Thuê Mercedes về quê khoe giàu… sự thật đằng sau khiến cả nhà chết lặng

Thấy chiếc xe hơi sang trọng đỗ trước cổng, bố mẹ chồng tôi rạng rỡ chạy ra, miệng không ngớt lời khen: “Con trai giỏi quá, mới đây mà đã mua xe đẹp thế này rồi. Chúc mừng các con”. Tôi nghe mà bu;;ồn thắt ru;;ột g;;an nhưng cũng cố gắng cười để bố mẹ chồng vui lòng. Chúng tôi bước xuống xe, các con ôm chầm ông bà. Ở quê, bố mẹ cũng chỉ mong có ngày này, đợi con cháu về sum vầy, nhìn thấy các con thành đạt. Thế nhưng bố mẹ không biết rằng có một sự thật động trời đằng sau chiếc xe ấy…Chiếc xe sang bóng loáng vừa dừng lại trước cổng làng, bánh xe còn chưa kịp nguội thì tiếng xôn xao đã lan nhanh khắp xóm nhỏ. Ở quê, chuyện ai đó “lên phố” rồi về với chiếc xe hơi sang trọng không phải là chuyện thường ngày.

“Vợ chồng thằng Dũng về kìa!” – Bà Tư bán tạp hóa bên đường rướn người nhìn qua bụi tre.
“Xe xịn thế? Mercedes hay gì đó?” – Ông Hòa phán chắc nịch.
“Chà, đúng là thành đạt thật rồi. Con trai ông bà Thành có khác…”

Còn trong lòng tôi, lúc ấy, chẳng có chút hân hoan nào. Trái lại, tim như bị ai siết chặt khi nghe từng lời khen đó. Tôi ngồi cạnh Dũng, gượng cười. Còn anh thì siết tay tôi, nụ cười gượng gạo hiện rõ.

Không ai biết được – chiếc xe ấy… không phải của chúng tôi.

Chúng tôi sống tại Sài Gòn được gần 8 năm. Từ những ngày tay trắng rời quê lên thành phố, vợ chồng tôi luôn cố gắng từng chút một. Tôi làm kế toán cho một công ty logistics, còn Dũng – chồng tôi – từng có một tiệm điện thoại nhỏ, sau này mở rộng thành cửa hàng buôn bán và sửa chữa. Mọi thứ bắt đầu khởi sắc từ khoảng 2 năm trước.

Năm ngoái, khi dịch bệnh qua đi, nhiều người tưởng như sẽ gục ngã, nhưng may mắn là việc kinh doanh của Dũng vẫn trụ được. Chúng tôi tích cóp, vay mượn mua được căn chung cư nhỏ vùng ven. Bố mẹ dưới quê mừng lắm, khoe khắp xóm rằng con trai lên phố có nhà riêng, có vợ giỏi giang, cháu thì ngoan.

Tôi biết, trong lòng bố mẹ chồng, Dũng là niềm tự hào. Còn tôi, dù chỉ là dâu quê lên phố, cũng được ông bà thương. Những cuộc gọi từ quê cứ đều đặn mỗi tuần: “Bao giờ về chơi? Bố mẹ nhớ cháu lắm…”.

Thế nên, lần này quyết định về quê sau Tết, Dũng muốn làm một điều đặc biệt:

“Mình thuê xe ô tô xịn một chuyến, về cho bố mẹ nở mày nở mặt. Một lần thôi, coi như báo hiếu.”

Tôi do dự:
“Liệu có nên không? Em sợ… sống ảo vậy lỡ mai kia bố mẹ biết thì…”

Dũng cắt lời:
“Anh biết. Nhưng em nghĩ xem, bố mẹ có khi nào được ngồi xe hơi đâu. Về quê, họ chỉ cần thấy con mình không thua kém ai là đủ rồi.”

Chúng tôi thuê một chiếc Mercedes C-Class – không phải quá xa xỉ nhưng cũng đủ khiến người khác trầm trồ. Chi phí thuê gần 3 triệu một ngày, tính cả tài xế, nhưng Dũng bảo: “Đáng mà. Một lần thôi.”

Về đến đầu ngõ, như tôi đã dự đoán, bố mẹ chạy ra, ánh mắt lấp lánh niềm tự hào:
“Trời ơi, xe đẹp thế này! Con trai giỏi quá! Bố mẹ mát mặt quá rồi!”

Tôi cười, mà miệng mặn chát.

Buổi trưa hôm đó, cả nhà sum vầy bên mâm cơm quê. Mẹ chồng cứ gắp cho tôi hết món này đến món khác. Bố thì hứng khởi kể chuyện “cả làng trầm trồ” với ông ra sao. Còn Dũng thì cố gắng cười nói, dù tôi biết anh đang mang nặng một gánh lo trong lòng.

“Em có thấy tội lỗi không?” – Tôi hỏi nhỏ, khi cả nhà đã đi nghỉ trưa…. Xem thêm 👇

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Thuê Mercedes về quê khoe giàu… sự thật đằng sau khiến cả nhà chết lặng

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt