay. Tôi sẽ đứng bên bạn, dù không xuất hiện ở hiện trường.”
Người vợ đóng máy, mắt nhìn vào bức tường tối. Đôi mắt cô đầy nai sợ, nhưng cũng lóe lên quyết tâm. Cô lấy điện thoại ra, mở file GPS, kiểm tra lại từng đoạn đường: từ khách sạn H.T, qua hẻm quận 10, đến bãi đất trống, rồi tới khu công nghiệp Tân Bình.
Tiếng gió rít qua khe cửa, âm thanh của thành phố đô thị vẫn còn vang vọng. Cô thở dài, rồi lặng lẽ nhấn nút ghi âm một lần nữa, để lại tiếng thở dài hòa cùng tiếng máy quay.
Trong khoảnh khắc đó, cô nhận ra rằng cuộc hôn nhân không còn chỉ là những lời hứa, mà là một mê cung mịt mù của lừa dối và tội phạm. Sự thật đã lộ ra, và cô đứng trước ngưỡng cửa quyết định: tiếp tục chôn vùi sự nghi ngờ hay dám bước ra ánh sáng, dù nguy hiểm.
Cô im lặng một lát, rồi bật điện thoại, gõ tin nhắn cuối cùng cho Minh: “Đã gửi đầy đủ. Đợi hướng dẫn tiếp theo.”
Minh đáp lại nhanh: “Đã nhận. Đợi tôi liên lạc.”
Tiếng chuông lặng lẽ vang lên trong phòng trọ, nhưng tiếng vang trong lòng cô dường như lớn hơn cả. Cô ngồi thẳng, mắt dán vào màn hình, sẵn sàng cho bước tiếp theo mà không còn dám mù quáng.
Người vợ nhập tin nhắn vào ứng dụng ẩn danh, gõ nhanh:
– “Chào cô, mình là khách quen của Hùng, muốn nói chuyện một chút ở quán nước ABC, 20p tới. Đến thẳng ở góc trụ băng, mình sẽ ngồi ở góc tối.”
Cô gái váy ngắn, tên là Linh, trả lời với giọng lạnh lùng:
– “Bạn muốn gì? Tôi không biết anh ấy là ai.”
– “Không cần biết. Chỉ cần đến và nghe mình nói. 20p đúng giờ, không trễ nhé.”
Linh gõ lại, nét mặt trên video chat hiện ra một nụ cười kiêu ngạo:
– “Được rồi, tôi sẽ tới. Nhưng nếu là vụ lừa đảo, tôi sẽ không chịu thua.”
Người vợ lặng im, mắt dán vào màn hình, thở dài. Cô ngồi lại, bật máy ghi âm, nhấn nút bật camera trên điện thoại.
***
Quán nước ABC, đèn neon xanh lờ mờ, tiếng ầm ĩ của máy pha cà phê. Người vợ xuất hiện trong tấm áo dài đen, mặt ngập trong bóng đèn, mũ khẩu trang che kín. Cô sắp một chiếc cốc trà đá lên bàn, ánh mắt dõi theo cửa.
Linh bước vào, váy ngắn xòe nhẹ, giày cao gót kêu lạch cạch trên sàn gạch. Cô ngồi đối diện, ánh mắt lộ vẻ thách thức.
– “Bạn là ai? Sao lại dùng danh tính khách quen của chồng tôi?”
– “Tôi là người vợ của Hùng. Đến giờ tôi chưa muốn tiêu thụ hết kiên nhẫn. Bạn có biết anh ấy đã dùng taxi để đón khách và kiêm chuyển hàng chưa?”
Linh nhếch mép, giọng vang lên một tiếng cười nhạt:
– “Thì bạn cũng không nên ngạc nhiên khi thấy anh ấy có một ‘cái túi đen’ trong cốp. Tôi chưa bao giờ thấy anh ấy nhắc tới bạn. Chỉ biết rằng tôi là một trong số nhiều người mà anh ấy làm việc cùng.”
Người vợ không nhúc nhích, đưa ra điện thoại, bật video ghi lại. Cô thả một tấm ảnh chụp GPS và một đoạn ghi âm tiếng Hùng nhận lệnh giao túi:
– “Nghe này, Hùng: Đến bãi đất trống, tôi sẽ để túi ở góc 2. Đừng trễ. – Người đàn ông mang túi đen.”
