Vy ngồi trong phòng riêng ở Đông Cung, ánh mắt nàng nhìn ra ngoài cửa sổ. Những bức tường thành cao vút như nuốt chửng cả bầu trời, chỉ còn lại một khoảng xanh xám mờ nhạt. Nàng cảm thấy lạnh sống lưng, một cảm giác bất an len lỏi vào tận tâm can. Sự sủng ái của Phí Hành, thứ mà nàng từng cho là lá chắn vững chắc, giờ đây lại hiện ra như một sợi dây trói buộc vô hình, xiết chặt lấy nàng.
Nàng nhớ lại đêm qua, khi Phí Hành nắm lấy tay nàng, ánh mắt hắn u ám và lạnh lẽo. Hắn đã hỏi: “Chuyện gì mà ta không được biết?”. Giọng điệu của hắn, lần đầu tiên, chứa đựng sự giận dữ và nghi ngờ. Nàng đã im lặng, không dám trả lời, vì nàng biết, một lời nói sai lầm cũng đủ để đẩy nàng vào vực sâu. Cung nữ xung quanh đều sợ hãi quỳ xuống, bản năng mách bảo nàng rằng nàng đã chọc giận hắn.
Đây không còn là câu chuyện cổ tích nàng từng đọc hay xem trên phim. Đây là cung cấm, nơi mà lòng dạ con người được gói ghém trong những lớp lớp lụa là, và sự sủng ái có thể biến mất trong chớp mắt. Nàng từng là một học sinh nghiên cứu xã hội và lịch sử, hiểu rõ về các triều đại, về những âm mưu tranh quyền đoạt vị. Nhưng giờ đây, nàng lại chính là nhân vật trung tâm trong một vở kịch đầy rẫy nguy hiểm.
Nàng vuốt ve lớp gạch men lạnh lẽo trên bệ cửa sổ. Sự giàu sang, quyền lực, tất cả đều được xây dựng trên nền móng mỏng manh của những lời nói dối và sự thao túng. Nàng cảm thấy ngột ngạt. Nàng nhớ về cuộc sống giản dị ở thôn dã, nơi bầu trời trong xanh và không khí trong lành. Nàng nhớ về những ngày tháng lên núi đốn củi, dù vất vả nhưng lại tràn đầy tự do.
“Mình phải tìm cách thoát ra,” nàng tự nhủ. Giọng nói tuy nhỏ bé nhưng kiên định. “Trước khi quá muộn.”
Nàng quay người lại, ánh mắt quét qua căn phòng xa hoa nhưng trống rỗng. Bên ngoài, tiếng thị vệ tuần tra vọng lại. Mọi thứ ở đây đều có vẻ ngoài hào nhoáng, nhưng ẩn chứa bên trong là sự tù túng và nguy hiểm rình rập. Nàng không thể cứ mãi là con búp bê được Phí Hành yêu chiều. Nàng cần tìm lại sự tự chủ, tìm lại con đường sống cho chính mình. Nàng sẽ tìm cách, dù phải trả giá đắt đến đâu.
Vy đứng giữa sảnh tiệc lộng lẫy, tiếng nhạc du dương hòa lẫn với tiếng cười nói rôm rả của các quan viên. Nàng khoác lên mình bộ y phục lụa là, trang sức lấp lánh, nhưng tâm trí lại không ngừng hướng về phía Phí Hành. Hắn đang đứng đó, giữa đám đông, tay nâng ly rượu, ánh mắt liếc về phía nàng, một cái liếc đầy chiếm hữu khiến trái tim nàng rung lên nhè nhẹ.
“Hắn yêu ta, hay chỉ là sở hữu ta?” Câu hỏi lặp đi lặp lại trong đầu Vy, xen lẫn với cảm giác bất an ngày càng lớn. Nàng nhớ lại ánh mắt u ám của hắn đêm qua, giọng điệu giận dữ và nghi ngờ khi hỏi về những điều hắn không biết. Những lời đó như nhát dao cứa vào lòng nàng, nhắc nhở nàng về sự mong manh của vị trí hiện tại.
Tiểu Thanh, cung nữ thân cận, khẽ bước đến, cúi đầu: “Nương nương, người có muốn dùng chút trà không?”
Vy lắc đầu, nở một nụ cười gượng gạo: “Ta không sao, Tiểu Thanh. Chỉ là hơi mệt.”
Nàng cố giữ vẻ bình thản, đôi mắt lén quan sát Phí Hành. Hắn đang cười nói với một vị quan lớn tuổi, tay vỗ nhẹ lên vai đối phương. Nhưng rồi, ánh mắt hắn lại tìm đến nàng, nụ cười trên môi hắn dường như chỉ dành cho nàng. Một sự sở hữu lạnh lẽo. Nàng cảm thấy mình giống như một món đồ quý giá, được trưng bày, được bảo vệ, nhưng không có chút tự do.
Hoàng hậu, mẫu hậu của Phí Hành, chậm rãi bước tới, nụ cười hiền từ trên môi: “Vy, con ngồi với ta một lát đi.”
Vy vội vàng tiến lại, cúi chào: “Thần thiếp ra mắt Hoàng hậu nương nương.”
Hoàng hậu kéo tay Vy, ánh mắt nhìn nàng đầy dò xét: “Ta thấy con dạo này có vẻ không được khỏe. Phí Hành có làm gì con không?”
Vy giật mình, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh: “Thần thiếp không dám, Hoàng hậu nương nương. Là thần thiếp tự mình có chút chuyện không vui mà thôi.”
Ánh mắt Hoàng hậu sắc lại, bà mỉm cười: “Phụ nữ trong cung, ai mà không có chuyện không vui. Nhưng quan trọng là, con có biết vị trí của mình không? Thái tử phi đã có thai rồi. Con ở bên Phí Hành bao lâu, cũng chỉ là một người tình. Đừng để bản thân quá ảo tưởng.”
Lời nói của Hoàng hậu như một gáo nước lạnh dội xuống đầu Vy. Thái tử phi có thai? Nàng nhìn về phía Phí Hành, ánh mắt hắn vẫn hướng về phía nàng, nhưng lần này, có vẻ như có một chút gì đó mờ ám trong đó. Sự bất an trong lòng Vy càng lúc càng lớn, nàng cảm thấy mình đang dần bị nhấn chìm trong một thứ gì đó nguy hiểm hơn cả cái chết. Nàng là một học sinh nghiên cứu xã hội và lịch sử, nàng hiểu những gì sắp xảy ra. Đây không phải là một câu chuyện cổ tích, mà là một cuộc đấu tranh sinh tồn.
Sự bất an bủa vây lấy Vy. Nàng cố gắng che giấu sự hoang mang, nhưng Hoàng hậu lại nhìn thấu. Bà kéo tay Vy, ánh mắt dò xét: “Ta thấy con dạo này có vẻ không được khỏe. Phí Hành có làm gì con không?” Vy giật mình, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. “Thần thiếp không dám, Hoàng hậu nương nương. Là thần thiếp tự mình có chút chuyện không vui mà thôi.” Ánh mắt Hoàng hậu sắc lại, bà mỉm cười. “Phụ nữ trong cung, ai mà không có chuyện không vui. Nhưng quan trọng là, con có biết vị trí của mình không? Thái tử phi đã có thai rồi. Con ở bên Phí Hành bao lâu, cũng chỉ là một người tình. Đừng để bản thân quá ảo tưởng.”
