Hai vợ chồng tưởng bà nội thương cháu, tối nào cũng xin cho cháu ngủ cùng, cho đến hôm đang đi làm thì nghe tin rợ;/n người, sao bà làm như vậy với ru-ột gi- à m;/ áu m–ủ vậy trời…
Hai vợ chồng lấy nhau hơn 10 năm mới có được mụn con. Lần này, trời thương ban cho hẳn hai bé gái sinh đôi, ai nhìn cũng bảo “đúng là lộc trời ban, cả nhà rạng rỡ hẳn”. Từ ngày có cháu, bà nội cũng tỏ ra thương quý, cứ tối nào cũng ngỏ ý xin cho cháu sang ngủ cùng để bà trông, cho vợ chồng trẻ nghỉ ngơi. Nghĩ bà già cả, thương cháu thật lòng, hai vợ chồng an tâm lắm, còn thầm cảm động.
Nhưng rồi một ngày, đang đi làm thì điện thoại bất ngờ rung lên. Đầu dây bên kia là hàng xóm hốt hoảng gọi:
“Về ngay đi, có chuyện lớn xảy ra với mấy đứa nhỏ rồi… Bà nội… bà làm chuyện không thể tin nổi!”
Cả hai vợ chồng tái mặt, vội lao về nhà. Vừa bước vào, cảnh tượng trước mắt khiến họ ch-ết lặng: hai đứa bé đã… 👇👇
…nằm bất động trên sàn nhà lạnh lẽo. Vũng máu khô loang lổ trên tấm thảm, nhuộm đỏ cả bộ váy ngủ màu hồng quen thuộc của hai bé gái sinh đôi.
Người vợ như bị rút cạn linh hồn, đôi mắt cô dán chặt vào hình hài nhỏ bé kia, trái tim như bị một bàn tay vô hình siết chặt. Cô chới với, lảo đảo muốn ngã quỵ, không tin vào những gì mình đang chứng kiến. Cả thế giới như sụp đổ trước mắt Người vợ. Hai bé gái của cô… hai lộc trời ban…
Người chồng đứng chết trân, gương mặt tái mét, môi run bần bật. Một tiếng thét kinh hoàng bật ra khỏi cổ họng anh, vang vọng khắp căn nhà lạnh lẽo: “Không thể nào… không thể nào!” Anh lao tới, quỳ sụp xuống bên cạnh hai con, đôi tay run rẩy đưa ra nhưng không dám chạm vào. Anh muốn lay gọi, muốn ôm các con vào lòng, nhưng nỗi sợ hãi và kinh hoàng đã đóng băng mọi hành động. Không khí đặc quánh mùi máu và sự chết chóc. Hàng xóm đứng ở ngưỡng cửa, gương mặt bàng hoàng, nước mắt giàn giụa, không dám tiến vào.
Người vợ chao đảo bước qua vũng máu, từng nhịp thở như xé nát lồng ngực. Cô loạng choạng tiến đến chiếc ghế sofa nơi Bà nội đang ngồi. Bà nội vẫn bất động, gương mặt bà vô cảm đến đáng sợ, đôi mắt trống rỗng nhìn thẳng vào khoảng không. Không một giọt nước mắt, không một tiếng động. Người vợ dồn hết sức lực còn lại, đổ sụp xuống bên cạnh, đôi tay run rẩy bấu chặt lấy vai Bà nội. Cô lay mạnh, tiếng gào xé lòng bật ra khỏi cổ họng, nghẹn đắng: “Mẹ! Mẹ đã làm gì chúng nó? Sao mẹ lại làm thế với cháu của mẹ? Sao mẹ nỡ lòng nào?”
Giọng Người vợ lạc đi, tràn đầy nỗi đau và sự tuyệt vọng, đôi mắt cô đỏ ngầu như muốn nhỏ máu. Nhưng Bà nội vẫn không đáp lại, đôi mắt bà vẫn trơ lì, vô hồn. Bà như một bức tượng sống, lạnh lẽo và đáng sợ. Người chồng, sau khoảnh khắc chết lặng bên thi thể hai con, giờ đây ngẩng đầu nhìn cảnh tượng kinh hoàng đó. Anh muốn chạy tới, muốn ôm Người vợ vào lòng, nhưng chân anh như bị đóng đinh xuống sàn nhà. Toàn thân anh run bần bật, nỗi sợ hãi và kinh tởm xen lẫn đau đớn. Hàng xóm bên ngoài run rẩy lùi lại, khóc nức nở, chứng kiến sự câm lặng đáng sợ của Bà nội. Một sự im lặng nặng nề bao trùm căn nhà, chỉ còn tiếng nức nở đầy tuyệt vọng của Người vợ vang vọng. Cô nhìn sâu vào đôi mắt trống rỗng của mẹ chồng, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu cảm xúc nào, nhưng chỉ nhận lại sự vô định.
Tiếng nức nở của Người vợ dần chìm vào khoảng không vô định, khi một tiếng run rẩy khác cất lên từ ngưỡng cửa. Cô Liên, người hàng xóm đã run bần bật suốt nãy giờ, cuối cùng cũng lấy hết can đảm bước vào, đôi mắt đỏ hoe ngước nhìn Người chồng và Người vợ. Cả người cô như muốn đổ sụp.
“Tôi… tôi xin lỗi… tôi… tôi đã gọi công an… và… và chồng chị.” Cô Liên lắp bắp, giọng nghẹn lại trong cổ họng. “Tôi… tôi đã nghe thấy tiếng la hét… la hét thất thanh từ trong nhà…”
Người vợ ngẩng đầu lên, đôi mắt vô hồn nhìn Cô Liên, nhưng dường như không thấy gì. Người chồng cố gắng trấn tĩnh, bước lại gần Cô Liên. “Chị Liên, chị đã nghe thấy gì? Chuyện gì đã xảy ra?” Giọng anh khàn đặc, đầy tuyệt vọng.
Cô Liên hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh nhưng toàn thân vẫn run rẩy. “Tôi… tôi đang tưới cây ngoài vườn thì nghe tiếng con bé la hét… tiếng hét kinh hoàng lắm… như thể… như thể bị bóp nghẹt vậy. Sau đó… sau đó thì im bặt.” Cô nuốt khan, ánh mắt đầy ám ảnh. “Tôi sợ quá, chạy ra ngó vào thì thấy bà… bà nội đứng ngay trước cửa phòng khách. Mắt bà ấy… mắt bà ấy lạ lắm, trống rỗng… vô cảm như bây giờ. Tay bà… tay bà ấy có dính máu.”
Người chồng co rúm lại, nắm chặt tay, gân xanh nổi lên. Người vợ vẫn không phản ứng, như một pho tượng.
