Nguyệt Hoa nhìn Phó Diệm Châu, ánh mắt kiên quyết, không hề dao động. Phó Diệm Châu nhíu mày, rõ ràng không hài lòng với thái độ dứt khoát của cô. Anh ta không ngờ Nguyệt Hoa lại cứng rắn đến vậy. Anh ta đã chuẩn bị sẵn lý do để hoãn binh, để có thêm thời gian xoay sở số tiền cần thiết cho Châu Tuyết Thiển. Nhưng giờ đây, lời từ chối thẳng thừng của Nguyệt Hoa đã dập tắt mọi hy vọng.
Phó Diệm Châu hắng giọng, cố gắng giữ vẻ điềm tĩnh. “Nguyệt Hoa, em không hiểu đâu. Số tiền đó…”
“Không thể hoãn được. Mấy người đó đang cần gấp,” Nguyệt Hoa cắt ngang lời anh ta, giọng nói dứt khoát không cho phép tranh cãi. Cô biết rõ Phó Diệm Châu đang định lấy số tiền này để giúp đỡ Châu Tuyết Thiển và con gái cô ta. Kiếp trước, cô đã quá ngu ngốc tin lời anh ta, để rồi phải trả giá đắt. Kiếp này, cô sẽ không bao giờ lặp lại sai lầm đó.
Phó Diệm Châu nhìn Nguyệt Hoa, vẻ không hài lòng ngày càng rõ trên mặt. Anh ta không hiểu tại sao cô lại trở nên khác lạ như vậy. Trước đây, Nguyệt Hoa luôn nghe lời anh ta, luôn chiều theo ý anh ta. Giờ đây, cô lại tỏ ra kiên định và quyết đoán đến mức khiến anh ta cảm thấy bất lực. Dù miễn cưỡng, Phó Diệm Châu cũng biết mình không thể ép buộc Nguyệt Hoa nữa. Anh ta thở dài, đành phải chấp nhận sự thật.
“Được rồi, em làm theo ý mình đi,” Phó Diệm Châu đáp, giọng điệu có phần nặng nề. Anh ta quay lưng bước đi, để lại Nguyệt Hoa một mình đứng đó, ánh mắt vẫn không rời khỏi bóng lưng của anh ta. Nguyệt Hoa biết rằng, đây chỉ là bước khởi đầu. Kế hoạch của cô còn dài, và cô sẽ không để bất kỳ ai cản trở.
Phó Diệm Châu giơ chiếc hộp bánh trung thu bằng sắt lên, ánh mắt nhìn Nguyệt Hoa đầy một vẻ miễn cưỡng và khó chịu. Bên trong hộp là số tiền mà Nguyệt Hoa đã gom góp, những tờ tiền nhàu nát xếp chồng lên nhau. Anh ta thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu sự ấm ức.
PHÓ DIỆM CHÂU
(Giọng câm nín, đầy cay đắng)
Số tiền này là toàn bộ anh có. Em cầm đi.
Anh ta đẩy chiếc hộp về phía Nguyệt Hoa. Toàn bộ số tiền lương hai tháng làm việc tại viện nghiên cứu, cộng với tiền tiết kiệm từ việc bán đồ ăn vặt kiếp trước, giờ đây đều phải giao nộp. 900 mấy chục đồng, một con số không hề nhỏ đối với hai người. Nhưng nó vẫn chưa đủ để anh ta trang trải cho mọi chuyện.
Nguyệt Hoa nhìn chiếc hộp, rồi ngước lên nhìn Phó Diệm Châu. Ánh mắt cô không còn chút tình cảm nào ngoài sự khinh bỉ sâu sắc. Cô thấy rõ sự tiếc nuối, sự ấm ức đang hiện rõ trên khuôn mặt anh ta, nhưng càng nhìn, cô lại càng thấy ghê tởm cái gọi là “tình yêu” giả dối này. Anh ta tiếc tiền, tiếc thứ mà anh ta định dùng để đổi lấy sự êm ấm bên người đàn bà khác.
NGUYỆT HOA
(Lạnh lùng)
Em không cần.
Phó Diệm Châu sững người. Anh ta không ngờ Nguyệt Hoa lại từ chối.
PHÓ DIỆM CHÂU
(Giọng cao hơn, đầy hoài nghi)
Sao em lại không cần? Anh đã nói rồi, đây là tất cả anh có!
NGUYỆT HOA
(Nhếch mép cười, một nụ cười đầy mỉa mai)
Anh không cần giữ lại để mua bánh trung thu cho Châu Tuyết Thiển sao? Hay là để sắm sửa cho con gái cô ta?
Câu nói của Nguyệt Hoa như một nhát dao đâm thẳng vào tim Phó Diệm Châu. Anh ta tái mặt, lắp bắp.
PHÓ DIỆM CHÂU
(Gắt gỏng)
Em đang nói cái gì vậy? Đừng có vu oan cho anh!
NGUYỆT HOA
(Bước tới, giọng đanh thép)
Vu oan? Anh nghĩ em vẫn là con ngốc như kiếp trước sao? Anh nghĩ em không biết anh đang làm gì sau lưng em? Số tiền này, anh giữ lấy mà dùng đi. Em không muốn nó làm bẩn tay mình.
Nguyệt Hoa quay lưng, bỏ đi. Cô không thèm nhìn lại biểu cảm kinh ngạc, tức giận xen lẫn hoảng sợ trên khuôn mặt Phó Diệm Châu. Chiếc hộp bánh trung thu vẫn nằm đó, chứng kiến màn kịch của một kẻ phản bội. Nguyệt Hoa biết, chỉ cần một chút nữa thôi, anh ta sẽ lại tìm cách đổ hết trách nhiệm lên đầu cô. Nhưng cô đã đủ tỉnh táo để không mắc sai lầm lần nữa. Số tiền đó, cô sẽ lấy lại theo một cách khác. Cách của riêng cô.
Nguyệt Hoa đứng lại, ánh mắt lạnh nhạt quét qua Phó Diệm Châu. Xấp tiền dày cộm trong chiếc hộp bánh trung thu bằng sắt đã đặt trên bàn. Cô không chạm vào nó, cũng không có ý định chạm vào. Sự khinh bỉ dâng lên trong lòng, một sự hả hê ngầm khi kế hoạch của cô đã bước vào giai đoạn cuối.
Cô nhìn vẻ mặt khó chịu, ánh mắt lướt nhanh qua từng tờ tiền trên tay Phó Diệm Châu, rồi dừng lại trên khuôn mặt anh ta. Cô thấy rõ sự tiếc nuối, sự giằng xé trong anh ta, và chính điều đó càng khiến cô thêm quyết tâm. Phó Diệm Châu không tiếc số tiền, anh ta tiếc cái giá mà anh ta phải trả cho sự phản bội của mình. Anh ta tiếc vì phải móc ra số tiền anh ta đã dự định dùng để che đậy mọi chuyện, để mua sự im lặng và giả dối.
Phó Diệm Châu buông thõng tay, xấp tiền vẫn nằm đó. Anh ta nhìn Nguyệt Hoa, ánh mắt trĩu nặng một nỗi ấm ức khó tả. Anh ta không hiểu tại sao, dù đã đưa cho cô toàn bộ số tiền mình có, cô vẫn lạnh lùng đến vậy.
