Tiểu tam tới tận chợ mua sạch cá… rồi đòi luôn chồng chị bán cá

Đang tranh thủ nhặt nốt chỗ cá để bán hết thì có một người phụ nữ trẻ đẹp lại ăn mặc sành điệu bước đến gần Liên… Chỗ chị còn bao nhiêu cá thì gói lại đi. Tôi mua hết chỗ này luôn.. Ai ngờ …Giữa cái nắng hừng hực của một buổi sáng tháng Tư ở chợ huyện, người đàn bà tên Hạnh vẫn cặm cụi nhặt từng con cá rơi dưới tấm bạt. Mồ hôi nhễ nhại trên trán, lưng áo đã ướt đẫm, nhưng ánh mắt chị vẫn sáng lên mỗi khi có tiếng hỏi mua hàng. Thế rồi một đôi giày cao gót đỏ chót dừng lại trước sạp cá. Cùng với nó là một giọng nói lạnh như nước đá đổ vào gáo nước nóng. Và từ đây, mọi thứ trong cuộc đời Hạnh bắt đầu rẽ ngoặt…”
Chợ Đông Phương, một khu chợ nhỏ nằm giữa lòng thị trấn huyện ven biển, nơi chị Hạnh đã gắn bó gần chục năm qua, vẫn nhộn nhịp vào mỗi buổi sáng. Những tiếng rao hàng, tiếng xe ba gác, tiếng trẻ con chạy chơi len giữa các sạp hàng… tất cả tạo nên một nhịp sống mộc mạc và thân thuộc.
Chị Hạnh năm nay ngoài ba mươi, người phụ nữ có đôi tay chai sần vì mặn cá và nước đá, sống cùng chồng là anh Kiên và cậu con trai học lớp bốn. Cuộc sống tuy không khá giả, nhưng với chị, chỉ cần sáng đi bán cá, trưa về đón con, tối ngồi ăn cơm bên chồng là đủ mãn nguyện.
Sáng hôm ấy, như mọi ngày, chị dậy từ lúc ba giờ sáng để ra cảng lấy mẻ cá mới về, sau đó chở ra chợ bán. Trời đã bắt đầu hửng nắng, người mua cũng dần thưa. Hạnh tranh thủ gom cá còn lại để dọn về thì có một đôi giày cao gót ngừng lại trước mặt. Chiếc váy công sở bó sát màu kem ngà, mùi nước hoa thoảng qua như mùi của thành thị. Người phụ nữ trước mặt trông sang trọng và kiêu kỳ một cách lạc lõng giữa cái chợ đầy bùn cá và rác rưởi.
– Chị còn bao nhiêu cá thì gói lại đi. Tôi mua hết.
Giọng nói sắc lạnh như l/ưỡi d/ao l/ướt qua tai Hạnh.
Chị ngước lên, hơi bất ngờ. Người phụ nữ này trông chỉ khoảng hai lăm, ba mươi tuổi, mái tóc uốn nhẹ, trang điểm kỹ càng – không phải kiểu người hay lui tới mấy khu chợ dân dã này.
– Mua hết á? – Hạnh hỏi lại – Chỗ này còn khá nhiều đấy… với lại, cô mua nhiều vậy ăn không hết lại hỏng đi.
– Đó là việc của tôi, chị không cần lo. Gói đi. À mà tiện đây… tôi mua cả chồng chị luôn nhé.
Câu nói khiến cả khu chợ như chết lặng trong vài giây.
Hạnh sững người. Đôi tay đang nhặt cá dừng lại, ánh mắt nhìn người phụ nữ kia chằm chằm, không hiểu cô ta đang đùa hay cố tình sỉ nhục.
Người phụ nữ kia vẫn thản nhiên, lấy điện thoại ra soi gương như thể vừa đặt mua một món hàng chợ bình thường.
– Tôi và anh Kiên đã “gặp” nhau được một thời gian rồi. Tôi đoán là chị suốt ngày c/ắ/m mặt với mấy rổ cá này nên đâu biết gì…
Một tiếng “bộp” vang lên khi con cá trê trơn tuột khỏi tay Hạnh, rơi xuống nền đất lấm lem.
– Cô nói… cái gì?
– À, chị không nghe rõ à? Tôi nói là tôi và chồng chị đã quen nhau rồi. Gặp nhau ở quán cà phê, ở nhà nghỉ, và cả ở căn hộ chung cư tôi thuê trên thành phố. Tôi chỉ đến đây để thông báo cho chị biết – đừng bám víu. Tôi không thích giành giật, nhưng cũng không nhường đâu.
Hạnh l;ặng người. Một bên là chợ ồn ào, người mua kẻ bán vẫn tiếp tục cuộc sống thường nhật, một bên là tiếng lòng chị vỡ tan như cá đập xuống nền xi măng. Mỗi lời nói của cô gái kia như muối xát vào tim, mà cũng như gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt chị, thức tỉnh một điều gì đó mơ hồ mà lâu nay chị vẫn lờ đi.
Anh Kiên – người chồng hiền lành, ít nói, đã từng đi làm thợ xây rồi sau này làm tài xế xe tải thuê cho công ty vận chuyển. Anh vẫn về đều đặn, vẫn ăn cơm chị nấu, vẫn ôm con ngủ mỗi tối. Nhưng… cũng đã vài tháng rồi anh hay về muộn, nói là kẹt hàng …. Xem thêm tại bình luận Ẩ

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Tiểu tam tới tận chợ mua sạch cá… rồi đòi luôn chồng chị bán cá

Nhấn vào TIẾP TỤC để mở trình duyệt