Linh nhìn hình ảnh, mặt hớp lại:
– “Đúng… tôi cũng nhận được tin nhắn từ anh ấy. Nhưng cô biết không, tôi chỉ là mắt xích phụ. Anh ấy dùng tôi để hút khách, còn tôi… tôi chỉ chuyển đồ. Hùng luôn đòi tôi đi tới những nơi tối tăm như khu công nghiệp Tân Bình.”
– “Vậy sao cô lại thả thính tôi trên Facebook? Đó là mưu đồ để thu hút anh ấy, đúng không?”
Linh nín thở, nở một nụ cười gượng:
– “Tôi không… tôi chỉ muốn nổi bật. Hùng… anh ấy chẳng bao giờ thích người phụ nữ có thói quen như tôi. Đó là lý do tôi luôn giữ khoảng cách, nhưng vẫn không thể tránh được lời mời của anh ấy.”
Người vợ nắm chặt tay, giọng cô đầy kiên quyết:
– “Cô hiểu mình đang ở đâu. Nếu cô không trả lời ngay, tôi sẽ đưa tất cả bằng chứng cho cảnh sát. Hùng sẽ không bao giờ có cơ hội trốn thoát nữa.”
Linh lặng một phút, mắt dội lại vào cốc trà, rồi trả lời:
– “Nếu cô muốn báo cáo, tôi sẽ cung cấp tên người nhận túi ở bãi đất trống. Họ là một ông già trong khu công nghiệp, chưa bao giờ để ý tới cảnh sát. Nhưng nếu cô đưa ra án phạt, tôi sẵn sàng làm chứng. Tôi không muốn chồng mình bị bắt, nhưng tôi cũng không muốn tiếp tục làm việc cho một kẻ lừa dối.”
Người vợ nghiêng đầu, nhìn sâu vào mắt Linh, cảm nhận nỗi sợ và ác cảm:
– “Cô là người duy nhất biết toàn bộ đường dây. Cô còn có thể chứng minh rằng Hùng không chỉ là lái taxi mà còn là kẻ trung chuyển. Cô sẽ giúp tôi, hay tôi sẽ ấy tự mình phá hỏng mọi thứ.”
Linh lắc đầu, giọng run rẩy:
– “Tôi… sẽ làm. Tôi sẽ đưa cho cô địa chỉ chính xác của người nhận, và cả danh sách những khách hàng mà Hùng đã đưa hàng.”
Người vợ gật đầu, bật camera, thu lại lời khai:
– “Cảm ơn cô. Hãy nhớ, đừng nói với ai. Nếu chúng ta làm việc cùng nhau, Hùng sẽ không còn chỗ nấp.”
Người vợ ngậm miệng, nhìn vào mắt Linh, rồi rút điện thoại ra, bật chế độ chia sẻ màn hình GPS đã lưu. Đèn neon trong quán vẫn nhấp nháy, tiếng máy pha cà phê vang nhẹ.
– “Đây là vị trí cô đã nhận hôm qua, trong khu công nghiệp Tân Bình. Khi nào bạn có thể gặp người nhận?” – cô nói, giọng lạnh lùng nhưng quyết tâm.
Linh cúi đầu, ngón tay run rẩy nhấn vào bàn phím.
– “Sáng mai, khoảng 6 giờ. Tôi sẽ đưa bạn tới bãi đất trống, rồi sẽ gọi cho người nhận.”
Người vợ gật đầu, mắt dõi theo chiếc đồng hồ trên tay.
– “Bạn phải tới ngay, không được chậm. Nếu họ nhận được túi trước, mọi chuyện sẽ bùng nổ.”
Linh hít một hơi sâu, rồi đứng dậy, bỏ lại ly trà đá.
– “Tôi sẽ tới. Đừng lo, tôi sẽ không để ai biết.”
Cô rời quán, bước ra vào đêm khuya, áo dài đen quấn quanh người. Khi cô biến mất, Người vợ bật lại thiết bị định vị trong xe taxi của Hùng, nhấn nút khởi động quay video.