NGUYỆT HOA
(Giọng đều đều, không chút cảm xúc)
Anh giữ lấy đi.
Phó Diệm Châu sững sờ.
PHÓ DIỆM CHÂU
(Giọng cao hơn, hoài nghi)
Ý em là sao? Anh đã đưa hết cho em rồi mà!
Nguyệt Hoa nhếch mép cười. Một nụ cười mỏng manh, chứa đựng sự khinh miệt sâu sắc mà cô đã chôn giấu bấy lâu nay.
NGUYỆT HOA
(Bước chậm rãi lại gần bàn, giọng đầy châm chọc)
Anh nghĩ em cần số tiền bẩn thỉu đó sao? Anh định dùng nó để mua lấy lòng tin của ai? Hay để chuộc lỗi với Châu Tuyết Thiển? Anh giữ lấy đi. Để mai này còn có tiền mua sữa cho con gái cô ta.
Phó Diệm Châu tái mét mặt, lắp bắp.
PHÓ DIỆM CHÂU
(Gắt gỏng)
Em ăn nói lung tung gì vậy? Đừng có vu oan cho anh!
NGUYỆT HOA
(Nhìn thẳng vào mắt anh ta, giọng thép)
Vu oan? Anh nghĩ em vẫn là con ngốc của kiếp trước sao? Anh nghĩ em không biết anh đang làm gì sau lưng em à? Số tiền này, anh giữ lấy mà dùng đi. Em không muốn nó làm bẩn tay mình. Em đã có kế hoạch của riêng mình rồi.
Nói rồi, Nguyệt Hoa quay lưng. Cô không thèm nhìn lại biểu cảm kinh ngạc, tức giận xen lẫn hoảng sợ trên khuôn mặt Phó Diệm Châu. Chiếc hộp bánh trung thu bằng sắt vẫn nằm im lìm trên bàn, như một nhân chứng cho sự sụp đổ của một gã đàn ông bội bạc. Nguyệt Hoa bước ra khỏi nhà, đầu ngẩng cao. Cái lạnh của đêm không làm cô run sợ, mà chỉ càng khiến cô thêm tỉnh táo. Phương Nam đang chờ cô. Một tương lai mới, tự tay cô gây dựng, không còn bóng dáng của sự lừa dối. Cô sẽ dùng cách của mình để lấy lại tất cả, và còn hơn thế nữa.
Nguyệt Hoa bước ra khỏi nhà, bóng đêm đặc quánh bao trùm lấy cô. Chiếc túi xách nhỏ gọn trên vai, ẩn chứa bên trong là tất cả tài sản cô có thể mang theo. Cô không ngoái đầu nhìn lại căn nhà cũ kỹ, nơi từng là tổ ấm, giờ chỉ còn là một đống tro tàn của kỷ niệm. Nỗi đau từ sự phản bội của Phó Diệm Châu đã được cô gói ghém lại, giấu sâu trong tim, chỉ còn lại sự thanh thản đến lạ kỳ.
Cô không quên dúi chặt số tiền 900 mấy chục đồng vào lớp quần áo dày bên trong. Đó là tất cả những gì cô tích cóp được, là vốn liếng cho cuộc sống mới. Từng đồng, từng hào đều là mồ hôi, nước mắt của cô. Cô biết, Phó Diệm Châu sẽ không bao giờ nhận ra sự vắng mặt của mình cho đến khi tờ giấy đăng ký kết hôn của hắn và Châu Tuyết Thiển được đặt trên bàn.
Một làn gió đêm lướt qua, mang theo hơi lạnh. Nguyệt Hoa siết chặt vai áo. Cô không cảm thấy sợ hãi, chỉ có một cảm giác trống rỗng đến tê tái. Mối tình của cô đã chết, bị chôn vùi dưới gót giày của sự dối trá.
Cô sải bước nhanh trên con đường quen thuộc. Lề đường nơi cô từng ngồi bán đồ ăn vặt những năm tháng nghèo khó chợt hiện về. Lúc đó, cô chỉ ước mình có đủ tiền mua một bộ quần áo mới, một đôi giày mới. Giờ đây, cô mang theo cả một gia tài nhỏ, hướng về Phương Nam.
Không một lời từ biệt, không một lời giải thích. Cô lặng lẽ rời đi, bỏ lại sau lưng tất cả. Cô không còn là Nguyệt Hoa ngây thơ, yếu đuối của ngày xưa. Cô đã trở lại, mạnh mẽ hơn, cứng rắn hơn, sẵn sàng đối mặt với bất cứ thử thách nào.
Trên chiếc giường lớn trong căn nhà cũ, Phó Diệm Châu vẫn say giấc nồng. Hắn không hề hay biết rằng, người phụ nữ từng yêu hắn điên cuồng, người đã đặt cả tương lai vào tay hắn, giờ đây đã biến mất khỏi cuộc đời hắn như chưa từng tồn tại. Hắn ta sẽ thức dậy vào sáng mai, với tâm trạng thảnh thơi, để chuẩn bị cho đám cưới với Châu Tuyết Thiển, mà không biết rằng, con thuyền hạnh phúc của hắn ta, thực chất đã chìm xuống đáy vực sâu từ rất lâu rồi.
Bóng đêm đặc quánh vẫn bao trùm, nhưng giờ đây, nó không còn là nỗi sợ hãi mà là một tấm màn che chở cho hành trình mới của Nguyệt Hoa. Cánh cửa căn nhà cũ kỹ khép lại với một tiếng “cạch” dứt khoát, âm thanh ấy như cắt đứt mọi sợi dây ràng buộc với quá khứ. Nguyệt Hoa hít một hơi thật sâu, không khí se lạnh của đêm mang theo chút mùi ẩm mốc đặc trưng của khu phố cũ, nhưng trong cô giờ chỉ còn sự thanh khiết của một khởi đầu.
Cô không ngoảnh đầu lại dù chỉ một lần. Bước chân cô sải đi trên con đường quen thuộc, mỗi bước đi đều vững vàng và kiên định. Phía trước, ánh đèn đường vàng vọt hắt xuống, soi rọi con đường dẫn đến bến xe. Chiếc túi xách nhỏ gọn trên vai, ẩn chứa tất cả tài sản cô có thể mang theo, là một lời tuyên ngôn im lặng về sự độc lập và quyết tâm. Bên trong ấy, ngoài số tiền 900 mấy chục đồng chắt chiu, còn là tờ giấy ghi nợ 3.100 tệ mà cô đã thêu dệt nên, đủ để kéo dài sự nghi ngờ và trì hoãn cho kế hoạch của kẻ bội bạc.