Lời nói của Hoàng hậu như một gáo nước lạnh dội xuống đầu Vy. Thái tử phi có thai? Nàng nhìn về phía Phí Hành, ánh mắt hắn vẫn hướng về phía nàng, nhưng lần này, có vẻ như có một chút gì đó mờ ám trong đó. Sự bất an trong lòng Vy càng lúc càng lớn, nàng cảm thấy mình đang dần bị nhấn chìm trong một thứ gì đó nguy hiểm hơn cả cái chết. Nàng là một học sinh nghiên cứu xã hội và lịch sử, nàng hiểu những gì sắp xảy ra. Đây không phải là một câu chuyện cổ tích, mà là một cuộc đấu tranh sinh tồn.
Vy cúi đầu, cố gắng kìm nén cảm xúc. Hoàng hậu vỗ nhẹ lên tay nàng. “Đừng buồn. Phí Hành là Thái tử, hắn cần một người vợ để sinh con nối dõi. Còn con… con có lẽ hợp với vai trò khác.” Nàng không biết ý Hoàng hậu là gì, nhưng sự mập mờ đó càng làm tăng thêm nỗi sợ hãi trong nàng. Nàng cảm thấy mình như một quân cờ, bị đưa vào một ván cờ mà nàng không hề hiểu luật chơi.
Sau bữa tiệc, Vy trở về tẩm cung. Nàng ngồi bó gối trên giường, mắt nhìn trân trân vào khoảng không. Hoàng hậu đã nói với nàng sự thật phũ phàng. Thái tử phi mang thai, vị trí của nàng càng thêm lung lay. Trong lúc suy sụp, Vy vô tình nghe được tiếng xì xào của hai cung nữ trẻ khi đi ngang qua vườn thượng uyển.
“Thái tử phi vừa ban thưởng cho tất cả hạ nhân, nương nương chúng ta chắc sắp hết thời rồi.”
“Phải rồi, tình yêu của Thái tử vốn chỉ nhất thời.”
Vy giật mình, bước chân khựng lại. Hai câu nói đó như hai nhát dao đâm thẳng vào tim nàng. Nhất thời? Tình yêu của Phí Hành chỉ là nhất thời? Nàng cảm thấy như bị tạt một gáo nước lạnh, tỉnh giấc khỏi giấc mộng đẹp. Sự thật quá tàn khốc, quá phũ phàng. Nàng nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đêm buông xuống, nhưng trong lòng Vy lại sáng tỏ một điều. Nàng không thể tiếp tục là con rối trong tay người khác.
Vy đứng dậy, ánh mắt quyết tâm. Nàng sẽ không để bản thân bị nhấn chìm. Nàng là một học sinh nghiên cứu xã hội và lịch sử, nàng hiểu luật chơi của quyền lực. Nàng sẽ thay đổi luật chơi này.
Sáng hôm sau, Vy bước ra khỏi tẩm cung với một vẻ ngoài hoàn toàn khác. Gương mặt nàng không còn nét u sầu, thay vào đó là sự kiên định và lạnh lùng. Nàng chào Hoàng hậu với một thái độ khách sáo nhưng dứt khoát. “Thần thiếp đã hiểu ý của Hoàng hậu nương nương. Thần thiếp sẽ không còn mơ tưởng hão huyền nữa.”
Hoàng hậu nhìn Vy, ngạc nhiên trước sự thay đổi của nàng. Bà không ngờ, một nữ nhân yếu đuối như Vy lại có thể vực dậy nhanh chóng đến vậy. Nụ cười nhạt trên môi Hoàng hậu. “Tốt lắm. Đó mới là điều ta mong muốn.”
Vy rời khỏi phòng Hoàng hậu, bước đi trên hành lang rộng lớn của Hoàng cung. Nàng cảm nhận được sự tĩnh lặng, nhưng trong lòng nàng lại đang nổi sóng. Nàng biết, cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu. Nàng phải đối mặt với Thái tử phi, với những âm mưu nơi hậu cung, và quan trọng nhất, nàng phải đối mặt với chính Phí Hành. Cái gọi là “tình yêu nhất thời” kia, liệu có thực sự là như vậy? Hay đó chỉ là lời sỉ nhục mà những kẻ ghen ghét muốn gieo vào lòng nàng?
Vy dừng lại trước một bức tranh tường lớn mô tả cảnh săn bắn của Hoàng gia. Nàng nhìn vào đó, suy nghĩ về quá khứ của Phí Hành, về cách hắn từ một người sa cơ thất thế trở thành Thái tử. Hắn không phải là người dễ dàng từ bỏ. Liệu hắn có thực sự chỉ coi nàng là một trò tiêu khiển? Hay trong sâu thẳm, có một điều gì đó mà nàng chưa khám phá ra?
Một thị vệ lướt qua, ánh mắt liếc nhìn Vy với vẻ khinh thường. Vy không bận tâm. Nàng biết, sự khinh thường đó sẽ sớm biến mất, nhường chỗ cho sự sợ hãi và kính phục. Nàng là Vy, người xuyên không, người hiểu lịch sử. Và nàng sẽ không để mình bị lãng quên trong dòng chảy của thời gian.
Góc khuất trong Đông Cung vốn dĩ tĩnh lặng bỗng xáo động. Phí Hành bước vào, dáng người cao lớn đổ bóng xuống sàn gạch men bóng loáng. Vy đang ngồi trên chiếc ghế đẩu cạnh bàn trang điểm, tay mân mê một chiếc trâm cài tóc bằng ngọc. Nghe tiếng bước chân, nàng ngẩng đầu lên, đôi mắt khẽ ánh lên một tia mong chờ, nhưng rồi nhanh chóng chìm xuống.
“Chàng đến rồi,” Vy cất giọng, cố tình kéo dài hơi, như thể mang theo cả một bầu trời nặng trĩu. Nàng khẽ thở dài, hơi thở đó như một làn khói mỏng tan vào không khí ngột ngạt của tẩm cung. “Đêm nay se lạnh quá.”
Phí Hành tiến lại gần, ánh mắt hắn dừng lại trên khuôn mặt Vy. Hắn nhận ra sự khác lạ trong nàng, nhưng vẫn giữ vẻ bình thản. “Nàng không khỏe sao?”
Vy lắc đầu, rồi lại khẽ gật đầu. Nàng mím môi, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm đã bao phủ kín Hoàng cung. “Thiếp chỉ là… chợt nhớ về những ngày tháng cũ. Khi còn ở thôn dã…” Giọng nàng trở nên xa xăm, như một lời tự sự hơn là một lời than vãn. “Không có những quy tắc gò bó, không có những ánh mắt dò xét. Chỉ có tự do, có đất trời bao la…”
Nàng quay lại, nhìn thẳng vào Phí Hành, đôi mắt mang theo một chút gì đó rất con trẻ, rất mong manh. Trong lòng nàng, một cuộc chiến ngầm đang diễn ra. Một phần khao khát được hắn thấu hiểu, được hắn chia sẻ nỗi lòng này, để hắn thấy nàng không chỉ là một món đồ chơi chốn hậu cung. Nhưng một phần khác lại run rẩy sợ hãi. Sợ rằng sự yếu đuối này sẽ khiến nàng càng thêm bị giam cầm, càng thêm bị chèn ép.