***
Hùng đang lái xe trên Quốc lộ 1A, đèn pha cắt qua những ngọn cây râm. Trong ghế sau, một mùi nước hoa rẻ tiền hòa lẫn khói thuốc. Đầu xe còn vương vây mùi mốc của những chiếc bao cao su cũ và vỏ bao đựng hàng.
Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại vang lên. Hùng bỏ tay ra, nhìn vào màn hình.
– “Đến bãi đất trống, G2, 2-3 phút,” – giọng người đàn ông mang túi đen thở hổn hển qua loa, “Không trễ.”
Hùng thở dài, mắt liếc đồng hồ. Khoảng 11 giờ đêm, anh chèn túi đen vào cốp, rồi đua xe về phía Tân Bình. Khi xe chầm chậm rẽ vào ngã rẽ mờ sương, một bóng người xuất hiện ở lề đường, cầm một chiếc ba lô nặng nề.
– “Này, nhanh lên, không có thời gian để lặng lẽ,” – người đàn ông muffled cầm túi đen, âm thanh nghẹt thở.
Hùng lặng lẽ đưa túi cho người đàn ông, người nhận nhanh chóng xếp vào ba lô và chạy vào bãi đất trống. Đột nhiên, tiếng còi xe cảnh sát vang lên từ xa, ánh đèn xanh nhấp nháy quay lại phía sau xe.
Hùng nín thở, mắt liếc về phía sau, trái tim đập mạnh. Khi cô ấy tới, người vợ đã ngầm lắp một thiết bị thu âm vào cổng xe, âm thanh quay được truyền trực tiếp tới tai nghe của cô.
Người vợ lặng lẽ bật loa, tiếng phát hiện vừa dừng lại. Cô bật micro, giọng bình tĩnh:
– “Hùng, đừng chạy nữa. Đó là lời cuối cùng của tôi. Nếu cô không trả lời, tôi sẽ đưa bằng chứng cho cảnh sát ngay bây giờ.”
Hùng dừng xe, gió lùa qua cửa sổ mở hé, làm run hết những tấm giấy và vỏ bao trong xe.
– “Cô đã biết quá nhiều rồi,” – anh thì thầm, giọng đầy giận dữ, “Cô không có quyền can thiệp vào công việc của tôi.”
Người vợ nhắm mắt, hồi hộp, nhưng không để lời hứa của mình bung ra.
– “Đúng, anh đã lừa dối, vay nợ, và bán mình cho những kẻ vô lương tâm. Tôi đã thấy tất cả, từ cô gái váy ngắn tới người đàn ông mang túi đen. Giờ, anh sẽ trả giá.”
Hùng bật còi, xe chầm chậm quay lại phía trước, ánh sáng đèn pha chói lên khu vực bãi đất trống. Âm thanh cắt đứt khi một chiếc xe cảnh sát bật đèn huỳnh quang, kéo lại gần.
Người đàn ông mang túi đen dừng lại, tay run rẩy, mắt dán vào chiếc găng tay đen.
– “Cứ… cứ dừng lại, tao không có gì…”
Tiếng còi xe cảnh sát càng lúc càng gần, tiếng bước chân dồn dập trên cát.
Người vợ lùi lại, giữ chặt tay vào tay lái, mắt không rời khỏi Hùng. Cô nhớ lại đêm đầu tiên, khi anh chỉ đưa về nhà với đồng tiền mười ngàn, những lời hứa “cứ lo cho con”. Giờ, cô chỉ còn một lời hứa – không để gia đình rơi vào hư vô.
Hùng thở dài, mắt lộ vẻ sợ hãi, rồi lặng lẽ tự ngồi xuống ghế lái, đầu gối ép chặt vào vô-lăng.
Tiếng côn trùng vỗ cánh qua đêm im lặng, còn tiếng tiếng radio cảnh sát vang lên:
– “Tất cả các phương tiện ngừng lại. Đợt kiểm soát đường bộ đang diễn ra. Vui lòng dừng xe và chờ hướng dẫn.”