“Tôi… tôi đã nghĩ… không thể nào…” Cô Liên tiếp tục, những giọt nước mắt lăn dài trên má. “Tôi vội vàng chạy sang… tôi gõ cửa liên tục… tôi hỏi bà có chuyện gì. Bà ấy cứ đứng đó, không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào tôi. Tôi… tôi đã cố ngăn bà ấy…” Cô Liên ngập ngừng, đôi mắt mở to hốt hoảng. “Tôi đã cố hỏi bà xem chuyện gì xảy ra với hai cháu… Tôi muốn vào nhà kiểm tra… nhưng bà ấy…” Cô Liên nghẹn lời, chỉ vào cánh tay run rẩy của mình. “Bà ấy… Bà ấy đã đẩy tôi ra! Mạnh lắm! Sau đó… bà ấy đóng sập cửa lại. Tôi… tôi biết có chuyện chẳng lành nên đã vội vàng gọi cho hai vợ chồng và công an ngay lập tức…”
Cô Liên vừa dứt lời, thì từ xa, một âm thanh chói tai cắt ngang không gian u ám, xé toạc sự tĩnh lặng đáng sợ. TIẾNG CÒI HÚ của xe cảnh sát và xe cấp cứu vang lên mỗi lúc một gần, dồn dập và gấp gáp. Người chồng ngẩng phắt dậy, ánh mắt dại đi. Người vợ vẫn ngồi im, như một bức tượng đá.
Chỉ vài phút sau, những chiếc xe màu xanh và màu trắng đã đỗ xịch trước cửa Nhà riêng. Cảnh sát và nhân viên y tế đổ xuống, hành động khẩn trương. Khu vực ngay lập tức bị phong tỏa. Dải băng vàng “KHU VỰC CẤM” được giăng lên, chặn đứng mọi hy vọng.
Một viên cảnh sát tiến đến chỗ Người vợ và Người chồng, giọng nói trấn an nhưng đầy kiên quyết. “Xin lỗi anh chị, hiện trường cần được bảo vệ. Anh chị vui lòng lùi ra ngoài.”
Người chồng gào lên, cố gắng vùng vẫy thoát khỏi sự giữ lại của cảnh sát. “Không! Con tôi! Tôi phải vào với con tôi!” Anh như phát điên, toàn thân run rẩy, giãy giụa như muốn phá tan mọi rào cản.
Người vợ lúc này mới như bừng tỉnh, cô đứng dậy loạng choạng, đôi mắt đỏ ngầu, khuôn mặt đờ đẫn. Cô lao về phía ngôi nhà, tiếng kêu xé lòng thốt ra từ tận đáy lồng ngực. “Con ơi! Con tôi!”
Nhưng đã quá muộn. Lực lượng chức năng nhẹ nhàng nhưng dứt khoát đẩy hai vợ chồng ra xa khỏi ngưỡng cửa, ra khỏi dải băng phong tỏa. Người vợ ngã khuỵu xuống, Người chồng vội vàng đỡ lấy cô. Họ ôm chặt lấy nhau, tiếng nức nở vỡ òa, không còn chút sức lực nào để chống cự. Họ nhìn chằm chằm vào ngôi nhà đang bị phong tỏa, từng góc cạnh quen thuộc giờ đây như nuốt chửng linh hồn hai đứa con bé bỏng của họ. Nước mắt lã chã rơi, họ gào khóc trong tuyệt vọng, ước gì thời gian có thể quay trở lại, ước gì cơn ác mộng này chỉ là một giấc mơ.
Họ không muốn rời xa con, dù chỉ một bước. Nhưng vòng tay của lực lượng chức năng đã chặn đứng tất cả.
Người chồng vẫn ôm chặt Người vợ, nhưng ánh mắt anh dại đi, nhìn chằm chằm vào ngôi nhà bị phong tỏa. Tiếng còi xe, tiếng nói chuyện của cảnh sát, và tiếng nấc nghẹn của Người vợ hòa vào nhau, tạo thành một mớ âm thanh hỗn độn, đau đớn. Trong cái mớ bòng bong của nỗi sợ hãi tột cùng và sự tuyệt vọng, một ký ức vụt sáng, lạnh buốt.
Anh nhớ lại những buổi chiều muộn, khi Bà nội ngồi một mình bên hiên, thỉnh thoảng lại lẩm bẩm những câu khó hiểu. Anh đã nhiều lần nghe thấy những từ như “lời nguyền”, “vận đen”, “con gái đôi”. Ngày đó, anh chỉ nghĩ bà già cả nên lẩm cẩm, hay mê tín dị đoan vớ vẩn. Anh thậm chí còn gạt đi, cười xòa khi Người vợ lo lắng. Bà nội thường xuyên xin cho Hai bé gái sinh đôi ngủ cùng, nói là “để xua đi vận hạn”. Anh cho rằng đó chỉ là tình thương của người bà dành cho cháu, giờ đây lại thấy rợn người.
Giờ đây, giữa cảnh tượng kinh hoàng này, từng lời thì thầm của Bà nội trở nên sống động, ám ảnh. Một cảm giác ớn lạnh bò dọc sống lưng Người chồng, gặm nhấm tâm trí anh.
Anh siết chặt Người vợ hơn, đôi mắt mờ đi vì nước mắt vẫn nhìn thẳng vào ngôi nhà. Một hạt mầm nghi ngờ, đen tối, bắt đầu nảy nở trong lòng Người chồng. “Chẳng lẽ… bà ấy tin vào những điều đó sao?” Anh tự hỏi, giọng run rẩy, câu hỏi như một lời thì thầm lạc lõng trong không gian đầy bi kịch, làm lu mờ cả nỗi đau mất con.
Một viên cảnh sát mặc thường phục, với vẻ mặt nghiêm nghị, tiến đến bên Bà nội. Anh ta cố gắng giữ giọng điệu điềm tĩnh nhưng ánh mắt không giấu được sự dò xét.
VIÊN CẢNH SÁT
(Giọng ôn tồn)
Bà có thể cho chúng tôi biết chính xác những gì đã xảy ra đêm qua không ạ?
Bà nội vẫn ngồi im lìm trên chiếc ghế nhựa, đôi mắt vô hồn nhìn về phía xa xăm, như thể những lời của viên cảnh sát chỉ là tiếng gió thoảng qua. Bà không nhìn vào bất cứ ai, khuôn mặt già nua không một chút biểu cảm đau buồn hay sợ hãi.
BÀ NỘI
(Giọng đều đều, lạnh lùng)
Tôi… tôi chỉ làm điều cần phải làm thôi. Để bảo vệ gia đình này. Để xua đi vận hạn.
Người chồng đứng cạnh Người vợ, nghe những lời ấy, hạt mầm nghi ngờ trong lòng anh ta bỗng chốc lớn vụt thành một cái cây gai góc, đâm thẳng vào tâm trí. Anh ta quay sang nhìn Bà nội, đôi mắt đầy vẻ kinh hoàng.
VIÊN CẢNH SÁT
Bảo vệ gia đình? Vận hạn gì, thưa bà? Xin bà nói rõ hơn. Cháu bà…
BÀ NỘI
(Cắt lời, giọng hơi lớn hơn, nhưng vẫn vô cảm)
Sự hy sinh. Phải có sự hy sinh. Nếu không… tai họa sẽ ập xuống tất cả. Tôi không thể để điều đó xảy ra. Không thể để con gái đôi mang tai họa đến.