Trong lòng cô không còn một chút vương vấn nào dành cho Phó Diệm Châu, kẻ mà kiếp trước cô đã trao trọn niềm tin. Nỗi đau của sự phản bội đã được tôi luyện thành thép, thành động lực để cô đứng dậy và bước tiếp. Mười mấy năm sau, khi giá nhà đất tăng vọt, khi căn nhà này có thể trở thành tài sản triệu đô, thì giờ đây, nó chỉ là một kỷ niệm buồn đã chôn chặt. Cô biết, Phó Diệm Châu sẽ không hề nhận ra sự vắng mặt của cô cho đến khi mọi chuyện đã quá muộn, cho đến khi hắn ta đứng trước Châu Tuyết Thiển và đứa con của ả, chuẩn bị cho một tương lai giả dối.
Không một lời từ biệt. Không một lời giải thích. Chỉ có sự ra đi lặng lẽ, mạnh mẽ và không hối tiếc. Phương Nam đang vẫy gọi, là miền đất hứa để Nguyệt Hoa bắt đầu lại tất cả, gây dựng sự nghiệp từ con số không. Cô đã từng là người phụ nữ yếu đuối, từng bị phản bội và lừa dối, nhưng giờ đây, cô là một người khác. Một Nguyệt Hoa tràn đầy hy vọng, sẵn sàng đương đầu với mọi thử thách để tìm lại hạnh phúc và sự công bằng cho chính mình. Cô bước đi, bóng dáng nhỏ bé hòa vào bóng đêm, hướng về phía trước, về một tương lai rạng rỡ, không chút do dự.
Sáng sớm, ánh mặt trời ban mai rực rỡ chiếu xuyên qua khung cửa sổ nhỏ, xua tan đi những mảng tối còn vương vấn. Châu Tuyết Thiển, với nụ cười tươi rói và đôi mắt lấp lánh niềm vui, bước chân ra khỏi chiếc xe máy cà tàng. Cô ta hớn hở nhìn ngắm căn nhà cũ kỹ, nơi Phó Diệm Châu đang sống. Hôm nay là ngày quan trọng, ngày cô ta sẽ cùng anh ta bàn bạc về chuyện mua nhà.
Châu Tuyết Thiển tiến đến gần cánh cửa, đôi tay ngọc ngà gõ nhẹ. “Cốc cốc… anh Phó ơi?” Tiếng gọi nhỏ nhẹ vang lên, nhưng không có bất kỳ âm thanh nào đáp lại từ bên trong. Cô ta nhíu mày, chờ đợi thêm một lúc. Vẫn là sự im lặng đến đáng sợ. Nụ cười trên môi cô ta dần tắt, thay vào đó là một vẻ thất vọng và bắt đầu len lỏi sự nghi ngờ.
“Anh Phó đi đâu rồi nhỉ?” Châu Tuyết Thiển lẩm bẩm, giọng nói trở nên nhỏ dần, đầy lo lắng. Cô ta đưa tay vuốt vuốt mái tóc, ánh mắt đảo quanh căn nhà trống vắng. “Hay là anh ấy… quên mất rồi?”
Trái tim Châu Tuyết Thiển đập thình thịch trong lồng ngực. Lẽ nào kế hoạch mua nhà của cô ta sắp đổ bể ngay từ đầu? Cô ta cần căn nhà đó. Căn nhà ấy là bước đệm để cô ta có thể trói chặt Phó Diệm Châu bên mình, là bước ngoặt để thay đổi cuộc đời. Sự hụt hẫng dâng lên, kèm theo một chút hoang mang. Phó Diệm Châu chưa bao giờ để cô ta phải chờ đợi lâu đến thế.
Châu Tuyết Thiển đứng lặng hồi lâu trước cánh cửa im lìm. Nỗi hoang mang trong lòng dần nhường chỗ cho sự khó chịu. Cô ta không thể tin Phó Diệm Châu lại có thể thất hẹn, dù chỉ là trong một cuộc hẹn quan trọng như thế này. Ánh mắt cô ta quét qua khung cửa sổ nhỏ, nơi có thể nhìn lén vào bên trong. Căn nhà trông có vẻ ngăn nắp, nhưng sự vắng lặng lại khiến cô ta cảm thấy bất an.
Cô ta tiếp tục kiên nhẫn đứng chờ thêm một lúc nữa, thỉnh thoảng lại ngó đồng hồ. Mặt trời đã dần ngả bóng. Càng chờ, Châu Tuyết Thiển càng cảm thấy có điều gì đó không ổn. Bỗng nhiên, một ý nghĩ lướt qua trong đầu cô ta. Vừa rồi khi đến, cô ta có thoáng nhìn thấy một chiếc xe máy lạ dựng ở cuối ngõ. Liệu có phải…?
Cô ta quyết định không chờ đợi nữa. Ánh mắt đầy nghi ngờ, Châu Tuyết Thiển quay lưng bước đi, mỗi bước chân càng thêm nặng trĩu. Cô ta không biết rằng, lúc này, Phó Diệm Châu đã bước chân vào căn nhà quen thuộc, nhưng không khí trong đó lại hoàn toàn khác lạ.
Căn nhà im lìm, thiếu vắng hơi ấm. Ánh đèn điện vàng vọt chiếu xuống sàn nhà lạnh lẽo. Phó Diệm Châu bước vào, cảm giác trống trải bao trùm lấy anh. Anh ngước nhìn xung quanh, đôi mắt dò xét từng góc phòng. Một cảm giác bất an dâng lên. Anh gọi khẽ: “Nguyệt Hoa?”
Không có tiếng đáp lại. Anh đi sâu vào trong. Căn phòng khách quen thuộc giờ đây chỉ còn lại sự tĩnh mịch đáng sợ. Anh tiến đến phòng ngủ. Cảnh tượng trước mắt khiến anh chết trân.
Đồ đạc của Nguyệt Hoa, những thứ cô yêu thích, những bộ quần áo, sách vở, thậm chí cả chiếc hộp bánh trung thu bằng sắt cô vẫn luôn giữ gìn, tất cả đều biến mất. Chỉ còn lại những khoảng trống lạnh lẽo trên kệ, trên bàn. Bầu không khí đặc quánh sự hoang mang.
Phó Diệm Châu chạy khắp nhà, giọng nói lạc đi vì kinh hoàng. Anh mở cửa tủ, lục lọi khắp nơi, như thể đang tìm kiếm một thứ gì đó đã bị che giấu. Anh gọi tên cô lớn hơn, giọng anh run rẩy: “Nguyệt Hoa! Em đi đâu rồi?!”
Không gian vẫn chỉ trả lại sự im lặng ghê rợn. Anh loạng choạng lùi lại, đầu óc quay cuồng. Vừa mới đây thôi, anh còn nghĩ về tương lai, về cuộc sống với cô. Giờ đây, căn nhà như một lời chế giễu. Sự bàng hoàng, lo lắng tột độ, xen lẫn chút tức giận và hoang mang không tên gặm nhấm tâm can anh. Nguyệt Hoa của anh, sao có thể biến mất khỏi cuộc đời anh một cách đột ngột và bí ẩn đến vậy?
Phó Diệm Châu gọi điện thoại, giọng điệu run rẩy, hổn hển.
PHÓ DIỆM CHÂU
(Giọng hoảng loạn)
Tuyết Thiển! Tuyết Thiển à! Có chuyện rồi! Nguyệt Hoa biến mất rồi! Cả tiền cũng mất!