Hùng không có lối thoát. Người vợ bấm nút dừng ghi âm, camera tắt, ánh sáng đôc dần. Cô đứng dậy, bước ra khỏi xe, để lại Hùng trong bóng tối, một người đàn ông đã mất hết lớp vỏ hiền lành.
Hôm tối, trong căn bếp nhỏ của căn phòng cho thuê ở hẻm Cách Mạng Tháng Tám, Người vợ bận rộn nấu nướng. Đĩa cơm trắng chín đều, mùi hương rau muống xào tỏi lan tỏa, còn một chảo cá rô phi giòn rụm đang bốc khói nhẹ. Cô gạt qua tủ lạnh, lấy ra ít ít thịt nguội ăn kèm, rồi nhẹ nhàng sắp xếp mọi thứ lên bàn ăn.
Tiếng chuông cửa vang lên. Hùng bước vào, áo khoác dày dài, mái tóc còn ẩm đẫm mồ hôi đêm. Đôi mắt mờ ảo, anh cầm xe chìm trong mũi mẩn, nhưng nụ cười mệt mỏi tạm thời che giấu mọi lời nói vô hình.
— “Anh mừng quá, hôm nay sao ít khách hơn,” Hùng lẩm bẩm, đặt túi đựng đồ ăn nhanh lên bàn, ánh mắt lướt qua những vết bẩn cũ trên ghế sofa. “Mình lại kẹt trên đoạn phố có công trường, giờ còn mỏi hết sức.”
— “Mình biết mà, anh ơi,” Người vết cắt chuôi chả lên một miếng cá, giọng nhẹ nhàng nhưng lưỡi không rụt lại. “Hôm nay mình đã chuẩn bị món ăn mà anh thích, mà không phải là đồ ăn nhanh nhé.”
Hùng gật đầu, mang một tiếng òa nhẹ, rút chiếc khăn tay sạch dột khỏi áo khoác, như muốn làm sạch vết bẩn trên lòng mình.
— “Cảm ơn em, cái này… đúng là thứ mình muốn. Tôi… thật sự không biết sao mà hôm nay lại lặng lẽ thế này,” anh thở dài, nhìn qua bếp, nơi ánh đèn vàng hắt lên bề mặt chảo đang rực rỡ.
— “Em đã để màn hình điện thoại xa, không có tiếng chuông nữa. Em chỉ muốn… thôi, anh có muốn nghe nhạc không?” Người vợ khẽ bật một bản bolero cũ trên loa, giai điệu nhẹ nhàng đưa không khí bối rối thành một lớp nhung yên tĩnh.
Hùng lặng người, mắt lộ ra một giây lâu, rồi rụt lại. Anh ngồi xuống, cầm đũa, gắp một miếng cơm lên môi.
— “Mấy đứa con của chúng ta sẽ không bao giờ biết,” anh lẩm bẩm, giọng dằn vặt, “Có lẽ mình nên dừng lại, chờ ngày tốt hơn.”
— “Ngày nào thay đổi, anh phải trả chịu và đứng trước thực tế,” Người vợ đáp, mắt nhìn thẳng vào bàn ăn, như muốn đâm thẳng vào trái tim của Hùng. “Cứ làm như mọi đêm, anh sẽ không bao giờ thấy mình thực sự mệt.”
Hùng ném một ánh mắt dè dặt về phía cửa sổ, nơi bóng đêm của thành phố đang giăng lụa dài. Tiếng xe cộ xa xa vang lên như tiếng thở dài vô hình.
— “Anh chỉ muốn…,” Hùng lắc đầu, “đừng để mình quá suy nghĩ. Tối nay mình nói gì cũng vô nghĩa.”
— “Thì sao anh không thử kể thật cho em nghe?” Người vợ nở một nụ cười khẽ, nhưng âm vang trong lòng cô như lòi vỡ. “Nếu anh thực sự mệt, tha cho mình, ít nhất chúng ta sẽ không phải che giấu nữa.”
Hùng gật đầu chậm rãi, mắt đắm trong ánh sáng từ bếp, rồi chùng lại.
— “Được rồi, mình… mình sẽ nói. Nhưng không phải bây giờ. Đợi tới sáng mai, khi mọi thứ sáng tỏ hơn.”