Phí Hành im lặng quan sát Vy. Hắn biết nàng đang cố ý. Hắn biết lời lẽ ấy không chỉ dành cho hắn nghe. Nhưng hắn cũng thấy được sự chân thành trong ánh mắt nàng, một sự chân thành khó có thể tìm thấy ở chốn này. Hắn khẽ thở ra, một làn hơi ấm phả vào không khí.
“Thôn dã…” Phí Hành lặp lại, giọng trầm thấp. Hắn nhớ về những ngày tháng còn ở quê nhà, về những kỷ niệm xa xăm mà hắn đã cố gắng quên đi. “Nàng đã quen với sự xa hoa này rồi, đúng không?”
Vy bật cười nhạt, tiếng cười như tiếng chuông gió bị gió đập vào, nghe có chút lạc lõng. “Thiếp chỉ là một kẻ mộng mơ, chàng ạ. Thích làm bạn với mây trời hơn là những bức tường thành cao vút này.” Nàng cố gắng giữ cho giọng mình thật nhẹ nhàng, nhưng ẩn sâu bên trong là cả một sự giằng xé. Liệu hắn có hiểu nàng không? Liệu hắn có nhận ra nàng đang nói về sự tự do mà nàng từng có, về cuộc sống mà nàng đã đánh mất? Hay hắn chỉ coi đó là lời than vãn vô nghĩa của một người phụ nữ không biết thân biết phận?
Ánh mắt Phí Hành lướt qua chiếc trâm ngọc trên tay Vy, rồi dừng lại trên cổ nàng, nơi chiếc vòng ngọc bội mà hắn từng tặng. Hắn không đáp lời nàng, chỉ im lặng nhìn nàng, như đang cố gắng đọc vị những suy nghĩ ẩn giấu trong đôi mắt nàng. Sự im lặng đó còn đáng sợ hơn bất kỳ lời trách mắng nào. Vy cảm thấy mình như đang bị nhìn thấu, như bị rút cạn mọi bí mật. Nàng bỗng cảm thấy ân hận vì đã quá vội vàng, đã quá bộc lộ. Liệu đây có phải là một sai lầm nữa trong cuộc chiến sinh tồn này?
Phí Hành bước chậm rãi lại gần Vy. Hắn đặt tay lên cằm nàng, ngón cái vuốt nhẹ gò má đã trở nên xanh xao. Đôi mắt sắc sảo của hắn lúc này nhìn xoáy sâu vào mắt nàng, như cố gắng tìm kiếm điều gì đó. “Nàng đang sợ hãi sao?” Hắn hỏi, giọng nói trầm ấm như một lời thì thầm, nhưng ẩn chứa sự uy hiếp.
Vy giật mình, cố gắng lùi lại nhưng bàn tay hắn đã giữ chặt lấy cổ tay nàng, không cho nàng thoát khỏi tầm kiểm soát. Nàng cảm nhận được sự lạnh lẽo tỏa ra từ bàn tay hắn, thứ lạnh lẽo không chỉ đến từ nhiệt độ cơ thể mà còn từ ý chí lạnh lùng đằng sau nó. Nàng ngước nhìn hắn, trong mắt ánh lên một tia bối rối xen lẫn sợ hãi. “Thiếp… thiếp chỉ là… nhớ nhà.” Nàng lắp bắp, cố gắng tìm một lời giải thích hợp lý, một lời bào chữa mong manh.
Phí Hành cười khẽ, một nụ cười khiến sống lưng Vy lạnh toát. Hắn đưa tay còn lại lên, nắm chặt lấy tay nàng. Ngón tay hắn siết mạnh đến mức Vy cảm thấy những khớp ngón tay của mình sắp vỡ vụn. Ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm và có chút lạnh lẽo. “Nhà?” Hắn lặp lại, thanh âm vang lên đầy mỉa mai. “Nơi nào có ta, nơi đó mới là nhà của nàng. Nàng không được phép rời đi.”
Lời nói của hắn không phải là an ủi mà là một lời tuyên bố quyền sở hữu, khiến Vy rùng mình. Nàng nhìn vào đôi mắt hắn, không còn thấy sự dịu dàng hay sự quan tâm mà nàng từng ảo tưởng. Thay vào đó là một sự chiếm hữu tuyệt đối, một sự kiểm soát không khoan nhượng. Nàng cảm thấy mình như một con chim bị nhốt trong chiếc lồng son, đẹp đẽ nhưng ngột ngạt. Nàng cố gắng rút tay ra nhưng lực nắm của hắn quá mạnh. Nàng cảm thấy hơi thở mình dần trở nên gấp gáp, không khí trong tẩm cung dường như đặc quánh lại, bóp nghẹt lấy lồng ngực nàng. Phí Hành nhìn nàng, nụ cười trên môi càng thêm sâu, như một kẻ săn mồi vừa bắt được con mồi yếu đuối. Hắn cúi xuống, đôi môi áp sát vào tai nàng, thì thầm: “Hiểu chưa?”
Vy cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Nàng nhìn Phí Hành, ánh mắt hắn giờ đây không còn chút dịu dàng nào, chỉ còn sự chiếm hữu lạnh lẽo. “Ta hiểu rồi,” nàng thì thầm, cố gắng giữ giọng mình không run rẩy.
Phí Hành buông tay nàng ra, nhưng đôi mắt vẫn không rời khỏi Vy. Hắn lùi lại một bước, để lại một khoảng không gian ngột ngạt giữa hai người. “Tốt lắm.”
Trong lúc đó, Tiểu Thanh, một cung nữ thân cận của Vy, đang đi ngang qua hành lang. Nàng mang theo một khay nhỏ với vài món điểm tâm Vy yêu thích. Tiểu Thanh luôn trung thành với Vy, và nàng cũng là một trong số ít người mà Vy có thể tạm tin tưởng. Vy nhìn Tiểu Thanh, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu.
Vy bước tới, tay vẫn còn hơi run, kéo nhẹ vạt áo Tiểu Thanh. “Tiểu Thanh, lại đây.” Giọng nàng cố gắng tỏ ra bình thường nhất có thể.
Tiểu Thanh nhanh chóng tiến lại gần, cúi đầu. “Chủ tử gọi nô tỳ có việc gì ạ?”
Vy liếc nhìn xung quanh, đảm bảo không có thị vệ hay thái giám nào đang lảng vảng. Nàng nắm lấy tay Tiểu Thanh, siết nhẹ. “Dạo này bên ngoài có gì mới không?” Nàng hỏi, cố tình nhắc đến những chuyện bên ngoài kinh thành. “Ta nghe nói có thương nhân thường qua lại… Có tin tức gì đáng chú ý không?”
Tiểu Thanh hơi nhíu mày, có vẻ không hiểu câu hỏi của Vy. Nàng quay đầu nhìn ra hành lang vắng vẻ. “Thương nhân ạ? Nô tỳ không rõ lắm, chủ tử ạ. Hàng ngày nô tỳ chỉ quanh quẩn trong cung này thôi.”
