Thông gia khoe khoang tặng con dâu tận cái sổ đỏ căn nhà 4 tỷ nhưng đưa ra yêu cầu rất oái oăm về việc ở rể, tôi nghe mà chướng tai b:;ắt con trai hủy hô:;n ngay lập tức, còn nấu luôn mấy mâm thịt chó ló:;t lá chuối mời nhà gái, vậy là chỉ đúng nửa tiếng sau bà thông gia lắp bắp…
Nhà tôi có cậu con trai tên Nam, mới đưa bạn gái về ra mắt. Con bé tên Lan, ngoan hiền, nết na, nhìn cũng hợp vía. Họ hàng, bà con ai cũng ưng. Thế là hai bên ngồi lại bàn chuyện hôn sự.
Ngày đó, gia đình thông gia từ Hà Nội về. Bà Hường – mẹ Lan – nổi tiếng là người sành sỏi, sang trọng. Vừa ngồi xuống mâm cơm đã cười nửa miệng, rút trong túi xách ra một cuốn sổ đỏ, đặt cái cộp lên bàn.
“Đây, căn nhà mặt phố hơn 4 tỷ đứng tên vợ chồng tôi. Coi như quà hồi môn cho con gái. Nhưng…” – bà nhấn mạnh – “điều kiện là thằng Nam phải ở rể, coi nhà tôi như nhà chính, sau này phải lo hương khói cho cả bên ngoại.”
Cả mâm cơm lặng ngắt. Tôi ngồi nghe mà thấy chướng tai. Đời nào con trai tôi lại bỏ tổ tiên, dòng họ mà đi làm con nhà người khác chỉ vì miếng đất, cái nhà? Tôi cười nhạt, đẩy sổ đỏ về phía bà Hường, rồi nói rành rọt:
Mời các bạn đọc tiếp lại bình luận 👇👇👇
Người mẹ chồng nhìn thẳng vào đôi mắt hơi nheo lại của bà Hường, không chút nao núng. Giọng bà vang lên dứt khoát, rõ ràng từng lời, như một bản án không thể lay chuyển.
“Thưa bà thông gia, điều kiện này nhà tôi không thể chấp nhận.” Người mẹ chồng nhấn mạnh, ánh mắt sắc như dao găm. “Con trai tôi không bao giờ bỏ tổ tông, dòng họ mà đi làm con nhà người khác chỉ vì miếng đất, cái nhà!”
Câu nói của Người mẹ chồng như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt bà Hường. Bà ta sững sờ, nụ cười nửa miệng tắt ngấm. Nét mặt kiêu hãnh, tự mãn thường trực bỗng cứng lại, đôi môi mím chặt. Bà Hường chết lặng, không ngờ mọi chuyện lại xoay chiều nhanh đến vậy.
Nam và Lan ngồi đối diện, chứng kiến toàn bộ màn đối thoại căng thẳng. Cả hai đều tái mặt, như thể vừa bị dội một gáo nước đá. Nam cúi gằm mặt, xấu hổ đến mức chỉ muốn độn thổ. Lan thì nước mắt lưng tròng, bàn tay nắm chặt vạt áo, lo lắng không biết mọi chuyện sẽ đi đến đâu. Nụ cười hạnh phúc buổi ban đầu tan biến, thay vào đó là sự căng thẳng tột độ bao trùm căn nhà riêng của Người mẹ chồng.
Bà Hường giật tay lại khỏi cuốn sổ đỏ như thể vừa chạm vào thứ gì đó bẩn thỉu. Nụ cười nửa miệng tắt ngấm lúc trước giờ trở lại, nhưng méo mó và đầy vẻ khinh thường. Bà ta nhếch môi, ánh mắt sắc lạnh như dao nhìn thẳng vào Người mẹ chồng.
“À, vậy ra bà chê tiền, chê nhà?” Giọng bà Hường chanh chua, cao vút, rõ ràng mang theo sự tức tối khi bị từ chối công khai trước mặt các con. “Tưởng con trai bà có giá lắm?”
Câu nói của bà Hường như một nhát dao đâm thẳng vào không khí đang căng như dây đàn. Nam khẽ rụt người lại, hai tay nắm chặt dưới gầm bàn, nỗi xấu hổ thiêu đốt toàn bộ tâm can anh. Lan thì nhắm tịt mắt, nước mắt chảy dài trên má, cô không dám nhìn thẳng vào mẹ và mẹ của Nam. Cô ước mình có thể biến mất ngay lập tức khỏi căn nhà riêng của Người mẹ chồng.
Người mẹ chồng vẫn giữ nguyên vẻ điềm tĩnh đến đáng sợ. Bà không một chút biểu cảm, chỉ nhìn chằm chằm vào bà Hường, tựa như đang nhìn một con thiêu thân đang cố tình lao vào lửa. Sự im lặng của Người mẹ chồng càng khiến bà Hường thêm phần khó chịu, bực bội. Bà ta cảm thấy mình như đang bị sỉ nhục.