Người vợ gắp một miếng cá lên, đưa vào miệng, nhai nhẹ, mắt vẫn dán chặt vào Hùng.
— “Sáng mai, anh. Hãy nhớ, không có gì khác ngoài lời thật, dù nó có đắng như thuốc lá.”
Tiếng dao cắt rau vang lên, tiếng bát dội vang trong không gian im lặng. Đĩa bữa ăn được dọn lên, cỗ cơm ngăn nắp. Hùng nhắm mắt, nuốt lời nói cuối cùng như nuốt cả giấc ngủ không yên.
— “Em… chờ mình,” anh thì thầm, giọng run nhẹ. “Nếu mình không thể… nếu mình không đủ can đảm, thì ít nhất… hãy để em biết mình đã cố gắng.”
Người vợ đặt tay lên tay Hùng, giữ chặt lấy phút giây cuối cùng của một bữa tối giả bình yên, trong khi tiếng bolero vẫn vang ngân, lặng yên trong không gian đầy rẫy những bí mật chưa được giải.
Người vợ ngồi trong góc phòng, tay khẽ kéo dây cáp nguồn vào camera hành trình đã được lắp vào hậu trường xe. Đèn LED xanh lấp lánh báo hiệu thiết bị đang ghi hình. Cô thở một hơi dài, mắt nhìn đồng hồ điện tử trên điện thoại ảo – 23:02, đúng thời điểm Hùng thường xuất phát từ khách sạn H.T.
Cô mở ứng dụng đặt xe, nhập địa chỉ “Khách sạn H.T, đường Lý Thường Kiệt”. Hùng xuất hiện trên màn hình, ánh đèn taxi lấp lánh trong bóng đêm. Không một lời nói, Người vợ gác mặt bằng khẩu trang và mũ rộng vành, bước ra khỏi căn phòng, đạp xe máy qua các con hẻm tĩnh lặng, hướng thẳng tới khách sạn.
Khi xe dừng trước cửa khách sạn, Hùng mở cửa không hề nhận ra cô. Anh gạt tay lên cuốn mặt nạ, rồi lùa người gái váy ngắn vào xe. Cô gái khoác áo áo mỏng, đôi mắt lấp lánh khi ngồi vào ghế sau, gượng gạo nhìn quanh.
“Hôm nay mình cần nhanh, anh nhé?” Hùng nói, giọng nhẹ nhàng nhưng lạnh lùng.
“Được, anh cứ chạy,” cô gái đáp, giọng vang lên qua loa xe.
Người vợ lặng lẽ bật micro gắn dưới ghế, âm thanh chỉ vang trong bản ghi. Khi Hùng bật máy tính tiền trên điện thoại và nhận tiền mặt từ người phụ nữ đứng chờ bên đường, cô nhanh chóng nghiêng đầu về phía thanh ghi, ghi lại từng đồng tiền rơi xuống tay anh.
“Rưỡi trăm nghìn,” Hùng thốt lên, gõ nhẹ vào màn hình để xác nhận.
Tiếng kẹt lặng của tiền rơi lăn trên mặt bàn tràn vào ống kính. Người vợ lướt tay mở cốp xe, khuôn mặt ngắn gọn, không rời mắt khỏi camera. Khi cô mở cốp, một chiếc túi đen vừa cũ cũ gọn gọn hiện ra, mặt nạ mờ ảo của người đàn ông mang túi đen khiến cô không thể nhận ra.
“Hò, túi nào?” Hùng hỏi, giọng có chút bất ngờ.
“Đây rồi, anh lấy vào,” người đàn ông lặng lẽ đưa tay cho Hùng, đôi mắt lấm lét nhưng nhanh chóng nhắm lại khi xe cộ rời đi.
Hùng đặt túi vào cốp, chốt nắp kín và một cú gạt nhanh tay là nút xóa lịch sử cuộc gọi ngay trên màn hình. Cảnh quay trong video hiển thị rõ ràng: thao tác xoá nhanh, lực chạm mạnh, biểu tượng “Xóa” nhấp nháy rồi biến mất cùng dấu vết.