Châu Tuyết Thiển đang chuẩn bị bữa tối cho con gái Chu Chu. Nghe điện thoại, cô ta khựng lại, vẻ mặt ngạc nhiên xen lẫn một chút vui mừng khó tả. Tuy nhiên, cô ta nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, cố gắng che giấu cảm xúc thật.
CHÂU TUYẾT THIỂN
(Giả vờ lo lắng)
Cái gì? Nguyệt Hoa biến mất? Anh nói rõ xem nào! Tiền bạc gì cơ?
PHÓ DIỆM CHÂU
Số tiền em cất trong hộp sắt ấy! Cả tiền lương của anh nữa! Đáng lẽ nó phải ở trong phòng ngủ, nhưng giờ trống trơn! Căn nhà không còn một bóng người! Em ấy đi rồi! Mang tất cả đi rồi! Anh không tìm thấy em ấy ở đâu cả!
Châu Tuyết Thiển nhếch mép cười thầm, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra sốt sắng.
CHÂU TUYẾT THIỂN
Trời ơi! Sao lại thế được? Em ấy chưa bao giờ làm vậy mà! Anh chắc chắn là anh đã tìm kỹ chưa? Có khi nào em ấy chỉ đi ra ngoài một lát không?
PHÓ DIỆM CHÂU
Anh đã tìm khắp nơi rồi! Chiếc hộp sắt, giấy tờ tùy thân, tất cả đều không cánh mà bay! Anh đang đứng trước nhà đây, nó trống rỗng! Anh không hiểu chuyện gì đang xảy ra! Anh thấy sợ quá Tuyết Thiển ơi! Anh sợ mình sẽ mất cả Nguyệt Hoa, mất cả tương lai!
Giọng Phó Diệm Châu tuyệt vọng, anh ta không còn giữ được vẻ điềm tĩnh ban đầu. Anh ta thực sự hoảng loạn, bối rối vì đột ngột mất đi cả vị hôn thê lẫn số tiền lớn, vốn là tài sản tích cóp của Nguyệt Hoa và tiền lương của anh.
CHÂU TUYẾT THIỂN
(Nhấn mạnh, giọng có chút hả hê)
Bây giờ anh mới biết sợ sao? Chuyện này… chuyện này thật là… Em cũng không biết phải nói gì với anh nữa. Anh cứ bình tĩnh lại, chúng ta sẽ nghĩ cách. Có lẽ… có lẽ em ấy đã có một lý do riêng. Anh đừng quá lo lắng.
Trong đầu Châu Tuyết Thiển, một kế hoạch hoàn hảo đang dần hình thành. Cô ta thầm nghĩ, đây chính là cơ hội vàng.
NGOẠI CẢNH. XE LỬA – BAN NGÀY
Tiếng bánh xe lạch cạch trên đường ray. Bên ngoài cửa sổ, cảnh vật thành phố lướt qua, những tòa nhà cao tầng san sát, nhộn nhịp nhưng xa lạ.
NGUYỆT HOA ngồi trên ghế, đôi mắt hướng ra xa. Ánh nắng chiều hắt vào, nhuộm vàng khuôn mặt cô. Giữa sự ồn ào của toa tàu, dường như chỉ có mình cô tĩnh lặng. Một chút buồn man mác thoáng qua khóe mắt, nhưng nhanh chóng tan biến, nhường chỗ cho một sự kiên định lạ kỳ.
Cô nhìn bàn tay mình, nơi từng đeo chiếc nhẫn đính hôn đính kim cương giả. Cô siết chặt nắm tay.
NGUYỆT HOA (V.O.)
Kiếp này, tôi sẽ sống cho chính mình, không vì ai khác.
Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Mùi điều hòa cũ, mùi dầu máy và mùi người pha trộn vào nhau. Nhưng đối với Nguyệt Hoa lúc này, nó là mùi của tự do. Cô mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm nhưng ẩn chứa sức mạnh. Cô đã đi, mang theo tất cả những gì mình có, và một tương lai hoàn toàn mới đang chờ đợi ở Phương Nam. Cô không còn là Nguyệt Hoa của ngày xưa nữa. Cô là người phụ nữ của ngày hôm nay, và của ngày mai.
ĐOÀN TÀU TIẾP TỤC HÀNH TRÌNH.
NGOẠI CẢNH. NHÀ CỦA NGUYỆT HOA – BAN NGÀY
Một căn phòng khách nhỏ, đồ đạc cũ kỹ nhưng được sắp xếp gọn gàng. Ánh sáng lờ mờ chiếu qua khung cửa sổ phủ bụi. Phó Diệm Châu ngồi trên chiếc ghế sofa sờn vải, vẻ mặt lo lắng, tay đan vào nhau. Châu Tuyết Thiển đứng cạnh, khoanh tay, dáng vẻ quan tâm giả tạo.
CHÂU TUYẾT THIỂN
Hay là Nguyệt Hoa đã biết chuyện của chúng ta rồi?
Phó Diệm Châu giật mình, ánh mắt liếc nhanh về phía Châu Tuyết Thiển, rồi lại nhìn xuống sàn nhà. Anh siết chặt nắm đấm.
PHÓ DIỆM CHÂU
(Giọng đè nén)
Không thể nào. Cô ta ngu ngốc thế làm sao mà biết được. Chắc chắn là do cô ta quá hoang tưởng thôi.
CHÂU TUYẾT THIỂN
Nhưng tiền lương của anh… số tiền 900 mấy chục đồng của Nguyệt Hoa… đều biến mất. Cùng lúc đó, cô ta lại đột nhiên đòi chia tay, bỏ đi không một lời từ biệt. Thật quá trùng hợp.
Châu Tuyết Thiển tiến lại gần hơn, đặt tay lên vai Phó Diệm Châu, ánh mắt đầy vẻ an ủi nhưng bên trong là sự hả hê.
CHÂU TUYẾT THIỂN
Em lo cho anh lắm. Nếu mọi chuyện bị vỡ lở, cả hai chúng ta đều không yên đâu. Đặc biệt là với tính khí của Nguyệt Hoa, cô ta có thể làm tất cả mọi thứ.
Phó Diệm Châu quay phắt lại nhìn Châu Tuyết Thiển, đôi mắt tóe lên tia giận dữ pha lẫn sợ hãi. Anh nhớ lại những lần Nguyệt Hoa nói về việc cô ta sẽ không dễ dàng bỏ cuộc, những lời đe dọa về việc làm cho anh và Châu Tuyết Thiển không thể sống yên ổn.
PHÓ DIỆM CHÂU
Cô ta chỉ là một con nhỏ quê mùa, mưu mô chút đỉnh thôi. Đừng sợ. Giờ quan trọng là phải tìm ra cô ta. Và cái số tiền đó. Nếu nó rơi vào tay người ngoài, chúng ta sẽ gặp rắc rối lớn.
CHÂU TUYẾT THIỂN
Anh không nghĩ cô ta đã mang theo rồi sao? Đi đến Phương Nam để gây dựng sự nghiệp như cô ta từng nói. Cô ta có cái hộp bánh trung thu bằng sắt đó, thứ mà anh tưởng là để cất kỷ vật thôi chứ.