Vy khẽ thở dài. Nàng biết mình không thể hỏi thẳng. Nàng phải tìm cách khác. “Ta chỉ là tò mò thôi,” Vy nói, cố gắng mỉm cười. “Ngươi có thấy ai khả nghi hay những con đường nào trông có vẻ ít canh gác hơn bình thường không?” Nàng cố gắng gợi ý, hy vọng Tiểu Thanh sẽ hiểu ý mình. Nàng đang tìm kiếm những kẽ hở, những lối đi bí mật, bất cứ điều gì có thể giúp nàng thoát khỏi đây. Vy muốn tìm hiểu cách thức liên lạc bí mật, để có thể gửi tin ra ngoài, hoặc nhận được tin tức gì đó từ thế giới của mình.
Tiểu Thanh vẫn còn vẻ bối rối. Nàng lắc đầu. “Chủ tử, nô tỳ thật sự không để ý. Chuyện bên ngoài kinh thành này… quá xa vời với nô tỳ.”
Vy cảm thấy thất vọng. Nàng nhìn vào đôi mắt ngây thơ của Tiểu Thanh, biết rằng cô bé thật sự không biết gì. Nàng vẫn đang bị giam lỏng trong cái lồng son này, và mọi nỗ lực dường như đều vô ích. Phí Hành đã tính toán quá kỹ.
Vy siết chặt tay, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Nàng nhìn Tiểu Thanh, đôi mắt chứa đầy sự thất vọng và bất lực. Cô cung nữ ngây thơ kia, liệu có thể hiểu được sự tuyệt vọng của mình lúc này?
Vy cúi đầu, giọng nói run run: “Nương nương, nô tỳ phận mọn, chỉ quanh quẩn trong cung, đâu dám biết chuyện bên ngoài. Mọi thứ đều được kiểm soát chặt chẽ lắm ạ.” Nàng liếc nhìn xung quanh đầy sợ hãi, rồi lại hướng về phía Vy, đôi mắt van nài như muốn nói “Tôi không biết gì thật mà”.
Vy cảm thấy một làn sóng thất vọng tràn ngập, nhận ra sự cô lập của mình. Nàng đã hy vọng quá nhiều vào Tiểu Thanh, nhưng giờ đây, tất cả chỉ là ảo tưởng. Phí Hành đã dựng lên một bức tường thành kiên cố xung quanh nàng, không một kẽ hở.
Nàng nhìn ra hành lang trống trải, nơi những thị vệ tuần tra lờ mờ thấp thoáng. Trái tim Vy trĩu nặng. Phí Hành, hắn đã tính toán quá kỹ. Hắn biết nàng là người xuyên không, biết nàng có kiến thức về thế giới hiện đại, biết nàng sẽ tìm cách liên lạc với thế giới bên ngoài. Nhưng hắn đã tính sai một điều.
Vy ngẩng đầu, ánh mắt nhìn thẳng vào Phí Hành đang đứng đó, quan sát mọi thứ với vẻ lãnh đạm. Một tia lửa thách thức lóe lên trong mắt nàng. Dù bị giam cầm, nàng vẫn còn trí tuệ của mình. Nàng là một học sinh nghiên cứu xã hội và lịch sử, nàng biết cách phân tích tình hình, biết cách tìm ra điểm yếu.
“Phí Hành,” Vy cất tiếng, giọng nàng giờ đây đã trở nên kiên định hơn rất nhiều. “Ngươi nghĩ rằng ngươi có thể nhốt ta lại mãi mãi sao?”
Phí Hành nhếch mép cười. “Ngươi là của ta, Vy. Ngươi sẽ không đi đâu cả.”
“Ta không phải là món đồ chơi để ngươi sở hữu,” Vy đáp trả, từng lời như những mũi dao sắc nhọn đâm vào lòng kiêu ngạo của hắn. “Ngươi nhặt ta ở bờ sông, khi ta sa cơ thất thế. Ngươi thấy ta có ích nên mang về. Nhưng ta không phải là nô tỳ của ngươi, cũng không phải là vật sở hữu của ngươi.”
Vy bước tới gần Phí Hành, từng bước chân dứt khoát, không chút do dự. “Ta sẽ tìm cách ra khỏi đây. Và khi ta ra khỏi đây, ngươi sẽ phải hối hận vì đã đối xử với ta như vậy.”
Phí Hành nhìn Vy, đôi mắt hắn nheo lại, lộ rõ vẻ tức giận. Hắn biết, lời nói của Vy không phải là sự bốc đồng nhất thời. Cô gái này có ý chí kiên cường, hơn nữa, cô ta có một thứ mà hắn không thể nắm bắt.
Vy quay lưng lại với Phí Hành, hướng mắt về phía Đông Cung xa xăm. Nàng biết, con đường phía trước sẽ vô cùng khó khăn. Nhưng nàng không bỏ cuộc. Nàng sẽ tìm ra cách để liên lạc với thế giới bên ngoài, hoặc ít nhất là tìm hiểu xem điều gì đã xảy ra với gia đình mình ở thế giới đó.
Tiểu Thanh đứng đó, ngơ ngác nhìn chủ tử của mình, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Nàng chỉ là một cung nữ nhỏ bé, cuộc sống của nàng chỉ xoay quanh những công việc thường nhật trong cung. Thế giới bên ngoài, những âm mưu chốn thâm cung, tất cả đều quá xa lạ với nàng.
Vy bước đi, bóng lưng mảnh mai khuất dần trong hành lang dài. Nàng biết mình đang đơn độc, nhưng trong sự cô đơn ấy, nàng lại cảm nhận được một sức mạnh tiềm ẩn. Sức mạnh của ý chí, sức mạnh của sự phản kháng.
Vy cảm thấy có chút trống rỗng sau khi nói ra những lời đó. Nàng biết mình đã khơi lên ngọn lửa thách thức trong Phí Hành, nhưng nàng cũng cảm thấy một tia hy vọng le lói. Nàng là một người đến từ một thế giới khác, với những kiến thức mà vương triều này không thể nào tưởng tượng được.
Nàng quay người, bước nhanh về phía căn phòng riêng. Bên trong, mọi thứ vẫn y nguyên như lúc nàng rời đi. Chiếc giường đơn sơ, bàn học cũ kỹ, và trên hết, là chiếc hòm gỗ mà nàng vẫn thường hay cất giữ những món đồ kỷ niệm quý giá. Nàng tiến đến, tay khẽ run rẩy mở nắp.
Bên trong, những món đồ cũ kỹ xếp chồng lên nhau: một chiếc lược ngà voi, vài bức tranh vẽ nguệch ngoạc, và sâu bên dưới, là một cuốn sổ tay đã ố vàng theo năm tháng. Vy nhẹ nhàng nhấc nó lên. Bìa da sờn cũ, những trang giấy đã ngả màu nâu. Nàng vuốt ve từng dòng chữ quen thuộc, nét chữ của chính mình, ghi chép về những bài học lịch sử và xã hội học mà nàng đã từng say mê.
Thế giới cũ, ký ức xưa, tất cả ùa về. Nàng nhớ lại những buổi chiều ngồi trong thư viện, miệt mài nghiên cứu, những cuộc tranh luận sôi nổi với bạn bè. Thế giới đó, dù có những bộn bề, nhưng nó là thật, là nơi nàng thuộc về.