Người vợ, từ nãy đến giờ vẫn run rẩy trong vòng tay Người chồng, bỗng chốc đứng khựng lại. Từng lời của Bà nội như những nhát dao cứa thẳng vào trái tim cô. “Con gái đôi mang tai họa đến.” Cô bàng hoàng nhìn mẹ chồng, không thể tin được những gì mình vừa nghe. Nỗi đau mất con hòa lẫn với sự phẫn nộ và ghê tởm, tạo thành một cơn lốc xoáy trong lồng ngực. Cô cảm thấy như có một con dao lạnh lẽo đang từ từ xoáy sâu vào vết thương lòng, biến nỗi đau thành sự kinh hoàng tột độ.
NGƯỜI VỢ
(Thều thào, mắt ráo hoảnh nhìn Bà nội)
Bà… bà nói gì vậy? Bà nói gì về con của con? Bà… bà tin vào những điều đó sao?
Bà nội vẫn không đoái hoài đến Người vợ. Đôi mắt bà vẫn nhìn xa xăm, giọng nói đều đều như một cỗ máy cũ kỹ.
BÀ NỘI
Tất cả đều phải hy sinh. Để cuộc đời này được thanh tẩy. Để bình yên trở lại.
Người chồng siết chặt tay Người vợ, cố gắng trấn an nhưng chính anh ta cũng đang run rẩy. Cái nhìn của anh ta dành cho Bà nội giờ đây không còn chỉ là nghi ngờ, mà là một sự sợ hãi tột cùng. Anh đã nhận ra, đây không còn là những lời mê tín lẩm cẩm của tuổi già. Đây là… sự điên loạn.
Người vợ không kìm được nữa, cô bật khóc nức nở, tiếng khóc nghẹn ngào xé toạc không khí tang tóc. Nước mắt nóng hổi chảy dài trên má, mang theo cả sự sụp đổ của một niềm tin, của một gia đình. Những lời lẽ lạnh lùng, vô tri của Bà nội đã biến nỗi đau của Người vợ thành một vực sâu không đáy, nơi niềm hy vọng và tình yêu thương bị chôn vùi.
TIẾNG KHÓC của Người vợ xé toạc không gian tang tóc. Người chồng ôm lấy cô, ánh mắt nhìn Bà nội không còn là sự sợ hãi đơn thuần mà là một cơn ác mộng đang hiện hữu.
VIÊN CẢNH SÁT
(Giọng nói nặng trĩu, cố gắng trấn tĩnh)
Bà nội… những gì bà nói… Chúng tôi cần bà kể rõ ràng hơn. Chuyện này liên quan đến tính mạng của hai cháu bé…
Bà nội vẫn ngồi bất động, đôi mắt khô khốc, nhưng lần này, một nụ cười nhạt nhẽo, gần như không thể nhận ra, lướt qua môi bà.
BÀ NỘI
(Thì thầm, nhưng đủ để mọi người nghe thấy, giọng điệu xen lẫn sự mãn nguyện và điên dại)
Mọi việc đã xong. Bốn bề sẽ yên bình.
Cùng lúc đó, trong một căn phòng khác của Nhà riêng, một ĐIỀU TRA VIÊN đang tỉ mỉ lục soát từng ngóc ngách. Anh ta kéo một chiếc tủ gỗ cũ ra khỏi tường, rồi quỳ xuống, dùng đèn pin soi vào khoảng trống ẩm mốc phía sau. Một vật thể bọc vải cũ kỹ lộ ra. Anh ta cẩn thận kéo nó ra. Đó là một cuốn nhật ký đã ngả màu ố vàng, bìa da sờn rách, được giấu kín dưới đáy tủ, chèn kỹ bởi lớp ván cũ.
ĐIỀU TRA VIÊN
(Lẩm bẩm)
Cái gì đây…
Anh ta lật giở những trang giấy mỏng manh. Những dòng chữ viết tay run rẩy, nguệch ngoạc, như thể được viết trong lúc hoảng loạn tột độ, hiện ra trước mắt anh. Ánh mắt anh nheo lại, lướt qua từng câu chữ.
TRONG CUỐN NHẬT KÝ
“…Nỗi sợ hãi cứ bám lấy ta. Ác mộng về lũ quỷ dữ, chúng sẽ đến đòi mạng nếu sinh đôi con gái… dòng tộc sẽ không bao giờ được yên ổn… Mọi người nói đó là tai ương… là dấu hiệu của sự hủy diệt…”
Anh ta lật tiếp một trang. Nét chữ càng trở nên rối loạn, khó đọc hơn, mực cũng nhòe đi ở vài chỗ.
TRONG CUỐN NHẬT KÝ
“…Phải dâng hiến. Phải có sự hy sinh để xoa dịu chúng. Chỉ khi đó, bình yên mới trở lại với dòng tộc này. Tổ tiên đã mách bảo ta trong giấc mơ… một sự lựa chọn nghiệt ngã… nhưng không còn cách nào khác…”
ĐIỀU TRA VIÊN nuốt khan. Anh ta lật đến trang cuối cùng có chữ viết. Một dòng chữ lớn, run rẩy, như được viết bằng tất cả sự tuyệt vọng và quyết tâm, đập vào mắt anh ta.
TRONG CUỐN NHẬT KÝ
“Phải làm thôi… vì gia đình này… Phải làm thôi…”
ĐIỀU TRA VIÊN lập tức đứng dậy, tay cầm chặt cuốn nhật ký, vẻ mặt kinh hoàng. Anh ta biết mình vừa tìm thấy một thứ gì đó khủng khiếp, một mảnh ghép then chốt để giải mã sự điên rồ này. Anh nhanh chóng chạy ra khỏi phòng, tìm kiếm cấp trên.
Người vợ ngồi sụp xuống sàn Nhà riêng lạnh lẽo, tấm áo trắng tang rũ rượi, bết dính. Tiếng khóc đã cạn, chỉ còn lại những tiếng nấc nghẹn khô khốc. Người chồng quỳ xuống bên cạnh, ôm chặt lấy cô, nhưng ánh mắt anh cũng vô hồn, chìm trong cơn ác mộng mà họ đang phải đối mặt.
Đôi mắt Người vợ trống rỗng, vô định nhìn vào khoảng không. Nhưng rồi, như một dòng điện chạy qua, những mảnh ký ức vụn vỡ bắt đầu ùa về, xếp chồng lên nhau, tạo thành một bức tranh đáng sợ.
**CẢNH HỒI TƯỞNG 1 – (MỜ ĐI VÀ LỘNG LẪY HƠN)**
Ánh trăng non vằng vặc qua khung cửa sổ Nhà riêng. Người vợ đang định đưa hai bé gái sinh đôi ra ngoài sân chơi.
NGƯỜI VỢ
(Cười tươi)
Nào, hai cục cưng của mẹ! Ra ngoài ngắm trăng với mẹ nhé? Trăng hôm nay đẹp lắm!
Hai bé gái sinh đôi reo lên thích thú, chạy tới cửa.
BÀ NỘI
(Đột ngột xuất hiện, giọng nói nghiêm khắc, đôi mắt sắc lạnh)
Đứng lại! Không được ra ngoài!
Người vợ ngạc nhiên quay lại.
NGƯỜI VỢ
Mẹ ơi, trăng non mà, có gì đâu ạ? Các cháu muốn ra hóng gió.
BÀ NỘI
(Mặt không chút cảm xúc, kéo tay hai bé lại)
Ngày trăng non, nhất là những đứa trẻ sinh đôi… không tốt. Âm khí nặng. Chúng nó không được ra ngoài! Ở trong nhà!