Phó Diệm Châu đập tay xuống ghế sofa. Anh chợt nhớ đến cái hộp bánh trung thu cũ kỹ, thứ mà Nguyệt Hoa luôn giữ gìn cẩn thận. Trong đó có thể là toàn bộ số tiền mà anh đã bí mật lấy đi, cộng với tiền lương của anh, và cả những giấy tờ quan trọng liên quan đến giấy chứng nhận mua nhà của đơn vị. Mọi chuyện đang dần đổ bể.
PHÓ DIỆM CHÂU
(Lẩm bẩm)
Không thể nào… Con nhỏ đó… nó đã tính hết rồi sao?
Ánh mắt của Phó Diệm Châu nhìn về phía phòng ngủ của mình, nơi Nguyệt Hoa từng lén lút lục lọi. Anh bắt đầu cảm thấy một sự bất an lạnh lẽo len lỏi vào tim. Cùng lúc đó, Châu Tuyết Thiển mỉm cười một mình, nhìn theo bóng lưng đầy hoảng loạn của Phó Diệm Châu. Nguyệt Hoa đi rồi, chính là điều cô ta mong muốn nhất.
NGOẠI CẢNH. NHÀ CỦA NGẠT HOA – SÂN TRONG – NGÀY
Châu Tuyết Thiển đứng bên cạnh chiếc xe đạp cà tàng, tay ôm một túi đồ. Gương mặt cô ta đẫm nước mắt, đôi vai run lên từng đợt. Phó Diệm Châu đứng đối diện, vẻ mặt đầy mệt mỏi, đôi mắt thâm quầng nhìn nhìn xung quanh như tìm kiếm điều gì đó.
CHÂU TUYẾT THIỂN
(Nức nở)
Anh Phó, giờ Nguyệt Hoa đi rồi, em và Chu Chu biết dựa vào ai đây?
Châu Tuyết Thiển đưa tay lên che mặt, tiếng khóc càng thêm thảm thiết. Cô ta nhìn trộm Phó Diệm Châu, cố gắng dò xét phản ứng của anh.
CHÂU TUYẾT THIỂN
(Giọng run rẩy)
Ngày trước, Nguyệt Hoa còn ở đây, ít ra còn có chút yên ổn. Giờ cô ta bỏ đi, để lại bao nhiêu là nợ nần… Chắc chắn là cô ta cố tình để lại cho chúng ta. Anh xem, tiền lương của anh cũng mất, còn cái số tiền 900 mấy chục đồng mà Nguyệt Hoa dành dụm bao năm cũng không cánh mà bay. Em nghe nói, cô ta còn mượn người ta nữa, giờ tính ra chúng ta phải gánh cả cái đống nợ 3.100 tệ này…
Phó Diệm Châu day day thái dương, cảm thấy đầu óc quay cuồng. Anh cảm thấy mình đang bị dồn vào bước đường cùng, không còn lối thoát. Lời nói của Châu Tuyết Thiển như những nhát dao cứa vào tâm can anh.
PHÓ DIỆM CHÂU
(Giọng kiệt sức)
Đủ rồi Tuyết Thiển! Cô ta đã bỏ đi rồi, chúng ta không thể cứ mãi chìm đắm trong chuyện đó. Phải nghĩ cách giải quyết.
CHÂU TUYẾT THIỂN
Giải quyết bằng cách nào đây, anh? Anh và em, chúng ta ai cũng biết, số tiền đó là do anh lấy. Giờ đây, Nguyệt Hoa lại biến mất, còn cái hộp bánh trung thu bằng sắt kia, có lẽ cô ta đã mang theo tất cả. Nếu cô ta đến Phương Nam, bắt đầu sự nghiệp ở đó, có tiền trong tay, cô ta sẽ làm gì anh đây?
Châu Tuyết Thiển tiến lại gần hơn, đặt bàn tay lên cánh tay Phó Diệm Châu, ánh mắt cầu khẩn, nhưng trong đáy mắt ẩn chứa một sự tính toán.
CHÂU TUYẾT THIỂN
Anh à, Chu Chu còn nhỏ lắm. Em không muốn con bé phải chịu khổ vì chuyện này. Anh có làm ơn… tìm cách cho em một ít tiền, đủ để em nuôi con, đừng để mẹ con em rơi vào bước đường cùng.
Phó Diệm Châu nhìn xuống bàn tay đang nắm lấy cánh tay mình, cảm thấy một sự ghê tởm dâng lên. Anh biết rõ đây là một màn kịch. Nguyệt Hoa đã đi, và giờ là đến lượt Châu Tuyết Thiển đang dần bóp nghẹt lấy anh.
PHÓ DIỆM CHÂU
(Thở dài)
Anh… anh sẽ nghĩ cách.
Anh quay lưng bước vào nhà, bỏ lại Châu Tuyết Thiển với nụ cười tự mãn dần hiện rõ trên khuôn mặt đẫm nước mắt giả tạo. Cô ta nhìn theo bóng lưng của Phó Diệm Châu, trong lòng thầm đắc ý. Màn kịch của mình đã thành công.
NGOẠI CẢNH. NHÀ CỦA NGẠT HOA – PHÒNG NGỦ CỦA PHÓ DIỆM CHÂU – NGÀY
Phó Diệm Châu đứng giữa căn phòng ngủ bừa bộn, ánh mắt mệt mỏi quét qua từng góc nhỏ. Anh biết Châu Tuyết Thiển đang diễn kịch, biết cô ta đang lợi dụng sự tuyệt vọng của mình. Nhưng cái gánh nặng tài chính mà Nguyệt Hoa vô tình (hay cố ý?) bỏ lại, cùng với áp lực từ Châu Tuyết Thiển, đang bóp nghẹt lấy anh. Anh sờ lên trán, cảm giác một cơn đau đầu âm ỉ lan tỏa. 2.600 tệ tiền lương của anh, số tiền 900 mấy chục đồng của Nguyệt Hoa, giờ đây lại cộng thêm cái đống nợ 3.100 tệ mà Châu Tuyết Thiển vừa vẽ ra. Mọi thứ như đang sụp đổ dưới chân anh.
Phó Diệm Châu đi tới bàn làm việc, nơi anh từng cất giữ những giấy tờ quan trọng. Anh mở ngăn kéo, lục lọi tìm kiếm. Ánh mắt anh dừng lại ở chiếc hộp bánh trung thu bằng sắt cũ kỹ, nơi từng chứa đựng những kỷ vật của Nguyệt Hoa. Một tia hy vọng lóe lên, nhưng rồi nhanh chóng vụt tắt. Hộp trống rỗng. Cái gì đó trong anh như vỡ vụn.
Anh ngồi phịch xuống ghế, đầu gục xuống bàn. Nỗi chán nản, bế tắc bao trùm lấy anh. Anh cảm thấy mình như một con tốt thí, bị đẩy vào một cuộc chơi mà anh không hề muốn tham gia. Châu Tuyết Thiển, người phụ nữ mà anh từng xem là tình địch, giờ đây lại trở thành người nắm quyền kiểm soát anh. Cô ta đang lợi dụng anh một cách trắng trợn, vì Chu Chu, vì sự tồn tại của mẹ con cô ta.