Người mẹ chồng khẽ lắc đầu, một động tác nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự kiên định không lay chuyển. Giọng bà cất lên, vẫn đều đều, không một chút gợn sóng hay tức giận, trái ngược hoàn toàn với sự gầm gừ trong lòng bà Hường.
“Không phải chê,” Người mẹ chồng bình thản nói, “mà là giữ lấy cái gốc, cái đạo lý làm người. Tiền bạc mua được nhà cửa, chứ không mua được lòng người và cái nếp nhà.”
Lời nói của Người mẹ chồng như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào sự tức tối đang bừng bừng trong lòng bà Hường, nhưng lại không thể dập tắt nó. Thay vào đó, lửa giận bùng lên mạnh mẽ hơn. Bà Hường siết chặt hai bàn tay đặt dưới gầm bàn, móng tay gần như bấm vào da thịt. Gương mặt bà ta đỏ gay vì uất nghẹn. Cơn giận dữ tột độ khiến bà chỉ muốn vùng dậy mà xé nát cái vẻ điềm tĩnh đáng ghét của Người mẹ chồng.
Nam ngồi đối diện, cúi gằm mặt. Anh không dám nhìn thẳng vào ai. Nỗi nhục nhã, xấu hổ đan xen với cảm giác bất lực bao trùm lấy anh. Anh cảm thấy mình như một con tốt thí trong cuộc chiến ngầm giữa mẹ và mẹ của Lan.
Bầu không khí trong phòng như đặc quánh lại, nặng nề đến nghẹt thở. Người mẹ chồng vẫn giữ nguyên vẻ mặt điềm tĩnh đến đáng sợ, còn Bà Hường thì đang bừng bừng tức giận, hai mắt long sòng sọc. Nam vẫn cúi gằm mặt, chìm trong sự bất lực.
Lan không chịu nổi sự im lặng căng như dây đàn này nữa. Cô bé vội vàng lên tiếng, giọng nói run run lạc đi trong không khí ngột ngạt.
“Mẹ ơi, bác ơi, có gì từ từ nói chuyện ạ…”
Lời nói của Lan nhỏ bé và yếu ớt, như một nỗ lực tuyệt vọng để xoa dịu hai người phụ nữ đang đứng trên bờ vực của một cuộc chiến. Cô quay sang nhìn Nam, ánh mắt đầy bất lực và hoang mang. Trong đôi mắt ấy, nỗi sợ hãi về một cuộc hôn nhân chưa kịp bắt đầu đã đứng trước nguy cơ đổ vỡ hiện rõ mồn một. Lan chỉ muốn thời gian ngừng lại, hoặc ít nhất là quay ngược về trước khi những lời lẽ khó nghe này được thốt ra. Cô bé không thể chịu đựng được cảnh tượng này, không thể chấp nhận viễn cảnh tình yêu của mình sẽ tan biến chỉ vì những điều kiện vật chất.
Lời cầu xin yếu ớt của Lan chưa kịp làm dịu đi chút nào bầu không khí căng thẳng thì Bà Hường đã gạt mạnh tay cô ra. Như một ngọn núi lửa đã nín nhịn quá lâu, Bà Hường bật dậy khỏi ghế, gương mặt đỏ bừng vì giận dữ và cảm giác bị sỉ nhục. Bà ta vươn tay chộp lấy chiếc túi xách đang đặt trên ghế và cuốn sổ đỏ căn nhà mặt phố hơn 4 tỷ đồng vẫn còn nằm trên bàn. Cầm chắc những thứ quý giá ấy trong tay, Bà Hường dứt khoát tuyên bố, giọng nói sắc lạnh như lưỡi dao cắt ngang không khí:
“Thôi được rồi! Đã vậy thì chuyện hôn sự này hủy! Con gái tôi không vào cái nhà không biết trọng giá trị!”
Ánh mắt sắc như dao của Bà Hường liếc thẳng vào Người mẹ chồng, chứa đầy sự căm phẫn và khinh bỉ. Cả căn phòng như nín thở, chìm trong sự im lặng chết chóc. Nam vẫn cúi gằm mặt, không dám ngẩng lên nhìn mẹ hay Lan.
Cả căn phòng như nín thở, chìm trong sự im lặng chết chóc. Nam vẫn cúi gằm mặt, không dám ngẩng lên nhìn mẹ hay Lan. Nghe lời tuyên bố hủy hôn dứt khoát của mẹ Lan, một luồng điện xẹt qua, Nam bật dậy khỏi ghế như lò xo nén. Anh vội vã đưa tay ra, cố gắng níu lấy bàn tay Lan đang bị Bà Hường nắm chặt.