Người vợ nhíu mày. Cô thấy có chút kỳ lạ, nhưng nghĩ bà nội chỉ là quá cẩn thận, thương cháu.
NGƯỜI VỢ
(Cố gắng xoa dịu)
Thôi được rồi, mẹ. Để lần khác vậy. Các con vào đây với bà nào.
Bà nội gật đầu, kéo hai bé vào lòng, vuốt ve mái tóc chúng một cách chiếm hữu.
**CẮT VỀ CẢNH HIỆN TẠI (Người vợ vẫn đang ngồi sụp trên sàn, khuôn mặt đờ đẫn, mắt mở to)**
Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng Người vợ. Cô nhớ lại những lần tương tự.
**CẢNH HỒI TƯỞNG 2 – (MỜ ĐI VÀ LỘNG LẪY HƠN)**
Trên cổ tay hai bé gái sinh đôi, bà nội đang cẩn thận buộc hai sợi chỉ đỏ có treo một vật thể nhỏ, bọc vải cũ kỹ, màu đen xám.
NGƯỜI VỢ
(Tò mò nhìn)
Mẹ ơi, cái này là gì vậy ạ? Bùa gì lạ vậy mẹ?
BÀ NỘI
(Vuốt ve sợi bùa trên cổ tay bé gái, ánh mắt lấp lánh lạ thường)
Bùa hộ mệnh. Để tránh tà ma, những thứ không sạch sẽ đeo bám. Hai đứa sinh đôi… dễ bị trêu ghẹo lắm. Phải đeo suốt ngày. Không được tháo ra.
Người vợ nhìn hai sợi bùa cũ kỹ, có chút không thoải mái. Nó trông không giống những loại bùa bình thường cô từng thấy, mà có vẻ cổ xưa, nặng nề. Nhưng nghĩ bà nội lo cho cháu, cô cũng không nói gì thêm.
NGƯỜI VỢ
Dạ vâng, mẹ dặn vậy thì con cũng yên tâm.
Bà nội chỉ mỉm cười nhẹ, tiếp tục vuốt ve mái tóc hai đứa trẻ, nhưng nụ cười đó thoáng qua vẻ bí ẩn, khó hiểu.
**CẮT VỀ CẢNH HIỆN TẠI (Người vợ như bị đánh thức bởi nỗi kinh hoàng tột độ, hai tay run rẩy ôm lấy đầu)**
Mắt cô trợn trừng, những mảnh ghép rời rạc bỗng chốc khớp vào nhau một cách tàn nhẫn. Trăng non… bùa chú… lời nói “âm khí nặng”… nỗi sợ hãi trong cuốn nhật ký… và lời thú nhận điên dại của Bà nội. Tất cả như một cơn sóng thần ập đến, nhấn chìm cô vào hố sâu tuyệt vọng. Cô đã quá tin tưởng, quá vô tư. Cô đã không nhận ra… Cô đã không cứu con mình!
NGƯỜI VỢ
(Thét lên đau đớn, giọng khản đặc, nước mắt tuôn như suối)
Không! Không thể nào! Mẹ ơi! Không thể nào là sự thật được!
Người chồng ôm chặt Người vợ, cố gắng trấn an nhưng chính anh cũng đang chìm trong cùng một nỗi sợ hãi kinh hoàng. Anh biết vợ mình vừa nhận ra điều gì đó… một sự thật ghê rợn mà họ đã bỏ qua suốt bao năm qua.
Người vợ ngồi tựa vào Người chồng, cơ thể cô vẫn run rẩy từng hồi. Đôi mắt Người vợ sưng húp, vô hồn nhìn vào khoảng không. Người chồng siết chặt tay cô, nhưng anh cũng chỉ là một cái vỏ rỗng, nỗi sợ hãi và tuyệt vọng cứa sâu vào tận xương tủy.
Một bác sĩ bước vào phòng, gương mặt anh ta nặng trĩu. Ông đặt tập hồ sơ xuống bàn, tiếng giấy sột soạt nghe như tiếng sấm rền trong không gian tĩnh lặng.
BÁC SĨ
(Giọng trầm buồn, chậm rãi)
Chúng tôi… đã có kết quả khám nghiệm pháp y ban đầu của hai bé.
Người vợ và Người chồng đồng loạt ngẩng đầu, ánh mắt họ dán chặt vào bác sĩ, một tia hy vọng mỏng manh lóe lên trong thinh không. Dù biết điều tồi tệ nhất đã xảy ra, họ vẫn bám víu vào một phép màu.
BÁC SĨ
(Thở dài, nhìn thẳng vào họ)
Nguyên nhân tử vong… không phải do tai nạn hay bệnh lý tự nhiên. Trong cơ thể hai bé… chúng tôi tìm thấy dấu vết của một loại độc tố… gây suy hô hấp cấp tính. Nó đã… được tích tụ từ từ trong một thời gian.
Lời nói của bác sĩ như một nhát dao sắc lạnh đâm xuyên qua trái tim họ. Người vợ như bị rút cạn toàn bộ sức lực, cô gục xuống sàn, tiếng nấc nghẹn ngào vỡ òa. Người chồng choáng váng, anh lảo đảo rồi cũng khuỵu gối xuống bên Người vợ, khuôn mặt tái mét như không còn một giọt máu. Mọi hy vọng, dù là nhỏ nhoi nhất, đều tan biến thành tro bụi.
NGƯỜI VỢ
(Thét lên trong tuyệt vọng, giọng khản đặc, đau đớn tột cùng)
Không! Không thể nào! Độc tố? Sao lại có độc tố? Ai… ai đã làm điều này?
(Cô đột ngột ngước nhìn lên trần nhà, ánh mắt vằn vện tơ máu, những mảnh ký ức về sợi bùa, lời nói của bà nội như xé nát tâm can cô)
Tại sao… tại sao mẹ lại nỡ? Mẹ ơi… tại sao mẹ lại nỡ làm điều đó với các cháu?
Người chồng ôm chặt lấy Người vợ, nhưng anh không thể nói lên lời nào. Tâm trí anh trống rỗng, chỉ còn lại sự thật tàn khốc đang giày vò. Hai vợ chồng họ gục ngã hoàn toàn, nỗi đau mất con và sự phản bội kinh hoàng từ người thân như muốn nuốt chửng họ vào bóng đêm vĩnh cửu.
Người vợ vẫn gào thét, bàn tay cào cấu vô vọng vào không khí. Người chồng ôm chặt lấy cô, đôi mắt anh đỏ ngầu, nước mắt hòa lẫn với sự kinh hoàng và bất lực. Cả căn phòng chìm trong tiếng nấc nghẹn của Người vợ và sự im lặng chết chóc của Người chồng, chỉ thỉnh thoảng bị cắt ngang bởi tiếng thở dài nặng nề của vị bác sĩ điều tra.
Một lúc sau, khi Người vợ dần kiệt sức và chỉ còn thút thít trong vòng tay chồng, một người đàn ông trung niên, mặc áo vest chỉnh tề, bước vào. Đó là BÁC SĨ TÂM LÝ, gương mặt ông thể hiện sự mệt mỏi và chút gì đó thông cảm. Ông cầm một tập hồ sơ khác, dày hơn.