Phó Diệm Châu nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh của Nguyệt Hoa. Anh biết mình phải làm gì đó, phải tìm ra cách giải quyết. Nhưng cách nào đây? Quay lại con đường cũ, tìm kiếm Nguyệt Hoa, hay tiếp tục chiều lòng Châu Tuyết Thiển để có được sự bình yên tạm thời?
Anh thở dài một hơi dài, nặng trĩu. Giọng nói của anh vang lên yếu ớt trong căn phòng tĩnh lặng.
PHÓ DIỆM CHÂU
(Thở dài mệt mỏi)
Thôi được rồi, để tôi tính cách khác xem sao.
Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn xa xăm về phía cửa sổ. Tiếng Chu Chu vọng lại từ đâu đó bên ngoài, tiếng cười trẻ thơ hồn nhiên, vô tư. Cái âm thanh ấy lại càng làm tăng thêm sự day dứt trong lòng Phó Diệm Châu. Anh biết, mình không còn lựa chọn nào khác ngoài việc phải thỏa hiệp. Ít nhất là cho đến khi anh tìm ra được cách để thoát khỏi cái mớ hỗn độn này.
Anh đứng dậy, bước ra khỏi phòng ngủ, bỏ lại sau lưng sự bế tắc và nỗi dằn vặt. Phía trước là một con đường mờ mịt, đầy rẫy những quyết định khó khăn và sự đánh đổi.
NGOẠI CẢNH. BẾN XE PHƯƠNG NAM – NGÀY
Chiếc xe khách dừng lại, tiếng máy động cơ nổ ì ạch. Nguyệt Hoa đẩy mạnh cánh cửa xe, bước xuống. Nắng vàng rực rỡ của phương Nam bao trùm lấy cô, hơi nóng hầm hập phả vào mặt. Không khí nơi đây khác hẳn với sự ngột ngạt, tù túng ở quê nhà. Tiếng xe cộ ồn ào, tiếng người nói cười râm ran, tất cả tạo nên một bức tranh sống động, đầy sức sống. Nguyệt Hoa hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng sinh khí mới len lỏi vào từng tế bào. Cô siết chặt chiếc túi xách cũ kỹ trong tay, ánh mắt quét qua từng dãy nhà san sát, những bảng hiệu quảng cáo rực rỡ. Một thành phố sầm uất, nhộn nhịp, nơi hy vọng về một tương lai tươi sáng đang chờ đợi cô.
Cô nhanh chóng hòa vào dòng người trên phố, tìm kiếm một nơi trú chân. Sau một hồi dò hỏi, cuối cùng, cô cũng tìm được một căn phòng trọ nhỏ nằm khuất sâu trong một con hẻm nhỏ. Căn phòng chỉ vỏn vẹn 15m², ẩm thấp, thiếu ánh sáng, nhưng với Nguyệt Hoa lúc này, nó giống như một cung điện. Cô sắp xếp đồ đạc một cách tươm tất, cố gắng tạo cho mình một không gian ngăn nắp.
Khi căn phòng đã tạm ổn, Nguyệt Hoa không nán lại mà lập tức ra ngoài. Cô lang thang khắp các con phố, quan sát tỉ mỉ những cửa hàng, những người buôn bán. Cô ghi nhớ từng chi tiết: mặt hàng nào đang được ưa chuộng, giá cả ra sao, cách bài trí cửa hàng thế nào. Đầu óc cô hoạt động hết công suất, lập kế hoạch, tính toán.
Đêm xuống, căn phòng trọ chìm trong ánh đèn vàng vọt. Nguyệt Hoa ngồi bên chiếc bàn nhỏ, ánh mắt kiên định nhìn về phía trước. Cô nhẩm lại những gì đã trải qua, những nỗi đau, sự phản bội mà cô đã phải gánh chịu. Một nụ cười tự tin nở trên môi.
NGUYỆT HOA
(Tự nhủ)
Từ giờ, đây là nhà của tôi, là nơi tôi sẽ xây dựng lại mọi thứ.
Nắm chặt bàn tay, Nguyệt Hoa cảm thấy một luồng năng lượng mạnh mẽ chảy trong huyết quản. Cô không còn là Nguyệt Hoa yếu đuối, cam chịu của ngày xưa. Cô giờ đây đã có một mục tiêu rõ ràng, một ý chí sắt đá. Cô sẽ không để bất kỳ ai có thể dẫm đạp lên cuộc đời mình nữa. Bình minh của một khởi đầu mới đã ló dạng.
NGOẠI CẢNH. NHÀ CỦA NG nguyệt HOA – NGÀY
Căn nhà cũ kỹ, chật hẹp bỗng trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết. Phó Diệm Châu ngồi phịch xuống chiếc ghế gỗ ọp ẹp, đầu gục vào hai bàn tay. Ánh mắt mệt mỏi, tuyệt vọng quét qua căn phòng bừa bộn. Chiếc hộp bánh trung thu bằng sắt nằm chỏng chơ trên bàn, bên cạnh là những tờ giấy nhàu nát.
CHÂU TUYẾT THIỂN sải bước vào phòng, tay ôm chặt lấy chiếc giỏ xách hàng hiệu. Cô nhìn thấy tình cảnh của Phó Diệm Châu, một nụ cười khinh bỉ thoáng qua.
CHÂU TUYẾT THIỂN
Sao rồi? Lại hết tiền à?
Phó Diệm Châu ngẩng đầu lên, ánh mắt anh ta lóe lên sự bực bội.
PHÓ DIỆM CHÂU
(Gắt gỏng)
Em nghĩ tiền dễ kiếm lắm sao? Anh cũng hết cách rồi!
CHÂU TUYẾT THIỂN
Hết cách? Anh nói anh là kỹ sư viện nghiên cứu, lương tháng 2.600 tệ. Giờ cái chuyện 3.100 tệ anh cũng không lo được sao?
Cô ta bước đến gần, giọng điệu đầy vẻ đòi hỏi.
CHÂU TUYẾT THIỂN
Con Chu Chu cần tiền mua sữa, mua tã. Em không muốn nó phải chịu khổ.
Phó Diệm Châu nhắm mắt lại, cố gắng kìm nén sự tức giận đang dâng lên trong lòng. Anh ta lục lọi trong ngăn kéo, tìm kiếm một tia hy vọng mong manh. Vài đồng bạc lẻ, một vài tờ hóa đơn mua sắm lặt vặt. Mọi thứ đều vô vọng.
PHÓ DIỆM CHÂU
Anh đã tìm mọi cách rồi. Gọi điện cho mấy ông bạn cũ, ai cũng nói khó khăn.
CHÂU TUYẾT THIỂN
Khó khăn? Sao anh không hỏi vay mượn bên nhà Nguyệt Hoa? Cô ta có cái nhà, có cái sổ đất. Chắc chắn cũng có chút tiền.
Phó Diệm Châu cười khẩy, một nụ cười đầy chua chát.
PHÓ DIỆM CHÂU
Em điên rồi sao? Cái Nguyệt Hoa đó, nó chỉ biết tiêu tiền. Lấy đâu ra tiền mà cho anh?