“Lan, em…” Nam lắp bắp, giọng nghẹn lại trong cổ họng, ánh mắt van nài tuyệt vọng.
Nhưng Bà Hường không cho phép bất kỳ sự níu kéo nào. Với một lực mạnh mẽ, bà ta kéo Lan đi sềnh sệch về phía cửa, không thèm ngoảnh lại. Lan chỉ kịp quay đầu nhìn Nam một cái, ánh mắt đầy nước mắt và sự bất lực, rồi cô bị kéo khuất sau cánh cửa đóng sập. Nam bàng hoàng đứng sững, tay anh vẫn giơ ra giữa không trung, trống rỗng. Khuôn mặt anh tái nhợt đi, sự bất lực và thất vọng tột độ in hằn rõ ràng. Anh muốn gào lên, muốn chạy theo, nhưng đôi chân như bị đóng đinh tại chỗ.
Nam vẫn đứng sững sờ, ánh mắt dõi theo cánh cửa vừa đóng sập, như thể Lan vẫn còn đứng đó. Cả không gian bỗng trở nên ngột ngạt đến khó thở.
Người mẹ chồng nhìn đứa con trai đang thất thần, trái tim bà nhói lên một nỗi xót xa nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự kiên định. Bà biết mình phải cứng rắn vì gia phong. Bà tiến lại gần, đặt tay lên vai Nam.
NGƯỜI MẸ CHỒNG
(Giọng nói không khoan nhượng nhưng pha chút mềm mỏng khi nhìn con)
Con trai, con có thể đau lòng, nhưng con phải hiểu, mẹ không thể để con bỏ gia phong tổ tông mình được. Mẹ không thể để con cưới một cô gái có ý định bắt con ở rể và lo hương khói cho nhà ngoại, dù họ có cuốn sổ đỏ căn nhà mặt phố hơn 4 tỷ đi chăng nữa.
Người mẹ chồng ngừng lại một lát, ánh mắt bà quét qua bàn thờ tổ tiên trong phòng khách, rồi quay lại nhìn thẳng vào Nam.
NGƯỜI MẸ CHỒNG
Hôn sự này… phải hủy.
Nam vẫn cúi gằm mặt, không nói một lời. Cả cơ thể anh như đóng băng, tâm trí giằng xé giữa hình ảnh Lan vừa rời đi, lời thề ước tình yêu và lời răn dạy về hiếu thảo, gia phong từ mẹ. Anh cảm thấy một sức nặng vô hình đè nát lồng ngực. Anh muốn phản bác, muốn gào lên rằng tình yêu không thể bị định đoạt bởi điều kiện vật chất hay những ràng buộc cổ hủ, nhưng tất cả những lời đó đều nghẹn lại trong cổ họng. Anh biết, đối với mẹ, gia phong còn lớn hơn tất cả. Anh biết mình bất lực.
Nam vẫn cúi gằm mặt, cả cơ thể anh như đóng băng. Người mẹ chồng nhìn con trai, bà biết nỗi đau đớn đang giày vò anh, nhưng bà không thể lùi bước. Hôn sự này phải hủy bỏ, dù nó có đánh đổi bằng giọt nước mắt của con trai bà. Bà lặng lẽ đợi.
Một lúc lâu sau, một hơi thở dài, thườn thượt thoát ra từ lồng ngực Nam, nặng nề như trút cạn mọi hy vọng và sức lực. Anh khẽ ngẩng đầu, ánh mắt đỏ hoe nhìn mẹ, rồi lại cúi xuống, một cái gật đầu chậm rãi, miễn cưỡng.
NAM
(Giọng nói nghẹn ngào, run rẩy)
Con… con hiểu rồi ạ. Con sẽ gọi điện cho Lan.
Người mẹ chồng không nói thêm lời nào, chỉ nhìn thẳng vào Nam. Bà thấy sự tan nát trong đôi mắt con, sự đau khổ đang bóp nghẹt anh, nhưng cũng thấy một tia chấp nhận mong manh. Nam cảm thấy lồng ngực mình như bị xé toạc, tình yêu anh dành cho Lan như vỡ vụn thành ngàn mảnh. Trái tim anh tan nát, nhưng sâu thẳm trong suy nghĩ đau đớn ấy, anh biết mẹ đã đúng. Gia phong, tổ tông, tất cả những điều mẹ anh gìn giữ, quả thực là thứ không thể đem ra đánh đổi. Anh chấp nhận, dù điều đó đồng nghĩa với việc tự tay bóp chết tình yêu của chính mình.
Bà Hường vừa về đến nhà riêng của mình, trong lòng vẫn còn nặng trĩu những suy nghĩ về cuộc gặp mặt vừa rồi. Bà định bụng sẽ gọi điện cho Lan để hỏi han tình hình, nhưng chiếc điện thoại trong túi xách lại réo lên trước. Là số của Nam. Bà Hường có chút ngạc nhiên, nghĩ rằng chắc cậu con rể tương lai này gọi để nói lời xin lỗi hay giải thích gì đó. Bà nhấc máy, giọng hơi gằn.