BÁC SĨ TÂM LÝ
(Giọng điệu trầm tĩnh, nhưng ánh mắt đầy sự quan ngại)
Xin lỗi đã làm phiền. Tôi là bác sĩ tâm lý được yêu cầu đánh giá tình trạng của bà…
(Ông dừng lại, liếc nhìn Người vợ và Người chồng, những người vẫn đang quằn quại trong đau khổ)
… tình trạng của Bà nội.
Người vợ ngẩng đầu lên, ánh mắt trống rỗng như nhìn xuyên qua Bác sĩ tâm lý. Người chồng siết chặt vòng tay, nghiến răng kìm nén.
BÁC SĨ TÂM LÝ
(Tiếp tục, giọng chậm rãi, như lựa chọn từng từ)
Qua quá trình thăm khám và phân tích các thông tin chúng tôi thu thập được, bao gồm cả những lời khai của hàng xóm và những ghi nhận về hành vi của bà trong quá khứ… chúng tôi nhận thấy Bà nội có những dấu hiệu rõ ràng của bệnh tâm thần phân liệt thể hoang tưởng.
Cả Người vợ và Người chồng đều sững sờ. Tâm thần phân liệt? Một thuật ngữ y học lạnh lùng, xa lạ.
BÁC SĨ TÂM LÝ
(Đặt tập hồ sơ xuống bàn, mở ra một trang)
Những biểu hiện bệnh lý này dường như đã tồn tại từ lâu, nhưng ở mức độ nhẹ và chỉ bùng phát mạnh mẽ hơn trong thời gian gần đây, đặc biệt là sau khi hai cháu bé ra đời. Bà nội đã bị ám ảnh sâu sắc bởi những niềm tin mê tín dị đoan, những nghi thức tâm linh không có căn cứ. Trong tâm trí bà, có thể bà tin rằng hành động của mình… là để “bảo vệ” hai cháu, hoặc “thanh tẩy” một điều gì đó mà bà cho là không may mắn, tai ương. Bà có thể không nhận thức được mức độ nghiêm trọng hay hậu quả thực sự của hành vi của mình.
Người vợ nghe từng lời, đôi mắt cô trợn trừng. Sự ám ảnh, mê tín dị đoan… những sợi bùa, những lời nói khó hiểu của Bà nội bỗng chốc hiện về rõ ràng. Cô run rẩy, ý nghĩ rằng đây là một căn bệnh, một sự sai lệch trong nhận thức, có thể giải thích mọi chuyện. Nhưng nó không mang lại sự giải thoát.
NGƯỜI VỢ
(Giọng khản đặc, nghẹn ngào)
Bệnh… bệnh tâm thần? Vậy là… mẹ không ý thức được? Mẹ… mẹ không cố ý…?
Người chồng nhìn Bác sĩ tâm lý, khuôn mặt anh co rút lại. Anh mong chờ một câu trả lời phủ nhận, một lời khẳng định về sự độc ác, để nỗi căm hờn của anh có một đối tượng rõ ràng.
BÁC SĨ TÂM LÝ
(Thở dài, lắc đầu nhẹ)
Trong trạng thái bệnh lý nặng như vậy, nhận thức của bệnh nhân về thực tại và đạo đức thường bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Họ sống trong một thế giới quan khác biệt. Dù vậy… tôi hiểu rằng điều này không làm vơi đi nỗi đau và sự phẫn nộ tột cùng của hai anh chị.
Lời nói của Bác sĩ tâm lý như một gáo nước lạnh tạt vào họ. Nó không mang lại sự an ủi, cũng không làm giảm bớt sức nặng của mất mát. Nếu là bệnh tật, thì sự căm ghét phải hướng về đâu? Sự thật này càng khiến họ rơi vào một vực thẳm sâu hơn của sự bế tắc. Nỗi đau vẫn rực cháy, nhưng giờ đây nó bị bọc trong một lớp vỏ bọc phức tạp hơn, khó thấu hiểu và khó nguôi ngoai hơn.
Người vợ ngước nhìn Người chồng, nước mắt giàn giụa. Họ không thể tìm thấy sự tha thứ, không thể tìm thấy sự thanh thản, dù chỉ là một chút. Hình ảnh hai con thơ ngây, cùng với lời giải thích về căn bệnh của Bà nội, xoáy sâu vào tâm trí họ, tạo nên một vòng xoáy bất tận của khổ đau và sự tức giận vô định.
Người chồng siết chặt nắm đấm, những khớp xương trắng bệch. Anh nhìn chằm chằm vào khoảng không, gương mặt biểu lộ sự phẫn uất không thể gọi tên. Cả hai vợ chồng vẫn chìm trong nỗi đau và sự phẫn nộ, giờ đây pha lẫn với một bi kịch không lối thoát.
Căn phòng thẩm vấn đặc biệt tĩnh lặng, chỉ có tiếng máy ghi âm đều đều quay. Bà nội ngồi trên ghế, đối diện với những điều tra viên và Bác sĩ tâm lý. Ánh mắt bà vô hồn, nhìn thẳng vào khoảng không như thể bà đang thấy những gì không ai khác có thể thấy. Người vợ và Người chồng ngồi ở một góc phòng, được ngăn cách bởi một tấm kính cường lực mờ, lồng ngực họ căng tức, mỗi nhịp thở đều nặng nề như chì. Họ đã được thông báo về buổi thẩm vấn này, một phần trong quá trình điều tra và đánh giá tâm thần.
Một điều tra viên trung niên, với vẻ mặt nghiêm nghị, bắt đầu.
ĐIỀU TRA VIÊN
Bà… bà có thể kể lại… chính xác những gì đã xảy ra vào đêm đó không? Tại sao bà lại làm vậy?
Bà nội không trả lời ngay. Bà chỉ chớp mắt chậm rãi, như thể đang cân nhắc một điều gì đó rất xa xôi, rồi bắt đầu nói, giọng đều đều, không chút biểu cảm, như đang đọc một bài học cũ.
BÀ NỘI
(Giọng khàn đặc, đều đều, vô hồn)
Ta… ta phải làm thế. Ta nghe thấy tiếng gọi… tiếng gọi từ tổ tiên. Họ nói… tai ương sắp đến. Một tai ương khủng khiếp. Gia đình ta sẽ bị diệt vong nếu không thanh tẩy.
Người vợ và Người chồng phía sau tấm kính rùng mình. Tiếng gọi từ tổ tiên? Thanh tẩy? Điều này còn kinh hoàng hơn bất kỳ suy đoán nào.
BÁC SĨ TÂM LÝ
(Giọng nhỏ nhẹ, cố gắng dẫn dắt)
Tiếng gọi đó… nói gì với bà? Bà thấy những gì?
BÀ NỘI
(Lắc đầu nhẹ, ánh mắt vẫn vô định)
Họ chỉ cho ta thấy… những hình ảnh. Lửa. Nước. Máu. Nỗi sợ hãi bao trùm. Họ bảo… phải có sự hiến tế. Phải có sự thanh tẩy để cứu rỗi. Các con… các cháu phải được sống.