CHÂU TUYẾT THIỂN
Thế thì anh làm gì đi chứ? Em không thể chờ mãi thế này. Ngày 18 tháng sau là ngày cưới rồi! Anh muốn em với con phải ra đường sống sao?
Châu Tuyết Thiển đập bàn cái “rầm”, ánh mắt tóe lửa. Cô ta nhìn Phó Diệm Châu, vẻ thất vọng và tức giận hiện rõ. Phó Diệm Châu đưa tay vuốt mặt, cảm thấy sự bế tắc ngày càng siết chặt lấy anh ta. Anh ta không biết phải làm gì tiếp theo. Cả hai cha con Nguyệt Hoa, giờ đây, chỉ còn là con nợ của anh ta.
NGOẠI CẢNH. LỀ ĐƯỜNG – NGÀY
Nguyệt Hoa, trong bộ dạng chỉn chu và tự tin, đang đứng bên một quầy hàng nhỏ gọn, bán những món đồ ăn vặt hấp dẫn. Nụ cười rạng rỡ, ánh mắt sáng ngời, cô thoăn thoắt tay làm việc. Những bước chân vội vã của người qua đường dừng lại, bị thu hút bởi sự tươi tắn và hương thơm lan tỏa.
Một người phụ nữ trung niên dừng lại, ngắm nghía những món bánh rán giòn tan.
NGƯỜI PHỤ NỮ
Nhìn ngon quá!
NGUYỆT HOA
Chị thử một cái đi ạ. Đảm bảo chị sẽ thích!
Nguyệt Hoa vui vẻ đưa cho người phụ nữ một chiếc bánh. Nhìn ánh mắt hài lòng của bà ta, Nguyệt Hoa thầm mỉm cười. Mỗi đồng tiền kiếm được từ mồ hôi nước mắt của mình, cô đều cất giữ cẩn thận. Đây là từng bước nhỏ để cô xây dựng lại cuộc đời, từng bước để cô thoát khỏi bóng tối của quá khứ. Cô sẽ không bao giờ để bất kỳ ai có thể xem thường hoặc dẫm đạp lên mình nữa.
NGOẠI CẢNH. PHƯƠNG NAM – NGÀY
Phố xá nhộn nhịp, người người qua lại tấp nập. Nguyệt Hoa đứng trước một quầy hàng nhỏ, được bài trí gọn gàng nhưng đầy sức sống. Khác hẳn với vẻ ngoài lam lũ của kiếp trước, giờ đây, cô toát lên vẻ tự tin, phong thái làm ăn chuyên nghiệp. Chiếc xe đẩy cũ kỹ được sửa sang lại, sơn màu tươi sáng, giờ trông như một “tiệm” di động. Trên đó bày biện đủ các loại đồ ăn vặt: bánh tráng trộn, nem chua rán, sữa chua trân châu… Mùi thơm quyến rũ lan tỏa, thu hút sự chú ý của những người đi đường.
Nguyệt Hoa nhanh thoăn thoắt tay, gói ghém từng món ăn cho khách. Cô mỉm cười với từng người, ánh mắt luôn ánh lên sự nhiệt tình và chân thành. Cô tận dụng kiến thức từ kiếp trước, biết rõ món nào đang “hot”, món nào dễ bán, và cách bài trí sao cho hấp dẫn nhất. Cô cũng không ngại học hỏi, quan sát cách các hàng quán khác kinh doanh để cải thiện mình.
Một bà lão đi xe đạp chậm rãi đi tới. Bà nhìn quầy hàng của Nguyệt Hoa, ánh mắt hiền từ.
BÀ LÃO
Cháu ơi, cho bà một phần nem chua rán.
Nguyệt Hoa nhanh nhẹn chuẩn bị, giọng nói ngọt ngào.
NGUYỆT HOA
Dạ, cụ cứ đợi một lát ạ. Nem nhà cháu mới rán xong, giòn rụm luôn.
Nguyệt Hoa cẩn thận gói ghém từng chiếc nem, cho vào túi giấy lịch sự. Bà lão nhận lấy, cắn thử một miếng.
BÀ LÃO
Ngon lắm, ngon lắm! Giòn mà lại vừa miệng.
Nguyệt Hoa cúi đầu cảm ơn. Bà lão đưa tiền, còn dúi thêm một ít tiền lẻ vào tay cô.
BÀ LÃO
Cầm lấy đi cháu, để mua thêm chút đồ.
NGUYỆT HOA
Dạ, cháu cảm ơn cụ ạ.
Nguyệt Hoa nhìn số tiền mà bà lão cho thêm, lòng dâng lên một cảm xúc ấm áp. Cô biết, đây không chỉ là tiền bạc, mà còn là sự khích lệ, là niềm tin. Cô nhìn dòng người qua lại, nhìn những món hàng mình đang bán, và cảm thấy một niềm tự hào dâng lên.
NGUYỆT HOA
(Thầm nghĩ)
Đúng là trời không phụ người có tâm và có chí.
Những ngày đầu gian khổ đã qua. Giờ đây, từng đồng tiền kiếm được từ chính sức lao động của mình, cô đều cất giữ cẩn thận vào chiếc hộp bánh trung thu bằng sắt – vật kỷ niệm duy nhất còn sót lại từ kiếp trước. Số tiền ấy, tuy chưa nhiều, nhưng là minh chứng cho sự nỗ lực không ngừng nghỉ của cô.
Ánh mắt Nguyệt Hoa nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần buông xuống. Tương lai tươi sáng đang mở ra trước mắt cô. Cô biết, con đường phía trước còn nhiều thử thách, nhưng với kinh nghiệm và ý chí của mình, cô tin rằng mình sẽ gặt hái được những thành quả xứng đáng. Sự nghiệp đang dần ổn định, và cô cảm thấy cuộc đời mình đang dần có ý nghĩa.
NGOẠI CẢNH. PHƯƠNG NAM – BUỔI CHIỀU TỐI
Ánh đèn đường bắt đầu le lói, nhưng quầy hàng của Nguyệt Hoa vẫn sáng đèn. Cô đang cẩn thận dọn dẹp, tính toán số tiền kiếm được trong ngày. Chiếc hộp bánh trung thu bằng sắt đã nặng trĩu hơn. Cô mỉm cười mãn nguyện, ánh mắt lướt qua những người qua lại trên phố. Bỗng, một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau.
GIỌNG NÓI (TRUNG NIÊN, NAM)
Nguyệt Hoa? Là em sao?
Nguyệt Hoa giật mình quay lại. Đứng đó là một người đàn ông trung niên, dáng vẻ quen quen, ăn mặc khá chỉn chu. Bà lão bán đồ ăn vặt bên cạnh liền nhìn sang.
NGUYỆT HOA
(Ngạc nhiên, giọng hơi run)
Chú Văn? Sao… sao chú lại ở đây?
Người đàn ông, chú Văn, tiến lại gần, ánh mắt không giấu nổi sự kinh ngạc. Ông nhìn Nguyệt Hoa từ đầu đến chân, rồi lại nhìn chiếc xe đẩy bày bán đủ thứ đồ ăn hấp dẫn.