Xe lao nhanh trên Quốc lộ 1A, ánh đèn hậu của Hùng như viền lửa trong đêm. Người vợ ghi lại mọi khung giờ, mọi góc quay. Đến khu công nghiệp Tân Bình, Hùng dừng lại ở bãi đất trống, hút một điếu thuốc, thở dài.
Người nhận túi, áo quần cẩn thận, bước ra từ bóng đèn neon, nhận chiếc túi đen trong tay Hùng. Hai người chạm tay, trao đổi một ánh nhìn ngắn ngủi, rồi người nhận quay lại, khuôn mặt không kém phần thận trọng.
“Hết rồi, anh chạy đi,” Người vợ thầm thì, mắt cô dõi theo từng chuyển động của chiếc xe, trái tim đập rộn ràng.
Sau khi Hùng rời khỏi bãi, Người vợ lao lại trong căn phòng, bật laptop, kéo video lên màn hình. Hình ảnh những đồng tiền, chiếc túi đen, và hành động xóa cuộc gọi hiện rõ ràng. Cô ngồi dứt khoát, mắt đỏ hoe, tay run nhẹ khi nhìn vào khung hình cuối cùng – Hùng dừng lại, mở cốp, nhấc túi, rồi nhanh chóng xoá mọi dấu vết điện tử.
Tiếng chuông báo tin nhắn mới vang lên, nhưng cô không để ý. Cô thở một hơi dài, biết mình đã chạm tới điểm không thể quay đầu. Ánh sáng màn hình chiếu lên khuôn mặt, phản chiếu quyết tâm lạnh lùng và nỗi sợ hãi xen lẫn. Cô đặt điện thoại xuống, nhặt lên thẻ SIM ảo, gõ tin nhắn cho người quen làm dịch vụ điều tra: “Có bằng chứng, chuẩn bị hành động.”
Người vợ lặng lẽ kéo những chiếc USB, thẻ nhớ và thẻ SIM ảo ra từ túi xách, đặt chúng trên bàn gỗ cũ. Ánh đèn đèn bàn hắt hủa lên mặt cô, phản chiếu từng vết mồ hôi trên trán. Cô bật máy tính, kéo video lần cuối lên màn hình.
Hình ảnh xuất hiện: Hùng đứng trong căn xe, ánh sáng đèn xe rực rỡ, tay còn nắm chặt túi đen. Cảnh quay chuyển nhanh sang đoạn video ghi lại tiếng xì xào của cô gái váy ngắn, tiếng thở dài của Hùng khi bỏ tiền vào máy tính tiền.
Tiếng nhạc nền bỗng ngắt, chỉ còn tiếng thở dốc của người vợ. Cô dừng lại ở khung hình cuối—Hùng mở cốp, rút túi ra, rồi nhanh chóng chạm vào màn hình điện thoại, biểu tượng “Xóa” nhấp nháy. Đèn xanh của camera hành trình tắt lẻ loi.
Cô nghiêng đầu, mắt đắm vào màn hình. “Anh phản bội tôi từ bao giờ?” Giọng cô lạnh lẽo, quét qua không gian im lặng. “Và anh đang dính vào thứ gì?”
Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại vang lên. Người vợ không bấm trả lời; cô chỉ để máy rung lên, để lại tiếng kêu vang trong căn phòng nhỏ. Cô nhấc lời nhắn: “Có bằng chứng, chuẩn bị hành động.” Nhắn xong, cô kéo dây nguồn camera, chấm dứt việc ghi lại.
Cô đứng dậy, mang tay gầy gò mang theo những bằng chứng. Bước chân cô chạm vào sàn, tiếng gỗ kêu cót két, vang lên như tiếng trống dồn dập. Cô mở cửa ra, gió lạnh của sáng sớm thổi vào, mang theo mùi ẩm mốc của khu phố.
Hùng còn đang ngủ trong chiếc giường chật hẹp, chưa kịp mở mắt. Khi ánh sáng ban ngày chói qua rèm, anh chợt tỉnh dậy, nhìn quanh, mặt hắn trắng bệch, không còn một giọt máu nào trong lưng mắt. Bàn tay hắn run, tựa như sờ vào một hư vô.