Một ngọn lửa quyết tâm bỗng bùng cháy trong lòng Vy. Nàng siết chặt cuốn sổ tay, hơi thở gấp gáp. Nàng không thể bỏ cuộc. Phí Hành đã nhốt nàng, muốn chiếm hữu nàng, nhưng hắn không thể chiếm đoạt được trí tuệ và ký ức của nàng.
“Mình không thể từ bỏ,” nàng lẩm bẩm, giọng nói tuy nhỏ nhưng đầy kiên định. “Mình phải tìm cách quay về. Hoặc ít nhất, mình phải khiến hắn phải trả giá.”
Vy nhìn quanh căn phòng, rồi ánh mắt dừng lại ở cửa sổ. Bên ngoài, ánh nắng đã bắt đầu dịu dần. Nàng cần một kế hoạch. Một kế hoạch thật cẩn trọng, thật táo bạo, để có thể thoát khỏi cái lồng son này và tìm lại chính mình. Cuốn sổ tay ố vàng này, nó không chỉ là kỷ niệm, mà còn là vũ khí của nàng. Vũ khí mang tên kiến thức.
Sáng sớm, sương giăng mờ ảo trên những mái ngói cong của Hoàng cung. Tiếng bước chân dồn dập của các thị vệ vang vọng khắp hành lang đá lạnh lẽo. Tại một góc sân, một nhóm thị vệ trang nghiêm đứng thành hàng, tay cầm chặt trường kiếm. Một thị vệ lớn tuổi, gương mặt khắc khổ, đọc to một chiếu chỉ mới của Hoàng thượng.
THỊ VỆ
(Giọng vang dội)
Chiếu theo thánh chỉ của Hoàng thượng, để đảm bảo an ninh quốc thái, bắt đầu từ hôm nay, mọi thư tín, vật phẩm ra vào Hoàng cung đều phải thông qua kiểm duyệt nghiêm ngặt của Nội thị giám. Bất kỳ kẻ nào cố tình che giấu, phạm luật sẽ bị nghiêm trị!
Vy, vốn đang lúi húi chăm sóc mấy chậu hoa nhỏ gần đó, nghe thấy tiếng đọc chiếu chỉ. Nàng khựng lại, bàn tay đang tưới nước run lên nhè nhẹ. Cùng với những lời thị vệ vừa đọc, một cảm giác lạnh lẽo bất chợt bao trùm lấy nàng. Con đường thoát thân duy nhất mà nàng còn kỳ vọng, nay dường như đã bị bịt kín hoàn toàn. Nàng siết chặt chiếc giỏ đựng nước, đôi mắt mở to nhìn về phía cổng cung. Mọi liên lạc với thế giới bên ngoài, mọi hy vọng tìm kiếm sự giúp đỡ, giờ đây đều trở nên vô vọng. Tiếng tim nàng đập thình thịch trong lồng ngực, một cảm giác ngột ngạt, tuyệt vọng dâng lên. Nàng cảm thấy mình như một con chim bị nhốt trong lồng son, cánh bị cắt đứt, không còn đường nào bay thoát.
Sáng hôm sau, nắng vàng rực rỡ trải dài trên những mái ngói cong của Hoàng cung. Tuy nhiên, không khí bên trong cung điện lại ngột ngạt và căng thẳng hơn bao giờ hết. Vy, trong bộ trang phục cung nữ quen thuộc, đang âm thầm di chuyển qua các hành lang đá lạnh lẽo. Ánh mắt nàng lướt nhanh về phía cổng cung, nơi những thị vệ đang nghiêm trang đứng gác.
Bên ngoài cung điện, không khí náo nhiệt của một buổi chợ phiên đang diễn ra. Vy, dưới vỏ bọc đi chợ mua nhu yếu phẩm cho cung, đã có một kế hoạch khác. Nàng trà trộn vào đám đông, tìm kiếm một người bán hàng rau quả mới xuất hiện. Mới đầu, nàng không thấy ai khả nghi. Rồi nàng nhìn thấy một người đàn bà trung niên, ăn mặc giản dị, đang sắp xếp các loại rau củ trên sạp hàng. Có một điều gì đó ở ánh mắt bà ta khiến Vy chú ý.
Bỗng nhiên, một nhóm thị vệ đi tuần ngang qua, tiếng giày đinh cộp trên nền đá. Vy lập tức lùi lại, nép mình vào một góc khuất. Tim nàng đập thình thịch. Khi đám thị vệ đã đi xa, nàng lại hướng sự chú ý về phía người đàn bà bán rau. Lợi dụng lúc bà ta đang cúi xuống nhặt một quả cà chua rơi, Vy nhanh chóng tiến lại gần.
Bàn tay nàng run run, nhưng ánh mắt đầy quyết tâm. Nàng rút trong tay áo ra một chiếc trâm cài tóc nhỏ, nạm ngọc tinh xảo. Chiếc trâm này là một kỷ vật của mẹ nàng, nàng giữ nó như một bùa may mắn. Không một ai để ý, Vy khéo léo đặt chiếc trâm vào giỏ rau của người đàn bà, ngay dưới những tàu lá xà lách xanh mướt.
Ngay lúc đó, người đàn bà ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt của Vy. Một thoáng bối rối, rồi một cái gật đầu đầy ẩn ý. Vy cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Nàng khẽ ghé sát môi, giọng nói thì thầm chỉ đủ cho hai người nghe thấy: “Hãy đưa nó về thôn Hòa An, có người sẽ hiểu.”
Nói rồi, Vy vội vã lùi lại, hòa mình vào đám đông mua bán. Nàng cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng trái tim nàng vẫn đập loạn nhịp. Mỗi bước chân nàng đi, mỗi hơi thở nàng hít vào, đều mang theo một sự lo lắng và một tia hy vọng mong manh. Nàng đã đặt cược tất cả vào hành động này.
Người đàn bà bán rau nhìn theo bóng Vy khuất dần, tay bà ta khẽ chạm vào chiếc trâm cài tóc. Bà ta hiểu. Thôn Hòa An. Sẽ có người hiểu.
Chỉ chưa đầy một canh giờ sau khi Vy rời đi, cánh cửa gỗ nặng nề của căn phòng nhỏ bật mở. Phí Hành sải bước vào, dáng người cao lớn phủ bóng xuống sàn nhà. Vẻ mặt hắn lạnh lẽo, đôi mắt như hai hòn than nung đỏ quét một lượt khắp căn phòng, dừng lại trên khuôn mặt tái mét của Vy đang run rẩy ngồi bên bàn.
Trên tay Phí Hành là vật hắn tìm kiếm: chiếc trâm cài tóc bằng ngọc, thứ mà Vy vừa gửi đi. Hắn không nói một lời, chỉ ném mạnh chiếc trâm xuống mặt bàn gỗ. Tiếng va chạm chát chúa vang lên, khiến Vy giật nảy mình.
Giọng Phí Hành gằn lên từng tiếng, như lưỡi dao cùn đang cứa vào tim nàng: “Nàng muốn gửi cái này cho ai? Nàng muốn trốn khỏi ta sao?”