CHÚ VĂN
(Thốt lên, chỉ vào Nguyệt Hoa)
Ôi Nguyệt Hoa! Em… em đã thay đổi quá nhiều, thật không ngờ! Trông em giờ như… như một người hoàn toàn khác vậy!
Nguyệt Hoa mỉm cười, nụ cười giờ đây đầy tự tin và rạng rỡ, không còn chút bẽn lẽn hay tự ti nào của ngày xưa.
NGUYỆT HOA
Cuộc sống ở phương Nam này đã cho em nhiều cơ hội, chú ạ.
Chú Văn gật đầu lia lịa, ánh mắt vẫn không ngừng dò xét.
CHÚ VĂN
Thật không thể tin nổi. Vài năm trước, anh còn nhớ em lù đù, hay mặc cảm… Nay em đứng đây, khí chất ngời ngời, tự tay kinh doanh, nhìn là biết làm ăn phát đạt.
Nguyệt Hoa chỉ mỉm cười, không nói gì thêm. Cô biết, sự thay đổi này là cả một quá trình gian khổ, là nước mắt, mồ hôi và cả sự nung nấu ý chí.
***
CÙNG LÚC ĐÓ.
NGOẠI CẢNH. KHU PHỐ CŨ – BUỔI CHIỀU TỐI
Một căn nhà tập thể cũ kỹ, sơn tường đã bong tróc. Ánh đèn vàng vọt hắt ra từ khung cửa sổ. Bên trong căn phòng chật chội, Phó Diệm Châu đang ngồi thẫn thờ trước bàn làm việc. Châu Tuyết Thiển đứng cạnh, khuôn mặt đầy vẻ lo âu. Giấy tờ lộn xộn trên bàn, hóa đơn chất đống.
CHÂU TUYẾT THIỂN
(Giọng khẩn khoản)
Anh ơi, tiền điện tháng này đã quá hạn rồi. Lại còn tiền học phí cho Chu Chu… Em đã cố gắng vay mượn khắp nơi rồi, nhưng…
Phó Diệm Châu siết chặt tay, ánh mắt nhìn vào khoảng không. Nỗi bất lực bao trùm lấy anh. Viện nghiên cứu trả lương không đủ bù đắp cho những khoản chi tiêu ngày càng tăng. Anh nhớ lại những lời hứa hẹn, những dự định ban đầu, giờ đây tất cả dường như đã tan biến.
PHÓ DIỆM CHÂU
(Giọng mệt mỏi)
Anh biết rồi. Anh sẽ nghĩ cách. Nhưng giờ đây, mọi thứ thật sự rất khó khăn.
Châu Tuyết Thiển đưa tay vuốt ve mái tóc anh, ánh mắt xen lẫn thương cảm và bất lực. Cô không biết phải làm gì để giúp anh vượt qua giai đoạn này. Họ dường như đang bị nhấn chìm trong vòng xoáy của nợ nần và những lo toan cuộc sống. Họ hoàn toàn không hay biết, ở một nơi xa xôi, người phụ nữ mà họ từng khinh rẻ nay đang sống một cuộc đời hoàn toàn khác, đầy tự tin và thành công.
***
NGOẠI CẢNH. PHƯƠNG NAM – BUỔI TỐI
Ánh đèn đêm lấp lánh trên con phố sầm uất. Nguyệt Hoa đang đứng trước quầy hàng của mình, giờ đây trông thật ấm áp và thu hút. Cô nhìn về phía xa, nơi những tòa nhà cao tầng vươn mình lên trời. Trong lòng cô, một cảm giác bình yên và mạnh mẽ dâng lên. Những ký ức về kiếp trước, về sự phản bội, về những tháng ngày cơ hàn, giờ đây đã trở thành động lực để cô vươn lên. Cô tin rằng, con đường phía trước sẽ còn nhiều thử thách, nhưng cô đã sẵn sàng đối mặt.
***
NGOẠI CẢNH. KHU PHỐ CŨ – ĐÊM
Căn phòng của Phó Diệm Châu và Châu Tuyết Thiển vẫn chìm trong bóng tối. Tiếng khóc thút thít của Chu Chu vọng ra từ phòng bên cạnh. Phó Diệm Châu vẫn ngồi bất động, còn Châu Tuyết Thiển lặng lẽ lau nước mắt. Cuộc sống của họ vẫn trôi đi trong sự bế tắc, một tương lai mờ mịt, không một tia hy vọng nào lóe lên.
***
NGOẠI CẢNH. PHƯƠNG NAM – ĐÊM
Nguyệt Hoa đóng gói những món đồ cuối cùng. Cô cất chiếc hộp bánh trung thu bằng sắt vào túi, cảm nhận sự nặng trĩu và ấm áp của nó. Cô nhìn lại quầy hàng của mình, rồi hít một hơi thật sâu. Cảm ơn cuộc đời đã cho cô cơ hội thứ hai. Cảm ơn chính bản thân cô đã không ngừng nỗ lực. Cô biết, cuộc hành trình chỉ mới bắt đầu. Và cô sẽ không bao giờ quay đầu lại.
—
Cuộc sống đôi khi là một vòng tuần hoàn đầy nghịch lý. Có những người tưởng chừng đã mất tất cả nhưng lại tìm thấy ánh sáng ở nơi cuối con đường, vươn lên mạnh mẽ như loài hoa hướng dương luôn hướng về phía mặt trời. Ngược lại, có những người tưởng chừng đang nắm giữ tất cả trong tay, nhưng lại dần trượt dài vào vực sâu của sự ích kỷ và ảo tưởng, không nhận ra rằng họ đã đánh mất thứ quý giá nhất: sự lương thiện và lòng biết ơn. Nguyệt Hoa, với nghị lực phi thường và sự kiên trì không gì lay chuyển, đã tự mình kiến tạo nên một tương lai tươi sáng. Cô đã chứng minh rằng, dù số phận có trớ trêu đến đâu, ý chí và sự nỗ lực không ngừng nghỉ luôn là chìa khóa để mở ra cánh cửa thành công. Mỗi đồng tiền cô kiếm được, mỗi nụ cười cô trao đi, đều là minh chứng cho sự trưởng thành và bản lĩnh của một người phụ nữ đã từng bước vượt qua đổ vỡ, để rồi tỏa sáng rực rỡ theo cách riêng của mình. Đằng sau vẻ ngoài phong trần và thành công rực rỡ ấy là một câu chuyện dài về sự tự lực, về việc dám đối mặt với quá khứ để xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn, không dựa dẫm vào bất kỳ ai, mà hoàn toàn dựa vào chính đôi tay và trí tuệ của mình. Cô đã tìm thấy sự bình yên và hạnh phúc đích thực, không phải trong sự phụ thuộc hay ảo mộng, mà trong chính nỗ lực không ngừng và sự trân trọng những gì mình đang có.
—
*Lưu ý: Tất cả các câu chuyện, nhân vật và tình huống được chia sẻ trên website mang tính chất hư cấu, giải trí và tham khảo dưới góc nhìn cá nhân. Vui lòng không tự ý quy chụp, định danh hoặc làm ảnh hưởng đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào ngoài đời thực.*