Người chồng nghiến chặt răng, nắm đấm siết lại đến trắng bệch. Nỗi căm hờn cuộn trào trong anh khi nghe những lời lẽ điên rồ này. Anh muốn lao vào, muốn lay tỉnh bà, muốn gào lên rằng bà đang hủy hoại chính cuộc sống mà bà nói muốn cứu rỗi. Nhưng anh không thể.
Người vợ úp mặt vào lòng bàn tay, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Cái ý nghĩ điên loạn ấy đã dẫn mẹ chồng cô đến hành động tàn nhẫn ấy sao? Một sự thật méo mó, bóp nghẹt mọi lý trí, càng khiến cô đau đớn hơn.
ĐIỀU TRA VIÊN
(Ghi chép nhanh chóng, cố giữ bình tĩnh)
Bà tin rằng việc làm đó… sẽ cứu cả gia đình? Cứu các cháu bé?
BÀ NỘI
(Gật đầu chậm rãi, vẫn với ánh mắt trống rỗng)
Phải. Ta phải làm thế… để các con được sống. Để linh hồn chúng được thanh sạch, không bị vấy bẩn bởi tai ương. Ta là người được chọn… để thực hiện nghi lễ này. Ta đã cố gắng… Ta đã cầu xin họ. Nhưng họ không chấp nhận. Phải làm thế. Chỉ có thế…
Giọng bà nhỏ dần, nhưng sự kiên định trong từng lời nói, dù điên rồ đến mức nào, vẫn ám ảnh đến tận xương tủy. Bà không hề tỏ ra hối hận hay đau khổ. Trong thế giới của bà, bà là một người hùng, một cứu tinh, đã hy sinh để bảo vệ những người bà yêu thương khỏi một tai họa không tồn tại.
Người vợ ngước nhìn Người chồng, khuôn mặt cô trắng bệch. Cả hai đều chìm trong sự thật nghiệt ngã: không phải một kẻ ác độc, mà là một tâm hồn bệnh hoạn đã hủy hoại tất cả. Sự hiểu biết này không mang lại sự bình yên, mà chỉ là một lưỡi dao sắc bén khác cứa sâu vào vết thương lòng không bao giờ lành. Họ đã mất mọi thứ, vì một niềm tin điên loạn, vì một tình yêu bị bóp méo đến không thể nhận ra.
Người vợ rũ người xuống, cô không còn sức để đứng vững. Hai đầu gối khụy xuống sàn lạnh lẽo, tiếng nấc nghẹn ngào vỡ òa không thành tiếng. Người chồng vội vàng đỡ lấy Người vợ, nhưng chính anh cũng đang run rẩy từng hồi. Máu trong người anh như đông lại, trái tim thắt chặt đến mức khó thở. Cái tên “Bà nội”, từng là biểu tượng của tình thân, của sự ấm áp và chở che, giờ đây lại mang một ý nghĩa rùng rợn đến tột cùng.
Anh ôm chặt Người vợ, cảm nhận sự run rẩy của cô truyền sang mình. Không ai nói một lời, nhưng nỗi đau và sự tan nát trong lòng họ là như nhau. Hai bé gái sinh đôi, món quà vô giá mà họ đã chờ đợi hơn mười năm, đã bị tước đoạt một cách dã man, không phải bởi kẻ thù, mà bởi chính người thân ruột thịt, người mà họ tin tưởng giao phó.
Người vợ ngẩng đầu lên, ánh mắt trống rỗng nhìn xuyên qua tấm kính mờ. Bà nội vẫn ngồi đó, khuôn mặt không chút biểu cảm, chìm đắm trong thế giới ảo tưởng của riêng mình. “Ta phải làm thế… để các con được sống.” Lời nói ấy lặp đi lặp lại trong đầu Người vợ như một lưỡi dao xoáy vào tim. Cái “tình yêu” mà Bà nội dành cho cháu, cái sự “quan tâm” mà Bà nội thường xuyên xin cho cháu sang ngủ cùng, tất cả giờ đây hóa thành một chiếc bẫy chết người, được ngụy trang hoàn hảo.
Người chồng siết chặt vòng tay. Anh cảm thấy một sự lạnh lẽo tột cùng đang ăn mòn từ bên trong. Nỗi đau mất con đã quá lớn, nhưng nỗi đau khi nhận ra sự phản bội, sự tàn độc ẩn chứa dưới vỏ bọc tình yêu thương của chính mẹ ruột mình, lại còn kinh khủng hơn gấp vạn lần. Anh từng thầm cảm ơn số phận đã cho mình một người mẹ yêu thương con cháu đến vậy, luôn tự hào về sự gắn bó giữa Bà nội và hai bé. Giờ đây, mọi niềm tin đều sụp đổ, tan thành tro bụi.
“Tại sao?” Người vợ thì thào, giọng khàn đặc, nước mắt lăn dài không ngừng. “Tại sao mẹ lại làm thế với cháu mình?” Cô không hỏi Bà nội, cô hỏi chính cuộc đời, hỏi số phận nghiệt ngã đã trêu ngươi họ. Cái hình ảnh Bà nội thường xuyên ôm ấp, hôn hít hai bé gái sinh đôi, vỗ về chúng mỗi khi chúng khóc, giờ đây chỉ còn là một cảnh tượng hãi hùng, một ác mộng ám ảnh không dứt.
Đau đớn thể xác có thể lành, nhưng vết thương tinh thần này, sự đổ vỡ niềm tin vào người thân ruột thịt, vào ý nghĩa của tình yêu gia đình, là một vết sẹo không bao giờ phai. Họ không chỉ mất đi hai đứa con yêu dấu, họ còn mất đi một phần linh hồn mình, mất đi khả năng tin tưởng vào bất cứ ai, bất cứ điều gì. Căn phòng thẩm vấn như biến thành địa ngục trần gian, nơi họ phải đối mặt với sự thật trần trụi, tàn khốc nhất mà họ có thể tưởng tượng. Cuộc đời họ, chỉ trong một khoảnh khắc, đã hoàn toàn vỡ vụn.
Một tháng sau cái đêm định mệnh ấy, vụ án chấn động cả nước cuối cùng cũng đến ngày xét xử sơ thẩm. Bên ngoài tòa án, hàng trăm ống kính máy ảnh, máy quay chen chúc nhau, những phóng viên với gương mặt căng thẳng không ngừng ghi nhận mọi diễn biến. Dư luận sôi sục, phẫn nộ tột cùng trước tội ác kinh hoàng mà một người bà đã gây ra cho chính cháu ruột của mình.
Bên trong phòng xử, không khí đặc quánh sự nặng nề, u uất. Mỗi hơi thở như bị nén lại, mỗi ánh mắt đều dán chặt vào vành móng ngựa. `Người vợ` bước vào, tay `Người chồng` nắm chặt tay cô. Mỗi bước chân của họ nặng như đeo chì, kéo lê trên sàn nhà lạnh lẽo. Ánh sáng lờ mờ từ cửa sổ cũng không thể xua tan được bóng tối đang bao trùm lấy tâm hồn họ.