Vy kinh hoàng, đôi mắt mở to nhìn thẳng vào hắn. Nàng biết. Mọi chuyện đã bại lộ. Cái vỏ bọc mong manh của nàng sụp đổ hoàn toàn. Nàng chưa bao giờ cảm thấy mình nhỏ bé và bất lực đến vậy. Nàng không thể nói gì, chỉ có thể nhìn hắn, cảm nhận hơi thở nóng bỏng của sự tức giận đang phả vào mình.
Mặt bàn gỗ rung lên dưới sức nặng của chiếc trâm ngọc. Vy ngước nhìn Phí Hành, đôi mắt nàng đong đầy sự sợ hãi và tuyệt vọng. Không gian chìm trong im lặng ngột ngạt, chỉ có tiếng thở gấp gáp của hai người. Phí Hành tiến đến gần hơn, từng bước chân nặng nề vang vọng. Hắn nắm chặt cằm Vy, ép nàng nhìn thẳng vào mắt hắn. Ánh mắt hắn phức tạp, vừa giận dữ, vừa đau đớn, như hai lưỡi dao sắc bén đang xé toạc tâm can nàng.
Phí Hành gằn giọng, từng tiếng như muốn nghiền nát. “Tô Tô, ta đã hỏi nàng bao nhiêu lần rồi, rốt cuộc nàng đến đây vì điều gì? Có phải nàng chưa bao giờ thật lòng với ta không?”
Vy im lặng, nỗi sợ hãi bao trùm lấy nàng, bóp nghẹt mọi lời lẽ. Nàng muốn giải thích, muốn thú nhận tất cả, nhưng cổ họng nghẹn lại, không phát ra được một âm thanh nào. Nàng biết, lúc này, bất kỳ lời nói nào cũng trở nên vô nghĩa. Chỉ có sự hoài nghi và tổn thương trong mắt hắn là quá thật. Chiếc trâm ngọc trên bàn như một lời tố cáo không thể chối cãi.
Phí Hành nhìn sâu vào mắt Vy, như muốn tìm kiếm một tia dối trá hay một lời thú nhận. Hắn thấy sự trống rỗng, sự sợ hãi, nhưng không thấy được lời giải thích nào. Sự im lặng của nàng càng khiến ngọn lửa giận dữ trong hắn bùng cháy dữ dội hơn. Hắn buông cằm nàng ra, lùi lại một bước, ánh mắt quét qua căn phòng. Hắn đã cho Vy cơ hội, đã đặt niềm tin vào nàng, nhưng cuối cùng, tất cả chỉ là một vở kịch.
“Nàng luôn nói yêu ta,” giọng Phí Hành trầm xuống, đầy chua chát. “Nhưng thứ nàng gửi đi lại là thứ để trốn thoát khỏi ta. Nàng có biết, vật này là tín vật duy nhất ta còn sót lại của mẫu thân ta không? Nàng định dùng nó để đổi lấy điều gì?”
Nước mắt Vy tuôn rơi, nàng không thể chịu đựng thêm nữa. “Phí Hành, em…”
“Đừng nói!” Phí Hành cắt ngang, giọng hắn như sấm sét. “Đừng nói những lời dối trá nữa. Ta đã nhìn đủ rồi.” Hắn quay lưng lại, dáng vẻ cô độc và giận dữ. Bàn tay siết chặt thành nắm đấm, móng tay cắm sâu vào da thịt. Hắn không muốn nhìn thấy nàng nữa, không muốn nghe thấy giọng nói của nàng nữa. Mọi thứ tan vỡ, chỉ còn lại sự tức giận và một trái tim tan nát.
Vy ngã quỵ xuống sàn, tiếng nấc nghẹn ngào vang lên trong căn phòng trống trải. Nàng đã không còn gì để nói, không còn gì để biện minh. Mọi nỗ lực của nàng để giữ gìn sự thật, để bảo vệ mọi người, cuối cùng đều sụp đổ dưới tay chính hắn.
Vy ngã quỵ xuống sàn, tiếng nấc nghẹn ngào vang lên trong căn phòng trống trải. Nàng đã không còn gì để nói, không còn gì để biện minh. Mọi nỗ lực của nàng để giữ gìn sự thật, để bảo vệ mọi người, cuối cùng đều sụp đổ dưới tay chính hắn. Phí Hành quay lưng lại, dáng vẻ cô độc và giận dữ, bờ vai hắn run lên khe khẽ. Căn phòng chìm trong sự im lặng ngột ngạt, chỉ còn tiếng thở nặng nề của hai người.
Vy nhìn theo bóng lưng Phí Hành, trái tim nàng như bị ai bóp nghẹt. Nàng biết mình đã mắc sai lầm nghiêm trọng, nhưng hoàn toàn không có ý định làm tổn thương hắn. Đôi mắt nàng mờ đi vì nước mắt, nhưng sự kiên quyết chợt lóe lên. Nàng hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh. Nàng không thể để mọi thứ kết thúc như thế này.
“Phí Hành…” Vy cất tiếng, giọng khàn đặc.
Phí Hành khựng lại, nhưng không quay đầu. Hắn không muốn nghe thêm bất kỳ lời nói dối nào nữa.
Vy đứng dậy, bước chân còn hơi loạng choạng. Nàng tiến lại gần hắn, từng bước chân chậm rãi nhưng dứt khoát. Nàng dừng lại cách hắn một khoảng vừa đủ để hắn có thể nghe rõ.
“Thiếp… thiếp chỉ muốn tìm hiểu lịch sử,” Vy nói, cố gắng giữ cho giọng nói mình bình thản nhất có thể, mặc dù lòng nàng đang run sợ. “Tận mắt chứng kiến cuộc sống hoàng cung này. Thiếp là một học sinh nghiên cứu lịch sử…”
Nàng ngước nhìn hắn, ánh mắt khẩn cầu nhưng vẫn giữ một vẻ kiên định. Nàng biết lời nói dối này thật mong manh, nhưng đó là tất cả những gì nàng có thể nói lúc này. Nàng hy vọng hắn sẽ tin, dù chỉ một chút.
Phí Hành vẫn đứng im, im lặng của hắn càng làm không khí thêm căng thẳng. Hắn có nghe thấy những lời Vy nói, nhưng liệu hắn có tin không? Liệu hắn có nhìn thấy sự thật đằng sau những lời đó? Vy nín thở chờ đợi.
Phí Hành vẫn đứng im, sự im lặng của hắn càng làm không khí thêm căng thẳng. Hắn có nghe thấy những lời Vy nói, nhưng liệu hắn có tin không? Liệu hắn có nhìn thấy sự thật đằng sau những lời đó? Vy nín thở chờ đợi.
Một thoáng im lặng kéo dài, chỉ còn tiếng gió vi vu bên ngoài. Rồi, Phí Hành từ từ quay người lại. Ánh mắt hắn quét qua khuôn mặt Vy, tìm kiếm một tia giả dối, một dấu hiệu của sự lừa lọc. Nhưng thứ hắn thấy chỉ là sự tuyệt vọng và một nỗi sợ hãi ẩn sâu.
Phí Hành bật cười, một tiếng cười khô khốc, lạnh lẽo như băng đá. Hắn tiến lại gần Vy, từng bước chân chậm rãi nhưng đầy uy lực. Hắn buông tay khỏi cằm nàng, nhưng ánh mắt vẫn khóa chặt vào nàng.