BÀ HƯỜNG
Có chuyện gì mà gọi cho tôi giờ này?
Đầu dây bên kia, giọng Nam nghe thật yếu ớt, nặng trĩu.
NAM
(Qua điện thoại, giọng run rẩy)
Thưa… thưa bác Hường… Cháu… cháu xin lỗi… Cháu… cháu không thể cưới Lan được ạ. Hôn sự… phải hủy thôi ạ.
Câu nói của Nam như một nhát dao đâm thẳng vào tim Bà Hường. Bà sững sờ, cả người cứng lại. Khuôn mặt bà từ từ biến sắc, từ vẻ ngạc nhiên chuyển sang trắng bệch, rồi đỏ bừng vì tức giận. Bên cạnh, Lan vừa từ trong bếp bước ra, đang định hỏi mẹ chuyện gì, thì nghe thấy những lời đó. Cô bé đứng khựng lại, đôi mắt mở to.
BÀ HƯỜNG
(Hét lên, giọng chói tai, đập tay xuống mặt bàn kính gần đó cái rầm)
Cái gì? Hủy hôn ư? Thằng ranh con! Mày dám! Mày dám hủy hôn với con gái tao ư?
Tiếng hét của Bà Hường vang vọng khắp căn nhà. Bàn tay bà run rẩy chỉ thẳng vào chiếc điện thoại, rồi siết chặt lại. Cơn giận tột độ bốc lên ngùn ngụt, thiêu đốt mọi lý trí. Lan đứng trân trân nhìn mẹ, những lời Nam vừa nói như sét đánh ngang tai. Nước mắt lập tức trào ra, cô bé đưa tay che miệng, bật khóc nức nở, tiếng khóc nghẹn ngào xé lòng.
Tiếng hét chói tai của Bà Hường vẫn còn vang vọng, hòa lẫn với tiếng nức nở xé lòng của Lan. Cả căn nhà như đang bị nhấn chìm trong một cơn bão cảm xúc. Chiếc điện thoại trên tay Bà Hường vẫn còn nóng hổi. Bà Hường nhìn chằm chằm vào nó, hơi thở hổn hển. Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại di động của bà Hường vang lên inh ỏi, cắt ngang sự hỗn loạn. Bà giật mình, tầm mắt khó nhọc rời khỏi chiếc điện thoại cố định trên bàn để nhìn vào màn hình của mình.
Mắt Bà Hường nheo lại. Là số của Người mẹ chồng. Tay bà hơi run rẩy. Bà Hường ngần ngừ một lát, cơn giận vẫn còn hừng hực nhưng một tia tò mò khó hiểu lại dấy lên. Bà Hường đưa tay, như bị một lực nào đó thôi thúc, nhấc máy. Bà kề điện thoại lên tai, im lặng đợi đầu dây bên kia lên tiếng.
Đầu dây bên kia, giọng Người mẹ chồng vang lên, bình thản đến đáng sợ, mỗi chữ như một mũi kim châm thẳng vào tai Bà Hường.
NGƯỜI MẸ CHỒNG
(Qua điện thoại, giọng ngọt xớt nhưng đầy ẩn ý)
À vâng, tôi vừa nấu xong mấy mâm thịt chó lót lá chuối đây, mời ông bà và cháu Lan qua dùng bữa ‘chia tay’ cho tiện.
Bà Hường nghe mà máu dồn lên não. Từng lời của Người mẹ chồng như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt, nhưng lại mang theo một mùi vị khinh miệt không thể chịu đựng được. “Thịt chó lót lá chuối”? “Chia tay”? Bà Hường nắm chặt điện thoại, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Khuôn mặt bà đỏ bừng vì giận dữ. Lan, vẫn còn đang sụt sịt, ngẩng đầu nhìn mẹ, không hiểu chuyện gì.
BÀ HƯỜNG
(Hằn học, qua điện thoại)
Cô… cô nói cái gì?
NGƯỜI MẸ CHỒNG
(Vẫn giọng điệu thách thức, mỉa mai)
Ấy chết, tôi tưởng bà Hường nghe rõ chứ? Hay tai bà nặng quá rồi? Tôi mời ông bà và cháu Lan qua ăn bữa cuối cùng, trước khi mọi chuyện kết thúc. Dù sao thì cũng từng là thông gia hụt, tôi cũng phải có chút lòng thành.