`Người vợ` ngẩng đầu lên, ánh mắt trống rỗng lướt qua đám đông và dừng lại ở một hình bóng quen thuộc nhưng giờ đây xa lạ đến tột cùng. `Bà nội` ngồi đó, giữa vòng vây của luật sư và công an. Khuôn mặt bà vẫn bình thản đến đáng sợ, đôi mắt vô hồn nhìn thẳng về phía trước, như thể mọi thứ đang diễn ra không hề liên quan đến bà. Không một chút ăn năn, không một giọt nước mắt. Trái tim `Người vợ` thắt lại, một vết dao vô hình cứa sâu vào tận cùng lồng ngực. Đây là người đã từng ôm ấp con cô, người đã dỗ dành chúng ngủ, người mà cô và `Người chồng` đã từng tin tưởng giao phó máu mủ của mình.
`Người chồng` siết chặt tay `Người vợ` hơn. Anh cũng đang nhìn `Bà nội`, nhưng trong ánh mắt anh không chỉ có nỗi đau mà còn là sự căm phẫn tột độ. Anh không thể tin nổi người mẹ đã sinh ra mình, người đã từng nuôi nấng anh khôn lớn, lại có thể biến thành một kẻ sát nhân tàn độc như vậy. Hình ảnh `Bà nội` thường xuyên xin cho `Hai bé gái sinh đôi` sang ngủ cùng, những lời nói yêu thương con cháu mà bà dành cho chúng, giờ đây chỉ còn là một màn kịch đáng sợ, một sự lừa dối khủng khiếp.
Chủ tọa gõ búa, tiếng “Cộc! Cộc!” vang lên khô khốc, xé tan sự tĩnh lặng chết chóc. Phiên tòa chính thức bắt đầu. Công tố viên đọc cáo trạng, từng câu chữ như những nhát búa đóng vào tim `Người vợ` và `Người chồng`. Mỗi chi tiết về cái chết của `Hai bé gái sinh đôi` được phơi bày trần trụi, lạnh lùng, khiến họ phải cắn chặt môi để không bật ra tiếng nấc nghẹn. Nỗi đau mất con hòa quyện với sự phản bội tột cùng, tạo thành một cơn bão dữ dội xé nát mọi thứ còn sót lại trong tâm hồn họ. Họ đã chờ đợi hơn mười năm để có con, để rồi giờ đây phải chứng kiến người thân ruột thịt đứng trước vành móng ngựa vì đã cướp đi sinh mạng của chính những đứa cháu mình. Cả căn phòng như chìm vào một vực sâu không đáy của bi kịch và tuyệt vọng.
Các phiên tranh luận diễn ra nặng nề, mỗi lời khai, mỗi bằng chứng được đưa ra đều như những nhát dao cứa sâu vào vết thương lòng của `Người vợ` và `Người chồng`. Luật sư bào chữa cho `Bà nội` cố gắng tìm kiếm những lý do, những tình tiết giảm nhẹ, nhưng tất cả đều trở nên vô nghĩa trước sự thật trần trụi và lạnh lùng của tội ác. `Bà nội` vẫn ngồi đó, giữa vành móng ngựa, gương mặt bà bất biến, ánh mắt vô hồn dán chặt về phía trước, không một giọt nước mắt, không một cử động nhỏ nào cho thấy sự ăn năn hay hối lỗi.
Sau nhiều giờ đồng hồ căng thẳng tột độ, chủ tọa một lần nữa gõ búa, tiếng “Cộc! Cộc!” vang lên dứt khoát, cắt ngang sự tĩnh lặng đến nghẹt thở. Cả phòng xử án nín bặt.
“Sau khi xem xét toàn bộ hồ sơ vụ án, các chứng cứ đã được thu thập, lời khai của các bên liên quan, và quá trình tranh tụng tại tòa…” Giọng chủ tọa trầm tĩnh vang lên, nhưng mỗi từ như một nhát búa đóng thẳng vào tim `Người vợ` và `Người chồng`. “…Tòa án nhân dân tuyên bố bị cáo `Bà nội` phạm tội Giết người theo Khoản 1, Điều 123 Bộ luật Hình sự, với các tình tiết tăng nặng định khung hình phạt đặc biệt nghiêm trọng.”
`Người vợ` nhắm nghiền mắt lại, hơi thở nghẹn ứ nơi cổ họng. `Người chồng` siết chặt tay cô, lòng bàn tay anh ướt đẫm mồ hôi.
“…Tòa tuyên phạt bị cáo `Bà nội` mức án TỬ HÌNH.”
Một tiếng xì xào nhỏ bùng lên rồi nhanh chóng tắt lịm trong phòng xử án. Mức án cao nhất. Sự trừng phạt cuối cùng của pháp luật. Nhưng trong khoảnh khắc đó, `Người vợ` và `Người chồng` không hề cảm thấy một chút hả hê hay thỏa mãn nào. Trái lại, một nỗi trống rỗng khổng lồ nuốt chửng lấy họ. Cái chết có thể trừng phạt kẻ gây ra tội ác, nhưng nó không thể nào bù đắp được sự mất mát vô bờ bến mà họ phải gánh chịu.
`Người vợ` mở mắt, nhìn thẳng vào `Bà nội`. Bà vẫn không hề có phản ứng, ánh mắt vẫn vô hồn, như thể bản án tử hình này không dành cho bà. Một cảm giác lạnh lẽo, ghê rợn trào dâng trong lòng `Người vợ`, hòa lẫn với nỗi đau tột cùng. Hơn mười năm mong mỏi con, hơn mười năm vun đắp hạnh phúc, để rồi giờ đây, tất cả đều sụp đổ, tan tát không còn gì.
`Người chồng` vòng tay ôm lấy `Người vợ`, kéo cô sát vào lòng. Anh cảm nhận được sự run rẩy không ngừng của cô. Mắt anh cũng dán vào `Bà nội`, nhưng giờ đây, sự căm phẫn đã nhường chỗ cho một nỗi tuyệt vọng mệt nhoài. Anh biết, dù mẹ mình có phải trả giá bằng cả mạng sống, thì `Hai bé gái sinh đôi` của họ cũng sẽ không bao giờ trở về. Gia đình họ đã tan nát không thể hàn gắn. Hạnh phúc đã vỡ vụn thành trăm mảnh, không cách nào gom góp lại được. Những tiếng cười trẻ thơ, những giấc ngủ bình yên, những ước mơ về một mái ấm trọn vẹn – tất cả đã bị chôn vùi dưới bản án lạnh lùng kia. Chỉ còn lại những vết sẹo hằn sâu trong tâm hồn, những vết sẹo sẽ không bao giờ lành, mãi mãi là minh chứng cho một bi kịch không thể gọi tên.
Nhiều năm trôi qua, căn nhà từng rộn rã tiếng cười giờ chìm trong sự im lặng đến đáng sợ. Người vợ vẫn đi lại trong bếp, chuẩn bị bữa ăn, nhưng từng cử động đều chậm rãi, như thể mang theo sức nặng của cả thế giới. Người chồng ngồi trước bàn làm việc, ánh mắt vô định nhìn ra ngoài cửa sổ, chẳng còn mảy may hứng thú với những con số hay tài liệu ngổn ngang. Họ sống như những cái bóng, lướt qua nhau trong không gian chung, mỗi người một nỗi day dứt riêng mà chẳng thể chia sẻ cùng ai.