PHÍ HÀNH
(Giọng chế giễu)
Lịch sử sao? Lịch sử của nàng là đây.
Hắn đưa tay vuốt ve mái tóc Vy, nhưng cử chỉ ấy không hề mang lại chút ấm áp nào. Thay vào đó, nó như một lời cảnh báo về sự chiếm hữu.
PHÍ HÀNH
Vậy nàng hãy ở đây mà ghi chép đi. Toàn bộ lịch sử của riêng ta và nàng. Nàng sẽ không thiếu bất cứ điều gì để nghiên cứu. Mọi thứ ta từng trải qua, mọi sự nhục nhã, mọi chiến thắng, tất cả sẽ được nàng ghi lại. Và từ giờ, đây sẽ là thế giới duy nhất của nàng.
Lời nói của Phí Hành như một nhát dao sắc bén, đâm xuyên qua tim Vy. Nàng cảm thấy lạnh buốt, không chỉ từ ánh mắt hắn mà còn từ ý nghĩa đằng sau lời nói đó. Đó không phải là một lời đề nghị, mà là một lời giam cầm. Nàng đã cố gắng nói thật, dù chỉ một phần, nhưng hắn đã biến nó thành một phiên bản méo mó hơn, tàn độc hơn. Hắn muốn biến nàng thành nhân chứng, thành người ghi chép cho cuộc đời hắn, một cách cưỡng ép. Vy nhận ra rằng mình đã hoàn toàn rơi vào bẫy của Phí Hành.
Vy đứng lặng nhìn Phí Hành, trái tim nàng đập loạn xạ. Lời nói của hắn vang vọng như tiếng chuông báo tử, nhấn chìm nàng vào một vực sâu tuyệt vọng. Cái bẫy vàng mà nàng từng mơ ước, giờ đây đã biến thành một chiếc lồng son, giam cầm nàng vĩnh viễn.
Nàng nhìn ra ngoài cửa sổ. Khung cảnh từng khiến nàng say đắm, những mái ngói xanh biếc ẩn hiện giữa những bức tường gạch đỏ, giờ đây chỉ còn là những song sắt vô hình. Những con đường quen thuộc, những ngôi nhà thấp thoáng, tất cả đều trở nên xa lạ, như một thế giới mà nàng không còn thuộc về. Nàng đã tự mình đẩy mình vào đây, vì tham vọng, vì một “canh bạc lớn” mà giờ đây nàng phải trả giá bằng cả tự do.
Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng Vy. Nàng đã quá ngây thơ khi tin rằng có thể thay đổi lịch sử, thay đổi số phận của một kẻ đã được định sẵn cho quyền lực. Phí Hành, kẻ mà nàng từng nhặt được bên bờ sông, giờ đây đã là Thái tử, và nàng, một học sinh xuyên không, lại trở thành công cụ để hắn ghi lại “lịch sử của riêng ta và nàng”.
Nàng cảm nhận được ánh mắt Phí Hành vẫn đang khóa chặt vào mình. Hắn đang chờ đợi, chờ đợi sự khuất phục hoàn toàn của nàng. Nàng đã mất tất cả, quê nhà, gia đình, và giờ là cả bản thân.
Vy chậm rãi quay người lại, đối mặt với Phí Hành. Nàng cố gắng giữ cho giọng nói mình không run rẩy.
VY
Ta hiểu rồi.
Đôi mắt Phí Hành nheo lại, dò xét. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát phản ứng của nàng.
VY
Ta sẽ ghi chép. Ghi lại tất cả những gì ngài muốn. Đây sẽ là thế giới của ta.
Vy cố gắng nở một nụ cười, một nụ cười méo mó, cay đắng. Nàng biết, từ giờ trở đi, cuộc đời nàng sẽ hoàn toàn thuộc về Phí Hành. Nàng đã tự nhốt mình vào chiếc lồng vàng này, và cánh cửa đã sập lại. Nàng chỉ còn là một con chim bị nhốt, chỉ có thể cất tiếng hót theo điệu nhạc của kẻ nắm giữ. Sự trống rỗng bao trùm lấy nàng, lạnh lẽo và tàn khốc.
Vy siết chặt bàn tay, ánh mắt từ từ hiện lên vẻ kiên định. Nàng tự nhắc nhở bản thân: “Không sao, mình là dân nghiên cứu xã hội. Sống sót trong mọi hoàn cảnh là bản năng.” Nàng biết mình phải thay đổi chiến lược, ẩn nhẫn và tìm một con đường khác để giành lại tự do, hoặc ít nhất là sống sót trong thế giới khắc nghiệt này.
Bên ngoài Đông Cung, tiếng thị vệ tuần tra vang lên đều đặn, như một bản nhạc nền cho sự tù đày của nàng. Vy nhìn chằm chằm vào tấm ngọc bội trên tay, thứ mà Phí Hành đã giao phó cho nàng. Đó không phải là một món quà, mà là xiềng xích. Một lời nhắc nhở về việc nàng đã đánh mất tất cả, về cái giá phải trả cho sự nông nổi.
Hoàng hậu bước vào phòng, dáng vẻ uy nghiêm nhưng ẩn chứa sự quan tâm. Bà nhìn Vy, đôi mắt sắc sảo dò xét.
HOÀNG HẬU
Ngươi còn nhớ bổn cung đã nói gì không?
Vy ngẩng đầu, ánh mắt không còn sự sợ hãi, thay vào đó là một vẻ bình thản đến lạ.
VY
Thần thiếp nhớ. Thái tử cần một người ghi chép lại lịch sử.
HOÀNG HẬU
Lịch sử của hắn, hay lịch sử của các ngươi? Ngươi tưởng mình có thể thay đổi mọi thứ sao? Nơi này không phải là thế giới của ngươi nữa.
Vy mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo.
VY
Thần thiếp đã nhận ra.
Hoàng hậu gật đầu, dường như hài lòng với câu trả lời. Bà quay sang nhìn Phí Hành, người đang ngồi lặng lẽ đọc sách.
HOÀNG HẬU
Ngươi cần nhớ vị trí của mình. Ngươi là một học giả, không phải là kẻ đứng trên đỉnh quyền lực.
Lời nói của Hoàng hậu như một nhát dao cứa vào lòng tự trọng của Vy, nhưng nàng kiên quyết không để lộ cảm xúc. Nàng đã từng lao vào một canh bạc lớn, với hy vọng đổi đời, với ước mơ thay đổi một đế chế, để rồi giờ đây lại trở thành một nhân chứng bất đắc dĩ trong câu chuyện của kẻ đã đưa mình vào tròng. Nàng đã từng nghĩ rằng kiến thức của mình, sự hiểu biết về lịch sử và xã hội sẽ là vũ khí tối thượng, giúp nàng xoay chuyển cục diện. Nhưng thực tế tàn khốc đã cho nàng bài học đắt giá. Quyền lực, mưu mẹo và sự tàn nhẫn mới là thứ ngự trị ở nơi này.
Cơn gió heo may khẽ lùa qua cửa sổ, mang theo hơi lạnh của mùa thu. Vy nhìn ra ngoài, nơi những ngọn cây cao vút trong Hoàng cung vẫn đứng sừng sững. Chúng đã chứng kiến bao nhiêu sự thăng trầm của vương triều, bao nhiêu những cuộc tranh đoạt quyền lực đẫm máu. Giờ đây, nó cũng sẽ là chứng nhân cho sự giam cầm của nàng.