Người vợ đứng ở ngưỡng cửa, mắt chạm nhau trong khoảnh khắc ngắn ngủi. Cô nở một nụ cười lạnh lùng, không lời. Hùng chỉ biết ngậm ngùi, biết mình đã mất hết.
Cô đứng trước giường, tay vẫn còn nắm chặt một tờ giấy ghi lại số điện thoại người nhận túi. Đôi mắt cô lạnh như sương sớm, nhìn thẳng vào Hùng.
“Hùng!” cô hét lên, giọng cô rang lên trong không gian chật hẹp của căn phòng trọ.
Hùng ngước lên, mắt mở to, hơi thở bị cắt quãng. “Cái… gì? Em đang làm gì ở đây?” giọng hắn run rẩy, như sợ hãi trước một lời hỏi mà mình không thể trả lời.
“Anh đã lún quá sâu,” cô đáp, giọng không còn chút tự dưng. “Tiền và dục vọng… đã nuốt chửng cả con người anh. Anh không còn là chồng tôi nữa.”
Hùng lặng người, mắt tràn đầy hoang mang. Anh vội đưa tay ra, như muốn nắm chặt lại một điều gì đó vô hình. “Không… không thể… tôi… tôi chỉ…”
“Đừng nói nữa!” cô giật mạnh tay lấy chiếc USB, thẻ SIM và các bằng chứng từ tay Hùng, vứt chúng lên bàn gỗ. “Mẹ tôi đã cho tôi mượn phòng này để quan sát, để thu thập. Đến bây giờ anh đã hiểu rồi, mỗi lần anh bật đèn trên xe, mỗi lần anh lặng lẽ mở cốp…”
Hùng vặn người, bước tới gần hơn, mắt đổ lệ. “Đừng… em…”
“Đừng yêu cầu tôi tha thứ,” cô dứt khoát. “Em đã vứt cả giấc mơ hôn nhân này ra cửa sổ. Anh sẽ phải chịu hậu quả cho những gì mình đã làm.” Cô mở tủ lạnh, lấy ra chai nước lọc, rót vào ly thủy tinh. “Uống đi, để cảm nhận vị của sự tỉnh giấc.”
Hùng nhận ly, tay run rẩy, nước chảy ướt một phần áo quần của anh. Anh nuốt môi, mắt nhắm chặt. “Anh… anh không muốn…”
“Anh đã chọn con đường của mình,” cô thở dài, mắt không rời khỏi gương mặt anh. “Giờ em sẽ rời đi, để mình tự cứu mình.”
Cô lấy tinh thần, đóng cửa phòng trọ, để lại Hùng ngồi co mình trên giường, lặng lẽ nhìn vào ly nước đã nhạt màu. Tiếng đồng hồ tíc tắc vang lên, đồng thời tiếng xe taxi vang xa, nhưng không còn tiếng cười khúc khích của cô gái váy ngắn quay trở lại.
—
Sáng sớm cuối cùng cũng ló rạng trên các mái nhà khu phố. Cô lấy những bằng chứng cẩn thận xếp vào một chiếc vali, nặng trịch như gánh nặng của quá khứ. Khi cô bước ra khỏi hẻm, không khí se lạnh của thành phố chạm vào làn da, mang theo hương vị của những ngày đã qua, của những giọt mồ hôi và nước mắt đã rơi. Cô biết mình sẽ phải trả lời những câu hỏi của mẹ, của xã hội, nhưng trong lòng cô xuất hiện một cảm giác lạ—đó là một sự giải thoát nhẹ nhàng, như khi mặt trời bắt đầu phá tan màn sương mù dày đặc. Hãy để những kẻ không trung thực nhận trách nhiệm của mình, và để người còn lại có thể tự mình xây dựng lại cuộc đời, từng bước một. Khi cô đi bộ trên con đường quen thuộc, bước chân cô không còn nặng nề như trước; mỗi bước đều in ấn một lời hứa: rằng sự kiên cường và lòng can đảm sẽ luôn là người đồng hành, dù gió bão có cuốn trôi bao nhiêu ước mơ. Bởi vì, trong đêm tối nhất, chỉ khi chúng ta dám đối mặt với chính mình, ta mới có thể chạm tới bình yên thực sự.