Trên đường phố đông đúc, đôi khi một hình ảnh thoáng qua lại giật mạnh trái tim họ. Đó là một cặp sinh đôi bé bỏng, nắm tay nhau tung tăng trên vỉa hè, hay nằm ngoan trong xe đẩy, đôi mắt tròn xoe ngây thơ. Mỗi lần như vậy, Người vợ và Người chồng lại bất giác quay đi, né tránh ánh nhìn của nhau, đôi môi mím chặt, nỗi đau cũ lại ùa về, sắc bén như lưỡi dao.
Chiều cuối tuần, họ lại cùng nhau đến một nơi quen thuộc. Khu nghĩa trang yên bình, nơi những bia mộ xếp hàng ngay ngắn dưới tán cây cổ thụ. Họ bước chậm rãi, băng qua từng lối đi, cho đến khi dừng lại trước hai ngôi mộ nhỏ, nằm cạnh nhau, vẫn được chăm sóc kỹ lưỡng. Trên bia đá, hai bức ảnh bé gái cười tươi như thiên thần, đôi mắt trong veo, hồn nhiên. Đó là Hai bé gái sinh đôi của họ.
Người vợ nhẹ nhàng đặt hai bó hoa cúc trắng muốt xuống, cẩn thận lau đi những hạt bụi bám trên bia. Người chồng đứng cạnh, cúi gằm mặt, đôi tay run rẩy chạm vào những dòng chữ khắc tên con.
“Mẹ xin lỗi con… bố xin lỗi con…” Người vợ thì thầm, giọng nghẹn lại. Nước mắt không ngừng lăn dài trên má cô. “Mẹ nhớ con nhiều lắm… nhớ tiếng cười của con, nhớ bàn tay bé xíu của con…”
Người chồng khẽ đặt tay lên vai Người vợ, đôi mắt anh đỏ hoe. Anh không nói nên lời, chỉ có tiếng nấc nghẹn ngào thoát ra từ lồng ngực. Anh biết, dù đã nhiều năm trôi qua, dù bản án đã được thực thi, nhưng nỗi đau mất con vẫn hằn sâu, không một thứ gì có thể lấp đầy. Nó là cái hố sâu thẳm trong tâm hồn, mãi mãi không có đáy. Họ đứng đó thật lâu, trong ánh nắng chiều tà, bóng dáng cô độc và bất lực, thì thầm những lời xin lỗi, những lời thương nhớ không ngừng nghỉ, như một lời nguyện cầu vô vọng gửi đến hai thiên thần bé nhỏ đã mãi mãi rời xa.
Khi ánh chiều tắt hẳn, Người vợ và Người chồng rời khỏi khu nghĩa trang, bước đi nặng nề như thể mỗi bước chân đều kéo lê một tảng đá vô hình. Nỗi đau không vơi mà ngày càng sâu sắc, hằn lên từng đường nét trên khuôn mặt họ. Cuộc đời họ đã thay đổi mãi mãi kể từ cái ngày định mệnh ấy, một bi kịch mà dù thời gian có bào mòn đến mấy, vẫn cứ mãi đau đáu trong tâm can.
Chẳng bao lâu sau khi bản án dành cho Bà nội được thi hành, câu chuyện bi thương của gia đình họ đã lan nhanh như cháy rừng trong cộng đồng. Từ những lời xì xào bàn tán ban đầu, nó dần trở thành một lời cảnh tỉnh lạnh người, một bi kịch mà không ai muốn lặp lại. Các diễn đàn mạng xã hội, những quán trà đá vỉa hè, hay cả trong bữa cơm gia đình, người ta không ngừng nhắc đến số phận của Người vợ, Người chồng và hai bé gái tội nghiệp, cùng với những hành động mù quáng của Bà nội.
Dần dần, người dân bắt đầu nhìn nhận lại những vấn đề vốn bị coi nhẹ. Mê tín dị đoan, một sợi dây vô hình đã trói buộc không ít tâm hồn, giờ đây bị đặt lên bàn cân phán xét. Họ thấy rõ, từ một lòng tin không đúng đắn, nó có thể biến thành cuồng tín, rồi dẫn đến những hành động tàn nhẫn, phi nhân tính, hủy hoại những gì thiêng liêng nhất. Và rồi, tầm quan trọng của việc quan tâm đến sức khỏe tâm thần của người lớn tuổi cũng được nhấn mạnh. Áp lực, sự cô đơn, hay những suy nghĩ tiêu cực tích tụ mà không được chia sẻ, không được điều trị kịp thời, có thể biến một người thân yêu thành kẻ gây ra nỗi đau khủng khiếp.
Đối với Người vợ và Người chồng, cuộc sống của họ là một chuỗi ngày vật vã. Dù đã cố gắng hàn gắn, đã tìm cách vượt qua, nhưng nỗi ám ảnh về “Bà nội” vẫn còn đó, không phải là sự thù hận, mà là một vết sẹo lớn không thể xóa nhòa. Nó là lời nhắc nhở không ngừng về những gì họ đã mất, về sự bất lực trong việc bảo vệ con cái khỏi một bi kịch không ngờ. Mỗi khi nghĩ về Bà nội, Người vợ không khỏi rùng mình, không phải vì sợ hãi, mà vì một cảm giác đau đớn tột cùng khi nghĩ về người mẹ chồng đã từng yêu thương, nay lại hóa thành một phần nguyên nhân cho nỗi bất hạnh của mình.
Nhiều năm đã trôi qua, nhưng vết sẹo trong lòng Người vợ và Người chồng vẫn còn đó, nhức nhối mỗi khi đêm về. Câu chuyện về hai bé gái sinh đôi và bi kịch gia đình họ đã lan truyền khắp nơi, trở thành lời cảnh tỉnh đau xót. Người ta bắt đầu suy ngẫm nhiều hơn về những hủ tục mê tín dị đoan đã ăn sâu vào tiềm thức, về những lời đồn thổi vô căn cứ có thể hủy hoại một gia đình.
Họ cũng nhận ra tầm quan trọng của việc quan tâm đến sức khỏe tâm thần của người lớn tuổi. Bà nội, trong những ngày cuối đời tại trại giam, đã hoàn toàn mất trí, không còn nhận ra ai. Cái chết của bà không mang lại sự thanh thản cho Người vợ hay Người chồng, chỉ thêm một gánh nặng tâm lý về một cuộc đời lầm lạc.
Trong căn nhà giờ đây tĩnh lặng, Người vợ đôi khi vẫn nghe thấy tiếng cười con trẻ vọng về từ ký ức, thấy hình bóng hai con chạy nhảy. Người chồng vẫn giữ lại tất cả những kỷ vật của các con, lặng lẽ ngắm nhìn. Họ không còn tìm kiếm hạnh phúc theo cách cũ, mà học cách chấp nhận nỗi đau, sống chậm lại, dành thời gian hơn cho nhau. Họ tham gia vào các hoạt động cộng đồng, biến bi kịch của mình thành lời nhắc nhở cho tất cả mọi người về giá trị của gia đình, của lý trí, và sự sẻ chia. Dù quá khứ không thể thay đổi, họ nguyện dùng cả cuộc đời để lan tỏa những bài học xương máu, để không tiếng cười trẻ thơ nào còn bị dập tắt bởi sự mê muội và thiếu quan tâm.