Mỗi câu nói của Người mẹ chồng như một cái tát trời giáng. Bà Hường nghiến răng ken két. Bà cảm thấy một sự sỉ nhục tột độ, nhưng cùng lúc đó, một sự tò mò điên cuồng trỗi dậy. “Ý đồ của cô ta là gì? Cô ta dám thách thức mình?” Bà Hường muốn từ chối ngay lập tức, muốn mắng chửi cho hả giận, nhưng linh tính mách bảo rằng có điều gì đó khuất tất đằng sau lời mời đầy ác ý này. Bà Hường siết chặt điện thoại, ánh mắt lóe lên vẻ vừa căm phẫn vừa đầy tính toán.
Bà Hường cúp điện thoại, mặt bà đỏ bừng, hơi thở phì phò như bò rống. Lan, vẫn còn nức nở, nhìn mẹ đầy lo lắng. Chồng bà Hường, nãy giờ vẫn im lặng chứng kiến, giờ đặt tay lên vai vợ.
CHỒNG BÀ HƯỜNG
Có chuyện gì vậy em? Cô ta lại giở trò gì nữa?
BÀ HƯỜNG
(Ném ánh mắt sắc lạnh về phía Lan, rồi quay sang chồng)
Bà ta… bà ta mời chúng ta sang “chia tay” bằng mâm thịt chó lót lá chuối! Lại còn bày đặt “lòng thành” nữa chứ! Cái đồ khốn nạn!
Lan giật mình, hai mắt mở to. Chồng bà Hường nhíu mày, vẻ mặt đầy khó chịu.
CHỒNG BÀ HƯỜNG
Mời làm gì? Không đi! Để xem bà ta làm gì được chúng ta!
BÀ HƯỜNG
(Siết chặt tay, nhìn xa xăm)
Không. Chúng ta phải đi. Tôi muốn xem, rốt cuộc bà ta định giở trò gì nữa! Bà ta dám thách thức tôi như thế, tôi không thể không đến!
Lan nghe vậy thì kinh hãi, vội vã nắm tay mẹ.
LAN
Mẹ ơi, thôi mình về đi mẹ! Con không muốn gặp bà ta nữa đâu!
BÀ HƯỜNG
(Gạt tay Lan ra, giọng quyết đoán pha lẫn thách thức)
Không được! Con phải đi với mẹ! Mẹ con mình không thể để cho bà ta có cơ hội cười vào mặt! Ông à, đi thôi!
Chồng bà Hường thở dài, biết không thể nào ngăn cản được vợ mình khi bà đã nổi máu điên. Ông gật đầu miễn cưỡng. Ba người, với ba thái độ khác nhau – Bà Hường hừng hực lửa giận và tò mò, Lan sợ hãi, còn chồng bà Hường thì bực dọc và cam chịu – bước ra khỏi nhà, tiến về phía Nhà riêng của người mẹ chồng.
Con đường trở lại căn nhà đó dường như dài hơn bao giờ hết. Trong xe, không khí căng như dây đàn. Bà Hường liên tục lẩm bẩm những câu chửi rủa nhỏ trong miệng, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ đầy căm phẫn. Lan ngồi co rúm lại, nước mắt vẫn chảy dài trên má, mỗi tiếng nấc nghẹn đều khiến không gian thêm nặng nề. Chồng bà Hường chỉ biết siết chặt vô lăng, cố gắng giữ bình tĩnh nhưng đôi lông mày vẫn nhíu chặt thể hiện sự bực dọc không che giấu.
Khi chiếc xe dừng lại trước cổng Nhà riêng của người mẹ chồng, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào ngôi nhà với vẻ nghi hoặc cực độ. Chồng bà Hường tắt máy, quay sang nhìn vợ.
CHỒNG BÀ HƯỜNG
Em chắc chắn muốn vào sao?
BÀ HƯỜNG
(Ánh mắt sắc lạnh, đầy kiên quyết)
Chắc chắn! Tôi muốn xem, xem bà ta sẽ làm trò hề gì nữa!
Lan níu lấy tay áo mẹ, nhưng Bà Hường chỉ lắc đầu, gương mặt bà Hường đã cứng lại như đá. Ba người bước xuống xe, từng bước chân nặng trĩu tiến về phía cửa. Bà Hường đi trước, khuôn mặt lộ rõ vẻ bực dọc và sự đề phòng cao độ. Bà ta lẩm bẩm một mình, đủ lớn để chồng và con gái nghe thấy.
BÀ HƯỜNG
(Lẩm bẩm)
Để xem, bà ta định giở trò gì nữa! Lần này mà có chuyện gì, tôi sẽ không để yên đâu!
Cánh cửa mở, họ bước vào nhà, một lần nữa đối mặt với bầu không khí nặng nề, tràn ngập mùi hương lạ. Thái độ của cả ba đầy phòng thủ, mỗi người một tâm trạng, nhưng đều sẵn sàng cho một cuộc đối đầu mới, một màn kịch mới đầy cay nghiệt.