Nàng không còn là cô sinh viên nghiên cứu xã hội ngày nào, người luôn tin vào những lý lẽ logic và sự công bằng. Nàng đã trở thành một phần của vở kịch, một con tốt trên bàn cờ quyền lực. Nhưng điều đó không có nghĩa là nàng đã đầu hàng. Ngược lại, sự tuyệt vọng ban đầu giờ đã biến thành một ngọn lửa âm ỉ cháy trong tim. Nàng sẽ không để bản thân bị nhấn chìm. Nàng sẽ học cách thích nghi, học cách ẩn nhẫn, học cách tìm kiếm kẽ hở trong hệ thống tưởng chừng hoàn hảo này. Sống sót trong mọi hoàn cảnh, đó là bản năng của một nhà nghiên cứu, và giờ đây, nó sẽ là bản năng của Vy.
Nàng lẳng lặng nhặt tấm ngọc bội lên, siết chặt nó trong tay. Nó lạnh lẽo, cứng rắn, nhưng cũng là vật dẫn cho những suy nghĩ mới mẻ. Nàng không thể trực diện đối đầu, vậy thì nàng sẽ đi đường vòng. Nàng sẽ dùng trí tuệ của mình, khả năng quan sát và phân tích để tìm ra điểm yếu của kẻ thù. Nàng sẽ ghi chép, nhưng không phải theo ý muốn của Phí Hành. Nàng sẽ ghi chép để hiểu, để tìm ra cách thoát thân. Đây là một cuộc chiến mới, một cuộc chiến đòi hỏi sự kiên nhẫn và chiến lược.
Đêm buông xuống trên Kinh thành. Ánh trăng bạc chiếu rọi xuống Hoàng cung, tạo nên một bức tranh huyền ảo nhưng cũng đầy cô tịch. Vy ngồi lặng lẽ trong căn phòng của mình, tâm trí hoàn toàn tập trung vào kế hoạch mới. Nàng biết rằng con đường phía trước sẽ vô cùng gian nan, đầy rẫy hiểm nguy và thử thách. Nhưng nàng đã sẵn sàng đối mặt. Sự thay đổi chiến lược không có nghĩa là từ bỏ hy vọng, mà là tìm kiếm một con đường khác, một con đường bí mật, để giành lại tự do, hoặc ít nhất là để tồn tại trong cái thế giới khắc nghiệt mà nàng vô tình bước vào. Nàng là dân nghiên cứu xã hội, và nghiên cứu không chỉ dừng lại ở việc quan sát. Đôi khi, nó còn là hành động.
Cuối cùng, sau bao nhiêu đêm trăn trở, một tia sáng lóe lên trong mắt Vy. Nàng đã tìm ra một cách. Một cách đầy mạo hiểm, nhưng có lẽ là duy nhất.
Trời hửng sáng, mang theo hy vọng mới. Vy đứng dậy, cảm thấy một sự vững vàng chưa từng có. Nàng đã từng là một người bị động, bị cuốn theo dòng chảy của lịch sử và số phận. Nhưng giờ đây, nàng đã trở thành người chủ động, người kiến tạo nên tương lai của chính mình, dù cho nó có tăm tối và khó khăn đến đâu. Kế hoạch đã hình thành. Nàng sẽ bắt đầu hành động, từng bước một, để thoát khỏi chiếc lồng vàng son này, hoặc để chứng minh rằng một người phụ nữ với kiến thức và ý chí có thể thay đổi cả số phận.
Cuộc sống tại Hoàng cung, nơi quyền lực và sự dối trá bao trùm, đã buộc Vy phải thay đổi. Nàng không còn là cô gái trẻ ngây thơ từng mơ mộng về những câu chuyện cổ tích. Nàng đã trở thành một chiến binh, một người sống sót, với đôi mắt sắc bén và một trái tim kiên cường. Nàng sẽ dùng trí tuệ và sự kiên nhẫn để vượt qua mọi thử thách, để tìm lại con đường dẫn đến tự do, hoặc ít nhất là để tìm thấy ý nghĩa tồn tại trong thế giới đầy biến động này.
Vy đứng bên cửa sổ, nhìn ra xa xăm. Nàng hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng sinh khí mới. Con đường phía trước có thể gập ghềnh, nhưng nàng tin vào sức mạnh của mình.
Tuyệt vời thay, cuộc đời này mang đến những bài học vô giá, đôi khi là từ chính những vấp ngã tưởng chừng không thể gượng dậy. Ta đã từng nghĩ rằng, khi lạc bước vào một thế giới xa lạ, mình sẽ chỉ là một con thuyền trôi dạt vô định giữa biển khơi, cuốn theo mọi con sóng. Nhưng rồi, chính những con sóng đó lại dạy ta cách chèo lái, cách đối mặt với bão tố, và cách tìm ra phương hướng cho riêng mình. Cái bẫy vàng son đã trở thành một lớp vỏ bọc, che giấu đi một chiến lược mới, một con đường mòn mà ta đang dần hé mở.
Nhìn lại quá khứ, ta thấy mình đã từng quá tham vọng, quá liều lĩnh. Ta đã mạo hiểm tất cả để tìm kiếm một chút quyền lực, một chút ảnh hưởng, để rồi nhận ra rằng thứ quý giá nhất không phải là sự giàu sang hay địa vị, mà chính là sự tự do. Tự do để sống, tự do để yêu, tự do để lựa chọn con đường cho chính mình. Ta đã từng nghĩ rằng chỉ cần có kiến thức, ta có thể thay đổi được mọi thứ, nhưng rồi, chính kiến thức ấy lại giúp ta nhận ra rằng sự kiên nhẫn và sự khôn ngoan mới là những vũ khí tối thượng. Đôi khi, ta phải học cách lui bước để có thể tiến xa hơn, phải học cách ẩn mình để chờ đợi thời cơ thích hợp.
Giờ đây, ta không còn là cô sinh viên nghiên cứu xã hội ngày nào, chỉ biết lý thuyết suông và những dự đoán mang tính học thuật. Ta đã trở thành một phần của câu chuyện này, một nhân vật thực thụ trong một thế giới đầy biến động và khốc liệt. Ta đã học được cách đọc vị con người, cách phân tích tình huống, và cách đặt một bước đi khôn ngoan trong một ván cờ đầy rẫy những cạm bẫy.
Ta không còn sợ hãi bóng tối hay những âm mưu hiểm độc. Thay vào đó, ta tìm thấy một sức mạnh tiềm tàng, một ý chí sắt đá được tôi luyện qua những thử thách. Ta sẽ không để bản thân bị nhấn chìm bởi những ham muốn của kẻ khác. Ta sẽ tìm ra con đường riêng, con đường mà ta tự tạo ra, để hướng tới một tương lai tốt đẹp hơn, dù cho nó có phải trải qua bao nhiêu gian nan, thử thách. Bởi lẽ, ta hiểu rằng, sau cơn mưa, trời sẽ lại sáng, và sau những đêm dài tăm tối, bình minh luôn đến, mang theo những tia hy vọng mới, những cơ hội mới để ta tiếp tục hành trình của mình.
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*