Họ vừa đặt chân vào ngưỡng cửa Nhà riêng của người mẹ chồng, một luồng khí nóng bức cùng mùi hương nồng nặc, khó tả ập thẳng vào khứu giác. Mùi thơm ngậy của các loại gia vị hòa quyện với một mùi vị rất đặc trưng, đánh thẳng vào dạ dày, khiến Lan lập tức nhăn mặt, nôn nao. Chồng bà Hường cau mày khó chịu, còn Bà Hường thì vẫn giữ nguyên vẻ cảnh giác cao độ.
Ánh mắt cả ba đồng loạt quét qua phòng khách, nơi đã được biến thành một không gian ẩm thực kỳ lạ. Trên chiếc bàn gỗ lớn giữa nhà, những mâm lá chuối xanh mướt được trải ngay ngắn, đầy ắp các món ăn bốc hơi nghi ngút. Dồi chó rán vàng ruộm, chả chó thơm lừng, rựa mận nâu sánh, và những miếng thịt chó luộc trắng ngần, tất cả đều được bày biện tươm tất, mời gọi. Cảnh tượng đó, cùng với mùi thơm ngào ngạt, khiến Bà Hường, chồng Bà Hường và Lan sững sờ. Một cảm giác ghê tởm dâng lên cuộn trào trong dạ dày của Lan, khiến cô tái mặt. Bà Hường cũng không giấu được sự kinh ngạc, sắc mặt thay đổi liên tục giữa ngạc nhiên, phẫn nộ và ghê tởm.
Người mẹ chồng, từ trong bếp bước ra, trên môi nở một nụ cười tươi rói, có phần rạng rỡ đến đáng sợ. Bà ta khoanh tay, đôi mắt sáng rực nhìn thẳng vào ba vị khách không mời mà đến, như thể bà đã chờ đợi khoảnh khắc này từ lâu.
NGƯỜI MẸ CHỒNG
(Giọng ngọt xớt nhưng đầy ẩn ý)
Mời ông bà ngồi! Lan nữa chứ con! Đây là đặc sản ‘tiễn khách’ của nhà tôi! Đảm bảo không nơi nào có!
Bà Hường chết lặng, khuôn mặt đỏ bừng vì tức giận. Bà ta không thể tin vào mắt mình. Chồng bà Hường cũng cứng đơ, sự bực bội đã biến thành một nỗi kinh hoàng khó hiểu. Lan thì chỉ biết níu chặt tay áo mẹ, đôi mắt ngấn nước, cố gắng nén lại cơn buồn nôn đang dâng lên cổ họng. Khung cảnh trước mắt quá sức tưởng tượng, một màn kịch cay độc hơn bất cứ điều gì họ từng nghĩ đến.
Bà Hường đứng chết trân, khuôn mặt vẫn đỏ bừng vì tức giận nhưng giờ đây đã thêm một nét hoang mang. Bà ta không thể tin vào mắt mình, không thể tin rằng Người mẹ chồng lại có thể chơi một ván bài bẩn thỉu đến mức này. Ánh mắt bà Hường nhìn chằm chằm vào những mâm thịt chó ngồn ngộn, môi lắp bắp muốn nói nhưng không thành lời. Chồng bà Hường siết chặt tay, cố gắng kìm nén sự phẫn nộ đang trào dâng. Lan, vẫn tái xanh mặt mày, chỉ biết bấu chặt lấy áo mẹ, đôi mắt ngấn nước đầy sợ hãi và kinh tởm.
NGƯỜI MẸ CHỒNG
(Nhếch mép, ánh mắt sắc lạnh quét qua bà Hường)
Có gì mà bà Hường phải ngạc nhiên đến thế? Đây là tấm lòng của nhà tôi, đón khách quý đến bàn chuyện trăm năm đấy chứ. Hay bà chê không hợp khẩu vị?
Bà Hường giật mình, như bị điện giật. Bà ta hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ lại chút bình tĩnh cuối cùng.
BÀ HƯỜNG
(Giọng run rẩy, khó khăn lắm mới thốt nên lời)
Bà… bà… ý bà là sao?
Người mẹ chồng bật cười khẩy, tiếng cười nghe chói tai và đầy vẻ khinh miệt. Bà ta tiến lại gần, đôi mắt như muốn khoan thủng tâm can Bà Hường.
NGƯỜI MẸ CHỒNG
(Giọng điệu ngọt xớt đến rợn người, nhưng ánh mắt lại lạnh như băng)
Ý tôi hả? Thì là mời ông bà và con bé dùng bữa ra mắt, bàn chuyện cưới hỏi cho hai đứa. Chẳng phải trước khi đến đây, ông bà đã tự tin lắm sao? Tôi chỉ là đang bày tỏ sự “hiếu khách” của mình thôi.
Lời nói của Người mẹ chồng như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Bà Hường, kèm theo một cú đánh trời giáng vào lòng tự tôn của bà ta. Một cảm giác nhục nhã, bị sỉ nhục tột cùng ập đến, khiến Bà Hường choáng váng. Bà ta nhìn lại mâm thịt chó, rồi nhìn sang Người mẹ chồng với nụ cười nhạt nhẽo trên môi, cuối cùng cũng hiểu được ẩn ý sâu xa của người mẹ chồng. Đây không phải là bữa cơm, đây là một màn kịch đắt giá, một lời tuyên bố đầy ẩn ý rằng gia đình bà Hường không hề xứng đáng, không hơn gì những con vật trên mâm, và bà Hường đang bị “xỏ mũi” một cách không thương tiếc. Mắt Bà Hường tối sầm lại, bà ta cảm thấy lồng ngực mình như muốn nổ tung.
Mắt Bà Hường tối sầm lại, bà ta cảm thấy lồng ngực mình như muốn nổ tung. Bà Hường siết chặt nắm đấm, cố gắng hít thở nhưng cơn tức giận và nhục nhã cứ như thiêu đốt bà ta. Chồng Bà Hường vội đỡ lấy tay vợ, ánh mắt cũng đầy phẫn uất. Lan run rẩy, nước mắt đã chực trào.
Người mẹ chồng vẫn giữ nụ cười lạnh nhạt trên môi, thản nhiên cầm ấm trà rót nước vào từng chén, đặt trước mặt khách. Bà ta đặt ấm trà xuống bàn một cách dứt khoát, tiếng chén trà va nhẹ vào đĩa sứ vang lên sắc lạnh như một hồi chuông.
NGƯỜI MẸ CHỒNG
(Giọng điệu rành rọt, từng chữ như đinh đóng cột, ánh mắt nhìn thẳng vào Bà Hường)
Ý tôi là, chó ăn thịt chó, cho nên cái gì không hợp thì cứ dứt khoát mà bỏ đi. Đây là bữa tiệc tiễn ‘cái duyên’ không thành, để không ai phải vương vấn.
Lời nói của Người mẹ chồng như một cái tát thẳng vào mặt Bà Hường, mạnh đến nỗi bà ta lảo đảo lùi lại nửa bước. Khuôn mặt Bà Hường tái mét, không còn một giọt máu. Bà ta mở miệng muốn nói gì đó nhưng cổ họng nghẹn ứ, không tài nào thốt ra được. Sự sỉ nhục đã vượt quá giới hạn chịu đựng. Lan chứng kiến cảnh tượng đó, đôi mắt đỏ hoe, những giọt nước mắt nóng hổi cuối cùng cũng trào ra, cô bé bật khóc nức nở, tiếng khóc nghẹn ngào xé nát không khí căng như dây đàn. Nam đứng bên cạnh, chết lặng, không nói một lời.
Bà Hường và chồng cô ta nhìn nhau, những gương mặt tái mét không còn một giọt máu. Sự nhục nhã tột cùng đã đè nặng lên đôi vai họ, khiến cả hai không còn dám ngẩng đầu đối diện với ánh mắt sắc lạnh như băng của Người mẹ chồng. Từng tế bào trong cơ thể họ dường như đang bị hút cạn sinh lực. Chồng Bà Hường nuốt khan một tiếng, bàn tay run rẩy đặt lên cánh tay vợ. Bà Hường chậm rãi đứng dậy, thân hình như một cái bóng thất thần. Cô ta kéo mạnh tay Lan, người con gái vẫn đang nức nở không ngừng, nước mắt giàn giụa trên má. Lan bị kéo đi một cách miễn cưỡng, nhưng trong cơn nhục nhã tột độ, cô bé không dám phản kháng.
Ba người họ lầm lũi bước về phía cửa, mỗi bước chân đều nặng trĩu sự sỉ nhục. Không một lời tạm biệt, không một cái quay đầu. Cánh cửa căn Nhà riêng của người mẹ chồng lặng lẽ khép lại, cắt đứt sự bẽ bàng và nhục nhã của gia đình thông gia. Họ đã thất bại hoàn toàn.
Người mẹ chồng vẫn ngồi thẳng lưng, ánh mắt bà ta dõi theo bóng lưng của ba người họ khuất dần sau cánh cửa. Một nụ cười mỉm lạnh lùng thoáng qua trên môi bà, ánh mắt kiên định, như thể mọi chuyện đã nằm trong dự liệu của bà từ trước. Bà ta từ từ nhấp một ngụm trà, không vội vàng, không một chút biểu cảm hối tiếc.
Người mẹ chồng vẫn ngồi đó, ánh mắt kiên định dõi theo cánh cửa vừa khép lại. Không gian trong Nhà riêng của người mẹ chồng bỗng chùng xuống, im lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng tích tắc đều đặn của chiếc đồng hồ treo tường. Nam đứng cạnh bà, người vẫn còn run rẩy nhẹ. Anh nhìn mẹ, rồi lại nhìn ra cánh cửa như thể vẫn còn mong ngóng một điều gì đó. Khuôn mặt Nam vẫn còn vương những nét thẫn thờ, ánh mắt đờ đẫn.
Người mẹ chồng chậm rãi đặt tách trà xuống đĩa, tạo ra một âm thanh khô khốc trong tĩnh lặng. Bà ngẩng đầu nhìn thẳng vào Nam. Ánh mắt bà không còn sự sắc lạnh như băng, mà thay vào đó là một sự thấu hiểu sâu sắc, xen lẫn chút xót xa. Bà khẽ thở dài, một tiếng thở phào nhẹ nhõm, nhưng cũng ẩn chứa bao nỗi niềm.
Nam hiểu ánh mắt đó. Anh biết mẹ đã thắng, và anh cũng biết, mẹ đã phải làm điều đó vì anh, vì cái gia đình này. Anh cũng thở ra một hơi, nặng trĩu hơn mẹ rất nhiều. Cơn đau trong lồng ngực vẫn còn nhức nhối, nhưng một phần gánh nặng đã được trút bỏ. Anh quay mặt đi, không muốn mẹ thấy rõ sự yếu lòng còn sót lại.
“Con đau lòng lắm phải không, Nam?” Người mẹ chồng cất tiếng, giọng bà trầm ấm, khác hẳn với sự kiên quyết vừa rồi.
Nam không trả lời ngay. Anh chỉ khẽ gật đầu, vai trùng xuống.
“Mẹ biết,” Người mẹ chồng tiếp lời, “Nhưng mẹ tin, chúng ta đã làm điều đúng đắn. Để giữ lấy nếp nhà, để giữ lấy lòng tự trọng của chính chúng ta.”
Anh nhìn lại mẹ, đôi mắt đỏ hoe. “Con biết… mẹ…” Anh nghẹn lại, không nói hết câu. Mọi thứ diễn ra quá nhanh, quá tàn nhẫn. Lan đã rời đi, mang theo một phần trái tim anh. Nhưng anh cũng không thể phủ nhận, những lời mẹ nói là đúng. Anh đã thấy rõ bản chất của gia đình họ, của Lan. Cuốn sổ đỏ căn nhà mặt phố hơn 4 tỷ, điều kiện ở rể và lo hương khói cho bên ngoại… Tất cả đã vẽ nên một bức tranh trần trụi về tham vọng và sự tính toán.
Người mẹ chồng đứng dậy, bước đến gần Nam, đặt tay lên vai anh. Bàn tay bà ấm áp và vững chãi. “Thời gian sẽ chữa lành tất cả, con trai ạ. Con sẽ tìm được một người con gái xứng đáng hơn, một người biết trân trọng con và gia đình này.” Bà nhìn vào mắt Nam, truyền cho anh sức mạnh và niềm tin. Nam gật đầu, dù biết chặng đường phía trước còn nhiều nỗi buồn. Nhưng nhìn thấy ánh mắt kiên cường của mẹ, anh cảm thấy mình không đơn độc.
Khoảng lặng sau đó thật dài, phủ kín căn phòng, nhưng không còn là sự căng thẳng ngột ngạt mà là một bầu không khí của sự chiêm nghiệm. Người mẹ chồng nhìn con trai mình, thấy rõ nỗi buồn và sự hụt hẫng đang giằng xé trong lòng anh. Bà biết, vết thương lòng của Nam sẽ không dễ gì lành lặn. Nhưng bà cũng tin, từ vết thương đó, Nam sẽ trưởng thành hơn, sẽ mạnh mẽ hơn. Cuộc đời vốn dĩ không trải thảm hoa hồng, và đôi khi, những cú vấp ngã đau đớn lại là bài học quý giá nhất. Bà đã từng trải qua nhiều sóng gió, và bà hiểu rằng, sự cứng rắn của một người mẹ không phải là vô tâm, mà là để che chắn cho con mình khỏi những cạm bẫy lớn hơn trong tương lai. Bà không hối hận về quyết định của mình. Bảo vệ gia đình, giữ gìn những giá trị truyền thống, đó là điều bà đã làm và sẽ tiếp tục làm. Nam cũng vậy, anh đứng đó, lặng lẽ đối diện với mất mát đầu đời. Ánh mắt anh xa xăm, nhưng trong sâu thẳm, một tia sáng của sự hiểu biết và chấp nhận bắt đầu lóe lên. Anh nhận ra rằng, tình yêu không chỉ là cảm xúc mù quáng, mà còn cần sự tôn trọng, sự chân thành và một nền tảng vững chắc. Mọi chuyện đã qua, và dù đau khổ, anh biết mình cần phải bước tiếp, tìm kiếm một hạnh phúc thực sự, nơi tình yêu không bị vật chất hay lợi ích che mờ.

